<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>KHỐI 4 by Hằng Nguyễn</title>
      <link>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2024-09-15 13:29:20 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-05-05 16:02:06 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title></title>
         <author>mekoolbao</author>
         <link>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3120361965</link>
         <description><![CDATA[<p>Khi tôi lên 8 hay 9 tuổi gì đó, tôi nhớ thỉnh thoảng mẹ tôi vẫn nướng bánh mì cháy khét. Một tối nọ, mẹ tôi về nhà sau một ngày làm việc dài và bà làm bữa tối cho cha con tôi. Bà dọn ra bàn vài lát bánh mì nướng cháy, không phải cháy xém bình thường mà cháy đen như than. Tôi ngồi nhìn những lát bánh mì và đợi xem có ai nhận ra điều bất thường của chúng và lên tiếng hay không. Nhưng cha tôi chỉ ăn miếng bánh của ông và hỏi tôi về bài tập cũng như những việc ở trường học như mọi hôm. Tôi không còn nhớ tôi đã nói gì với ông hôm đó, nhưng tôi nhớ đã nghe mẹ tôi xin lỗi ông vì đã làm cháy bánh mì.</p><p>Và tôi không bao giờ quên được những gì cha tôi nói với mẹ tôi: "Em à, anh thích bánh mì cháy mà."</p><p>Đêm đó, tôi đến bên chúc cha tôi ngủ ngon và hỏi có phải thực sự ông thích bánh mì cháy. Cha tôi khoác tay qua vai tôi và nói:</p><p>"Mẹ con đã làm việc rất vất vả cả ngày và mẹ rất mệt. Một lát bánh mì cháy chẳng thể làm hại ai con ạ, nhưng con biết điều gì thực sự gây tổn thương cho người khác không? Những lời chê bai trách móc cay nghiệt đấy."</p><p>Rồi ông nói tiếp: "Con biết đó, cuộc đời đầy rẫy những thứ không hoàn hảo và những con người không toàn vẹn. Cha cũng khá tệ trong rất nhiều việc, chẳng hạn như cha chẳng thể nhớ được sinh nhật hay ngày kỷ niệm như một số người khác.</p><p>Điều mà cha học được qua nhiều năm tháng, đó là học cách chấp nhận sai sót của người khác và chọn cách ủng hộ những khác biệt của họ. Đó là chìa khoá quan trọng nhất để tạo nên một mối quan hệ lành mạnh, trưởng thành và bền vững con ạ.</p><p>Cuộc đời rất ngắn ngủn để thức dậy với những hối tiếc và khó chịu. Hãy yêu quý những người cư xử tốt với con, và hãy cảm thông với những người chưa làm được điều đó."</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-15 13:31:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3120361965</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>mekoolbao</author>
         <link>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3120362115</link>
         <description><![CDATA[<p>Ngày xưa, có một người đàn bà nghèo sinh được ba cô con gái. Bà rất yêu thương các con, bà lo cho các con từng li từng tí. Nhà nghèo, bà phải làm lụng vất vả để nuôi các con nhưng bà không hề phàn nàn.</p><p>Được mẹ yêu thương chăm sóc, ba cô con gái lớn nhanh như thổi. Cả ba đều đẹp như trăng rằm. Thế rồi lần lượt hết cô này đến cô khác di lấy chồng, bà mẹ ở nhà một mình.</p><p>Năm tháng trôi qua, bà mẹ tuổi mỗi ngày một già, sức mỗi ngày một yếu. Một hôm, bà thấy trong người mệt mỏi, bà biết mình không sống được bao lâu nữa, bà nhớ các con nhưng cả ba cô gái đều ở xa quá nên bà không thể đến thăm các con được. Bà liền nhớ Sóc con đưa thư cho ba cô gái, bà dặn Sóc:</p><p>- Sóc khôn ngoan, Sóc hãy nói với các con ta là ta đang ốm và báo chúng về ngay thăm ta Sóc nhé!</p><p>Sóc con vâng lời mang thư đi. Sóc đi ròng rã một ngày một đêm đến nhà cô chị cả, cô chị cả đang cọ chậu. Sóc con đưa thư cho cô và nói:</p><p>- Chị cả ơi! Mẹ chị đang ốm đấy, mẹ chị muốn gặp chị. Chị hãy về ngay cho mẹ chị gặp.</p><p>Nghe Sóc nói, cô cả đáp:</p><p>- Thật á Sóc? Mẹ chị đang ốm à? Ôi! Chị buồn quá! Chị thương mẹ chị quá! Chị cũng muốn về thăm mẹ chị ngay, nhưng chị còn phải cọ xong mấy cái chậu này đã.</p><p>Nghe chị cả nói xong, Sóc con giận dữ:</p><p>- Thương mẹ, thương mẹ mà lại còn cọ chậu rồi mới đi thăm mẹ. Thôi cứ ở nhà mà cọ chậu.</p><p>Ngay lúc đó cô gái ngã lăn ra đất, biến thành một con rùa to bò ra khỏi nhà đi mãi.</p><p>Sóc con lại đi đến nhà cô gái thứ hai. Phải mất ròng rã một ngày, một đêm nữa thì Sóc đến được nhà cô hai. Cô hai đang xe chỉ. Sóc con đưa thư rồi nói với cô hai:</p><p>- Chị hai ơi! Mẹ chị đang ốm đấy, mẹ chị muốn gặp chị. Chị hãy đến gặp mẹ đi.</p><p>Nghe Sóc con nói, cô hai đáp:</p><p>- Thật ư Sóc? Mẹ chị đang ốm à? Ôi! Chị thương mẹ chị quá! Chị muốn về thăm mẹ yêu quý của chị ngay, nhưng chị còn bận xe cho xong chỗ chỉ này đã.</p><p>Nghe cô hai nói, Sóc con giận dữ:</p><p>- Thương mẹ, thương mẹ mà lại còn để xe chỉ đã rồi mới đi thăm mẹ. Thôi được! Nếu thế thì cứ ở nhà mà xe chỉ suốt đời.</p><p>Sóc con vừa nói xong thì cô hai biến thành con nhện, suốt đời giăng chỉ.</p><p>Sóc con lại đi đến nhà cô gái út. Cô đang nhào bột. Sóc con đưa thư cho cô út. Đọc thư xong cô hốt hoảng, tát tả đi thăm mẹ ngay.</p><p>Thấy cô út thật tình thương mẹ, Sóc con âu yếm nói:</p><p>- Chị út ơi, chị đúng là người con có hiếu. Mọi người luôn yêu mến chị, các con chị chắc chắn sau này cũng rất ngoan ngoãn và hiếu thảo như chị vậy.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-15 13:31:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3120362115</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>mekoolbao</author>
         <link>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3120362708</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu chuyện bó đũa</p><p>1. Ngày xưa, ở một gia đình kia, có hai anh em. Lúc nhỏ, anh em rất hoà thuận. Khi lớn lên, anh có vợ, em có chồng, tuy mỗi người một nhà nhưng vẫn hay va chạm.</p><p>2. Thấy các con không yêu thương nhau, người cha rất buồn phiền. Một hôm, ông đặt một bó đũa và một túi tiền trên bàn, rồi gọi các con, cả trai, gái, dâu, rể lại và bảo:</p><p>- Ai bẻ gãy được bó đũa này thì cho thưởng cho túi tiền.</p><p>Bốn người con lần lượt bẻ bó đũa. Ai cũng cố hết sức mà không sao bẻ gãy được. Người cha bèn cởi bó đũa ra, rồi thong thả bẻ gãy từng chiếc một cách dễ dàng.</p><p>3. Thấy vậy, bốn người con cùng nói:</p><p>- Thưa cha, lấy từng chiếc mà bẻ thì có khó gì!</p><p>Người cha liền bảo:</p><p>Đúng. Như thế là các con đều thấy rằng chia lẻ ra thì yếu, hợp lại thì mạnh. Vậy các con phải biết thương yêu, đùm bọc lẫn nhau. Có đoàn kết thì mới có sức mạnh.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-15 13:32:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3120362708</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>mekoolbao</author>
         <link>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3120362977</link>
         <description><![CDATA[<p>Ngày xưa, có một cậu bé được mẹ cưng chiều nên rất nghịch và ham chơi. Một lần, bị mẹ mắng, cậu vùng vằng bỏ đi. Cậu la cà khắp nơi, mẹ cậu ở nhà không biết cậu ở đâu nên buồn lắm. Ngày ngày mẹ ngồi trên bậc cửa ngóng cậu về. Một thời gian trôi qua mà cậu vẫn không về. Vì quá đau buồn và kiệt sức, mẹ cậu gục xuống. Không biết cậu đã đi bao lâu. Một hôm, vừa đói vừa rét, lại bị trẻ lớn hơn đánh, cậu mới nhớ đến mẹ.</p><p>-“Phải rồi, khi mình đói, mẹ vẫn cho mình ăn, khi mình bị đứa khác bắt nạt, mẹ vẫn bênh mình, về với mẹ thôi”.</p><p>Cậu liền tìm đường về nhà. Ở nhà, cảnh vật vẫn như xưa, nhưng không thấy mẹ đâu. Cậu khản tiếng gọi mẹ:</p><p>– Mẹ ơi, mẹ đi đâu rồi, con đói quá ! – Cậu bé gục xuống, rồi ôm một cây xanh trong vườn mà khóc.</p><p>Kỳ lạ thay, cây xanh bỗng run rẩy. Từ các cành lá, những đài hoa bé tí trổ ra, nở trắng như mây. Hoa tàn, quả xuất hiện, lớn nhanh, da căng mịn, xanh óng ánh. Cây nghiêng cành, một quả to rơi vào tay cậu bé.</p><p>Cậu bé cắn một miếng thật to. Chát quá</p><p>Quả thứ hai rơi xuống. Cậu lột vỏ, cắn vào hạt quả. Cứng quá.</p><p>Quả thứ ba rơi xuống. Cậu khẽ bóp quanh quanh quả, lớp vỏ mềm dần rồi khẽ nứt ra một kẽ nhỏ. Một dòng sữa trắng sóng sánh trào ra, ngọt thơm như sữa mẹ.</p><p>Cậu bé ghé môi hứng lấy dòng sữa ngọt ngào, thơm ngon như sữa mẹ.</p><p>Cây rung rinh cành lá, thì thào :</p><p>“Ăn trái ba lần mới biết trái ngon. Con có lớn khôn mới hay lòng mẹ”.</p><p>Cậu oà lên khóc. Mẹ đã không còn nữa. Cậu nhìn lên tán lá, lá một mặt xanh bóng, mặt kia đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con. Cậu ôm lấy thân cây mà khóc, thân cây xù xì, thô ráp như đôi bàn tay làm lụng của mẹ. Nước mắt cậu rơi xuống gốc cây, Cây xòa cành ôm cậu, rung rinh cành lá như tay mẹ âu yếm vỗ về.</p><p>Cậu kể cho mọi người nghe chuyện về người mẹ và nỗi ân hận của mình…</p><p>Trái cây thơm ngon ở vườn nhà cậu, ai cũng thích. Họ đem về gieo trồng khắp nơi và đặt tên là Cây Vú Sữa.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-15 13:32:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3120362977</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>mekoolbao</author>
         <link>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3120363246</link>
         <description><![CDATA[<p>Ngày xưa, có một bạn tên là Tích Chu. Bố mẹ Tích Chu mất sớm, Tích Chu ở với bà.</p><p>Hàng ngày bà phải làm việc quần quật kiếm tiền nuôi Tích Chu, có thức gì ngon bà cũng dành cho Tích Chu. Ban đêm, khi Tích Chu ngủ thì bà thức quạt. Thấy bà thương Tích Chu, có người bảo:</p><p>– Bà ơi! Lòng bà thương Tích Chu cao hơn trời, rộng hơn biển. Lớn lên, Tích Chu sẽ không khi nào quên ơn bà.</p><p>Thế nhưng lớn lên, Tích Chu lại chẳng thương bà. Bà thì suốt ngày làm việc vất vả, còn Tích Chu suốt ngày rong chơi. Vì làm việc vất vả, ăn uống lại kham khổ nên bà bị ốm. Bà lên cơn sốt nhưng chẳng ai trông nom. Tích Chu mãi rong chơi với bạn bè, chẳng nghĩ gì đến bà đang ốm. Một buổi trưa, trời nóng nực, cơn sốt lên cao, bà khát nước quá liền gọi:</p><p>– Tích Chu ơi, cho bà ngụm nước. Bà khát khô cổ rồi!</p><p>Bà gọi một lần, hai lần…rồi ba lần nhưng vẫn không thấy Tích Chu đáp lại. Mãi sau Tích Chu thấy đói mới chạy về nhà kiếm cái ăn. Tích Chu ngạc nhiên hết sức thấy bà biến thành chim và vỗ cánh bay lên trời. Tích Chu hoảng quá kêu lên:</p><p>– Bà ơi! Bà đi đâu? Bà ở lại với cháu. Cháu sẽ mang nước cho bà, bà ơi!</p><p>– Cúc cu … cu! Cúc … cu cu! Chậm mất rồi cháu ạ, bà khát quá không thể chịu nổi phải hóa thành chim để bay đi kiếm nước. Bà đi đây, bà không về nữa đâu!</p><p>Nói rồi chim vỗ cánh bay đi. Tích Chu hoảng quá chạy theo bà, cứ nhằm theo hướng chim bay mà chạy. Cuối cùng Tích Chu gặp chim đang uống nước ở một dòng suối mát. Tích Chu gọi:</p><p>– Bà ơi! Bà trở về với cháu đi. Cháu sẽ đi lấy nước cho bà, cháu sẽ giúp đỡ bà, cháu sẽ không làm bà buồn nữa!</p><p>– Cúc …cu…cu, muộn quá rồi cháu ơi! Bà không trở lại được nữa đâu!</p><p>Nghe chim nói, Tích Chu òa khóc, Tích Chu thương bà và hối hận. Giữa lúc đó, có một bà tiên hiện ra, bà bảo Tích Chu:</p><p>– Nếu cháu muốn bà trở lại thành người thì cháu phải đi lấy nước suối Tiên cho bà cháu uống. Đường lên suối Tiên xa lắm, cháu có đi được không?</p><p>Nghe bà Tiên nói, Tích Chu mừng rỡ vô cùng, vội vàng hỏi đường đến suối Tiên, rồi chẳng một phút chần chừ, Tích Chu hăng hái đi ngay.</p><p>Trải qua nhiều ngày đêm lặn lội trên đường, vượt qua rất nhiều nguy hiểm, cuối cùng Tích Chu đã lấy được nước suối mang về cho bà uống. Được uống nước suối Tiên, bà Tích Chu trở lại thành người và về ở với Tích Chu.</p><p>Từ đấy, Tích Chu hết lòng yêu thương chăm sóc bà.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-15 13:32:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3120363246</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>mekoolbao</author>
         <link>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3120364205</link>
         <description><![CDATA[<p>Ngày xưa có 1 bà mẹ heo sinh được 3 chú heo con. Ba chú heo hay ăn nên lớn rất nhanh, khi thấy những đứa con của mình cũng đã lớn, bà mẹ heo mới nói với 3 chú heo con rằng:</p><p><em>- Các con giờ cũng đã lớn cả rồi, không còn bé bỏng như ngày xưa nữa. Giờ cũng là lúc ta cho các con ra đi và các con phải tự xây cho mỗi đứa một căn nhà. Nhưng các con phải cẩn thận, đừng để gặp chó sói mà nó bắt ăn thịt”.</em></p><p><br/></p><p><em>Ba chú heo con tạm biệt mẹ lên đường xây những ngôi nhà của riêng mình</em></p><p>Ba chú heo con bắt đầu lên đường, các chú tự bảo với nhau rằng:&nbsp;</p><p><em>- 3 anh em chúng ta phải cẩn thận, đừng để chó Sói bắt ăn thịt nhé”.</em></p><p>Đi được một đoạn đường thì 3 chú heo gặp một bác nông dân đang vác trên mình một bó rơm to. Ba chú heo đứng lại chào bác nông dân, Chú heo cả nói với bác:&nbsp;</p><p><em>- Bác nông dân ơi, bác cho cháu bó rơm này nhé, cháu sẽ tự làm cho mình một ngôi nhà bằng rơm</em></p><p>Bác nông dân vui vẻ trả lời:&nbsp;</p><p><em>- Cháu định làm một ngôi nhà bằng rơm thật sao cậu bé, được thôi ta cho cháu cả bó rơm này đó</em></p><p>Chú heo cả vui mừng lấy số rơm mà bác nông dân cho và dựng một ngôi nhà bằng rơm. Dựng xong chú nói:&nbsp;</p><p><em>- Giờ ta đã có một ngôi nhà bằng rơm để ở, chó sói không bao giờ bắt được ta để ăn thịt nữa</em></p><p><br/></p><p><em>Ngôi nhà bằng rơm của heo cả&nbsp;</em></p><p>Chú heo thứ 2 nói:&nbsp;</p><p><em>- Em sẽ tự mình làm một ngôi nhà chắc chắn hơn ngôi nhà bằng rơm của anh</em></p><p>Chú heo út nói:&nbsp;</p><p><em>- Em cũng vậy, ngôi nhà bằng rơm của anh rất mong manh, không thể chống lại được gió lớn, em cũng sẽ làm cho mình một ngôi nhà chắc chắn”</em></p><p>Chú heo thứ 2 và chú heo út tiếp tục lên đường còn chú heo cả thì ở lại với ngôi nhà bằng rơm vừa làm được. Đi được một đoạn đường thì 2 chú heo gặp một bác tiều phu đang vác trên mình một bó cành cây lớn.</p><p>Chú heo thứ 2 nói với bác tiều phu:&nbsp;</p><p><em>- Bác tiều phu ơi, bác cho cháu bó cây này, cháu muốn làm cho mình một ngôi nhà bằng những cành cây trên</em></p><p>Bác tiều phu mỉm cười nói:&nbsp;</p><p><em>- Được thôi cậu bé, bác cho cháu hết số cành cây này đó, nếu được cháu hãy thử dựng cho mình một ngôi nhà xem sao</em></p><p>Được bác tiều phu cho hết số cành cây, chú heo thứ 2 liền dựng cho mình một ngôi nhà bằng cành cây, dựng xong chú nói:&nbsp;</p><p><em>- Ngôi nhà bằng cành cây này nhìn trông chắc chắn hơn ngôi nhà bằng rơm của anh cả rất nhiều, giờ thì không có con sói nào ăn thịt được ta nữa</em></p><p><br/></p><p><em>Ngôi nhà gỗ của chú heo thứ 2</em></p><p>Chú heo út nói:&nbsp;</p><p><em>- Em sẽ dựng cho mình một ngôi nhà vững trãi hơn ngôi nhà bằng cành cây của anh</em></p><p>Thế là chú heo út tiếp tục một mình lên đường, còn chú heo thứ hai thì ở lại với ngôi nhà mà chú vừa mới làm xong. Đi được một quãng đường, chú heo út gặp một bác thợ xây đang kéo trên xe rất nhiều viên gạch.</p><p>Chú heo út đứng lại chào bác, chú nói:&nbsp;</p><p><em>- Bác thợ xây ơi, bác có thể cho cháu số gạch trên được không bác?, cháu sẽ xây cho mình một ngôi nhà bằng gạch</em></p><p><em>- Được thôi, chú bé</em></p><p>Bác ấy cho chú heo con một số gạch.Rồi chú heo út tự mình xây một ngôi nhà bằng gạch. Phải mất thời gian khá lâu mới hoàn thành, không sao vì đó là một ngôi nhà chắc chắn. Chú heo út rất hài lòng với căn nhà của mình. Chú nói:&nbsp;</p><p><em>- Bây giờ, Chó sói sẽ không bao giờ bắt và ăn thịt ta được</em></p><p><br/></p><p><em>Có nhà vững chãi, ba chú heo con không sợ chó sói nữa</em></p><p>Hôm sau một chó sói xuất hiện trên đường. Nó đi đến ngôi nhà bằng rơm của chú heo cả. Khi trông thấy chó sói, chú heo cả vội vàng chạy vào nhà và đóng cửa lại. Chó sói gõ cửa và nói</p><p>-&nbsp;<em>Này heo con, này heo con, mở cửa cho ta vào với.</em></p><p><em>-&nbsp; Không, không” chú heo con nói. ” Ta đã thề, ta đã thề, Ta không để mi vào.”</em></p><p><em>-&nbsp; Được rồi Ta bực mình và ta bực mình và Ta sẽ thổi tung căn nhà của ngươi,”</em>&nbsp;chó sói gầm gừ.</p><p>Nói rồi nó thổi và nó thổi. Ngôi nhà bằng rơm xập xuống, chú heo phải chạy sang nhà chú heo thứ <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://hai.ch/">hai.Ch</a>ó sói đuổi theo heo con thì đến được ngôi nhà bằng cành cây của chú heo kế. Chú heo kế trông thấy chó sói, liền chạy vào nhà đóng cửa lại. Chó sói gõ cửa và nói</p><p>-&nbsp;<em>Này heo con, này heo con, hãy mở cửa cho ta vào.</em></p><p>- <em>Không, không,” chú heo con nói. ” Ta đã thề, ta đã thề, Ta không để mi vào.”</em></p><p><em>- Được rồi Ta bực mình và ta bực mình và Ta sẽ thổi tung căn nhà của ngươi,”</em>&nbsp;chó sói gầm gừ.</p><p>Nói rồi nó thổi và nó thổi,nó thổi và nó thổi. Ngôi nhà bằng cây xập xuống, hai chú heo phải chạy sang nhà chú heo thứ ba. Sói đuổi theo thì đến ngôi nhà bằng gạch của chú heo út. Chú heo út trông thấy chó sói, liền chạy vào nhà đóng cửa lại. Chó sói gõ cửa và nói</p><p>-&nbsp;<em>Này heo con, này heo con, hãy mở cửa cho ta vào</em></p><p><em>” Không, không,” chú heo con nói. ” Ta đã thề, ta đã thề, Ta không để mi vào.”</em></p><p><em>- Được rồi Ta bực mình và ta bực mình và Ta sẽ thổi tung căn nhà của ngươi,”</em>&nbsp;chó sói gầm gừ.</p><p>Nói rồi nó thổi và nó thổi, nó thổi và nó thổi. Nhưng căn nhà bằng gạch thật chắc chắn không hề ngã xập. Chó sói giận quá, nó leo lên mái nhà. Nó chui vào ống khói và leo xuống. Chú heo con mở nắp nồi nuớc sôi. Chó sói rơi từ trên ống khói xuống ngay nồi nước rất mạnh. Thế là hết đời chó sói.</p><p>Chú heo út quá thông minh so với chó sói và thế là chú đã cứu được cả hai anh của mình.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-15 13:34:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3120364205</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>mekoolbao</author>
         <link>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3120364496</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p>Một buổi sáng mùa thu, Rùa đang chăm chỉ tập chạy, Thỏ trông thấy bèn chế giễu:</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; -Bạn chậm rì rì mà cũng đòi tập chạy à?</p><p>Nghe Thỏ nói xong, Rùa trả lời:</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Bạn với mình thử so tài xem ai hơn ai?</p><p>Thỏ vênh mặt lên đáp:</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; - Bạn dám chạy thi với mình à? Được thôi... Mình chấp bạn nửa đường!&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Rùa biết mình chậm, nên khi bác Gấu vừa hô: “Ch...ạ...y!” thì nó cố sức nhích từng bước một. Thỏ tủm tỉm cười, nó nghĩ: “Chẳng phải vội, đợi Rùa gần về đích, ta chỉ phóng vèo một hơi là tới.“ Rồi nó vừa đi vừa đuổi bướm, hái hoa, quên cả việc chạy thi. Khi nghe tiếng cổ vũ: “Rùa ơi, cố lên! Rùa ơi, cố lên!”. Thỏ ngầng đầu nhìn thì thấy Rùa sắp về đích. Nó vội vàng lao đi như tên bắn. Nhưng muộn rồi, Rùa đã về đích trước.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-15 13:35:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3120364496</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>mekoolbao</author>
         <link>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3120365095</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2678750087/a8d66085488c281cb8e753789b6500c4/image.png" />
         <pubDate>2024-09-15 13:35:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3120365095</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>mekoolbao</author>
         <link>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3120366116</link>
         <description><![CDATA[<p>Truyện kể về hai con gà cùng một mẹ sinh ra. Khi chúng lớn lên thì thường xuyên cãi cã nhau. Con nào cũng tự cho mình đẹp đẽ, oai phong và có quyền làm Vua của nông trại hơn. Hôm nọ sau khi cãi nhau, chúng đã lao vào đánh nhau quyết liệt, rằng con nào thắng thì sẽ được làm Vua của nông trại. Đánh nhau đến cuối cùng thì dĩ nhiên có một con chiến thắng và một con thua cuộc. Con gà thắng cuộc thắng trận nhảy lên hàng rào và cất tiếng gáy để ăn mừng sự chiến thắng của mình. Nào ngờ vì chính tiếng gáy đó mà bị chim ưng để ý đến và xà xuống bắt con gà thắng cuộc đi mất. Còn con gà thua cuộc vẫn đang nằm thoi thóp thở dưới đất.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-09-15 13:37:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3120366116</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>mekoolbao</author>
         <link>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3120366969</link>
         <description><![CDATA[<p>          Ngày xưa, cô gà mái nào cũng có một cái mào đỏ rất đẹp như mào của các chú gà trống bây giờ.&nbsp;Một buổi sáng sớm, mái Mơ soi mình trong vũng nước và sung sướng thấy cái mào rực rỡ nằm trên đỉnh đầu của mình như một chùm hoa đỏ rực. Gà Mơ khoan khoái đập cánh và hát bài hát quen thuộc của họ nhà gà:</p><p>             “Cục ta, cục tác!<br>              Mào ta đã mọc!<br>             Cục ta, cục tác!<br>             Mào ta đã mọc!”</p><p>            Mọi vật quay qua nhìn gà Mơ và cùng xuýt xoa: “Chiếc mào mới xinh xắn làm sao, trông Gà Mơ thật đáng yêu”. Gà Mơ đi tung tăng khắp nơi kiếm mồi. Nó đến bên bể nước và chợt nghe có tiếng khóc ti tỉ. Mái mơ dừng lại nghiêng đầu, chớp chớp đôi mắt và lắng tai nghe. Thì ra, đó là một cây màu đỏ tía, lá thon dài đang tấm tức khóc một mình. Gà Mơ đang vui sướng, thấy bạn buồn, Mơ bỗng bối rối. Nó vội vàng chạy đến khẽ hỏi:</p><p>– Bạn làm sao thế? Ai làm bạn phiền lòng?</p><p>Cây rơi hạt nước mắt trong suốt như hạt sương xuống gốc và sụt sịt bảo:</p><p>– Các cây quanh đây, cây nào cũng có hoa mà chỉ mỗi mình tôi là không có hoa.&nbsp;Vừa nãy có cây còn bảo rằng: “Đến gà Mái mơ cũng có hoa trên đầu. Thế mà…”</p><p>Chưa nói dứt câu, cây lại bật khóc, nước mắt cứ rơi xuống thánh thót. Gà Mơ an ủi bao nhiêu cũng không làm cây nín. Gà Mơ nghĩ một lúc rồi quyết định:</p><p>– Tôi cho bạn bông hoa đỏ trên đầu tôi nhé.</p><p>Nghe Mái mơ nói thế, câu bỗng tươi tỉnh hỏi dồn:</p><p>– Thật ư? Bạn cho tôi thật nhé?</p><p>– Thật chứ. Tôi cho bạn bông hoa của tôi. Còn tôi, tôi là Mái mơ không cần có chiếc mào đỏ thắm như bông hoa ấy cũng được.</p><p>– Thế thì sung sướng quá, xin cảm ơn bạn nhé!</p><p>Sáng hôm sau, mọi người ngạc nhiên khi thấy chiếc mào đẹp đẽ của gà Mơ biến đâu mất. Còn cái cây thân đỏ tía lá thon dài bên bể nước thì lại nở một chùm hoa&nbsp; đỏ đẹp và rực rỡ y hệt chiếc mào của Gà Mơ.</p><p>Cây hoa sung sướng vươn mình đón ánh sáng mặt trời mỗi buổi sáng. Ánh nắng mặt trời lại nhuộm cho bông hoa thêm đỏ thắm.&nbsp;Cây khe khẽ kể cho mọi người nghe câu chuyện về lòng tốt của Gà Mơ. Ai cũng tấm tắc khen ngợi lòng tốt của gà Mái mơ. Khi thấy gà Mái mơ đi qua, mọi vật đều nghiêng đầu chào đón, chúc mừng.</p><p>– Chúc cho bụng dạ tốt đẹp của gà Mái mơ sẽ sinh ra những viên ngọc quý.</p><p>Thế là từ đó, bông hoa ấy được gọi là hoa Mào Gà để kỉ niệm tấm lòng tốt của gà Mái mơ. Và gà Mái mơ cứ mỗi ngày lại đẻ một quả trứng hồng tuyệt đẹp.</p><p>Trên đầu Gà Mơ bây giờ cũng nhú lên một chiếc mào mới nho nhỏ, xinh xinh rồi đấy.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2678750087/08c9637a02f82f67df05ee82fd6a55c6/image.png" />
         <pubDate>2024-09-15 13:38:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3120366969</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>mekoolbao</author>
         <link>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3120367965</link>
         <description><![CDATA[<p>Ngày xửa ngày xưa, Mặt Trăng, Mặt Trời và Gà Trống sống cùng với nhau ở trên trời.</p><p>Mặt Trăng mặc cái áo màu trắng, Gà Trống đội chiếc mũ màu đỏ. Mặt Trăng thích cái mũ đỏ của Gà Trống lắm. Một hôm, Mặt Trăng nói với Gà Trống:</p><p>– Chúng mình đổi áo và mũ cho nhau nhé!</p><p>Gà Trống đáp:</p><p>– Tớ không thích cái áo màu trắng của cậu. Tớ không đổi mũ lấy áo đâu!</p><p>Mặt Trăng cứ gạ đổi mãi nhưng Gà Trống nhất định không chịu. Mặt Trăng liền giật mũ của Gà Trống và vứt xuống mặt đất. Gà Trống vội bay xuống mặt đất để nhặt mũ. Nhưng mặt đất tối đen nên Gà Trống không tìm thấy chiếc mũ của mình. Gà Trống sực nhớ tới Mặt Trời. Gà Trống liền ngửa cô lên trời và cất tiếng gọi:</p><p>– Mặt Trời ơi! Mặt Trời!</p><p>Mặt Trời vội vén màn mây nhìn xuống dưới đất. Những tia nắng rực rỡ tỏa sáng khắp nơi.</p><p><br/></p><p>Nhờ có ánh nắng Mặt Trời chiếu xuống, Gà Trống nhìn thấy cái mũ đỏ của mình mắc trên một cành cây. Gà Trống sung sướng bay lên để lấy chiếc mũ và đội lên đầu. Gà Trống định bay về trời, nhưng vì quá mệt nên không đủ sức cất cánh bay lên nữa. Gà Trống cất tiếng gọi:</p><p>– Mặt Trời ơi! Kéo tớ lên với!</p><p>Nhưng Mặt Trời không thể kéo Gà Trống lên được. Mặt Trời đành an ủi Gà Trống:</p><p>– Gà Trống ơi! Bạn hãy ở lại dưới mặt đất vậy. Buổi sáng sớm, bạn hãy gọi “Ò ó o…! Mặt Trơi ơi!” thì tôi sẽ thức dậy và trò chuyện với bạn nhé!</p><p>Từ đó trở đi, Gà Trống luôn dậy sớm và cất tiếng gáy “ò ó o” để đánh thức Mặt Trời dậy. Ở tít trên cao, Mặt Trời với gương mặt hồng hào, tròn trịa, mỉm cười nhìn Gà Trống. Muôn loài hoa đua nở, khoe sắc rực rỡ. Cây lá cũng mở bừng mắt reo vui chào đón ánh mặt trời. Người ta gọi lúc đó là ngày.</p><p>Còn về phần Mặt Trăng thì cảm thấy rất hối hận và xấu hổ vì đã đối xử không tốt với bạn Gà Trống. Vì thế, Mặt Trăng cứ đợi đến khi Mặt Trời lặn xuống phía bên kia rặng núi, Gà Trống lên chuông đi ngủ mới dám xuất hiện. Người ta gọi lúc Mặt Trăng tỏa những tia sáng dịu dàng, yếu ớt là đêm.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2678750087/57cee05223b32329b6a8766ce64e6c61/image.png" />
         <pubDate>2024-09-15 13:40:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3120367965</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Các bé hãy chụp ảnh bài viết của mình và đăng vào cột này nhé!</title>
         <author>mekoolbao</author>
         <link>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3415742913</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-04-19 06:23:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3415742913</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Các bé hãy chụp ảnh bài viết và đăng vào cột này nữa nhé! </title>
         <author>mekoolbao</author>
         <link>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3415743604</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-04-19 06:25:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3415743604</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Con Minh Châu </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3434102468</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3776005337/9eb1089100f0eb622964a837b747fffe/IMG_UPLOAD_20250502_171532.jpg" />
         <pubDate>2025-05-02 10:16:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3434102468</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3435247765</link>
         <description><![CDATA[<p>Thực đơn ngày Chủ Nhật của Gia đình Nhật Chi </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3781926264/9a764601379bb031537766553f0523b3/F83223EF_215C_4B68_8667_D63B807E167A.jpeg" />
         <pubDate>2025-05-04 04:58:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3435247765</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3436419729</link>
         <description><![CDATA[<p>Gia Hưng </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3788547742/4a89669da84593c206fabe07bf306d0e/image.jpg" />
         <pubDate>2025-05-05 13:06:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3436419729</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Gia Hưng </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3436420802</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3788547742/360d68bfca02a5741815ce45f157dafb/image.jpg" />
         <pubDate>2025-05-05 13:07:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3436420802</guid>
      </item>
      <item>
         <title>con Đạt b gửi bài ạ</title>
         <author>tiendatquynhanh</author>
         <link>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3436506736</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2103265607/fd0c8d1d9c29791757eb900c69aa7c30/Untitled.png" />
         <pubDate>2025-05-05 14:02:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3436506736</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phương Trinh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3436526766</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3788953739/799b74e1d4b3ab0bee130318a86019f5/image.jpg" />
         <pubDate>2025-05-05 14:15:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3436526766</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3436536714</link>
         <description><![CDATA[<p>Con Tú Minh </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3788984042/b788659c68d0bd45cd022dcc6e7bcbcc/IMG_6633.jpeg" />
         <pubDate>2025-05-05 14:21:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3436536714</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Minh Hạnh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3436554003</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3789014689/68cd5ba0b6c60dc7db3c51bf315ed270/image.jpg" />
         <pubDate>2025-05-05 14:32:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3436554003</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Minh Hạnh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3436599607</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3789210210/fba1c6f9d1e621901693454f40305824/45EA4558_2C50_4DBF_A8B8_E6A122DFFC91.jpeg" />
         <pubDate>2025-05-05 15:03:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3436599607</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Con Bảo Ngọc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3436679594</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-05-05 15:58:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3436679594</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3436685085</link>
         <description><![CDATA[<p>Con Bảo Ngọc </p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3789502624/fddfab4fe57802e469e6016cebf89cc0/IMG20250505225657.jpg" />
         <pubDate>2025-05-05 16:02:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/mekoolbao/gqm1d38kxu9vce94/wish/3436685085</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
