<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>TỔNG HỢP TÌM HIỂU VĂN TỔ 3/11D1 by 02.12D1.Nguyễn Lê Huyền Anh</title>
      <link>https://padlet.com/k61d1anhnlh/fg2uummzsd6sgl82</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2022-01-19 14:32:28 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-10-05 20:21:20 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f38b.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>Hầu Trời (&quot;Chư tiên...chợ Trời)</title>
         <author>k61d1anhnlh</author>
         <link>https://padlet.com/k61d1anhnlh/fg2uummzsd6sgl82/wish/2000751400</link>
         <description><![CDATA[<div>Nội dung:<strong>&nbsp;Thi nhân đọc thơ cho trời và chư tiên nghe<br></strong><br></div><div><strong><em>* Thái độ của thi nhân khi đọc thơ và việc thi nhân nói về tác phẩm của mình:<br></em></strong><br></div><div>- Thi nhân đọc rất cao hứng, sảng khoái và có phần tự đắc:<br><br></div><div><em>“ Đọc hết văn vần sang văn xuôi<br>Hết văn thuyết lý lại văn chơi”<br></em><br></div><div>-&nbsp; Rất đắc ý nên càng đọc càng có cảm xúc nên đọc rất hay<em>: “văn dài hơi tốt ran cung mây”.<br></em><br></div><div>- Thi nhân kể tường tận, chi tiết về các tác phẩm của mình:<br><br></div><div><em>“Hai quyển khối tình văn lý thuyết<br>Hai khối tình còn là văn chơi<br>Thần tiên, giấc mộng văn tiểu thuyết….”<br></em><br></div><div>- Giọng đọc: đa dạng, hóm hỉnh, ngông nghênh có phần tự đắc.<br><br></div><div>=&gt; Đoạn thơ cho thấy thi nhân rất ý thức về tài năng văn thơ của mình và cũng là người táo bạo, dám đường hoàng bộc lộ <em>“cái tôi</em>” cá thể. Ông cũng rất “ngông” khi tìm đến trời để khẳng định tài năng. Đây là niềm khát khao chân thành trong tâm hồn thi sĩ.<br><br></div><div><strong><em>* Thái độ của người nghe: Rất ngưỡng mộ tài năng thơ văn của tác giả<br></em></strong><br></div><div>- Thái độ của trời: tán dương, khen rất nhiệt thành: văn thật tuyệt, văn trần được thế chắc có ít, văn chuốt như sao băng…<br><br></div><div>- Thái độ của chư tiên: xúc động, hâm mộ và tán thưởng…Tâm nở dạ, cơ lè lưỡi…<br><br></div><div>- Nghệ thuật so sánh đã làm nổi bật vẻ đẹp từ ngôn ngữ thơ đến chí khí, tâm hồn của thi sĩ.<br><br></div><div>=&gt; Cả đoạn thơ mang đậm chất lãng mạn và thể hiện tư tưởng thoát li trước cuộc đời.<br><br></div><div><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1462315214/3db7f32da1bcfe0befcd669cbc95ccbd/download.jpg" />
         <pubDate>2022-01-19 15:43:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/k61d1anhnlh/fg2uummzsd6sgl82/wish/2000751400</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vội vàng - 13 câu đầu: Tình yêu trần thế tha thiết của nhân vật trữ tình</title>
         <author>k61d1tamtm</author>
         <link>https://padlet.com/k61d1anhnlh/fg2uummzsd6sgl82/wish/2013911816</link>
         <description><![CDATA[<div>LĐ2: <strong>Bức tranh mùa xuân tuyệt đẹp</strong><br>- Từ thể thơ 4 chữ, nhà thơ chuyển sang những câu thơ 8 chữ, nhịp thơ như trải tỏ ra, chậm rãi, nhẹ nhàng như nhịp tâm hồn thi sĩ đang tận hưởng những tinh hoa của đất trời mùa xuân.<br>- Điệp ngữ "này đây" được lặp đi lặp lại 5 lần như một lời mời gọi, kết hợp với thủ pháp liệt kê, vừa diễn tả sự giàu có, phong phú bất tận của thiên nhiên vừa thể hiện cảm giác hân hoan, vui sướng của tác giả.<br>- "Này đây" là sự hiện hữu của hương sắc cuộc đời, của thiên nhiên trần thế, không phải xa xôi mà gần gũi ngay trước mắt, không phải ở tương lai hay quá khứ mà ngay trong hiện tại lúc này.<br>- Điệp từ "của" lặp lại mang tính chất kết nối làm cho bức tranh thiên nhiên tươi đẹp nơi thiên đường trần thế lần lượt hiện ra, lại thêm phần phong phú, giàu có.<br>- Một loạt biện pháp tu từ nhân hoá, dùng những danh từ thuộc về con người ("tuần tháng mật", "khúc tình si") để miêu tả thiên nhiên, kết hợp với "ong bướm", "yến anh" được gọi tên như đôi như lứa khiến cho vườn xuân bỗng đầy mộng mơ, lãng mạn, vườn xuân cũng là vườn yêu, vườn tình, vườn ái ân hạnh phúc.<br>- Tính từ "xanh rì", "phơ phất" giàu sức gợi tả vẽ nên cảnh thiên nhiên mùa xuân non tơ, tràn đầy sức sống<br>=&gt; Bức tranh xuân không chỉ có cảnh vật đẹp tươi mà còn tràn đầy ánh sáng và niềm vui, hình ảnh "ánh sáng chớp hàng mi" và "thần vui" vô cùng gợi cảm. Với Xuân Diệu mỗi ngày được sống, được chiêm ngưỡng ánh dương, được tận hưởng sắc hương của vạn vật là một ngày hân hoan vui sướng<br>- "Tháng Giêng non như một cặp môi gần"<br><br></div><ul><li>Câu thơ sử dụng nghệ thuật ẩn chuyển đổi cảm giác, hay chính là phép giao thoa mà thơ Mới tiếp thu được từ thơ ca tượng trưng Pháp</li><li>Đây là câu thơ mới mẻ nhất, hiện đại nhất, đã khái quát được sự hấp dẫn của mùa xuân bằng sự so sánh vô cùng độc đáo. </li></ul><div>- Sự hấp dẫn của thiên nhiên hiện ra trong vẻ đẹp của người tình với "cặp môi gần" căng tràn tươi trẻ, mê đắm và quyến rũ.<br><br></div><ul><li>Từ "ngon" được thốt lên đầy khát khao, và đam mê, là sự cảm nhận sâu nhất bằng mọi giác quan</li><li>Phép so sánh như đã đưa cặp môi của người thiếu nữ trở thành trung tâm của vũ trụ, con người trở thành chuẩn mực cho cái đẹp, là thước đo vẻ đẹp của tạo hóa.</li><li>"Tháng giêng" là một khái niệm thời gian vốn vô hình, nhưng trong phép so sánh vừa táo bạo vừa mang sắc thái biểu cảm ấy đã trở nên trẻ trung hữu hình qua vẻ đẹp cặp môi gần của người thiếu nữ.</li></ul><div>=&gt; Nhà thơ đã thể hiện quan niệm của mình một cách thật sâu sắc: Nếu trong thơ ca Trung đại, các thi nhân lấy thiên nhiên để làm chuẩn mực cho cái đẹp của con người thì đến với Xuân Diệu, con người mới là chuẩn mực cho mọi cái đẹp tồn tại trên cuộc đời này, và thiên đường không phải là những chốn thiên thai xa xôi, huyễn hoặc nào đó, mà chính là nơi đây, chính mặt đất trần thế mới là thiên đường của tình yêu, của cái đẹp và của tuổi trẻ.<br><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-26 16:13:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/k61d1anhnlh/fg2uummzsd6sgl82/wish/2013911816</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vội vàng - 13 câu đầu: Tình yêu trần thế tha thiết của nhân vật trữ tình</title>
         <author>k61d1tamtm</author>
         <link>https://padlet.com/k61d1anhnlh/fg2uummzsd6sgl82/wish/2013914863</link>
         <description><![CDATA[<div>LĐ1: <strong>Khao khát lưu giữ vẻ đẹp của thiên nhiên</strong><br>- Xuân Diệu đã khẳng định cái tôi cá nhân một cách độc đáo:<br>"Tôi muốn...bay đi".<br>Mùa xuân là mùa tươi đẹp nhất trong năm cũng như tuổi trẻ là khoảng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời mỗi con người.<br>- "Nắng" mùa xuân là ánh sáng rực rỡ, ấm áp và tươi vui, "hương" mùa xuân là nơi tinh hoa của đất trời, của vạn vật kết tinh, hội tụ.<br>-&gt; Hành động "tắt nắng", "buộc gió" là những mong muốn không thể thực hiện. Xuân Diệu muốn ngăn cản bước đi của thời gian để lưu giữ những khoảnh khắc đẹp nhất, đáng nhớ nhất.<br>- Điệp cấu trúc "Tôi muốn... để", động từ mạnh "tắt", "buộc" cùng với nhịp thơ nhanh, dồn dập, thể hiện khao khát mãnh liệt, hối hả, muốn nhanh chóng không để những vẻ đẹp tạo hóa vụt mất khỏi tầm tay. Khao khát này cũng thể hiện sự ham sống bồng bột đến mãnh liệt và quan niệm về thời gian của ông: Thời gian tuyến tính một chiều, khi đã trôi qua rồi thì không trở lại nên nhà thơ có khao khát giữ nắng, giữ gió để tận hưởng hết vẻ đẹp của đất trời.<br>=&gt; Đó là ước muốn bất tử hóa cái đẹp, giữ cho cái đẹp tỏa sắc lên hương vì đóa hoa hương sắc cuộc đời tươi thắm, ngọt ngào mà mong manh, ngắn ngủi biết bao. Có thể nói đằng sau ước muốn phi lí ấy là một tâm hồn yêu người với thái độ trân trọng, nâng niu và gìn giữ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-26 16:15:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/k61d1anhnlh/fg2uummzsd6sgl82/wish/2013914863</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vội vàng - 13 câu đầu: Tình yêu trần thế tha thiết của nhân vật trữ tình</title>
         <author>k61d1tamtm</author>
         <link>https://padlet.com/k61d1anhnlh/fg2uummzsd6sgl82/wish/2013925250</link>
         <description><![CDATA[<div>LĐ3: <strong>Tâm trạng của thi sĩ<br></strong><br></div><div>- Ngay lúc chàng thi sĩ trẻ đang ngất ngây mê đắm vô cùng trong niềm tận hưởng mật ngọt tình yêu nơi thiên đường trần thế, đang thỏa thuê với bữa tiệc lớn của trần gian và reo lên "tôi sung sướng" thì cũng chính là lúc thi nhân ngừng lặng với cảm giác "vội vàng một nửa".<br><br></div><div>- Câu thơ bị ngắt làm hai, niềm vui không trọn vẹn. Bởi Xuân Diệu nhận ra rằng điều sung sướng ấy ngắn ngủi biết bao. Dự cảm mơ hồ về sự mong manh, ngắn ngủi của kiếp người đã khiến cho thi nhân sống vội vàng tận hưởng.<br><br>=&gt; Hai câu thơ được xem như hai cái bản lề khép mở tâm trạng vừa vồ vập đắm say vẻ đẹp của cuộc sống tình yêu vừa là linh cảm bất an, băn khoăn âu sầu của nhà thơ vì thời gian qua mau, tuổi trẻ một đi không trở lại, quả thật Xuân Diệu là nhà thơ của những cảm quan tinh tế về thời gian.</div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-26 16:19:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/k61d1anhnlh/fg2uummzsd6sgl82/wish/2013925250</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
