<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Bài viết nghị luận văn học by Thơm Ngô Thị Hương</title>
      <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o</link>
      <description>Phân tích cái “tôi” táo bạo cùng khao khát tận hưởng “thiên đường trên mặt đất” của thi sĩ Xuân Diệu trong hai khổ thơ đầu bài thơ “Vội vàng”. Từ đó, nhận xét về cái “tôi” tích cực, lạc quan của Xuân Diệu trong thơ mới.</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2020-04-09 03:31:53 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-12-03 00:10:33 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Hương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524530443</link>
         <description><![CDATA[<div>PHẦN I: ĐỌC HIỂU<br>- Nội dung chính của câu chuyện thứ nhất là thái độ phân biệt đối xử, cười cợt với những người châu Á vì mối lo ngại không có cơ sở rằng người gốc Á liên quan đến dịch Covid-19<br>- Nội dung chính của câu chuyện thứ hai là thái độ và cách ứng xử của người đàn ông Việt Kiều khi biết mình dương tính với Covid-19 <br>Câu 2: Cách ứng xử của người đàn ông trong câu chuyện thứ nhất là thái độ kì thị, mỉa mai với người có liên quan đến Covid-19, còn thái độ của người đàn ông trong câu chuyện thứ hai là lo lắng, khuyên can mọi người k được đến thăm ông bởi "nhà có một người nhiễm là đủ rồi". Theo em, thái độ của hai người trên có sự khác nhau do <mark>sự ích kỉ của bản thân và mối lo lắng với dịch bệnh.<br></mark><br>Câu 3: Trước tình hình dịch bệnh lan rộng như hiện nay, chúng ta phải biết cùng nhau vượt qua nó, không nên kì thị với những người đến từ tâm dịch mà nên tôn trọng và mong họ có thể vượt qua được.<br><br>Câu 4: Việt Nam hiện nay được ghi nhận là một trong số những quốc gia phòng chống dịch Covid-19 tốt nhất. Theo em, đó không phải là sự may mắn hay ngẫu nhiên mà chúng ta đạt được kết quả này. Người Việt Nam đã có ý thức thực hiện những chính sách của nhà nước như: rửa tay, đeo khẩu trang, không tiếp xúc gần, hạn chế đi lại,...và mới gần đây chúng ta đã thực hiện chính sách của nhà nước là không ra khỏi nhà trong 2 tuần, chỉ ra khi có tình huống khẩn cấp. Kết quả chúng ta đạt được là những ngày gần đây đã không thêm ca nhiễm nào và chúng ta không có một ca tử vong nào cho đến hiện nay. Bởi vậy, có thể nói ý thức người dân và sự lãnh đạo của những quan chức cấp cao là vô cùng quan trọng trong tình hình dịch bệnh như hiện nay. Ngoài ra, sự phát triển nền kinh tế nước ta vẫn duy trì ở mức cơ bản. Chính phủ đã dồn toàn tâm, toàn lức <mark>chống dịch như chống giặc</mark>, bình tĩnh tái tạo cấu trúc các hoạt động sản xuất kinh doanh, kịp thời kích hoạt nhiều gói cứu trợ an sinh xã hội, cứu trợ doanh nghiệp có tổng  giá trị lên đến hàng chục tỷ USD...Trước thảm cảnh của nhân loại, số phận của mọi người phụ thuộc vào từng cá nhân mỗi người.<br><br>PHẦN II: NGHỊ LUẬN<br>    Phong trào Thơ mới đã để lại dấu ấn sâu đậm trong nền văn học Việt Nam. Xuân Diệu cũng góp phần vào sự thành công trong  phong trào ấy với những tác phẩm độc đáo. Và một trong số đó là bài thơ "Vội vàng" được in trong tập "Thơ Thơ", qua đó mà thấy được cái "tôi" táo bạo cùng khao khát tận hưởng "Thiên đường trên mặt dất" của thi sĩ trong hai khổ đầu của bài thơ.<br>    Bốn câu thơ đầu tiên đã thể hiện cái tôi cá nhân, ước muốn táo bạo, khát vọng mãnh liệt, tình yêu tha thiết với cuộc đời:<br>    "Tôi muốn tắt nắng đi<br>      Cho màu đừng nhạt mất<br>      Tôi muốn buộc gió lại<br>      Cho hương đừng bay đi"<br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 01:41:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524530443</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Giang (Bài còn nhiều lỗi đánh máy, dấu câu, chính tả, diễn đạt) - 6.5 điểm</title>
         <author>giangdtde</author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524533060</link>
         <description><![CDATA[<div>I&gt; Đọc hiểu <br>1, <br><mark> Nội dung cơ bản của hai văn bản trên đều cho ta thấy được tình hình nghiệm trọng của viruss nCoV trên toàn cầu.<br>2. </mark><br> trong hai câu truyện trên cách ứng xử giữa người với người có thể nói là đối nghịch nhau. Ta có thể thấy rõ rằng trong câu chuyện đầu tiên đó là sự ghẻ lạnh phân biệt đói với gia đình chị chang- là những người châu á, hay cụ thể hơn là nói tới những người Trung Quốc. Đó là những con người tới từ tâm dịch và là nơi bùng phát của đại dịch toàn cầu này. Nhưng có thể nói cách cư xử như vậy là một cách làm không mang tính nhân văn và tự làm xấu hình ảnh của chính bản thân mình và cộng đồng đó, khi mặc dù học là người gốc Trung Quốc nhưng học mang quốc tịch Canada hay nói cách khác họ không hề đến từ nơi có dịch bệnh mà dịch bệnh <mark>lan truyền</mark> ở đây là do ý thức của chính cá nhân mỗi người không biết tự phòng chống coi thường dịch bệnh nên mới gây ra một đại dịch lớn như vậy. Còn trái lại với những hành động và suy nghĩ ở câu <mark>truyện </mark>thứ nhất thì ở phần thứ hai lại là một thông điệp hoàn toàn khác mang đầy những thông điệp nhân văn trong đó. Ở đây ông Hoa cũng là một<mark> việt</mark> kiều đã trở lại Việt Na nhưng không may đã bị dương tính với corona, ông đã chọn cách tự mình cách ly và yêu cầu người thân không đến thăm mình. Đó có thể nói là một hành động vô cùng đúng với hoàn cảnh bây giờ mặc dù cách ly ở nơi không bóng người không ánh trăng hay ánh mặt trời nhưng vì sức khỏe chung của cộng đồng và của chính bản thân mình. Chung quy lại hai câu chuyện trên đã cho ta thấy cách hành xử khác nhau của những con người trong đại dịch covid này những chúng ta hãy cố gắng phân đấu vì sức khỏe chung của cộng đồng và chính bản thân mình.<br>3, <br> với diễn biến phức tạp của dịch covid mới đây đã có thêm nhiều tâm dịch như Hàn à Nhật. với tình hình nghiêm trọng như vậy thì từng cá nhân nê <mark>đề cao </mark>tính cảnh giác vì an toàn chung của cộng đồng và chính bản thân mình coi dịch như một loại giặc cần sự đoàn kết của<mark> đồng bào nhân dân </mark>cả nước để đẩy lùi dịch bệnh mang lại cuộc sống bình thường cho đồng bào. Thực hiện tốt lệnh dãn cách của đảng và chính phủ để giữ gìn sức khỏe mang tới cuộc sống ấm no hạnh phúc. <mark>(trả lời dài)</mark><br>4, <br> Kết quả <mark>việt của </mark>Việt Nam đạt được là rất tích cực của toàn thể nhận dân cả nược. Đững đầu và nắm phần quan trọng phải kể đến những y, bác sĩ làm việc ngày đêm không biết mệt mỏi để ngăn chăn cũng như tìm cách chữa bệnh thậm chí có những người đã nghỉ hưu sẵn sàng quay lại làm việc không quản ngại tuổi tác và sự lây lan cũng như sức nguy hiểm của dịch bệnh. Cùng với đó là sự chỉ đạo đúng đắn của Đảng và nhà nước đã sẵn sàng phòng dịch từ lúc còn chưa lây lan mạnh mẽ tại Việt Nam coi dịch là giặc phải đánh sớm thì mới có thể phòng chống. Cũng không thể không kể đến được tinh thần đồng lòng và ý thức cao của chính những người dân đã có những suy nghĩ đúng đắn để ngăn chặn được sự lây lan của viruss corona, nhưng cùng với đó vẫn có những người có suy nghĩ sai lệch không đúng đắn cần phải chống dịch để có thể lấy lại cuộc sống bình thường cho cá nhân và công đồng.<br>II&gt; làm văn <br> Xuân Diệu làm một nhà thơ lớn <mark>của mang đến những nét chấm pha trong những tác phẩn thi ca của Việt Nam thời kì thư mới.</mark>Thơ ông là sự hòa quyện giữa cảm hứng lãn mạn và yếu tố hiện thực sâu sắc. một trong những bài thơ như vậy là "Vội Vàng" <mark>mà ở đó</mark> ông hoàng thơ tình đã cho thấy được cái tôi táo bạo cùng khao khát tận hưởng “thiên đường trên mặt đất” <mark>và diều đó </mark>đã được thể hiện rõ nhất trong 13 câu thơ đầu tiên của bài thơ.<br> <mark>Ở bài thơ không chỉ hấp dẫn người đọc bởi từ ngữ giàu sức gợi</mark>, cảm xúc nòng cháy niềm yêu mến cuộc sóng một cách tối đa mà còn là những nghệ thuật đặc sắc mà còn là cái đắm say cùng với đó là những nghệ thuật <mark>suất sắc</mark> đã thổi hồn cho bài thơ, cùng với đó là sự khẳng định cái tôi đầy táo bạo. Ta có thể thấy ngay điều đó qua bốn câu thơ <mark>mở bài:</mark><br>Tôi muốn tắt năng đi <br>Cho màu đừng nhạt mất<br>Tôi muốn buộc gió lại <br>Cho hương đừng bay đi <br>Điệp từ "tôi muốn" ở đầu hai dòng thơ hai và bốn với tiết tâu nhanh và được nhấn mạnh cha ta thấy được khao khát của chủ thể trữ tình. Tối muốn ý chỉ khao khát mãnh liệt của tác giả đó là những mong muốn phi thực tế của chính nhà thơ ước muốn được nắm bắt thiên nhiên trong tay mình diều khiển chúng. Nắng làm nhạt màu cuộc sống, gió làm mất đi hương sắc của cuộc sống; chính vì vậy tác giả muốn tắt nắng buộc gió để nứu giữ <mark>hương sắc cuộc sống, màu sắc của cuộc đời</mark>  điều đó cho ta thấy được khao khát sống tối đa cuốc tác giả. Điều này khác với Hàn Mạc Tử khi nhà thơ điên này chỉ mông muốn khao khát sống tối thiểu. <mark>Điều này cũng dễ hiểu khi ông phải sống cũng bệnh tật giành dựt sự sống từng ngày một (Thông tin sai)</mark>. Từ đây ta càng thấy được ước muốn sống của tác già và ước muốn được tuyệt đối hóa cái đẹp của nhà thơ, được sống một cuộc sống mà màu sắc không bai giờ nhạt đi hương sắc của cuộc sống của tuổi trẻ luôn còn mãi. Cùng với đó tác giả còn có một tâm hồn nhạy cảm trước cái đẹp của thiên nhiên và sự say đắm tình yêu thương đôi lứa:<br>Của ong bướm này đây tuần trăng mật<br> Này đây hoa của đồng nội xanh rì<br> Này đây lá của cành tơ phơ phất<br> Của yến anh này đây khúc tình si<br> Và này đây ánh sáng chớp hàng mi<br> Mỗi sáng sớm thần vui hằng gõ cửa<br> Ở tròn đoạn trên <mark>ta có thể thấy </mark>được điệp từ "Này đây" và điệp từ "của" <mark>cho ta thấy </mark>được sự hiện hữ và sự kết nối của tâm hôn ftacs giả với bức tranh thiên nhiên đầy màu sắc. "Này đây" được <mark>gắn đằng sau với những danh từ</mark> như "ong bướm", hoa, lá, cành. Đó đều là những danh từ hướng về thiên nhiên, ong bướm ý chỉ sự sinh sôi nảy nở gắn một chút tới với tình yêu một điều mà trước giờ gần như không có trong thi văn. Từ đó cho ta thấy được một nét đẹp văn hóa khao khắt găn bó với đời với người với mùa xuân của đất trời và tuổi xuân của lòng người. <mark>Thần vui ở đây tác giả mượn từ thần thoại hi lạp,</mark> đó là một vị thần luôn mang lại sắc màu cho cuộc sống. từ đó ta có thể thấy một bức tranh thiên nhiên tươi vui nơi tràn ngập sự hân hoan, hiện hữu say sưa. Cùng với đó là sự gắn bó sử hữu tràn ngập sức sống trong từng dòng thơ. Nhưng không chỉ có thế tác giả còn cho thấy được một <mark>bước chấm phá mới lại đó là</mark> tình yêu đôi lứa được thể hiện mạnh mẽ trong thơ của ông:<br>Tháng giêng ngon như một cặp môi gần<br> Tôi sung sướng nhưng vội vàng một nửa<br> Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân<br> Ở đây tác giả đã so sánh tháng giêng và cặp mội gần, điều đó khiến ta liên tưởng tới một nét đẹp kì diệu trong tình yêu đó là nụ hôn công thêm tính từ "ngon" càng cho ta thấy được sự mãnh liệt sau sắc trong vẻ đẹp tình yêu đó. Cùng vơi sđó tác giả là sự khai phá về một vẻ đẹp mới cảu con người đó là lấy con người làm chủ đạo. sung sướng nhưng chỉ là một nữa vội vàng nhưng cũng chỉ là một nữa. Điều đó cho thấy sự đối lập nhưng cũng là bổ trợ cho nhau cho thấy sự troi dần của thời gian nhưng vẫn là sự từ tốn tận hưởng nhưng trong đó cũng ẩn chứa sự vội vàng.<br><mark>Từ đó ta có thể thấy được ước muốn sống khát khao và cái tôi táo bạo tích cực và lạc quan của tác giả.</mark><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 01:43:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524533060</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tùng Lâm (3 điểm)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524533440</link>
         <description><![CDATA[<div>PHẦN I: ĐỌC HIỂU<br>Câu 1:<br>   Hai câu chuyện trên đều nói về tình hình dịch bệnh virus Corona đã ảnh hưởng đến đời sống tinh thần của con người như thế nào và cách đối xử của mọi người, cộng đồng đối với những người bị nhiễm bệnh.<br><br>Câu 2:<br>  Cách cư xử giữa người không bị bệnh với người bị bệnh của mỗi câu chuyên hoàn toàn trái ngược nhau. Một bên là kì thị, xa lánh, giễu cợt những người bị nhiễm Corona còn một bên là thể hiện sự thông cảm,  quan tâm, chăm sóc tận tình đối với những người bị bệnh. Theo em, hành vi đối xử kì thị, xúc phạm đối với những người bị nhiễm bệnh là hành vi thiếu tế nhị, thiếu hiểu biết của những con người không biết cảm thông đối với tình hình dịch bệnh đang diễn biến hết sức căng thẳng trong một vài tháng vừa qua. Nhưng ở đâu đó lại có những bác sĩ, ý tá tận tâm tận tình chăm sóc những người bị bệnh vì họ biết những người bị nhiễm Corona đang rất sợ hãi và họ cần được trợ giúp cả về mặt tinh thần lẫn thể chất. Họ biết rằng họ có thể cứu được rất nhiều mạng sống dù cho có phải chịu nhiều thiệt thòi nhưng họ vẫn chấp nhận hi sinh vì cộng đồng. <br><br>Câu 3:<br>   Trước tình hình dịch Covid-19 đang diễn biến rất phức tạp và lan rộng ra toàn cầu, mỗi chúng ta đều có trách nhiệm giữ gìn cho cộng đồng. Sự xuất hiện của những tâm dịch mới là do một phần là sự chủ quan của cả cộng đồng. Chính vì vậy, chúng ta cần phải tuân thủ những chỉ thị, hướng dẫn mà nhà nước đưa ra, tuân thủ đúng như quy định hoặc đơn giản nhất là hạn chế ra ngoài, tụ tập nơi đông người vì chúng ta đề biết dịch Corona này lây bệnh qua tiếp xúc giữa người và người. Hơn nữa, mỗi người đều phải hiểu rằng nếu chúng ta bị bệnh thì nó không chỉ ảnh hưởng đến mỗi người bị bệnh mà cả những người xung quanh, rồi đến cả khu vực, cả cộng đồng. Chính vì vậy việc giữ gìn sức khỏe bản thân không chỉ cho riêng mình mà còn cho cả những người khác. <br><br>Câu 4:<br>   Việt Nam được ghi nhạn là một trong số những quốc gia phòng chống Covid-19 tốt nhất thế giới, đồng thời vẫn duy trì ở mức cơ bản sự phát triển nền kinh tế. Chúng ta không thể phủ nhận được thành quả mà Đảng và nhà nước đã đạt được trong thời gian gần đây, cụ thể hơn là Bộ Y tế đã đã được. Cũng chính nhờ dịch Covid-19 này mà Việt Nam chúng ta đã gây được ấn tượng trong mắt bạn bè quốc tế, làm cho người Việt Nam thêm tự hào. Nhưng mặt khác, chúng ta đã có thể làm tốt được hơn thế nữa nếu nhưu một số trường hợp biết giữ gìn và tuân thủ những quy định mà nhà nước đã đưa ra, cụ thể như trường hợp bệnh nhân thứ 17. Đây là lỗi do chính người dân không tự giác, không ý thức được sự nghiêm trọng mà dịch Sars Covid 2 có thể ảnh hưởng đến cộng đồng.  </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 01:43:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524533440</guid>
      </item>
      <item>
         <title>trà my</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524534237</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Phần 1: đọc hiểu<br></strong>câu1: <br>ND1: một người phụ nữ Đài Loan bị mỉa mai bởi một người đàn ông, cô cho rằng minh đang bị </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 01:44:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524534237</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Sơn (6.0)</title>
         <author>phucson2703</author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524535257</link>
         <description><![CDATA[<div>phần I: Đọc hiểu<br>câu 1:<br>Nội dung chinh: hai câu chuyện trên đều nói về sự ảnh hưởng của dịch bệnh Covid-19 đến đời sống của con người, tra tấn cả thể xác lẫn tinh thần của con người (<mark>chưa đúng</mark>)<br>Câu 2:<br>Trong hai câu chuyện trên đã cho ta thấy dịch bệnh ảnh hưởng tới con người gây nên những cách ứng xử xấu và tốt của con người.<br> Ngay câu chuyện đầu tiên thì  cũng thấy được sự phân biệt đối xử giữa người với người mặc dù họ đang cố gắng đối đầu với những dịch bệnh đang tới thì những người ngoài cuộc chỉ biết trêu chọc không chút cảm thương  cho đồng loại. Chỉ vì  cùng Châu Á mà họ <mark>gắn ghép</mark> người khác rằng có bệnh trong người. Còn câu chuyện thứ hai, cho thấy sự trách nhiệm và tình thương của con người đối với dịch bệnh. Mặc dù người đàn ông 73 tuổi đang đối mặt giữa cái chết cận kề nhưng vẫn không cho người thân thăm vì lo sợ bệnh lây nhiễm và làm khổ người thân hoặc chính họ. Qua hai cách ứng xử đó cũng đủ cho chúng ta thấy<br>được tình yêu và trách nhiệm của con người với nhau<br>Câu 3:<br>Với tình hình dịch bệnh Coivd-19 lan rộng thì ta cần có cách ứng xử đúng mực với nhau. Chúng ta cần có tinh thần tự giác và trách nhiệm với những hành động mình làm. Chúng ta cần chấp hành luật của đất nước và xã hội và luôn thực hiện những nội quy để phòng chống dịch để trách <mark>gây bệnh </mark>cho người xung quanh. Chúng ta cần thực hiện nghiêm túc và nên noi gương tính trách nhiệm, tự giác của cộng đồng như Nhật Bản mặc dù đất nước họ là tâm dịch nhưng không có gì khiến họ nản lòng phá vỡ đi những quy tắc của cộng đồng. Ngay cả việc ứng xử đơn giản và nhỏ bé của chúng ta cũng làm ảnh hưởng đến cộng đồng và người xung quanh. Chúng ta phải ứng xử chuẩn mực  vì chính tương lai và sự sống của con người<br>Câu 4:<br>Trước tình hình Covid-19 đang lan rộng thì đất nước Việt Nam chúng ta được ghi nhân là một trong những quốc gia phòng chống dịch Covid-19 tốt nhất, đồng thời vẫn duy trì ở mức cơ bản sự phát triển nền kinh tế. Với những kết quả chúng ta đạt được cũng nhờ một phần ý thức của người dân, thực hiện theo đúng những yêu cầu của thủ tướng  đua ra. Chính vì thế mà căn bệnh này ở Việt Nam đang giảm dần và chưa có dấu hiệu tăng nữa. Cũng một phần rút ra kinh nghiệm sâu sắc qua dịch bệnh SARS năm 2003 mà <mark>làm nên </mark>ý thức người dân bây giờ. Việt Nam với sự cố gắng không ngừng thì các y bác sĩ đã cố gắng ngày đêm chăm sóc người bệnh, luôn tận tình vì dân vì nước. Tuy vẫn dẫn cách xã hội nhưng con người vẫn luôn gắn kết đồng lòng chống dịch vì cộng đồng. Tuy vẫn có những người không thực hiện theo đúng chỉ định của thủ tướng, cũng chính vì những người đó làm <mark>các quốc gia </mark>thụt lùi về sau. Nhưng qua những <mark>kết quả vừa rồi thì ta vẫn thấy được kết quả xuất sắc</mark> so với những quốc gia trên thế giới<br>Phần II:<br>Từ hai khổ đầu của bài thơ "Vội vàng" của Xuân Diệu đã thể hiện lên cái "tôi" táo bạo cùng với khao khát tận hưởng" thiên đường trên mặt đất" của nhà thơ.(<mark>câu sai ngữ pháp)</mark><br>Cái "tôi" táo bạo đã được thể hiện ở hai câu thơ đầu bài thơ "Tôi muốn tắt nắng đi/Cho màu đừng nhạt mất/Tôi muốn buộc gió lại/<br>Cho hương đừng bay đi". Với những câu thơ ngắn gọn cũng đủ làm ấn tượng mở đầu gây sức hút cho người đọc và người nghe. Những động từ"tắt nắng, buộc gió" kết hợp với"màu đừng nhạt, hương đừng bay" với ý muốn lưu giữ cho cuộc đời những gì đẹp nhất, ý thức được sự quý giá, vẻ đẹp của nắng xuân của hương sắc của cuộc đời. Đã làm khẳng định lên ước muốn táo bạo đầy sự khát vọng mãnh liệt với tình yêu tha thiết đối với con người và thiên nhiên cây cỏ. Tác giả muốn sử dụng giác quan cảu con người để lưu giữ lại thời xuân của mình qua năm tháng. tình yêu thiên nhiên mùa xuân đã được thể hiện qua các câu thơ"Của ong bướm này đây tuần trăng mật/Này đây hoa của đồng nội xanh rì/Này đây lá của cành tơ phơ phất/Của yến anh này đây khúc tình si/Và này đây ánh sáng chớp hàng mi". Cũng cho ta thấy điệp cấu trúc"này đây, của" rằng tác giả muốn được sở hữu và gắn bó, giao hòa và cùng say sưa với thiên nhiên. Hình ảnh ong bướm, hoa lá, yến anh, ý muốn thể hiện lên nét đẹp chân thực của thiên nhiên qua các ngôn từ đầy màu sắc của Xuân Diệu.Bức tranh mà Xuân Diệu vẽ lên đầy sinh động vui tươi, tràn đầy sức sống và tình xuân. Với những câu thơ tiếp theo"Mỗi sáng sớm, thần vui hằng gõ cửa/Tháng giêng ngon như một cặp môi gần/Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa/Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.". Hình ảnh "thần Vui" thể hiện niềm vui bất tận. Nghệ thuật so sánh" tháng giêng" và "cặp môi gần" đã làm cho thiên nhiên thêm sự hấp dẫn, gợi cảm, quyến rũ. Xuân Diệu chỉ ra quân niệm thẩm mĩ về tình yêu và vẻ đẹp con người  trong tuổi trẻ. Tâm trạng sung sướng  nhưng vội vàng một nửa đã thể hiện lòng yêu đời gắn bó với cuộc sống trần thế. <br>Qua hai khổ thơ đó mà ta mới thấy thiên đường trên mặt đất của Xuân Diệu vẽ lên và khẳng định cái tôi táo bạo và tình yêu tha thiết say dắm không bao giờ phôi phai đi mà mãi luôn ở trong lòng tác giả và con người biết yêu và quý trọng<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 01:45:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524535257</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hương Liên (7.25 điểm)</title>
         <author>ngthihglien</author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524535415</link>
         <description><![CDATA[<div>  Phần 1 : Đoc  Hiểu <br>Câu 1: <br>+<mark>Trong câu chuyện thứ nhất thì câu  chuyện đang kể về (diễn đạt)</mark> một người gốc Đài Loan, Trung Quốc  đang sinh sống ở  nước ngoài bị xúc  phạm và phâm biệt đối xử xuất phát từ  mối lo  ngại  không có cơ sở<mark> người gốc </mark> liên quan  đến dịch CoVid-19 bùng phát từ Vũ Hán , Trung Quốc.<br>+ Trong câu chuyện thứ 2  thì câu chuyện đang kể về một bệnh nhân dương tính thứ 7 ,ông là người  Việt kiều Mỹ cũng trường hợp cao tuổi nhát. Nhưng nhờ  những  ybác sĩ bệnh viện  Nhiệt Đới , ỗng đã từ cõi chết trở về.<br>Bài 2:  <br>+ Trong cách ứng xử của người  đàn ông kia không đúng cách khi đã xúc phạm và mỉa mai những người  gốc Á  đang sinh sống  và làm việc ở nước ngoài  chỉ vì một câu nói không chính  xác trên mạng xã hội.<br>+ trong cách ứng xử của  người thứ 2 thì lạc quan và tin vào  những gì mà bác sĩ đã chữa cho mình<br>Bài 3:<br> Trước tình hình dịch  Covid 19  lan rộng toàn cầu và nhiều  diễn biến phức tạp hiện nay , với sự xuất hiện  của những tâm dịch mới của Hàn quốc , Nhật bản , Iran ,Ý . Theo  tôi thì cùng lòng giúp nước bạn những tư trang còn thiếu như  là khẩu trang.  Và nâng cao ý thức bảo vệ sức khỏe của mình  và gia đình  mình<br>Bài 4:<br> Nước ta chống dịch tốt là nhờ đến những  những người  dân đồng lòng và những biện pháp quyết liệt từ chính phủ, từ những  biên phòng người ở cửa khẩuvà sân bay . Chúng ta  duy trì  được kinh tế nhờ  sản xuất  thêm khẩu trang. Từ đó  Việt  Nam được Việt Nam được ghi nhận là một trong số những quốc gia phòng chống dịch Covid-19 tốt nhất, đồng thời vẫn duy trì ở mức cơ bản sự phát triển nền kinh tế.<br>Phần 2:<br>    Xuân<mark> di</mark>ệu là một nhà thơ mới nhất  trong <mark> </mark>nhà thơ  mới Việt Nam .Ông  đã  đem đến một nguồn thơ mới. Trong đó<mark> </mark>kể đến bài Vội Vàng là bài thơ  tiểu biểu nhất của  ông trước cách Mạng tháng  tám.<br>     Xuân diệu  tên khai sinh là Ngô Xuân Diệu . Ông sinh ngày 1916 và mất  năm 1985 . Xuân Diệu là một cây bút có sức sáng tạo mãnh liệt, dôi dào , bền bì và có đóng góp to lớn trên nhiều lĩnh vực. Bài Vội Vàng  được in trong tập '' Thơ Thơ''. Trong hai khổ thơ đầu tác giả đã miêu tả cái '' tôi'' táo bạo của Xuân Diệu . Bốn câu thơ   thơ đầu tác giả đã viết<br>      ''Tôi muốn tắt nắng đi<br>       Cho màu đừng nhạt mất<br>        Tôi muốn buộc gió lại<br>         Cho hương đừng bay đi''<br>  Ngay từ đầu bốn dòng đầu  bài thơ , với điệp khúc '' Tôi <mark>M</mark>uốn'', Xuân Diệu  muốn khẳng định  cái tôi cá nhân  ước muốn táo bạo  , khát vọng mãnh liệt và tình yêu  tha thiết  với  cuộc đời . Trong điệp từ này còn  chặn bước đi  của thời gian  để lưu giũ hương săc cuộc đời. TRong 4 câu thơ đầu , những  câu thơ 5 chữ ngắn gọn và độc đáo.Trong chín câu tiếp theo tác giã viết những câu thơ sau<br> '' Của ong bướm này đây tuần  tháng mật<br> Này đây hoa của đồng nội xanh rì <br>Này  đây  lá của cành tơ phơ phất<br>Của yến anh này đây khúc tình si<br>Và này đây ánh sáng chớp hàng mi<br>Mỗi buổi sớm , thần Vui hằng gõ cửa <br> Tháng Giêng ngon như cập môi gần <br> Trong chín câu thơ đầu hình ảnh  ong bướm , hoa , lấ , yến anh , ánh sáng, thần vui  . Những hình ảnh đó là hình ảnh sinh động , vui tươi ,căng  đầy sức sống  và tràn ngập xuân tình . Với  điệp từ ''của'' cho thấy được sự gắn bó và giao hòa   của thiên nhiên .Còn  điệp từ''Này đây''   cho say sưa và mời gợi. Từ đó   cho ta  nhận thấy thiên đường  trên mặt đất . Với Bài thơ nhà thơ ta so sánh  câu thơ ; Tháng giêng ngon như cặp môi gần . Cho thấy quan niệm  thẩm mĩ  mới mẻ  và vẻ đẹp của con người  trong tuổi trẻ và tình yêu  là chuẩn mực .Với hai dòng thơ cuối .<br>'' Tôi sung sướng . Nhưng vội vàng một nửa<br>Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.<br> Hai câu thơ có dấu chấm  chia đôi dòng thơ . Các từ như sung sướng  hay tiếc nuối  cho thấy lòng yêu đời , gắn bó  với cuộc sống trần thế . <br> Qua đó  bài thơ Vội Vàng của xuân diệu đã khẳng định  cái tôi táo bạo và tình yeu tha thiết , đắm say với cuộc sống nơi trần thế.<br><br> (<mark>Con viết hay bị thiếu từ, thiếu từ nối)</mark><br>   </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 01:45:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524535415</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Quỳnh (7.5)</title>
         <author>diemquynh09112003</author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524535542</link>
         <description><![CDATA[<div>Phần I: Đọc hiểu<br>Câu 1 : <br>-Câu chuyện 1: đây là câu chuyện được người Trung Quốc ở châu Á và người Châu á trên khắp thế giới chia sẻ trong những tuần qua. Tất cả đều có điểm chung là họ bị xúc phạm và bị phân biệt đối xử  xuất phát từ mối lo ngại không có cơ sở rằng người gốc Á liên quan đến dịch Covid 19 bùng phát từ Vũ Hán, Trung quốc<br>- Câu chuyện 2 : Câu chuyện này nói về ông Tạ Kiên Hoa ( 73 tuổi) Việt kiều Mỹ và hành trình " từ cõi chết trở về" của ông khi ông bị nhiễm virus corona<br>Câu 2:<br>- Câu chuyện 1 người gốc á bị phân biệt đối xử và bị xúc phạm vì bị cho rằng có liên quan đến virus corona<br>- Câu chuyện 2 cách ứng xử người với người ở đây là sự động viên và tử tể của người thân và các bác sĩ đối với người bị nhiễm virus corona<br>- Nguyên nhân sự khác nhau này là do ở câu chuyện 1 mọi người chưa ý thức được việc quan trọng của virus corona và câu chuyện 2 mọi người  ý thức được việc quan trọng của căn bệnh đó và ra sức cứu chữa<br>Câu 3<br> Trước tình hình Covid-19 lan rộng toàn cầu hiện nay và có nhiều diễn biến phức tạp, với sự xuất hiện  của nhứng tâm dịch như ở Hàn Quốc, Nhật Bản, Ý, Iran. Chúng ta cần phải ý thức được việc hệ trọng của dịch bệnh và không được thờ ơ với nó. Chúng ta cần phải cùng chung tay quyết tâm chống dịch và thực hiện nghiêm túc về những việc như cách ly, đeo khẩu trang và thường xuyên rửa tay...<br>Câu 4<br> Trước tình hình Covid-19 hiên nay, Việt Nam đã ứng phó tốt với nguy cơ này từ sớm. Chúng ta đã có các hành động như là điều tra quá trình tiếp xúc các ca nhiễm và phối hợp liên ngành. Chính phủ yêu cầu mọi người đeo khẩu trang khi ra đường, luôn phải rửa tay sát khuẩn, giữ khoảng cách với những người đang cảm thấy không khỏe. Nếu như ai cảm thấy ốm nên ở nhà tự cách ly... Về phần kinh tế, chúng ta đã đẩy mạnh về làm việc, dạy học online. Việt Nam đang có biện pháp đóng cửa các trường học và cửa hàng để ngăn chặn sự lây lan của virus. Chính vì vậy, Việt Nam đã được ghi nhận là một trong những nước phòng chống bệnh tốt nhất . Qua đó chúng ta có thể thấy được truyền thống của dân tộc ta, đó chính là đoàn kết.<br>Phần II: Làm văn<br> Xuân Diệu là nhà thơ tiêu biểu nhất, là đại biểu đầy đủ nhất cho phong trào thơ mới, bởi cái cá tính rất riêng khó có thể trùng lặp với ai, một phong cách thơ rất Xuân Diệu, mới cả về nội dung và hình thức. “Với những vần thơ ít lời mà nhiều ý, súc tích nhưng đọng lại bao nhiêu tinh hoa, Xuân Diệu là một tay thợ biết làm cho ta ngạc nhiên vì nghệ thuật dẻo dai và cần mẫn”. <mark>Đặc biệt khổ thơ đầu tiên (thiếu) </mark> trong bài thơ “Vội vàng” là một trong những bài thơ của thi sĩ đã bộc lộ cái tôi trữ tình độc đáo, đầy sức sáng tạo của thi sĩ Xuân Diệu.  </div><div>    Bài thơ “Vội vàng” được thi sĩ Xuân Diệu lấy cảm hứng từ vẻ đẹp của mùa xuân, của tình yêu và của lòng người. Xuân Diệu đã rất tinh tế khi nhận ra vẻ đẹp của thiên nhiên trong mùa xuân, nó khiến cho lòng người lâng lâng và không thể cưỡng lại nổi sức hút hút.<br> Bài thơ được mở đầu bằng hai tiếng "tôi muốn" đầy dõng dạc, hùng hồn được điệp lại ở dòng thơ thứ 3. Lời thơ ấy đã bộc lộ mạnh mẽ niềm khao khát cháy bỏng và cuồng nhiệt của người thi sĩ. Đó là mong ước thật kì lạ:</div><div>    Tôi muốn tắt nắng đi</div><div>   Cho màu đừng nhạt mất</div><div>   Tôi muốn buộc gió lại</div><div>   Cho hương đừng b<em>ay</em> đi<em><br>"N</em>ắng " và " gió" là những hiện tượng thuộc về thiên nhiên, yoofn tại tự gio , phóng khoáng theo quy luật của tạo hóa.<em>"N</em>ắng " và " gió"  luôn vận động cùng sự trôi chảy không ngừng nghỉ của thời gian. Vì thế nó là biểu tượng của dòng thời gian vô thủy vô chung. " Tắt " với " buộc" là những động từ diễn tả hành động ngăn cản sự vận động tự do của một thực thể nào đó. "Màu" và " hương" đối với vạn vật là sinh khí, là linh hồn đồng thời cũng là vẻ đẹp tinh túy nhất, mê đắm của tự nhiên, sự sống. Với 4 câu thơ đầu, Xuân Diệu ngạo nghễ tự tin cất lên ước muốn của mình.Nhà thơ muốn chặn lại bước đi của thời gian để giữ lại tất cả vẻ đẹp hương sắc của mùa xuân , của cuộc đời.<br>"<em>Của ong bướm này đây tuần tháng mật</em></div><div><em>Này đây hoa của đồng nội xanh rì</em></div><div><em>Này đây lá của cành tơ phơ phất</em></div><div><em>Của ong bướm này đây khúc tình si.</em></div><div><em>Của ong bướm này đây tuần tháng mật</em></div><div><em>Này đây hoa của đồng nội xanh rì</em></div><div><em>Này đây lá của cành tơ phơ phất</em></div><div><em>Của yến anh này đây khúc tình si<br>Và này đây ánh sáng chớp hàng mi</em></div><div><em>Mỗi buổi sớm, thần Vui hằng gõ cửa</em></div><div><em>Tháng giêng ngon như một cặp môi gần<br>Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:</em></div><div><em>Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân”</em></div><div>Trong các câu thơ tiếp theo, đây là niềm hân hoan đắm say của thi nhân trước vẻ đẻ của khu vườn xuân nơi trần thế. Chín câu thơ tiếp theo là lời giải đáp cho những ước muốn kì lạ và ngông cuồng của thi nhân. Với " cặp mắt xanh non xanh non và biếc rờn" thi sĩ đã phát hiện ra vẻ đẹp diệu kì của thiên nhiên, của cuộc sống chốn trần gian. Đó là cảnh sắc của một khu vườn vừa gần gũi vừa quen thuộc vừa đẹp tươi tràn đầy sức xuân và tình xuân phơi phới. Đó là thiên đường ở ngay mặt đất<br>Với nhịp điệu thơ gấp gáp, với bức tranh mùa xuân, với câu từ mới, chất liệu mới, thi liệu mới, với một cái tôi đầy bản lĩnh của Xuân Diệu. Ông đưa ra một lí lẽ một triết lí sống mới mà đến tận ngày hôm nay vẫn khiến cho những yêu văn chương phải thổn thức. Mặc dù Xuân Diệu được mệnh danh là ông hoàng thơ tình nhưng ở đây Xuân Diệu lại không viết về tình yêu mà là viết về một lí lẽ sống, một quan niệm sống, một cách nhìn nhận về cuộc sống rất mới mẻ, rất Xuân Diệu. Hãy vội vàng, hãy luôn luôn sống và cháy hết mình với cuộc sống. Hãy luôn luôn sống để không phí phạm một phút một giây nào với cuộc đời này.<br><br><mark>(Phân tích khổ 2 còn sơ sài)<br></mark><br><br><br></div><div><br><br><br></div><div><br><br><br></div><div><br><br><br></div><div><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br></div><div><br><br><br></div><div><br>     </div><div><br><br><br></div><div><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 01:45:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524535542</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hà (8.5 điểm)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524535583</link>
         <description><![CDATA[<div>I. Đọc hiểu<br>Câu 1:<br>Ở cả hai câu chuyện, nội dung chính xoay quanh vấn đề cách ứng xử giữa người với người trong tình cảnh dịch Covid-19 đang lan rộng trên toàn thế giới. Câu chuyện thứ nhất lên án thái độ cười cợt, phân biệt chủng tộc đối với người gốc Á dựa trên những lí lẽ không có cơ sở về nguồn gốc dịch bệnh. Trong khi đó, câu chuyện thứ hai lại nêu lên ví dụ tiêu biểu về tinh thần trách nhiệm, lạc quan cần có trong mùa dịch. Câu chuyện còn ca ngợi tình cảm gắn kết giữa người với người, cụ thể là giữa người thân ruột thịt trong gia đình hay giữa bác sĩ và bệnh nhân. <br><br>Câu 2:<br>Cách ứng xử trong hai câu chuyện tượng trưng cho hai thái độ đối lập phổ biến trong mùa dịch. Khắp nơi trên thế giới, những người dân gốc Á vẫn thường bị <mark>chêu</mark> chọc, miệt thị vì một số thành phần rêu rao rằng sự bùng phát của virus SARS-CoV-2 có liên quan đến người châu Á. Trong khi đó, đứng trước tình hình dịch bệnh ngày càng diễn biến phức tạp, tinh thần cộng đồng chính là thứ cần được ưu tiên hàng đầu. Trong câu chuyện thứ hai, Người đàn ông ấy dù vô cùng lo sợ khi nhận về kết quả dương tính vẫn kiên quyết không để vợ con đến thăm nhằm tránh cản trở công tác phòng chống dịch. Bên cạnh đó, tinh thần lạc quan và tình thương giữa người với người cũng được đề cao trong câu chuyện. Sự khác biệt giữa hai cách ứng xử này chủ yếu xuất phát từ sự chênh lệch trình độ hiểu biết và ý thức của người dân. <br><br>Câu 3:<br>Trước tình hình virus lan rộng, xuất hiện thêm nhiều tâm dịch mới trên thế giới, chúng ta nâng cao tinh thần cộng đồng hơn bao giờ hết. Khi mà tâm lý người dân đang vô cùng hoang mang, nhạy cảm, ta cần có niềm tin vào những người đứng đầu, hợp tác, thực hiện tốt những yêu cầu trong công tác phòng chống dịch, giữ thái độ lạc quan và hơn hết, chia sẻ tình yêu thương gắn kết đến tất cả mọi người. Có như vậy, chúng ta mới có thể cùng chung tay đẩy lùi dịch bệnh.<br><br>Câu 4:<br>Theo số liệu thống kê, Việt Nam được ghi nhận là một trong số các quốc gia thực hiện công tác phòng chống dịch tốt nhất mà sự phát triển kinh tế không chịu ảnh hưởng quá nặng nề. Kết quả mà chúng ta đã đạt được chính là nhờ tinh thần chống dịch của nhân dân đã được đẩy cao ngay từ khi dịch chỉ mới bùng phát ở Vũ Hán. Trong khi nhiều quốc gia còn chủ quan trước loại virus mới, Việt Nam đã kiểm soát tốt các ca lây nhiễm đầu tiên, khoanh vùng cách ly và ổn định lòng dân, tránh gây ra tình trạng hoang mang, náo loạn, mất kiểm soát. Chính vì thế, ở giai đoạn đầu phòng chống dịch, đất nước Việt Nam nhỏ bé đã công bố 16/16 ca lây nhiễm đã khỏi bệnh, lan toả niềm hi vọng đến với thế giới khi dịch bệnh diễn biến ngày càng phức tạp. Việt Nam cũng mà một trong số ít những nước sẵn sàng chào đón đồng bào xa xứ trở về quê hương, cách li và chữa trị miễn phí. quyết không bỏ lại người dân nơi đất khách. Chính ý chí hùng hồn cùng tinh thần lạc quan chống dịch của nhà nước đã tạo niềm tin cho nhân dân trong tình hình dịch hiện nay, tạo nên cái mà người ta gọi là "tinh thần cộng đồng". Cùng nhau, chúng ta nhất định sẽ giành chiến thắng trong trận chiến cam go này.<br><br>II. Làm văn<br><br>Phong trào thơ mới đã để lại trong nền văn học Việt Nam những dấu ấn sâu đậm với nhiều gương mặt tiêu biểu như Huy Cận, Hàn Mặc Tử,... Trong số đó, Xuân Diệu cũng được coi là một trong những câu đại thụ lớn của nền thi ca Việt Nam, nổi bật với cái "tôi" riêng biệt, sục sôi, được thể hiện rõ nét qua bài thơ "Vội vàng". <mark>(dẫn dắt vào đoạn thơ)<br></mark><br>Xuân Diệu có bút danh là Trảo Nha, <mark>là thành viên của nhóm Tự lực văn đoàn (từng có chân trong nhóm tự lực văn đoàn)</mark>, cũng là một trong những cây bút tiên phong cho phong trào Thơ mới nước ta lúc bấy giờ. Nổi tiếng với những bài thơ tình cháy bỏng, Xuân Diệu đã sớm khẳng định cái tôi cùng phong cách sống sôi nổi, cuồng nhiệt của mình. "vội vàng" như làm nổi bật lên cái tôi ngông cuồng ấy, khao khát tận hưởng "thiên đường trên mặt đất", cùng với đó là nỗi trăn trở, lo âu của Xuân Diệu trước sự vội vã của thời gian.<br><br>Trước hết, cái tôi trữ tình hiện lên trong bài thơ là một cái tôi táo bạo, yêu đời tha thiết. Bốn câu thơ đầu đã vẽ nên những ước muốn tưởng chừng như viển vông, nhưng ẩn sau đó là khao khát mãnh liệt được giữ mãi hương sắc của cuộc đời. <br><br>"Tôi muốn tắt nắng đi<br>Cho màu đừng nhạt mất<br>Tôi muốn buộc gió lại<br>Cho hương đừng bay đi."<br><br>Những câu thơ năm chữ ngắn gọn nhưng để lại ấn tượng với biện pháp nghệ thuật điệp từ điệp ngữ, tạo nên những câu sóng đôi. Tác giả muốn "tắt nắng", và "buộc gió", muốn chiếm lấy thiên nhiên. Tất cả những điều đó tưởng chừng như phi lý nhưng lại có thể lí giải bằng khao khát được tận hưởng, chặn bước đi của thời gian để lưu giữ hương sắc cuộc đời. Xuân Diệu đã khẳng định cái tôi cá nhân  của bản thân qua ước muốn táo bạo và tình yêu tha thiết với cuộc đời. <br><br>Chín câu thơ tiếp theo đã làm nổi bật cái tôi yêu đời và khao khát tận hưởng thiên đường của trần thế. Thiên nhiên mùa xuân hiện lên sinh động, vui tươi, tràn đầy xuân tình với những hình ảnh ong bướm, hoa, lá, yến anh, ánh sáng, thần Vui, vừa đẹp lại vừa tình tứ. Sự gắn bó, giao hoà giữa thiên nhiên với con người, giữa thiên nhiên với thiên nhiên được thể hiện qua tính từ sở hữu "của", cùng với điệp từ "này đây" đã khẳng định sự hiện hữu, sự mời gọi của bữa tiệc trần thế. Đặc biệt, biên pháp nghệ thuật so sánh kết hợp ẩn dụ chuyển đối cảm giác "Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần" đã làm nổi bật chất tình của bức tranh mùa xuân, thêm vào đó vài phần ợi cảm, hấp dẫn. Qua đây, Xuân Diệu thể hiện quan niệm thẩm mĩ mới mẻ, lấy vẻ đẹp của con người trong tuổi trẻ và tình yêu làm chuẩn mực, khác với thủ pháp ước lệ tượng trưng được Nguyễn Du sử dụng trong "Truyện Kiều". <br><br>Trước bức tranh thiên nhiên đậm tình xuân như vậy, cái tôi trữ tình không thể giấu nổi niềm vui sướng, hạnh phúc, yêu đời rạo rực của mình mà phải thốt lên rằng:<br><br>"Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:<br>Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân."<br><br>Dấu chấm cắt đôi dòng thơ một cách đột ngột cùng cách dùng từ "một nửa" đầy mới lạ, tâm tình sung sướng, vội vã hoài xuân của Xuân Diệu hiện lên song hành mà đối lập với sự tiếc nuối trước dòng chảy của thời gian. Xuân Diệu đã làm nổi bật lòng yêu đời, gắn bó với trần thế, thái độ sống tích cực cùng cái tôi táo bạo, tình yêu tha thiết, đắm say với cuộc sống.<br><br>"Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua,<br>Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,<br>Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất"<br><br>Quan niệm về thời gian của tác giả được khái quát qua ba dòng thơ. Điệp ngữ "nghĩa là" như đang định nghĩa một điều hiển nhiên, đúng đắn, mà ở đây chính là quy luậy vận động của tự nhiên. Xuân tới, xuân qua, rồi xuân hết. Đời người đi từ tuổi trẻ, tuổi già rồi cũng phải mất đi. Nỗi băn khoăn vì thời gian trôi nhanh mà kiếp người thì ngắn ngủi của tác giả được thể hiện rõ hơn nữa qua những dòng thơ tiếp theo. Một loạt những hình ảnh đối lập được nêu ra ở những dòng thơ tiếp theo như để khẳng định rằng: Xuân của đất trời còn có thể trở lại, chứ tuổi trẻ của con người thì không. Quan niệm về thời gian tuyến tính đã làm nổi bật thêm sự bâng khuâng, nuối tiếc của tác giả. Xuân Diệu cảm nhận cuộc sống bằng tất cả các giác quan, nhân hoá cơn gió và chim chóc cùng các từ ngữ gợi sự chia phôi, tiễn biệt. Câu hỏi tu từ "Phải chăng ..." như nói lên cảm nhận bi kịch gấp bội của tình yêu tha thiết với cuộc sống, lại giống như tiếng than thở, ngậm ngùi của một tâm hồn nhạy cảm, tinh tế.<br><br>Không dừng lại ở cái tôi yêu đời hay cái tôi lo lắng trước dòng chảy của thời gian, mười câu thơ khép lại tác phẩm đã mang đến một cái tôi với khát vọng sống vội vàng để có thể tận hưởng trọn vẹn vẻ đẹp của "thiên đường nơi trần thế". Dường như trước vẻ đẹp của trần thế, trước hiện thực phũ phàng của thời gian, ham muốn níu giữ vẻ đẹp ấy lại trỗi dậy, mãnh liệt hơn bao giờ hết. Điệp từ "ta muốn" được lặp lại nhiều lần cùng với việc sử dụng hàng loạt các động từ mạnh tăng tiến diễn tả tả trọn vẹn khát khao, mong ước tận hưởng tuổi trẻ, hạnh phúc và tình yêu của cái tôi trữ tình. Nhà thơ cất lên lời giục giã sống vội vàng để tận hưởng vẻ đẹp bình dị trong cuộc sống và trân trọng thời gian tuổi trẻ. "Vội vàng" là chạy đua với thời gian, là sống mạnh mẽ, đủ đầy vơus từng phút giây của sự sống thể hiện quan niệm sống mới mẻ của nhà thơ.<br><br>Quả như Hoài Thanh đã nói, Xuân Diệu chính là nhà thơ mới nhất trong những nhà thơ mới. "Vội vàng" của Xuân Diệu đã xây dựng cái tôi độc đáo với nhiều cung bậc cảm xúc cùng quan niệm nhân sinh mới mẻ, để lại ấn tượng sâu sắc trong nền văn học Việt Nam.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 01:45:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524535583</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hùng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524536562</link>
         <description><![CDATA[<div>Phần I. Đọc hiểu</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 01:46:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524536562</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trung (bài này con chưa tự viết :6.0)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524538046</link>
         <description><![CDATA[<div>Phần 1: Đọc hiểu<br>Câu 1: Nội dung câu chuyện<br>- Câu chuyện 1 nói về sự phận biệt đối xử <mark>phân biệt</mark> của những người đến từ các quốc gia khác đối với người châu Á vì bị nghi răng có liên quan đến dịch Covid-19<br>Câu chuyên 2 nói về sự kiên cường và chiến đấu với bệnh tật của một người Việt kiều Mỹ khi được điều trị tại Việt Nam<br><br>Câu 2:<br>2 câu chuyện này khác nhau ở cách ứng xử ở câu chuyện 1 cách ứng xử không văn minh mất lịch sự luôn có thái độ tỏ ra xa lánh kì thị phán xét về bệnh nhân.Còn về câu chuyện 2 thì lại là một cách ứng xử đầy văn minh lịch sự dù trong lòng rất tuyệt vọng sợ sệt nhưng không muốn để gia đình người thân bị ảnh hưởng nên luôn lạc quan luôn hi vọng và tin tưởng khả năng hồi phục của chính mình.Và những điều đó được chính các bác sĩ và điều dưỡng và lời động viên khích lệ từ gia đình để bệnh nhân luôn trong trạng thái vui vẻ lạc quan chống chọi và vượt qua với căn bệnh của mình. Ngày nay cả thế giới đang lao đao về vi rút bé xíu có tên là corona số nạn nhân tăng lũy khiến chúng ta thấy rất sợ hãi.Nhưng với một tinh thần thép người dân cả nước đã ý thức được tầm nguy hiểm của vi rút và lo sợ virut sẽ xâm nhập mình nên đã phần nào làm tổn thương dù vô tình hay cố ý những người bệnh nhân mắc phải virút có thể nói dù hiểu biết của con người chúng ta đã tiến một bước đai nhưng cách ứng xử với nhau lúc hoạn nạn thì không thay đổi.Bên cạnh đó thì chúng ta cũng có thể thấy được một số bộ phận rất tích cực đang lạc quan và luôn chống chọi với dịch bệnh ý thức được việc lây lan nhanh chóng của vi rút nên họ luôn có cách ứng xử văn minh lịch sự đối với cộng đồng gia đình và chính bản thân mình<br><br>Câu 3:<br>Dịch bệnh luôn là mối lo ngại lớn nhất của con người, nó luôn đe dọa, rình rập sự sống của toàn nhân loại. Và quả thực, trong thời gian gần đây, đại dịch Covid-19 do vi rút Corona gây ra làm lao đao hàng triêu con người trên thế giới, trong đó có cả Việt Nam. Số ca dương tính tăng lên từng ngày, không giới hạn độ tuổi, giới tính. Phần lớn ai trong chúng ta đều ra sức,  chung tay đẩy lùi dịch bệnh, ai cũng quan tâm đến sức khỏe cảu bản thân và những người thân. Nhưng có lẽ, một trong những điều mà ta cần suy ngẫm chính là cách ứng xử của cộng đồng với người bệnh nhiễm vi-rút. Mỗi dân tộc, mỗi cá nhân đều phải đoàn kết đồng lòng đẩy lùi dịch bệnh. Ta không nên có cách ứng xử kì thị, xa lánh, bàn tán về bệnh nhân, đặc biệt là không được phán xét, xúc phạm đến danh dự và nhâm phẩm của họ. Ta cần phải lên án gay gắt những cá nhân có hành vi tung tin sai lệch, bịa đặt về tình hình sức khỏe, lộ trình di chuyển cảu bệnh nhân để tránh gây hiểu lầm, hoang mang cho những người xung quanh. Đồng thời, mỗi chúng ta hãy mở rộng tấm lòng nhân ái, giữ thái độ lạc quan và suy nghĩ tích cực, luôn hi vọng và tin tưởng vào khả năng hồi phục của bệnh nhận. Từ đó, họ mới có đủ tinh thần, với sức mạnh để vượt qua dịch bệnh chính mình và chiến thắng chính mình. Chúng ta cần phải đồng tâm hiệp lực, quyết tâm chiến thắng dịch bệnh bởi chỉ từ ấy, ta mới thành công và vượt qua chiến dịch.<br><br>Câu 4:<br>Đại dịch covid 19 đến nay đã lan rộng ra toàn cầu và hiện chưa tìm ra thuốc chữa.Nhiều nước gọi đây là thảm họa và mỗi nước có những giải pháp rộng để phòng chống dịch bệnh và sẽ có những bài học riêng.Tại VN tính đến thời điểm này ,cuộc chiến chống covid 19 đã thu được bài học quý giá không chỉ cho chúng ta mà cho cả thế giời.Hiện nay dịch bệnh đã la ra toàn thế giới với hơn 200 quốc gia vùng lãnh thổ số người tử vong vì corona trên thế giới ngày càng tăng thì điều đáng mừng VN đang hạn chế mức thấp nhất ca nhiễm bệnh dịch bệnh đang nằm trong sự kiểm soát. Có được thắng lợi đó cho thấy chúng ta đã tích cực chủ động vào cuộc ngay từ đầu.Đảng Nhà Nước và nhân dân cả nước đang cùng nhau quyết tâm đẩy lùi dịch bệnh từ đó cho thấy tinh thần đoàn kêt của nhân dân ta và nhà nước ta. Và với tinh thần tương thân tương ái lá lành đùm lá rách của nhân dân nên nền kinh tế Việt Nam vẫn duy trì ổn định<br><br>Phần 2: Viết văn<br>Xuân Diệu là nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới với hồn thơ tiêu biểu cho tiếng nói thiết tha, tình yêu cuộc sống, con người và rạo rực khát khao giao cảm với đời. Thơ Xuân Diệu tinh tế, gợi cảm, độc đáo trong chất liệu cũng như trong bút pháp thi ca. "Vội vàng" không chỉ là thi phẩm đặc sắc nhất trong tập thơ Thơ - bài thơ đầu tay Xuân Diệu dành tặng cho thế gian mà còn là bài thơ hay nhất cả cuộc sống sáng tác của ông. Bài thơ vừa như một nguồn cảm xúc trào dâng vừa là tuyên ngôn sống của một nhà thơ khao khát yêu đời. 13 câu đầu là đoạn thơ hay nhất thể hiện tình yêu thiết tha, niềm đắm say mãnh liệt của thi nhân với cuộc sống tươi đẹp nơi trần thế.</div><div>Với "Vội vàng" nhà thơ đã xây lầu thơ giữa vẻ đẹp cuộc đời. Bài thơ hấp dẫn người đọc không chỉ bởi sự kết hợp hài hòa, nhuần nhuyễn giữa mạch cảm xúc dồi dào và mạch luận lý sâu sắc trong một giọng điệu sôi nổi, đắm say mà còn mang đến sự trải nghiệm mới mẻ về sự cách tân nghệ thuật độc đáo của một hồn thơ mới Xuân Diệu.</div><div>Mở đầu bài thơ tác giả bày tỏ thái độ oai nghiêm như muốn đoạt quyền tạo hóa.</div><div>  " <em>Tôi muốn tắt nắng đi </em></div><div>    <em>Cho màu đừng nhạt mất</em></div><div>    <em>Tôi muốn buộc gió lại</em></div><div>    <em>Cho hương đừng bay đi."</em></div><div>Điệp ngữ "tôi muốn" và thể thơ ngũ ngôn với tiết tấu nhanh, mạnh, dứt khoát đã góp phần thể hiện khát khao thiết tha, mãnh liệt của thi sĩ. Đó là ước muốn tắt nắng buộc gió để "màu đừng nhạt mất" để "hương đừng bay đi". Nếu thời gian đi bằng nắng, bằng gió làm nhạt màu, làm phai hương thì nhà thơ muốn níu giữ thời gian ngưng bước, để màu sắc và hương thơm còn mãi với cuộc đời, để giữ mãi thời tươi xuân thì của tạo vật. Đó là ước muốn bất tử hóa cái đẹp, giữ cho cái đẹp tỏa sắc lên hương vì đóa hoa hương sắc cuộc đời tươi thắm, ngọt ngào mà mong manh, ngắn ngủi biết bao. Có thể nói đằng sau ước muốn phi lí ấy là một tâm hồn yêu người với thái độ trân trọng, nâng niu và gìn giữ.<br>Là một nhà thơ của niềm khát khao giao cảm với đời, say mê cuộc đời bằng một niềm yêu đời mãnh liệt, bằng cặp mắt xanh non biếc rờn, ngơ ngác và đầy vui sướng, Xuân Diệu đã phát hiện ra bao vẻ đẹp đáng yêu, đáng say đắm của thiên nhiên và cuộc sống con người nơi trần thế mà đẹp nhất, vui nhất, lộng lẫy nhất chính là mùa xuân và tuổi trẻ:</div><div>"<em>Của ong bướm này đây tuần tháng mật</em></div><div><em>Này đây hoa của đồng nội xanh rì</em></div><div><em>Này đây lá của cành tơ phơ phất</em></div><div><em>Của yến anh này đây khúc tình si</em></div><div><em>Và này đây ánh sáng chớp hàng mi</em></div><div><em>Mỗi buổi sớm thần Vui hằng gõ cưa</em></div><div><em>Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần"</em></div><div>Từ những câu thơ ngũ ngôn ngắn gọn, khúc thơ bất ngờ chuyển sang những câu thơ tám chữ liền mạch với hàng loạt biện pháp nghệ thuật đặc sắc: điệp từ, điệp ngữ, lặp cấu trúc, liệt kê, so sánh. Âm điệu thơ sôi nổi, háo hức cuồn cuộn như dòng thác dâng trào. Phép liệt kê và điệp ngữ  “này đây” lặp lại liên tiếp trong năm câu thơ vừa gợi cái từng bừng rạo rực của thiên nhiên vừa diễn tả niềm hân hoan, vui sướng tột độ của thi sĩ. Điệu thơ như tiếng rao vu, ngỡ ngàng sung sướng. Có cái gì như vội vàng quấn quýt, có cái gì như đắm đuối mê say. Nhà thơ như muốn nói trong cử chỉ vội vàng, trong nhịp điệu dồn dập rằng: Mọi vẻ đẹp tuyệt vời kì diệu của mùa xuân và sự sống là của chúng ta đang trong vòng tay ta, lại còn chần chừ gì nữa mà không mau tận hưởng. Với Xuân Diệu cái gì cũng mới lạ và bằng cặp mắt xanh non của ông của cái tôi cá nhân, Xuân Diệu đã phát hiện ra thế giới này đẹp nhất vẫn là vì có con người. Cuộc đời đẹp nhất là vào lúc tuổi xuân. Và con người chỉ tận hưởng được điều ấy lúc còn trẻ. Song tuổi trẻ sẽ tàn phai theo thời gian vì thế mà ông phải sống vội vàng và gấp gáp.</div><div>"<em>Tôi sung sướng nhưng vội vàng một nửa</em></div><div><em>Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân."</em></div><div>Đến đây ta đã hiểu được vì sao mà thi sĩ muốn can dự vào những quy luật muôn đời của tạo hóa để không phải là một ước muốn ngông cuồng nông nổi. Mà là khát vọng cháy bỏng của thi nhân, ước muốn bất tử hóa của cái đẹp, giữ cho cái đẹp tỏa sắc lên hương vị của cuộc sống.</div><div><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 01:47:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524538046</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524538635</link>
         <description><![CDATA[<div>Đức Long <br>Phần 1<br>Câu 1:<br>- Nội dung đoạn 1 là sự phân biệt đối xử với những người đến từ Châu Á và Trung Quốc<br>- Nội dung đoạn 2 là câu chuyện về bệnh nhân thứ 7 khi đối mặt với dịch bệnh covid 19<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 01:48:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524538635</guid>
      </item>
      <item>
         <title>ĐỨc (7.25 điểm)</title>
         <author>ducnguyentranminh003</author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524539175</link>
         <description><![CDATA[<div>Phần 1. Đọc hiểu<br>Câu 1: <br><mark>Ở</mark> câu<mark> truyện</mark> đầu tiên, là nói về một<mark> sự phân biệt chủng tộc</mark> đối với người châu Á nói chung và Trung Quốc nói riêng với cái "lí do" là họ có gốc là người trung quốc nên họ có liên quan đến dịch COVID-19. Câu truyện thứ hai là câu truyện của ông Tạ Kiên Hoa, một trong những người dương tính với virus Covid-19, chiến đấu với căn bệnh này. Từ giây phút bàng hoàng khi ông biết được mình bị nhiễm, tới sự tuyệt vọng và cuối cùng là cách mà các y bác sĩ đã tận tình chữa trị, cứu ông và cùng ông bước qua khỏi căn bệnh.<br>Câu 2:<br> Trong 2 câu truyện trên, cách ứng xử giữa những con người trong xã hội của người đàn ông người Canada với cô gái, các y bác sĩ đối với ông Tạ Kiên Hoa <br>là hoàn toàn khác biệt<mark> hay chính ông ấy đối với người thân và gia đình</mark>. Ở câu truyện thứ nhất, những người đàn ông <mark>này</mark> coi bệnh dịch<mark> này</mark> <mark>là một trò đùa</mark> và thậm chí còn dùng nó như cái cớ để phân biệt chủng tộc. Thế nhưng khi sang câu truyện thứ hai thì khác. Các y bác sĩ đã không hề coi nhẹ COvid-19 và tận tình chăm sóc cho bệnh nhân là ông Hoa và hơn cả, là một người bị nhiễm, ông Hoa dù bị cách li đã vô cùng cô đơn, tuyệt vọng, thế nhưng ông vẫn kiên quyết không để cho ai đến thăm ông vì sợ họ có thể bị lây. Lí do của việc này có lẽ là do tầm nhìn hay ý thức của mỗi con người của mỗi đất nước là khác nhau, là một quốc gia gần nơi diễn ra bệnh dịch nhất nên nước chúng ta hay người dân đã hiểu được sự quan trọng và nghiêm túc đối với COvid-19 còn trên cương vị là 1 quốc gia cách xa Trung quốc và cũng là đát nước <mark>phát triển nhất</mark> nên họ, những người như chàng trai Canada đã coi đây là một trò đùa.<br>Câu 3<br>Chúng ta nên chấp hành và tuân thủ lệnh cách ly cộng đồng. Không tụ tập ở nơi đông người, đi ra ngoài đeo khẩu trang, luôn rửa tay bằng cồn sát khuẩn ít nhất ba mươi giây. ngoài ra còn cẩn thận chọn lọc thông tin, không để bị ảnh hưởng và xúi <mark>dục </mark>bởi các thông tin giả, sai lệch hay lan truyền nó.<br>Câu 4:<br>Theo em đây là thành quả rát xứng đáng đối với nước ta. Bởi chúng ta đã phản ứng rất nhanh nhạy và đã lập ra cũng như làm theo các kế hoạch phòng tránh dịch ngay khi dịch mới bùng phát tại Vũ Hán, Trung Quốc. <br>Phần 2<br>Xuân Diệu là nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới với hồn thơ thiết tha, đầy bay bổng, phong phú và giàu cảm xúc. Thơ Xuân Diệu nhẹ nhàng, tinh tế, đắm say, yêu  đời thắm thiết.Và bài thơ "Vội Vàng" là tacs phẩm tiêu biểu nhất của ông được in trong tập "Thơ thơ". 13 câu thơ đầu là một cái "tôi" mãnh liệt của tác giả cùng với mong muốn, khao khát được tận hưởng hết những tinh túy của nơi "thiên đường trên mặt đất" này.<br><br>Với "Vội vàng", tác giả đã cho ta thấy con người cũng như niềm khao khát của ông đối với đời với một cách thể hiện vô cùng độc đáo và mới mẻ. Hãy lắng nghe cái tôi táo bạo của ông:<br>"Tôi muốn tắt nắng đi<br> Cho màu đừng nhạt mất;<br> Tôi muốn buộc gió lại<br> Cho hương đừng bay đi."<br>Mở đầu bài thơ là <mark>một những</mark> câu thơ 5 chữ ngắn gọn nhưng đầy ấn tượng. Kết hợp với điệp ngữ "tôi muốn" thể hiện một tiết tấu nhanh và mạnh. Nói lên khát khao, khát vọng từ sâu trong thâm tâm của tác giả. Đó là muốn "tắt" nắng đi, là muốn "buộc" gió lại. Nếu như "nắng", "gió" là hiện thân của dòng chảy thời gian, để làm phai nhạt đi sắc màu của cuộc sống, là làm bay đi hương thơm của cuộc đời. Thì đây là ước muốn được lưu giữ lại, là ước muốn chặn bước đi của thời gian để tận hưởng hết những tinh túy của cuộc sống, Qua đó là sự khẳng định cái tôi mạnh mẽ cá nhân của Xuân Diệu là ước muốn táo bạo, khát khao mãnh liệt, tình yêu tha thiết cho cuộc đời.<br><br>Là một hồn thơ yêu đời, yêu thiên nhiên, thì sự "tham lam" trên của người thi sĩ là do vẻ đẹp tuyệt diệu của thiên nhiên:<br>"Của ong bướm này đây tuần tháng mật;<br> Này đây hoa của đồng nội xanh rì;<br> Này đây lá của cành tơ phơ phất;<br> Của yến anh này đây khúc tình xi;<br> Và này đây ánh sáng chớp hàng mi,"<br>Điệp từ "này đây" cùng với những danh từ "ong bướm", "hoa", "lá', "yến anh", tạo nên một bức tranh thiên nhiên sinh động, vui tươi, căng đầy sức sống, tràn ngập xuân tình. Kết hợp với điệp từ "của" thể hiện sự gắn bó đối với các sự vật trên kia, tạo sự giao hòa. Tất cả đã tạo nên một bức tranh về một thiên đường trên mặt đất. <br>"Mỗi buổi sớm thần Vui hằng gõ cửa;"<br>Với trí tưởng tượng phong phú của mình, tác giả đã nhân hóa những niềm vui, những gì tươi đẹp, tinh túy nhất của "thiên đường nơi trần gian" này như một vị thần. Thần trong các tôn giáo xưa được coi là một thứ tối cao, quyền lực, được người người tôn trọng. <mark>Nhưng đây tác giả lại nghĩ thành thần như một người bạn</mark>, đến đánh thức mỗi buổi sớm, để tận hưởng hết những gì tuyệt vời nhất của hôm đó.Và với những tinh túy đó, Xuân Diệu đã viết được một câu thơ tuyệt tác:<br>"Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;"<br>Đây là câu thơ rất mới lạ, đầy quyến rũ kết hợp với nghệ thuật so sánh tháng Giêng với cặp một gần. Đây là lời "tỏ tình" với thiên nhiên đày phá cách, đặc biệt khi ông đã xác lập một quan niệm thẩm mĩ mới mẻ: Lấy con người làm chuẩn mực khi so sánh với thiên nhiên; vẻ đẹp con người trong tuổi trẻ và tình yêu làm chuẩn mực. Thế nhưng, giữa lúc tâm trạng của thi sĩ cũng như người đọc đang bay bổng nhất, bản giao hưởng của từ ngữ đang vang lên cao nhất thì xuất hiện một dấu chấm chia đôi dòng thơ:<br>"Tôi sung sướng.Nhưng vội vàng một nửa:<br> Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân"<br>Như trêu đùa cảm xúc người đọc, kết thúc bức tranh thiên nhiên đầy mê hoặc kia là sự vui sướng tột cùng của khao khát được tận hưởng thiên nhiên thế nhưng sau đó là một nốt trầm dừng lại. Có thể nói Xuân Diệu là một thi sĩ tài ba khi <mark>có thể điều chỉnh tâm trạng, thay đỏi tâm trạng của cả đoạn thơ một cách như vậy(Đây là sự thay đổi tâm trạng đột ngột của bản thân nhà thơ)</mark>. cách dùng từ "một nửa" ở đay lại là một sự phá cách, đặc biệt của tác giả.Khép lại tâm trạng trên như là một sự nhận thức, một sự đâu đớn khi biết rằng thời gian đang trôi qua rất nhanh.Qua đó như là một lời cảnh báo đối với người đọc cũng như chính Xuân Diệu vậy. Đừng chờ nắng hạ mới hoài xuân, đừng chờ để thời gian trôi qua rồi mới thấy tiếc, hãy trân trọng, hãy tận hưởng hết tinh túy của cuộc đời.<br>Trong các bài thơ trước cách mạng của xuân diệu thì đây có lẽ là bài hay nhất. Là bài thơ thể hiện cái "tôi " của xuân diệu một cách  rõ ràng nhất. Rằng ông là một con người tham lam. Ông muốn được tận hưởng mọi thứ nhất có thể, ông là một nhà văn, là một người luôn muốn sống một cách tối đa không như tối giản như Hàn Mặc Tử<br><br><br>   </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 01:48:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524539175</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nam Hải</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524542297</link>
         <description><![CDATA[<div>Phần 1; Đọc hiểu<br>Câu 1:<br>- Câu truyện đầu tiên nói về việc lên án của một phụ nữ người Canada gốc Hoa lên mạng xã hội khi bị một người đàn ông xúc phạm và tỏ ra cười cợt. Dường như người phụ nữ này cho rằng ông ta không chỉ xúc phạm đến cô và gia đình cô mà còn xúc phạm với toàn thể người dân Châu Á nói chung.<br>- Câu truyện thứ hai kể về câu chuyện của một người đàn ông lớn tuổi, người Việt Kiều đã sống với bệnh tật ra sao và quá trình hồi phục của ông diễn ra như thế nào khi phải cách ly rất xa nhà.<br><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/515519821/0d63a9d3d66b3dc207fca99ba5ea67d7/IMG_1655.jpg" />
         <pubDate>2020-04-23 01:50:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524542297</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Quân Lưu/PHẦN 1: Đọc hiểu (6.5)</title>
         <author>lhquan123123123</author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524542673</link>
         <description><![CDATA[<div> Câu 1: <br>-Nội dung chính của câu chuyện thứ nhất là: sự phân biệt <mark>màu da c</mark>ủa một số người châu Âu đối với người da vàng châu Á và những suy nghĩ sai lệch khi cho rằng người châu Á nói chung hay người Trung Quốc nói chung là những người mang dịch bệnh đến với thế giới.<br>-Nội dung chính của câu chuyện thứ hai: sự ý thức của ông Tạ Kiên Hoa về sự nguy hiểm của dịch bệnh có thể lây lan tới mọi người xung quanh và sự lạc quan, không từ bỏ những hi vọng dù là nhỏ nhoi nhất của ông.<br>Câu 2:<br>Cách ứng xử của hai người trong hai câu chuyện là hoàn toàn trái ngược nhau. <mark>Theo em, người thứ nhất có thái độ như vậy là vì người thứ nhất không ý thức được sự nguy hiểm của dịch bệnh và chưa trực tiếp trải nghiệm sự khó khăn khi bản thân hay người thân bị mắc.</mark> Người thứ hai thì ngược lại hoàn toàn, ông đã hiểu được mối nguy hiểm của dịch bệnh và ý thức được những việc cần làm để không liên lịu tới mọi người và cùng chung tay để chấm dứt dịch bệnh.<br>Câu 3: <br>Trước tình hình diến biến phức tạp của dịch bệnh hiện nay, nhiều tâm dịch đã xuất hiện như tại Hàn Quốc, Nhật Bản, Iran, Ý,chúng ta không được chủ quan và coi thường dịch bệnh. Tuân thủ một các nghiêm túc nhất đối với những chỉ thị của nhà nước để chung tay ngăn ngừa dịch bệnh cũng là một việc làm đáng được khen ngợi. Bằng chứng đã là hàng ngàn người chết, vì vậy ta phải thật cảnh giác và ý thức được những việc mình làm, đặc biệt là trong khoảng thời gian giãn cách xã hội này.<br>Câu 4:<br>Chúng ta có thể tự hào khi nước Việt Nam ta được đánh giá là một trong những đất nước khống chế và ngăn chặn dịch bệnh lây lan tốt nhất hàng đầu thế giới.Không thể vì những lời khen đó mà chúng ta lơ là, chủ quan, càng vì những lời đánh giá đó, ta càng phải cố gắng và duy trì được sự ý thức về dịch covid-19. HIện nay đã có rất nhiều những người đã chung tay để giúp đỡ mọi người dân xung quanh bằng những việc làm thiếu thực nhất. Có thể kể đến những cây ATM gạo được lên sy tưởng bởi anh Nguyễn Tuấn Anh, hay những gia đình dư giả và tập thể phát lương thực thiết yếu cho người dân có hoàn cảnh khó khăn, những nghệ sĩ cũng chung tay vận động mọi người quyên góp tiền hay gạo để ủng những mảnh đời khó khăn, vì vậy, nếu chúng ta không thể làm được những điều như họ thì chí ít ta hãy giữ an toàn cho bản thân và gia đình,nguyên túc chấp hành những quy định của chính quyền để đảm bảo khống chế thành công dịch bệnh. Đến thời điểm hiện tại chúng ta đã làm rất tốt những việc đó, vì vậy hãy tiếp tục và cố gắng hơn nữa để có thể làm gương cho các đất nước khác và tự hào vì chúng ta là người Việt Nam.<br>PHẦN 2: Nghị luận văn học <br>  Ắt hẳn đối với tất cả những <mark>đọc giả</mark> đã từng ít nhất một lần thưởng thức bài thơ Vội vàng của thi sĩ Xuân Diệu, chúng ta đều sẽ bị thu hút bởi cái "tôi" táo bạo của nhà thơ cùng những quan niệm rất mới về niềm yêu cuộc trong hai khổ thơ đầu bài. Từ đó, cái "tôi' lạc quan, tích cực hiện lên một cách rất sống động và tinh thế.<br>Hai khổ thơ đầu mở ra với điệp từ và điệp cấu trúc  "Tôi muốn" cùng tạo nên một cặp cấu sóng đôi, kết hợp cùng những động từ mạnh "tắt nắng", "buộc gió" để nắng đừng nhạt mất và hương đừng bay đi, Tác giả như muốn chặn đi bước chân cảu thời gian để lưu giữ hương sắc của cuộc đời. Tại đây, thi sĩ muốn khẳng định cái tôi của bản thân, của cá nhân, đó chí là ước muốn táo bạo, khát vọng mạnh liệt,tình yêu tha thiết với cuộc đời này. <br>Khổ thơ thứ hai như mở ra không gian tràn đầy nhựa sức sống của mùa xuân cùng với những tâm trạng, suy nghĩ cá nhân của tác giả. Bức tranh thiên nhiên hiện lên đều sống động, vui tươi, với những hình ảnh được liệt kê đầy màu sắc như ong bướm, hoa, lá , yến anh, ánh sáng và thần Vui càng thể hiện rõ nét hơn tình yêu thiên nhiên cùng nhãn quan tinh tế của nhà thơ. Kế tiếp, điệp ngữ "của" và "này đây" được Xuân Diệu sửu dụng thật khéo léo để thể hiện niềm say sưa, gắn bó và hòa hợp với thiên nhiên. Tại đây, bức tranh thiên đường trên mặt đất được thi nhân khắc họa đầy sắc màu cùng sự say sưa của một tâm hồn nghệ sĩ thật lạc quan. Hình ảnh "tháng riêng' được ví như một cặp môi gần gợi sự hấp dẫn, quyến rũ, đây cũng chính là một quan niệm thẩm mĩ mới mẻ của tác giả,đó là vẻ đẹp của những người phụ nữ trong độ tuổi đôi mươi trong trẻo và tình yêu thắm nồng chuẩn mực. Hai câu thơ cuối cùng như nói lên những tâm tư và tình cảm của tác giả về quan niêm thời gian. Cách dùng từ một nửa cùng những cụm từ như "sung sướng","vội vàng",hay "hoài xuân" như hai trạng thái đối lập giữa sung sướng và tiếc nối với thời gian và vạn vật. Cái "tôi" tích cực và lạc quan của Xuân Diệu trong phong trào thơ mới như sáng lên, đem lại sự mới mẻ cho nền văn học lúc bấy giờ, lòng yêu đời, khao khát được gắn bó với cuộc sống trần gian.như hai trạng thái đối lập giữa sung sướng và tiếc nối với thời gian và vạn vật. Cái "tôi" tích cực và lạc quan của Xuân Diệu trong phong trào thơ mới như sáng lên, đem lại sự mới mẻ cho nền văn học lúc bấy giờ, lòng yêu đời, khao khát được gắn bó với cuộc sống trần gian.như hai trạng thái đối lập giữa sung sướng và tiếc nối với thời gian và vạn vật. Cái "tôi" tích cực và lạc quan của Xuân Diệu trong phong trào thơ mới như sáng lên, đem lại sự mới mẻ cho nền văn học lúc bấy giờ, lòng yêu đời, khao khát được gắn bó với cuộc sống trần gian.<br>Như vậy, hai khổ thơ đầu bài thơ "Vội vàng" đã khái quát được cái "tôi" táo bạo, độc đáo cùng sự tích cực, lạc quan trong thơ mới của Xuân Diệu và niềm khoa khát được tận hưởng "thiên đường trên mặt đất" đầy màu sắc, sinh động và mới lạ.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 01:51:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524542673</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bảo (câu này chưa rõ, chưa tốt) Phần 1: 2.5d</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524542748</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Câu 2</strong>:Cách cư xử của của người với người trong 2 câu chuyện<br>- Câu chuyện thứ nhất: một người đàn ông mỉa mai gia đình cô Chang, cùng với 10 người khác cười cợt như đó là một trò đùa. Cùng với đó là rất nhiều người châu Á khác cũng gặp trường hợp tương tự<br>-Câu chuyện thứ 2: khi biết tin bị bệnh, ông Hoa vô cùng suy sụp. Tuy nhiên, nhờ sự động viên của gia đình và sự tận tụy của các bác sĩ và điều dưỡng tại bệnh viện đã neo chô ông Hoa điểm tựa tinh thần để ông vượt qua khó khăn.<br><br>- Theo em, sự khác nhau cách đối xử giữa 2 câu chuyện đến từ điểm nhìn của những người trong câu chuyện. Ở câu chuyện thứ nhất, những người mỉa mai gia đình chị Chang và gia đình đều không biết được sự nguy hiểm của dịch bệnh, cũng như coi thường và kém hiểu biết khi có nhận định sai lầm về việc cứ là người châu Á thì liên quan đến dịch bênh. <br>    Trong khi đó, ở câu chuyện thứ 2 thì là giữa bác sĩ và bệnh nhân, và cả 2 đều biết được sự nguy hiểm của dịch bệnh. Hơn thế, việc bác sĩ đối sử tốt với bệnh nhân thể hiện sự tận tụy và quan tâm của họ, đặc biệt còn là đồng bào của nhau. </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 01:51:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524542748</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Việt Anh (7 điểm)</title>
         <author>phungvietanh03</author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524543534</link>
         <description><![CDATA[<div> I. Đọc hiểu<br>Câu 1: <br>Câu chuyện 1: Một số người dân từ nhiều quốc gia mang những định kiến, kỳ thị đối với người châu Á cho rằng họ mang theo mầm bệnh Corona.<br>Câu chuyện 2: Những tiến triển tích cực trong công cuộc chống dịch tại Việt Nam đồng thời cũng là tình trạng chung của những bệnh nhân mắc Covid-19.<br>Câu 2:<br>Hai câu chuyện cho thấy 2 cách đối xử hoàn toàn<mark> trái lập</mark> với những bệnh nhân Corona: một bên kì thị, phân biệt ngay cả khi họ chưa mắc bệnh còn một bên tạo động lực, giúp đỡ cho người nhiễm đến khi hết bệnh.<br>Đây cũng  là 2 hiện trạng phổ biến của con người khi ứng xử trong mùa dịch. Những người kì thị, mang định kiến một phần vì họ mang tâm tư phòng bệnh còn một phần vì họ đã có sẵn thái độ phân biệt từ trước. Trong đất nước ta cũng như nhiều nước khác, phần lớn công dân vẫn biết chia sẻ, cảm thương cho những bệnh nhân corona xuất phát từ thâm tâm, sự đồng cảm cũng như là mối đoàn kết dân tộc.<br>Câu 3:<br>Trong tình hình bệnh dịch đang lan tràn tại Hàn Quốc, Nhật Bản. Iran, Ý và đã được kiểm soát tại Việt Nam cũng như 1 số nước hiện nay, chúng ta cần phải có <mark>một ý thức chung của toàn nhân loại. </mark>Tại các tâm dịch, đó là một điều bất hạnh đối với những bệnh nhân bị lây nhiễm nhưng chúng ta càng cần phải quan tâm, giúp đỡ họ trong công cuộc cách ly chữa bệnh. Ngoài ra, mỗi công dân cần phải chấp hành mọi chính sách phòng ngừa bệnh dịch của nhà nước đề ra, "phòng <mark>thì </mark>hơn chống", chúng ta cần phải ý thức được mối nguy hiểm của <mark>căn dịch, </mark>không được chủ quan, coi thường nhưng không phải mang suy nghĩ ghét bỏ, kì thị đối với ca nhiễm và người bị nghi lây nhiễm. Đồng thời, ai ai cũng nên tôn vinh những vị y khoa bác sĩ đã hi sinh hết mình vì những mạng sống ngoài kia, họ phải trả giá bằng cả hạnh phúc, sức khỏe.<br>Câu 4.<br>Trong công cuộc phòng chống dịch, Việt Nam được công nhận là một trong số những nước có ý thức phòng chống dịch tốt nhất cũng như hiệu quả nhất. Đây là một sự tự hào đối với toàn bộ dân tộc, con dân trong và ngoài nước Việt Nam. Những gì chúng ta phải trả giá là sự nỗ lực, tự giác cao và ý thức với cộng đồng: thực hiện tốt chính sách giãn cách xã hội, ý thức trong việc phòng chống, tự giác khai báo y tế,... Những cố gắng đó là hoàn toàn thích đáng và đã đạt được kết quả tích cực. Nhưng không phải vì thế mà chúng ta buông lỏng tinh thần, tự thưởng, ăn mừng mà càng phải nâng cao trách nhiệm, ý thức trong phòng chống dịch. Đây cũng là chính sách, ý kiến của các bộ ngành, thủ tướng, đầu máy nhà nước.  Là một học sinh cũng như là công dân trong một cộng đồng, em tự nhắc nhở mình luôn phải tự giác trong việc giữ vệ sinh, đồng thời giảm thiểu việc ra ngoài đường.<br>II. Làm văn<br>Trong tác phẩm "Vội vàng", nhà thơ Xuân Diệu - người đi đầu trong các nhà thơ mới trong thời đại mới, đã thể hiện một quan điểm sống vô cùng độc đáo, ham muốn sống mãnh liệt và tình yêu đối với cuộc sống, con người tha thiết. Bài thơ nằm trong tập "Thơ Thơ" <mark>như một nguồn cảm xúc bất tận được trào dâng niềm đắm say  mãnh liệt của thi nhân với cuộc sống tươi đẹp nơi trần thế</mark>. Hai khổ thơ đầu đã gói gọn mọi tình yêu bao la với thiên nhiên và quan niệm thẩm mỹ mới mẻ của tác giả.<br>"Tôi muốn tắt nắng đi<br>Cho màu đừng nhạt mất<br>Tôi muốn buộc gió lại<br>Cho hương đừng bay đi"<br>Bốn câu thơ đầu mang theo cảm hứng một cách tự nhiên trong lòng tác giả khắc họa rõ nét bức tranh thiên nhiên hài hòa. Bằng nghệ thuật điệp từ, điệp cấu trúc câu "tôi muốn", từng cặp câu được hiện lên từng đôi một. Đó còn là ước muốn mãnh liệt được chặn bước đi của thiên nhiên để lưu giữ mọi vẻ đẹp xung quanh. Hành động "tắt nắng", "buộc gió" <mark>dường như không thể mà lại được nhà thơ nắm trong tay</mark>. Ta có thể thấy rõ được một cái tôi cá nhân chưa từng xuất hiện trong thi ca xưa, một ước muốn táo bạo, khát vọng mãnh liệt, tình yêu bao la với trời rộng.<br>Đó còn là khát khao giao cảm với đời, mong muốn chiếm lĩnh vẻ đẹp thiên nhiên của nhà thơ:<br>"Của ong bướm này đây tuần tháng mật</div><div>Này đây hoa của đồng nội xanh rì</div><div>Này đây lá của cành tơ phơ phất</div><div>Của yến anh này đây khúc tình si</div><div>Và này đây ánh sáng chớp hàng mi"<br>Một loạt các hình ảnh thiên nhiên như bất tận, như hân hoan, vui sướng. Điệp từ "này đây" giống lời mời gọi của những vật vô tri vô giác  được tác giả thổi hồn cho làm ta say sưa, bất giác đi vào bức tranh sinh động vui tươi đó.<br>Từ "của" mang nghĩa nhấn mạnh cho sự sở hữu chính là khát khao được giao cảm cùng thiên nhiên trong tâm hồn của nhà thơ. <br>“Mỗi buổi sớm, thần vui hằng gõ cửa”<br>Tâm hồn phong phú,<br>yêu thiên nhiên sâu đậm của nhà thơ đã tạo nên hình ảnh liên tưởng đầy sức thú<br>vị. Vị "thần" mang màu sắc huyền thoại xuất hiện như ban tặng niềm<br>vui cho khắp thế gian.<br>Đây cũng là sự mới mẻ mở màn cho thể loại thơ mới với phong cách tự do, thỏa sức sáng tạo. Hơn thế nữa, nhà thơ như hòa tan vẻ đẹp của sự vật thiên nhiên vào từng bộ phận của con người:<br>“Tháng giêng ngon như một<br>cặp môi gần”<br><br></div><div>Ta có thể cảm nhận thấy một sức hấp dẫn kì diệu xuất phát từ “tháng giêng”, quyến rũ, duyên dáng. Có thể thấy, đây là một quan niệm về thẩm mỹ hoàn toàn mới trong giai đoạn thơ ca bấy giờ, thơ ca không chỉ bao quanh lấy thiên nhiên mà còn đề cao vẻ đẹp của con người một cách rõ ràng, trực tiếp: con người là chuẩn mực của mọi vẻ đẹp.<br> Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa<br>        “Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.”<br><br></div><div>Hai câu thơ cuối đặc biệt chú trọng khẳng định cái “tôi” cá nhân của nhà thơ là đặc trưng tiêu biểu của thơ hiện đại. Dòng thơ bị ngắt đôi bằng dấu chấm nhằm chia ra để phân biệt hai trạng thái đối lập trong lòng của tác giả: sung sướng, hưởng thụ lấy cái đẹp mà còn tiếc nuối cho từng phút giây qua đi. Ông càng vui sướng thì càng “vội vàng”, vội vàng tận hưởng từng nét đẹp bằng mọi khả năng nhưng mọi thứ thật quá mong manh, ngắn ngủi. Cách dùng từ mới lạ “một nửa”, “sung sướng”, “vội vàng” góp phần hình dung rõ cảm xúc trong lòng nhà thơ. Tác giả còn khẳng định thêm “Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân”, càng cho thấy thời gian đang qua mau mà cuộc đời mỗi người, tuổi trẻ của họ cũng dần biến mất vào dòng chảy thời gian. Đây quả là những cảm quuan tinh tế về thời gian của Xuân Diệu.<br><br></div><div>Bức tranh thiên nhiên qua hai khổ thơ làm ta rõ ràng một “thiên đường trên mặt đất” đồng thời hiện lên một thân ảnh đang hòa mình bên trong. Từ đó, tác giả đưa ra một tư tưởng sống tích cực cho con người đáng để học tập noi theo: sống mãnh liệt hết mình, quý trọng thời gian và tuổi trẻ. Tuổi trẻ thật đẹp đẽ thật đáng quý, những phút giây ta tồn tại, là chính mình thì cuộc sống chính là thiên đường tươi đẹp. Vì vậy hãy sống thiết tha yêu, hãy đắm say tận hưởng và tận hiến để mỗi ngày qua đi ta được sống trọn vẹn trong tình yêu và hạnh phúc.<br><br></div><div><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 01:51:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524543534</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nam (6.5 điểm)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524545487</link>
         <description><![CDATA[<div>Điệp ngữ "tôi muốn" và thể thơ ngũ ngôn với tiết tấu nhanh, mạnh, dứt khoát đã góp phần thể hiện khát khao thiết tha, mãnh liệt của thi sĩ. Đó là ước muốn tắt nắng buộc gió để "màu đừng nhạt mất" để "hương đừng bay đi". Nếu thời gian đi bằng nắng, bằng gió làm nhạt màu, làm phai hương thì nhà thơ muốn níu giữ thời gian ngưng bước, để màu sắc và hương thơm còn mãi với cuộc đời, để giữ mãi thời tươi xuân thì của tạo vật. Đó là ước muốn bất tử hóa cái đẹp, giữ cho cái đẹp tỏa sắc lên hương vì đóa hoa hương sắc cuộc đời tươi thắm, ngọt ngào mà mong manh, ngắn ngủi biết bao. Có thể nói đằng sau ước muốn phi lí ấy là một tâm hồn yêu người với thái độ trân trọng, nâng niu và gìn giữ.</div><div><br><br></div><div><br><br>phần 1 đọc hiểu<br>Câu 1<br>Nội dung chính cua câu chuyện thứ nhất là sự phân biệt đối xử với người trung quốc khi đang ở tại các nước khác<br>Câu chuyện thứ hai là nói về ông Tạ Kiên Hoa người già nhất trong những người bị nhiễm virus corona và cũng là những một trong những người đầu tiên bị nhiễm tại việt nam dù vậy ông có trách nghiệm cách ly và mọi người đang động viên ông về mặt tinh thần<br>Câu 2<br>trong hai câu truyện trên có sự khác biệt với cách đối xử với người với .Người trong câu truyện thứ nhất thì bị đối xử tệ bạc nhưng người trong câu truyên thứ hai thì lại được qua tâm biết đến dù bị nhiễm corona con người kia lại không nhiễm nhưng lại đối xử không tốt. Theo em sự khác biệt đó là vì người nước minh lên sẽ quan tâm đến người lớp mình công thêm là vì người trung quốc lại là người đâu tiên bị nhiễm lên là bị đối xử một cách không phù hợp<br>câu 3<br>Trong những ngày trải qua cơn đại dịch covid-19 thì Việt Nam đã được đánh giá cao trong việc chống covid-19 nhưng vẫn ổn định ngành kinh tế. Có thể nói Việt Nam là một nước không nghèo nhưng cũng chẳng giàu không tốt lắm về mặt quân sự lẫn về mặt y tế . Nhưng trong cơn đại dich covid-19 này thì Việt Nam lại àm tốt trong việc chống covid-19. Được nhiều nước biết đến sau sự kiện này . Có thể nói sự thành công này không chỉ nhờ có nhà nước mà còn nhờ đến người dân trong nước mà có thể chống covid-19 thành công. Cũng nhờ vào long yêu nước mà đa số người dân Việt Nam đã tuân thủ<mark> luật chống covid-19.</mark>Cũng có thể nói đại dịch này<mark> lại khơi nên lòng yêu nước</mark> của người dân Việt Nam trong khi đất nước gặp hiểm nguy. Và cũng nhờ nhà nước trong việc nhanh chóng phản ứng trước covid-19 . <mark>Mà nhờ đó chúng ta</mark> vẫn an toàn trong cơn đại dich và vẫn có thể ổn định trong <mark>ngàng </mark>kinh tế. Từ đó có thể thấy dù Việt Nam không giàu nhưng lại làm tốt trong việc cách ly . <mark>Có thể thấy là đó là một điều mà em có thể tự hào về Việt Nam</mark><br>phần 2<br><mark>xuân diệu</mark> là nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới với hồn thơ tiêu biểu cho tiếng nói thiết tha tình yêu cuộc sống con người và rạo rực khát khao giao cảm với đời. Thơ xuân diệu tinh tế, gợi cảm độc đáo trong chất liệu cũng như trong bút pháp thi ca. "Vội vàng" không chỉ là thi phẩm đặc sắc nhất trong tập thơ thơ  bài thơ đầu tay xuân diệu dành tặng cho thế gian mà còn là bài thơ hay nhất cả cuộc sống sáng tác của ông. bài thơ vừa như một nguồn cảm xúc trào dâng vừa là tuyên ngôn sống của một nhà thơ khao khát yêu đời. 13 câu đầu là đoạn thơ hay nhất thể hiện tình yêu thiết tha, niềm đắm say mãnh liệt của thi nhân với cuộc sống tươi đẹp nơi trần thế.<br>Mở đầu của bài thơ tác giả như muốn điều khiển thiên nhiên qua bốn câu thơ đầu<br><em>Tôi muốn tắt nắng đi</em></div><div>Cho màu đừng nhạt mất<br>Tôi muốn buộc gió lại<br>Cho hương đừng bay nữa<br>Điệp ngữ "tôi muốn" và thể thơ ngũ ngôn với tiết tấu nhanh, mạnh, dứt khoát đã góp phần thể hiện khát khao thiết tha, mãnh liệt của thi sĩ. Đó là ước muốn tắt nắng buộc gió để "màu đừng nhạt mất" để "hương đừng bay đi". Nếu thời gian đi bằng nắng, bằng gió làm nhạt màu, làm phai hương thì nhà thơ muốn níu giữ thời gian ngưng bước, để màu sắc và hương thơm còn mãi với cuộc đời, để giữ mãi thời tươi xuân thì của tạo vật. Đó là ước muốn bất tử hóa cái đẹp, giữ cho cái đẹp tỏa sắc lên hương vì đóa hoa hương sắc cuộc đời tươi thắm, ngọt ngào mà mong manh, ngắn ngủi biết bao. Có thể nói đằng sau ước muốn phi lí ấy là một tâm hồn yêu người với thái độ trân trọng, nâng niu và gìn giữ.</div><div><br><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 01:53:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524545487</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng (6 điểm)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524549622</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu 1:<br>-Tóm tắt nội dung chích của câu chuyện thứ nhất: Câu chuyện nói về v<mark>ấn nạn phân biệt chủng tộc</mark> xảy ra ở Canada đối với nạn nhân là mẹ và chị gái Chang do có ngoại hình và gốc gác của người Trung Quốc ở châu Á chỉ qua câu nói: "Cô để rớt virus corona kìa". Chuyện này đã được quay video lại và<mark> là dấy lên cộng đồng người châu Á nói chung</mark> khi<mark> bị </mark>cảm thấy  <mark>bị </mark>xúc phạm và phân biệt đối xử đối với những cáo buộc không có căn cứ của người gốc Á về vấn đề dịch Covid-19 bùng phát từ Vũ Hán, Trung Quốc.<br>-Tóm tắt câu chuyện thứ hai: Ông Tạ Hoàng Kiên là người bệnh nhân dương tính với Covid-19 cao tuổi nhất tại Việt Nam và đã được chữa khỏi vào ngày 21/2 tại khoa nhiễm D, bệnh viện Bệnh Nhiệt đới TP.HCM. Ông là người không hề có kiến thức cũng như là khái niệm về dịch bệnh Covid-19. Ông là Việt kiều Mỹ vậy nên người nhà muốn đến thăm ông nhưng mà ông bảo "nhà một người nhiễm là đủ rồi". <mark>(dài nhưng chưa đầy đủ nội dung)</mark><br><br>Câu 2:<br><mark>Qua hai câu chuyện trên, cách ửng xử giữa người</mark> <mark>(câu thiếu chủ ngữ)</mark> với người hoàn toàn khác nhau, đầu tiên phải nói đến rằng cả 2 người đều đang sống trong thời điểm dịch bùng phát rất nhanh và mạnh ở mọi thời điểm trên thế giới. Tiếp theo là sự khác nhau giữa 2 người đàn ông đấy là người đàn ông ở Canada thì chưa bị lây nhiêm còn ông Tạ Hoàng Kiên thì đã bị xác nhận là nhiễm rồi. Nhưng sự khác biệt lớn giữa 2 người đàn ông đấy là người đàn ông Canada không hề coi Covid-19 là một nạn dịch mà nghĩ rằng đây là trò đùa, là cái cơ cho sự xúc phạm và phân biệt chủng tốc đối với người Châu Á nói chung. Nhưng đối với ông <mark>Tạ Hoàng Kiên </mark>thì tuy là ông không hề có kiến thức về nạn dịch này nhưng mà ông không coi đấy là trò đùa mà tỏ ra lo lắng và bàng hoàng trước tin mình bị bệnh và ông luôn phối hợp và làm theo lời chính quyền điều trị cách li, từ chối gặp gia đình để bảo vệ gia đình và người thân trước đại dịch.<br><br>Câu 3:<br>Ta có thể thấy rằng, dịch bệnh đã lan ra toàn cầu và ảnh hưởng đến tất cả các nước về chính trị, kinh tế cũng như là người dân khiến cho mọi nước đều lo lắng chung tay chống dịch. Vì vậy việc có văn hóa về việc ứng xử với nhau trong thời điểm này là rất quan trọng vì nó đã nói lên nhiều tranh cãi về cách đối xử với nhau cũng như là phân biệt nhau tại các quốc gia. Vì vậy trong thời điểm này, mỗi chúng ta nên có một tinh thần trách nhiệm cao như là trau dồi kiến thức về dịch <mark>cũng như là không phân biệt cũng như là </mark>kì thị  những người đến từ vùng dịch khi mà họ đã chấp hành luật cách ly của chính phủ. Và chúng ta cũng nên lên án những hành vi xấu về vấn nạn phân biệt chúng tộc để mọi người có cái nhìn khác về việc này quan trọng đến mức nào và cũng lên án những người vô ý thức cũng như là những người coi đây là trò đùa và gây ảnh hường xấu đến mọi người ví dụ như là những người không chịu hợp tác. Từ đó mọi người cùng nâng cao ý thức chống dịch với nhau.<br>(<mark>chú ý diễn đạt còn rườm rà</mark>)<br>Câu 4: <br>Việt Nam được các nước đánh giá là có những bước phòng chống dịch rất tốt dù về mặt kinh tế chúng ta còn đang hạn hẹp. Việt nam đã sớm nhận thức được những nguy cơ cao về mặt bùng phát của dịch bệnh có thể ảnh hưởng đến nền kinh tế lớn đến như thế nào nên chính phủ Việt Nam đã hành động kịp thời và đúng đắn. Đầu tiên đó chính là đình chỉ tất cả các chuyến bay đến vafd di từ Trung Quốc cũng như là đóng cửa hết tất cả mọi trường học và sau đó là hạn chế xuất nhập cảnh ở những nơi là tâm dịch hoặc có biểu hiện dịch. Chính phủ đã áp dụng hàng loạt các biện pháp khác nhau như là cách ly 14 ngày bắt buộc đối với bất kỳ ai nhập cảnh và cách ly những người nhiễm virus và theo dõi bất cứ ai đã tiếp xúc với người bệnh và cũng như là có tinh thần giám sát co với tất cả những người hay những nơi có biểu hiện.  Nhưng quan trọng nhất dó chính là hàng động tập thể và có trách nhiệm trong chống dịch ở Việt Nam như là đeo khẩu trang mọi nơi cũng như là tuyên truyền cách phòng chống dịch và quan trọng là sự tin tưởng của người dân vào chính phủ. Vậy nên em đánh giá rằng chúng ta đã và đang làm rất tốt.<br>(<mark>Con đặt câu quá dài</mark>)<br>Phần 2:<br><br>Mỗi nhà thơ mang đến một phong cách riêng, một cái tôi riêng, sự cảm nhận riêng đem lại <mark>cho </mark>sư phong phú cho văn học Việt Nam <mark>và(chỗ này nên ngắt câu)</mark> Xuân Diệu chính là một trong những làn gió mới đến với văn học Việt Nam, một cái tôi mãnh liệt <mark>trong đó có thể hiện qua bài thơ</mark> "Vội vàng"<br>Cái tôi của Xuân Diệu trong bài thơ trước hết là một cái tôi táo bạo cũng như là mãnh liệt, điều đó được thể hiện qua bốn dòng thơ đầu. Qua đó ta có thêt hất, ông là một người có khát khao cháy bỏng mãnh liệt, điệp ngữ tôi muốn đã làm góp <mark>phần lên một thứ nhanh mạnh đã góp phần tạo</mark> nên sự khát khao của thi sĩ Xuân Diệu. Đó là ước muốn tắt nắng và buộc gió vì nó chứa một tinh thần khao khát mãnh liệt khi mà đó là ước muốn can dự vào quy luật của tạo hóa trước sự ảnh hưởng của thời gian. Ông muốn thế bởi vì ông<mark> không muốn màu đừng nhạt </mark>mất và để hương đừng bay đi, ông muốn giữ mọi vật để giữ được mãi sự sắc xuân dù đó là điều không thể, có thể nói rằng đây là một tình yêu đối với cuộc đời.<br>Do khao khát cuộc sống mãnh liệt tới vậy, nên ông mới nhìn thấy vẻ đẹp của nó, <mark>một cái tôi đầy tính tích cực. Đó là một thiên nhiên bình dị tràn đầy hơi th</mark>ở tươi mát của cuộc sống, những hình ảnh đầy sự quen thuộc khi nói về ong bướm, tuần tháng mật, hoa, đồng nội xanh rì, cành tơ phơ phát,   yến anh bởi nó đã được thổi hồn cuộc sống, chính tác giả đã khiến cho mọi vật đều trở nên tươi đẹp. Khung cảnh thiên nhiên không chỉ tĩnh lặng mà còn náo động linh hoạt với những hình ảnh liên tưởng độc đáo của thi nhân, tác giả đã khiên cho ánh nắng được nhân hóa vì những tia nắng đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên tràn đầy sắc xuân. Trong những câu thơ tiếp theo, nhà thơ như nhận ra rằng mọi cuộc vui chỉ kéo dài trong một phút giây ngắn ngủi và nó sắp vụt biến mất cũng như là những dự cảm về sự mong anh<br> (<mark>Chú ý đặt câu, dùng từ, diễn đạt cần chính xác hơn; chú ý dẫn chứng cần đưa vào ngoặc kép</mark>)<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 01:56:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524549622</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thiên An (1)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524552848</link>
         <description><![CDATA[<div>I, Đọc hiểu:<br>Câu 1: <br>Câu chuyện thứ nhất kể về việc Ingrid Chang, một người Canada gốc Đài Loan cùng mẹ và chị gái mình bị một người đàn ông giễu cợt với những từ ngữ mỉa mai, có phần kỳ thị của tư tưởng phân biệt chủng tộc. Những trường hợp tương tự của những bạn du học sinh người châu Á cũng được chia sẻ rất nhiều gần đây. Nguyên nhân chính lại từ những mối lo ngại vô căn cứ chỉ vì dịch bệnh Covid-19 bùng phát từ Vũ Hán, Trung Quốc, một quốc gia lớn ở châu Á.</div><div>     Câu chuyện thứ hai lại kể về một trường hợp người Việt kiều Mỹ Tạ Kiên Hoa dương tính với virus corona, được tận tình cách ly và chữa trị tại Việt Nam, giờ đây đã khỏi bệnh và được xuất viện.<br><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 01:59:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524552848</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khánh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524553955</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 02:00:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524553955</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bảo 3</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524558384</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Câu 3</strong><br>Theo em, trong thời điểm dịch bệnh như thế này, đầu tiên phải giữ an toàn cho bản thân và người khác, bằng cách tránh tiếp xúc trực tiếp. Hơn thế, không nên có thái độ tiêu cực như phân biệt đối xử hay mỉa mai nhưng người nhiễm bệnh hay bị cách ly, vì nếu đặt mình trong hoàn cảnh đó, chúng ta cũng chỉ muốn được sự giúp đỡ và thông cảm từ nhừng người khác, chứ không phải là những lời lẽ xúc  phạm.<strong><br></strong><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 02:03:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524558384</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bảo 4</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524564963</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Câu 4</strong><br>Theo em thấy, những kết quả chúng ta đạt được trong việc phòng chống dịch bệnh nằm ở sử chuẩn bị từ sớm của nhà nước và cộng đồng. Vì Việt Nam rất gần Trugn Quốc - trung tâm dịch bênh- nên từ rất sớm nước ta chủ động chống dịch, cách ly nguồn bệnh , tuyên truyền cho người dân nhanh các thông tin cần thiết. Và đặc biệt, thành công này đến từ sự hưởng ứng của toàn thể cộng đồng cùng nhau chống dịch. Cũng từ đó mà sự lây nhiễm giảm và tình hình dịch bệnh đi xuống mà vẫn giữ vững kinh tế.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 02:08:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524564963</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bảo 5 (6.5)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524571489</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Nghị luận văn học (4d)<br></strong>Bài làm<br>         Xuân Diệu là nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới, với hồn thơ nói lên tình yêu cuộc sống, con người tha thiết."Vội vàng " không chỉ là tác phẩm đặc sắc nhất trong tập "Thơ Thơ" mà còn là bài thơ hay nhất của tác giả. Trong đó, đặc sắc nhất là 13 câu thơ đầu, thể hiện tình yêu tươi đẹp với cuộc sống trần thế.<br>       Mở đầu bài thơ với những câu thơ mạnh mẽ :<br>   'Tôi muốn tắt nắng đi<br>    Cho màu đừng nhạt mất<br>    Tôi muốn buộc gió lại<br>    Cho hương đừng bay đi"<br>Điệp từ " tôi muôn" và nhịp thơ mạnh, dứt khoát, cho thấy khao khát mãnh liệt của thi sĩ. Đó là ước muốn nĩu giữ cái đẹp, bất tử hóa chúng để có thể mãi mãi tận hưởng những thứ vốn mỏng manh, ngắn ngủi. Đằng sau ước muôn đó là sự trân trọng ,năng niu và gìn giữ. (<mark>Khổ 1 cần phân tích kĩ hơn)</mark><br>        Phải chăng, sự mong muốn này xuất phát từ bức tranh thiên nhiên tươi đẹp ở khổ hai. Điệp ngữ "này đây" được lặp lại năm lần, diễn tả sự phong phú của cảnh đẹp ngay gần tác giả, không phải ở một nơi xa xôi nào đó, không phải ở một khoảng thời gian nào mà chính ngay lúc đó, khoảng khắc Xuân Diệu cảm được cái đẹp.<br>       Đặc biệt, <mark>cái nhìn trẻ</mark> của tác giả tạo nên vẻ đẹp riêng trong bức tranh mà ông vừa vẽ lên. Ong bướm vui đùa dập dìu, cành xuân hóa cành tơ đầy nhựa sống, tiếng hót say sưa của chim nhưu muốn cất lên bài ca yêu đời .<br>     Với hồn thơ phogn phú và trí tưởng tượng dồi dào, thi nhân đã tạo ra hình tượng thú vị:"thần Vui hằng gõ cửa" như niềm vui mà thần linh đã ban tặng cho thế gian vào mỗi buổi sớm, được chiêm ngưỡng ánh dương, tận hưởng sắc hương vạn vật. Cùng với đó là câu thơ tuyệt bút:<br>   " Tháng giêng ngon như một cặp môi gần"<br>Hình ảnh so sánh vô cùng độc đáo và mơi lạ, như thể Xuân Diệu đang "tỏ tình " với thiên nhiên vậy. "Cặp môi gần" căng tràn tươi trẻ, mê đắm và quyến rũ . Từ ngon được thốt lên nhưu khao khát tận hưởng thiên nhiên,  tuổi trẻ và cuộc đời. Phép so sánh như biến đôi môi người phụ nữ thành trung tâm, chuẩn mực cái đẹp . " Tháng giêng " là một khái niệm thời gian vô hình , nhưng nó đã trở lên hữu hình qua hình ảnh cặp môi của thiếu nữ đấy sâu sắc.<br>"Tôi sung sướng.Nhưng vội vàng một nửa"<br>Câu thơ bị ngắt làm hai, niềm vui không trọn vẹn. Bởi Xuân Diệu nhận ra rằng điều sung sướng đấy ngắn ngủi biết bao. Dự cảm mơ hồ về sự ngắn ngủi kiếp người.<br>" Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân"<br>Hai câu thơ như hai bản lề khép lại tâm trạng vừa say đắm cuộc sống tình yêu vừa bất an lo lắng vì thời gian trôi quá nhanh ,tuổi trẻ một đi không trở lại .<br>Ta có thể thấy, bằng những hình thức nghệ thuật <mark>điêu luyện,</mark> sự kết hợp nhuần nhuyễn giọng điệu say mê cùng sáng tạo độc đáo, Xuân Diệu cho ta thấy được cái tôi mãnh liệt và vẽ đẹp tuyệt trần thế Trong cuộc sống, quyến rũ nhất chính là con người giữa tuổi trẻ và tình yêu. Vì vậy hãy sống tha thiết, say đắm tận hưởng mỗi ngày của ta được sống trọn vẹn.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 02:14:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524571489</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khánh Ly</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524611270</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu 2 lạc đề</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/514538342/582f620a291a79c08df4339b2b84ae86/___ngh__lu_n_XH.docx" />
         <pubDate>2020-04-23 02:47:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524611270</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thiên An (2)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524615624</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu 2: Cách ứng xử giữa con người với nhau ở hai câu chuyện hoàn toàn khác nhau. Ở câu chuyện đầu tiên, người đàn ông kì thị người châu Á chỉ bởi vì tình hình dịch bệnh phức tạp này bắt nguồn từ Trung Quốc, một quốc gia lớn ở châu lục này. Mặt khác, sự động viên và sự tử tế của các nhân viên y tế trong câu chuyện hai đã phần nào vực dậy tinh thần của bệnh nhân, giúp ông chống chọi với căn bệnh nguy hiểm này. Sự khác nhau trong cách ứng xử này có thể do hoàn cảnh khác nhau mà mỗi người dân mỗi nước gặp phải. Ở một đất nước cách xa Trung Quốc cả nửa địa cầu, một số người dân với tư tưởng của tư bản chủ nghĩa, còn thơ ơ coi dịch bệnh là trò đùa, đem người châu Á, ở đây cụ thể là bạn du học sinh gốc Trung Quốc, ra để đổ lỗi cho sự lây lan của dịch bệnh. Trong khi đó, ở một đất nước ngay giáp Trung Quốc, con người với tư tưởng chủ nghĩa xã hội, đã đồng lòng và tận tình cứu giúp dân mình vượt qua bệnh tật, bởi họ ý thức được dịch bệnh vô cùng nguy hiểm này có thể ảnh hưởng rất nặng đến toàn thể đất nước.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 02:50:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524615624</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hương 2 (7.5 điểm)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524616315</link>
         <description><![CDATA[<div>Bằng nghệ thuật điệp ngữ, điệp cấu trúc "Tôi muốn...." và tạo những câu sóng đôi đã thể hiện ước muốn táo bạo của nhà thơ. "Nắng" và "gió" là những thú thuộc về tự nhiên mà Xuân Diệu lại muốn "tắt nắng", "buộc gió" như muốn chặn bước đi của thời gian để lưu giữ hương sắc cuộc đời. Cảnh vật đã hiện lên dưới con mắt cảu nhà thơ thật phong phú, tươi ddpj qua chín câu thơ tiếp theo:<br>"Của ong bướm này đây tuần tháng mật<br>Này đây hoa của đồng nội xanh rì<br>Này đây là của cành tơ phơ phất<br>Của yến anh này đây khúc tình si<br>Và này đây ánh sáng chớp hàng mi<br>Mỗi buổi sớm thàn Vui hằng gõ cửa<br>Tháng giêng ngon như một cặp môi gần<br>Tôi sung sướng. nhưng vội vàng một nửa<br>Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân"<br>Với những hình ảnh: "ong bướm", "hoa", "lá", "yến anh", "ánh sáng","thần Vui" đã hiện lên bức tranh sinh động vui tươi, căng đầy sức sống, tràn ngập xuân tình.<br>Điệp từ "của" đã thể hiện sự gắn bó, giao hòa giữa con người với con người, thiên nhiên với thiên nhiên. Xuân Diệu đã sử dụng nghệ thuật so sánh "Tháng giêng như cặp môi gần' đã làm nổi bật sự hấp dẫn, gợi cảm, quyến rũ của bức tranh mùa xuân. Trước bức tranh ấy, nhà thơ đã không thể giấu nỗi niềm sung sướng, hạnh phúc, yêu đời "Tôi sung sướng..."<br>Cách dùng từ "một nửa" là một sự mới lạ kết hợp với các từ ngữ 'sung sướng", "vội vàng", "hoài xuân" thể hiện hai trạng thái cảm xúc đối lập sung sướng và tiếc nuối, ngoài ra còn thể hiện lòng yêu đời, muốn gắn bó với cuộc sống trần thế. Qua khổ thơ thứ hai, tác giả đã khẳng định cái tôi táo bạo và tình yêu tha thiết, đắm say với cuộc sống nơi trần thế và thể hiện quan niệm thẩm mĩ mới mẻ là vẻ dẹp của con người trong tuổi trẻ và tình yêu là chuẩn mực.<br>Cái "tôi"  trong "Vội vàng' của Xuân Diệu đã thể hiện được bản ngã của mình trong việc thể hiện"niềm khao khát giao cảm mãnh liệt với cuộc đời". Đó là cái tôi được sống, được yêu, khát khao tận hưởng và không thoát li khỏi hiện thực. Bài thơ "Vội vàng" của Xuân Diệu đã xây dựng được một cái tôi tích cực, lạc quan trong thơ mới.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 02:51:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524616315</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524643097</link>
         <description><![CDATA[<div>Đức Long (2)<mark> (3 điểm)</mark><br>Phần 1<br>Câu 1:<br>- Nội dung đoạn 1 là sự phân biệt đối xử với những người đến từ Trung Quốc và châu Á<br>- Nội dung đoạn 2 là câu chuyện của bệnh nhân thứ 7 chống chọi lại với bệnh dịch covid-19<br>Câu 2:<br>- Ở câu chuyện đầu tiên là sự thiếu tôn trọng còn ở câu chuyện thứ 2 là sự<mark> đối trọng</mark> tử tể của các bác sĩ<mark> (chép bài)</mark><br>- Theo em thì dịch bệnh bắt đầu từ Trung Quốc nên có rất nhiều người kị thị họ và kể cả những người đến từ châu Á ví dụ như đã có rất nhiều người Việt Nam đã bị đánh đập ở nước ngoài khi đeo khẩu trang ra ngoài đường do họ nghĩ chỉ những người bị bệnh mới đeo khẩu trang. Còn ở nước ta mọi người đều đoàn kết để chống lại dịch bệch nên không ai kì thị lẫn nhau.<br>Câu 3:<br>  Trước tình hình dịch bệnh đang lan rộng toàn cầu và có nhiều diễn biến phức tạp như hiện nay chúng ta nên đoàn kết để chống lại dịch bệnh nguy hiểm này. Nếu chúng ta ứng xử tốt thì sẽ giúp cho rất nhiều người ví dụ như là khi chúng ta chấp hành nghiêm mọi chỉ thị của thủ tướng thì cũng góp 1 phần cho đất nước.<br>Câu 4:<br>  Việt Nam được coi là một trong những quốc gia phòng chống dịch covid-19 tốt nhất. Nhờ những chỉ thị đúng đắn của thủ tướng chính phủ chúng ta đã phòng chống dịch hiệu quả. Và không thể không kể đến những y bác sĩ ở tuyến đầu chống dịch đã chữa trị cho hơn 200 bệnh nhân. Và cả các anh bộ đội sẵn sàng <mark>lên vùng cao phòng chống những người ở nước ngoài về </mark>và nhường chỗ ở cho các bệnh nhân bị cách ly. Để duy trì được phát triển kinh tế chính phủ và các ngân hàng đã có rất nhiều hộ trợ cho những người mất việc do covid-19 và các doanh nghiệp đang gặp khó khăn. Bên cạnh đó cũng rất nhiều người làm từ thiện ví dụ như ATM gạo miễn phí, phát thịt, mì tôm miễn phí. Kết quả mà chúng ta đã đạt được là nhờ sự đoàn kết của toàn dân ta. Có thể nói chúng ta đã bước đầu thành công trong việc chống lại dịch covid-19</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 03:13:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524643097</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hồng Phi (5.5)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524658167</link>
         <description><![CDATA[<div>Phần I: Đọc hiểu<br>Câu 1: <br>Câu chuyện 1: cách đối xử thiếu văn minh, chế giễu, sự phân biệt, kì thị của những quốc gia khác với những người châu Á, đặc biệt là Trung Quốc vì là nơi phát tán dịch bệnh Covid-19.<br>Câu chuyện 2: cách ứng xử hợp lí, cần thiết khi biết mình bị mắc bệnh Covid-19. <mark>Sự cô đơn, nhiều lúc cảm thấy tuyệt vọng khi chữa bệnh.</mark><br><br>Câu 2: <br> Người ở câu chuyện thứ nhất có cách ứng xử rất thiếu văn minh, còn người ở câu chuyện thứ hai lại có cách ứng xử tuyệt vời. Nguyên nhân<mark> gây ra </mark>sự khác nhau đó là do sự thiếu hiểu biết của cộng đồng về đại dịch Covid-19. Không phải ai là ngừoi châu Á cũng mắc bệnh Covid, thay vì ra ngoài chế giễu, bôi nhọ danh dự của người khác thì mình cũng nên ở trong nhà để tránh dịch, tránh đi ra đường khi không cần thiết. <br><br>Câu 3: <br>Theo em, trong những ngày dịch bệnh đang căng thẳng ở nhiều quốc gia thì chúng ta nên có những cách ứng xử đúng đắn trong cộng đồng. Đó là không chỉ trích, kì thị người châu Á, điều đó không làm thế giới xoá bỏ được dịch bệnh, không làm chúng ta trở nên hài hước hơn mà chỉ chứng tỏ mình là một ngừoi thiếu hiểu biết, ngu xuẩn. Thứ hai là không tranh nhau mua nhiều đồ về để dự trữ. Việc chúng ta đổ xô tranh nhau đi mua đồ cũng đang góp phần làm cho virus tăng nhanh bởi vì tụ tập đông người. Nếu phát hiện mình có những dấu hiệu mắc bệnh Covid thì phải nhanh chóng báo cáo để đi cách ly và chữa bệnh, không trốn cách ly để tránh lây lan cho nhiều người hơn, hãy trở nên có ý thức để tốt cho bản thân và mọi người, vì cộng đồng.<br><br>Câu 4: <br>Theo em, kết quả mà chúng ta đạt được không phải là ngẫu nhiên, mà do chính phủ nước ta đã đề phòng và cảnh báo người dân ngay khi mà dịch bệnh bùng phát. Biết rõ được sự nguy hiểm của dịch bệnh Covid-19, nước ta đã nhanh chóng đưa ra các biện pháp để ngăn ngừa dịch bệnh. Đàu tiên là bắt những ngừoi mắc bệnh và những người tiếp xúc với ngừoi mắc bệnh đi cách li. Sau đó cho các trường học và các chuyến bay từ tâm dịch bệnh đóng cửa. Chính phủ ra lệnh cho người dân đóng cửa, bắt đầu giãn cách xã hội. Không ai càu nhàu, phản đối,  tất cả đều đồng lòng cùng nhà nước chống dịch. Như vậy, không chỉ mỗi chính phủ mà cả nhà nước, tất cả những ngừoi dân đều có ý thức chống dịch như chống giặc. Sự lây nhiễm mà giảm thì kinh tế của nước ta cũng vẫn ổn định.<br><br>Phần 2:<br><mark>Cái “tôi” của Xuân Diệu là cái tôi táo bạo, mãnh liệt. Điều đó được thể hiện trước hết qua bốn câu thơ đầu bài thơ Vội vàng: (Mở bài)</mark><br>                 Tôi muốn tắt nắng đi<br>                Cho màu đừng nhạt mất<br>                 Tôi muốn buộc gió lại<br>                 Cho hương đừng bay đi<br>Đó là những câu thơ năm chữ ngắn gọn mà đầy ấn tượng. Điệp từ “tôi muốn” kết hợp với những động từ mạnh “tắt”, “buộc” tạo ra những cặp sóng đôi làm cho câu thơ có tiết tấu trở nên nhanh mạnh, dứt khoát góp phần thể hiện khát khao mãnh liệt, thiết tha của thi sĩ. Ước muốn “tắt nắng”, “buộc gió” của tác giả giống như muốn can thiệp vào tạo hoá để chặn bước đi của thời gian, lưu giữ hương sắc cuộc đời. Qua đây, ta có thể thấy được tác giả đã khẳng định cái tôi của cá nhân: Ước muốn táo bạo, khát vọng mãnh liệt, tình yêu tha thiết với cuộc đời. Không chỉ vậy, qua khổ thơ tiếp theo, ta còn nhận ra cái tôi của Xuân Diệu là cái tôi trữ tình đầy tích cực:<br>                   Của ong bướm....<br>                   .... Chảng bao giờ nữa.<br>Trước hết qua 9 câu thơ đầu, ta thấy bức tranh thiên nhiên mùa xuân với những hình ảnh ong bướm, hoa lá... trở nên sinh động, vui tươi, căng đầy sức sống, tràn ngập xuân tình. Điẹp từ “của” , “này đây” <br><br><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-23 03:25:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524658167</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khánh Ly 2</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524659734</link>
         <description><![CDATA[<div>(7.75 điểm)</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/514538342/4ead533dca80a5af6ced73412e65ac83/Ph_n_II_.docx" />
         <pubDate>2020-04-23 03:27:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524659734</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hùng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524659942</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/525216039/b30bb6461f1c43b6a32a49a677c3ad1f/15876125152015724433348171611227.jpg" />
         <pubDate>2020-04-23 03:27:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524659942</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524663282</link>
         <description><![CDATA[<div>Tùng lâm</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/516619479/7d6498053eafb0b64bd6c7b8d96736f2/image.jpg" />
         <pubDate>2020-04-23 03:30:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524663282</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524668011</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/515597140/cecf515bd6d3ce888be8cdaa9f22f595/7FA7B77C_8E25_48C2_9858_6979EE73D172.jpeg" />
         <pubDate>2020-04-23 03:34:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524668011</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524668734</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/543440052/0eef809a97a709e66f74800f9eb7133c/inbound6537783076914249594.jpg" />
         <pubDate>2020-04-23 03:35:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524668734</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nam Hải (7.5 điểm)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524669162</link>
         <description><![CDATA[<div>Mặt 2</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/515519821/def2a00f8084184cd6076801916ed2b2/IMG_1656.jpg" />
         <pubDate>2020-04-23 03:35:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524669162</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524669383</link>
         <description><![CDATA[<div>TÙNG LÂM (7 điểm)</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/516619479/0af71e69a5fdd702211079a86199d0a0/image.jpg" />
         <pubDate>2020-04-23 03:36:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524669383</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nam Hải</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524669763</link>
         <description><![CDATA[<div>Mặt 3</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/515519821/8d54d8b56d5cff2d9cc20aaa99faabf9/IMG_1657.jpg" />
         <pubDate>2020-04-23 03:36:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524669763</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524669951</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/515597140/75991c878c7b673f96069d0b3cda5862/image.jpg" />
         <pubDate>2020-04-23 03:36:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524669951</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nam Hải</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524670086</link>
         <description><![CDATA[<div>Mặt 4</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/515519821/2e0aa51c6cc99c67b8063e7f3bd4eaf8/IMG_1658.jpg" />
         <pubDate>2020-04-23 03:36:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524670086</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chí Khánh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524671442</link>
         <description><![CDATA[<div>trang1</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/520020849/01f0402869cd2823efb5326d11ddb5cd/94205826_268041521031361_2495728611496034304_n.jpg" />
         <pubDate>2020-04-23 03:38:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524671442</guid>
      </item>
      <item>
         <title>trà my</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524671837</link>
         <description><![CDATA[<div>phần2</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/543351238/c41796ecc65960f508c410bb45a0e569/94488242_705756786898963_2049367082922934272_n.jpg" />
         <pubDate>2020-04-23 03:38:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524671837</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chí Khánh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524672522</link>
         <description><![CDATA[<div>trang2</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/520020849/6e8442a091f3deae4bbd388cb5d36752/94687421_2576585715890539_4369818504270970880_n.jpg" />
         <pubDate>2020-04-23 03:39:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524672522</guid>
      </item>
      <item>
         <title>trà my (7.25 điểm)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524672709</link>
         <description><![CDATA[<div>phần 2 kết bài</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/543351238/f759e6f137cbca0d71e8330f3aea0fcd/94229414_1107905176257615_3233075759216066560_n.jpg" />
         <pubDate>2020-04-23 03:39:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524672709</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chí Khánh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524672999</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/520020849/e3325c6b74197aacf1b8766bbd914149/94326230_549299646013116_5365000012012978176_n.jpg" />
         <pubDate>2020-04-23 03:39:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524672999</guid>
      </item>
      <item>
         <title>trà my</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524673450</link>
         <description><![CDATA[<div>phần 1 ; câu 1 2</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/543351238/72f76bc11c7a3119fa999ffd00d3e2fd/94369498_293717528280213_2597073888173096960_n.jpg" />
         <pubDate>2020-04-23 03:40:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524673450</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chí Khánh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524673731</link>
         <description><![CDATA[<div>trang4</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/520020849/3a6cd0c9fa0841c60b7cf54d6b5e0f78/94328753_3077358138953440_4747646171709702144_n.jpg" />
         <pubDate>2020-04-23 03:40:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524673731</guid>
      </item>
      <item>
         <title>trà my</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524673981</link>
         <description><![CDATA[<div>phần 1: bài 3 4</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/543351238/0b9bcf08fbeea0eb6ef5fe184c035d5a/93796296_2657678954466433_507545480893300736_n.jpg" />
         <pubDate>2020-04-23 03:40:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524673981</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chí Khánh (6.75 điểm)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524674336</link>
         <description><![CDATA[<div>trang5</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/520020849/be0946d1f3f36f7599460d6450297220/93823039_2885896024820445_6758359566875885568_n.jpg" />
         <pubDate>2020-04-23 03:40:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524674336</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nam Hải </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524674426</link>
         <description><![CDATA[<div>Mặt 1<br>Câu 1:<br>- Câu <mark>truyện</mark> đầu tiên nói về việc lên án của một phụ nữ người Canada gốc Hoa lên mạng xã hội khi bị một người đàn ông xúc phạm và tỏ ra cười cợt. Dường như người phụ nữ này cho rằng ông ta không chỉ xúc phạm đến cô và gia đình cô mà còn xúc phạm với toàn thể người dân Châu Á nói chung.<br>-<mark> Câu truyện thứ hai kể về câu chuyện</mark> của một người đàn ông lớn tuổi, người Việt Kiều đã sống với bệnh tật ra sao và quá trình hồi phục của ông diễn ra như thế nào khi phải cách ly rất xa nhà. </div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/515519821/cb29d91007cf6c750ca3556ca49f12fa/IMG_1655.jpg" />
         <pubDate>2020-04-23 03:40:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thomnth/gtqghdt6i2y4go0o/wish/524674426</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
