<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Hòm thư tay Xã Phước Lộc (đợt 2) by Hoàng Nguyễn</title>
      <link>https://padlet.com/josephnguyenhuyhoang/gx587d77pwdy2zml</link>
      <description>Dạ đây là hòm thư tay của nhà mình nha. Cả nhà giúp Út Plus hoàn thành trước 22h ngày 12/06/2022 nha. </description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2022-07-10 11:26:35 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2022-07-15 04:57:42 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f618.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>Phước Lộc, ngày 11 tháng 7 năm 2022</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/josephnguyenhuyhoang/gx587d77pwdy2zml/wish/2240577529</link>
         <description><![CDATA[<div>Chào cả nhà,<br><br>Đến bây giờ chúng ta đã đi qua được hơn nửa chặng đường rồi và không ngày nào là nội không cười đến chảy nước mắt vì sự lầy lội và "kém bình thường" của nhà mình. Nhà Phước Lộc đối với nội là vô giá, là tất cả tâm huyết, là trọn vẹn một đời sinh viên. Kể ra trên bức thư này thì không thể nào kể hết được, nhưng cảm ơn các "bé" đã trở thành một phần thanh xuân của nội, cảm ơn các bạn đã đồng hành cùng nội, cảm ơn các con đã là gia đình của nội. Cảm ơn đã rồi thì đến phần nhận lỗi, nội cũng xin lỗi cả nhà vì đôi lúc không đủ tinh tế, quá khó tính hay quát tháo, hối thúc, có khi còn làm cho mấy đứa khóc nữa, xin lỗi mọi người rất nhiều. Chỉ còn hơn 1 tuần nữa là mình xa nhau rồi sẽ không còn tiếng cười giòn tan của út Hấp, không còn sự lầy lội của út Tiêu, không còn những giọt nước mắt khi tổ chức sinh nhật cho út Xào, không còn sự ngây thơ của tía Sen, không còn tiếng hát của má Milo, không còn sự quan tâm của tía Tương. Tất cả những điều đó hãy gói gém nó lại thành gói kỷ niệm để mỗi thành viên trong nhà mình cùng mang theo trên chuyến tàu của tuổi trẻ. Kết thư thì nội muốn nhắc mấy đứa là hãy luôn là chính mình, vững bước trên con đường mình chọn và&nbsp; phải luôn tin tưởng vào quyết định của mình nhé!&nbsp;<br><br>Chiến sĩ Phước Lộc<br>Không ngại cực nhọc<br>Vượt bao khó khăn<br>Hòa đồng, năng động<br>Cống hiến hết mình&nbsp;<br>Vì một Phước Lộc mãi xanh.&nbsp;<br>Phước Lộc, Phước Lộc, Phước Lộc<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-11 00:21:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/josephnguyenhuyhoang/gx587d77pwdy2zml/wish/2240577529</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/josephnguyenhuyhoang/gx587d77pwdy2zml/wish/2242680325</link>
         <description><![CDATA[<div>Có lẽ cái ánh nắng gay gắt xuyên qua từng cánh phượng của bầu trời tháng 6 không thể nào làm cho các chiến sĩ của chúng ta mệt mỏi hay nản lòng mà ánh nắng ấy đã làm cháy thêm trái tim của các chiến sĩ, trái tim hướng về màu áo xanh , trái tim hướng về Phước Lộc , trái tim hướng về những người mà ta gọi nhau bằng cái tên “nội”,”tía”,”má”,…….Chuyến xe lăn bánh đến xã Phước Lộc huyện Nhà Bè chở trên mình 28 trái tim cùng chung nhịp đập. Và chắc có lẽ ngày 22/7 chuyến xe ấy sẽ không chở về hết những gì mà chuyến hành trình đi qua đã để lại, bởi kỉ niệm là thứ mà ta không thể nào quên đi được , nó đã khắc sâu vào con tim của mỗi chiến sĩ.Sẽ không còn những buổi sáng gọi nhau dậy bằng tiếng chuông báo thức quen thuộc vào lúc 5h sáng , sẽ không còn những chén mì gói, những cái trứng chiên ám ảnh trong tâm hồn của mỗi chiến sĩ, biết đi đâu để có thể tìm lại những buổi “tắm heo” và dịch vụ gọi đầu “Tương Salon”. Cuộc vui nào cũng sẽ có lúc tàn và chuyến hành trình nào cũng có ngày kết thúc. Thứ đọng lại trong tôi lúc bấy giờ là cảm xúc và nước mắt khi nhìn lại hành trình đã đi qua. Có vất vả quá không đồng đội của tôi ơi! Cảm ơn các bạn vì đã là một gia&nbsp;đình của nhau , cảm ơn những bữa ăn no làm ấm lòng chiến sĩ , cảm ơn những người bạn đã góp phần tạo nên thanh xuân trong cuộc đời út Hấp.Dù mai đây khi trở về với nhịp đập của Sài Gòn hoa lệ ta vẫn xem nhau như một gia đình. Một gia đình mang tên Phước Lộc.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-13 14:34:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/josephnguyenhuyhoang/gx587d77pwdy2zml/wish/2242680325</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/josephnguyenhuyhoang/gx587d77pwdy2zml/wish/2242683032</link>
         <description><![CDATA[<div><br>Gửi nhà Phước Lộc :))&nbsp;</div><div>tính tới bây giờ chúng ta đã cùng nhau bước đi được hơn 1/2 quãng thời của chiến dịch, tuy thời gian bên nhau cũng không được dài nhưng nó là đủ để cho mình thấy được những niềm vui khi được ở bên mọi người. Chính ngôi nhà Phước Lộc này đã giúp mình trưởng thành hơn rất nhiều. Từ một người suốt ngày chỉ biết vùi đầu vào chiếc điện thoại, giờ đây mình đã học được cách để ý hơn vào những thứ xung quanh mình, từ một người rất ít khi phải chạm tay vào công việc nhà giờ đây mình đã học được cách nấu nướng, giặt đồ, rủa chén,… thời gian của chiến dịch cũng đã gần tới ngày kết thúc thật sự mình không biết nói gì hơn ngoài hay chữ cảm ơn. Cảm ơn những nụ cười mà mọi người đã mang tới trong thời gian mình bên nhau, cảm ơn sự quan tâm chăm sóc của nội, ngoại, tía, má ,và cuối cùng là cảm ơn nhưng bài học mà mọi người đã mang tới cho mình để sau này mình sẽ có thể có nhưng bước đi vững chắc hơn trong cuộc sống để có thể xứng đáng hơn với danh xưng là một chiến sĩ Phước Lộc&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-13 14:38:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/josephnguyenhuyhoang/gx587d77pwdy2zml/wish/2242683032</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/josephnguyenhuyhoang/gx587d77pwdy2zml/wish/2242683731</link>
         <description><![CDATA[<div>Chuyến đi “Mùa hè xanh” của tôi đã đi qua hơn một nửa chặng đường rồi. Từ những ngày đầu còn bỡ ngỡ với kỷ luật của chiến dịch mà nay đã gần đến lúc tôi kết thúc cuộc hành trình của mình. Những người bạn mới quen ngày nào bây giờ chỉ cần nhìn nhau cũng có thể cười hihihaha. Chúng tôi cùng nhau làm việc, ăn cơm, và cùng chia sẻ cho nhau những tiếng cười. Chúng tôi bắt chuyện với nhau khi dọn nhà vệ sinh cùng nhau. Chúng tôi thân với nhau hơn khi nấu cơm cùng nhau. Tôi đã từng tưởng tượng cảnh sinh hoạt tập thể sẽ nhiều khúc mắc như thế nào nhưng hoá ra nó thật vui. Những buổi sáng thức giấc dắt nhau đi đánh răng trong lúc ngái ngủ. Những buổi trưa đi làm về rồi kể cho nhau nghe những việc đã làm hôm nay. Những chiều chiều gội đầu cho nhau bên chiếc bồn tắm. Những tối tối đợi nước đánh răng bên chiếc bồn rửa. Đôi lúc sẽ gặp phải những khúc mắc trong khi làm việc chung, sẽ có cuộc cải vã. Nhưng rồi chúng tôi vẫn là anh em trong gia đình chúng tôi lại vẫn hihihaha với nhau. Tham gia hội thao, hội đi hát, tổ chức các ngày hội càng làm chúng tôi thân thiết và hiểu nhau hơn. Nhờ những hoạt động đó tôi gặp được nhiều trẻ em, giúp em các học tập thêm nhiều thứ. Cô bé tôi quen được khi tham gia hội thi hát, những đứa bé ngây ngô tham gia ngày hội, cô bán rau gặp qua những lần đi chợ, cô bán nước đối diện điểm ở. Những điều thân quen nhất đó chỉ còn 10 ngày nữa thôi sẽ chỉ là những kỉ niệm đẹp. Chuyến đi tình nguyện của tôi thì sắp kết thúc nhưng những kỉ niệm ở Phước Lộc thì còn mãi. Vì một Phước Lộc mãi xanh của tôi.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-13 14:40:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/josephnguyenhuyhoang/gx587d77pwdy2zml/wish/2242683731</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/josephnguyenhuyhoang/gx587d77pwdy2zml/wish/2242693905</link>
         <description><![CDATA[<div>Con chào cả nhà ạ.<br>Mùa hè xanh của gia đình mình đã đi được nửa chặng đường rồi, nên đã có rất nhiều kỉ niệm đẹp đọng lại trong tâm trí con. Mới đây thôi, con còn lóng ngóng làm quen với mọi người, với nội với tía má, với các chị hai các út trong nhà, nhưng giờ đây mọi người đối với con đều trở nên thân thương nhất. Con cảm ơn cả nhà vì đã trở thành kỉ niệm đẹp nhất trong kì nghỉ hè này của con. Cảm ơn cả nhà rất nhiều vì đã dành cho con buổi sinh nhật đáng nhớ nhất trong đời. Mặc dù con có rơi nước mắt, nhưng thiệt ra trong đó có nhiều giọt nước mắt là hạnh phúc vì được cả nhà thương yêu con như vậy. Con trân trọng gửi nội Mắm thân thương của con, tuy con hay nói những lời giận dỗi nhưng thiệt ra con có thương nội nhiều lắm. Con cảm ơn tía má đã luôn chăm sóc từng bữa ăn lẫn việc hỏi han giấc ngủ mỗi ngày của con. Con cảm ơn cả nhà bếp vì mọi người cho con cơ hội được hoà nhập và yêu thương nhau ạ. Chưa tới cuối chặng đường nhưng con vẫn mong rằng cả nhà luôn giữ sức khoẻ và mãi luôn hạnh phúc như vậy.<br>Con yêu cả nhà nhiều lắm ạ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-13 14:54:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/josephnguyenhuyhoang/gx587d77pwdy2zml/wish/2242693905</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Gửi &quot; + &quot; rất vui khi tao tham gia chiến dịch lần này, để hòa mình chung với ngôi nhà mang tên Phước Lộc và để gặp một đứa hay cười như mày, nhưng phải công nhận nhờ mày mà tao cảm thấy như được chia sẻ, như được xả xì trét sau một ngày đi làm công trình. Kiểu m cứ hề hề cái t cũng cười luôn :))), mà thôi cười nhiều cũng tốt, nhưng nhiều quá thì nó lại hơi ố dề nên mong m cười nhiều hơn nữa để t cười chung. ^^ </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/josephnguyenhuyhoang/gx587d77pwdy2zml/wish/2242694083</link>
         <description><![CDATA[<div>😁😁😁</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-13 14:54:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/josephnguyenhuyhoang/gx587d77pwdy2zml/wish/2242694083</guid>
      </item>
      <item>
         <title>13/7/2022 </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/josephnguyenhuyhoang/gx587d77pwdy2zml/wish/2242703543</link>
         <description><![CDATA[<div>Từ trái tim đến trái tim...<br>Những ngày đầu tháng 6, chiến dịch bắt đầu. Cả nhà chúng ta đã có những cuộc họp để làm quen, trò chuyện, gây quỹ và chuẩn bị tất bật từng việc cho 1 Mùa hè xanh trọn vẹn. Thật nôn nao và háo hức mỗi lần cùng nhau bán hàng, chụp ảnh, cùng hô to slogan. Con cũng thật vui khi nhớ hết tên và dần thân quen với cả nhà.&nbsp;<br>Ngày xuất quân rộn ràng, những tinh thần xung kích tình nguyện rực cháy cả hội trường. Phước Lộc có tinh thần yêu thương đoàn kết, có những bữa cơm gia đình, có tiếng cười rôm rả từ sáng đến tối...<br>Lời chia tay thật sự quá sớm, con nhớ cả nhà. Thư này nhớ sự ân cần của tía Tương, nhớ canh mạnh bà của út Hấp, nhớ giọng hát của chị 2 Gạo. Con cũng cảm ơn út Tiêu đã quan tâm, cảm ơn út Xào đưa tin, cảm ơn nội ngoại tía má và mấy út đã hỏi thăm trong suốt thời gian qua. Chân thành cảm ơn các anh chị, cảm ơn nội Mắm đã lo lắng và giúp đỡ con hết mình.&nbsp;<br>Thời gian sẽ trôi, ai cũng sẽ trở về với cuồng quay công việc, chẳng biết bao giờ mới có cơ hội để quây quần bên nhau lần nữa. Thương chúc cả nhà nhiều sức khỏe, luôn vui vẻ hạnh phúc và thành công trên con đường mình đã chọn.&nbsp;<br>Mãi nhớ!&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-13 15:10:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/josephnguyenhuyhoang/gx587d77pwdy2zml/wish/2242703543</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lá thư từ một chàng trai khác khoa</title>
         <author>josephnguyenhuyhoang</author>
         <link>https://padlet.com/josephnguyenhuyhoang/gx587d77pwdy2zml/wish/2243925959</link>
         <description><![CDATA[<div>Chào cả nhà Phước Lộc của mình, khi mang trong mình một nhiệm vụ, công việc khác hoàn toàn với mọi người cộng thêm là thành viên xuất hiện cuối cùng với đội hình, thật sự ban đầu con có đôi chút lo lắng, không biết mình phải làm sao để sống chung với mọi người trong vòng 1 tháng tới. Chắc có lẽ một vài thành viên trong nhà mình cũng biết, không phải các CSTT đều xuất thân từ lĩnh vực chụp hình, quay clip hay viết content nên đôi lúc những công việc ấy cũng là lần đầu tiên con được đảm nhận. Riêng con là thành viên hoạt động mảng Event, nhận 1 nhiệm vụ hoàn toàn trái với mảng mình đang làm càng gặp phải nhiều khó khăn gấp bội. Thực sự tuần đầu con cũng rất áp lực khi vừa phải luôn một mình chạy ddl từ đội hình chuyên, vừa nhận những lời nói không hay từ chính gia đình mà mình chung sống. Rồi ý định rời khỏi đội hình cũng xuất hiện. Nhưng cũng cảm ơn anh bạn chí cốt Út Đường rất nhiều vì đã luôn quan tâm, cảm ơn Nội Mắm đã động viên và giúp con quyết tâm tiếp tục ở lại với nhà mình. Cũng sắp kết thúc chiến dịch rồi, dù vẫn còn ddl đó, vẫn còn những lời nói làm mình tủi thân đó nhưng con cảm thấy quyết định ở lại với đội hình là một điều đúng đắn, nó giúp con trưởng thành hơn, kiên định hơn. Cảm ơn đội hình mình rất nhiều vì đã cho con một khoảng thời gian nhiều cung bậc cảm xúc, cảm nhận được sự quan tâm từ những người xa lạ mà cứ ngỡ chơi thân mấy năm trời. Năm sau nếu được tiếp tục với MHX, con hi vọng sẽ được mang trên mình với vai trò là 1 chiến sĩ bán thường trực hay thường trực chứ không phải là một chiến sĩ từ đội hình chuyên nữa, được gặp lại các thành viên trong gia đình này 1 lần nữa nhưng sẽ là các nội, ngoại, tía, má trong nhà, không còn là các út ngày nào. Cảm ơn và xin lỗi mọi người tất cả ❤️</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1750304793/8175c01848ef22882b89f8cf229186b9/cb5a98c46896aac8f387.jpg" />
         <pubDate>2022-07-15 04:57:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/josephnguyenhuyhoang/gx587d77pwdy2zml/wish/2243925959</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
