<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>EI Trí tuệ cảm xúc buổi 9 by 11 Đỗ Thị Khánh Huyền</title>
      <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks</link>
      <description>Chia sẻ trải nghiệm của em với chủ đề: Em chạm đến khoảnh khắc của tình thương đích thực khi nào? </description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-09-19 12:54:10 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-05-11 05:01:11 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>22040731 - Bùi Ngọc Minh Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2945671008</link>
         <description><![CDATA[<p>Một ngày nọ, trên đường đi học thêm về, em vô tình bắt gặp một chú cún nằm trong chiếc hộp ven đường. Khi em đến gần, chú vội nép mình vào sâu trong chiếc hộp và kêu lên vài tiếng yếu ớt. Trông chú gầy gò, bộ lông trắng ngả màu đen do bụi đường. Em còn thoáng thấy chân chú cún có một vết thương. Không chần chừ, em vội mang chú đến phòng khám thú y gần nhất. Sau khi được tắm rửa và chữa trị, chú cún có vẻ khỏe hơn và trở nên hoạt bát hơn. Em quyết định mang chú cún về nuôi và đặt tên chú là Bông. </p><p><br/></p><p>Dần dần, em và Bông trở nên gắn bó với nhau. Bông theo em như hình với bóng. Bất cứ khi nào đi học về, em lại được Bông chạy ra cửa chào đón cùng chiếc đuôi nhỏ vẫy tít. Tiếng sủa vui vẻ của cún Bông như một bản nhạc du dương, xua tan đi sự cô đơn trong em. Nhờ có Bông, cuộc sống của em bỗng thú vị hơn bao giờ hết. </p><p><br/></p><p>Một ngày nọ, em gặp tai nạn xe máy, tay chân trầy xước nhiều chỗ và còn chảy máu rất nhiều. Chú cún nhỏ không rời khỏi em nửa bước, nó nằm bên cạnh, liếm láp tay em một cách nhẹ nhàng như sợ làm em đau và rên rỉ như muốn an ủi. Em cảm nhận được Bông nhìn em bằng ánh mắt lo lắng, điều đó khiến em cảm động vô cùng.</p><p><br/></p><p>Lúc đó, em nhận ra rằng, chú cún nhỏ này không chỉ là một người bạn, mà còn là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của em. Nó yêu thương em vô điều kiện, không quan tâm đến ngoại hình hay địa vị của em. Nó chỉ cần được ở bên cạnh em, được yêu thương và chăm sóc.</p><p><br/></p><p>Từ đó, em hiểu rằng, tình yêu đích thực không chỉ tồn tại giữa con người với nhau, mà còn có thể xuất hiện giữa con người và động vật. Tình yêu thương là thứ vô giá, có thể xua tan đi mọi muộn phiền và mang đến cho ta niềm hạnh phúc đích thực.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-07 14:42:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2945671008</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040483 - Nông Thu Quỳnh </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2945739775</link>
         <description><![CDATA[<p>Em vẫn nhớ hôm ấy là một ngày nắng nóng kỉ lục, ánh nắng gay gắt của mùa hè như thiêu như đốt, đổ xuống con đường vắng tanh. Buổi trưa hôm ấy khi vừa đi học về, em bắt gặp cô bán rau ở đầu ngõ đang đẩy chiếc xe chở rau lên con dốc để về nhà. Thời tiết nắng nóng làm cho mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt rám nắng của cô và chiếc áo mỏng dính vào lưng.&nbsp;<br></p><p><br/></p><p>Bỏ qua sự ngại ngùng, em tiến đến và hỏi han cô, sau đó đề nghị được đẩy chiếc xe cùng cô. Cô ngạc nhiên nhìn em và nói: "Cảm ơn cháu nhé. Chiếc xe này nặng quá, cô đẩy mãi không lên”. Hai cô cháu vừa đẩy vừa trò chuyện mà đã lên đến đỉnh dốc lúc nào không hay. Khi đến đỉnh dốc, cô quay sang và nói: "Cảm ơn cháu rất nhiều nhé. Cháu là một đứa trẻ ngoan và tốt bụng." Lúc ấy lòng em trào dâng niềm vui, em cảm thấy rất hạnh phúc vì đã giúp đỡ được cô.</p><p><br/></p><p>Mấy ngày hôm sau, khi đi ngang qua đầu ngõ, em bất ngờ nhận được món quà từ cô. "Đây là quà cảm ơn của cô dành cho cháu, cháu hãy nhận lấy nhé." Món quà là một túi rau tươi ngon, được chính tay cô hái từ vườn nhà. Em cảm ơn cô và cầm lấy bó rau với niềm vui sướng bởi chỉ hành động tưởng chừng nhỏ bé của cô đã cho em cảm nhận được lòng tốt và tình thương của con người. </p><p><br/></p><p>Từ đó, em nhận ra rằng, chỉ cần một hành động nhỏ bé, một lời nói chân thành cũng có thể mang lại niềm vui và hạnh phúc cho người khác. Khoảnh khắc của tình thương đích thực là minh chứng cho sức mạnh của tình yêu thương. Tình yêu thương có thể giúp con người vượt qua mọi khó khăn và thử thách trong cuộc sống. Câu chuyện này cũng là minh chứng cho sức mạnh của lòng tốt và sự giúp đỡ vì khi chúng ta cho đi, chúng ta sẽ nhận lại được nhiều hơn thế.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-07 17:07:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2945739775</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040568 - Đào Thị Kim Phượng</title>
         <author>kimphuongdao32</author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2946864770</link>
         <description><![CDATA[<p>Em chạm đến khoảnh khắc của tình thương đích thực khi em thực sự cảm nhận được sự sẻ chia và hiểu biết từ người khác đối với mình. Một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất của em về tình thương là khi em gặp phải một thử thách lớn trong cuộc sống và nhận được sự ủng hộ không điều kiện từ gia đình và bạn bè.</p><p>Khoảnh khắc đó diễn ra khi em đang trải qua một thời kỳ khó khăn về tinh thần và tâm trạng của em thực sự rất suy sụp. Lúc đó, em cảm thấy mình đơn độc và không biết phải làm gì để vượt qua. Tuy nhiên, thật may mắn là có một người bạn thân luôn ở bên cạnh, lắng nghe và động viên em. Bạn luôn thấu hiểu và chia sẻ mọi điều với em.</p><p>Bên cạnh đó, gia đình của em cũng luôn ở bên cạnh, hỗ trợ và động viên em vượt qua những khó khăn. Tình thương và sự chăm sóc từ gia đình đã làm cho em cảm thấy an lòng và tin tưởng vào bản thân hơn. Họ không chỉ là người thân mà còn là nguồn động viên lớn lao giúp em vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống.</p><p>Khi được trải qua những khoảnh khắc đầy ý nghĩa này, em nhận ra rằng tình thương đích thực không chỉ là sự quan tâm và chăm sóc mà còn là sự hiểu biết, sẻ chia và ủng hộ lẫn nhau trong mọi hoàn cảnh. Đó thực sự là khoảnh khắc mà em cảm thấy được yêu thương và quý trọng hơn bao giờ hết.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-08 14:05:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2946864770</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040610- Bùi Thị Hồng Nhung</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2946888478</link>
         <description><![CDATA[<p>Em chạm đến khoảnh khắc của tình thương đích thực khi em thực sự trao tình yêu thương và thấu hiểu, trân trọng những người xung quanh mình. Một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất của em về tình thương đích thực là trong kỳ này em học môn tư tưởng Hồ Chí Minh, trước khi nghỉ tết cô giáo có cho cả lớp một bài tập đặc biệt để thực hiện với bố mẹ đó là vào đúng đêm giao thừa mang một chậu nước muối gừng để rửa chân và mát xa cho bố mẹ. Em nghĩ đó là một hành động vô cùng đơn giản và cơ bản của một người con đối với bố mẹ. Nhưng điều bất ngờ về kết quả đó vượt xa những gì em mong đợi, đó là cảm giác ngạc nhiên và hạnh phúc của bố mẹ. Trong gia đình em, em là một người khá vô tâm và không thể hiện tình cảm của mình trước mặt bố mẹ một phần lí do là em ngại thể hiện cảm xúc và đôi phần là không quen. Nhưng trong ngày hôm đó, ngày cuối cùng của năm, bố mẹ đang ngồi cắn hướng dương, uống trà ngoài phòng khách xem Táo quân, em lúi húi ở trong bếp khoảng 1 tiếng đồng hồ nhưng bất ngờ là bố mẹ cũng không hỏi là em đang làm gì cho đến khi em bê 2 chậu nước ra cùng với một chiếc khăn trên tay. Bố mẹ cứ tưởng em bày trò gì cho đến khi em cúi xuống cởi tất cho bố trước ánh mắt ngạc nhiên của bố và sau đó là đến mẹ. Em có quay lén điện thoại để ghi lại khoảnh khắc đó, em thấy ánh mắt bố nhìn em tràn đầy tình yêu thương và hạnh phúc lộ rõ trên khuôn mặt, em có nhận ra là bố đỏ mắt một chút nhưng em vẫn không xác định là bố có khóc hay không. Em với bố trò chuyện rất nhiều về hồi khi em còn nhỏ, em lớn lên như thế nào và rất nhiều thứ nữa. Mát xa xong cho bố đến mẹ, em cũng làm tương tự như hành động của bố, mẹ trìu mến nhìn em và nở một nụ cười thật hạnh phúc trên môi. Khi thực hiện các bước xong, em đứng lên và nói câu “Con yêu Bố”, và “Con yêu Mẹ” và ôm họ một cái rồi bê chậu nước vào bếp. Bố mẹ em rất ngạc nhiên về hành động đó của đứa con gái bé bỏng của mình. Sau ngày hôm đó, bước vào năm mới mối quan hệ giữa em và bố mẹ cũng ngày một lớn hơn, càng ngày em càng thấu hiểu được nỗi vất vả của bố mẹ trong quá trình nuôi dưỡng những đứa con của mình lớn lên từng ngày.&nbsp;</p><p>Từ đó em nhận ra rằng, chỉ cần một hành động nhỏ bé, giản đơn tưởng chừng như không cần thiết, một lời nói chân thành cũng có thể mang lại niềm vui, niềm hạnh phúc to lớn cho chính bố mẹ và những người xung quanh chúng ta. Khoảnh khắc của tình thương đích thực sẽ là minh chứng cho tất cả sức mạnh&nbsp; tình yêu thương của bản thân lan tỏa đến người khác. Tình yêu thương giúp chúng ta yêu bản thân vô điều kiện, yêu, biết yêu và được yêu từ chính những người bản thân yêu thương, đó chính là chất xúc tác để chúng ta tìm được sự đồng điều từ cảm xúc đến trái tim để từ đó gắn kết tình cảm giữa mình với tất cả mọi người. Tình yêu thương là một thứ quý giá mà tạo hóa ban tặng có thể xóa tan khoảng cách, xua tan đi mọi muộn phiền và mang đến cảm giác hạnh phúc cho tất cả mọi người.</p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-08 14:21:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2946888478</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040352 - Trần Phương Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2946955478</link>
         <description><![CDATA[<p>Đối với em, em nghĩ khoảnh khắc em chạm đến tình thương đích thực là khi em hiểu được tình thương của mẹ dành cho em mà trước đó em cho là cằn nhằn, phiền phức và khó hiểu.</p><p>Từ những việc nhỏ bé như lời nhắc mặc quần áo ấm khi ra ngoài tới những việc lớn lao như mong muốn em chọn chuyên ngành và nghề nghiệp giảng dạy của mẹ em, tất cả đều là cách mẹ bày tỏ tình yêu thương dành cho em. Gia đình em không hay bày tỏ tình cảm qua hành động như ôm ấp hay thơm má, mà là qua những lời nhắc nhở hàng ngày.</p><p>Khoảnh khắc mà em hiểu được dù chỉ là 1 phần nhỏ tình yêu của mẹ qua những việc đó, em nghĩ, em đã chạm được tới tình thương đích thực rồi.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-08 15:09:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2946955478</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040537- Kim Thùy Linh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2946981125</link>
         <description><![CDATA[<p>Em chạm đến khoảnh khắc của tình thương đích thực khi em nhận được sự quan tâm và thấu hiểu từ bạn yêu của em. Bạn ấy là một người có tính cách cứng nhắc, không thích bộc lộ cảm xúc nhiều, có thể nói, bạn ấy là một tảng đá di động đúng nghĩa. Thế nhưng, bạn ấy luôn vô cùng dịu dàng và kiên nhẫn với em. Mỗi khi em nhờ bạn ấy làm việc gì đó, bạn ấy luôn sẵn sàng giúp đỡ, kể cả việc đấy có bất tiện đến đâu thì bạn ấy cũng nói rằng bạn ấy rảnh và rất vui khi được giúp em. Mỗi khi em buồn, bạn ấy luôn ở cạnh em an ủi, vỗ về và bày trò làm cho em vui. </p><p><br/></p><p>Một trong những kỉ niệm đáng nhớ nhất là vào thời điểm cuối học kì trước. Lúc ấy, em đã rất căng thẳng vì phải chạy bài tập nhiều và đã không ăn uống tử tế, tinh thần, cảm xúc cũng rất tệ. Nhìn thấy em như vậy, bạn yêu của em đã vô cùng lo lắng. Bạn ấy thường mua đồ ăn cho em khi thấy em mải làm việc và cũng thường xuyên nhắn tin hỏi han, động viên em. Bạn ấy còn tặng gấu bông nhân vật trong một series hoạt hình mà em vô cùng thích vì muốn trạng thái tinh thần của em ổn hơn. </p><p><br/></p><p>Em cảm thấy vô cùng cảm động vì sự quan tâm chu đáo của bạn ấy. Sau này, em đã hỏi bạn ấy tại sao lại tốt với em như vậy. Bạn ấy nói với em rằng bạn ấy chỉ không muốn thấy em không vui, chứ không vì lý do gì đặc biệt cả. Lúc ấy, em nhận ra rằng tình yêu thương không cần lý do nào cả. Em cảm thấy bản thân mình vô cùng may mắn khi nhận được tình thương vô cùng trong sáng của bạn ấy, thứ tình cảm không vụng lợi, không toan tính, không cần điều kiện hay lý do. Tình yêu thương là một thứ quý giá mà tạo hóa ban tặng, có thể xóa tan khoảng cách, xua tan đi mọi muộn phiền và mang đến cảm giác hạnh phúc cho tất cả mọi người.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-08 15:28:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2946981125</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040412 - Nguyễn Lam Hằng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2947782055</link>
         <description><![CDATA[<p>Em chạm đến hạnh phúc đích thực là khi nhận được sự quan tâm yêu thương của bố mẹ khi xa nhà đi học đại học. Mặc dù hồi em còn ở với bố mẹ cũng quan tâm và yêu thương em nhưng em cảm thấy mình là một người hơi vô tâm, chưa thực sự trân trọng và thấu hiểu cho bố mẹ, đôi lúc còn cãi lời bố mẹ nữa. Nhưng từ khi xa nhà, em cảm nhận được bố mẹ yêu thương em nhiều hơn, biết em đi học xa nhà sẽ nhớ nên tuần nào em về quê cũng cho em một ít thức ăn mang lên, hỏi han em xem có thiếu tiền không, mẹ còn đưa em đi chơi và mua đồ thường xuyên nữa. Em cảm thấy trân trọng khoảnh khắc ở bên gia đình nhiều hơn, em nghĩ là càng lớn mình sẽ càng phải xa nhà nhiều hơn, thời gian ở bên bố mẹ không còn nhiều, nên em sẽ cố gắng ở bên cạnh quan sát hỏi thăm tâm sự với bố mẹ nhiều hơn. Ví dụ như tuần trước em về quê thấy tóc bố đã bạc đi nhiều, em biết bố là một người hay suy nghĩ và lo lắng, nên em cố gắng ở bên cạnh nói chuyện với bố nhiều hơn nữa để bố không phải ở một mình quá nhiều. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-09 04:52:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2947782055</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040407 - Trần Thị Yên </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2947864376</link>
         <description><![CDATA[<p>Trước đây em có tham gia một hoạt động tình nguyện cùng một nhóm bạn ở một trung tâm dành cho trẻ em mồ côi. Em đến đó với lòng nhiệt huyết và mong muốn được chia sẻ tình yêu và sự quan tâm với những đứa trẻ khó khăn.</p><p>Trong số các em nhỏ, có một bé tên là Minh, chỉ mới 8 tuổi. Minh đã mất bố từ khi còn rất nhỏ và mẹ cậu ấy không thể chăm sóc được cậu. Minh thường tỏ ra rụt rè và ít nói, và có vẻ như em ấy cảm thấy cô đơn và bất an.</p><p>Em quyết định dành nhiều thời gian và sự quan tâm đặc biệt cho Minh. Em ngồi cùng em, chơi các trò chơi yêu thích của em ấy và lắng nghe những suy nghĩ và mơ ước của Minh. Dần dần, Minh bắt đầu mở lòng và chia sẻ những suy nghĩ và hoạt động hàng ngày của mình với em.</p><p>Trong quá trình tương tác với Minh, em nhận thấy rằng Minh cần sự ủng hộ và sự tin tưởng. Em luôn khích lệ Minh, động viên cậu và nói với em ấy rằng em có tiềm năng và khả năng để đạt được những điều tốt đẹp trong cuộc sống.</p><p>Em biết được rằng Minh rất thích vẽ tranh nhưng chưa bao giờ có một bộ vẽ. Em quyết định mua một bộ bút màu và giấy vẽ cho Minh. Khi em trao tặng quà cho Minh, Minh bất ngờ lắm và em ấy cười rất tươi và vẽ tranh. Và sau đấy thì bọn em thân thiết hơn và em nghĩ là em có thể trở thành 1 người bạn tốt của em ấy.</p><p><br/></p><p>Câu chuyện này cho em thấy rằng tình thương đích thực không chỉ là việc trao đổi từ người này sang người khác, mà còn là việc tạo ra một không gian an lành và yêu thương cho người khác. Em đã nhận thức được rằng những hành động nhỏ, như lắng nghe, khích lệ và quan tâm, có thể thay đổi cuộc đời của một người và làm cho họ cảm thấy được yêu thương và trân quý.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-09 06:00:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2947864376</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Nhật Hằng - 22040275</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948128119</link>
         <description><![CDATA[<p>Đó là một ngày khi em cảm thấy vô cùng tụt cảm xúc và vô cùng stress. Hiếm khi em bị cảm xúc kéo xuống như vậy bởi vì em là một người khá tích cực và em cảm giác như không thể chia sẻ với ai và cũng vô cùng bế tắc. Khi ấy, em không hề thể hiện cảm xúc hay những điều buồn bực mà em gặp phải trong lòng mà luôn giữ bình tĩnh cảm xúc khi gặp mọi người. Thế nhưng có lẽ vì đã chơi với nhau lâu và cũng đã chia sẻ nhiều điều với nhau, bạn ấy có thể nhận ra ngay rằng khi ấy cảm xúc của em không được tốt như mọi khi nên bạn đã lập tức hỏi han và trìu mến quan tâm em. Lập tức lúc ấy giống như giọt nước tràn ly khiến em đã  chia sẻ điều phiền muộn trong lòng với bạn thân nhất của em. Cảm giác khi ấy giống như trút được một nỗi đau và mệt mỏi được giấu trong lòng bấy lâu nay.</p><p><br></p><p>Trong lúc em lắng nghe, bạn đã an ủi , động viên, tâm sự và đã giúp em vượt qua giai đoạn khó khăn. Tình yêu đích thực là một thứ tình cảm quý giá và đáng trân trọng. Tình yêu đích thực không chỉ tồn tại giữa máu mủ ruột thịt mà còn tới từ những người bạn bè xung quanh nữa. Bạn bè đích thực luôn bên cạnh bạn trong mọi hoàn cảnh, giúp đỡ bạn khi bạn cần và cùng bạn chia sẻ niềm vui và nỗi buồn.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-09 10:03:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948128119</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040652_ Phạm Thảo Hiền</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948174495</link>
         <description><![CDATA[<p>Cách đây 2 năm về trước, em đã từng đưa ra một quyết định được coi là quyết định đến cuộc sống tương lai của em đó là thi lại vào Ngôn Ngữ Anh của ULIS. Thật sự lúc ấy, bố mẹ em căn ngan em rất nhiều, vì bố mẹ sợ và lo cho em rằng e sẽ khó có thể đạt được kết quả như em mong muốn. Lúc đó, bố em đã gọi em xuống nói chuyện và đưa cho em 2 lựa chọn: bố đồng ý cho thi lại 1 là cố gắng học, 2 là trượt thì ở nhà đi công ty. Em đã thể hiện quyết tâm rằng em sẽ ở nhà học và cố thi đỗ, đối với em để mà nói đó là một khoảng thời gian khó khăn, tốn rất nhiêu tiền của bố mẹ vào IELTS, TOELF vì em nghĩ em chỉ có thể xét vào bằng chứng chỉ. Tuy nhiên, kết quả của 2 chứng chỉ không đủ an toàn để có thể vào NNA của ULIS. Khoảng thời gian ấy dù bố đã cao tuổi, những bố vẫn cố tích góp từng đồng để em thi lại. Khi chứng kiến cảnh tượng ấy, em đã chạnh đến khoảnh khắc của tình thương đích thực, em nghĩ chỉ còn một cách cuối là đỗ bằng điểm thi. Và cuối cùng, trái ngọt cũng đã đèn bù xứng đáng cho những cố gắng của em, em đã trúng tuổi NNA của ULIS, em đã làm được, đã không lãng phsi số tiền và công sức của cả bố va mẹ. Con cảm ơn bố mẹ rất nhiều. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-09 10:59:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948174495</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040356 - Đào Thị Hà Thanh </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948382371</link>
         <description><![CDATA[<p>Khoảnh khắc chạm tới tình thương đích thực có dấu ấn mạnh nhất trong em đến từ mẹ. Lúc đó em mới học tiểu học. Em và mẹ cãi nhau chuyện gì đó, 2 bên rất cáu giận. Tối hôm ấy, em trở bệnh. Tuy không quá nặng, nhưng mẹ đã ngay lập tức đạp xe hàng cây số, đưa em đi khám. Tình thương ấy, dù không cần dùng lời nói cũng vô cùng dễ hiểu.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-09 13:50:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948382371</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040456 - Nông Đào Khánh Điệp</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948474618</link>
         <description><![CDATA[<p>Một trong những phút giây mà em cho rằng mình chạm được đến được tình thương đích thực là vào hồi năm nhất cuối 2022 em trở về quê. Lúc ấy là một khoảng thời gian hiếm hoi mà em có 3-4 ngày để về quê, và quê em là ở một thị trấn nhỏ tại Hà Giang nên lần nào đi về cũng mất nửa ngày mới tới. Lúc đó em cũng rất mừng khi được về quê sau gần 4 tháng xa nhà (bởi hồi ấy cũng là hồi em mới lên đại học và xa nhà lâu đến vậy). Ngay khi em xuống xe thì không những mẹ em mà cả bà nội em ở nhà đều hỏi em muốn ăn gì và nhất quyết làm cho em ăn. Bởi họ biết đồ ăn dưới thành phố cũng không thể nào bằng cơm nhà được, chưa kể việc em ở kí túc xá nên thường xuyên phải ăn ngoài, không thể tự nấu ăn được. Trước đây em thấy những lúc mẹ hay bà hỏi thăm nhiều quá khiến em thấy khó chịu và nói rằng họ lo nghĩ nhiều phiền phức, thế mà lúc ấy, em cảm thấy một nguồn nhiệt ấm áp trong người mình. Lúc đó thay vì than phiền với họ như mọi khi, em lại đáp vâng dạ với một nụ cười. Em cảm thấy thật tự hào, thật đáng quý khi có họ là gia đình của em, là tình thân, máu mủ ruột thịt của em và em cũng muốn nói lên em yêu quý bọn họ đến nhường nào. Con cảm ơn mẹ và bà nội đã luôn dịu dàng, quan tâm đến con nhiều đến như vậy 💞💞💞</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-09 14:52:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948474618</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040291 - Lê Bảo Linh Đan</title>
         <author>ledan14042004</author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948481460</link>
         <description><![CDATA[<p>Khi em ở bên cạnh gia đình. Đợt Tết em đọc khá nhiều sách liên quan đến thiền định. Lúc đấy Tết nhà em quây quần ở nhà, uống rượu vang, ăn đồ Tết mua từ trước là chính. Trong đêm giao thừa, em trong lúc đợi bắn pháo thì có đọc sách, tập chánh niệm. Em cảm nhận an bình, cảm nhận được hơi ấm gia đình, mà đôi lúc trong những khoảnh khắc thường nhật em bỏ lỡ. Em cho đấy là tình thương đích thực, vì nó là nguồn động lực để em thực hành chánh niệm cho tới bây giờ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-09 14:57:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948481460</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040675 - Nguyễn Thị Hồng Mai</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948522261</link>
         <description><![CDATA[<p>Khoảnh khắc em được chạm đến tình thương đích thực là những phút giây em được gia đình ở bên săn sóc và ủng hộ. Đó không phải điều gì quá mới lạ, nhưng từ khi em rời nhà ra Hà Nội đi học, phải sống xa gia đình, người thân, phải tự lập hơn khiến em dần hiểu ra tình thương gia đình dành cho em lớn đến nhường nào. Gia đình cũng dành cho em sự tôn trọng và tín nhiệm nhất định, luôn ủng hộ em theo đuổi những gì mình thích. Khi nhận thức rõ ràng điều ấy, em cảm thấy từng giây phút được ở bên gia đình đều là những khoảnh khắc đáng giá. Từ đó, em cũng trân trọng hơn những cơ hội được ở bên gia đình, người thân.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-09 15:27:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948522261</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040626 - Nguyễn Minh Khuê</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948522914</link>
         <description><![CDATA[<p>Hàng ngày em đi học bằng xe bus. Một hôm, trên đường về, em nhận thấy một cụ già đang cố gắng lên xe bus nhưng có vẻ khó khăn. Mọi người xung quanh đều bận rộn với điện thoại của họ và không ai chú ý đến cụ. Em đã tiến lên, nhẹ nhàng nắm lấy tay cụ và giúp cụ lên xe. Cụ già mỉm cười và nói lời cảm ơn với em.</p><p>Từ hôm đó, em nhận ra tình thương đích thực không chỉ là cảm xúc, mà còn là sự quan tâm, chia sẻ và hi sinh vì người khác. Đôi khi, chỉ cần một nụ cười chân thành cũng đủ để bạn cảm nhận được tình thương ấy.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-09 15:28:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948522914</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040487 - Lý Thành Phong</title>
         <author>phongbkvn9z</author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948562121</link>
         <description><![CDATA[<p>Người yêu của em có lẽ là một trong những minh chứng rõ ràng cho tình thương đích thực đối với bản thân em. Cô nàng tuy tính tình có khảng khái, bướng bỉnh nhiều lúc nóng nảy nhưng tình yêu của tụi em đã dần dần trở thành tình thương. Nó không đơn thuần là dẫn nhau hang out mỗi ngày, nó có thể đơn giản như lúc ngồi cạnh, ta thấy bình yên, thoải mái tận hưởng khoảnh khắc với em. Bọn em tin tưởng, luôn chia sẻ những suy nghĩ, cảm xúc hay áp lực. Ốm đau không ngại chăm sóc cho nhau như người trong gia đình.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-09 15:59:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948562121</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040691 - Trương Thuỳ Linh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948657989</link>
         <description><![CDATA[<p>Cách đây khoảng 4 năm, có một câu chuyện giữa em và bố khiến em mãi không thể quên được. Lúc đó, em may mắn đỗ trường chuyên và phải đi học xa nhà từ năm 16 tuổi. Bởi vì trường cách nhà em khá xa, nên em đã quyết định ở trọ và chỉ về nhà vào lúc cuối tuần. Hôm đấy là chủ nhật, cũng như bao tuần khác, em phải chuẩn bị quần áo và đồ ăn để ra bắt xe buýt quay lại trường. Tuy nhiên, hôm đấy em có hơi trì hoãn, chỉ lo mải lướt điện thoại mà chưa chuẩn bị đồ trong khi sắp đến chuyến cuối cùng của xe buýt. Bố của em thấy vậy cũng có nhắc nhở và sau đấy em chỉ đáp là " Con biết rồi ạ" nhưng chưa có thêm hành động gì. Bỗng nhiên lúc đấy, bố em có hơi lớn tiếng phàn nàn em nhưng em lại thiếu bình tĩnh mà đáp lại rằng " Cứ mặc kệ con ạ". Sau đó, bố chỉ im lặng và em cũng biết rằng em đã sai. Khoảng thời gian sau lúc đó, em và bố chỉ im lặng, rồi bố đưa em ra bến xe. Trên quãng đường ra bến xe ấy, bố đang im lặng thì lên tiếng hỏi em rằng: " Con đã hết khẩu trang chưa, để bố chở lại mua" ( Lúc ấy đang có dịch Covid-19 khá căng thẳng). Ngay sau khi bố dứt lời, em đã bật khóc trong im lặng. Những lời nói đó đã khiến em ngộ ra nhiều điều, rằng em đã sai và bố đã quan tâm, lo lắng cho em nhiều như thế nào. Những lời nói đơn giản ấy đã thật sự cảm nhận được thứ tình cảm gia đình thiêng liêng, chính là tình yêu thương đích thực mà em may mắn nhận được.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-09 17:18:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948657989</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Nguyệt Hà - 22040321</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948661667</link>
         <description><![CDATA[<p>Nếu để nói về tình thương đích thực, có lẽ em cảm thấy mình may mắn hơn rất nhiều người, vì em có những người ở lại dù họ có nhìn thấy trần trụi con người thật của em. Đó chính là lớp Đại học của em, 22E14. Em nghĩ là mình sẽ chia sẻ câu chuyện này cả đời mất, nhưng em tự hào và biết ơn lắm vì đã gặp được những người như thế. Chúng em tôn trọng nhau kể cả khi sự khác biệt rất lớn, chúng em bảo vệ nhau để mỗi cá thể được là chính mình. Thật ra vì một vài chuyện quá khứ, em không muốn để ai nhìn thấy vẻ mặt yếu đuối, hay càng không muốn ai nghĩ rằng em ảo tưởng vị trí của mình trong lòng người khác. Chính vì thế mà trên HOLA, hay trước đó em cũng không thể hiện nhiều cảm xúc tiêu cực của bản thân. </p><p><br/></p><p>Thế mà trên HOLA chuyện không may ập đến, em được chẩn đoán sơ bộ là tràn dịch đầu gối khiến cho việc vận động trở nên khó khăn. Thật sự với em lúc đấy em sụp đổ lắm, vì nghĩ mình còn trẻ quá, rồi sau này sẽ thế nào,...Em cũng không dám chia sẻ với ai, nhưng mọi người lại rất chủ động hỏi han em. Một người bạn nam còn nói là "Khóc đi cho đỡ có ai cười đâu mà sợ". Lúc đấy em thực sự rất xúc động, những đêm cuối khi nhắc lại chuyện này nước mắt vẫn cứ trào ra. Em đã từng rất sợ thể hiện bản thân mình yếu đuối trước người khác, nhưng lớp đã cho em thấy đủ an toàn để hạ tất cả rào chắn xuống. Có lẽ một tình thương thật sự xuất phát từ tất cả những thứ không phải tình thương: Có lẽ thực sự trong sỏi đá thì bông hoa đẹp nhất mới vươn lên vững vàng. </p><p><br/></p><p>Tình thương đích thực với em, sau cùng đấy là sự chấp nhận và bao dung. Em thầm biết ơn cuộc đời vì đã cho em gặp được họ. Cũng là động lực, để em tiếp tục lan toả những giá trị đẹp đẽ mà em đã may mắn được nhận. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-09 17:21:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948661667</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040383 - Nguyễn Thị Quỳnh Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948678329</link>
         <description><![CDATA[<p>Em cảm thấy mình chạm đến khoảnh khắc của tình thương đích thực khi em ở bên cạnh gia đình. Em luôn cảm thấy biết ơn vì mình vẫn còn có những người thân trong gia đình quan tâm, chia sẻ, chăm sóc, lo lắng cho nhau trong mọi hoàn cảnh. Chỉ khi ở bên gia đình, em mới được là chính em. Em may mắn vì những người thân trong gia đình luôn ủng hộ, tôn trọng mọi quyết định của em. Em có bà, có ba mẹ quan tâm hỏi han chăm sóc em từng bữa ăn. Em có hai đứa em gái thân thiết giống hai người bạn để sẻ chia, tâm sự mọi thứ từ tình bạn đến tình yêu. Em có hai bé cún đáng yêu ở nhà luôn vui mừng quấn quít khi em về và nằm sát cạnh em mỗi khi đi ngủ. Đối với em, mọi hành động, cử chỉ, lời nói trong nhà dù với tông giọng hay sắc thái biểu đạt nào đi nữa thì vẫn là tình thương và xuất phát từ tình thương.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-09 17:35:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948678329</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040552 - Lê Thị Quỳnh Trang</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948710133</link>
         <description><![CDATA[<p>Vào năm học cấp 3, tôi trải qua một biến cố khiến tôi tổn thương sâu sắc. Nhóm bạn thân của tôi xa lánh và bắt đầu nói những lời không hay về tôi. Tôi cảm thấy cô đơn, lạc lõng và không hiểu vì sao họ lại làm vậy.</p><p><br/></p><p>Trong một buổi chiều, tôi quyết định chia sẻ câu chuyện của mình với các bạn đại học. Thay vì chỉ trích hay phán xét, họ đã lắng nghe tôi một cách chăm chú và đồng cảm. Họ chia sẻ những câu chuyện tương tự của họ và động viên tôi vượt qua khó khăn.</p><p><br/></p><p>Sự quan tâm và thấu hiểu của họ như một tia sáng le lói trong màn đêm tăm tối. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, tôi cảm thấy được yêu thương và trân trọng. Nhờ có họ, tôi dần lấy lại niềm tin vào cuộc sống và bản thân.</p><p><br/></p><p>Khoảnh khắc ấy đã cho tôi hiểu rằng tình yêu thương đích thực không chỉ đơn giản là những lời nói hay hành động ngọt ngào. Nó còn là sự thấu hiểu, đồng cảm và sẵn sàng chia sẻ những khó khăn cùng nhau.</p><p><br/></p><p>Từ trải nghiệm này, tôi trân trọng hơn những người bạn thật sự và luôn cố gắng trở thành một người biết yêu thương và chia sẻ với mọi người xung quanh.</p><p><br/></p><p>Câu chuyện này là một minh chứng cho sức mạnh của tình yêu thương đích thực. Nó có thể xoa dịu những tổn thương, sưởi ấm những trái tim lạnh giá và giúp chúng ta vượt qua những thử thách trong cuộc sống.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-09 18:02:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948710133</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040428 - Lê Thành Đạt</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948730692</link>
         <description><![CDATA[<p>Có lẽ, một khoảnh khắc em chạm đến tình thương đích thực là khi em hiểu được tình yêu thương của bố em dành cho em. Bố em là một người ít khi thể hiện tình yêu bằng lời nói. Thêm vào đó, do tính chất công việc nên bố em thường xuyên đi làm từ sáng sớm, về nhà lúc tối muộn, nên hai bố con cũng ít có thời gian để cùng nhau trò chuyện, tâm sự. Do đó, em cũng ít khi cảm nhận được tình yêu thương của bố. Cho đến một lần, hôm đó là sinh nhật 15 tuổi của em, bố đã tặng cho em món quà mà em đã luôn thích. Đó là một cuốn sách, mà em nhớ rằng em mới chỉ đề cập đến cuốn sách đó một lần vào vài tháng trước. Bố đã luôn nhớ rằng em luôn mong sở hữu cuốn sách đó nên đã mua và để dành tặng sinh nhật em. Khi đó, em đã hiểu rằng, tuy bố không hay có những lời nói yêu thương, nhưng những hành động của bố là sự thể hiện rõ ràng nhất cho tình thương vô bờ với con cái mình.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-09 18:20:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948730692</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22041666 - Bùi Phương Ánh </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948756615</link>
         <description><![CDATA[<p>cấp 3 em học trường nội trú nên một tuần được về nhà 1 lần, về trưa thứ 7 và chiều chủ nhật lại lên. đợt dịch covid nhà trường có chỉ thị là học sinh sẽ không được về cuối tuần mà phải ở tại trường đến khi nào dịch có dấu hiệu giảm xuống thì mới được về nhà. tuần đó những bạn ở các xã không còn ca mắc covid được về nhà còn những xã nào còn thì không được về nhà và phòng của bọn em chỉ có duy nhất em và bạn thân em là cùng một xã và không được về, tối thứ 6 em có gọi điện cho gia đình và nói với bố là "lâu rồi con chưa về nhà bố thịt gà rồi mang lên cho con đi" thế bố em mới hỏi "thế nhà trường không nấu cơm à" em mới nói "tại học sinh về gần hết nên không nấu cơm nên mai bọn con không có gì ăn cả". ban đầu em cũng không nghĩ là bố sẽ mang lên đâu vì nói câu đấy xong em cũng nói là lại là "con chỉ nói thế thôi mai bố không phải mang lên đâu mai con nhờ mấy đứa bạn mua đồ ăn là được rồi, con vẫn còn tiền mà " vậy mà trưa hôm thứ 7 bố em đi từ nhà lên tận trường em gần 20 km chỉ để mua cho em hộp cơm bố còn bảo là tối bố mang lên tiếp cho, em nói với bố là không cần đâu vì bọn con có nhờ người mua rồi </p><p>Bản thân bố em là một người rất ít khi thể hiện tình yêu bằng lời nói, ông thường dùng hành động nhiều hơn. em biết là bố thương mình sau việc lần đấy thì em mới biết là tình thương mà bố dành cho mình lớn đến nhường nào </p><p><br/></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-09 18:44:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2948756615</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040545-Nguyễn Hoàng Sơn</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2949026685</link>
         <description><![CDATA[<p>Em chạm đến khoảnh khắc của tình thương đích thực khi em trở thành một tình nguyện viên tại một tổ chức từ thiện địa phương. Cảm giác ấy chẳng giống với bất kỳ trải nghiệm nào khác mà em từng trải qua.</p><p>Ngày đầu tiên đi làm, em được dẫn đi thăm một trại trẻ mồ côi. Những gương mặt bé nhỏ, với đôi mắt trong trẻo nhưng chứa đựng nhiều khó khăn, đau thương đã khiến em không thể nén nổi cảm xúc. </p><p>Trong những ngày tiếp theo, em dành thời gian chăm sóc, giúp đỡ các em. Điều mà em nhận ra không phải chỉ là việc cung cấp đồ ăn, quần áo hay đồ chơi cho các em, mà là việc chia sẻ tình yêu thương </p><p>và sự chăm sóc đến từ tâm hồn. Mỗi cái ôm, từng lời động viên nhỏ nhất đều là một món quà lớn lao đối với các em. Cảm giác khi nhận lại </p><p>nụ cười sáng lên trên gương mặt nhỏ bé kia chính là khoảnh khắc em chạm đến tình thương đích thực.</p><p>Những buổi trò chuyện, việc nghe các em kể về ước mơ, những câu chuyện nhỏ nhoi trong cuộc sống hàng ngày của họ, đã làm cho em nhận ra rằng, tình thương không chỉ đến từ việc cho đi vật </p><p>chất mà còn đến từ sự chia sẻ, lắng nghe và hiểu biết về nhau.</p><p>Những khoảnh khắc như thế, em thấu hiểu rằng tình thương đích thực không bao giờ là một hành động đơn thuần, mà nó còn là sự hiện diện, chia sẻ và hy vọng. Em học được rằng, mỗi người chúng </p><p>ta đều có khả năng làm cho thế giới này tốt đẹp hơn, chỉ cần chúng ta dành một chút thời gian để quan tâm, chia sẻ và yêu thương.</p><p>Từ đó, em đã biết rằng tình thương đích thực tồn tại trong mỗi hành động nhỏ bé, trong sự chăm sóc và sẻ chia. </p><p>Khoảnh khắc ấy đã giúp em mở lòng hơn, thấu hiểu hơn và trân trọng hơn những điều tốt đẹp nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-10 01:39:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2949026685</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040265 - Nguyễn Thị Bích Ngọc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2949030897</link>
         <description><![CDATA[<p>Một ngày nắng đẹp, em đi dạo trong công viên và bắt gặp một cậu bé nhỏ đang ngồi một mình, vẽ những hình vẽ trên mặt đất. Em đến gần và bắt đầu trò chuyện với cậu bé. Em nhận ra rằng cậu bé tên là Minh, một cậu bé mồ côi đang sống trong một trại trẻ mồ côi. Chúng em trò chuyện, chia sẻ về những giấc mơ và niềm vui của cậu bé. </p><p>Sau đó, em quyết định dành thêm thời gian với Minh. Chúng em cùng nhau vẽ, chơi trò chơi và kể những câu chuyện. Trong khoảnh khắc đó, em nhận ra rằng tình thương không chỉ là về việc nhận lại mà còn là việc cho đi và tạo ra niềm vui cho người khác. Đó là lúc em thấu hiểu được ý nghĩa thực sự của tình thương trong cuộc sống.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-10 01:45:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2949030897</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Diệp Anh 22040304</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2949060359</link>
         <description><![CDATA[<p>Có lẽ trường hợp của em lại thật khớp với câu nói "Sau cơn mưa trời lại nắng". Bởi chính vì sau những cuộc tranh cãi với bố mẹ - những người mà sâu thẳm em luôn dành cả tấm lòng này yêu thương, thì em lại có thể cảm nhận được rõ nhất tình thương đích thực của họ dành lại cho em. Dù cho không bộc lộ ra bằng lời nói, những hành động, cử chỉ từ cả 2 phía cũng đủ để cho đối phương thấy được tấm lòng của họ có nghĩa là gì. Mẹ em thường hay nấu những món em thích, hỏi han em và cũng nói chuyện với em bằng tông giọng nhẹ nhàng hơn, bố em thường hay cho thêm tiền tiêu vặt, cũng như đưa em đi chơi, còn bản thân em thường nấu cơm cho cả hai người, cũng như mua thêm những món quà nhỏ về cho bố mẹ. Đôi lúc sau khi em nhận ra thái độ của mình lúc ấy nóng giận như nào, em thường cảm thấy rất tội lỗi, và mỗi khi được nghe những lời nói cảm thông, mang đầy tình cảm của mẹ, em dường như lại càng cảm động thêm. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-10 02:29:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2949060359</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040562-Đỗ Hoàng Dũng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2949076564</link>
         <description><![CDATA[<p>Khoảnh khắc của tình thương đích thực mà em đã trải qua là khi em cảm nhận được sự chân thành và hy sinh không điều kiện từ người thân yêu của mình. Đó là một trải nghiệm rất đỗi đặc biệt và ý nghĩa đối với em.</p><p>Có lẽ, khoảnh khắc ấy diễn ra vào một buổi tối đông lạnh, khi em đang đối diện với một tình huống khó khăn và cảm thấy mất phương hướng. Trong lúc đó, người thân của em không chỉ là người đứng bên cạnh mà còn là người đưa ra những hành động nhỏ nhưng ý nghĩa, từ việc lắng nghe, động viên cho đến việc chia sẻ bữa cơm ấm áp.</p><p>Trong khoảnh khắc đó, em cảm nhận được tình thương không phải chỉ là những lời nói hay những hành động lớn lao, mà nó hiện diện ở những điều nhỏ nhặt, ẩn sâu trong từng hành động của người thân yêu. Đó là khi tình thương không còn là một khái niệm trừu tượng mà trở thành một sự hiện hữu, thấm nhuần vào từng phần của cuộc sống.</p><p>Từ đó, em nhận ra rằng tình thương đích thực không chỉ là một cảm xúc mà là một sự hiện diện mạnh mẽ, một lực lượng truyền động, khiến cho cuộc sống trở nên ấm áp và ý nghĩa hơn. Đó là niềm tin và sự tin tưởng vào nhau, là sức mạnh để vượt qua mọi khó khăn và thách thức.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-10 02:56:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2949076564</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040443 Trần Minh Sơn</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2949076695</link>
         <description><![CDATA[<p>Một ngày nắng đẹp, em đi dạo trong công viên và bắt gặp một cậu bé nhỏ đang ngồi một mình, vẽ những hình vẽ trên mặt đất. Em đến gần và bắt đầu trò chuyện với cậu bé. Em nhận ra rằng cậu bé tên là Dũng, một cậu bé mồ côi đang sống trong một trại trẻ mồ côi. Chúng em trò chuyện, chia sẻ về những giấc mơ và niềm vui của cậu bé.</p><p>Sau đó, em quyết định dành thêm thời gian với Dũng. Chúng em cùng nhau vẽ, chơi trò chơi và kể những câu chuyện. Trong khoảnh khắc đó, em nhận ra rằng tình thương không chỉ là về việc nhận lại mà còn là việc cho đi và tạo ra niềm vui cho người khác. Đó là lúc em thấu hiểu được ý nghĩa thực sự của tình thương trong cuộc sống.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-10 02:56:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2949076695</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040342 Lê Quang Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2949077304</link>
         <description><![CDATA[<p>Một ngày, em vô cùng vui mừng khi đạt được thành tích cao trong một kỳ thi trên lớp. Em nghĩ ngay đến việc chia sẻ niềm vui này với gia đình. Tuy nhiên, khi em trở về nhà và kể về điều đó, không ai tỏ ra quan tâm đặc biệt. Anh chị đều bận rộn với công việc học, bố mẹ cũng vội vàng chuẩn bị cho công việc ngày hôm sau.</p><p>Em cảm thấy hụt hẫng và thất vọng, nhưng không nói ra. Ngày hôm sau, em nhận được một lá thư từ bố mẹ, trong đó viết rằng: "Con ơi, dù bố mẹ không thể luôn ở bên cạnh con mọi lúc, nhưng tình yêu và niềm tin của chúng mẹ luôn dành cho con. Bố mẹ muốn con biết rằng mọi thành công của con là niềm hạnh phúc của cả gia đình."</p><p>Từ đó, em nhận ra rằng tình thương đích thực không chỉ xuất phát từ việc chia sẻ niềm vui, mà còn là sự hiểu biết và hy vọng từ gia đình. Dù có những lúc bận rộn, bố mẹ luôn dành tình cảm và sự quan tâm đến mỗi thành viên trong gia đình.</p><p>Khoảnh khắc ấy là hạt giống tình thương từ gia đình, giúp em nhận ra rằng trong cuộc sống, không chỉ có những thành công lớn lao mà còn có những khoảnh khắc đơn giản nhưng ấm áp, khiến con người ta thấu hiểu và trân trọng hơn những điều nhỏ nhặt xung quanh.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-10 02:57:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2949077304</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040473- Lý hà Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2949078672</link>
         <description><![CDATA[<p>Một buổi sáng, khi trời mới bắt đầu hé nắng, em nhận được một tin nhắn từ người bạn thân nhất, tên là Hương. Trong tin nhắn, Hương chia sẻ rằng cô gặp khó khăn và cảm thấy mệt mỏi với cuộc sống hiện tại. Em ngay lập tức quyết định đến gặp Hương để chia sẻ và làm cho cô cảm thấy đỡ bớt gánh nặng.</p><p>Khi gặp Hương, em nhìn thấy ánh mắt mệt mỏi và nỗi lo lắng trên gương mặt cô. Em quyết định không phải chỉ là người nghe mà còn là người đồng cảm và chia sẻ. Em ngồi bên cạnh Hương, lắng nghe mọi suy tư và nỗi lo của cô, không gián đoạn, không phán xét.</p><p>Sau đó, em cùng Hương đi dạo trong công viên xanh mát, nơi chúng ta thường trò chuyện và chia sẻ. Em không cố gắng giải quyết vấn đề cho Hương, nhưng bằng cách đơn giản là ở bên cạnh, em đã cảm nhận được sự yên bình và ấm áp từ những khoảnh khắc chúng ta bên nhau.</p><p>Khi mọi chuyện dường như trở nên nhẹ nhàng hơn, Hương bất ngờ quay lại nhìn em và nói: "Cảm ơn em nhé, vì đã luôn ở đây, không đánh giá và không phán xét, chỉ đơn giản là hiểu và chia sẻ. Em đã là nguồn động viên lớn lao cho tinh thần của tôi."</p><p>Khoảnh khắc ấy, em thấu hiểu rằng tình thương đích thực không phải luôn cần những hành động lớn lao, mà đôi khi chỉ cần một chút quan tâm, sẻ chia và lắng nghe từ tận đáy lòng. Đó là khi em chạm đến khoảnh khắc đích thực của tình thương, khi em và Hương cảm nhận được sự gắn kết và ấm áp từ tình bạn chân thành.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-10 02:59:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2949078672</guid>
      </item>
      <item>
         <title>NGUYỄN LÂM BÌNH - 22040654</title>
         <author>loveral28092004</author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2953272717</link>
         <description><![CDATA[<p>Khoảng thời gian cuối cấp 3, do áp lực học hành cộng với tâm lý đang trong giai đoạn phát triển nên em không kiểm soát cảm xúc của mình được tốt. Nhiều khi áp lực từ những kỳ thi, cuộc thi, kỳ vọng từ gia đình, thầy cô, bạn bè và cả bản thân khiến em đôi khi muốn hạ thấp mục tiêu cho đỡ mệt mỏi. Hồi ấy, lịch trình của em chỉ có đi học ở trường, tham gia các lớp học thêm, ăn uống, tắm, làm đề, đọc thêm sách tham khảo, giải trí qua điện thoại, ngủ. Ngoài những việc tối thiểu hằng ngày ra, em dành hầu hết thời gian để ôn thi, và hình thức giải trí của em không lành mạnh. Thói quen sinh hoạt như vậy khiến em cảm thấy cả cơ thể và tinh thần đều uể oải. Từ sự đi xuống của cả thể chất và tinh thần, em rất dễ cáu gắt, thậm chí là nổi giận khi ở nhà. Khi bố mẹ, người thân quan tâm, em thường gạt bỏ và không tiếp nhận sự quan tâm ấy từ mọi người, thay vào đó, không chia sẻ và thu mình lại. </p><p><br/></p><p>Cứ như thế, cho đến một thời điểm nọ khi mà em hầu như lúc nào cũng thể hiện sự khó chịu, bực dọc, mệt mỏi trong các bữa ăn cùng với gia đình. Bố mẹ em hỏi chuyện và góp ý em không nên như thế trong bữa ăn sau rất nhiều lần động viên nhưng em không thay đổi thái độ tiêu cực đó. Ngay khi ấy, em òa khóc nức nở ngay trong bữa cơm, trách móc bố mẹ không thể hiểu và chia sẻ áp lực đó cùng mình được, trong khi thực tế em là người không tiếp nhận sự quan tâm, giúp đỡ. Bố mẹ đã dành thời gian phân tích vấn đề giúp em nhìn nhận lại một cách đúng đắn. Điều mà em cảm kích nhất và nhận ra trong khoảnh khắc đó tình thương của bố mẹ dành cho em là vô bờ bến, đó chính là bố mẹ lên kế hoạch để trở thành ''người bạn ôn thi'' của em. Từ hôm đó, bố mẹ giúp em đã thật sự học cùng em, cùng em ôn bài, kiểm tra kiến thức giúp em. Em thật sự trở nên có hứng thú học tập hơn hẳn mặc dù trước đó cũng học cùng bạn. </p><p><br/></p><p>Em thật sự rất biết ơn khi bố mẹ mặc dù đã kết thúc khoảng thời gian đi học đã lâu nhưng khi lại sẵn sàng trở thành người bạn đồng hành cùng em. Em cảm thấy rất hạnh phúc và biết ơn khi có bố mẹ tâm lý và kiên nhẫn với mình. Tình thương đích thực bố mẹ dành cho con cái luôn là tình cảm thiêng liêng và đáng trân quý nhất.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2288863069/40a263f949ea3f9bf3551eee723dd2c2/image.png" />
         <pubDate>2024-04-13 09:21:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2953272717</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040704 - Kha Hà Mai Thy</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2961596852</link>
         <description><![CDATA[<p>Thực ra mà nói, em chưa bao giờ cảm nhận mình thiếu tình thương bởi lẽ từ bé em đã được sống trong một môi trường mà ở đó bố mẹ và anh trai vô cùng yêu thương em, không bao giờ để em thiếu thốn bất cứ một thứ gì, ở nơi mà bạn bè xung quanh em đều đối xử với em một cách thật lòng, chơi bền và chơi tốt, lúc nào cũng nhớ đến em. Em hạnh phúc khi lớn lên trong một môi trường luôn tràn ngập hạnh phúc, nên với em, khoảnh khắc của tình thương đích thực là mỗi ngày trong cuộc đời em, chứ không phải là một thời điểm hiếm hoi nào đó trong cuộc đời. Em trân trọng từng ngày mà mình có, bởi lẽ, xung quanh em, mọi người đều đang dành cho em những tình thương chân thành nhất mà họ có như thế!</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-19 07:51:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2961596852</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040433 - Lê Thị Diệu Quỳnh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2966342098</link>
         <description><![CDATA[<p>Kì trước, em được học môn Báo chí trực tuyến và có cơ hội trải nghiệm thực tế vô cùng đặc biệt. Để thực hiện dự án của nhóm em, chúng em đã cùng nhau đến  xóm chạy thận ở bệnh viện Bạch Mai để phỏng vấn người dân nơi đấy. Đó là nơi những bệnh nhân chạy thận tụ tập lại để sống gần bệnh viện. Đường vào xóm chạy thận là một con đường hẹp, hai bên là những ngôi nhà cũ kỹ, chật chội. Khi bước vào khu xóm, em cảm nhận ngay không khí đầy sự vất vả.</p><p>Các ngôi nhà ở đây thường chỉ là những căn phòng nhỏ, tường vôi cũ kỹ, không gian rất chật hẹp. Em thấy những bệnh nhân đang cố gắng tận dụng từng khoảng trống nhỏ để sinh hoạt, từ việc nấu ăn đến ngủ nghỉ. Dù không gian chật chội và điều kiện khó khăn, người dân ở đây luôn cởi mở và chào đón những người đến thăm.</p><p>Trong chuyến đi đó, em có cơ hội phỏng vấn một người phụ nữ lớn tuổi - Bà Tạo. Bà ngồi trên một chiếc ghế nhỏ cạnh bếp gas, vừa nhặt rau vừa kể cho em nghe về cuộc sống của bà. Bà nói rằng bà đã phải chạy thận nhiều năm, và cuộc sống không dễ dàng. Mỗi ngày bà phải đến bệnh viện, trải qua những giờ chạy thận mệt mỏi, sau đó trở về nhà và tiếp tục những công việc hàng ngày.</p><p>Nhưng điều làm em xúc động nhất là sự lạc quan của bà. Bà cười và nói rằng, dù cuộc sống có khó khăn, bà vẫn tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ nhặt: một tách trà ấm vào buổi sáng, những cuộc trò chuyện với hàng xóm, hay những khoảnh khắc được ở bên gia đình. Bà luôn tìm cách động viên những người khác trong xóm, giúp họ cảm thấy hy vọng và sự gắn kết.</p><p>Lắng nghe câu chuyện của bà, em nhận ra rằng tình thương đích thực không chỉ là việc giúp đỡ vật chất, mà còn là sự hiện diện và lắng nghe. Khoảnh khắc đó giúp em hiểu rằng, dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, luôn có những tia hy vọng và lòng tốt từ những người xung quanh. Xóm chạy thận có thể không phải là nơi lý tưởng, nhưng nó là nơi mà tình thương và sự lạc quan vẫn hiện diện, mỗi ngày, qua những câu chuyện và nụ cười của những người dân đang chiến đấu với bệnh tật.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://static.wixstatic.com/media/17a447_c68708739d944546bc9627fefc238672~mv2.jpg/v1/fill/w_925,h_616,al_c,q_85,usm_0.66_1.00_0.01,enc_auto/17a447_c68708739d944546bc9627fefc238672~mv2.jpg" />
         <pubDate>2024-04-23 12:04:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2966342098</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040695 - Lê Thị Minh Thúy</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2971865535</link>
         <description><![CDATA[<p>Em cảm thấy rất may mắn và hạnh phúc khi em được sống trong một gia đình có đủ cả tình yêu thương của các thành viên trong gia đình. Mỗi ngày, mỗi dịp lễ mọi người luôn quây quần xung quanh để cùng nhau trò chuyện, chơi đùa cùng nhau. Vì vậy mỗi ngày đối với em, em đều được sống trong khoảnh khắc của tình thương đích thực và em luôn trân trọng mọi khoảnh khắc đấy.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-27 08:23:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2971865535</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040572 - Đoàn Minh Tuấn</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2972376463</link>
         <description><![CDATA[<p>Em cảm thấy mình chạm đến khoảnh khắc của tình thương đích thực khi thấy mình hiểu cảm xúc của người khác một cách chân thành và tử tế. Một trong những trải nghiệm đáng nhớ nhất của em là khi em cùng một người bạn gặp khó khăn trong cuộc sống và em dành thời gian lắng nghe và đồng cảm với họ.</p><p>Trong một buổi tối tại quán cà phê, bạn của em bắt đầu chia sẻ về những áp lực và lo lắng trong công việc và cuộc sống gia đình. Bạn ấy bày tỏ sự lo lắng và cảm giác mịt mù về tương lai của mình.</p><p>Lúc đó, em cảm thấy rằng mình nên ngồi im lặng, lắng nghe và cảm nhận mọi từ ngữ, cử chỉ của họ. Em cảm thấy rằng, việc hiểu và chia sẻ cảm xúc của họ chính là một cách thể hiện tình thương và sự quan tâm đích thực.</p><p>Từ trải nghiệm đó, em học được rằng, một phần của tình thương đích thực là sẵn lòng lắng nghe, đồng cảm và hỗ trợ người khác trong những thời điểm khó khăn. </p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-04-28 09:13:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2972376463</guid>
      </item>
      <item>
         <title>22040388- Phan Minh Huyền</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2988666763</link>
         <description><![CDATA[<p>Đối với em, thời khắc chạm đến tình thương đích thực chính là khi trong gia đình có tin vui hay gặp phải khó khăn, các thành viên vẫn luôn ở bên gắn bó và đồng hành cùng với nhau. Em thật may mắn và hạnh phúc khi bố mẹ còn khỏe mạnh, sẵn sàng hỗ trợ và đồng cảm trong mọi thăng trầm của cuộc sống. Gia đình có thể dành cho nhau khoảng thời gian nhất định, ngồi với nhau ăn bữa cơm, thoải mái chia sẻ những câu chuyện thường ngày, lúc đó, dường như tình thương như được gắn kết và lan tỏa hơn bào giờ hết.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-05-11 05:01:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dohuyen535/Bookmarks/wish/2988666763</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
