<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Padlet sáng chói của tôi by Sơn Nguyễn</title>
      <link>https://padlet.com/son042694/gcurnoelsc81862d</link>
      <description>Được tạo với một khả năng cảm nhận tinh tế</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-11-16 14:28:12 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2026-03-19 02:53:15 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Sơn</title>
         <author>son042694</author>
         <link>https://padlet.com/son042694/gcurnoelsc81862d/wish/1894275223</link>
         <description><![CDATA[<div>a) Trước khi nghe tin làng bị xâm chiếm<br>- Ông Hai là một người yêu làng, yêu kháng chiến<br>- Vì giặc ngoại xâm nên ông Hai phải rời làng đi tản cư nhưng khi đi thì luôn khoe cái làng của mình và thường xuyên nhớ về làng<br>- Ở nơi tán cư:<br>&nbsp;+ Quan tâm tình hình chính sự<br>&nbsp;+ Vui, buồn cùng tin tức kháng chiến<br><br>b) Sau khi nghe tin làng theo giặc<br>- Lúc khi mới nghe tin: Sững sờ, đau đớn<br>&nbsp;+ " Cổ ông lão nghẹn ắng lại, da mặt tê rân, lặng đi, không thở được"<br>&nbsp;+ "1 lúc lâu sau khi dần tỉnh được phần nào, hỏi lại ...."<br>=&gt; Thể hiện sự đau đớn, bàng hoàng, chết lặng<br>=&gt; Sau khi đó là sự thật thì buộc phải tin<br><br>- Lúc về nhà:<br>&nbsp;+ "Nhìn lũ con, tỉu thân, nước mắt ông cứ giàn ra :" Chúng cũng là lũ trẻ con làng Việt gian đấy ư? Khốn nạn, bằng ấy tuổi đầu"<br>&nbsp; + "Căm giận bọn ở làng, nắm chặt 2 tay rít lên " Chúng bay ăn miếng cơm hay miếng gì vào mồm mà đi làm cái gì giống Việt gian bán nước để nhục nhã thế này"<br>=&gt; Hành động: Độc thoại nội tâm<br>=&gt; Xấu hổ, nhục nhã, thương mình thương con<br><br>- Những ngày sau đó<br>&nbsp;+ Tâm trạng sợ hãi, lo lắng, ám ảnh<br>&nbsp; &nbsp;1. Không dám đi đâu<br>&nbsp; &nbsp;2. Hễ người ta nhắc tới Tây, Việt gian, Cam Nhông ông lại nghĩ người ta lại nhắc đến chuyện ấy<br>&nbsp;<br>- Khi mưu chủ nhà có ý định đuổi điƯ<br>&nbsp;+ " Em cứ khó nghĩ quá ... cho đến để đấy nhớ"<br>&nbsp;+ Bây giờ chỉ còn 2 quyết định đi nơi khác hay về làng nhưng sau đó quyết định về làng đã bị chính ông dập tắc<br>=&gt; " Làng thì yêu thật nhưng làng theo Tây mất rồi thì phải thù" đó là sự quyết định đau đớn<br><br>- Trong cuộc trò chuyện với con trai&nbsp;<br>&nbsp;+ "Đứa con nói: Làng ta ở làng Chợ Dầu ủng hộ Hồ Chí Minh muôn năm<br>-&gt; Nước mắt ông giàn ra và vơi đi được nỗi lòng<br>=&gt; Nước mắt, đau đớn này vô cùng đáng quý vì những người nông dân đã nhận thức được làng thì yêu thật nhưng tình yêu làng đã được hòa quyện với tình yêu đất nước, theo kháng chiến<br><br>c) Ông Hai nghe tin làng mình theo giặc cải chính&nbsp;<br>- Ông Hai như được hồi sinh<br>- Khoe khắp làng, nhà bị đốt rồi<br>( Đốt ở đây là đốt do chiến tranh kháng chiến, tất cả những người trong làng đều là hi sinh cho đất nước)<br>=&gt; Khôi phục được danh dự, lòng tự trọng của nhân vật</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-16 14:29:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/son042694/gcurnoelsc81862d/wish/1894275223</guid>
      </item>
      <item>
         <title>kiet </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/son042694/gcurnoelsc81862d/wish/1894278008</link>
         <description><![CDATA[<div>Diễn biến tâm trạng và hành động của nhân vật ông Hai từ lúc nghe tin làng mình theo giặc đến kết thúc truyện.<br>&nbsp;-Khi nghe tin đột ngột, "cổ họng ông lão nghẹn đắng lại, da tê rân rân, …ông không thể không tin"&nbsp;<br>-Ông đi về nhà, mặt cúi gằm xuống đất, về đến nhà ông vật ra gường, nhìn lũ con, tủi thân, nước mắt ông lão tràn ra. Ông đau đớn rít lên, nguyền rủa bọn phản bội.<br>&nbsp;-Suốt ngày ông Hai ở trong nhà, chẳng chịu đi đâu, ông luôn chột dạ …&nbsp;<br>-Ông quyết đoạn tuyệt với làng để đi theo kháng chiến, theo cách mạng . Khi đi nghe tin cải chính làng chợ Dầu không theo giặc ông Hai như được hồi sinh "cái mặt bỗng tươi vui rạng rỡ hẳn lên", đi khắp nơi khoe việc nhà mình bị thằng giặc nó đốt.&nbsp;<br>+Ông Hai lại thấy đau đớn, tủi hổ khi nghe tin làng mình theo giặc vì ông yêu và tin làng của mình như đứa con yêu mẹ, một tình yêu hồn nhiên như trẻ thơ. Bỗng chốc, tin làng theo giặc như phản bội, quay lưng lại với niềm tin ấy của ông. Tâm trạng ấy của ông được thể hiện: ông Hai ăn không ngon, ngủ không yên, lúc nào cũng nơm nớm.Ông tuyệt giao với tất cả mọi người, "không dám bước chân ra đến ngoài" vì xấu hổ.&nbsp;<br>- Qua đó thể hiện tấm lòng yêu làng tha thiết của ông Hai, Tình yêu quê hương làng xóm gắn bó với tình yêu Tổ quốc<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-16 14:29:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/son042694/gcurnoelsc81862d/wish/1894278008</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Duy</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/son042694/gcurnoelsc81862d/wish/1894315203</link>
         <description><![CDATA[<div>a, Diễn biến tâm trạng nhân vật ông Hai từ lúc nghe tin làng mình việt gian theo tây:</div><div>- Khi nghe tin làng chợ Dầu theo giặc thì “cổ họng ông lão nghẹn ắng lại, da mặt tê rân rân… không thể không tin”</div><div>- Ông đi về nhà, mặt cúi xuống đất, về tới nhà ông vật ra giường… nguyền rủa bọn phản bội”</div><div>- Suốt ngày ông Hai ở trong nhà, chẳng chịu đi đâu, ông luôn chột dạ…</div><div>- Ông quyết định theo kháng chiến, theo cách mạng vì “làng yêu thì yêu thật nhưng làng theo Việt gian thì phải thù”</div><div>- Khi nghe tin cải chính làng chợ Dầu không theo giặc, ông Hai được hồi sinh “cái mặt tươi vui rạng rỡ hẳn lên”</div><div>→ Ông Hai từ việc đau đớn, tủi nhục khi nghe tin làng chợ Dầu theo giặc tới khi nghe tin cải chính</div><div>b, Tin làng chợ Dầu theo giặc khiến ông khổ tâm, vì ông yêu làng của mình, tự hào và chung</div><div>- Tự hào, tin tưởng, hãnh diện bao nhiêu thì khi nghe tin ông thấy đau đớn, xót xa, nhục nhã ê chề tới đó</div><div>- Ông không dám đối diện với mọi người, thấy ai xúm lại ông nghĩ ngay tới việc họ mang chuyện làng ông Việt gian ra bàn bạc</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-16 14:42:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/son042694/gcurnoelsc81862d/wish/1894315203</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Quân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/son042694/gcurnoelsc81862d/wish/1895511973</link>
         <description><![CDATA[<div>2.&nbsp; a)Diễn biến tâm trạng của nhân vật ông Hai khi nghe tin làng theo giặc</div><ul><li>Cổ ông nghẹn, giọng lạc hẳn đi.</li><li>Lúc đầu ông không tin nên hỏi lại.</li><li>Ông quá xấu hổ nên đã chép miệng, đánh trống lảng: "Hà, nắng gớm, về nào… " rồi cúi mặt mà đi.</li><li>Khi về nhà, ông nằm vật ra giường. Tối hôm đó thì trằn trọc không ngủ được.</li><li>Ông nhìn đám trẻ ngây thơ mà bị mang tiếng việt gian rồi khóc.</li><li>Ông điểm lại mọi người trong làng nhưng thấy ai cũng có tinh thần cả nên ông vẫn không tin lại có ai làm điều nhục nhã ấy.</li><li>Lo sợ sẽ bị bà chủ nhà đuổi vì ông biết rằng nơi đây ai cũng khinh bỉ và không chứa chấp việt gian.</li></ul><div>- b) vì ông tự hào, tin tưởng, hãnh diện với làng của mình bao nhiêu thì khi nghe tin ông thấy đau đớn, xót xa, nhục nhã ê chề tới đó</div><div>- Ông không dám đối diện với mọi người, thấy ai xúm lại ông nghĩ ngay tới việc họ mang chuyện làng ông Việt gian ra bàn bạc<br>c) - Ông Hai đã có cuộc trò chuyện với đứa con Út “Ông lão ôm thằng con út lên lòng…cũng vợi đi được đôi phần”. Ông Hai có cuộc trò chuyện với đứa con nhỏ mà không phải với bất kì ai khác bởi:</div><div>- Ông mặc cảm với mọi người, hễ thấy ai trò chuyện cũng nghĩ họ đang nói về mình, về làng chợ Dầu. Với tâm trạng như vậy ông Hai không có đủ tự tin, dũng khí để nói chuyện với bất kì ai khác.</div><div>- Qua những lời trò chuyện ấy, ta thấy được trong những lúc đau xót bế tắc, bị ngờ oan thì trong thẳm sâu tấm lòng của người nông dân ấy vẫn hướng về cụ Hồ, hướng về kháng chiến. Tình yêu làng, yêu quê hương trong trái tim người nông dân ấy đã hoà quyện với tình yêu cách mạng, tình yêu cụ Hồ, yêu kháng chiến, yêu Tổ quốc.</div><div><br><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 00:52:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/son042694/gcurnoelsc81862d/wish/1895511973</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Việt Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/son042694/gcurnoelsc81862d/wish/1895518351</link>
         <description><![CDATA[<div>a) Diễn biến tâm trạng của nhân vật Ông Hai sau khi nghe tin làng mình theo giặc:<br><br>&nbsp;*Khi mới nghe tin:<br><br></div><div>&nbsp; - Bàng hoàng, sững sờ, đau đớn, xót xa, <em>“cổ ông lão nghẹn ắng hẳn lại, da mặt tê rân rân”</em></div><div>&nbsp; - Ông nghi ngờ hỏi lại.</div><div>&nbsp; <em>- </em>Tủi hổ, tìm cách đánh trống lảng: <em>cười nhạt thếch và đi về.<br></em><br>*Khi về đến nhà<br><br></div><div>&nbsp; - Đau xót, tủi thân: <em>nằm vật ra giường, nước mắt giàn ra</em>.<br>&nbsp; - Thương con: Chúng nó cũng là trẻ con làng Việt gian đấy ư? Chúng nó cũng bị người ta rẻ rúng hắt hủi đấy ư?</div><div>&nbsp; - Oán trách, căm giận những kẻ phản bội, đầu hàng bán nước.</div><div>&nbsp; - Nuôi hi vọng và niềm tin vào những người ở làng: “Ông kiểm điểm từng người trong đầu. Không mà, họ toàn là những người có tinh thần cả mà. Họ đã ở lại làng, quyết tâm một sống một chết với giặc, có đời nào lại cam tâm làm điều nhục nhã ấy!...”<em><br>&nbsp; </em>- Ông nghĩ tới sự tẩy chay của mọi người, lo lắng tới tương lai của gia đình, của làng mình.<br><br></div><div>&nbsp;*Khi trò chuyện với bà Hai:<br><strong><em><br>&nbsp; </em></strong>- Bực tức, cáu gắt vợ một cách vô cớ.<br>&nbsp; - Trằn trọc thở dài, lo lắng tới mức chân tay nhủn ra → không khí ngột ngạt, căng thẳng.<br>&nbsp;*Suốt mấy ngày sau:</div><div>&nbsp; - Ông không dám đi đâu, quanh quẩn ở nhà, nghe ngóng tình hình bên ngoài<br><br></div><div>&nbsp;* Khi mụ chủ nhà biết chuyện có ý muốn đuổi khéo gia đình ông đi:<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp;- Ông đã rơi vào tình trạng tuyệt vọng bế tắc, những câu hỏi liên tiếp cuộn trào trong đầu ông: “Biết đem nhau đi đâu bây giờ? Biết đâu người ta chứa bố con ông mà đi?”</div><div>&nbsp; - Chính trong giây phút tuyệt vọng ấy, ông lão đã có ý định: “Hay là quay về làng?”. Nhưng rồi ông cảm thấy “rợn cả người” vì làng ông đã theo Tây. Ông đã gạt bỏ ý nghĩ ấy vì “về làng tức là bỏ kháng chiến, bỏ Cụ Hồ”.&nbsp;<br>&nbsp; - Cuối cùng, ông đã quyết định một cách đau đớn nhưng dứt khoát: “Làng thì yêu thật nhưng làng theo Tây mất rồi thì phải thù”<br><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 00:55:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/son042694/gcurnoelsc81862d/wish/1895518351</guid>
      </item>
      <item>
         <title>&lt;3</title>
         <author>duy026709</author>
         <link>https://padlet.com/son042694/gcurnoelsc81862d/wish/1896331765</link>
         <description><![CDATA[<div>&lt;3 &lt;3 &lt;3</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 08:39:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/son042694/gcurnoelsc81862d/wish/1896331765</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
