<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Nhận vật trải nghiệm 3 by Linh Linh</title>
      <link>https://padlet.com/sochalinh3008/fkgycmfwab5g0tiz</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2023-12-02 08:37:20 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2023-12-08 10:42:03 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f3a7.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>Ngày 1: Những câu nói khiến bạn tan vỡ</title>
         <author>sochalinh3008</author>
         <link>https://padlet.com/sochalinh3008/fkgycmfwab5g0tiz/wish/2811173785</link>
         <description><![CDATA[<p>Mặc dù cũng không có ai nói thẳng với mình câu này, nhưng mỗi khi mình nghe thấy câu “Bạn chưa đủ giỏi” là mình lại thấy vừa bức bối vừa có chút tủi thân. Mình lúc nào cũng bị kẹt trong một trạng thái vô định, mình thường để tâm trí đi theo dòng suy nghĩ hỗn loạn và tự vấn bản thân rằng mục đích cho sự tồn tại của mình là gì. Mình cứ làm mọi thứ ở mức độ lưng chừng rồi sau đấy lại tự trách bản thân sao mà làm gì cũng nhạt nhoà đến thế. Nên dù không ai nói thì mình cũng sẽ tự nói với bản thân câu nói trên và tự cảm thấy bản thân mình thật tồi tệ. Có những thứ… nó như một vòng lặp vô hồi vô hạn, cứ bao bọc và vây hãm lấy tâm trí mình, kéo mình vào một vùng xám ngoét khó lòng thoát ra… Có những ngày thấy bản thân vô dụng và yếu ớt đến vậy…</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-02 08:39:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sochalinh3008/fkgycmfwab5g0tiz/wish/2811173785</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngày 3: Những lời chỉ trích</title>
         <author>sochalinh3008</author>
         <link>https://padlet.com/sochalinh3008/fkgycmfwab5g0tiz/wish/2811601676</link>
         <description><![CDATA[<p>Tuy không phải những lời chỉ trích quá nặng nề đối với nhiều người những mỗi khi nghe câu nói "không làm được việc gì nên hồn" hay những câu tương tự như vậy từ những người xung quanh mình lại cảm thấy vô cùng mệt mỏi và thất vọng. Liệu có đúng mình là một kẻ thất bại như vậy, một kẻ chẳng hoàn thành được việc nào tốt mà chỉ biết phá hoại rồi ảo tưởng. Đã từng có những lúc mình thật sự thấy bất lực về bản thân, không biết phải làm sao mới có thể trở nên hoàn thiện hơn trong mắt người khác. Nhưng càng lớn, càng được tiếp xúc với những người bạn tốt xung quanh mình, mình lại nghĩ rằng chỉ cần thấy mình nỗ lực, cố gắng phấn đấu từng ngày đã là rất tốt, không cần phải mong chờ vào sự công nhận của miệng lưỡi con người.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-03 07:52:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sochalinh3008/fkgycmfwab5g0tiz/wish/2811601676</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngày 2: Những điều chưa thể buông tay</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sochalinh3008/fkgycmfwab5g0tiz/wish/2811790839</link>
         <description><![CDATA[<p>Mình từng đọc được 1 đoạn thế này :“để rồi đến một lúc nào đấy, lòng bỗng thấy nhẹ tênh như nắng chiều la đà sắp rớt và thấy từ xa có bóng người khuất dần vào hoàng hôn chuyển tối. Tắt ngóm, tắt lòng. Và thế là cũng xong. <strong>Có những nỗi buồn ta quẩn quanh trong ấy, có những kỷ niệm dù thiết tha đến vậy hay có những người ta say đắm cách mấy, cũng phải đến ngày học cách buông tay</strong>”. Mình là một đứa khá cố chấp và bướng bỉnh, đây vừa là điểm mạnh cũng vừa là điểm yếu. Với những đồ vật, những con người mà mình xác định là mình thích và mình muốn có trong đời, mình sẽ dùng toàn lực để nắm lấy sự tồn tại của những điều đó trong cuộc sống của mình. Còn nếu mình lâm vào hoàn cảnh thân bất do kỷ, không thể nào giữ lại được những điều quý giá với mình, thì dù thế nào, mình cũng sẽ chừa lại cho những điều ấy một vị trí quan trọng trong trái tim, trong trí óc mình và có những cảm xúc đặc biệt gắn chặt với chúng. Để rồi trong một khoảnh khắc nào đó của một ngày nào đó, mình sẽ lại ngẫu hứng đem những mảnh ký ức vụn vặt xưa cũ về những điều đó ra, chắp vá và hồi tưởng về một phần ký ức không thể vãn hồi để mà thấy xót xa và thương nhớ. Có một phong vị hoài cổ nằm xen lẫn trong những khoảnh khắc ấy, phảng phất mùi vị của nỗi tiếc thương về một thời đã qua. Có thể, mình là một sinh vật ưa những điều đã đang và sẽ cũ chăng?</p><p>Có rất nhiều thứ mà mình biết rằng đến bây giờ mình vẫn cố chấp níu chặt lấy trong tâm trí và trái tim này. Có đôi lúc mình tự hỏi những điều mà mình ôm chặt không buông ấy, sẽ khiến mình giậm chân tại chỗ, không muốn tiến lên hay không. Nhưng dù là thế nào đi chăng nữa, mình vẫn ôm một giấc nhật mộng, mơ tưởng về miền miên viễn xa xôi đã mờ ảo dần dần trong ký ức, có thể là của kiếp trước cũng có thể là của kiếp này, chúng lần lượt tới tìm mình trong thế giới của những giấc mơ. Chỉ là mình biết rằng, những điều chưa thể buông ấy, rồi sẽ có ngày mình phải học cách buông tay…</p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-03 15:09:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sochalinh3008/fkgycmfwab5g0tiz/wish/2811790839</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngày 4: Tuổi thơ của tôi</title>
         <author>sochalinh3008</author>
         <link>https://padlet.com/sochalinh3008/fkgycmfwab5g0tiz/wish/2814493167</link>
         <description><![CDATA[<p>Tuổi thơ của mình là những tháng ngày đẹp đẽ được sống bên cạnh ông bà. Từ trước đến nay, bố mẹ mình thường hay bận chuyện công việc nên không thể dành nhiều thời gian cho mình vào những dịp như nghỉ hè. Vào những ngày như vậy, mình thường cùng em sang nhà ông bà ngoại chơi và ở đó đến khi phải đi học lại. Mỗi ngày trôi qua, tuy bố mẹ không thể ơ bên mình quá nhiều nhưng mình vẫn cảm thấy hạnh phúc và tuyệt vời vì có những kỉ niệm đáng nhớ với ông bà và những người anh chị em của mình. Có thể nói rằng đó luôn là khoảng thời gian mà mình mong muốn được quay trở lại nhất để được sống lại trong những ngày tháng vô lo vô nghĩ và tràn ngập những niềm vui trong cuộc sống. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-05 14:06:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sochalinh3008/fkgycmfwab5g0tiz/wish/2814493167</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngày 6: Những điều khiến bạn tiếc nuối</title>
         <author>sochalinh3008</author>
         <link>https://padlet.com/sochalinh3008/fkgycmfwab5g0tiz/wish/2814499920</link>
         <description><![CDATA[<p>Có lẽ đối với mình, điều khiến mình tiếc nuối nhất là vẫn chưa thể hoàn toàn bước ra ngoài vùng an toàn của bản thân. Bản thân mình là một đứa hướng nội và ngại thể hiện, ngại thay đổi những điều mình cho là ổn; đồng thời, do nhận được sự kì vọng khá nhiều từ mọi người xung quanh nên mình sợ hai chữ "thất bại". Nhưng cũng chính vì những lo lắng ấy mà mình đã bỏ lỡ rất nhiều cơ hội được khám phá những cái mới của thế giới xung quanh, cũng như bỏ qua nhiều cơ hội được giao lưu, kết bạn với những người khác. Để rồi khi những cơ hội đó đi qua mình lại tự trách bản thân rằng "oh, cái đó cũng hay ho thế mà mình lại không làm" và nó trở thành một vòng lặp luẩn quẩn mà mình không thể dứt ra được. Nhưng cũng do trải qua nhiều lần như thế mình biết mở lòng hơn để bản thân không bị thiệt thòi với những người khác và cũng chẳng bao giờ tiếc nuối vì mình đã dám thử thách, dám đương đầu trước những khó khăn và hoàn thiện bản thân hơn qua từng ngày.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-05 14:10:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sochalinh3008/fkgycmfwab5g0tiz/wish/2814499920</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngày 5: Sự tha thứ đối với bạn là gì?</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sochalinh3008/fkgycmfwab5g0tiz/wish/2814741222</link>
         <description><![CDATA[<p>Sự tha thứ với mình là gì à? Nó cũng tuỳ từng trường hợp, nhưng mà phần lớn thời gian thì chắc là khi mình không còn thấy cáu giận hay bực tức về một ai đó, một điều gì đó mà mình từng rất khó chịu và có những cảm xúc không tốt. Mình có một thói xấu, đó là nếu mình ghét ai thì mình sẽ ghét đến tận cùng, bởi mình sẽ không vô cớ ghét một người nào đó. Mình từng tự dằn vặt bản thân rất nhiều vì đã để cho những người mình gặp có có hội làm tổn thương mình, đối xử tệ với mình và mình đã từng thề rằng sẽ không bao giờ tha thứ cho họ. Nhưng suy cho cùng thì tức giận với họ hay với sự việc đó cũng chẳng có ích gì, thậm chí còn như chuốc độc và trừng phạt bản thân bởi những gì người khác gây ra, nên là cách để giải thoát cho bản thân chỉ có thể là tha thứ. Dù có thể mình vẫn sẽ chưa hoàn toàn nguôi ngoai đi cơn giận nhưng phần nào trong mình cũng đã cảm thấy dịu đi đôi chút, nên có lẽ lãnh cảm và không để tâm đến quá nhiều thứ cũng là một cách hay mà phải không?</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-05 16:43:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sochalinh3008/fkgycmfwab5g0tiz/wish/2814741222</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngày 7: Những điều mà cậu biết ơn về tuổi thơ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/sochalinh3008/fkgycmfwab5g0tiz/wish/2816667586</link>
         <description><![CDATA[<p>Tuổi thơ của mình, điều đáng biết ơn nhất là mình có ông bà bố mẹ cạnh bên. Là đứa cháu đầu tiên của ông bà và là đứa con đầu tiên của bố mẹ, mình nhận được nhiều tình yêu thương lắm chứ. Hầu như muốn gì đều được nấy và mọi sở thích của mình đều được đầu tư để phát triển. Đến bây giờ khi lớn hơn rồi và nhìn lại, mình vẫn cảm thấy biết ơn vì tình yêu thương mà gia đình dành cho mình, bởi nhờ đó mình đã được lớn lên trong niềm hạnh phúc và mỗi khi mệt mỏi thì đó chính là khoảng thời gian mình tìm về để trú ngụ trong tiềm thức.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-07 00:07:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/sochalinh3008/fkgycmfwab5g0tiz/wish/2816667586</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
