<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Ngữ văn 9C1 - Mục tiêu 7 - 8.5 điểm by THANH THUY</title>
      <link>https://padlet.com/thuy2262020/Nguvan9C1_Nhom1</link>
      <description>Mỗi ngày viết một ít, để viết dễ dàng hơn...</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-08-25 00:35:42 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2023-06-14 08:51:08 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1296906474/71dbb748de7e14cffdb1dccd549395ff/chuaadida_full_3_sac_hoa_hong_trong_le_vu_lan.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>CHUYỆN NGƯỜI CON GÁI NAM XƯƠNG</title>
         <author>thuy2262020</author>
         <link>https://padlet.com/thuy2262020/Nguvan9C1_Nhom1/wish/2618102663</link>
         <description><![CDATA[<div>Viết một đoạn văn từ 10 - 12 câu theo lối tổng phân hợp chỉ ra vẻ đẹp của Vũ Nương trong Chuyện người con gái Nam Xương</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-06-08 08:52:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuy2262020/Nguvan9C1_Nhom1/wish/2618102663</guid>
      </item>
      <item>
         <title>lâm anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuy2262020/Nguvan9C1_Nhom1/wish/2619014721</link>
         <description><![CDATA[<div>Qua chuyện người con gái Nam Xương ta có thể thấy Vũ Thị Thiết hay Vũ Nương là người phụ nữ có nhiều phẩm chất quý báu. Nàng là người vợ hiền thục, nết na, khéo léo, biết yêu thương và chung thủy. Vũ Nương có những phẩm chất quý giá nhất của một người vợ, một người con và một người mẹ. Là một người vợ, nàng luôn một lòng với chồng, hết mực chăm sóc, lo toan cho gia đình. Ngày chồng mình đi lính, nàng không mong chồng về lập công chỉ mong người mang theo hai chữ bình yên trở về. Vũ Nương nàng không ham lợi lộc, cũng không ham danh mà chỉ mong những gì tốt nhất cho chồng mà thôi. Rồi khi mẹ chồng bị bệnh, nàng hết sức thuốc thang lễ bái thần phật, hết mực quan tâm. Khi bà mất nàng hết lời thương xót, phàm việc ma chay tế lễ, lo liệu cho bà như mẹ ruột. Lòng hiếu thảo của Vũ Nương cho thấy, từ lâu bà đã không còn chỉ là mẹ chồng mà là người mẹ thứ hai của nàng. Là một người mẹ nàng hết mực yêu thương, quan tâm , chăm sóc cho đứa con trai của mình. Bé Đản được sinh ra khi cha đi lính, sống chết không rõ ràng, vì không muốn con mình nghĩ rằng nó không có cha Vũ Nương hằng đêm chỉ vào cái bóng của mình rồi nói đó là cha Đản. Nàng luôn cố gắng để cho con một cuộc sống hạnh phúc no đủ và quan trọng hơn cả là đầy đủ về tình thương. Cho dù&nbsp;có một cuộc sống của nàng đầy những bi kịch nhưng phẩm chất cao đẹp của nàng không từ đó mà mất đi ,cũng như những bông hoa sen "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn".<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1928304125/72077fb16873bddc90a940dffff8f45f/phan_tich_nhan_vat_vu_nuong_chuyen_nguoi_con_gai_nam_xuong_1.jpeg" />
         <pubDate>2023-06-09 05:41:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuy2262020/Nguvan9C1_Nhom1/wish/2619014721</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chauanh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuy2262020/Nguvan9C1_Nhom1/wish/2619053326</link>
         <description><![CDATA[<div>Vũ Nương là một phụ nữ bình dân, con nhà nghèo, “tính tình thùy mị nết na lại thêm tư dung tốt đẹp”. Cô được người chồng tính khí nóng nảy, ít học nhưng nhà khá giả, Trương Sinh dùng trăm lạng vàng cưới về. Trong thời gian sống chung với nhau, Vũ Nương chưa bao giờ khiến tình cảm gia đình vợ chồng rạn nứt, nàng luôn biết giữ chừng mực và giữ gìn khuôn phép. Vũ Nương là một người vợ vô cùng thủy chung và hết lòng yêu thương chồng. Khi chồng phải ra trận, nàng không mong đeo ấn phong hầu mà chỉ mong chồng trở về bình an. Trong những năm chồng đi lính thì cô đã một mình chăm sóc mẹ chồng. Khi mẹ chồng ốm thì Vũ Nương đã hết lòng chạy chữa thuốc thang, lễ bái thần phật chu toàn. Khi mẹ chồng đã mất thì nàng lo ma chay đầy đủ cho mẹ được yên nghỉ. Ngoài ra, nàng là một người mẹ thương con, một mình nuôi dạy con khôn lớn, luôn thâú hiểu cho con và không muốn con thiếu thốn tình cảm cha nên đã chỉ vào chiếc bóng của mình trên vách và nói đó là “cha Đản”. Cũng vì chiếc bóng đó mà Thương Sinh đã nghi ngờ Vũ Nương gian díu với người đàn ông khác. Tuy nhận những lời vô cùng cay nghiệt từ phía chồng nhưng nàng không nổi đóa lên mà dùng lời lẽ nhẹ nhàng hết lời giải thích. Khi không nhận được sự tin tưởng,Vũ Nương đã nhày xuống sông Hoàng Giang để chứng minh sự trong sạch của mình và khi Trương Sinh lập đàn giải oan thì Vũ Nương đã rộng lượng tha thứ cho lỗi lầm của chồng. Từ đây, ta có thể thấy Vũ Nương là một người phụ nữ mang nét đẹp toàn diện, vừa là người yêu mẹ, yêu chồng, yêu con vừa là người trọng danh dự, nhân hậu và vị tha.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2069408399/b3d0a828e4ad1775ab38ab40d52d8bf9/unnamed_file_107.jpg" />
         <pubDate>2023-06-09 06:25:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuy2262020/Nguvan9C1_Nhom1/wish/2619053326</guid>
      </item>
      <item>
         <title>KHÔI</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuy2262020/Nguvan9C1_Nhom1/wish/2619060330</link>
         <description><![CDATA[<div>Tác Phẩm người con gái Nam Xương của Nguyễn Dữ cho ta thấy Vũ Nương là người con gái với tính tình thùy mị nết na tư dung tốt đẹp. Khi chồng cô đi lính ,cô chỉ mong chồng trở về bình yên,không ham lợi lộc.Lúc mẹ chồng ốm nàng lo thuốc thang đầy đủ,khi mẹ mất thì lo ma chay chu đáo.Có thể thấy nàng là một người con dâu hiếu thảo coi mẹ chồng như mẹ ruột. khi con được sinh ra đã không có bóng cha nên nàng bù đắp cho con bằng cách chỉ vào bóng mình&nbsp; trên tường giả làm cha đứa bé.Vũ Nương đẵ hoàn thành tốt nhiệm vụ của một người vợ,một người mẹ và một người con dâuvà luôn làm mọi thứ có thể để đảm bảo hạnh phúc gia đình.Những nét đẹp của nàng gợi cho ta nhớ đến vẻ đẹp của người phụ nữ VN truyền thống: chăm chỉ chịu khó, dịu dàng bao dung, hi sinh hết mực vì gia đình.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-06-09 06:33:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuy2262020/Nguvan9C1_Nhom1/wish/2619060330</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khải</title>
         <author>217khaiquang</author>
         <link>https://padlet.com/thuy2262020/Nguvan9C1_Nhom1/wish/2620665253</link>
         <description><![CDATA[<div>"Chuyện Người Con Gái Nam Xương", tác phẩm viết bởi Nguyễn Dữ. Bài viết về Vũ Nương, tác giả xây dựng là một người phụ nữ tốt đẹp. Vũ nương “người đã thùy mị nết na, lại thêm có tư dung tốt đẹp”. Chi tiết vẻ đẹp của nàng xuất hiện nhiều lần trong tác phẩm. Nàng là một người vợ yêu thương chồng, biết rằng chồng có tính đa nghi, Vũ Nương cư xử đúng mực, nhường nhịn, giữ gìn khuôn phép, không từng để lúc nào vợ chồng phải đến thất hoà. Khi chồng đi lính, nàng dặn dò "Chàng đi chuyến này, thiếp chẳng dám mong đeo được ấn phong hầu, mặc áo gấm trở về quê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên, thế là đủ rồi,..." . Khi chồng đi xa, nàng đã có nhiều trách nhiệm phải làm, vừa chăm sóc mẹ chồng, vừa dạy dỗ đứa con. Khi mẹ chồng ốm đau vì nhớ Trương Sinh, nàng đã nhiều lời khuyên nhở &nbsp;, cho đến khi bà mất, Vũ Nương "Nàng hết lời thương xót, phàm việc ma chay tế lễ,..." . Khi cha không ở bên, nàng chỉ cái bóng của mình trên vách mà rằng cha Đả. Từ đó ta có thể thấy vẻ đẹp của Vũ Nương và nàng hoàn thành trách nghiệm là một người mẹ, người con dâu, người vợ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-06-12 04:09:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuy2262020/Nguvan9C1_Nhom1/wish/2620665253</guid>
      </item>
      <item>
         <title>lâm anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuy2262020/Nguvan9C1_Nhom1/wish/2622974619</link>
         <description><![CDATA[<div>Tác phẩm người con gái nam xương của tác giả Nguyễn Dữ đã cho chúng ta một góc nhìn toàn diện hơn về xã hội phong kiến xưa. Xã hội nơi vẫn còn giữ quan điểm "trọng nam khinh nữ", nơi những người phụ nữ không có tiếng nói của riêng họ, phải chịu uất ức, bất công. Xã hội nơi đề cao người đàn ông trong gia đình và trong xã hội mọi việc người vợ đều phải nghe theo&nbsp; chồng, họ hoàn toàn không có chọn lựa, không được tự do và đôi khi là không được hạnh phúc. Trương Sinh là một ví dụ của xã hội phong kiến " nam quyền". Trương Sinh được miêu tả là con nhà hào phú "xin trăm lạng bạc cưới vợ" một người ít học, tính tình đa nghi, hay ghen tuông. Cũng vì tính cách này Trương Sinh đã khiến cho Vũ Nương oan ức mà phải tự vẫn, tới khi nhận ra thì đã quá muộn.&nbsp; Tác phẩm còn chúng ta thấy hậu quả của chiến tranh qua gia đình Vũ Nương. Chồng đi lính, một mình nàng ở nhà chăm sóc mẹ già và đứa con, mẹ cũng vì nhớ Trương Sinh mà đau lòng qua đời, bé Đản thì sinh ra đã không có tình thương của cha. Chiến tranh loạn lạc thời đó khiến cho bao nhiêu hạnh phúc gia đình đổ vỡ. Những người mẹ mất đi con mình, nhưng người con mất cha và những người vợ mất đi người chồng, mất đi nơi nương tựa của mình. Tác giả Nguyễn Dữ không chỉ đưa vào tác phẩm những giá trị hiện thực của xã hội mà còn có cả những giá trị nhân đạo, những phẩm chất cao đẹp, đáng quý của những người phụ nữ Việt Nam thời phong kiến qua hình ảnh của Vũ Nương. Nàng  là người  tính đã thùy mị, nết na lại thêm tư dung tốt đẹp. Khi mới về nhà chồng, trong cuộc sống hôn nhân gia đình, Vũ Nương luôn cư xử đúng khuôn phép, rất đúng mực, không bao giờ để cho vợ chồng phải thất hòa. Trong buổi đưa tiễn chồng đi lính, Vũ Nương rót chén rượu đầy và dặn dò Trương Sinh bằng những lời nói đầy nghĩa tình. Nàng không mong chồng về lập công, chỉ cần người bình yên trở về, với nàng vậy là đủ rồi. Khi vắng chồng nàng một mình ở nhà chăm con, như một người mẹ và cả một người cha. Nàng thay chồng chăm cho mẹ già ở nhà, nàng hết sức thuốc thang, bái thần phật. Tới khi mẹ mất nàng phàm việc ma chay lễ tế, lo liệu như mẹ ruột. Nàng là người phụ nữ hiếu thảo, chung tình , là người phụ nữ của gia đình. Nhưng rồi vì để giữ cho danh dự của bản thân, nàng đã gieo mình xuống dòng sông Hoàng Giang lạnh lẽo. Ngoài ra Nguyễn Dữ cũng đã tạo ra đoạn truyện dưới thủy cung, phần nào trả lại sự công bằng cho nàng cũng như củng cố quan điểm ở hiền gặp lành. Bằng nghệ thuật kể chuyện độc đáo, xen lẫn yếu tố kỳ ảo, tác giả Nguyễn Lữ đã cho người đọc thấy được những hiện thực khốc liệt của xã hội đương thời cũng như giá trị nhân đạo được truyền tải trong tác phẩm. Cùng với giọng văn thiết tha ông đã cho chúng ta thấy sự bất công của xã hội đối với phụ nữ cũng như ca ngợi những phẩm chất tốt đẹp của họ. Qua tác phẩm tác giả đã truyền tải cho chúng ta nhiều mặt trái của xã hội cũng như phản ánh sự bất công và khốc liệt của nó thêm vào đó là những người phụ nữ tưởng chừng chỉ là cái bóng của xã hội nhưng qua lời văn của ông họ lại trở nên đẹp và thanh cao đến lạ</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1928304125/c1727d4625c1d6474cc8f1644be796f4/chuyen_nguoi_con_gai_nam_xuong.jpg" />
         <pubDate>2023-06-14 03:49:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuy2262020/Nguvan9C1_Nhom1/wish/2622974619</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chauanh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuy2262020/Nguvan9C1_Nhom1/wish/2623002075</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong xuyên suốt các thời đại của văn học Việt Nam ta, ta có thể bắt gặp hình ảnh những người phụ nữ “công dung ngôn hạnh” nhưng luôn bị vùi dập bời tục lệ “trong nam khinh nữ”. Qua ngòi bút sắc sảo của mình, Nguyễn Dữ đã mang đến cho người đọc câu chuyện về một người phụ nữ tài sắc vẹn toàn nhưng lại có số phận vô cùng bi kịch, Vũ Nương. Vũ Nương là người vợ thủy chung yêu thương chồng, là người con dâu vô cùng hiếu thảo và là người mẹ thương con hết mực. Vì quá thương yêu con nên Vũ Nương đã chỉ cái bóng trên vách là cha của cậu bé. Cũng chính vì tình thương yêu ấy nên đã đem lại bi kịch cho cuộc đời của nàng. Khi chồng nàng, Trương Sinh, được người con kể về người cha thường xuất hiện vào ban đêm, đã hiểu nhầm rằng Vũ Nương đã dan díu với người đàn ông khác khi chàng đng đi lính. Vốn tính hay ghen lại vừa mất mẹ, chàng Trương Sinh dùng những lời cay nghiệt nhất để mắng chửi Vũ Nương. Nàng đã cố thanh minh bằng những lời lẽ dịu dàng, tha thiết; nhưng người hàng xóm phải ra thanh minh cho nàng nhưng Trương Sinh vẫn mắng nhiếc và đánh đuổi vợ. Biết không còn có thể cứu vãn gia đình này nên Vũ Nương đành mượn nước sông Hoàng Giang để chứng minh sữ trong sạch của bản thân. Nàng tắm gội chay sạch, ra bờ sông than với ông trời rồi gieo mình xuống sông để không đánh mất lòng tự trọng của bản thân. Khi Vũ Nương gặp được Phan Lang là khi ta có thể thấy được tấm lòng hướng về quê hương của nàng. Dù đang được sống sung sướng, an nhàn nhưng nàng vẫn không bao giờ quên đi gia đình của nàng. Sau này, khi Trương Sinh đã nhận ra sự thật muộn màng ấy, chàng đã lập đàn giải oan cho vợ quay về. Vũ Nương hiện lên trên sông Hoàng Giang với hình ảnh mờ ảo, diệu kì, không một lời oán trách nói với Trương Sinh rằng: “Thiếp cảm ơn đức của Linh Phi, đã thề sống chết cũng không bỏ. Đa tạ tình chàng, thiếp chẳng thể trở về nhân gian được nữa”. Mọi thứ không còn có thể quay lại như trước kia nữa. Nhân vật Vũ Nương là một điển hình cho bi kịch của người phụ nữ trong gia đình và xã hội phong kiến. Chế độ phóng kiến nam quyền xưa đã sản sinh ra những người đàn ông gia trưởng như Trương Sinh, đối xử tệ bạc với những người phụ nữ, bắt họ phải theo khuôn mẫu mà bản thân mong muốn. Nguyễn Dữ xây dựng được tình huống truyện độc đáo, ngôn ngữ đối thoại, chi tiết mang tính thắt nút và mở nút, xây dựng nhân vật đặc sắc cùng miêu tả tâm lí nhân vật tinh tế và kết hợp hài hòa giữa hiện thực và kì ảo. Nguyễn Dữ sử dụng tài hoa của mình, khắc họa nên thế giới hiện thực  để phản ánh sự phân biệt giai cấp và những chế độ vô lí trong thời phong kiến xưa.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2069408399/d52898e8b634639e6d9f2f81cdf52391/phan_tich_nhan_vat_vu_nuong_1.jpg" />
         <pubDate>2023-06-14 04:27:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuy2262020/Nguvan9C1_Nhom1/wish/2623002075</guid>
      </item>
      <item>
         <title>khoi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuy2262020/Nguvan9C1_Nhom1/wish/2623234619</link>
         <description><![CDATA[<div>Nguyễn Dữ là một danh sĩ thời Lê sơ,khoảng thế kỉ XVI.Trong số các tác phẩm của ông Truyền kì mạn lục dược xem là Thiên cổ tùy bút.Tác phẩm này kể về một người con gái tên là Vũ Nương,quê ở Nam xương.Khi chồng nàng đi lính nàng ở nhà chăm sóc mẹ chồng và con nhỏ.<br>Trương Sinh khi trở về con không nhận cha,cộng thêm việc được con kể về người cha thường hay xuất hiện vào buổi đêm nên sinh nghi vợ&nbsp;cặp với người khác.Mẹ chàng mất lại nghe tin này, chàng đã mắng bằng những lời cay độc mà không thèm nghe nàng nói gì.Biết là mình không thể thuyết phục chồng mình nữa nàng đã gieo mình xuống sông để chứng minh cho sự trong sạch của mình.Tưởng chừng những điều này vô lý và&nbsp;không thể nhưng lại là một điều rất bình thường ở xẵ hội phong kiến.Vào xã hội nam quyền xưa những người phụ nữ không có quyền lựa trọn<br>mà phải nghe theo người đàn ông.Tác giả đã xây dựng được tình huống truyện độc đáo cùng với chi tiết mang tính thắt nút và mở nút để phản ánh sự vô lí của chế đổ phong kiến</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-06-14 08:51:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuy2262020/Nguvan9C1_Nhom1/wish/2623234619</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
