<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>BOOK REVIEW &lt;3 by Nguyễn Nga</title>
      <link>https://padlet.com/ngachuoi61/fntg6raqoyybs8hg</link>
      <description>Mong rằng bạn Nga sẽ càng ngày càng hiểu biết, tâm hồn rộng mở và bình yên, mong rằng qua những trang sách, chuyển hoá thành hành động, mỗi giây đều &quot;sống&quot; thật ý nghĩa &lt;3</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2022-12-17 18:34:43 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-06-07 15:19:14 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>17/12/2022</title>
         <author>ngachuoi61</author>
         <link>https://padlet.com/ngachuoi61/fntg6raqoyybs8hg/wish/2423742139</link>
         <description><![CDATA[<div>Thật kì lạ là đến tận bây giờ mình mới đọc "Hoàng tử bé" nhưng cũng thật may mắn là mình đọc nó vào những năm tháng trưởng thành, phần nào đủ để mình "thấm" được ít nhiều những ý nghĩa đằng sau cuốn sách vô cùng tuyệt vời này.<br>Hình như mỗi người trong chúng mình đều từng là một hoàng tử bé, đều từ tò mò về thế giới, kiên trì đặt câu hỏi mãi cho đến khi nhận được câu trả lời, qua thời gian, qua trải nghiệm, qua nhiều lần vỡ lẽ sau khi tiếp xúc với những người khác nhau, chúng mình trưởng thành...<br>Câu chuyện vô cùng đơn giản: bắt đầu từ một lần phi công rơi máy bay và bắt gặp hoàng tử bé, trả lời cho em những câu hỏi ngây ngô và nghe những câu chuyện hơi không thật, hơi nhàm chán của em. Đơn giản vậy mà cũng làm người đọc phải trầm ngâm, nghiền ngẫm- 1 thế giới người lớn kì lạ qua lăng kính trẻ con. Mình đoc chậm đến mức mình sợ bỏ qua một tầng ý nghĩa nào đấy: là ông Vua với những điều lệnh hợp lí, là tên khoác lác chẳng nghe đc gì ngoài những gì ngợi khen, là tên bợm rượu uống rượu để quên đi tình trạng nghiện rượu bê bát của mình, là nhà kinh tế sở hữu những ngôi sao qua 1 tờ giấy, hay nhà địa lí cứ ngồi chờ nhà thám hiểm đến. Thế giới người lớn kì lạ biết bao, không giúp gì cho ngôi sao, không chạm đc vào mà tự nhận là chủ nhân, muốn khám phá mà lại chờ người khác....<br>Rồi em đến trái đất, rồi em gặp bạn Cáo, học đc bài học đầu tiên: rằng phải cảm nhận bằng cả trái tim, rằng có cả hàng ngàn hoa hồng nhưng chỉ khi em cảm hoá được, hoa hồng của em sẽ trở nên độc nhất vô nhị, rằng có những người cũng chẳng biết họ đang tìm kiếm gì.&nbsp;<br>Rồi em gặp bác phi công, rằng em là người đầu tiên hiểu được bức tranh hồi nhỏ của bác, rằng khi ta bỏ thời gian cho nhau, ta sẽ cảm hoá được nhau và trở nên độc nhất vô nhị, rằng em kể câu chuyện về câu bambap, mỗi sáng em đều phải dậy sớm nhổ nó đi không sẽ nổ hành tinh mất. Như vậy có giống không khi mình dạy 1 đứa trẻ, khi mình trong một mối quan hệ, lúc những mầm mống không tốt xuất hiện không xử lí luôn, đợi thêm, sẽ chẳng bao giờ xử lí được nữa.<br>Rồi em chết. Mình tự hỏi tại sao em chết? Rồi mới biết hoá ra nhiều người cũng thắc mắc chứ không phải mình bỏ lỡ phần nào!&nbsp;<br>Nhưng rồi mình chợt nghĩ ra,hoàng từ bé trong mỗi chúng ta, chúng ta lớn lên, e sẽ rời đi thôi, chỉ là, có người sẽ mãi nhớ về em , nụ cười của em trong những ngôi sao lấp lánh, còn có người sẽ quên em triệt để: "Người lớn đều từng làm trẻ con nhưng người lớn hình như đều quên mất điều đó".<br>Thế là đứa trẻ trong ta chết đii. Mình chợt thấy bồi hồi: không biết đến hôm nay mình đã được coi là người lớn so với năm 12 tuổi chưa, nếu có, thì thật tiếc, vì mình không có nghi lễ tạm biệt với mình của tuổi thơ nhỉ? Rồi mình lại nghĩ, nếu như, trong mắt trẻ con người lớn kì lạ đến vậy, vậy giờ mình của bây giờ chắc cũng làm Nga hồi trước thấy lạ lắm nhỉ? Không biết em thấy vui hay thấy buồn? Không biết mình có trở thành kiểu người lớn mà khi xưa em ghét không?<br>Mình sẽ suy nghĩ về điều này.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1442611716/9fe183b6b0e4ff3c1b737a322f7e22ee/hoang_tu_be___tb_2022_f0f2f9b813c246c4878e7e685f683d50_master.webp" />
         <pubDate>2022-12-17 18:55:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngachuoi61/fntg6raqoyybs8hg/wish/2423742139</guid>
      </item>
      <item>
         <title>18/12/2022</title>
         <author>ngachuoi61</author>
         <link>https://padlet.com/ngachuoi61/fntg6raqoyybs8hg/wish/2424271033</link>
         <description><![CDATA[<div>Đây là 1 quyển sách vô cùng ngắn, vô cùng đơn giản, chỉ có 2 nhân vật: 1 cậu nhóc và 1 ông lão đánh cá- 1 người như ánh bình minh còn cả 1 ngày dài phía trước và 1 người như buổi hoàng hôn sắp tắt.<br>Câu chuyện chẳng có nhiều câu đạo lí gì mà lại làm mình suy nghĩ lắm, mình cũng mới 22 tuổi thôi mà chẳng hiểu sao lại thấy chạnh lòng và sợ hãi về tuổi già thế, chắc do thấm nhuần tư tưởng Xuân Diệu: "xuân đương tới tức là xuân đương qua đây mà".&nbsp;<br>Mở đầu câu chuyện là ông lão chẳng câu được gì và bị những người trẻ chê bai, chế nhạo. Thế đấy, con người già đi, yếu đi, đấy là lẽ thường, mà người ta đôi khi chẳng hiểu hay cố tình không hiểu mà cứ coi thường những người đã qua những ngày hoàng kim như vậy đấy, chạnh lòng và đáng thương làm sao! Đã được trải qua những ngày vinh quang huy hoàng, giờ lại phải chịu sự buồn tủi khi già đi. Rồi ông lão, cứ khi chìm vào cơn mơ là lại nhớ về "ngày xưa". Thế mới biết, khi về già có vẻ người ta sẽ hay hoài niệm, thế mới biết mình nên sống những ngày tháng này thật đẹp, để về sau thay vì ngặm nhấm nỗi buồn mình có những niềm vui an ủi...<br>Phần lớn câu chuyện là hành trình ông lão đuổi theo, cố gắng chinh phục 1 con cá kiếm. Nghe có vẻ nhạt nhẽo mà mình đọc hồi hộp không khác gì xem đá luân lưu. Con cá khoẻ quá, liệu ông lão có đánh thắng đc nó không? Ông í già rồi, liệu có bão không nhỉ? Cá mập, sợ quá, là mình mình cắt bỏ quắt con cá cho rồi, sợ chết vlll! Thế mới biết, bằng niềm tin to lớn đến mức nào, bằng nghị lực phi thường đến mức nào, những người dân biển mới dám ra khơi, đặc biệt lại là một ông già nữa! Và vì vậy, dù khi trở về chỉ còn lại bộ xương cá, nhưng cũng đã đủ để mọi người phải trầm trồ về sự can trường của ông lão. Còn ông lão, lại ấn tượng bởi sự kiên trì, quả cảm của con cá đấu tranh giành giật sự sống. Ông ngưỡng mộ vẻ đẹp của nó, thương xót nó, nhưng vẫn phải giết nó để mưu sinh. Đúng là con người luôn kì lạ và mâu thuẫn vậy đấy!<br>Truyện vô cùng ngắn, mỗi người đọcc chắc sẽ có những suy nghĩ khác nhau, thật sự đáng để mọi người thử một lần!</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1442611716/7fb075a043abe5b16a6a350e0553160f/ong_gia_va_bien_ca__ernest_hemingway.jpeg" />
         <pubDate>2022-12-19 00:24:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngachuoi61/fntg6raqoyybs8hg/wish/2424271033</guid>
      </item>
      <item>
         <title>14/02/2023</title>
         <author>ngachuoi61</author>
         <link>https://padlet.com/ngachuoi61/fntg6raqoyybs8hg/wish/2482702111</link>
         <description><![CDATA[<div>Mình mua quyển này vì nó đã xuất hiện trong Đề thi ĐH 2017, sau đó, chắc phải đến nửa lớp cấp 3 gom đơn vào mua. Nhưng mà mùa hè năm lớp 11 đấy, mình chỉ hoàn thành được 1 nửa, rồi lên ĐH, năm 4, lại chợt nhớ ra, ôm lên đại học, nhưng rồi cũng chỉ dừng lại ở mấy bài viết đầu tiên.&nbsp;<br>Mình nghĩ 1 điểm trừ của quyển sách này là không sắp xếp nội dung vào những mục lớn (như kiểu "Những gì đã qua đừng nghĩ lại quá nhiều" chẳng hạn". Nhưng mà nó cũng không ảnh hưởng quá nhiều về chất lượng bài viết.<br>Uhm, đây là quyển sách phù hợp để bắt đầu vào năm 16,17, rồi qua vài năm, lại nên đọc lại. Vậy đấy! Vì mỗi năm đọc lại mình lại có những suy nghĩ khác nhau, và thú thật lần này, nhiều dòng mình phải đọc 2 lần rồi nghiền ngẫm dữ lắm về dụng ý của Phạm Lữ Ân.<br>Quyển sách kể về những rung cảm rất nhẹ, những khoảnh khắc mà ai cũng từng trải qua, nên đã chạm vào tim tim người đọc một cách vô cùng tinh tế. Có 1 vài bài học mình đã rút ra ở lần đọc này:<br>Háy biến nhà là nơi để về<br>Chỉ khi ta sống đúng với mình, ta mới có thể thu hút, tìm và yêu đúng người<br>Rằng những kí ức là đôi cách nâng đỡ ước mơ, rằng ta nên nhớ, nhưng đừng đắm chìm, để tận hưởng cuộc sống ngày hôm nay<br>Rằng con người chẳng bao giờ có thể điều khiển trái tim, tự dưng 1 ngày hết yêu, là lẽ thường, dũng cảm thừa nhận điều đó cũng cần dũng khí, hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi<br>Hãy nhìn ngắm những người xung quanh, đừng để ai đó cô đơn, tách biệt, đừng để họ rơi vào hố đen của nỗi buồn, hãy kéo họ lại<br>Rằng, đừng bao giờ nghĩ rằng 1 hành động tốt chẳng có tác dụng xoay chuyển càn khôn, khiến cuộc đời này ít đi mảnh đời bất hạnh. Hãy luôn cố gắng, mang những điều tích cực đến cho cuộc đời này, em nhé!<br>Và trước khi nghĩ đến làm người có ích cho đời, hãy sống 1 cuôc đời có ích cho chính em. Hãy tìm ra điều trái tim ta thật lòng muốn, để ta không sống theo ước muốn, nguyện vọng của người khác, "sinh ra là 1 bản chính, đừng chết đi như 1 bản sao"</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1442611716/b288af5c6c23ea7b8414665741338253/bia_sach_neu_biet_tram_nam_la_4480_3911_1383539362.jpeg" />
         <pubDate>2023-02-14 23:41:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngachuoi61/fntg6raqoyybs8hg/wish/2482702111</guid>
      </item>
      <item>
         <title>03.03.2023</title>
         <author>ngachuoi61</author>
         <link>https://padlet.com/ngachuoi61/fntg6raqoyybs8hg/wish/2503023940</link>
         <description><![CDATA[<div>Nghe tên quyển sách là hiểu ngay quyển sách nói về điều gì rùi, cách nhìn nhận vấn đề đa chiều theo hướng tích cực ^^<br>Hồi cấp 3, mình cũng từng cố đọc Đắc nhân tâm, rùi không ngấm nổi nên mình từ bỏ sự nghiệp đọc mấy quyển có tên vĩ mô này lun, nhưng mà chắc do lớn rùi, hoặc do quyển này siêu dễ đọc, dễ hiểu và dễ ngấm nên mình rate 5 sao lun ha...<br>Thực ra nhiều lúc đọc sách giống như kiểu đọc những cái mình trải qua, nhưng không đủ sức để khái quát thành lời vậy, hoặc như những điều mình biết là tốt nhưng vẫn cần 1 người khác nói ra để đốc thúc mình thay đổi vậy. Tỷ như nếu mình luôn điều hoà tâm trạng mình tốt, thế giới sẽ trở nên dễ thương hơn, cần tự tin đón nhận lời khen, mình cố gắng, mình được công nhận, nên nói lời cảm ơn chứ không phải phủ nhận lời khen ^^, hay là mình nên sống nhẹ nhàng hơn, tha thứ cho người khác, buông bỏ giận hờn cũng là 1 cách để mình sống an nhiên hơn...<br>Đó, nhưng đọc sách cũng là phát triển cái mình biết 1 lên 10. Như NC vậy, mình vẫn luôn tìm cách để suy nghĩ tích cực trong những tình huống không được như ý, và đọc xong cuốn sách này mình còn biết là nên luôn dùng câu khẳng đỉnh, cố gắng không để 1 ý nghĩ tiêu cực nào xuất hiện, tỉ như thay vì nói "Đừng làm xước xe", mình sẽ nghĩ "Mình sẽ đi cẩn thận", tiềm thức sẽ điều khiển và thu hút điều mình nghĩ đến nhiều nhất ^^, mình cũng tin là vậy đó. Có thêm 1 điều mình tâm đắc ở quyển này là cách dùng từ "sẽ", là 1 hs chuyên văn nên mình yêu con chữ lắm. Nếu dùng từ "cố gắng" chính là kiểu cố thôi, có thể được hoặc không, còn dùng từ "Sẽ" là gửi thông điệp vào vũ trụ "mình nhất định sẽ làm được" ^^ hay!<br>Mình học thêm 1 điều nữa mà mình "quên" mất, đó là trí tưởng tượng. Phải nói thật mình&nbsp; là 1 em bé hay tưởng tượng lắm,&nbsp; đầu óc mình như kiểu không bao giờ nghỉ ngơi í, nghĩ miên man suốt. Nhưng chợt dạo này mình nhận ra, mình bớt tưởng tượng đi rồi thì phải, nhưng mà trí tưởng tượng cũng chính là 1 trong những cuộc diễn tập cho tương lai, nên mình phải activate nó lại thuiiii.<br>Và cuối cùng là bài học về "hạnh phúc". Thực ra, bao nhiêu bài mình đăng lên đều có từ biết ơn, vì vốn dĩ mình đã luôn hạnh phúc, hài lòng với cuộc sống thực tại rùi. Chúng mình nên nhìn vào cái mình đang có, cái mình đã hoàn thành tốt để thấy hạnh phúc, nói vậy không có nghĩa là mình không biết cố gắng nha. Hạnh phúc vì cái mình đang có, và cố gắng vì tương lai.&nbsp;<br>1 quyển sách khá là oki, 1 like ^^</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1442611716/843f41a33a7d2c323591230bf6e6da61/nxbtre_full_25112019_091122.jpeg" />
         <pubDate>2023-03-03 19:09:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngachuoi61/fntg6raqoyybs8hg/wish/2503023940</guid>
      </item>
      <item>
         <title>12.03.2023</title>
         <author>ngachuoi61</author>
         <link>https://padlet.com/ngachuoi61/fntg6raqoyybs8hg/wish/2513455335</link>
         <description><![CDATA[<div>Lâu lắm rồi mới đọc được 1 quyển sách mà mình phải trầm ngâm mãi: hay! quá hay! sao bây giờ mình mới biết quyển này nhỉ?<br>Chiến tranh, đọc nhiều về những năm tháng dũng cảm, những khẩu hiệu hào hùng, những chiến thắng vinh quang, mình được học nhiều về số phận dân tộc, thế nhưng những số phận của những người lính, thì sao?<br>Ừ vẫn biết họ là "những người không biết mặt đặt tên, nhưng đã làm nên đất nước", nhưng họ đã "làm nên đất nước" như thế nào, tháng ngày trong chiến tranh của họ ra sao, có thật sự tràn ngập tiếng đàn tiếng ca người lính? Quyển sách của Bảo Ninh vén bức màn thời gian bụi bặm, và đưa mình phần nào về những tháng ngày đó.<br>Không phải dòng thời gian, cũng chẳng theo sự hồi tưởng logic nào cả, cuốn sách đan xen hiện thực- quá khứ hỗn loạn hệt như nhân vật "tôi"- anh lính giải ngũ tìm lại cân bằng cuộc sống sau chiến tranh. Thế nhưng, nó không hề làm người đọc thấy loạn, trái lại, càng thấu hiểu thêm sự bức bối, mớ hỗn độn trong tâm hồn nhân vật.<br>Trong thời chiến: qua những năm đầu lá cờ chiến tranh giương cao, bước sâu vào cuộc chiến là những ngày dài dằng dặc của chém- giết, thần chết như lúc nào cũng kề lưỡi liềm trên cổ. Họ cũng có những tháng ngày tươi đẹp, cũng biết nhớ, cũng biết yêu. Họ cũng như những người trẻ chúng ta, nhưng trách nhiệm nặng nề hơn, hôm nay đồng đội hi sinh, tự tay chém giết, gánh nặng tâm lí. Rồi 1 năm 4 mùa, mùa mưa lụt lội, ghẻ lở nơi núi rừng, mùa khô thiếu nước thiếu năm. 4 phía rừng rú âm u đều có đồng đội tôi nằm. Chiến tranh như mài mòn đi tâm hồn người lính, chẳng biết có còn sợ không, chiến tranh khắc khoải đến bao giờ. Những năm tháng mà cái chết nhẹ nhàng như thế, hy sinh vì đồng đội cũng trở thành lẽ hiển nhiên.<br>Rồi, 1 tiểu đội, biết bao người quay về được? Chẳng hiểu sao, khi tác giả viết "ngày 30.4, mn hân hoan, bộ binh chúng tôi lại không thể cảm nhận được niềm hạnh phúc ấy", mình lại hiểu. Chiến thắng đến nhanh quá, chém giết, họ chưa kịp thoát khỏi guồng quay chiến tranh, 10 năm đi lính, tự dưng mất mục tiêu, rồi thắng đấy, mình sẽ về đâu? Mình cũng từng tự hỏi sau nhiều người đi lính, không quay về quê cũ. Bảo Ninh đã cho mình câu trả lời. Ra đi khi chuẩn bị bước vào thời đại mới, quay lại khi 1 thời đại mới lại đến, ai còn, ai khuất. Cảnh còn, người mất, hay cảnh mất, người đó nhưng cũng khác rồi? Họ lạc lõng giữa thời cuộc, họ tìm lại nhân tính sau những tháng ngày quen với cái chết, họ bơ vơ trái tim không nơi gửi gắm. Nhân vật tôi chọn đi tiếp bằng đào sâu những nỗi buồn về quá khứ. Và viết, viết để không được phép quên 1 thời đại hào hùng, những người đồng đội đã nằm lại nơi rừng sâu- những người xứng đáng được hưởng nên hoà bình hơn hết thảy.<br>Thật sự, đây là 1 quyển sách có hướng tiếp cận mới lạ về chiến tranh, và đúng với biệt danh "Chiến tranh và hoà binh" của Việt Nam!!! Hay quá huhu, tổn cả lít nước mắt!!</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1442611716/0b9db6bc40fa4975fa31def2f7c5077f/noi_buon_chien_tranh.jpeg" />
         <pubDate>2023-03-12 22:04:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngachuoi61/fntg6raqoyybs8hg/wish/2513455335</guid>
      </item>
      <item>
         <title>The boy, the mole, the fox and the horse</title>
         <author>ngachuoi61</author>
         <link>https://padlet.com/ngachuoi61/fntg6raqoyybs8hg/wish/2586168782</link>
         <description><![CDATA[<div>Quyển sách 10đ nhưng mà tui cứ bị tưởng tượng ra hình ảnh 1 con chuột ngồi nch vs 1 em bé huhu.<br>Quyển sách tranh này giống quyển "Hạnh phúc là gì" bìa màu xanh, nhưng khác là nội dung không hài hước, vui vẻ. Khác là, nó tâp trung vào sự bình yên, xoa dịu những tâm hồ đang chơi vơi.<br>Vì quyển sách này ngắn quá, nên mk đã phải đọc lại 2 lần vì sợ lỡ mất 1 nội dung nào đó. Mình đã băn khoăn ngay khi mở sách ra là tại sao không phải chàng trai nch với con thỏ, sao lại là con chuột z. Vậy đấy, chúng mình vẫn luôn lấy cái ấn tượng ban đầu để đánh giá người khác. Có thể con chuột hơi tham ăn, cả ngày chỉ nghĩ đến cái bánh, nhưng bằng vốn hiểu biết ít ỏi của mình, chuột ta cũng chính là người tiếp thêm sức mạnh cho cậu bé bước ra vùng an toàn. Câu chuyện giống như câu nói "Đi một ngày đàng học một sàng khôn vậy". Cậu ta gặp cáo, gặp ngựa. Duyên phận đôi khi là thứ thật kì diệu, đưa những người ngỡ như không liên quan gì va vào nhau, đi càng xa sẽ càng có những cơ hội quen biết, lắng nghe những câu chuyện thú vị. Vì cậu bé ấy đã dũng cảm đi vào rừng sâu, nên cậu đã nhận lại đc hành trang tri thức từ chú ngựa đã đi vạn dặm đường. 1 chú cáo sợ hãi vì bị cuộc đời đối lừa lọc nên trầm tĩnh, 1 chú chuột tham lam, 1 cậu bé háo hức vs thế giới, 1 chú ngựa thông thái. Đó là phần cốt truyện. Còn phần nội dung, đây thực sự là 1 quyển sách chữa lành. Mình hay bảo mk không thích thể loại chưa lành. Nay mk lướt đc 1 câu nói: người chưa từng bị thương luôn nghĩ nỗi đau nào cũng có thể lành. Giống như NC nông cạn, chưa từng bị thương nên luôn không hiểu sức mạnh của thể loại chữa lành này, mk luôn nghĩ bản thân phải tự vượt qua í. Nhưng đọc xong quyển sách này mình lại nghĩ khác, người lạc lối trong đêm đen luôn cần 1 ngọn đèn, dù là ánh sáng le lói. Thực sự đây là 1 quyển sách đáng iu cho ai đang cảm thấy chán nản để nhận ra: niềm vui ở quanh ta, tình yêu ở quanh ta, và chân thành chính là chất keo yêu thương hiệu quả nhất &lt;3 Mong rằng trong thế giới nhỏ của mình, ai cũng yêu, được yêu và luôn trân trọng những điều đáng yêu nhỏ bé nhất.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1442611716/8c7f6dfca1ea63f19d7d65fb88a0a175/MV5BODEwMWVmMjQtZGU1Zi00MWMyLWJlMzAtYjQ1MDRmNmI2ZDVlXkEyXkFqcGdeQXVyNjc5NjEzNA____V1___1_.jpg" />
         <pubDate>2023-05-10 23:25:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngachuoi61/fntg6raqoyybs8hg/wish/2586168782</guid>
      </item>
      <item>
         <title>17.05.2023</title>
         <author>ngachuoi61</author>
         <link>https://padlet.com/ngachuoi61/fntg6raqoyybs8hg/wish/2595184679</link>
         <description><![CDATA[<div>"Một tác phẩm nghệ thuật chân chính không bao giờ kết thúc ở trang cuối cùng"<br>Mình đã drop rồi lười biếng hết 2 tháng ới đọc hết cuốn sách này. Sau khi chịu những trăn trở, day dứt quá nhiều từ quyển "Nỗi buồn chiến tranh", thì mạch truyện trầm trầm của 1 cuốn hồi kí, từ hồi gọi quân, luyện tập, nghĩ phép khiến mình thấy khá chán. Nghĩ lại, chắc đây là suy nghĩ thiển cẩn, ngớ ngẩn nhất, đáng chê nhất của mình. Trong chiến tranh, giá như mà mỗi ngày đều được trôi qua êm đềm thế, giá như mà mk chiếm thế thượng phong, chẳng cần cứ bổ sung quân mãi vào chiến trận. Những ngày tháng đáng quý vậy mà mk lại nghĩ là chán?! Thật ngớ ngẩn biết nhường nào.<br>Cái hay của quyển sách là viết theo dòng thời gian rất dễ theo dõi, giọng văn mộc mạc thân tình. Cuộc sống quân ngũ dưới ngòi bút của Nguyễn Quang Vinh hiện lên vô cùng sống động. Văn ông thiên về tả nhiều, nhưng mỗi khi thêm chút suy nghĩ của người lính vào thôi, là lại khiến mk bồi hồi không thôi. Mình nhớ trong quyển "Nỗi buồn chiến tranh" có tên đào ngũ nói: kiểu gì chẳng chết, nên về gặp mẹ lần cuối rồi chết cũng đc. Ở quyển này, giữa mênh mông núi rừng, đêm đen lạnh buốt, NQV cũng cảm thán: chỉ cần nguời ta vượt qua đc nỗi sợ, đấu tranh tâm lí qua 1 đêm nào đó như đêm nay, thì họ đều là những người lính quả cảm. Dưới ngòi bút của NQV, những trận chiến, những mất mát, những điều tiếc nuối, hay thâm chí cả khi quân ta lười biếng đều đc khắc học rõ rệt. Một cái hay mà mk khá thích là ông còn đề cập đến quân bên kia: họ cx chỉ là những ng nông dân, họ cx yêu nước nhưng sai cách, bị tuyên truyền những tư tưởng bóp méo. Nhiều khi họ điện radio cũng nch thân tình, hỏi han nhau.&nbsp; Truyện có phần vĩ thanh chẳng dài nhung đọng lại trong mk rất nhiều suy ngẫm, những ai đã khuất, những ai tiếp tục cuộc chiến cơm áo gạo tiền sau thời chiến, những người cha mẹ chưa từng nguôi nỗi lòng con đang nơi nao. Sau tất cả, đúng như tác giả đã viết "Tàn binh khói lửa, chỉ còn lại tình người".....Khép lại trang sách, nhưng còn đọng lại nhiều dư vị lắm. 1 cuốn sách khá hay, rcm nhaaa.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1442611716/fb83ceebed544d12c6917400419f97ba/40532237.jpeg" />
         <pubDate>2023-05-17 19:22:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngachuoi61/fntg6raqoyybs8hg/wish/2595184679</guid>
      </item>
      <item>
         <title>11.06.2023</title>
         <author>ngachuoi61</author>
         <link>https://padlet.com/ngachuoi61/fntg6raqoyybs8hg/wish/2620296516</link>
         <description><![CDATA[<div>Mình đã drop rồi lại đọc rồi lại drop quyển này rất nhiều lần, chỉ ở chương 1. Vì mình thấy nó viết hơi theo hướng điền văn, mà mình thường chỉ thích đọc những quyển mở đầu kích thích 1 chút, cho mình 1 lí do để khám phá thêm...&nbsp;<br>Nghe có vẻ hơi văn vẻ nhưng trái tim mình tan vỡ khi đọc từ chương 4 trở đii. Zeze là 1 em bé thông minh nhưng nghịch ngợm. Nghe hơi ngớ ngẩn nhưng mk luôn bảo mẹ là mk thích trẻ con nghịch 1 tí, vì hồi bé mk cx khá nghịch, tò mò tí, tinh nghịch tí, tuổi thơ mới được trọn vẹn. Đôi khi em í làm mấy trò hơi ngốc nghếch khiến mk phải nhăn mày, nhưng mk lại tự bảo: lại đánh giá bằng con mắt người lớn rồi. Cơ mà dù thế nào, em í cũng chỉ là hơi nghịch, chứ không hề là "ác quỷ". 1 em bé hiểu chuyện, có trí tượng phong phú và thông minh. Nhưng cuộc đời của em lại bất hạnh quá!<br>Ừ thì cuộc đời của người khác cũng chẳng khá khẩm hơn gì, nhưng đấy không phải lí do để "tra tấn" e ấy như vậy. Người lớn luôn bảo trẻ con nghĩ vu vơ, ngớ ngẩn nhưng không phải vậy. Đâu phải ngẫu nhiên mà người ta bảo đứa trẻ có tuổi thơ hạnh phúc sẽ nâng đỡ bước chân cả đời, đứa trẻ có tuổi thơ bất hạnh sẽ dành cả đời để chữa lành những nỗi đau. Và Zeze, 1 đứa trẻ lớn trước tuổi, dù em í có vượt qua được những vết thương để tiếp tục sống, thì vết sẹo vẫn sẽ mãi còn đó... Bao nhiêu yêu thương muộn màng cũng không thể bù đắp đc những tổn thương ấy...<br>Nhưng may mắn, một chút, dù chỉ là 1 ánh sáng lẻ loi, ông Bồ đã đến. Không phải tự dưng mình luôn muốn học "dịu dàng với cả thế giới". Bởi chỉ khi tâm lặng, lòng thảnh thơi, bao dung với mọi người thì mới nhìn ra những mặt tốt của mọi người, và đôi khi có thể cứu rỗi người khác... Zeze có thể hư với người khác, nhưng với ông Bồ em í thật sự là 1 đứa trẻ đáng yêuuu. Dạo này mk hay bảo mọi người là ước mơ của mình là trở thành 1 bà lão khoẻ mạnh vui vẻ, rồi giờ đọc được hình mẫu luônnn. Thật tâm mong rằng mọi đứa trẻ trên thế giới này đều được lớn lên trong tình yêu thương. Zeze có cây cam ngọt, hồi nhỏ mình cũng có 1 em gấu bông để trò chuyện, và may thay, mk trưởng thành, em ấy từ từ chỉ còn là 1 em gấu bông...Mong rằng cây cam ngọt của mọi em nhỏ đều từ từ trưởng thành....&lt;3</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1442611716/b7ab0b822ce37a9403571e337acf6406/cay_cam_ngot_cua_toi_sach_hay_mien_phi.jpeg" />
         <pubDate>2023-06-11 17:10:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngachuoi61/fntg6raqoyybs8hg/wish/2620296516</guid>
      </item>
      <item>
         <title>07.03.2024</title>
         <author>ngachuoi61</author>
         <link>https://padlet.com/ngachuoi61/fntg6raqoyybs8hg/wish/3021331205</link>
         <description><![CDATA[<p>Đọc 100 quyển Conan cũng k cuốn bằng 1 vụ án Lệ Chi Viên của Nguyễn Trãi.</p><p>Bao nhiều năm qua, đã có rất nhiều tranh cãi qua xoay quanh bi kịch bí ẩn này, số phận bi đát của vua Lê Thái Tông, cụ Nguyễn Trãi, bà Nguyễn Thị Lộ. Để có thể xuất bản, để bàn vấn đề qua nhiều góc nhìn khác nhau, Hoàng Minh Tường đã có cách tiếp cận vô cùng thông minh và tinh tế. Truyện lồng trong truyện, thêm 1 vài chi tiết tâm linh, hiện tại và quá khứ đan cài khiến câu chuỵen</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1442611716/a795880d4c34eec200828bdd69d1b042/48893430.jpeg" />
         <pubDate>2024-06-07 13:16:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngachuoi61/fntg6raqoyybs8hg/wish/3021331205</guid>
      </item>
      <item>
         <title>07.06.2024</title>
         <author>ngachuoi61</author>
         <link>https://padlet.com/ngachuoi61/fntg6raqoyybs8hg/wish/3021424163</link>
         <description><![CDATA[<p>Quyển này nên để tên là Lược sử châu Âu thay vì lược sử thế giớiii :))) và đó là nhược điểm duy nhất của cuốn nàyyyyy</p><p>Trời ơii nó hayyy! Trước đó, hồi đi học mình dốt vô cùng phần sử thế giới cổ và trung đại, kiểu mỗi năm học 1 ít nên mk k thể sâu chuỗi lại đc các sự kiện với nhauuu, nên quyển sách này, ban đầu nó vào phần kiến thức mk hổng nên mk kiểuuu òoooo, nhưng sau đó nó thật sự là cuốn sách giáo khoa tiêu chuẩn cho người mới bắt đầu lĩnh vực nàyyy, là Nga ^^</p><p>Vì ban đầu dự định là viết cho trẻ em nên hành văn vô cùng dễ hiểuuu, như kể chuyện z, hok có 1 tấn mốc thời gian đouuuu. Có rất nhiều hình minh hoạ tuyệt vờiii, viết theo dòng thời gian những sự kiện nổi bật bao quát toàn Châu Âu. Cũng quá nhiều để cho mk ghi nhớ, nên chắc phải đọc lại thêm thì mới "ngấm" đủ, nhưng chí ít mk cx hiểu 1 xíuuuu sao Châu Âu có thể hình thành EU được và sao Anh lại đi ngược hướng muốn tách dựa trên các sự kiện lịch sự. Hay sự vĩ đại của Napoleon, hay chỉ đơn giản là hiểu hơn mấy MV ca nhạc hoạt hình mà Vua Pháp bị chém thuiii kkk. </p><p>Bỏ quên em í trên giá sách trc lúc đi du học, may bìa em í nổi nên chú ý ngayyy. Thật sự hayyyy hayy hayyyy ạaaa &lt;3</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1442611716/26a09da3539aa82bd889550f28c02f6e/2021_07_28_17_40_17_1_390x510.jpeg" />
         <pubDate>2024-06-07 15:19:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/ngachuoi61/fntg6raqoyybs8hg/wish/3021424163</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
