<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>LỚP 9A4  by nguyen thu hanh</title>
      <link>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb</link>
      <description>Giao BT</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-10-22 13:23:29 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-11-06 14:39:19 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>BT1 : Viết 1đv ts kể về buổi sh lớp trong đó em lập luận chứng tỏ Nam là người bạn tốt .</title>
         <author>thuhanh0908</author>
         <link>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907418262</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 02:44:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907418262</guid>
      </item>
      <item>
         <title>BT2 : Viết 1đv tự sự kể về những sụ dạy đỗ chỉ bảo của bà làm em cảm động .</title>
         <author>thuhanh0908</author>
         <link>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907420539</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 02:46:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907420539</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Duyệt</title>
         <author>phamthithuylinh01062002</author>
         <link>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907457222</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; Trong một lần tôi được về quê chơi tôi đã ở lại quê tầm 2 tháng . Ông tôi mất sớm còn bố mẹ tôi bận ở lại làm kinh tế nên tôi ở với bà nội một mình . chính vì thế mà bà đã thay bố mẹ tôi chăm sóc dạy dỗ tôi từng ngày còn ở quê . Bà tôi tên là Tươi nhưng mọi nười hay gọi là bà soát vì ông tôi tên Soát . Ở với bà, tôi được bà chăm lo miếng ăn, giấc ngủ, bà thường dậy sớm đi chợ và trở về nhà khi tối muộn . Bà dạy tôi rằng “chỉ có lao động mới mang lại niềm hạnh phúc và sống cuộc đời có ý nghĩa”. Chính điều đó nuôi dưỡng ý thức của tôi về tình yêu với lao động . Có nhiều lần, bà dẫn tôi chơi đi cùng với bà bà hay dẫn tôi sang nhà bạn bà để chơi . tôi mới đầu thì thấy hơi ngại vì đi đến đâu họ cũng nói " ồ cháu bà soát đấy à " nhưng dần rồi tôi cũng quen và tỏ ra rất tự hào với câu nói đó . Bạn bà tôi họ rất hiếu khách nào thì bánh nào nước ngọt mời tôi nhưng tôi để ý rằng quê tôi khách đến nhà luôn phải có chén trà nó như đã ăn sâu vào trong truyền thống nơi đây . sau khi đã đi qua các nhà trên đường về bà dặn tôi " con đi đâu cũng phải chào nhớ chưa " bà tôi nói caisa giọng khàn khàn của tuổi già và tôi vội gật đầu ngay . Xong bà hỏi tôi " có muốn ăn gì không ? " tôi liền nghĩ ngay đén cái bánh rán gấc nổi danh ở quê tôi và rồi bà dẫn tôi vao chợ ai cũng niềm nở và vui vẻ không khí ở đây thì có lẽ cũng không thua gì ngày tết thế rồi bà vào hàng mua tôi cái cái bánh rán và tôi ăn ngay nghĩ lại thì tháy hơi xấu ngại nhưng thôi vì lúc đó tôi còn trẻ con mà . thế rồi 2 bà cháu tôi nám tay nhau đi về . đúng thật thời gian chả đợi ai bao giờ nên thấm thoát đã hết 2 tháng . Thật nhanh ! . dù đã xa quê hương tôi cũng ko bao giờ quên những kỉ niệm khó phai đó .</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 03:10:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907457222</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngọc Linh</title>
         <author>ngoclinhh_07</author>
         <link>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907457294</link>
         <description><![CDATA[<div>Như thường lệ, tiết cuối ngày thứ bảy bao giờ cũng là tiết sinh hoạt lớp. Buổi sinh hoạt hôm nay khá căng thẳng vì hầu hết các bạn trong lớp đều muốn đưa hiện tượng bạn Nam nhiều lần đi học muộn làm ảnh hưởng đến thi đua của lớp để phê bình và áp dụng các hình thức kỉ luật thích đáng. Cô giáo chủ nhiệm yêu cầu bạn lớp trưởng thống kê số lần đi học muộn của Nam và đề nghị cả lớp cùng thảo luận để tìm ra biện pháp khắc phục. Bạn Nga – tổ trưởng tổ 1 nêu ý kiến cần mời phụ huynh đến trường để viết cam kết với cô giáo chủ nhiệm nhắc nhở con chấm dứt tình trạng đi học muộn. Bạn Bình đề xuất ý kiến kỉ luật bạn Nam bằng cách yêu cầu bạn Nam phải trực nhật trong hai tuần... Tất cả các bạn trong lớp đều tán đồng ý kiến cần phải có các hình thức kỉ luật nghiêm khắc để bạn Nam nhận thức được sự thiếu ý thức của mình và làm gương cho các thành viên khác của lớp. Trong khi các bạn xôn xao bàn tán, Nam chỉ yên lặng cúi đầu. Cô giáo chủ nhiệm tổng kết lại các ý kiến của lớp: “Như vậy là chúng ta đã thống nhất sẽ phương án đưa ra hình thức kỉ luật bạn Nam một cách hợp lí, nhưng cô nghĩ việc gì cũng có nguyên nhân của nó. Cô muốn nghe ý kiến của Nam”. Nam lặng lẽ đứng dậy và nói: “Thưa cô, em không có ý kiến gì ạ. Em xin chấp hành mọi hình thức kỉ luật của lớp.” Nghe đến đây, tôi liền giơ tay xin phép được trình bày. Được sự đồng ý của cô giáo, tôi nói: “Thưa cô và các bạn, trước hết mình xin lỗi Nam vì đã không giữ lời hứa với bạn. Trong thời gian qua, bạn Nam nhiều lần đi muộn là do bố bạn bị ốm nặng, phải nằm điều trị tại bệnh viện. Mẹ bạn lại đi công tác xa, chưa thể về ngay được. Vì vậy hằng ngày Nam vừa phải chăm sóc bố trong bệnh viện, phải đưa em nhỏ đi học nên mặc dù đã cố gắng hết sức nhưng bạn ấy vẫn không thể đến trường đúng giờ. Khi biết chuyện, mình đã nói với Nam là lên báo với cô giáo nhưng Nam không muốn làm cô bận tâm vì cô đã có rất nhiều việc phải lo lắng rồi”. Nghe tôi nói xong, cô giáo liền nhìn Nam trìu mến và nói: “Bạn Nam đúng là người con hiếu thảo và là người có lòng tự trọng. Tuy nhiên, cô cũng muốn chúng ta luôn coi nhau như là các thành viên trong một gia đình, cùng sẻ chia mọi niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống. Việc của Nam như vậy là đã rõ. Chúng ta sẽ không cần tìm hình thức kỉ luật với bạn mà tìm ra cách giúp bạn vượt qua khó khăn trong giai đoạn này, phải không nào?...”<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 03:10:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907457294</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Ánh Dương</title>
         <author>nguyenanhduong8</author>
         <link>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907457606</link>
         <description><![CDATA[<div>Bà tôi chưa hẳn già nhưng cũng được coi là già rồi. Bố tôi kể ngày xưa nhà tôi không được khá giả cho lắm, phải dành dụm tiết kiệm từng đồng từng tí một. Nay nhà tôi đã khá giả hơn nhưng vẫn không quên tiết kiệm vì bà tôi đã nói là&nbsp;: “Tiết kiệm là một thói quen tốt, nó không chỉ giúp chúng ta trong cuộc sống mà còn có ích đối với những người khác nữa. Chỉ đơn giản như việc khóa vòi nước sau khi dùng thôi. Chúng ta vừa tránh lãng phí nước, vừa không phải trả tiền nước hàng tháng quá nhiều mà còn giúp biết bao người ở các nơi khác có đủ nước sạch dùng trong sinh hoạt. Tiết kiệm chính là nét đẹp của con người cháu ạ. Nhưng cháu đừng nhầm lẫn giữa tiết kiệm và hà tiện nhé. Tiết kiệm là sử dụng mọi thứ hợp lí, còn hà tiện là bủn xỉn, là không dám sử dụng, chi dùng ở mức độ tối thiểu, như vậy sẽ làm khổ chính mình. Cũng như việc dùng nước sinh hoạt thôi. Nếu cần phải rửa rau dưới vòi nước cho sạch mà để tiết kiệm nước, chúng ta chỉ rửa một lần thì sẽ không đảm bảo vệ sinh, gây thêm bệnh tật và tốn kém nhiều hơn nữa cháu ạ...”. Tôi vẫn luôn luôn khắc cốt ghi tâm lời bà dạy vì nhờ vậy mà tôi đã học được tính tiết kiệm.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 03:10:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907457606</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Ngọc Ánh</title>
         <author>GinTong</author>
         <link>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907457743</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Tôi vẫn còn nhớ như in buổi sinh hoạt lớp ngày hôm đó. Không khí lớp học căng thẳng, mọi người có nhiều lời bàn tán về sự việc vừa xảy ra trong giờ ra chơi. Nguyên nhân là do hai bạn Nam và Vũ đã cãi vã, đánh nhau vì Vũ cho rằng Nam là người lấy cắp tiền trong cặp sách của mình. Đầu giờ sáng, Vũ mang tiền đến lớp để đóng học và có nói chuyện với Nam về khoản tiền bố mẹ đưa cho đó. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Nam, thể hiện thái độ bất bình và rất nhiều người đã lên tiếng kết tội: một người, hai người, rồi ba người... cứ thế, Nam cúi đầu im lặng nghe mọi người phán xét mà không tìm được lí do minh oan. Các bạn nhao vào chỉ trích Nam, tôi thấy bất bình quá bèn đứng dậy. “Các bạn trong lớp có ai nhìn thấy Nam lấy tiền của Vũ không, sao các bạn đổ lỗi cho người khác dễ dàng vậy.Bạn ấy lúc nào cũng sẵn lòng giúp đỡ mọi người trong lớp, được thầy cô đánh giá cao về thành tích học tập. Còn Vũ, hôm trước tớ thấy bạn cho An lớp bên cạnh mượn tiền, Vũ có nhớ không?”. Lúc này Vũ chững lại, ngượng nghịu, ấp úng như chợt nhận ra điều gì và vội vàng xin lỗi Nam. Nam nhìn em với ánh mắt đầy sự biết ơn. Câu chuyện dù đã xảy ra rất lâu nhưng nhắc nhở tôi rằng, khi phán xét một ai chúng ta cần suy nghĩ cân nhắc để tránh gây ra những hiểu lầm đáng tiếc.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 03:11:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907457743</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Mai Trang</title>
         <author>nguyenmaitrang2</author>
         <link>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907458625</link>
         <description><![CDATA[<div>Bà ngoại luôn là người ân cần, trìu mến với những lời dạy bảo giản dị, sâu sắc và tôi sẽ không bao giờ quên. Tôi nhớ mãi cái lần tôi được mẹ đưa về quê ở cùng bà một tháng. Bà không chỉ yêu thương và tận tụy quan tâm tôi mà bà còn là người dạy cho tôi những bài học quý báu trong cuộc sống.Tôi nghe bà nói rằng, hồi đó nhà bà tôi rất nghèo, ông bà phải cùng nhau làm lụng vất vả nuôi con cái ăn học. Quãng thời gian ấy vô cùng khó khăn, nhưng chưa bao giờ bà có ý định bắt con mình thôi học. Bà tôi nói rằng :" Có học thì mới nên người, mới thoát khỏi được cuộc sống cơ cực đồng ruộng để hi vọng một tương lai tốt lành ". Và như thế, các con của bà luôn phấn đấu, cố gắng vươn lên để không phụ lòng công của cha mẹ đã dâng hiến cả đời mình vì con, muốn cho con có một cuộc sống đầy đủ nhất. Có lẽ đó chính là bài học sâu sắc nhất tôi được nghe từ bà với bài học:"Luôn luôn phải biết vươn lên trong cuộc sống, không được nản chí trước những nghịch cảnh cản bước của cuộc đời".</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 03:11:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907458625</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hiếu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907458978</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi lớn lên trong tình yêu thương, sự quan tâm chăm sóc của bà. Mùa hè hàng năm  tôi xuống ở với bà để bố mẹ tôi đi làm vì thế bà thay bố mẹ dạy dỗ, nuôi nấng tôi từng ngày. Ở với bà, tôi được bà chăm lo thật chu đáo , từ miếng ăn đến giấc ngủ, bà thường dậy từ 4 giờ sáng đi chợ và trở về nhà khi tối . Có mấy  lần, bà dẫn tôi đi cùng. Những đồ  bà bán là những rau củ quả tự tay bà trồng nên và một ít trứng mà gà nhà đẻ ra … Bà rất giỏi về làm nông nên mỗi lần tôi về bà đều chỉ cho tôi cách làm. Bà đã  dạy tôi rằng “chỉ có những thứ tự tay mình trồng lên  mới đảm bảo sức khỏe cho cơ thể và an toàn cho bản thân ”. Chính điều đó đã cho tôi hiểu rằng những gì chính mình làm ra sẽ mang lại lợi ích cho bản thân , với cuộc sống và sức khoẻ  bà thường bảo rau quả do mình làm lên sẽ k có thuốc trừ sâu nhưng rau quả khi chúng ta mua sẽ rất nhiều thuốc còn ạ vì vậy bà đã để lại cho tôi bài học rất quý giá. Cho đến bây giờ bà đã đi xa nhưng tôi luôn biết ơn bà đã để lại một bài học cho  con cháu, để tôi hiểu biết hơn mỗi ngày.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 03:11:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907458978</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Hiền Anh</title>
         <author>homnaytroidep10</author>
         <link>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907472013</link>
         <description><![CDATA[<div>Vào mỗi thứ hai đầu tuần lớp tôi thường có một buổi sinh hoạt lớp để tổng kết lại những việc làm tốt cũng như chưa tốt của bạn trong lớp. Hôm đó bạn Xuân là người điều khiển lớp học, buổi sinh hoạt diễn ra khá căng thẳng.  Nguyên do là giờ ra chơi ngày hôm đó hai bạn Lan và Nam đã có cuộc ẩu đả dữ dội. Lí do bạn Nam đã vô tình không nộp bài kiểm tra cho bạn Long. Giờ sinh hoạt mọi cặp mắt đều đổ dồn về Nam thể hiện thái độ bất bình và rất nhiều người đã lên tiếng kết tội. Nam cúi đầu im lặng nghe mọi người phán xử. Em đã đứng dậy phát biểu, ngay từ lời mở đầu em đã làm cho tất cả mọi người bất ngờ sửng sốt: “Nam không phải là người có lỗi mà Nam là người bạn tốt”. Mọi người chăm chú theo. Tâm trạng của em lúc đó thật xúc động, em tự trấn an mình: Hãy bình tĩnh, bởi lẽ mình đang bảo vệ cho lẽ phải, đang minh oan cho một người tốt thì không có gì run phải sợ”. Em bắt đầu lập luận: Thứ nhất, trong lớp từ trước tới nay Nam chưa bao giờ gây sự với ai. Thứ hai, việc làm đó là do vô tình. Thứ ba, sau khi sự việc xảy ra Nam đã xin lỗi Long, và giúp Long nộp lại bài. Chúng ta không thể kết tội một người bạn như thế. </div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 03:19:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907472013</guid>
      </item>
      <item>
         <title>phùng đắc nhất </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907479152</link>
         <description><![CDATA[<div>Cũng như mọi tuần ,tiết đầu thứ của thứ hai&nbsp; cũng là tiết sinh hoạt lớp.Buổi sinh hoạt hôm nay khá căng thẳng vì ai cũng muốn bàn tán về việc đánh nhau của Nam và Phương . lí do Nam đánh Phương chỉ vì nghĩ phuong&nbsp; là người lấy cắp tiền trong cặp sách của mình. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Nam, thể hiện thái độ bất bình và rất nhiều người đã lên tiếng kết tội: một người, hai người, rồi ba người... cứ thế, Nam cúi đầu im lặng nghe mọi người phán xét mà không tìm được lí do minh oan. Các bạn nhao vào chỉ trích Nam, tôi thấy bất bình quá bèn đứng dậy. “Các bạn trong lớp có ai nhìn thấy Nam lấy tiền của Vũ không, sao các bạn đổ lỗi cho người khác dễ dàng vậy. .Còn Vũ, hôm trước tớ thấy bạn cho An lớp bên cạnh mượn tiền, Vũ có nhớ không?”. Lúc này Vũ chững lại, ngượng nghịu, ấp úng như chợt nhận ra điều gì và vội vàng xin lỗi Nam. Nam nhìn em với ánh mắt đầy sự biết ơn . bài văn cx vì thế mà cho ta biết khi phán xét một ai chúng ta cần suy nghĩ cân nhắc để tránh gây ra những hiểu lầm đáng tiếc.&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp;<br><br>em viết dã hết tay r cô ơi\<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 03:23:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907479152</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Anh Thư</title>
         <author>kakakaka001</author>
         <link>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907480731</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1367763689/5e3886feace17b240c0ee2d61e07abd5/beauty_20211123101950.jpg" />
         <pubDate>2021-11-23 03:24:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907480731</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Anh Thư</title>
         <author>kakakaka001</author>
         <link>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907482735</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1367763689/353708eaef7a6b44919a7765e2ed64bf/beauty_20211123101954.jpg" />
         <pubDate>2021-11-23 03:25:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907482735</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>hoangtam10121979</author>
         <link>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907483561</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi lớn lên trong tình yêu thương, sự quan tâm chăm sóc của bà. Từ nhỏ, tôi đã ở với bà để bố mẹ tôi đi làm , vì thế bà thay cha mẹ dạy dỗ, nuôi nấng tôi từng ngày. Ở với bà, tôi được bà chăm lo miếng ăn, giấc ngủ, bà thường dậy sớm đi chợ và trở về nhà khi tối muộn. Có nhiều lần, bà dẫn tôi đi cùng. Những món bà bán thường chỉ là những thức quà vặt mà trẻ con và người lớn đều thích như xôi, các loại bánh nếp… Bà rất khéo tay nên mỗi lần bà làm bánh, nấu xôi, bà đều chỉ cho tôi cách làm. Bà dạy tôi rằng “chỉ có lao động mới mang lại niềm hạnh phúc và sống cuộc đời có ý nghĩa”. Chính điều đó nuôi dưỡng ý thức của tôi về tình yêu với lao động, với cuộc sống. Giờ đây bà đã đi xa nhưng tôi luôn biết ơn bà đã hi sinh vì con cháu, để tôi biết cố gắng hơn mỗi ngày</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 03:26:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907483561</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phùng Lê Hà Mỹ</title>
         <author>phunglehamy1311</author>
         <link>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907501530</link>
         <description><![CDATA[<div>Cứ vào thứ 2 đầu tuần là tiết sinh hoạt lớp trong tiết sinh hoạt này cô giáo chủ nhiệm bảo bạn lớptrưởng&nbsp; thống kê lại những khuyết điểm của từng bạn để các bạn sửa lỗi và khắc phục và thông báo nx việc cần lm trong tuần tới . Sau khi phát biểu xong, cô chủ nhiệm yêu cầu tôi lấy ý kiến của các bạn trong lớp. Sau câu hỏi của tôi, cả lớp chìm vào yên lặng. Một vài phút sau một cánh tay giơ lên. Đó là Thảo - tổ trưởng của tổ bốn. Tôi hồi hộp lắng nghe ý kiến của Thảo. Lời phát biểu củaTHảo xoay quanh nội dung chính về Nam - một học sinh mới chuyển đến lớp.Thảo cho rằng Nam là một cậu bạn nghịch ngợm ăn chơi lêu lổng, trong giờ học thường bị thầy cô nhắc nhở gây ảnh hưởng đến thành tích của lớp. Thảo cũng đề nghị cần có những biện pháp kiểm điểm đối với Nam</div><div>Sau khi nghe hết ý kiến của THẢO, cả lớp bắt đầu xôn xao. Có bạn đồng tình, có bạn phản đối. Tôi đã đề nghị với cô giáo được tự giải quyết vấn đề này. Trong ấn tượng của tôi, tuy Nam là một cậu bạn khá nghịch ngợm nhưng lại rất tốt bụng. Chính vì vậy, tôi đã đưa ra những lí lẽ để chứng minh điều đó.</div><div>- Thưa các bạn, trước hết tôi xin được tiếp nhận ý kiến của Thảo. Nam là một học sinh mới chuyển đến lớp mình không lâu. Tuy khá là nghịch ngợm, nhưng Nam lại là một người bạn rất tốt. Trong học tập, Nam có thành tích học tập rất giỏi. Bạn ấy thường xuyên giảng bài cho các bạn trong lớp. Có những câu trả lời khó của thầy cô, Nam cũng là người đứng ra trả lời. Trong lao động, Nam luôn nhận những công việc nặng về mình. Khi có bạn đến muộn, Nam đều nhận trực nhật thay. Tất cả những hoạt động của lớp và trường, Nam luôn sẵn sàng tham gia khi không có bạn nào chịu nhận. Cảm động nhất có lẽ là hành động của Nam đối với Hùng. Khi Hùng gặp tai nạn, không thể đạp xe đến trường. Ngày nào, Nam cũng đến đón Hùng, đưa bạn đến trường và cõng Hùng tận lên lớp. Tôi tin chắc chắn rằng bất cứ thành viên nào trong lớp cũng đã từng một lần được Nam giúp đỡ. Chính vì vậy, tôi nghĩ rằng, những thành tích mà Nam đạt được đã xóa đi được hết những lỗi sai mà bạn mắc phải.<br>Cả lớp bắt đầu xôn xao bàn tán. Những ý kiến tán thành dường như ngày càng nhiều hơn. Ngay cả Hùng - nhân vật trong câu chuyện mà tôi vừa kể cũng đứng lên bày tỏ sự tán thành với tôi. Còn thảo - người vừa phát biểu ý kiến về Nam cũng đã bị tôi thuyết phục. Nam cũng tự nhận ra những lỗi sai của mình, và hứa sẽ sửa chữa.</div><div>Buổi sinh hoạt kết thúc với lời tổng kết của cô giáo chủ nhiệm. Cả lớp tôi cùng nhau hứa sẽ cố gắng để kết quả thi đua tháng sau sẽ cao hơn tháng ngày.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 03:37:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907501530</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cũng như bao đứa trẻ khác trên đời, tôi may mắn có được tình yêu thương của bà ngoại. Bà tôi là một người phụ nữ hiền hậu, chịu thương , chịu khó. Cả cuộc đời bà đã vất vả để chăm lo cho con cháu, đến tận bây giờ bà mới được an vui, không vướng muộn phiền. Những thời gian rảnh dỗi, bà thường kể tôi nghe về những câu chuyện cuộc đời bà ngày xưa, kể ;lại những năm tháng gian truân, vất vả nhưng ý nghĩa của mình. Tôi nghe bà nói rằng, hồi đó nhà bà tối rất nghèo, ông bà phải cùng nhau làm lụng vất vả nuôi con cái ăn học. Quãng thời gian ấy vô cùng khó khăn, nhưng chưa bao giờ bà có ý định bắt con mình thôi học. Bà tôi nói rằng :&quot; Có học thì mới nên người, mới thoát khỏi được cuộc sống cơ cực đồng ruộng để hi vọng một tương lai tốt &quot;. Và như thế, bà chưa bao giờ để các con mình nhụt chí trước cảnh ngộ của mình. Chính bà đã dạy cho họ ý chí vượt khó để vươn lên. Và giờ đây, câu chuyện ấy được bà kể lại với tôi với mục đích giáo dục cháu mình luôn luôn phải biết vươn lên trong cuộc sống. Đó chính là bài học sâu sắc nhất từ bà mà có lẽ không bao giờ tôi có thể quên.</title>
         <author>nguyenthanhhai8</author>
         <link>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907525533</link>
         <description><![CDATA[<div>Thanh hải</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 03:54:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuhanh0908/jzcfxzjwqddwwumb/wish/1907525533</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
