<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>DỰ ÁN: Dòng thời gian lịch sử by Liệu Tài</title>
      <link>https://padlet.com/minhhieupham862/i4x0lm0qp2ff4471</link>
      <description>Được tạo ra từ tình yêu lịch sử, sự đam mê công nghệ thông tin</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-10-21 13:26:37 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-06-23 16:24:22 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Chiến dịch Điện Biên Phủ (1954)</title>
         <author>minhhieupham862</author>
         <link>https://padlet.com/minhhieupham862/i4x0lm0qp2ff4471/wish/1833491402</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Giới thiệu về chiến dịch Điện Biên Phủ<br><br></strong><br>Điện Biên Phủ là một cánh đồng rộng lớn, nằm dọc theo dòng sông Nậm Rốn ở giữa vùng rưng núi Tây Bắc, dài chừng 18km, rộng từ 6 đến 8 km. ở vùng thượng du phía Tây Bắc, sát biên giới Việt Lào, cách biên giới Trung Quốc, Mianma, Thái Lan từ 150 đến 300km, cách Hà Nội gần 500km. Phía Đông và Đông Bắc giáp tỉnh Sơn La, phía Tây Bắc giáp tỉnh Vân Nam – Trung Quốc, phía Tây và Tây Nam giáp hai tỉnh Phong Saly và Luang Prabang – Lào.&nbsp; Đế quốc Pháp và Mĩ coi Điện Biên Phủ là một địa bàn chiến lược hết sức quan trọng không chỉ với Đông Dương mà còn là chiến lược toàn Đông Nam Á. Vì vậy chúng cho xây dựng Điện Biên Phủ thành một cứ điểm mạnh nhất Đông Dương: Lực lượng địch ở đây cao nhất là 16.200 quân , được bố trí làm 49 cứ điểm, chia làm 3&nbsp; phân khu<br><br></div><ul><li>Phân khu Bắc gồm hai trung tâm đề kháng bao gồm các cứ điểm quan trọng như đồi Độc lập, Bản Kéo,Him Lam</li><li>Phân khu trung tâm chính là phân khu quan trọng nhất nó nằm giữa cánh đồng Mường Thanh, tại phân khu này thực dân Pháp bố trí tới 5 trung tâm đề kháng để bao bọc sở chỉ huy của địch do tướng Đờcáttơri chỉ huy số lực lượng của Pháp ở phân khu trung&nbsp; tâm chiếm hai phần ba lực lượng địch, có cơ quan chỉ huy và trận địa pháo, sân bay, kho hậu cần và hệ thống cứ điểm trên cao, với hỏa lực mạnh và hệ thống công sự vững chắc thực dân Pháp đã coi Điện Biên Phủ là pháo đài không thể công phá</li><li>Phân khu Nam có 1 trung tâm đề kháng và một cụm cứ điểm có trận địa pháo và sân bay Hồng Cúm</li></ul><div><br>Tuy nhiên với tinh thần quyết tâm đánh đuổi thực dân Pháp, tại chiến khu Việt Bắc, Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng Ban Thường vụ Trung ương Đảng quyết định mở chiến dịch Điện Biên Phủ. Đích thân Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trực tiếp giao nhiệm vụ cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp làm Tổng tư lệnh chiến dịch. Sau khi được giao nhiệm vụ, đại tướng đã chủ trì Tổng quân uỷ họp quyết định chủ trương tác chiến tại Điện Biên Phủ. Ngày 14/01/1954 tại hang Thẩm Púa, Đại tướng Võ Nguyên Giáp phổ biến lệnh tác chiến bí mật với phương án “Đánh nhanh, thắng nhanh” và đã lập sơ đồ chiến dịch Điện Biên Phủ.<br><strong>Diễn biến chiến dịch Điện Biên Phủ<br></strong><br>*Đợt 1:<br><br></div><div><strong><br>–</strong>Đúng 17h05 ngày 13/3 Đại Tướng Võ Nguyên Giáp hạ lệnh trận mở màn&nbsp; cho chiến dịch, quân ta tấn công cụm cứ điểm Him Lam. Sau một đợt pháo bắn yểm trợ, bộ binh ta tiến lên chiếm các cứ điểm. Các chiến sĩ bộc phá được lệnh tiến lên trước. Địch bắn ráo riết, tuy bị thương vong nhiều nhưng các chiến sĩ bộ phá vẫn tiến lên phá được 4 hàng rào và một mảng lô cốt số 1. Tại đây đã có tấm gương anh hùng&nbsp; Phan Đình Giót&nbsp; đã lấy thân mình lấp lỗ châu mai, quân ta ào ạt xông lên. Nửa giờ sau, lá cờ chiến thắng của ta phất cao trên cứ điểm Him Lam<br><br></div><div><br>– Sau khi giải phóng&nbsp; xong Him Lam, ta tiến đánh căn cứ Độc Lập và Bản Kéo. Sau 5 ngày chiến đấu, ta tiêu diệt 2000 tên địch, hạ 12 máy bay, uy hiếp trực tiếp sân bay mường Thanh. Tên Pi –rốt chỉ huy pháo binh địch ở Điện Biên Phủ phải dùng lựu đạn tự tử .<br><br></div><div><br>–<strong>Đợt 2</strong> ( Từ ngày 30/3 đến ngày 30/4),Để tiếp cận các cứ điểm kiên cố của quân Pháp quân ta&nbsp; ta đã sử dụng chiến thuật vây lấn bằng cách đào một hệ thống giao thông hào chằng chịt và dần dần bao vây siết chặt các vị trí cứ điểm tổng chiều dài của hệ thống giao thông này dài đến bốn trăm cây số. kết quả quân ta tiêu diệt được các cứ điểm E, D1, D2,106,311,105,206 ở phía đông phân khu trung tâm, pháo phòng không ta kiểm soát khiến máy bay của pháp không thể hạ cánh, Pháp phả nhảy dù không dám bay cao cũng chính vì thế quá nửa số hàng hóa đã thuộc về quân ta…Cuối cùng ta chiếm hầu hết các quả đồi. Triền đồi A1, C1 mỗi bên chiếm một nửa . Đồng thời ta cũng thắt chặt vòng vây khu trung tâm của địch.<br><br></div><div><strong><br>– Đợt 3</strong>: (1/5 đến 7/5) ta&nbsp; chiếm các cao điểm còn lại ở phía đông và tấn công trung tâm Mường Thanh – Hồng Cúm. Tối ngày 1/5, quân ta xung phong bất ngờ&nbsp; tiêu diệt địch, chiếm hoàn toàn đồi C1 và một số cao điểm khác, thu hẹp phạm vi chiếm đóng của chúng ở phía tây. Chiều ngày 6/5, ta đào đường ngầm vào tận đỉnh đồi A1, tiếng nổ của khối bộc phá 1000 kg đã phá tan&nbsp; điểm cao&nbsp; cuối cùng nguy hiểm này, đồng thời mở đầu hiệu lệnh tổng công kích của quân ta. Đúng 17h30 ngày 7/5 quân ta&nbsp; đánh thẳng&nbsp; vào trung tâm Mường Thanh.&nbsp; Như một cơn lốc, các chiến sĩ của đại đội Tạ Quốc Luật vượt qua cầu Mường Thanh, theo vết xe tăng địch mà tiến sâu vào khu trung tâm, các chiến sĩ xông vào hầm Đờ ca-xto ri, Tướng Đờ ca-tơ-ri người vừa được phong hàm vào tháng trước với nhiệm vụ tự chủ Điện Biên Phủ và toàn bộ chỉ huy đã bị bắt sống. Là cờ quyết chiến quyết thắng của ta tung bay trên nóc hầm chỉ huy của Pháp. Đêm hôm đó ta tiêu diệt nốt&nbsp; Hồng Cúm. Chiến dịch Điện Biên Phủ kết thúc thắng lợi hoàn toàn.<br><br> <strong>Kết quả, ý nghĩa của chiến dịch Điện Biên Phủ<br></strong><br>-Dù quân Pháp đã phải gia tăng quân số lên đến 16.000 người, họ đã không thể nào lật ngược được thế cờ. Toàn bộ quân <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%C3%A1p">Pháp</a> ở Điện Biên Phủ bị tiêu diệt và bị bắt làm <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%B9_binh">tù binh</a>. Thiệt hại về phía Pháp là 1.747 tới 2.293 người chết, 5.240 tới 6.650 người bị thương, 1.729 người mất tích và 11.721 bị bắt làm tù binh. Toàn bộ 17 <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ti%E1%BB%83u_%C4%91o%C3%A0n">tiểu đoàn</a> bộ binh và lính dù, 3 tiểu đoàn pháo binh, 10 đại đội <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%C3%A2n_%C4%91%E1%BB%99i_Qu%E1%BB%91c_gia_Vi%E1%BB%87t_Nam">Quân đội Quốc gia Việt Nam</a> bị Việt Minh tiêu diệt. Tổng số sĩ quan và hạ sĩ quan bị diệt và bị bắt là 1.706, gồm 1 <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Chu%E1%BA%A9n_t%C6%B0%E1%BB%9Bng">chuẩn tướng</a>, 16 <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BA%A1i_t%C3%A1">đại tá</a> và <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Trung_t%C3%A1">trung tá</a>, 353 sĩ quan từ thiếu úy đến thiếu tá. Thiệt hại về phía Mỹ là 2 phi công chết và 1 bị thương.<br><br></div><div><br>Về không quân, Pháp bị tổn thất 59 phi cơ bị phá hủy (38 chiếc bị bắn rơi, 21 chiếc bị phá hủy khi đậu trên sân bay), trong đó có 3 máy bay khác bị phá hủy trước ngày <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/13_th%C3%A1ng_3">13 tháng 3</a> năm <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/1954">1954</a>, ngoài ra còn có 2 trực thăng cũng bị phá hủy. Ngoài số máy bay bị phá hủy, còn có 186 phi cơ khác bị hư hại ở các mức độ khác nhau. Phía Mỹ có 1 vận tải cơ hạng nặng <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Fairchild_C-119_Flying_Boxcar">C-119</a> bị bắn rơi. Về vũ khí, Pháp mất toàn bộ trang bị vũ khí, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Xe_t%C4%83ng">xe tăng</a> và <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%C3%A1o_binh">pháo binh</a> ở Điện Biên Phủ. Phía QĐNDVN thu giữ 2 chiếc <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Xe_t%C4%83ng">xe tăng</a> <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/M24_Chaffee">M24 Chaffee</a>, 28 khẩu <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%C3%A1o">đại bác</a> và súng cối các loại, 5.915 khẩu súng bộ binh các loại (súng cá nhân và súng cộng đồng), 20.000 lít xăng dầu cùng rất nhiều đạn dược, quân trang, quân dụng khác.<br><br></div><div><br>Thiệt hại về phía <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%C3%A2n_%C4%91%E1%BB%99i_Nh%C3%A2n_d%C3%A2n_Vi%E1%BB%87t_Nam">Quân đội Nhân dân Việt Nam</a> theo hồ sơ quân y của Việt Nam là 4.020 người chết, 9.691 người bị thương, và 792 mất tích. Hiện nay tại <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90i%E1%BB%87n_Bi%C3%AAn_Ph%E1%BB%A7">Điện Biên Phủ</a>, có 3 nghĩa trang liệt sĩ trận này là nghĩa trang phía gần đồi Độc Lập, nghĩa trang gần đồi <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Him_Lam">Him Lam</a> và nghĩa trang gần đồi A1, mỗi nghĩa trang lần lượt có 2.432, 896 và 648 ngôi mộ, tổng cộng là 3.976 ngôi mộ. Do một trận lũ lớn vào năm <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/1954">1954</a> cuốn trôi các bia mộ nên 3.972 mộ đều là liệt sĩ vô danh. Chỉ có 4 ngôi mộ được đặt riêng biệt là mộ của các anh hùng <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/B%E1%BA%BF_V%C4%83n_%C4%90%C3%A0n">Bế Văn Đàn</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Phan_%C4%90%C3%ACnh_Gi%C3%B3t">Phan Đình Giót</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%B4_V%C4%A9nh_Di%E1%BB%87n">Tô Vĩnh Diện</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_Can">Trần Can</a> là còn biết được tên tuổi cụ thể ….</div><div><br><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1416367494/13619b31795ecb535d473c0fc5ac5bdb/_i_n_Bi_n_Ph__2.jpg" />
         <pubDate>2021-10-21 13:33:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhhieupham862/i4x0lm0qp2ff4471/wish/1833491402</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cách mạng tháng 8 (1945)</title>
         <author>minhhieupham862</author>
         <link>https://padlet.com/minhhieupham862/i4x0lm0qp2ff4471/wish/1833530925</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Bối cảnh lịch sử và diễn biến cuộc Tổng khởi nghĩa</strong><br><br>Đầu năm 1945, Chiến tranh thế giới lần thứ hai bước vào giai đoạn cuối. Hồng quân Xô Viết liên tiếp giành thắng lợi quyết định trên chiến trường châu Âu, giải phóng một loạt nước và tiến thẳng vào sào huyệt phát xít Đức tại Béc-lin. Ngày 9-5-1945, phát xít Đức đầu hàng vô điều kiện, chiến tranh kết thúc ở châu Âu. Ngày 8-8-1945, Hồng quân Liên Xô tiến công như vũ bão vào quân đội Nhật. Ngày 14-8-1945, phát xít Nhật đầu hàng vô điều kiện, chiến tranh thế giới lần thứ hai kết thúc. Theo thỏa thuận của các nước Đồng minh, sau khi phát xít Nhật đầu hàng, quân đội Anh và Tưởng sẽ vào Đông Dương để giải giáp quân đội Nhật. Trong khi đó, thực dân Pháp lăm le dựa vào Đồng minh hòng khôi phục địa vị thống trị của mình; đế quốc Mỹ đứng sau các thế lực này cũng sẵn sàng can thiệp vào Đông Dương; những phần tử phản động, ngoan cố trong chính quyền tay sai Nhật đang âm mưu thay thầy đổi chủ, chống lại cách mạng.<br>Ở trong nước, trải qua các cuộc diễn tập, đến năm 1945, phong trào cách mạng dâng cao. Ngày 9-3-1945, phát xít Nhật làm cuộc đảo chính hất cẳng Pháp. Ngay trong đêm đó, Hội nghị Ban Thường vụ Trung ương mở rộng quyết định phát động một cao trào cách mạng làm tiền đề cho tổng khởi nghĩa, thay đổi các hình thức tuyên truyền, cổ động, tổ chức và đấu tranh cho thích hợp. Tháng 3-1945, Trung ương Đảng ra Chỉ thị “Nhật – Pháp bắn nhau và hành động của chúng ta”. Tháng 4-1945, Trung ương triệu tập Hội nghị quân sự cách mạng Bắc Kỳ, quyết định nhiều vấn đề quan trọng, thống nhất các lực lượng vũ trang thành Việt Nam giải phóng quân. Ngày 16-4-1945, Tổng bộ Việt Minh ra Chỉ thị tổ chức các Ủy ban Dân tộc giải phóng các cấp và chuẩn bị thành lập Ủy ban giải phóng dân tộc Việt Nam, tức Chính phủ lâm thời cách mạng Việt Nam.&nbsp;<br>Từ tháng 4-1945 trở đi, cao trào kháng Nhật cứu nước diễn ra mạnh mẽ, phong phú về nội dung và hình thức. Đầu tháng 5-1945, Bác Hồ từ Cao Bằng về Tuyên Quang, chọn Tân Trào làm căn cứ chỉ đạo cách mạng cả nước và chuẩn bị Đại hội quốc dân. Ngày 4-6-1945, Khu giải phóng Việt Bắc được thành lập, đặt dưới sự lãnh đạo của Ủy ban chỉ huy lâm thời, trở thành căn cứ địa của cả nước. Tháng 8-1945, Hội nghị đại biểu toàn quốc của Đảng họp tại Tân Trào (Tuyên Quang) khẳng định: “Cơ hội rất tốt cho ta giành độc lập đã tới” và quyết định phát động toàn dân khởi nghĩa giành chính quyền từ tay phát xít Nhật và tay sai trước khi quân Đồng minh vào Đông Dương; đề ra ba nguyên tắc bảo đảm tổng khởi nghĩa thắng lợi, đó là: tập trung, thống nhất, kịp thời. 23 giờ ngày 13-8-1945, Ủy ban Khởi nghĩa ra Quân lệnh số 1 hiệu triệu toàn dân tổng khởi nghĩa. Ngày 16-8-1945, Đại hội Quốc dân họp tại Tân trào thông qua “10 chính sách lớn của Việt Minh”; thông qua “Lệnh tổng khởi nghĩa”; quy định quốc kỳ, quốc ca; thành lập Ủy ban Dân tộc giải phóng Trung ương, tức Chính phủ Lâm thời do đồng chí Hồ Chí Minh làm Chủ tịch. Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi thư kêu gọi nhân dân cả nước tổng khởi nghĩa, trong đó chỉ rõ: “Giờ quyết định cho vận mệnh dân tộc ta đã đến. Toàn quốc đồng bào hãy đứng dậy đem sức ta mà tự giải phóng cho ta”.<br>Dưới sự lãnh đạo của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh, nhân dân cả nước đồng loạt vùng dậy, tiến hành tổng khởi nghĩa, giành chính quyền. Từ ngày 14 đến ngày 18-8, cuộc tổng khởi nghĩa nổ ra giành được thắng lợi ở nông thôn đồng bằng Bắc Bộ, đại bộ phận miền Trung, một phần miền Nam và ở các thị xã: Bắc Giang, Hải Dương, Hà Tĩnh, Hội An, Quảng Nam… Ngày 19-8, khởi nghĩa giành chính quyền thắng lợi ở Hà Nội. Ngày 23-8, khởi nghĩa thắng lợi ở Huế và ở Bắc Cạn, Hòa Bình, Hải Phòng, Hà Đông, Quảng Bình, Quảng Trị, Bình Định, Gia Lai, Bạc Liêu… Ngày 25-8, khởi nghĩa thắng lợi ở Sài Gòn – Gia Định, Kon Tum, Sóc Trăng, Vĩnh Long, Trà Vinh, Biên Hòa, Tây Ninh, Bến Tre… Ở Côn Đảo, Đảng bộ nhà tù Côn Đảo đã lãnh đạo các chiến sĩ cách mạng bị giam cầm nổi dậy giành chính quyền.<br>Chỉ trong vòng 15 ngày cuối tháng 8-1945, cuộc tổng khởi nghĩa đã giành thắng lợi hoàn toàn, chính quyền trong cả nước về tay nhân dân.&nbsp;<br>Ngày 2-9-1945, tại Quảng trường Ba Đình (Hà Nội) lịnh sử, trước cuộc mít tinh của gần một triệu đồng bào, Chủ tịch Hồ Chí Minh thay mặt Chính phủ Lâm thời trịnh trọng đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, tuyên bố trước quốc dân và thế giới: Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời (nay là Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam). Từ đó, ngày 2-9 là Ngày Quốc khánh của nước ta.<br><br></div><div><strong><br>2.Diễn biến cuộc khởi nghĩa<br></strong><br></div><div><br>Khi nhậm chức, Bộ trưởng Tư pháp <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BB%8Bnh_%C4%90%C3%ACnh_Th%E1%BA%A3o">Trịnh Đình Thảo</a> của chính phủ Trần Trọng Kim đã ra lệnh thả hàng ngàn tù chính trị bị Pháp giam giữ trước đó bao gồm đảng viên Đảng Cộng sản Đông Dương và các <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BA%A3ng_ph%C3%A1i_ch%C3%ADnh_tr%E1%BB%8B">đảng phái</a> quốc gia, đồng thời cho phép các <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BB%95_ch%E1%BB%A9c">tổ chức</a>, hội đoàn chính trị được hoạt động công khai. Tin đồn lực lượng quân Nhật sắp sửa đầu hàng đã lan tỏa khắp nơi tại miền Bắc, lợi dụng cơ hội, dân chúng đã tụ tập biểu tình, bãi công nhiều nơi, như ở <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C3%A1i_B%C3%ACnh">Thái Bình</a> vào ngày <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/11_th%C3%A1ng_8">11 tháng 8</a>. Từ ngày <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/12_th%C3%A1ng_8">12 tháng 8</a> năm 1945, các đơn vị Giải phóng quân của Việt Minh lần lượt tiến công các đồn Nhật ở các tỉnh <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Cao_B%E1%BA%B1ng">Cao Bằng</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/B%E1%BA%AFc_K%E1%BA%A1n">Bắc Kạn</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C3%A1i_Nguy%C3%AAn">Thái Nguyên</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tuy%C3%AAn_Quang">Tuyên Quang</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Y%C3%AAn_B%C3%A1i">Yên Bái</a>,… và hỗ trợ nhân dân các tỉnh này tiến lên giành chính quyền tại các tỉnh lỵ.<br><br></div><div><br>Hội nghị toàn quốc họp ở <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%A2n_Tr%C3%A0o">Tân Trào</a> ngày <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/13_th%C3%A1ng_8">13 tháng 8</a> năm <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/1945">1945</a>, dưới sự chủ trì của Hồ Chí Minh với sự tham gia của <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%C6%B0%E1%BB%9Dng_Chinh">Trường Chinh</a> (chủ tọa), <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ho%C3%A0ng_Qu%E1%BB%91c_Vi%E1%BB%87t">Hoàng Quốc Việt</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_L%C6%B0%C6%A1ng_B%E1%BA%B1ng">Nguyễn Lương Bằng</a> đã nhận định rằng, điều kiện cho Tổng khởi nghĩa đã chín muồi và chuẩn bị lãnh đạo toàn dân khởi nghĩa. Ủy ban Khởi nghĩa toàn quốc được thành lập gồm: <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%C6%B0%E1%BB%9Dng_Chinh">Trường Chinh</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/V%C3%B5_Nguy%C3%AAn_Gi%C3%A1p">Võ Nguyên Giáp</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_%C4%90%C4%83ng_Ninh">Trần Đăng Ninh</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%AA_Thanh_Ngh%E1%BB%8B">Lê Thanh Nghị</a> và <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Chu_V%C4%83n_T%E1%BA%A5n">Chu Văn Tấn</a>. Tuy nhiên, nhiều nơi nổi dậy khi chưa nhận được chỉ thị của Trung ương. Một đoàn cán bộ gồm <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_Huy_Li%E1%BB%87u">Trần Huy Liệu</a>, Nguyễn Lương Bằng, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Huy_C%E1%BA%ADn">Huy Cận</a> vào <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Hu%E1%BA%BF">Huế</a>, và Hoàng Quốc Việt, Cao Hồng Lãnh, Nguyễn Thị Thập vào Sài Gòn để đôn đốc khởi nghĩa.<br><br></div><div><br>Ngày <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/16_th%C3%A1ng_8">16 tháng 8</a>, một số cán bộ Đảng Cộng sản và Việt Minh dù chưa nhận được lệnh khởi nghĩa nhưng căn cứ vào tình hình hiện tại và chỉ thị “<em>Nhật – Pháp bắn nhau và hành động của chúng ta</em>” đã quyết định cùng nhân dân khởi nghĩa, khởi nghĩa lan rộng ra xã thuộc các <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BB%89nh">tỉnh</a> ở <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BB%93ng_b%E1%BA%B1ng_s%C3%B4ng_H%E1%BB%93ng">đồng bằng sông Hồng</a> như <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Thanh_H%C3%B3a">Thanh Hóa</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C3%A1i_B%C3%ACnh">Thái Bình</a>,…<br><br></div><div><br>Ngày <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/16_th%C3%A1ng_8">17 tháng 8</a> năm <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/1945">1945</a>, một đơn vị Giải phóng quân của Việt Minh do <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/V%C3%B5_Nguy%C3%AAn_Gi%C3%A1p">Võ Nguyên Giáp</a> chỉ huy từ <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%A2n_Tr%C3%A0o">Tân Trào</a> (<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tuy%C3%AAn_Quang">Tuyên Quang</a>) kéo về bao vây, tấn công quân Nhật ở <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C3%A1i_Nguy%C3%AAn_(th%C3%A0nh_ph%E1%BB%91)">thị xã Thái Nguyên</a>.<br><br></div><div><strong><br>Tổng khởi nghĩa Hà Nội<br></strong><br></div><div><br>Bài chi tiết: <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BB%95ng_kh%E1%BB%9Fi_ngh%C4%A9a_H%C3%A0_N%E1%BB%99i">Tổng khởi nghĩa Hà Nội<br></a><br></div><div><br>Sáng ngày <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/19_th%C3%A1ng_8">19 tháng 8</a>, hàng chục vạn người dân ở Hà Nội và các tỉnh lân cận theo các ngả đường kéo về quảng trường <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_h%C3%A1t_L%E1%BB%9Bn_H%C3%A0_N%E1%BB%99i">Nhà hát Lớn Hà Nội</a>. Khoảng 10 giờ rưỡi, cuộc mít tinh lớn chưa từng có của quần chúng cách mạng được sự bảo vệ của Thanh niên tự vệ, của tổ chức Việt Minh Hoàng Diệu Hà Nội đã diễn ra. Đại diện Việt Minh tuyên bố: Tổng khởi nghĩa! Chỉ đạo khởi nghĩa ở Hà Nội có <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_Khang">Nguyễn Khang</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_T%E1%BB%AD_B%C3%ACnh">Trần Tử Bình</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_Quy%E1%BA%BFt">Nguyễn Quyết</a>.<br><br></div><div><br>Trong điện gửi về <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tokyo">Tokyo</a>, Đại sứ Nhật tại Đông Dương xác nhận: <em>“Chiều ngày 19, Đại sứ đã ‘được mời’ đến dự cuộc gặp với các lãnh đạo Etsumei (Việt Minh) và đã tham gia bàn bạc với những người đó, được coi như là các nhà chức trách chính thức.”</em><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_T%C3%A1m#cite_note-8"><sup>[8]<br></sup></a><br></div><div><strong><br>Diễn biến tại Huế<br></strong><br></div><div><br>Ngày <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/17_th%C3%A1ng_8">17 tháng 8</a> năm <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/1945">1945</a>, chính phủ Trần Trọng Kim tổ chức mít tinh ra mắt quốc dân, nhưng bởi sự ủng hộ của người dân, cuộc mít tinh đã biến trở thành cuộc tuần hành ủng hộ lực lượng Việt Minh. Ngày 23/8, khởi nghĩa ở Huế giành thắng lợi. Chỉ đạo khởi nghĩa có <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_Ch%C3%AD_Thanh">Nguyễn Chí Thanh</a> và <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BB%91_H%E1%BB%AFu">Tố Hữu</a>. Cuộc khởi nghĩa có sự đóng góp của lực lượng <a href="https://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Thanh_ni%C3%AAn_ti%E1%BB%81n_tuy%E1%BA%BFn&amp;action=edit&amp;redlink=1">Thanh niên tiền tuyến</a> (<em>Thanh niên </em><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Phan_Anh"><em>Phan Anh</em></a>), đây vốn là bộ phận bảo vệ trị an của chính phủ Trần Trọng Kim nhưng khi cách mạng nổ ra đã quay sang ủng hộ Việt Minh.<br><br></div><div><br>Theo ông <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%E1%BA%A1m_Kh%E1%BA%AFc_H%C3%B2e">Phạm Khắc Hòe</a>, nguyên Tổng lý Ngự tiền văn phòng của triều Nguyễn thì cho đến những ngày cuối cùng, Trần Trọng Kim vẫn ra sức giữ ngôi báu cho <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%C3%A0_Nguy%E1%BB%85n">nhà Nguyễn</a> nhưng đành chịu bất lực vì các thành viên nội các do ông ta thành lập đều muốn từ chức và quay sang ủng hộ Việt Minh<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_T%C3%A1m#cite_note-tuanbao-9"><sup>[9]</sup></a>:<em>“Rõ ràng là Trần Trọng Kim đã hạ quyết tâm phục vụ quan thầy Nhật đến cùng… Ngày 17/8, chính phủ họp. Ông </em><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_%C4%90%C3%ACnh_Nam"><em>Trần Đình Nam</em></a><em>, Bộ trưởng Bộ Nội vụ, phát biểu: “Toàn dân thắt chặt đoàn kết chung quanh tổ chức mạnh nhất, hăng hái nhất, tức là Việt Minh, làm cho nước ngoài không thể giở thủ đoạn “chia để trị” ra được nữa. Vậy, tôi đề nghị chúng ta rút lui ngay, nhường hẳn quyền bính cho Việt Minh. Theo tôi nghĩ thì cả Hoàng đế cũng nên rút lui”. Câu nói này làm cho Trần Trọng Kim nhảy dựng người lên, nghiêm khắc lên án Trần Đình Nam dám đòi nhà vua bỏ ngôi báu. Một cuộc tranh luận sôi nổi dấy lên.Các bộ trưởng có thiện chí đều xin từ chức. Chính phủ Trần Trọng Kim không thể tồn tại được. Ông Trần Trọng Kim có muốn duy trì nó cũng không được. Ông đành ấm ức chấp nhận thực tế phũ phàng chứ không phải tự nguyện nhường quyền cho Việt Minh.Chính phủ Việt Nam dân chủ cộng hòa được thành lập sau cuộc cách mạng tháng 8 năm 1945 là kết quả của cuộc đấu tranh lâu đài, gian khổ, đầy hy sinh của nhân dân Việt Nam chống đế quốc Pháp, Nhật và tay sai, chứ đâu phải là một chính phủ chuyển tiếp êm thấm. Càng không phải là nhờ thiện chí của ông Thủ tướng Trần Trọng Kim!<br></em><br></div><div><strong><br>Diễn biến tại miền Nam<br></strong><br></div><div><br>Ở <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C3%A0nh_ph%E1%BB%91_H%E1%BB%93_Ch%C3%AD_Minh">Sài Gòn</a>, hành động chuyển giao quyền lực có ý nghĩa biểu tượng quan trọng là lời cam kết ngày <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/22_th%C3%A1ng_8">22 tháng 8</a> của Thống chế Terauchi với <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_V%C4%83n_Gi%C3%A0u">Trần Văn Giàu</a> và <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%E1%BA%A1m_Ng%E1%BB%8Dc_Th%E1%BA%A1ch">Phạm Ngọc Thạch</a> – hai đại diện cao cấp của Việt Minh – về việc quân Nhật không can thiệp nếu Việt Minh giành chính quyền. Ông Terauchi còn trao kiếm cá nhân và khẩu súng tùy thân cho đại diện của <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_Minh">Việt Minh</a> để làm tin<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_T%C3%A1m#cite_note-10"><sup>[10]<br></sup></a><br></div><div><br>Tại <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C3%A0nh_ph%E1%BB%91_H%E1%BB%93_Ch%C3%AD_Minh">Sài Gòn</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Hu%E1%BB%B3nh_Ph%C3%BA_S%E1%BB%95">Huỳnh Phú Sổ</a> kết hợp các tổ chức chính trị <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Cao_%C4%90%C3%A0i">Cao Đài</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%E1%BA%ADt_gi%C3%A1o_H%C3%B2a_H%E1%BA%A3o">Hoà Hảo</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_Nam_Qu%E1%BB%91c_d%C3%A2n_%C4%90%E1%BA%A3ng">Việt Nam Quốc dân đảng</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BA%A1i_Vi%E1%BB%87t_Qu%E1%BB%91c_d%C3%A2n_%C4%91%E1%BA%A3ng">Đại Việt Quốc dân đảng</a>… thành <a href="https://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=M%E1%BA%B7t_tr%E1%BA%ADn_Qu%E1%BB%91c_qia_Vi%E1%BB%87t_Nam_Th%E1%BB%91ng_nh%E1%BA%A5t&amp;action=edit&amp;redlink=1">Mặt trận Quốc gia Việt Nam Thống nhất</a>, tổ chức một cuộc biểu tình lớn chống Pháp.<br><br></div><div><br>Ngày <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/25_th%C3%A1ng_8">25 tháng 8</a> năm 1945, Việt Minh và <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Thanh_ni%C3%AAn_Ti%E1%BB%81n_phong">Thanh niên Tiền phong</a> làm nòng cốt tổ chức biểu tình và giành chính quyền tại Sài Gòn (nơi chịu sự cai trị trực tiếp của Nhật). Chỉ đạo nổi dậy ở nội thành là nhóm Việt Minh Tiền phong do Trần Văn Giàu chỉ đạo.<br><br></div><div><br>Đến ngày <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/28_th%C3%A1ng_8">30 tháng 8</a>, Việt Minh giành được chính quyền toàn quốc. Hai tỉnh giành được chính quyền cuối cùng là <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/H%C3%A0_Ti%C3%AAn_(t%E1%BB%89nh)">Hà Tiên</a> và <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BB%93ng_Nai_Th%C6%B0%E1%BB%A3ng_(t%E1%BB%89nh)">Đồng Nai Thượng</a>.<br><br></div><div><strong><br>Hoàng đế Bảo Đại thoái vị<br></strong><br></div><div><br><br><br></div><div><br>Sau khi <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_Minh">Việt Minh</a> giành chính quyền tại <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/H%C3%A0_N%E1%BB%99i">Hà Nội</a> và nhiều nơi khác, <a href="https://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Th%E1%BB%A7_t%C6%B0%E1%BB%9Bng_%C4%90%E1%BA%BF_qu%E1%BB%91c_Vi%E1%BB%87t_Nam&amp;action=edit&amp;redlink=1">Thủ tướng Đế quốc Việt Nam</a> <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_Tr%E1%BB%8Dng_Kim">Trần Trọng Kim</a> ở <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Hu%E1%BA%BF">Huế</a> nộp đơn xin từ chức.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_T%C3%A1m#cite_note-11"><sup>[11]<br></sup></a><br></div><div><br>Lực lượng quân đội Nhật tại Việt Nam không có phản ứng đáng kể trước những hoạt động của Việt Minh vì lúc này <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%E1%BA%ADt_B%E1%BA%A3n">Nhật</a> đã tuyên bố <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%E1%BA%ADt_B%E1%BA%A3n_%C4%91%E1%BA%A7u_h%C3%A0ng">đầu hàng phe Đồng minh</a> và đang chờ quân <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BB%93ng_minh">Đồng minh</a> tới giải giáp, mặt khác vua <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/B%E1%BA%A3o_%C4%90%E1%BA%A1i">Bảo Đại</a> và Thủ tướng <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BA%BF_qu%E1%BB%91c_Vi%E1%BB%87t_Nam">Đế quốc Việt Nam</a> <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_Tr%E1%BB%8Dng_Kim">Trần Trọng Kim</a> đã từ chối lời đề nghị của Tư lệnh quân đội Nhật về việc đem quân <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%E1%BA%ADt_B%E1%BA%A3n">Nhật</a> chống lại <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_Minh">Việt Minh</a>.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_T%C3%A1m#cite_note-12"><sup>[12]<br></sup></a><br></div><div><br>Ngày <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/22_th%C3%A1ng_8">22 tháng 8</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_Minh">Việt Minh</a> gửi công điện yêu cầu <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/B%E1%BA%A3o_%C4%90%E1%BA%A1i">Bảo Đại</a> thoái vị, họ đã giành được chính quyền trên khắp cả nước.<br><br></div><div><br>Trước sức ép quá lớn từ phía người dân trong những giờ phút quyết định, Đại thần <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%E1%BA%A1m_Kh%E1%BA%AFc_H%C3%B2e">Phạm Khắc Hòe</a> không ngừng nhắc lại câu sấm truyền: <em>“Bò Đái thất thanh, Nam Đàn sinh thánh”</em>. Vị thánh đó có thể là nhà chí sĩ <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Phan_B%E1%BB%99i_Ch%C3%A2u">Phan Bội Châu</a>, nhưng <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Phan_B%E1%BB%99i_Ch%C3%A2u">Phan Bội Châu</a> đã không thành công và đã mất năm <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/1940">1940</a>. Từ những năm 1920, người ta lại giải thích vị thánh cứu nước chỉ có thể là <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BB%93_Ch%C3%AD_Minh">Nguyễn Ái Quốc</a>, cùng quê ở Nam Đàn (<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ngh%E1%BB%87_An">Nghệ An</a>). Chính câu sấm truyền ấy cùng với dư luận đồn đại, theo ông Hòe kể lại sau này, đã khiến Nhà vua đi đến quyết định cuối cùng. Ngày 20 tháng 8, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/B%E1%BA%A3o_%C4%90%E1%BA%A1i">Bảo Đại</a> cho biết ông sẵn sàng thoái vị ngay nếu người đứng đầu Việt Minh là <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BB%93_Ch%C3%AD_Minh">Nguyễn Ái Quốc</a>.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_T%C3%A1m#cite_note-13"><sup>[13]<br></sup></a><br></div><div><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/B%E1%BA%A3o_%C4%90%E1%BA%A1i"><br>Bảo Đại</a> tuyên bố chấp nhận thoái vị, từ bỏ ngai vàng và trở thành công dân Vĩnh Thụy. Ngày <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/25_th%C3%A1ng_8">25 tháng 8</a>, hàng ngàn người tụ tập trước cửa <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ng%E1%BB%8D_M%C3%B4n">Ngọ Môn</a> xem nhà vua đọc <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tuy%C3%AAn_ng%C3%B4n_Tho%C3%A1i_v%E1%BB%8B_c%E1%BB%A7a_B%E1%BA%A3o_%C4%90%E1%BA%A1i">Tuyên ngôn Thoái vị</a>. Vua Bảo Đại mong chính phủ mới đối xử ôn hoà với các đảng phái đối lập để họ có thể góp sức kiến thiết quốc gia và để chứng tỏ chính thể mới xây đắp trên sự đoàn kết quốc dân đồng thời tuyên bố <em>“muốn được làm Dân một nước tự do, hơn làm Vua một nước bị trị”</em>.<br><br>Sau khi ông <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_Huy_Li%E1%BB%87u">Trần Huy Liệu</a>, đại diện <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_Minh">Việt Minh</a> phát biểu trong lễ thoai vị của hoàng đế Bảo Đại, mấy vạn đồng bào lại vỗ tay và hô khẩu hiệu vang lên cả một góc trời: <em>“</em><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_Nam"><em>Việt Nam</em></a><em> độc lập muôn năm!”, “</em><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_Nam_D%C3%A2n_ch%E1%BB%A7_C%E1%BB%99ng_h%C3%B2a"><em>Việt Nam Dân chủ Cộng hòa</em></a><em> muôn năm!”</em>. Sau đó, Hoàng đế Bảo Đại được nhận huy hiệu cờ đỏ sao vàng từ ông <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_L%C6%B0%C6%A1ng_B%E1%BA%B1ng">Nguyễn Lương Bằng</a>.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_T%C3%A1m#cite_note-18"><sup>[18]<br></sup></a><br></div><div><br>Sau đó, công dân Vĩnh Thụy trao ấn, kiếm cho đại diện Việt Minh <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_Huy_Li%E1%BB%87u">Trần Huy Liệu</a> và được gắn <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Huy_ch%C6%B0%C6%A1ng">huy chương</a>. Khi vua Bảo Đại chính thức thoái vị, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BB%93_Ch%C3%AD_Minh">Hồ Chí Minh</a> ở <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%A2n_Tr%C3%A0o">Tân Trào</a> mới về <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/H%C3%A0_N%E1%BB%99i">Hà Nội</a>, dân chúng vẫn chưa biết Hồ Chí Minh chính là Nguyễn Ái Quốc.<br><br></div><div><strong><br>Tuyên ngôn độc lập<br></strong><br></div><div><br>Bài chi tiết: <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tuy%C3%AAn_ng%C3%B4n_%C4%90%E1%BB%99c_l%E1%BA%ADp_Vi%E1%BB%87t_Nam">Tuyên ngôn Độc lập Việt Nam<br></a><br></div><div><br>Cuối tháng 8 năm 1945, Hồ Chí Minh lo chuyện tác động đến các lãnh đạo của phe Đồng Minh theo hướng công nhận nền độc lập của Việt Nam, cũng như chuyện ông phải nắm quyền lực nhà nước hoặc phải tự thể hiện bản thân như là biểu tượng dân tộc của sự thống nhất và tự quyết. Hồ Chí Minh quyết định trực tiếp đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, khác hẳn với <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BA%BF_qu%E1%BB%91c_Vi%E1%BB%87t_Nam">Đế quốc Việt Nam</a>, đã không triệu tập một buổi đọc bản Tuyên ngôn độc lập có sự tham gia của quần chúng. Cách Hồ Chí Minh đọc bản tuyên ngôn cũng tương đồng với các buổi lễ chính trị tại Tây Âu, Hoa Kỳ và Liên Xô. Hồ Chí Minh đã lựa chọn quảng trường Puginier, sau này được gọi là quảng trường Ba Đình, một nơi rộng rãi không bị các chướng ngại vật che khuất tầm nhìn nhằm đủ chỗ chứa lượng khán thính giả càng nhiều càng tốt dù chỉ có vài ngày thông báo. Sân khấu được làm vội vã từ gỗ và được trang hoàng bằng lớp vải trang trí trắng và đỏ, do đó cho phép hầu hết khán thính giả có thể thấy được những vị lãnh đạo mới của mình, dù chỉ như những chấm li ti. Hồ Chí Minh và các đồng sự của mình đã cố gắng truyền trực tiếp bản Tuyên ngôn độc lập đến mọi miền Tổ quốc nhưng các vấn đề kỹ thuật lúc đó đã không cho phép điều này diễn ra. Bản tuyên ngôn độc lập có độ dài vừa đủ do những người Việt tham gia buổi lễ hôm đó phần lớn còn chưa tiếp xúc với hoạt động mít-tinh kiểu châu Âu như thế này bao giờ.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BB%93_Ch%C3%AD_Minh">Chủ tịch Hồ Chí Minh</a> đọc bản <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tuy%C3%AAn_ng%C3%B4n_%C4%91%E1%BB%99c_l%E1%BA%ADp_(Vi%E1%BB%87t_Nam_D%C3%A2n_ch%E1%BB%A7_C%E1%BB%99ng_h%C3%B2a)"><em>Tuyên ngôn Độc lập</em></a><em> tại </em><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%E1%BA%A3ng_tr%C6%B0%E1%BB%9Dng_Ba_%C4%90%C3%ACnh"><em>Quảng trường Ba Đình</em></a><em>, ngày </em><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/2_th%C3%A1ng_9"><em>2 tháng 9</em></a><em> năm </em><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/1945"><em>1945</em></a><em>.<br></em><br></div><div><br>Ngày mùng 2 tháng 9 năm đó, nhiều gia đình đã dọn dẹp nhà cửa và chuẩn bị đốt pháo để ăn mừng buổi lễ.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_T%C3%A1m#cite_note-19"><sup>[19]</sup></a> Đối với đồng bào Công giáo, ngày hôm đó cũng là ngày “Lễ hội những người tử vì đạo Việt Nam” của Công giáo, tưởng niệm những người đã chết vì đức tin của mình, đặc biệt vào thế kỉ 19, nên các nhà thờ ở Hà Nội buổi sáng đó tràn ngập người tham dự thánh lễ. Việc lựa chọn ngày <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/2_th%C3%A1ng_9">2 tháng 9</a> của <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BB%93_Ch%C3%AD_Minh">Hồ Chí Minh</a> còn nhằm gắn kết chính quyền mới với phía <a href="https://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Gi%C3%A1o_h%E1%BB%99i_Thi%C3%AAn_ch%C3%BAa_gi%C3%A1o&amp;action=edit&amp;redlink=1">Giáo hội Thiên chúa giáo</a>. Các <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Linh_m%E1%BB%A5c">linh mục</a> sau buổi lễ của mình đã cùng các con chiên hướng về <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%E1%BA%A3ng_tr%C6%B0%E1%BB%9Dng_Ba_%C4%90%C3%ACnh">Quảng trường Ba Đình</a> để tham dự buổi lễ. Những nhà sư trụ trì ở những ngôi chùa cũng làm tương tự vậy. Các giáo viên trang bị còi hay loa dẫn đầu đám trẻ con hát những bài ca cách mạng.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_T%C3%A1m#cite_note-20"><sup>[20]</sup></a> Từ Phủ Toàn quyền, Jean Sainteny, viên chức cao cấp của nước Pháp Tự do (Free French) – nước Pháp sau khi được giải phóng khỏi Phát-xít Đức – có mặt ở Hà Nội, đã quan sát hàng chục ngàn người Việt Nam đi thành từng hàng băng qua đại lộ Brière-de-l’Isle để tiến vào quảng trường. Jean Sainteny ngạc nhiên trước sự tham gia công khai của giới Công giáo và sửng sốt trước sự trật tự của đám đông, không có bất kì hành vi gây rối nào. Không ai có cử chỉ thù địch đối với Jean Sainteny hay đối với tòa nhà phủ Toàn quyền.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_T%C3%A1m#cite_note-21"><sup>[21]</sup></a> Vấn đề an ninh cũng được suy xét đáng kể, với đội quân danh dự của Quân Giải phóng đảm bảo không ai trong số khán thính giả có thể tới gần khán đài trong phạm vi 20 <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/M%C3%A9t">mét</a>, những <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%B4ng_nh%C3%A2n">công nhân</a> và <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Sinh_vi%C3%AAn">sinh viên</a> có <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/V%C5%A9_kh%C3%AD">vũ trang</a> cũng được xếp đặt tại mọi góc của mấy khu vườn, và một đơn vị tự vệ cảnh giác trước bất kì sự quấy rối nào từ hướng <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C3%A0nh_H%C3%A0_N%E1%BB%99i">Thành Hà Nội</a> nơi quân <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%C3%A1p">Pháp</a> vẫn còn bị <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nh%E1%BA%ADt_B%E1%BA%A3n">Nhật</a> giam giữ. Trước cuộc mít-tinh, lính Nhật ở khu đất thuộc Phủ Toàn quyền đã thiết lập mấy khẩu <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/S%C3%BAng">súng</a> máy chĩa về quảng trường, làm những nhà tổ chức phải dựng lên một bức màn người gồm những dân quân tự vệ với chỉ thị thà chết còn hơn rút lui.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_T%C3%A1m#cite_note-22"><sup>[22]<br></sup></a><br></div><div><br>Theo tường thuật của nhà báo Hồng Hà, báo Cứu quốc của <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_Minh">Việt Minh</a> ông <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_H%E1%BB%AFu_%C4%90ang">Nguyễn Hữu Đang</a> đọc chương trình buổi lễ và giới thiệu Chính phủ lâm thời, chủ tịch Chính phủ đọc Tuyên ngôn độc lập, các thành viên Chính phủ tuyên thệ, ông <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/V%C3%B5_Nguy%C3%AAn_Gi%C3%A1p">Võ Nguyên Giáp</a>, bộ trưởng Bộ Nội vụ giãi bày tình hình trong nước và nhiệm vụ của Chính phủ, ông <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_Huy_Li%E1%BB%87u">Trần Huy Liệu</a> tường trình vào Huế nhận sự thoái vị của vua <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/B%E1%BA%A3o_%C4%90%E1%BA%A1i">Bảo Đại</a>, ông <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_L%C6%B0%C6%A1ng_B%E1%BA%B1ng">Nguyễn Lương Bằng</a> đại biểu của Tổng bộ Việt Minh thuật qua lại cuộc tranh đấu của <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_Minh">Việt Minh</a> để mưu giải phóng cho dân tộc…<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_T%C3%A1m#cite_note-23"><sup>[23]<br></sup></a><br></div><div><br>Ngày <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/2_th%C3%A1ng_9">2 tháng 9</a> năm <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/1945">1945</a>, tại <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%E1%BA%A3ng_tr%C6%B0%E1%BB%9Dng_Ba_%C4%90%C3%ACnh">quảng trường Ba Đình</a> (<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/H%C3%A0_N%E1%BB%99i">Hà Nội</a>). Chủ tịch <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BB%93_Ch%C3%AD_Minh">Hồ Chí Minh</a> đọc bản <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tuy%C3%AAn_ng%C3%B4n_%C4%91%E1%BB%99c_l%E1%BA%ADp_(Vi%E1%BB%87t_Nam_D%C3%A2n_ch%E1%BB%A7_C%E1%BB%99ng_h%C3%B2a)">Tuyên ngôn Độc lập</a> và tuyên bố sự khai sinh của một nước <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_Nam">Việt Nam</a> mới: <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_Nam_D%C3%A2n_ch%E1%BB%A7_C%E1%BB%99ng_h%C3%B2a">Việt Nam Dân chủ Cộng hòa</a>. Bản tuyên ngôn, dựa theo bản <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tuy%C3%AAn_ng%C3%B4n_%C4%91%E1%BB%99c_l%E1%BA%ADp_Hoa_K%E1%BB%B3">Tuyên ngôn Độc lập Hoa Kỳ</a>, bắt đầu bằng câu: <em>Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc</em>. <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BB%93_Ch%C3%AD_Minh">Hồ Chí Minh</a> cũng trích dẫn Tuyên ngôn Nhân quyền và Dân quyền Pháp 1791 khi đọc bản Tuyên ngôn độc lập.<br><br></div><div><br>Mặc dù chương trình được mong đợi bắt đầu vào đúng 2 giờ chiều, nhưng xe hơi chở các thành viên trong nội các Việt Nam Dân chủ Cộng hoà đã đến trễ 25 phút khi phải đi xuyên qua các đám đông. Hồ Chí Minh dẫn đầu những người còn lại bước nhanh lên khán đài. Trong khi hầu hết các đồng sự của ông trên khán đài đều mặc đồ vest Tây và thắt cravate, nhưng ông Hồ cố ý chọn mặc bộ đồ kaki phai màu với cổ cao và mang đôi dép cao su trắng.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_T%C3%A1m#cite_note-24"><sup>[24]</sup></a> Sau lễ chào cờ và hát quốc ca, Võ Nguyên Giáp, Bộ trưởng Nội vụ, bước tới micrô giới thiệu Hồ Chí Minh, người được chào mừng bằng những tiếng hô vang dội được sắp xếp trước, “<em>Độc lập! Độc lập!</em>” Ông Hồ vẫy tay trước khán thính giả trong vài phút, đoạn nâng hai bàn tay lên để kêu mọi người im lặng. Bằng giọng Nghệ Tĩnh đặc trưng, ông Hồ bắt đầu đọc Tuyên ngôn Độc lập.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_T%C3%A1m#cite_note-25"><sup>[25]</sup></a> Khi Hồ Chí Minh có những tương tác với quần chúng như khi ông hỏi: “<em>Đồng bào có nghe rõ không?</em>” và đám đông đồng thanh hô vang “<em>Rõ!</em>“.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_T%C3%A1m#cite_note-26"><sup>[26]<br></sup></a><br></div><div><br>Trong buổi lễ này, thông qua bản Tuyên ngôn độc lập, Hồ Chí Minh cũng đã kêu gọi các nước Đồng minh ủng hộ nền độc lập chân chính do nhân dân Việt Nam vừa tự tay giành được thông qua Cách mạng tháng Tám. Ông tuyên bố rằng Chính phủ lâm thời đã huỷ bỏ hết mọi hiệp ước do Pháp kí trong quan hệ với Việt Nam và bãi bỏ hết mọi đặc quyền của người Pháp. Ông cảnh báo rằng người Việt “<em>kiên quyết chống lại âm mưu của bọn thực dân Pháp</em>“. Kết thúc bài phát biểu của mình, Chủ tịch Hồ Chí Minh giới thiệu từng bộ trưởng trong Chính phủ lâm thời với quần chúng nhân dân và tất cả đều làm lễ tuyên thệ nhậm chức. Võ Nguyên Giáp khi đó bước tới và đọc một diễn văn dài đầy vẻ nghiêm trang.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_T%C3%A1m#cite_note-27"><sup>[27]</sup></a> Sau đó, Trần Huy Liệu, bộ trưởng bộ thông tin và tuyên truyền, báo cáo trước khán thính giả về buổi lễ thoái vị của Bảo Đại ở Huế ba ngày trước đó, và rồi trao thanh kiếm hoàng gia và ấn cho Hồ Chí Minh. Sau đó, ông Hồ tuyên bố rằng thanh kiếm, trước đây được dùng để đàn áp dân chúng, giờ đây sẽ được dùng để “<em>chặt đầu kẻ phản bội</em>“.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_T%C3%A1m#cite_note-28"><sup>[28]</sup></a> Đại diện cho Tổng bộ Việt Minh là Nguyễn Lương Bằng sau đó nói ngắn gọn về nhu cầu thống nhất đất nước và đấu tranh vì độc lập, phát biểu thẳng thừng rằng đánh Pháp là chuyện cần thiết. Vào một thời điểm nào đó giữa buổi lễ lúc chiều, hai chiếc máy bay Tia chớp P-38 của Mỹ sà xuống thấp ngay trên đám đông, một sự kiện được tuyên bố ngay tức thì và ai cũng tin là đại diện cho lời chào mừng của Mỹ dành cho chính quyền non trẻ của Việt Nam.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_T%C3%A1m#cite_note-29"><sup>[29]</sup></a> Cuối cùng, trước khi kết thúc buổi lễ, Chủ tịch Hồ Chí Minh tuyên bố: <em>“Chúng ta sẽ phải trải qua nhiều khốn khó và đau khổ hơn nhiều. Đồng bào phải ủng hộ chính quyền, để sau này có thêm nhiều buổi ăn mừng và thắng lợi!”.</em><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_T%C3%A1m#cite_note-30"><sup>[30]</sup></a> Buổi lễ kết thúc bằng việc đoàn người có tổ chức ở quảng trường sau đó diễu hành ra phố, giải tán ở hồ Hoàn Kiếm, và gia nhập vào bầu không khí vui chung cho đến giờ giới nghiêm.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_T%C3%A1m#cite_note-31"><sup>[31]<br></sup></a><br></div><div><br>Tiếp theo đó, đất nước non trẻ tổ chức <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/T%E1%BB%95ng_tuy%E1%BB%83n_c%E1%BB%AD">tổng tuyển cử</a>, xây dựng nhà nước dân chủ độc lập đầu tiên trong <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/L%E1%BB%8Bch_s%E1%BB%AD_Vi%E1%BB%87t_Nam">lịch sử Việt Nam</a>, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BB%93_Ch%C3%AD_Minh">Hồ Chí Minh</a> được 98,4% ủng hộ.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_T%C3%A1m#cite_note-32"><sup>[32]<br></sup></a><br></div><div><strong><br>Tại Sài Gòn<br></strong><br></div><div><br>Ngày <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/2_th%C3%A1ng_9">2 tháng 9</a> năm <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/1945">1945</a>, hàng ngàn người dân từ nhiều tỉnh và tại <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C3%A0nh_ph%E1%BB%91_H%E1%BB%93_Ch%C3%AD_Minh">Sài Gòn</a> kéo về <a href="https://vi.wikipedia.org/w/index.php?title=Qu%E1%BA%A3ng_tr%C6%B0%E1%BB%9Dng_Norodom&amp;action=edit&amp;redlink=1">quảng trường Norodom</a> (gần <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Notre-Dame">nhà thờ Đức Bà</a>) chờ được nghe Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tuy%C3%AAn_ng%C3%B4n_%C4%91%E1%BB%99c_l%E1%BA%ADp">tuyên ngôn độc lập</a> từ <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%E1%BA%A3ng_tr%C6%B0%E1%BB%9Dng_Ba_%C4%90%C3%ACnh">quảng trường Ba Đình</a> (<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/H%C3%A0_N%E1%BB%99i">Hà Nội</a>). Nhưng do <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BB%9Di_ti%E1%BA%BFt">thời tiết</a> xấu và trình độ kỹ thuật lúc đó, những lời tuyên bố của Hồ Chí Minh trước quốc dân không đến được với những người dự mít tinh. Ông <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_V%C4%83n_Gi%C3%A0u">Trần Văn Giàu</a>, Chủ tịch Lâm ủy hành chính Nam Bộ bước lên khán đài kêu gọi nhân dân đoàn kết chung quanh chính phủ Hồ Chí Minh, nâng cao cảnh giác, “<em>sẵn sàng đập tan mưu đồ của thực dân, đế quốc trở lại xâm lược nước ta lần nữa</em>“<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_T%C3%A1m#cite_note-33"><sup>[33]</sup></a>. Bác sĩ <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Ph%E1%BA%A1m_Ng%E1%BB%8Dc_Th%E1%BA%A1ch">Phạm Ngọc Thạch</a>, người được cử chức Bộ trưởng Bộ Y tế Chính phủ lâm thời thay mặt chính phủ tuyên thệ trước quốc dân “<em>Cương quyết lãnh đạo đồng bào giữ gìn đất nước, vượt qua khó khăn nguy hiểm xây đắp nền độc lập hoàn toàn cho Việt Nam</em>“.<br><br></div><div><br>Khi cuộc mít tinh chuyển sang biểu tình tuần hành, từ trên những tầng lầu cao xung quanh, quân Pháp đã nổ súng bắn vào đoàn biểu tình tuần hành, làm 47 người chết và bị thương.<a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_T%C3%A1m#cite_note-34"><sup>[34]</sup></a> Ngày <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/23_th%C3%A1ng_9">23 tháng 9</a> năm <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/1945">1945</a>, ông Trần Văn Giàu viết lời kêu gọi <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Nam_B%E1%BB%99_kh%C3%A1ng_chi%E1%BA%BFn">Nam Bộ kháng chiến</a>: “<em>Hãy nắm chặt vũ khí trong tay, xông lên đánh đuổi thực dân Pháp, cứu nước. Cuộc kháng chiến bắt đầu</em>…”<br> <strong>Ý nghĩa cách mạng tháng 8 (1945)<br></strong>Chỉ sau 15 ngày nổ ra, <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BA%A3ng_C%E1%BB%99ng_s%E1%BA%A3n_Vi%E1%BB%87t_Nam">Đảng Cộng sản Việt Nam</a> chỉ với 15 năm tuổi đời cùng với lực lượng nhỏ bé của mình (khoảng 5.000 <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BA%A3ng_ph%C3%A1i_ch%C3%ADnh_tr%E1%BB%8B">đảng viên</a>) lại có thể tổ chức cách mạng thành công trên hầu khắp Việt Nam. Thành công này không thể xảy ra nếu chỉ dựa vào số lượng đảng viên ít ỏi này, mà đến từ sự chuẩn bị kiên trì suốt 15 năm của <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_Minh">Việt Minh</a>: các đảng viên của họ gắn bó sâu rộng với quần chúng, đồng cam cộng khổ, hiểu được tâm tư của nhân dân nên được nhân dân tin tưởng. Khi thời cơ đến, chỉ 5.000 đảng viên đó đã có thể kêu gọi hàng triệu người dân nổi dậy, đoàn kết ủng hộ <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_Minh">Việt Minh</a>. Thành công còn đến từ việc biết chớp đúng thời cơ từ ban lãnh đạo Việt Minh, mà đứng đầu là <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BB%93_Ch%C3%AD_Minh">Hồ Chí Minh</a><a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/C%C3%A1ch_m%E1%BA%A1ng_Th%C3%A1ng_T%C3%A1m#cite_note-45"><sup>[45]<br></sup></a><br></div><div><br>Với thắng lợi của Cách mạng tháng 8 năm 1945, nhân dân Việt Nam đã đập tan xiềng xích nô lệ của thực dân Pháp trong gần 1 <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Th%E1%BA%BF_k%E1%BB%B7">thế kỷ</a> tại Việt Nam, chấm dứt sự tồn tại của chế độ <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%C3%A2n_ch%E1%BB%A7_chuy%C3%AAn_ch%E1%BA%BF">quân chủ chuyên chế</a> hơn 1000 năm, lập nên nước <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Vi%E1%BB%87t_Nam_D%C3%A2n_ch%E1%BB%A7_C%E1%BB%99ng_h%C3%B2a">Việt Nam Dân chủ Cộng hòa</a>. <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BA%A3ng_C%E1%BB%99ng_s%E1%BA%A3n_Vi%E1%BB%87t_Nam">Đảng Cộng sản Việt Nam</a> từ chỗ phải hoạt động bí mật và bất hợp pháp trở thành một <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BA%A3ng_c%E1%BA%A7m_quy%E1%BB%81n">đảng cầm quyền</a> hoạt động công khai.<br><br></div><div><br>Sau Cách mạng Tháng Tám, năm 1946, Việt Nam diễn ra cuộc <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/B%E1%BA%A7u_c%E1%BB%AD">bầu cử</a> đầu tiên trong lịch sử, bầu ra <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%E1%BB%91c_h%E1%BB%99i">quốc hội</a> đầu tiên.<br><br></div><div><br>Cách mạng tháng 8 năm 1945 thành công khẳng định vị thế lãnh đạo của <a href="https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BA%A3ng_C%E1%BB%99ng_s%E1%BA%A3n_Vi%E1%BB%87t_Nam">Đảng Cộng sản Việt Nam</a> với phong trào giải phóng dân tộc.<br><br></div><div><strong><br></strong><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1416367494/4830fdad8ae25b2a870dfc3c866524c5/C_ch_m_ng_th_ng_8__1945_.jpg" />
         <pubDate>2021-10-21 13:44:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhhieupham862/i4x0lm0qp2ff4471/wish/1833530925</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
