<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>BÀI TẬP VẬN DỤNG LỚP10D2 by </title>
      <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2025-03-09 09:24:34 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-03-16 14:14:41 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Nguyễn hoàng quỳnh anh </title>
         <author>quynhanhnguyenhoang819</author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3364664926</link>
         <description><![CDATA[<p>Đoạn mở đầu truyện ngắn <em>Dưới bóng hoàng lan</em> của Thạch Lam đã gợi mở một không gian yên bình, tĩnh lặng, đậm chất hoài niệm. Cảnh vật quen thuộc như vườn cây, ngõ nhỏ, giàn hoa hoàng lan gợi lên cảm giác dịu dàng, gắn bó, mở ra dòng hồi tưởng sâu lắng của nhân vật Thanh. Tôi bước qua cánh cổng cũ, lòng dâng lên một cảm xúc vừa bồi hồi, vừa man mác buồn. Hương hoàng lan dìu dịu như kéo tôi trở về những tháng ngày tuổi thơ bên bà. Từng bước chân đi trên lối nhỏ lát gạch, tôi thấy mọi thứ vẫn thân thuộc, chỉ thiếu vắng bóng người xưa khiến lòng tôi se lại. Những kỷ niệm năm nào cứ thế ùa về, nhắc tôi rằng có những điều tưởng như đã ngủ yên trong ký ức, nhưng thật ra luôn ở đó, chờ được đánh thức bằng hương hoa quen thuộc.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-13 12:50:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3364664926</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3364676299</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi bước qua cánh cổng nhỏ, tiếng bước chân tôi vang lên trong đêm tối. Khi tôi về đến nhà, tôi cảm thấy một sự mệt mỏi và cô đơn bao trùm lên tôi. Bóng hoàng lan ngoài sân đang lay động nhẹ nhàng trong gió, như đang vẫy chào tôi.</p><p>Tôi cảm thấy tâm trạng mình nặng nề, như có một gánh nặng đè lên vai. Tôi đã trải qua một ngày dài, với những suy nghĩ và cảm xúc hỗn độn. Giờ đây, khi về đến nhà, tôi chỉ muốn được yên tĩnh, được đóng kín cửa và quên đi mọi thứ.</p><p>Nhưng bóng hoàng lan ngoài sân không cho phép tôi làm điều đó. Nó cứ lay động, như đang nhắc nhở tôi về những kỷ niệm và cảm xúc đã qua. Tôi cảm thấy mình không thể thoát khỏi quá khứ, không thể quên đi những gì đã xảy ra.</p><p>Tôi thở sâu, cố gắng làm dịu tâm trạng mình. Nhưng bóng hoàng lan vẫn tiếp tục lay động, như đang vẫy chào tôi, nhắc nhở tôi về những gì đã qua.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-13 12:57:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3364676299</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3364677265</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi bước qua cánh cổng quen thuộc, lòng tràn ngập những cảm xúc đan xen. Đã lâu lắm rồi, tôi mới có dịp trở về ngôi nhà tuổi thơ – nơi lưu giữ bao kỷ niệm êm đềm của một thời non trẻ. Bước chân trên con đường lát gạch cũ, tôi chợt nhận ra mọi thứ vẫn như xưa, nhưng trong lòng lại có một nỗi bâng khuâng khó tả.</p><p><br/></p><p>Mùi hương hoàng lan dìu dịu thoảng trong gió, gợi lên bao ký ức ngọt ngào. Tôi nhớ những buổi chiều cùng nội ngồi dưới gốc cây, nghe bà kể chuyện, nhớ những ngày rong chơi vô tư lự giữa khu vườn xanh mướt. Nhưng giờ đây, tôi đã lớn, đã xa nhà quá lâu, để rồi khi trở lại, chợt thấy lòng lạc lõng đến lạ. Nội vẫn đón tôi bằng nụ cười hiền hậu, nhưng tôi hiểu thời gian đã in dấu lên mái tóc bạc và đôi mắt nhân từ ấy.</p><p><br/></p><p>Dưới bóng hoàng lan, tôi bỗng thấy lòng mình dịu lại. Hương thơm ấy như một sợi dây vô hình níu giữ những điều xưa cũ, những yêu thương vẫn vẹn nguyên trong tim. Tôi chợt hiểu rằng, dù có đi xa đến đâu, quê nhà vẫn luôn là nơi bình yên nhất để trở về.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-13 12:58:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3364677265</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3364678199</link>
         <description><![CDATA[<p>Khi bước chân về nhà, xin tôi hãy dâng dâng một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ. Cảnh báo vật xung quanh vẫn vậy, vườn hoàng lan tỏa hương dìu dịu dàng trong không gian Yên tĩnh, nhưng trong lòng tôi lại dậy lên bao nỗi niềm khó giải. Từng bước chân trên hoa đi quen thuộc tip bao kỷ niệm tuổi thơ thơ đềm bên bà. Tôi nhớ những buổi chiều Yên lặng ngồi nghe bà kể chuyện, nhớ cả những lần nghe hoa hoàng lan rơi rụng trong gió nhẹ. Lòng tôi chợt thấy bâng khuâng, vừa vui mừng vì được trở về, vừa người đàn ông buồn vì thời gian trôi qua có thể nuôi giữ. Mùi hương hoàng lan như tỉnh tỉnh trong tôi những cảm xúc trong trẻo và an yên của ngày xưa, tạo trái tim tôi xao xuyến không ngu</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-13 12:59:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3364678199</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3364699123</link>
         <description><![CDATA[<p>tâm trạng của nhân vật Thanh khi về đến nhà, kể bằng ngôi thứ nhất:</p><p>"Khi bước chân vào nhà, tôi cảm thấy một sự mệt mỏi bao trùm lấy tâm hồn. Những hình ảnh về cuộc sống nghèo khổ, về những con người bị đẩy đến bước đường cùng, vẫn còn in dấu trong tâm trí tôi. Tôi cảm thấy mình như bị mất đi một phần nào đó của tuổi trẻ, của sự trong sáng và của niềm tin vào cuộc sống.</p><p>Nhìn quanh nhà, tôi thấy mọi thứ vẫn như cũ, nhưng trong tôi, mọi thứ đã thay đổi. Tôi cảm thấy mình đã lớn hơn, đã trưởng thành hơn, nhưng đồng thời cũng cảm thấy mình đã mất đi một phần nào đó của sự ngây thơ và trong sáng của tuổi trẻ.</p><p>Tôi ngồi xuống trên giường, cảm thấy mệt mỏi và buồn rầu. Tôi không biết phải làm gì, không biết phải nghĩ gì. Tôi chỉ biết rằng tôi phải tiếp tục sống, phải tiếp tục đi về phía trước, dù cho con đường đó có khó khăn và đầy chông gai."</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-13 13:13:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3364699123</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>hoangmii10209</author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3364720952</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi trở về nhà bà sau bao năm xa cách, lòng không khỏi xao xuyến. Ngôi nhà cũ vẫn nằm yên dưới tán hoàng lan tỏa hương dìu dịu, gợi nhớ những kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ. Tôi chậm rãi bước vào sân, cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ. Mọi thứ dường như không đổi thay, nhưng lòng tôi lại có một nỗi bâng khuâng khó tả. Bà vẫn ngồi trên chiếc ghế tre như ngày nào, ánh mắt hiền từ nhìn tôi, khiến lòng tôi dâng trào xúc động. Tôi khẽ gọi một tiếng "Bà ơi!", giọng nói nghẹn lại vì xúc động. Dưới bóng hoàng lan, tôi như thấy lại chính mình của những năm tháng cũ – một cậu bé hồn nhiên, chạy nhảy bên bà, không vướng bận ưu tư. Nhưng nay, tôi đã lớn, mang trong mình bao suy tư của người trưởng thành, mà lòng vẫn mong tìm lại hơi ấm của ngày xưa.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-13 13:25:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3364720952</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3364721704</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi trở về ngôi nhà cũ sau những năm tháng xa cách, lòng ngập tràn những cảm xúc khó tả. Bước chân chậm rãi trên con đường quen thuộc, tôi không khỏi bồi hồi khi nhìn thấy hàng cây hoàng lan trước sân nhà. Mùi hương thoang thoảng của những bông hoa vàng nhỏ bé, dịu dàng len lỏi vào tâm hồn tôi, gợi lên biết bao ký ức tuổi thơ.</p><p>Cánh cửa gỗ cũ kỹ vẫn còn đó, những vết thời gian hằn sâu trên từng thớ gỗ. Tôi khẽ đẩy cửa bước vào, không gian tĩnh lặng như ôm trọn lấy tôi. Mọi vật dụng trong nhà dường như vẫn giữ nguyên vị trí cũ, chỉ có tôi là đã đổi thay. Ánh nắng nhạt nhòa chiếu qua ô cửa sổ, rọi vào những góc nhỏ của căn phòng, làm sống dậy những kỷ niệm êm đềm thuở nào.</p><p>Tôi đi qua từng góc nhỏ trong ngôi nhà, chạm tay vào chiếc bàn, chiếc ghế, nơi tôi từng ngồi học bài, từng chia sẻ những câu chuyện ngây ngô với em gái. Mỗi góc nhà, mỗi món đồ đều mang theo một phần ký ức, khiến lòng tôi xao xuyến, bồi hồi.</p><p>Nhìn ra vườn, cây hoàng lan vẫn nở hoa, tỏa hương thơm ngát. Hương hoàng lan như một lời chào đón dịu dàng, như vòng tay của quá khứ ôm lấy tôi, an ủi và vỗ về. Tôi cảm nhận được sự yên bình, nhưng cũng không khỏi chạnh lòng trước sự vô tình của thời gian. Cảnh vật vẫn vậy, nhưng người xưa đâu còn đây?</p><p>Tôi đứng lặng hồi lâu, để hương hoàng lan thấm đượm vào tâm hồn, để ký ức xưa cũ ùa về. Lòng tôi tràn ngập những cảm xúc đan xen: vui vì được trở về, buồn vì những gì đã mất và tiếc nuối cho những tháng năm không thể quay lại. Ngôi nhà này, mùi hương này, mãi mãi là một phần ký ức đẹp trong tâm hồn tôi.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-13 13:26:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3364721704</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3364750245</link>
         <description><![CDATA[<p>Khi về đến nhà, tâm trạng của tôi thật nặng nề và trĩu bước. Mọi thứ xung quanh dường như đều trở nên xa lạ, ngột ngạt. Những âm thanh quen thuộc từ khung cảnh gia đình bỗng dưng như là một tiếng vọng từ quá khứ, khiến tôi không khỏi ngỡ ngàng. Tia nắng vàng trải dài trên nền đất ẩm ướt, làm bừng lên những kỷ niệm xưa cũ, nhưng đồng thời cũng gợi trong tôi nỗi cô đơn sâu sắc. Lòng tôi chộn rộn, vừa cảm thấy hạnh phúc khi trở về, vừa nỗi buồn man mác chẳng thể tả thành lời. Tôi nhìn thấy mẹ đang tất bật trong bếp, đôi tay thoăn thoắt nhưng ánh mắt bà lại chất chứa lo lắng, khiến tôi không khỏi xót xa. Nhìn sang những mảng tường đã bạc màu, tôi cảm thấy một nỗi xao xuyến khó hiểu lướt qua tâm trí, như thể ký ức và thực tại đang hòa quyện, làm tôi càng thêm trăn trở về những đổi thay trong cuộc sống của chính mình.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-13 13:42:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3364750245</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Hà Linh Đan</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3364761160</link>
         <description><![CDATA[<p>Khi nhận xét về Thạch Lam, nhà văn Nguyễn Tuân đã từng viết rằng: "Lời văn Thạch Lam nhiều hình ảnh, nhiều tìm tòi, có một cách điệu thanh thản, bình dị và sâu sắc...Văn Thạch Lam đọng nhiều suy nghiệm, nó là cái kết tinh của một tâm hồn nhạy cảm và từng trải về sự đời.". Quả đúng là như vậy, đọc trang văn của Thạch Lam, độc giả luôn có cảm giác thư thái và nhẹ nhàng. Trong truyện "Dưới bóng hoàng lan", chúng ta như được đắm mình vào không gian bình dị, thân thuộc, nơi mà ở đó luôn có những người thân yêu chờ ta trở về.</p><p>Câu chuyện xoay quanh về một lần thăm nhà của nhân vật Thanh. Thanh đi làm ăn xa trên tỉnh, nay anh mới về thăm bà. Trong khung cảnh bình dị của ngôi nhà, những hình ảnh quen thuộc hiện lên trong tâm trí anh. Dưới bóng hoàng lan, anh nhớ về kỉ niệm ấu thơ khi bên bà. Cũng vào lần về lần này, anh gặp lại Nga, người bạn thuở thơ ấu. Anh và Nga đã có một mối tình chớm nở. Sau vài ngày ở nhà, anh trở lại tỉnh để tiếp tục công việc. Vào ngày đi, anh nghĩ mình sẽ trở về thường xuyên. Điểm đặc biệt là tác phẩm không có cốt truyện. Dẫu vậy, nó vẫn khiến cho người đọc không thể rời mắt hay bỏ ngang bởi lời văn quá đẹp đẽ và thơ mộng. Văn bản cho thấy giá trị của tình cảm gia đình đối với mỗi cá nhân. Điều này được thể hiện rõ qua cảm nhận của nhân vật Thanh.</p><p>Cảm xúc của Thanh khi trở về nhà là tâm trạng của người con đi xa nay được trở về với mái nhà, gia đình thân yêu. Lúc bước vào khu vườn của bà, anh cảm thấy "mát hẳn người". Khung cảnh quê hương hiện lên thật tươi đẹp, thanh bình qua hình ảnh "ánh sáng lọt qua vòm cây xuống nhảy múa theo chiều gió" cùng "mùi lá non phảng phất". Anh thong thả đi dọc "tường hoa thấp chạy thẳng đến đầu nhà". Bước lên thềm, nhìn vào nhà, anh thấy "bóng tối dịu và man mát". Khi đã quen rồi, Thanh thấy mọi thứ không có gì thay đổi, vẫn y nguyên như ngày anh đi. Cảnh tượng ấy khiến anh không thể nói thành lời, mãi mới cất được tiền gọi khẽ "bà ơi". Tất cả đã tạo nên sự khác biệt giữa không gian bên trong và bên ngoài khu vườn. Không gian bên trong là không gian của kí ức ngọt ngào, của tình yêu thương và sự ấm áp. Đó là điều mà không gian xô bồ, hỗn loạn bên ngoài khu vườn không bao giờ có được. Cảm nhận được sự khác biệt ấy, Thanh thấy tâm hồn mình được nâng đỡ, xoa dịu sau những ồn ào, mệt mỏi của đời sống phố thị.</p><p>Trong khoảnh khắc gặp lại bà, Thanh như vỡ òa cảm xúc, "Thanh cảm động và mừng rỡ, chạy lại gần.". Ở bên bà, anh cảm thấy mình thật nhỏ bé. Dường như, có sự đối lập giữa một bên là dáng người của Thanh còn một bên là cái lưng còng của bà. Tuy nhiên, nó không khiến cho Thanh cảm thấy xa cách, mà trái lại, anh cảm thấy mình được chở che. Mỗi lần trở về, Thanh đều cảm thấy bình yên và thong thả vì anh biết ở nhà luôn có bà chờ mong, "Căn nhà với thửa vườn này đối với chàng như một nơi mát mẻ và hiền lành, ở đấy bà chàng lúc nào cũng sẵn sàng chờ đợi để mến yêu chàng". Dù đã lớn, nhưng trong con mắt của bà, Thanh vẫn là cậu bé ngày nào. Bà vẫn "không thôi phẩy chiếc phất trần lên đầu giường", "sửa chiếu và xếp lại gối". Trong khoảnh khắc, mùi hương của cây hoàng lan làm anh nhớ lại kí ức thời thơ bé, "Thanh nhắm mắt ngửi hương thơm và nhớ đến cái cây ấy chàng thường hay chơi dưới gốc nhặt hoa. Đã từ lâu lắm, ngày mới có căn nhà này, ngày cha mẹ chàng hãy còn. Rồi đến ngày một bà một cháu quấn quýt nhau.". Nghĩ về quá khứ, Thanh thấy tâm hồn mình trở nên nhẹ nhõm "như vừa tắm ở suối".</p><p>Nỗi xúc động càng trào dâng khi Thanh nhận được tình yêu thương của bà. Biết bà đi vào, anh giả vờ nằm ngủ. Bà tới gần "săn sóc buông màn, nhìn cháu và xua đuổi muỗi". Hành động của bà chan chứa biết bao nỗi thương yêu. Thấu hiểu được tình cảm của bà, anh nằm yên, không dám động đậy, chờ cho đến khi bà đi ra. Tình thương vô bờ ấy khiến Thanh "cảm động gần ứa nước mắt". Dòng cảm xúc miên man đan xen giữa quá khứ và hiện tại cho thấy Thanh cũng là một người rất nhạy cảm, tinh tế.</p><p>Bên cạnh tình cảm gia đình, ta còn thấy được tình cảm lứa đôi vô tư, trong sáng. Tình cảm của Thanh và Nga cũng có sự pha trộn giữa kỉ niệm đẹp thời thơ ấu với những ngọt ngào, ý nhị của tình yêu. Khi nghe thấy điệu cười quen thuộc, anh "lẳng lặng ngồi dậy, tì trên cửa sổ, cúi mình nhìn ra phía ao". Bóng cây hoàng lan đã gợi nhắc anh về cô bé Nga ngày trước. Anh không chần chừ "chạy vùng xuống nhà ngang rồi vui vẻ gọi "cô Nga"". Thanh vô tư ăn cơm cùng Nga, có lúc còn lầm tưởng Nga là em ruột của mình. Dẫu vậy, ở Thanh cũng có chút ngại ngùng của người con trai biết yêu. Khi cùng Nga đi dưới bóng hoàng lan, anh "nhớ lại đôi bàn chân xinh xắn, lấm tấm cát" của Nga ngày còn nhỏ rồi bất giác mỉm cười. Dắt Nga đi thăm vườn, Thanh cảm thấy mái tóc Nga thoảng thoảng mùi hoàng lan. Nghe thấy câu nói của Nga, Thanh không biết nói gì, vít cành lan ở trong tay để cô tìm hoa. Những ngượng ngùng ấy đã được thổi bùng lên thành cảm xúc thương yêu. Trước hôm về tỉnh, Thanh tiễn Nga ra cổng. Anh đã cầm lấy tay Nga và để yên trong tay mình. Trong khoảnh khắc ấy, Thanh cảm thấy có điều gì đó dịu ngọt trong tâm hồn.</p><p>Có lẽ, nỗi bâng khuâng, lưu luyến của nhân vật được thể hiện rõ nhất khi Thanh lên tỉnh. Anh không đi ngay mà ngoảnh lại nhìn cây hoàng lan và các cây khác trong vườn. Anh thấy nửa vui nửa buồn. Anh biết rằng căn nhà vẫn ở đó, vẫn có hình dáng bà thân thuộc mong ngóng anh. Thanh còn nghĩ đến cả Nga, "biết rằng Nga vẫn sẽ đợi chàng, vẫn nhớ mong chàng như ngày trước".</p><p>Hình ảnh cây hoàng lan trở đi trở lại trong văn bản chứa đựng nhiều ý nghĩa. Hình ảnh này có thể hiểu là hình ảnh cây hoàng lan trong vườn, cũng có thể hiểu là hình ảnh người bà tảo tần, giàu tình yêu thương. Bà cũng như cây hoàng lan, tỏa bóng che chở cho cháu, che chở cho cả mối tình đầu tiên giữa cháu và cô bé Nga cạnh nhà. Hoàng lan chứng kiến sự trưởng thành của hai đứa như bà trông thấy cháu trưởng thành, lớn khôn trong vòng tay yêu thương.</p><p>Với ngôn từ tinh tế, lối kể chuyện nhẹ nhàng, giọng văn tha thiết, dịu dàng, cùng sự đan xen giữa quá khứ với hiện tại, Thạch Lam đã đưa người đọc trở về tuổi thơ tươi đẹp với người bà ấm áp và hình ảnh quê hương thân thuộc. Tác phẩm như một lời nhắc nhẹ nhàng đối với những đứa con xa nhà lâu ngày chưa trở về thăm quê.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-13 13:48:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3364761160</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần văn Luân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3364779001</link>
         <description><![CDATA[<p>Sau bao năm xa cách, tôi trở về ngôi nhà thân thương của ông nội, nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ. Ngay khi đặt chân đến cổng, tôi đã thấy hàng hoàng lan tỏa bóng mát dịu dàng, hương hoa thanh khiết lan tỏa trong không gian, gợi lên bao ký ức cũ. Lòng tôi bỗng xao xuyến lạ thường, vừa vui sướng vừa bồi hồi.</p><p>Bước vào sân, tôi nhìn thấy ông nội vẫn ngồi trên chiếc ghế quen thuộc, dáng vẻ hiền từ và trìu mến. Nhìn thấy tôi, đôi mắt ông ánh lên niềm vui. Tôi chạy đến bên ông, cảm giác như mình lại trở về những ngày thơ bé, được ông âu yếm vỗ về.</p><p>Rồi tôi gặp lại Thúy – cô bạn thuở nhỏ. Thúy vẫn dịu dàng như ngày nào, nhưng nét thiếu nữ đã đằm thắm hơn xưa. Nụ cười của nàng vẫn trong trẻo như ánh nắng sớm, giọng nói vẫn ngọt ngào như hương hoàng lan. Tôi chợt nhận ra trong lòng mình có một cảm xúc rất lạ – một thứ tình cảm ấm áp, vừa thân quen vừa mới mẻ.</p><p>Dưới tán hoàng lan rợp bóng, tôi chợt hiểu rằng dù đi xa đến đâu, quê nhà vẫn luôn là chốn bình yên nhất. Và trong lòng tôi, một điều gì đó đang âm thầm nảy nở – một thứ tình yêu dịu dàng, nhẹ nhàng như chính hương hoàng lan giữa buổi sớm mai…</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-13 13:58:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3364779001</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khi bước qua cánh cổng nhỏ, tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. Bóng hoàng lam trải dài trên sân, như một chiếc ô bảo vệ tôi khỏi những mệt mỏi của ngày dài. Tôi cảm thấy hạnh phúc khi về nhà, khi được trở về không gian quen thuộc này. Mẹ tôi sẽ đón tôi với nụ cười ấm áp, và chị gái tôi sẽ hỏi han về ngày học của tôi. Tôi cảm thấy an toàn, cảm thấy được yêu thương và che chở. Bóng hoàng lam dường như đang ôm ấp tôi, làm tôi cảm thấy ấm áp và thoải mái. Tôi đã về nhà, và mọi thứ sẽ ổn.</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3364828552</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-13 14:26:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3364828552</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3364844004</link>
         <description><![CDATA[<p>Dưới bóng hoàng lan” của Thạch Lam đã gửi gắm câu chuyện tình yêu trong sáng, đẹp đẽ giữa Thanh và Nga. Khi trở về quê, gặp lại những người mình yêu thương, Thanh cảm thấy hạnh phúc, yên bình bên bà và người bạn thời thơ ấu. Thế nhưng, thời gian gặp gỡ ngắn ngủi khiến Thanh và Nga nhanh chóng phải một lần nữa chia xa. Khi rời đi, Thanh đã nhắn gửi lời chào Nga mà không dám nói lời trực tiếp. Có lẽ chàng sợ mình sẽ lưu luyến mà không làm chủ được cảm xúc. Chàng bước đi mà nửa buồn nửa vui. Thanh nghĩa đến căn nhà như một nơi mát mẻ và sung sướng để chàng thường về nghỉ sau việc làm. Có lẽ đó chính là tổ ấm hạnh phúc mà Thanh hằng ao ước. Và Thanh cũng tin rằng Nga sẽ luôn đợi chàng và mong chàng trở về. Đó chính là động lực để Thanh sớm trở về đoàn tụ và đem đến cho Nga một hạnh phúc viên mãn.&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-13 14:35:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3364844004</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3366036018</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi là Thanh - một người mồ côi cha mẹ từ nhỏ và ở với bà. Cũng gần 2 năm rồi tôi mới về nhà bởi tôi đi làm xa ở trên tỉnh. Nhà bà tôi ở - phía bên ngoài có cánh cửa gỗ, bên trong là con đường lát gạch Bát Tràng và được bao quanh bởi các bức tường hoa, hôm nay trời cũng thật nắng gắt. Đặt vali lên trưởng kỷ tôi kẽ gọi: Bà ơi! Có lẽ vì nghe thấy tiếng động mà con mèo của bà tôi chạy ra. Một lúc sau từ ngoài vườn bà bước vào và hỏi: " Thanh về rồi đấy ư". Cũng lâu lắm rồi tôi mới được gặp lại bà, được nghe giọng của bà,vậy nên tôi cảm thấy rất xúc động và mừng rỡ. Bà vẫn vậy lúc nào cũng dành cho tôi cái nhìn âu yếm và mến thương lúc nào cũng quan tâm chăm sóc dù nay tôi đã lớn. Tôi nằm nghỉ ở trong phòng thì nghe ngoài nhà cũng một giọng nói khác lạ, tôi chắc chắn rằng đó không phải là giọng của bà mình, tôi liền " ngồi dậy, tì trên cửa sổ , cúi mình nhìn ra phía ao". A tôi nhớ ra rồi giọng của cô hàng xóm vẫn hay qua chơi với tôi ngày trước, biết vậy nên tôi liền chạy xuống nhà ngang và gọi: " cô Nga"tôi cảm thấy vui và hạnh phúc biết bao khi gặp lại người con gái ấyTôi là Thanh - một người mồ côi cha mẹ từ nhỏ và ở với bà. Cũng gần 2 năm rồi tôi mới về nhà bởi tôi đi làm xa ở trên tỉnh. Nhà bà tôi ở - phía bên ngoài có cánh cửa gỗ, bên trong là con đường lát gạch Bát Tràng và được bao quanh bởi các bức tường hoa, hôm nay trời cũng thật nắng gắt. Đặt vali lên trưởng kỷ tôi kẽ gọi: Bà ơi! Có lẽ vì nghe thấy tiếng động mà con mèo của bà tôi chạy ra. Một lúc sau từ ngoài vườn bà bước vào và hỏi: " Thanh về rồi đấy ư". Cũng lâu lắm rồi tôi mới được gặp lại bà, được nghe giọng của bà,vậy nên tôi cảm thấy rất xúc động và mừng rỡ. Bà vẫn vậy lúc nào cũng dành cho tôi cái nhìn âu yếm và mến thương lúc nào cũng quan tâm chăm sóc dù nay tôi đã lớn. Tôi nằm nghỉ ở trong phòng thì nghe ngoài nhà cũng một giọng nói khác lạ, tôi chắc chắn rằng đó không phải là giọng của bà mình, tôi liền " ngồi dậy, tì trên cửa sổ , cúi mình nhìn ra phía ao". A tôi nhớ ra rồi giọng của cô hàng xóm vẫn hay qua chơi với tôi ngày trước, biết vậy nên tôi liền chạy xuống nhà ngang và gọi: " cô Nga"tôi cảm thấy vui và hạnh phúc biết bao khi gặp lại người con gái ấy</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-14 07:20:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3366036018</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lâm Thị Mỹ Chi</title>
         <author>tryy</author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3366337660</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3537438204/79a78a2671cfedd89880ea4ad8f129a6/IMG_1741954437988_1741954441480.jpg" />
         <pubDate>2025-03-14 12:14:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3366337660</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Võ Quỳnh Anh </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3366353653</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi trở về ngôi nhà của bà sau bao năm xa cách, lòng bỗng dâng lên một nỗi bồi hồi khó tả. Con đường làng quen thuộc hiện ra trước mắt, rợp bóng những tán hoàng lan tỏa hương dìu dịu. Tôi chậm rãi bước đi, từng kỷ niệm tuổi thơ chợt ùa về. Kia rồi, ngôi nhà nhỏ vẫn nép mình dưới bóng cây, bình yên như thuở nào. Tôi nghe rõ tiếng lòng mình rộn ràng, vừa vui mừng, vừa có chút ngỡ ngàng. Bước qua cánh cổng cũ kỹ, tôi chợt thấy bà—vẫn dáng người gầy gò nhưng ánh mắt hiền từ như ngày nào. Một niềm xúc động dâng lên trong tôi, mọi khoảng cách của năm tháng bỗng chốc tan biến. Tôi khẽ gọi: “Bà ơi!”, giọng nói run run như đứa trẻ ngày xưa trở về trong vòng tay yêu thương.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-14 12:28:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3366353653</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Na Na</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367199628</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi là Thanh , một người con xa quê đang trên đường trở về thăm bà,thăm quê. Từ nhỏ tôi đã sống với và,lớn lên trong tình yêu của bà.Về đến nhà ,khi bước vào cánh cửa tôi bỗng thấy mát cả người. Tôi ngưỉ thấy mùi lá tươi non , hương thơm của cây hoàng lan xưa phảng phất trong gió rồi bước đi thong thả bên bức tường hoa bám đầy dấu mốc của thời gian,bao nhiêu sự ồn ào,sự xô bồ của thành phố ngoài kia dường như đều ngừng lại. Sau đó yôi đặt vali lên thềm rồi liền ngó đầu vào trong nhà -một cảm giác thoải mái ,mát lạnh ập ngay vào mặt tôi.Nhìn một hồi tôi mới thấy rằng căn nhà không có thay đổi gì,vẫn y nguyên như tôi đi lúc xưa.Khung cảnh trong nhà vẫn quen thuộc như thuở nào đã làm cho những kí ức tuổi thơ bên bà ùa về. Sự yên bình trầm tịch khiến tôi trở nên nghẹn họng ,không thể thốt nên lời. Đó chính là cảm giác được chở che ,được giải toả hết sự căng thẳng do công việc tạo nên. Cảm xúc cũng như cái cảm giác của tôi chắc hẳn đều giống như những cảm giác của những ngưoif con xa quê,rời gia đình quê hương để lên thành phố làm việc. Tôi về nhà với một tâm thế thoải mái,vứt bỏ hết những suy nghĩ trong đầu để tận hưởng cảm giác yên bình bên người bà của mình . Tôi sẽ dành hết thgian ngắn ngủi để ngồi bên bà để tâm sự với bà ,ôn lại những kỉ niệm xưa và ngồi chơi dưới bóng của cây hoàng lan. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-15 11:00:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367199628</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tôi sao nhiều năm làm việc thì tôi cũng đã về nhà. Vừa về đến nhà, tôi thấy căn nhà yên tĩnh quá, tôi ngó vào nhà nhưng không thấy gì cả,  mãi lâu tôi mới cất Tiếng gọi bà.  Một cảm giác mong nhớ đến khó tả. Lúc sau tôi gặp cô Nga _ người bạn từ thuở bé của tôi. Chúng tôi đã cùng ôn lại kỷ niệm với cây hoàng lan sao không khi trở về tỉnh tôi vẫn cảm thấy vô cùng hụt hẫng , 1 phần phải bị rời xa quê hương 1 phần cũng vì xa người con gái  tôi thương.</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367248661</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-15 12:51:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367248661</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367255948</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3541461234/b1c4aae3f707ea912785914a608fba23/IMG_6954.jpeg" />
         <pubDate>2025-03-15 13:07:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367255948</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367258714</link>
         <description><![CDATA[<p>“Dưới bóng hoàng lan” khép lại trong cảnh nhân vật Thanh phải trở về tỉnh trong tâm trạng “nửa buồn mà lại nửa vui”. Buồn bởi chàng sắp phải rời xa cái chốn thân quen để quay trở lại phố thị ồn ào. Nhưng vẫn ánh lên niềm vui bởi chàng đã mang theo hành trang của tình yêu thương, qua sự quan tâm từ người bà, qua những kỉ niệm tuổi thơ trong trẻo, và qua tình yêu nhẹ nhàng giữa Thanh và Nga. Đoạn kết khép lại khi sau câu Thanh nói với bác Nhân gửi giùm lời chào Nga, và khi rời đi chàng biết Nga vẫn đợi chàng, vẫn nhớ mong chàng như ngày trước. Đó là một niềm tin, một niềm hy vọng cho con người khi bước tiếp trên hành trình của cuộc đời. Vì thế, tâm trạng của Thanh vừa buồn vì phải chia xa, lại vừa vui khi có được một điểm tựa về mặt tinh thần. Chính tâm trạng ấy có lẽ đã hé mở một sự tiến triển trong tình cảm giữa Thanh và Nga, hé mở một cái kết tươi sáng cho câu chuyện tình yêu vẫn còn đang bỏ ngỏ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-15 13:14:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367258714</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367269209</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi vốn là người mồ côi cha mẹ từ nhỏ, người thân yêu duy nhất của tôi là bà . Tuổi thơ của tôi là một cuộc sống vất vả nhưng luôn tràn đầy hơi ấm trong tình yêu và sự che chở của bà . Tôi ra tỉnh làm rồi đi về thăm quê nhà hàng năm , các ngày nghỉ . Trở về với ngôi nhà quen thuộc, tôi cảm thấy hồi hộp lạ thường . Mọi thứ vẫn y nguyên nhưng lòng tôi thấy thật mới lạ . Phong cảnh bình yên, gian nhà trấn an và bà cũng như xưa trong thay đổi gì nhiều . Khu vườn với con đường rêu phủ , bức tườn hoa dẫn đến đầu nhà. Tất cả tạo nên không gian quen thuộc , ấm áp. Hình ảnh người con gái xinh đẹp trong tà áo trắng tạo nên một bức tranh hoàn hảo làm cho tôi thấy bình yên và hạnh phúc . Quê hương mang lại sự bình yên khiến tôi cảm thấy như thế giới ngoài kia đang dừng lại ở cửa sổ . Quê hương là nơi tôi có thể thoải mái , tránh xa cuộc sống hối hả .</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-15 13:34:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367269209</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367310324</link>
         <description><![CDATA[<p>Khi tôi bước vào nhà bà, tôi cảm thấy một cảm giác ấm áp và quen thuộc bao quanh mình. Nhưng đồng thời, tôi cũng cảm thấy một cảm giác nặng nề và áp lực đè nặng lên tâm hồn. Tôi biết rằng tôi sẽ phải đối mặt với những câu hỏi và những nhìn nhận của bà về cuộc sống mới của mình.</p><p>Tâm hồn tôi như bị chia cắt giữa hai thế giới. Một bên là cuộc sống cũ, quen thuộc và an toàn, nhưng cũng bị giam giữ và hạn chế bởi những truyền thống và quan điểm cũ kỹ. Một bên là cuộc sống mới, tự do và đầy hứa hẹn, nhưng cũng đầy rủi ro và bất ổn.</p><p>Khi nhìn thấy bà, tôi cảm thấy một cảm giác yêu thương và biết ơn sâu sắc. Bà là người đã chăm sóc và bảo vệ tôi trong suốt những năm tháng khó khăn, và đã giúp tôi trở thành người như ngày hôm nay. Nhưng đồng thời, tôi cũng cảm thấy một cảm giác sợ hãi và lo lắng. Tôi sợ rằng bà sẽ không hiểu và không chấp nhận cuộc sống mới của tôi, và rằng bà sẽ cố gắng kéo tôi trở lại với cuộc sống cũ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-15 14:52:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367310324</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367514375</link>
         <description><![CDATA[<p>khi về đến nhà , tâm trạng của tôi nặng trĩu. mọi thứ xung quanh dường như đều trở nên xa lạ , ngột ngạt . những thanh âm quen thuộc từ khung cảnh gia đình bỗng dưng chỉ là một tiếng vọng từ quá khứ, khiến tôi không khỏi ngỡ ngàng. tia nắng vàng trải dài trên nền đất ướt , làm bừng tỉnh lên những kỉ niệm xưa cũ , nhưng đồng thời nó cũng gợi trong tôi nỗi cô đơn sâu sắc. lòng tôi chộn rộn ,, vừa cảm thấy hạnh phúc khi trở về , vừa nỗi buồn man mác chẳng thể tả thành lời . tôi nhìn bà dag tất bật trong bếp , đôi tay thoăn thoắt nhưng ánh mắt bà lại chất chứa lo lắng, khiến tôi không khỏi xót xa . nhìn sang những mảnh tường đã bạc màu , tôi cảm thấy nỗi xao xuyến khó hiểu lướt qua tâm trí , như thể kí ức và thực tại đang hoà quyện , làm tôi càng thêm trăn trở về những đổi thay trog cuộc sống của chính mình</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-15 23:50:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367514375</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367520807</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3542930563/394a673b28a553609405629268b19e80/842.jpg" />
         <pubDate>2025-03-16 00:16:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367520807</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Như Ngọc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367543199</link>
         <description><![CDATA[<p>Dưới bóng hoàng lan” khép lại trong cảnh nhân vật Thanh phải trở về tỉnh trong tâm trạng “nửa buồn mà lại nửa vui”. Buồn bởi chàng sắp phải rời xa cái chốn thân quen để quay trở lại phố thị ồn ào. Nhưng vẫn ánh lên niềm vui bởi tôi đã mang theo hành trang của tình yêu thương, qua sự quan tâm từ người bà, qua những kỉ niệm tuổi thơ trong trẻo, và qua tình yêu nhẹ nhàng giữa Thanh và Nga. Đoạn kết khép lại khi sau câu Thanh nói với bác Nhân gửi giùm lời chào Nga, và khi rời đi chàng biết Nga vẫn đợi chàng, vẫn nhớ mong chàng như ngày trước. Đó là một niềm tin, một niềm hy vọng cho con người khi bước tiếp trên hành trình của cuộc đời. Vì thế, tâm trạng của Thanh vừa buồn vì phải chia xa, lại vừa vui khi có được một điểm tựa về mặt tinh thần. Chính tâm trạng ấy có lẽ đã hé mở một sự tiến triển trong tình cảm giữa Thanh và Nga, hé mở một cái kết tươi sáng cho câu chuyện tình yêu vẫn còn đang bỏ ngỏ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-16 01:31:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367543199</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bảo Ngọc </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367543777</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong truyện ngắn 'Dưới bóng hoàng lan', Thạch Lam đã tài năng khắc họa nhân vật Thanh, làm nổi bật tình cảm gia đình và tình yêu với Nga. Thanh, sau một ngày bên gia đình, phải lên đường với tâm trạng 'nửa buồn mà lại nửa vui'. Nỗi buồn của sự chia xa xen lẫn với niềm vui những kỷ niệm tuyệt vời. Bước ra khỏi cổng nhà, anh cảm nhận hương thơm của hoa hoàng lan, biểu tượng của tình yêu. Thạch Lam thông qua từ ngữ tinh tế đã tạo nên hình ảnh nhẹ nhàng nhưng đầy cảm xúc về tâm trạng của Thanh, một người trẻ đầy lãng mạn và tình cảm.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-16 01:33:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367543777</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367565768</link>
         <description><![CDATA[<p>Khi vừa trở về nhà, tôi đã gặp lại "con đường lát gạch Bát Tràng rêu phủ" và vòm cây quen thuộc. Thế giới xô bồ, nóng bức ngoài kia khác biệt hoàn toàn toàn với vườn nhà xanh tươi. Không khí ở đây tràn ngập ánh sáng, mát mẻ và có cả mùi lá tươi non phảng phất. Tưởng tượng như đây chính là cánh cửa mở ra khu vườn thần tiên trong truyện cổ tích, làm cho con người tôi cảm thấy thư thái, nhẹ nhàng đến lạ. Vào đến nhà, Tôi chưa vội bật đèn.Tôi tận hưởng cái dịu mát từ bóng tối, trong đáy lòng dâng lên cảm giác thân thuộc, bình yên đến kì lạ. Không gian yên lặng và trầm tịch khiến tôi xúc động đến nghẹn họng, mãi mới cất được tiếng gọi khẽ "Bà ơi!". Đáp lời tôi là sự xuất hiện của con mèo già. Tôi tiến đến vuốt ve con mèo như ngày trước. Mọi thứ trong căn nhà, trong khu vườn từ khi tôi đi đến nay đều không có gì thay đổi. Sự dễ chịu khi được gặp lại khung cảnh thân thuộc chính là tình yêu quê hương. Tình yêu làm cho không gian, cảnh vật như được tưới thêm những tươi mát, dịu dàng, chào đón tôi trở về với nơi chốn cũ. Gặp được bà, tôi cảm động và mừng rỡ chạy lại gần. Bà của tôi hiện lên với đôi mắt hiền từ, làn tóc trắng, tay chống gậy trúc. Ánh mắt bà nhìn tôi tràn đầy âu yếm và mến thương. Ở bên bà, tôi như quay ngược thời gian trở lại làm một đứa trẻ, được bà chăm sóc cho từng miếng ăn giấc ngủ. Bà lo tôi mệt vì đi đường xa, giục tôi đi rửa mặt nghỉ ngơi, bà phủi bụi trên giường rồi buông màn, đuổi muỗi cho tôi ngủ như khi còn bé thơ. Những hành động ấy đều chan chứa tình cảm yêu thương của bà dành cho tôi , khiến cho tôi "ứa nước mắt" vì cảm động và thương bà. Dù tôi có lớn bao nhiêu đi chăng nữa, dáng người có thẳng, mạnh thì bên cạnh một bà cụ gầy, còng, tôi vẫn là đứa bé cần được bà chăm sóc. Tình cảm gia đình được thể hiện qua những cử chỉ ân cần của bà đã cho tôi thấy tình bà cháu thật gần gũi, gắn bó, ấm áp và cảm động.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-16 02:40:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367565768</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Trang</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367569426</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong truyện 'Dưới bóng hoàng lan', Thạch Lam tận dụng hình ảnh nhân vật Thanh rời nhà để lên tỉnh. Sau khi dặn bác Nhân, Thanh bước ra khỏi cổng với tâm trạng lưu luyến, bâng khuâng. Anh cảm thấy cảm xúc trong mình lẫn lộn, phức tạp 'nửa buồn mà lại nửa vui'. Anh biết rằng ngôi nhà thân thương cùng cây hoàng lan ngát hương vẫn ở đó đợi anh trở về. Anh tin rằng 'Nga sẽ vẫn đợi chàng, vẫn nhớ mong chàng như ngày trước'. Bằng ngôn ngữ giản dị, hình ảnh gần gũi, lối kể giàu chất thơ, Thạch Lam đã giúp người đọc có những hình dung rõ nét về tâm trạng của nhân vật Thanh - một người con xa nhà. Qua đây, Thanh hiện lên với vẻ lãng mạn, thi vị.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-16 02:50:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367569426</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367593329</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3543430986/2daef4c7a2dac2b6f3321d97f5da9bb5/webview_tmp_file4001624983689845744.jpg" />
         <pubDate>2025-03-16 04:04:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367593329</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hà Gia Như</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367698188</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi tên là Thanh, tôi đã mất cha mẹ từ nhỏ, để lại nhiều cảm xúc đặc biệt. Bà là người nuôi dưỡng tôi, là nguồn hạnh phúc và ấm áp duy nhất của tôi.Và đây là chuyến về thăm quê nhà của tôi. Khi trở về, tôi gặp “con đường gạch Bát Tràng rêu phong” và những vòm cây quen thuộc. Không khí ở đây mát mẻ và thoang thoảng mùi lá tươi, như cánh cửa mở ra khu vườn thần tiên. Tôi không vội bật đèn, tận hưởng cái mát của bóng tối, cảm giác bình yên và quen thuộc dâng lên trong lòng. Mọi thứ trong nhà, ngoài vườn vẫn không thay đổi, tạo cảm giác thoải mái khi trở về với khung cảnh cũ. Tình yêu quê hương làm cho không gian trở nên dịu dàng đón chào tôi.</p><p>Khi gặp bà, tôi xúc động và vui mừng chạy về phía bà. Bà hiện lên với đôi mắt hiền từ, mái tóc bạc và tay chống gậy tre. Tôi cảm thấy như quay trở lại thời thơ ấu, được bà chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ. Bà lo lắng cho tôi, giục tôi đi rửa mặt và nghỉ ngơi, phủi bụi trên giường và xua muỗi cho tôi ngủ. Những hành động ân cần của bà khiến tôi cảm động và rơi nước mắt. Dù tôi lớn khôn và khỏe mạnh, bên bà vẫn luôn là đứa con bé bỏng cần được chăm sóc. Tình cảm gia đình được thể hiện rõ qua những cử chỉ yêu thương của bà.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-16 08:53:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367698188</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm khánh ly</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367699592</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3544108896/b2b40550ff2519f93f15f90de14766f2/B9AFF56A_1111_4460_B075_74E27622C1AB.jpeg" />
         <pubDate>2025-03-16 08:56:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367699592</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phương Vy</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367705369</link>
         <description><![CDATA[<p>Khi tôi trở về ngôi nhà thân thương quen thuộc của tôi ,cảm xúc dần trở nên bồi hòi xúc đây . Đay là nơi mà tôi đã gắn bó suốt thời còn nhỏ những cảm giác quen thuộc càm lm cho tôi cảm thấy thân thương .Mặc dù thiếu đi tình thương của cha mẹ nhưng tôi luôn có đc sự yêu thương che chở của bà .khi quay về ngôi nhà cũ ko có gì thay đổi khác thường vẫn là ngôi nhà ấy, nhưng lòng tôi lại có có cảm giác mới lạ .phong cảnh nơi đây cũng có sự khác biệt .Khu vườn dẫn tới bức tường phủ rêu vẫn y nguyên như trong kí ức của tôi.tất cả những hình ảnh ấy đều mang lại cảm giác quen thuộc .cảm hình ảnh người con gái dịu dàng ấy cg mang đến cho tôi cảm thấy bình yên đến lạ . Cuộc sống ấy thật bình yên tránh xa đc những âu lo hối hả </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-16 09:08:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367705369</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tôi trở về nhà bà sau bao ngày xa cách, lòng bồi hồi xao xuyến. Cánh cổng gỗ quen thuộc vừa mở ra, hương hoàng lan đã thoang thoảng trong gió, dịu dàng như một lời chào đón. Cây vẫn đứng đó, tán lá xanh rợp mát cả góc sân, gợi nhớ bao ký ức tuổi thơ êm đềm. Mọi thứ vẫn thân quen, chỉ có tôi đã lớn, đã đi xa quá lâu. Tôi chậm rãi bước trên con đường lát gạch, lắng nghe tiếng chim hót, tiếng lá xào xạc, mong ngóng được gặp lại bà, được trở về vòng tay ấm áp ngày nào.</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367714799</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-16 09:26:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367714799</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Yến Nhi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367715422</link>
         <description><![CDATA[<p>Sau bao ngày xa cách, tôi trở về nhà bà với một cảm xúc khó gọi tên, vừa háo hức, vừa bâng khuâng. Con đường xưa vẫn đó, nhưng dường như xanh hơn, yên ả hơn dưới tán hoàng lan tỏa hương thơm dìu dịu. Tôi chậm rãi bước đi, để mặc hương hoa quấn quýt, len lỏi vào từng dòng ký ức tuổi thơ. Ngôi nhà nhỏ dần hiện ra sau vòm cổng thấp bé, mái ngói rêu phong như chưa từng đổi thay. Tôi bỗng thấy tim mình xao xuyến lạ, vừa mong chờ, vừa hồi hộp. Liệu bà có còn như trước, có còn ngồi tựa cửa đợi tôi về? Tôi khẽ gọi một tiếng, giọng nói lẫn trong gió, lòng rưng rưng một niềm xúc động khó tả. Giữa không gian yên bình ấy, tôi chợt hiểu rằng, dù có đi đâu, nơi đây vẫn luôn là chốn về bình yên nhất của đời tôi.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-16 09:27:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367715422</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Huy Hoàng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367770733</link>
         <description><![CDATA[<p>Khi nhận xét về Thạch Lam, nhà văn Nguyễn Tuân đã từng viết rằng: "Lời văn Thạch Lam nhiều hình ảnh, nhiều tìm tòi, có một cách điệu thanh thản, bình dị và sâu sắc...Văn Thạch Lam đọng nhiều suy nghiệm, nó là cái kết tinh của một tâm hồn nhạy cảm và từng trải về sự đời.". Quả đúng là như vậy, đọc trang văn của Thạch Lam, độc giả luôn có cảm giác thư thái và nhẹ nhàng. Trong truyện "Dưới bóng hoàng lan", chúng ta như được đắm mình vào không gian bình dị, thân thuộc, nơi mà ở đó luôn có những người thân yêu chờ ta trở về</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-16 11:22:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367770733</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367774233</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu chuyện xoay quanh về một lần thăm nhà của nhân vật Thanh. Thanh đi làm ăn xa trên tỉnh, nay anh mới về thăm bà. Trong khung cảnh bình dị của ngôi nhà, những hình ảnh quen thuộc hiện lên trong </p><p>tâm trí anh. Dưới bóng hoàng lan, anh nhớ về kỉ niệm ấu thơ khi bên bà. Cũng vào lần về lần này, anh gặp lại Nga, người bạn thuở thơ ấu. Anh và Nga đã có một mối tình chớm nở. Sau vài ngày ở nhà, anh trở lại tỉnh để tiếp tục công việc. Vào ngày đi, anh nghĩ mình sẽ trở về thường xuyên. Điểm đặc biệt là tác phẩm không có cốt truyện. Dẫu vậy, nó vẫn khiến cho người đọc không thể rời mắt hay bỏ ngang bởi lời văn quá đẹp đẽ và thơ mộng. Văn bản cho thấy giá trị của tình cảm gia đình đối với mỗi cá nhân. Điều này được thể hiện rõ qua cảm nhận của nhân vật Thanh.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-16 11:28:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367774233</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Lê Anh Trà </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367777227</link>
         <description><![CDATA[<p>Khi về đến nhà, tôi cảm thấy lòng mình dâng lên một nỗi buồn khó tả. Cảnh vật xung quanh vẫn vậy, nhưng sao tôi lại thấy nó xa lạ đến thế. Ngôi nhà tôi đã lớn lên, từng góc nhỏ đều in dấu ký ức, thế mà giờ đây, mọi thứ đều như mờ nhạt, không còn giữ được sự ấm áp thân quen. Mái tranh xơ xác, những vật dụng đơn sơ trong nhà, tất cả đều khiến tôi cảm thấy cô đơn. Tôi tự hỏi, liệu những năm tháng tôi xa cách có khiến tôi trở thành người khác, không còn là chính mình nữa? Dù đứng trong ngôi nhà thân yêu, tôi vẫn không thể tìm lại cảm giác bình yên, hạnh phúc mà ngày trước tôi đã từng có.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-16 11:35:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367777227</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Thư</title>
         <author>lethu180420</author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367779217</link>
         <description><![CDATA[<p>Vừa đặt chân đến ngôi nhà cũ của bà, lòng tôi chợt dâng lên một nỗi xao xuyến khó tả. Mọi thứ dường như vẫn vậy, nhưng lại có gì đó khiến tôi thấy xa lạ. Hương hoàng lan phảng phất trong không gian, gợi về bao ký ức tuổi thơ êm đềm. Tôi bước từng bước chậm rãi, lắng nghe tiếng lá xào xạc trong gió, cảm nhận từng kỷ niệm ùa về. Cảnh vật thân quen nhưng trong lòng tôi lại ngập tràn cảm giác trống vắng. Tôi nhớ những ngày thơ bé, nhớ vòng tay ấm áp của bà, nhớ những câu chuyện bà kể mỗi đêm. Thời gian trôi qua, tôi đã lớn, nhưng sao trong khoảnh khắc này, tôi chỉ mong được bé lại, để có thể nép vào lòng bà, tìm lại cảm giác bình yên thuở nào.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-16 11:39:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367779217</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Ngọc Diệu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367779962</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi trở về nhà bà vào một buổi chiều yên ả. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hoàng lan thoang thoảng, thứ hương thơm gợi nhắc biết bao kỷ niệm tuổi thơ. Tôi dừng lại trước cánh cổng gỗ cũ kỹ, đưa tay chạm nhẹ vào những vết thời gian hằn in trên đó. Lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi xúc động khó tả—vừa thân thuộc, vừa xa lạ. Bước chân vào sân, tôi thấy bà đang ngồi trên chiếc ghế tre quen thuộc, đôi mắt hiền từ ánh lên niềm vui khi thấy tôi. Mọi thứ dường như vẫn vậy, nhưng tôi lại nhận ra mình đã khác. Những ngày tháng xa quê khiến tôi hiểu rằng không nơi nào ấm áp và bình yên hơn ngôi nhà này. Tôi mỉm cười, chậm rãi bước đến bên bà, cảm nhận trọn vẹn hơi ấm của tình thân</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-16 11:41:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367779962</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thị Hải Yến </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367782091</link>
         <description><![CDATA[<p>Thạch Lam là cây bút hiện thực, gần gũi với đời sống sinh hoạt con người Việt Nam, ta càng cảm nhận rõ nét điều ấy hơn nữa qua cái khung cảnh làng quê tươi mát đã xoa dịu lòng Thanh đến bình yên nhẹ nhỏm. Nào là cánh cổng hay bậc cửa, vừa hữu hình trước mắt anh chàng, vừa như một ranh giới vô hình ngăn cách hai không gian. Một bên trời nắng gắt, ồn ào, nóng nực đến khó chịu, bên kia lại như vẻ yên bình, dịu nhẹ với con đường lát gạch bát tràng rêu phủ, mùi lá tươi non phảng phất trong không khí, bức tường hoa thấp chạy thẳng đến đầu nhà, cảnh tượng khu vườn quen thuộc mà lại mới mẻ qua tia nắng lọt xuống cây hay cải dịu thanh phảng phất của mùi lá tươi non. Giàn thiên lí không một tiếng động ồn ào. Cảnh vật yên tĩnh khiến Thanh cảm thấy tâm trạng mình vô cùng thoải mái và dễ chịu sau ngày tháng làm mộc cực nhọc trên tỉnh, đúng là người ta vẫn hay nói: Không đâu dễ chịu bằng ở nhà, dù cho sống trong nhung lụa, xa hoa.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-16 11:45:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367782091</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367783578</link>
         <description><![CDATA[<p>Khi tôi trở về nhà bà, lòng tôi tràn ngập những cảm xúc khó tả. Căn nhà nhỏ bé, quen thuộc nhưng lại mang một vẻ tĩnh lặng đến lạ. Mùi hương của hoa hoàng lan thoang thoảng trong không khí, khiến tôi chợt nhớ về những kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ. Tôi bước vào, cảm giác như thời gian ngừng lại, mọi thứ vẫn giữ nguyên như ngày tôi rời đi. Ánh nắng vàng rực rỡ chiếu qua khung cửa sổ, tạo nên những vệt sáng lung linh trên sàn gỗ. Tôi cảm nhận được nỗi nhớ, sự hoài niệm và cả nỗi buồn man mác khi nghĩ về những ngày tháng đã qua. Trong lòng tôi, một nỗi lo lắng dâng lên, không biết bà có còn khỏe mạnh như trước hay không. Tôi thầm cầu mong rằng, dưới bóng hoàng lan, những kỷ niệm đẹp đẽ sẽ lại sống dậy, và tôi sẽ tìm thấy sự bình yên trong vòng tay của bà.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-16 11:48:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367783578</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367787307</link>
         <description><![CDATA[<p>Dưới bóng hoàng lan là một truyện ngắn của Thạch Lam đậm chất thơ. Đây có thể coi là một truyện không có cốt truyện hoặc cốt truyện hết sức đơn giản. Điểm nhấn của tác phẩm chính là tâm trạng và sự cảm nhận của nhân vật mà cụ thể ở đây là nhân vật Thanh. Trong phần cuối truyện, Thanh đã có những cảm xúc hết sức chân thật, hết sức người. Đó là vừa buồn, vừa vui, vừa hi vọng. Buồn vì lại phải lên tỉnh, lại phải xa những người yêu thương. Nhưng vui, vì anh sẽ lại được về, sẽ được về nhiều hơn và biết rằng Nga vẫn luôn chờ đợi mình. Những cảm xúc nhẹ nhàng và vui tươi ấy của Thanh đã khép lại tác phẩm và để cho người đọc hi vọng về sự tiến triển trong tình cảm của Thanh và Nga.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-16 11:56:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367787307</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367787902</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p><br/></p><p>Khi về đến nhà, tôi cảm thấy như được trở về chính mình. Bóng hoàng lam ấm áp bao quanh tôi, làm tan biến mọi mệt mỏi. Mẹ tôi sẽ chào đón tôi với nụ cười yêu thương, và chị gái tôi sẽ hỏi han về ngày học. Tôi cảm thấy an toàn, được yêu thương và che chở. Trong không gian quen thuộc này, tôi cảm thấy thoải mái và hạnh phúc.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-16 11:57:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367787902</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367788187</link>
         <description><![CDATA[<p>Đoạn mở đầu truyện ngắn Dưới</p><p>bóng hoàng lan của Thạch Lam đã gợi mở một không gian yên bình, tĩnh lặng, đậm chất hoài niệm. Cảnh vật quen thuộc như vườn cây, ngõ nhỏ, giàn hoa hoàng lan gợi lên cảm giác dịu dàng, gắn bó, mở ra dòng hồi tưởng sâu lắng của nhân vật Thanh. Tôi bước qua cánh cổng cũ, lòng dâng lên một cảm xúc vừa bồi hồi, vừa man mác buồn. Hương hoàng lan dìu dịu như kéo tôi trở về những tháng ngày tuổi thơ bên bà. Từng bước chân đi trên lối nhỏ lát gạch, tôi thấy mọi thứ vẫn thân thuộc, chỉ thiếu vắng bóng người xưa khiến lòng tôi se lại. Những kỷ niệm năm nào cứ thế ùa về, nhắc tôi rằng có những điều tưởng như đã ngủ yên trong ký ức, nhưng thật ra luôn ở đó, chờ được đánh thức bằng hương hoa quen thuộc.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-16 11:58:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367788187</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367793729</link>
         <description><![CDATA[<p>Thạch Lam, một nhà văn nổi bật của nhóm Tự Lực Văn Đoàn, là biểu tượng của văn học Việt Nam trong giai đoạn từ 1930 đến 1945. Dù sản xuất văn chương không nhiều, những tác phẩm của ông vẫn nổi bật với giá trị nhân văn sâu sắc, thể hiện cuộc sống đơn giản mà có những điểm nhấn tạo nên những tác phẩm độc đáo và thu hút độc giả qua thời kỳ.</p><p>"Được bôi sáng bởi tác phẩm ngắn "Dưới bóng hoàng lan", tôi có thể nhìn thấy đặc điểm văn phong và tư tưởng của Thạch Lam. Truyện tập trung vào nhân vật Thanh, quay trở về quê hương để thăm bà và gặp lại những người thân thương. Khung cảnh làng quê gần gũi, nhưng nhà văn Thạch Lam đã mang đến sự mới mẻ và độc đáo, tạo nên một không gian văn hóa và con người đặc trưng. Tình cảm, mặc dù có vẻ đơn giản, lại rất thầm kín, có sức mạnh tác động mạnh mẽ đến tâm hồn và trái tim của độc giả.</p><p>"Dưới bóng hoàng lan" kể về Thanh, một người mồ côi cha mẹ, chủ yếu sống với bà từ nhỏ. Tình thân thương giữa Thanh và bà là trái tim của câu chuyện, mô tả cuộc sống khó khăn nhưng tràn ngập ấm áp và tình yêu thương của bà. Khi Thanh trở về sau thời gian dài ở thành phố, ngôi nhà yêu quý của bà trở nên hoang vắng, nhưng vẫn giữ nguyên bản dạng và sự tĩnh lặng, như một bức tranh của tình yêu không đổi thay.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-16 12:08:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367793729</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngọc Hân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367797955</link>
         <description><![CDATA[<p>Cũng như bao lần, tôi trở lại ngôi nhà cũ nhưng dường như ngôi nhà thân thuộc ấy phần nào lại khiến cho tôi cảm thấy hồi hộp bồi hồi đến kì lạ. Mọi thứ đều già cỗi và không đổi. Thời gian như quay ngược lại, không gian đứng lặng. Phong cảnh vẫn y nguyên, gian nhà vẫn tịch mịch và bà tôi vẫn tóc bạc phơ và hiền từ. Tất cả hiện lên trước mắt tôi vốn quen thuộc nhưng lại rất mát mẻ và dịu dàng đối với tôi đến lạ thường. Và hình ảnh những cô thiếu nữ xinh xắn trong tà áo trắng, mái tóc đen lánh buông trên cổ nhỏ, bên cạnh mái tóc bạc trắng của bà tôi cũng khiến tôi xốn xang và hơi dao động phần nào. Tôi cảm thấy không gian náo nhiệt ồn áo ngoài kia như đang dừng lại trên bậc cửa.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-16 12:17:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367797955</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>hothiphuonganh2009</author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367800203</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi bước chân qua cánh cổng cũ kỹ, lòng như thắt lại bởi một cảm giác vừa quen thuộc vừa lạ lẫm. Những cành hoàng lan đung đưa trong gió, tỏa hương dìu dịu như chào đón tôi trở về. Mùi hương ấy khiến mọi ký ức tuổi thơ ùa về, rõ nét và sống động trong tâm trí. Tôi nhớ những buổi chiều ngồi dưới bóng cây nghe bà kể chuyện, nhớ từng tiếng cười trong trẻo vang lên nơi sân nhỏ. Bước từng bước trên con đường lát gạch đỏ, tôi thấy bóng bà hiện lên nơi khung cửa, đôi mắt hiền từ, ánh nhìn ấm áp như chứa đựng tất cả tình thương yêu. Tôi muốn chạy đến bên bà, ôm lấy bà thật chặt và kể cho bà nghe bao điều tôi đã trải qua, những vui buồn của ngày xa cách. Dưới bóng hoàng lan, tôi cảm nhận được sự an nhiên, bình yên như tìm lại được chính mình, nơi mà mọi âu lo đều tan biến.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-16 12:21:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367800203</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tường</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367850839</link>
         <description><![CDATA[<p>Tôi bước qua cổng nhà bà, lòng ngập tràn những cảm xúc khó tả. Hương hoàng lan thoang thoảng trong không gian, dịu dàng nhưng đủ làm sống dậy bao ký ức tuổi thơ. Cảnh vật dường như không đổi thay, vẫn mái nhà cũ, vẫn vườn cây rợp bóng, nhưng trong lòng tôi lại có chút bâng khuâng. Niềm vui được trở về hòa lẫn với sự chênh vênh của một người đã trưởng thành, không còn là cậu bé ngày xưa háo hức chạy ùa vào lòng bà. Tôi khẽ hít một hơi thật sâu, để mặc cho mùi hương quen thuộc ấy vỗ về, như một vòng tay ấm áp của quá khứ. Phải chăng, dù có đi xa đến đâu, chỉ cần trở về đây, tôi vẫn tìm thấy một góc bình yên cho riêng mình?</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-16 13:47:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367850839</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm trang</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367858546</link>
         <description><![CDATA[<p>Vừa bước chân vào cổng, tôi chợt khựng lại. Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng – vừa quen thuộc, vừa xa lạ. Ngôi nhà vẫn đó, mái ngói cũ kỹ phủ màu thời gian, hàng cây trước sân đung đưa nhẹ trong gió. Nhưng tôi có cảm giác mọi thứ đã đổi khác, hay chính tôi đã không còn như ngày xưa? Hương hoàng lan thoang thoảng trong không khí, một mùi hương gợi nhớ, gợi thương. Tôi nhắm mắt lại, để mặc cho ký ức tràn về – những ngày thơ bé chạy chơi dưới tán cây, những buổi tối ngồi bên bậu cửa lặng lẽ ngắm ánh đèn vàng hắt hiu. Tất cả như chỉ mới hôm qua, nhưng cũng xa xôi đến lạ. Một nỗi bâng khuâng, một chút tiếc nuối len lỏi trong lòng. Tôi khẽ thở dài, bước tiếp, chạm tay lên cánh cửa gỗ đã sờn màu – ngưỡng cửa của quá khứ và hiện tại, của những điều đã mất và những điều vẫn còn…</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-16 13:59:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367858546</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367869371</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p>“Dưới bóng hoàng lan” khép lại trong cảnh nhân vật Thanh phải trở về tỉnh trong tâm trạng “nửa buồn mà lại nửa vui”. Buồn bởi chàng sắp phải rời xa cái chốn thân quen để quay trở lại phố thị ồn ào. Nhưng vẫn ánh lên niềm vui bởi chàng đã mang theo hành trang của tình yêu thương, qua sự quan tâm từ </p><p>người bà, qua những kỉ niệm tuổi thơ trong trẻo, và qua tình yêu nhẹ nhàng giữa Thanh và Nga. Đoạn kết khép lại khi sau câu Thanh nói với bác Nhân gửi giùm lời chào Nga, và khi rời đi chàng biết Nga vẫn đợi chàng, vẫn nhớ mong chàng như ngày trước. Đó là một niềm tin, một niềm hy vọng cho con người khi bước tiếp trên hành trình của cuộc đời. Vì thế, tâm trạng của Thanh vừa buồn vì phải chia xa, lại vừa vui khi có được một điểm tựa về mặt tinh thần. Chính tâm trạng ấy có lẽ đã hé mở một sự tiến triển trong tình cảm giữa Thanh và Nga, hé mở một cái kết tươi sáng cho câu chuyện tình yêu vẫn còn đang bỏ ngỏ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-16 14:14:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/uyentt000/gevp1f055udhskbm/wish/3367869371</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
