<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Bảng kí tự by UYÊN TRẦN LÊ TÚ</title>
      <link>https://padlet.com/2356030112/gbekn85s2rfjhbe</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2025-09-23 13:32:14 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-09-23 13:35:06 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f58c.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>Phóng viên ảnh - nghề của cơ hội và những cảm xúc</title>
         <author>2356030112</author>
         <link>https://padlet.com/2356030112/gbekn85s2rfjhbe/wish/3599720539</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Dù chỉ mới 27 tuổi, thầy Trương Thanh Tùng đã có gần 10 năm kinh nghiệm làm phóng viên ảnh và hơn 2 năm giảng dạy tại nhiều trường đại học: Văn Lang, FPT, KHXH&amp;NV... Từ đại dịch COVID-19 đến lễ diễu binh, diễu hành A50, A80, ở đâu có sự kiện, ở đó có bóng dáng của thầy cùng chiếc máy ảnh trên vai.&nbsp;</strong></p><p><br/></p><p>Thầy Tùng thường được gọi với cái tên thân thuộc là “Tùng tin”. Ban ngày, thầy đứng trên bục giảng, truyền cảm hứng đến sinh viên bằng câu chuyện lửa nghề. Tối đến, thầy cầm máy ảnh xông pha vào mặt trận tin tức: khi là khu hỏa thiêu người tử vong vì COVID-19, lúc là vùng tâm bão Lệ Thủy (Quảng Bình), đảo Trường Sa…</p><p><br/></p><p><strong>Tiếp thêm năng lượng trẻ từ việc đi dạy</strong></p><p>Làm việc với cường độ cao, thường xuyên thức khuya, di chuyển, dẫu vậy thầy Tùng cho biết bản thân không cảm thấy áp lực hay bị quá tải khi phải vừa đi dạy, vừa làm phóng viên ảnh. Sau gần 10 năm làm nghề, thầy rút ra rằng: “Phóng viên ảnh là nghề có tính thời điểm, chỉ căng thẳng và tập trung trong một giai đoạn nhất định”. Hơn nữa, làm nghề lâu đã tạo cho thầy thói quen linh hoạt và biết chủ động sắp xếp công việc.&nbsp;</p><p><br></p><p>Làm báo đôi khi chen chúc về mặt không gian và buộc thầy đối diện với một số sự kiện tiêu cực, cho nên việc đi dạy giúp thầy cân bằng lại cuộc sống. “Khi chia sẻ kiến thức cho sinh viên, tôi nhận lại được năng lượng trẻ từ các bạn khiến tôi cảm giác gặp lại mình của những năm trước”, thầy bộc bạch.</p><p><br></p><p>Khi đi dạy, thầy luôn nhấn mạnh với sinh viên rằng chụp ảnh là việc phải trau dồi và luyện tập mỗi ngày. Thầy chia sẻ mỗi bức ảnh cũng giống như “đứa con tinh thần” của người chụp. Sau khi “ra đời”, nó sẽ có số phận và cuộc đời riêng. Sức sống của bức ảnh tùy thuộc vào công chúng, vào cộng đồng nuôi dưỡng nó lớn lên. Tuy nhiên, thầy quan niệm: “Bản thân người chụp cũng cần làm hết mình, chụp tốt nhất có thể bằng cách rèn luyện khả năng của mình mỗi ngày”.</p><p><br></p><p><strong>Sống nhiều cuộc đời cùng nghề báo</strong></p><p>Nhìn lại khoảng thời gian cầm máy, thầy Tùng tâm sự có rất nhiều những khoảnh khắc khiến thầy xúc động. “Nghề báo là nghề của những cơ hội và cảm xúc. Nhờ đó mà tôi có điều kiện được sống nhiều cuộc đời. Chứng kiến họ lúc vui buồn, hạnh phúc, lúc vinh quang tủi nhục, khi lên chức lúc tù tội…”, thầy giải bày.&nbsp;</p><p><br></p><p>Khi được hỏi bức ảnh nào khiến thầy xúc động nhất, thầy Tùng chia sẻ có lẽ là những tấm ảnh chụp khi dịch COVID-19. Khi đi chụp bên trong khu hỏa thiêu người tử vong, thời điểm đó dịch đã qua, nhưng thi thể người vẫn chất chồng. Ở thời điểm đỉnh dịch, những giàn hỏa thiêu hoạt động xuyên ngày đêm. Có những bác sĩ mất vì cống hiến cho cộng đồng. Có những cái vẫy tay khi bước vào khu cách ly là lần chào nhau cuối cùng… Thầy nghẹn ngào nói: “Những khoảnh khắc đó nhắc nhở tôi phải sống như thế nào cho đáng sống hơn. Trân trọng những thứ tôi đang có”.&nbsp;</p><p><br/></p><p>Có lúc, thầy được phân công chụp những câu chuyện không phù hợp để đưa tin. Chẳng hạn, sự ra đi của một người nổi tiếng. “Khi đến nơi thấy người ta đã mất, tôi xúc động và dừng việc bấm máy, vì thật ra câu chuyện này không có gì để kể nữa. Thậm chí nếu chụp chỉ xoáy sâu vào nỗi đau của gia đình người đã mất”. Thầy cho biết chỉ chụp một tấm ở hiện trường để báo cáo với tòa soạn rằng bản thân đã có mặt để thực hiện công việc. Nhưng thầy từ chối đưa tin vì tính nhân đạo.&nbsp;</p><p><br></p><p>Những khoảnh khắc hạnh phúc khi cầm máy cũng rất nhiều. Chẳng hạn, khi Việt Nam chiến thắng, mọi người cùng nhau ra đường ăn mừng, thầy Tùng hòa vào dòng người, được chứng kiến và ghi lại những nụ cười rạng rỡ của người dân. Hay vừa rồi, thầy vinh dự được chụp tại những sự kiện lớn của đất nước như A50, A80. “Đó là sự kiện 10 năm, 20 năm mới có một lần. 20 năm sau, chưa chắc tôi có cơ hội cầm máy để chụp như vậy nữa. Nên hiện tại được tham gia, tôi thấy rất vinh hạnh”, thầy nói.&nbsp;</p><p><br/></p><p>Ở thầy, sự đam mê và bản lĩnh của một phóng viên hòa quyện với sự tận tâm của một người thầy truyền lửa. Và có lẽ, chính những cơ hội, những cảm xúc mà nghề báo mang lại đã làm nên một “Tùng tin” đầy nhiệt huyết, vừa đứng lớp, vừa rong ruổi khắp những điểm nóng của đất nước để kể câu chuyện bằng hình ảnh.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads-usc1.storage.googleapis.com/4425321543/e965d91470de31b8a5c707eca5741a9c/Chu__thi_ch_a_nh_1.jpg" />
         <pubDate>2025-09-23 13:35:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/2356030112/gbekn85s2rfjhbe/wish/3599720539</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
