<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>“Em hãy đóng vai là chim bồng chanh đỏ và kể lại cảm xúc khi bị nhân vật Hiền bắt và sau đó thả ra.” by Hien Dao</title>
      <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8</link>
      <description>Đăng phản hồi của bạn về chủ đề thảo luận bằng cách nhấp vào nút dấu cộng dưới đây.</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2025-02-20 14:43:15 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-02-27 13:48:01 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/8.0/png/1f99c.png</url>
      </image>
      <item>
         <title></title>
         <author>hiendao20</author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3336150516</link>
         <description><![CDATA[<p>Các em xem phần Bảng kiểm đánh giá đoạn văn để tự kiểm tra, điều chỉnh lại đoạn văn của mình trước khi nộp nhé!</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1315161701/5c96aa09c33dad39f201ef17df0566a5/B_NG_KI_M___NH_GI___O_N_V_N.doc" />
         <pubDate>2025-02-20 14:57:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3336150516</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3337250921</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi là một chú chim bồng chanh đỏ, tự do bay lượn trên bầu trời trong xanh. Một buổi sáng đẹp trời khi đang tận hưởng ánh nắng ấm áp tôi bị một bàn tay lớn chụp lấy. Cảm giác hoảng loạn tràn ngập, tôi không hiểu điều gì đang xảy ra. Giọng nói hiền hòa của nhân vật ấy vang lên: “Đừng sợ, ta chỉ muốn ngắm nhìn vẻ đẹp của mày thôi.” Tôi cảm nhận được sự ấm áp trong lời nói ấy, nhưng lòng vẫn đầy lo lắng.</p><p>Tôi bị nhốt trong một chiếc lồng nhỏ, xung quanh là những tiếng động lạ lẫm. Mỗi lần nghe tiếng bước chân của hiền, tôi lại cảm thấy hồi hộp, vừa muốn được tự do bay nhảy, vừa tò mò về con người này. Thời gian trôi qua, tôi bắt đầu nhận ra hiền không có ý định làm hại mình. Thay vào đó, hiền thường mang cho tôi thức ăn ngon và chăm sóc tôi.</p><p>Cuối cùng, một ngày nọ, hiền mở cửa lồng. Lòng tôi ngập tràn hạnh phúc và hồi hộp. “Hãy bay đi, tự do là của mày,” hiền nói. Tôi không chần chừ, vẫy cánh mạnh mẽ và bay ra ngoài. Gió mát rượi, ánh nắng rực rỡ chạm vào bộ lông của tôi, khiến tôi cảm thấy như được tái sinh. Tôi quay lại nhìn hiền một lần nữa, cảm ơn vì đã cho tôi cảm giác tự do tuyệt vời. Giờ đây, tôi lại có thể hòa mình vào bầu trời xanh.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-21 05:46:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3337250921</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3337308984</link>
         <description><![CDATA[<p><strong><em>Tên: Nguyễn Đặng Như Ý</em></strong></p><p><strong>                               BÀI LÀM</strong></p><p><em>Tôi là một chú chim Bồng Chanh Đỏ, vốn đã quen với bầu trời bao la, tự do sải cánh giữa những tán lá xanh mướt. Thế nhưng, hôm ấy, một bàn tay bất ngờ tóm lấy tôi! Hoảng hốt, tôi giãy giụa, đôi cánh nhỏ đập liên hồi nhưng vô ích. Tim tôi đập thình thịch, đôi mắt hoang mang nhìn kẻ bắt mình, một cậu bé loài người. Nỗi sợ hãi nhanh chóng xâm chiếm từng sợi lông vũ. Nhưng rồi, điều tôi không ngờ tới đã xảy ra. Cậu bé ấy chỉ nhìn tôi chăm chú, đôi mắt lộ rõ sự thích thú nhưng không hề có ác ý. Tôi nín thở, chờ đợi điều tiếp theo. Bỗng, bàn tay ấy dần nới lỏng. Một tia hy vọng lóe lên! Không để lỡ cơ hội, tôi vội vàng vỗ cánh, bay vút lên bầu trời xanh thẳm. Làn gió mát ôm lấy tôi, tự do trở lại!Ngoái đầu nhìn xuống, tôi thấy cậu bé vẫn đang dõi theo mình. Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác lạ lẫm, không chỉ là sự nhẹ nhõm mà còn là chút gì đó giống như lòng biết ơn. Tôi cất tiếng hót vang, như một lời cảm ơn, rồi bay nhanh về tổ, nơi gia đình đang chờ đợi tôi trở về.</em></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-21 06:51:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3337308984</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3337338412</link>
         <description><![CDATA[<p>Vào 1 đêm nọ tôi cùng bày con của mình đang ăn trong tổ. Thì bổng nhưng có 1 đôi bàn tay đã thò vào tổ để bắt gia đình chúng tôi. Tôi liền nhanh nhẹn né ra khỏi đôi bàn tay ấy nhưng có lẻ bàn tay rất to so với tôi nên tôi không thể nào thoát ra được. Tôi đã cố gắng vùng vẩy để có thể thoát khỏi ra nhưng có lẻ không thể nào thoát ra được tôi đành tuyệt vọng và nằm gọn im trong bàn tay đó. Lúc ây tôi rất hoảng sợ và run rẩy có lẻ đây là lần đầu tiên trong đời tôi hoảng sợ đến như thế. Tôi nghĩ rằng có lẻ mình sẽ phải kết thúc cuộc sống ngay lúc này và lo lắng rằng bầy con của mình sẽ phải sống thế khi tôi bị bắt đi. Bỗng nhưng đôi bàn tay ấy lại nhẹ nhàn vuốt ve bộ lông của tôi như thể muốn tôi bình tỉnh hơn. Khi đó tôi chỉ có thể nằm gọn im  không thể cử động được nữa thì đôi bàn tay ấy lại buôn tôi ra ngày càng nhẹ dần vả thả tôi bay đi. Khi ấy tôi vui mừng liền đập cánh thật nhanh để thoát khỏi chổ ấy nếu không thì tôi sẽ không còn cơ hồi nào để sống tự do nữa. Tôi bay ra đươc khỏi lòng bàn tay ấy như được bắt đầu 1 cuộc sống mới tự do,hạnh phúc của chình mình và vừa thoát khỏi cái chết.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-21 07:23:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3337338412</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3337503267</link>
         <description><![CDATA[<p>Hằng ngày, tôi thường đậu trên một cọng sen khô ven đầm nhưng tôi luôn cảnh giác với mọi thứ, tôi vẫn cảm nhận được sự hiện diện của hai anh em Hiền và Hoài đang ngắm nhìn tôi từ xa. Nhưng rồi một hôm, hai anh em họ đã rủ nhau bắt hai vợ chồng tôi. Hiền thì bịt cửa hang, còn Hoài thì đưa tay vào và cố bắt chúng tôi. Nhưng đợi mãi mà chẳng thấy gì chắc hẳn là do tay của Hoài quá ngắn với cái hang nhỏ nhắn, xinh xắn và sâu của gia đình chúng tôi. Sau đó, Hiền và Hoài thay đổi vị trí cho nhau, Hoài thì bịt cửa hang, còn Hiền thị lại bắt chúng tôi. Một bàn tay to lớn vồ lấy chúng tôi nhanh như chớp. Sự bất ngờ và sợ hãi bao chùm lấy tôi, tôi lo lắng, tôi bất an, tôi cố gắng bảo vệ lấy con tôi và vợ tôi, nhưng không thành. Cuối cùng, tôi cũng nằm gọn trong tay Hiền, tôi sợ hãi như muốn khóc nấc lên, khóc vì tôi không bảo vệ được con,được vợ; khóc vì tôi không được mạnh mẽ như những loài chim to lớn khác để bảo vệ gia đình thương yêu của mình. Hiền đưa tôi cho Hoài, tôi run rẫy, Hoài cố gắng vuốt ve tôi như một lời an ủi giúp tôi bình tĩnh lại. Bổng nhiên, Hiền cướp lấy tôi từ tay Hoài và thả tôi về tổ. Tôi rất bất ngờ về hành động của Hiền, tôi cứ tưởng rằng tôi sẽ không bao giờ gặp lại vợ con mình nữa. Tôi rất biết ơn và hạnh phúc khi tôi được quay về với ngôi nhà thân thương mà tôi thuộc về. Sau đó, chúng tôi đã bỏ lại cái hang ấm cúng mà bấy lâu nay gia đình tôi đã ở, nó chứa đựng biết bao kỉ niệm. Mà giờ đây, chúng tôi phải di cư đến chỗ xa lạ vì sự an nguy của gia đình. Tôi rất cảm kích khi Hiền đã thả tôi đi, cho tôi một sự tự do quay về nơi mà tôi vốn thuộc về.</p><p><br/></p><p>Nguyễn Phan Ngọc Diễm My</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3436231020/18638fca5fa8041de1608d93a26fa540/images.jpeg" />
         <pubDate>2025-02-21 10:07:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3337503267</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3337508306</link>
         <description><![CDATA[<p>Văn Đức Trọng</p><p><br/></p><p>                                 <em>Bài làm</em></p><p><em>     </em></p><p>     Tôi là Bồng Chanh Đỏ , loài chim nhỏ bé với ngoại hình vô cùng nổi bật do có nhiều màu sắc khác nhau trên bộ lông . Hiện tại , tôi đang sống ở góc vối của một ngôi làng nọ , cùng với đó là bạn Bồng Chanh cái khác, đó chính là bạn đời của tôi . Tưởng như cuộc tình của tôi cứ mãi như trong phim nhưng một buổi tối nọ , khi chúng tôi đang sắp sửa vào giấc thì tôi lại nghe một tiếng vấp của ai đó , tôi bắt đầu cảnh giác hơn. Ánh trăng ban đêm rọi vào trong han bỗng nhiên tắt hẵn . Một bạn tai của ai đó đã lấp kín cái han lại , thêm tiếng trò chuyện bên ngoài , thoáng chóc tôi đã nhận ra đó chính là Hiền và Hoài . Chợt một bàn tay đưa vào trong hang , tôi vô cùng sợ hãi nhưng không biết làm gì . Thoắt , một bàn tay khác lại đưa vào và tóm lấy tôi , tôi run rẩy vì biết mình đã bị bắt cóc . Thấy vậy , anh Hoài đã an ủi tôi bằng cách vuốt ve lên đôi cánh nhưng cũng không xoa dịu đi được nổi hoảng sợ của tôi . Nỗi sợ hãi của tôi càng cao hơn khi Hiền lại tiếp tục bắt người bạn đời của tôi . Nhưng lần này anh không bắt cô ấy mà còn thả tôi ra . Tôi vô cùng vui mừng và biết ơn khi Hiền đã thả tôi ra . Tôi cảm nhận được bầu trời hôm ấy đẹp hơn bao giờ hết , và tôi thầm nhớ mãi tấm lòng của Hiền - người đã cho tôi cơ hội được tự do lần nữa . Tôi sẽ không nao giờ quên khoảnh khắc ấy!</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-21 10:13:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3337508306</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3337533365</link>
         <description><![CDATA[<p>tôi là Bồng Chanh Đỏ, tôi đã cùng với chim Bồng Chanh Đỏ khác và các con đi đến một nơi có một bờ sông và những cái cây rất to. Chúng tôi đã làm tổ ở một cái cây gần bờ sông. </p><p>Vào một ngày đẹp trời khi đang ở trong tổ thì từ đâu có tiếng nói của hai con người bên ngoài và có một bàn tay thò vào, chúng tôi đã rất sợ hãi và lùi về sau càng lúc càng nhiều rồi cuối cùng thì bàn tay đó cũng đã rút ra khỏi tổ. Chúng tôi tưởng rằng đã hết rồi thì lại có một bàn tay thò vào và chúng tôi đã không lùi về sau được nữa. Bàn tay đó đã bắt được tôi, tôi đã rất sợ hãi nhìn các con và chú Chim Bồng Chanh Đỏ đang trong tổ và nhìn theo tôi đang dần bị kéo ra với đôi mắt luyến tiếc. Tôi được lôi ra ngoài và có hai người đang nhìn tôi chằm chằm, tôi rất muốn bay ra nhưng không thể, họ còn tính thò tay vào bắt thêm chú Chim Bồng Chanh Đỏ còn đang ở trong tổ vì họ biết loài chim của chúng tôi đi theo cặp. Nhưng người kia thò vào rồi lại rút ra, rồi nói gì đó với người bên cạnh xong thì thả tôi lại vào tổ. Tôi rất vui mừng và biết ơn người đã thả tôi vào trong tổ, tôi vào trong tổ và vui mừng vào với các con. Tới tối thì có một người đã làm ra tiếng động lớn khiến chúng tôi sợ hãi và phải đem theo con bay đi chỗ khác. Phải xa chỗ chúng tôi ở chúng tôi đã rất buồn và không biết đi đâu. </p><p>Nhưng tôi cũng rất biết ơn người đã thả tôi lại vào tổ, một ngày nào đó tôi và các con sẽ quay lại đấy và tìm lại người đã thả tôi lại vào tổ. </p><p><br/></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-21 10:41:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3337533365</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3337565446</link>
         <description><![CDATA[<p>Phạm Đoàn Thúy Diễm </p><p>                                Bài làm </p><p>Là một loài chim Bông Chanh Đỏ tôi vô cùng thích sự tự do và chao cánh hòa mình vào thiên nhiên . Nhưng vì sở hữu một bộ lông đẹp tuyệt vời , nên tôi đã rơi vào tầm ngắm của một chàng trai tên là Hiền . Vào một hôm nọ , tôi đã bị anh ấy bắt ra khỏi hang . Trong lúc đó , tôi vô cùng lo lắng và tuyệt vọng . Tôi lo rằng :"Liệu những ngày tháng sau này tôi còn có thể tung cánh bay lượn trên bầu trời nữa không . Hay là chỉ tù túng trong một chiếc lồng nhỏ bé ". Nhưng đang tuyệt vọng thì chàng trai ấy đã thả tôi vào lại trong hang . Tôi vô cùng vui sướng và hạnh phúc khi được trở lại với cuộc sống thường ngày . Và thầm cảm ơn chàng trai Hiền đó rất nhiều vì đã trả lại quyền sống và quyền tự do mà tôi mong muốn .</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-21 11:18:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3337565446</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3337585166</link>
         <description><![CDATA[<p>bài làm.</p><p>tôi là chim bồng chanh đỏ ,tôi đang tung tăng bay lượn trên cánh đồng xanh mướt, hót véo von trong nắng sớm.</p><p>Khi bị bắt, tôi hoảng loạn vô cùng. Đôi cánh nhỏ không thể cử động, tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. tôi như cố gắng giãy giụa, nhưng bàn tay kia siết chặt quá. tôi sợ lắm sợ sẽ không bao giờ được nhìn thấy bầu trời nữa. Nhưng rồi, bàn tay ấy dần nới lỏng, không còn siết chặt mình nữa. Tôi run rẩy ngước nhìn lên , đó là một con người, một bạn nhỏ với ánh mắt hiền lành. bạn ấy không làm đau mình, chỉ khẽ vuốt ve đôi cánh nhỏ.</p><p>Và rồi , bạn ấy mở tay ra!</p><p>tôi bay một vòng rồi cất tiếng hót thật trong trẻo như một lời cảm ơn dành cho Hiền. Nhờ bạn ấy mà mình biết rằng không phải con người nào cũng đáng sợ.</p><p>Từ nay, khi bay ngang qua đây, tôi sẽ không còn sợ nữa. Biết đâu, một ngày nào đó, mình sẽ sà xuống gần hơn.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-21 11:40:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3337585166</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3337592019</link>
         <description><![CDATA[<p>Là một chú chim bồng chanh đỏ, tôi bay lượn tự do trên bầu trời, thưởng thức từng cơn gió nhẹ mát lành. Bỗng dưng, tôi bị một bàn tay vươn ra, nhanh chóng bắt lấy tôi. Cảm giác đó thật đáng sợ, tôi cảm thấy bị mắc kẹt trong lòng bàn tay, không thể cử động, và hoảng loạn khi nghĩ đến việc không thể bay lên được nữa. Nhưng sau đó, người ấy nhân vật hiền nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng, rồi từ từ thả tôi ra. Khi được tự do bay trở lại, tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm, hạnh phúc dâng trào trong lòng, như thể cả bầu trời lại mở rộng trước mắt tôi.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-21 11:48:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3337592019</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3337769608</link>
         <description><![CDATA[<p>   Tôi là một chú chim bồng chanh đỏ tự do, với bộ lông đỏ rực rỡ. Cho đến một ngày nọ, tôi gặp phải một chuyện kinh hoàng </p><p>  Hôm ấy , tôi kiếm ăn như thường lệ ở đầm nước thì bất ngờ bị một bàn tay tóm gọn, tôi hoảng sợ, vùng vẫy nhưng vô ích. Sau đó, tôi bị nhốt vô một chiếc lồng chật chội. Nhìn qua song sắt, tôi thấy Hiền người đã bắt tôi. Ánh mắt Hiền nhìn tôi đầy vẻ thích thú. Những ngày trong lồng giam tôi sống trong sự tuyệt vọng , tôi nhớ gia đình, nhớ bầu trời tự do. Đến một ngày, Hiền mang tôi ra đầm nước, tôi ngơ ngác, không hiểu chuyện gì xảy ra thì Hiền thả tôi ra, tôi sung sướng tột độ, tôi bay vút lên trời cao và bay về tổ đoàn tụ với gia đình.</p><p>   Giờ đây , sau khi nhớ lại, tôi vẫn luôn sợ hãi tột cùng. Nhưng vẫn biết ơn vì Hiền đã cho tôi tự do. Tôi sẽ không bao giờ quên điều này, và sẽ luôn trân trọng những điều mình đang có.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-21 14:33:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3337769608</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338340855</link>
         <description><![CDATA[<p>Phạm Thanh Toàn</p><p>                         Bài làm</p><p> Tôi là một chú chim Bồng Chanh Đỏ. Tuy tôi bé nhưng ngoại hình tôi rất nhiều màu sắc sặc sỡ. Tôi là một chú chim tự do, hằng ngày tôi thường đi kiếm ăn trong khu rừng rậm rạp.</p><p> Một hôm tôi vẫn đi kiếm ăn như thường ngày, thì bỗng có một bàn tay bắt lấy tôi, bàn tay thô sơ nhưng không thô bạo. Chẳng lẻ sự tự do của tôi đến đây là kết thúc? Tôi nhìn lên thì thấy một cô gái. Đó là Hiền, ánh mặt của Hiền không phải là những kẻ săn bắt đông vật rừng mà là ánh mắt tò mò chăm chú vào tôi, nhưng vậy tôi vẫn rất sợ hãi, tim tôi đặp nhanh nhưng tôi chỉ biết nằm im và đợi điều tiếp theo sẽ đến với tôi. Một lát sau hai bàn tay của Hiền thả lỏng từ từ trả tôi lại với tự do. Tôi không khỏi bàng hoàng nhưng vẫn chắp cánh bay lên với nơi tôi phải thuộc về.</p><p> Lòng tốt của cô gái ấy giúp tôi hiểu được lòng người ấm áp biết bao. Người đã từng bât tôi nhưng chọn cách thả tôi</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-22 05:23:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338340855</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338380070</link>
         <description><![CDATA[<p>tên : Lê Gia Bình</p><p><br/></p><p> Hôm ấy vào buổi tối gió hiêu hiêu nhẹ nhàng theo từng tán lá kèm theo tiếng xột xoạt. Tôi và gia đình có linh cảm không hay đúng như linh cảm của tôi , trong khi gia đình tôi đang vui vẻ bên nhau trong buổi tối yên bình thì bỗng có một cánh tay mò mẫn vào tổ của tôi và gia đình đang ở như muốn bắt lấy hết cả gia đình của tôi , tôi hoảng sợ bảo vệ những đứa con nhỏ của mình tôi e rằng có chuyện không lành . khi cánh tay đuợc rút ra thì tôi thở phù nhẹ nhõm vì tuởng rằng chúng tôi đã thoát nạn nhưng tôi chưa kịp thở phù đuợc vài giây thì một cánh tay chộp lấy cơ thể tôi , tôi không kịp phản ứng tôi thấy có hai cậu bé đang cố gắng bắt giữ cả gia đình của chúng tôi , tôi sợ hãi nằm im lặng chỉ dám kêu lên thin thít vì sợ hãi và vì tôi sợ rằng hai cậu bé sẽ làm hại gia đình đình của tôi rất nhanh chóng chồng của tôi đã đuợc đưa ra truớc sự chứng kiến của tôi, tôi nghi rằng chắc chắn hai cậu bé sẽ bắt hết cả gia đình của tôi và bắt cả những đứa con nhỏ của tôi và chồng , tôi có thể nghe hai cậu bé ấy thì thầm cái gì mặc dù tiếng thì thầm của hai cậu bé không to chỉ có thể vừa đủ nghe nhưng lúc đó tôi chỉ sợ rằng chắc chắn hôm nay cả gia đình của tôi sẽ bị bắt. Một lúc sau hai cậu bé thả tôi và gia đình ra tôi cảm thấy mừng rỡ và biết ơn khi đuợc thả ra ngay trong đêm đó tôi và chồng đã chuyển đi sang nơi khác mặc dù khá tiếc nơi ở này vì nó khá nhiều tôm tép nhưng vì bảo vệ gia đình của chúng tôi nên bắt buộc phải đi lỡ đâu có một số nguời đến và muốn bắt hết cả gia đình của tôi nữa thì lúc đấy phải làm sao? Thế là cả gia đình của tôi rời đi nhưng nếu nơi này an toàn thì có thể chúng tôi sẽ quay lại.. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-22 07:27:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338380070</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338385215</link>
         <description><![CDATA[<p>Võ Thị Ngọc Hân                                            Tôi là chim Bồng Chanh Đỏ, loài chim của tôi sống thành đôi. Tôi có một bộ lông màu đỏ hồng như một đốm lửa, lông ức hung hung vàng. Tôi là một trong những loài chim hiếm có, rất ít người được gặp tôi. Tôi sống ở đầm sen trong làng của Hiền và Hoài. Một lần khi tôi đang ở trong hang với các con nhỏ và một chú chim khác ở dưới đầm, thì bỗng một bàn tay to lớn thò vào hang, bàn tay ấy thọc vào hang rất sâu nhưng chúng tôi né được và không bị bắt. Một lúc sau có bàn tay khác lại xuất hiện trong hang và bắt đầu mò xung quanh tôi né không kịp và bị bắt. Khi tôi được đưa ra khỏi hang thì bàn tay của người to lớn trước mặt đón lấy tôi, tôi sợ hãi và lo lắng không biết họ sẽ làm gì tôi. Họ sẽ bán tôi để lấy tiền? Hay đem tôi đi làm thịt? Tôi không tài nào suy nghĩ đươc. Tôi chỉ biết nằm im trên tay họ, họ lấy tay vuốt ve cánh của tôi như một cách an ủi . Tôi ở trên tay họ một lúc, một người khác cất tiếng nói gì đó và đưa tôi lại vào hang. Tôi cảm thấy vui vì được thả lại về hang với những đứa con của tôi, nhưng lại rất khó hiểu tại sao lại bắt tôi làm gì rồi thả ra cơ chứ?  </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-22 07:40:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338385215</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338449640</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p>  Tối hôm đó,tôi đang nằm trong tổ thì từ đâu có 1 cánh tay thò vào tính bắt tôi nhưng vì hang quá sâu nên không mò tới.Khi tôi thấy cánh tay ấy thò ra thì tôi cứ tưởng họ đã bỏ cuộc nhưng lại có một cánh tay lại thò vô và bắt được tôi ra.Khi đó, tôi rất sợ hãi vì bị bắt,toàn thân tôi run rẫy vì quá sợ hãi về bọn người này.Sau đó,tôi thấy có người giật từ tay người kia khiến tôi vô cùng hoang mang vì tôi nghĩ rằng bọn họ sẽ không bao giờ tha tôi nhưng điều khiến tôi không thể ngờ tới đc rằng họ lại trả tôi trở về tổ, khiến tôi gần như không tin được.Sau đó họ bỏ đi khiến tôi nhận ra rằng con người tuy rất hung ác với các loài động vật nhưng vẫn còn những con người với lòng nhân hậu và vị tha nhưng chúng tôi vẫn phải rời khỏi nơi đó vì chúng tôi nghĩ họ vẫn sẽ còn quay trở lại để bắt chúng tôi</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-22 10:18:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338449640</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338521199</link>
         <description><![CDATA[<p> Truyện " Bồng chanh đỏ " của nhà văn Đỗ Chu kể về kỉ niệm thời thơ ấu của chú bé Hoài và người anh tên là Hiền gắn bó với một loài chim quý là bồng chanh đỏ. Tôi là một loài chim quý hiếm có tên là bồng chanh đỏ. Đặc tính của loài chim chúng tôi là thường sống theo đôi. Ngoại hình của tôi rất rực rỡ với cái mỏ nhọn hoắt và oai vệ, lông ức thì hung hung vàng, còn toàn thân thì đỏ hồng như như một đốm lửa. Một ngày nọ tôi đã chuyển tới một đầm sen để làm tổ và sinh sống ở đó. Ở đây khung cảnh rất yên bình và đầm sen thì có nhiều tôm tép thuận lợi cho việc sinh sống. Một buổi tối nọ trong lòng tôi dường như có một dự cảm không lành thì đột nhiên có một đôi bàn tay đưa vào hang của chúng tôi. Vì quá hoảng sợ nên tôi đã rút mình vào sâu trong lòng hang, bỗng có một đôi tay nắm lấy tôi và kéo tôi ra khỏi lòng hang. Biết mình đã bị bắt cóc, tôi rất lo lắng và sợ hãi chỉ biết nằm im thin thít trong lòng bàn tay, không dám động đậy. Sau đó tôi được đưa trở lại hang, lúc đó tôi rất bất ngờ, vui sướng và biết ơn vì đã đưa tôi trở lại hang cùng vợ và con của mình. Sau lần đó, gia đình chúng tôi đã sơ tán đến một nơi ở mới. Kết thúc câu truyện thì gia đình chúng tôi đã trở lại sinh sống ở đầm sen cũ như mong muốn của Hiền và Hoài. Qua câu truyện này tác giả muốn gửi gắm thông điệp là phải biết tôn trọng quyền sống, quyền tự do của các loài sinh vật trên thế giới.   </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-22 12:49:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338521199</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338525717</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi là bồng chanh đỏ - sinh ra để bay lượn trên bầu trời. Thế nhưng một bàn tay thô ráp đã bất ngờ siết chặt đôi cánh nhỏ bé của tôi. Tôi hoảng loạn, vùng vẫy, tuyệt vọng trái tim đập dồn dập như tiếng trống trong cơn bão. Không gian xung quanh bỗng chốc trở nên tối tăm, chật hẹp. Bầu trời rộng lớn chỉ còn là một giấc mơ xa vời. Sợ hãi, lo lắng, tôi không biết điều gì đang chờ mình, là sự giam cầm mãi mãi hay cái chết cận kề? Nhưng rồi, phép màu xuất hiện! Bàn tay ấy đã nới lỏng, ánh mắt kia không còn cứng rắn mà dịu dàng như ánh nắng sớm mai. Tôi run rẩy vỗ cánh bay vụt lên không trung, cảm nhận làn gió mát vời quanh từng sợi lông vũ. Tôi hạnh phúc, tôi biết ơn bởi vì hơn ai hết, tôi hiểu sống tự do chính là điều quý giá nhất trong đời </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-22 12:59:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338525717</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338527942</link>
         <description><![CDATA[<p>Hôm đó là một buổi tối thật yên bình. Tôi đang nghỉ ngơi trong hang cùng với gia đình của mình sau một ngày bay lượn ngoài trời. Nhưng rồi, bỗng nhiên, một điều bất ngờ xảy ra, cắt đứt đi sự yên bình ấy. Một bàn tay khổng lồ, mạnh mẽ, từ ngoài cửa hang xuất hiện, chụp lấy tôi. Mắt tôi mở to, không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, cơ thể tôi bị giữ chặt lại. Cảm giác ấy thật ngột ngạt. Tôi không thể thoát ra được, cánh vỗ loạn xạ, cố gắng giãy giụa nhưng vô vọng. Cảm giác đầu tiên của tôi là hoang mang và sợ hãi vì tôi chưa bao giờ bị giam cầm như như vậy. Lúc ấy, tôi đã nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ được tự do nữa. Rồi đôi bàn tay to lớn đang giữ tôi đã đưa tôi sang cho một người khác. Tôi vô cùng hoảng sợ, chẳng thể làm gì ngoài việc nằm im thin thít trong lòng bàn tay ấy. Nhưng rồi, tôi cảm nhận được một điều lạ. Bàn tay ấy không siết chặt, không làm tôi đau đớn. Thay vào đó, tôi cảm nhận được sự nhẹ nhàng trên đôi cánh của mình, như có một sự quan tâm ẩn trong đó. Tôi không còn hoảng loạn nữa. Dù vậy, khi bị nhốt vào lòng bàn tay ấy, tôi vẫn cảm thấy bị kìm hãm, không được tự do. Cảm giác như tôi đang mất đi phần nào sự sống, cảm thấy nghẹt thở giữa không gian nhỏ bé. Tôi không biết liệu mình có được thả ra hay sẽ bị nhốt vào một cái lồng nhỏ nào đó. Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra chỉ sau một chút im lặng. Đôi bàn tay ấy đã mở ra để tôi tự do bay đi. Tôi không hiểu tại sao họ lại bắt tôi rồi lại thả tôi ra để tôi có cơ hội trở về với gia đình của mình. Tôi vui lắm! Vui vì bản thân sẽ không phải xa gia đình và bị nhốt vào một cái lồng nhỏ nào đó. Nhưng cũng có chút bất ngờ trước hành động ấy. Tôi thật sự rất biết ơn cậu nhóc ấy. Cậu ấy không những không làm hại tôi mà còn cho tôi thêm một cơ hội sống, được tự do bay lượn trên bầu trời rộng lớn một lần nữa.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-22 13:04:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338527942</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338548192</link>
         <description><![CDATA[<p>Họ và Tên: Tô Ngọc Hoàng Thiên </p><p>Tôi chính là 1 chú chim Bồng Chanh Đỏ với vẻ đẹp có bộ lông nhiều màu tuyệt sắc rực rỡ, tôi và bạn tôi thường thích bây lượn trên không trung rộng lớn tự do. Chúng tôi chọn 1 ngội làng để làm hang để trú ngụ trong đó. 1 hôm chúng tôi đang đậu trên 1 cọng sen khô vẹn đầm và hát líu lo giữa giai điệu vô tư ngân nga, tôi bỗng thấy 2 cậu bé ở phía đối diện đứng trên bờ đầm ngắm nhìn chúng tôi xao xuyến say mê không thể nào dừng mắt được. Tôi cảm thấy trong 2 đôi mắt hồn nhiên ấy thể hiện sự tò mò, thích thú đến chừng nào. Cậu bé nhỏ ấy đều ra trông ngắm chúng tôi hằng ngày, có lúc có lũ trẹ lại ngắm chúng tôi nữa. Trong 1 đêm, khi màn đêm đã bao phủ bầu trời tôi thấy 1 cánh tay to lớn trong hang của chúng tôi và đang mò để bắt và sau đó tôi cũng bị bắt ra. Trong lúc bị bắt tôi cảm thấy rất tuyệt vọng thì cậu bé lớn đó đã lấy tôi từ tay người em và thả tôi tự do trở lại trong giây phút ấy tôi cảm thấy biết ơn vô cùng và cảm kích cậu ấy. Sau chuyện đó tôi và bạn tôi quyết định rời xa chỗ đầm nước làng. Trên không trung tôi thấy 2 anh em họ đang đứng trước cái hàng của bọn tôi và nói chuyện.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-22 13:50:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338548192</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338551678</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi là một chú chim bồng chanh đỏ, một ngày nọ khi tôi đang ở cùng với gia đình tôi trong hang. Bỗng nhiên, tôi thấy có một bàn tay của ai đó thò vào trong hang, và trước khi biết chuyện gì xảy ra thì lại có một bàn tay khác thò vào bắt tôi. Sau khi tôi bị bắt, tôi mới biết rằng người bắt tôi là hai anh em Hoài và Hiền. Lòng tôi dâng trào lên nỗi hoảng sợ. Lúc đó, tôi đã tuyệt vọng và lo lắng về số phận của bản thân. Sau đó , Hiền đưa tôi cho Hoài thì Hoài liền âu yếm, vuốt ve đôi cánh của tôi. Rồi Hiền lại tiếp tục thò tay vào trong hang để bắt gia đình tôi. Nhưng lần này Hiền thò tay vào trong hang hơi lâu sau đó Hiền rút tay ra với một bàn tay không. Thấy vậy , Hoài liền an ủi Hiền một con cũng đủ khoái rồi. Hiền đứng im lặng trước cửa hang, sau đó Hiền cướp lấy tôi từ tay Hoài và đặt tôi trở lại tổ. Tôi cảm thấy rất biết ơn và xúc động vì Hiền đã thả tôi đi thay vì muốn bắt tôi về nuôi</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-22 13:58:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338551678</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338554942</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi là một chú chim bồng chanh đỏ, đang bay lượn trên tấm thảm xanh khổng lồ mơn mởn dưới ánh nắng gay gắt của mặt trời chói chang, dự tính sẽ đáp xuống một đầm sen xanh mướt nào đó. Sau một lúc vi vu trên không gian bao la rộng lớn thì cuối cùng tôi cũng đã tìm thấy một đầm sen giữa các lùm cây xanh mang cảm giác đầy rợn ngợp, chọn ngẫu nhiên một cọng sen khô ven đầm mà đáp xuống và tính xây tổ tại nơi đây. Sau một thời gian, tôi gặp hai anh em là Hiền và Hoài, có vẻ họ đã say mê với bộ lông lộng lẫy của tôi. Rồi một hôm, tôi nghe có tiếng bước chân nhẹ nhàng và giọng nói thủ thỉ gần đầm sen, nhưng không quan tâm là mấy. Đột nhiên, tôi thấy thứ gì đó đã che lấp lại tổ tôi. Lúc đó tôi hoảng loạn lắm, tim cứ đập thình thịch mãi. Khi đó, Hiền đã bắt tôi ra khỏi tổ và trao cho Hoài, lúc ấy tôi hoảng sợ và nghĩ rằng: "Tôi có đắc tội gì với các cậu mà lại vô cớ bắt tôi, hay chỉ vì bộ lông hiếm có của tôi mà lại bắt?".Đêm lại đến, tôi nhận ra Hoài không có ý định hại tôi. Bất đắc dĩ tôi nằm im trong lòng bàn tay ấm áp của Hoài. Có lẽ vì sự yên tĩnh của tôi mà Hoài đã vuốt ve nhẹ nhàng lên bộ lông mượt mà của tôi, làm tôi giảm bớt đi sự sợ hãi. Trong khi tôi đang trong lòng bàn tay của Hoài, Hiền đã quyết đoán cướp lấy tôi từ vòng tay của Hoài và đặt tôi về lại tổ. Tôi thực sự rất ngạc nhiên trước hành động của Hiền, và tự hỏi rằng “Tại sao cậu ấy lại thả tôi đi?”. Khi được về lại tổ, tôi vui mừng như mới vừa sống sót được khỏi lồng giam vô tận, như được hồi sinh lại cuộc đời mới. Tôi vô cùng thích thú và bắt đầu sải cánh bay ra<strong> </strong>khỏi đầm sen ấy, tôi thề sẽ không quay lại cái chỗ đấy bao giờ nữa. Khi tôi đã bay xa khỏi đầm sen, tôi ngoái lại nhìn. Mùi hương thoang thoảng, cùng với chút gió thổi nhẹ, làm tôi đầy sự tiếc nuối, luyến tiếc khi không ở đó được lâu hơn. Và tôi cũng khẽ đưa mắt nhìn qua Hiền, cậu ấy vẫn đứng đó, lặng lẽ đứng nhìn tôi bay đi, có vẻ cậu ấy đã đấu tranh tâm lý rất nhiều về việc trả lại sự tự do cho tôi. Còn về Hoài, có lẽ vẫn còn rất tức giận trước hành động thả tôi đi vì đã rất vất vả bắt tôi lại, nhưng tôi thầm cảm ơn Hiền vì đã hiểu ra sự tự do quan trọng với tôi đến nhường nào. Nếu lại được gặp Hiền, tôi sẽ nhớ cậu ấy như một vị ân nhân đã cho tôi cơ hội được tự do bay lượn trên bầu trời này thêm lần nữa.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-22 14:05:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338554942</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338567594</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3441086163/8164c02196b0ebd55ce6838e456cd87f/L__Th__Kh_nh_Linh.docx" />
         <pubDate>2025-02-22 14:30:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338567594</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>nguyenhaquangduy</author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338596698</link>
         <description><![CDATA[<p>Tên: Nguyễn Hà Quang Duy</p><p>Lớp: 8/2</p><p>Gia đình chúng tôi đang nằm nghỉ ngơi trong một cái tổ ấm áp. Bỗng có một bàn tay của ai đó đang thò vào để tìm cách bắt chúng tôi. Lúc này tôi lo lắng, sợ hãi vô cùng họ bắt tôi đi thì ai sẽ đi kiếm mồi chăm sóc đàn con của tôi đây. Gia đình tôi không được sống chung cùng nhau trong tổ ấm hạnh phúc này nữa mà chúng tôi đã xây dựng bấy lâu ở cái đầm sen đẹp đẽ này. Giờ mà tôi bị bắt đi rồi thì tội nghiệp cho các con của tôi quá, chúng còn nhỏ xíu. Cần sự che chở của cha mẹ. Lúc này tôi lo sợ và chỉ biết giang đôi cánh thật rộng để che chở đàn con nhỏ của mình và đều tôi lo sợ cũng đã đến cánh tay của ai đó đã bắt tôi ra khỏi cái tổ, lúc này tôi run rẩy sợ hãi tôi nằm im thin thít trong lòng bàn tay của họ. Không biết họ sẽ mang tôi đi đâu đây. Gia đình tôi sẽ bị chia rẽ mỗi người một nơi. Lúc này tôi đang rất sợ hãi thì bỗng nhiên, tôi nhận được sự an ủi âu mếm vuốt ve từ bàn tay ấm áp chắc họ hiểu được cảm giác sợ hãi của tôi và nhờ có sự an ủi của họ mà lúc này tôi cảm thấy bớt đi sự sợ hãi hơn và dường như tôi thấy họ đang suy nghĩ gì đó chắc họ không lỡ chia rẽ gia đình của chúng tôi. Trong tôi lại lóe lên tia hy vọng. Quả thật điều hy vọng đó đã đến với tôi họ đã thả tôi trở về tổ. Tôi cảm ơn họ và thật vui mừng sung sướng thế là cả gia đình chúng tôi được đoàn tụ, hạnh phúc bên nhau, sau đó gia đình chúng tôi di rời đi một nơi khác để sinh sống .Qua đây đã nói về cách ứng xử của non người biết quan tâm chia sẻ yêu thương tôn trọng , bảo vệ và mong muốn những điều tốt đẹp đến với loài vật.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-22 15:27:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338596698</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338602532</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi là chim bồng chanh đỏ, tôi sống trong một khu rừng xanh tươi và rộng lớn. Tôi yêu thích bay lượn giữa những cây cao và hát những bản nhạc ngọt ngào.Nhưng một ngày, tôi đã bị nhân vật Hiền bắt. Tôi cảm thấy sợ hãi và lo lắng khi bị bắt giữ. Tôi không biết tại sao Hiền lại bắt tôi và tôi sẽ phải trải qua những gì.Tuy nhiên, sau một thời gian ngắn, Hiền đã thả tôi ra. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc và nhẹ nhõm khi được bay trở lại bầu trời. Tôi cảm ơn Hiền vì đã thả tôi ra và tôi sẽ không bao giờ quên cảm giác được bay tự do trở lại.Khi tôi bay trở lại, tôi cảm thấy như mình đã được sinh ra lại. Tôi cảm thấy tự do và hạnh phúc, và tôi sẽ không bao giờ để bị bắt giữ một lần nữa. Tôi sẽ tiếp tục bay lượn và hát những bản nhạc ngọt ngào, và tôi sẽ luôn nhớ đến cảm giác được thả ra và bay tự do trở lại.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-22 15:39:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338602532</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338602630</link>
         <description><![CDATA[<p>tôi được loài người gọi là giống chim bồng chanh đỏ quý hiếm , họ thích thú vì lớp áo lông mĩ miều và sặc sỡ của tôi . Trên chặng hành trình sải cánh trên không trung cùng ánh nắng vàng chói lọi và bầu trời xanh mướt trong cuộc đời của bản thân , tôi tìm được người bạn đời của riêng mình , chúng tôi đồng hành cùng nhau tìm nơi thích hợp để xây tổ . Sau một thời gian vi vu khắp chốn muôn nơi trên không trung cùng người bạn đời của mình , chúng tôi may mắn tìm được một đầm sen tuyệt đẹp nằm giữa những lùm cây xanh mọc um tùm với loài cây vối mọc ven đầm, cùng với ánh sao diễm lệ trên mặt nước . Chúng tôi đáp xuống nơi có loài cây vối mọc và quyết định rằng từ giờ nơi đây sẽ là tổ ấm của chúng tôi . Sinh sống ở nơi đầm sen này một thời gian , cuộc sống của vợ chồng bồng chanh đỏ chúng tôi diễn ra một cách thuận lợi . Cho đến một đêm nọ , sau một ngày đi kiếm ăn mệt mỏi để chăm sóc cho người bạn đời và những đứa con trong tổ , khi đang nghỉ ngơi , bỗng nhiên tôi nghe được tiếng lội nước nhẹ nhàng và âm thanh của ai đó "xì" một vài lần . Tôi cảnh giác lắng nghe , có vẻ như đó là loài người và họ số lượng là hai , tiếng động nước ngày càng gần hơn . Bỗng nhiên , miệng tổ của chúng tôi bị lấp lại , rồi sau đó là một cánh tay khổng lồ thò vào mò mẫm từng ngóc ngách trong ngôi nhà của mình . Cảm xúc sợ hãi và hoảng hốt tràn ngập khắp cơ thể của tôi , thế rồi , tôi bị bàn tay khổng lồ đó chộp lấy rồi được đưa ra ngoài . Con người to lớn vừa mới chộp lấy tôi trao cho một con người khác trông có vẻ bé con hơn , hai con người này quá đỗi to lớn . Tôi sợ rằng nếu mình chống cự , điều xấu sẽ xảy đến với bản thân tôi hay thậm chí là bản thân sẽ không thể toàn mạng trở về với gia đình . Vì vậy , tôi đành ngoan ngoãn nằm im trong vòng tay của con người ấy . Có vẻ như thấy tôi căng thẳng , người ấy đã đưa tay ra , vuốt ve đôi cánh tôi một cách nhẹ nhàng , dường như cậu ta đang trấn an tôi. Sau một lúc , có vẻ như họ đã suy nghĩ gì đó rồi quyết định trả tôi lại về tổ . Tôi còn nhớ rõ lúc ấy bản thân mình như thể được hồi sinh trở lại . Về sau khi sự việc đó xảy ra , chúng tôi quyết định rời đi vì lo lắng cho sự an toàn của bản thân và tổ ấm của chính mình , tuy nhiên , tôi vẫn tiếc nuối với khung cảnh đầy thơ mộng của đầm sen ấy . Chỉ sau một thời gian , chúng vẫn quyết định quay về làm nơi đầm sen ấy một lần nữa . Có lẽ , hai con người ấy nếu không có lòng tốt thì họ sẽ chẳng cho tôi tự do . Giờ đây , tôi vẫn coi họ như những vị ân nhân vì đã tha cho tôi , để cho tôi vẫn có thể sải cánh trên bầu trời bao la một lần nữa.&nbsp;&nbsp;&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-22 15:39:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338602630</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338767825</link>
         <description><![CDATA[<p>Tên Hoàng thi trúc ly  </p><p>                                 Bài làm </p><p>Tôi là bồng chanh đỏ là một giống chim quý có một bộ lông mĩ miều , có cái mỏ nhộn hoắt và oai vệ , lông ức hung hung vàng, còn toàn thân đều đỏ hồng như một đốm lửa thường đậu trên một cọng sen đầm. Tôi đang làm tổ cùng gia đình của tôi thì tôi bị hiền bắt được. Đêm tối, tôi nằm im thin thít trong lòng bàn tay của hiền. Tôi hoảng sợ vì biết mình đã bị bắt cóc. Anh hiền Đã an ủi và âu yếm tôi , biết nhẹ lên đôi cánh mượt của tôi . Và sau đó,  anh hiền Đã thả tôi đi </p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 00:08:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338767825</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338778586</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi là Bồng Chanh Đỏ, tôi có ngoại hình khá đặc biệt, rất dễ nhận biết nhờ bộ lông có màu sắc sặc sỡ. Tôi sống trên cây vối ở một cái đầm sen rộng, cây cối um tùm, mọi thứ xung quanh bao trùm bằng một sự tĩnh lặng. Một hôm, khi màn đêm dần buông xuống, tôi đã chìm vào giấc ngủ say, bỗng nghe tiếng động lớn như thể mọi thứ đang rung chuyển dữ dội. Giật mình tỉnh giấc, tôi vô cùng ngạc nhiên vì mình đang ở một nơi lạ lẫm có một cảm giác ấm cúng lạ thường. Nhưng lúc ấy tim tôi đập thình thịch và vô cùng sợ hãi vì lo cho bản thân và các con của mình. Co ro một hồi lâu, bỗng mặt đất rung chuyển, hiện lên trước mắt tôi là khung cảnh thân quen. Tôi cảm thấy vô cùng mừng rỡ, nhẹ nhõm và lập tức chạy đến con. Sau sự việc này, tôi nhận ra rằng nơi ở của mình đã bị một người lạ đột nhập. Tôi cảm thấy mình rất may mắn và vô cùng biết ơn người đã thả tôi ra. Nhưng tôi quyết định hôm sau mình sẽ dời đến một nơi ở mới an toàn hơn vì lo cho sự sống của các con. Yêu thương được thể hiện bằng nhiều cách khác nhau. Tôi cũng vậy, tôi mong muốn mọi người yêu thương, bảo vệ tôi bằng cách tôn trọng quyền sống và sự tự do chứ không phải vì sự ích kỉ của bản thân khao khát sở hữu những thứ mình mong muốn mà đánh mất quyền tự do được sống của tôi.</p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3442267705/5da7ce28fdffd12482cc0018c85db3cf/image.png" />
         <pubDate>2025-02-23 00:58:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338778586</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338825519</link>
         <description><![CDATA[<p>Tối đấy , trong một khoảng không gian im lặng thì. Tôi nghe thấy tiếng xì xào và tiếng bước chân đi gần tới tổ của tôi, cảm giác sợ hãi dần dần đến gần. Từ đâu một bàn tay to lớn xuất hiện che tổ tôi lại , khiến tôi và gia đình sợ hãi , sau đó có thêm một bàn tay khác có vẻ nhỏ hơn bàn tay lúc nãy, thò vào hang tôi. Tôi và gia đình có gắng trách né thì bàn tay đó đã lấy ra , cứ tưởng đã thoát khỏi thì bàn tay to lớn của anh Hiền thì vào mò mẫm mà tóm lấy tôi. Nỗi sợ hãi của tôi càng ngày càng tăng cao , cố gắng giẫy giụa để thoát ra nhưng không thể. Tại sao lại bắt tôi chứ gia đình tôi đâu có làm hại ai đâu chứ , anh Hiền đưa tôi cho Hoài cầm lấy và tiếp tục thò tay vào để bắt gia đình tôi, tôi nằm trong tay của Hoài run rẩy sợ hãi kèm theo đó là sự trách móc tại sao hai anh em họ lại bắt tôi , thì bàn tay của Hoài vuốt nhẹ lên đôi cánh của tôi khiến tôi đỡ sợ hơn phần nào. Bỗng anh Hiền nói Hoài thả tôi lại tổ , khiến tôi rất vui mừng vì đã đc tự do nhưng vẫn sợ vì sợ sẽ bị bắt lại thêm một lần nữa. Ngay sáng sớm hôm sau tôi và gia đình đã bay đi nơi khác để không bị bắt nữa, nhưng nơi đó không bằng cái đầm sen chỗ chúng tôi từng ở , chúng tôi phải đi kiếm từng miếng ăn rất khó khăn. Còn khi ở bên đầm sen thì chỉ cần xuống đấy là có tép để bắt , vài năm sau đó thì chúng tôi quyết định bay về lại cái đầm thơ mộng ấy.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 03:14:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338825519</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338841336</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi là một con chim bồng chanh đỏ, sống tự do giữa bầu trời xanh thẳm. Mỗi buổi sáng, tôi thường đậu trên một cọng sen khô ven đầm, cảm nhận làn gió mát thổi qua bộ lông óng ánh.</p><p>Một hôm, tôi đang ở trong tổ thì Hiền thò tay vào hang để bắt tôi lên và đưa cho Hoài. Tôi nhìn Hoài với một ánh mắt ngạc nhiên, không hiểu vì sao mình lại bị bắt. Hoài nhìn tôi với một ánh mắt dịu dàng và âu yếm vuốt nhẹ đôi cánh của tôi. Những giây phút ấy thật khó tả, vừa sợ hãi, vừa lo lắng. Nhưng khi Hiền thả tôi về lại tổ của mình, tôi cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng. Sau khi được thả về lại tổ, tôi cùng các con của mình đã rời đi đến nơi khác để sống vì cảm thấy chỗ đó không còn an toàn.</p><p>Dù bị bắt tôi đã nhận ra rằng không phải ai cũng muốn làm hại mình. Cảm ơn hiền vì đã thả tôi về với bầu trời tự do của mình.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 04:05:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338841336</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338844800</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi là Bồng Chanh Đỏ , khi Hiền và Hoà bắt được tôi người tôi co rúm lại , chờ đợi số phận nghiệt ngã . Nhưng Hiền không hại tôi chỉ nâng tôi lên rồi vuốt ve đôi cánh của tôi.Tôi vẫn lo lắng và sợ hãi , nhưng Hiền nhìn tui một lúc lâu rồi thả tôi . Khi nhận ra tôi được tự do tôi liền vỗ cánh bay vút lên trời.Lòng tôi tràn ngập niềm vui và biết ơn khi Hiền đã thả tôi về với tự nhiên</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 04:15:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338844800</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338863740</link>
         <description><![CDATA[<p>Châu Thanh Hưng</p><p>Lớp 8/1</p><p>                          Bài làm</p><p>   Hai anh em Hiền và Hoài có đam mê tìm hiểu về các loài chim. Hiền là một người có kiến thức sâu rộng về các loài chim và khi gặp bất kể loài chim nào anh cũng có thể đoán được tên và hoạt động hằng ngày của chúng. Một ngày nọ,khi tôi đang đậu ở trong đầm sen của làng thì có hai anh em hiền vào hoài cứ ngắm tôi miết,cứ như thế ngày nào họ cũng đến đây ngắm vẻ đẹp của tôi. Vào một hôm thì tôi quyết định di cư ở nơi khc vừa bay tôi vừa nghĩ chc từ giờ họ sẽ rất bùn và hụt hẫn khi không còn gặp tôi nữa. Lúc này trời đã tối và tôi nghĩ mình sẽ được yên ổn, và rồi có một bàn tay của anh Hiền đút vào hang bắt tôi ra, tôi hoảng sợ cố vùng vẫy để trở về tổ với đàn con của mình, nhưng khi trên tay anh hiền thì anh vuốt ve tôi nên cũng được một phần nào đỡ sợ. Nhưng quá may mắn khi tôi đc anh hiền thả tôi về vì anh thấy tôi còn có đàn con nhỏ cần phải chăm sóc. Tôi quá vui mừng và biết ơn khi anh đã ko bắt tôi về nuôi . Tôi nghĩ rằng sau này hai anh em họ sẽ rất nhớ tôi , nhưng qua đó thì họ đã học được bài học về tình yêu thương ,việc tôn trọng sự tự do , và biết bản thân không nên chiếm hữu những thứ không thuộc về mình</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3442643231/5f97365bd9431b12aafe63b3de02e29f/inbound455853125974538965.png" />
         <pubDate>2025-02-23 05:26:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338863740</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338865070</link>
         <description><![CDATA[<p>Truyện "Bồng chanh đỏ" của tác giả Đỗ Chu em khiến em vô cùng bất ngờ trước tình tiết chim bồng chanh đỏ bị bắt và được thả ra ngoài đã khiến tôi có suy nghĩ rằng là nếu lúc đó tôi là chim bồng chanh đỏ sẽ có cảm xúc như thế nào khi bị bắt và được thả lại vào tổ.Nếu lúc đó tôi là chim bồng chanh đỏ thì tôi sẽ vô cùng hoãng loạn và sợ hãi khi bất ngờ bị Hiền bắt và khi đc thả ra ngoài thì tôi sẽ rất vui mừng nhưng lại vô cùng sợ hãi nơi mà tôi đã bị bắt và sẻ bỏ đi thật xa nơi mà tôi đã từng bị bắt và không bao giờ trở về nơi mà mik bị bắt nhưng tôi rất bất ngờ khi mà ở cuối truyện chim bồng chanh đã trở về.Qua câu truyện trên tôi đã rút ra được những bài học quý giá về thái độ tôn trọng quyền sống,tự do đối với thế giới tự nhiên</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 05:32:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338865070</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338866896</link>
         <description><![CDATA[<p>Cảm xúc khi bị bắt : tôi cảm thấy hoảng loạn khi một bàn tay lớn và lạ bắt lấy mình. Cảm giác bị siết chặt khiến đôi cánh của mình không thể vỗ bay, và mình không thể làm gì ngoài việc kêu lên, cố gắng vùng vẫy. Lồng ngực mình thắt lại vì sợ hãi, đôi mắt mở to đầy kinh hoàng, không hiểu tại sao mình lại bị bắt. Mình rất sợ hãi và lo lắng cho bầy con, không còn được tự do</p><p><br/></p><p>Cảm xúc khi được thả ra : Khi tôi cảm nhận được bàn tay buông ra, một làn gió tự do thổi vào bộ lông vàng, và đôi cánh mình lại được vươn rộng. Lúc đó, cảm giác vui mừng, nhẹ nhõm dâng lên trong lòng, như thể mình được sống lại lần nữa. Mình vội vàng bay về lại ngôi nhà, nhưng vẫn còn chút lo lắng, nhưng tôi cũng thấy rất vui vì được tự do </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 05:40:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338866896</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>namphu1807</author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338878842</link>
         <description><![CDATA[<p>&nbsp;Em tên là: Nguyễn Nam Phú</p><p>Lớp: 8/1</p><p>                                             Bài làm&nbsp;&nbsp;&nbsp; </p><p>     Tôi là chim bồng chanh đỏ - một loài chim nhỏ bé nhưng kiêu hãnh với bộ lông rực rỡ như ánh hoàng hôn cháy rực trên nền trời. Vào một buổi tối nọ, khi vợ chồng chúng tôi đang chuẩn bị đi ngủ bỗng nghe thấy tiếng xì xào và tiếng bước chân của con người đang tiến gần đến tổ của tôi. Đột nhiên, có một bàn tay đang cố gắng bắt lấy chúng tôi, tôi nhanh chóng chạy vào sâu trong tổ nhưng không thoát khỏi bàn tay ấy. Một bàn tay ấm áp nhưng rắn chắc đã bắt lấy tôi! Tôi hoảng sợ và nằm im thin thít. Tôi nhận ra người bắt cóc mình là hai cậu bé – đó là Hiền và Hoài. Hoài cẩn thận nhấc tôi lên từ tay của Hiền, cậu ấy âu yếm vuốt nhẹ lên đôi cánh của tôi, đôi mắt ánh lên vẻ thích thú. Trái tim tôi đập mạnh, không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Tại sao họ lại lấy đi quyền tự do của loài chim nhỏ bé như tôi chứ? Nhưng rồi, điều tôi không ngờ tới đã xảy ra. Hiền đã cướp lấy tôi trong tay của Hoài rồi đặt lại tôi vào tổ. Lòng tôi tràn ngập niềm vui sướng và biết ơn. Hóa ra, con người cũng có những tấm lòng nhân hậu, biết yêu thương và trân trọng tự do của loài chim nhỏ bé như tôi!</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 06:19:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338878842</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338880141</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p>                      Bài Làm</p><p><br/></p><p>Là một chú chim bòng chanh đỏ với bộ lông đầy màu sắc rực rỡ, tôi luôn muốn được sải cánh bay qua những cánh đồng vàng, hoà mình vào thiên nhiên bao la, tôi luôn muốn được tự do bay lượn trên bầu trời, và muốn sống một cuộc sống tự do. Nhưng có những con người không cho tôi làm điều đó, họ có ham muốn bắt được tôi và nhốt tôi trong chiếc lồng nhỏ bé không thấy được bầu trời.</p><p>    Một hôm tôi bay qua một đầm sen đầy những bông hoa sen nở rộ, rồi đậu trên một cọng sen khô ven đầm để cảm nhân không khí mát mẻ, và mùi thơm thoang thoảng của hoa sen.Tôi bỗng thấy phía đối diện có hai người anh em đứng ngắm nhìn tôi với ánh mắt say mê,thích thú. Nhiều ngày như vậy tôi cứ thấy hai anh em họ ra đầm ngắm nhìn tôi, dường như  họ sợ nếu không thấy tôi thì họ sẽ không được ngon giấc sao.Tôi cùng gia đình của mình xây nhà ở một gốc vối gần bờ đầm . Trong một bầu trời đêm vắng lặng cùng với những ánh sao lấp lánh rọi xuống đầm sen. Tôi đang chăm sóc gia đình nhỏ của mình thì bỗng có một bàn tay to lớn thò vào tổ kéo tôi ra trước sự bất ngờ của tôi. Tôi hoảng sợ chẳng biết phải làm gì khi có người bắt tôi, trong khi tôi đang run rẩy sợ hãi thì có một bàn tay khác nhẹ nhàng vuốt ve lên đôi cánh của tôi như một lời an ủi vì đã khiến tôi hoảng sợ. Tôi cứ nghĩ hai người anh em đó sẽ bắt nhốt tôi vào chiếc lòng nhỏ bé và tôi không còn quyền tự do bay lượn trên bầu trời nữa. Tôi đang lo lắng cho gia đình của mình cũng sẽ bị bắt đi như vậy,nhưng may thay tôi được thả trở về tổ . Được thả về, tôi nghe người anh nói với người em là sẽ tha cho tôi vì tôi còn gia đình. Tôi vui mừng khi được thả trở về tổ, vậy là tôi không phải sợ bị nhốt trong chiếc lòng và mất đi quyền tự do bay lượn nữa. Ngày hôm sau tôi cùng gia đình tôi chuyển đi nơi khác làm tổ ,tôi sợ nếu ở thêm vài ngày chắc tôi cũng bị bắt trở lại cho mà coi. Tôi cũng có chút hơi buồn vì tôi phải xa nơi có nguồn thức ăn đầy đủ và không cần phải bay xa để kiếm.</p><p>     Toi thầm cảm ơn người anh đã tha cho tôi cùng gia đình của tôi ,và trả lại cho tôi sự tự do vốn của của một loài chim như tôi. Tấm lòng nhân ái của anh xứng đang được yêu quý vì anh tôn trọng quyền tự do của các loài sinh vật. Và Nếu như không có anh thì tôi và gia đình có thể đã bị người khác bắt về làm chim cảnh rồi .</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 06:24:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338880141</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338880520</link>
         <description><![CDATA[<p>  Truyện "Bồng Chanh Đỏ" của tác giả Đỗ chu, đã để lại cho tôi rất nhiều cảm xúc và bất ngờ khi chứng kiến cảnh nhân vật Hiền bắt chim Bồng Chanh Đỏ và thả ra.Nếu tôi là chú chim Bồng Chanh Đỏ đó khi bị bắt tôi sẽ hoảng hốt sợ hãi cố gắng thoát khỏi vòng tay của Hiền và tuyệt vọng khi không làm gì được và nghĩ đến những chú chim non đang còn trên tổ lòng tôi lo lắng vô cùng ,trong lúc tôi lo lắng hoảng sợ thì Hiền đã thả tôi về tổ tôi rất vui mừng và cảm động rất bất ngờ trước sự tốt bụng của Hiền .Trong tối hôm đó, tôi đem những chú chim non đi xa thiệt xa chỗ đó bởi vì tôi nghĩ rằng bọn họ sẽ quay lại và bắt những chú chim non khi tôi không có ở đó.Tôi thật may mắn khi tôi không phải chú Chim Bồng Chanh đỏ đó và tôi thấy nhân vật Hiền rất tốt bụng và có trái tim vị tha.Qua câu truyện "Bồng Chanh Đỏ" tôi đã rút ra bài học rằng tôn trọng quyền sống và quyền được tự do đối với thiên nhiên.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 06:25:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338880520</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338883765</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p>                         Bài làm </p><p>Tôi là một chú chim , tôi sống cùng một người bạn đời và loài người còn hay gọi chúng tôi là chim bồng chanh đỏ . Tôi sống ở chỗ gốc vối bên đầm sen tại một ngôi làng nhỏ , tôi rất yêu thích cuộc sống hiện tại vì tôi có thể tự do bay lượn trên bầu trời , hoà mình vào những làn gió mát , lướt nhẹ trên mặt nước hoặc đơn giản là đậu trên cọng sen khô ngắm nhìn mọi cảnh vật xung quanh . Nhưng cho đến một ngày mọi thứ dần như bị dập tắt khi tôi bị một bàn tay thật to lớn mà chẳng hề có cảnh báo nào trước , thò vào hang   và nắm lấy tôi, đâu óc tôi lúc này bấn loạn lên vì sợ hãi , tôi chẳng thể làm gì hơn ngoài việc vùng vẫy khỏi sự trói buộc ấy . Đột nhiên một bàn tay khác âu yếm , vuốt ve tôi , dường như họ đang trấn tôi sau khi vừa bắt tôi đi khỏi thế giới mà tôi đang rất hạnh phúc với nó . Tâm trạng tôi ngay lúc này vừa sợ hãi xen lẫn sự lo lắng đang tràn trề khắp người , tôi chỉ ước bản thân có thể nói được với họ rằng việc họ làm là sai khi mà chẳng có chú chim nào muốn giam cầm trong một cái lồng hằng ngày chờ ăn và hót líu lo cả . Rồi đột nhiên họ đặt tôi trở lại vào hang , từ sợ hãi tôi chuyển sang cảm thấy khó hiểu nhưng tôi cũng thật sự biết ơn họ và vui sướng biết nhường nào , vì có lẽ họ chỉ hiếu kì muốn ngắm nhìn tôi gần hơn chứ chẳng có ý định gì xấu hơn , nhưng cái gần này đã làm tôi rất sợ hãi  . Chúng tôi nhanh chóng sơ tán đi nơi khác cùng các con mình và có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ quay lại nơi này , tôi sợ nếu lại có thêm một ai khác đến bắt không chỉ tôi mà cả gia đình tôi thì thật chẳng biết sẽ tệ đến mức nào . Tôi ngưỡng mộ con người vì họ có tình yêu thật mãnh liệt nhưng cũng sợ hãi khi tình yêu đó đi không đúng hướng sẽ dẫn đến sự trói buộc , sỡ hữu và ích kỉ . Sau khi rời bỏ chốn đây tôi càng muốn họ rút ra được bài học khi yêu hãy tôn trọng sự tự do của nhau , tình yêu là sự vị tha và mong muốn đối phương được hạnh phúc , có lẽ không chỉ riêng họ mà nhiều người vẫn còn đang hiểu sau về ý nghĩa của tình yêu.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 06:37:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338883765</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338900793</link>
         <description><![CDATA[<p>Xin chào! Tôi là bồng chanh đỏ - một loài chim quý hiếm. Gần đây,  tôi và người bạn đời của mình thường xuyên lui tới một đầm sen nọ,  cùng bộ lông nổi bật và lộng lẫy của mình,  chúng tôi không thể nào tránh khỏi việc bị bắt làm thú cưng. Đúng như dự đoán,  vào một buổi tối nọ,  tôi đã bị bắt bởi 2 đứa nhóc. Lúc đầu,  hang của tôi bị đậy lại bởi một thứ gì đó khiến mọi thứ xung quanh tôi trở nên tối om rồi bổng có một bàn tay đưa vào nhưng mà không mò được gì tuy vậy nhưng đã tặng cho tôi một pha hú vía. May mắn chẳng được bao lâu thì lại có một bàn tay to lớn lôi tôi ra ngoài,  do quá hoảng sợ nên tôi chỉ dám nằm yên mà run rẩy, bổng có hơi ấm nhẹ nhàng vuốt lên đôi cánh của mình khiến tôi cảm thấy được an ủi phần nào. Nhưng điều đáng sợ hơn đã tới, một thằng nhóc đã đưa tay lại vào hang để cố gắng bắt luôn vợ con của tôi. Tôi muốn vùng lên để cứu lấy họ nhưng do sức tôi quá yếu chẳng lay chuyển được gì. Chợt nhóc đó rút tay ra,  có vẻ đã bỏ cuộc rồi,  cậu ấy bế tôi lên và đặt tôi trở lại tổ của mình ,  tôi cảm thấy vô cũng vui mừng và biết ơn họ nhưng lẫn vào đó vẫn có chút sợ hãi,lo lắng. Thì ra trên đời này vẫn còn người tốt như vậy,  rõ ràng đã bắt được một chú chim quý lại có bộ lông rực rỡ như tôi nhưng vẫn thả ra để trả lại tự do cho con vật nhỏ bé này. Trong đêm, chúng tôi đã dọn tổ là chuyển sang nơi ở khác để tránh có chuyện đáng tiếc xảy ra. Phải rời xa đầm sen xinh xắn, yêu kiều nơi có nhà cửa, tôm tép đủ đầy nên tôi tiếc lắm chứ, lòng tôi cứ bồi hồi nao nức chẳng muốn rời xa nhưng phải làm sao đây khi tôi đã cảm nhận được sự đe dọa rất lớn ở nơi đây. Tôi không trách họ bởi trong cuộc sống ai mà chẳng có lầm lỡ, tôi còn biết ơn khi họ đã trả lại sự tự do cho chúng tôi. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 07:25:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338900793</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338909340</link>
         <description><![CDATA[<p>Chúng tôi là 1 đôi bồng chanh đỏ sống ở dưới gốc 1 cây vối ở 1 đầm nước. Từ lúc sinh sống chúng tôi đều thấy ngày nào cx cs 2 anh em ra ngoài đầm ngắm chúng tôi. Vào 1 buổi tối ánh sao lấp lánh trên những vũng nc trên đầm. Lúc đó tôi cảm nhận như mặt đất đang run chuyển và cs 1 cánh tay thò vô hang và chụp lấy tôi. Tôi chx kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, cơ thể tôi bị giữ chặt lại. Cảm giác ấy thật chật chội. Tôi cố gắng thoát ra,  tôi cánh vỗ trong lúc tôi rất hoảng loạn, cố gắng giãy dụa nhưng mọi thứ đều vô vọng. Cảm giác của tôi là hoang mang và sợ hãi vì tôi chưa bao giờ bị bắt. Lúc ấy, tôi đã nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ được tự do. Rồi đôi bàn tay đang giữ tôi đưa tôi sang cho một người khác. Tôi vô cùng hoảng sợ, chẳng thể làm gì ngoài việc nằm im trong lòng bàn tay ấm áp ấy. Nhưng rồi, tôi cảm nhận bàn tay ấy không nắm chặt lấy tôi và không làm tôi đau. Thay vào đó, tôi cảm nhận như có một sự quan tâm trong đó. Tôi không còn dãy dụa nữa. Dù vậy, khi bị nhốt vào lòng bàn tay ấy, tôi ko thể bay lượn như  tôi đang mất đi phần nào sự tự do. Tôi không biết rằng mình có được thả  ra  hay sẽ bị nhốt. Nhưng bàn tay ấy ko nhốt tôi đôi bàn tay ấy đã mở ra để tôi trở về tổ. Tôi không hiểu tại sao họ lại bắt tôi rồi lại thả tôi ra. Tôi rất vui vì bản thân sẽ không bị nhốt vào một cái lồng nhỏ nào đó. Ttoi cũng  có chút bất ngờ trước hành động ấy. Tôi thật sự rất biết ơn cậu ấy. Cậu ấy không làm hại tôi mà còn cho tôi thêm một lần  có thể bay lượn trên bầu trời mà còn đc vui vẻ bên gia đình  </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 07:49:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338909340</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338909369</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p><br/></p><p>"Ôi, cuộc đời tôi, một chú chim bồng chanh đỏ xinh đẹp, đang yên bình bên tổ ấm nhỏ ven đầm sen, bỗng một ngày bị bàn tay con người tóm gọn. Lúc ấy, tôi hoảng sợ tột độ, tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực bé nhỏ. Cảm giác tù túng, mất tự do khiến tôi vô cùng đau khổ. Tôi nhớ da diết bầu trời xanh bao la, nhớ những cánh đồng lộng gió, nhớ tiếng kêu thân thương của đồng loại.</p><p><br/></p><p>Nhưng rồi, điều kỳ diệu đã xảy ra. Thay vì giam cầm, cậu bé ấy lại nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mượt mà của tôi, ánh mắt lấp lánh sự yêu thương. Tôi cảm nhận được sự ấm áp, chân thành từ cậu. Và rồi, cậu mở tay, trả tôi về với tổ ấm.</p><p><br/></p><p>Khoảnh khắc được sải cánh bay lên, tôi như sống lại. Niềm vui, hạnh phúc vỡ òa. Tôi líu lo không ngừng, cảm ơn cậu bé tốt bụng đã cho tôi tự do, cho tôi được trở về với gia đình. Từ đó, tôi càng thêm yêu quý con người, những người biết trân trọng và bảo vệ thiên nhiên.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 07:49:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338909369</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>thuyhuong181011</author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338909509</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3442821545/90ed7edd5d242ef20ec8f75bae52357c/chim_b_ng_chanh___.docx" />
         <pubDate>2025-02-23 07:50:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338909509</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338927902</link>
         <description><![CDATA[<p>Tô Nguyễn Thạch Thảo </p><p><br/></p><p>   Tôi đang nằm trong hang thì bỗng nhiên có một bàn tay to lớn chộp bắt lấy tôi. Tôi đã cố gắng tránh né vùng vẫy nhưng không thể nào và bị bàn tay to lớn bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé của tôi khiến không gian xung quanh trở nên mờ mịt. Tôi cảm thấy rất sợ hãi và vô cùng lo lắng khi bị tách biệt với gia đình của mình. Rồi không biết tôi sẽ bị đưa đến những nơi nào,tôi có được trở về với người thân và cùng nhau bay lượn nữa hay không. Nhưng rồi,phép màu đã thật sự tồn tại nhân vật Hiền đã thả tôi xuống,trả lại tự do cho tôi và đưa tôi về lại với gia đình của mình. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc vì Hiền đã cho tôi cơ hội được sống tự do thêm một lần nữa. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 08:39:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338927902</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338927944</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi là bồng chanh đỏ,1 loài chim quý hiếm và tôi sống ở trong một đầm nước.Nơi đây rất tuyệt và tiện nghi,nhà tôi là 1 cái hang nhỏ gần kế bên đầm nước,ở đầm nước rất có nhiều loài như:cá,tôm,cua,...Tha hồ cho tôi bắt.Gia đình tôi mới sinh một đàn chim non nên vợ,chồng tôi thay phiên nhau đi kiếm ăn.Sống ở đây một thời gian tôi thấy rất yên bình và trong lành nhưng rồi cho đến một ngày.cái ngày định mệnh ấy,khi trời đã tối gia đình tôi đã bắt đầu đi ngủ,trong khi ngủ tôi nghe thấy tiếng lúc đục ở ngoài của hang.Tôi thấy chẳng lành và biết tai họa sắp ấp tới,bất chợt một đôi bàn tay thô ráp chụp lấy tôi,siết chặt lấy đôi cánh nhỏ bé.Tôi hoảng sợ tột độ,cố gắng vùng vẫy nhưng vô ích.Nếu tôi bị bắt thì ai sẽ lo cho đàn con thơ của tôi?còn bạn đời tôi thì sao?lúc đó tôi nghĩ rằng số phận mình đã kết thúc.Rồi đột nhiên tôi được đưa lại cho một khác cầm tôi,hắn vuốt ve và nói gì với tôi,rồi tên con lại cho tay vào tổ để bắt bạn đời của tôi.Nhưng sau một lúc hắn lấy tay ra nhưng chẳng có gì cả,rồi bất chợt hắn giật lấy tôi lại của tên đang cầm tôi và bỏ tôi lại vào tổ,lúc đó tôi rất bất ngờ,tại sao hắn bắt mình ra rồi lại cho vào lại tổ.Tôi nghĩ rằng mai tôi và gia đình sẽ chuyển đi nơi khác,chợp mắt một lúc,bình minh lấp ló tôi cùng gia đình đi đến nơi ở mới,một nơi yên bình không có ai phá phách và làm phiền.</p><p>bài của em Đỗ Trường Giang</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 08:39:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338927944</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338952355</link>
         <description><![CDATA[<p>Bỗng một hôm khi tôi đang ở trong tổ của mình thì có hai người anh em muốn tới bắt tôi và những đứa con trong tổ. Tôi rất hoảng sợ vì có người muốn bắt chúng tôi nhưng cũng không làm gì được họ thò tay vào trong tổ để bắt bằng được chúng tôi , thật không may tôi là chú chim mà họ bắt lấy . Tôi cứ nghĩ là mình sẽ bị bắt và giam cầm mãi mãi và sẽ rời xa gia đình nhỏ của mình nhưng không , họ bắt lấy tôi ngẫm nghĩ một lúc thì người anh tên Hiền đã thả tôi trở lại với tổ của mình , tôi rất vui mừng nhưng cũng rất sợ hãi vì cứ nghĩ mình sẽ không bao giờ gặp lại gia đình nữa</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 09:44:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338952355</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338975466</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>BÀI LÀM</strong></p><p>Tôi là một chú chim bồng chanh đỏ, tự do bay lượn trên bầu trời cao và khoác lên mik một bộ lông vàng đỏ hồng rực rỡ cùng với cái mỏ nhọn hoắt và oai vệ. Tôi thường đậu trên cọng sen khô ở ven đầm và cảm nhận làn gió nhẹ cùng với hương thơm thoang thoảng của sen trong đầm.</p><p>Bỗng một hôm tôi đang ở trong tổ thì chợt có một bàn tay đến và bắt chặt lấy tôi, bàn tay ấy chính là của anh Hiền. Sau khi bị bắt, tôi rất ngạc nhiên và hoảng sợ còn anh Hiền thì nhẹ nhàng đưa tôi vào lòng bàn tay của Hoài, cảm xúc lúc đó thật khó tả tôi run rẫy và sợ hãi đến nỗi nằm im thin thít không dám làm gì cả. Trong lúc tôi sợ hãi và lo lắng anh Hoài đã vuốt ve âu yếm tôi nhưng nỗi sợ trong tôi không nguôi được. Nhưng rồi đột nhiên anh Hiền cầm lấy tôi và thả tôi quay về tổ, lòng tôi cảm thấy nhẹ nhõm và vui sướng biết bao. Sau khi họ ra về tôi cùng gia đình bay đi tìm nơi khác sống vì quá sợ hãi và nghĩ nơi đó không còn an toàn để tiếp tục sống ở đó nữa.</p><p>Mặc dù đã chuyển đến nơi khác sống nhưng tôi vẫn biết ơn anh Hiền và không thể quên được cái đầm sen nơi quen thuộc đó, vì nơi đó đã từng là mái ấm của gia đình tôi cũng là nơi tôi sinh sống và kiếm ăn hàng ngày ở đó. Tuy anh Hiền từng bắt tôi nhưng tôi không nghĩ anh có ác ý vì tôi cảm nhận được ánh mắt anh có sự vị tha và giàu lòng nhân ái trong đó. Sau lần đó tôi đã nhận ra rằng con người không phải ai cũng xấu và cũng thầm cảm ơn anh Hiền vì đã thả tôi về với gia đình và bầu trời tự do của mình.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 10:32:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338975466</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338979752</link>
         <description><![CDATA[<p>Một hôm tôi tìm được một nơi ở có thể cho tui sống và ở đó. Đó chính là một đầm sen tôi ở đó hằng ngày và rồi một hôm tôi thấy hai con người nào đó xa lại tên là hiền và hoài,và họ cứ nhìn tôi ở nơi xa họ nhìn tôi với những ánh mắt xây mê, và rồi một ngày tôi thấy hai anh em hiền và hoài kéo nhau ra đầm sen để bắt tôi họ bắt tôi và tôi vùng vẫy và rồi họ bắt dính tôi thấy tôi và hiền và hoài nhìn tôi chầm chầm với những ánh mắt xây mê, và rồi hiền thả tui ra tôi không biết tại sao họ lại thả tôi ra nữa , và rồi tôi nghe những tiếng cãi vã của hiền và hoài . và rồi trong ngay ngày hôm đó tôi bây đi chỗ khác để sinh sống.</p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p><p>Dương Nguyễn Khang</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 10:43:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338979752</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338988034</link>
         <description><![CDATA[<p>Đặng Ngọc Thy </p><p><br/></p><p>Tôi là một chú chim bồng trên đỏ với bộ lông có nhiều màu sắc rực rỡ,tôi có cái mỏ nhọn hoắt và dài, toàn thân tôi đều có màu đỏ hồng như một đốm lửa.</p><p>Ở Đầm Sen của một ngôi làng đây chính là nơi mà tôi cùng với gia đình của mình sinh sống. Mỗi sáng sớm tôi thường hay đậu trên một cọng sen khô ven đầm phơi mình dưới ánh nắng sáng sớm. Bỗng tôi lại bắt gặp có hai cặp mắt cứ dán chặt vào tôi thì ra là hai cậu bé mà ngày nào cũng đứng trên bờ đầm ngắm nhìn tôi không mỏi mắt. Vào một đêm tối mọi thứ trở nên yên bình và tĩnh lặng chỉ còn tiếng gió,lá cây Xào Xạc và Tiếng dế kêu râm ran. Đang lim dim thì tôi cảm nhận được có một thứ gì đó tôi liền mở mắt ra thì lập tức có một bàn tay to lớn đang mò trong hang  làm cho vợ chồng tôi và đứa con nhỏ vô cùng sợ hãi. Nhưng có lẽ tổ của tôi nằm  khá sâu nên bàn tay đó không thể với tới. Trong lúc tôi cảm thấy may mắn vì bàn tay to lớn đó đã rút ra thì lại có một bàn tay khác xuất hiện và bắt lấy tôi ra khỏi hang. Nằm trong lòng bàn tay to lớn đó tôi vô cùng hoảng sợ và không dám cử động chỉ nằm im thin thít, nhưng rồi có một bàn tay vuốt nhẹ lên đôi cánh mượt như đang an ủi tôi. Tôi lại thấy cậu bé đã bắt tôi ra đang thò tay vào hang để bắt gia đình khiến tôi cùng lo lắng. Sau một hồi cậu bé ấy đã quyết định tha cho gia đình tôi và thả tôi trở lại về tổ. Giây phút đó, tôi thật sự biết ơn và nhẹ nhõm.</p><p>Sau ngày hôm ấy tôi đã quyết định rời khỏi nơi này và tìm cho mình một khu đầm khác để sinh sống cùng với gia đình mình.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 11:05:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338988034</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338990789</link>
         <description><![CDATA[<p>Tên: Bùi Lê Thị Thanh Hường</p><p>Tôi chính là một chú Chim Bồng Chanh Đỏ với vẻ đẹp có bộ lông nhiều màu sắc rực rỡ, tôi và bạn tôi rất thích bây lượn trên không rộng lớn. Chúng tôi chọn một ngôi làng để làm nơi trú ở trong đó.Một hôm chúng tôi đang đậu trên một cọng sen khô ở ven đầm, bỗng tôi thấy hai cậu bé ở đối diện nhìn chúng tôi say mê không thể rời mắt. Tôi cảm thấy hai đôi mắt hồn nhiên thể hiện sự tò mò ,thích thú đến mức nào. Cậu bé đó hằng ngày ra trong ngắm tôi từng chút, có đôi lúc cậu bé nhỏ đó rủ lũ trẻ lại nhìn chúng tôi. Trong một đêm, ban đêm đã phủ hết bầu trời tôi thấy một cánh tay rất to trong hang của chúng tôi và đang mò kiếm  để bắt, một lúc sau tôi cũng bị bắt lấy. Trong lúc tôi bị bắt tôi rất tuyệt vọng vì cậu bé đó đã lấy tôi từ tay người em và thả cho tôi tự do ngay giây phút đó, tôi vô cùng biết ơn cậu bé ấy. Sau câu chuyện bị bắt, chúng tôi quyết định rời di đầm làng đó. Hôm sau   trên khung không trung tôi thấy hai anh em họ đang nói chuyện ở chỗ chúng tôi và nói chuyện</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 11:12:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338990789</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338998740</link>
         <description><![CDATA[<p>  Tôi là 1 chú chim bồng chanh đỏ, một loài chim nhỏ bé nhưng lại mang trên mình bộ lông đỏ rực rỡ và rất quý hiếm. Tôi yêu bầu trời xanh , yêu những cánh rừng bạt ngàn và những dòng xuối trong lành. Mỗi ngày, tôi tự do tung cánh, hót vang giữa thiên nhiên. Nhưng 1 ngày nọ tôi đã bị những con người bắt .</p><p>  Hôm đó, tôi đang ở trong hang chăm sóc đàn con thì bỗng dưng có 1 cánh tay bịt cửa hang và bắt tôi lại. Tôi hoảng sợ nhưng không còn đường lui! Dù trời rất tối nhưng tôi vẫn thấy được cặp mắt ng lanh khi nhìn tôi tim tôi như muốn nhảy ra ngoài ,tôi chỉ biết nằm im 1 chỗ không dám cử động dù là 1 chút . Nhưng điều kì lạ là cậu không mang tôi về nhà và nhốt vào lồng như những người khác. Cậu nâng tôi lên và chắc rầng cậu biết tôi đang rất sợ hãi nên cậu nhẹ nhàng vuốt ve đôi cánh muọt mà của tôi . Tôi cảm nhận được rằng cậu không hề có sự ác ý mà chỉ có sự tò mò trong đôi mắt ấy.</p><p>  Một lát sau, tôi nghe như hai cậu bé đang nói chuyện với nhau và tôi bị cướp lấy bởi một cậu bé khác và cậu bé ấy đã đặt tôi trở lại vào hang . tôi ngẩn ra một lúc , vì không hiểu tại sao cậu lại thả tôi ra nhưng tôi lại không suy nghĩ nữa mà quay trở về với đàn con thơ , trong lòng tôi rất biết ơn cậu bé tốt bụng .</p><p>  Tự do -một điều tôi tưởng dường như đã mất đi, nhưng nó đã quay trở lại với tôi bởi sự nhân hậu của những cậu bé ấy. Tôi sẽ không bao giờ quên đi sự tốt bụng ấy . Cho dù sau này tôi có đi đâu về đâu thì trong lòng tôi vẫn luôn nhớ về những con người đã đối xử tốt với tôi, để tôi vẫn được tiếp tục cất cánh giữa trời xanh.</p><p>                                                                           Người gửi</p><p>                                                             VŨ PHẠM THÙY DƯƠNG</p><p>  </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3443199345/8b21d3c786e44e6c6ed2fc1fa036d7ef/chim_bong_chanh_do_la_chim_gi_1.jpg" />
         <pubDate>2025-02-23 11:30:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338998740</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338999715</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3443327581/073b93b32df6ca31a67abc6c94c08a36/_bng_chanh___.docx" />
         <pubDate>2025-02-23 11:32:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3338999715</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339001846</link>
         <description><![CDATA[<p>Trịnh Thanh Tuyền </p><p>Lúc trước, hai vợ chồng tôi và đứa con nhỏ từng sống trong một đầm làng có tôm, tép, mát mẻ, thoảng mùi của sen. Khi ấy tôi  được phen hoảng hốt và cũng như kỉ niệm khó phai. Tôi là chú chim bồng chanh đỏ và có lẽ trông tôi sặc sỡ và hiếm khi bắt gặp nên cũng gọi là quý hiếm. Tổ chúng tôi gần cây vối và khá sâu. Không biết vì sao hôm ấy, hai anh em đã bắt được tôi. Lúc đó chỉ biết hoảng sợ và nằm im thin thít trên tay của Hoài, tôi lo lắng con nhỏ trong tổ và còn không biết họ định làm gì tôi. Chưa được bao lâu, chưa vơi nỗi sợ, anh Hiền đã đặt tôi về tổ. Với sự bất ngờ, tôi vui sướng cũng như biết ơn anh Hiền đã trả tôi về với cuộc sống của mình. Hai anh em dường như cảm thông và thương sót cho chú chim bồng chanh đỏ tôi đây, tôi cảm thấy hai anh có tình yêu thương, tôn trọng sự sống của loài chim như chúng tôi. Hiểu rằng loài vật nào cũng cần sự tự do, cần được sống cuộc đời của riêng nó, qua đó tôi còn mong ai cũng có nhận thức và tình cảm đối với tự nhiên như hai anh em họ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 11:37:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339001846</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339036061</link>
         <description><![CDATA[<p>TÊN : Dương Thị Ngọc Huyền </p><p>                  Bài làm </p><p>Cảm xúc tôi khi là một chú chim Bồng chanh đỏ bị anh Hiền bắt, một cảm xúc lúc ấy rất tức giận,buồn bã , lo sợ, chỉ vì một sở thích của mình mà đã bắt tôi, lúc ấy tôi chỉ muốn mổ cho một trận nhưng tôi không thể, lúc ấy tôi nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ thoát khỏi, nhưng tôi không biết rằng anh ấy bắt tôi nhưng sau thì anh ấy lại thả tôi ra khỏi vòng tay anh , cảm xúc tôi lúc đó rất ngạc nhiên, hững hờ và bồi hồi không diễn tả được khi thả ra tôi rất chắc mình vì đã nghĩ xấu , nhưng tôi vẫn tức giận rằng không nên vì một sở thích của mình mà bắt những chú chim như thế nhưng sau cùng anh ấy vẫn không làm theo ý thích của mình , tôi cảm thấy anh ấy không phải là người xấu, anh ấy là một người tốt.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 12:46:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339036061</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339037904</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p> </p><p> "Tôi là một chú chim bồng chanh đỏ, với bộ lông đỏ rực rỡ như một đốm lửa nhỏ giữa đầm sen xanh ngát. Cuộc sống của tôi và bạn đời trôi qua yên bình tại nơi này, chúng tôi cùng nhau xây tổ, kiếm ăn và chăm sóc những đứa con bé bỏng.</p><p> </p><p> Vào một đêm trăng sáng, khi cả gia đình tôi đang say giấc trong tổ ấm, bỗng có một bàn tay lạ lẫm thò vào. Tôi hoảng sợ tột độ, cố gắng vùng vẫy nhưng không thoát khỏi bàn tay ấy. Cả thân thể bé nhỏ run lên khi bị nhấc bổng lên khỏi tổ, xa rời bạn đời và đàn con thơ dại.</p><p> </p><p> Trong bóng đêm, tôi chỉ kịp nhìn thấy một cậu bé với ánh mắt tò mò và thích thú. Tôi biết mình đã bị bắt, có lẽ cậu ta sẽ mang tôi về nuôi nhốt, tước đoạt đi sự tự do và hạnh phúc gia đình. Nghĩ đến đây, tim tôi như thắt lại, một nỗi buồn tủi dâng lên nghẹn ngào.</p><p> </p><p> Nhưng điều bất ngờ đã xảy ra, cậu bé ấy, mà sau này tôi biết tên là Hiền, đã nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng. Có lẽ cậu đã nhận ra nỗi sợ hãi và đau khổ trong đôi mắt nhỏ bé của tôi. Và rồi, cậu đã làm một việc mà tôi không bao giờ ngờ tới: cậu thả tôi về tổ.</p><p> </p><p> Khoảnh khắc được tự do bay trở lại tổ ấm, tôi cảm thấy như vừa trải qua một giấc mơ kinh hoàng. Niềm vui sướng vỡ òa khi tôi sà vào ôm lấy bạn đời, ríu rít kể cho nó nghe về chuyện vừa xảy ra. Đêm đó, cả gia đình tôi quây quần bên nhau, không ai dám chợp mắt vì sợ rằng đây chỉ là một giấc mơ.</p><p> </p><p> Sáng hôm sau, khi ánh bình minh rực rỡ chiếu xuống đầm sen, tôi biết rằng mình đã thực sự được tự do. Tôi cất cao tiếng hót vang vọng khắp không gian, như một lời cảm ơn gửi đến cậu bé Hiền nhân hậu. Từ tận đáy lòng, tôi mong rằng cậu sẽ luôn yêu quý và bảo vệ chúng tôi, những loài chim bé nhỏ, để chúng tôi được tự do ca hát và bay lượn trên bầu trời quê hương."</p><p> </p><p> Đoạn văn trên thể hiện cảm xúc của chim bồng chanh khi bị bắt và thả lại, tập trung vào nỗi sợ hãi, lo lắng khi bị bắt giữ và niềm vui, sự biết ơn khi đ</p><p>ược trả tự do.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 12:50:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339037904</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339043094</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Tôi là một chú chim bồng chanh đỏ có một bộ lông rất đẹp và thu hút người nhìn. Vào một buổi tối thật yên bình trong tổ của tôi sau một chuỗi ngày bay lượn trên bầu trời xanh rộng lớn, nhưng đã có ai đã phá đi bầu không khí yên bình đó. Tôi thấy một bàn tay khổng lồ đang từ từ thò vào tổ của tôi rồi chụp lấy người tôi và lôi tôi khỏi tổ. Lúc đó, tôi cảm thấy hoảng loạn vô cùng và chỉ biết đập cánh loạn xạ trong vô vọng. Tôi không nghĩ vào một ngày nào đó mà tôi bị giam cầm lại như vậy. Tôi chỉ biết nằm im trong tay kẻ đã bắt tôi và lo sợ trong lòng. Tôi nghĩ mình đã không còn cơ hội nào được tự do và bay lượn như trước. Nhưng tôi lại cảm nhận được, đôi bàn tay ấy không làm tôi đau đớn mà thay vào đó là sự xoa dịu bộ lông của tôi mà không làm hại tôi, rồi tôi cũng từ từ bình tĩnh hơn. Dù vậy, tôi vẫn bị nhốt trong đôi bàn tay ấy. Lúc đó, tôi thật sự nhớ gia đình của tôi và nhớ những chuỗi ngày khi còn bay lượn và ở cùng gia đình mình. Tôi cảm thấy như mất đi sự sống và nhơ nhà. Nhưng thật kì lạ, bàn tay ấy từ từ buông lỏng và thả tôi bay đi. Tôi cảm thấy rất vui và bất ngờ với việc làm ấy. Tôi cứ nghĩ mình sẽ không bao giờ được bay lượn nữa. Tôi nghĩ mình sẽ bị giam cầm mãi mãi ở đó. Tôi rất biết ơn cậu bé ấy đã không làm hại tôi mà còn cho tôi về với gia đình và bôn ba khắp chốn thêm một lần nữa.</strong></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 13:00:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339043094</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339060057</link>
         <description><![CDATA[<p>Khi hiền thả đi, chim bồng chanh cảm thấy một sự tự do tuyệt vời. Nó trải rộng đôi cánh và bay cao lên bầu trời. Cảm giác gió rít qua lông và ánh nắng ấm áp trên cánh tạo nên một cảm giác hạnh phúc khó tả.Chim bồng chanh cảm thấy mình như được tái sinh, thoát khỏi cái lồng giam cầm. Nó bay lượn, khám phá bầu trời rộng lớn, cảm nhận sự tự do và độc lập.Cảm xúc của chim bồng chanh là một hỗn hợp của hạnh phúc, phấn khích và tự do. Nó như được sống lại, thoát khỏi sự giam cầm và khám phá thế giới rộng lớn.Khi bay cao, chim bồng chanh cảm thấy mình như là một phần của bầu trời, hòa mình vào gió và mây. Nó cảm thấy tự do và mạnh mẽ, như không có gì có thể ngăn cản nó.Cảm xúc của chim bồng chanh khi được hiền thả đi là một cảm giác tự do và hạnh phúc khó tả. Nó như được sống lại, thoát khỏi sự giam cầm và khám phá chân trời rộng lớn.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 13:27:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339060057</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339063762</link>
         <description><![CDATA[<p>    Nguyễn Thị Cẩm Tú</p><p>Tôi là một con chim bồng chanh đỏ đầy kiêu hãnh. Vì khi ai nhìn vào tôi cũng đều say mê. Tôi và vợ con đang sống trong gốc cây vối ở trong một cái đầm sen.</p><p>Hằng ngày tôi đi kiếm thức ăn, sau đó tự hào khoe bộ lông giữa đầm, có hai anh em tên là Hiền và Hoài say mê tôi đến nỗi ngày nào cũng ra đầm chỉ để ngắm tôi. Bỗng vào một buổi tối khi tôi đang ở trong tổ thì nghe thấy tiếng ai té xuống bùn, sau đó có một cánh tay nhanh như thoăn thoắt che miệng hang tôi lại. Tôi hoảng hốt đẩy vợ con vào góc hang. Có một cánh tay nhanh nhẹn chụp lấy tôi và kéo ra ngoài. Người tôi run lên từng cơn vì sợ hãi, bỗng nhiên có một cánh tay nhẹ nhàng vuốt ve tôi khiến cảm giác sợ hãi giảm đi đôi phần. Tôi hoảng sợ khi Hiền lại chợ tay vào hang, nhưng Hiền lại rút tay không ra và thả tôi đi. Tôi vô cùng hận hai anh em và chuyển nơi ở đi ngay. Nhưng tôi đã nhận ra rằng Hiền thả tôi vì đã sờ thấy các con tôi.</p><p>Tôi vô cùng biết ơn vả cảm kích vì Hiền không đem tôi đi mà thả tôi về với các con. Tôi cũng không còn khoe bộ lông của mình nữa vì sẽ có người muốn bắt tôi.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 13:33:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339063762</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339083586</link>
         <description><![CDATA[<p> Dương Thục Hiền </p><p>Bài làm :</p><p>Tôi là chú chim Bồng Chanh Đỏ,chú chim đã ở cái đầm sen ở làng của anh em Hiền và Hoài đây.Lúc tôi và người bạn đời của mình đang ở đó thì hôm nào tôi cũng thấy hai anh em họ ngày nào cũng ra đầm ngắm nhìn vợ chồng tôi.Một hôm,lúc tôi đang say giấc ở trong cái tổ ấm êm của mình thì bỗng tôi cảm thấy có một bàn tay chui vào hang và túm lấy tôi,lúc đó tôi rất hoảng sợ nhưng ko làm được gì,thế là tôi chỉ đành nằm im trong tay hắn ,và rồi cái tay đấy lại vuốt ve tôi như kiểu đang muốn trấn an tôi vậy.Một lúc sau,hắn đã thả tôi về cái tổ yêu quý của mình,khi được thả về trở lại tổ tôi cảm thấy rất vui vì mình đã được tự do.Sau hôm đó,tôi đã xây lại tổ của mình và ở đó đến bây giờ. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 14:02:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339083586</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339092704</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi là một chú chim bồng chanh đỏ, vào một ngày tôi đang nằm nghỉ trong tổ của tôi thì bỗng nhiên có một bàn tay xuất hiện. Khi bàn tay đó sờ vào thì ngay lập tức liền tóm gọn tôi và đem ra ngoài, vào lúc đó tôi cực kì sợ vì tôi không biết là họ sẽ làm gì tôi. Sau khi tôi bị lấy ra khỏi tổ thì tôi có thấy hai người, người vừa bắt tôi xong thì liền đưa cho người thứ hai, và sau đó người thứ hai sờ cánh tôi và tôi rất sợ vì không biết những người này có giết tôi không hay là mang tôi ra là đồ chơi. Cùng lúc đó người thứ nhất bắt tôi khi nãy liền thò tay vào tổ để bắt thêm vì tôi đang có một gia đình, nhưng khi người đó cho tay ra khỏi tổ thì không bắt ai nữa, tôi thở phào nhẹ nhỏm vì nghĩ vợ con tôi đã trốn thoát. Nhưng lúc đó người thứ nhất lại nói chuyện với người thứ hai về vấn đề gì đó và người thứ nhất đã giật lấy tôi và bỏ lại vào tổ. Tuy rằng dù vẫn sợ nhưng tôi cũng mừng vì họ đã thả tôi nhưng vì sự an nguy sau này vợ tôi đã trò chuyện với tôi và chúng tôi đã quyết di dời đến một nơi an toàn, Nhưng vẫn có niềm tin về nơi đó nên chúng tôi đã quay về đó ở. Và qua đoạn văn này tôi muốn cho các bạn hãy hòa nhập mình với động vật để hiểu rõ cảm xúc khi chúng ta làm hại nó, và điều đặc biệt là đừng làm hại động vật.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 14:17:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339092704</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339094452</link>
         <description><![CDATA[<p>Một hôm tôi vừa trở về hang, Hiền bất ngờ xuất hiện, anh ấy nhanh chóng bắt tôi và giữ tôi trong tay. Lúc ấy tôi hoảng sợ vô cùng, tìm đập nhanh như thể muốn nhảy ra ngoài . Tôi cố vùng vẫy nhưng sức mạnh của Hiền quá lớn, tôi không thể thoát ra cảm giác bị cầm tù trong tay thật đáng sợ. Nhưng rồi,Hiền nhẹ nhàng thả tôi trở lại tổ khi ra . Khi được thả ra tôi rất vui sướng . Tổ ấm của tôi ở đó mọi thứ xung quanh thật quen thuộc và an toàn ,cảm giác bình yên lan tỏa trong lòng .</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 14:20:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339094452</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339097937</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi nhớ như in giây phút đó. Tôi đang bay lượn trên bầu trời xanh thẳm, tận hưởng cái ấm áp của ánh nắng mặt trời và cái nhẹ nhàng của gió. Tôi cảm thấy tự do và hạnh phúc.Đột nhiên, tôi cảm thấy một bàn tay khổng lồ chụp xuống và bắt lấy tôi. Tôi cố gắng vùng vẫy, nhưng không thể thoát khỏi sự kìm kẹp của bàn tay đó. Tôi cảm thấy sợ hãi và tuyệt vọng. Tôi nghĩ rằng cuộc đời tự do của tôi đã kết thúc.Nhưng rồi, tôi nhìn thấy khuôn mặt Hiền. Khuôn mặt ấy không có sự hung ác, mà chỉ có sự tò mò và ngạc nhiên. Tôi cảm thấy có chút hy vọng.Và rồi, điều kỳ diệu xảy ra. Hiền thả tôi ra, và tôi cảm thấy như được giải thoát. Tôi bay lên cao, cảm thấy cái nhẹ nhàng và tự do trở lại. Tôi cảm thấy biết ơn Hiền vì đã thả tôi ra. Tôi sẽ không bao giờ quên giây phút đó, và tôi sẽ luôn nhớ đến Hiền như một người bạn tốt</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 14:26:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339097937</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339143581</link>
         <description><![CDATA[<p>Đặng Thị Trúc Mai </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3443967975/ba981249c64d959edb722f981d40ccfc/inbound6045476359208452841.jpg" />
         <pubDate>2025-02-23 15:45:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339143581</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339159856</link>
         <description><![CDATA[<p>Võ Thị Thanh Lan</p><p>  Ôi, cái ngày định mệnh ấy, tôi không thể nào quên được!</p><p>  Tôi đang ở bên vợ con mình. Bỗng nhiên, một bàn tay thô ráp chụp lấy tôi. Tôi hoảng sợ, giãy giụa, cố gắng thoát khỏi bàn tay ấy. Nhưng vô ích, tôi bị bàn tay ấy nắm chặt không tài nào thoát ra được.Tôi nhìn thấy khuôn mặt của của Hiền. Hiền nhìn tôi với ánh mắt thích thú, tò mò. Tôi sợ hãi, không biết cậu ấy sẽ làm gì mình. Tôi nhớ đến gia đình mình, nhớ đến những đứa con bé bỏng đang còn ở trong hang. Nước mắt tôi trào ra, tôi chỉ muốn trở về với vợ và các con của mình.Rồi, điều bất ngờ xảy ra. Hiền thả lỏng tay ra, đặt tôi trở về hang. Tôi không tin vào mắt mình. Tôi vui mừng, đi nhanh sâu vào trong hang thật nhanh về tổ ấm của mình. Tôi nhìn thấy vợ và đàn con của mình đang sợ hãi tôi đi thật nhanh ôm chầm lấy gia đình của mình. Tôi cảm thấy hạnh phúc vô bờ bến.</p><p>  Tôi biết ơn Hiền. Cậu đã trả lại cho tôi sự tự do, cho tôi cơ hội trở về với gia đình. Tôi sẽ không bao giờ quên ơn cậu ấy.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 16:17:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339159856</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339161214</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi là một con chim bồng chanh đỏ , với bộ lông đỏ rực rỡ thường sống ở đầm lầy , ở gần chỗ tôi sống có hai anh em hiền hòa đều là người đam mê nuôi chim có kinh nghiệm bắt chim , hai người đó mỗi buổi chiều thường hay lui tới chỗ toi để ngắm vì tôi là chim hiếm nên hai anh em đó đều muốn sỡ hữu được một con chim bồng chanh đỏ về nuôi nhưng tôi rất nhạy bén nên không hề dễ bị bắt , Tối hôm đó hai anh em liền lẻn vào hang tôi đang ở  trong lúc gia đình tôi đang nghỉ ngơi đột nhiên cái hang bị một bàn tay chặn lại và một tay khác khó vào để chộp lấy tôi nhưng tôi trốn được khoảng lúc sau tay kkia rút lên thì lại có một tay khác khò vào dù tôi đã chống trả lại nhưng vẫn bị bắt lúc đó tôi cảm thấy rất sợ hãi vì đang nằm trên tay của một người , người khác thì đang khò tay vô hang định lấy thêm một con nữa lúc đó tôi vừa thấy sợ vừa thấy tức giận nhưng không thể làm gì được một lúc sau thì người kia rút ra với bàn tay không và đứng im suy nghĩ một lúc lâu và lấy lại tôi đang nằm trên tay người khác và đặt lại tổ lúc đó tôi cảm thấy vừa vui vừa sợ vì đã gặp lại được gia đình , trong tối đêm hôm đó tôi đã bay đi nơi khác ở và sẽ không quay trở lại đó.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 16:19:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339161214</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339180930</link>
         <description><![CDATA[<p>Cảm giác của tôi khi đó rất sợ hãi và hoảng loạn. Tôi không biết họ bắt tôi sẽ làm gì với tôi. Tôi chỉ biết rằng tôi phải tìm cách thoát khỏi bàn tay ấy. Nhưng rồi, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Họ đã thả tôi ra. Họ nói rằng họ chỉ muốn quan sát tôi. Cảm giác của tôi khi được thả ra rất phấn khích và biết ơn. Tôi cảm thấy may mắn vì đã được sống sót và trở về.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 16:53:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339180930</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339218625</link>
         <description><![CDATA[<p>Cảm xúc khi mà biết tôi sắp bị bắt mang về thì tôi cảm thấy rất là hoang mang lo lắng sợ hãi, suy nghĩ trong đầu tôi không biết bị bắt về nuôi hay bị con người làm thịt chăng, bắt về nuôi thì tôi sẽ mãi mãi không thể nhìn thấy được ánh mặt trời và bị nhốt trong lồng làm thú cưng cả đời sao. Tôi rất lo lắng cho các con của mình, trong lúc đang hoan mang thì bất chợt cảm xúc của tôi như thát nước vở òa khi được con người thả ra để được về với tổ ấm. Tôi vì quá sợ hãi đã cùng gia đình đi nơi khác. Sau vài năm, gia đình tôi trở về nơi đó và cũng thầm cảm ơn con người đã thả tôi ra, hóa ra con người cũng quý loài chim và yêu thích loài chim chúng tôi đến thế. Tôi nghĩ rằng họ không cố ý bắt chúng tôi và tôi cũng thầm cảm ơn tình cảm con người dành cho loài chim</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-23 18:03:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339218625</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339732546</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi là một chú chim bồng chanh đỏ nhỏ bé,sống tự do trên bầu trời rộng lớn.Mỗi ngày tôi bay lượn trên bầu trời,trên những cánh đồng xanh mướt,hót những khúc ca vui vẻ cùng với những chú chim khác,đi kiếm ăn.</p><p>Nhưng một ngày nọ,tôi vô tình dính vào bẫy của cậu hiền.Khi đôi cánh bị giam trong lồng tôi cảm thấy sợ hãi,cố gắng đập cánh tìm đường thoát,nhưng mọi nỗ lực nhưng đều vô ích.Trước đây,tôi tự do bay lượn,nhưng giờ đây trước mắt tôi chỉ là những song lồng chặt trội.Thời gian trôi qua tôi hiểu được cậu hiền không làm hại tôi mà rất tốt bụng.Nhưng dù vậy tôi vẫn khao khát được trở về với bầu trời nơi có gia đình,đồng loại của tôi.Rồi một ngày,cậu hiền cũng hiểu đang lai chim như tôi sinh ra là để bay lượn để hòa nhập vào với thiên nhiên khi cậu nhẹ nhàng mở cửa lòng tôi thật sự rất sung sướng,tôi vỗ cánh bay lên bầu trời hít thở bầu trời không khí trong lành mà mình hằng mong nhớ lúc đó tôi không quên ngoái lại nhìn cậu bé Hiền Như một lời cảm ơn chân thành cậu bé đã hiểu được hạnh phúc thực sự của tôi là gì.</p><p>Trải qua câu chuyện này, tôi càng trân trọng sự tự do của mình hơn. Tình yêu thương không chỉ là giữ lấy mà còn là để thấu hiểu và cho đi.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-24 06:26:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339732546</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339771769</link>
         <description><![CDATA[<p>Phạm Tấn Đạt </p><p>Bài làm </p><p>_Tôi nhớ như in ngày hôm trước khi tôi đang bay về tổ của mình sau một ngày đi kiếm ăn thì bỗng nhiên tôi bị, một bàn tay khổng lồ bắt lấy lúc đó tôi cảm thấy rất sợ hãi và tôi cố gắng vùng vẫy để thoát ra nhưng tôi chợt nhận, ra tôi không thể thoát khỏi bàn tay khổng lồ ấy và sao đó khi tôi được đưa đến trước mặt anh hiền tôi cảm thấy run rẩy và sợ hãi hơn bao giờ hết nhưng tôi thấy ánh mắt hiền ,hậu và ấm áp của anh hiền và anh hiền còn âu yếm và vuốt ve tôi khiến cho tôi có chút an tâm hơn nhưng rồi tôi lại cảm thấy lo lắng khi anh hiền bắt đầu quan sát tôi.Tôi sợ rằng tôi sẽ bị giữ lại hoặc bị nhốt lại mãi mãi và không được tự do nhưng bỗng anh hiền nói </p><p>_ tha cho vợ chồngnó,chúng nó còn con nhỏ </p><p>Sau đó anh hiền thả tôi ra tôi cảm thấy hạnh phúc và biết ơn nhưng cũng có chút sợ hãi cho chuyện mình vừa trải qua và tôi cũng sẽ không bao giờ quên được chuyện ngày hôm nay </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-24 07:04:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339771769</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339801007</link>
         <description><![CDATA[<p>Nguyễn Trường Minh </p><p>Tôi là một chú chim bồng chanh đỏ, một loài chim quý hiếm và đẹp. Tôi sống cùng vợ mình trên một cái tổ nhỏ ở đầm sen thơ mộng của làng. Mỗi ngày, tôi và vợ đều bay ra ngoài để tìm kiếm thức ăn và ngắm nhìn cảnh vật xung quanh.</p><p><br/></p><p>Một hôm, khi tôi đang bay về tổ, tôi thấy hai anh em Hiền và Hoài đang nhìn chúng tôi từ xa. Tôi cảm thấy tò mò và sợ hãi, nhưng tôi không hiểu tại sao họ lại nhìn chúng tôi như vậy.Đêm đó, khi tôi đang ngủ trên tổ, tôi nghe thấy tiếng động lạ. Tôi mở mắt ra và thấy Hiền đang cố gắng bắt vợ tôi. Tôi hoảng sợ và kêu lên để gọi sự giúp đỡ, nhưng Hiền đã bắt được vợ tôi trước khi tôi có thể làm gì.</p><p><br/></p><p>Tôi cảm thấy tuyệt vọng và đau khổ khi nhìn thấy vợ mình bị bắt. Tôi muốn làm gì đó để giúp cô ấy, nhưng tôi không biết phải làm thế nào.May mắn thay, Hiền đã thả vợ tôi ra sau khi nhìn thấy sự đau khổ của cô ấy. Tôi cảm thấy biết ơn và hạnh phúc khi vợ mình được thả ra. Tôi bay xuống để ôm ấp cô ấy và cảm ơn Hiền vì đã thả cô ấy ra.</p><p><br/></p><p>Từ đó về sau, tôi và vợ vẫn tiếp tục sống trên tổ của chúng tôi, nhưng chúng tôi luôn nhớ ơn Hiền vì đã thả cô ấy ra. Chúng tôi cũng học được bài học quý giá về tình yêu thương và sự tôn trọng đối với các loài động vật khác.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-24 07:29:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339801007</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339891785</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi là một chú chim Bồng Chanh sở hữu một bộ lông và vẻ ngoài rất đẹp. Do đó, có rất nhiều người muốn bắt tôi. Gia đình của tôi cùng sống ở một đầm nước, sở thích của tôi là đậu trên một cọng sen khô và tận hưởng sự bình yên mà nơi đây mang lại. Vào một buổi tối định mệnh, khi gia đình tôi đang thêu thêu ngủ thì có một thứ gì đó đã làm tôi tỉnh dậy. Khi mở mắt ra, tôi thấy có một cánh tay đang thò vào trong, nó cứ như một con rắn đang săn mồi và hôm nay gia đình tôi chính là con mồi. Lần đầu thì cánh tay ấy với không tới chúng tôi nên rút ra lại. Nhưng lần hai thì khác, nó đã bắt lấy được tôi và đưa tôi ra khỏi hang. Lúc ấy, tôi rất sợ hãi khi bị bắt chỉ biết nằm im thin thít trong lòng bàn tay. Hình như cảm giác được sự sợ hãi của tôi người ấy đã âu yếm vuốt ve đôi cánh tôi. Tôi đã nghĩ rằng gia đình mình sẽ không thể nào thoát được khi bị bắt. Nhưng không ngờ họ lại quyết định tha cho gia đình tôi và thả tôi lại vào trong hang. Chao ôi! Tôi mừng quýnh lên khi gia đình mình đã thoát nạn. Tôi rất biết ơn người đã thả tôi vào giây phút cuối cùng. Tôi đã thấy được sự tự do đáng quý như thế nào.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-24 08:44:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339891785</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339956426</link>
         <description><![CDATA[<p>   Tôi là một chú chim bồng chanh đỏ,tôi thường sống trong những đầm sen xanh tươi.Tôi yêu thích việc bay lượn trong không gian rộng lớn.Đó là cảm nhận tự do và hạnh phúc nhất của tôi.</p><p>   Nhưng một ngày,mọi thứ đã thay đổi.Tôi bị bắt bởi bàn tay của nhân vật Hiền,tôi cảm thấy sợ hãi và dường như mất đi tự do của mình.Nhưng khi thấy họ đối xử tốt với tôi,tôi bắt đầu cảm thấy dễ chịu hơn và tôi hiểu rằng họ không có ý định làm hại tôi mà họ chỉ muốn giữ tôi lại một thời gian.</p><p>   Cuối cùng,khi họ thả tôi ra,tôi bay ra ngoài,tôi cảm thấy thật hạnh phúc.Tôi biết ơn nhân vật Hiền vì đã cho tôi một cơ hội mới để bay lượn và tận hưởng cuộc sống mới.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-24 09:38:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339956426</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339966328</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi vẫn nhớ đêm kinh hoàng hôm ấy,đêm mà tôi bị Hiền và Hòa bắt.</p><p>Đôi cánh đỏ rực của tôi run rẩy,lồng ngực thắt lại,tôi tuyệt vọng nằm im thin thít trong bàn tay của Hòa,tôi cầu mong cho con cái và vợ tôi sẽ không bị bắt như tôi,nhưng sau đó tôi được đưa từ tay Hòa sang cho Hiền và cậu ấy đặt tôi lại vào tổ,tôi rất vui,tôi thầm cảm ơn 2 cậu bé ấy vì đã thả tôi về </p><p>tôi nghĩ các cậu ấy đã hiểu </p><p>tự do là món quà quý giá của muôn loài.và tôi sẽ mãi mãi trân trọng món quà ấy</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-24 09:47:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3339966328</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>ngquyen307</author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340044901</link>
         <description><![CDATA[<p>Cảm xúc của chim bồng chanh đỏ khi bị bắt và sau đó thả ra</p><p>Tôi là một con chim bồng chanh đỏ, sống trong một khu rừng rậm rạp. Một ngày nọ, khi tôi đang bay lượn trên bầu trời, tôi bị một người đàn ông bắt giữ. Anh ta nhốt tôi vào một chiếc lồng nhỏ, không có thức ăn và nước uống. Tôi rất sợ hãi và tuyệt vọng.</p><p>Tôi không biết mình sẽ sống sót được bao lâu. Nhưng rồi một ngày, một người phụ nữ tốt bụng đã đến thăm tôi. Cô ấy mở lồng của tôi và thả tôi ra. Tôi bay đi thật nhanh, cảm thấy tự do và hạnh phúc.</p><p>Tôi đã học được một bài học quý giá từ trải nghiệm này. Tôi biết rằng tôi phải luôn cảnh giác với những mối nguy hiểm xung quanh mình. Nhưng tôi cũng biết rằng luôn có những người tốt bụng sẵn sàng giúp đỡ tôi.</p><p>Tôi cảm ơn người phụ nữ tốt bụng đã cứu tôi. Tôi sẽ mãi mãi biết ơn cô ấy vì đã cho tôi một cơ hội thứ hai để sống.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-24 10:52:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340044901</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340077746</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi là Bồng chanh đỏ, sống cùng gia đình trong chiếc tổ ấm áp bên đầm nước. Đêm trăng ấy, khi đang say ngủ bên vợ con, tôi bỗng giật mình bởi một bàn tay lạ luồn vào hang. Tôi hoảng loạn, cố gắng vùng vẫy, nhưng không thể thoát.</p><p><br/></p><p>Bàn tay ấy thuộc về một cậu bé. Tôi nằm im trên lòng bàn tay con người, run rẩy vì sợ hãi. Nhưng thật lạ, cậu không làm hại tôi mà chỉ khẽ vuốt lên đôi cánh tôi, như muốn an ủi. Rồi bất ngờ, cậu đưa tôi trở lại tổ, nhẹ nhàng đặt tôi vào bên trong với vợ con đang e sợ.</p><p><br/></p><p>Tôi không hiểu vì sao cậu làm vậy, nhưng lòng chợt trào dâng nỗi xúc động. Cậu bé ấy đã trao cho tôi một món quà vô giá là sự tự do và cơ hội được hạnh phúc bên gia đình một lần nữa.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-24 11:18:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340077746</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>lthienpd</author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340089344</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3431995531/87001273e8c0fadae9070ed1a4520760/B_ng_chanh___.docx" />
         <pubDate>2025-02-24 11:27:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340089344</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340093480</link>
         <description><![CDATA[<p>Một cư dân nhỏ bé nhưng đầy nhiệt huyết của những mặt hồ yên tĩnh – chính là tôi, chim bồng chanh đỏ. Với bộ lông nâu sẫm và chiếc cổ đỏ đặc trưng, tôi thích lặn tìm mồi mỗi ngày. Không thích bay xa, tôi gắn bó với hốc cây đơn sơ mà mình tìm được.</p><p><br/></p><p>Hôm nay, tôi và bạn đời quyết định di cư đến một nơi ấm áp hơn. Chúng tôi dừng chân tại một đầm sen xinh đẹp, nơi mặt nước yên ả phản chiếu bầu trời xanh ngát. Giữa những búp sen thơm ngát, chúng tôi xây tổ bằng cỏ và lá giữa đám lau sậy rậm rạp.</p><p><br/></p><p>Đêm xuống, tôi vẫn chưa về tổ, đành ngủ tạm trong hốc rễ. Bỗng, một tiếng động lạ vang lên. Tôi rúc sâu vào trong, nhưng một bàn tay lạnh tanh chụp lấy tôi! Theo phản xạ, tôi lập tức cứng đờ, giả chết. Một bàn tay khác vuốt ve cánh tôi trước khi đặt tôi trở lại tổ. Cái tổ yêu thương giờ lộn xộn, chẳng còn an toàn. Tôi lặng lẽ trở về, lòng nặng trĩu—đây có phải là cái giá của sự bất cẩn?</p><p><br/></p><p>[Em xin lỗi cô, bài gốc của em hơn 500 từ luôn ạ T^T]</p><p><br/></p><p>Một cư dân nhỏ bé nhưng đầy nhiệt huyết của những mặt hồ yên tĩnh – chính là tôi, chim bồng chanh đỏ. Với bộ lông nâu sẫm và chiếc cổ đỏ đặc trưng, tôi thích tắm mình dưới nước và lặn tìm mồi hằng ngày một cách thành thạo. Không thích bay xa, gắn bó với cái hốc cây đơn giản mà tôi tìm được, hòa mình vào thiên nhiên. Dù cuộc sống có những thử thách, tôi vẫn thích nghi và tiếp tục hành trình của mình theo vòng quay của đất trời.</p><p>Hôm nay, tôi quyết định di cư cùng người bạn đời của mình, đã đến lúc tìm nơi ấm áp hơn để tránh cái lạnh, cũng vì vậy mà côn trùng và cá nhỏ nơi này trở nên khan hiếm hơn bao giờ. Cùng cảm giác bồn chồn thôi thúc tôi chuyển nhà. Cứ như vậy, chúng tôi dừng chân tại nơi ấm hơn.</p><p>Một cái đầm sen xinh đẹp là quyết định lý tưởng nhất của chúng tôi. Nơi đây, mặt nước yên ả phản chiếu cả bầu trời xanh ngát. Giữa những búp sen thơm nức nở, chúng tôi thoải mái bơi lội, lặn sâu để tìm kiếm cá nhỏ và côn trùng làm thức ăn cho con non. Khi bình minh lên, ánh mặt trời dịu nhẹ nhuộm vàng mặt nước, đánh thức cả đầm sen bằng những gợn sóng dịu nhẹ đầy tình cảm.</p><p>Chúng tôi bắt đầu tạo tổ ấm của riêng mình bằng cỏ, lá và bèo được xây dựng giữa đám lau sậy rậm rạp. Đã qua vài ngày kể từ khi vợ tôi bắt đầu đẻ trứng, tôi quyết định chọn một gốc vối ven đầm để sinh sống. Gốc vối không chỉ là nơi trú ngụ, mà còn là điểm kiếm ăn dồi dào, nơi tôi có thể dự trữ những mẩu thức ăn nhỏ nhiều nhất trong số là tép đồng, sẵn sàng cho những ngày bận rộn khi con non nở ra. Đã rất trễ mà tôi vẫn chưa quay về ngôi nhà lá của mình, có lẽ tôi sẽ phải ngủ lại hốc rễ đêm nay, đáng ra tôi nên kiếm ăn gần tổ ấm của mình hơn.</p><p>Khi đang lim dim ngủ, bỗng dưng tôi nghe thấy một tiếng động lạ bên bờ cỏ. Cửa hang dường như đã bị che lấp bởi thứ gì đó – thật đáng lo! Tiếng động mỗi lúc một lớn hơn, khiến tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc rúc sâu hơn vào trong hang. Đột nhiên, một âm thanh huýt sáo vang lên – rồi bất ngờ, một bàn tay lạnh tanh chụp lấy tôi! Tôi bị chuyền qua một bàn tay nhỏ nhắn và mềm mại hơn. Theo phản xạ, tôi lập tức cứng đờ, giả chết – một bản năng sinh tồn đã khắc sâu trong tôi từ bao thế hệ. Bàn tay đó nhẹ nhàng vuốt ve đôi cánh tôi. Trong đêm tối, họ còn chật vật cố gắng thò vào trong hang lần nữa, họ muốn phá hủy cái hang mà tôi đã cất công xây dựng hay sao? Một cơn giận bùng lên trong lồng ngực nhỏ bé, nhưng tôi quá yếu đuối, chẳng thể làm gì.</p><p>Bất ngờ, một bàn tay khác giật lấy tôi và đặt tôi trở lại tổ. Cái tổ mà tôi đã gầy dựng bằng tất cả tình yêu và hy vọng giờ đây trở nên lộn xộn, xơ xác. Nơi từng là chốn an toàn nhất giờ chỉ còn lại cảm giác bất an. Tôi lặng lẽ trở về nhà lá trong đêm, lòng nặng trĩu. Đây có phải là sự trừng phạt mà tôi đáng phải chịu vì đã không thể bên cạnh những điều quan trọng nhất đời mình hay không?</p><p><br/></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-24 11:31:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340093480</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340135457</link>
         <description><![CDATA[<p>Tên : Văn Bảo Nam</p><p>Đêm ấy, ánh trăng trải dài trên mặt hồ yên ả, phủ lên cảnh vật một màu bạc huyền diệu. Tôi nép mình trong tổ, tận hưởng sự bình yên cùng vợ con. Nhưng bỗng chốc, sự yên tĩnh ấy bị phá vỡ. Một bàn tay bất ngờ thò vào hang, chạm đến tôi. Cảm giác sợ hãi xâm chiếm, tim tôi đập mạnh. Tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra, chỉ biết rằng, tự do của tôi đang bị đe dọa ,khi đó cảm xúc của tôi rất hoảng sợ khi bị Anh Hiền bắt . Khi tôi được Anh Hiền thả ra ,cảm xúc tôi khi đó rất vui sướng khi được tự do trở về tổ .Tôi được anh Hiền an ủi bằng cách âu yếm , vuốt nhẹ lên đôi cánh của tôi.Tôi thấy Anh Hiền là người có thái độ tôn trọng quyền tự do của mọi sinh vật sống .</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-24 11:59:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340135457</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340192981</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi là một con chim bồng chanh đỏ, với bộ lông đỏ rực rỡ và đôi cánh mượt mà, tôi sống tự do trong đầm sen xanh mát của làng quê. Cuộc sống của tôi trôi qua êm đềm bên người bạn đời và đàn con thơ.</p><p><br/></p><p>Một ngày nọ, tôi cảm nhận được sự thay đổi trong không gian quen thuộc. Một bàn tay lạ đã chạm vào tôi, đưa tôi ra khỏi tổ ấm. Tôi hoảng sợ, cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi sự kìm kẹp. Nhưng rồi, tôi được thả về lại tổ, nơi tôi có thể đoàn tụ với gia đình.</p><p><br/></p><p>Cảm giác được tự do bay lượn giữa bầu trời rộng lớn, được trở về bên người thân yêu, khiến tôi cảm thấy hạnh phúc và biết ơn. Tôi hiểu rằng tự do là điều quý giá nhất, và tôi sẽ mãi mãi trân trọng nó.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-24 12:42:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340192981</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340216270</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi chính là một chú chim bồng chanh đỏ với một bộ lông ức hung hung vàng, toàn thân đều đỏ hồng như một đốm lửa . Và đặc biệt rằng tôi có một cái mỏ nhọn hoát và oai vệ, dài như một cái quản bút. Tôi đang lượn bay trên một bầu trời xanh thẳm với những cái ánh nắng của ông  mặt trời chiếu chói chang . Tôi dự tính rằng , tôi sẽ đáp xuống một đầm sen nào đó. Sau một hồi vi vu trên không gian quy mô rộng lớn thì tôi cũng đã tìm thấy một đầm sen giữa các lùm cây xanh mang một cảm giác ngột ngạc , chợp ngẫu nhiên một cọng sen khô ven đầm và tôi đáp xuống , tính rằng tôi sẽ xây tổ tại nơi đây. Nhưng sau một thời gian, tôi bắt gặp hai anh em nhà kia là Hiền và Hoài, hoj có vẽ đã say đắm với bộ lông rực rỡ này của tôi. Rồi bỗng một hôm, tôi nghe được những tiếng bước chân nhẹ nhàng và giọng nói nhè nhẹ ở đâu đó gần đầm sen, nhưng tôi cũng không mảy may quan tâm gì mấy. Bỗng nhiên, tôi cảm thấy có thứ gì đó đã che lấp lại tổ của tôi, lúc đó tôi hoảng lắm, tim cứ đập cứ như muốn nhảy ra ngoài vậy. Trong khi đó, Hiền đã bất lấy tôi và đưa tôi ra khỏi tổ và đưa tôi cho Hoài, lúc ấy tôi sợ hãi vô cùng và tôi đã nghĩ rằng : "Tôi đã làm gì ,có đắc tội gì với các người mà lại vô cớ bất lấy tôi, hay chỉ vì bộ lông quý hiếm của tôi mà lại bắt đem tôi đi?". Màn đêm lại buông xuống , và cũng là lúc tôi đã nhận ra Hoài không có ý hại tôi , thì tôi đã  bất đắc dĩ tôi đã nằm im lặng trong lòng bàn tay  tràn đầy sự ấm áp của Hoài, bởi tôi biết chắc mình sẽ không bao giờ thoát ra được và sẽ không nào thể ra ngoài , được tự do bay lượn nữa. Và có lẽ sự yên tĩnh của tôi , Hoài đã âu yếm, vuốt ve tôi một cách nhẹ nhàng lên bộ lông mượt mà trên thân tôi , chỉ vì hành động nhỏ ấy cũng đã làm cho tôi giảm đi sự sợ hãi trong tôi . Trong khi tôi đang trong lòng bàn tay ấm áp của Hoài, thì Hiền đã quyết đoán cướp lấy tôi từ tay của Hoài và đặt tôi về lại tổ. Tôi thực sự rất bất ngờ và ngạc nhiên trước hành động đó của Hiền, và đặt ra nhưng nghi ngờ “Tại sao Hiền lại thả tôi đi?” Khi tôi vừa được đặt về lại tổ, tôi như vừa mới chết và sống lại,tôi vô cùng thích thú và bắt đầu sải cánh bay ra khỏi đầm sen ấy, tôi thề sẽ khoong bao giờ quay lại cái chỗ đấy bao giờ nữa. Sau khi tôi thoát khỏi chỗ đấy, tôi ngoái đầu nhìn lại đầm sen. Mùi hương thoang thoảng với chút gió thổi nhẹ làm tôi có một chút sự tiếc nuối, luyến tiếc khi không ở đó được lâu hơn. Và tôi cũng khe khẽ lướt mắt nhìn qua Hiền, cậu ấy đã có vẻ đã đấu tranh với chính tâm lý của mình rất nhiều về việc trả lại sự sống cho tôi. Còn về Hoài, có lẽ rất tức giận trước hành động thả tôi đi vì đã rất vất vả bắt lại, nhưng tôi thầm cảm ơn Hiền vì đã hiểu ra được mọi chuyện. Nếu lại được gặp Hiền, tôi sẽ nhớ cậu ấy như một vị ân nhân đã cho tôi cơ hội được tự do bay lượn trên bầu trời, bôn ba khắp chốn thêm lần nữa.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-24 13:00:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340216270</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340217340</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi là chú chim bồng chanh đỏ sống tự do bay bổng trên trời xanh , ngỡ như cuộc sống tôi rất yên bình cho đến một ngày . Tôi cùng gia đình mình đặt chân đến một đầm sen . Tôi cứ nghĩ cuộc sống tôi sẽ yên bình và nhẹ nhõm như vậy mãi ,nhưng không . Vào một ngày khi đang trong hang của mình bỗng có một bàn tay tóm lấy tôi , tôi hoảng loạn vùng vẫy bàn tay ấy lại vuốt ve bộ lông của tôi . Khi này bỗng trong tôi lại nhớ  về những tháng ngày tự do bên gia đình của mình . Nhưng đôi tay ấy lại thả ra , trong giây lát tôi vung đôi cánh thật mạnh bay phấp lên trời xanh , những làn gió xiên qua đập vào trí óc tôi. Tôi biết ơn hiền vì đã thả tôi ra và đã cho tôi thấy được tình yêu của con người dành cho thiên nhiên , cho tôi cảm thấy mình vẫn được con người trân quý và yêu thương </p><p>           Xuân Vy</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-24 13:01:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340217340</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340250747</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi là chim bồng chanh đỏ và thường di cư vào mùa đông và tôi  thường về con đầm sen quen thuộc nhưng đang trong hang thì có một cánh tay đưa vào hang tuy đã trốn nhưng vẫn bị bắt vì sợ mà tôi đã ngất lúc được trả lại vào hang thì tôi thấy vợ con mình không bị sao nên vui mừng </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-24 13:20:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340250747</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340260544</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi là chim bồng chanh đỏ và thường di cư vào mùa đông và đến con đầm sen quen thuộc nhưng đang ở trong hang thì có một cánh tay bịt miệng hang và có một cánh tay đưa vào hang dù cho đã trốn nhưng vẫn bị bắt lúc bị bắt vì sợ và lo cho vợ và con tôi và ngất đi lúc tỉnh thì đã được trả lại vui mừng vì  vợ con vẫn còn và lo lắng </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-24 13:26:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340260544</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340269542</link>
         <description><![CDATA[<p>Nguyễn Hàm Hải </p><p>Bài làm </p><p>Một hôm, khi tôi vừa mới đi kiếm thức ăn về cho những đứa con của tôi tại một cánh đồng, tôi đã nghe thấy những tiếng xì xào và động đậy bên ngoài hang. Lúc nghe thấy, tôi sợ lắm, chỉ biết rúc càng sâu vào trong hang của mình. Sau đó tôi thấy một cánh tay thò vào trong, rồi đột nhiên nó túm lấy tôi, dù hoảng sợ nhưng tôi biết đã bị bắt nên đã không vùng vẫy nhiều. Tôi nghĩ rằng mình đã bị bắt nhưng bất ngờ bàn tay bắt đầu buông lỏng và thả ra, tôi vung cánh và bay hết sức về một cánh đồng cách đó không xa. Cảm xúc của tôi lúc đó rất biết ơn người đã thả tôi ra nhưng vẫn không kém phần lo sợ rằng họ có thể lại bắt tôi thêm một lần nữa. Tôi đã bay đi khỏi cánh đồng này và kiếm một cánh đồng yên tĩnh để gia đình của tôi có thể làm tổ. Tôi mong rằng sau này sẽ không có người đến bắt tôi nữa vì cảm xúc của tôi bây giờ vẫn còn đang rất lo lắng cho cuộc sống của mình.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-24 13:32:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340269542</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340294183</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi là chim bồng chanh đỏ, một loài chim nhỏ bé nhưng yêu thích tự do. Hôm ấy, tôi đang núp trong hang thì bỗng có một bàn tay nhỏ bé bắt lấy. Tôi sợ hãi, hoảng hốt. Thế rồi, điều bất ngờ đã xảy ra, Sau một hồi ngắm nhìn, Hiền chợt thay đổi. Cậu bé nhẹ nhàng nâng tôi lên, đôi mắt ánh lên sự triều mến. Rồi cậu từ từ đưa tôi vào hang, nhẹ nhàng mở bàn tay ra. Thấy vậy, tôi liền nhanh chóng vào hang và bay đi. Từ trên cao, tôi quay lại nhìn Hiền Cậu bé ấy đã hiểu rằng tự do là điều quý giá nhất đối với loài chim chúng tôi. Tôi lại tiếp tục hành trình của mình, mang theo ký ức về một con người tốt bụng đã từng nắm giữ, rồi lại trả tôi về với thiên nhiên.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-24 13:47:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340294183</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340314983</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi là chim bồng chanh đỏ và thường di cư vào mùa đông và đến con đầm sen quen thuộc nhưng đang ở trong hang thì có một cánh tay đưa vào hang và một cánh tay bịt miệng bên kia của hang lại và tôi đã bị bắt vì còn vợ con còn ở trong hang và rất lo lắng và sợ mà ngất và lúc tỉnh lại thì thấy vợ con mình không sao và vui mừng </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-24 13:58:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340314983</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340353628</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p><br/></p><p>Thật sự mà nói khi tôi bị con người bắt đi lúc ấy tôi đã rất rung rẫy vì biết số phận của mình phải rời xa những đứa con và cả người vợ của mình lúc ấy suy nghĩ trong đầu tôi chỉ có là nếu tôi là con người tôi đã không để mình bị bắt như vậy nhưng đó chỉ là suy nghĩa của tôi và tôi thấy họ đã thò tay vào sâu trong hang để bắt tiếp vợ con tôi dường như tôi bất lực và rung rẫy ngay lúc đó nhưng khi tôi tưởng rằng tôi sẽ bị nhốt vào lồng sắt không biết ngày tự do thì đột nhiên người đó lại rút tay ra khỏi nơi ấm của tôi tha cho vợ con tôi và cũng tha cho tôi khi được thả lại vào trong hang tôi chỉ được mình đã ổn rồi vợ con mình đã ổn rồi ngay lập tức trong màn đêm ấy khi họ đã đi tôi lập tức cùng bạn đời là những chú chim con đi một nơi khác đi một nơi mà không có tụi con nít quậy phá chúng tôi và chúng tôi có thể mình yên mà nhìn những đứa con mình mà lớn</p><p><br/></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-24 14:19:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340353628</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340380587</link>
         <description><![CDATA[<p>tôi là một chú chim bồng chanh đỏ, sống tự do giữa thiên nhiên rộng lớn. Tôi yêu thích bầu trời xanh, những tán lá rậm rạp và mặt nước mênh mông. Mỗi ngày, tôi cùng đồng loại bay lượn, kiếm ăn và ca hát giữa cánh đồng bát ngát. Cuộc sống của tôi cứ thế yên bình trôi qua cho đến một ngày…</p><p>Hôm ấy, tôi đang mải mê tìm kiếm thức ăn thì bất chợt một chiếc bẫy sập xuống. Tôi hoảng loạn vùng vẫy, nhưng đôi chân đã bị mắc kẹt. Cảm giác sợ hãi bao trùm lấy tôi. Tôi cố gắng vỗ cánh, cố gắng thoát thân, nhưng vô ích. Một cậu bé tiến lại gần – đó là Hiền. Tôi nhìn thấy sự thích thú trong mắt cậu ta. Tôi sợ hãi lắm! Liệu tôi có bị nhốt vào một chiếc lồng chật hẹp không? Liệu tôi có bao giờ được tung cánh trên bầu trời nữa không?</p><p>Nhưng rồi, điều tôi không ngờ nhất đã xảy ra. Hiền không giữ tôi lại. Cậu ấy nhẹ nhàng gỡ bẫy, cẩn thận cầm lấy tôi trong tay. Tôi cảm nhận được sự ấm áp, sự dịu dàng qua từng động tác của cậu. Sau đó, cậu ấy từ từ mở bàn tay ra, để tôi tự do bay đi.</p><p>Khoảnh khắc đó, tôi như vỡ òa trong hạnh phúc! Tôi vỗ cánh mạnh mẽ, bay lên cao, hít thật sâu bầu không khí trong lành. Tôi quay lại nhìn cậu bé Hiền một lần nữa, cất tiếng hót như một lời cảm ơn. Cậu bé ấy thật nhân hậu!</p><p>Từ hôm đó, tôi vẫn sống cuộc đời tự do của mình, nhưng tôi không bao giờ quên được Hiền – cậu bé đã cứu tôi khỏi cảnh bị giam cầm. Trong lòng tôi, cậu ấy là một người bạn tốt, một con người đáng quý giữa thế gian này.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-24 14:35:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340380587</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340393873</link>
         <description><![CDATA[<p>Một cánh tay đưa vào tổ của tôi, mò mẫm một chút trước khi tóm lấy tôi. Tôi nhỏ bé chỉ bằng lòng bàn tay đó, hiểu được họ có lẽ muốn bắt tôi, cơ thể tôi run lên vì sợ hãi, hai cánh vỗ nhẹ muốn bay đi nhưng không thể vì không gian quá hẹp, cửa hang đã bị chặn. Tưởng chừng tôi sẽ bị tước đoạt đi tự do, làm một chú chim trong lồng nhưng tôi lại cảm nhận được bàn tay đó âu yếm tôi để xoa dịu nỗi sợ hãi của tôi rồi thả tôi ra. Tôi vỗ vỗ cánh, có chút không chân thực khi họ thả tôi ra, tôi cảm thấy vô cùng vui mừng và biết ơn, có lẽ vì họ thực sự yêu quý động vật và hiểu được nỗi đau khổ của chúng khi bị tước đi quyền tự do nên đã động lòng trắc ẩn hay cũng có thể vì một lý do khác, nhưng không quan trọng nữa. Tôi muốn cảm ơn họ bằng một số tôm tép còn dư lại trong hang nhưng khi bay ra ngoài thì họ đã đi mất.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-24 14:42:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340393873</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340443506</link>
         <description><![CDATA[<p>H.T.T.Ý </p><p><br/></p><p>Tôi là chim bồng chanh đỏ, tôi rất nhiều cảm xúc khi được nhân vật Hiền bắt rồi thả ra. Cảm xúc của tôi khi được nhân vật Hiền bắt là lúc trong tổ tôi rất hoảng sợ và lo lắng không biết họ sẽ làm gì tôi. Khi đc bắt ra khỏi tổ thì tôi  rất bực bội, hoảng loạn và cũng rất lo lắng cho vợ con tôi, không biết con tôi có sao không. Nhưng khi bị nhân vật Hiền bắt lấy tôi từ tay nhân vật Hoài thì tôi rất khó chịu. Nhưng tôi không thể nào tin là nhân vật Hiền lại thả tôi trả lại vào tổ. Tôi rất vui sướng khi được nhân vật Hiền thả lại vào tổ, tôi rất biết ơn nhân vật Hiền đã thả tôi lại vào tổ</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-02-24 15:11:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340443506</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340457939</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi là chim bồng chanh đỏ và thường di cư vào mùa đông và cũng như mọi năm khi đến con đầm sen quen thuộc nhưng đang ở trong hang thì có một cánh tay bịt miệng hang và có một cánh tay khác đưa vào hang tuy trốn nhưng không được bị bắt lo lắng cho vợ con mình không biết sẽ ra sao và sợ mà ngất nhưng lúc tỉnh lại và thấy vợ con mình không sao thì rất vui mừng </p>]]></description>
         <enclosure url="https://s3.animalia.bio/animals/photos/full/original/alcedinidae-ceyx-lepidus-28moluccan-dwarf-kingfisher29.webp" />
         <pubDate>2025-02-24 15:21:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340457939</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340498452</link>
         <description><![CDATA[<p>Gia đình tôi đã chọn một cái đầm sen làm tổ để trú ẩn.Tôi thường bày ra giữa đầm để chơi, thì có một hôm tôi đang ở trong tổ thì có bất ngờ có một bàn tay lạ, nắm lấy cơ thể tôi kéo ra ngoài tổ, tôi sợ hãi khi bị kéo ra ngoài, tôi thấy có hai cậu bé, một cậu thì đứng trước mặt tôi còn một cậu thì đang nắm lấy tôi,tôi nằm im thin thít vì đau đớn, sợ hãi,lo lắng tột cùng vì mình đã bị bắt cóc, thì có một bàn tay vuốt lên đôi cách tôi. Bổng nhiên cậu bé bắt tôi hồi nảy lại đưa tay vào tổ của gia đình tôi ,định bắt thêm những thành viên trong gia tôi,tôi lo lắng, tuyệt vọng khi thấy cảnh tượng ấy,tôi mong không có ai trong gia đình tôi bị bắt. Một hồi sau thì bé bắt tôi rút tay ra thì không có gì cả, tôi vui mừng khi không có ai trong gia đình tôi bị bắt,nhưng tôi vẫn sợ hãi khi tôi bị bắt thì bổng có một bàn tay đưa tôi lại vào tổ. Tôi hoang mang nhưng sau đó tôi vui sướng khi đã được gặp lại gia đình tôi </p><p>được đoàn tụ lại với gia đình tôi,tôi mừng rỡ khi không bắt tôi nữa và đã thả tôi vào tổ,tôi cứ nghĩ khi tôi bị bắt ra ngoài tổ thì sẽ bị chết hoặc sẽ bị nhốt trong một cái lồng chật hẹp nhưng không. Cậu bé đã bắt tôi ra, lại đưa tôi vào trong tổ,tôi biết ơn vì trên thế giới lại còn những người như vậy.</p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="https://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/d/d5/Ceyx_rufidorsa.jpg" />
         <pubDate>2025-02-24 15:46:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hiendao20/nguvan8/wish/3340498452</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
