<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Tiết 7,8 Đọc hiểu NLVH by Mai Phương</title>
      <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2022-10-11 06:56:49 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-11-18 10:24:50 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Trả lời các  câu hỏi sau</title>
         <author>nguyenthimaiphuong92</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334769058</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1841841686/06cccd6492b0cfce1f51332fbebb271d/z3790950515688_59ca5744e2e7fc0d6a8b83c7bd7b88d9.jpg" />
         <pubDate>2022-10-11 07:01:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334769058</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trả lời các câu hỏi sau</title>
         <author>nguyenthimaiphuong92</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334770857</link>
         <description><![CDATA[<div>Các bạn ghi đáp án và trả lời câu hỏi vào phần bình luận. Nhớ ghi tên của các bạn</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1841841686/56101f206c6cce9dee7706375462c081/z3790950551703_ca98003e0d6f50be5fe28931466343b7.jpg" />
         <pubDate>2022-10-11 07:03:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334770857</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Câu 1 Lời về nhân vật quản ngục là của Nguyễn Tuân. Nó giúp người đọc cảm thấy viên quan ngục có những đặc điểm khác với cách mà người ta tưởng tượng là một kẻ đại diện cho xã hội cầm quyền. Viên quản ngục là một người hiền lành, nhân hậu, biết yêu và thưởng thức cái đẹp, là một “thanh âm trong trẻo chen vào giữa một bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn xô bồ”.</title>
         <author>Catprocat2k7</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334810464</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:28:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334810464</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Dạng 2 Thực Hành Đọc Hiểu </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334819292</link>
         <description><![CDATA[<div>Minh Trí 10a5 <br>Bài 1<br>&nbsp;- Lời về nhân vật quản ngục là của <strong>Nguyễn Tuân</strong>.<br>- Nó giúp người đọc cảm thấy viên quan ngục có những đặc điểm khác với cách mà người ta tưởng tượng là một kẻ đại diện cho xã hội cầm quyền.<br>Bài 2<br> + <strong>Huấn Cao</strong> lạnh lùng, chúc mũi gông nặng, khom mình thúc mạnh đầu thành gông xuống thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái.<br>+&nbsp; Một người tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng, đang dậm tô neys chữ trên tấm lụa trắng tinh căng phẳng trên mảnh ván.<br>Bài 3&nbsp;<br><strong>Cảnh cho chữ</strong> - <strong>cảnh tượng xưa nay chưa từng có</strong>: - Về không gian: người <strong>xưa</strong> thường <strong>cho chữ</strong> ở thư phòng, nơi sạch sẽ, trang nghiêm. Huấn Cao <strong>cho chữ</strong> viên quản ngục trong nơi ngục tù ẩm mốc, bẩn thỉu, đầy những <strong>phân</strong> chuột <strong>phân</strong> gián. - Về thời gian: <strong>cảnh cho chữ này</strong> diễn <strong>ra</strong> vào thời gian giữa đêm khuya <strong>thanh</strong> vắng.<br>Bài 4&nbsp;<br>Ngô Tử Văn và Huấn Cao đều là những người anh hùng trượng nghĩa, mang những vẻ đẹp phẩm chất đáng trân trọng.<br><br></div><div>- Tử Văn dám châm lửa đốt đền của tên tướng giặc trừ hại cho dân, dũng cảm đương đầu với cái ác để bảo vệ lẽ phải.<br><br></div><div>- Huấn Cao vì thấy dân chúng lầm than mà khởi nghĩa chống lại triều đình. Họ không vì quyền uy, tiền bạc mà bị mua chuộc, đánh mất đi chính mình.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:35:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334819292</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nha`-vo^-dich Huy va`-Tu`ng Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334819619</link>
         <description><![CDATA[<div>Bài 1<br>Lời kể về nhân vật quản ngục là của Nguyễn Tuân<br>Qua lời kể, có thể thấy viên quản ngục là một người tầm trung tuổi, tính cách dịu dàng, tâm điền tốt, thẳng thắn, biết quý trọng người ngay thẳng<br>&nbsp;Bài 2<br>Huấn Cao là người tài hoa nghệ sĩ,viết chữ đẹp.<br>&nbsp;Tính cách của Huấn Cao thiện lương trong sáng nhân cách cao đẹp có khí phách hiên ngang,cương trực,ngay thẳng&nbsp;<br>Bài 3<br>Các yếu tố khiến cảnh cho chữ trở nên đặc biệt thể hiện ở mọi góc của cảnh: Nhân vật, thời gian, không gian.<br>&nbsp;Nhân vật:<br><br>Người cho chữ là 1 tử tù, người được cho chữ là quản ngục. Họ có vị trí đối nghịch trong xã hội. Hơn nữa, họ mới gặp nhau hơn nửa tháng. Đặc biệt, cảnh cho chữ đã diễn ra một sự thay bậc đổi ngôi, khi người tù thì dù “cổ đeo gông, chân vướng xiềng” vẫn đứng thẳng người và đĩnh đạc, còn quản ngục “khúm núm” và nghẹn ngào. Trong quan hệ xã hội họ là kẻ thù nhưng trong bình diện nghệ thuật, họ lại là tri âm tri kỉ.<br>* Không gian:<br>Người ta viết chữ cho nhau trong “một buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tường đầy mạng nhện, đất bừa bãi phân chuột, phân gián”. Đây là không gian mà cái xấu, cái ác thống trị.<br>* Thời gian:<br><br>Người ta cho chữ vào ban đêm một cách vội vã, chạy đua với thời gian, gấp rút tránh những ánh mắt của bọn lính đến phiên canh buổi sáng và tránh cái công văn oan nghiệt giải người về kinh thụ án.<br>Điều đó cho thấy rằng trong nhà tù tăm tối, hiện thân cho cái ác, cái tàn bạo đó, không phải cái ác, cái xấu đang thống trị mà chính cái đẹp, cái dũng, cái thiện, cái cao cả đang làm chủ. Với cảnh cho chữ này, cái nhà ngục tăm tối đã đổ sụp, bởi vì không còn kẻ phạm tội tử tù, không có quản ngục và thơ lại, chỉ có người nghệ sĩ tài hoa đang sáng tạo cái đẹp trước đôi mắt ngưỡng mộ sùng kính của những kẻ liên tài, tất cả đều thấm đẫm ánh sáng thuần khiết của cái đẹp, cái đẹp của thiên lương và khí phách. Qua đó, ta thấy được quan điểm thẩm mỹ của Nguyễn Tuân: “cái đẹp gắn liền với cái thiện”, sự thiên lương, trong sáng không thể tồn tại trong môi trường của cái xấu, cái ác.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:36:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334819619</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thanh Tâm </title>
         <author>thanhtam01082007</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334819721</link>
         <description><![CDATA[<div>bài 1 :&nbsp;<br>&nbsp;- nguyễn tuân&nbsp;<br>-&nbsp; giúp người đọc cảm thấy viên quan ngục có những đặc điểm khác với cách mà người ta tưởng tượng là 1 kẻ đại diện cho xã hội cầm quyền viên quản ngục là 1 ngừoi hiền lành , nhân hậu biết yêu và thưởng thức cái đẹp<br><br>bài 2&nbsp;<br>- nhân vật huấn cao được khắc hoạ qua những chi tiết :&nbsp;<br>Huấn Cao lạnh lùng, chúc mũi gông nặng, khom mình thúc mạnh đầu thành gông xuống thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái.</div><div>+ Huấn Cao vẫn thản nhiên nhận rượu thịt, coi như đó là một việc vẫn làm trong cái hứng sinh bình lúc chưa bị giam cầm</div><div>+ Huấn Cao trả lời quản ngục: “Ta chỉ muốn một điều là nhà ngươi đừng đặt chân vào đây”</div><div>+ Một người tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng, đang dậm tô neys chữ trên tấm lụa trắng tinh căng phẳng trên mảnh ván.<br><br>- Khái quát đặc điểm tính cách :&nbsp;</div><div>&nbsp;Huấn Cao là một con người tài hoa, có cái tâm trong sáng và khí phách hiên ngang, bất khuất.<br><br>bài 3&nbsp;<br>Diễn ra trong tù, buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tường đầy mạng nhện tổ rệp, đất bừa bãi phân chuột phân gián<br>Huấn Cao&nbsp; người cho chữ trong bộ dạng cổ đeo gông, chân vướng xiềng, đang dặm to nét chữ trên tấm lụa trắng tinh căng phẳng trên mảnh ván<br>Phong thái tên tử tù khí phách, ung dung.<br><br><br>Bài 4&nbsp;<br>Ngô Tử Văn và Huấn Cao đều là những người anh hùng trượng nghĩa, mang những vẻ đẹp phẩm chất đáng trân trọng.</div><div>- Tử Văn dám châm lửa đốt đền của tên tướng giặc trừ hại cho dân, dũng cảm đương đầu với cái ác để bảo vệ lẽ phải.</div><div>- Huấn Cao vì thấy dân chúng lầm than mà khởi nghĩa chống lại triều đình. Họ không vì quyền uy, tiền bạc mà bị mua chuộc, đánh mất đi chính mình.<br><br><br>Bài 5 <br>- Tác giả đã gửi gắm thông điệp ý nghĩa đã cho thấy được chiến thắng <strong>của</strong> ánh sáng đối với bóng tối, sức mạnh của cái đẹp, cái cao thượng có thể đẩy lùi bóng tối, cái bạo tàn, bất khuất không cam chịu cuộc sống nô lệ của dân tộc.<br><br>- Viết đoạn văn nêu cảm nhận về thông điệp<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:36:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334819721</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334821148</link>
         <description><![CDATA[<div>Nguyễn Vũ Phương Anh <br>Trả lời phần tự luận <br>Câu 1 :<br>Lời kể nhân vật quản ngục là lời của tác giả <br>Qua lời kể thấy Viên Quản Ngục là 1 người có tầm trung trung tuổi , tính cách thẳng thắn dịu dành biết quý trọng người ngay thẳng.<br>Câu 2 :<br>Chi tiết để khái quát đặc điểm tính cách của Huấn Cao la :<br><strong>Huấn Cao là người có khí phách hiên ngang, bất khuất, cương trực, ngay thẳng<br>Huấn Cao là người có thiên lương trong sáng, nhân cách cao đẹp.<br>Huấn Cao là người tài hoa, nghệ sĩ – tài viết chữ đẹp<br>Câu&nbsp; 3<br></strong>Yếu tố:<br><br></div><div>- Diễn ra trong tù, buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tường đầy mạng nhện tổ rệp, đất bừa bãi phân chuột phân gián.<br><br></div><div>- Vào ban đêm.<br><br></div><div>- Huấn Cao – người cho chữ trong bộ dạng cổ đeo gông, chân vướng xiềng, đang dặm to nét chữ trên tấm lụa trắng tinh căng phẳng trên mảnh ván<br>- Ánh sáng của bó ruốc.<br><br></div><div>Ý nghĩa: sự chiến thắng của cái đẹp đối với cái xấu. Trong khung cảnh bẩn thỉu, bóng đêm lấn át, người cho chữ lại là tên tử tù, cho đi cái đẹp, muốn cái đẹp được lưu truyền, được về đúng nơi của nó.<br><br></div><div><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:37:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334821148</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Dạng 2: thực hành đọc hiểu</title>
         <author>phamdinhdinh470</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334821903</link>
         <description><![CDATA[<div>Tên: Phạm Đình Đỉnh<br>bài 1:<br>Lời kể về nhân vật quản ngục là lời của tác giả. Qua lời kể, có thể thấy viên quản ngục là một người tầm trung tuổi, tính cách dịu dàng, tâm điền tốt, thẳng thắn, biết quý trọng người ngay thẳng<br>bài 2:<br><strong>Các chi tiết tiêu biểu khắc họa nhân vật Huấn Cao:</strong></div><div>- Lời bình luận, lời khen, sự ngưỡng mộ của viên quản ngục và thầy thơ lại “Huấn Cao? Hay là cái người mà vùng tỉnh Sơn ta vẫn khen cái tài viết chữ rất nhanh và đẹp đó phải không?”</div><div>- Ước muốn, nguyện vọng có được câu đối do ông Huấn viết để treo trong nhà của viên quản ngục “Chữ ông đẹp lắm, vuông lắm... Có được chữ ông Huấn mà treo là có một vật báu trên đời”</div><div><strong>=&gt; Huấn Cao là người tài hoa, nghệ sĩ – tài viết chữ đẹp</strong></div><div>- Huấn Cao là một kẻ “chọc trời khuấy nước”, khiến bọn binh lính nơi ngục tù phải sợ “Xin thầy để tâm cho Hắn ngạo ngược và nguy hiểm nhất trong bọn"</div><div>- Trước cửa ngục tù, Huấn Cao không những không run sợ, lo lắng, sợ hãi mà ngược lại, tỏ rõ khí phách của mình qua hành động “dỗ gông”: “Huấn Cao, lạnh lùng, chúc mũi gông nặng, khom mình thúc mạnh đầu thang gông xuống thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái. Then ngang chiếc gông bị giật mạnh, đập vào cổ năm người sau, làm họ nhăn mặt."</div><div>- Trong ngục tù, Huấn Cao không những không sợ, không quy phục viên quan coi ngục mà còn ung dung nhận phần rượu thịt mà viên quan coi ngục mang cho, thậm chí, còn tỏ rõ thái độ của mình đối với viên quan coi ngục “Ngươi hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn có một điều. Là nhà người đừng đặt chân vào đây.”</div><div><strong>=&gt; Huấn Cao là người có khí phách hiên ngang, bất khuất, cương trực, ngay thẳng</strong></div><div>- Huấn Cao không bao giờ vì vàng bạc hay quyền lực mà cho chữ “ta nhất sinh không vì vàng ngọc hay quyền thế mà ép mình viết câu đối bao giờ.</div><div>- Cảm kích trước tấm lòng biệt nhỡn liên tài của viên quan coi ngục và quyết định cho ý chữ ở ngay chốn ngục tù "Nào đâu có biết một người như thầy Quản đây mà lại có những sở thích cao quý như vậy. Thiếu chút nữa, ta đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ."</div><div>- Huấn Cao không chấp nhận sự thiếu rạch ròi, sự lẫn lộn giữa cái tốt và cái xấu, giữa cái ác với cái thiện: thể hiện rõ qua lời khuyên của Huấn Cao đối với viên quản ngục.</div><div><strong>=&gt; Huấn Cao là người có thiên lương trong sáng, nhân cách cao đẹp<br>bài 3:<br>Các yếu</strong> tố:</div><div>- Diễn ra trong tù, buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tường đầy mạng nhện tổ rệp, đất bừa bãi phân chuột phân gián.</div><div>- Vào ban đêm.</div><div>- Huấn Cao – người cho chữ trong bộ dạng cổ đeo gông, chân vướng xiềng, đang dặm to nét chữ trên tấm lụa trắng tinh căng phẳng trên mảnh ván. Còn viên quản ngục – người xin chữ khúm núm. Tên tử tù bỗng trở thành người cho cái đẹp, khuyên bảo tên quản ngục.</div><div>- Phong thái tên tử tù khí phách, ung dung.</div><div>- Ánh sáng của bó ruốc.</div><div>Ý nghĩa: sự chiến thắng của cái đẹp đối với cái xấu. Trong khung cảnh bẩn thỉu, bóng đêm lấn át, người cho chữ lại là tên tử tù, cho đi cái đẹp, muốn cái đẹp được lưu truyền, được về đúng nơi của nó.<br>bài 4:<br>Ngô Tử Văn và Huấn Cao đều là những người anh hùng trượng nghĩa, mang những vẻ đẹp phẩm chất đáng trân trọng.</div><div>- Tử Văn dám châm lửa đốt đền của tên tướng giặc trừ hại cho dân, dũng cảm đương đầu với cái ác để bảo vệ lẽ phải.</div><div>- Huấn Cao vì thấy dân chúng lầm than mà khởi nghĩa chống lại triều đình. Họ không vì quyền uy, tiền bạc mà bị mua chuộc, đánh mất đi chính mình.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:37:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334821903</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>minhlvtvn</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334822494</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu 1:<br>Lời kể về nhân vật quản ngục là lời của tác giả. Qua lời kể, có thể thấy viên quản ngục là một người tầm trung tuổi, tính cách dịu dàng, tâm điền tốt, thẳng thắn, biết quý trọng người ngay thẳng<br>Câu 2:<br>Trong ngục tù, Huấn Cao không những không sợ, không quy phục viên quan coi ngục mà còn ung dung nhận phần rượu thịt mà viên quan coi ngục mang cho, thậm chí, còn tỏ rõ thái độ của mình đối với viên quan coi ngục “Ngươi hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn có một điều. Là nhà người đừng đặt chân vào đây.”</div><div>=&gt; Huấn Cao là người có khí phách hiên ngang, bất khuất, cương trực, ngay thẳng<br>Câu3:<br>Yếu tố:</div><div>Diễn ra trong tù, buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tường đầy mạng nhện tổ rệp, đất bừa bãi phân chuột phân gián<br>Ý nghĩa: sự chiến thắng của cái đẹp đối với cái xấu. Trong khung cảnh bẩn thỉu, bóng đêm lấn át, người cho chữ lại là tên tử tù, cho đi cái đẹp, muốn cái đẹp được lưu truyền, được về đúng nơi của nó.<br>Câu4:<br>Ngô Tử Văn và Huấn Cao đều là những người anh hùng, mang những vẻ đẹp phẩm chất đáng trân trọng. Tử Văn dám châm lửa đốt đền của tên tướng giặc trừ hại cho dân. Huấn Cao vì thấy dân chúng lầm than mà khởi nghĩa chống lại triều đình. Họ không vì quyền uy, tiền bạc mà bị mua chuộc, đánh mất đi chính mình.<br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:38:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334822494</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>trankimanh3</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334826323</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu 1 Lời kể về nhân vật quản ngục là lời của tác giả. Qua lời kể, có thể thấy viên quản ngục là một người tầm trung tuổi, tính cách dịu dàng, tâm điền tốt, thẳng thắn, biết quý trọng người ngay thẳng.<br><br></div><div>&nbsp;câu 2 -Lời bình luận, lời khen, sự ngưỡng mộ của viên quản ngục và thầy thơ lại “Huấn Cao? Hay là cái người mà vùng tỉnh Sơn ta vẫn khen cái tài viết chữ rất nhanh và đẹp đó phải không?”.&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;<br><br>- Ước muốn, nguyện vọng có được câu đối do ông Huấn viết để treo trong nhà của viên quản ngục “Chữ ông đẹp lắm, vuông lắm... Có được chữ ông Huấn mà treo là có Một vật báu trên đời ”<br><br>Câu 3&nbsp;<br><br>Yếu tố:<br><br></div><div><br>- Diễn ra trong tù, buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tường đầy mạng nhện tổ rệp, đất bừa bãi phân chuột phân gián.<br><br></div><div><br>- Vào ban đêm.<br><br></div><div><br>- Huấn Cao – người cho chữ trong bộ dạng cổ đeo gông, chân vướng xiềng, đang dặm to nét chữ trên tấm lụa trắng tinh căng phẳng trên mảnh ván. Còn viên quản ngục – người xin chữ khúm núm. Tên tử tù bỗng trở thành người cho cái đẹp, khuyên bảo tên quản ngục.<br><br></div><div><br>- Phong thái tên tử tù khí phách, ung dung.<br>- Ánh sáng của bó ruốc.<br>Ý nghĩa: sự chiến thắng của cái đẹp đối với cái xấu. Trong khung cảnh bẩn thỉu, bóng đêm lấn át, người cho chữ lại là tên tử tù, cho đi cái đẹp, muốn cái đẹp được lưu truyền, được về đúng nơi của nó.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:41:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334826323</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Sang và tú</title>
         <author>nichnoxbacondien</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334826374</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;<br>Câu 1 : là tác giả Nguyễn Tuân . Qua lời kể, có thể thấy viên quản ngục là một người tầm trung tuổi, tính cách dịu dàng, tâm điền tốt, thẳng thắn, biết quý trọng người ngay thẳng.<br>&nbsp;Câu 2: Các chi tiết tiêu biểu khắc họa nhân vật Huấn Cao:</div><div>- Lời bình luận, lời khen, sự ngưỡng mộ của viên quản ngục và thầy thơ lại “Huấn Cao? Hay là cái người mà vùng tỉnh Sơn ta vẫn khen cái tài viết chữ rất nhanh và đẹp đó phải không?”</div><div>- Ước muốn, nguyện vọng có được câu đối do ông Huấn viết để treo trong nhà của viên quản ngục “Chữ ông đẹp lắm, vuông lắm... Có được chữ ông Huấn mà treo là có một vật báu trên đời”</div><div>=&gt; Huấn Cao là người tài hoa, nghệ sĩ – tài viết chữ đẹp</div><div>- Huấn Cao là một kẻ “chọc trời khuấy nước”, khiến bọn binh lính nơi ngục tù phải sợ “Xin thầy để tâm cho Hắn ngạo ngược và nguy hiểm nhất trong bọn"</div><div>- Trước cửa ngục tù, Huấn Cao không những không run sợ, lo lắng, sợ hãi mà ngược lại, tỏ rõ khí phách của mình qua hành động “dỗ gông”: “Huấn Cao, lạnh lùng, chúc mũi gông nặng, khom mình thúc mạnh đầu thang gông xuống thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái. Then ngang chiếc gông bị giật mạnh, đập vào cổ năm người sau, làm họ nhăn mặt."</div><div>- Trong ngục tù, Huấn Cao không những không sợ, không quy phục viên quan coi ngục mà còn ung dung nhận phần rượu thịt mà viên quan coi ngục mang cho, thậm chí, còn tỏ rõ thái độ của mình đối với viên quan coi ngục “Ngươi hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn có một điều. Là nhà người đừng đặt chân vào đây.”</div><div>=&gt; Huấn Cao là người có khí phách hiên ngang, bất khuất, cương trực, ngay thẳng</div><div>- Huấn Cao không bao giờ vì vàng bạc hay quyền lực mà cho chữ “ta nhất sinh không vì vàng ngọc hay quyền thế mà ép mình viết câu đối bao giờ.</div><div>- Cảm kích trước tấm lòng biệt nhỡn liên tài của viên quan coi ngục và quyết định cho ý chữ ở ngay chốn ngục tù "Nào đâu có biết một người như thầy Quản đây mà lại có những sở thích cao quý như vậy. Thiếu chút nữa, ta đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ."</div><div>- Huấn Cao không chấp nhận sự thiếu rạch ròi, sự lẫn lộn giữa cái tốt và cái xấu, giữa cái ác với cái thiện: thể hiện rõ qua lời khuyên của Huấn Cao đối với viên quản ngục.</div><div>=&gt; Huấn Cao là người có thiên lương trong sáng, nhân cách cao đẹp.<br>&nbsp;Câu 3<br>&nbsp;</div><div><strong>Chỉ ra các yếu tố khiến cảnh cho chữ trở thành một cảnh tượng “xưa nay chưa từng có". Hãy phân tích ý nghĩa của cảnh tượng kì ảo</strong></div><div><strong>Câu 5: </strong>Chỉ ra các yếu tố khiến cảnh cho chữ trở thành một cảnh tượng “xưa nay chưa từng có". Hãy phân tích ý nghĩa của cảnh tượng kì lạ đó.</div><div><strong>02Bài giải:</strong></div><div>Các yếu tố khiến cảnh cho chữ trở nên đặc biệt thể hiện ở mọi góc của cảnh: Nhân vật, thời gian, không gian.</div><div>* Nhân vật:</div><div>Bình thường, người cho chữ và người được cho chữ là những tri âm tri kỉ đến độ “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”. ở họ luôn toát ra sự an nhiên, điềm tĩnh, ung dung của bậc túc nho.</div><div>Ở đây, người cho chữ là 1 tử tù, người được cho chữ là quản ngục. Họ có vị trí đối nghịch trong xã hội. Hơn nữa, họ mới gặp nhau hơn nửa tháng. Đặc biệt, cảnh cho chữ đã diễn ra một sự thay bậc đổi ngôi, khi người tù thì dù “cổ đeo gông, chân vướng xiềng” vẫn đứng thẳng người và đĩnh đạc, còn quản ngục “khúm núm” và nghẹn ngào. Trong quan hệ xã hội họ là kẻ thù nhưng trong bình diện nghệ thuật, họ lại là tri âm tri kỉ.</div><div>* Không gian:</div><div>Thông thường, người ta viết chữ cho nhau ở nơi thư phòng sạch sẽ, không gian của học thuật.</div><div>Ở đây, người ta viết chữ cho nhau trong “một buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tường đầy mạng nhện, đất bừa bãi phân chuột, phân gián”. Đây là không gian mà cái xấu, cái ác thống trị.</div><div>* Thời gian:</div><div>Bình thường, người ta cho chữ khi thư nhàn, thong thả, trong ánh sáng của buổi mai ấm áp.</div><div>Ở đây, người ta cho chữ vào ban đêm một cách vội vã, chạy đua với thời gian, gấp rút tránh những ánh mắt của bọn lính đến phiên canh buổi sáng và tránh cái công văn oan nghiệt giải người về kinh thụ án.</div><div>Điều đó cho thấy rằng trong nhà tù tăm tối, hiện thân cho cái ác, cái tàn bạo đó, không phải cái ác, cái xấu đang thống trị mà chính cái đẹp, cái dũng, cái thiện, cái cao cả đang làm chủ. Với cảnh cho chữ này, cái nhà ngục tăm tối đã đổ sụp, bởi vì không còn kẻ phạm tội tử tù, không có quản ngục và thơ lại, chỉ có người nghệ sĩ tài hoa đang sáng tạo cái đẹp trước đôi mắt ngưỡng mộ sùng kính của những kẻ liên tài, tất cả đều thấm đẫm ánh sáng thuần khiết của cái đẹp, cái đẹp của thiên lương và khí phách. Qua đó, ta thấy được quan điểm thẩm mỹ của Nguyễn Tuân: “cái đẹp gắn liền với cái thiện”, sự thiên lương, trong sáng không thể tồn tại trong môi trường của cái xấu, cái ác.<br>&nbsp;Câu 4<br>&nbsp;Ngô Tử Văn và Huấn Cao đều là những người anh hùng, mang những vẻ đẹp phẩm chất đáng trân trọng. Tử Văn dám châm lửa đốt đền của tên tướng giặc trừ hại cho dân. Huấn Cao vì thấy dân chúng lầm than mà khởi nghĩa chống lại triều đình. Họ</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:41:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334826374</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334829387</link>
         <description><![CDATA[<div>Thi.                                                                 Bài&nbsp;1 : Lời về nhân vật quản ngục trong phần 1 là của Nguyễn Tuân. Nó giúp người đọc cảm thấy viên quan ngục có những đặc điểm khác với cách mà người ta tưởng tượng là một kẻ đại diện cho xã hội cầm quyền. Viên quản ngục là một người hiền lành, nhân hậu, biết yêu và thưởng thức cái đẹp, là một “thanh âm trong trẻo chen vào giữa một bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn xô bồ”&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Bài 2 : Các chi tiết tiêu biểu khắc họa nhân vật Huấn Cao:<br>- Lời bình luận, lời khen, sự ngưỡng mộ của viên quản ngục và thầy thơ lại “Huấn Cao? Hay là cái người mà vùng tỉnh Sơn ta vẫn khen cái tài viết chữ rất nhanh và đẹp đó phải không?”<br>- Ước muốn, nguyện vọng có được câu đối do ông Huấn viết để treo trong nhà của viên quản ngục “Chữ ông đẹp lắm, vuông lắm... Có được chữ ông Huấn mà treo là có một vật báu trên đời”<br>=&gt; Huấn Cao là người tài hoa, nghệ sĩ – tài viết chữ đẹp<br>- Huấn Cao là một kẻ “chọc trời khuấy nước”, khiến bọn binh lính nơi ngục tù phải sợ “Xin thầy để tâm cho Hắn ngạo ngược và nguy hiểm nhất trong bọn"<br>- Trước cửa ngục tù, Huấn Cao không những không run sợ, lo lắng, sợ hãi mà ngược lại, tỏ rõ khí phách của mình qua hành động “dỗ gông”: “Huấn Cao, lạnh lùng, chúc mũi gông nặng, khom mình thúc mạnh đầu thang gông xuống thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái. Then ngang chiếc gông bị giật mạnh, đập vào cổ năm người sau, làm họ nhăn mặt."<br>- Trong ngục tù, Huấn Cao không những không sợ, không quy phục viên quan coi ngục mà còn ung dung nhận phần rượu thịt mà viên quan coi ngục mang cho, thậm chí, còn tỏ rõ thái độ của mình đối với viên quan coi ngục “Ngươi hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn có một điều. Là nhà người đừng đặt chân vào đây.”<br>=&gt; Huấn Cao là người có khí phách hiên ngang, bất khuất, cương trực, ngay thẳng<br>- Huấn Cao không bao giờ vì vàng bạc hay quyền lực mà cho chữ “ta nhất sinh không vì vàng ngọc hay quyền thế mà ép mình viết câu đối bao giờ.<br>- Cảm kích trước tấm lòng biệt nhỡn liên tài của viên quan coi ngục và quyết định cho ý chữ ở ngay chốn ngục tù "Nào đâu có biết một người như thầy Quản đây mà lại có những sở thích cao quý như vậy. Thiếu chút nữa, ta đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ."<br>- Huấn Cao không chấp nhận sự thiếu rạch ròi, sự lẫn lộn giữa cái tốt và cái xấu, giữa cái ác với cái thiện: thể hiện rõ qua lời khuyên của Huấn Cao đối với viên quản ngục.<br>=&gt; Huấn Cao là người có thiên lương trong sáng, nhân cách cao đẹp.                            Bà 3 : Các yếu tố khiến cảnh cho chữ trở nên đặc biệt thể hiện ở mọi góc của cảnh: Nhân vật, thời gian, không gian.<br>* Nhân vật:<br>Bình thường, người cho chữ và người được cho chữ là những tri âm tri kỉ đến độ “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”. ở họ luôn toát ra sự an nhiên, điềm tĩnh, ung dung của bậc túc nho.<br>Ở đây, người cho chữ là 1 tử tù, người được cho chữ là quản ngục. Họ có vị trí đối nghịch trong xã hội. Hơn nữa, họ mới gặp nhau hơn nửa tháng. Đặc biệt, cảnh cho chữ đã diễn ra một sự thay bậc đổi ngôi, khi người tù thì dù “cổ đeo gông, chân vướng xiềng” vẫn đứng thẳng người và đĩnh đạc, còn quản ngục “khúm núm” và nghẹn ngào. Trong quan hệ xã hội họ là kẻ thù nhưng trong bình diện nghệ thuật, họ lại là tri âm tri kỉ.<br>* Không gian:<br>Thông thường, người ta viết chữ cho nhau ở nơi thư phòng sạch sẽ, không gian của học thuật.<br>Ở đây, người ta viết chữ cho nhau trong “một buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tường đầy mạng nhện, đất bừa bãi phân chuột, phân gián”. Đây là không gian mà cái xấu, cái ác thống trị.<br>* Thời gian:<br>Bình thường, người ta cho chữ khi thư nhàn, thong thả, trong ánh sáng của buổi mai ấm áp.<br>Ở đây, người ta cho chữ vào ban đêm một cách vội vã, chạy đua với thời gian, gấp rút tránh những ánh mắt của bọn lính đến phiên canh buổi sáng và tránh cái công văn oan nghiệt giải người về kinh thụ án.<br>Điều đó cho thấy rằng trong nhà tù tăm tối, hiện thân cho cái ác, cái tàn bạo đó, không phải cái ác, cái xấu đang thống trị mà chính cái đẹp, cái dũng, cái thiện, cái cao cả đang làm chủ. Với cảnh cho chữ này, cái nhà ngục tăm tối đã đổ sụp, bởi vì không còn kẻ phạm tội tử tù, không có quản ngục và thơ lại, chỉ có người nghệ sĩ tài hoa đang sáng tạo cái đẹp trước đôi mắt ngưỡng mộ sùng kính của những kẻ liên tài, tất cả đều thấm đẫm ánh sáng thuần khiết của cái đẹp, cái đẹp của thiên lương và khí phách. Qua đó, ta thấy được quan điểm thẩm mỹ của Nguyễn Tuân: “cái đẹp gắn liền với cái thiện”, sự thiên lương, trong sáng không thể tồn tại trong môi trường của cái xấu, cái ác.                    Bài  4 : Ngô Tử Văn và Huấn Cao đều là những người anh hùng trượng nghĩa, mang những vẻ đẹp phẩm chất đáng trân trọng.<br>- Tử Văn dám châm lửa đốt đền của tên tướng giặc trừ hại cho dân, dũng cảm đương đầu với cái ác để bảo vệ lẽ phải.<br>- Huấn Cao vì thấy dân chúng lầm than mà khởi nghĩa chống lại triều đình. Họ không vì quyền uy, tiền bạc mà bị mua chuộc, đánh mất đi chính mình.&nbsp; &nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:43:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334829387</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>hongtranggiang167</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334830458</link>
         <description><![CDATA[<div>Hồng Trang 10a5<br>Câu 1</div><div>Lời kể về nhân vật quản ngục trong phần 1 là Nguyễn Tuân. Qua lời kể, có thể thấy viên quản ngục là một người tầm trung tuổi, tính cách dịu dàng, tâm điền tốt, thẳng thắn, biết quý trọng người ngay thẳng.</div><div>Câu 2<br>Nhân vật Huấn Cao được tác giả khắc hoạ qua những chi tiết:</div><div>Lời bình luận, lời khen, sự ngưỡng mộ của viên quản ngục và thầy thơ lại “Huấn Cao?; Ước muốn, nguyện vọng có được câu đối do ông Huấn viết để treo trong nhà của viên quản ngục “Chữ ông đẹp lắm, vuông lắm... Có được chữ ông Huấn mà treo là có một vật báu trên đời”; Huấn Cao là một kẻ “chọc trời khuấy nước”, khiến bọn binh lính nơi ngục tù phải sợ “Xin thầy để tâm cho Hắn ngạo ngược và nguy hiểm nhất trong bọn"Trong ngục tù, Huấn Cao không những không sợ, không quy phục viên quan coi ngục mà còn ung dung nhận phần rượu thịt mà viên quan coi ngục mang cho, thậm chí, còn tỏ rõ thái độ của mình đối với viên quan coi ngục “Ngươi hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn có một điều. Là nhà người đừng đặt chân vào đây.”Huấn Cao không bao giờ vì vàng bạc hay quyền lực mà cho chữ “ta nhất sinh không vì vàng ngọc hay quyền thế mà ép mình viết câu đối bao giờ. Cảm kích trước tấm lòng biệt nhỡn liên tài của viên quan coi ngục và quyết định cho ý chữ ở ngay chốn ngục tù "Nào đâu có biết một người như thầy Quản đây mà lại có những sở thích cao quý như vậy. Thiếu chút nữa, ta đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ”. Huấn Cao không chấp nhận sự thiếu rạch ròi, sự lẫn lộn giữa cái tốt và cái xấu, giữa cái ác với cái thiện: thể hiện rõ qua lời khuyên của Huấn Cao đối với viên quản ngục.<br>Câu 3<br>Các yếu tố khiến cảnh cho chữ trở nên đặc biệt thể hiện ở mọi góc của cảnh: Nhân vật, thời gian, không gian.<br>Nhân vật:<br><br></div><ul><li>Bình thường, người cho chữ và người được cho chữ là những tri âm tri kỉ đến độ “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”. ở họ luôn toát ra sự an nhiên, điềm tĩnh, ung dung của bậc túc nho.</li><li>Ở đây, người cho chữ là 1 tử tù, người được cho chữ là quản ngục. Họ có vị trí đối nghịch trong xã hội. Hơn nữa, họ mới gặp nhau hơn nửa tháng. Đặc biệt, cảnh cho chữ đã diễn ra một sự thay bậc đổi ngôi, khi người tù thì dù “cổ đeo gông, chân vướng xiềng” vẫn đứng thẳng người và đĩnh đạc, còn quản ngục “khúm núm” và nghẹn ngào. Trong quan hệ xã hội họ là kẻ thù nhưng trong bình diện nghệ thuật, họ lại là tri âm tri kỉ</li><li>Không gian:<br><br></li><li>Thông thường, người ta viết chữ cho nhau ở nơi thư phòng sạch sẽ, không gian của học thuật.</li><li>Ở đây, người ta viết chữ cho nhau trong “một buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tường đầy mạng nhện, đất bừa bãi phân chuột, phân gián”. Đây là không gian mà cái xấu, cái ác thống trị.</li></ul><div>Thời gian:<br><br></div><ul><li>Bình thường, người ta cho chữ khi thư nhàn, thong thả, trong ánh sáng của buổi mai ấm áp.</li><li>Ở đây, người ta cho chữ vào ban đêm một cách vội vã, chạy đua với thời gian, gấp rút tránh những ánh mắt của bọn lính đến phiên canh buổi sáng và tránh cái công văn oan nghiệt giải người về kinh thụ án.</li><li>Câu 4 Ngô Tử Văn và Huấn Cao đều là những người anh hùng trượng nghĩa, mang những vẻ đẹp phẩm chất đáng trân trọng.<br><br>- Tử Văn dám châm lửa đốt đền của tên tướng giặc trừ hại cho dân, dũng cảm đương đầu với cái ác để bảo vệ lẽ phải.<br><br>- Huấn Cao vì thấy dân chúng lầm than mà khởi nghĩa chống lại triều đình. Họ không vì quyền uy, tiền bạc mà bị mua chuộc, đánh mất đi chính mình.</li></ul><div><br><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:44:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334830458</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thảo Hiền 10a5</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334832760</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;Câu 1: <br>-Lời kể nhân vật quản ngục (trong phần 1) là của tác giả. Qua lời kể, có thể thấy viên quản ngục là một người tầm trung tuổi, tính cách dịu dàng, tâm điền tốt, thẳng thắn, biết quý trọng người ngay thẳng<br>Câu 2:<br>- Nhân vật Huấn Cao được tác giả khắc hoạ qua những chi tiết tiêu biểu nào? Hãy dựa vào các chi tiết đó để khái quát đặc điểm tính cách Huấn.<br>-Huấn Cao vẫn thản nhiên nhận rượu thịt, coi như đó là một việc vẫn làm trong cái hứng sinh bình lúc chưa bị giam cầm.<br>-Đặc điểm tính cách: Huấn Cao là một con người tài hoa, có cái tâm trong sáng và khí phách hiên ngang, bất khuất.<br>Câu 3:<br><em>Cảnh cho chữ - cảnh tượng xưa nay chưa từng có:</em></div><div>- Về không gian: người xưa thường cho chữ ở thư phòng, nơi sạch sẽ, trang nghiêm. Huấn Cao cho chữ viên quản ngục trong nơi ngục tù ẩm mốc, bẩn thỉu, đầy những phân chuột phân gián.</div><div>- Về thời gian: cảnh cho chữ này diễn ra vào thời gian giữa đêm khuya thanh vắng. Đặc biệt đó là đêm cuối cùng trước khi Huấn Cao, con người tài hoa, nghĩa hiệp phải thi hành án xử.</div><div>- Người cho chữ và người xin chữ cũng vô cùng đặc biệt: Người cho chữ mặc dù bị cùm gông nhưng vẫn ung dung, tự tại, oai phong phóng bút với những nét bút đẹp tuyệt trần. Trong khi đó, viên quản ngục và thầy thơ lại cúi đầu đón nhận như một đặc ân từ tử tù.</div><div>- Trật tự, kỉ cương trong nhà tù bị đảo lộn hoàn toàn: Tù nhân trở thành người ban phát cái đẹp, răn dạy quản ngục.<br>Câu 4:<br>Ngô Tử Văn và Huấn Cao đều là những người anh hùng trượng nghĩa, mang những vẻ đẹp phẩm chất đáng trân trọng.</div><div>- Tử Văn dám châm lửa đốt đền của tên tướng giặc trừ hại cho dân, dũng cảm đương đầu với cái ác để bảo vệ lẽ phải.</div><div>- Huấn Cao vì thấy dân chúng lầm than mà khởi nghĩa chống lại triều đình. Họ không vì quyền uy, tiền bạc mà bị mua chuộc, đánh mất đi chính mình.</div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:46:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334832760</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Câu 1 Lời về nhân vật quản ngục là của Nguyễn Tuân. Nó giúp người đọc cảm thấy viên quan ngục có những đặc điểm khác với cách mà người ta tưởng tượng là một kẻ đại diện cho xã hội cầm quyền. Viên quản ngục là một người hiền lành, nhân hậu, biết yêu và thưởng thức cái đẹp, là một “thanh âm trong trẻo chen vào giữa một bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn xô bồ”</title>
         <author>thutrang562007</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334833145</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu 2:<br><br>- Ước muốn, nguyện vọng có được câu đối do ông Huấn viết để treo trong nhà của viên quản ngục “Chữ ông đẹp lắm, vuông lắm... Có được chữ ông Huấn mà treo là có một vật báu trên đời”<br><br>=&gt; Huấn Cao là người tài hoa, nghệ sĩ – tài viết chữ đẹp<br><br>- Huấn Cao là một kẻ “chọc trời khuấy nước”, khiến bọn binh lính nơi ngục tù phải sợ “Xin thầy để tâm cho Hắn ngạo ngược và nguy hiểm nhất trong bọn"<br><br>- Trước cửa ngục tù, Huấn Cao không những không run sợ, lo lắng, sợ hãi mà ngược lại, tỏ rõ khí phách của mình qua hành động “dỗ gông”: “Huấn Cao, lạnh lùng, chúc mũi gông nặng, khom mình thúc mạnh đầu thang gông xuống thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái. Then ngang chiếc gông bị giật mạnh, đập vào cổ năm người sau, làm họ nhăn mặt."<br><br>- Trong ngục tù, Huấn Cao không những không sợ, không quy phục viên quan coi ngục mà còn ung dung nhận phần rượu thịt mà viên quan coi ngục mang cho, thậm chí, còn tỏ rõ thái độ của mình đối với viên quan coi ngục “Ngươi hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn có một điều. Là nhà người đừng đặt chân vào đây.”<br><br>=&gt; Huấn Cao là người có khí phách hiên ngang, bất khuất, cương trực, ngay thẳng<br><br>- Huấn Cao không bao giờ vì vàng bạc hay quyền lực mà cho chữ “ta nhất sinh không vì vàng ngọc hay quyền thế mà ép mình viết câu đối bao giờ.<br><br>- Cảm kích trước tấm lòng biệt nhỡn liên tài của viên quan coi ngục và quyết định cho ý chữ ở ngay chốn ngục tù "Nào đâu có biết một người như thầy Quản đây mà lại có những sở thích cao quý như vậy. Thiếu chút nữa, ta đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ."<br><br>- Huấn Cao không chấp nhận sự thiếu rạch ròi, sự lẫn lộn giữa cái tốt và cái xấu, giữa cái ác với cái thiện: thể hiện rõ qua lời khuyên của Huấn Cao đối với viên quản ngục.<br><br>=&gt; Huấn Cao là người có thiên lương trong sáng, nhân cách cao đẹp.<br>Câu 3Yếu tố:<br>- Diễn ra trong tù, buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tường đầy mạng nhện tổ rệp, đất bừa bãi phân chuột phân gián.<br>- Vào ban đêm.<br>- Huấn Cao – người cho chữ trong bộ dạng cổ đeo gông, chân vướng xiềng, đang dặm to nét chữ trên tấm lụa trắng tinh căng phẳng trên mảnh ván. Còn viên quản ngục – người xin chữ khúm núm. Tên tử tù bỗng trở thành người cho cái đẹp, khuyên bảo tên quản ngục.<br><br>- Phong thái tên tử tù khí phách, ung dung.<br>- Ánh sáng của bó ruốc.<br>Ý nghĩa: sự chiến thắng của cái đẹp đối với cái xấu. Trong khung cảnh bẩn thỉu, bóng đêm lấn át, người cho chữ lại là tên tử tù, cho đi cái đẹp, muốn cái đẹp được lưu truyền, được về đúng nơi của nó.</div><div><br></div><div><strong><br>Câu4 Ngô Tử Văn và Huấn Cao đều là những người anh hùng trượng nghĩa, mang những vẻ đẹp phẩm chất đáng trân trọng.<br><br>- Tử Văn dám châm lửa đốt đền của tên tướng giặc trừ hại cho dân, dũng cảm đương đầu với cái ác để bảo vệ lẽ phải.<br><br>- Huấn Cao vì thấy dân chúng lầm than mà khởi nghĩa chống lại triều đình. Họ không vì quyền uy, tiền bạc mà bị mua chuộc, đánh mất đi chính mình.</strong></div><div><br></div><div><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:47:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334833145</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phúc và  mai trang</title>
         <author>hongphuc2007sp</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334833498</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu1 : Lời kể của nv quản ngục ( trong phần 1 ) là của ai ? Lời kể ấy tác động đến cách nhìn của bạn như thế nào ?<br><br>- lời kể về nhân vật quản ngục ( trong phần 1) là lời kể của tác giả&nbsp;<br>- lời kể làm ấy đã giúp em hiểu một phần vê quản ngục, tính cách, con người của quản ngục<br><br>Câu 2 : Nv Huấn Cao được tác giả khắc họa qua những chi tiết tiêu biểu nào ? Hãy dựa vào các chi tiết đó để khái quát đặc điểm tính cách của Huấn Cao?<br><br>-Những chi tiết tiêu biểu cho thấy tính cách nhân vật Huấn Cao</div><div>+ Huấn Cao lạnh lùng, chúc mũi gông nặng, khom mình thúc mạnh đầu thành gông xuống thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái.</div><div>+ Huấn Cao vẫn thản nhiên nhận rượu thịt, coi như đó là một việc vẫn làm trong cái hứng sinh bình lúc chưa bị giam cầm</div><div>+ Huấn Cao trả lời quản ngục: “Ta chỉ muốn một điều là nhà ngươi đừng đặt chân vào đây”</div><div>+ Một người tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng, đang dậm tô neys chữ trên tấm lụa trắng tinh căng phẳng trên mảnh ván.</div><div>+ Huấn Cao khuyên quản ngục: “Ở đây lẫn lộn. ta khuyên thầy Quản nên thay chốn ở đi....Thầy nên tìm về quê nhà mà ở đã, thầy hãy thoát khỏi cái nghề này đi đã rồi hãy nghĩ đến chuyện chơi chữ.”</div><div>- Đặc điểm tính cách: Huấn Cao là một con người tài hoa, có cái tâm trong sáng và khí phách hiên ngang, bất khuất.<br><br>Tính cách của nv là :&nbsp;<br>+ nhân cách trong sáng cao cả<br>+ khí phách hiên ngang<br>+ tài hoa nghệ sĩ<br><br>Câu 3 : chỉ ra các yếu tố khiến khiến cảnh cho chữ trở thành một cảnh tượng " xưa bay chưa từng có " . Hãy phân tích ý nghĩa của cảnh tượng kỳ lạ đó .<br><br>Cảnh tượng này quả là lạ lùng, chưa từng - có vì trò chơi chữ nghĩa thanh tao có phần đài các lại không diễn ra trong thư phòng, thư sảnh, mà lại diễn ra nơi ngục tối chật hẹp, bẩn thỉu, hôi hám.</div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:47:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334833498</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Dạng 2: thực hành đọc hiểu </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334833569</link>
         <description><![CDATA[<div>Phạm Hương Ly&nbsp;<br>Câu 1 :Lời kể về nhân vật quản ngục là lời của tác giả Nguyễn Tuân . Qua lời kể, có thể thấy viên quản ngục là một người tầm trung tuổi, tính cách dịu dàng, tâm điền tốt, thẳng thắn, biết quý trọng người ngay thẳng.<br>&nbsp;Câu 2: Các chi tiết tiêu biểu khắc họa nhân vật Huấn Cao:</div><div>- Lời bình luận, lời khen, sự ngưỡng mộ của viên quản ngục và thầy thơ lại “Huấn Cao? Hay là cái người mà vùng tỉnh Sơn ta vẫn khen cái tài viết chữ rất nhanh và đẹp đó phải không?”</div><div>- Ước muốn, nguyện vọng có được câu đối do ông Huấn viết để treo trong nhà của viên quản ngục “Chữ ông đẹp lắm, vuông lắm... Có được chữ ông Huấn mà treo là có một vật báu trên đời”</div><div>Vậy Huấn Cao là người tài hoa, nghệ sĩ – tài viết chữ đẹp</div><div>- Huấn Cao là một kẻ “chọc trời khuấy nước”, khiến bọn binh lính nơi ngục tù phải sợ “Xin thầy để tâm cho Hắn ngạo ngược và nguy hiểm nhất trong bọn"</div><div>- Trước cửa ngục tù, Huấn Cao không những không run sợ, lo lắng, sợ hãi mà ngược lại, tỏ rõ khí phách của mình qua hành động “dỗ gông”: “Huấn Cao, lạnh lùng, chúc mũi gông nặng, khom mình thúc mạnh đầu thang gông xuống thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái. Then ngang chiếc gông bị giật mạnh, đập vào cổ năm người sau, làm họ nhăn mặt."</div><div>- Trong ngục tù, Huấn Cao không những không sợ, không quy phục viên quan coi ngục mà còn ung dung nhận phần rượu thịt mà viên quan coi ngục mang cho, thậm chí, còn tỏ rõ thái độ của mình đối với viên quan coi ngục “Ngươi hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn có một điều. Là nhà người đừng đặt chân vào đây.”</div><div>+Huấn Cao là người có khí phách hiên ngang, bất khuất, cương trực, ngay thẳng</div><div>- Huấn Cao không bao giờ vì vàng bạc hay quyền lực mà cho chữ “ta nhất sinh không vì vàng ngọc hay quyền thế mà ép mình viết câu đối bao giờ.</div><div>- Cảm kích trước tấm lòng biệt nhỡn liên tài của viên quan coi ngục và quyết định cho ý chữ ở ngay chốn ngục tù "Nào đâu có biết một người như thầy Quản đây mà lại có những sở thích cao quý như vậy. Thiếu chút nữa, ta đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ."</div><div>- Huấn Cao không chấp nhận sự thiếu rạch ròi, sự lẫn lộn giữa cái tốt và cái xấu, giữa cái ác với cái thiện: thể hiện rõ qua lời khuyên của Huấn Cao đối với viên quản ngục.                                      +Huấn Cao là người có thiên lương trong sáng, nhân cách cao đẹp.<br>&nbsp;Câu 3</div><div>Các yếu tố khiến cảnh cho chữ trở nên đặc biệt thể hiện ở mọi góc của cảnh: Nhân vật, thời gian, không gian.</div><div>* Nhân vật:</div><div>Bình thường, người cho chữ và người được cho chữ là những tri âm tri kỉ đến độ “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”. ở họ luôn toát ra sự an nhiên, điềm tĩnh, ung dung của bậc túc nho.</div><div>Ở đây, người cho chữ là 1 tử tù, người được cho chữ là quản ngục. Họ có vị trí đối nghịch trong xã hội. Hơn nữa, họ mới gặp nhau hơn nửa tháng. Đặc biệt, cảnh cho chữ đã diễn ra một sự thay bậc đổi ngôi, khi người tù thì dù “cổ đeo gông, chân vướng xiềng” vẫn đứng thẳng người và đĩnh đạc, còn quản ngục “khúm núm” và nghẹn ngào. Trong quan hệ xã hội họ là kẻ thù nhưng trong bình diện nghệ thuật, họ lại là tri âm tri kỉ.</div><div>* Không gian:</div><div>Thông thường, người ta viết chữ cho nhau ở nơi thư phòng sạch sẽ, không gian của học thuật.</div><div>Ở đây, người ta viết chữ cho nhau trong “một buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tường đầy mạng nhện, đất bừa bãi phân chuột, phân gián”. Đây là không gian mà cái xấu, cái ác thống trị.</div><div>* Thời gian:</div><div>Bình thường, người ta cho chữ khi thư nhàn, thong thả, trong ánh sáng của buổi mai ấm áp.</div><div>Ở đây, người ta cho chữ vào ban đêm một cách vội vã, chạy đua với thời gian, gấp rút tránh những ánh mắt của bọn lính đến phiên canh buổi sáng và tránh cái công văn oan nghiệt giải người về kinh thụ án.</div><div>Điều đó cho thấy rằng trong nhà tù tăm tối, hiện thân cho cái ác, cái tàn bạo đó, không phải cái ác, cái xấu đang thống trị mà chính cái đẹp, cái dũng, cái thiện, cái cao cả đang làm chủ. Với cảnh cho chữ này, cái nhà ngục tăm tối đã đổ sụp, bởi vì không còn kẻ phạm tội tử tù, không có quản ngục và thơ lại, chỉ có người nghệ sĩ tài hoa đang sáng tạo cái đẹp trước đôi mắt ngưỡng mộ sùng kính của những kẻ liên tài, tất cả đều thấm đẫm ánh sáng thuần khiết của cái đẹp, cái đẹp của thiên lương và khí phách. Qua đó, ta thấy được quan điểm thẩm mỹ của Nguyễn Tuân: “cái đẹp gắn liền với cái thiện”, sự thiên lương, trong sáng không thể tồn tại trong môi trường của cái xấu, cái ác.<br>&nbsp;Câu 4<br>&nbsp;Ngô Tử Văn và Huấn Cao đều là những người anh hùng, mang những vẻ đẹp phẩm chất đáng trân trọng. Tử Văn dám châm lửa đốt đền của tên tướng giặc trừ hại cho dân. Huấn Cao vì thấy dân chúng lầm than mà khởi nghĩa chống lại triều đình. Họ không vì quyền uy, tiền bạc mà bị mua chuộc, đánh mất đi chính mình.</div><div>&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:47:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334833569</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bảo</title>
         <author>baop4803</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334835400</link>
         <description><![CDATA[<div>Cau1 Lời kể là của Nguyễn Tuân<br>Việc sử dụng ngôi kể thứ ba giúp cho cách kể linh hoạt hơn. Đồng thời, giúp người đọc hình dung một cách khái quát, có những cảm nhận riêng về nhân vật quản ngục trong truyện.<br>Câu 2:<br>Những chi tiết tiêu biểu cho thấy tính cách nhân vật Huấn Cao<br>+ Huấn Cao lạnh lùng, chúc mũi gông nặng, khom mình thúc mạnh đầu thành gông xuống thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái. <br>+ Huấn Cao vẫn thản nhiên nhận rượu thịt, coi như đó là một việc vẫn làm trong cái hứng sinh bình lúc chưa bị giam cầm<br>+ Huấn Cao trả lời quản ngục: “Ta chỉ muốn một điều là nhà ngươi đừng đặt chân vào đây”<br>+ Một người tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng, đang dậm tô neys chữ trên tấm lụa trắng tinh căng phẳng trên mảnh ván. <br>+ Huấn Cao khuyên quản ngục: “Ở đây lẫn lộn. ta khuyên thầy Quản nên thay chốn ở đi....Thầy nên tìm về quê nhà mà ở đã, thầy hãy thoát khỏi cái nghề này đi đã rồi hãy nghĩ đến chuyện chơi chữ.”<br>- Đặc điểm tính cách: Huấn Cao là một con người tài hoa, có cái tâm trong sáng và khí phách hiên ngang, bất khuất.<br>Câu3:Các yếu tố khiến cảnh cho chữ trở nên đặc biệt thể hiện ở mọi góc của cảnh: <strong>Nhân vật, thời gian, không gian</strong>. * Nhân vật: Bình thường, người cho chữ và người được cho chữ là những tri âm tri kỉ đến độ “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”. ở họ luôn toát ra sự an nhiên, điềm tĩnh, ung dung của bậc túc nho<br>Câu4:<br>Ngô Tử Văn và Huấn Cao đều là những người anh hùng trượng nghĩa, mang những vẻ đẹp phẩm chất đáng trân trọng.<br><br></div><div>- Tử Văn dám châm lửa đốt đền của tên tướng giặc trừ hại cho dân, dũng cảm đương đầu với cái ác để bảo vệ lẽ phải.<br><br></div><div>- Huấn Cao vì thấy dân chúng lầm than mà khởi nghĩa chống lại triều đình. Họ không vì quyền uy, tiền bạc mà bị mua chuộc, đánh mất đi chính mình.</div><div><br><br></div><div><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:49:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334835400</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Dạng 2 : thực hành đọc hiểu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334837281</link>
         <description><![CDATA[<div>Đinh Văn Thịnh&nbsp;<br>Câu 1 là lời của  Nguyễn Tuân . Qua lời kể, có thể thấy viên quản ngục là một người tầm trung tuổi, tính cách dịu dàng, tâm điền tốt, thẳng thắn, biết quý trọng người ngay thẳng.<br>&nbsp;Câu 2: Các chi tiết tiêu biểu khắc họa nhân vật Huấn Cao:</div><div>- Lời bình luận, lời khen, sự ngưỡng mộ của viên quản ngục và thầy thơ lại “Huấn Cao? Hay là cái người mà vùng tỉnh Sơn ta vẫn khen cái tài viết chữ rất nhanh và đẹp đó phải không?”</div><div>- Ước muốn, nguyện vọng có được câu đối do ông Huấn viết để treo trong nhà của viên quản ngục “Chữ ông đẹp lắm, vuông lắm... Có được chữ ông Huấn mà treo là có một vật báu trên đời”</div><div>=&gt; Huấn Cao là người tài hoa, nghệ sĩ – tài viết chữ đẹp</div><div>- Huấn Cao là một kẻ “chọc trời khuấy nước”, khiến bọn binh lính nơi ngục tù phải sợ “Xin thầy để tâm cho Hắn ngạo ngược và nguy hiểm nhất trong bọn"</div><div>- Trước cửa ngục tù, Huấn Cao không những không run sợ, lo lắng, sợ hãi mà ngược lại, tỏ rõ khí phách của mình qua hành động “dỗ gông”: “Huấn Cao, lạnh lùng, chúc mũi gông nặng, khom mình thúc mạnh đầu thang gông xuống thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái. Then ngang chiếc gông bị giật mạnh, đập vào cổ năm người sau, làm họ nhăn mặt."</div><div>- Trong ngục tù, Huấn Cao không những không sợ, không quy phục viên quan coi ngục mà còn ung dung nhận phần rượu thịt mà viên quan coi ngục mang cho, thậm chí, còn tỏ rõ thái độ của mình đối với viên quan coi ngục “Ngươi hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn có một điều. Là nhà người đừng đặt chân vào đây.”</div><div>=&gt; Huấn Cao là người có khí phách hiên ngang, bất khuất, cương trực, ngay thẳng</div><div>- Huấn Cao không bao giờ vì vàng bạc hay quyền lực mà cho chữ “ta nhất sinh không vì vàng ngọc hay quyền thế mà ép mình viết câu đối bao giờ.</div><div>- Cảm kích trước tấm lòng biệt nhỡn liên tài của viên quan coi ngục và quyết định cho ý chữ ở ngay chốn ngục tù "Nào đâu có biết một người như thầy Quản đây mà lại có những sở thích cao quý như vậy. Thiếu chút nữa, ta đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ."</div><div>- Huấn Cao không chấp nhận sự thiếu rạch ròi, sự lẫn lộn giữa cái tốt và cái xấu, giữa cái ác với cái thiện: thể hiện rõ qua lời khuyên của Huấn Cao đối với viên quản ngục.</div><div>=&gt; Huấn Cao là người có thiên lương trong sáng, nhân cách cao đẹp.<br>&nbsp;Câu 3<br>&nbsp;Các yếu tố khiến cảnh cho chữ trở nên đặc biệt thể hiện ở mọi góc của cảnh: Nhân vật, thời gian, không gian.</div><div>* Nhân vật:</div><div>Bình thường, người cho chữ và người được cho chữ là những tri âm tri kỉ đến độ “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”. ở họ luôn toát ra sự an nhiên, điềm tĩnh, ung dung của bậc túc nho.</div><div>Ở đây, người cho chữ là 1 tử tù, người được cho chữ là quản ngục. Họ có vị trí đối nghịch trong xã hội. Hơn nữa, họ mới gặp nhau hơn nửa tháng. Đặc biệt, cảnh cho chữ đã diễn ra một sự thay bậc đổi ngôi, khi người tù thì dù “cổ đeo gông, chân vướng xiềng” vẫn đứng thẳng người và đĩnh đạc, còn quản ngục “khúm núm” và nghẹn ngào. Trong quan hệ xã hội họ là kẻ thù nhưng trong bình diện nghệ thuật, họ lại là tri âm tri kỉ.</div><div>* Không gian:</div><div>Thông thường, người ta viết chữ cho nhau ở nơi thư phòng sạch sẽ, không gian của học thuật.</div><div>Ở đây, người ta viết chữ cho nhau trong “một buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tường đầy mạng nhện, đất bừa bãi phân chuột, phân gián”. Đây là không gian mà cái xấu, cái ác thống trị.</div><div>* Thời gian:</div><div>Bình thường, người ta cho chữ khi thư nhàn, thong thả, trong ánh sáng của buổi mai ấm áp.</div><div>Ở đây, người ta cho chữ vào ban đêm một cách vội vã, chạy đua với thời gian, gấp rút tránh những ánh mắt của bọn lính đến phiên canh buổi sáng và tránh cái công văn oan nghiệt giải người về kinh thụ án.</div><div>Điều đó cho thấy rằng trong nhà tù tăm tối, hiện thân cho cái ác, cái tàn bạo đó, không phải cái ác, cái xấu đang thống trị mà chính cái đẹp, cái dũng, cái thiện, cái cao cả đang làm chủ. Với cảnh cho chữ này, cái nhà ngục tăm tối đã đổ sụp, bởi vì không còn kẻ phạm tội tử tù, không có quản ngục và thơ lại, chỉ có người nghệ sĩ tài hoa đang sáng tạo cái đẹp trước đôi mắt ngưỡng mộ sùng kính của những kẻ liên tài, tất cả đều thấm đẫm ánh sáng thuần khiết của cái đẹp, cái đẹp của thiên lương và khí phách. Qua đó, ta thấy được quan điểm thẩm mỹ của Nguyễn Tuân: “cái đẹp gắn liền với cái thiện”, sự thiên lương, trong sáng không thể tồn tại trong môi trường của cái xấu, cái ác.<br>&nbsp;Câu 4<br>&nbsp;Ngô Tử Văn và Huấn Cao đều là những người anh hùng, mang những vẻ đẹp phẩm chất đáng trân trọng. Tử Văn dám châm lửa đốt đền của tên tướng giặc trừ hại cho dân. Huấn Cao vì thấy dân chúng lầm than mà khởi nghĩa chống lại triều đình. Họ không vì quyền uy, tiền bạc mà bị mua chuộc, đánh mất đi chính mình.</div><div>&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:50:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334837281</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tú anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334837561</link>
         <description><![CDATA[<div><br></div><div>Câu 1 :<br>Lời về nhân vật quản ngục là của Nguyễn Tuân giúp người đọc cảm thấy viên quan ngục có những đặc điểm khác với cách mà người ta tưởng tượng là một kẻ đại diện cho xã hội cầm quyền. Viên quản ngục là một người hiền lành, nhân hậu, biết yêu và thưởng thức cái đẹp, là một “thanh âm trong trẻo chen vào giữa một bản đàn mà nhạc luật đều hỗn loạn xô bồ”<br>&nbsp;Câu 2:&nbsp;</div><div>- Lời bình luận, lời khen, sự ngưỡng mộ của viên quản ngục và thầy thơ lại “Huấn Cao? Hay là cái người mà vùng tỉnh Sơn ta vẫn khen cái tài viết chữ rất nhanh và đẹp đó phải ko ?”</div><div>- Ước muốn, nguyện vọng có được câu đối do ông Huấn viết để treo trong nhà của viên quản ngục “Chữ ông đẹp lắm, vuông lắm , có được chữ ông Huấn mà treo là có một vật báu trên đời”</div><div>-&gt; Huấn Cao là người tài hoa, nghệ sĩ có tài viết chữ đẹp</div><div>- Huấn Cao là một kẻ “chọc trời khuấy nước”, khiến bọn binh lính nơi ngục tù phải sợ “Xin thầy để tâm cho Hắn ngạo ngược và nguy hiểm nhất trong bọn"</div><div>- Trước cửa ngục tù, Huấn Cao không những không lo lắng, sợ hãi mà ngược lại, tỏ rõ khí phách của mình qua hành động “dỗ gông”: “Huấn Cao, lạnh lùng, chúc mũi gông nặng, khom mình thúc mạnh đầu thang gông xuống thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái. Then ngang chiếc gông bị giật mạnh đập vào cổ năm người sau làm họ nhăn mặt."</div><div>- Trong ngục tù: Huấn Cao không những không sợ không quy phục viên quan coi ngục mà còn ung dung nhận phần rượu thịt mà viên quan coi ngục mang cho thậm chí còn tỏ rõ thái độ của mình đối với viên quan coi ngục “Ngươi hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn có một điều. Là nhà người đừng đặt chân vào đây.”</div><div>-&gt; Huấn Cao là người có khí phách hiên ngang, bất khuất, cương trực, ngay thẳng</div><div>- Huấn Cao không bao giờ vì vàng bạc hay quyền lực mà cho chữ “ta nhất sinh không vì vàng ngọc hay quyền thế mà ép mình viết câu đối bao giờ.</div><div>- Cảm kích trước tấm lòng biệt nhỡn liên tài của viên quan coi ngục và quyết định cho ý chữ ở ngay chốn ngục tù "Nào đâu có biết một người như thầy Quản đây mà lại có những sở thích cao quý như vậy. Thiếu chút nữa, ta đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ."</div><div>- Huấn Cao không chấp nhận sự thiếu rạch ròi, sự lẫn lộn giữa cái tốt và cái xấu, giữa cái ác với cái thiện: thể hiện rõ qua lời khuyên của Huấn Cao đối với viên quản ngục.</div><div>-&gt; Huấn Cao là người có thiên lương trong sáng, nhân cách cao đẹp.<br>&nbsp;Câu 3</div><div>Các yếu tố khiến cảnh cho chữ trở nên đặc biệt thể hiện ở mọi góc của cảnh như nhân vật, thời gian, không gian.</div><div>-Nhân vật:</div><div>Bình thường, người cho chữ và người được cho chữ là những tri âm tri kỉ đến độ “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”. ở họ luôn toát ra sự an nhiên, điềm tĩnh, ung dung của bậc túc nho.</div><div>Ở đây, người cho chữ là 1 tử tù, người được cho chữ là quản ngục. Họ có vị trí đối nghịch trong xã hội. Hơn nữa, họ mới gặp nhau hơn nửa tháng. Đặc biệt, cảnh cho chữ đã diễn ra một sự thay bậc đổi ngôi, khi người tù thì dù “cổ đeo gông, chân vướng xiềng” vẫn đứng thẳng người và đĩnh đạc, còn quản ngục “khúm núm” và nghẹn ngào. Trong quan hệ xã hội họ là kẻ thù nhưng trong bình diện nghệ thuật, họ lại là tri âm tri kỉ.</div><div>-Không gian:</div><div>Thông thường, người ta viết chữ cho nhau ở nơi thư phòng sạch sẽ, không gian của học thuật.</div><div>Ở đây, người ta viết chữ cho nhau trong “một buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tường đầy mạng nhện, đất bừa bãi phân chuột, phân gián”. Đây là không gian mà cái xấu, cái ác thống trị.</div><div>-Thời gian:</div><div>Bình thường, người ta cho chữ khi thư nhàn, thong thả, trong ánh sáng của buổi mai ấm áp.</div><div>Ở đây, người ta cho chữ vào ban đêm một cách vội vã, chạy đua với thời gian, gấp rút tránh những ánh mắt của bọn lính đến phiên canh buổi sáng và tránh cái công văn oan nghiệt giải người về kinh thụ án.</div><div>Điều đó cho thấy rằng trong nhà tù tăm tối, hiện thân cho cái ác, cái tàn bạo đó, không phải cái ác, cái xấu đang thống trị mà chính cái đẹp, cái dũng, cái thiện, cái cao cả đang làm chủ. Với cảnh cho chữ này, cái nhà ngục tăm tối đã đổ sụp, bởi vì không còn kẻ phạm tội tử tù, không có quản ngục và thơ lại, chỉ có người nghệ sĩ tài hoa đang sáng tạo cái đẹp trước đôi mắt ngưỡng mộ sùng kính của những kẻ liên tài, tất cả đều thấm đẫm ánh sáng thuần khiết của cái đẹp, cái đẹp của thiên lương và khí phách. Qua đó, ta thấy được quan điểm thẩm mỹ của Nguyễn Tuân: “cái đẹp gắn liền với cái thiện”, sự thiên lương, trong sáng không thể tồn tại trong môi trường của cái xấu,ác<br>&nbsp;Câu 4<br>&nbsp;Ngô Tử Văn và Huấn Cao đều là những người anh hùng, mang những vẻ đẹp phẩm chất đáng trân trọng. Tử Văn dám châm lửa đốt đền của tên tướng giặc trừ hại cho dân. Huấn Cao vì thấy dân chúng lầm than mà khởi nghĩa chống lại triều đình. Họ không vì quyền uy, tiền bạc mà bị mua chuộc, đánh mất đi chính mình.</div><div>&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:50:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334837561</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thắng 10a5</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334839720</link>
         <description><![CDATA[<div>Bài 1:&nbsp;<br>&nbsp; Lời về nhân vật quản ngục là của Nguyễn Tuân.&nbsp;<br>&nbsp; Nó giúp người đọc cảm thấy viên quan ngục có những đặc điểm khác với cách mà người ta tưởng tượng là một kẻ đại diện cho xã hội cầm quyền<br>Bài 2:<br>Những chi tiết tiêu biểu cho thấy tính cách nhân vật Huấn Cao<br>&nbsp; Huấn Cao lạnh lùng, chúc mũi gông nặng, khom mình thúc mạnh đầu thành gông xuống thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái.<br>&nbsp; Huấn Cao vẫn thản nhiên nhận rượu thịt, coi như đó là một việc vẫn làm trong cái hứng sinh bình lúc chưa bị giam cầm<br>&nbsp; Huấn Cao trả lời quản ngục: “Ta chỉ muốn một điều là nhà ngươi đừng đặt chân vào đây”<br>&nbsp; Một người tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng, đang dậm tô neys chữ trên tấm lụa trắng tinh căng phẳng trên mảnh ván.<br>&nbsp; Huấn Cao khuyên quản ngục: “Ở đây lẫn lộn. ta khuyên thầy Quản nên thay chốn ở đi....Thầy nên tìm về quê nhà mà ở đã, thầy hãy thoát khỏi cái nghề này đi đã rồi hãy nghĩ đến chuyện chơi chữ.”<br>- Đặc điểm tính cách: Huấn Cao là một con người tài hoa, có cái tâm trong sáng và khí phách hiên ngang, bất khuất.<br>Bài 3:<br>&nbsp; Các yếu tố khiến cảnh cho chữ trở nên đặc biệt thể hiện ở mọi góc của cảnh: Nhân vật, thời gian, không gian.<br>&nbsp; &nbsp; Nhân vật:<br>&nbsp; Bình thường, người cho chữ và người được cho chữ là những tri âm tri kỉ đến độ “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”. ở họ luôn toát ra sự an nhiên, điềm tĩnh, ung dung của bậc túc nho.<br>Bài 4:&nbsp;<br>&nbsp; Ngô Tử Văn và Huấn Cao đều là những người anh hùng trượng nghĩa, mang những vẻ đẹp phẩm chất đáng trân trọng.<br>&nbsp; Tử Văn dám châm lửa đốt đền của tên tướng giặc trừ hại cho dân, dũng cảm đương đầu với cái ác để bảo vệ lẽ phải.<br>&nbsp; Huấn Cao vì thấy dân chúng lầm than mà khởi nghĩa chống lại triều đình. Họ không vì quyền uy, tiền bạc mà bị mua chuộc, đánh mất đi chính mình.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:52:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334839720</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Huy và Tùng Anh </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334840229</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu 4<br>Ngô Tử Văn và Huấn Cao đều là những người anh hùng trượng nghĩa, mang những vẻ đẹp phẩm chất đáng trân trọng.<br><br>&nbsp;Tử Văn dám châm lửa đốt đền của tên tướng giặc trừ hại cho dân, dũng cảm đương đầu với cái ác để bảo vệ lẽ phải.<br><br>&nbsp;Huấn Cao vì thấy dân chúng lầm than mà khởi nghĩa chống lại triều đình. Họ không vì quyền uy, tiền bạc mà bị mua chuộc, đánh mất đi chính mình.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:53:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334840229</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Thu Trang (3/5)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334843000</link>
         <description><![CDATA[<div>Bài 1: lời kể về nhân vật quản ngục là: Nguyễn Tuân&nbsp;<br>Lời kể tác động đến cách nhìn của bạn về nhân vật này là tính cách dịu dàng điền tốt thẳng thắn biết quan tâm người ngay thẳng &nbsp;<br>Bài 2: những chi tiết tiêu biểu&nbsp; Huấn Cao là một kẻ chọc trời khuấy nước, khiến bọn binh lính nơi ngục tù phải sợ “Xin thầy để tâm cho Hắn ngạo ngược và nguy hiểm nhất trong bọn"&nbsp; huấn cao là người có khí phách hiên ngang bất khuất cương trực ngay thẳng&nbsp; Huấn Cao không chấp nhận sự thiếu rạch ròi, sự lẫn lộn giữa cái tốt và cái xấu, giữa cái ác với cái thiện: thể hiện rõ qua lời khuyên của Huấn Cao đối với viên quản ngục<br>Bài 3: chỉ ra các yếu tố khiến cảnh cho chữ trở thành 1 cảnh tượng&nbsp; xưa nay chưa từng có là người cho chữ là Diễn ra trong tù, buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tường đầy mạng nhện tổ rệp, đất bừa bãi phân chuột phân gián.Vào ban đêm .Huấn Cao&nbsp; người cho chữ trong bộ dạng cổ đeo gông chân vướng xiềng, đang dặm to nét chữ trên tấm lụa trắng tinh căng phẳng trên mảnh ván. Còn viên quản ngục người xin chữ khúm núm Tên tử tù bỗng trở thành người cho cái đẹp khuyên bảo tên quản ngục<br>Phân tích ý nghĩa của cảnh trượng kì lạ là sự chiến thắng của cái đẹp đối với cái xấu. Trong khung cảnh bẩn thỉu, bóng đêm lấn át người cho chữ lại là tên tử tù, cho đi cái đẹp, muốn cái đẹp được ưu truyền, được về đúng nơi của nó<br>Bài 4&nbsp; nhận xét về 1 điểm chung mà bạn nhận thấy giữa 2 nhân vật tử văn là Ngô Tử Văn và Huấn Cao đều là những người anh hùng trượng nghĩa, mang những vẻ đẹp phẩm chất đáng trân trọng.Tử Văn dám châm lửa đốt đền của tên tướng giặc trừ hại cho dân, dũng cảm đương đầu với cái ác để bảo vệ lẽ phải. Huấn Cao vì thấy dân chúng lầm than mà khởi nghĩa chống lại triều đình. Họ không vì quyền uy tiền bạc mà bị mua chuộc, đánh mất đi chính mình&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:55:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334843000</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chọn chi tiết em thích nhất trong truyện &quot;Chữ người tử tù&quot; và nêu lý do em thích nó.</title>
         <author>nguyenthimaiphuong92</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334843426</link>
         <description><![CDATA[<div>Trả lời vào phần bình luận ý kiến của em </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:55:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334843426</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>nqanh12</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334845042</link>
         <description><![CDATA[<div>Bài 1:</div><div>Lời về nhân vật quản ngục là của Nguyễn Tuân. Nó giúp người đọc cảm thấy viên quan ngục có những đặc điểm khác với cách mà người ta tưởng tượng là một kẻ đại diện cho xã hội cầm quyền.</div><div>Bài 2:</div><div>Những chi tiết tiêu biểu cho thấy tính cách nhân vật Huấn Cao</div><div>+ Huấn Cao lạnh lùng, chúc mũi gông nặng, khom mình thúc mạnh đầu thành gông xuống thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái.</div><div>+ Huấn Cao vẫn thản nhiên nhận rượu thịt, coi như đó là một việc vẫn làm trong cái hứng sinh bình lúc chưa bị giam cầm</div><div>+ Huấn Cao trả lời quản ngục: “Ta chỉ muốn một điều là nhà ngươi đừng đặt chân vào đây”</div><div>+ Một người tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng, đang dậm tô neys chữ trên tấm lụa trắng tinh căng phẳng trên mảnh ván.</div><div>+ Huấn Cao khuyên quản ngục: “Ở đây lẫn lộn. ta khuyên thầy Quản nên thay chốn ở đi....Thầy nên tìm về quê nhà mà ở đã, thầy hãy thoát khỏi cái nghề này đi đã rồi hãy nghĩ đến chuyện chơi chữ.”</div><div>- Đặc điểm tính cách: Huấn Cao là một con người tài hoa, có cái tâm trong sáng và khí phách hiên ngang, bất khuất.</div><div>Bài 3:</div><div>Cảnh cho chữ - cảnh tượng xưa nay chưa từng có:</div><div>- Về không gian: người xưa thường cho chữ ở thư phòng, nơi sạch sẽ, trang nghiêm. Huấn Cao cho chữ viên quản ngục trong nơi ngục tù ẩm mốc, bẩn thỉu, đầy những phân chuột phân gián.</div><div>- Về thời gian: cảnh cho chữ này diễn ra vào thời gian giữa đêm khuya thanh vắng. Đặc biệt đó là đêm cuối cùng trước khi Huấn Cao, con người tài hoa, nghĩa hiệp phải thi hành án xử.</div><div>- Người cho chữ và người xin chữ cũng vô cùng đặc biệt: Người cho chữ mặc dù bị cùm gông nhưng vẫn ung dung, tự tại, oai phong phóng bút với những nét bút đẹp tuyệt trần. Trong khi đó, viên quản ngục và thầy thơ lại cúi đầu đón nhận như một đặc ân từ tử tù.</div><div>- Trật tự, kỉ cương trong nhà tù bị đảo lộn hoàn toàn: Tù nhân trở thành người ban phát cái đẹp, răn dạy quản ngục.</div><div>Bài 4:</div><div>Ngô Tử Văn và Huấn Cao đều là những người anh hùng trượng nghĩa, mang những vẻ đẹp phẩm chất đáng trân trọng.</div><div>- Tử Văn dám châm lửa đốt đền của tên tướng giặc trừ hại cho dân, dũng cảm đương đầu với cái ác để bảo vệ lẽ phải.</div><div>- Huấn Cao vì thấy dân chúng lầm than mà khởi nghĩa chống lại triều đình. Họ không vì quyền uy, tiền bạc mà bị mua chuộc, đánh mất đi chính mình.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:57:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334845042</guid>
      </item>
      <item>
         <title>hà my 10a5</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334845631</link>
         <description><![CDATA[<div>bài 1:&nbsp;<br>lời kể của nhân vật quản ngục là lời kể của tác giả .Qua lời kể , có thể thấy viên quản ngục là một người tầm trung tuổi , tính cách dịu dàng , thẳng thắn, biết quý trọng người ngay thẳng<br>bài 2<br>Vẻ đẹp của hình tượng nhân vật Huấn Cao được thể hiện ở những phương diện sau:<br>&nbsp; &nbsp; Tài hoa nghệ sĩ:</div><div>- Huấn Cao là người có tài viết chữ đẹp, 'Chữ ông Huấn đẹp lắm , vuông lắm . Có được chữ ông Huấn mà treo là có được vật báu trên đời '<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Khí phách hiên ngang<br><br></div><div>Nhân vật Huấn Cao được tác giả khắc hoạ qua những chi tiết tiêu biểu nào? Hãy dựa vào các chi tiết đó để khái quát đặc điểm tính&nbsp;</div><div><br></div><div><br></div><div><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;</div><div>- Những chi tiết tiêu biểu cho thấy tính cách nhân vật Huấn Cao</div><div>+ Huấn Cao lạnh lùng, chúc mũi gông nặng, khom mình thúc mạnh đầu thành gông xuống thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái.</div><div>+ Huấn Cao vẫn thản nhiên nhận rượu thịt, coi như đó là một việc vẫn làm trong cái hứng sinh bình lúc chưa bị giam cầm</div><div>+ Huấn Cao trả lời quản ngục: “Ta chỉ muốn một điều là nhà ngươi đừng đặt chân vào đây”</div><div>+ Một người tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng, đang dậm tô neys chữ trên tấm lụa trắng tinh căng phẳng trên mảnh ván.</div><div>+ Huấn Cao khuyên quản ngục: “Ở đây lẫn lộn. ta khuyên thầy Quản nên thay chốn ở đi....Thầy nên tìm về quê nhà mà ở đã, thầy hãy thoát khỏi cái nghề này đi đã rồi hãy nghĩ đến chuyện chơi chữ.”</div><div>- Đặc điểm tính cách: Huấn Cao là một con người tài hoa, có cái tâm trong sáng và khí phách hiên ngang, bất khuất.</div><div><br></div><div>Các chi tiết tiêu biểu khắc họa <a href="https://doctailieu.com/phan-tich-ve-dep-hinh-tuong-nhan-vat-huan-cao">nhân vật Huấn Cao</a>:</div><div>- Lời bình luận, lời khen, sự ngưỡng mộ của viên quản ngục và thầy thơ lại “Huấn Cao? Hay là cái người mà vùng tỉnh Sơn ta vẫn khen cái tài viết chữ rất nhanh và đẹp đó phải không?”</div><div>- Ước muốn, nguyện vọng có được câu đối do ông Huấn viết để treo trong nhà của viên quản ngục “Chữ ông đẹp lắm, vuông lắm... Có được chữ ông Huấn mà treo là có một vật báu trên đời”</div><div>=&gt; Huấn Cao là người tài hoa, nghệ sĩ – tài viết chữ đẹp</div><div>- Huấn Cao là một kẻ “chọc trời khuấy nước”, khiến bọn binh lính nơi ngục tù phải sợ “Xin thầy để tâm cho Hắn ngạo ngược và nguy hiểm nhất trong bọn"</div><div>- Trước cửa ngục tù, Huấn Cao không những không run sợ, lo lắng, sợ hãi mà ngược lại, tỏ rõ khí phách của mình qua hành động “dỗ gông”: “Huấn Cao, lạnh lùng, chúc mũi gông nặng, khom mình thúc mạnh đầu thang gông xuống thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái. Then ngang chiếc gông bị giật mạnh, đập vào cổ năm người sau, làm họ nhăn mặt."</div><div><br>- Trong ngục tù, Huấn Cao không những không sợ, không quy phục viên quan coi ngục mà còn ung dung nhận phần rượu thịt mà viên quan coi ngục mang cho, thậm chí, còn tỏ rõ thái độ của mình đối với viên quan coi ngục “Ngươi hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn có một điều. Là nhà người đừng đặt chân vào đây.”<br>=&gt; Huấn Cao là người có khí phách hiên ngang, bất khuất, cương trực, ngay thẳng<br>- Huấn Cao không bao giờ vì vàng bạc hay quyền lực mà cho chữ “ta nhất sinh không vì vàng ngọc hay quyền thế mà ép mình viết câu đối bao giờ.<br>- Cảm kích trước tấm lòng biệt nhỡn liên tài của viên quan coi ngục và quyết định cho ý chữ ở ngay chốn ngục tù "Nào đâu có biết một người như thầy Quản đây mà lại có những sở thích cao quý như vậy. Thiếu chút nữa, ta đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ."<br>- Huấn Cao không chấp nhận sự thiếu rạch ròi, sự lẫn lộn giữa cái tốt và cái xấu, giữa cái ác với cái thiện: thể hiện rõ qua lời khuyên của Huấn Cao đối với viên quản ngục.<br>=&gt; Huấn Cao là người có thiên lương trong sáng, nhân cách cao đẹp.<br><br>Vẻ đẹp của hình tượng nhân vật Huấn Cao được thể hiện ở những phương diện sau:<br>* Tài hoa nghệ sĩ:<br>- Huấn Cao là người có tài viết chữ đẹp, “chữ ông Huấn đẹp lắm, vuông lắm. Có được chữ ông Huấn mà treo là có được vật báu trên đời”.<br>* Khí phách hiên ngang:<br>- Huấn Cao là một anh hùng, dũng kiệt. Huấn Cao trở thành tử tù bởi ông dám khởi nghĩa chống lại triều đình. Khí phách hiên ngang của Huấn Cao được thể hiện rõ nhất trong thời gian ông ở trong nhà lao. Trước cửa ngục tù, Huấn Cao không những không run sợ, lo lắng, sợ hãi mà ngược lại, tỏ rõ khí phách của mình qua hành động “dỗ gông”: “Huấn Cao, lạnh lùng, chúc mũi gông nặng, khom mình thúc mạnh đầu thang gông xuống thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái”. Trong ngục tù, Huấn Cao không những không sợ, không quy phục viên quan coi ngục mà còn ung dung nhận phần rượu thịt mà viên quan coi ngục mang cho, thậm chí, còn tỏ rõ thái độ của mình đối với viên quan coi ngục “Ngươi hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn có một điều. Là nhà người đừng đặt chân vào đây.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Nhân cách trong sáng , cao cả<br><br>- Huấn Cao không bao giờ vì vàng bạc hay quyền lực mà cho chữ “ta nhất sinh không vì vàng ngọc hay quyền thế mà ép mình viết câu đối bao giờ”. Cảm kích trước tấm lòng biệt nhỡn liên tài của viên quan coi ngục và quyết định cho ý chữ ở ngay chốn ngục tù. =&gt; Qua hình tượng nhân vật Huấn Cao, thể hiện quan niệm của Nguyễn Tuân về cái đẹp, cái đẹp, cái tài phải luôn đi liền với cái tâm, với cái thiên lương trong sáng.<br>bài 3<br>Các yếu tố khiến cảnh cho chữ trở nên đặc biệt thể hiện ở mọi góc của cảnh: Nhân vật, thời gian, không gian.</div><div>* Nhân vật:</div><ul><li>Bình thường, người cho chữ và người được cho chữ là những tri âm tri kỉ đến độ “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”. ở họ luôn toát ra sự an nhiên, điềm tĩnh, ung dung của bậc túc nho.</li><li>Ở đây, người cho chữ là 1 tử tù, người được cho chữ là quản ngục. Họ có vị trí đối nghịch trong xã hội. Hơn nữa, họ mới gặp nhau hơn nửa tháng. Đặc biệt, cảnh cho chữ đã diễn ra một sự thay bậc đổi ngôi, khi người tù thì dù “cổ đeo gông, chân vướng xiềng” vẫn đứng thẳng người và đĩnh đạc, còn quản ngục “khúm núm” và nghẹn ngào. Trong quan hệ xã hội họ là kẻ thù nhưng trong bình diện nghệ thuật, họ lại là tri âm tri kỉ</li></ul><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; * Không gian :</div><ul><li>Thông thường, người ta viết chữ cho nhau ở nơi thư phòng sạch sẽ, không gian của học thuật.</li><li>Ở đây, người ta viết chữ cho nhau trong “một buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tường đầy mạng nhện, đất bừa bãi phân chuột, phân gián”. Đây là không gian mà cái xấu, cái ác thống trị</li></ul><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; * Thời gian:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;• Bình thường ,người ta cho chữ khi thư nhàn , thong thả , trong sáng của buổi mai ấm áp<br>&nbsp; &nbsp;•Ở đây, người ta cho chữ vào ban đêm một cách vội vã, chạy đua với thời gian, gấp rút tránh những ánh mắt của bọn lính đến phiên canh buổi sáng và tránh cái công văn oan nghiệt giải&nbsp; người về kinh thụ án<br>bài 4<br>Ngô Tử Văn và Huấn Cao đều là những người anh hùng trượng nghĩa, mang những vẻ đẹp phẩm chất đáng trân trọng.<br><br></div><div>- Tử Văn dám châm lửa đốt đền của tên tướng giặc trừ hại cho dân, dũng cảm đương đầu với cái ác để bảo vệ lẽ phải.<br><br></div><div>- Huấn Cao vì thấy dân chúng lầm than mà khởi nghĩa chống lại triều đình. Họ không vì quyền uy, tiền bạc mà bị mua chuộc, đánh mất đi chính mình.</div><div><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:57:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334845631</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Dạng 2 : Thực Hành Đọc Hiểu</title>
         <author>TranNguyetNhi2105</author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334845699</link>
         <description><![CDATA[<div>1.<br>- Lời kể về nhân vật quản ngục là : Huấn Cao<br>+ Lời kể ấy đã làm em nhìn về nhân vật quản ngục là một người cũng yêu cái đẹp và có tài<br>2.<br>- Nhân vật Huấn Cao được khắc hoạ thành công hình tượng Huấn Cao-Một con người tài hoa,có cái tấm trong sáng và khí phát hiên ngang bất khuất<br>+ Tính cách của Huấn Cao là ông là người tài hoa,yêu cái đẹp<br>3.<br>- Cảnh cho chữ đặc biệt là ở trong ngục,viên quản ngục là người thứ 3 trong đời Huấn Cao cho chữ cũng là người cuối cùng trong đời mà ông cho chữ<br>- Ý nghĩa : Cảnh cho chữ đặc biệt vì xưa nay chưa từng có<br>4.<br>&nbsp;- Ngô Tử Văn và Huấn Cao đều là những người anh hùng trượng nghĩa, mang những vẻ đẹp phẩm chất đáng trân trọng.<br>&nbsp; Tử Văn dám châm lửa đốt đền của tên tướng giặc trừ hại cho dân và dũng cảm đương đầu với cái ác để bảo vệ lẽ phải.<br>&nbsp; Huấn Cao vì thấy dân chúng lầm than mà khởi nghĩa chống lại triều đình. Họ không vì quyền uy, tiền bạc mà bị mua chuộc, đánh mất đi chính mình.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:58:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334845699</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334846230</link>
         <description><![CDATA[<div>Vinh<br>Bài 1:</div><div>Lời về nhân vật quản ngục là của <strong>Nguyễn Tuân</strong>. Nó giúp người đọc cảm thấy viên quan ngục có những đặc điểm khác với cách mà người ta tưởng tượng là một kẻ đại diện cho xã hội cầm quyền.</div><div>Bài 2:</div><div>Những chi tiết tiêu biểu cho thấy tính cách nhân vật Huấn Cao</div><div>+ Huấn Cao lạnh lùng, chúc mũi gông nặng, khom mình thúc mạnh đầu thành gông xuống thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái.</div><div>+ Huấn Cao vẫn thản nhiên nhận rượu thịt, coi như đó là một việc vẫn làm trong cái hứng sinh bình lúc chưa bị giam cầm</div><div>+ Huấn Cao trả lời quản ngục: “Ta chỉ muốn một điều là nhà ngươi đừng đặt chân vào đây”</div><div>+ Một người tù cổ đeo gông, chân vướng xiềng, đang dậm tô neys chữ trên tấm lụa trắng tinh căng phẳng trên mảnh ván.</div><div>+ Huấn Cao khuyên quản ngục: “Ở đây lẫn lộn. ta khuyên thầy Quản nên thay chốn ở đi....Thầy nên tìm về quê nhà mà ở đã, thầy hãy thoát khỏi cái nghề này đi đã rồi hãy nghĩ đến chuyện chơi chữ.”</div><div>- Đặc điểm tính cách: Huấn Cao là một con người tài hoa, có cái tâm trong sáng và khí phách hiên ngang, bất khuất.</div><div>Bài 3:</div><div>Cảnh cho chữ - cảnh tượng xưa nay chưa từng có:</div><div>- Về không gian: người xưa thường cho chữ ở thư phòng, nơi sạch sẽ, trang nghiêm. Huấn Cao cho chữ viên quản ngục trong nơi ngục tù ẩm mốc, bẩn thỉu, đầy những phân chuột phân gián.</div><div>- Về thời gian: cảnh cho chữ này diễn ra vào thời gian giữa đêm khuya thanh vắng. Đặc biệt đó là đêm cuối cùng trước khi Huấn Cao, con người tài hoa, nghĩa hiệp phải thi hành án xử.</div><div>- Người cho chữ và người xin chữ cũng vô cùng đặc biệt: Người cho chữ mặc dù bị cùm gông nhưng vẫn ung dung, tự tại, oai phong phóng bút với những nét bút đẹp tuyệt trần. Trong khi đó, viên quản ngục và thầy thơ lại cúi đầu đón nhận như một đặc ân từ tử tù.</div><div>- Trật tự, kỉ cương trong nhà tù bị đảo lộn hoàn toàn: Tù nhân trở thành người ban phát cái đẹp, răn dạy quản ngục.</div><div>Bài 4:</div><div>Ngô Tử Văn và Huấn Cao đều là những người anh hùng trượng nghĩa, mang những vẻ đẹp phẩm chất đáng trân trọng.</div><div>- Tử Văn dám châm lửa đốt đền của tên tướng giặc trừ hại cho dân, dũng cảm đương đầu với cái ác để bảo vệ lẽ phải.</div><div>- Huấn Cao vì thấy dân chúng lầm than mà khởi nghĩa chống lại triều đình. Họ không vì quyền uy, tiền bạc mà bị mua chuộc, đánh mất đi chính mình.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:58:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334846230</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoa</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334846483</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu 1&nbsp;<br>&nbsp;Lời kể nhân vật Viên Quản Ngục là lời kể của tác giả. Qua lời kể, có thể thấy Viên Quản Ngục là người yêu cái đẹp, tính cách dịu dàng, tâm điền tốt, thẳng thắn biết quý trọng người ngay thẳng&nbsp;<br><br>Câu 2&nbsp;<br>* Các chi tiết tiêu biểu khắc họa nhân vật Huấn Cao :<br>&nbsp;- Trước cửa ngục tù, Huấn Cao không những không run sợ, lo lắng, sợ hãi mà ngược lại, tỏ rõ khí phách của mình qua hành động “dỗ gông”: “Huấn Cao, lạnh lùng, chúc mũi gông nặng, khom mình thúc mạnh đầu thang gông xuống thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái. Then ngang chiếc gông bị giật mạnh, đập vào cổ năm người sau, làm họ nhăn&nbsp;<br>&nbsp;- Trước cửa ngục Huấn Cao không những không run sợ, lo lắng, sợ hãi và ngược lại tỏ rõ khí phách của mình qua hành động&nbsp;<br>&nbsp;- Huấn Cao không vì quyền lợi mà cho chữ. Cảm kích trước tấm lòng biệt nhỡn liên tài của Viên Quản Ngục mà cho chữ&nbsp;<br>* Huấn cao là người thẳng thắn yêu cái đẹp, yêu nước có tinh thần hiên ngang bất khuất, là con người lương thiện nhân cách cao đẹp&nbsp;<br><br>Câu 3<br>Người ta thường sẽ là những người có chức vụ thấp hơn xin người cao hơn nhưng ở trong tác phẩm người quản ngục địa vị, chức vụ cao hơn nhưng lại đi xin chữ 1 người sắp bị chém đầu. Cho thấy hình ảnh trước nay chưa từng có.&nbsp;<br><br>Câu 4<br>Đều là người yêu cái đẹp và ghét cái ác cho thấy ở 2 nhân vật đều là người lương thiện. Yêu làng, yêu nước không vì chút lợi danh mà bỏ cái tôi của mình.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 07:58:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334846483</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bài làm của phạm văn hùng lớp 10a5</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334849182</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu 1: lời kể trong về nhân vật quản ngục (trong phần 1)là của ai ?lời kể ấy tác động đến cách nhìn của bạn về nhân vật này như thế nào ?<br>Lời kể về nhân vật quản ngục là lời của tác giả. Qua lời kể, có thể thấy viên quản ngục là một người tầm trung tuổi, tính cách dịu dàng, tâm điền tốt, thẳng thắn, biết quý trọng người ngay thẳng<br><br>Câu 2 nhân vật Huấn cao được tác giả khác họa qua những chi tiết tiêu biểu nào ? hãy dựa vào các chi tiết đó để khái quát đặc điểm tính các huấn<br><strong>Huấn Cao:<br></strong><br></div><div>- Lời bình luận, lời khen, sự ngưỡng mộ của viên quản ngục và thầy thơ lại “Huấn Cao? Hay là cái người mà vùng tỉnh Sơn ta vẫn khen cái tài viết chữ rất nhanh và đẹp đó phải không?”<br><br></div><div>- Ước muốn, nguyện vọng có được câu đối do ông Huấn viết để treo trong nhà của viên quản ngục “Chữ ông đẹp lắm, vuông lắm... Có được chữ ông Huấn mà treo là có một vật báu trên đời”<br><br></div><div><strong>=&gt; Huấn Cao là người tài hoa, nghệ sĩ – tài viết chữ đẹp<br></strong><br></div><div>- Huấn Cao là một kẻ “chọc trời khuấy nước”, khiến bọn binh lính nơi ngục tù phải sợ “Xin thầy để tâm cho Hắn ngạo ngược và nguy hiểm nhất trong bọn"<br><br></div><div>- Trước cửa ngục tù, Huấn Cao không những không run sợ, lo lắng, sợ hãi mà ngược lại, tỏ rõ khí phách của mình qua hành động “dỗ gông”: “Huấn Cao, lạnh lùng, chúc mũi gông nặng, khom mình thúc mạnh đầu thang gông xuống thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái. Then ngang chiếc gông bị giật mạnh, đập vào cổ năm người sau, làm họ nhăn mặt."<br><br></div><div>- Trong ngục tù, Huấn Cao không những không sợ, không quy phục viên quan coi ngục mà còn ung dung nhận phần rượu thịt mà viên quan coi ngục mang cho, thậm chí, còn tỏ rõ thái độ của mình đối với viên quan coi ngục “Ngươi hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn có một điều. Là nhà người đừng đặt chân vào đây.”<br><br></div><div><strong>=&gt; Huấn Cao là người có khí phách hiên ngang, bất khuất, cương trực, ngay thẳng<br></strong><br></div><div>- Huấn Cao không bao giờ vì vàng bạc hay quyền lực mà cho chữ “ta nhất sinh không vì vàng ngọc hay quyền thế mà ép mình viết câu đối bao giờ.<br><br></div><div>- Cảm kích trước tấm lòng biệt nhỡn liên tài của viên quan coi ngục và quyết định cho ý chữ ở ngay chốn ngục tù "Nào đâu có biết một người như thầy Quản đây mà lại có những sở thích cao quý như vậy. Thiếu chút nữa, ta đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ."<br><br></div><div>- Huấn Cao không chấp nhận sự thiếu rạch ròi, sự lẫn lộn giữa cái tốt và cái xấu, giữa cái ác với cái thiện: thể hiện rõ qua lời khuyên của Huấn Cao đối với viên quản ngục.<br><br></div><div><strong>=&gt; Huấn Cao là người có thiên lương trong sáng, nhân cách cao đẹp.<br><br></strong>Câu 3 Chỉ ra các yếu tố khiến cảnh cho chữ trở thành một cảnh tượng “xưa nay chưa từng có". Hãy phân tích ý nghĩa của cảnh tượng kì lạ đó.&nbsp;<br>&nbsp;Các yếu tố khiến cảnh cho chữ trở nên đặc biệt thể hiện ở mọi góc của cảnh: Nhân vật, thời gian, không gian.<br><br></div><div>* Nhân vật:<br><br></div><ul><li>Bình thường, người cho chữ và người được cho chữ là những tri âm tri kỉ đến độ “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”. ở họ luôn toát ra sự an nhiên, điềm tĩnh, ung dung của bậc túc nho.</li><li>Ở đây, người cho chữ là 1 tử tù, người được cho chữ là quản ngục. Họ có vị trí đối nghịch trong xã hội. Hơn nữa, họ mới gặp nhau hơn nửa tháng. Đặc biệt, cảnh cho chữ đã diễn ra một sự thay bậc đổi ngôi, khi người tù thì dù “cổ đeo gông, chân vướng xiềng” vẫn đứng thẳng người và đĩnh đạc, còn quản ngục “khúm núm” và nghẹn ngào. Trong quan hệ xã hội họ là kẻ thù nhưng trong bình diện nghệ thuật, họ lại là tri âm tri kỉ.</li></ul><div>* Không gian:<br><br></div><ul><li>Thông thường, người ta viết chữ cho nhau ở nơi thư phòng sạch sẽ, không gian của học thuật.</li><li>Ở đây, người ta viết chữ cho nhau trong “một buồng tối chật hẹp, ẩm ướt, tường đầy mạng nhện, đất bừa bãi phân chuột, phân gián”. Đây là không gian mà cái xấu, cái ác thống trị.</li></ul><div>* Thời gian:<br><br></div><ul><li>Bình thường, người ta cho chữ khi thư nhàn, thong thả, trong ánh sáng của buổi mai ấm áp.</li><li>Ở đây, người ta cho chữ vào ban đêm một cách vội vã, chạy đua với thời gian, gấp rút tránh những ánh mắt của bọn lính đến phiên canh buổi sáng và tránh cái công văn oan nghiệt giải người về kinh thụ án.</li></ul><div>Điều đó cho thấy rằng trong nhà tù tăm tối, hiện thân cho cái ác, cái tàn bạo đó, không phải cái ác, cái xấu đang thống trị mà chính cái đẹp, cái dũng, cái thiện, cái cao cả đang làm chủ. Với cảnh cho chữ này, cái nhà ngục tăm tối đã đổ sụp, bởi vì không còn kẻ phạm tội tử tù, không có quản ngục và thơ lại, chỉ có người nghệ sĩ tài hoa đang sáng tạo cái đẹp trước đôi mắt ngưỡng mộ sùng kính của những kẻ liên tài, tất cả đều thấm đẫm ánh sáng thuần khiết của cái đẹp, cái đẹp của thiên lương và khí phách. Qua đó, ta thấy được quan điểm thẩm mỹ của Nguyễn Tuân: “cái đẹp gắn liền với cái thiện”, sự thiên lương, trong sáng không thể tồn tại trong môi trường của cái xấu, cái ác.&nbsp;<br>Câu 4&nbsp;<br><br></div><div>Ngô Tử Văn và Huấn Cao đều là những người anh hùng trượng nghĩa, mang những vẻ đẹp phẩm chất đáng trân trọng.<br><br></div><div>- Tử Văn dám châm lửa đốt đền của tên tướng giặc trừ hại cho dân, dũng cảm đương đầu với cái ác để bảo vệ lẽ phải.<br><br></div><div>- Huấn Cao vì thấy dân chúng lầm than mà khởi nghĩa chống lại triều đình. Họ không vì quyền uy, tiền bạc mà bị mua chuộc, đánh mất đi chính mình.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-10-11 08:01:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nguyenthimaiphuong92/jcg8d6xb231s0dls/wish/2334849182</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
