<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>LUYỆN TẬP SO SÁNH 2 TÁC PHẨM THƠ by Lâm Thanh</title>
      <link>https://padlet.com/lamthanh1610/btvnlop12_240924</link>
      <description>Bản tin bài tập môn Ngữ văn. Lớp: 12.1</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2024-09-24 00:50:15 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-11-12 12:18:27 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2020128220/b48d8263290240162d81a62ed0af4b34/SS_2_TH_.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>MÙA XUÂN</title>
         <author>lamthanh1610</author>
         <link>https://padlet.com/lamthanh1610/btvnlop12_240924/wish/3134390704</link>
         <description><![CDATA[<p><strong><mark>Đề: So sánh hai bài thơ "Mùa xuân chín" (Hàn Mặc Tử) và "Xuân không mùa" (Xuân Diệu).</mark></strong></p><p>Nhóm: Trí Nhân, Thiên Bảo, Hải An, Đại Cát, Thành Đạt, Nguyệt Ánh</p><p><br></p><p><strong>MỞ BÀI</strong></p><p>Hàn Mặc Tử và Xuân Diệu đều là những cây bút vàng nổi tiếng trong phong cách văn thơ lãng mạn, trong đó hai bài thơ "Mùa xuân chín" của Hàn Mặc Tử và "Xuân không mùa" của Xuân Diệu không chỉ đơn thuần là những tác phẩm nghệ thuật về mùa xuân, mà còn là những khúc tráng ca đầy cảm xúc về tâm hồn và cuộc sống. Dù xuất hiện trong bối cảnh lịch sử khác nhau, nhưng cả hai tác phẩm đều được khắc họa một bức tranh thiên nhiên rực rỡ, đồng thời cũng thể hiện nỗi trăn trở, hoài niệm và khát khao sống mãnh liệt của con người. Sự hòa quyện giữa cái đẹp của mùa xuân và những suy tư sâu sắc trong tâm hồn đã tạo nên giá trị nghệ thuật và sức hấp dẫn bền bỉ cho cả hai bài thơ. Qua đó, chúng ta có thể thấy sự giao thoa giữa cái đẹp vĩnh cửu của thiên nhiên qua hai thi phẩm.</p><p><br></p><p><strong>THÂN BÀI</strong></p><p><br></p><p><strong>ĐIỂM GIỐNG NHAU</strong></p><p>1/ Cảnh sắc thiên nhiên: Cả hai bài thơ đều miêu tả mùa xuân với những hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp, rực rỡ. Trong "Mùa Xuân Chín", Hàn Mặc Tử khắc họa cảnh làng quê với cánh đồng lúa chín, hoa lá đơm nở. Xuân Diệu trong "Xuân Không Mùa" cũng đưa ra những hình ảnh tươi tắn, nhưng lại pha lẫn chút mờ ảo, nhạt nhòa.</p><p>2/ Sự tàn phai của thời gian: Cả hai nhà thơ đều cảm nhận rõ ràng sự trôi qua của mùa xuân và thời gian. Xuân Diệu lo lắng về tuổi trẻ đang dần trôi qua không thể níu kéo, còn Hàn Mặc Tử nhìn thấy sự "chín" của mùa xuân như dấu hiệu cho sự tàn phai sắp đến.</p><p>3/ Nhịp thơ nhẹ nhàng</p><p>Hàn Mặc Tử: Dịu dàng như dòng chảy thời gian</p><p>Xuân Diệu: Chậm rãi trống rộng trong cảm xúc</p><p>4/ Phản ánh hiện thực</p><p>Hàn Mặc Tử: Chất liệu thôn quê dân giả (vd: Người thôn nữ gánh thóc)</p><p>Xuân Diệu: Chiến tranh huỷ hoại khung cảnh mùa xuân tuyệt đẹp</p><p><br></p><p><strong>ĐIỂM KHÁC NHAU</strong></p><p><em>Về hình ảnh</em>:&nbsp;</p><p>Mùa xuân chín: sử dụng hình ảnh thiên nhiên u ám, mang màu sắc tăm tối, như để thể hiện nỗi cô đơn.&nbsp;</p><p>Xuân không mùa:sáng tạo hình ảnh sinh động, rực rỡ, thể hiện sự tươi mới và tràn đầy sức sống.</p><p><br></p><p><em>Về đề tài</em>:&nbsp;</p><p>Mùa xuân chín: thường gắn liền với cái chết và nỗi buồn</p><p>&nbsp;Xuân không mùa: tập trung vào vẻ đẹp của cuộc sống và tình yêu.</p><p><br></p><p><em>Nội dung</em>:&nbsp;</p><p>Mùa xuân chín: chủ yếu xoay quanh sự đối diện với nỗi buồn, mất mát.&nbsp;</p><p>Xuân không mùa:hướng tới sự tận hưởng cuộc sống, cái đẹp và niềm vui trong tình yêu.</p><p><br></p><p><em>Nhân vật</em>:&nbsp;</p><p>Mùa xuân chín: nhân vật thường mang tâm trạng cô đơn, suy tư</p><p>Xuân không mùa: là người đầy nhựa sống, say mê với vẻ đẹp của thiên nhiên và tình yêu.</p><p><br></p><p><br></p><p><strong>Nghệ thuật</strong></p><p><em>Điểm tương đồng</em>:&nbsp;</p><ul><li><p>Giàu hình ảnh và cảm xúc</p></li><li><p>Dùng hình ảnh thiên nhiên để lồng ghép cảm xúc</p></li><li><p>Đối lập giữa vẻ đẹp thiên nhiên và tàn khốc của hiện thực</p></li></ul><p><em>Điểm khác nhau</em>:</p><p>Mùa xuân chín:</p><ul><li><p>Nhịp thơ nhẹ nhàng (cảm xúc ấm áp của mùa xuân)</p></li><li><p>Vẻ đẹp của mùa xuân nhưng chứa đựng lên nỗi buồn của Hàn Mặc Tử</p></li></ul><p>Xuân không mùa:</p><ul><li><p>Nhịp thơ tự do</p></li><li><p>Tươi mới và hy vọng dẫu cho chiến tranh đầy rẫy nỗi đau</p></li></ul><p><br></p><p><strong>KẾT BÀI</strong></p><p>Hai tác phẩm "Mùa Xuân Chín" của Hàn Mặc Tử và "Xuân Không Mùa" của Xuân Diệu đều thể hiện những giá trị độc đáo, làm nổi bật lên trong những bức hoạ của thơ ca Việt Nam . Cả hai bài thơ thể hiện sự khát vọng sống mãnh liệt; Hàn Mặc Tử mang đến nỗi buồn lẫn vào vẻ đẹp của mùa xuân, trong khi đó Xuân Diệu tôn vinh lên sự tươi sáng , vui tươi và tràn đầy sức sống, hình ảnh thiên nhiên mà cả 2 tác giả đã cho vào trong cả hai tác phẩm không chỉ là những bối cảnh mà còn sự phản ánh về cảm xúc một cách sâu sắc, làm nổi bật tâm tư, cảm xúc của nhân vật. Những ngôn Hơn thế nữa những cảm xúc của nhân vật thể hiện phức tạp biểu hiện đang đan xen giữ niềm vui và sự buồn tuổi, như thế có thể chuyển đi những thông điệp về tình yêu và cuộc sống. Những giá trị này không chỉ khẳng định vẻ đẹp mà còn làm phong phú thêm nền thơ ca Việt Nam</p><p><strong><em>*PHẦN VIẾT: </em></strong></p><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://docs.google.com/document/d/13jla2-0BsVBnO9mroq1A07VunRhO-flHkPP_x7b0s28/edit?usp=sharing">https://docs.google.com/document/d/13jla2-0BsVBnO9mroq1A07VunRhO-flHkPP_x7b0s28/edit?usp=sharing</a> ( nhóm em update khum được :,D ) </p>]]></description>
         <enclosure url="https://docs.google.com/document/d/13jla2-0BsVBnO9mroq1A07VunRhO-flHkPP_x7b0s28/edit?usp=sharing" />
         <pubDate>2024-09-24 00:52:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lamthanh1610/btvnlop12_240924/wish/3134390704</guid>
      </item>
      <item>
         <title>MÙA THU</title>
         <author>lamthanh1610</author>
         <link>https://padlet.com/lamthanh1610/btvnlop12_240924/wish/3134391634</link>
         <description><![CDATA[<p><strong><mark>Đề: So sánh hai bài thơ "Thu điếu" (Nguyễn Khuyến) và "Đây mùa thu tới" (Xuân Diệu).</mark></strong></p><p><strong>NHÓM: Nguyễn Ngọc Minh Đan, Hoàng Đỗ Uyên Nhi, Phạm Phương Nguyên, Trần Minh Khôi, Trần Thanh Tùng, Phạm Minh Huy</strong></p><p><strong>I. MỞ BÀI</strong></p><p><strong>-Giới thiệu 2 tác phẩm</strong>: Hai tác phẩm “Thu Điếu” của Nguyễn Khuyến và “Đây mùa thu tới” của Xuân Diệu có thời gian sáng tác rất xa nhau vì chính hai nhà thơ cũng cách nhau cả gần một thế kỉ. <s>Bài “Thu điếu” ra đời vào khoảng 1883-1884, được ông viết vào khoảng thời gian về quê nhà ở ẩn. Còn bài thơ “Đây mùa thu tới” được in trong tập thơ đầu tay của Xuân Diệu - Thơ Thơ vào năm 1933-1938. Trong khi Nguyễn Khuyến được mệnh danh là nhà thơ của mùa thu thì Xuân Diệu lại chỉ góp mặt vào bằng bài thơ “Đây mùa thu tới”. </s>Tuy vậy, cả hai bài thơ đều được đánh giá là đặc sắc nhưng mỗi bài đều mang một vẻ đẹp riêng bên cạnh các nét tương đồng.</p><p><br></p><p><strong>II. THÂN BÀI</strong></p><p><strong>-Điểm tương đồng: </strong></p><p>+ <strong>Đề tài</strong>: Cả hai bài thơ đều viết về mùa thu - mùa có những nét đượm buồn, những nổi niềm riêng trong lòng mỗi người. “Thu điếu” và “Đây mùa thu tới” như những bức tranh thiên nhiên mùa thu tươi đẹp được hình dung và vẽ nên từ tâm hồn thi sĩ của cả hai tác giả trước sự chuyển biến của đất trời.</p><p>Thu điếu (Nguyễn Khuyến):</p><p>"<em>Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,</em></p><p><em>Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.</em></p><p><em>Sóng biếc theo làn hơi gợn tí,</em></p><p><em>Là vàng trước gió khẽ đưa vèo.</em></p><p><em>Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt,</em></p><p><em>Ngõ trúc quanh co khách vắng teo.</em></p><p><em>Tựa gối buông cần lâu chẳng được,</em></p><p><em>Cá đâu đớp động dưới chân bèo.”</em></p><p><br></p><p>Đây mùa thu tới (Xuân Diệu):</p><p>"Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,</p><p>Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng;</p><p>Đây mùa thu tới - mùa thu tới</p><p>Với áo mơ phai dệt lá vàng.</p><p>Hơn một loài hoa đã rụng cành</p><p>Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh;</p><p>Những luồng run rấy rung rinh lá...</p><p>Đôi nhánh khô gây xương mỏng manh."</p><p><br></p><p>+ <strong>Nhà thơ</strong>: Về hai nhà thơ, cả Nguyễn Khuyến và Xuân Diệu đều là những gương mặt tiêu biểu cho <s>phong trào thơ Mới ở thế kỉ XI và đầu thế kỉ XX.</s> <strong>(Phong trào Thơ Mới xuất hiện vào thế kỷ 20!!!). </strong>Tuy vậy nhưng cả hai lại đều viết về mùa thu, lấy thiên nhiên để nói lên nỗi niềm và cảm xúc của bản thân. </p><p><br></p><p>+ <strong>Thể loại</strong>: đều là thơ 7 chữ.</p><p><br></p><p><strong>- Điểm khác biệt:</strong></p><p><strong>+ Khung cảnh, địa điểm được miêu tả:</strong></p><ul><li><p>“Thu điếu”: Khung cảnh mùa thu được Nguyễn Khuyến lựa chọn để miêu tả là tại làng quê bình yên. Những chi tiết nho nhỏ tưởng chừng không ai để ý như ao nhỏ, thuyền câu, sóng biếc,… lại được tác giả miêu tả cẩn thận tạo ra khung cảnh huyền ảo, yên bình của mùa thu.</p></li><li><p>“Đây mùa thu tới”: Khác với bài trước, tác phẩm miêu tả mùa thu ở ngay thủ đô Hà Nội. Những hình ảnh như rặng liễu, chiếc lá vàng được Xuân Diệu miêu tả một cách nhẹ nhàng, mềm mại nhưng vẫn pha chút nỗi buồn của cảnh vật sang thu.</p></li></ul><p><br></p><p><strong>+ Nghệ thuật:</strong></p><ul><li><p>Giống nhau:</p></li></ul><p>&nbsp;Cả hai tác phẩm đều sử dụng những từ ngữ rất là lãng mạn, mềm mại. Ngoài ra cả Nguyễn Khuyến, Xuân Diệu đều sử dụng nhiều biện pháp tu từ khác nhau để làm cho bài thơ trở nên sinh động hơn đối với các độc giả.</p><p><br></p><ul><li><p>Khác nhau:</p></li></ul><p>“Thu điếu”: Nguyễn Khuyến dùng những từ ngữ đơn giản, gần gũi để viết về mùa thu. Ông chủ yếu miêu tả sự chân thật của thiên nhiên mùa thu. Đặc biệt, tác giả đã rất tinh tế khi sử dụng cách miêu tả đối lập gần-xa rồi ngược lại, tạo nên một bức tranh mùa thu hài hoà, cân đối.</p><p><br></p><p>“Đây mùa thu tới”: Xuân Diệu dùng những từ ngữ sinh động, màu sắc để nói về sắc thu.</p><p><br></p><p><strong>III. KẾT BÀI</strong></p><p>-Cả hai bài thơ “Thu điếu” và “Đây mùa thu tới” đều đã xuất sắc thể hiện được cảnh đẹp mùa thu qua ngòi bút đa tài của hai nhà thơ nổi tiếng.</p><p><br></p><p>-Khi “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến tập trung vào sự bình yên của trời thu thì “Đây mùa thu tới” của Xuân Diệu lại như một bức tranh mùa thu xinh đẹp với những gam màu ấm áp. Từ đó cũng thể hiện được rằng tuy chỉ là mùa thu nhưng qua con mắt của mỗi tác giả lại được khoác lên mình một cảnh đẹp khác nhau.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-24 00:52:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lamthanh1610/btvnlop12_240924/wish/3134391634</guid>
      </item>
      <item>
         <title>TÌNH YÊU ĐÔI LỨA</title>
         <author>lamthanh1610</author>
         <link>https://padlet.com/lamthanh1610/btvnlop12_240924/wish/3134392469</link>
         <description><![CDATA[<p><strong><mark>Đề: So sánh khát vọng tình yêu trong bài thơ "Sóng" của Xuân Quỳnh và trong bài thơ "Vội vàng" của Xuân Diệu.</mark></strong></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-24 00:53:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lamthanh1610/btvnlop12_240924/wish/3134392469</guid>
      </item>
      <item>
         <title>TÌNH YÊU QUÊ HƯƠNG ĐẤT NƯỚC</title>
         <author>lamthanh1610</author>
         <link>https://padlet.com/lamthanh1610/btvnlop12_240924/wish/3134393046</link>
         <description><![CDATA[<p><strong><mark>Đề: So sánh bài thơ "Đất nước" (Nguyễn Khoa Điềm) và "Đất nước" (Nguyễn Đình Thi).</mark></strong></p><p><strong><mark>Nhóm: Nguyễn Bá Hoài Nam, Huỳnh Sơn Hoàng, Nguyễn Kiến Văn, Đỗ Yến Nhi, Trần Ngọc Khiết,Phạm Xuân Công Huy</mark></strong></p><p>Mở bài:</p><p>Giới thiệu 2 tác phẩm </p><p>Mỗi nhà thơ đều mang trong mình một cái nhìn riêng về đất nước, và qua từng trang thơ, họ đã tạo nên những bức tranh tinh tế và giàu cảm xúc về quê hương, lịch sử và con người Việt Nam. Nguyễn Khoa Điềm trong trường ca <em>Mặt đường khát vọng</em> và Nguyễn Đình Thi trong bài thơ <em>Đất nước</em> đều viết về đất nước, nhưng mỗi người lại lựa chọn cho mình một góc tiếp cận khác biệt. Nếu như Nguyễn Đình Thi vẽ lên hình ảnh đất nước kiên cường, hào hùng trong cuộc đấu tranh vì độc lập tự do, thì Nguyễn Khoa Điềm lại mang đến một bức tranh đa chiều, sâu sắc về cội nguồn văn hóa, lịch sử, gắn bó mật thiết với đời sống nhân dân. Hai bài thơ, hai phong cách nhưng chung một tấm lòng yêu nước, để lại những dấu ấn khó phai trong lòng người đọc về hình ảnh đất nước thiêng liêng và bất diệt.</p><p>Thân Bài:</p><p>Điểm tương đồng: </p><p>Bài thơ "Đất Nước" của Nguyễn Khoa Điềm và Nguyễn Đình Thi đều được nói về tình yêu quê hương, qua đó nhấn mạnh vai trò về văn hoá cũng như dấu ấn lịch sử của đất nước. Qua đó hai tác giả sử dụng những hình ảnh mang đậm dấu ấn từ cuộc sống và thiên nhiên nơi quê hương đất nước.</p><p><br></p><p>Thể thơ: </p><p>Nguyễn Khoa Điềm là Trường ca</p><p>Nguyễn Đình Thi là Tự do</p><p><br></p><p>Điểm khác biệt:</p><p>Trong “Đất Nước” của Nguyễn Đình Thi, hình ảnh đất nước hiện lên vừa lãng mạn vừa hào hùng, đậm chất đấu tranh giải phóng dân tộc. Ông miêu tả đất nước trong bối cảnh chiến tranh với những đau thương, mất mát, nhưng đồng thời khẳng định sự kiên cường, mạnh mẽ của đất nước khi đứng lên chống lại kẻ thù xâm lược.</p><p>Còn trong “Đất Nước” của Nguyễn Khoa Điềm, hình ảnh đất nước trở nên gần gũi, sâu sắc hơn khi được khắc họa qua triết lý và sự gắn bó với đời sống con người. Đất nước không chỉ dừng lại ở khái niệm địa lý, mà còn là sự kết nối giữa con người, phong tục, tập quán và cả lịch sử. Tác phẩm nhấn mạnh rằng đất nước chính là do nhân dân tạo dựng nên.</p><p><br></p><p>2 Nghệ thuật:</p><p><br></p><p>Giọng thơ trữ tình, cảm xúc mãnh liệt đầy thiết tha với tình yêu quê hương đất nước. </p><p>Bài thơ có tính sáng tạo và rất phong cách.</p><p><br></p><p>3 Nhận xét, đánh giá </p><p><br></p><p>Sự khác biệt giữa hai bài thơ là do sự chi phối của hoàn cảnh xã hội, văn hóa của từng tác phẩm. Mỗi tác phẩm đều thể hiện nét riêng biệt, nhưng lại cùng chung về đề tài Đất nước.</p><p><br></p><p> Thơ Nguyễn Đình Thi thường giàu nhạc tính, có chất hội họa và có cả sự sâu sắc của một tư duy triết học. </p><p><br></p><p>Thơ Nguyễn Khoa Điềm lại đề cao phẩm chất cách mạng, nhân vật trong tác phẩm của ông thường là những bà mẹ anh hùng, những chiến sĩ giải phóng kiên cường,…</p><p><br></p><p>Kết bài:</p><p><em>Đất Nước</em> của Nguyễn Đình Thi và Nguyễn Khoa Điềm đều thể hiện tình yêu và niềm tự hào về đất nước, nhưng mỗi tác giả có cách tiếp cận riêng. Nguyễn Đình Thi khắc họa đất nước qua những trang sử hào hùng, bi tráng, còn Nguyễn Khoa Điềm lại khám phá đất nước qua chiều sâu văn hóa và đời sống của con người. Cả hai bài thơ đều góp phần làm phong phú thêm hình ảnh đất nước trong thơ ca Việt Nam.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-24 00:53:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lamthanh1610/btvnlop12_240924/wish/3134393046</guid>
      </item>
      <item>
         <title>MẪU: ĐỀ TÀI NGƯỜI LÍNH </title>
         <author>lamthanh1610</author>
         <link>https://padlet.com/lamthanh1610/btvnlop12_240924/wish/3134394942</link>
         <description><![CDATA[<p><strong><em><mark>Bài thơ "Đồng chí" của Chính Hữu và bài thơ "Tây Tiến" của Quang Dũng.</mark></em></strong></p><p><strong>NHÓM: Nguyễn Văn A, Trần Thị B,...</strong></p><p><strong>I. MỞ BÀI </strong></p><p><strong>- Giới thiệu 2 tác phẩm: </strong>Đều được sáng tác vào năm 1948. Tác giả đều là những "nhà thơ chiến sĩ", từng tham gia trên các mặt trận, chiến trường, thấu hiểu sâu sắc nỗi đau và sự mất mát của người chiến sĩ trong thời mưa bom bão đạn.</p><p>- Câu nêu vấn đề cần so sánh, đánh giá.</p><p><strong>II. THÂN BÀI</strong></p><ol><li><p><strong>Điểm tương đồng:</strong> </p><ul><li><p><strong>Đề tài</strong> người lính, chất liệu là hiện thực chiến trường khốc liệt trong giai đoạn kháng chiến chống Pháp. (Trích 2 đoạn thơ tương đương nhau trong 2 tác phẩm).</p></li><li><p><strong>Thể loại:</strong> Đều là thơ <strong>bảy chữ</strong>.</p></li></ul></li><li><p><strong>Điểm khác biệt:</strong></p><p>*2.1. <strong>VỀ NỘI DUNG:</strong></p></li></ol><ul><li><p><strong>Khác biệt về hình tượng người chiến sĩ.</strong></p><p><strong><em>"Đồng chí" </em></strong><em>khắc họa hình ảnh </em><strong>tình đồng chí, đồng đội giữa các anh</strong><em> </em><strong><em>"bộ đội cụ Hồ" </em></strong><em>keo sơn gắn bó. </em><strong><em>"Tây Tiến"</em></strong><em> </em>thể hiện <strong>tình cảm sâu nặng</strong> của nhà thơ với <strong>đơn vị Tây Tiến,</strong> với c<strong>ảnh vật và con người Tây Bắc</strong> một thời gắn bó qua đó khắc họa hình tượng <strong>người lính bi tráng.</strong></p></li><li><p><strong>Khác biệt về hoàn cảnh xuất thân của người chiến sĩ.</strong></p><p><strong><em>Đồng chí: những người nông dân rời bỏ làng quê, bỏ nông cụ để cầm lên vũ khí chiến đấu.</em></strong> Trích thơ: </p><p>“Quê hương anh nước mặn, đồng chua</p><p>Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá</p><p>Anh với tôi đôi người xa lạ</p><p>Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau.” </p><p><strong><em>Tây Tiến: những tri thức trẻ Hà Nội "gác bút nghiên, mặc áo lính". </em></strong>Trích thơ:</p><p>"Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc</p><p>Quân xanh màu lá dữ oai hùm</p><p>Mắt trừng gửi mộng qua biên giới</p><p>Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”.</p><p><br></p><p><strong>*2.2. VỀ NGHỆ THUẬT (Khác nhau về ngôn ngữ thơ, phong cách sáng tác).</strong></p></li><li><p>Đồng chí: bút pháp tả thực, ngôn ngữ giản dị.</p></li><li><p>Tây tiến: hào hùng + lãng mạn + bi tráng.</p><p><br></p><p><strong>3.NHẬN XÉT, ĐÁNH GIÁ</strong> Về giá trị của 2 tác phẩm:</p><ul><li><p>Đối với thời đại;</p></li><li><p>Đối với nền văn học. </p></li></ul></li></ul><p><strong>III. KẾT BÀI</strong></p><ul><li><p>Khẳng định lại những giá trị chung và nét độc đáo ở mỗi tác phẩm.</p></li></ul>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-24 00:54:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lamthanh1610/btvnlop12_240924/wish/3134394942</guid>
      </item>
      <item>
         <title>THƠ ĐƯỜNG LUẬT</title>
         <author>lamthanh1610</author>
         <link>https://padlet.com/lamthanh1610/btvnlop12_240924/wish/3134720885</link>
         <description><![CDATA[<p><strong><mark>Đề: So sánh bài thơ Qua đèo Ngang (Bà Huyện Thanh Quan) với bài thơ Tẩu lộ (Hồ Chí Minh).</mark></strong></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-24 03:44:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lamthanh1610/btvnlop12_240924/wish/3134720885</guid>
      </item>
      <item>
         <title>PHẦN VIẾT</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lamthanh1610/btvnlop12_240924/wish/3143493398</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Nhóm: Nguyễn Ngọc Minh Đan, Hoàng Đỗ Uyên Nhi, Trần Minh Khôi, Phạm Phương Nguyên, Trần Thanh Tùng, Phạm Minh Huy</strong></p><p><br></p><p>Hai tác phẩm “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến và “Đây mùa thu tới” của Xuân Diệu có thời gian sáng tác rất xa nhau vì chính hai nhà thơ cũng cách nhau cả gần một thế kỉ. Trong khi Nguyễn Khuyến là một nhà thơ tiêu biểu cho nền văn học thơ nôm, thơ trữ tình thì Xuân Diệu lại là một điển hình cho phòng trào Thơ Mới với lối viết thơ hiện đại. Tuy vậy, cả hai bài thơ đều được đánh giá là đặc sắc nhưng mỗi bài đều mang một vẻ đẹp riêng bên cạnh các nét tương đồng.</p><p><br></p><p>Tuy ra đời ở hai thời đại khác nhau nhưng cả hai thi sĩ đều mang đến những điểm tương đồng thú vị trong bài thơ. “Đây mùa thu tới” của Xuân Diệu và “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến đều viết về đề tài mùa thu, những hình ảnh rất quen thuộc với mùa thu như là mây, lá vàng và nghệ thuật "tả cảnh ngụ tình" đã được các tác giả sử dụng nhằm mang lại cho người đọc thấy được vẻ đẹp chân thật của mùa thu. Từ đó cũng đã góp phần đem đến nhiều cảm xúc, trong đó nổi bật nhất chính là nỗi buồn, sự trống vắng, cô đơn của lòng người và những nỗi niềm tâm sự thầm kín của thi nhân. Ngoài ra, thể thơ bảy chữ cũng được các nhà thơ rất ưa chuộng và cả hai tác giả cũng ko ngoại lệ.</p><p><br></p><p>Dù vậy, ngay từ những điểm tương đồng ấy, ta vẫn có thể thấy được những nét khác biệt rất rõ. Điểm khác biệt thứ nhất chính là về khung cảnh và địa điểm được cả hai tác giả lựa chọn để miêu tả. Ở bài thơ “Thu điếu”, nơi mà Nguyễn Khuyến nhắc đến là tại một làng quê Việt Nam:</p><p>"Ao thu lạnh lẽo nước trong veo,</p><p>Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo.</p><p>Sóng biếc theo làn hơi gợn tí,</p><p>Là vàng trước gió khẽ đưa vèo.</p><p>Tầng mây lơ lửng trời xanh ngắt,</p><p>Ngõ trúc quanh co khách vắng teo.</p><p>Tựa gối buông cần lâu chẳng được,</p><p>Cá đâu đớp động dưới chân bèo."</p><p>Ngay từ những câu thơ đầu hình ảnh ao thu và chiếc thuyền nhỏ hiện lên với mặt nước trong veo, lãnh lẽo. Hai cảnh vật trên đã được tác giả khéo léo miêu tả để trở thành hình ảnh trung tâm của bài thơ, một hình ảnh quen thuộc, giản dị gắn liền với quê hương Việt Nam ta. Tiếp đến, những chi tiết nho nhỏ tưởng chừng không ai để ý như sóng biếc, lá vàng, tầng mây,… lại được tác giả nhắc đến cẩn thận tạo ra khung cảnh huyền ảo, yên bình của mùa thu. Những từ ngữ gợi hình, gợi tả đường nét: trong veo, vé tẻo teo, xanh ngắt,… được Nguyễn Khuyến sử dụng xuyến suốt bài thơ, tạo nên một bức tranh mùa thu độc đáo pha lẫn một chút nỗi buồn của chính bản thân ông.</p><p><br></p><p>Còn về bài thơ “Đây mùa thu tới” của Xuân Diệu, Khác với bài trước, tác phẩm miêu tả mùa thu ở ngay thủ đô Hà Nội:</p><p>"Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,</p><p>Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng;</p><p>Đây mùa thu tới - mùa thu tới</p><p>Với áo mơ phai dệt lá vàng.</p><p>Hơn một loài hoa đã rụng cành</p><p>Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh;</p><p>Những luồng run rấy rung rinh lá...</p><p>Đôi nhánh khô gây xương mỏng manh."</p><p>Mở đầu bằng một cảm giác đượm buồn được tác giả lồng ghép qua các cảnh vật thiên nhiên nhỏ bé. Mùa thu được ông cảm nhận qua các hình ảnh rặng liễu - hình ảnh sử dụng nhiều trong các bài thơ trung đại. Đối với Xuân Diệu, hình ảnh ấy như một cô gái có mái tóc dài buông thả cùng với hai hàng lệ miên man. Những từ ngữ “đìu hiu”, “chịu tang”, … mà tác giả sử dụng đã làm cho khung cảnh đã buồn càng thêm buồn, một nỗi buồn tựa như tâm trạng và lời tâm sự của tác giả đọng lại trong lòng từng người đọc.</p><p><br></p><p>Tuy thời đại và thời gian sáng tác của hai bài thơ là rất xa, trong khi Nguyễn Khuyến được mệnh danh là nhà thơ của mùa thu thì Xuân Diệu lại chỉ góp mặt vào bằng bài thơ “Đây mùa thu tới” nhưng cả hai tác phẩm đều được tác giả sử dụng những từ ngữ rất lãng mạn, mềm mại. Đâu đó trong cách dùng từ này còn có nét chân thật của cảnh vật nhưng vẫn pha lẫn đôi chút nét đượm buồn đặc trưng của mùa thu. Ngoài ra cả Nguyễn Khuyến và Xuân Diệu đều sử dụng nhiều biện pháp tu từ khác nhau để làm cho bài thơ trở nên sinh động hơn đối với các độc giả.</p><p><br></p><p>Tuy vậy nhưng đâu đó trong những nét nghệ thuật này vẫn có sự khác nhau đôi chút giữa hai thi sĩ. Trong tác phẩm “Thu điếu” của Nguyễn Khuyến, ông đã sử dụng những từ ngữ hết sức chi tiết như xanh ngắt, bé tẹo teo, trong veo,… để giúp miêu tả lại chính xác cảnh vật mùa thu, tái hiện lại một bức tranh tuyệt đẹp qua mắt nhìn của tác giả. Chính điều này đã giúp cho các độc giả dễ dàng cảm nhận và hoà mình vào chính tác phẩm của ông hơn. Bên cạnh đó, khi nhắc đến mùa thu, không ai là không nhớ đến hình ảnh của những chiếc lá vàng rơi rụng đầy bên đường và Nguyễn Khuyến cũng không ngoại lệ. Hình ảnh chiếc lá vàng tuy chỉ là một cảnh vật nho nhỏ nhưng qua tâm hồn nhạy cảm cùng con mắt quan sát nhạy bén của tác giả đã trở thành một thứ điểm xuyến cho mùa thu ở làng quê Việt Nam, tăng thêm sức sống cho cảnh vật nơi đây. Không dừng lại ở đó, việc Nguyễn Khuyến sử dụng cách gieo vần “eo” và biện pháp miêu tả đối lập gần-xa như ao thu rồi lại thuyền nhỏ, sóng biếc rồi lại lá vàng,… đã góp phần tạo nên một bức tranh mùa thu hài hoà, cân đối hơn.</p><p><br></p><p>Trong khi đó, Xuân Diệu - một trong những&nbsp; thi sĩ xuất sắc của phong trào Thơ Mới đã sử dụng những ngôn từ hiện đại, phóng khoáng, tự do tạo nên sự mới mẻ và tươi mới trong “Đây mùa thu tới”. Bên cạnh đó, cách miêu tả cảnh thu của Xuân Diệu không chỉ đơn thuần là những cảnh vật quen thuộc, đặc trưng của mùa thu, mà nó còn mang lại tâm trạng buồn bả, lo âu của tác giả trước sự chuyển cảnh của thiên nhiên. Phong cách lãng mạn của bài thơ “Đây mùa thu tới” đề cao cảm xúc cá nhân với thể thơ bảy chữ thể hiện sự phóng khoáng, tự do tạo nên một bức tranh mùa thu không còn vẻ tĩnh lặng mà sức sống, giàu năng lượng nhưng cũng phảng phất nỗi buồn, hối hả của sự chia ly.</p><p><br></p><p>Mặc dù thời đại của cả hai tác giả cách nhau cả một thế kỉ nhưng cả hai tác giả đều tạo nên những giá trị hiếm có là về đề tài mùa thu - một đề tài mà ít nhà thơ nào lựa chọn, đó là điều mà khiến cho hai tác phẩm thơ về để tài mùa thu của hai tác giả đã đóng góp ít nhiều về sự phát triển và thay đổi của thời đại và nền văn học thời đấy. Điển hình như bài “Thu Điếu” và “Đây mùa thu tới” của hai tác giả , hai bài thơ mặc dù đều mang ý nghĩa khác nhau nhưng chung đề tài về tâm tư của bản thân tác giả đều mang rất nhiều giá trị cho thời đại, bài “Thu Điếu” của Nguyễn Khuyến viết về tâm trạng của người trí thức trong bối cảnh xã hội phong kiến suy tàn, khao khác tìm kiếm giá trị của cuộc sống, sử dụng bối cảnh mùa thu để khắc họa vẻ đẹp của thiên nhiên mùa thu, gợi lên cảm xúc và tâm hồn của người Việt, từ đó thể hiện sự khát vọng về thanh bình và tự do trong thời kì biến động. Bài “ Đây mùa thu tới” của Xuân Diệu thì mang cảm hứng về lãng mạn bộc phát trước vẻ đẹp của thiên nhiên, mang theo nỗi lo lắng về thời gian và sự trôi dần của tuổi trẻ, cuối cùng khát vọng được sống trọn vẹn được sống hết mình ,mang tư tưởng hiện đại trong văn học. Đối với nền văn học, tác phẩm “ Thu Điếu” mang nhiều tình cảm và nhân văn trở thành một trong những bài thơ tiêu biểu của văn học cổ điển Việt Nam, thể hiện vị trí của tác giả Nguyễn Khuyến trong văn học, còn tác phẩm “Đây mùa thu tới” mang cảm hứng lãng mạn hiện đại vào văn học Việt Nam, sử dụng ngôn từ giàu hình ảnh có tính sức hút gợi cảm tạo ra một phong cảnh đặc trưng của bài, ảnh hưởng đến nhiều tác giả sau này, là một trong những tác phẩm tiêu biểu trong nền thơ mới góp phần thể hiện tài năng và ảnh hưởng lớn của Xuân Diệu đối với văn học Việt Nam.</p><p><br></p><p>Cả hai bài thơ "Thu điếu" và "Đây mùa thu</p><p>tới" đều đã xuất sắc thể hiện được cảnh đẹp mùa thu qua ngòi bút đa tài của hai nhà thơ nổi tiếng. Khi "Thu điếu" của Nguyễn Khuyến tập trung vào sự bình yên của trời thu thì "Đây mùa thu tới" của Xuân Diệu lại như một bức tranh mùa thu xinh đẹp với những gam màu ấm áp. Từ đó cũng thể hiện được rằng tuy chí là mùa thu nhưng qua con măt của mỗi tác giả lại được khoác lên mình một cảnh đẹp khác nhau.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-28 08:32:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lamthanh1610/btvnlop12_240924/wish/3143493398</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
