<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>[10CT] ĐV VỀ CHI TIẾT NGỌC TRAI - GIẾNG NƯỚC TRONG TT AN DƯƠNG VƯƠNG VÀ MỊ CHÂU - TRỌNG THUỶ by A KHƯƠNG LÝ TRẦN</title>
      <link>https://padlet.com/lytranakhuong/icb41psh6ifugy9q</link>
      <description>Hãy chia sẻ đoạn văn của mình và chọn ít nhất 2 đoạn văn của bạn bè để góp ý, xây dựng bài. Nội dung bình luận: 3 điều em tâm đắc (kinh nghiệm viết đoạn của em sau khi tham khảo bài bạn); 2 điều hạn chế mà em nhận ra được ở bài bạn và 1 góp ý của em dành cho bạn.</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-10-16 21:00:37 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-10-29 12:58:04 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f617.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>SỬA BÀI</title>
         <author>tintin082006</author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/icb41psh6ifugy9q/wish/1831943924</link>
         <description><![CDATA[<div>Thêm dẫn dắt <br><strong>------------------- Mở đoạn</strong><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Khi nhắc đến <strong>Truyện An Dương Vương và Mị Châu-Trọng Thủy</strong>,&nbsp; chắc không ai có thể quên được <strong>chi tiết ngọc trai – giếng nước</strong>. <em>(Thiếu nêu suy nghĩ/ quan điểm)</em><br><strong>------------------- Thân đoạn<br>----------------- Ý 1</strong><br>Trước hết cần khẳng định, <strong>hình ảnh ngọc trai – giếng nước không phải là sự ca ngợi một mối tình chung thủy, mà nó thể hiện sự nhân hậu, bao dung, độ lượng đậm chất nhân văn của nhân dân với mối tình Mị Châu – Trọng Thủy</strong>. Với góc độ khách quan, ta có thể thấy rằng hai người cũng chỉ làm theo ý phụ thân trong thời chiến mà dẫn đến tình tan. Trong chuyện này Mị Châu không hề được ích lợi gì còn Trọng Thủy dù giúp cha chiếm được nước nhưng phải chịu nỗi ân hận muôn đời. Vì thế hình ảnh ngọc trai – giếng nước chính là cái kết thể hiện lòng nhân hậu của nhân dân đối với mối tình thời cổ. (cần BS DC)<br><strong>----------------- Ý 2</strong><br>Hơn nữa đây còn có <strong>ý nghĩa giải oan, chiêu tuyết cho linh hồn Mị Châu</strong>. Nhân dân lao động thấy rằng Mị Châu chỉ là người con gái tội nghiệp, nghe theo tiếng gọi của trái tim mà hành động một cách cảm tính. Lời khấn nguyện của nàng lúc chế đã chứng tỏ nàng một lòng ngây thơ, cả tin nên mắc lừa người khác “<em>Thiếp là phận con gái, nếu có lòng phản nghịch mưu hại cha, chết đi sẽ biến thành cát bụi. Nếu một lòng trung hiếu mà bị người lừa dối thì chết đi sẽ biến thành châu ngọc để rửa sạch mối nhục thù."</em> Thật vậy, khi <em>"sò uống máu thì biến thành hạt châu, xác nàng thì thành ngọc thạch"</em>. <br><strong>----------------- Ý 3</strong><br>Từ đó ta có thể thấy rằng, đối với nhân dân nếu mang tội sẽ bị chịu hình phạt thích đáng nhưng nếu bị oan cũng sẽ được giải oan. (đưa ra nhận định cá nhân - trích nhận định của NTuan)<br><strong>----------------- Tổng kết</strong><br>(thêm phần này dzô)<br><strong>----------------- Kết đoạn</strong><br>Tóm lại, hình ảnh ngọc trai – giếng nước như là sự hóa giải của một bi kịch tình yêu đầy oan khuất. Thật tâm trong lòng họ đều không toan tính gì cả, lòng họ sáng như ngọc trai, trong như giếng nước kia vậy. (BH nhận thức)</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-21 00:17:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/icb41psh6ifugy9q/wish/1831943924</guid>
      </item>
      <item>
         <title>B Hiếu</title>
         <author>hh1004200612</author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/icb41psh6ifugy9q/wish/1832003835</link>
         <description><![CDATA[<div>Gấp lại những trang truyện An Dương Vương , Mỵ Châu và Trọng Thủy , ta đã thấy được thất bại vì thái độ chủ quan khinh địch của An Dương Vương . Bên cạnh đó, truyện&nbsp; cũng có một chi tiết rất đặc biệt đó là cái chết của vợ chồng Mỵ Châu và Trọng Thủy và cách những tác giả dân gian đã xử lý tài tình cho sự việc đau lòng trên . Cái chết của Mỵ Châu đến là do nàng đã quá cả tin chồng mình , nàng rắc lông ngỗng trên áo gấm trên đường tháo chạy cùng vua cha như một cách chỉ đường cho quân giặc . Ta không chỉ trách nàng ở tình tiết đó mà còn trách thêm nàng đã xem lẫy thần Kim Quy và đất nước Âu Lạc như một tài sản của riêng gia đình mình để rồi tiết lộ mọi việc cho&nbsp; Trọng Thủy&nbsp; , chồng nàng và là con trai của quân địch . Chính vì những việc làm tưởng chừng là không có tác hại nào của nàng lại dẫn đến cảnh nước mất nhà tan , nàng phải thoát chạy bởi sự truy đuổi của quân thù . Và càng đau lòng hơn khi bị thần Kim&nbsp; Quy , hay chính là tiếng nói đại diện cho thái độ của nhân dân chỉ điểm chính là tên tội đồ lớn nhất dẫn đến cảnh thất bại của Âu Lạc , nàng đã bị chính vua cha tuốt kiếm chém . Lời khấn của nàng trước khi chết đó là nếu có lừa dối An Dương Vương thì sẽ trở thành cát bụi , nếu bị lừa dối sẽ trở thành châu ngọc . Chi tiết đó như vừa là một lời nhận tội , hối hận của Mỵ Châu vừa là một cách chứng minh sự thanh bạch của mình trước trời đất , yếu tố này được các tác giả dân gian đưa vào như một cách xét xử vừa công tâm và cũng vừa hợp tình lý . Và như ta cũng đã biết sau khi chết máu của Mỵ Châu đã bị trai sò ăn phải biến thành hạt châu , đó như là một khẳng định ngầm của nàng về sự thật rằng nàng chẳng phải một quân phản nước . Hình ảnh hạt châu cũng đại diện cho sự trong sạch , cao quý của thiên nhiên , một hình ảnh rất có nét tương đồng với Mỵ Châu , đây là một sự chọn lựa đầy tinh tế của các tác giả dân gian thời xưa . Còn đối với Trọng Thủy , tuy chàng là con của quân thù nhưng cũng có phần đáng thương , đó chính là chàng đã phải đối diện với cảnh ngã ba đường . Giữa một bên là phụng lời cha và hoàn thành trách nhiệm của một vị tướng với đất nước , đại diện với chữ “hiếu” và “trung” . Còn một bên là giữ vẹn nghĩa vợ chồng với Mỵ Châu , là lời hứa trở về cứu nàng khi gặp cảnh tan hoang , là cả một chữ “ tình” của một đời người . Sự bế tắc của Trọng Thủy đã dẫn đến bi kịch của cả Âu Lạc , của Mỵ Châu và sau này là của chàng , đó chính là tìm đến cái chết để thể hiện sự hối hận vì chẳng thể cứu lấy người mình yêu . Chiếc giếng sâu và xanh như thể hiện sự ân hận sâu sắc mong được tha thứ của Trọng Thủy và đây lại là một chi tiết đầy chọn lọc của tác giả dân gian .Hai chi tiết trên đều là những hình ảnh thiên nhiên chọn lọc phải chăng đây là cách mà người xưa đã “hóa kiếp” cho hai nhân vật Mỵ Châu và Trọng Thủy . Ta có thể thấy&nbsp; được sự công bằng của tác giả , họ phân xử rõ ràng giữa sai lầm và nét đáng thương của hai nhân vật . Họ có thể tiết thương cho số phận éo le nhưng cũng nghiêm khắc phân xử những điểm đáng trách , qua đó thể hiện sự công bằng . Hai chi tiết “ ngọc trai “ và “ giếng nước” trong tác phẩm chính là góc thể hiện quan điểm , thái độ của nhân dân xưa thật thấu tình nhưng cũng thật đạt lí .&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-21 00:44:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/icb41psh6ifugy9q/wish/1832003835</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bảo Hân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/icb41psh6ifugy9q/wish/1832006691</link>
         <description><![CDATA[<blockquote><em>“Tôi kể người nghe chuyện Mỵ Châu<br>Trái tim lầm chỗ đặt trên đầu<br>Nỏ thần vô ý trao tay giặc<br>Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu”</em></blockquote><div>(Tố Hữu)<br>Hình ảnh chi tiết ngọc trai giếng nước cuối “Truyện An Vương Vương và Mị Châu, Trọng Thuỷ” đã để lại trong chúng ta bao suy nghĩ , trăn trở, thấy tiếc thương cho Mị Châu vì quá ngây ngô tin người mà đánh mất đất nước, trách Trọng Thuỷ phản bội, quên nghĩa vợ chồng. hình ảnh ngọc trai- giếng nước được như lời rửa oan của nhân dân dành cho Mị Châu. Tuy nàng phạm vào lỗi lầm không thể tha thứ nhưng suy cho cùng cũng vì nàng quá ngây ngô, trong sáng, chung thuỷ, yêu Trọng Thuỷ nhưng từ sâu trong lòng nàng không có lòng phản nghịch, tiếp tay cho giặc. điều đó chứng minh ở câu nói nhói lòng trước khi chết của nàng: “Thiếp là phận gái nếu có lòng phản nghịch mưu hại cha, chết đi sẽ biến thành cát bụi. Nếu một lòng trung hiếu mà bị người lừa dối thì chết đi sẽ biến thành châu ngọc để rửa sạch mối nhục thù". Còn Trọng Thuỷ, vì tủi nhục, xấu hổ trước sự lợi dụng tình yêu trong sáng của Mị Châu mà tự tử ở giếng nước. Chàng đã phụ Mị Châu, lợi dụng vợ mình đúng là hèn hạvà không đáng sống, có mấy ai hiểu được trên vai Trọng Thuỷ gánh bao nhiêu trách nhiệm, vừa phải làm trọn đạo làm con, một bên quốc gia, một bên là tình yêu nam nữ làm sao có cách nào trọn vẹn đôi đường. sự chừng phạt đối với sự phản bội là cái chết nhưng nhân dân vẫn để Trọng Thuỷ ở bên Mị Châu xem sự sự bù đắp cho mối nhân duyên bi thương này. Hình ảnh ngọc trai - giếng nước đã làm giảm đi sự đau thương cho hồi kết của câu chuyện “Truyện An Vương Vương và Mị Châu, Trọng Thuỷ” và cho thấy sự công bằng của nhân dân, tuy Mị Châu có tội nhưng vẫn cần được rửa oan, còn kẻ bội tình kia mãi mãi biến thành nước rửa giúp ngọc trai sáng thêm xem như đền tội cho việc lợi dụng tình yêu trong sáng của mị Châu. Qua đó, nhân dân muốn để lại cho ta bài học quý giá về sự tin tưởng đúng người, đừng ưu mê như Mị Châu .thấy. đồng thời, chi tiết còn giúp ta thấy được sự nhân đạo, công bằng nếu là oan uổng chắc chắn sẽ có ngày được giải oan, còn kẻ xấu chắc chắn sẽ đền tội, sự nghiêm khắc, thấu tình đạt lí của nhân dân.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-21 00:46:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/icb41psh6ifugy9q/wish/1832006691</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>minyoongi8910</author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/icb41psh6ifugy9q/wish/1832008698</link>
         <description><![CDATA[<div>Truyện “An Dương Vương và Mị Châu-Trọng Thuỷ” chính là câu truyện để lại biết bao nhiêu điều đáng suy ngẫm cho mỗi độc giả. Cái kết của mỗi nhân vật đều mang một cái tình, cái lý riêng nhưng lại pha thêm một chút chua xót, sự đáng thương. Chi tiết ngọc trai – giếng nước đã khép lại một mối tình của Mị Châu-Trọng Thuỷ. Thế nhưng chi tiết ấy không nhằm mục đích ca ngợi sự thuỷ chung trong mối tình bi đát mà là thể hiện sự nhân hậu, bao dung, độ lượng của “Toà án lương tâm nhân dân”. <strong>“Mị Châu đã chết, Trọng Thuỷ thương tiếc khôn cùng, khi đi tắm tưởng như thấy bóng dáng Mị Châu, bèn lao đầu xuống giếng mà chết”.</strong> Chi tiết này cũng chính là lời phân trần, giải oan cho hành động vô tình đến mất nước của Mị Châu. Dựa lời lời thanh minh, trăn chối trước khi chết mà hoá thân thành ngọc thạch.<strong>“Trọng Thuỷ ôm xác Mị Châu đem về táng ở Loa Thành, xác biến thành ngọc thạch.”</strong>,<strong> “Mị Châu chết ở bờ biển, máu chảy xuống sò ăn phải đều thành hạt châu” </strong>. Hình tượng của người con gái tội nghiệp, làm mọi thứ để giữ lấy hạnh phúc của gia đình mà quên mất cương vị của bản thân là một người công chúa, việc mình làm sẽ ảnh hưởng đến sự an nguy của nhân dân. Việc tạo ra chi tiết rửa oan cho nàng đã thể hiện quan niệm của nhân dân lao động rằng kẻ mang tội thì phải trị trừng phạt nhưng kẻ oan ức sẽ được thanh minh. Hình ảnh ngọc trai-giếng nước đã đặt dấu chấm hết cho một cuộc hôn nhân ngang trái. Cuộc hôn nhân vốn xuất phát từ vụ lời, chàng vì nước mà quay lưng với gia đình, nàng lại vì gia đình mà gây hoạ cho nhân dân. Chi tiết ngọc trai-giếng nước chính là nút gỡ, sự hoá giải cho cái chết của Mị Châu và chấm dứt mối tình vốn rất đẹp nêú hai người không mang trên mình trọng trách, tương lai của đất nước.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-21 00:47:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/icb41psh6ifugy9q/wish/1832008698</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Xin phép giấu tên vì bài quá dở</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/icb41psh6ifugy9q/wish/1832016469</link>
         <description><![CDATA[<div>Ở gần cuối trong truyện “Truyện An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy”, đã có chi tiết ngọc trai và giếng nước, tượng trưng cho Mị Châu và Trọng Thủy. Một chi tiết tưởng chừng như không liên quan với nhau, nhưng lại cực kì liên quan. Nó tượng trưng cho tấm lòng chung thủy sâu sắc của Mị Châu đối với Trọng Thủy, đáng ra một viên ngọc trai diễm lệ phải ở nơi đáy biển sâu thẩm huyền bí, không lí nào lại phát sáng hơn trong giếng nước được. Nhưng tựa như lòng chung thủy của Mị Châu, dù biết không nên nhưng vẫn đâm đầu vào. Hình ảnh viên ngọc trai phát sáng trong nước tựa như nỗi oan của Mị Nương đã được gột rửa một cách hoàn chỉnh. Nó cũng tượng trưng cho sự đoàn tụ của Mị Châu và Trọng Thủy, qua bao nhiêu gian truân thi cũng về với nhau, mặc dù có lẽ đối với chúng ta thì điều đó đã muộn, nhưng đối với họ, đó có thể là một khởi đầu mới. Vì họ đã không hạnh phúc ngay từ khi bắt đầu, Trọng Thủy luôn lăm le cái nỏ thần để đem về cho vua cha của mình, trong khi đó Mị Châu vẫn một lòng tin tưởng hết mực, để rồi phải nhận sự đắng cay khi người mình yêu thương nhất lại phản bội mình, đem quân đuổi tận giết cùng cha mình và mìn lâm vào cảnh nước mất nhà tan.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-21 00:50:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/icb41psh6ifugy9q/wish/1832016469</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Dạ, con cũng giấu tên nha thầy ^^</title>
         <author>cobechamee</author>
         <link>https://padlet.com/lytranakhuong/icb41psh6ifugy9q/wish/1832030640</link>
         <description><![CDATA[<div>Nhắc đến <em>“Truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thuỷ” </em>không ai tránh khỏi sự xúc động với cái kết của câu chuyện tình yêu giữa hai người. “Ngọc trai” chính là hình ảnh tượng trưng cho sự trong sạch của Mị Châu. Vì sự nhẹ dạ cả tin, vì tình yêu sâu đậm nên nàng đã mắc mưu Trọng Thủy, trở thành kẻ phản đồ trong mắt vua cha. Ngày thành bị chiếm, cha theo thần xuống biển, phận phản nghịch như nàng chỉ biết cam chịu số phận, bị chính cha mình chém đầu. Có lẽ, chính vì thế, mà khi nàng mất đi, viên ngọc xuất hiện như một lời minh chứng cho tấm lòng trong sạch của nàng. Hình ảnh giếng nước chính là tấm gương, soi lại mọi tội lỗi của Trọng Thủy. Nhưng suy cho cùng, ta thấy rằng, trọng thủy cũng chỉ một lòng vì cha nên mới lừa dối nàng. Nhưng khi chứng kiến cái chết của Mị Châu, dường như Trọng Thủy đã rất ân hận. Cái chết của Mị Châu đã ám ảnh Trọng Thủy. Giếng nước trong vắt như phản chiếu mọi tội lỗi của Trọng Thủy khiến Trọng Thủy càng thêm day dứt. Sau cùng Trọng Thủy đã chọn cách đăm mình xuống giếng. Có lẽ ở đây, Trọng Thủy đang muốn gột rửa những tội lỗi mình gây ra. Chi tiết này đã làm giảm đi sự đau thương trong cái kết của câu chuyện. Đó cũng là cách mà nhân dân rửa sạch nỗi oan cho Mị Châu, cũng như thể hiện sự thương xót dành cho tiinhf cảm của hai người.<br><br></div><div><strong>&nbsp;<br></strong><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-21 00:56:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lytranakhuong/icb41psh6ifugy9q/wish/1832030640</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
