<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>HẠNH PHÚC CỦA MỘT TANG GIA - VÒNG TRÒN VĂN HỌC by Duy Trần</title>
      <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv</link>
      <description>Học sinh 11 CV đọc đoạn trích &quot;Hạnh phúc của một tang gia&quot; trong SGK và thực hiện hoạt động vòng tròn văn học theo hướng dẫn.</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-11-24 01:46:19 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2026-03-31 01:39:27 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>VÒNG TRÒN VĂN HỌC</title>
         <author>leduysuphamvan</author>
         <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909593719</link>
         <description><![CDATA[<div><br>Cả nhóm (5 thành viên) cùng đọc một văn bản, sau đó mỗi thành viên thực hiện một bài tập đọc phân vai và đăng sản phẩm vào ô padelt của nhóm. 5 vai như sau:<br><br>1. Người tìm từ hay: ghi lại những từ ngữ thú vị, ấn tượng trong văn bản. Lập bảng từ và giải nghĩa các từ ngữ đó.<br><br>2. Người tìm câu hay: ghi lại những câu , những đoạn thú vị, ấn tượng trong văn bản và lí giải ngắn gọn tại sao đối với bản thân đoạn đó lại thú vị.<br><br>3. Người vẽ tranh: vẽ lại một bức tranh gợi ra trong tâm trí khi đọc văn bản; ghi lại ngắn gọn lí giải (ý tưởng bức tranh, dựa vào chi tiết nào trong văn bản để vẽ như vậy).<br><br>4. Người liên hệ: liên hệ văn bản với văn bản khác hoặc các hiện tượng trong đời sống có nét tương đồng.<br><br>5. Người lập hồ sơ nhân vật: chọn một nhân vật bản thân thấy ấn tượng trong đoạn trích và tiến hành lập hồ sơ nhân vật dựa trên các yếu tố: ngoại hình, hành động, lời nói, suy nghĩ, mối quan hệ với các nhân vật khác, xuất thân... --&gt; khái quát lên tính cách nhân vật.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1315314767/9a213496ec7e70e12ec43ca888892943/image.png" />
         <pubDate>2021-11-24 01:50:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909593719</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Người tìm câu hay</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909745278</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><em>"Ông cụ già chết, danh dự của Xuân lại càng to thêm, vì cái lẽ rất chính đáng là luôn ba hôm nó đã trốn một chỗ nào không ai biết, đến nỗi cụ bà cho người đi tìm đâu cũng không thấy" </em></strong><br>--&gt;Một "danh y" nổi tiếng như Xuân, thế mà lại bỏ mặc một ông cụ đương lúc hấp hối, trốn đi biệt tăm, biệt tích ? <br><br><strong><em>"... bùn đen và cứt trâu, công hiệu đến nỗi họ mất mạng và quan trên lại điều tra rằng có một tụi cường hào tổ chức ra thánh, mà tụi cường hào ấy lại ăn cắp tiền quỹ nữa, nên tự nhiên cũng hết thiêng liêng... "</em></strong><br>--&gt; Thuốc "thánh" mà lại là "bùn đen","cứt trâu" ? Lại hại chết người như thế ? Quan trên điều tra thì lại kết luận do tụi cường hào ăn cắp tiền quỹ nên thuốc hết tiêng ?<br><br><strong><em>"Những việc trắc trở như thế đã làm cho ông già hơn tám mươi tuổi phải chết một cách bình tĩnh"</em></strong><br>Những điều trắc trở, lại làm cho một con người ra đi thanh thản như thế ? Điều này thật phi lý<br><strong><br></strong><strong><em>"Cái chết kia đã làm cho nhiều người sung sướng lắm"</em></strong><br>Cái chết là chia ly,là đau thương. Nhưng ở đây nó lại làm cho "nhiều người sung sướng lắm" ?<br><br><em>"</em><strong><em>Ông Phán mọc sừng... giữ chữ tín làm đầu" </em></strong><br>--&gt; Ông cụ vừa mới mất nhưng thứ mà người con trai cả của ông lo lắng không phải là hậu sự của ông ? ông Hồng lại đi lo về tiền bạc, "sừng hưu" ?<br><br><strong><em>"Cụ cố Hồng đã nhắm nghiền mắt lại để mơ màng đến cái lúc cụ mặc đồ xô gai, lụ khụ chống gậy, vừa ho khạc vừa khóc mấu, để cho thiên hạ phải chỉ trỏ:</em></strong><strong><br></strong><br></div><div><strong><em>- Úi kìa, con giai nhớn đã già đến thế kia kìa!” Cụ chắc cả mười rằng ai cũng phải ngợi khen một cái đám ma như thế, một cái gậy như thế..."</em></strong><br>--&gt; Cụ Hồng là một đứa con bất hiếu, ông chỉ nghĩ đến lúc mình "vừa ho khạc vừa khóc mấu" trong tang cha. Mặc thêm mình "bộ đồ xô gai" và "lụ khụ chống gậy", lão ước mình được thiên hạ ca tụng về một đám ma chu đáo, một tình phụ tử thiêng liêng.<br><br><strong><em>"Ðiều băn khoăn của con cụ, ông Văn Minh, chỉ là mời luật sư đến chứng kiến cái chết của ông nội mà thôi. Thế là từ nay mà đi cái chúc thư kia sẽ vào thời kỳ thực hành chứ không còn là lý thuyết viển vông nữa"</em></strong><br>--&gt; Đám ma của ông nội mà ông Văn Minh lại chỉ lo về chuyện di chúc ? Gia đình là số một ?<br><br><strong><em>"Ông phân vân, vò đầu rứt tóc, lúc nào cũng đăm đăm chiêu chiêu, thành thử lại thành ra hợp thời trang, vì mặt ông thật đúng cái mặt một người lúc gia đình đương là tang gia bối rối" </em></strong><br>--&gt; Nét mặt lo nghĩ về tên Xuân Tóc Đỏ của ông Văn Minh trong những ngày nội mất, lại trùng hợp với nét mặt của một người trong cảnh "gia đình đương là tang gia bối rối" ? Không có vẻ gì là buồn bã về cái mất của nội, nét buồn buồn đăm chiêu của lão là do nghĩ về cái tội tà dâm của một tên không cùng huyết thống ?<br><br><strong><em>"Phái trẻ, nghĩa là bọn dâu con, đã bắt đầu la ó lên rằng phái già chậm chạp"</em></strong><br>--&gt; Cụ Hồng vì lí do gì không lo được chu toàn cho đám tang của cụ tổ, đám con cháu trong nhà thì hỗn hào, xấc xược, chê trách các ông là chậm chạp, lề mề. Trong đám con cháu, ta không thấy có một biểu hiện của sự đau buồn hay giúp đỡ người lớn lo việc mai táng , mà ngược lại chỉ biết la ó, hối thúc.<br><br><strong><em>"Cậu tú Tân thì cứ điên người lên vì cậu đã sẵn sàng mấy cái máy ảnh mà mãi cậu không dùng đến"</em></strong><br>--&gt; cháu chắt trong nhà sướng rân người vì đã có "dịp" để "trổ tài" chụp ảnh của mình.<br><br> <strong><em>"Bà Văn Minh thì sốt cả ruột vì mãi không được mặc những đồ xô gai tân thời, cái mũ mấn trắng viền đen - dernières créations! Những cái rất ăn với nhau mà tiệm Âu Hoá một khi đã lăng-xê ra thì có thể bán cho những ai có tang đương đau đớn vì kẻ chết cũng được hưởng chút hạnh phúc ở đời"</em></strong><br>--&gt; Con cháu háo hức vì được mặc những bộ đồ tân thời khi có ông vừa mất ?<br>--&gt; Người sống mặc đồ cho thật trang trọng, thật "Tây" để cho người chết được thơm lây ?<br><br><strong><em>"Kỳ thuỷ sở dĩ chưa phát phục chỉ vì chuyện Tuyết, hay việc Xuân Tóc Ðỏ đã gây ra cho Tuyết vậy."</em></strong><br>--&gt; Gia đình không lo "phát phục" chỉ vì ưu tiên lo cho chuyện của bà Tuyết bị lão Xuân Tóc Đỏ làm chuyện thầm kín ?<br><br><strong><em>"...những cặp mắt ngơ ngác của một bầy con cháu chí hiếu chỉ nóng ruột đem chôn cho chóng cái xác chết của cụ tổ..."</em></strong><br>--&gt; Con cháu trong nhà chỉ lo chôn cho nhanh cái xác của cụ tổ ?<br><br><strong><em>"Cả ba người yên lặng, xuống dưới nhà cắt đặt mọi việc. Bọn con cháu vô tâm ai cũng sung sướng thỏa thích... Người ta tưng bừng vui vẻ đi đưa giấy cáo phó, gọi phường hèn, thuê xe đám ma, vân vân... Tối hôm ấy, khách khứa đến hỏi thăm, phúng viếng, chia buồn tấp nập..."</em></strong><br>--&gt; Khi ông Văn Minh chịu lo cho việc của Tuyết với Xuân , ông bà Phán mới an tâm lo đến chuyện hậu sự cho cụ tổ ? con cháu trong nhà thì vui sướng đi đưa giấy cáo phó, gọi phường hèn, thuê xe đám ma, ...rần rang cả lên. Khung cảnh đám tang thì tấp nập, nhộn nhịp, thiếu đi sự trang nghiêm, đau buồn, xót xa của gia chủ cũng như khách viếng.<br><br><strong><em>"Giữa lúc không có ai đáng phạt mà phạt, đương buồn rầu như những nhà buôn sắp vỡ nợ, mấy ông cảnh binh này được có đám thuê thì sung sướng cực điểm, đã trông nom rất hết lòng"</em></strong><br>--&gt; Cảnh binh trong xã hội này chỉ mong được phạt người dân ? Nhân viên bảo an của nhà nước mà chỉ cần có đám thuê làm việc gì thì "sung sướng cực điểm", nhận làm hết sức, hết lòng ?<br><br><strong><em>"Tìm kiếm khắp mặt trong bọn người đi đưa đám ma cũng không thấy “bạn giai” đâu cả, Tuyết như bị kim châm vào lòng"</em></strong><br>--&gt; Trong đám tang của ông cố mà Tuyết chỉ mong ngóng người trong mộng của mình ? Người đàn bà này sao lại hư hỏng, lẳng lơ đến thế?<br><br><strong><em>"Hôm nay Tuyết mặc bộ y phục Ngây thơ - cái áo dài voan mỏng, trong cóc-sê, trông như hở cả nách và nửa vú - nhưng mà viền đen, và đội một cái mũ mấn xinh xinh. Thấy rằng thiên hạ đồn mình hư hỏng nhiều quá, Tuyết bèn mặc bộ Ngây thơ để cho thiên hạ phải biết rằng mình chưa đánh mất chữ trinh"</em></strong><em><br></em>--&gt; Trong ngày đưa tang, Tuyết chọn cho mình bộ y phục hở hang, phản cảm ?<br>--&gt; Trong ngày đưa tang, Tuyết chỉ để ý đến những lời bình phẩm của người ngoài về sự hư hỏng của mình, quyết định mặc một bộ y phục thật "nhu mì" để tránh bị tai tiếng cho mình. Vậy con gia đình của mình thì sao ? Danh dự cho ông, cha, cụ cố, cụ tổ của mình thì sao ?<br><br><strong><em>"Với cái tráp trầu cau và thuốc lá, Tuyết mời các quan khách rất nhanh nhẹn, trên mặt lại hơi có một vẻ buồn lãng mạn rất đúng mốt một nhà có đám. Những ông bạn thân của cụ cố Hồng, ngực đầy những huy chương như: Bắc đẩu bội linh, Long bội tinh, Cao Mên bội tinh, Vạn tượng bội tinh, vân vân... trên mép và cằm đều đủ râu ria, hoặc dài hoặc ngắn, hoặc đen hoặc hung hung, hoặc lún phún hay rầm rậm, loăn quăn, những ông tai to mặt lớn thì sát ngay với linh cửu, khi trông thấy một làn da trắng thập thò trong làn áo voan trên cánh tay và ngực Tuyết, ai nấy đều cảm động hơn những khi nghe tiếng kèn Xuân nữ ai oán, não nùng."</em></strong><br>--&gt; Đây có khác gì không khí của một "buổi tiệc mừng"<br>--&gt; Người trẻ thì nhốn nháo, người già thì lố lắng.Họ không quan tâm đến sự ra đi của người trong linh cữu thay vào đó lại là vẻ đẹp da thịt của người đàn bà lẳng lơ, đ* bợm ?<br><br><strong>"</strong><strong><em>Với một đám ma theo cả lối Ta, Tàu, Tây, có kiệu bát cống, lợn quay đi lọng, cho đến lốc bốc xoảng và bú dích và vòng hoa, có đến ba trăm câu đối, vài trăm người đi đưa, lại có cậu tú Tân chỉ huy, những nhà tài tử chụp ảnh đã thi nhau như ở hội chợ. Thật là một đám ma to tát có thể làm cho người chết nằm trong quan tài cũng phải mỉm cười sung sướng, nếu không gật gù cái đầu...!"</em></strong><br>--&gt; Đây là một buổi đưa tang hay là một buổi đưa dâu ? Mà nó thật rình rang, sôi nổi, đi theo đoàn đưa tang là kiệu, lọng, vòng hoa, câu đối ? Các anh trẻ thì thi nhau chụp ảnh như ở hội chợ huyện. <br>--&gt; Làm cho người chết nằm trong quan tài cũng phải mỉm cười sung sướng, nếu không gật gù cái đầu" ? Người này đã chết rồi kia mà ? Được đưa tang như thế làm cho người chết "sung sướng" đến mức có thể mỉm cười nếu không thể gật đầu luôn sao ?<br><br><strong><em>"Cụ sung sướng kêu: “Ấy giá không có món ấy thì là thiếu chưa được to, may mà ông Xuân đã nghĩ hộ tôi!”"</em></strong><br>--&gt; Một câu nói sặc mùi xu nịnh, bà Phán có chăng là muốn lấy lòng "ông Xuân" ? Phán bà lo cho chuyện của ông Xuân, bà Tuyết hơn cả chuyện ra đi của ông nội mình ? Lo đến mức phải cảm tạ người khác trong khi họ đã làm một việc hết sức thô thiển- chặn đường xe đưa tang để viếng hoa ?<br><br><strong><em>"Sư cụ Tăng Phú thì sung sướng và vênh váo ngồi trên một chiếc xe, vì sư cụ chắc rằng trong số thiên hạ đứng xem ở các phố, thế nào cũng có người nhận ra rằng sư cụ đã đánh đổ được Hội Phật Giáo và như thế thì là một cuộc đắc thắng đầu tiên của báo Gõ mõ vậy."</em></strong><br>--&gt; Sư cụ này là sư giả chăng ? Ông ấy vẫn giữ cái tính sân si, vênh váo, tự đắc và vô cùng tự hào với "chiến công" đánh đổ được Hội Phật Giáo ? Trong xã hội đương thời, người tu lại trở nên ganh ghét, đố kị, sân si như thế .<br><br><strong><em>"Kèn Ta, kèn Tây, kèn Tàu, lần lượt thay nhau mà rộn lên. Ai cũng làm ra bộ mặt nghiêm chỉnh, song le sự thật thì vẫn thì thầm với nhau chuyện về vợ con, về nhà cửa, về một cái tủ mới sắm, một cái áo mới may. Trong mấy trăm người đi đưa thì một nửa là phụ nữ, phần nhiều tân thời, bạn của cô Tuyết, bà Văn Minh, cô Hoàng Hôn, bà Phó Ðoan, vân vân... Thật là đủ giai thanh gái lịch, nên họ chim nhau, cười tình với nhau, bình phẩm nhau, chê bai nhau, ghen tuông nhau, hẹn hò nhau, bằng những vẻ mặt buồn rầu của những người đi đưa ma."</em></strong><br>--&gt; Một đám ma pha tạp Ta, Tây, Tàu, người đưa đám thì người mặt cố tỏ ta thật nghiêm túc nhưng trong lòng thì lại giỡn cợt, bình phẩm, nói xỏ xiên nhau.<br><br><strong><em>"Ðám cứ đi..."*2</em></strong><br>--&gt; Sự bất lực vì chẳng thể nào thay đổi được hiện thực nhố nhăng, ung nhọt như thế này. Đến sự ra đi của người thân cũng chẳng thể khiến con người ta "tỉnh ngộ", ngược lại mọi việc càng trở nên kệch cỡm, kì quái hơn.<br><br><strong><em>"Ðến huyệt, lúc hạ quan tài, cậu tú Tân luôn thuộm trong chiếc áo thụng trắng đã bắt bẻ từng người một, hoặc chống gậy, hoặc gục đầu, hoặc cong lưng, hoặc lau mắt như thế này, như thế nọ... để cậu chụp ảnh kỷ niệm lúc hạ huyệt. Bạn hữu của cậu rầm rộ nhảy lên những ngôi mả khác mà chụp để cho ảnh khỏi giống nhau."</em></strong><br>--&gt; Tranh nhau các góc chụp để có ảnh thật đẹp, những tấm ảnh đẹp &gt; giây phút đưa ông về nơi an nghỉ cuối cùng ?<br><br><strong><em>"Xuân Tóc Ðỏ muốn bỏ quách ra chợt thấy ông Phán dúi vào tay nó một cái giấy bạc năm đồng gấp tư... Nó nắm tay cho khỏi có người nom thấy, rồi đi tìm cụ Tăng Phú lạc trong đám ba trăm người đương buồn rầu và đau đớn về những điều sơ suất của khổ chủ."</em></strong><br>--&gt; Đến sự giúp đỡ, yêu thương lẫn nhau cũng phải đem ra so đo bằng tiền ?&nbsp;<br>--&gt; "cụ Tăng Phú Lạc thì buồn rầu và đau đớn" vì cái chết của ông cụ chăng ? Không. Đó là vì "những điều sơ suất của khổ chủ"<br><br>--&gt;Trong xã hội đương thời,cái chết sao lại biến chất đến thế.<br><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1417467163/2551cb8013c8eac9b264d9bb1102c745/vtp_bc3aca.png" />
         <pubDate>2021-11-24 03:28:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909745278</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Người lập hồ sơ nhân vật</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909783769</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><mark>CÔ TUYẾT</mark></strong><br>- <strong>Ngoại hình, hành động</strong>: "mặc bộ y phục Ngây Thơ - cái áo dài voan mỏng, trong có coóc - sê, trông như hở cả nách và nửa vú - nhưng mà viền đen, và đội một cái mũ mấn xinh xinh", đồng thời "trên mặt lại hơi có một vẻ buồn lãng mạn rất đúng mốt một nhà có đám"<br>- <strong>Suy nghĩ, lời nói</strong>: "Tại sao Xuân lại không đến phúng viếng gì cả? Tại sao Xuân lại không đi đưa? Hay là Xuân khinh mình?"<br>=&gt; Cái buồn của Tuyết chẳng phải vì người chết mà vì tìm mãi chẳng thấy bạn trai đâu cả. Những điều đó khiến Tuyết "đau khổ một cách <strong>chính đáng</strong>"<br>- Cái chết của cụ Tổ là cơ hội để Tuyết chưng diện, phô bày sự hư hỏng của kẻ "chưa đánh mất cả chữ trinh"<br>=&gt; Bên ngoài thì như thể "ngây thơ", trong trắng mà bên trong thì chính xác là kẻ đã sớm mất nết hư thân. <br>- <strong>Mối quan hệ</strong>: người tình của Xuân Tóc Đỏ, em gái của ông Văn Minh<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1399193546/92a133d66ef8458d63b0f93ac432416b/co__tuye__t.png" />
         <pubDate>2021-11-24 03:59:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909783769</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Người tìm câu hay</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909785955</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>*Mỗi người trong gia đình hầu như ai cũng có niềm vui khi cụ cố tổ mất:</strong></div><blockquote>Cái chết kia đã làm cho nhiều người sung sướng lắm</blockquote><div><strong>-&gt; Cái chết, sự ly biệt vốn là mất mát, là đau thương. Thế nhưng, cái chết của cụ cố tổ lại làm "nhiều người sung sướng lắm"?<br><br>-</strong>Cụ cố Hồng nghĩ về việc được mặc đồ xô gai, chống gậy khóc mếu rồi được người đời khen ngợi. <br><strong><mark>-&gt; Thể hiện sự trọng vọng, háo danh.</mark></strong><br><br></div><blockquote><em>Cụ cố Hồng đã nhắm nghiền mắt lại để mơ màng đến cái lúc cụ mặc đồ xô gai, lụ khụ chống gậy, vừa ho khạc vừa khóc mếu, để cho thiên hạ phải chỉ trỏ: "Úi kìa, con giai nhớn đã già đến thế kia kìa!". Cụ chắc cả mười phần rằng ai cũng phải khen ngợi một cái đám ma như thế, một cái gậy như thế,...</em></blockquote><div><br><em>- </em>Vợ chồng Văn Minh thì được chia một phần tài sản, được quảng cáo những mốt quần áo để kiếm lời.<br><strong><mark>-&gt; Thể hiện sự hám của.</mark></strong></div><blockquote>Thế là từ nay mà đi, cái chúc thư kia sẽ vào thời kỳ thực hành chứ không còn là lý thuyết viển vông nữa.</blockquote><div><br>hay<br><br></div><blockquote>Bà Văn Minh thì sốt cả ruột vì mãi không được mặc những đồ xô gai tân thời, cái mũ mấn trắng viền đen - dernières créations! Những cái rất ăn với nhau mà tiệm Âu Hoá một khi đã lăng-xê ra thì cá thể bán cho những ai có tang đương đau đớn vì kẻ chết cũng được hưởng chút hạnh phúc ở đời.&nbsp;</blockquote><div><br></div><blockquote>Ông Typn rất bực mình vì mãi không được thấy những sự chế tạo của mình ra mắt công chúng để xem cái báo chí phê bình ra sao.</blockquote><div><br>-Nhân vật cô Tuyết thì được dịp để mặc bộ trang phục ‘Ngây thơ’ và đợi bạn trai đến:&nbsp;</div><blockquote>Hôm nay Tuyết mặc bộ y phục Ngây thơ - cái áo dài voan mỏng, trong cóc-sê, trông như hở cả nách và nửa vú - nhưng mà viền đen, và đội một cái mũ mấn xinh xinh. Thấy rằng thiên hạ đồn mình hư hỏng nhiều quá, Tuyết bèn mặc bộ Ngây thơ để cho thiên hạ phải biết rằng mình chưa đánh mất chữ trinh.</blockquote><div><br>hay cậu tú Tân thì được dịp sử dụng mấy ảnh.</div><blockquote>Cậu tú Tân vội chạy lên bấm máy ảnh lách tách rồi xuống thưa với mẹ.</blockquote><div><br>-Một đám tang được tổ chúc một cách <strong>"hổ lốn":</strong></div><blockquote>Với một đám ma theo cả lối Ta, Tàu, Tây, có kiệu bát cống, lợn quay đi lọng, cho đến lốc bốc xoảng và bú dích và vòng hoa, có đến ba trăm câu đối, vài trăm người đi đưa, lại có cậu tú Tân chỉ huy, những nhà tài tử chụp ảnh đã thi nhau như ở hội chợ. <strong>Thật là một đám ma to tát có thể làm cho người chết nằm trong quan tài cũng phải mỉm cười sung sướng, nếu không gật gù cái đầu...!</strong></blockquote><div><br></div><div><strong>-&gt; Phô trương, lố bịch. <br><br></strong>-Chi tiết nổi bật, đặc sắc nhất trong cảnh đưa tang nói riêng và cả đoạn trích nói chung:</div><blockquote>Ông ta khóc quá, muốn lặng đi thì may có Xuân đỡ khỏi ngã. Nó chật vật mãi cũng không làm cho ông đứng hẳn lên được. Dưới cái khăn trắng to tướng, cái áo thụng trắng loè xòe, ông phán cứ oặt người đi, khóc mãi không thôi.<br><br>- Hứt!... Hứt!... Hứt!...<br><br>Xuân Tóc Ðỏ muốn bỏ quách ra chợt thấy ông Phán dúi vào tay nó một cái giấy bạc năm đồng gấp tư... Nó nắm tay cho khỏi có người nom thấy, rồi đi tìm cụ Tăng Phú lạc trong đám ba trăm người đương buồn rầu và đau đớn về những điều sơ suất của khổ chủ.</blockquote><div><br></div><div>-&gt; Bộc lộ tính chất giả dối của <strong>"ông Phán mọc sừng"<br><br>* Tất cả càng cho thấy sự tàn nhẫn, lố bịch của đám tang. Không hề có không khí trang nghiêm, thành kính vốn có của một đám tang, thay vào đó là một sự lố bịch, kệch cỡm; Không khí đám tang vui vẻ, nhộn nhịp như đám hội, đám cưới, thu hút mọi sự chú ý và ban phát hạnh phúc cho tất cả mọi người.<br><br>=&gt; </strong>Gọi là <strong>"một đám ma gương mẫu"</strong> bởi nó được tôt chức và diễn tuồng vô cùng chuyên nghiệp của đàn con đàn cháu "chí hiếu là cụ cố Hồng - những kẻ trơ tráo và thất đức.</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-24 04:00:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909785955</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Người tìm liên hệ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909793612</link>
         <description><![CDATA[<div>- Liên hệ với "Đám tang của lão Gorio - Bazac<br>+ Lão Gorio vốn là một nhà tư sản giàu có một thời nhưng lại bị chính hai cô con gái mình hết mực yêu thương bòn rút hết tài sản bỏ mặc. Cuối cùng thì chết trong cô đơn. Đám tang của ông sơ sài và không có nỗi một người thân đưa tiễn, chỉ có Raxtinhac, Crittopho và linh mục. Lễ cầu hồn diễn ra một cách qua loa, không dư thừa một giây phút nào, không có cả bầu không khí đưa tiễn như thể chỉ để lấy lệ cho xứng đáng với số tiền bỏ ra làm đám. Rồi hai chiếc xe của hai ông con rể đến sau như một sự giễu cợt khi so sánh vẻ sang trọng của hai chiếc xe đó với cảnh túng bần của đám tang. Bọn nó đến chỉ để hoàn thành đủ lễ nghi. Đến khi chôn cất thì chưa kịp chôn xong bọn phu đào huyệt đã đòi tiền công, người thì gấp gáp biến về. Tất cả, chẳng có gì đáng trân trọng, chẳng có gì đáng quyến luyến, chẳng có gì đáng bận tâm trong cái nhá nhem, chạng vạng của một ngày tàn - đã quá sáu giờ chiều. Chỉ còn có hơi tiền lạnh lẽo và sự vô tình cũng lạnh lẽo không kém ở xứ sở của cái chết - nghĩa địa. Banzac đã lên án nó một cách mạnh mẽ. Ông kết tội cả xã hội bạc tình bạc nghĩa, phủ nhận nó trong khi vạch ra sức mạnh ghê gớm và sức hút khó cưỡng lại của nó như những qui luật khắc nghiệt của xã hội tư sản.<br>+ Còn "Hạnh phúc của một tang gia" như một sự giễu cợt. Chẳng có đám tang nào là hạnh phúc mà người thân lại vui mừng như trẩy hội. Từ việc đang bàn tổ chức đám tang nhưng như đang bàn về tổ chức một tiệc cưới, từ chuyện khóc thành chuyện cười, từ "báo hiếu" thành "báo hỉ". Cha chết mà cụ cố Hồng tưởng tượng lúc mặc xô gai, được ho khạc, khóc mếu, trước sự trầm trồ thán phục của thiên hạ “Úi... con giai nhớn đã già đến thế kia à?”. Ông cháu đích tôn Văn Minh thì đăm chiêu vì tìm cách trả ơn Xuân, và lo chia gia tài theo chúc thư. Ông Phán mọc sừng sung sướng vì cái sừng vô hình trên đầu lại có giá trị vài nghìn bạc. Cô Tuyết mong ông chết để được mặc bộ “ngây thơ”,... Cái chết ấy như mở ra niềm hạnh phúc lớn lao nên đã tổ chức đám tang linh đình. Thành ra "tang gia ai cũng vui vẻ", như thể trở thành một vũ hội. Nếu đám tang của lão Gorio là của một kẻ khó thì đám tang này như đang phô bày sự hào nhoáng nhưng bên trong lại mục rữa bởi tất cả chỉ được tổ chức để chúc mừng cho niềm vui cá nhân chứ không hề mang theo cảm xúc thương tiếc cho người đã khuất. Không chỉ vậy, đây là một đám tang đông đúc cần có ngươì canh giữ nhưng thật ra những người đi xem đó chỉ là ham vui mà thôi.<br>+ Hai đám tang của giai cấp tư sản nhưng lại là hai số phận khác nhau. Những người đưa đám lão Gorio đều cố gắng đi cho thật nhanh, về cho thật nhanh còn ở đây đám tang cụ cố cứ từ từ chuyển động một cách nghiêm trang khi thực đây đâu phải là đám ma thật mà chỉ là đám hội đám rước vui vẻ như một trò hề hấp dẫn. Đó là sự đối lập về hoàn cảnh nhưng lại giống nhau về bản chất, là sự thống nhất ở cách nhìn nhận và đánh giá giai cấp tư sản và cả xã hội của những kẻ thượng lưu danh giá. Đó là xã hội mục nát không có tình người, là những kẻ giả nhân giả nghĩa chỉ, chỉ vì lợi ích của riêng mình.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-24 04:06:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909793612</guid>
      </item>
      <item>
         <title>5. Lập hồ sơ nhân vật</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909795048</link>
         <description><![CDATA[<div>Nhân vật cụ cố Hồng: <br><mark>- tuổi tác:</mark> <strong>mới hơn 50 tuổi</strong> nhưng lại ước mơ làm <strong>"cụ cố", nghiện thuốc phiện nặng và </strong>lúc nào cũng tỏ ra là mình già<strong>. -&gt; Ngu dốt và háo danh -&gt; Muốn khoe tuổi già</strong><br><br><mark>- lời nói:</mark><br>+ một nghìn tám trăm bảy mươi câu gắt: <strong>"Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!"<br>+ </strong>hứa chia cho con gái và con rể thêm một số tiền là vài nghìn đồng. <br><br><mark>- hành động:</mark><br>+nhắm nghiền mắt <strong>nghĩ ngợi mơ màng<br></strong>+ Lúc hạ huyệt, cụ cố Hồng ho khạc mếu máo và ngất đi <br><strong>--&gt; Muốn khoe rằng mình có hiếu<br></strong><br><mark>- suy nghĩ:</mark><br>+ <strong>sung sướng đến ngây ngất</strong> vì nhờ cái <strong>"chết thật"</strong> của cha mình, <strong>nhờ cái đám tang</strong> này mà cái <strong>danh giá, cái sang trọng của cụ sẽ được nâng lên nhiều bậc.</strong><br>+ mơ màng đến lúc cụ <strong>mặc đồ xô gai</strong>, <strong>vừa ho khạc vừa khóc mếu</strong> để cho thiên hạ phải chỉ trỏ: <strong>"Úi kìa, con giai nhớn đã già đến thế kia kìa!"</strong> <br>+ "<strong>chắc mười phần</strong> rằng <strong>ai cũng phải ngợi khen</strong> một cái đám ma như thế, một cái gậy như thế,..." -&gt; <strong>Ai cũng nghĩ gia đình này là một gia đình có phúc</strong> <strong>đức</strong> vì cụ cố tổ là người thượng thọ hơn 80 tuổi (khi con trai lớn đã già thì cụ tổ mới mất)<br><strong>--&gt; Muốn khoe cho mọi người biết gia đình mình là gia đình thượng lưu giàu có.<br></strong><br><mark>- mối quan hệ với các nhân vật khác: <br></mark>+ bạn bè của cụ cố Hồng: được dịp khoe đủ thứ huy chương, phẩm hàm, nào là B<strong>ắc Đẩu bội tinh, Long bội tinh, Cao Mên bội tinh, Vạn Tượng bội tinh,...</strong> và bao nhiêu thứ râu trên ria mép, dưới cằm, <strong>"hoặc dài hoặc ngắn, hoặc đen hoặc hung hung, hoặc lún phún hay rầm rậm, loăn quăn" --&gt; Khoe khoang lố bịch, kệch cỡm như cụ cố. <br><br></strong><strong><em>- Nhận xét: <br></em></strong><em>+</em><strong><em> </em></strong>Nhân vật đại diện cho sự lố bịch của gia đình. Cụ cố Hồng đại diện cho những kẻ ngu dốt và háo danh, cũng như là kẻ bất hiếu. "Thượng bất chính, hạ tất loạn", cụ cố có lẽ là "đầu mối" cho những trò lố lăng, kệch cỡm, hổ lốn của đám con cháu.&nbsp;<br>+ Chính cụ chắc cũng là "nhạc trưởng" trong dàn hợp xướng chuyên nghiệp gồm đàn con cháu "chí tình chí hiếu" của nhà cụ - những kẻ trơ tráo và thất đức, những kịch sĩ diễn như không diễn. </div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1320166245/e2332a867d29a191462628c0a20edb9d/phan_tich_nhan_de_hanh_phuc_cua_mot_tang_gia_cua_vu_trong_phung.jpg" />
         <pubDate>2021-11-24 04:07:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909795048</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Người tìm câu hay</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909796094</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>“Chính ông ta cũng không ngờ đôi sừng hươu vô tình trên đầu mình lại có giá trị to lớn đến thế”</strong><br><mark>⇒</mark> Vợ ngoại tình ông cũng chẳng ghen tức, chỉ nghĩ ngoài tiền được chia gia tài còn được chia thêm tiền đền bù danh dự, vậy là kế hoạch đào mỏ của ông đã thành công<br><br><strong>“Xuân tuy phạm tội quyến rũ một em gái ông, tố cáo cái tội trạng hoang dâm của một em gái khác nữa của ông, nhưng tình cờ đã gây ra cái chết của ông cụ già đáng chết. Hai cái tội nhỏ, một cái ơn to”</strong><br><mark>⇒</mark> Thật nghịch lý, việc gây ra cái chết của ông cụ lại được xem là cái ơn to để khiến ông Văn Minh cân nhắc xử trí<br><br><strong>“Phái trẻ, nghĩa là bọn dâu con, đã bắt đầu la ó lên rằng phái già chậm chạp”</strong><br><mark>⇒ </mark>Bầy con cháu chí hiếu chỉ nóng ruột đem chôn cho chóng cái xác chết của Cụ Tổ<br><br><strong>“Tìm kiếm khắp mặt trong bọn người đi đưa đám ma cũng không thấy “bạn giai” đâu cả, Tuyết như bị kim châm vào lòng”</strong><br><mark>⇒ </mark>Trong đám tang lại không đau lòng, ấy lại vì một tên “bạn giai” mà Tuyết phải đau lòng<br><br><strong>“Thật là đám ma to tát có thể làm cho người chết nằm trong quan tài phải mỉm cười sung sướng, nếu không gật gù cái đầu…!”</strong><br><mark>⇒</mark> Đám ma diễn ra như tấn hài kịch, lố bịch của xã hội thương lưu đương thời rởm đời, Một lời nhận xét, một lời mỉa mai thật sâu sắc và ý vị.<br><br><strong>“Cả một thành phố đã nhốn nháo lên khen đám ma to, đúng với ý muốn của cụ cố Hồng. Thiên hạ chú ý đặc biệt vào những kiểu quần áo tang của tiệm may Âu hóa như ý ông Typn và bà Văn Minh” </strong><br><mark>⇒ </mark>giọng văn châm biếm bằng lối xen vào những lời nhận xét, bình luận hài hước, đám tang như trở thành một sàn diễn thời trang.<br><br><strong>“Dưới cái khăn trắng to tướng, cái áo thụng trắng loè xòe, ông phán cứ oặt người đi, khóc mãi không thôi.<br>- Hứt!... Hứt!... Hứt!...<br>Xuân Tóc Ðỏ muốn bỏ quách ra chợt thấy ông Phán dúi vào tay nó một cái giấy bạc năm đồng gấp tư...”</strong><br><mark>⇒</mark> Ông Phán đang cố gắng cho thiên hạ thấy mình là đứa cháu chí hiếu, đau đớn trước cái chết của cụ cố tổ. Đồng thời nhanh chóng trả công cho Xuân- kẻ đã gây nên cái chết kia</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-24 04:08:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909796094</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Người liên hệ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909796512</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Tác phẩm với tác phẩm</strong><br>Nhìn cảnh đám ma cụ cố tổ huyên náo, rộn ràng trong tác phẩm "Hạnh phúc của một tang gia", ta lại chợt nghĩ đến đám ma của lão Goriot trong tác phẩm Lão Goriot của nhà văn pháp nổi tiếng Ban-dắc. (Đám tang của người cha xấu số không được hai cô con gái giàu có đoái hoài... Bi kịch của lão Goriot cho thấy bộ mặt thật của một xã hội tư sản bạc bẽo, đồng tiền chi phối tất cả, kể cả quan hệ máu mủ...)<br>=&gt; Hai đám ma mang hai không khí khác nhau nhưng đều chung một bản chất: Tố cáo xã hội thượng lưu coi tiền bạc của cải trên tình người, con người sống ích kỉ, vụ lợi, chuộng hư danh, sống giả dối.<br><strong>Tác phẩm với đời sống</strong><br>Sáng ngày 14-10, TAND tỉnh Phú Yên đưa ra xét xử sơ thẩm đối với 2 bị cáo Nguyễn Lâm (19 tuổi, ở phường Hòa Hiệp Trung, thị xã Đông Hòa, tỉnh Phú Yên) và Đ.P.C. (15 tuổi, ở xã Bình Ngọc, TP Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên) về 2 tội "Giết người" và "Cướp tài sản". (theo báo Người Lao Động)<br>=&gt; Trong đời sống thực tại không thiếu những trường hợp mong cha mẹ mất, hay bất chấp làm những hành động tàn nhẫn, dã man, ích kỷ, vô nhân tính&nbsp;để đoạt được tài sản, quyền lợi của bản thân.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-24 04:09:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909796512</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Người tìm từ hay</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909803117</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1470067732/9eb8705d2b8a90f45cb9d3ae7282bfbe/3D94EC1A_7232_4C61_9E79_4FB31268BD88.jpeg" />
         <pubDate>2021-11-24 04:14:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909803117</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Người tìm từ hay</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909804557</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; <strong>Hạnh phúc</strong>: trạng thái vui mừng, thăng hoa về mặt cảm xúc, thường thấy trong những dịp mang tính chất hân hoan, đáng mừng<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; <strong>Tang gia</strong>: gia đình có tang, sự mất mát tình thân, máu mủ ruột rà.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; <strong>Hạnh phúc của một tang gia</strong>: Vũ Trọng Phụng đã phê phán sâu sắc đối với tình trạng băng hoại, suy đồi về đạo đức của giới thượng lưu, trí thức, văn minh. Vũ Trọng Phụng lột trần cái “hạnh phúc" đáng khinh bỉ, lũ con cháu bất hiếu, lố lăng đã khô héo cả những tình cảm máu mủ thiêng liêng nhất. <br><br>👉Những con người hào nhoáng, cao quý bên ngoài nhưng lại ẩn chứa bên trong sự giả dối, lố lăng kệch cỡm đến tận cùng. <br><br>&nbsp; &nbsp; <strong>"Nhiều thầy thối ma"</strong>: nháo nhào tìm thầy lang băm khắp nơi để đúng với lí thuyết chạy chữa cho người bệnh nặng sắp qua đời.<br>&nbsp; &nbsp; <strong>&nbsp;"Danh dự của Xuân lại càng to thêm"</strong>: nghịch lí nhằm mỉa mai một kẻ nịnh bợ, kẻ lợi dụng hoàn cảnh để lấn danh mà còn được ca ngợi như người tử tế<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; <strong>Ma cà bông</strong>: kẻ lang thang đầu đường xó chợ. Nhưng kì thực lại trở thành người có "danh dự lớn"&nbsp; trong gia đình cụ cố tổ<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; <strong>Lợn quay đi lọng</strong>: (nghĩa đen: lợn quay đi lọng cho thật "quý phái"); (nghĩa bóng: thể hiện một "đám ma gương mẫu", bộ mặt giả tạo, kệch cỡm của đám người trong tang gia)<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; <strong>Kèn bú-dích, lốc bốc xoảng</strong>: những loại kèn phát ra thứ âm thanh om sòm, náo động như thể "ăn mừng" cái đám tang này.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; <strong>Bắc Đẩu bội tinh, Long bội tinh, Cao Mên bội tinh, Vạn Tượng bội tinh</strong>...: những tấm huy chương lấp lánh giả dối như những bộ mặt hòa nhoáng, chỉ đeo lên những chiếc mặt nạ bịp bợm bên ngoài&nbsp; <br>&nbsp; &nbsp; “<strong>chim nhau, cười tình với nhau, bình phẩm nhau, chê bai nhau, ghen tuông nhau...”</strong>: biểu lộ mọi góc cảnh của cái tính vô văn hóa, vô đạo đức của bọn người cặn bã, những nguyên hình của xã hội dâm loạn đương thời<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;“<strong>Sướng điên người vì có dịp thi thố tài năng chụp ảnh</strong>": “mơ ước” thầm kín đến niềm vui sướng dâng trào, toàn cảnh “tang gia” tuyệt nhiên không gợn một chút thương tiếc nào. <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;“<strong>Mơ màng cho đến cái lúc cụ mặc đồ xô gai, lụ khụ chống gậy</strong>": thói hiếu danh, thích được chú ý của cụ cố Hồng<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; <strong>“hai cái tội nhỏ”: </strong>tội tố cáo và tội quyến rũ<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; <strong>“một cái ơn to”: </strong>“vô tình gây ra cái chết của ông già đáng chết”)...<br>👉 Giọng điệu mỉa mai, khinh bỉ chung cái xã hội trọng diện mạo hào nhoáng nhưng xem thường những tội danh đáng lên án<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1469988559/ee60a5d52d99f648175643514b548ab2/ab67616d0000b2734b5324cdef683d32c39b7faa" />
         <pubDate>2021-11-24 04:15:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909804557</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Người liên hệ </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909805854</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Liên hệ với cảnh đám cưới trong trong tác phẩm “ Vợ nhặt” ( Kim Lân )</strong></div><div>- Giống nhau: đều là những chi tiết nghệ thuật đặc sắc được tác giả chọn lọc và xây dựng nên tình huống truyện; đều nói về những sự kiện trọng đại của đời người.</div><div>- Khác nhau:</div><div><strong><mark>Đám ma đủ tất cả nhưng chẳng có điều gì&nbsp;</mark></strong></div><div>- Đám tang có tất cả đầy đủ những lễ nghi cần thiết của một đám ma to, long trọng nhất vùng:</div><div>+ Đồ tang được thiết kế riêng với những kiểu dáng thời thượng của tiệm may Âu Hóa; đưa tang là đội kèn kết hợp Tây, Tàu, Ta lẫn lộn nghe ai oán mà náo nức, mọi ngươi thi nhau chụp ảnh kỉ niệm như hội chợ; tràn ngập vòng hoa, câu đối, có cả sư trụ trì của chùa…</div><div>+ Có tiếng khóc thương đến đau lòng của những đứa con, cháu đặc biệt là ông cháu rể quý hóa khóc hứt hứt để che đậy cái giá trị của chiếc sừng trên đầu mình.</div><div>- Đằng sau cái vẻ ngoài long trọng của đám ma là một xã hội thành thị thu nhỏ với đủ hạng người đê hèn, ích kỉ, mưu mô, tham lam, giả dối, hám danh, hám lợi…</div><div>- Đám tang có tất cả nhưng những thứ ấy chắc gì khiến người chết gật gù cái đầu vì sự rỗng tuếch trong những tâm hồn thiếu vắng tình người. Một lũ con cháu tham lam, bất hiếu, chỉ đợi thời cơ để giành giật, tranh phần và mong chờ cái chết của cha, ông mình đến bối rối. Một lũ người dự tang bề ngoài đạo mạo mà trong lòng chỉ mong muốn hư danh</div><div>+ cụ cố Hồng thì mơ màng nghĩ đến lúc được mặc áo xô gai, chống gậy, ho khạc được mọi người gọi là cụ cố, mếu máu để thiên hạ chỉ trỏ “Úi kìa, con giai nhớn đã già thế kia kìa”;&nbsp;</div><div>+vợ chồng ông Văn Minh (cháu nội) thì vui vì cái chúc thư kia đã thực thi và được dịp khoe những bộ trang phục của tiệm may nhà mình</div><div>+Tuyết - cô cháu gái trên người thì được dịp mặc bộ ngây thơ cho thiên hạ biết mình còn nửa chữ trinh</div><div>+Cậu Tú Tân được dịp dùng đến những chiếc máy ảnh để trổ tài chụp ảnh; cháu rể người chết</div><div>+Ông Phán mọc sừng thì giả vờ đau khổ để che mắt mọi người về giá trị đôi sừng trên đầu ông…</div><div>=&gt; Đám tang chỉ là vẻ bề ngoài thực chất nó là đám hội. Nó lầ dịp để mọi người phô trương</div><div>=&gt; Một đám tang thiếu tình giữa người với người.</div><div>=&gt; Vũ Trọng Phụng dùng ngòi bút trào phúng để đả kích, châm biếm xã hội thượng lưu mục nát, rỗng tuếch, giả dối mà làm ra vẻ văn minh, đạo đức</div><div>=&gt; <em>Vũ Trọng Phụng nhận ra được bản chất thật sự của con người và xã hội thực dân phong kiến tư sản đang thối nát và tệ bạc ( Chủ nghĩa hiện thực phê phán )</em></div><div><strong><mark>Đám cưới thiếu tất cả nhưng có tất cả</mark></strong></div><div>- Hoàn cảnh diễn ra đám cưới : bối cảnh nạn đói 1945, tất cả mọi người đều chịu ảnh hưởng, ăn bữa nay lo bữa mai, đi ra đường là gặp thay xác nằm ở ngoài đường =&gt; không ai muốn mua dây buộc mình, thân mình lo ko xong lại đèo bồng người khác &gt;&lt; đám cưới lại diễn ra&nbsp;</div><div>-&gt; Đám cưới thiếu tất cả mọi thứ cần có của một sự kiện trọng đại&nbsp;</div><div>- Đám cưới có tất cả vì: nhờ đám cưới ta thấy được nét đẹp khuất lấp đằng sau ngoại hình và cách thể hiện của họ trong hoàn cảnh khủng khiếp ấy. Sau đám cưới ta nhận ra được:</div><div>+ Thị hoá ra lại là một người phụ nữ ý tứ, biết nghĩ và hy sinh vô cùng</div><div>+ Tràng hoá ra lại là người biết suy nghĩ và có trách nhiệm, yêu thương vợ</div><div>+ Bà cụ Tứ hoá ra lại là nguời rất lạc quan và đầy hy vọng)</div><div>=&gt; Ta thấy được sự chân thành và tình thương giữa người với người dành cho&nbsp; nhau</div><div>=&gt; Giữa một đám ma khổng lồ vào năm 1945 thì đám cươi nhỏ đó là sự tìm tòi của Kim Lân vào vẻ đẹp tâm hồn con người, tình người và sức sống, khát vọng hạnh phúc ở người lao động</div><div>=&gt; <em>Ngay trong hoàn cảnh tệ bạc, tàn khóc đó Kim Lân vẫn tìm và trân trọng những vẻ đẹp ấy của con người</em>. ( Chủ nghĩa nhân đạo )</div><div>&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-24 04:16:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909805854</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Người lập hồ sơ nhân vật:</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909807203</link>
         <description><![CDATA[<div>Cụ cố Hồng: </div><div>+ Cố gắng tổ chức một đám tang thật linh đình, để tưởng chừng mọi người có cá nhìn khác về sự hiếu thảo với cha mình.</div><div>+ Cơ hội để cụ cố Hồng diễn trò trước đám đông.</div><div>+ Nhắm mắt mơ màng khi nghĩ đến lúc mình “vừa ho vừa khóc máu” trong đám tang của cha mình</div><div>+ Thêm “bộ đồ xô gai” và “lụ khụ chống gậy”, + + Mọi người phán xét: “Úi kìa, con giai nhớn đã già đến thế kia kìa”.&nbsp;</div><div>+ Cụ cũng chỉ là một đứa con bất hiếu, muốn được nghe những lời trầm trồ tán thưởng của bà con trong khu phố về cái phúc của một gia đình đại tư sản rằng khi con trai đã già mà cha mới mất.&nbsp;</div><div>+ Thể hiện đến cùng cái giả dối, giả nhân giả nghĩa của những kẻ tự xưng trí thức, những người thuộc giới thượng lưu danh giá.</div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-24 04:17:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909807203</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Người tìm từ hay</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909807426</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1304832382/a538b27c90bf5292aa5df4dbb34972ab/V_n.PNG" />
         <pubDate>2021-11-24 04:17:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909807426</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Người liên hệ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909807676</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><mark>LIÊN HỆ VỢ NHẶT</mark></strong></div><div><em>“một đám cưới tưởng như thiếu tất cả mà đầy đủ tất cả, còn một đám ma tưởng như có tất cả mà lại chẳng có điều gì”</em></div><div>- Vợ nhặt: Tràng vốn là dân xóm ngụ cư nghèo, xấu xí. Cuộc sống một thân một mình vốn đã không đủ ăn, ấy vậy mà Tràng lại “cưới” một cô vợ - thêm một miệng ăn. Đám cưới của hai người là một đám cưới không có sự chuẩn bị từ trước - không có mai mối hay làm quen, quyết định cưới nhau chỉ bằng vài ba câu bông đùa và bốn bát canh đúc, không hề suy nghĩ đắn đo, mặc kệ cuộc đời, chuyện gì đến cứ để nó đến,...&nbsp;</div><div>=&gt; Đằng sau một đám cười không có gì, tác giả đã xây dựng nên một tình cảnh đối lậptừ đó làm bật lên vẻ đẹp phẩm giá ở người: sự sơ sài và thảm hại trong cái đám cưới đã phản ánh được chân dung cảnh nghèo túng đến thảm thương của người dân trước năm 1945. Nhưng con người sống trong cảnh ấy lại đầy ấm áp, ở họ bật lên một khát vọng sống, khát vọng hạnh phúc, điều đó đối lập hoàn toàn với cái đói, cái nghèo của họ&nbsp;</div><div>- Hạnh phúc của một tang gia (nghịch lý trào phúng) phản ảnh một sự thật mỉa mai - con cháu của đại gia đình này thật sự sung sướng, hạnh phúc khi cụ cố Tổ chết: một đám con cháu đông đúc đang đợi phát tang để tỏ vẻ đau thương đưa người về nơi an nghỉ, một đám đông vui lây những niềm vui của gia chủ</div><div>=&gt; Cái đám ma có đầy đủ những lễ nghi cần thiết, có những tiếng khóc đau thương của những đứa con, đứa cháu,... Nhưng đằng sau hết thảy những thứ đó là bộ mặt giả dối, đê hèn, hám danh, hám lợi, không có một chút tình người nào từ lũ con cháu bất hiếu, họ trông chờ cái chết của người thân để tranh giành gia tài -&gt; tác giả châm biếm xã hội thượng lưu mục nát, rỗng tuếch mà ra vẻ văn minh</div><div><br></div><div><strong><mark>LIÊN HỆ VỚI KHOẢNG THỜI GIAN TRƯỚC CÁCH MẠNG</mark></strong></div><div>Ta dễ dàng thấy được điểm tương đồng giữa những sự việc, nhân cách con người trong tác phẩm “Hạnh phúc của một tang gia” với chính xã hội trước cách mạng đương thời. Một xã hội suy đồi với nền văn minh phương Tây và phong trào Âu hóa, nhưng thực chất là sự ăn chơi đồi bại của bọn tưởng giả ở thành thị. “Hạnh phúc của một tang gia” như một khung cảnh thu nhỏ, chứa đựng hầu hết những thối nát trong hoàn cảnh lúc bấy giờ, kẻ vô học nhưng giỏi bịp thì trở thành vĩ nhân, một mệnh phụ đồi bại dâm đãng thì được coi là một tấm gương về đức hạnh, một gia đình băng hoại về đạo đức thì được coi là mẫu mực về nền nếp. Những kẻ tự xưng trí thức, trưởng giả thuộc tầng lớp thượng lưu bên ngoài chiếc mặt nạ của sự sang trọng, tử tế nhưng thực chất chỉ là những thứ cặn bã, quái thai của xã hội. Đó là một xã hội thực dân nửa phong kiến lố lăng, đồi bại, cũng chính cái đen tối ấy đã làm mai một đi những giá trị tốt đẹp của đạo đức.</div><div><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-24 04:17:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909807676</guid>
      </item>
      <item>
         <title>người vẽ tranh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909810276</link>
         <description><![CDATA[<div>Bức tranh lấy ý tưởng từ một đám tang, nhưng điều đặc biệt ở đây là, giống như nhan đề "Hạnh phúc của một tang gia", nhìn vào thì tưởng là gia chủ buồn đau, nhưng thực chất trong lòng lại không hề như vậy. Có một chi tiết là người đàn ông đang giả vờ khóc trước ống kính máy chụp hình, điều đó đã phần nào nói lên được ý này. Nhìn chung, toàn bộ bức tranh lấy tông chủ đạo là màu xám và trông khá trầm buồn, đúng nghĩa là một đám tang buồn.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1295612798/54316d11313ab8030eb7925bc4306279/258860026_613561456553819_2480095366554361777_n.jpg" />
         <pubDate>2021-11-24 04:19:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909810276</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Người tìm câu hay</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909810510</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>"Ai cũng làm ra bộ mặt nghiêm chỉnh, song le sự thật thì vẫn thì thầm với nhau chuyện về vợ con, về nhà cửa, về một cái tủ mới sắm, một cái áo mới may." <br>"bằng những vẻ mặt buồn rầu của những người đi đưa ma"<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;=&gt; </strong>Vạch trần sự giả dối vô đạo đức của những người cùng nhà với nhau. Tuy bên ngoài “ai cũng làm ra bộ mặt nghiêm chỉnh” nhưng sự thật thì vẫn thì thầm với nhau chuyện trò về vợ con, về nhà cửa, về một cái tủ mới sắm, một cái áo mới may”.&nbsp;<br><br><strong>“Ðến huyệt, lúc hạ quan tài, cậu tú Tân luôn thuộm trong chiếc áo thụng trắng đã bắt bẻ từng người một, hoặc chống gậy, hoặc gục đầu, hoặc cong lưng, hoặc lau mắt như thế này, như thế nọ... để cậu chụp ảnh kỷ niệm lúc hạ huyệt. Bạn hữu của cậu rầm rộ nhảy lên những ngôi mả khác mà chụp để cho ảnh khỏi giống nhau”</strong> <br>&nbsp; &nbsp; <strong>=&gt; </strong>Nào là người gục người quỳ người gào khóc, tất cả theo đúng sắp xếp của cậu Tú Tân để cậu thực hiện bộ ảnh trong những phút giây để đời, thể hiện rằng không có sự tôn trọng, giữ ý tứ nào trong buổi tang lễ này cả. <br><br><strong>“Xuân tuy phạm tội quyến rũ một em gái ông, tố cái cái tội trạng hoạn dâm của một em gái khác nữa của ông, nhưng tình cờ đã gây ra cái chết của ông cụ già đang chết. Hai cái tội nhỏ, một cái ơn to...” <br>&nbsp; &nbsp; =&gt; </strong>Tài năng miêu tả tâm lí nhân vật của tác giả làm bật lên lòng tham của ông Văn Minh<br><br><strong>“Xuân Tóc Ðỏ muốn bỏ quách ra chợt thấy ông Phán dúi vào tay nó một cái giấy bạc năm đồng gấp tư... Nó nắm tay cho khỏi có người nom thấy, rồi đi tìm cụ Tăng Phú lạc trong đám ba trăm người đương buồn rầu và đau đớn về những điều sơ suất của khổ chủ”</strong> <br>&nbsp; &nbsp; <strong>=&gt; </strong>Tác giả đã nói lên được thực trạng giá trị của đồng tiền có thể mua được lòng người cũng như sự giả dối của ông Phán.<br><br><br><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-24 04:19:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909810510</guid>
      </item>
      <item>
         <title> Người liên hệ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909812257</link>
         <description><![CDATA[<pre>1. VĂN BẢN KHÁC</pre><div><strong>- Đám tang lão Gô-ri-ô:</strong> <br>+ Ng­­­ười ta có thể từ chối gặp ngư­­ời cha đang hấp hối – người cha mà cả cuộc đời đã hi sinh một cách mù quáng cho các con – để đi dự tiệc với nhân tình. Hai cô con gái để bố giẫy giụa trong nỗi khát khao gặp con, chết trơ trọi ở quán trọ nghèo, để đi dự dạ hội là để thực hiện mong ước của chính ông bố.<br>+ Nếu Banzắc sử dụng một bút pháp sắc lạnh để phê phán thì trong Số đỏ, Vũ Trọng Phụng lại dùng bút pháp hoạt kê để miêu tả. Chẳng có đám tang nào đem lại hạnh phúc cho một gia đình. Vậy mà ở chương Hạnh phúc của một tang gia người đọc lại cảm nhận được tất cả niềm vui sướng, hạnh phúc của một gia đình, một xã hội trước đám tang của cụ cố tổ. Mỗi thành viên từ trong gia đình đến ngoài xã đều tìm niềm hạnh phúc theo cách riêng của mình.<br><br><strong>- Đám cưới không có gì những có tất cả trong "Vợ nhặt" và đám tang có tất cả nhưng thực chất không có gì trong "Hạnh phúc của một tang gia"</strong><br>+ Đám cưới trong cảnh nghèo túng, thảm hại khi người ta phải đấu tranh với cái đói, cái chết. Nhưng "có tất cả" vì điều thiêng liêng nhất là tình người. Tình người giúp Thị tìm được nơi nương tựa, giúp Tràng và bà cụ Tứ thêm hi vọng sống, giúp xóm ngụ cư vui tươi hơn mọi khi và cũng giúp trang văn ấm áp hơn.<br>+ Đám tang có tất cả nhưng rỗng tuếch trong tâm hồn thiếu vắng tình người. Một lũ con cháu tham lam, bất hiếu, chỉ đợi thời cơ để giành giật, tranh phần và mong chờ cái chết của cha, ông mình đến bối rối. Một lũ người dự tang bề ngoài đạo mạo mà trong lòng chỉ mong muốn hư danh.<br><br></div><pre>2. HIỆN TƯỢNG ĐỜI SỐNG</pre><div><strong>Người trẻ chu mô, tạo dáng chụp ảnh tại đám tang người thân</strong><br>- Cư dân mạng bất bình trước bài post với hình ảnh cô gái đội khăn tang, mặc áo xô, miệng cười tươi với chia sẻ: "Tang lễ mà cũng phải tự sướng". Gia đình sẽ nghĩ thế nào khi thấy con cháu cùng nhau chụp ảnh "tự sướng" khi đầu vẫn đội khăn tang hay thậm chí còn nhắn nhủ: "Xấu cũng đăng hi hi" hay "Cảm thấy đáng yêu" ?<br>- Mọi người chán nản khi thấy tấm hình chàng trai đầu chít khăn trắng, chân đi đôi giày mới cùng dòng trạng thái: "Yêu ông". Mục đích chủ yếu bài post này là khoe đôi giày mới hay để lưu lại khoảnh khắc đáng nhớ ?<br>- Tài khoản C. C (nam) đã chia sẻ một bức có 7 người, hầu hết đều nhỏ tuổi mặc quần áo trắng, đầu đội băng tang, gương mặt hớn hở, tươi cười làm dáng. Tài khoản C. C viết caption khiến dân tình phẫn nộ: "Chả là cha chết được chia tài sản. Chúng con vui và hạnh phúc lúc bố chết lắm. Yêu bố từ giây phút này. Hô...hô".<br>=&gt; Ta cảm thấy tức giận và không thể không chỉ trích lối sống ảo, cười cợt trên sự đau khổ trước sự ra đi của người thân.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1389290457/bea25ce7aa48aac0c2bb2288135346ff/image.png" />
         <pubDate>2021-11-24 04:21:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909812257</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Người tìm câu hay</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909812648</link>
         <description><![CDATA[<blockquote>" Ba hôm sau, ông cụ già chết thật."&nbsp; &nbsp;</blockquote><div>- Ngay câu đầu đoạn trích đã cho thấy một mậu thuẫn trào phúng đi liền với nhan&nbsp;<br>đề. Chết mà cũng có thật với giả! →Ta thấy rõ ràng sự mong đợi của đám con cháu bất&nbsp;<br>hiếu với cái chết của cụ cố tổ như chờ đợi hạnh phúc vậy. Hạnh phúc đi liền với tang gia.<br><br></div><blockquote>- " Cái chết kia đã làm cho nhiều người sung sướng lắm."<br>- " Tang gia ai cũng vui vẻ cả."</blockquote><div>→&nbsp; Ở đây điều bất thường của đám tang được làm nên bởi thái độ của những người thân yêu trong gia đình. Một gia đình có tang, thậm chí đại tang ắt phải tiếc thương, sầu não đến chừng náo, ấy vậy mà lại hạnh phúc.</div><div><br></div><blockquote>" Cậu tú Tân thì cứ điên người lên vì cậu đã sẵn sàng mấy cái máy ảnh mà mãi cậu không được dùng đến. Bà Văn Minh thì sốt cả ruột vì mãi không được mặc những bộ đồ xô gai tân thời, cái mũ mấn trắng viền đen - dernières créations!"</blockquote><div>&nbsp;- Đám tang của cụ cố tổ lại gián tiếp trở thành sàn biểu diễn thời trang của bà Văn Minh, trở thành nơi để cậu tú Tân có dịp được dùng cái máy ảnh mới mua, được thỏa mãn sở thích chụp ảnh, thể hiện tài nghệ chụp ảnh. → Một đám tang đáng lẽ phải có không khí ảm đạm, đau buồn, nay lại trở thành nơi để thoả mãn niềm vui của từng người.<br><br></div><blockquote>"Với một đám ma theo cả lối Ta, Tàu, Tây, có kiệu bát cống, lợn quay đi lọng, cho đến lốc bốc xoảng và bú dích, và vòng hoa, có đến vài ba trăm câu đối, vài ba trăm người đưa, lại có cậu tú Tân chỉ huy, những nhà tài tử chụp ảnh đã thi nhau như ở hội chợ. <strong>Thật là một đám ma to tát có thể làm cho người chết nằm trong quan tài cũng phải mỉm cười sung sướng, nếu không gật gù cái đầu...! "</strong></blockquote><div>- Không khí của đám ma là không khí của một ngày hội. → Phô trương, cố làm ra vẻ long trọng, danh giá ấy là sự rởm đời đến mức lố lăng.<br><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1341654497/3e4c561248eefa0700ec3600ec72c888/257538198_1531914453846172_5480970817225101221_n.png" />
         <pubDate>2021-11-24 04:21:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909812648</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Người vẽ tranh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909813695</link>
         <description><![CDATA[<div>Bức tranh được lấy ý tưởng từ cảnh đưa tang. Trong cái đám tang đó, nỗi buồn là giả chỉ có niềm vui là thật, và cũng có nghĩa là cả cái đám ma ấy chẳng có gì là thật ngoài sự hạnh phúc bất thường kia.<br>Một đám ma được tổ chức một cách "hổ lốn", theo cả kiểu Ta, Tây, Tàu; lại có trăm câu đối, vòng hoa, bức trướng -&gt; Hội tụ toàn những trò lộn xộn, nhố nhăng. Gọi cho đám ma này một cái tên là "đám ma gương mẫu" bởi nó được tổ chức bởi các kịch sĩ tài tình, diễn như không diễn. Chính những kẻ "chí tình chí hiếu" kia đã làm cho đám ma từ một bi kịch chuyển thành một tấn hài kịch.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://scontent.fsgn3-1.fna.fbcdn.net/v/t1.15752-9/259542916_446860496787094_8068267324560981588_n.jpg?_nc_cat=104&amp;ccb=1-5&amp;_nc_sid=ae9488&amp;_nc_ohc=wh7CWAlUx8sAX-Gk0sa&amp;tn=6IgqmZwNS1hLnhUn&amp;_nc_ht=scontent.fsgn3-1.fna&amp;oh=473671a774e4f423698dde5a2a9161d8&amp;oe=61C3CC9F" />
         <pubDate>2021-11-24 04:22:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909813695</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Người lập hồ sơ nhân vật</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909814701</link>
         <description><![CDATA[<div>- Xuất thân của cô Tuyết: Nhân vật cô Tuyết trong Số Đỏ xuất thân từ một gia đình thượng lưu, lớn lên trong sự chiều chuộng của cả gia đình, lãng mạn, có học thức, nhưng bị các chị gái và anh trai đầu độc, dẫn dụ trở thành một cô gái đàng điếm. Tuyết lăn xả theo Xuân "tóc đỏ" với ảo tưởng về hào quang do anh trai Văn Minh vẽ lên".<br>- Tuổi tác: Con gái út cụ cố Hồng, mới 18 tuổi và có nhan sắc<br>- Hành động: Hôm nay Tuyết mặc bộ y phục Ngây thơ - cái áo dài voan mỏng, trong cóc-sê, trông như hở cả nách và nửa vú - nhưng mà viền đen, và đội một cái mũ mấn xinh xinh. Thấy rằng thiên hạ đồn mình hư hỏng nhiều quá, Tuyết bèn mặc bộ Ngây thơ để cho thiên hạ phải biết rằng mình chưa đánh mất chữ trinh.<br>- Lối suy nghĩ: muốn hư hỏng một cách có khoa học và tự hào chưa đánh mất cả chữ trinh.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1469988559/1ad41d318492b7978e6c80a2b87e556d/received_373625647871434.webp" />
         <pubDate>2021-11-24 04:23:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909814701</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Người vẽ tranh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909815171</link>
         <description><![CDATA[<div>Chân dung đám đông</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1390871241/3da924d14a130a11be155068fc5b8b86/3e44c81b2d1ce642bf0d.jpg" />
         <pubDate>2021-11-24 04:23:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909815171</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Người vẽ tranh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909816508</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1469988841/35938f3e72c471516f7675be6ff4cb01/260238524_1043405592897661_3148912127332764161_n.jpg" />
         <pubDate>2021-11-24 04:24:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909816508</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Người tìm từ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909817587</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1320137062/29d1c5879a35e474f9e277cd3f15a7e7/image.png" />
         <pubDate>2021-11-24 04:25:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909817587</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Người tìm từ hay</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909819598</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1233037469/bafb6cb656e2882776c9c3acb9cce5df/image.png" />
         <pubDate>2021-11-24 04:27:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/1909819598</guid>
      </item>
      <item>
         <title>n</title>
         <author>thanhtung86268</author>
         <link>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/3846410641</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-31 01:39:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/leduysuphamvan/hanhphuccuamottanggia_vongtronvanhoc11cv/wish/3846410641</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
