<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Nghệ thuật học đại cương_LT_03 by Dang Hoang Oanh</title>
      <link>https://padlet.com/danghoangoanh86/jpv1n7j8qh4o0826</link>
      <description>Hãy chọn 2 tác phẩm nghệ thuật (của bất kì loại hình nghệ thuật nào) cùng sáng tác về một đề tài và phân tích sự khác nhau của chúng.</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2022-02-13 21:02:08 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2022-02-14 07:56:25 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Nhóm 3 - So sánh &quot;Mùa thu vàng&quot; - Levitan và &quot;The Starry Night&quot; - Van Gogh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/danghoangoanh86/jpv1n7j8qh4o0826/wish/2045648457</link>
         <description><![CDATA[<div>Cùng một đề tài vẽ về cảnh thiên nhiên, cuộc sống nhưng 2 bức tranh lại mang những nét khác biệt rất riêng.<br>- "Mùa thu vàng": Người ta thấy rất rõ lối vẽ tân cổ điển kết hợp nhuần nhuyễn với trường phái ấn tượng. Vẻ đẹp của phong cảnh trong bức tranh là một vẻ đẹp tĩnh lặng, êm ả, nhẹ nhàng, nên thơ, bình yên và mang trong đó cả sự huyền ảo, lung linh cộng hưởng với nét buồn của sự yên tĩnh. Màu vàng vừa tạo ra ấn tượng khó phai của bức tranh, nhưng đồng thời trong cái màu vàng rất thu đó lại như chứa đựng một nỗi buồn sâu kín của Levitan - một tâm hồn nghệ sỹ cô đơn giữa cuộc đời trong xã hội bất công ở Nga thời bấy giờ. Thông qua bức tranh, người xem có thể cảm nhận được những nét đẹp hùng vĩ đến nên thơ, nhẹ nhàng của thiên nhiên nước Nga<br><br>- "The Starry Night" - "Đêm đầy sao": Là bức tranh được vẽ theo trường phái trừu tượng, bản thân Van Gogh là hoạ sĩ của trường phái Hậu Ấn tượng nên bức tranh có vẻ khó hiểu với những vòng xoáy không rõ ràng. Khung cảnh trong The Starry Night lại khắc họa khung cảnh bên ngoài cửa sổ phòng bệnh của ông ở Saint-Rémy-de-Provence,&nbsp; nước Pháp khi về đêm. Ông đã khắc họa một cách kỳ vĩ bầu trời đêm, mở rộng trí tưởng tượng và bày ra trước mắt người xem sự kỳ diệu, bí ẩn không cùng của vũ trụ. Đây là bố cục của sự chuyển động, mọi thứ trong tranh đều chuyển động, từ bầu trời, núi đồi, cây cối, nhà cửa,... với các chuyển động đa hướng, mãnh liệt, phản ánh tâm trạng của chính VanGogh - khát khao cuộc sống đến vô cùng, thông qua sự vận động thiên nhiên và vũ trụ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-02-14 07:43:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/danghoangoanh86/jpv1n7j8qh4o0826/wish/2045648457</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nhóm 1</title>
         <author>phamquynhanh25032003</author>
         <link>https://padlet.com/danghoangoanh86/jpv1n7j8qh4o0826/wish/2045650169</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1407853936/85cb68aa4070e827348211bd77c681e9/Nh_m_1.docx" />
         <pubDate>2022-02-14 07:44:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/danghoangoanh86/jpv1n7j8qh4o0826/wish/2045650169</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nhóm 4: 2 tác phẩm về Phố Cổ HN của Phố Phái và Lê Văn Xương</title>
         <author>uyentukhanhtran</author>
         <link>https://padlet.com/danghoangoanh86/jpv1n7j8qh4o0826/wish/2045657235</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><em>Hình ảnh phố cổ Hà Nội là một trong những nguồn cảm hứng bất tận của các nghệ sĩ. Qua tranh vẽ, hình ảnh một Hà Nội thanh bình, cổ kính được khắc họa rõ nét và chân thực hơn bao giờ hết. Cùng chung một đề tài nhưng "Phố" của Phố Phái lại mang một nét rất riêng, rất đẹp so với "Phố hàng xoong" của Lê Văn Xương và ngược lại.<br>- </em></strong>Tranh phố cổ Hà Nội của Bùi Xuân Phái vừa cổ kính lại rất hiện thực, thể hiện rõ hồn cốt của phố cổ Hà Nội những thập niên 50-60-70 thế kỷ XX. Các mảng màu trong tranh Bùi Xuân Phái thường có đường viền đậm nét, phố không những trở thành chính nó mà còn gần hơn với con người, từ bề mặt đến cảnh quan đều có chiều sâu bên trong. Ngắm tranh phố cổ Hà Nội của Bùi Xuân Phái, người xem nhận thấy họa sỹ đã gửi gắm những kỷ niệm, những hoài cảm cùng nỗi buồn man mác, tiếc nuối bâng khuâng trên từng nét vẽ, như điềm báo về sự đổi thay và biến mất của từng mái nhà, từng con người mang hồn phách xưa cũ. Bùi Xuân Phái vẽ về phố cổ Hà Nội tự nhiên như sống và thở. Tâm hồn ông gắn với phố cổ và sự nghiệp của ông cũng gắn liền với phố cổ. Phố cổ Hà Nội là nguồn cảm hứng đặc biệt của Bùi Xuân Phái. Ông vẽ về phố cổ như đang kể chuyện về cuộc đời mình. Chính bởi vậy, phố cổ Hà Nội là cái gạch nối giữa hội họa và tình yêu quê hương trong con người Bùi Xuân Phái. Tranh phố của Bùi Xuân Phái vừa cổ kính lại rất hiện thực, thể hiện rõ hồn cốt của phố cổ Hà Nội những thập niên 50, 60 hay 70. Các mảng màu trong tranh Phái thường có đường viền đậm nét, từ bề mặt đến cảnh quan đều có chiều sâu bên trong. Ngắm tranh phố cổ của Phái, người xem nhận thấy họa sĩ đã gửi gắm những kỉ niệm, những hoài cảm cùng nỗi buồn man mác, tiếc nuối bâng khuâng trên từng nét vẽ, như điềm báo về sự đổi thay và biến mất của từng mái nhà, từng con người mang hồn phách xưa cũ.<br><br>- Còn Tranh của Lê Văn Xương, Hà Nội trong tranh của ông là hiện thân của Hà Nội ba sáu phố phường với những không gian phố sáng sủa, thanh thoát, gợi cảm giác êm đềm của cuộc sống thị thành yên bình và đầy sự tĩnh lặng đến an nhiên.So với Bùi Xuân Phái, Lê Văn Xương vẽ Hà Nội ở một cảm xúc khác:&nbsp; Đầy sinh khí, tươi vui, trong sáng mà cũng không kém phần thâm trầm. Vẽ về Hà Nội trong những tháng năm khốn khó, lửa đạn, nhưng tranh Lê Văn Xương luôn lãng mạn, đậm chất thơ. Đây là điều hiếm có. Họa sĩ phải hiểu, phải yêu những cảnh vật ấy lắm, phải trải nghiệm tình cảm trước chúng nhiều lắm, mới “chộp” được chúng trong cái vẻ bình thản và hồn nhiên đến vậy” – nhà nghiên cứu mỹ thuật Quang Việt nhận xét.&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;<br>Lê Văn Xương có cách nhìn, cách thể hiện Hà Nội rất riêng biệt, với một bảng màu khác lạ so với nhiều tác giả cùng thời. Trong tranh vẽ Hà Nội, ông tả nhân vật dù với kích thước rất nhỏ nhưng thật sinh động qua trang phục, dáng điệu từng người… Bầu không khí yên bình trong tranh của ông cũng cách xa sự hối hả và nhộn nhịp của phố cổ Hà Nội. Hà Nội trong tranh của Lê Văn Xương là hiện thân của Hà Nội ba sáu phố phường với những không gian phố sáng sủa, thanh thoát, gợi cảm giác êm đềm của cuộc sống thị thành yên bình và đầy sự tĩnh lặng đến an nhiên.So với Bùi Xuân Phái, Lê Văn Xương vẽ Hà Nội ở một cảm xúc khác:&nbsp; Đầy sinh khí, tươi vui, trong sáng mà cũng không kém phần thâm trầm. Vẽ về Hà Nội trong những tháng năm khốn khó, lửa đạn, nhưng tranh Lê Văn Xương luôn lãng mạn, đậm chất thơ. Đây là điều hiếm có. Họa sĩ phải hiểu, phải yêu những cảnh vật ấy lắm, phải trải nghiệm tình cảm trước chúng nhiều lắm, mới “chộp” được chúng trong cái vẻ bình thản và hồn nhiên đến vậy” – nhà nghiên cứu mỹ thuật Quang Việt nhận xét.&nbsp; Sở dĩ người ta dùng chữ “Phố Xương” để nói về những bức tranh vẽ Hà Nội của ông bởi chúng có những đường nét đặc biệt.<br><br>- Với cuốn sổ tay luôn mang theo người, ông Phái ghi lại những hình ảnh đặc trưng của con phố đã gặp rồi về nhà dựng lại bằng chất liệu sơn dầu. Bằng cách này chỉ mình ông đối thoại với toile, với giấy, nên ông thoải mái vẽ không bị ngoại cảnh chi phối, cảm xúc được hoàn toàn bay bổng.<br><br>- Còn ông Xương thì ngược lại. Ông đặt giá vẽ nhỏ có ghim giấy sẵn, ông pha màu bột trên palette và thấy gì vẽ nấy bằng những nhát đặt bút chính xác, điêu luyện cốt sao trong một khoảng thời gian có hạn, đã kịp ghi được những gì nhìn thấy dù ở ngõ vắng hay trên phố đông người qua lại.&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;<br>- Phố của ông Phái là cô đọng lại cái tinh thần của phố cổ, là nỗi niềm của ông với vài nét quằn quại, nét buồn gửi vào trong đó. Còn phố của ông Xương được vẽ với một cái nhìn trung thực, nhẹ nhàng, bay bổng và lãng mạn, ông lẩn mình để các con phố hiện lên cái hình hài, cái vẻ đẹp nguyên sơ của nó&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1468060405/d8b888a1ab43f2a218de46374e60c5c1/image.png" />
         <pubDate>2022-02-14 07:48:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/danghoangoanh86/jpv1n7j8qh4o0826/wish/2045657235</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nhóm 2</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/danghoangoanh86/jpv1n7j8qh4o0826/wish/2045657628</link>
         <description><![CDATA[<div>Từ lâu, giữa đời thực và các tác phẩm nghệ thuật đã có mối quan hệ khá chặt chẽ và gắn bó mật thiết với nhau. Thật vậy, chất lượng của bất kì loại hình nghệ thuật nào cũng đều bắt nguồn từ cuộc sống, vì cuộc sống mà nên, cũng nhằm hướng cuộc sống ngày một hoàn thiện tốt đẹp hơn<br>Tuy nhiên, không phải vì cùng bắt nguồn từ cuộc sống mà loại hình nghệ thuật nào cũng giống nhau hoàn toàn. Cụ thể với đề tài "Nạn đói". Ở mỗi loại hình nghệ thuật lại ta chúng ta một góc nhìn khác nhau<br>Với tác phẩm văn học "Vợ nhặt", khắc họa sâu trong chúng ta là các hình ảnh thể hiện cái đói "Cái đói đã tràn đến xóm này tự lúc nào. Những gia đình từ những vùng Nam Định, Thái Bình, đội chiếu lũ lượt bồng bế, dắt díu nhau lên xanh xám như những bóng ma, và nằm ngổn ngang khắp lều chợ. Người chết như ngả rạ. Không buổi sáng nào người trong làng đi chợ, đi làm đồng không gặp ba bốn cái thây nằm còng queo bên đường. Không khí vẩn lên mùi ẩm thối của rác rưởi và mùi gây của xác người."<br>"Dưới những gốc đa, gốc gạo xù xì bóng những người đói dật dờ đi lại lặng lẽ như những bóng ma. Tiếng quạ trên mấy cây gạo ngoài bãi chợ cứ gào lên từng hồi thê thiết."<br><br>"Thị đảo mắt nhìn xung quanh, cái ngực gầy lép nhô hẳn lên, nén một tiếng thở dài"<br><br>"Hôm nay thị rách quá, áo quần tả tơi như tổ đỉa, thị gầy sọp hẳn đi, trên cái khuôn mặt lưỡi cày xám xịt chỉ còn thấy hai con mắt.<br>Bữa cơm ngày đói trông thật thảm hại. Giữa cái mẹt rách có độc một lùm rau chuối thái rối, và một đĩa muối ăn với cháo<br>Đọc truyện người ta ám ảnh bởi sự thê thảm của cái đói, nhức nhối cho phận người tủi cực, đắng cay; say nồng cùng vị ngọt yêu thương; nâng niu niềm khát khao hạnh phúc của những kiếp bần hàn. Cái đói khủng khiếp trong thiên truyện vừa là thử thách cam go, vừa là cơ hội để khẳng định phẩm chất Người giữa mùa đói khổ, thê lương. Khắc họa bức tranh hiện thực ấy, tài văn Kim Lân được phát sáng.<br>Song, đến với bức tranh nạn đói 1945 vô tình được tìm thấy trong bộ sưu tập của&nbsp; nhà sưu tập Lê Thái Sơn ở thành phố Hồ Chí Minh, bức vẽ mô tả một cô gái đang bị hành hạ bởi cơn đói. Cô gái ngồi với bộ dạng rách rưới, chân tay khẳng khiu, hốc mắt sâu đờ đẫn, ánh mắt và gương mặt như bị che mờ bởi âm u tử khí. Để diễn tả một con người bị cái đói hút kiệt dương khí đến như vậy, bộ dạng gần như một bóng ma, hẳn người vẽ phải là một họa sĩ có kỹ thuật cao và một trái tim thấu cảm nỗi đau của những con người đang bị nạn đói hành hạ.<br>Quả thực, ở mỗi một loại hình nghệ thuật, mỗi góc nhìn riêng đặt vào từng hoàn cảnh xã hội khác nhau, thì đều mang đến cho ta những cảm giác khác nhau, cái đói mang đến cho ta một cảm giác thê lương, đau buồn, thương cảm cho số phận những kiếp người lênh đênh, trôi nổi giữa nạn đói 1945 - kiếp nạn lịch sử của người dân Việt Nam<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1570385841/668c6946ec717d8b795f41b7d234a45a/14gjdgfhsdpa55966108.jpg" />
         <pubDate>2022-02-14 07:48:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/danghoangoanh86/jpv1n7j8qh4o0826/wish/2045657628</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
