<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>ROSY 1_THƯ TUẦN 43 by Trường Mầm non The Lucita Schools</title>
      <link>https://padlet.com/lucita_rosy1/hx5vym1tzos1elfy</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2023-05-24 09:00:23 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2023-05-31 15:20:59 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f339.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>Kế hoạch tuần 44</title>
         <author>thelucitaschools</author>
         <link>https://padlet.com/lucita_rosy1/hx5vym1tzos1elfy/wish/2603025963</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1893377900/6a5ad0456739b6e7bb0fcaaaca14744e/K__HO_CH_TU_N_44__ROSY_1.xlsx" />
         <pubDate>2023-05-24 09:00:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lucita_rosy1/hx5vym1tzos1elfy/wish/2603025963</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thông báo phòng chống dịch bệnh Covid 19</title>
         <author>thelucitaschools</author>
         <link>https://padlet.com/lucita_rosy1/hx5vym1tzos1elfy/wish/2603025964</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1893377900/197adbac5b88416aaca6d44af20ee277/Lucita___Th__Th_ng_B_o_Ph_ng_Ch_ng_D_ch_B_nh_trang_1.pdf" />
         <pubDate>2023-05-24 09:00:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lucita_rosy1/hx5vym1tzos1elfy/wish/2603025964</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thực đơn tuần 44</title>
         <author>thelucitaschools</author>
         <link>https://padlet.com/lucita_rosy1/hx5vym1tzos1elfy/wish/2603025965</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1893377900/ec27686c8bf96327f3d4b64671224568/Menu_20week_2044_20__20Term_204.pdf" />
         <pubDate>2023-05-24 09:00:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lucita_rosy1/hx5vym1tzos1elfy/wish/2603025965</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoạt động tiếng Anh</title>
         <author>thelucitaschools</author>
         <link>https://padlet.com/lucita_rosy1/hx5vym1tzos1elfy/wish/2603025968</link>
         <description><![CDATA[<div>Một tuần thật thú vị với những giờ học tiếng Anh tại Lucita. Các bạn nhỏ Rosy đã khám phá về mặt trăng, mặt trời, chơi trò chơi nhảy trên những đám mây, vẽ mặt trời trên nền giấy wet-on-wet. Đặc biệt là các bạn còn đóng kịch và nghe kể chuyện "Nightingale" với những nụ cười khúc khích.<br><br>It was an interesting week with English lessons at Lucita. Rosy children explored the moon and sun, played jumping on the clouds, and painted the sun on wet-on-wet paper. Especially, they also listened to the story and acted the drama "Nightingale" with giggles.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1893377900/b262c5ba017201fa7a9eb308991ce890/1EC44F48_77C6_4EAD_9DA3_02474580B4BB.jpg" />
         <pubDate>2023-05-24 09:00:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lucita_rosy1/hx5vym1tzos1elfy/wish/2603025968</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoạt động ngoài trời</title>
         <author>thelucitaschools</author>
         <link>https://padlet.com/lucita_rosy1/hx5vym1tzos1elfy/wish/2603025970</link>
         <description><![CDATA[<div>Hoạt động ngoài trời luôn là thời gian mà các con cảm thấy háo hức và vui vẻ, các con được tự do chơi vận động duới sự giám sát của các cô, được hít thở không khí thiên nhiên dễ chịu vào buổi sáng, được tìm tòi và khám phá thế giới xung quanh mình.&nbsp;<br><br>Outdoor activities are always moments when the children feel excited and happy, stay free to play and exercise under the supervision of the teachers, breathe in the pleasant natural air in the morning, and explore the world around them.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1893377900/19c7d12276711aec2cfddf2fbb277a03/3313437A_F7C9_4084_9EBE_758875C9CEE0.jpg" />
         <pubDate>2023-05-24 09:00:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lucita_rosy1/hx5vym1tzos1elfy/wish/2603025970</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kể chuyện song ngữ</title>
         <author>thelucitaschools</author>
         <link>https://padlet.com/lucita_rosy1/hx5vym1tzos1elfy/wish/2603025973</link>
         <description><![CDATA[<div>Điều đặc biệt có tại Lucita là các em bé luôn được nghe kể các câu chuyện song ngữ bằng cả tiếng Anh và tiếng Việt. Qua sự lặp đi lặp lại, câu chuyện thấm dần vào tâm hồn trẻ một cách tự nhiên. Các bạn hoà mình vào câu chuyện, trở thành một phần trong đó và cảm nhận những điều tinh tế. Bên cạnh đó các con còn được phân vai đóng kịch, thể hiện tính cách nhân vật trong truyện.<br><br>A specialty of Lucita is story-telling in both English and Vietnamese. It would repeat every day; therefore, it went deep inside our souls naturally. A change from telling a story at a table to the floor, from using props to body language., helped us to have more inspiration and concentration. We became merged in the story, became a part of it, and felt subtle things. In addition, we could perform a drama and act on the characters.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1893377900/7ed984b9b0ebc59b1d9f232d573a8d31/0752C642_4276_4CAC_AD93_51AEB889F517.jpg" />
         <pubDate>2023-05-24 09:00:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lucita_rosy1/hx5vym1tzos1elfy/wish/2603025973</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Câu lạc bộ Yoga</title>
         <author>thelucitaschools</author>
         <link>https://padlet.com/lucita_rosy1/hx5vym1tzos1elfy/wish/2603025974</link>
         <description><![CDATA[<div>Mỗi tuần một buổi học Yoga với cô giáo Quyên các con đã dần quen với các động tác mềm mại nhẹ nhàng và uyển chuyển, uốn dẻo căng cơ giúp các con có sự dẻo dai của cơ thể và tăng cường sức khoẻ. Cô thường xuyên thay đổi các động tác, tránh việc lặp lại nhàm chán giúp các con hứng thú tập luyện.<br><br>Once a week the children had a yoga class with Ms. Quyen. They have gradually become accustomed to soft, gentle and flexible movements, which helped to improve our health and increase our flexibility. She often changes the movements, avoids boring repetitions to invoke our interest.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1893377900/ca7429af9b651e7db85a786a30e4170a/57BFC642_E71E_4B89_9359_0B9D964EBC9A.jpg" />
         <pubDate>2023-05-24 09:00:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lucita_rosy1/hx5vym1tzos1elfy/wish/2603025974</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Câu lạc bộ Nấu ăn: Nước ép dứa</title>
         <author>thelucitaschools</author>
         <link>https://padlet.com/lucita_rosy1/hx5vym1tzos1elfy/wish/2603025976</link>
         <description><![CDATA[<div>Tuần này các bác đầu bếp nhí lớp Rosy có món nước ép dứa thơm - ngon - bổ dưỡng. Các con được rèn luyện cách gọt dứa, các con được quan sát, thực hành cắt dứa và sử dụng máy ép quả. Cô trò háo hức khi thấy được thành quả do chính tay mình góp phần làm ra.<br><br>This week, the young chefs of Rosy class had a nutritious and delicious pineapple juice. The children did a little training, had an observation, and then practiced cutting a pineapple and using a juicer. We were excited to see the result of our contribution.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1893377900/19eb4c560ed249b20ed4cabd82774d73/5B180050_BE76_4A33_B8B9_E52A9195FF35.jpg" />
         <pubDate>2023-05-24 09:00:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lucita_rosy1/hx5vym1tzos1elfy/wish/2603025976</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Câu lạc bộ âm nhạc</title>
         <author>thelucitaschools</author>
         <link>https://padlet.com/lucita_rosy1/hx5vym1tzos1elfy/wish/2603025979</link>
         <description><![CDATA[<div>Tiếng đàn piano du dương nuôi dưỡng những tâm hồn trẻ thơ không thể thiếu trong các tuần học. Mở đầu giờ Câu lạc bộ Âm nhạc là bài hát: "Good morning", "Chào ngày mới", hát về ngày tháng và thời tiết. Các con được lắng nghe và học hát bài hát: "Bố ơi, mình đi đâu thế?", chơi trò chơi “Ai nhanh nhất”, tập văn nghệ để chuẩn bị các tiết mục cho Summer concert.<br><br>The sweet sound of the piano nurtures children's souls and is indispensable during the school weeks. The Music Club started with "Good morning", and songs about the dates and the weather. The children listened and learned "Bố ơi, mình đi đâu thế?", played the game "Who's the fastest?",&nbsp;<br> and practiced for the Summer concert.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1893377900/d4979035e85982cffd62abcb72df4bcc/6CD40E3A_A256_4B3C_A2B2_99D039EB2554.jpg" />
         <pubDate>2023-05-24 09:00:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lucita_rosy1/hx5vym1tzos1elfy/wish/2603025979</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thư tuần 43- năm học 2022-2023</title>
         <author>thelucitaschools</author>
         <link>https://padlet.com/lucita_rosy1/hx5vym1tzos1elfy/wish/2603025981</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Kính gửi Quý Phụ huynh,<br></strong><br>Các Thầy cô giáo lớp Rosy 1 hân hạnh gửi đến Quý Phụ huynh thông tin về tuần học vừa qua của các con tại Trường Mầm non Quốc tế Lucita. <br><br>Kính mời Quý Phụ huynh theo dõi Fanpage của trường (https://www.facebook.com/LucitaSchools) để cập nhật thêm hình ảnh về hoạt động của các con trong tuần nhé!<br><br>Trân trọng,<br>Cô Ánh, Cô Hảo, Cô Magret<br><br><strong><br>Dear Parents,</strong></div><div><br>Teachers of class Rosy 1 would like to send you an update on the previous week at Lucita International Preschool.<br><br></div><div>Please follow our Fanpage (Lucita International Preschool)(https://www.facebook.com/LucitaSchools) for more details of the week!<br><br></div><div>Regards,</div><div>Ms. Anh, Ms. Hao and Ms. Magret</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1893377900/d11be94946e70e7a014ea6c5a9952c0c/BCCFF562_41C8_4FBA_ABA4_A811BEFD4300.jpg" />
         <pubDate>2023-05-24 09:00:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lucita_rosy1/hx5vym1tzos1elfy/wish/2603025981</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Truyện: Chim Sơn Ca</title>
         <author>thelucitaschools</author>
         <link>https://padlet.com/lucita_rosy1/hx5vym1tzos1elfy/wish/2603029904</link>
         <description><![CDATA[<div>CHIM SƠN CA/ Nightingale<br>The Emperor of China is a Chinaman, as you most likely know, and everyone around him is a<br>Chinaman too. It's been a great many years since this story happened in China, but that's all the<br>more reason for telling it before it gets forgotten.<br>The Emperor's palace was the wonder of the world. It was made entirely of fine porcelain, extremely<br>expensive but so delicate that you could touch it only with the greatest of care. In the garden the<br>rarest flowers bloomed, and to the prettiest ones were tied little silver bells which tinkled so that no<br>one could pass by without noticing them. Yes, all things were arranged according to plan in the<br>Emperor's garden, though how far and wide it extended not even the gardener knew. If you walked<br>on and on, you came to a fine forest where the trees were tall and the lakes were deep. The forest<br>ran down to the deep blue sea, so close that tall ships could sail under the branches of the trees. In<br>these trees a nightingale lived. His song was so ravishing that even the poor fisherman, who had<br>much else to do, stopped to listen on the nights when he went out to cast his nets, and heard the<br>nightingale.<br>"How beautiful that is," he said, but he had his work to attend to, and he would forget the bird's<br>song. But the next night, when he heard the song he would again say, "How beautiful."<br>From all the countries in the world travelers came to the city of the Emperor. They admired the city.<br>They admired the palace and its garden, but when they heard the nightingale they said, "That is the<br>best of all."<br>And the travelers told of it when they came home, and men of learning wrote many books about the<br>town, about the palace, and about the garden. But they did not forget the nightingale. They praised<br>him highest of all, and those who were poets wrote magnificent poems about the nightingale who<br>lived in the forest by the deep sea.<br>These books went all the world over, and some of them came even to the Emperor of China. He sat<br>in his golden chair and read, nodding his head in delight over such glowing descriptions of his city,<br>and palace, and garden. <em>But the nightingale is the best of all. </em>He read it in print.<br>"What's this?" the Emperor exclaimed. "I don't know of any nightingale. Can there be such a bird in<br>my empire-in my own garden-and I not know it? To think that I should have to learn of it out of a<br>book."<br>Thereupon he called his Lord-in-Waiting, who was so exalted that when anyone of lower rank dared<br>speak to him, or ask him a question, he only answered, "P", which means nothing at all.<br>"They say there's a most remarkable bird called the nightingale," said the Emperor. "They say it's the<br>best thing in all my empire. Why haven't I been told about it?"<br>"I've never heard the name mentioned," said the Lord-in-Waiting. "He hasn't been presented at<br>court."<br>"I command that he appear before me this evening, and sing," said the Emperor. "The whole world<br>knows my possessions better than I do!"<br>"I never heard of him before," said the Lord-in-Waiting. "But I shall look for him. I'll find him."<br>But where? The Lord-in-Waiting ran upstairs and downstairs, through all the rooms and corridors,<br>but no one he met with had ever heard tell of the nightingale. So the Lord-in-Waiting ran back to the<br>Emperor, and said it must be a story invented by those who write books. "Your Imperial Majesty<br>would scarcely believe how much of what is written is fiction, if not downright black art."<br>"But the book I read was sent me by the mighty Emperor of Japan," said the Emperor. "Therefore it<br>can't be a pack of lies. I must hear this nightingale. I insist upon his being here this evening. He has<br>my high imperial favor, and if he is not forthcoming I will have the whole court punched in the<br>stomach, directly after supper."<br>"Tsing-pe!" said the Lord-in-Waiting, and off he scurried up the stairs, through all the rooms and<br>corridors. And half the court ran with him, for no one wanted to be punched in the stomach after<br>supper.<br>There was much questioning as to the whereabouts of this remarkable nightingale, who was so well<br>known everywhere in the world except at home. At last they found a poor little kitchen girl, who<br>said:<br>"The nightingale? I know him well. Yes, indeed he can sing. Every evening I get leave to carry scraps<br>from table to my sick mother. She lives down by the shore. When I start back I am tired, and rest in<br>the woods. Then I hear the nightingale sing. It brings tears to my eyes. It's as if my mother were<br>kissing me."<br>"Little kitchen girl," said the Lord-in-Waiting, "I'll have you appointed scullion for life. I'll even get<br>permission for you to watch the Emperor dine, if you'll take us to the nightingale who is commanded<br>to appear at court this evening."<br>So they went into the forest where the nightingale usually sang. Half the court went along. On the<br>way to the forest a cow began to moo.<br>"Oh," cried a courtier, "that must be it. What a powerful voice for a creature so small. I'm sure I've<br>heard her sing before."<br>"No, that's the cow lowing," said the little kitchen girl. "We still have a long way to go."<br>Then the frogs in the marsh began to croak.<br>"Glorious!" said the Chinese court person. "Now I hear it-like church bells ringing."<br>"No, that's the frogs," said the little kitchen girl. "But I think we shall hear him soon."<br>Then the nightingale sang.<br>"That's it," said the little kitchen girl. "Listen, listen! And yonder he sits." She pointed to a little gray<br>bird high up in the branches.<br>"Is it possible?" cried the Lord-in Waiting. "Well, I never would have thought he looked like that, so<br>unassuming. But he has probably turned pale at seeing so many important people around him."<br>"Little nightingale," the kitchen girl called to him, "our gracious Emperor wants to hear you sing."<br>"With the greatest of pleasure," answered the nightingale, and burst into song.<br>"Very similar to the sound of glass bells," said the Lord-in-Waiting. "Just see his little throat, how<br>busily it throbs. I'm astounded that we have never heard him before. I'm sure he'll be a great<br>success at court."<br>"Shall I sing to the Emperor again?" asked the nightingale, for he thought that the Emperor was<br>present.<br>"My good little nightingale," said the Lord-in-Waiting, "I have the honor to command your presence<br>at a court function this evening, where you'll delight His Majesty the Emperor with your charming<br>song."<br>"My song sounds best in the woods," said the nightingale, but he went with them willingly when he<br>heard it was the Emperor's wish.<br>The palace had been especially polished for the occasion. The porcelain walls and floors shone in<br>the rays of many gold lamps. The flowers with tinkling bells on them had been brought into the<br>halls, and there was such a commotion of coming and going that all the bells chimed away until you<br>could scarcely hear yourself talk.<br>In the middle of the great throne room, where the Emperor sat, there was a golden perch for the<br>nightingale. The whole court was there, and they let the little kitchen girl stand behind the door, now<br>that she had been appointed "Imperial Pot-Walloper." Everyone was dressed in his best, and all<br>stared at the little gray bird to which the Emperor graciously nodded.<br>And the nightingale sang so sweetly that tears came into the Emperor's eyes and rolled down his<br>cheeks. Then the nightingale sang still more sweetly, and it was the Emperor's heart that melted.<br>The Emperor was so touched that he wanted his own golden slipper hung round the nightingale's<br>neck, but the nightingale declined it with thanks. He had already been amply rewarded.<br>"I have seen tears in the Emperor's eyes," he said. "Nothing could surpass that. An Emperor's tears<br>are strangely powerful. I have my reward." And he sang again, gloriously.<br>"It's the most charming coquetry we ever heard," said the ladies-in-waiting. And they took water in<br>their mouths so they could gurgle when anyone spoke to them, hoping to rival the nightingale. Even<br>the lackeys and chambermaids said they were satisfied, which was saying a great deal, for they were<br>the hardest to please. Unquestionably the nightingale was a success. He was to stay at court, and<br>have his own cage. He had permission to go for a walk twice a day, and once a night. Twelve<br>footmen attended him, each one holding tight to a ribbon tied to the bird's leg. There wasn't much<br>fun in such outings.<br>The whole town talked about the marvelous bird, and if two people met, one could scarcely say<br>"night" before the other said "gale," and then they would sigh in unison, with no need for words.<br>Eleven pork-butchers' children were named "nightingale," but not one could sing.<br>One day the Emperor received a large package labeled "The Nightingale."<br>"This must be another book about my celebrated bird," he said. But it was not a book. In the box<br>was a work of art, an artificial nightingale most like the real one except that it was encrusted with<br>diamonds, rubies and sapphires. When it was wound, the artificial bird could sing one of the<br>nightingale's songs while it wagged its glittering gold and silver tail. Round its neck hung a ribbon<br>inscribed: "The Emperor of Japan's nightingale is a poor thing compared with that of the Emperor of<br>China."<br>"Isn't that nice?" everyone said, and the man who had brought the contraption was immediately<br>promoted to be "Imperial-Nightingale-Fetcher-in-Chief."<br>"Now let's have them sing together. What a duet that will be," said the courtiers.<br>So they had to sing together, but it didn't turn out so well, for the real nightingale sang whatever<br>came into his head while the imitation bird sang by rote.<br>"That's not the newcomer's fault," said the music master. "He keeps perfect time, just as I have<br>taught him."<br>Then they had the imitation bird sing by itself. It met with the same success as the real nightingale,<br>and besides it was much prettier to see, all sparkling like bracelets and breastpins. Three and thirty<br>times it sang the selfsame song without tiring. The courtiers would gladly have heard it again, but<br>the Emperor said the real nightingale should now have his turn. Where was he? No one had noticed<br>him flying out the open window, back to his home in the green forest.<br>"But what made him do that?" said the Emperor.<br>All the courtiers slandered the nightingale, whom they called a most ungrateful wretch. "Luckily we<br>have the best bird," they said, and made the imitation one sing again. That was the thirty-fourth time<br>they had heard the same tune, but they didn't quite know it by heart because it was a difficult piece.<br>And the music master praised the artificial bird beyond measure. Yes, he said that the contraption<br>was much better than the real nightingale, not only in its dress and its many beautiful diamonds, but<br>also in its mechanical interior.<br>"You see, ladies and gentlemen, and above all Your Imperial Majesty, with a real nightingale one<br>never knows what to expect, but with this artificial bird everything goes according to plan. Nothing is<br>left to chance. I can explain it and take it to pieces, and show how the mechanical wheels are<br>arranged, how they go around, and how one follows after another."<br>"Those are our sentiments exactly," said they all, and the music master was commanded to have the<br>bird give a public concert next Sunday. The Emperor said that his people should hear it. And hear it<br>they did, with as much pleasure as if they had all gotten tipsy on tea, Chinese fashion. Everyone said,<br>"Oh," and held up the finger we call "lickpot," and nodded his head. But the poor fishermen who had<br>heard the real nightingale said, "This is very pretty, very nearly the real thing, but not quite. I can't<br>imagine what's lacking."<br>The real nightingale had been banished from the land. In its place, the artificial bird sat on a cushion<br>beside the Emperor's bed. All its gold and jeweled presents lay about it, and its title was now "Grand<br>Imperial Singer-of-the-Emperor-to-sleep." In rank it stood first from the left, for the Emperor gave<br>preëminence to the left side because of the heart. Even an Emperor's heart is on the left.<br>The music master wrote a twenty-five-volume book about the artificial bird. It was learned, longwinded, and full of hard Chinese words, yet everybody said they read and understood it, lest they<br>show themselves stupid and would then have been punched in their stomachs.<br>After a year the Emperor, his court, and all the other Chinamen knew every twitter of the artificial<br>song by heart. They liked it all the better now that they could sing it themselves. Which they did. The<br>street urchins sang, "Zizizi! kluk, kluk, kluk," and the Emperor sang it too. That's how popular it was.<br>But one night, while the artificial bird was singing his best by the Emperor's bed, something inside<br>the bird broke with a twang. <em>Whir-r-r, </em>all the wheels ran down and the music stopped. Out of bed<br>jumped the Emperor and sent for his own physician, but what could he do? Then he sent for a<br>watchmaker, who conferred, and investigated, and patched up the bird after a fashion. But the<br>watchmaker said that the bird must be spared too much exertion, for the cogs were badly worn and<br>if he replaced them it would spoil the tune. This was terrible. Only once a year could they let the bird<br>sing, and that was almost too much for it. But the music master made a little speech full of hard<br>Chinese words which meant that the bird was as good as it ever was. So that made it as good as<br>ever.<br>Five years passed by, and a real sorrow befell the whole country. The Chinamen loved their<br>Emperor, and now he fell ill. Ill unto death, it was said. A new Emperor was chosen in readiness.<br>People stood in the palace street and asked the Lord-in-Waiting how it went with their Emperor.<br>"P," said he, and shook his head.<br>Cold and pale lay the Emperor in his great magnificent bed. All the courtiers thought he was dead,<br>and went to do homage to the new Emperor. The lackeys went off to trade gossip, and the<br>chambermaids gave a coffee party because it was such a special occasion. Deep mats were laid in all<br>the rooms and passageways, to muffle each footstep. It was quiet in the palace, dead quiet. But the<br>Emperor was not yet dead. Stiff and pale he lay, in his magnificent bed with the long velvet curtains<br>and the heavy gold tassels. High in the wall was an open window, through which moonlight fell on<br>the Emperor and his artificial bird.<br>The poor Emperor could hardly breathe. It was as if something were sitting on his chest. Opening his<br>eyes he saw it was Death who sat there, wearing the Emperor's crown, handling the Emperor's gold<br>sword, and carrying the Emperor's silk banner. Among the folds of the great velvet curtains there<br>were strangely familiar faces. Some were horrible, others gentle and kind. They were the Emperor's<br>deeds, good and bad, who came back to him now that Death sat on his heart.<br>"Don't you remember-?" they whispered one after the other. "Don't you remember-?" And they told<br>him of things that made the cold sweat run on his forehead.<br>"No, I will not remember!" said the Emperor. "Music, music, sound the great drum of China lest I<br>hear what they say!" But they went on whispering, and Death nodded, Chinese fashion, at every<br>word.<br>"Music, music!" the Emperor called. "Sing, my precious little golden bird, sing! I have given you gold<br>and precious presents. I have hung my golden slipper around your neck. Sing, I pray you, sing!"<br>But the bird stood silent. There was no one to wind it, nothing to make it sing. Death kept staring<br>through his great hollow eyes, and it was quiet, deadly quiet.<br>Suddenly, through the window came a burst of song. It was the little live nightingale who sat outside<br>on a spray. He had heard of the Emperor's plight, and had come to sing of comfort and hope. As he<br>sang, the phantoms grew pale, and still more pale, and the blood flowed quicker and quicker<br>through the Emperor's feeble body. Even Death listened, and said, "Go on, little nightingale, go on!"<br>"But," said the little nightingale, "will you give back that sword, that banner, that Emperor's crown?"<br>And Death gave back these treasures for a song. The nightingale sang on. It sang of the quiet<br>churchyard where white roses grow, where the elder flowers make the air sweet, and where the<br>grass is always green, wet with the tears of those who are still alive. Death longed for his garden.<br>Out through the windows drifted a cold gray mist, as Death departed.<br>"Thank you, thank you!" the Emperor said. "Little bird from Heaven, I know you of old. I banished<br>you once from my land, and yet you have sung away the evil faces from my bed, and Death from my<br>heart. How can I repay you?"<br>"You have already rewarded me," said the nightingale. "I brought tears to your eyes when first I sang<br>for you. To the heart of a singer those are more precious than any precious stone. But sleep now,<br>and grow fresh and strong while I sing." He sang on until the Emperor fell into a sound, refreshing<br>sleep, a sweet and soothing slumber.<br>The sun was shining in his window when the Emperor awoke, restored and well. Not one of his<br>servants had returned to him, for they thought him dead, but the nightingale still sang.<br>"You must stay with me always," said the Emperor. "Sing to me only when you please. I shall break<br>the artificial bird into a thousand pieces."<br>"No," said the nightingale. "It did its best. Keep it near you. I cannot build my nest here, or live in a<br>palace, so let me come as I will. Then I shall sit on the spray by your window, and sing things that will<br>make you happy and thoughtful too. I'll sing about those who are gay, and those who are sorrowful.<br>My songs will tell you of all the good and evil that you do not see. A little singing bird flies far and<br>wide, to the fisherman's hut, to the farmer's home, and to many other places a long way off from<br>you and your court. I love your heart better than I do your crown, and yet the crown has been<br>blessed too. I will come and sing to you, if you will promise me one thing."<br>"All that I have is yours," cried the Emperor, who stood in his imperial robes, which he had put on<br>himself, and held his heavy gold sword to his heart.<br>"One thing only," the nightingale asked. "You must not let anyone know that you have a little bird<br>who tells you everything; then all will go even better." And away he flew.<br>The servants came in to look after their dead Emperor- and there they stood. And the Emperor said,<br>"Good morning."<br>Hoàng đế Trung Quốc là một người Trung Quốc, như bạn rất có thể đã biết, và mọi người xung quanh<br>ông cũng là một người Trung Quốc. Đã nhiều năm trôi qua kể từ khi câu chuyện này xảy ra ở Trung Quốc,<br>nhưng đó càng là lý do để kể lại trước khi nó bị lãng quên.<br>Cung điện của Hoàng đế là kỳ quan của thế giới. Nó được làm hoàn toàn bằng sứ cao cấp, cực kỳ đắt tiền<br>nhưng tinh xảo đến mức bạn chỉ có thể chạm vào nó một cách cẩn thận nhất. Trong vườn, những bông<br>hoa hiếm nhất nở rộ, và trên những bông hoa đẹp nhất được buộc những chiếc chuông nhỏ bằng bạc<br>kêu leng keng để không ai đi qua mà không chú ý đến chúng. Vâng, tất cả mọi thứ đã được sắp rất có trật<br>tự trong khu vườn của Hoàng đế, mặc dù nó kéo dài bao xa và rộng bao nhiêu thì ngay cả người làm<br>vườn cũng không biết. Nếu bạn cứ đi mãi, bạn sẽ đến một khu rừng đẹp, nơi có cây cao và hồ sâu. Khu<br>rừng chạy dài xuống biển xanh thăm thẳm, gần đến nỗi những con tàu cao lớn có thể căng buồm dưới<br>tán cây. Trên đám cây này có một con chim sơn ca sinh sống. Giọng ca của Sơn Ca mê hoặc đến nỗi ngay<br>cả người đánh cá nghèo, người còn nhiều việc phải làm, đã dừng lại để lắng nghe tiếng chim sơn ca vào<br>những đêm khi ông ấy ra ngoài thả lưới.<br>“Thật tuyệt vời làm sao,” ông nói, nhưng ông còn phải bận rộn với công việc của mình, và vì thế ông sẽ<br>quên mất tiếng hót của Sơn Ca. Nhưng đêm hôm sau, khi ông ấy nghe tiếng Sơn Ca, ông lại thốt lên,<br>"Tuyệt vời quá."<br>Từ tất cả các quốc gia trên thế giới, du khách đã đến thăm thành phố của Hoàng đế. Họ ngưỡng mộ<br>thành phố. Họ ngưỡng mộ cung điện và khu vườn, nhưng khi nghe tiếng chim sơn ca, họ nói, "Đó là điều<br>tuyệt vời nhất."<br>Và những du khách đã kể về tiếng hót Sơn Ca khi họ trở về nhà, và những người giỏi giang đã viết nhiều<br>sách về thành phố, về cung điện và về khu vườn. Nhưng họ không quên chim sơn ca. Họ ca ngợi tiếng<br>hót Sơn Ca nhất, và những người là nhà thơ đã viết những bài thơ tuyệt vời về con chim sơn ca sống<br>trong khu rừng kề bên biển sâu.<br>Những cuốn sách này đã chu du khắp thế giới, và một số trong số chúng thậm chí còn đến tay Hoàng đế<br>Trung Quốc. Ông ấy ngồi trên chiếc ngai vàng của mình và đọc, gật đầu thích thú trước những mô tả rực<br>rỡ như vậy về thành phố, cung điện và khu vườn của ông. Nhưng chim họa mi là tuyệt vời nhất trong tất<br>cả. Ông đọc thấy điều đó trong cuốn sách.<br>"Đây là gì vậy?" Hoàng đế thốt lên. "Ta không biết gì về bất kỳ con chim sơn ca nào. Liệu có thể có một<br>con chim như vậy trong vương quốc của ta - trong khu vườn của chính ta - và ta không biết về nó không?<br>Tại sao ta chỉ biết về nó từ một cuốn sách?."<br>Sau đó, Hoàng đế gọi Thái giám , người quyền lực đến nỗi khi bất kỳ ai ở cấp bậc thấp hơn dám nói<br>chuyện với anh ta, hoặc hỏi anh ta một câu hỏi, anh ta chỉ trả lời, "No", có nghĩa là không có gì cả.<br>“Họ nói rằng có một loài chim đặc biệt nhất được gọi là chim sơn ca,” Hoàng đế nói. "Họ nói đó là điều<br>tuyệt nhất trong vương quốc của ta. Tại sao không có ai kể cho ta nghe về điều đó?"<br>"Thần chưa bao giờ nghe nói đến cái tên này," Thái giám đáp lời "Sơn Ca đã chưa bao giờ trình diện”<br>Hoàng đế nói: "Cả thế giới biết tài sản của ta nhiều hơn ta!"<br>Nhưng Sơn Ca ở đâu? Vị Thái giám chạy lên cầu thang, chạy xuống cầu thang, qua tất cả các phòng và<br>hành lang, nhưng không một ai mà ông gặp từng nghe nói về chim Sơn ca. Thế là Thái giám chạy lại gặp<br>Hoàng đế, và nói rằng đó hẳn là một câu chuyện do những người viết sách bịa ra. "Bệ hạ sẽ khó tin rằng<br>có bao nhiêu phần trong số những gì được viết là hư cấu, nếu không muốn nói là nghệ thuật tưởng<br>tượng hoàn toàn."<br>"Nhưng cuốn sách ta đọc đã được gửi cho tôi bởi Hoàng đế vĩ đại của Nhật Bản," Hoàng đế nói. "Vì vậy,<br>đó không thể là một sự dối trá. Ta phải nghe tiếng chim sơn ca này. Ta nhất quyết yêu cầu Sơn Ca có mặt<br>ở đây tối nay. Anh ta được sự sủng ái cao nhất của ta, và nếu anh ta không đến, ta sẽ cho cả triều đình<br>đấm vào bụng anh ta, ngay sau bữa tối."<br>"Thần tuân chỉ!" Quan Thái giám nói, và ông ta chạy vụt lên cầu thang, qua tất cả các phòng và hành<br>lang. Và một nửa triều đình chạy theo ông ta, vì không ai muốn bị đấm vào bụng sau bữa ăn tối.<br>Có rất nhiều câu hỏi đặt ra về tung tích của Sơn Ca đáng chú ý này, nó đã quá nổi tiếng ở khắp mọi nơi<br>trên thế giới ngoại trừ ở quê nhà. Cuối cùng, họ tìm thấy một cô bé làm bếp tội nghiệp, cô bé nói:<br>"Sơn ca ư? Tôi biết rõ về Sơn Ca. Đúng, Sơn ca có thể hót. Mỗi tối tôi được nghỉ phép để mang những<br>mẩu thức ăn thừa từ bàn ăn về cho mẹ tôi đang bị ốm. người sống ở bìa rừng. Rồi tôi nghe tiếng Sơn ca<br>hót. Nó làm tôi ứa nước mắt. Cứ như thể mẹ tôi đang hôn tôi vậy."<br>"Cô đầu bếp bé nhỏ ơi," Thái giám nói, "Ta sẽ bổ nhiệm ngươi làm người hầu bàn suốt đời. Ta thậm chí<br>sẽ xin phép cô phục vu Hoàng đế dùng bữa, nếu cô đưa ta đến chỗ con chim Sơn Ca để ban lệnh trình<br>diện đức vua tối nay."<br>Thế là họ đi vào khu rừng nơi chim sơn ca thường hót. Một nửa vương quốc đã đi cùng. Trên đường vào<br>rừng, một con bò bắt đầu rống lên.<br>"Ồ," một cận thần thốt lên, "chắc là Sơn ca đây rồi. Thật là một giọng hát mạnh mẽ đối với một sinh vật<br>quá nhỏ bé. Tôi chắc rằng tôi đã từng nghe cô ấy hát trước đây."<br>“Không, đó là tiếng bò rống,” cô bé phụ bếp nói. "Chúng ta vẫn còn một chặng đường dài để đi."<br>Sau đó, những con ếch trong đầm lầy bắt đầu kêu ộp ộp.<br>"Tự hào quá!" Một người trong cung điện thốt lên. "Bây giờ tôi nghe thấy nó giống như tiếng chuông<br>nhà thờ."<br>“Không, đó là lũ ếch,” cô bé phụ bếp nói. "Nhưng tôi nghĩ chúng ta sẽ sớm nghe thấy Sơn Ca thôi."<br>Rồi chim Sơn Ca cất tiếng hát.<br>“Đấy đấy,” cô bé phụ bếp nói. "Nghe này, nghe này! Sơn Ca ở kia kìa." Cô chỉ vào một con chim nhỏ màu<br>xám trên cành cây.<br>"Có thể nào như vậy?" Thái giám kêu lên. "Chà, ta không bao giờ nghĩ rằng Sơn Ca trông như vậy, thật<br>đơn giản quá.” Nhưng ông ta có lẽ đã tái mặt khi nhìn thấy rất nhiều người quan trọng xung quanh mình.<br>“Chim sơn ca bé nhỏ,” cô phụ bếp cất tiếng gọi “Hoàng đế nhân từ của chúng tôi muốn nghe bạn hát.”<br>"Rất hân hạnh," chim Sơn ca trả lời, và cất tiếng hót.<br>“Rất giống với âm thanh của chuông thủy tinh,” Thái Giám nói. "Nghe âm thanh phát ra từ cổ họng nhỏ<br>bé kia, nó rộn ràng làm sao. Tôi ngạc nhiên là chúng ta chưa từng nghe thấy anh ấy trước đây. Tôi chắc<br>chắn rằng anh ấy sẽ thành công rực rỡ tại tòa án."<br>"Tôi hát cho Hoàng đế nghe lần nữa nhé?" chim Sơn Ca hỏi, vì nó nghĩ rằng Hoàng đế đã có mặt.<br>“Chim sơn ca bé nhỏ tốt bụng của ta,” Quan công nói, “Ta rất vinh dự được ban lệnh về sự hiện diện của<br>ngươi tại một buổi lễ của triều đình vào tối nay, nơi ngươi sẽ làm hài lòng Hoàng đế với bài hát quyến rũ<br>của mình.”<br>"Tiếng hót của tôi nghe hay nhất trong rừng," chim họa mi nói, nhưng nó sẵn lòng đi theo họ khi biết đó<br>là ý muốn của Hoàng đế.<br>Cung điện đã được trang hoàng đặc biệt cho dịp này. Những bức tường và sàn nhà bằng sứ tỏa sáng<br>dưới ánh sáng của nhiều ngọn đèn vàng. Những bông hoa với những chiếc chuông leng keng trên chúng<br>đã được mang vào sảnh, và có một sự hỗn loạn đến và đi đến nỗi tất cả những chiếc chuông đều vang<br>lên cho đến khi bạn gần như không thể nghe thấy chính mình nói chuyện.<br>Ở giữa phòng, trên chiếc ngai vàng lớn, nơi Hoàng đế ngồi, có một con cá rô vàng cho chim Sơn Ca. Cả<br>triều đình có mặt ở đó, và họ để cô bé phụ bếp đứng sau cánh cửa, giờ đây cô đã được bổ nhiệm làm<br>Cung nữ của Hoàng đế. Mọi người đều mặc bộ đồ đẹp nhất của mình, và tất cả đều nhìn chằm chằm vào<br>con chim nhỏ màu xám mà Hoàng đế đã ân cần gật đầu chào.<br>Và chim sơn ca hát ngọt ngào đến nỗi nước mắt Hoàng đế trào ra và lăn dài trên má. Khi đó, chim Sơn ca<br>hót càng ngọt ngào hơn, và chính trái tim của Hoàng đế đã tan chảy. Hoàng đế cảm động đến mức muốn<br>treo chiếc dép vàng của mình vào cổ chim sơn ca, nhưng chim sơn ca đã từ chối với lời cảm ơn. Sơn Ca đã được đền đáp xứng đáng rồi.<br>“Tôi đã nhìn thấy những giọt nước mắt trong mắt Hoàng đế,” Sơn Ca nói. "Không có gì có thể quý giá<br>hơn điều đó. Nước mắt của Hoàng đế có sức mạnh kỳ lạ. Tôi đã có phần thưởng của mình." Và Sơn Ca lại<br>cất tiếng hót, một cách đầy tự hào.<br>“Đó là màn biểu diễn tuyệt vời nhất mà chúng tôi từng nghe,” Những người cung nữ nói. Và họ ngậm<br>nước trong miệng để có thể ùng ục khi có ai nói chuyện với họ, hy vọng có thể sánh ngang với chim sơn<br>ca. Ngay cả những người hầu và hầu phòng cũng nói rằng họ hài lòng, điều đó nói lên rất nhiều điều, vì<br>họ là những người khó thuyết phục nhất. Không nghi ngờ gì nữa, Sơn Ca đã thành công. Sơn Ca sẽ ở lại<br>trong cung, và có lồng riêng của mình. Cậu được phép đi dạo hai lần một ngày và một lần vào ban đêm.<br>Mười hai người hầu đi theo cậu, mỗi người giữ chặt một dải ruy băng buộc vào chân cậu. Không có<br>nhiều niềm vui trong những chuyến đi chơi như vậy.<br>Cả vương quốc bàn tán về loài chim kỳ diệu, và nếu hai người gặp nhau, người này chưa kịp nói "Sơn" thì<br>người kia đã nói "Ca", rồi họ đồng thanh thở dài, không cần nói thành lời. Mười một đứa con của bác<br>hàng thịt được mệnh danh là “chim sơn ca”, nhưng không đứa nào biết hót.<br>Một ngày nọ, Hoàng đế nhận được một gói lớn có nhãn "Chim Sơn ca".<br>"Đây hẳn phải là một cuốn sách khác về loài chim nổi tiếng của ta," Ông nói. Nhưng nó không phải là một<br>cuốn sách. Trong hộp là một tác phẩm nghệ thuật, một con chim họa mi nhân tạo gần như giống thật<br>ngoại trừ việc nó được nạm kim cương, hồng ngọc và ngọc bích. Khi được lên dây cót, con chim nhân tạo<br>có thể hát một trong những bài hát của chim sơn ca trong khi vẫy cái đuôi vàng và bạc lấp lánh của nó.<br>Quanh cổ nó treo một dải ruy băng có ghi: "Chim họa mi của Hoàng đế Nhật Bản là một thứ kém cỏi so<br>với Hoàng đế Trung Quốc."<br>"Thật tuyệt phải không?" mọi người đều nói, và người đàn ông đã mang theo cỗ máy ngay lập tức được<br>thăng chức làm " Người phụ trách âm nhạc cung đình của vương quốc."<br>"Bây giờ hãy để họ hát cùng nhau. Sẽ là một bản song ca tuyệt hảo," các cận thần nói.<br>Vì vậy, Sơn Ca thật và Sơn ca máy hát cùng nhau, nhưng kết quả không được hay lắm, vì chim Sơn Ca hát<br>theo cảm xúc của nó trong khi con chim giả hát thuộc lòng.<br>"Đó không phải là lỗi của chim giả," Người phụ trách âm nhạc cung đình nói. "Anh ấy giữ giọng hát hoàn<br>hảo, giống như tôi đã dạy anh ấy."<br>Sau đó, họ để con chim giả tự hót. Nó cũng thành công như chim sơn ca thật, và ngoài ra nó còn đẹp<br>hơn nhiều, tất cả đều lấp lánh như những chiếc vòng tay và hoa cài ngực. Ba mươi ba lần nó hát cùng<br>một bài hát mà không mệt mỏi. Các cận thần sẽ rất vui khi được nghe đi nghe lại bài hát nhưng Hoàng<br>đế nói rằng đã đến lượt của chim họa mi thật. Sơn Ca thật đã ở đâu? Không ai để ý đến việc cậu bay ra<br>ngoài cửa sổ để ngỏ, trở về ngôi nhà của mình trong khu rừng xanh.<br>"Nhưng điều gì đã khiến cậu ấy làm vậy?" Hoàng đế nói.<br>Tất cả các cận thần đều nói xấu chim sơn ca, người mà họ gọi là kẻ vô ơn bạc nghĩa nhất. “Thật may mắn<br>là chúng ta có con chim hay nhất,” họ nói, và bắt con giả hót lại. Đó là lần thứ ba mươi tư họ nghe cùng<br>một giai điệu, nhưng họ không thuộc lòng vì đó là một bản nhạc khó. Và Người phụ trách âm nhạc hoàng<br>cung hết lời ca ngợi Sơn Ca máy. Vâng, Ông ta nói rằng cỗ máy này tốt hơn nhiều so với chim sơn ca thực<br>sự, không chỉ ở bộ long và nhiều viên kim cương tuyệt đẹp mà còn ở nội thất máy móc của nó.<br>"Thưa bệ hạ, thưa các đại thần, với một con chim họa mi thực sự, người ta không bao giờ biết trước<br>điều gì sẽ xảy ra, nhưng với con chim nhân tạo này, mọi thứ đều diễn ra theo đúng kế hoạch. Không có gì<br>là ngẫu nhiên. Thần có thể tháo lắp nó thành từng mảnh và chỉ ra cách sắp xếp các bánh xe cơ khí, cách<br>chúng di chuyển và cách cái này nối tiếp cái kia.”<br>“Đó chính xác là những gì chúng tôi nghĩ,” tất cả triều đình hưởng ứng, và nhạc trưởng được lệnh để con<br>chim máy biểu diễn trước công chúng vào Chủ nhật tới. Hoàng đế nói rằng người dân của ông nên nghe<br>nó. Và dân chúng đã nghe với vẻ thích thú, đầu lắc lư như thể tất cả đều đã ngà ngà say khi uống trà,<br>theo kiểu Trung Quốc. Mọi người đều nói, "Ồ," và giơ ngón tay mà chúng tôi gọi là "Điểm 10 cho chất<br>lượng" lên và gật, gật đầu. Nhưng những người đánh cá tội nghiệp, những người đã nghe chim họa mi<br>thực sự hót đã nói, "Cái này rất hay, rất gần giống thật, nhưng không hoàn toàn. Tôi không thể biết được<br>nó còn thiếu cái gì đó."<br>Chim sơn ca thực sự đã bị trục xuất khỏi cung điện. Thay vào đó, con chim nhân tạo ngồi trên một chiếc<br>đệm bên cạnh giường của Hoàng đế. Tất cả những món quà bằng vàng và đá quý của nó đều nằm xung<br>quanh nó, và danh hiệu của nó bây giờ là "Tiếng hát ru của Hoàng đế." Về thứ hạng, nó đứng đầu tiên từ<br>bên trái, vì Hoàng đế ưu tiên bên trái nơi có trái tim. Ngay cả trái tim của một Hoàng đế cũng ở bên trái.<br>Bậc thầy âm nhạc đã viết một cuốn sách gồm 25 tập về con chim nhân tạo. Sách bác học, dài dòng, toàn<br>chữ Hán khó hiểu, thế mà ai cũng nói đọc là hiểu, kẻo lại bị cho là ngu dốt để rồi bị đấm vào bụng.<br>Sau một năm, Hoàng đế và cả triều đình của ông cùng tất cả những người Trung Quốc khác đều thuộc<br>lòng từng tiếng ngân của bài hát nhân tạo. Bây giờ họ thích nó hơn vì họ có thể tự hát nó. Và họ đã làm<br>thế. Những người hát rong hát, "Zizizi! kluk, kluk, kluk," và Hoàng đế cũng hát theo. Bạn có thể tưởng<br>tưởng bản nhạc nổi tiếng đến cỡ nào.<br>Nhưng một đêm nọ, trong khi con chim nhân tạo đang hót thật hay bên giường của Hoàng đế, một thứ<br>gì đó bên trong con chim đã bị gãy với một tiếng kêu. R-r-r-r, tất cả các bánh xe dừng lại và âm nhạc dừng<br>lại. Hoàng đế nhảy ra khỏi giường và cử ngự y của mình đến, nhưng ông ấy có thể làm gì cơ chứ? Sau đó,<br>ông ta cử một người thợ sửa đồng hồ, người này đã tư vấn, xem xét và sửa chữa con chim theo kiểu thời<br>trang. Nhưng người thợ đồng hồ nói rằng không nên gắng sức quá nhiều với con chim, vì các bánh răng<br>đã mòn rất nặng và nếu anh ta thay chúng thì sẽ làm hỏng giai điệu. Điều này thật tồi tệ. Họ chỉ có thể<br>cho chim hót mỗi năm một lần, và như thế là quá sức đối với nó. Nhưng ông chủ âm nhạc đã phát biểu<br>một đoạn ngắn đầy những từ tiếng Hoa khó nghe có nghĩa là con chim vẫn hay như xưa. Vì vậy, Con chim<br>máy vẫn thật quý giá.<br>Năm năm trôi qua, một nỗi buồn thực sự ập đến với cả đất nước. Người Trung Quốc yêu Hoàng đế của<br>họ, và bây giờ ông ấy ngã bệnh. Người ta nói rằng ông ốm rất nặng khó bề qua khỏi. Một Hoàng đế kế<br>nhiệm đã được chọn. Mọi người đứng trên con đường của cung điện và đợi Thái giám cho biết mọi<br>chuyện diễn ra như thế nào với Hoàng đế của họ.<br>"N," anh nói, và lắc đầu.<br>Hoàng đế nằm lạnh lẽo và xanh xao nằm trên chiếc giường tráng lệ của mình. Tất cả các cận thần đều<br>nghĩ rằng ông đã chết nên tập trung đến để tỏ lòng kính trọng với vị Hoàng đế mới. Những gã tay sai bắt<br>đầu buôn chuyện, và những người hầu phòng tổ chức một bữa tiệc cà phê vì đây là một dịp đặc biệt.<br>Những tấm thảm sâu được trải trong tất cả các phòng và lối đi, để không có tiếng từng bước chân. Trong<br>cung yên tĩnh, yên tĩnh đến chết người. Nhưng Hoàng đế vẫn chưa chết. Ông nằm cứng đơ và xanh xao<br>trên chiếc giường lộng lẫy với những tấm màn nhung dài và những chiếc tua vàng nặng trịch. Cao trên<br>tường là một cửa sổ để mở, qua đó ánh trăng chiếu vào Hoàng đế và con chim nhân tạo của ông.<br>Hoàng đế tội nghiệp khó thở. Như thể có thứ gì đó đang đè trên ngực ông. Mở mắt ra, ông thấy Thần<br>chết đang ngồi đó, đội vương miện của Hoàng đế, cầm thanh kiếm vàng của Hoàng đế và mang theo lá<br>cờ lụa của Hoàng đế. Giữa những nếp gấp của tấm màn nhung lớn có những khuôn mặt quen thuộc lạ<br>lùng. Một số thật kinh khủng, những người khác dịu dàng và tốt bụng. Họ là những làm đã chết của<br>Hoàng đế, dù tốt hay xấu, đã trở lại với ông khi Thần chết ngồi trên trái tim ông.<br>"Ngài không nhớ sao-?" họ thì thầm hết người này đến người khác. "Ngài không nhớ sao-?" Và họ kể cho<br>ông ấy nghe những điều khiến ông ấy toát mồ hôi vì sợ.<br>"Không, ta không nhớ!" Hoàng đế nói. "Âm nhạc, âm nhạc, hãy đánh hồi trống của Trung Quốc để tôi<br>không nghe thấy họ nói gì!" Nhưng họ vẫn tiếp tục thì thầm, và Thần chết gật đầu, theo kiểu Trung Quốc,<br>với từng từ họ nói.<br>"Nhạc, nhạc!" Hoàng đế gọi. "Hát đi, chú chim vàng bé nhỏ quý giá của ta, hãy hát đi! Ta đã tặng ngươi<br>vàng và những món quà quý giá. Ta đã treo chiếc dép vàng của ta quanh cổ ngươi. Hát đi, ta hạ lệnh cho<br>ngươi, hãy hát đi!"<br>Nhưng con chim đứng im lặng. Không có ai để lên dây cót cho nó, không có gì để làm cho nó hát. Thần<br>chết cứ nhìn chằm chằm qua đôi mắt trống rỗng to lớn của anh ta, và tất cả yên lặng, yên lặng đến chết<br>người.<br>Đột nhiên, qua cửa sổ vang lên một tiếng hót. Đó là con chim Sơn Ca nhỏ bé đậu trên ống nước. Cậu đã<br>nghe nói về cảnh ngộ của Hoàng đế, và đã đến để hát những lời an ủi và mang hy vọng cho Hoàng đế.<br>Khi cậu hót, những bóng ma trở nên nhợt nhạt, và còn nhợt nhạt hơn nữa, và máu chảy ngày càng<br>nhanh trong cơ thể yếu ớt của Hoàng đế. Ngay cả Thần chết cũng lắng nghe và nói, "Tiếp tục đi, chim<br>Sơn ca bé nhỏ, tiếp tục đi!"<br>"Nhưng," con chim sơn ca nhỏ nói, "Ngài sẽ trả lại thanh gươm đó, lá cờ đó, vương miện đó cho Hoàng<br>đế chứ?"<br>Và Thần chết đã trả lại những kho báu này để đổi lấy tiếng chim hót. Chim Sơn Ca hót tiếp. Nó hát về sân<br>chùa yên tĩnh, nơi những bông hồng trắng mọc, nơi những bông hoa lộc vừng làm cho không khí trở nên<br>ngọt ngào, và nơi cỏ luôn xanh mướt, ướt đẫm nước mắt của những người còn sống. Thần chết thấy nhớ<br>đến khao khát khu vườn của mình. Một màn sương xám lạnh lẽo bay theo ra ngoài cửa sổ khi Thần chết<br>bay đi.<br>"Cảm ơn cảm ơn!" Hoàng đế nói. "Con chim nhỏ từ Thiên đường, ta biết ngươi từ lâu. Ta đã từng trục<br>xuất ngươi khỏi vùng đất của ta, nhưng ngươi đã xua đuổi những khuôn mặt xấu xa khỏi giường ta, và<br>Cái chết khỏi trái tim ta. Ta phải trả ơn ngươi như thế nào đây?"<br>"Ngài đã thưởng cho tôi," Chim Sơn Ca nói. "Thần đã khiến ngài rơi nước mắt khi lần đầu tiên thần hát<br>cho ngài nghe. Đối với trái tim của một ca sĩ, những thứ đó quý giá hơn bất kỳ viên đá quý nào. Nhưng<br>bây giờ hãy nghỉ đi, và trở nên tươi tắn và mạnh mẽ khi nghe thần hát." Cậu hót tiếp cho đến khi Hoàng<br>đế chìm vào giấc ngủ ngon lành, một giấc ngủ ngọt ngào và êm dịu.<br>Mặt trời đang chiếu vào cửa sổ khi Hoàng đế thức dậy, đã hồi phục và khỏe mạnh. Không một người hầu<br>nào của anh ta quay lại chăm sóc ông vì họ nghĩ ông đã chết, nhưng chim sơn ca vẫn hót.<br>Hoàng đế nói: "Ngươi hãy ở bên ta." "Hãy hát cho ta nghe khi ngươi muốn. Ta sẽ đập con chim nhân tạo<br>thành hàng nghìn mảnh."<br>"Không," chim sơn ca nói. "Chim máy đã làm hết sức mình. Hãy giữ nó bên cạnh ngài. Thần không thể<br>xây tổ ở đây, hay sống trong cung điện, vì vậy hãy để thần đến khi nào có thể. Khi đó, thần sẽ ngồi trên<br>ống nước bên cửa sổ của ngài và hát những bài khiến ngài thích thú, khiến ngài hạnh phúc và biết về<br>nhiều điều hơn nữa. Thần sẽ hát về những người đồng tính và những người đau khổ; Những bài hát của<br>thần sẽ cho bệ hạ biết tất cả những điều tốt và xấu mà ngài đã không bao giờ được thấy. Thần là chú<br>chim nhỏ bay xa, đến với túp lều của người đánh cá, đến nhà của người nông dân, và nhiều nơi khác<br>cách xa Bệ hạ và cung điện của người. Thần yêu trái tim Bệ hạ hơn yêu vương miện của người, nhưng<br>chiếc vương miện cũng đã được ban phước. Thần sẽ đến và hát cho Bệ hạ nghe, nếu ngài hứa với thần<br>một điều."<br>“Tất cả những gì ta có là của ngươi,” Hoàng đế thốt lên, ông đứng lên và mặc bộ triều phục vào, và ôm<br>chặt thanh gươm vàng nặng trĩu trên tay.<br>“Một điều duy nhất,” chim sơn ca hỏi. "Bệ hạ không được để bất kỳ ai biết rằng người có một chú chim<br>nhỏ kể cho người nghe mọi chuyện; rồi mọi chuyện sẽ còn tốt đẹp hơn nữa." Và Sơn Ca bay đi.<br>Những người hầu đến định để khâm liệm vị Hoàng đế mà học nghĩ là đã khuất - và khi họ đứng đó vị<br>Hoàng đế khỏe mạnh bước ra và nói, "Chào buổi sáng."&nbsp;<br>&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1893377900/09b35b46a0181fb681623d2b5b4bc92c/th.jfif" />
         <pubDate>2023-05-24 09:04:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lucita_rosy1/hx5vym1tzos1elfy/wish/2603029904</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
