<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>My Mine Mai  by Mai Hoang</title>
      <link>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks</link>
      <description>I love Myself each day</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2022-04-05 03:15:15 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2023-04-17 03:10:40 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f970.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>18/4 - Mai </title>
         <author>phuongmai1812</author>
         <link>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2146422622</link>
         <description><![CDATA[<div>lần đầu thử thách, và sau khi thử thách xong thì tối về tự nhân ra mình có nhiều thiếu sót quá.&nbsp;<br><br>Nhận ra mình chỉ giỏi về bố cục, đi vào chi tiết, mình fail toàn tập. Hỗn độn, mọi thứ ko theo 1 sự sắp xếp gì, do cái đầu óc mình cũng đang hỗn độn thế ư?&nbsp;<br><br>rồi màu sắc, lúc đầu tất cả dù là vô tình hay cái gì ko biết, pha màu, và lên đều một tông màu tối.&nbsp;<br><br>ko cẩn thận, thiếu sự chú ý nên rất nhiều lần thành vẽ bừa, vẽ hỏng :)))) và mình cũng đôi lần mặc kệ nó...<br><br>đấy là 1 loạt những cái mình nghiệm ra vào tối qua trước khi đi ngủ...<br><br>đến sáng nay mình lại chợt nhận ra... đâu phải tất cả đều là thế...<br><br>có thể bức tranh mình vẽ mình thấy rất xấu, so với nh người....nh mà nhận ra...cuối cùng nó cũng lên hình thù dáng dấp cũng ko hề tệ; và nếu so với khả năng vẽ của mình thì rõ ràng đó là sự kinh ngạc...thế là mình lại cười...<br><br>hôm qua mình ko gắt gỏng, ko nói to khi nói chuyện với mẹ....vì mẹ điếc nên nhiều khi mình cũng nhân cơ tiện lấy cái cớ phải nói to nhưng mà vẫn có thêm những cảm xúc bực tức...<br><br>mình và bạn lớn cũng đã lắng nghe nhau hơn...mặc dù vẫn phải quát thì bạn ý mới chịu làm nhưng mà cảm giác mẹ con chấp nhận nhau nhiều hơn chút....<br><br>bạn nhỏ đi học hơn tuần ở trg mới đã cũng vào nề nếp...giờ ăn ngủ...tự xúc...vậy là vui rồi...</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1656362423/0f3cf97e82331f414e2f6080237f8a0b/IMG_4454.JPG" />
         <pubDate>2022-04-18 01:58:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2146422622</guid>
      </item>
      <item>
         <title>21/4 Mai </title>
         <author>phuongmai1812</author>
         <link>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2151315271</link>
         <description><![CDATA[<div>hôm qua ông cả làm mình shock toàn tập.<br><br>sáng thả ông ý ở gần trường để đi bộ vào cho nhanh, đỡ tắc đường, xong cũng đi lên từ từ để xem ông ý đi vào trg thế nào. rồi phát hiện ra ông thấy mấy chú đánh tennis, và có rổ bóng tennis để ngay phía ngoài; ông mở cửa, cúi người lấy 1 trái bóng rồi ra hân hoan cầm quả bóng tennis như chiến lợi phẩm. Mình hét lên, ông ý vứt quả bóng vào vỉa hè.&nbsp;<br><br>trên đường đi làm vừa shock, vừa miên man suy nghĩ sao con lại có thể có hành động như vậy, bực tức, xong nào nghĩ phải nhắn cho cô giáo chủ nhiệm để nhờ cô "dạy dỗ" con....vân và vân....nhưng rồi 1 suy nghĩ hiện ra....tại sao con làm thế...con suy nghĩ gì mà con làm thế....thế nên bình tĩnh lại, quyết tâm để chiều đón con rồi hỏi con đã...<br><br>đúng như dự đoán....chiều đón hỏi lại sự việc, mặt tỉnh quen, con có làm gì sai đâu.các chú ý có ý kiến gì đâu, bóng có nhiều, cả rổ lấy 1 quả thì có sao đâu....phải giải thích, ví dụ một hồi, thì mới có vẻ xuôi xuôi....tối về nhờ bà nội giải thích thêm thì ông ý mới bảo uh con sai rồi....mặc dù chưa biết ông ý có thực sự cảm thấy như vậy ko nh mà ít nhất ông ý đã chấp nhận mình ko đúng :((<br><br>buồn cười nhất là khi kể với chồng, trái với suy nghĩ nghĩ chồng sẽ ầm lên thì chồng bảo thôi khuyên bảo con nhẹ nhàng, con nó chưa biết....thật may là mình cũng đã giải quyết nó một cách bình tĩnh, nhẹ nhàng, và hai mẹ con đều ko thấy bị áp lực.&nbsp;<br><br>tối qua lần đầu 3 mẹ con đi hẹn hò ăn uống riêng với nhau...đi chơi cùng nhau thì nhiều nhưng thường là với những ng khác, hoặc đi ăn uống thì thì có ba; hn chỉ có 3 mẹ con, bạn bé khá hợp tác, mặc dù vẫn luôn tìm cách tuột khỏi tay mẹ để chạy ra khắp nơi nhưng mẹ nói thì đã chịu để mẹ cầm tay. mẹ cũng nhẹ cả người, vì nghĩ đến cảnh 1 mình vơi 2 đứa mẹ nói thật là vẫn có tí sợ hãi.&nbsp;<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1656362423/06e69349cf5c612d2d7fa51289b2518d/E1169A75_C118_4705_ADCC_2FB908659BE4.jpeg" />
         <pubDate>2022-04-21 02:25:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2151315271</guid>
      </item>
      <item>
         <title>2/5 - Mai </title>
         <author>phuongmai1812</author>
         <link>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2166447206</link>
         <description><![CDATA[<div>Có những sự thật<br><br>Cuộc sống là vô thường<br><br>Chết là hết&nbsp;<br><br>Yêu thương cũng chỉ có thể cảm nhận khi người ta còn sống và đủ minh mẫn để hiểu và cảm nhận được tình cảm đó.&nbsp;<br><br>Khi còn đủ thời gian, đủ yêu thương thì hãy dành cho nhau.&nbsp;<br><br>Nh mà chợt nhận ra, hôm nay vẫn sinh lòng tức giận khó chịu với chồng khí chồng ko sắp xếp được kế hoạch như đã hẹn, lhi mẹ vẫn cứ hỏi những câu hỏi can thiệp.&nbsp;<br><br>Rồi thấy mình vẫn khởi lên những suy nghĩ phán xét đánh giá ng khác khi họ vì bận những chuyến du lịch mà ko thể có mặt để đưa người Chú, ng Anh bao năm sang bên thế giới bên kia.&nbsp;<br><br>Thật may là chỉ để nó khởi lên rồi lại thấy nó ra khỏi đầu… sự thật là ngay cả việc có ở đây thì có phải đó là sự yêu thương nhiều hơn ko? Mình ko dám chắc.&nbsp;<br><br>Mình lại nhớ Bố. Nhớ lúc Bố mất, khi đó mình chưa tròn 18t, lúc đó đang ở xa, mình cũng như đứa út của Chú, chỉ muốn vứt tất cả để về nhà. Rồi tối qua nghe Anh nhắc lại, khi đó Ông lo ko biết việc học hành đại học của mình thế nào, phải yêu cầu mời Bác lên tận nhà nói chuyện, khi Bác bảo sẽ lo lắng cho mình học đến khi tốt nghiệp, ông mới yên tâm.&nbsp;<br><br>Lại nhớ cái tình mà Bác dành cho mình, dù mình đến nay nghĩ rằng mình đã dành và cố gắng để đền bù xứng đáng cho tấm lòng đó thì mình nhận ra là tấm lòng đó mình vẫn sẽ mãi chưa trả đủ, vật chất thì có thể có.&nbsp;<br><br>Khi những ng thân của mình ngày một già đi, sẽ đến lúc mà sự chia tay là điều ko thể tránh khỏi, nhưng mà vẫn có một sự lo sợ, môt sự mong cầu mãi mãi.&nbsp;<br><br>Những lời gửi Chú, khi clip về Chú được dựng để tưởng nhớ về Chú.&nbsp;<br><br>“Xin tạm biệt Anh,&nbsp;<br><br>Người Anh luôn luôn đồng hành trong mọi hoạt động ..<br><br>Người Chú luôn sẵn sàng dìu dắt hướng dẫn chỉ bảo…<br><br>Người Thầy luôn muốn nâng đỡ mang lại điều tốt đẹp nhất…<br><br>Người Em mà Madam Châu và Dr Lãng hết lòng yêu thương…<br><br>Cám ơn Anh vì đã đồng hành cùng Hanoi Telecom<br><br>Cám ơn Anh vì đã là một phần không thể thiếu của chặng đường 20 năm qua&nbsp;<br><br>Cám ơn Anh vì đã dành tâm huyết cho những đứa “con” của Hanoi Telecom ..<br><br>Và luôn tràn đầy tâm huyết mong muốn Hanoi Telecom ngày càng phát triển hơn nữa…<br><br>Những người ở lại sẽ cố gắng làm tiếp những điều dang dở của Anh.&nbsp;<br><br>Mong Anh bình yên.”&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1656362423/d66685a72750970ef33bddd80f4035d5/2526543F_33F1_4428_89B7_0653203E450F.jpeg" />
         <pubDate>2022-05-02 07:56:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2166447206</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thương mình </title>
         <author>phuongmai1812</author>
         <link>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2290640463</link>
         <description><![CDATA[<div>6/9&nbsp;<br><br>Sáng ra thử que thấy lên 2 vạch, bắt đầu sắp xếp trong đầu việc mình cần phải làm.&nbsp;<br><br>Suốt cả sáng nếu ko phải có việc bắt buộc phải làm thì sẽ chạy ngay đến viện để kiểm tra.&nbsp;<br><br>Cuối cùng thì 11h ở hồng ngọc, thai được 4 tuần 4 ngày, phát triển tốt, đã vào tử cung.&nbsp;<br><br>Nhưng HN ko được phép xử lý, lại phải nhắn tin nhờ Bắc, Bắc bảo chiều 2h vào xử lý được luôn.&nbsp;<br><br>Những suy nghĩ lộn xộn trong đầu nhưng mà câu hỏi rõ nhất là mình sẽ làm gì để mình thương mình nhất.&nbsp;<br><br>Sự thật là mình ko thương mình, mình cứ chần chừ mãi việc đặt bp tránh thai, đã chịu uống thuốc được tháng rồi lai nghỉ đúng tháng này.&nbsp;<br><br>Mình sợ mình khổ, mình sợ mình sẽ lo lắng vất vả vậy mà chính mình lại đẩy mình vào thế này.&nbsp;<br><br>Mọi thứ diễn ra khá nhanh.&nbsp;<br><br>Lúc xong xuôi có thể ngồi dậy, nước mắt cứ lăn, cứ nức nở, khóc tủi cho mình vì cô đơn ở đây hay khóc vì có lỗi với chính con.&nbsp;<br><br>Từ hôm đó đến h tìm đến nghe Ho’oponono để mong tìm được sự bình an.&nbsp;<br><br>Rồi một lời dạy của thầy Ấn Độ cái gì phỉa xảy đến thì nó sẽ đến, cái gì đã qua thì hãy để nó qua. Chợt nhận ra mình đúng là phải bước qua.&nbsp;<br><br>Mọi thứ đã như vậy phải chấp nhận nó.&nbsp;<br><br>Và h phải yêu mình một cách thật tâm hơn.&nbsp;<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1656362423/59234a895700c5b7bb0ed2c6a7a507ea/A932160B_DA8E_4153_BF0E_3009738994E5.jpeg" />
         <pubDate>2022-09-10 13:55:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2290640463</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hành trình 90 ngày - Ngày 1</title>
         <author>phuongmai1812</author>
         <link>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2291622492</link>
         <description><![CDATA[<div>Sáng nay trên đường đi làm mở Spotify nghe mấy bài của chị Lê Đỗ Quỳnh Hương, cũng đúng là những gì mà khoá Bus 21 hiện nay đang học yêu cầu, hãy yêu thương bản thân mỗi ngày.&nbsp;<br><br>Vì vậy mỗi ngày ít nhất sẽ nói yêu mình, sẽ lắng nghe những câu truyện năng lượng tích cực, hoặc đơn giản dành ít phút để nghe Ho'oponono mỗi ngày.&nbsp;<br><br>Set mục tiêu rồi, thì cố gắng thực hiện nào.&nbsp;<br><br>Để xem sau 90 ngày ta sẽ là phiên bản như thế nào đây?<br><br>Yêu Mai. </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-09-12 02:46:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2291622492</guid>
      </item>
      <item>
         <title>số 10 </title>
         <author>phuongmai1812</author>
         <link>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2297522438</link>
         <description><![CDATA[<div>những ngày này nghe đều đặn những bài nói của chị QH, rồi tò mò về nhân số học, rồi muốn tìm xem mình là con số mấy.<br><br>và số 10, người có khả năng thích nghi và thay đổi tốt, linh hoạt.&nbsp;<br><br>mới chợt nhận ra ko phải là mình hời hợt, vô tâm mà là do sự linh hoạt quá của mình, nên mới thành ra thế.&nbsp;<br><br>sẽ cần phải viết nhiều để bày tỏ các suy nghĩ. cần chia sẻ quan điểm kiến thức của mình với người khác, vì đây là năm đỉnh thứ 2 của mình.&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-09-15 03:46:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2297522438</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>phuongmai1812</author>
         <link>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2299345570</link>
         <description><![CDATA[<div>sáng ra quên điện thoại<br><br>đi được 1 đoạn mới sực nhớ ra là quên đt ở nhà --&gt; suy nghĩ ngay hay quay về, nh mà nếu quay về thì ko kịp đưa con đi học, nên tiếp tục đi thôi.&nbsp;<br><br>có 1 việc cần giải quyết sớm nay, ko có thoải thi làm thế nào. bảo con xem điện thoại con dùng đc ko, thì lại hết pin. thôi cứ cầm đã tính tiếp sau.&nbsp;<br><br>suy nghĩ đưa con về rồi vê nhà làm hay tiếp tục đi lên công ty mà ko có điện thoại. quyết định đi lên cty; thử xem ko có điện thoại thì có ảnh hưởng gì nhiều ko.<br><br>thấy khá bình tĩnh, ko bực dọc ko phát sinh tâm tức giận, tâm trách móc bản thân. nhớ lại hành động sao lại quên, và chấp nhận việc nó đã xay ra. lựa chọn cách giải pháp nào để phù hợp nhất thôi.&nbsp;<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-09-16 03:20:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2299345570</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>phuongmai1812</author>
         <link>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2304215054</link>
         <description><![CDATA[<div>cầu phước lành cho anh Dương Văn Duy, ứng cứu vùng 1. mong anh sẽ bình an.&nbsp;<br><br>nhìn ảnh anh bị tai nạn mà cảm giác bị trùng xuống, cuộc đời ko thể đoán trước được điều gì sẽ xảy ra. vì công việc mưu sinh. vì công việc mà gặp nạn.&nbsp;<br><br>cuộc sống đúng với 2 chữ vô thường, sự cố gắng của ta, có thể sẽ được đền đáp, hoặc có thể ko.&nbsp;<br><br>ta đang có tất cả, hoặc ta đang mất tất cả. có thể chỉ diễn ra trong 1 tích tắc cuộc đời.&nbsp;<br><br>và ta ko biết cái tích tắc đó bao giờ sẽ diễn ra.&nbsp;<br><br>nhưng nếu tiếp tục ngồi lo lắng để chờ nó, cuộc sống sẽ còn đau khổ hơn gấp nhiều lần.&nbsp;<br><br>chỉ có bước tiếp và bước những bước ta thấy ý nghĩa để nếu tích tắc đó diễn ra, ta sẽ ko phải buồn.&nbsp;<br><br>mong mọi điều an lành. </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-09-20 04:41:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2304215054</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>phuongmai1812</author>
         <link>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2309768952</link>
         <description><![CDATA[<div>thấy mình có sự bực dọc, ko hài lòng, khi cái gì cũng đến mình, cái gì cũng Mai giúp chị nói hộ, Chị Mai nói hộ em...việc của mình đã mệt rồi, h còn suốt ngày làm người trung gian để đi diễn đạt hộ... đúng mình cảm thấy ko thoải mái...<br><br>nhưng mà nghĩ lại, vị trí, và cả công việc hiên nay có bao gồm những việc làm trung gian này ko.<br><br>và mình có mong muốn tận cùng là giúp người...sao mình lại cảm thấy bực dọc khi người khác đang nhờ vả, mong sự giúp đỡ của mình.&nbsp;<br><br>hoá ra là mình chỉ muốn giúp ng mình thấy muốn, theo cách mình muốn thôi ư<br><br>vậy thì đâu phải là giúp<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-09-23 02:13:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2309768952</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chia tay </title>
         <author>phuongmai1812</author>
         <link>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2321281807</link>
         <description><![CDATA[<div>Hn in đơn cho chị.&nbsp;<br><br>Ko khuyên vì biết có khuyên chỉ làm cho quyết định đó mạnh mẽ hơn.&nbsp;<br><br>Lắng nghe để hiểu lý do tại sao mọi chuyện lại đến nông nỗi này.&nbsp;<br><br>Chị trách anh nhưng mà quay lại chị vẫn có lỗi khi đã để anh vào con đường đó.&nbsp;<br><br>Hai mong cầu nếu đặt riêng rẽ đều có lý lẽ của nó. Một người muốn cuộc sống nhẹ nhàng, đến đâu giải quyết đến đó, tiền bạc ko phải lo nghĩ nhiều. Một người nhiều tham vọng, danh vọng, tiền tài và cả quyền lực. Đặt cạnh nhau, nhìn về đối phương ko thể thấy điểm chung.&nbsp;<br><br>Mỗi ng đều phải sống vì chính mình. Ko sai.&nbsp;<br><br>Chỉ là những đứa con, dù thế nào vẫn là ng gánh chịu. Những ng cha ng mẹ là những ng đau đớn khi thấy con mình tan vỡ.&nbsp;<br><br>Rồi mọi thứ sẽ qua.&nbsp;<br><br>Hết cửa này sẽ có cửa khác.&nbsp;<br><br>Một chút buồn nhè nhẹ. </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-09-30 15:55:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2321281807</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>phuongmai1812</author>
         <link>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2342851163</link>
         <description><![CDATA[<div>Tối hôm trước hai chị em đi xem ca nhạc, lại được nghe lại những bài của thời xưa cũ, Giọt sương trên mí mắt, bên em là biển rộng, Một mình, Lối cũ ta về...<br><br>Nó làm em nhớ về tuổi thơ, khi còn nhỏ, có bố ...nhớ cái đài bố đi tận Thái về mua, rồi để cho mẹ nghe mấy bài này, phải lụi hụi copy vào đĩa và băng cassette để nghe.&nbsp;<br><br>Cảm ơn chị đã ở bên cạnh em khi con bé mới bước vào tuổi 18 mà gặp phải những mất mát về tinh thần.&nbsp;<br><br>Nếu ko có những yêu thương và che chở thì những năm tháng đó chắc đã ko trôi qua một cách nhẹ nhàng đến vậy. Và chắc cũng ko có một Mai Tồ nhiều mạnh mẽ như ngày hôm nay.&nbsp;<br><br>Nhưng mà ngày hôm nay, em cảm thấy mình đang có nhiều an yên hơn chị; nhưng mà em ko biết sẽ phải làm gì để giúp chị bình an hơn.&nbsp;<br><br>nếu chỉ đơn giản, uống cho say, để quên hết mọi sự, rồi mai dậy lại là một ngày mới thì mọi thứ đã đơn giản chị nhỉ<br><br>càng lớn, càng có nhiều thứ, thì lại càng quá vướng vào vô vàn những trách nhiệm, những ràng buộc; và cả những mong muốn do mình tự đặt ra.&nbsp;<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-17 09:10:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2342851163</guid>
      </item>
      <item>
         <title>thu hoạch sau lớp Nhân số học cáp độ 1 </title>
         <author>phuongmai1812</author>
         <link>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2356626818</link>
         <description><![CDATA[<div>I.	NHÂN DUYÊN VỚI NHÂN SỐ HỌC VÀ CÔ QUỲNH HƯƠNG<br>Hai năm trở lại đây là quãng thời gian tự bản thân đánh giá là khó khăn với chính mình: công việc stress khi phải đứng giữa các mối quan hệ, chỉ đạo của quá nhiều sếp, nhiều lúc trên đường đi làm về, nước mắt cứ chảy mà không biết vì sao; con trai út chậm phát triển so với lứa tuổi và cần có các biện pháp can thiệp; bản thân thấy luôn ở trong tinh thần chán nản, tụt mood; mà ko thể thể hiện ra ngoài vì còn biết bao nhiêu đông nghiệp đang nhìn mình.&nbsp;<br>Thế rồi bắt đầu quãng đường học tập, tìm hiểu về bản thân mình, đầu tiên là Search Inside Yourself; lần đầu biết thiền là như thế nào; cảm giác lúc đó nghe tiếng chuông thật cảnh tỉnh; biết vòng tròn chia sẻ; biết nói lên nỗi đau mà mấy năm qua cứ giữ mà gặp 1 người lạ lại có thể nói ra dễ dàng đến thế.&nbsp;<br>Trên con đường đó, tiếp tục học 1 khoá về Spirutal Coach rồi các khoá đồng hành để tìm hiểu bản thân, kiềm chế cơn giận, làm bạn với con, hiểu mình. Và thế nào vô tình 02 tháng vừa qua lại tìm và nghe Spotify của Cô Quỳnh Hương, và nghe những bài về con số chủ đạo, về nhân số học. Sự tò mò nổi lên, muốn tìm hiểu về chính mình, và thế là có mặt ở lớp ONW05 này.&nbsp;<br>II.	CON SỐ CHỦ ĐẠO<br>Khi phát hiện ra con số chủ đạo của mình là 10, tự nhiên thấy mình có chút “đặc biệt”. Càng tìm hiểu thấy cũng khá đúng với chính mình – LINH HOẠT. Chính nhờ cái này chắc mình mới có thể sống sót và vượt qua các thể loại sếp, kiểu gì cũng nhảy được ý. Sự linh hoạt, chấp nhận sự thay đổi giúp mình ko quá nặng nề với cái tôi bản ngã, dễ nhìn ra cái mà mọi người đang nghĩ, đang muốn là gì.&nbsp;<br>Đôi khi lúc trước mình cảm thấy mình hơi dễ dài, hơi hời hợt, vô tâm. Nhưng mà khi hiểu ra với con số chủ đạọ này thì nó là một điều tất lẽ dĩ ngẫu.&nbsp;<br>Điểm thứ hai tâm đắc là dám dấn thân. Lúc trước có thể chưa biểu hiện rõ, nhưng mà đúng 02 năm trở lại đây, mình bớt sợ hơn. Hồi xưa cảm giác nhát, cái gì cũng sợ, ko dám làm; h thì kiểu hãy thử đi; thử xem nó sẽ đưa mình đến đâu. Sinh nhật năm ngoái, lần đầu tiên thử bay dù lượn, cảm giác lúc đầu cũng lo lo, nhưng mà lên đến trên rồi cảm thấy thật sự Yomost, nhìn từ trên xuống bãi lau, khi chân chạm vào ngọn cỏ lau, khi tay bứt ngọn cỏ cầm lên, khi nhìn hoàng hôn đang dần lặn xuống, đẹp và vô cùng xứng đáng.&nbsp;<br>Điểm thứ 3 tự tin, lạc quan, vui vẻ hoà đồng, cũng khá đúng với tính cách hiện tại của mình.&nbsp;<br>Cuối cùng, thành công và luôn dẫn đầu, cái này chắc sẽ cần thời gian trả lời.&nbsp;<br>Về khuyết điểm, mình cũng công nhân mình là người dễ vui dễ buồn; hay bị ảnh hưởng bởi cảm xúc của người khác. Nhưng mà cũng đang trên đường khắc phục dần tính cách này. Lúc trước chỉ cần nghe 1 câu chuyện buồn của một người bạn, có thể khiến mình mang nỗi buồn đó về nhà, rồi cứ buồn man mác mấy ngày. H cố gắng tâm niệm chia sẻ với người bạn đó tại thời điểm đó; còn sau đó câu chuyện của bạn là của bạn; không phải của mình; mình phải trở về với chính cuộc sống hiện tại của mình.&nbsp;<br>Có 1 tính cách của người số 10 là thích kiểm soát và áp đặt người khác, thì với bản thân thấy nó ở mức trung bình, tức là mình cũng có chỉ đạo những người thân cho gia đình như chồng, con cái hay với mẹ đẻ, nhưng mà vẫn tự đánh giá ở mức chấp nhận được. Tuy nhiên, cũng với tính cách này, với chính sếp mình cũng là con số này thì mình thấy khá rõ ràng, khi sếp muốn kiểm soát tất cả moi việc diễn ra trong cuôc sống mình; và với tư cách là người đối diện thì đôi khi mình cũng cảm thấy bị áp lực.&nbsp;<br>III.	BIỂU ĐỒ NGÀY SINH – MŨI TÊN – TÊN – NGÀY SINH<br>Mình có 3 số 1; 1 số 2, và dãy 7,8,9. Như vậy mình có mũi tên hành động và Mũi tên Uất giận.<br>Số ngày sinh là số 9 là một người có trách nhiệm với bản thân, cái này mình thấy khá đúng. Mình độc lập và tự chịu trách nhiệm về những gì xảy ra với chính mình.&nbsp;<br>Mình có tận 3 số 1 nên sẽ hướng nội, với người lạ người lần đầu gặp, mình sẽ hơi có chút e dè bắt chuyện, nhưng một khi đã quen thì nói chuyện hồ hởi luôn. Thậm chí, như hôm nọ gặp 1 người lạ trên chuyến máy bay từ SGN về HAN, mình đã say sưa trò chuyện suốt 02 tiếng đồng hồ, và mình cảm thấy cuộc nói chuyện rất thú vị, nhiều cảm hứng.&nbsp;<br>Mũi tên Hành động thì chưa thực sự nổi bật theo quan điểm đánh giá của mình; nhưng mà nếu nhìn lại so với những người xung quanh thì tự thấy mình cũng khá chủ động và hoạt bát, luôn muốn làm nhiều hơn nói.&nbsp;<br>Biểu đồ ngày sinh hiện đang thiếu số 5, nhưng mà cái tên lại bù đắp vào. Thiếu số 3,&nbsp; 4, 6 thì cái tên cũng hoàn thiện nốt. Như vậy điền tên và tên lót thì biểu đồ ngày sinh được lấp đầy, tuy nhiên bị thừa quá nhiều một số con số: 5 số 1; 4 số 7. Theo đó, mình sẽ phải trải qua nhiều đau khổ, vất vả; thì đúng 5 năm vừa qua cũng nhiều chuyện đã trải qua; bị thai lưu khi con được 39 tuần; con lớn đột nhiên ốm rồi mắc bệnh tim hiếm gặp Kawasaki; ngày con ra viện thì chồng bị cháy xe, may kịp chạy ra ngoài; sức khoẻ cũng dặt dẹo; con út thì phát triển chậm, chậm nói; công việc thì stress liên miên…. Nhưng mà đến giờ phút này, nhìn lại vẫn thấy cảm ơn sự lạc quan của bản thân để đã vượt qua được những việc đã qua.&nbsp;<br>IV.	ĐỈNH CAO VÀ NĂM CÁ NHÂN&nbsp;<br>Đây là chủ đề mà tôi quan tâm nhất khi tham gia khoá học vì năm nay là năm thứ 9, đỉnh cao thứ 2 của cuộc đời – với con số là số 7.&nbsp;<br>Con số 7 là một con số mang tính sẽ phải trải qua nhiều khó khăn, vất vả, đau khổ. Và nếu với người đã nhận thức được con số này thì với đỉnh cao này sẽ mang tính là đã vượt qua được các giai đoạn khó khăn, cần phải sẻ chia những điều đã học, những trải nghiệm đã vượt qua cho người khác. Khi đọc được điều này, thực sự trong tâm nổi ra ý muốn mình sẽ phải chia sẻ dậy lại cho mọi người vì những gì mình đã học được trong 02 năm vừa qua. Nhưng mà vẫn có những sự e ngại, vì những cái mình biết thì nhiều, nhưng mà làm thì chưa được nhiều, nên chưa dám chia sẻ cho bên ngoài.&nbsp;<br>Điểm thứ hai mà tâm đắc là 9 năm tiền kỳ trước khi bước vào giai đoạn đỉnh cao sẽ có bài thi. Với mình một bài thi nghịch, nghiệm lại thấy đúng quá. 17 tuổi, mình chịu nỗi mất mát&nbsp; mất bố. Lúc đó 1 con bé lúc nào cũng nhìn thấy toàn màu hồng, trải nghiệm đau khổ hồi đó chỉ là chia tay mối tình, mà cũng vật vã, đau khổ, khóc lóc, nhỡ mãi ko quên. Vậy mà đến khi chịu nỗi đau mất đi người thân yêu thì nó lại ko biết nó phải làm gì để vượt qua. Hồi đó nó mới sang du học được mấy tháng, nó định bỏ ngang, về nhà, rồi cả nhà người thân lại đông viên, lại hỗ trợ, lại lo lắng cho nó, để nó có thể học hành đàng hoàng, lại yêu thương bao bọc để nó ko bị thiếu thốn tình cảm. Nó vẫn nhớ những ngày nó ngửa mặt lên trời nói nhớ bố, rồi nó lại vẫn phải bước tiếp. Nó đi học, đi làm thêm, cố gắng để ko phải làm ai lo lắng cho nó, nó biết nấu ăn, làm bánh, chăm lo cho cả một cơ số người; mà trước đó nó chỉ có việc đi học và về nhà. Ko thể tránh được những gì sẽ đến với mình; chỉ có cách đối diện và tìm cách vượt qua nó với một tinh thần tích cực nhất. Nghiệm lại, nhân ra, con bé 17-18 tuổi hồi đó đã thật mạnh mẽ. Cám ơn tất cả những người thân yêu đã cho nó hơn cả tình yêu, hơn cả những vật chất nó nhận được, đã cho nó thành người trưởng thành và tử tế.&nbsp;<br><br>Đỉnh cao đầu tiên số 3 - năm 26 tuổi, nó lấy chồng, bước 1 sang trang mới; với 1 công việc cũng trên đà phát triển, nó được yêu quý, đồng nghiệp tôn trọng, và cũng được đánh giá là nhân viên có tiềm năng, tố chất để lên tiếp.&nbsp;<br><br>Đỉnh cao thứ 2 là năm nay, năm nó 35 tuổi. Mà theo như cách tính thì giờ phút này đã ko còn là năm thứ 9, mà đã sang năm thứ nhất của một chuỗi 9 năm tiếp theo cuộc đời. Hơi giật mình, nhưng mà năm nay nó nhận thấy mình cũng đã chuyển hoá khá tốt. Nếu năm ngoái nó học nhiều mà cảm được ít; năm nay nó đã chịu khó thực hành, chịu khó mở lòng và nó nhận ra nó cũng nhận được nhiều điều hơn. Ko có cái gì quá nổi bật; nhưng mà nó đang thấy mình đủ, không bị mong cầu, ko bị quá buồn vui; nó cố gắng sống với những gì đang có mỗi ngày.&nbsp;<br><br>Theo như học về con đường tiến hoá thì năm 34 tuổi một là mình sẽ đi lên được con đường tiếp theo, hoặc sẽ xuống dốc. Ngẫm lại cũng là cái duyên hoặc vũ trụ chỉ dẫn mà từ năm ngoái đã biết và tìm đến các khoá học về tìm hiểu bản thân, nên cảm thấy và tin là mình sẽ ko bị xuống dốc :D&nbsp;<br><br>Cả con số ngày sinh và đỉnh cao thứ 3,4 con số 10 đều có nói đến “Linh hồn già” có sự hiểu biết và nghiên cứu, cần lan toả cho xã hội; như vậy mình sẽ cần phải chia sẻ nhiều hơn những gi nó đã biết, đã học cho mọi người, sứ mệnh này tại thời điểm này sẽ là khó với bản thân, nhưng mà cứ đi rồi sẽ đến; ko gì phải lo.&nbsp;<br><br>Những gì chưa làm được của năm thứ 9 sẽ cố gắng hoàn thiện tại năm 1 bằng việc sẽ cố gắng đứng 01 lớp đào tạo để chia sẻ về cách quan trị năng lượng cho anh chị đồng nghiệp.&nbsp;<br><br>V.	QUẢN TRỊ NĂNG LƯỢNG<br>Biểu đồ năng lượng mình cũng đã từng được học ở một số lớp trước đây, và mình tự nhận mình đang ở mức 350 – Mức chấp nhân. Mình biết những gì đang xảy ra và đang dần chấp nhận với cả những cái tốt và cái xấu xảy đến với mình. Nhưng mà vì chưa phải mức năng lượng đủ cao nên mình vẫn bị lên bổng xuống trầm; để phấn đấu ổn định thì phải lên mức 500 yêu thương vô điều kiện. Mình thấy sẽ còn phải vất vả mới lên mức này; vì mình vẫn nhiều tham sân si.&nbsp;<br>Tuy nhiên, nhìn lại mình của những năm về trước, thấy mình đã tiến bộ hơn nhiều. Mình đã biết DỪNG, dừng lại đẻ xem cảm xúc của mình đang là gì, tại sao nó lại diễn ra, và cần phải đối xử với nó như thế nào. Mình đã tránh được kha khá việc bộc phát cảm xúc và nói những lời có thể mang tính tiêu cực đến người đối diện.&nbsp;<br>Mình đã biết học cách nhìn lại mình, cũng nhìn lại cả đối phương, để tìm xem tại sao nó lại xảy ra những việc như thế. Như cách đây mấy tháng, mình có bực chồng vì ko sắp xếp đi cùng cả gia đình đi chơi, mình đã được coach để nhân ra là chồng mình cũng rất cố gắng để sắp xếp, mà vì rất nhiều lý do chủ quan khách quan mà cuối cùng chồng ko thể thực hiện, thì chồng là người khổ đầu tiên. Khi nhận ra, tự nhiên thấy thương chồng và ko còn bực tức nữa.&nbsp;<br>Mình tự nhận là mình người dễ tha thứ, h chỉ quy định kết thúc trong ngày, ngủ1 giấc là sang ngày mới, mọi thứ mới.&nbsp;<br>Với công việc hiện tại, mình ko nghĩ đó là đam mê, nhưng mà cũng đi tìm đam mê của mình là gì, và chưa tìm thấy. Và có người nói đam mê là mỗi ngày bạn đều cố gắng làm hết sức của mình, thì cũng được gọi là đang làm vì đam mê. Vậy nên mình cũng đang cố gắng mỗi ngày đều ko cảm thấy có gì nuổi tiếc cả. Hồi xưa mơ ước là được múa may, rồi làm gì đó ko nhớ nữa; h vẫn đang mong muốn đến ngày các con lớn, mình có thể đi học các lớp tập nhảy. Chắc chắn sẽ sớm thực hiện được.&nbsp;<br><br>VI.	TÔI PHIÊN BẢN TỐT HƠN<br>Những việc khả thi có thể thực hiện được là:<br>1.	 hàng ngày sẽ nghe Ho’oponono; mình ko quy định nghe vào giờ nào, cứ nghe đã, nghe được lúc nào hay lúc đó để nó dần dần ngấm vào người. Sau đó, nếu có duyên thì sẽ nghe thêm thiền, nghe thêm sách, ko ép bản thân vì đã thử và thực sự chưa thấy phù hợp với bản thân mình.&nbsp;<br>2.	Đọc và cố gắng thực hiện mật hạnh tích âm đức 90 ngày.&nbsp;<br>3.	Giữ vững việc rèn luyện tập thể dục hàng ngày, 30’ mỗi ngày hoặc ít nhất chạy 2km.&nbsp;<br>4.	Lên kế hoạch cho mỗi năm cá nhân làm gì<br>5.	Tâm niệm biết ơn cuộc sống mỗi ngày&nbsp;<br>6.	Luôn tìm ra điểm tích cực trong mỗi sự việc xảy ra với mình&nbsp;<br>7.	Một thời điểm thích hợp và đủ duyên học cấp độ 2 về nhân số học&nbsp;<br>8.	Dành thời gian để viết và đi ra thiên nhiên nhiều hơn.&nbsp;<br>9.&nbsp; &nbsp; &nbsp;Tôi yêu chính mình.<br><br>Cám ơn Chị Quỳnh Hương và team MayQ đã làm mình ít nhất viết ra được một bài thu hoạch dài và đầy đủ như vậy. Một lần viết xuống là một lần chiêm nghiệm lại những gì đã qua, và đặt ra kế hoạch mới cho chính mình.&nbsp;<br><br>I am sorry<br>Please Forgive me<br>And Thank you<br>And I Love you....</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-26 04:23:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2356626818</guid>
      </item>
      <item>
         <title>bất an</title>
         <author>phuongmai1812</author>
         <link>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2379937814</link>
         <description><![CDATA[<div>và viết cho ngày hôm nay 11/11<br><br>những lo lắng cứ vẩn vơ trong lòng<br><br>chậm kinh...vẫn là scb...rồi câu chuyện việc cũng vẫn lòng vòng chả đến đâu...<br><br>cả tuần nay cả nhà cúm B...hai bạn thì ko sốt mà ho nhiều...mình thì cứ dặt deọ, đau đầu chóng mặt giống hệt đợt covid...<br><br>không biết thực sự cái gì là quan trọng, cái gì mình muốn làm<br><br>và cái tương lai là gì...<br><br>uh cái tương lai biết rõ mình ko thể Control được mà vẫn bị nó ảnh hưởng một cách nghiêm trọng thế...<br><br>rồi tự nhiên thấy mình lo cả việc mai mình có đổ được xăng ko...nếu ko đổ được thì mai đưa các con đi học ntn...<br><br>tâm mình đang ko an<br><br>và mình đúng là thấy mình đang chao đảo, ko giữ đc cái tâm nhìn nhận biết như đợt trước...<br><br>do ốm do lo lắng hay do vẫn còn quá yếu...<br><br>viết cho những ngày tháng 10 <br><strong>Những ngày&nbsp; thật nhiều chuyện&nbsp;</strong></div><div><br></div><div>Mấy năm nay cứ đến tháng 10 là có một nỗi lo sợ ko biết điều gì sẽ xảy ra.&nbsp;</div><div><br></div><div>Năm nay tự bảo mình ko được sợ, đương đầu với nó nào. Ok rồi thì là mà.&nbsp;</div><div><br></div><div>Đầu tiên là vụ bị đuổi ra khỏi toà nhà ở hcm. Một cú lừa. Cứ nghĩ yên ổn, cứ nghĩ sẽ ko bị sao thêm vài năm nữa rồi đùng cái. Buổi chiều thứ 2 mưa gió, hộ tống mdm lên gặp TT rồi bị nói cho muối mặt. Thương bác, nghĩ lai ko biết rồi thì cái cty sẽ đi về đâu, chả ai care. Mình thân phận ở giữa cũng ko thể vượt mặt làm được điều gì lớn lao.&nbsp;</div><div><br></div><div>Rồi tiếp đến bà chị qđ làm cú mạnh với ông anh, bụng mang dạ chửa sắp đẻ ôm 3 đứa đi ra chỗ khác. Thấy sao sống với nhau mà mưu cầu nhiều quá, mỗi người chạy theo một mong cầu khác nhau quá, rồi thì nh ng xung quanh bị ảnh hưởng: các con, bố mẹ đều buồn khổ. Có thể ng trong cuộc cũng buồn, nhưng mà làm sao để chia tay hoà bình và văn minh được ko?&nbsp;</div><div><br></div><div>5 năm, đã dám mở fb để xem lai ngày hôm đó. Con sẽ luôn là 1 phần trong cuộc đời của ba mẹ. Mẹ định viết gì đó lên fb, nh mà rồi cái mẹ cần viết chỉ cần một mình con nghe thấy thì cần gì phải lên trên đó.&nbsp;</div><div><br></div><div>Rồi đến vụ ngân hàng scb, kiểu đúng cái gì nó đang dớp thì cứ nối tiếp nhau luôn.&nbsp;</div><div><br></div><div>Cả ngày hn nghe Ho’opponono để cho tâm bình an lại.&nbsp;</div><div><br></div><div>Cuộc sống sẽ ko diễn ra theo cách mình muốn, chỉ có cách chấp nhận và vượt qua nó thôi.&nbsp;</div><div><br></div><div>Lâu lắm rồi mới đi máy bay.&nbsp;</div><div><br></div><div>Cũng vẫn muốn lại tung tăng đi du lịch, nh mà cảm thấy cái mình cần là đi ra 1 nơi mới hay cái mình cần là gì?&nbsp;</div><div><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-11-11 08:59:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2379937814</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vô thường</title>
         <author>phuongmai1812</author>
         <link>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2380228598</link>
         <description><![CDATA[<div>Vừa nghe tin vợ anh Giang HTE đột quỵ.&nbsp;<br><br>Cảm giác shock, và thấy cuộc sống vô thường quá.&nbsp;<br><br>Ko biết trước được điều gì sẽ xảy đến.&nbsp;<br><br>Thương chị. Thương anh và hai cháu.&nbsp;<br><br>Tự hỏi nỗi đau người ra đi và người ở lại cái nào nhức nhối hơn.&nbsp;<br><br>Thật khó.&nbsp;<br><br>Chị h này chắc cũng đã ở lưng chừng giữa thế giới thực tại và thiên đường, chị có nuối tiếc vì chưa thể ôm hai đứa con vào lòng và nói lời yêu ko.&nbsp;<br><br>Với những người ở lại, khoảng trống của mẹ, của vợ, của con gái sẽ mất bao lâu để bù đắp.&nbsp;<br><br>Như với chính mình, nỗi mất bố đã khiến mình cảm thấy cô đơn và có sự mất mát so với bạn bè. Nhưng mà rồi mình cũng đã vượt qua được nó với nhưng&nbsp; tình yêu thương của ng thân khác trong gia đình.&nbsp;<br><br>Vì vậy mình đôi phần nghĩ thương chị nhiều hơn. Ko biết chị đã sống được một cuộc sống ít nuối tiếc chưa. Những mong muốn của chị có còn nhiều cái dang dở ko.&nbsp;<br><br>Chỉ cầu mong chị sẽ cảm thấy bình an.&nbsp;<br><br>Mặc dù chưa bao h cố tình nhưng đã nh hơn 1 lần nghe những lời ko hay về chị, xin lỗi chị.&nbsp;<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-11-11 14:01:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2380228598</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>phuongmai1812</author>
         <link>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2430717568</link>
         <description><![CDATA[<div>Tham sân si lại nổi lên&nbsp;<br><br>Đa tự nói với chính mình, phân tích nhưng mà vẫn ko thể thoát được việc nó trồi lên và làm mình cảm thấy khó chịu.&nbsp;<br><br>Đã từng si khi bị so sánh là một đứa trẻ con, nhờ thân cận mà leo lên, rồi h lại muốn phải được ghi công cho những gì đã làm, để rồi vỗ ngực là chắc gì ai đã làm được như mình&nbsp;<br><br>Cần sự ghi nhận ư? Chắc có. Cần thể hiện cái tôi ư? Chắc chắn.&nbsp;<br><br>Nhưng mà để làm gì?&nbsp;<br><br>Chả làm gì cả. Tất cả những thứ trên cungz chả quy ra được tiền hay bất cứ giá trị gì. Cái làm ra và cái đáng được đều ko thể định lượng rõ ràng.&nbsp;<br><br>Và rồi lại rơi vào rốt cục ta là ai và ta thực sự có chỗ đứng gì?&nbsp;<br><br>Ta đã là cái bóng, một xe bus chuyên vận chuyển, một thùng rác để hứng, và một bác lao công đang cố gắng dọn rác sạch sẽ.&nbsp;<br><br>Nhưng ko có ta mọi thứ vẫn chạy, có khi còn tốt hơn chút .&nbsp;<br><br>Vậy ta cần tìm gì cho chính ta.&nbsp;<br><br>Một chỗ đủ sáng để ta hiện nguyên hình? Liệu rồi ta có lại bị lấp bóng khi mặt trời dần xuống.&nbsp;<br><br>Hay vẫn làm cái bóng mà dù trong tối nó vẫn có ánh sáng chiếu vào?&nbsp;<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-12-30 16:14:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2430717568</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>phuongmai1812</author>
         <link>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2432479255</link>
         <description><![CDATA[<div>Vẫn là si… vẫn là sự cảm thấy như mình bị so sánh rồi thành mình tự có lỗi rồi tại sao lại cứ thế nọ thế kia…<br><br>Rồi lại tham… tham được mọi người phải hiểu cho mình… phải để cho mọi ng thấy là mình cũng bận lắm mình cũng đg cố gắng lắm rồi… có tí lỗi có tí thay đổi thì cũng thông cảm đi…<br><br>Rốt cục mình cần cái gì…&nbsp;<br><br>Vẫn là câu hỏi đó mà thời gian này sao nó cứ lặp đi lặp lại diễn ra&nbsp;<br><br>Vì mình chưa đủ nhận biết để hoá giải nên nó sẽ còn vòng lặp&nbsp;<br><br>Chỉ khi nào mình thực sự buông chấp mới hết chấp? </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-01-03 14:22:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2432479255</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>phuongmai1812</author>
         <link>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2556287248</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Tháng 4 mọi năm sẽ tham gia chương trình Step Challenge do bên Saigon Children của em Ngân tổ chức, mà năm nay vì một vài lý do mà SGC ko triển khai được, thấy cũng hơi thiếu thiếu.&nbsp;</strong></div><div><br></div><div>Đây là tháng để mọi người hiểu và quan tâm hơn để những em bé tự kỷ, những em bé bị chậm hơn&nbsp; hoặc thiếu sót hơn so với những bạn trẻ bình thường.&nbsp;</div><div><br></div><div>Khác với những em nhỏ bị khiếm khuyết có thể nhìn thấy bên ngoài, các em bé sẽ khó được phát hiện ra cho đến khi có những biểu hiện rõ rệt, dẫn đến có rất nhiều em không được can thiệp kịp thời.&nbsp;</div><div><br>2 năm đầu hành với bạn An, đã có những lúc mong muốn hy vọng mọi thứ sẽ đuổi kịp với các mốc bình thường, rồi thất vọng, và h chấp nhận việc con mình sẽ chậm hơn các bạn 1 chút, thì cũng chả sao cả, con sống vui là được.&nbsp;<br><br>mỗi ngày gần đây nhìn thấy con nói, con hò hét, con vui cười, con tiến bộ trong từng việc nhỏ, đã thấy thật hạnh phúc.&nbsp;<br><br>hạnh phúc có lẽ đơn giản đến vậy mà h mới nhận diện rõ nét. </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-04-17 03:10:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongmai1812/Bookmarks/wish/2556287248</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
