<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>CHIẾC THUYỀN NGOÀI XA by Phượng Nguyễn</title>
      <link>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4</link>
      <description>Được tạo với cái ôm ấm áp</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2022-06-23 13:49:25 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2022-07-06 14:55:54 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Thu Mã</title>
         <author>pn679763</author>
         <link>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2228921663</link>
         <description><![CDATA[<div>Nguyễn Minh Châu chính là <strong><em>"một trong số nhà văn mở đường tinh anh và tài năng bậc nhất của văn học ta trong những thập niên 80 của TK XX - những năm trước và đầu thời kì đổi mới"</em></strong>. Oằn mình qua những cơn trở dạ của lịch sử, ngòi bút của Nguyễn Minh Châu vẫn ưa chuộng sự <mark>triết lý</mark> trong việc <mark>đào sâu về bản chất của cuộc sống và con người</mark>. Song, ngòi bút ấy vẫn luôn làm mới mình bằng cách chuyển mình từ <mark>cảm hứng sử thi</mark> trong thời chiến sang <mark>cảm hứng triết luận về những giá trị nhân bản đời thường</mark> ở thời hậu chiến. Đọc tác phẩm của Nguyễn Minh Châu, ta sẽ nhận ra sự đa đoan của con người và cuộc sống để có thể&nbsp;tiến đến "cõi hoàn thiện".</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-06-23 14:05:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2228921663</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Tró </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2228923448</link>
         <description><![CDATA[<div>- Nguyễn Minh Châu là nhà văn <strong>"thuộc một trong số nhà văn mở đường tinh anh và tài năng nhất của văn học ta trong những thập niên 80 của thế kỉ XX - những năm trước và đầu thời kì Đổi mới."</strong> <strong><em>(Nguyên Ngọc). </em></strong><br>- Nguyễn Minh Châu có một <mark>cái nhìn đa diện </mark>trong khám phá bản chất con người, như chính ông từng khẳng định: <strong>"Nhà văn có quyền nhìn sự vật một cách đơn giản, và nhà văn cần phấn đấu để đào xới bản chất con người vào các tầng sâu lịch sử" .</strong><strong><em> </em></strong><br>-<mark> Ngòi bút hướng nội </mark>viết về những <mark>số phận cá nhân</mark>, chuyển mình từ <mark>cảm hứng sử thi sang cảm hứng triết luận</mark> về những giá trị nhân bản đời thường trong thời hậu chiến. &nbsp;<br> &nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-06-23 14:07:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2228923448</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thu Mã</title>
         <author>pn679763</author>
         <link>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2228963168</link>
         <description><![CDATA[<div>"Chiếc thuyền ngoài xa", in trong tập <mark>"Bến quê"</mark>, là một tác phẩm ra đời trong thời kỳ hậu chiến đánh dấu sự chuyển mình trong phong cách nghệ thuật của Nguyễn Minh Châu nói riêng và xu hướng văn học Việt Nam thời kỳ đổi mới nói chung. Đó là <strong><mark>hướng nội, chú ý khai thác số phận cá nhân và thân phận con người trong cuộc sống đời thường.</mark></strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-06-23 14:52:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2228963168</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Tró </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2228971507</link>
         <description><![CDATA[<div>- Tác phẩm "Chiếc thuyền ngoài xa" được sáng tác năm <strong>1983</strong>, một tác phẩm ra đời trong thời kỳ hậu chiến, in trong tập <strong>"Bến quê"</strong>, <strong>sau</strong> được <strong>in riêng</strong> thành tập <strong>"Chiếc thuyền ngoài xa"</strong>.<br>- Truyện ngắn in đậm <strong>phong cách tự sự - triết lý </strong>của nhà văn; đồng thời<strong> tiêu biểu cho xu hướng chung</strong> của văn học Việt Nam<strong> thời kỳ đổi mới</strong>: <strong>hướng nội</strong>, chú ý <strong>khai thác số phận cá nhân</strong> và thân phận con người trong <strong>cuộc sống đời thường.</strong><br>&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-06-23 15:02:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2228971507</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Tró </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2228972437</link>
         <description><![CDATA[<div>Truyện ngắn kể về chuyến đi đến một vùng biển miền Trung của nghệ sĩ nhiếp ảnh Phùng, đây cũng là nơi ngày xưa anh từng chiến đấu, để chụp ảnh nghệ thuật làm ảnh lịch, Một buổi bình minh, anh đã bất ngờ thu vào ống kính hình ảnh tuyệt vời: chiếc thuyền ngoài xa. Nhưng khi chiếc thuyền cập vào bờ, Phùng tình cờ chứng kiến một bi kịch nghiệt ngã xảy ra trong một gia đình ngư dân. Sau đó anh lại vô tình có mặt tại tòa án huyện, tại nơi đó, người đàn bà bất hạnh đã thuật lại cho anh và chánh án Đẩu (người bạn chiến đấu ngày xưa của Phùng) về hoàn cảnh, tâm tư, và nguyện vọng của mình. Kết thúc câu chuyện là nỗi ám ảnh, day dứt không thôi của người nghệ sĩ Phùng mỗi lần nhìn lại bức ảnh đen trắng anh đã chụp hôm nào.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-06-23 15:03:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2228972437</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thu Mã</title>
         <author>pn679763</author>
         <link>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2228972451</link>
         <description><![CDATA[<div>"Chiếc thuyền ngoài xa" kể về chuyến đi đến vùng biển miền Trung, nơi đồng thời là chiến trường xưa, của nghệ sĩ nhiếp ảnh Phùng. Đây là nơi mà anh bắt được "cảnh đắt trời cho" - cảnh chiếc thuyền ngoài xa lúc bình minh. Song, khi chiếc thuyền lại gần, Phùng lại chứng kiến bi kịch nghiệt ngã phía sau khung cảnh tuyệt mĩ: cảnh bạo lực trong một gia đình hàng chài. Sau đó, Phùng tình cờ có mặt tại toà án huyện và lắng nghe được sự giãi bày và những tâm tư khuất lấp của người đàn bà trong gia đình ấy. Cuộc trò chuyện ngày hôm ấy đã giúp anh vỡ ra nhiều suy nghĩ, khiến anh mãi ám ảnh về bức ảnh đen trắng anh chụp được hôm nào.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-06-23 15:03:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2228972451</guid>
      </item>
      <item>
         <title>ĐOẠN 1: Phân tích nhân vật Phùng trong đoạn trích.</title>
         <author>pn679763</author>
         <link>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2228981830</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. Giới thiệu nhân vật Phùng: </strong>là một nghệ sĩ có Tài và có Tâm<br><br><strong>2. Phân tích nhân vật:<br><br>2a. Phùng là một nghệ sĩ có Tài:</strong><br>- Phùng<strong> am hiểu về nghệ thuật: </strong><br>+ Bức tranh mực tầu của một danh hoạ thời cổ -&gt; Có kiến thức về mỹ thuật phương Đông<br>- Phùng <strong>có khả năng đánh giá cái đẹp:</strong><br>+ Đánh giá đường nét và màu sắc -&gt; sành nghệ thuật mới có thể đánh giá ở hai phương diện cụ thể.<br><br><strong>2b. Phùng là một nghệ sĩ có Tâm:</strong> <strong>Nguyễn Du </strong>đã từng nói: <strong><em>"Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài"</em></strong><br><strong>- Cảm xúc mãnh liệt<br>- Nhận thức sâu sắc</strong><br><em>+ Quan niệm triết học phương Đông tôn vinh đạo đức là quy và là cái đẹp tuyệt đối -&gt; Khi Phùng thấy cảnh đẹp, Phùng tin rằng ẩn sau cái đẹp là cuộc sống bình yên -&gt; đẹp = thiện -&gt; Giải thích cho phát hiện "cái đẹp chính là đạo đức"</em><br><strong>- Hành động quyết liệt</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-06-23 15:16:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2228981830</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hai phát hiện của Phùng </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2229000190</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>*PHÁT HIỆN THỨ NHẤT</strong>: đầy thơ mộng - <strong>phát hiện vẻ đẹp của chiếc thuyền ngoài xa</strong><br><strong><mark>1) Vẻ đẹp của chiếc thuyền:</mark></strong> <br>- Sau một thời gian "săn tìm" cảnh đẹp một cách miệt mài để hoàn thành yêu cầu "một bộ lịch về thuyền và biển thật ứng ý"; cuối cùng Phùng đã vô tình bắt được một phong cảnh thuyền biển đẹp hoàn mỹ và toàn bích. Trong ánh bình minh chiếu rọi, con thuyền hiện ra rất đẹp, ấn tượng như "một bức tranh mực tàu của một danh họa thời cổ". <strong>Phép so sánh </strong>khung cảnh thiên nhiên với bức tranh mực tàu đã thể hiện được <strong>sự ngỡ ngàng của Phùng trước cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ. </strong><br>- Theo Phùng thì " toàn bộ khung cảnh từ đường nét đến ánh sáng đều hài hòa và đẹp, một vẻ đẹp thật đơn giản và toàn bích":<br>+ Về màu sắc, "bầu sương mù trắng như sữa có pha đôi chút màu hồng hồng do ánh mặt trời chiếu vào"<br>+ Về đường nét, mũi thuyền như in một nét "mơ hồ lèo nhèo", "tấm lưới nằm giữa hai chiếc gọng vó hiện ra dưới một hình thù y hệt cánh một con dơi"<br>+ Về con người, họ ngồi im phăng phắc, như những bức tượng, đang hướng mặt vào bờ. <br><strong><mark>2) Phản ứng của người nghệ sĩ:</mark></strong><br>- <strong>Tràn đầy xúc động, sung sướng</strong> vô cùng khi bắt gặp được khung cảnh đẹp hoàn mĩ. Đúng như tác giả <strong><mark>Andersen</mark></strong><mark> </mark>cũng từng bộc bạch:<strong><em><mark>"không có câu chuyện nào đẹp bằng câu chuyện do cuộc sống vẽ ra".</mark></em></strong><strong><em> </em></strong>Dẫu đánh đổi trăm ngàn khung cảnh lung linh huyền diệu của những tác phẩm cổ tích cũng không thể nào bằng một khung cảnh thiên nhiên do chính cuộc sống nhào nặn ra. Không có một bức tranh nào đẹp hơn do cuộc đời tạo thành. Vẻ đẹp lộng lẫy chân thực đến nỗi đã khiến nhiếp ảnh gia Phùng phải thốt lên rằng đó là cảnh "đắt" trời cho.<strong> "Đắt" ở đây phải chăng được Phùng dùng để đo đếm giá trị của cảnh đẹp thiên nhiên. "Trời cho" ý chỉ vẻ đẹp tuyệt mỹ ấy chính là do thiên nhiên tạo thành, là những vẻ đẹp đến từ cuộc sống bình dị xoay quanh chúng ta.&nbsp; </strong>Anh cảm thấy choáng ngợp trước cái "khoảnh khắc hạnh phúc tràn ngập trong tâm hồn" và đứng trước cảnh ấy, anh trở nên "bối rối. trong trái tim như có cái gì bóp thắt vào".<br>- Với người nghệ sĩ Phùng, <strong>khung cảnh đó chứa đựng "chân lý của sự hoàn thiện"</strong>, chiếc thuyền ngoài xa giữa trời biển mờ sương là<strong> hình ảnh của cái tận thiện, tận mỹ; </strong>làm dấy lên trong lòng Phùng những cảm xúc cao đẹp: khiến<strong> tâm hồn anh cảm thấy "trong ngần",</strong> như được gột rửa, trở nên trong trẻo, tinh khôi. Rồi anh chiêm nghiệm rằng <strong>"bản thân cái đẹp là cái đạo đức". Quan niệm đó xuất phát từ triết học phương Đông, tức là </strong><strong><mark>cái đẹp cũng chính là cái thiện.</mark></strong><mark> </mark>Anh thấy ẩn sâu trong khung cảnh ấy có lẽ sẽ là những điều bình yên. Niềm hạnh phúc của người nghệ sĩ chính là cái hạnh phúc trong khám phá và sáng tạo, của sự cảm nhận cái đẹp tuyệt diệu&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-06-23 15:42:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2229000190</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đoạn 2: Chiếc thuyền lại gần và phản ứng của Phùng</title>
         <author>pn679763</author>
         <link>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2229000568</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. CẢNH CHIẾC THUYỀN LẠI GẦN:</strong><br><strong><em>1a. Cảnh tượng phi thẩm mỹ:</em></strong><br>- Cảnh vật: hoang sơ và in đậm vết tích chiến tranh -&gt; Hiện thực đời sống thời hậu chiến<br>+ Hình ảnh chiếc xe tăng &amp; chiếc xe rà phá mìn<br>- Con người: in đậm dấu ấn nghề nghiệp -&gt; lao động lam lũ khó nhọc<br><br><strong><em>1b. Cảnh tượng phi nhân tính:</em></strong><br>- Người đàn ông: <br>*Lời nói: đe doạ &amp; nguyền rủa -&gt; "Lão lại nguyền rủa... ông nhờ"<br>*Hành động: tàn bạo&nbsp; -&gt; "Chiếc thắt lưng quật tới tấp" &amp; "Vừa đánh vừa thở hồng hộc..."<br>- Đứa con: Đánh bố vì thương mẹ -&gt; Phi đạo lý<br>- Người đàn bà:<br>*Đối với chồng: Thái độ cam chịu + Hành động 3 không: "không hề kêu một tiếng, không chống trả, cũng không tìm cách chạy trốn"<br>*Đối với con: 3 cảm xúc: "cảm thấy đau đớn - vừa đau đớn vừa vô cùng xấu hổ, nhục nhã" + ôm lạy<br><br><strong>2. PHẢN ỨNG CỦA NGHỆ SĨ NHIẾP ẢNH PHÙNG</strong><br>- Cảm xúc: kinh ngạc, cứ đứng há mồm ra mà nhìn<br>- Hành động quyết liệt: "vứt chiếc máy ảnh xuống đất chạy nhào tới" -&gt; gạt qua tư cách nghệ sĩ mà đứng lên như một người công dân thời đại mới bảo vệ công lý<br>- Nhận thức: "như một câu chuyện cổ đầy quái đản" -&gt; kinh ngạc khi nhìn thấy một bi kịch, một nghịch lý xảy ra ở cuộc sống đời thường</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-06-23 15:43:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2229000568</guid>
      </item>
      <item>
         <title>ĐOẠN 3: PHÂN TÍCH NHÂN VẬT NGƯỜI ĐÀN BÀ</title>
         <author>pn679763</author>
         <link>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2229913736</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><em>1. SỐ PHẬN BI THƯƠNG</em></strong><br><strong>1a. Đời sống vật chất:</strong> Nghèo đói<br>- <mark>Không có tên gọi, vô danh</mark> -&gt; khuất lấp, chìm nổi trong cuộc đời<br>- <mark>Dáng vẻ</mark>: lam lũ, in đậm dấu ấn nghề nghiệp của một công việc chân tay vất vả<br>- <mark>Trang phục:</mark> "tấm lưng áo bạc phếch và rách rưới, nửa thân dưới ướt sũng" -&gt; cực khổ, lam lũ</div><blockquote><strong><mark>*Vợ nhặt: "mấy chiếc quần áo rách như tổ đĩa" </mark></strong><strong>-&gt; trang phục là dấu ấn của cái nghèo</strong><em><br>- </em><em><mark>Nơi ở</mark></em><em>: "thuyền lại chật" <br></em><strong><em><mark>* Buồng Mị ở: "kín mít, có một chiếc cửa sổ lỗ vuông bằng bàn tay" <br></mark></em></strong><strong><mark>*</mark></strong><strong><em><mark>Nhà của Tràng: "cái nhà vắng teo đứng rúm ró"&nbsp;</mark></em></strong></blockquote><div>-&gt; Tựa như<strong><em> chị Dậu "nghèo nhất nhì trong hạng cùng đinh", Chí Phèo "cùng hơn cả dân cùng", </em></strong>người đàn bà hàng chài cũng phải sống một cuộc sống nghèo khổ<br>- <mark>Bữa ăn:</mark> "ăn cây xương rồng luộc chấm muối" -&gt; NMC đặc tả bữa ăn - thước đo vật chất&nbsp;</div><blockquote><em>* So sánh với </em><strong><em><mark>gia đình Tràng: "giữa cái mẹt rách có độc một lùm rau chuối thái rối, và một đĩa muối ăn với cháo" </mark></em></strong><strong><em>-&gt; bữa ăn còn phong phú hơn gia đình hàng chài</em></strong></blockquote><div><br><strong>1b. Đời sống tinh thần:</strong> không hạnh phúc<br><mark>- Bị bạo hành</mark><br>+ "3 ngày một trận nhẹ, 5 ngày một trận nặng"<br>+ người đàn bà cam chịu, nhẫn nhục -&gt; không phản kháng, chọn cách chịu đựng<br>+ xin lên bờ mà đánh -&gt; chọn cách nhún nhường, thoả hiệp vì thương con<br><br><strong><em>2. TÂM HỒN CAO ĐẸP:</em></strong><br><strong>2a. Tình cảm cao đẹp:</strong></div><div><mark>- Với con</mark>: thương con đến độ hi sinh</div><div>+ Hành động lạy con -&gt; bà van xin con đừng đánh bố -&gt;<strong> có những cái lạy nghịch lý đảo lộn vị thế người trong cuộc </strong><br>* Cái lạy thể hiện mâu thuẫn giằng xé trong tâm lý người mẹ: lạy để van xin con đừng đánh bố vì đó là hành động phi đạo lý và để Phác đừng chịu thêm đòn giáng từ bố<br>Cái lạy cầu xin con không đi theo con đường bạo lực như bố<br>+ "cần phải có người đàn ông để chèo chống...gánh lấy cái khổ" -&gt; người đàn bà xem việc chịu đựng là một thiên chức cao quý của người mẹ -&gt; điều hiển nhiên<br><br>- <mark>Với chồng</mark>: bao dung đến độ cam chịu<br>+ "Cái lỗi chính là đám đàn bà ở thuyền đẻ nhiều quá" -&gt; bao dung chồng bằng cách <strong>nhận lỗi về phía mình</strong><br>+ "Xin được với lão... đưa tôi lên bờ mà đánh..." -&gt; bao dung chồng bằng cách<strong> tìm mọi lý do để bao biện cho chồng</strong><br>+ "Lão chồng tôi khi ấy là một anh con trai cục tính nhưng hiền lành" -&gt; Bao dung cho chồng bằng <strong>sự thấu hiểu như thị Nở nghĩ Chí Phèo "có lúc hiền như cục đất"<br></strong><br><strong>2b. Thấu trải lẽ đời</strong><br><mark>- Hiểu người:</mark> qua 2 lời giáo huấn<br>+ "Lòng các chú tốt nhưng các chú... làm ăn lam lũ, khó nhọc" <br>+ "Là bởi vì các chú không phải là đàn bà...không có đàn ông"<br>-&gt; nhắc nhở Phùng và Đẩu cần phải đặt mình vào hoàn cảnh của người khác<br>-&gt; lời giáo huấn được nói ra một cách đầy thông cảm cho góc nhìn đơn chiều của Phùng và Đẩu -&gt; thể hiện sự sâu sắc<br><br><mark>- Hiểu mình:</mark><br>+ "như thế nào là nỗi vất vả của người đàn bà trên một chiếc thuyền không có đàn ông" -&gt; hiểu hoàn cảnh sống của mình buộc mình phải nhún nhường và chịu đựng sự bạo hành để con được sống<br>+ "mong các chú lượng tình cho cái sự lạc hậu" -&gt; tinh tế trong việc thể hiện quan điểm cá nhân<br><br><strong>2c. Khát vọng hạnh phúc</strong><br>- <mark>Thể hiện qua lời nói:</mark> "vả lại, ở trên chiếc thuyền có lúc vợ chồng con cái chúng tôi sống hoà thuận vui vẻ"<br>+ từ "có lúc" -&gt; hạnh phúc chỉ có thể đong bằng khoảnh khắc<br>+ "hoà thuận vui vẻ" -&gt; thể hiện khát vọng hạnh phúc giản đơn<br>-&gt; khát vọng hạnh phúc đối với người đàn bà như một thứ trang sức xa xỉ được lồng trong tủ kính mà khó lòng với tới<br><br>- <mark>Thể hiện qua nét mặt:</mark> "Lần đầu tiên trên khuôn mặt xấu xí của mụ chợt ửng sáng lên như một nụ cười"<br>+ Sự đối lập giữa "khuôn mặt xấu xí" và nét "ửng sáng" -&gt; tựa như hạt ngọc ẩn giấu<br>+ phép so sánh -&gt; sự chớp nhoáng, kín đáo, tinh tế</div><blockquote><strong>-</strong><strong><em>&gt; khác với các ánh sáng ngoại cảnh mang ý nghĩa ẩn dụ như ánh sáng đoàn tàu trong Hai đứa trẻ, hay ánh sáng từ đĩa đèn trong VCAP, nét ửng sáng của người đàn bà toát ra từ tâm hồn</em></strong></blockquote><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-06-24 15:45:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2229913736</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Tró </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2229913791</link>
         <description><![CDATA[<div>Từ bao đời nay, văn học và cuộc sống luôn có một mối quan hệ hữu cơ gắn kết khó có thể tách rời. Chính cuộc sống bao la, diệu kì với bao trăn trở, suy tư này lại mang tới chất liệu vô giá, phong phú và trở thành “nơi xuất phát” cho văn học. Bởi<strong> </strong><strong><mark>“văn học là con đẻ của đời sống (Chế Lan Viên)”, hay “văn học không phải chỉ là chuyện văn chương mà thực chất là chuyện đời (Tố Hữu)”</mark></strong><strong>.</strong> Văn học là nguồn sống, là linh hồn, là hơi thở của cuộc đời này. <strong><mark>“Nghệ thuật là sự mô phỏng của tự nhiên" (Ruskin).</mark></strong> Tuy vậy, nghệ thuật nói chung và văn học nói riêng không phải là sự sao chép hoàn toàn tất cả những gì thuộc về đời sống. Văn học nghệ thuật là sự sáng tạo - sáng tạo trên những chất liệu vốn có góp nhặt được từ cuộc sống qua lăng kính của tác giả - lăng kính chủ quan. Vì lẽ đó một khoảng cách vô hình giữa văn học và hiện thực đã xuất hiện, nhà văn Nguyễn Minh Châu luôn trăn trở để mỗi tác phẩm của mình luôn gắn liền với cuộc đời, để thu hẹp khoảng cách vô hình ấy được thu lại ngắn nhất. Tiêu biểu qua nhân vật Phùng trong tác phẩm "CTNX", người nghệ sĩ Phùng đã phát hiện ra vẻ đẹp của một bức tranh hoàn mĩ về thuyền và biển, một bức tranh đẹp như một tác phẩm nghệ thuật, như "một bức tranh mực tàu của một danh họa thời cổ". Thế nhưng đằng sau vẻ đẹp vĩnh hằng kia cũng là nỗi đau vĩnh viễn.<strong> Nghệ thuật không che giấu, khỏa lấp cái tha hóa, phi đạo đức. Nghệ thuật cần tái tạo cuộc sống đầy bi thảm trong gia đình hàng chài. Sự thật bi thương ấy đã đem đến những bài học quý báu không chỉ cho nhân vật Phùng mà cả người đọc.&nbsp; Như nhà văn Nguyễn Minh Châu đã từng khẳng định</strong><strong><mark> “Văn học và đời sống là hai vòng tròn đồng tâm mà tâm điểm là con người” &nbsp;</mark></strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-06-24 15:45:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2229913791</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Tró </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2230705509</link>
         <description><![CDATA[<div>- <mark>Về nội dung,</mark> truyện ngắn c<strong>hất chứa tinh thần nhân đạo</strong> sâu sắc và<strong> quan điểm toàn diện của nhà văn</strong> trong cách <strong>nhìn nhận về cuộc sống - con người - nghệ thuật. </strong>Ngòi bút nhân đạo toát lên ở: tác giả đã<strong><em> lên án thói vũ phu tàn bạo, đồng thời rung tiếng chuông báo động về tình trạng bạo lực trong cuộc sống</em></strong>. Truyện ngắn là sự<strong><em> phát hiện và tôn vinh những vẻ đẹp người còn tiềm ẩn</em></strong>, người đàn bà hàng chài thầm lặng chịu đựng mọi sự đớn đau, chỉ đơn giản là để tìm một chỗ dựa nuôi con khôn lớn. Thấp thoáng trong hình tượng người đàn bà hàng chài là bóng dáng của biết bao người phụ nữ Việt Nam. Ngoài ra, con mắt nhà văn còn thể hiện <strong><em>nỗi lo âu đầy trách nhiệm đối với cuộc sống, con người. </em></strong>Do vậy để chấm dứt sự bạo hành thì vừa phải<strong> nâng cao nhân cách người, vừa phải nâng cao mức sống người. </strong>Từ đó, tác phẩm cho ta một bài học về "những điều trông thấy": cuộc đời đa sự, con người đa đoan, do đó cần có <strong>cái nhìn đa diện, đa chiều</strong> mới có thể&nbsp; khám phá được bản chất của cuộc sống và con người. Mặt khác, giữa cuộc đời và nghệ thuật vẫn tồn tại khoảng cách, độ chênh, vì vậy, nghệ sĩ chân chính phải biết rút ngắn khoảng cách đó, để<strong><mark> "trang đời và trang sách liền nhau" </mark></strong>hơn. <br><br>- <mark>Về nghệ thuật,</mark> <strong>tình huống truyện </strong>được nhà văn <strong>xây dựng khéo léo</strong>, tạo bước ngoặt tư tưởng, thử thách phẩm chất của nhân vật và mang ý nghĩa khám phá đối với người đọc. <strong>Ngôn ngữ linh hoạt: ngôi kể thứ nhất</strong> (tác giả hóa thân vào nghệ sĩ Phùng), điểm nhìn trần thuật sắc sảo, <strong>lời văn kể chuyện chân thật, khách quan</strong>; còn ngôn ngữ nhân vật phù hợp với tính cách từng người. &nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-06-26 16:38:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2230705509</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thu Mã</title>
         <author>pn679763</author>
         <link>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2233169419</link>
         <description><![CDATA[<div>"Văn học thực chất là cuộc đời" (Tố Hữu). Văn học tái tạo hiện thực, nghiền ngẫm những lát cắt cuộc sống. Chính vì lẽ ấy mà NMC luôn trăn trở về mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc đời, điều này được thể hiện rõ nét trong tác phẩm CTNX. Nghệ thuật là những hình thức được con người tạo ra để làm giàu đời sống tinh thần và lưu trữ những "tác phẩm" của tâm hồn. Bên cạnh đó, cuộc đời chính là gốc rễ, cội nguồn của nghệ thuật. Từ bức tranh hiện thực được trông thấy mà người nghệ sĩ ới có thể "chắp bút phản quang", tạo nên những kiệt tác. Song, do được phản chiếu, khúc xạ thông qua lăng kính chủ quan của người nghệ sĩ nên hiện thực và nghệ thuật luôn tồn tại một khoảng cách, một độ chênh. Đó chính là khoảng cách của một tầm nhận thức mà người nghệ sĩ chân chính cần phải rút ngắn khoảng cách ấy. Hãy nhìn bao quát, nhìn sâu vào những điều anh trông thấy để người đọc có thể thông qua đôi mắt nhà văn mà nhìn được hiện thực cuộc sống, tựa như Vũ Trọng Phụng đã khẳng định: "Các ông muốn tiểu thuyết cứ là tiểu thuyết. Tôi muốn tiểu thuyết là sự thật ở đời".</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-06-29 06:39:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2233169419</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thu Mã</title>
         <author>pn679763</author>
         <link>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2233184200</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><mark>"Văn chương có loại đáng thờ và loại không đáng thờ. Loại không đáng thờ là loại chỉ chuyên chú ở văn chương, loại đáng thờ là loại chuyên chú ở con người" (Nguyễn Văn Siêu)</mark></strong><mark>. </mark>Văn chương của NMC luôn quan tâm đến con người và quan niệm về con người của NMC là một quan niệm sâu sắc. <strong><em>Cuộc đời không đơn thuần phẳng lặng như một cái "ao đời" mà luôn xôn xao và đa sự. Đứng trước một cuộc đời phức tạp như vậy, con người cũng có một thế giới nội tâm phức tạp, một cái nhìn đa đoan. </em></strong>Vì lẽ ấy mà văn học khi nghiền ngẫm và tái tạo con người trên "trang văn hai mặt phẳng" (Chế Lan Viên) cần phải đào sâu và khai thác sự đa đoan, nhiều chiều trong tâm lý thay vì vẽ ra một viễn cảnh màu hồng. Như chính NMC đã khẳng định: <strong>"Nhà văn có quyền nhìn sự vật một cách đơn giản, và nhà văn cần phấn đấu để đào xới bản chất con người vào các tầng sâu lịch sử",</strong> nhà văn cần nhìn sâu vào cuộc đời, vào tâm hồn của con người để<strong> "cuộc đời và trang sách liền nhau" </strong>hơn.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-06-29 07:01:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2233184200</guid>
      </item>
      <item>
         <title>ĐOẠN CUỐI</title>
         <author>pn679763</author>
         <link>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2237356282</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>1. Phùng là một người nghệ sĩ CÓ TÀI. Cái Tài của anh được thể hiện qua giá trị nghệ thuật của tấm ảnh anh chụp được<br>1a. Giá trị thời sự:</strong> được chọn làm ảnh lịch<br><br><strong>1b. Giá trị lâu bền:</strong> <br>- "Không những trong bộ lịch năm ấy mà <mark>mãi mãi</mark> về sau"<br>- Được treo "trong các gia đình sành nghệ thuật"<br><br><strong>2. Phùng là một người nghệ sĩ CÓ TÂM. Cái Tâm của anh thể hiện ở năng lực thấu hiểu mối quan hệ giữa nghệ thuật và cuộc sống.<br>2a. Cái Tâm của Phùng bộc lộ qua ấn tượng không nguôi về cái đẹp tuyệt mĩ của thiên nhiên<br></strong>- "tấm ảnh trắng đen nhưng mỗi lần ngắm kỹ... cái màu hồng hồng"<br><br><strong>2b. Cái Tâm của Phùng còn được thể hiện qua ám ảnh day dứt về sự thật thô ráp của cuộc sống</strong><br>- "bãi xe tăng hỏng" <br>- "người đàn bà vùng biển cao lớn với những đường nét thô kệch"<br><br><strong>2c. Cái Tâm của Phùng còn được thể hiện qua ý thức sâu sắc về sứ mệnh rút ngắn khoảng cách của nghệ thuật và cuộc đời.</strong><br>- "người đàn bà ấy đang bước ra khỏi tấm ảnh"&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-05 15:30:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2237356282</guid>
      </item>
      <item>
         <title>LIÊN HỆ</title>
         <author>pn679763</author>
         <link>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2238182854</link>
         <description><![CDATA[<div>1. "Trong truyện của anh, mọi cái đã vỡ ra tạo nên những khoảng trống phải nghi ngờ, phải nghĩ" (Phong Lê)</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-06 14:52:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/pn679763/ex84bqms7fkuyrh4/wish/2238182854</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
