<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>TH Phước Thạnh_Không gian văn hóa Hồ Chí Minh - Năm học 2025-2026 by Triệu Vĩ</title>
      <link>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2026-03-02 08:24:33 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2026-05-26 08:08:04 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Thân thế và sự nghiệp cách mạng của Chủ tịch Hồ Chí Minh</title>
         <author>vidvt5901</author>
         <link>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3807841918</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads-usc1.storage.googleapis.com/5247443007/a617cadf21be3675768a75126ee9fa7e/1.png" />
         <pubDate>2026-03-02 08:58:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3807841918</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Giai đoạn 1911 - 1920</title>
         <author>vidvt5901</author>
         <link>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3807843081</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads-usc1.storage.googleapis.com/5247443007/7814f332eb976100dc31081c1ed8e0e4/6.jpg" />
         <pubDate>2026-03-02 08:59:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3807843081</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Giai đoạn 1921 - 1930</title>
         <author>vidvt5901</author>
         <link>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3807844316</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads-usc1.storage.googleapis.com/5247443007/7300ee0ed97236e1a268442684407d0b/8.jpg" />
         <pubDate>2026-03-02 09:00:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3807844316</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Giai đoạn 1930 - 1945</title>
         <author>vidvt5901</author>
         <link>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3807845349</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads-usc1.storage.googleapis.com/5247443007/ce087674f7a7d757205005624106fc40/11.jpg" />
         <pubDate>2026-03-02 09:01:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3807845349</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Giai đoạn 1945 - 1954</title>
         <author>vidvt5901</author>
         <link>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3807846538</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads-usc1.storage.googleapis.com/5247443007/5044216dd0516a516f90ba7523f792db/15.jpg" />
         <pubDate>2026-03-02 09:03:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3807846538</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Giai đoạn 1954 - 1969</title>
         <author>vidvt5901</author>
         <link>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3807847201</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads-usc1.storage.googleapis.com/5247443007/9cefab661db638893b1123c7fd7daf8a/17.jpg" />
         <pubDate>2026-03-02 09:03:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3807847201</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bác Hồ đến thăm các cháu thiếu nhi</title>
         <author>vidvt5901</author>
         <link>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3810836908</link>
         <description><![CDATA[<p>Một lần vào dịp Tết Trung thu, Hồ Chí Minh đã đến thăm các cháu thiếu nhi tại Phủ Chủ tịch. Hôm đó, các em nhỏ rất vui mừng khi được gặp Bác.</p><p>Bác mặc bộ quần áo kaki giản dị, đi đôi dép cao su quen thuộc. Vừa thấy các cháu, Bác mỉm cười hiền hậu và vẫy tay chào. Bác hỏi:</p><p>– Các cháu có ngoan không? Có chăm học không?</p><p>Các em đồng thanh trả lời:</p><p>– Thưa Bác, chúng cháu ngoan ạ! Chúng cháu chăm học ạ!</p><p>Bác rất vui. Bác dặn các cháu phải biết yêu thương bạn bè, kính trọng thầy cô, vâng lời ông bà cha mẹ và cố gắng học thật giỏi để sau này xây dựng đất nước.</p><p>Trước khi ra về, Bác còn chia kẹo cho từng em nhỏ. Bác nhắc:</p><p>– Các cháu nhớ chia đều cho các bạn, ai cũng phải có phần nhé!</p><p>Các em cảm động vì tình yêu thương bao la của Bác dành cho thiếu nhi.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads-usc1.storage.googleapis.com/5247443007/8a484ce16c1cdc42dca4e7422e5735dd/5_dieu_bac_ho_day_700.jpg" />
         <pubDate>2026-03-04 02:56:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3810836908</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phải chăm chỉ học tập</title>
         <author>vidvt5901</author>
         <link>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3812872651</link>
         <description><![CDATA[<p>Hồi ấy, ít có ai được gặp Bác, nhưng tôi may mắn ít lâu sau, tôi được sang làm việc bên Bác. Hàng ngày Bác làm việc ở nhà riêng. Thường Bác tự đánh máy lấy. Hết giờ làm việc, Bác cùng sinh hoạt chung với anh em. Vui nhất là sau giờ làm việc buổi chiều. Bác thường cùng anh em trong cơ quan đánh bóng chuyền. Bác già, tay cứng nên búng bóng yếu, “đối phương” muốn gỡ điểm, thường phát bóng vào chỗ Bác, Bác liền nói to:</p><p>– A, “truy tủ” hả. Bác vừa nói vừa nhảy lên đỡ bóng.</p><p>Có lần đối phương phát bóng “ác” quá, Bác biết không đỡ được, liền kêu:</p><p>– Trường, Kỳ, Kháng, Chiến đâu? Cứu bóng! Người đánh lẫn người xem cười vui vẻ.</p><p>Bây giờ theo chính sách đào tạo và bồi dưỡng cán bộ, cơ quan chọn cử một số cán bộ trẻ ra nước ngoài học. Tôi cũng ở trong số đó. Nhưng tôi không muốn đi.</p><p>Biết được điều đó, Bác liền gọi đến. Bác hỏi, tôi trả lời Bác:</p><p>– Dạ, thưa Bác, cháu muốn được công tác ạ.</p><p>– Thế cháu muốn công tác thật tốt không?</p><p>– Có ạ.</p><p>– Có muốn phục vụ nhân dân được không?</p><p>– Có ạ.</p><p>– Thế thì phải đi học. Bây giờ có điều kiện thì phải học tập. Học tập để hiểu nhiều, biết nhiều.</p><p>Có hiểu nhiều biết nhiều, mới phục vụ nhân dân tốt được. Sau khi giảng giải và khuyên tôi đi học là cần thiết, Bác dặn:</p><p>– Đi học thì phải chịu khó, chăm chỉ học tập. Chưa hiểu thì hỏi, không được giấu dốt, đã hiểu rồi thì bảo lại cho bạn cùng hiểu.</p><p>Rồi Bác lấy cái hộp thuốc lá của Bác đưa cho tôi. Bác nói:</p><p>– Bác cho cháu cái hộp này để đựng kim chỉ, ngoài giờ học thiêu, thùa, vá, may. Con gái phải biết làm những điều đó.</p><p>Tôi sang nước bạn ở khu học xá, rồi vào trường sư phạm. Tốt nghiệp xong, tôi về nước, dạy học ở Việt Bắc cho đến ngày chiến thắng thực dân Pháp, tôi mới về thủ đô.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads-usc1.storage.googleapis.com/5247443007/114b5fa193cf2cb7191b6536c46fbd52/maxresdefault.jpg" />
         <pubDate>2026-03-05 07:08:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3812872651</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bác Hồ với thiếu nhi</title>
         <author>chithientran1502</author>
         <link>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3812877191</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads-usc1.storage.googleapis.com/5251777145/f211c043d0e7a88c5f8263f460d35988/Bac_Ho_voi_thieu_nhi_1.png" />
         <pubDate>2026-03-05 07:11:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3812877191</guid>
      </item>
      <item>
         <title> Chiếc áo ấm</title>
         <author>vidvt5901</author>
         <link>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3812883425</link>
         <description><![CDATA[<p>Một đêm mùa đông năm 1951, gió bấc tràn về mang theo những hạt mưa lâm thâm làm cho khí trời càng thêm lạnh giá. Thung lũng bản Ty co mình lại trong yên giấc, trừ một ngôi nhà sàn nhỏ còn phát ra ánh sáng. Ở đây, Bác vẫn thức, vẫn làm việc khuya như bao đêm bình thường khác. Bỗng cánh cửa nhà sàn hé mở, bóng Bác hiện ra. Bác bước xuống cầu thang, đi thẳng về phía gốc cây, chỗ tôi đang đứng gác.</p><p>- Chú làm nhiệm vụ ở đây có phải không?</p><p>- Thưa Bác, vâng ạ!</p><p>- Chú không có áo mưa?</p><p>Tôi ngập ngừng nhưng mạnh dạn đáp:</p><p>- Dạ thưa Bác, cháu không có ạ!</p><p>Bác nhìn tôi từ đầu đến chân ái ngại:</p><p>- Gác đêm, có áo mưa, không ướt, đỡ lạnh hơn…</p><p>Sau đó, Bác từ từ đi vào nhà, dáng suy nghĩ…</p><p>Một tuần sau, anh Bảy cùng mấy người nữa đem đến cho chúng tôi 12 chiếc áo dạ dài chiến lợi phẩm. Anh nói:</p><p>- Bác bảo phải cố gắng tìm áo mưa cho anh em. Hôm nay có mấy chiếc áo này, chúng tôi mang lại cho các đồng chí. Được một chiếc áo như thế này là một điều quý, nhưng đối với chúng tôi còn quý giá và hạnh phúc hơn khi Bác trực tiếp chăm lo, săn sóc với cả tấm lòng yêu thương của một người cha.</p><p>Sáng hôm sau, tôi mặc chiếc áo mới nhận được đến gác nơi Bác làm việc. Thấy tôi, Bác cười và khen:</p><p>- Hôm nay chú có áo mới rồi.</p><p>- Dạ thưa Bác, đây là áo anh Bảy đem đến cho tiểu đội chúng cháu mỗi người một chiếc ạ.</p><p>Nghe tôi thưa lại, Bác rất vui. Bác ân cần dặn dò thêm:</p><p>- Trời lạnh, chú cần giữ gìn sức khỏe và cố gắng làm tốt công tác.</p><p>Dặn dò xong, Bác trở lại ngôi nhà sàn để làm việc. Lòng tôi xiết bao xúc động. Bác đã dành áo ấm cho chúng tôi trong lúc Bác chỉ mặc một chiếc áo bông mỏng đã cũ. Đáng lẽ chúng tôi phải chăm lo cho Bác nhiều hơn, còn Bác, Bác lại lo nghĩ đến chúng tôi nhiều quá.</p><p>Từ đấy, chúng tôi cũng trân trọng giữ gìn chiếc áo Bác cho như giữ lấy hơi ấm của Bác. Hơi ấm ấy đã truyền thêm cho chúng tôi sức mạnh trong mỗi chặng đường công tác.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads-usc1.storage.googleapis.com/5247443007/d66cd85b2d92b8585022a4cce1851675/497236580_1161446739329389_3242618315948916162_n.jpg" />
         <pubDate>2026-03-05 07:16:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3812883425</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nhớ lời Bác dặn (di chúc Chủ tịch Hồ Chí Minh) - Tập 1</title>
         <author>chithientran1502</author>
         <link>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3812884532</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://www.youtube.com/watch?pdlt=1&amp;v=DZIoAn8eTcc" />
         <pubDate>2026-03-05 07:17:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3812884532</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nhớ lời Bác dặn (di chúc Chủ tịch Hồ Chí Minh) - Tập 2</title>
         <author>chithientran1502</author>
         <link>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3812885423</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://www.youtube.com/watch?v=0vxS7qAI6L8" />
         <pubDate>2026-03-05 07:18:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3812885423</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nhớ lời Bác dặn (di chúc Chủ tịch Hồ Chí Minh) - Tập 3</title>
         <author>chithientran1502</author>
         <link>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3812886515</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://www.youtube.com/watch?v=qRZaVVHLt08" />
         <pubDate>2026-03-05 07:18:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3812886515</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thời gian quý báo </title>
         <author>vidvt5901</author>
         <link>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3812893087</link>
         <description><![CDATA[<p>Năm 1945, mở đầu bài nói chuyện tại lễ tốt nghiệp khóa V Trường huấn luyện cán bộ Việt Nam, Người thẳng thắn góp ý: “Trong giấy mời tới đây nói 8 giờ bắt đầu, bây giờ 8 giờ 10 phút rồi mà nhiều người chưa đến. Tôi khuyên anh em phải làm việc cho đúng giờ, vì thời gian quý báu lắm”.</p><p>Trong kháng chiến chống Pháp, một đồng chí cấp tướng đến làm việc với Bác sai hẹn mất 15 phút, tất nhiên là có lý do: mưa to, suối lũ, ngựa không qua được. Bác bảo:</p><p>- Chú làm tướng mà chậm đi mất 15 phút thì bộ đội của chú sẽ hiệp đồng sai đi bao nhiêu? Hôm nay chú đã chủ quan, không chuẩn bị đầy đủ các phương án, nên chú đã không giành được chủ động.</p><p>Một lần khác, Bác và đồng bào phải đợi một đồng chí cán bộ đến để bắt đầu cuộc họp. Bác hỏi:</p><p>- Chú đến chậm mấy phút?</p><p>- Thưa Bác, chậm mất 10 phút ạ!</p><p>- Chú tính thế không đúng, 10 phút của chú phải nhân với 500 người đợi ở đây.</p><p>Bác quý thời gian của mình bao nhiêu thì cũng quý thời gian của người khác bấy nhiêu, vì vậy thường không bao giờ để bất cứ ai phải đợi mình.</p><p>Năm 1953, Bác quyết định đến thăm lớp chỉnh huấn của anh chị em tri thức, lúc đó đang bước vào cuộc đấu tranh tư tưởng gay go. Tin vui đến làm náo nức cả lớp học, mọi người hồi hộp chờ đợi.</p><p>Bỗng chuyển trời đột ngột, mây đen ùn ùn kéo tới, rồi một cơn mưa dồn dập, xối xả, tối đất, tối trời, hai ba tiếng đồng hồ không dứt. Ai cũng xuýt xoa, tiếc rẻ: mưa thế này, Bác đến sao được nữa, trời hại quá.</p><p>Giữa lúc trời đang trút nước, lòng người đang thất vọng, thì từ ngoài hiên lớp học có tiếng rì rào, rồi bật lên thành tiếng reo át cả tiếng mưa ngàn, suối lũ:</p><p>– Bác đến rồi, anh em ơi! Bác đến rồi!</p><p>Trong chiếc áo mưa ướt sũng nước, quần sắn đến quá đầu gối, đầu đội nón, Bác hiện ra giữa niềm ngạc nhiên, hân hoan và sung sướng của tất cả mọi người.</p><p>Về sau, anh em được biết: giữa lúc Bác chuẩn bị đến thăm lớp thì trời đổ mưa to. Các đồng chí làm việc bên cạnh Bác đề nghị Bác cho báo hoãn đến một buổi khác. Có đồng chí đề nghị tập trung lớp học ở một địa điểm gần nơi ở của Bác…</p><p>Nhưng Bác không đồng ý: “Đã hẹn thì phải đến, đến cho đúng giờ, đợi trời tạnh thì biết đến khi nào? Thà chỉ một mình Bác và một vài chú nữa chịu ướt còn hơn để cả lớp học phải chờ uổng công!”.</p><p>Ba năm sau, giữa thủ đô Hà Nội đang vào xuân, câu chuyện có thêm một đoạn mới. Vào dịp tết cổ truyền của dân tộc, hàng trăm đại biểu các tầng lớp nhân dân thủ đô tập trung tại Uỷ ban Hành chính thành phố để lên chúc tết Bác Hồ. Sắp đến giờ lên đường, trời bỗng đổ mưa như trút. Giữa lúc mọi người còn đang lúng túng thu xếp phương tiện cho đoàn đi để Bác khỏi phải chờ lâu thì bỗng xịch, một chiếc xe đậu trước cửa. Bác Hồ từ trên xe bước xuống, cầm ô đi vào, lần lượt bắt tay, chúc tết mỗi người, trong nỗi bất ngờ rưng rưng cảm động của các đại biểu.</p><p>Thì ra, thấy trời mưa to, thông cảm với khó khăn của ban tổ chức và không muốn các đại biểu vì mình mà vất vả, Bác chủ động, tự thân đến tại chỗ chúc tết các đại biểu trước. Thật đúng là mối quan tâm của một lãnh tụ suốt đời quên mình, chỉ nghĩ đến nhân dân.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads-usc1.storage.googleapis.com/5247443007/1217c35e14fe8b0dcda4ffca759234da/nhung_buc_636969920352496579_HasThumb.jpg" />
         <pubDate>2026-03-05 07:22:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3812893087</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Giữ lời hứa</title>
         <author>vidvt5901</author>
         <link>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3814244029</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong thời gian về thăm Pác Bó, Bác Hồ cư xử rất chan hòa với tất cả mọi người. Một hôm, sau một thời gian nghe tin Bác đi công tác xa, một em thiếu nhi đã từng khoác tay Bác chạy đến nắm lấy tay Bác và nói:</p><p>- Bác ơi, sau khi Bác đi công tác về, bác nhớ mua cho cháy một chiếc vòng tay nhé!</p><p>Bác âu yếm nhìn cháu nhỏ, xoa đầu cháu và nói nhỏ:</p><p>- Ở nhà nhớ ngoan, khi nào về Bác sẽ mua cho cháu nhé.</p><p>Nói một lúc rồi Bác vẫy tay chào mọi người ra về.</p><p>Hơn hai năm sau, một thời gian sau Bác trở về, mọi người vui mừng đón Bác, ai cũng vui vẻ hỏi thăm sức khỏe Bác, không ai nhớ chuyện cũ. Bỗng Bác mở túi lấy ra một chiếc vòng tay của thế hệ mới và tặng cho cô bé năm xưa khiến cô gái và mọi người đều xúc động rơi nước mắt. Bác bảo:</p><p>- Cháu nó đòi mua tức là nó thích lắm. Khi trưởng thành, hứa là làm được, đó là “tín”. Một khi đã hứa thì nên thực hiện nó với tất cả mọi người.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-06 02:25:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3814244029</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đôi dép của Bác</title>
         <author>vidvt5901</author>
         <link>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3814244691</link>
         <description><![CDATA[<p>“Chủ tịch Hồ Chí Minh là vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam, người đã dành trọn đời mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Cuộc sống của Bác vô cùng giản dị, gần gũi nhưng tư tưởng và nhân cách thì vô cùng cao đẹp. Dù ở cương vị nào, Bác luôn quan tâm đến nhân dân và đặt lợi ích của đất nước lên trên hết. Hình ảnh của Bác mãi mãi là nguồn cảm hứng lớn lao cho các thế hệ người Việt Nam.” Câu chuyện về “đôi dép của Bác” thật sự để lại nhiều cảm xúc và bài học sâu sắc.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đôi dép của Bác “ra đời’’ vào năm 1947, được ‘’chế tạo’’ từ một chiếc lốp ô tô quân sự của thực dân Pháp bị bộ đội ta phục kích tại Việt Bắc. Đôi dép đo cắt không dày lắm, quai trước to bản, quai sau nhỏ rất vừa chân Bác.</p><p>Trên đường công tác, Bác nói vui với các cán bộ đi cùng:</p><p>- Đây là đôi hài vạn dặm trong truyện cổ tích ngày xưa... Đôi hài thần đất, đi đến đâu mà chẳng được.</p><p>Gặp suối hoặc trời mưa trơn, bùn nước vào dép khó đi, Bác tụt dép, xách tay. Đi thăm bà con nông dân, sải chân trên các cánh đồng đang cấy, đang vụ gặt, Bác lại xắn quần cao lội ruộng, tay xách hoặc nách kẹp đôi dép...</p><p>Mười một năm rồi vẫn đôi dép ấy... Các chiến sĩ cảnh vệ cũng đã đôi ba lần “xin’’ Bác đổi dép nhưng Bác bảo “vẫn còn đi được’’.</p><p>Cho đến lần đi thăm Ấn Độ, khi Bác lên máy bay, ngồi trong buồng riêng thì mọi người trong tổ cảnh vệ lập mẹo giấu dép đi, để sẵn một đôi giày mới...</p><p>Máy bay hạ cánh xuống Niu-đê-li, Bác tìm dép. Mọi người thưa:</p><p>Có lẽ đã cất xuống khoang hàng của máy bay rồi... Thưa Bác....</p><p>- Bác biết các chú cất dép của Bác đi chứ gì. Nước ta còn chưa được độc lập hoàn toàn, nhân dân ta còn khó khăn, Bác đi dép cao su nhưng bên trong lại có đôi tất mới thế là đủ lắm mà vẫn lịch sự - Bác ôn tồn nói.</p><p>Vậy là các anh chiến sĩ phải trả lại dép để Bác đi vì dưới đất chủ nhà đang nóng lòng chờ đợi...</p><p>Trong suốt thời gian Bác ở Ấn Độ, nhiều chính khách, nhà báo, nhà quay phim... rất quan tâm đến đôi dép của Bác. Họ cúi xuống sờ nắn quai dép, thi nhau bấm máy từ nhiều góc độ, ghi ghi chép chép... làm tổ cảnh vệ lại phải một phen xem chừng và bảo vệ “đôi hài thần kỳ” ấy.</p><p>Năm 1960, Bác đến thăm một đơn vị Hải quân nhân dân Việt Nam. Vẫn đôi dép “thâm niên” ấy, Bác đi thăm nơi ăn, chốn ở, trại chăn nuôi của đơn vị. Các chiến sĩ rồng rắn kéo theo, ai cũng muốn chen chân, vượt lên để được gần Bác hơn. Bác vui cười nắm tay chiến sĩ này, vỗ vai chiến sĩ khác. Bỗng Bác đứng lại:</p><p>- Thôi, các cháu giẫm làm tụt quai dép của Bác rồi...</p><p>Nghe Bác nói, mọi người dừng lại cúi xuống yên lặng nhìn đôi dép rồi lại ồn ào lên:</p><p>- Thưa Bác, cháu, cháu sửa...</p><p>- Thưa Bác, cháu, cháu sửa được ạ...</p><p>Thấy vậy, các chiến sĩ cảnh vệ trong đoàn chỉ đứng cười vì biết đôi dép của Bác đã phải đóng đinh sửa mấy lần rồi...Bác cười nói:</p><p>- Cũng phải để Bác đến chỗ gốc cây kia, có chỗ dựa mà đứng đã chứ! Bác “lẹp xẹp” lết đôi dép đến gốc cây, một tay vịn vào cây, một chân co lên tháo dép ra:</p><p>- Đây! Cháu nào giỏi thì chữa hộ dép cho Bác...Một anh nhanh tay giành lấy chiếc dép, giơ lên nhưng ngớ ra, lúng túng. Anh bên cạnh liếc thấy, “vượt vây” chạy biến...&nbsp;</p><p>Bác phải giục:</p><p>- Ơ kìa, ngắm mãi thế, nhanh lên cho Bác còn đi chứ. Anh chiến sĩ&nbsp;lúc nãy chạy đi đã trở lại với chiếc búa con, mấy cái đinh:</p><p>- Cháu, để cháu sửa dép...Mọi người dãn ra. Phút chốc, chiếc dép đã được chữa xong. Những chiến sĩ không được may mắn chữa dép phàn nàn:</p><p>- Tại dép của Bác cũ quá. Thưa Bác, Bác thay dép đi ạ..</p><p>Bác nhìn các chiến sĩ nói:</p><p>- Các cháu nói đúng... nhưng chỉ đúng có một phần... Đôi dép của Bác cũ nhưng nó chỉ mới tụt quai. Cháu đã chữa lại chắc chắn cho Bác thế này thì nó còn ‘’thọ’’ lắm! Mua đôi dép khác chẳng đáng là bao, nhưng khi chưa cần thiết cũng chưa nên... Ta phải tiết kiệm vì đất nước ta còn nghèo...</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads-usc1.storage.googleapis.com/5247443007/0d5ca7ea8b78aa8b1eb6769dc069a360/Picture1.jpg" />
         <pubDate>2026-03-06 02:26:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3814244691</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hai bàn tay</title>
         <author>vidvt5901</author>
         <link>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3814245296</link>
         <description><![CDATA[<p>Năm 1911, năm ấy Bác còn trẻ lắm mới khoảng 21 tuổi. Một hôm anh Ba – tên của Bác hồi ấy, cùng một người bạn đi dạo khắp thành phố Sài Gòn, rồi bỗng đột nhiên anh Ba hỏi người bạn cùng đi:</p><p>- Anh Lê, anh có yêu nước không ?</p><p>Người bạn đột nhiên đáp:</p><p>- Tất nhiên là có chứ!</p><p>Anh Ba hỏi tiếp:</p><p>- Anh có thể giữ bí mật không?</p><p>Người bạn đáp:</p><p>- Có</p><p>Anh Ba nói tiếp:</p><p>- Tôi muốn đi ra nước ngoài, xem nước Pháp và các nước khác. Sau khi xem xét họ làm như thế nào, Tôi sẽ trở về giúp đồng bào chúng ta. Nhưng đi một mình, thật ra cũng có nhiều mạo hiểm, ví như đau ốm… Anh muốn đi với tôi không ?</p><p>Anh Lê đáp:</p><p>- Nhưng bạn ơi ! Chúng ta lấy đâu ra tiền mà đi ?</p><p>- Đây, tiền đây – anh Ba vừa nói vừa giơ hai bàn tay .Chúng ta sẽ làm việc, chúng ta sẽ làm bất cứ việc gì mà sống và để đi. Anh cùng đi với tôi chứ ?</p><p>Bị lôi cuốn vì lòng hăng hái của Bác, người bạn đồng ý. Nhưng sau khi suy nghĩ kĩ về cuộc đi có vẻ phiêu lưu, anh Lê không có đủ can đảm để giữ lời hứa. Còn Bác Hồ đã đi ra nước ngoài bằng chính đôi bàn tay của mình. Bác đã làm nhiều nghề khác nhau: Phụ bếp, bồi bàn, quét tuyết… và đi khắp năm châu, bốn biển để tìm con đường cứu dân, cứu nước khỏi ách đô hộ của thực dân phong kiến, giải phóng cho dân tộc.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-06 02:26:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3814245296</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bát chè xẻ đôi</title>
         <author>vidvt5901</author>
         <link>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3814246347</link>
         <description><![CDATA[<p>Đồng chí liên lạc đi công văn 10 giờ đêm mới đến. Bác gọi mang ra một bát, một thìa con. Rồi Bác đem bát chè đậu đen, đường phèn, mà anh em phục vụ vừa mang lên, xẻ một nửa cho đồng chí liên lạc:</p><p>- Cháu ăn đi!</p><p>Thấy đồng chí liên lạc ngần ngại, lại có tiếng đằng hắng bên ngoài, Bác giục:</p><p>- Ăn đi, Bác cùng ăn…</p><p>- Cảm ơn Bác, đồng chí liên lạc ra về.</p><p>Ra khỏi nhà sàn, xuống sân, đồng chí cấp dưỡng bấm vào vai anh lính thông tin:</p><p>- Cậu chán quá. Cả ngày Bác có bát chè để bồi dưỡng làm đêm mà cậu lại ăn mất một nửa.</p><p>- Khổ quá, anh ơi! Em có sung sướng gì đâu. Thương Bác, em vừa ăn ra rớt nước mắt, nhưng không ăn lại sợ Bác không vui, mà ăn thì biết cái chắc là các anh mắng rồi…</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-06 02:27:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3814246347</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bác Hồ với chiến sĩ người dân tộc</title>
         <author>vidvt5901</author>
         <link>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3814248712</link>
         <description><![CDATA[<p>Anh hùng La Văn Cầu, dân tộc Tày mãi mãi không quên bữa cơm của Bác “đãi” với rau, thịt gà… những “sản phẩm” do chính Bác nuôi, trồng. Bác hỏi thăm mẹ Cầu, gửi quà cho mẹ, dặn cán bộ tạo mọi điều kiện để Cầu về thăm mẹ, giúp đỡ gia đình.</p><p>Nhiều chiến sĩ người dân tộc đã lấy họ Hồ cho mình như Hồ Vai, Hồ Can Lịch, Hồ Văn Bột… Mùa thu năm 1964, chị Choáng Kring Thêm – chiến sĩ người dân tộc Cà Tu, tham gia đoàn đại biểu Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam được ra miền Bắc, gặp Bác Hồ. Chị Thêm kể: “Đoàn chúng tôi vừa bước xuống xe thì đã thấy Bác đứng chờ ngay ngoài sân.</p><p>Bác ôm hôn thắm thiết các thành viên trong đoàn. Chúng tôi theo Bác đến dãy bàn tiếp khách kê ngay ngoài vườn đầy hoa và nắng. Thấy tôi mặc bộ quần áo dân tộc, Bác nói:</p><p>- Cháu đúng là con gái dân tộc Cà Tu giữ được tính chất của dân tộc mình. Chị Ngân, chị Cao gặp Bác, mừng quá khóc lên. Bác dịu dàng bảo:</p><p>- Các cháu gái đừng khóc. Gặp Bác phải vui chứ. Hai cháu hãy kể cho Bác nghe bà con ta ở tiền tuyến đánh Mỹ như thế nào?</p><p>Tôi thưa:</p><p>- Thưa Bác, cháu thương, cháu nhớ Bác. Tất cả đồng bào dân tộc miền Nam đều thương nhớ Bác. Sau đó tôi kể Bác nghe một số chuyện chiến đấu của mẹ Giớn, anh Bên, em Thơ…Bác nói:</p><p>- Cuộc kháng chiến của đồng bào miền Nam ta là toàn dân, toàn diện. Trẻ, già, gái, trai, Kinh, Cà Tu, Cà Tang và đồng bào các dân tộc khác đều sản xuất giỏi, chiến đấu giỏi”.</p><p>Tôi hiểu đó là Bác dành tình thương mênh mông của Bác cho tất cả chúng ta.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-06 02:29:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3814248712</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chiếc đồng hồ</title>
         <author>vidvt5901</author>
         <link>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3814250095</link>
         <description><![CDATA[<p>Giữa mùa thu năm 1954, Bác đến thăm Hội nghị rút kinh nghiệm cải cách ruộng đất ở Hà Bắc. Tại hội nghị, được biết có lệnh của Trung ương rút bớt một số cán bộ đi học lớp tiếp quản thủ đô. Ai nấy cũng đều háo hức muốn đi, nhất là những người quê ở Hà Nội. Bao năm xa nhà, nhớ thủ đô, nay được dịp về công tác, ai ai cũng có nguyện vọng được đề nghị cấp trên chiếu cố. Tư tưởng cán bộ dự hội nghị có nhiều phân tán. Ban lãnh đạo ít nhiều thấy khó xử. Lúc đó, Bác lên diễn đàn, giữa mùa thu nhưng trời vẫn còn nóng, mồ hôi ướt đẫm hai bên vai áo nâu của Bác, Bác hiền từ nhìn khắp hội trường và nói chuyện về tình hình thời sự. Khi nói đến nhiệm vụ của toàn Đảng trong lúc này, Bác bỗng rút trong túi áo giơ ra một chiếc đồng hồ quả quýt và hỏi các đồng chí cán bộ trong hội trường từng câu hỏi về chức năng của từng bộ phận trong chiếc đồng hồ. Ai cũng đồng thanh trả lời đúng hết các câu hỏi của Bác. Đến câu hỏi:</p><p>-Trong cái đồng hồ, bộ phận nào là quan trọng? Khi mọi người còn đang suy nghĩ thì Bác lại hỏi:</p><p>- Trong cái đồng hồ, bỏ một bộ phận đi có được không?</p><p>- Thưa không được ạ.</p><p>Nghe mọi người trả lời, Bác bèn giơ cao chiếc đồng hồ lên và kết luận:</p><p>- Các chú ạ, các bộ phận của một chiếc đồng hồ cũng ví như các cơ quan của một Nhà nước, như các nhiệm vụ của cách mạng. Đã là nhiệm vụ của cách mạng thì đều là quan trọng, điều cần phải làm. Các chú thử nghĩ xem: trong một chiếc đồng hồ mà anh kim đòi làm anh chữ số, anh máy lại đòi ra ngoài làm cái mặt đồng hồ… cứ tranh nhau chỗ đứng như thế thì còn là cái đồng hồ được không?</p><p>Chỉ trong ít phút ngắn ngủi, câu chuyện chiếc đồng hồ của Bác đã khiến cho ai nấy đều thấm thía, tự đánh tan được những suy nghĩ riêng tư của mình.</p><p>Cũng chiếc đồng hồ ấy, một dịp vào cuối năm 1954 Bác đến thăm một đơn vị pháo binh đóng ở Bạch Mai đang luyện tập để chuẩn bị cho cuộc duyệt binh đón mừng chiến thắng Điện Biên Phủ. Sau khi đi thăm nơi ăn, chốn ở của bộ đội, Bác đã dành một thời gian dài để nói chuyện với anh em. Bác lấy ở túi ra một chiếc đồng hồ quả quýt, âu yếm nhìn mọi người rồi chỉ vào từng chiếc kim, từng chữ số và hỏi anh em về tác dụng của từng bộ phận. Mọi người đều trả lời đúng cả. Song chưa ai hiểu tại sao Bác lại nói như vậy?</p><p>Bác vui vẻ nói tiếp: “Đã bao nhiêu năm nay, chiếc kim đồng hồ vẫn chạy để chỉ cho ta biết giờ giấc, chữ số trên mặt vẫn đứng yên một chỗ, bộ máy vẫn hoạt động đều đặn bên trong. Tất cả đều nhịp nhàng làm việc theo sự phân công ấy”, nếu hoán đổi vị trí từng bộ phận cho nhau thì có còn là chiếc đồng hồ nữa không!</p><p>Sau câu chuyện của Bác Anh chị em đều hiểu ý Bác dạy: Việc gì cách mạng phân công phải yên tâm hoàn thành. Và Bác đã mượn hình ảnh chiếc đồng hồ quả quýt làm ví dụ để giáo dục, động viên những kỹ sư trẻ trường Đại học Nông Lâm Hà Nội vào dịp dến thăm trường ngày 24/5/1959, khi Bác đang khuyên sinh viên phải yên tâm cố gắng học tập, Bác cũng lấy trong túi ra một chiếc đồng hồ quả quýt và hỏi mọi người từng bộ phận của đồng hồ, từ cái kim giờ, kim phút, kim giây đến các bộ phận máy và bánh xe bên trong đồng hồ.</p><p>Sau đó, Bác kết luận rằng mỗi một bộ phận có chức năng làm việc riêng, có thể người ngoài không thấy được nhưng đều có nhiệm vụ làm cho đồng hồ chạy và chỉ đúng giờ. Ngoài xã hội cũng vậy sau khi học xong ra phục vụ các ngành nghề đều ngang như nhau, không ai cao sang hơn ai, cho nên các cháu phải cố gắng yên tâm học tập, học tập cho thật giỏi đề trở thành kỹ sư nông nghiệp giỏi phục vụ nền nông nghiệp nước nhà. Đến ngày nay, câu chuyện về chiếc đồng hồ đã được Giáo sư – tiến sỹ Vũ Hoan, Chủ tịch Liên hiệp các Hội khoa học và kỹ thuật Hà Nội, người sinh viên trường Đại học Nông Lâm Hà Nội khi xưa, được vinh dự gặp Bác vào lần đó, kể lại và truyền động lực cho những kỹ sư của thế hệ này.</p><p>Chiếc đồng hồ quả quýt còn là một hiện vật vô giá thể hiện tình cảm Quốc tế đối với Bác, đó là chiếc đồng hồ do Tổ chức Quốc tế “Cứu Tế đỏ” tặng, Bác luôn giữ nó trong mình, trong những năm tháng bị cầm tù gian khổ cho đến ngày Việt Nam giành được độc lập.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-06 02:30:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/vidvt5901/jp2smknjfwm2d4rv/wish/3814250095</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
