<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>&quot;Mỗi trang văn đều soi bóng thời đại mà nó ra đời&quot; (Tô Hoài) by Dương Lê Lâm</title>
      <link>https://padlet.com/lamduong6020/i4e0m1mqc1s9nf5b</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2024-07-22 01:53:25 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-07-22 14:01:57 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Mỹ Ngọc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lamduong6020/i4e0m1mqc1s9nf5b/wish/3058821046</link>
         <description><![CDATA[<p>     Nghiên mình để nhìn về quá khứ ta sẽ rất khó để tường tận những gì đã trải qua cũng gian nan để thấm thía những nỗi đau mà thời đại đã in hằng nên từng thớ da của con người xưa cũ. Khi đó văn học xuất hiện với sứ mệnh thiên liêng giúp tim ta có thể rung lên khi được nghe tiếng vọng từ quá khứ. Vậy quả không sai khi Tô Hoài viết rằng  '' mỗi trang văn đều  soi bóng thời đại mà nó ra đời. Nhận định trên của nhà văn Tô Hoài cũng phần nào giúp ta nhận thức được vai trò thực sự của văn chương. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-07-22 13:45:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lamduong6020/i4e0m1mqc1s9nf5b/wish/3058821046</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thùy Ngân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lamduong6020/i4e0m1mqc1s9nf5b/wish/3058825346</link>
         <description><![CDATA[<p>Còn gì đẹp hơn khi nhà văn viết về cuộc sống để ca ngợi con người? Văn chương thật lớn lao và ý nghĩa khi đi sâu vào khám phá từng cảm giác suy nghĩ chiều sâu nội tâm để từ đó ta yêu quý trân trọng những con người bình dị nhất để ta phải giật mình sửng sốt khi nhận ra vẻ đẹp lấp lánh ẩn chứa bên trong những hình hài tưởng như gàn dở xấu xa. Đó là lúc nhà văn lý giải cuộc sống theo cách riêng của mình. Vậy nên, trong sáng tác văn chương " Nhà văn đến để viết về bóng tối nhưng từ bóng tối phải hướng đến ánh sáng" Phải chăng cũng vì lẻ đó mà "Mỗi trang văn đều soi bóng thời đại mà nó ra đời"( Tô Hoài) đã viết lên để gửi gấm vào cuộc sống những giá trị nhân văn cao cả.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-07-22 13:54:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lamduong6020/i4e0m1mqc1s9nf5b/wish/3058825346</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mỹ Ân</title>
         <author>lamduong6020</author>
         <link>https://padlet.com/lamduong6020/i4e0m1mqc1s9nf5b/wish/3058826160</link>
         <description><![CDATA[<p>"Mỗi trang văn đều soi bóng thời đại mà nó ra đời" đây là lời nhận định của nhà văn Tô Hoài, ông rất phổ biến trong văn học Việt Nam, văn học không phụ thuộc vào chất liệu trang giấy hay mực của bút viết, nó mang giá trị dựa trên sự soi bóng của nó trên từng thời đại . Quả thật sống và cảm nhận là 2 yếu tố quan trọng để viết nên những tác phẩm mà giá trị của nó sẽ không bao h bị vướng bụi theo thời gian, để rồi đấy để lại cho ta từng câu chữ mang đầy cảm xúc như cách mà những tác giả ấy nhận định về 1 trang giấy chứa đầy trải nghiệm và hiện thực đời sống trong văn chương trong từng thời đại từng hoàn cảnh mà nó ra đời giúp tôi phần nào cảm nhận được giá trị của văn chương lớn như thế nào.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-07-22 13:55:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lamduong6020/i4e0m1mqc1s9nf5b/wish/3058826160</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hồng Nhân</title>
         <author>lamduong6020</author>
         <link>https://padlet.com/lamduong6020/i4e0m1mqc1s9nf5b/wish/3058829515</link>
         <description><![CDATA[<p>Người ta lấy tiếng hót của họa mi là thanh âm trong trẻo và lảnh lót bật nhất, lấy hương sắc của loài hoa là biểu tượng cho vẻ đẹp muôn màu. Song giữa dòng thời gian vô thủy vô chung luôn xoáy mòn mọi thứ bằng dòng chảy vô bờ của mình, hiếm có vẻ đẹp nào có thể trụ vững, có thể bảo toàn sự sắc son vốn có của chính mình. Bởi thế mà văn chương luôn có một vị thế cao đẹp giữa muôn vàn phạm trù hiện hữu giữa cuộc đời. Đắm mình vào những trang văn, con người như được sống trong một địa đàng ngát hương đầy nhân văn và mênh mang nắng gió. Đó là cả một bể sâu thấm đẫm những tâm tư, trăn trở, thấm đẫm nhưng thông điệp cao đẹp toát ra từ nhân sinh quan tồn đọng từ tận sâu nhịp thở của nhà văn. Cũng chính vì lẽ đó văn học mới bất diệt trước sự băng hoại của dòng thời gian vô bờ, mới neo chặt và nảy nở không ngừng giữa cuộc sống và đơm nên những chùm hoa cao đẹp làm mẫn mê lòng người. Và chính vì sự bất diệt ấy mà văn học mới có thể soi bóng được những thời đại đồng thời bộc lộ được những thông điệp thẫm mĩ toát nên từ tận sâu đáy lòng của nhà văn. Đúng như Tô Hoài đã từng chiêm nghiệm &lt;&lt; mỗi trang văn đều soi bóng thời đại mà nó ra đời &gt;&gt;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-07-22 14:01:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lamduong6020/i4e0m1mqc1s9nf5b/wish/3058829515</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
