<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>HÃY GỬI LẠI ĐÂY NHỮNG HẠT MƯA by Thanh Ngoc Le Pham</title>
      <link>https://padlet.com/lpnthanh/f1fqyex1uurgx24d</link>
      <description>CONFESSION BLOG for young and old alike.</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-10-11 14:37:36 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2023-06-09 17:08:43 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f4a7.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>GIỚI THIỆU VỀ TRANG CONFESSION</title>
         <author>lpnthanh</author>
         <link>https://padlet.com/lpnthanh/f1fqyex1uurgx24d/wish/1808268350</link>
         <description><![CDATA[<div>"Cuộc đời là một áng mây và mỗi chúng ta là hạt nước...&nbsp;<br>Và cuối hành trình ai rồi cũng sẽ vỡ ra.&nbsp;<br>Ta chỉ mơ nơi ta rơi xuống mặt đất khô cằn kia sẽ nở hoa." - Đen Vâu<br><br>Có những ngày nào đó, ta sẽ như những hạt nước kia.<br>Đôi khi nhẹ nhàng và ngọt lành như những cơn mưa phùn đầu xuân.&nbsp;<br>Nhưng lắm lúc hoá cơn mưa ngâu, tưởng như mãi không tạnh.<br>Hạt nối hạt, nặng trĩu buông rơi,&nbsp;<br>Dẫu vậy, ta hãy cứ là những hạt mưa, thấm xanh đất trời.&nbsp;<br>Quên đi những màu tối, vì phía sau là chiếc cầu vồng rạng ngời.<br>Và nép vào nơi đây, mỗi khi cần lưu lại những phiền muộn cuộc đời.&nbsp;<br>Gạt đi lo toan và những câu chuyện đúng sai.<br>Hãy cứ chầm chậm cùng gieo nên một vườn hoa hạnh phúc ngày mai.<br>Mà ở đó ta được thanh thản, saying "I'm fine."...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-11 16:56:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lpnthanh/f1fqyex1uurgx24d/wish/1808268350</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CF#1 - Hai năm trước ........... </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lpnthanh/f1fqyex1uurgx24d/wish/1809660707</link>
         <description><![CDATA[<div>Khi mà tôi biết tin là phải nghỉ dịch và học online thì ý nghĩ đầu tiên của tôi là vui sướng, vì được nghỉ và ko phải bị thầy cô kèm cặp trên trường. Mọi sự căng thẳng như được tan biến. Thời gian đầu có thể nói là cũng khá là ổn vì tôi cũng là hs giỏi nên cũng theo kịp bài.&nbsp;<br>Thời gian cứ từ từ qua đi, cho tới ngày định mệnh đó…<br>Đó là một ngày đẹp trời, ko mưa ko gió, mà ông trời cứ thích sóng gió.<br>Khi đang trong giờ học, tôi ngồi coi phim say sưa tới mức ko biết mọi việc đang diễn ra xung quanh tôi như thế nào.<br>Cũng ko biết rằng bố tôi đang âm thầm đứng nhìn tôi từ đằng sau.<br>Jztr!?<br>Khi tôi quay lại, bố tôi nhìn tôi như nhìn một con cá sắp bị knock out trên bàn thờ…………..….…<br>Thôi toang rồi lượm ơi. Một trải nghiệm mãi ko quên trong quá trình học online.<br>Chưa kể việc ở nhà 24/7 là đồng nghĩa với việc được bố mẹ "ru hát" và "tẩm quất" mỗi ngày.<br>Tôi của 2 năm sau belike: Bài tập nhiều một đống, buồn 😭. Và rồi những lần kiểm tra online ẩu tả dưới trung bình. Sâu trong nước mắt là biển rộng. Cố tỏ ra mình ổn nhưng lại rất...<br>Chưa kể đã bao lâu tôi chưa được gặp bạn bè mình và pha trò trong lớp.&nbsp;<br>Tôi ước rằng mình sớm quay lại trường học vì tôi đã thấm thía rằng, đi học trên trường sẽ bớt đau khổ hơn. Và đều ước lớn nhất là cả xã hội sẽ ko phải trải qua năm covid thứ 3. Tôi sẽ Chầm Zn mất!!!<br>Còn bạn thì sao? Kể tôi nghe câu chuyện "Study FROM Home" đi nè.<br>Black Ink<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-12 04:44:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lpnthanh/f1fqyex1uurgx24d/wish/1809660707</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CF#2 - Học cách mỉm cười với cả thế giới. </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lpnthanh/f1fqyex1uurgx24d/wish/1809983909</link>
         <description><![CDATA[<div>Mình luôn bắt đầu mỗi sớm mai bằng bài hát yêu thích nhất của mình “Cứ Chill Thôi”. Giai điệu và lời ca tươi trẻ luôn vang vọng bên tai và trong tim mình. Từng nhịp, tay chân hoà theo tiếng nhạc. Nhìn vào gương mình nở một nụ cười thật tươi, đón chờ những gia vị cuộc sống. Còn bạn thì sao? Mong rằng đâu đó trên thế giới này, khi chúng ta vô tình lướt qua nhau, hãy để lại những tiếng cười thật thân thương nhé!<br><br>Cười, vì mật ngọt yêu thương mà bạn bè và người thân&nbsp;trao.&nbsp;<br>Cười, vì vị mặn của những giọt mồ hôi lo toan và bộn bề chốn nao.&nbsp;<br>Cười, vì những cay đắng khoé mắt, cảm thương cho bao số phận lầm lũi giữa đời rộng.&nbsp;<br>Cười, vì những chua chát giữa thế gian, tình người hoá hư không.&nbsp;<br>Cười, vì bản thân và những điều nhỏ nhặt nhất.&nbsp;<br>Cười, vì niềm vui lẫn nỗi buồn nơi góc khuất. &nbsp;<br>Hoa nở trên môi vì mọi người xung quanh.&nbsp;<br>Không e thẹn. Bằng ánh mắt long lanh.&nbsp;<br>Để mỗi tối trước khi vào giấc ngủ,<br>Niềm vui và hạnh phúc tôi gom nhặt đong đủ.&nbsp;<br>Nhẹ lòng đón chờ ngày mai nắng lên.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-12 07:42:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lpnthanh/f1fqyex1uurgx24d/wish/1809983909</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CF#3 - 𝗜𝗡𝗗𝗘𝗖𝗜𝗦𝗜𝗢𝗡 𝗜𝗦 𝗔 𝗗𝗘𝗖𝗜𝗦𝗜𝗢𝗡</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lpnthanh/f1fqyex1uurgx24d/wish/1811490612</link>
         <description><![CDATA[<div>To: Chuỵ giáo xinh đẹp và yêu dấu của chúng em.&nbsp;<br>Thank you for being there, in my wonderfully wondering years. Thank you for those unceasingly joyous and humorous classes we would never have again. Miss you and those beautiful memories. Wish to see you soon.&nbsp;❤️<br><br>English caption below<br><br>🔎 Nhiều người chọn từ bỏ đam mê để theo đuổi một quyết định an toàn mà bản thân đã chấp nhận, hơn thế nữa là theo đuổi cái người ta gọi rằng xu hướng xã hội. Mặc dù không vui, không nhiệt huyết bằng nhưng vì một lý do nào đó mà họ lựa chọn đi trên con đường này, như cách mọi người vẫn bảo “do hoàn cảnh xô đẩy chứ tôi chẳng muốn”. Vậy thứ bạn cho là “đam mê” ấy có thật sự còn tồn tại trong chính con người bạn hay không?<br><br>🎀 “Bạn sinh ra là một cá thể độc lập. Đừng chết như thể mình là một bản sao.” Tôi tin rằng “đam mê” hình thành nên mỗi người, chúng ta là những cá thể riêng biệt và đều có những ước mơ của riêng mình, không ai giống ai. Có hàng trăm, hàng ngàn lối đi khác nhau, có thể trên hành trình mình chọn lại có một hướng rẽ khác nữa, và chẳng ai có thể định đoạt tương lai của bạn ngoài chính bản thân bạn. Nhiều người tin vào Thượng đế đã sắp đặt số phận cho mỗi người, điều đó hợp lý chứ, vì bản thân tôi cũng tin như vậy. Nhưng điều này không hẳn là đúng, không nên tin ai ngoài chính bản thân mình. Đừng trở thành một cái khuôn mẫu của xã hội, đừng định hình cá tính con người mình thông qua lăng kính của người khác, nếu không, sẽ có một ngày bạn nhận ra rằng đến cả cái tên của bản thân khi ấy cũng chẳng còn mang ý nghĩa mà nó vốn dĩ thuộc về.<br><br>🔑 Trước đó tôi đã từng đề cập đến “niềm tin”, và tôi tin vào chính bản thân mình. Tôi tin mình sẽ làm được, sẽ trở thành một người mà bản thân hằng mong muốn trong tương lai, sẽ đạt được ước mơ của mình, vì vậy tôi phải có sự kiên trì đối với ước mơ đó. Người ta thường nói “thất bại là mẹ thành công”, vậy thì đâu có thành công nào chưa từng nếm qua vị đắng chát của thứ thất bại không ai muốn? Có thất bại mới có đứng lên, tích luỹ kinh nghiệm từ những bài học xương máu để rồi tôi luyện bản thân dần trở nên tốt đẹp. Vì vậy phải tin vào chính bản thân mình, đừng để những điều tiêu cực tác động đến chúng ta và rồi ta sẽ có thể tiến tới mục tiêu của mình dễ dàng hơn.<br><br>🚪 Tôi không trách những người không theo đuổi đam mê của họ đến cùng. Khi bạn gặp một điều gì đó khiến bạn không thể đạt được việc mình muốn, ví dụ như có một tảng đá lớn chắn ngang con đường đi của bạn, khi đó bạn sẽ làm gì? Có người chọn cách này cũng có người chọn cách khác, quyết định của mỗi người khác nhau và việc theo đuổi một thứ gì đó cũng vậy. Có người sẽ bất lực quay về vì thấy không khả thi nhưng cũng có người chọn cách ở lại, nhẫn nại di dời tảng đá ấy ra khỏi con đường phía trước. Nhưng liệu mấy ai còn nhớ đến niềm yêu thích ban đầu, thứ thúc đẩy con người ta đến vạch đích kia không hay đó cũng chỉ đơn giản là giấc mơ hão huyền chỉ vừa chợt tắt khi ta thức dậy vào sớm mai?<br><br>⛅️ Ở một độ tuổi chưa có gì trong tay, tôi chưa thể đưa ra lời khuyên cho những người khác<br>&nbsp;một cách mạnh mẽ như thể mình đã trải qua điều gì đó lớn lao, chỉ mong tôi và bạn - những thanh, thiếu niên đang bắt đầu hành trình phiêu lưu đến vùng đất mới - đã, đang và sẽ xây dựng được ốc đảo cho riêng mình mà không cần phải thỏa mãn bất kì ai hay bất kì định kiến nào.<br><br>✨&nbsp; Thân ái, gửi đến những cánh diều nhỏ bé mà phi thường và khác biệt.<br>------------------------------------------<br><br>[ 𝗜𝗡𝗗𝗘𝗖𝗜𝗦𝗜𝗢𝗡 𝗜𝗦 𝗔 𝗗𝗘𝗖𝗜𝗦𝗜𝗢𝗡 ]<br><br>🔎 Nowadays, many people choose to give up their passion in order to pursue a safe alternative in their own definition, as well as following what is called a social trend. Even though it is not enjoyable and has a lack of enthusiasm, some reasons have brought them to this path, just like how people say “It is because of the unpleasant situation that forced me into this path which I don’t want to be in”. So does what you call “passion” truly exist in you or not?<br><br>🎀 “You were born an independent individual. Don’t die as if you were a replica.” I believe that with different definitions of “passion” for different people, no one has the same dream. There are hundreds of thousands of pathways, maybe on your chosen path, you will branch out to another direction, and no one can decide your future but yourself. Many people believe that God has arranged each person’s fate, which is rational because personally, I do believe that. However, it is not absolutely right, you should not believe anyone else but yourself. Don’t become a stereotype of society, don’t shape your personality and style through the eyes of others. Because if you do, there will be a day when you figure out that even your own name doesn’t have the same meaning that it was supposed to mean.<br><br>🔑 I have mentioned “belief” earlier and I believe in myself. I believe that I can do it, that I will be the person I want to be in the future, I will fulfill my dreams, and that I must persevere in pursuing that desire. It is often said that “Failure is the mother of success”, so there is no such success without having to taste the bitterness of failure? Failure is the only way to get up, gain more experiences from those painful lessons and improve yourself day by day. You have to believe in yourself, don’t be affected by the negative things in life and undoubtedly you will reach your goals soon.<br><br>&nbsp;🚪I don't hold it against those who don’t follow their passion till the end. What do you do when you come across something that prevents you from attaining what you want, such as a thousand questions of how to remove the enormous rock in front of you so you may continue on your journey? People pick one path, while others choose another, everyone's decision, just like their pursuit of something, is unique. Some people will be powerless and give up because they believe it is impossible, while others will choose to stay and slowly lift that massive rock out of the way. But whether any individuals recall their initial passion, the thing that pushes them to the finish line? Or is it merely an illusory dream that just disappears when we wake up every morning.<br><br>&nbsp;⛅️ Being at an age where I don’t really have anything in my hands,&nbsp; I cannot firmly advise anyone as if I have been through something extraordinary, I just hope that you and me - The ones who are embarking on their adventure to a new land - have built, are and will be building our oasis without having to appease anyone or any prejudice.&nbsp;<br><br>✨Sincerely,<br>&nbsp; &nbsp; To the mere people that are extraordinary and unique.<br>________________________________________<br>&nbsp;🐻bênlềcỏ</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-12 17:15:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lpnthanh/f1fqyex1uurgx24d/wish/1811490612</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Crush của tôi. </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lpnthanh/f1fqyex1uurgx24d/wish/1817877536</link>
         <description><![CDATA[<div>Lần đầu tiên tôi đặt chân đến Nhật là vào một mùa Xuân. Tháng tư. Chiếc tháng mát nhẹ. Khoảng thời gian trong năm mà ta có thể trầm trồ trước vẻ đẹp kinh diễm của hàng cây hoa anh đào hai bên đường ngoại ô Yokohama. Một nét đẹp trong sáng, thánh thiện và gần gũi. Đeo tai nghe vào, tôi thưởng thức bản nhạc Sakura no Hana mỗi lần đi trên con đường này.&nbsp;</div><div>Một ly matcha latte trên tay, tôi có thể ngồi tại khu công viên gần căn hộ thuê mà ngắm gió lay hoa rơi cả ngày. Bình yên đến lạ thường. Như một bức tranh mơ màng mà tôi luôn vẽ về nước Nhật. Cứ ngỡ mình lạc vào giấc thần tiên.&nbsp;</div><div>Nhưng chính những chuyển động mờ nhạt của thế giới quan xung quanh, kích thích mọi giác quan để tôi biết. Biết rằng trong khoảnh khắc đó, thực tại trọn vẹn là của riêng tôi.&nbsp;</div><div>Gió khẽ mang tiếng cười nói của các cô nữ sinh trung học ghé cửa hàng tiện ích. Tiếng chuông xe đạp keng keng lướt nhanh qua. Mùi rượu sake của nhóm người đang pinic dưới gốc cây phủ đầy cánh hoa. Cánh hoa rơi chạm nhẹ vào tóc và má tôi. Chiều tà dần buông nhưng lòng vẫn chưa nỡ rời.&nbsp;</div><div>Về lại SG sau hơn một tháng đó đây trên đất Phù Tang. Tôi vẫn còn bỡ ngỡ với những gì mình chứng kiến. Một vẻ đẹp như thế. Là mơ hay thật?</div><div>Ở tuổi đôi mươi, tôi đã crush nước Nhật thật đậm sâu.&nbsp;<br><br></div><div>Một Câu Chuyện</div><div>By 🌿ivy 🌿</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1404850309/db518fb10a47cbf62e5e635dd97ccd36/BC4380F3_A54D_4139_93DA_B2611CDFEC1D.jpeg" />
         <pubDate>2021-10-14 18:14:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lpnthanh/f1fqyex1uurgx24d/wish/1817877536</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
