<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Cộng tác viên – Chương trình đọc sách 2025-2026 by Tường Vy</title>
      <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9</link>
      <description>Chào mừng bạn đến với “Kho tàng ý tưởng đọc sách” của năm học mới! Padlet này là nơi các cộng tác viên cùng đề xuất truyện, câu hỏi, hoạt động thú vị theo từng chủ đề tháng. Hãy để mỗi bài đăng là một ngọn lửa lan tỏa tình yêu đọc sách đến các lớp nhé! Thân!!!</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2025-08-04 08:27:24 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2026-03-27 01:21:57 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/8.0/svg/1f4da.svg</url>
      </image>
      <item>
         <title>Tháng 9: Động lực học tập / đam mê / ước mơ / khám phá bản thân…</title>
         <author>tuongvytdm</author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3534962862</link>
         <description><![CDATA[<p>Chào các bạn CTV thân mến,</p><p>Tháng 9 – khởi đầu năm học mới, cũng là lúc mình cùng nhau gieo những hạt mầm đầu tiên cho hành trình đọc sách của học sinh.</p><p>Chủ đề tháng này là: <strong>Động lực học tập – Đam mê – Ước mơ – Khám phá bản thân</strong>.<br>Mong các bạn sẽ chia sẻ những truyện ngắn, bài viết hoặc câu hỏi truyền cảm hứng – để các em được nhìn lại mình, dám ước mơ và dũng cảm tiến bước.</p><p>Hãy đăng bài trực tiếp lên Padlet nhé. Rất mong chờ những ý tưởng tuyệt vời từ các bạn 💛</p><p>Thân mến,</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads-usc1.storage.googleapis.com/1349353974/aff369f65d281cd402ee4488f0337d37/ho_tro_marketing_online_luat_hap_dan_534x330.jpg" />
         <pubDate>2025-08-04 09:23:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3534962862</guid>
      </item>
      <item>
         <title>HƯỚNG DẪN HỌC SINH CHUẨN BỊ TIẾT ĐỌC SÁCH</title>
         <author>tuongvytdm</author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3534982651</link>
         <description><![CDATA[<p>🔎 <strong>BƯỚC 1: TÌM HIỂU KỸ MẨU TRUYỆN</strong></p><ul><li><p>Đọc kỹ toàn bộ nội dung truyện</p></li><li><p>Tóm tắt ngắn gọn: Ai? Ở đâu? Chuyện gì xảy ra? Kết thúc ra sao?</p></li><li><p>Ghi lại các chi tiết hoặc ý nghĩa nổi bật có thể khai thác</p></li></ul><p><strong><mark>Khi truyện các bạn đề xuất được giáo viên phụ trách tháng duyệt chọn, nhóm sẽ thực hiện theo các bước tiếp theo</mark></strong></p><p>❓ <strong>BƯỚC 2: XÂY DỰNG CÂU HỎI ĐỌC HIỂU (4–6 câu)</strong></p><p><strong>Gợi ý chia 3 phần:</strong></p><p>1.&nbsp;&nbsp;&nbsp; <strong>Hỏi nhanh – đáp nhanh</strong>: Nhân vật, chi tiết, diễn biến chính (2 câu)</p><p>2.&nbsp;&nbsp;&nbsp; <strong>Thảo luận – suy nghĩ</strong>: Câu hỏi mở để nhóm chia sẻ quan điểm (1–2 câu)</p><p>3.&nbsp;&nbsp;&nbsp; <strong>Chia sẻ – liên hệ bản thân</strong>: Học sinh liên hệ truyện với chính mình (1–2 câu)</p><p>🎲 <strong>BƯỚC 3: THIẾT KẾ HOẠT ĐỘNG</strong></p><p>HOẠT ĐỘNG VUI NHỘN – TƯƠNG TÁC NHẸ</p><p>Đúng – Sai – Chạy!<br>GV/HS đọc 5–7 phát biểu nhanh về truyện → học sinh chạy sang bên “Đúng” hoặc “Sai”.</p><p>Ai là nhân vật bí ẩn?<br>Mỗi nhóm bốc thăm 1 nhân vật trong truyện và mô tả bằng 3 từ – lớp đoán.</p><p>Gắp chi tiết – Đoán truyện<br>Viết các chi tiết then chốt lên giấy, bỏ vào hộp. Mỗi bạn rút 1 mảnh → đoán tên truyện hoặc nội dung.</p><p>HOẠT ĐỘNG SUY NGẪM – LIÊN HỆ BẢN THÂN</p><p>Chiếc ghế chia sẻ<br>Ai muốn chia sẻ điều mình học được từ truyện sẽ ngồi vào “chiếc ghế” ở giữa và nói 1–2 câu.</p><p>Tôi từng giống nhân vật...<br>Học sinh viết hoặc nói ngắn về 1 lần mình giống hoặc khác nhân vật trong truyện (suy nghĩ, hành động...).</p><p>Bản đồ cảm xúc<br>Học sinh vẽ hoặc ghi lại cảm xúc của nhân vật chính theo tiến trình truyện (giận – sợ – vui – biết ơn...)</p><p>HOẠT ĐỘNG SÁNG TẠO – PHÁT TRIỂN CÂU CHUYỆN</p><p>Viết tiếp kết truyện<br>Mỗi nhóm sáng tác 1 đoạn kết khác (vui hơn, buồn hơn, bất ngờ hơn...)</p><p>Thư gửi nhân vật<br>Viết thư cho một nhân vật trong truyện để khuyên nhủ, chia sẻ, hoặc cảm ơn họ.</p><p>Minh họa truyện bằng tranh 4 ô<br>Vẽ 4 cảnh chính của truyện → trình bày trước lớp.</p><p>Góc phỏng vấn nhân vật<br>Một bạn đóng vai nhân vật chính, các bạn khác làm “phóng viên” đặt câu hỏi. Có thể chuẩn bị kịch bản ngắn.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-08-04 10:09:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3534982651</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tháng 10 - Gia đình</title>
         <author>tuongvytdm</author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3544983976</link>
         <description><![CDATA[<p><br></p><p><br></p><p>Thân gửi các cộng tác viên,</p><p><br></p><p>Tháng 10 gõ cửa với những ngày dịu mát, mang theo cảm xúc của mùa đoàn viên. Trong nhịp sống hối hả, gia đình vẫn luôn là nơi ta tìm về – nơi chất chứa yêu thương, ký ức và những bài học không lời.</p><p>Với mong muốn lan tỏa giá trị của tình thân qua từng con chữ, chương trình đọc sách tháng 10 trân trọng mời bạn tham gia chia sẻ bài viết trên Padlet.</p><p>✍️ Chủ đề viết tháng 10: GIA ĐÌNH</p><p>Hãy gửi gắm những truyện ngắn, bài viết hoặc câu chuyện truyền cảm hứng về gia đình – có thể là một kỷ niệm tuổi thơ, một bài học từ cha mẹ, hay khoảnh khắc khiến bạn nhận ra giá trị của “nhà”.</p><p><br></p><p>📌 Viết để yêu thương, đọc để thấu hiểu.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads-usc1.storage.googleapis.com/1349353974/a9d2201a535e92502f1999f824c25dd4/IMG_20250816_171216.jpg" />
         <pubDate>2025-08-16 10:12:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3544983976</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hãy làm điều gì đó trước khi quá muộn.</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3551636368</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://colanh.vn/cau-chuyen-hay-lam-dieu-gi-do-truoc-khi-qua-muon/" />
         <pubDate>2025-08-22 13:03:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3551636368</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chỉ năm phút nữa thôi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3552322910</link>
         <description><![CDATA[<p><br></p><p>Ở một công viên nọ, một người phụ nữ ngồi cạnh một người đàn ông trên một băng ghế gần sân chơi. “Con trai tôi đó,” người phụ nữ chỉ vào một cậu bé đang chơi cầu trượt vận chiếc áo len màu đỏ. “Cậu bé nhìn mới đáng yêu làm sao”. Người đàn ông nói. “Còn kia là con gái của tôi, cô bé đang chạy xe đạp vận một cái đầm màu trắng đấy.”</p><p> </p><p>Sau đó, người đàn ông nhìn vào đồng hồ và gọi cô bé. “Con chơi xong chưa Melissa?”. Melissa nài nỉ, “5 phút nữa thôi nha bố. Nha? Chỉ 5 phút thôi.” Người đàn ông gật đầu và cô bé lại tiếp tục chơi đùa cùng chiếc xe như cô đã mong muốn. Thời gian trôi qua và người đàn ông lại gọi con gái của mình: “Đi được chưa con?” Melissa lại nài nỉ, “Chỉ 5 phút nữa thôi nha bố. 5 phút thôi mà.” Người đàn ông lại mỉm cười và nói, “Được rồi”.</p><p> </p><p>“Ông quả thật là một con người kiên nhẫn.”, người phụ nữ nói. Người đàn ông mới tiếp lời, “Tommy, anh trai của con bé đã mất trong một vụ tai nạn giao thông vì một gã tài xế say xỉn khi nó đang đạp xe ở một chỗ khá gần nơi này. Tôi đã không dành nhiều thời gian cho Tommy và bây giờ tôi sẵn sàng từ bỏ tất cả chỉ để có được 5 phút ở cạnh nó. Tôi đã thề sẽ không lặp lại sai lầm đó với Melissa. Con bé cứ nghĩ nó may mắn có thêm 5 phút để chơi. Nhưng sự thật đúng ra phải là, tôi mới là người may mắn khi có được thêm 5 phút để nhìn ngắm con bé hạnh phúc.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-08-23 11:42:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3552322910</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cha tôi</title>
         <author>alannawilliam08</author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3552325778</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://docs.google.com/document/d/10EsCeGljh0ILpGVbbj7W7PJym1GNBUBG4-DIQLm1MK8/edit?usp=sharing" />
         <pubDate>2025-08-23 11:53:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3552325778</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CON CÓ THỂ MUA MỘT GIỜ CỦA BỐ KHÔNG?</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3560743038</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://www.baolamwatch.com/cau-chuyen-con-co-the-mua-mot-gio-cua-bo-duoc-khong-va-bai-hoc-ve-gia-tri-cua-thoi-gian-2/" />
         <pubDate>2025-08-29 12:43:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3560743038</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CON CÓ THỂ MUA MỘT GIỜ CỦA BỐ KHÔNG?</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3560745594</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://www.baolamwatch.com/cau-chuyen-con-co-the-mua-mot-gio-cua-bo-duoc-khong-va-bai-hoc-ve-gia-tri-cua-thoi-gian-2/" />
         <pubDate>2025-08-29 12:46:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3560745594</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cô gái trẻ chăm sóc cha bại liệt suốt 10 năm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3560864911</link>
         <description><![CDATA[<p><strong> </strong>Chen Yujie quê ở Trùng Khánh, Trung Quốc. Năm 2013 cô làm việc tại một công ty nhỏ ở quận Zhouxian. Mặc dù chỉ với mức lương hàng tháng là 1.600 nhân dân tệ, nhưng cô luôn hạnh phúc và yêu thích công việc của mình. Vì nó giúp cô trang trải phần nào đó cuộc sống khó khăn của hai cha con.</p><p>Cha của Chen Yujie bị tật nguyền và nằm bất động một chỗ. Hồi mới chỉ 12 tuổi, Chen Yujie tuy là học sinh nhưng đã phải tự mình gánh vác công việc gia đình, vừa kiếm tiền, vừa chăm sóc cha.&nbsp;</p><p>Khi cha nằm viện, cô thường xuyên chạy ngược chạy xuôi từ bệnh viện tới chỗ làm, và phải đi bộ để tiết kiệm tiền. Cô thường xuyên phải lật người, thay quần áo, vệ sinh và lau rửa những vết lở loét cho cha để giúp cha giảm bớt những cơn đau trên cơ thể.&nbsp;</p><p>Cô và cha sống trong một căn hộ, đúng nghĩa là một căn phòng nhỏ ẩm thấp và nóng nực. Hai cha con hàng ngày cũng chỉ ăn cháo và bánh mì để tiết kiệm tiền viện phí. Suốt hơn 10 năm dòng cô đã phải vất vả chăm sóc cha như thế.&nbsp;</p><p>Khi chăm sóc cha trong viện, các bệnh nhân cùng phòng luôn tỏ ra khâm phục và ca ngợi tình yêu mà cô gái trẻ dành cho người cha. Nhưng cô nở nụ cười và trả lời rằng, “Ông ấy là cha của tôi, vì vậy tôi không thể bỏ mặc ông ấy mà không quan tâm”.&nbsp;</p><p>Gánh nặng tiền bạc khiến cô gái trẻ phải nhận nhiều công việc làm thêm mỗi ngày. Làm việc nhiều đến kiệt sức, nhưng chưa khi nào cô gái này từ bỏ hy vọng một ngày sức khỏe của cha mình sẽ khá hơn. Tấm gương về sự hiếu thảo, về tình phụ tử của hai cha con Chen Yujie đã khiến nhiều người cảm động.&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-08-29 14:44:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3560864911</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trốn Trên Mái Nhà Để Khóc - Lam</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3561596747</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p>Truyện kể về một cô bé mỗi lần tủi thân, bị cha mẹ la rầy hay cảm thấy mình thiệt thòi đều chọn cách chạy lên mái nhà, ngồi khóc một mình. Mái nhà trở thành chỗ trú ẩn để bé thả hết buồn tủi, giấu đi những giọt nước mắt không ai nhìn thấy.</p><p><br/></p><p>Thế nhưng, dù buồn đến đâu, khóc xong bé vẫn lén nhìn xuống dưới sân, thấy dáng mẹ tất bật nấu cơm, dáng cha lom khom sửa sang đồ đạc. Dần dần, cô bé nhận ra, những lời trách mắng, những khắt khe của cha mẹ thực chất không phải vì ghét bỏ, mà vì lo lắng, mong con trưởng thành. Mỗi giọt nước mắt rơi trên mái ngói cũng trở thành một kỷ niệm, để rồi sau này lớn lên, nhớ lại vẫn thấy thương cha mẹ vô cùng.</p><p><br/></p><p>	1.	<strong>Mái nhà – biểu tượng của tuổi thơ</strong> =&gt; Không chỉ là chỗ để “trốn đi khóc”, mái nhà còn là điểm tựa tinh thần, nơi lưu giữ những rung động hồn nhiên nhất của một đứa trẻ.</p><p>	2.	<strong>Nước mắt và tình yêu thương</strong> =&gt; Nước mắt ở tuổi thơ thường rơi vì những điều nhỏ nhặt (bị la, bị trách, thấy mình không được chiều). Nhưng ẩn sâu trong đó là sự nhạy cảm, mong muốn được cha mẹ thấu hiểu.</p><p>	3.	<strong>Lời la rầy – một cách yêu thương khác</strong> =&gt; Cha mẹ đôi khi nghiêm khắc, làm con buồn. Nhưng sau tất cả, đó vẫn là tình thương, sự hy sinh thầm lặng. Người con khi trưởng thành mới hiểu: tình thương không chỉ thể hiện bằng lời ngọt ngào, mà còn bằng những lời răn dạy, sự khắt khe.</p><p><br/></p><p>	4.	<strong>Ý nghĩa gia đình</strong> =&gt; Gia đình là nơi dù ta có tủi thân đến đâu, khóc hết nước mắt rồi vẫn thấy mình được yêu thương, che chở. Truyện khơi gợi sự trân trọng với cha mẹ, nhắc nhở người đọc đừng để đến khi trưởng thành mới nhận ra giá trị của những điều tưởng chừng nghiêm khắc ngày xưa.</p><p><br/></p><p>Truyện ngắn này vừa gợi nhớ kỷ niệm tuổi thơ của nhiều người, vừa gửi gắm thông điệp: <strong>Gia đình không chỉ là chốn để vui cười, mà còn là nơi ta có quyền yếu đuối, được khóc, rồi mạnh mẽ đứng lên nhờ tình thương của cha mẹ.</strong></p><p><br/></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads-usc1.storage.googleapis.com/4287715563/af737e293a092babc148ede48f886452/IMG_0635.jpeg" />
         <pubDate>2025-08-30 16:46:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3561596747</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chiếc Radio cũ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3562786067</link>
         <description><![CDATA[<p><br></p><p><br></p><p><strong>Chiếc radio cũ</strong></p><p><br></p><p><br></p><p><br></p><p>Trong căn nhà nhỏ ở cuối xóm, có một chiếc radio cũ kỹ, lớp vỏ ngoài đã xước sơn, nút vặn lỏng lẻo. Với tôi, đó không chỉ là một đồ vật, mà là cả một phần tuổi thơ, là kỷ niệm chan chứa tình cảm gia đình – thứ tình cảm đã nuôi dưỡng và nâng đỡ tôi suốt cuộc đời.Ngày ấy, quê tôi nghèo. Mỗi buổi chiều, sau khi đi làm đồng về, cha thường ngồi bên hiên, bật chiếc radio cũ. Cả nhà quây quần quanh cha, nghe bản tin thời sự, nghe những làn điệu dân ca phát ra từ loa rè rè. Mẹ vừa vá áo, vừa mỉm cười khe khẽ. Tôi và em út thì thích thú lắng nghe giọng đọc truyền cảm, tưởng tượng về những miền đất xa xôi mà mình chưa từng đặt chân đến.Chiếc radio ấy không chỉ là niềm vui, mà còn là sợi dây kết nối cả gia đình. Tôi nhớ có một lần trời mưa to, mái tranh dột tứ tung, mẹ loay hoay che nồi cơm, cha chạy khắp nơi hứng nước. Trong cơn hỗn độn ấy, chiếc radio vẫn phát lên một bài hát quen thuộc. Cha cười, bảo:</p><p>– Cứ có tiếng hát, thì nhà mình chẳng còn sợ mưa gió gì cả.</p><p>Tôi không hiểu hết lời cha khi đó, nhưng trong lòng thấy ấm áp lạ thường.Rồi chiến tranh đến. Một buổi sáng, cha khoác ba lô, chào mẹ con tôi để ra trận. Trước khi đi, cha đặt chiếc radio lên bàn, dặn:</p><p>– Khi nào nhớ cha, cứ mở radio nghe. Cha cũng sẽ nhớ mẹ con mình như thế.Những ngày sau đó, nhà vắng tiếng cha. Mỗi buổi chiều, mẹ lại mở radio, vừa may áo, vừa dỗ chúng tôi ăn cơm. Thỉnh thoảng, nghe bản tin chiến sự, tôi thấy mắt mẹ đỏ hoe, nhưng bà vẫn gượng cười:</p><p>– Cha con ngoài đó chắc cũng đang nghe radio, như mình thôi.</p><p>Tôi lớn lên trong tiếng rè rè của chiếc radio cũ, trong vòng tay gầy gò của mẹ, và trong những lời nhắn nhủ dặn dò của cha được gửi về qua đôi ba lá thư.Một ngày nọ, tin dữ ập đến: cha đã hy sinh trong một trận đánh ác liệt. Mẹ lặng người, bàn tay run run đặt lên chiếc radio. Tôi thấy nước mắt bà rơi, nhưng môi vẫn mấp máy:</p><p>– Ông ấy sẽ vẫn ở đây, trong từng lời ca, bản nhạc này.</p><p>Từ đó, mỗi tối, mẹ vẫn bật radio, như thể cha đang ngồi đó, vẫn cùng gia đình quây quần. Bà làm vậy cho đến tận khi mái tóc bạc trắng, bàn tay run rẩy, và đôi mắt mờ dần theo năm tháng.Nhiều năm sau, khi tôi trưởng thành, rời làng quê lên thành phố, tôi vẫn nhớ mãi hình ảnh ấy. Mỗi lần trở về, nhìn thấy chiếc radio cũ nằm lặng trên bàn, tôi lại như thấy bóng dáng cha đâu đó, thấy nụ cười hiền lành của mẹ, và nghe vọng lại tiếng gọi thân thương của tuổi thơ.</p><p>Bây giờ, chiến tranh đã lùi xa, cuộc sống ngày một đủ đầy, nhưng chiếc radio cũ vẫn được tôi giữ lại, như một báu vật của gia đình. Nó nhắc tôi nhớ rằng, tình cảm gia đình chính là nguồn sức mạnh vô biên – giúp con người vượt qua những mất mát, giữ vững niềm tin, và bước tiếp trên hành trình đời.Tình cảm gia đình không phải là những điều lớn lao, mà nằm trong từng khoảnh khắc bình dị: bữa cơm sum vầy, một cái ôm, một ánh nhìn, hay đơn giản là tiếng radio cũ kỹ giữa đêm mưa. Và tôi hiểu rằng, chỉ cần còn gia đình, là ta còn tất cả.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-09-01 05:06:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3562786067</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3571332331</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>🍂 Chiếc xe đạp cũ và người cha thầm lặng 🍂</strong></p><p>Hôm đó, tôi về quê sau mấy năm xa nhà. Vừa bước xuống xe, tôi thấy cha đứng đợi ở bến, tay dắt chiếc xe đạp cũ kỹ đã sờn màu sơn, chiếc yên bong tróc da, và bánh xe thì cong vênh như chính tấm lưng cha. Tôi chợt nghẹn lại.</p><p>Trên đường về, cha đạp xe, còn tôi đi bộ bên cạnh. Tôi nói:</p><p>– “Cha để con đạp cho, xe cũ rồi, cha mệt lắm.”</p><p>Cha cười, nụ cười hiền như mảnh trời tháng Tám:</p><p>– “Cha quen rồi con à. Chiếc xe này chở con đi học suốt 12 năm đó. Giờ nó chở cha đi đón con về.”</p><p>Tối đó, tôi lục trong nhà tìm đồ cũ, thấy một cuốn sổ nhỏ, bìa đã ố màu. Là nhật ký của mẹ để lại. Trong đó có một đoạn viết khi tôi học lớp 6:</p><p>"Hôm nay nhà chỉ còn đúng 20 ngàn. Cha nó đem bán chiếc đồng hồ cưới – cái duy nhất ông ấy giữ làm kỷ niệm – để mua cho con đôi giày thể dục mới. Hôm về, ông nói dối: 'Mẹ con tìm không ra cái đồng hồ đó nữa rồi'. Mình không nói gì, chỉ biết cắn môi quay đi, nước mắt ướt đẫm khăn."</p><p>Tôi khép cuốn sổ lại, lặng im. Cha tôi chưa bao giờ là người nói nhiều, chưa từng nói "cha thương con", nhưng tình thương ấy hiện hữu trong từng lần cha đạp xe đi xa mua sách cũ, trong từng lần cha nhịn ăn sáng để tôi có tiền học thêm, và trong cả chiếc xe đạp cũ vẫn chở nặng nghĩa tình cha dành cho.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-09-06 01:40:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3571332331</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3571338580</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>CÂU CHUYỆN “LỜI NÓI DỐI CỦA MẸ”</strong></p><p>Chuyện bắt đầu từ lúc tôi còn là một đứa trẻ con nhà nghèo, bố tôi sau một vụ tai nạn đã không còn khả năng lao động, gia đình chúng tôi nghèo đến nỗi cơm còn chẳng đủ ăn. Cứ tới bữa, mẹ lại nhường bát cơm vốn đã chẳng nhiều nhặn gì cho tôi rồi nói “<strong>Con ăn đi, mẹ không đói”</strong>. Trẻ con như tôi có biết gì đâu, cứ ăn được là ăn chứ nghĩ ngợi gì. Thế là hồn nhiên ăn bát cơm mẹ nhường mà chẳng hề biết đó là lời nói dối đầu tiên của mẹ…</p><p>Tuổi thơ tôi là những tháng ngày ngóng mẹ trở về từ con sông cạnh nhà. Mẹ luôn thế, hễ cứ có thời gian rảnh là lại tranh thủ ra sông để bắt con cá, con tôm, cố có bữa tươi cho mấy đứa con. Hôm nào trời thương, thì nhà sẽ có ngay nồi súp cá nóng hổi. Thế rồi tôi sẽ ngồi xì xụp bát súp thơm lừng, trong lúc mẹ ngồi cạnh và nhặt nhạnh mấy miếng cá còn sót lại nơi những khúc xương thừa. Khi ấy, tôi cũng đã lớn hơn cái thằng bé tin rằng mẹ không đói trên kia, trông thấy cảnh mẹ phải ăn đồ thừa, tôi không vui được… Tôi gắp phần cá của mình vào trong bát mẹ, muốn mẹ cũng được ngon, muốn mẹ không phải khổ nữa, nhưng mẹ nói nhanh “<strong>Mẹ không thích ăn cá, con ăn đi”</strong>.</p><p>Đến tuổi cắp sách tới trường, mẹ lại phải làm việc vất vả gấp đôi, gấp ba để tôi không thua kém ai, để tôi được học hành đủ đầy, đến nơi đến chốn. Để kiếm thêm chút tiền để lo cho tôi, mẹ đã tới xưởng nhận vỏ hộp diêm về nhà rồi cặm cụi dán vào mỗi tối. Những đêm mùa đông rét căm, mẹ vẫn miệt mài bên chồng hộp diêm dưới ánh nến leo lắt trong lúc tôi đã say ngủ. Có một hôm, khi ấy khuya lắm rồi, tôi tỉnh giấc thì vẫn thấy mẹ ngồi mải miết dán dán, xếp xếp. “Sao mẹ không ngủ đi?”,&nbsp;<strong>“Mẹ không mệt, con ngủ tiếp đi”</strong>&nbsp;– Hình như, đây là lời nói dối thứ 3 của mẹ.</p><p>Tôi sắp phải trải qua một kỳ thi quan trọng. Khi ấy là mùa hè, trời nóng như đổ lửa, vì lo quá mà mẹ đã đứng chờ suốt phía ngoài cho đến khi buổi thi kết thúc. Trông thấy tôi bước ra, mẹ chạy lại dang đôi tay ôm lấy đứa con trai bé bỏng, không quên đưa tôi bình nước đã chuẩn bị từ trước. Áo mẹ ướt đẫm mồ hôi, khuôn mặt mẹ cũng lộ rõ mệt mỏi vì đã đứng chờ lâu dưới trời nắng, thế nhưng khi tôi đưa nước thì mẹ một mực lắc đầu: “<strong>Uống đi con, mẹ không khát”</strong>.</p><p>Thế rồi bố tôi mất vì một cơn bạo bệnh, từ đó trở đi, tấm thân gầy gò của mẹ lại phải gồng gánh thêm rất nhiều trách nhiệm. Tất cả mọi việc từ bé đến lớn trong nhà đều một tay mẹ cáng đáng. Mẹ vừa là cha, lại vừa là mẹ, nhưng chẳng bao giờ tôi thấy mẹ than vãn nửa câu. Nhiều người khuyên mẹ tôi nên tái hôn, vì có một người đàn ông trong nhà, mọi việc sẽ được đỡ đần đi rất nhiều. Vậy mà mẹ tôi vẫn luôn mạnh mẽ:&nbsp;<strong>“Em ở vậy được rồi”</strong>.</p><p>Tôi cứ thế lớn lên dưới sự chở che và bao bọc của mẹ. Cho đến lúc tốt nghiệp và kiếm được việc làm, tôi đã đề nghị mẹ đừng làm việc nữa, chỉ cần ở nhà nghỉ ngơi mà thôi. Giờ đã đến lúc tôi có thể chăm sóc được mẹ rồi. Nhưng bà đâu có nghe, sáng sớm nào bà cũng ra chợ để bán dăm ba thứ rau trồng được trong vườn. Lần nào tôi đưa cho mẹ ít tiền, bà cũng đều trả lại.&nbsp;<strong>“Mẹ không thiếu tiền, con trai!”.</strong></p><p>Sau bao nhiêu cố gắng thì tôi cũng được sếp công nhận và thăng chức, tăng lương. Giờ điều kiện tốt hơn nhiều rồi, tôi quyết đón mẹ lên thành phố để hai mẹ con ở gần nhau, tôi cũng dễ bề phụng dưỡng. Thêm một lần nữa, bà không chịu xa căn nhà cũ, cũng chỉ vì sợ làm phiền đến con trai…&nbsp;<strong>“Mẹ không quen sống ở thành phố. Ở quê, mẹ quen rồi”.</strong></p><p>Thời gian trôi qua, mẹ ngày càng già yếu. Bác sĩ phát hiện bà đã mắc ung thư và buộc phải vào viện chữa trị. Đáp chuyến bay gấp để về với bà, thật không kìm được lòng khi nhìn thấy người phụ nữ héo hon, gầy gò nằm đó giữa bao nhiêu thứ máy móc, dây dợ gắn khắp người. Xạ trị đau đớn là vậy, mà mẹ vẫn gượng cười cho tôi an tâm rồi thều thào:&nbsp;<strong>“Đừng lo, mẹ không đau đâu”</strong>. Đau xót làm sao, đây là lời nói dối cuối cùng của mẹ! Mẹ tôi ra đi sau đó, trước khi ra đi mẹ vẫn mỉm cười và nói<strong>&nbsp;“Mẹ không sao”</strong>&nbsp;để tôi thấy yên lòng…</p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-09-06 01:52:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3571338580</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tháng 11 - Tri ân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3627927023</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p>Thân gửi các cộng tác viên.</p><p><br/></p><p>Tháng 11 ùa về mang theo những cơn gió se lạnh và cũng là thời điểm để chúng ta dừng lại, nhìn lại và bày tỏ lòng biết ơn. Tri ân không chỉ là lời cảm ơn đơn thuần, mà còn là sự thấu hiểu, trân trọng những giá trị, những con người đã đồng hành, nâng đỡ ta trên hành trình cuộc sống. Với chủ đề "Tri ân",  câu lạc bộ đọc sách tháng này mong muốn cùng các bạn khám phá những trang sạc đầy cảm xúc, nơi lòng biết ơn được khắc họa qua từng câu chữ. Hãy cùng nhau đọc, cảm nhận và lan tỏa yêu thương qua những câu chuyện tri ân sâu sắc nhé!</p>]]></description>
         <enclosure url="https://elvis.padletcdn.com/1/fetch/e_in/pixabay.com/get/ge612d311b834c0620f020aa634a913846d823261acec61d2e4b628776f774de3c5345df7ce4f27a88241e220f183e530.jpg" />
         <pubDate>2025-10-12 03:54:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3627927023</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bàn tay của mẹ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3628336919</link>
         <description><![CDATA[<p>Có một chàng trai trẻ vừa tốt nghiệp Đại học loại xuất sắc nộp đơn dự tuyển vào một vị trí quản lý tại một công ty lớn.</p><p>Anh ta vượt qua các vòng đầu tiên. Đến vòng cuối cùng, đích thân ông Giám đốc phỏng vấn để đưa ra quyết định cuối cùng.</p><p>Ông Giám đốc phát hiện ra một điều từ CV của chàng trai trẻ rằng trong suốt các năm học, anh ta luôn đạt thành tích học tập một cách xuất sắc. Từ trường Trung học cho đến khi vào Đại học và thi tốt nghiệp, không năm nào mà chàng trai này không đạt được danh hiệu xuất sắc. Ông Giám đốc hỏi, “<em>Anh có bao giờ nhận được học bổng từ trường không</em>”. “Không bao giờ”, chàng trai trả lời. Ông Giám đốc bèn hỏi tiếp, "<em>Vậy là cha anh đã trả toàn bộ học phí cho anh phải không?</em>”. Chàng trai trẻ trả lời: "<em>Cha tôi đã mất từ hồi tôi được một tuổi, toàn bộ số tiền học phí là do mẹ tôi gánh vác</em>”.</p><p>“<em>Vậy mẹ anh làm việc ở công ty nào?</em>” Ông Giám đốc hỏi. Chàng trai trẻ bèn trả lời, “Mẹ tôi làm công việc giặt quần áo”.</p><p>Ông Giám đốc nghe vậy bèn đề nghị chàng trai trẻ đưa hai bàn tay ra cho ông xem. Hai bàn tay chàng trai khá đẹp và mềm mại. Ông Giám đốc hỏi: "<em>Vậy trước đây có bao giờ anh giúp đỡ mẹ anh trong việc giặt quần áo chưa?</em>”. “<em>Chưa bao giờ</em>”, chàng trai trẻ trả lời, “<em>Mẹ tôi lúc nào cũng chỉ muốn tôi học và đọc thật nhiều sách. Hơn nữa, mẹ tôi có thể giặt quần áo nhanh hơn tôi.</em>” Ông Giám đốc nghe thấy vậy bèn nói: “<em>Tôi có một yêu cầu. Hôm nay lúc anh về nhà, hãy đi và rửa hai bàn tay của mẹ anh. Rồi hãy đến gặp tôi vào sáng ngày hôm sau</em>”.</p><p>Chàng trai trẻ cảm giác rằng cơ hội trúng tuyển của mình vào công ty này rất cao. Anh ta liền vui vẻ về nhà gặp mẹ và nói với bà hãy để anh ra rửa hai bàn tay của bà ngày hôm nay. Bà mẹ nghe vậy cảm thấy rất lạ, trong lòng bà dấy lên những cảm xúc vui buồn lẫn lộn, bà bèn đưa hai bàn tay mình ra cho chàng trai. Chàng trai trẻ chầm chậm rửa sạch bàn tay của mẹ mình. Từng giọt nước mắt của chàng trai rơi xuống khi anh ta thực hiện công việc của mình.Lần đầu tiên chàng trai nhận ra rằng đôi bàn tay của mẹ mình thật là nhăn nheo, hơn nữa hai bàn tay còn chằng chịt những vết sẹo và chai sạn. Những vết sẹo này hẳn là rất đau đớn vì chàng trai cảm nhận được bà mẹ khẽ rùng mình mỗi khi chàng trai rửa chúng trong nước.</p><p>Đây cũng là lần đầu tiên chàng trai trẻ nhận ra rằng chính đôi bàn tay này hàng ngày làm công việc giặt quần áo để có thể trang trải đủ tiền học phí của anh ta ở trường học. Những vết sẹo trên đôi bàn tay của bà mẹ cũng là cái giá cho kết quả đậu tốt nghiệp, cho những bảng điểm xuất sắc và cho cả tương lai của anh ta. Sau khi rửa sạch đôi bàn tay của bà mẹ, chàng trai trẻ lặng lẽ giặt nốt luôn chỗ quần áo còn lại trong ngày. Tối hôm đó, bà mẹ và chàng trai đã nói chuyện với nhau rất lâu.</p><p>Sáng ngày hôm sau, chàng trai trẻ quay lại công ty phỏng vấn. Ông Giám đốc nhận thấy nước mắt còn đọng trên khóe mắt của chàng trai trẻ bèn hỏi: "<em>Anh có thể cho tôi biết anh đã làm gì và học được những gì ở nhà của anh ngày hôm qua không?</em>”. Chàng trai trả lời: "<em>Tôi đã rửa đôi bàn tay của mẹ tôi, và tôi cũng đã giặt nốt chỗ quần áo còn lại</em>”.</p><p>"<em>Vậy anh hãy cho tôi biết cảm giác của anh như thế nào?</em>” Ông Giám đốc hỏi.</p><p>Chàng trai trẻ bèn trả lời trong nước mắt:</p><p>Thứ nhất: Tôi hiểu được nhờ có mẹ mà tôi có được ngày hôm nay.</p><p>Thứ hai: Tôi hiểu được kiếm tiền vất vả đến như thế nào.</p><p>Thứ ba: Tôi đã nhận thức được sự quan trọng và giá trị của tình cảm gia đình.</p><p>Ông Giám đốc nói: "<em>Đó chính xác là những gì tôi cần tìm ở một nhà quản lý. Tôi muốn tìm những ứng viên có thể nhận thức được sự giúp đỡ của những người khác, người có thể hiểu được sự khó nhọc của người khác khi hoàn thành một công việc nào đó, và là người không đặt tiền bạc là mục đích sống duy nhất của mình. Xin chúc mừng. Anh đã được tuyển</em>.”</p><p>Sau đó, chàng trai trẻ làm việc rất chăm chỉ và nhận được sự nể trọng của các nhân viên của mình. Mỗi thành viên trong nhóm làm việc rất cần cù và đoàn kết. Tình hình kinh doanh của công ty phát triển đạt mức doanh thu cao một cách đáng kinh ngạc.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-10-12 15:13:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3628336919</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bộ đồ của ba</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3643088913</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://docs.google.com/document/d/10RdhQNIWuDXZf8rVzr5BS50ee2ELwaCmwBQVAHsN4V0/edit?usp=drivesdk" />
         <pubDate>2025-10-21 12:54:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3643088913</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3643094519</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Mẫu truyện: "Bàn tay của mẹ"</strong></p><p><strong>Tác giả:</strong> <em>Nguyễn Minh Ánh</em></p><p><strong>Nội dung truyện</strong></p><p>Ngày còn nhỏ, Minh thường thấy mẹ mình lúc nào cũng bận rộn. Bàn tay mẹ gầy gò, chai sạn, những ngón tay cong cong vì phải cấy lúa, nấu cơm, giặt áo cho cả nhà. Có lần, Minh hỏi:<br>— <em>“Mẹ ơi, sao tay mẹ xấu thế?”</em></p><p>Mẹ chỉ cười hiền:<br>— <em>“Vì tay mẹ làm việc nhiều để con được học hành, được sống vui vẻ mà.”</em></p><p>Minh không hiểu hết lời mẹ khi ấy. Cậu chỉ thấy bạn bè có mẹ tay trắng, móng sơn, còn mẹ mình thì toàn vết nứt nẻ.</p><p>Năm Minh vào lớp 10, mẹ ngã bệnh, bàn tay ấy yếu đi, không còn chăm sóc cho gia đình như trước. Mỗi buổi sáng Minh phải tự dậy sớm, nấu cơm, dọn nhà, rồi mới đến trường. Một lần, khi rửa chén, bàn tay Minh bị rộp nước, rát buốt. Cậu sực nhớ đến bàn tay mẹ, những năm tháng mẹ âm thầm chịu đựng như thế nào.</p><p>Buổi chiều hôm ấy, Minh ngồi bên giường bệnh, cầm tay mẹ mà nghẹn ngào:<br>— <em>“Mẹ ơi, con xin lỗi vì ngày xưa con nói tay mẹ xấu. Bàn tay mẹ là bàn tay đẹp nhất trên đời.”</em></p><p>Mẹ nhìn con, đôi mắt ánh lên niềm vui lặng lẽ. Bên ngoài, nắng chiều rót xuống, vàng ấm cả căn phòng nhỏ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-10-21 12:57:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3643094519</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3643101280</link>
         <description><![CDATA[<p>Lỡ mai này mồ côi</p><p>Mẹ. Ngày còn nhỏ, mẹ đối với con là tất cả, thế giới của con chính là mẹ. Con cứ rúc đầu trong người mẹ, hổng có nơi nào ấm bằng lòng mẹ, hổng mùi nào thơm bằng mùi của mẹ. Sau này lớn đi xa rồi mới thấy, hễ khi nào vấp ngã, mùi của mẹ lại vực con đứng lên. Và cứ vậy, mùi của mẹ là hương liệu để kết nên sự trưởng thành.</p><p>Ngày còn nhỏ, đi đâu con cũng kè kè ở bên mẹ. Mẹ đi xa một chút, lại khóc lại la, sợ mẹ đi xa, sợ lạc mất mẹ. Lớn lên rồi, chính con lại là đứa xa mẹ, không còn phải sợ mẹ đi xa, chỉ sợ mình đi mãi, quên mất đường về nhà.</p><p>Ngày còn nhỏ, con biết chải tóc cho mẹ, biết khóc khi mẹ bệnh, biết ôm chặt mẹ và nói con thương mẹ nhất trên đời. Lớn lên rồi, tự nhiên thấy mẹ phiền, mẹ lắm chuyện, lo những thứ không đâu, bao nhiêu con tự mình lo được.</p><p>Ngày còn nhỏ, con thích được mẹ tắm bằng nước ấm, tắm xong chạy u vô phòng quấn lấy cái mền, thích ngồi học bài còn mẹ bơm mực cây bút máy, mùi mực thơm thơm theo con suốt mấy năm tiểu học. Lớn rồi lại thấy nhớ cái hơi nóng trong phòng tắm, thèm ngửi cái mùi mực ngày xưa còn thơm ngầy trong cặp.</p><p>Ngày còn nhỏ, hễ trời đến sẫm chiều, con ra ngồi ngoài cổng chờ mẹ đi làm về, thấy xa xa đầu ngõ dáng mẹ với chiếc nón tai bèo, con chạy lại quấn quít, hỏi mẹ có mua gì về không. Lớn lên rồi con cũng như mẹ ngày xưa đi đi về về, tất bật với guồng xoay của cuộc đời, cũng đã quên rằng ở nhà góc cửa mẹ cũng chờ con. Cái cửa nhà đã chứng kiến hai thế hệ đợi chờ như thế.</p><p>Ngày còn nhỏ, tối đi ngủ con hay kể mẹ nghe chuyện trường chuyện lớp, chuyện học hành bè bạn. Rồi mẹ dạy phải ứng xử này kia, con ngoan ngoãn lặp lại lời mẹ dạy. Lớn lên rồi, nhiều khi mẹ hỏi còn không muốn kể, chẳng phải khó khăn gì, chỉ là kể ra, sợ mẹ lại thêm một chút buồn….</p><p>Trích:”lỡ mai này mồ côi”</p><p>Sách:Lén nhặt chuyện đời </p><p>Tác giả: Mộc Trầm</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-10-21 13:01:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3643101280</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bài Học Cuộc Sống Từ Cô Giáo Dạy Sử</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3643121343</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://giaoduc.net.vn/bai-hoc-cuoc-song-tu-co-giao-day-su-post222372.gd" />
         <pubDate>2025-10-21 13:12:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3643121343</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chiếc áo len của mẹ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3643123476</link>
         <description><![CDATA[<p>Tác giả: Trần Hoài Dương</p><p><br/></p><p>Ngày còn nhỏ, Tâm luôn mơ ước có một chiếc áo len mới để mặc ngày Tết. Ở vùng quê nghèo, mùa đông lạnh buốt, nhưng Tâm chỉ có chiếc áo bông đã cũ, chỗ rách chỗ sờn.</p><p>Một tối, khi Tâm thức giấc giữa đêm, cậu thấy mẹ ngồi bên bếp lửa, chăm chú đan áo. Mỗi mũi kim là một tiếng “lách cách” khe khẽ hòa cùng tiếng gió rít ngoài hiên. Mẹ đan mãi, đôi mắt đỏ hoe vì khói, đôi bàn tay nứt nẻ rớm máu vì lạnh.</p><p><br/></p><p>Tết đến, Tâm được mẹ tặng chiếc áo len đỏ. Cậu sung sướng vô cùng. Nhưng sáng mồng Một, khi thấy mẹ chỉ mặc chiếc áo mỏng vá chằng vá đụp, Tâm nghẹn ngào hỏi:</p><p>– Mẹ, sao mẹ không đan cho mẹ một cái?</p><p>Mẹ cười hiền:</p><p>– Mẹ già rồi, chịu lạnh quen rồi con ạ. Con mặc ấm là mẹ vui rồi.</p><p><br/></p><p>Nhiều năm sau, khi Tâm đã trưởng thành và rời quê đi làm, mỗi mùa đông đến, hình ảnh mẹ bên bếp lửa lại hiện về. Chiếc áo len năm ấy đã cũ, nhưng Tâm luôn giữ lại, như giữ một phần trái tim của mẹ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-10-21 13:13:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3643123476</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ông giáo và tách cafe</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3643267316</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://chuyencamdong.blogspot.com/2013/08/ong-giao-va-tach-cafe.html" />
         <pubDate>2025-10-21 14:26:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3643267316</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tháng 1+2: Truyền thống - cội nguồn - đoàn viên </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3728104730</link>
         <description><![CDATA[<p>Thân gửi các cộng tác viên, </p><p><strong>Tháng 1 + 2 </strong> đang về mang theo không khí rộn ràng của những ngày đầu năm mới, của Tết cổ truyền dân tộc – thời khắc thiêng liêng để mỗi người lắng lại, không chỉ hướng về <strong>cội nguồn và truyền thống</strong>, mà còn lan tỏa hơi ấm của sự sum vầy, yêu thương khi các thành viên trong gia đình quây quần bên nhau. </p><p>Với chủ đề <strong>"Truyền thống - cội nguồn - đoàn viên"</strong> câu lạc bộ đọc sách tháng này mong muốn các bạn cùng khám phá qua từng trang sách, từng câu chuyện, chúng ta cùng cảm nhận sâu sắc ý nghĩa của Tết, của gia đình, của lòng biết ơn và niềm tự hào dân tộc.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads-usc1.storage.googleapis.com/4928676588/f5f56f076165f3157ef1faaf57692d4d/image.png" />
         <pubDate>2025-12-19 02:57:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3728104730</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nồi bánh đêm giao thừa</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3731710788</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://docs.google.com/document/d/11auirXnCLAANRMuSQ6GIpL6M6qdux4x9EarVGY79How/edit?usp=drivesdk" />
         <pubDate>2025-12-24 00:47:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3731710788</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khúc ba mươi - Nguyễn Ngọc Tư</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3737392632</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://www.facebook.com/share/1CmtPcCxQF/?mibextid=wwXIfr" />
         <pubDate>2026-01-04 12:57:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3737392632</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tết đoàn viên- Nhật Chi</title>
         <author>lucynguyen09102012</author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3746689380</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://langngheviet.com.vn/tet-doan-vien-truyen-ngan-10918.html" />
         <pubDate>2026-01-11 11:01:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3746689380</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nơi ta luôn thuộc về</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3746702769</link>
         <description><![CDATA[<p>                  Nơi ta luôn thuộc về</p><p>Tôi rời quê lên thành phố từ khi còn nhỏ. Những con đường đông đúc, những tòa nhà cao tầng dần trở nên quen thuộc, còn hình ảnh ngôi làng nhỏ với mái nhà lợp ngói đỏ, hàng tre trước gió và tiếng gà gáy mỗi sớm mai thì mờ dần theo năm tháng. Chỉ đến khi bà nội gọi điện, giọng chậm rãi nói rằng Tết này gia đình sẽ tụ họp đông đủ, tôi mới nhận ra mình đã lâu rồi chưa thật sự trở về.</p><p>Chuyến xe chiều đưa tôi băng qua những cánh đồng lúa đã gặt xong, chỉ còn trơ gốc rạ vàng ươm. Không khí quê hương mang theo mùi rơm rạ, mùi đất ẩm sau cơn mưa cuối năm, khiến lòng tôi dịu lại. Ngôi nhà cũ hiện ra sau rặng tre, vẫn giản dị như ngày nào, nhưng chứa đựng biết bao kỷ niệm của nhiều thế hệ.</p><p>Bà nội đứng chờ trước hiên. Bàn tay bà gầy, nắm lấy tay tôi thật chặt. Trong gian bếp nhỏ, ngọn lửa bập bùng dưới bếp củi, nồi bánh chưng đang sôi đều. Bà kể rằng ngày xưa, cả làng cùng nhau gói bánh, cùng nhau thức suốt đêm trông nồi bánh để chờ thời khắc chuyển giao năm mới. Những câu chuyện tưởng chừng rất bình thường ấy lại khiến tôi cảm nhận được hơi ấm của truyền thống, thứ đã âm thầm gắn kết con người qua bao thế hệ.</p><p>Buổi tối, cả gia đình quây quần bên mâm cơm. Ông nội chậm rãi kể lại những năm tháng chiến tranh, khi cái ăn còn thiếu thốn nhưng tình người thì chưa bao giờ vơi cạn. Bố mẹ lắng nghe, còn tôi nhận ra rằng những điều mình đang có hôm nay được xây đắp từ sự hy sinh thầm lặng của những người đi trước. Cội nguồn không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn, mà còn là những giá trị được truyền lại bằng ký ức và yêu thương.</p><p>Đêm giao thừa, sân nhà rộn ràng tiếng cười. Trước bàn thờ tổ tiên, cả gia đình nghiêm trang thắp nén hương thơm. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy một sợi dây vô hình nối liền quá khứ với hiện tại, nối những người đã đi xa với những người đang hiện diện. Đó chính là ý nghĩa sâu xa của đoàn viên – khi mỗi người đều tìm thấy vị trí của mình trong vòng tay gia đình.</p><p>Sáng mồng Một, tôi theo ông ra đầu làng. Gốc đa cổ thụ vẫn sừng sững, rễ cây bám chặt vào lòng đất như nhắc nhở con người phải biết trân trọng nơi mình thuộc về. Ông bảo, dù đi xa đến đâu, con người cũng cần nhớ gốc rễ của mình, bởi chính cội nguồn sẽ cho ta sức mạnh để bước tiếp.</p><p>Khi rời quê trở lại thành phố, tôi mang theo trong lòng một cảm giác bình yên. Tôi hiểu rằng truyền thống không nằm ở những điều lớn lao, mà hiện diện trong những khoảnh khắc giản dị: bữa cơm gia đình, câu chuyện của ông bà, hay cái nắm tay ấm áp ngày đoàn tụ. Đó là nơi ta luôn thuộc về, dù cuộc sống có đổi thay thế nào đi nữa.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-01-11 11:36:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3746702769</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chiếc vé tàu và khoảng thời gian quý báu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3746791267</link>
         <description><![CDATA[<p> Thành là một người trẻ thành đạt tại thành phố. Với anh, truyền thống đôi khi là một khái niệm "cũ kỹ và rườm rà, không đáng để tâm ". Ba năm liên tiếp, Thành không về quê ăn Tết. Anh chọn đi du lịch ở những resort sang trọng tại nước ngoài, gửi về cho bố mẹ một khoản tiền lớn và những giỏ quà đắt đỏ. Anh tự nhủ: "Bố mẹ già rồi, có tiền mua sắm là vui nhất, về quê làm gì cho lỉnh kỉnh tàu xe, lễ nghi."</p><p>Ở quê, ông bà nội của Thành vẫn giữ thói quen cũ. Cứ đến rằm tháng Chạp là ông lại lục đục lau dọn bộ lư đồng, bà thì chuẩn bị nếp, đậu xanh để gói bánh. Mỗi lần gọi điện, mẹ Thành chỉ nói nhẹ nhàng: "Năm nay con bận thì thôi, nhưng nếu về được thì nhà mình vui .</p><p>Năm thứ tư, một biến cố lớn ập đến. Dự án lớn của Thành thất bại, anh rơi vào khủng hoảng và mệt mỏi tột độ. Giữa những ngày cuối năm ồn ào ở phố thị, Thành vô tình đi ngang qua một góc phố, nơi có người phụ nữ nghèo đang nhóm bếp củi luộc bánh chưng thuê. Mùi khói bếp nồng đượm bỗng chốc đánh thức một ký ức xa xăm: <em>Mùi tóc của mẹ ám khói, mùi nhựa lá dong, và hơi ấm của bếp lửa mà anh từng ngồi cạnh khi còn nhỏ. </em>Thành nhận ra, trong những ngày tuyệt vọng nhất, anh không thèm khát những chuyến du lịch xa hoa, anh thèm được làm một đứa trẻ bên mâm cơm của mẹ. Anh quyết định đặt một chiếc vé tàu cuối cùng để về quê, không báo trước. Thành về đến cổng nhà vào đúng đêm giao thừa. Ngôi nhà cũ vẫn vậy, nhưng bóng dáng bố mẹ đã gầy đi nhiều. Qua ô cửa sổ, anh thấy bố đang ngồi tỉ mẩn ghi tên con cháu vào từng chiếc phong bao lì xì, còn mẹ thì đang bày mâm ngũ quả. Trên bàn thờ tổ tiên, anh sững sờ khi thấy giỏ quà đắt tiền mình gửi về vẫn còn nguyên vẹn, không ai nỡ mở. Cạnh đó là chiếc ảnh gia đình cũ kỹ từ mười năm trước được bố lau chùi sạch bóng. Thành bước vào, nghẹn ngào: "Bố mẹ, con về rồi." Mẹ anh không trách một lời, chỉ vội vàng đứng dậy, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của con: "Về là tốt rồi, để mẹ hâm lại bát canh măng, chắc con đói lắm." Đêm đó, ngồi bên nồi bánh chưng đỏ lửa cùng bố, Thành hiểu ra rằng: Truyền thống không phải là những quy tắc cứng nhắc, mà là sợi dây bảo hiểm cho tâm hồn mỗi người. Khi thế giới ngoài kia quá khắc nghiệt, truyền thống gia đình chính là nơi cho phép chúng ta được yếu đuối và được chữa lành.</p><p>Sáng mùng 1, Thành cùng bố đi chúc Tết họ hàng. Anh không còn thấy những lễ nghi là phiền phức. Anh nhận ra từng cái bắt tay, từng lời hỏi thăm của xóm giềng đều chứa đựng một thứ tình thân mà tiền bạc không bao giờ mua được. Chuyến đi về nhà không chỉ nhắc nhở thành rằng: Đối với mọi thứ, thì gia đình vẫn là nơi đáng giá để mình đoàn tụ sau những ngày mệt mỏi, áp lực trong cuộc sống hằng ngày.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-01-11 14:47:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3746791267</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3787337638</link>
         <description><![CDATA[<p>BÁNH CHƯNG, BÁNH GIẦY</p><p>Vào đời Hùng Vương thứ sáu, khi đã về già, vua muốn truyền ngôi cho con. Vua bèn gọi các hoàng tử lại và nói:</p><p>– Ai tìm được lễ vật quý nhất để dâng cúng tổ tiên trong ngày Tết, ta sẽ truyền ngôi cho người đó.</p><p>Các hoàng tử đua nhau đi khắp nơi tìm của ngon vật lạ: người lên rừng săn thú quý, kẻ xuống biển tìm hải sản hiếm.</p><p>Chỉ có Lang Liêu – người con trai thứ mười tám – vốn hiền lành, chăm chỉ nhưng nghèo khó, không biết tìm gì dâng vua cha. Một đêm, chàng mơ thấy một vị thần đến bảo:</p><p>– Trong trời đất không gì quý bằng hạt gạo, vì gạo nuôi sống con người. Con hãy lấy gạo làm bánh dâng vua.</p><p>Tỉnh dậy, Lang Liêu làm theo lời thần. Chàng lấy gạo nếp làm hai thứ bánh:</p><ul><li><p>Bánh hình vuông, bên trong có đậu xanh và thịt lợn, gói bằng lá xanh, tượng trưng cho <strong>đất</strong>, gọi là <strong>bánh chưng</strong>.</p></li><li><p>Bánh hình tròn, làm bằng gạo nếp giã nhuyễn, tượng trưng cho <strong>trời</strong>, gọi là <strong>bánh giầy</strong>.</p></li></ul><p>Đến ngày dâng lễ, vua Hùng nếm thử các món sơn hào hải vị nhưng không hài lòng. Khi nếm bánh của Lang Liêu, vua thấy ngon và cảm động trước ý nghĩa sâu sắc của hai loại bánh. Vua cho rằng Lang Liêu là người hiểu được đạo lí, biết quý trọng nghề nông và nhớ đến tổ tiên.</p><p>Cuối cùng, vua truyền ngôi cho Lang Liêu.</p><p>Từ đó về sau, vào mỗi dịp Tết, nhân dân ta lại làm bánh chưng, bánh giầy để dâng cúng tổ tiên và sum họp gia đình.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-02-12 02:01:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3787337638</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tháng 4 - Âm hưởng lịch sử</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3842016865</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-27 01:21:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/tuongvytdm/hewrqdgen8pc6or9/wish/3842016865</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
