<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Hãy tưởng tượng bạn là một nhà thám hiểm có nhiệm vụ tìm kiếm một con đường mới để đi sang vùng đất hoa lệ Ấn Độ theo sự phó thác của nhà vua, vậy bạn sẽ chọn con đường nào? by Đỗ Thu Uyên</title>
      <link>https://padlet.com/dothuuyenhnue/Thamhiem</link>
      <description>Hãy mô tả hướng đi thám hiểm của bạn. Theo bạn yếu tố dẫn đến sự thành công của chuyến đi thám hiểm là gì? (viết dưới dạng một câu chuyện tự sự)</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-11-22 04:41:34 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2021-12-07 13:38:37 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f575-2642.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>Trương Tú Quyên -10A1</title>
         <author>tuquyentruong778</author>
         <link>https://padlet.com/dothuuyenhnue/Thamhiem/wish/1933501165</link>
         <description><![CDATA[<div>Xin chào các bạn tôi tên là Quyên- là một nhà thám hiểm lừng danh ở vương quốc 10A1. Được sự phó thác của nhà vua tôi đã bắt đầu một chuyến hành trình dài để đi khám phá vùng đất hoa lệ Ấn Độ. Tất nhiên là một nhà thám hiểm nên tôi sẽ khám phá và lựa chọn chuyến hành trình đặc biệt mới lạ. Tôi đã chọn đường biển để mở ra chuyến hành trình của mình. Điểm xuất phát bắt đầu từ cảng biển Hải Phòng. Cuộc hành trình bắt đầu từ đó, có thể bạn sẽ cảm thấy ngạc nhiên khi hành trang mang theo mình của tôi chỉ có vỏn vẹn vài vật tư, một chiếc bản đồ và kèm theo đó là bật lửa, con dao găm. Con thuyền dần xa cảng Hải phòng cũng có nghĩa là tôi đã chính thức dấn thân vào hành trình này. Tôi cảm thấy thật sự hào hứng, phấn khích nhưng cùng với đó là một chút lo sợ. Thế nhưng điều đó không có nghĩa là tôi muốn bỏ cuộc quay đầu mà nó lại càng giúp tôi muốn khám phá và hoàn thành chuyến hành trình này hơn. Cả một chặng đường dài trên biển, từ ô cửa sổ của con thuyền tôi có thể nhìn thấy rõ những con sóng cuồn cuộn đánh sập vào thuyền một cách đầy giận dữ. Thi thoảng lại có những đàn cá đầu màu sắc lướt qua nhẹ nhàng khiến con người ta mê đắm. Khung cảnh lúc ấy thật tuyệt làm sao khiến tôi cảm giác mình đang hưởng thụ trọn vẹn chuyến hành trình này. Thế những bấy nhiêu đó sẽ không thể làm tôi có ấn tượng mạnh mẽ với chuyến hành trình này. Tôi vẫn còn nhớ đêm hôm đó, khi đã đi được quãng đường khá xa, hôm ấy chính là ngày cuối cùng để cập bến Cảng Kolkata của Ấn Độ- ngày thứ 13 trên chiếc thuyền. Khi tất cả mọi người trên thuyền ai nấy đều đang chìm đắm tận hưởng vẻ đẹp của biển cả thì trời bỗng có hiện tượng đổ bão. Những cơn gió lùa thổi mạnh mẽ như muốn hất bay tôi ra khỏi con thuyền, những đợt sóng thì càng đánh dữ dội hơn. Con thuyền bắt đầu chao đảo mạnh mẽ khiến tôi suýt té ngã phải vịn chặt vào thành. Ngay lúc đó trời đổ mưa lớn, gió rít mạnh, con thuyền rung lắc dữ dội. Bỗng nhiên có một chiếc thuyền khác đi đến áp sát vào con thuyền tôi đang vịn. Một loạt những người lạ mặt ầm ầm xô tới thả những chiếc dây thừng to, dài hàng chục mét và nhảy hết sang con thuyền của tôi. Họ phải có tầm khoảng 10 người, trên mình đầy những vết sẹo lớn, trên tay cầm cây kiếm sắc. Có người thì cầm những gậy. Nhận thấy điều chẳng lành, tôi gắng cúi thấp người xuống, lao thật nhanh vào buồng thuyền trưởng thông báo. Ngay sau đó tôi chạy vào phòng mình, vội dắt con dao găm đã chuẩn bị vào bên hông. Tôi chạy xuống phía khoang dưới thuyền, mặc những chiếc áo phao và áo khoác che kín người. Ngay sau đó tôi nhặt được thanh sắt gác ở góc kho và chạy lên trên. Không ngoài dự đoán, đám người kia không hề tốt, họ lăm lăm con dao trên tay đe dọa những người trên thuyền khác, bắt họ giao nộp tài sản quý giá. Thậm chí có người chống đối đã bị chém chết. Thật may mắn lúc này đây tôi gặp thuyền trưởng, chúng tôi đã bàn với nhau cách đuổi đám người này đi. Không để chờ lâu, đám người đó bắt đầu đi lùng sục khắp các khoang để tìm ra thuyền trưởng, bỗng có một tên đi vào trong kho, thuyền trưởng chạy ra dụ hắn. Trong lúc đang giằng co, tôi cầm thanh sắt đến đạp vào đầu hắn. Chúng tôi trói hắn lại và tìm những tên khác. Dần dần chúng tôi cũng trói hết được những tên đi riêng lẻ. Chỉ còn tên cầm đầu, trên tay hắn cầm kiếm dài. Khi lao vào bắt hắn tôi đã bị chém một nhát nhưng thật may nhờ chiếc áo phao, áo khoác mà tôi không bị thương. Sau một hồi gay cấn, tên cầm đầu đã bị thuyền trường đạp vào tay và khiến hắn bị văng mất cây kiếm. Chúng tôi nhanh chóng trói hắn lại. Suốt đêm hôm ấy tôi không thể chợp mắt vì sợ chúng tẩu thoát. Ngay sáng ngày hôm sau thuyền cập bến Cảng Kolkata của Ấn Độ, tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Những tên cướp ấy được thuyền trưởng giao cho cảnh sát còn tôi thì tiếp tục chuyến hành trình của mình. Cảng Kolkata là cảng ven sông, được xem là lâu đời nhất của Ấn Độ. Nơi đây tấp nập hàng hóa, nhiều người qua lại. Tôi đã dành một tuần để đi khám phá về ẩm thực, văn hóa, và đến các di tích, địa điểm nổi tiếng của Ấn Độ. Mặc dù mới chỉ đi được một vài nơi nhưng cũng đến lúc tôi phải quay trở về. Ngồi thuyền 13 ngày trở về vương quốc của mình tôi vẫn còn chút lưu luyến vùng đất hoa lệ này, lạ thay tôi cứ nhớ mãi về đêm ngày thứ 13 ấy. Cho đến bây giờ tôi đã hoan thành sự phó thác của nhà vua, tôi đã suy nghĩ rất nhiều lần và nghĩ rằng điều giúp tôi có thể hoàn thành chuyến hành trình đặc biệt ấy chính là sự dũng cảm và sự đam mê khám phá, thêm cả tính trách nhiệm, tình yêu nước, sự trung thành của một nhà thám hiểm thực thụ. Chuyến hành trình của tôi đến đây là kết thúc rồi, nó đã mang lại cho tôi nhiều bài học trân quý. Hãy tự tin, dũng cảm thực hiện điều mình mong muốn mặc dù nó có nguy hiểm nhưng tôi chắc rằng điều bạn nhận lại là vô cùng lớn lao. Cảm ơn các bạn đã lắng nghe chuyến hành trình của tôi. Chào các bạn!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-07 13:34:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dothuuyenhnue/Thamhiem/wish/1933501165</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
