<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>MÔN TV - CÔ OANH by trankim oanh</title>
      <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2025-08-18 02:25:38 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2026-03-18 09:00:34 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>CÔ OANH GIAO BÀI</title>
         <author>trankimoanhhvt</author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3644807043</link>
         <description><![CDATA[<p>V1. HÃY ĐỌC THUỘC BÀI VĂN KỂ CHUYỆN CỔ TÍCH</p><p>V2. VIẾT HOÀN CHỈNH BÀI VĂN THEO CẤU TRÚC 3 PHẦN</p><p>V3. NỘP BÀI CÁ NHÂN</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-10-22 07:23:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3644807043</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Hà Linh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3645121609</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p>Trong những câu chuyện đã học, em thích nhất là câu chuyện Cây khế.</p><p>Cây khế là một câu chuyện cổ tích của nước ta mang trong mình bài học ý nghĩa. Chuyện kể về hai anh em ruột nhưng có tính cách trái ngược nhau. Người anh tham lam, lười biếng bao nhiêu thì người em hiền lành, chăm chỉ bấy nhiêu.</p><p>Sau khi cha mất, người anh chia cho em mình một cây khế già và một túp lều tranh rồi lấy hết gia sản. Người em ở lều tranh chăm chỉ làm lụng mỗi ngày và chăm sóc cây khế. Năm đó khế ra trái rất sai và ngọt nên có chim lạ đến ăn. Thấy người em than thở vất vả, chim hứa ăn khế sẽ trả vàng. Và chở người em ra đảo lấy vàng về. Nhờ đó, người em trở nên giàu sang. Biết chuyện, người anh xin đổi gia tài lấy cây khế của em, rồi bắt chước em than thở với chim. Tuy nhiên do tham lam, hắn may cái túi lớn gấp bốn lần chim dặn và lấy quá nhiều vàng khiến chim không chở nổi. Trên đường về lại gặp bão lớn, thế là hắn cùng số vàng đó rơi xuống biển sâu.</p><p>Câu chuyện đã dạy cho em bài học về lòng trung thực và sự chăm chỉ trong cuộc sống. Nếu có tính tham lam, gian dối thì sẽ có kết thúc bi kịch như người anh mà thôi.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-10-22 11:28:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3645121609</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Thanh Trúc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3647608224</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong kho tàng truyện cổ tích của dân tộc ta, em rất thích các câu chuyện về những nhân vật có tài trí hơn người. Trong đó, em thích nhất là câu chuyện Em bé thông minh.</p><p>Câu chuyện bắt đầu tại một làng nọ, có hai cha con tuy nghèo nhưng sống rất hạnh phúc. Đặc biệt là người con trai, không chỉ ngoan ngoãn mà còn vô cùng thông minh. Một hôm, khi hai cha con đang cày ruộng thì gặp sứ giả đến hỏi chuyện. Thì ra, ông ấy được nhà vua phía đi tìm kiếm người những người hiền tài để xây dựng đất nước. Trước câu đố hóc búa của sứ giả, rằng con trâu kia một ngày có thể cày được mấy đường. Thì cậu bé đã dễ dàng hóa giải khi thách đố ngược lại ông ta rằng hãy nói xem ngựa của sứ giả một ngày đi được bao nhiêu bước. Sự tài trí đó của cậu bé đã khiến cậu nhanh chóng được nhà vua chú ý đến. Tuy nhiên, nhà vua vẫn chưa yên tâm nên tiếp tục thử tài cậu. Lần thứ nhất, vua đưa cho làng cậu bé ba con trâu đực cùng ba thúng gạo nếp, yêu cầu sau một năm giao nộp chín con trâu. Tuy nhiên, cậu bé đã lên kinh, đố ngược lại nhà vua, rằng hãy làm cho cha cậu sinh em bé. Còn số trâu và gạo nếp kia, cậu đã cùng ca rlangf đem ra ăn uống no say rồi. Sự thông minh, nhanh nhạy của cậu làm vua rất thích thú. Tuy nhiên, ngài vẫn quyết định thử tài cậu thêm lần nữa. Lần này, nhà vua đã yêu cầu cậu bé mổ một con chim sẻ để làm ra ba mâm cỗ. Nhưng yêu cầu này chẳng làm khó được cậu. Ngay lập tức, cậu bé đem ra một chiếc kim khâu và nhắn nhủ, nhờ nhà vua mài nó thành một con dao để mổ thịt chim. Đến lần này, thì nhà vua hoàn toàn thán phục trước trí tuệ cao siêu của cậu.</p><p>Đúng thời gian đó, có sứ giả của nước láng giềng sang thăm. Mục đích là tra tim xem nước ta có người tài hay không, để tiến hành xâm lược. Hắn đưa ra một câu hỏi vô cùng hóc búa để thực hiện mục đích. Cả triều trình cùng nhau căng não nhưng không ai biết cách nào để đưa sợi chỉ mảnh qua đường ruột ốc cả. ẤY vậy mà, ngay khi vừa nghe câu đố, em bé đã đưa ra được câu trả lời ngay. Biết vậy, tên sứ giả vội trở về nước bẩm tấu, rằng không nên tấn công nước ta vì nước ta có người rất tài giỏi. Sau lần đó, cậu bé được phong làm trạng nguyên, và thường xuyên được nhà vua mời sang hỏi về chuyện nước nhà.</p><p>Sau khi đọc câu chuyện Em bé thông minh, em rất khâm phục trí tuệ cao siêu, vốn hiểu biết sâu rộng của cậu bé nhỏ tuổi. Và lấy đó làm động lực để cố gắng phấn đấu học tập tốt hơn nữa.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-10-23 14:56:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3647608224</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bùi Gia Bảo</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3648595422</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Bài văn kể lại truyện cổ tích "Sọ Dừa"</strong></p><p>Mở bài: Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam luôn ẩn chứa những câu chuyện đầy ý nghĩa, và "Sọ Dừa" là một trong số đó, một câu chuyện đã theo em từ thuở bé và để lại trong em những suy ngẫm sâu sắc về vẻ đẹp tâm hồn.</p><p>Thân bài: Tôi là Sọ Dừa, sinh ra với hình hài kỳ lạ, khác thường. Mẹ tôi, vì uống nước trong một cái sọ dừa bên đường mà mang thai và sinh ra tôi. Thân mình tôi tròn ủng, lông lốc như trái dừa, chẳng có lấy một chân, một tay. Dù ngoại hình có phần khác biệt, nhưng tôi luôn yêu thương mẹ và luôn cố gắng làm những việc có ích. Để đỡ đần mẹ, tôi đã xin phú ông cho đi chăn bò. Với tài thổi sáo và sự khéo léo của mình, đàn bò của phú ông ngày càng thêm béo tốt, không con nào bị mất mát. Chính trong những lần đi chăn bò ấy, tôi đã quen biết và phải lòng cô út nhà phú ông - một cô gái hiền lành, tốt bụng, luôn đối xử tử tế với tôi. Nhờ có sự động viên của mẹ và tình cảm chân thành của cô út, tôi đã mạnh dạn xin phú ông hỏi cưới nàng. Dù ban đầu bị phú ông khinh miệt và ra điều kiện thách thức, nhưng bằng sự nỗ lực và chuẩn bị chu đáo, tôi đã cưới được cô út làm vợ. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi thật hạnh phúc. Tôi không ngừng học hành và sau đó đã thi đỗ trạng nguyên, được nhà vua tin tưởng giao phó nhiều trọng trách. Nhưng sóng gió vẫn chưa dừng lại. Hai cô chị của vợ tôi vì ghen ghét mà bày mưu hãm hại cô út khi tôi đi sứ. May mắn thay, nhờ những vật tôi dặn dò trước khi đi, cô út đã sống sót và được đoàn tụ với tôi.</p><p>Kết bài: Cuối cùng, cái thiện đã chiến thắng, người tốt như tôi và cô út đã tìm lại được hạnh phúc. Còn những kẻ xấu xa, ghen ghét như hai cô chị thì phải nhận lấy bài học thích đáng. "Sọ Dừa" là minh chứng cho câu nói "ở hiền gặp lành", vẻ đẹp thực sự không nằm ở hình thức bên ngoài mà ở tấm lòng nhân hậu và trí tuệ bên trong. Câu chuyện dạy cho em bài học quý giá về sự thấu hiểu, bao dung và trân trọng những giá trị tinh thần.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-10-24 04:25:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3648595422</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thu an</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3648833090</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Cây tre trăm đốt:</strong></p><p>Ngày xưa, ở một làng quê, có một anh chàng tên là <strong>Anh Khoai</strong>, là một người nông dân hiền lành, chất phác, nhưng lại rất thông minh và nhanh trí. Anh Khoai sống trong một ngôi làng nhỏ và là người chăm chỉ làm lụng, sống hòa thuận với mọi người.</p><p>Câu chuyện bắt đầu khi có một người <strong>Phú Ông</strong> rất giàu có và gian xảo. Một hôm, Phú Ông quyết định lợi dụng sự hiền lành của Anh Khoai để trục lợi. Phú Ông mời Anh Khoai đến nhà, nói rằng sẽ cho anh một phần thưởng nếu anh có thể giải một bài toán mà ông ta đưa ra. Phú Ông nghĩ rằng mình sẽ dễ dàng thắng và Anh Khoai sẽ không thể làm được, rồi ông sẽ không phải trả thưởng.</p><p>Phú Ông ra bài toán cho Anh Khoai: "Cứ mỗi lần tôi nhảy qua một cái rào, tôi sẽ đưa cho anh một cái bao gạo. Nhưng anh phải nhảy qua tất cả các cái rào trong vườn của tôi mà không làm vỡ bao gạo. Nếu anh làm vỡ bao gạo nào thì anh sẽ không nhận được gì hết."</p><p>Anh Khoai nhận lời, nhưng anh cũng rất cảnh giác. Anh bắt đầu tính toán và nhận ra rằng ông Phú không thật lòng. Phú Ông là một người gian xảo, làm thế nào để thắng được bài toán của ông ta?</p><p>Anh Khoai nghĩ ra một mưu kế. Anh ta nói với Phú Ông rằng: "Tôi sẽ nhảy qua tất cả các cái rào trong vườn của ông, nhưng tôi có một yêu cầu. Ông phải cho tôi một cái rào không có lưới và không có gai."</p><p>Phú Ông tưởng rằng Anh Khoai yêu cầu một thứ không thể có, vì trong vườn của ông ta tất cả các cái rào đều có lưới hoặc gai. Tuy nhiên, Anh Khoai không hề nói dối, anh chỉ đang chờ Phú Ông mắc bẫy.</p><p>Cuối cùng, Anh Khoai thắng được Phú Ông, và từ đó, Phú Ông không dám lừa anh nữa.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-10-24 07:33:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3648833090</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ Khúc Hải Anh : tổ 3</title>
         <author>NguyenNgocNhuQuynh4a2hvt</author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3649245550</link>
         <description><![CDATA[<p> <strong>CÂU CHUYỆN EM SẼ VIẾT: CÔ BÉ LỌ LEM</strong></p><p><em>Trong các câu truyện em đã đọc và nghe , em thích nhất cậu chuyện </em><strong><em>Cô bé Lọ Lem.</em></strong><em>Chuyện kể rằng ngày xưa, có một cô bé hiền lành, xinh đẹp tên là </em><strong><em>Lọ Lem</em></strong><em> . Mẹ cô mất sớm, cha cô lấy vợ  khác. Người mẹ kế có hai cô con gái, cả ba người đều độc ác và luôn bắt Lọ Lem làm hết mọi việc trong nhà.</em></p><p><em>Sáng sớm, cô phải dậy nhóm bếp, quét nhà, giặt quần áo, nấu cơm… Mỗi khi xong việc, cô lại ngồi bên lò sưởi cho đỡ lạnh, nên ai cũng gọi cô là </em><strong><em>Lọ Lem</em></strong><em> vì người cô lúc nào cũng dính đầy tro bụi.</em></p><p><em>Một hôm, nhà vua mở hội khiêu vũ trong ba ngày và mời tất cả các cô gái trong vương quốc đến để hoàng tử chọn vợ. Hai chị cùng mẹ kế háo hức sửa soạn váy áo lộng lẫy, còn Lọ Lem thì chỉ lặng lẽ giúp họ chải tóc, buộc dây giày.</em></p><p><em>Khi họ đi rồi, Lọ Lem ngồi khóc. Bỗng hiện ra một bà tiên nhân hậu và nói:</em></p><p><em>“Con ngoan, đừng khóc nữa. Ta sẽ giúp con đến dự hội.”</em></p><p><em>Bà tiên vung đũa thần  quả bí ngô trong vườn biến thành cỗ xe vàng rực rỡ và sáng lấp lánh rồi còn hóa sáu con chuột hóa thành những con ngựa trắng, còn váy áo rách nát của Lọ Lem trở thành bộ váy lấp lánh như ánh sao cùng đôi giày thủy tinh tuyệt đẹp.</em></p><p><em>Bà tiên dặn:</em></p><p><em>“Nhưng con phải trở về trước mười hai giờ đêm nếu không mọi  phép màu sẽ biến mất.”</em></p><p><em>Lọ Lem cảm ơn bà tiên rồi đến cung điện. Khi cô bước vào, tất cả mọi người đều sững sờ</em><strong><em> </em></strong><em>, và hoàng tử không rời mắt khỏi cô. Hai người cùng khiêu vũ suốt đêm, cho đến khi đồng hồ điểm mười hai tiếng…</em></p><p><em>Lọ Lem vội vã chạy đi, đánh rơi lại một chiếc giày thủy tinh. Hoàng tử nhặt lên và thề sẽ tìm bằng được cô gái ấy.</em></p><p><em>Ngày hôm sau, lính của hoàng tử mang chiếc giày đi khắp nơi. Hai cô chị thử mãi không vừa. Khi đến nhà Lọ Lem, mẹ kế không muốn cho cô thử, nhưng hoàng tử nhất quyết.</em><strong><em>Lọ Lem </em></strong><em>xỏ chân vào thì vừa khít.</em></p><p><em>Bà tiên lại xuất hiện, biến cô thành công chúa xinh đẹp như đêm dạ hội, Hoàng tử nhận ra cô và vui mừng khôn xiết </em></p><p><em>Thế là Lọ Lem được rước về cung, trở thành hoàng hậu, sống hạnh phúc bên hoàng tử mãi mãi. Em rất thích câu chuyện này vì cái kết thật có hậu cho Lọ Lem.</em></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-10-24 13:50:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3649245550</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Viết bài văn tưởng tượng dựa vào câu chuyện đã nghe, đã đọc</title>
         <author>trankimoanhhvt</author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687321917</link>
         <description><![CDATA[<p>V1: Tra cứu tìm câu chuyện</p><p>V2: Viết nộp bài Padlet theo tổ</p><p>V3: Chép bài vào vở</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:28:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687321917</guid>
      </item>
      <item>
         <title> Tổ 1</title>
         <author>trankimoanhhvt</author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687322840</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:28:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687322840</guid>
      </item>
      <item>
         <title>TỔ 2</title>
         <author>trankimoanhhvt</author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687323204</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:29:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687323204</guid>
      </item>
      <item>
         <title>TỔ 3</title>
         <author>trankimoanhhvt</author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687325097</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:29:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687325097</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nam Khánh</title>
         <author>Khanh4a2</author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687329903</link>
         <description><![CDATA[<p><em>Trong các câu chuyện đã được nghe, em thích nhất là câu chuyện Sự tích cây vú sữa. Ngày xưa, cậu bé ham chơi bỏ mẹ đi, và khi trở về thì mẹ đã hóa thành cây vú sữa để nuôi con bằng dòng sữa ngọt ngào. Sau khi nếm dòng sữa thiêng liêng ấy, cậu bé đã vô cùng hối hận và nhận ra công lao trời biển của mẹ.</em></p><p><strong><em>Thay vì kết thúc bằng sự biến thành vĩnh viễn của người mẹ, em xin tưởng tượng ra một kết thúc có hậu hơn:</em></strong></p><p><em>Cậu bé sau khi uống dòng sữa ngọt thơm, đã ôm lấy thân cây xù xì, da thô ráp như đôi bàn tay mẹ ngày xưa mà khóc nức nở. Cậu xin lỗi mẹ rất nhiều, cầu mong mẹ tha thứ cho sự bướng bỉnh của mình. Bỗng dưng, cây xanh run rẩy, và từ thân cây toát ra hơi ấm quen thuộc. Người mẹ hiền đã hóa thành cây xanh, nhưng vì thấu hiểu được tấm lòng hối lỗi chân thành của con, bà đã mạo muội ngẩng đầu xin trời cao cho mình một lần được trở về nhân gian. Ngay sau đó, cây rung rinh cành lá, và từ một quả vú sữa rất lớn rơi xuống, người mẹ dịu dàng bước ra. Cậu bé sung sướng ôm chầm lấy mẹ, siết chặt như sợ mẹ lại rời đi mất. Từ ngày đó, ngôi nhà nhỏ lại rộn ràng tiếng cười, còn cậu bé thì luôn ngoan ngoãn, vâng lời, không để mẹ phải buồn nữa.</em></p><p><strong><em>Đoạn kết mới này cho thấy:</em></strong><em> Sự hối lỗi chân thành có thể mang lại phép màu, giúp tình mẫu tử không bị chia lìa mãi mãi.</em></p><p><em>Dòng sữa mẹ là nguồn sống, nhưng sự có mặt của mẹ mới là hạnh phúc trọn vẹn nhất cho đứa con.</em></p><p><em>Bài học rút ra là chúng ta nên thấu hiểu và biết ơn sự hy sinh, yêu thương vô bờ bến của cha mẹ khi còn có thể, để không phải hối tiếc như cậu bé trong truyện.</em></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:32:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687329903</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Ngọc Như Quỳnh</title>
         <author>NguyenNgocNhuQuynh4a2hvt</author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687330584</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong một lần đọc lại câu chuyện cổ tích <em>Tấm Cám</em>, tôi bỗng tưởng tượng ra một đoạn tiếp nối khi Tấm đã trở về với ngôi nhà xưa và trở thành hoàng hậu. Nhưng trong lòng nàng vẫn còn day dứt một điều: liệu Cám có thật sự hiểu được lỗi lầm của mình, hay vẫn chìm trong ích kỉ và ghen ghét?</p><p>Một ngày nọ, khi đang dạo trong hoàng cung, Tấm nhìn thấy một con chim sẻ nhỏ bị gãy cánh. Nàng nhẹ nhàng ôm nó vào lòng và mang về chăm sóc. Mỗi ngày, nàng băng bó vết thương và cho nó ăn từng chút một. Con chim dần khỏe lại, líu lo hót bên cửa sổ. Nhìn sinh linh bé nhỏ hồi phục, Tấm chợt nghĩ: <em>“Nếu một con chim nhỏ còn có thể được chữa lành, thì chẳng lẽ lòng người lại không thể?”</em></p><p>Vậy là Tấm quyết định trở về ngôi nhà cũ, nơi mẹ con Cám vẫn đang sống trong sự lạnh lẽo và tội lỗi. Khi Cám nhìn thấy Tấm, nàng hoảng sợ đến mức khuỵu xuống. Nhưng Tấm không trách mắng. Nàng chỉ nhìn Cám bằng đôi mắt buồn hiền hậu rồi nói:</p><p>— Chị không quay lại để trả thù. Chị muốn biết: em có muốn thay đổi không?</p><p>Cám im lặng rất lâu. Trong lòng nàng cuồn cuộn bao cảm xúc: xấu hổ, day dứt, sợ hãi. Cuối cùng, nàng bật khóc, khóc như chưa từng được khóc. Những giọt nước mắt lần đầu tiên không phải vì thua thiệt, mà vì sự ân hận thật sự.</p><p>Thấy vậy, Tấm bước tới, đặt bàn tay lên vai em:</p><p>— Không ai sinh ra đã xấu. Chỉ là chúng ta chọn sai đường. Nếu em muốn bắt đầu lại, chị sẽ giúp.</p><p>Từ ngày đó, Cám đổi thay hoàn toàn. Nàng chăm chỉ làm việc, không còn ghen tuông hay ích kỉ. Mẹ Cám cũng từ từ thay đổi nhờ sự khoan dung của Tấm. Dưới sự dẫn dắt của Tấm, cả ba người cùng trồng một khu vườn nhỏ sau nhà. Mỗi sáng, tiếng cười lại vang lên rộn ràng, xua tan những ngày tối tăm đã qua.</p><p>Khi mùa xuân đến, khu vườn nở rộ đầy hoa. Đứng trước khung cảnh ấy, Tấm mỉm cười nhẹ nhõm. Cuối cùng, nàng đã tìm được câu trả lời cho chính mình: lòng nhân hậu, nếu được trao đúng lúc, có thể biến thù hận thành điều tốt đẹp.</p><p>Và từ đó, câu chuyện Tấm Cám không còn kết thúc bằng sự oán hờn, mà là sự tha thứ – thứ ánh sáng đủ mạnh để chữa lành tất cả.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:32:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687330584</guid>
      </item>
      <item>
         <title>nguyễn quang minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687332685</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong các câu truyện em đã nghe và được đọc thì em thích nhất là câu truyện cây khế</p><p> Rằng người anh tham lam và xấu xa sau khi bị rơi xuống biển thì được sóng đưa vào bờ. Sau sự cố ấy, anh ta nhận ra được sai lầm của mình và vô cùng ân hận, quyết chuộc lại lỗi lầm. Từ hôm đó, người anh bắt đầu chăm chỉ làm lụng. Ai thuê gì anh cũng làm để kiếm đồng tiền chân chính bằng sức lao động của bản thân.  . Thấy anh mình đã thay đổi, người em rất tự hào và mong muốn đón anh về cùng chung sống. </p><p>Từ đó, hai anh em lại về sống chung một nhà và đoàn kết yêu thương nhau.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:33:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687332685</guid>
      </item>
      <item>
         <title>cường</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687333879</link>
         <description><![CDATA[Câu chuyện cổ tích Sọ Dừa là một câu chuyện cảm động và giàu ý nghĩa, đề cao vẻ đẹp tâm hồn và lòng nhân ái, đồng thời phê phán thói ganh ghét, đố kị.
Truyện kể về sự ra đời kỳ lạ của một cậu bé chỉ có hình hài như quả dừa, không chân không tay, do người mẹ nghèo uống nước trong sọ dừa mà có thai. Bà mẹ thương con nên vẫn nuôi nấng và đặt tên là Sọ Dừa. Lớn lên, Sọ Dừa xin đi chăn bò cho nhà phú ông và làm việc rất giỏi. Ba cô con gái nhà phú ông thay nhau đưa cơm cho cậu. Hai cô chị kiêu kỳ, ác nghiệt thường hắt hủi, chê bai Sọ Dừa xấu xí, chỉ có cô út hiền lành, nhân hậu là đối đãi tử tế, đem lòng yêu thương cậu.
Cuối mùa, Sọ Dừa nhờ mẹ đến hỏi cưới cô út. Dù bị phú ông và hai cô chị phản đối, cô út vẫn kiên quyết đồng ý. Trong ngày cưới, Sọ Dừa bỗng biến thành một chàng trai khôi ngô, tuấn tú khiến mọi người kinh ngạc, còn hai cô chị thì vừa tiếc vừa ghen tức.
Sau đó, Sọ Dừa nỗ lực học hành, thi đỗ Trạng nguyên và được vua tin cậy. Trước khi đi sứ, chàng đưa cho vợ một hòn đá lửa, một con dao và hai quả trứng gà để phòng thân. Trong lúc Sọ Dừa vắng nhà, hai cô chị độc ác lừa đẩy em xuống biển. Nhờ những vật chàng đưa cho, cô út thoát chết, trôi dạt vào một hòn đảo hoang, hai quả trứng cũng nở thành đôi gà bầu bạn. Sọ Dừa trở về, biết chuyện, bèn tìm và đón vợ trở về đoàn tụ. Hai cô chị vì quá xấu hổ đã bỏ đi biệt xứ.
Qua câu chuyện, nhân dân ta gửi gắm bài học sâu sắc về cách nhìn nhận con người: không nên chỉ đánh giá qua vẻ bề ngoài mà phải coi trọng phẩm chất, tính cách và vẻ đẹp bên trong tâm hồn. Đồng thời, truyện cũng đề cao tình nghĩa vợ chồng son sắt và ca ngợi chiến thắng của cái thiện trước cái ác.


]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:34:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687333879</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Nguyên Hạnh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687336732</link>
         <description><![CDATA[<p>Ngày xưa, có một cậu bé được mẹ cưng chiều nên rất nghịch và ham chơi. Một lần, bị mẹ mắng, cậu vùng vằng bỏ đi. Cậu la cà khắp nơi, mẹ cậu ở nhà không biết cậu ở đâu nên buồn lắm. Một thời gian trôi qua mà cậu vẫn không về. Vì quá đau buồn và kiệt sức, mẹ cậu gục xuống. Không biết cậu đã đi bao lâu. Một hôm, vừa đói vừa rét, lại bị trẻ lớn hơn đánh, cậu mới nhớ đến mẹ.</p><p>Cậu liền tìm đường về nhà. Ở nhà, cảnh vật vẫn như xưa, nhưng không thấy mẹ đâu. Cậu khản tiếng gọi mẹ:</p><p>– Mẹ ơi, mẹ đi đâu rồi, con đói quá ! – Cậu bé ôm một cây xanh trong vườn mà khóc.</p><p>Cậu bé cắn một miếng thật to. Chát quá</p><p>Quả thứ hai rơi xuống. Cậu lột vỏ, cắn vào hạt quả. Cứng quá.</p><p>Quả thứ ba rơi xuống. Cậu khẽ bóp quanh quanh quả, lớp vỏ mềm dần rồi khẽ nứt ra một kẽ nhỏ. Một dòng sữa trắng sóng sánh trào ra, ngọt thơm như sữa mẹ.</p><p>Cậu bé ghé môi hứng lấy dòng sữa ngọt ngào, thơm ngon như sữa mẹ.</p><p>Cây rung rinh cành lá, thì thào :</p><p>“Ăn trái ba lần mới biết trái ngon. Con có lớn khôn mới hay lòng mẹ”.Cậu oà lên khóc. Mẹ đã không còn nữa. Cậu nhìn lên tán lá, lá một mặt xanh bóng, mặt kia đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con. Cậu ôm lấy thân cây mà khóc, thân cây xù xì, thô ráp như đôi bàn tay làm lụng của mẹ.</p><p>Cậu về kể cho mọi người về kể cho mọi người mẹ và nỗi ân hận của mình.Mọi người đem về gieo trồng khắp nơi và đặt tên là cây Vú Sữa</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:36:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687336732</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Minh Tuệ Lâm</title>
         <author>kinhdoanh26121984</author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687337539</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong những nàng công chúa của thế giới cổ tích, em yêu thích nhất là nàng công chúa Bạch Tuyết trong câu chuyện Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn. Khi đọc truyện, em thích nhất là tự tưởng tượng ra những hành động của nàng công chúa trong câu chuyện. Em tự vẽ cho mình một nàng Bạch Tuyết riêng trong thế giới của mình. Ở đó, nàng Bạch Tuyết là một cô bé có vóc dáng nhỏ nhắn và đáng yêu. Cô có nước da trắng ngần như tuyết, mái tóc đen tuyền bồng bềnh như chiếc kẹo bông gòn. Khuôn mặt của cô có hình trái xoan, nổi bật với đôi mắt len láy, trong veo như nước hồ mùa thu. Hai cái má thì phúng phính hơi hơi ửng hồng. Và đôi mồi thì đỏ như trái dâu tây chín mọng. Bạch Tuyết đi lại, chạy nhảy rất nhanh nhẹn và uyển chuyển. Em thường tưởng tượng cảnh cô ấy ngồi bên hồ nước, ca hát vui vẻ cùng chim chóc trong khu rừng. Lúc ấy, trông Bạch Tuyết chẳng khác gì nàng công chúa của rừng sâu.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:36:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687337539</guid>
      </item>
      <item>
         <title>anh đức </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687337655</link>
         <description><![CDATA[<p>À, bạn muốn một phiên bản Lọ Lem cổ điển, đúng với nguyên tác cổ tích phải không? Tôi hiểu rồi. Mời bạn đọc đoạn văn tưởng tượng dựa trên câu chuyện Lọ Lem truyền thống:</p><p>Ngày xửa ngày xưa, trong một vương quốc xa xôi, có một cô gái trẻ xinh đẹp và hiền lành tên là Ella. Sau khi cha qua đời, Ella phải sống cùng mẹ kế độc ác và hai cô chị đanh đá, kiêu căng. Họ đối xử với cô không khác gì người hầu trong chính ngôi nhà của mình. Ngày ngày, Ella phải làm những công việc nặng nhọc nhất, quần áo luôn lấm lem tro bếp, vì thế mọi người gọi cô là Lọ Lem. Dù cuộc sống đầy tủi cực, Lọ Lem vẫn giữ được trái tim nhân hậu và luôn mơ về một ngày mai tươi sáng hơn.</p><p>Một hôm, khắp vương quốc vang lên tin tức về một vũ hội lớn do Hoàng tử tổ chức để tìm người kết hôn. Cả nhà Lọ Lem náo nức chuẩn bị, nhưng cô biết mình không có cơ hội tham dự. Khi mọi người đã lên đường, Lọ Lem ngồi khóc nức nở bên bếp lửa. Bỗng nhiên, một Bà tiên đỡ đầu xuất hiện trong ánh sáng rực rỡ. Với cây đũa thần lấp lánh, Bà tiên biến quả bí ngô thành cỗ xe ngựa vàng lộng lẫy, những chú chuột thành những con ngựa trắng oai phong, và bộ quần áo rách rưới của Lọ Lem thành chiếc váy dạ hội tuyệt đẹp đính kim cương. "Con hãy đi dự vũ hội," Bà tiên nói, "nhưng phải trở về trước khi tiếng chuông đồng hồ điểm mười hai giờ đêm, nếu không phép màu sẽ tan biến."</p><p>Lọ Lem đến vũ hội, lộng lẫy đến mức không ai nhận ra cô. Hoàng tử ngay lập tức bị vẻ đẹp và sự duyên dáng của cô gái lạ cuốn hút. Họ khiêu vũ suốt buổi tối, chìm đắm trong hạnh phúc. Nhưng rồi, chuông đồng hồ bắt đầu điểm những tiếng đầu tiên báo hiệu nửa đêm. Hốt hoảng, Lọ Lem vội vàng chạy trốn, để lại phía sau một chiếc giày thủy tinh lấp lánh rơi trên bậc thềm. Hoàng tử chỉ còn lại chiếc giày làm vật định tình và quyết tâm đi khắp nơi tìm lại cô gái bí ẩn đã đánh cắp trái tim mình.</p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:36:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687337655</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nam Khánh</title>
         <author>Khanh4a2</author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687338024</link>
         <description><![CDATA[<p><em>Trong các câu chuyện đã được nghe, em thích nhất là câu chuyện Sự tích cây vú sữa. Ngày xưa, cậu bé ham chơi bỏ mẹ đi, và khi trở về thì mẹ đã hóa thành cây vú sữa để nuôi con bằng dòng sữa ngọt ngào. Sau khi nếm dòng sữa thiêng liêng ấy, cậu bé đã vô cùng hối hận và nhận ra công lao trời biển của mẹ.</em></p><p><em>Cậu bé sau khi uống dòng sữa ngọt thơm, đã ôm lấy thân cây xù xì, da thô ráp như đôi bàn tay mẹ ngày xưa mà khóc nức nở. Cậu xin lỗi mẹ rất nhiều, cầu mong mẹ tha thứ cho sự bướng bỉnh của mình. Bỗng dưng, cây xanh run rẩy, và từ thân cây toát ra hơi ấm quen thuộc. Người mẹ hiền đã hóa thành cây xanh, nhưng vì thấu hiểu được tấm lòng hối lỗi chân thành của con, bà đã mạo muội ngẩng đầu xin trời cao cho mình một lần được trở về nhân gian. Ngay sau đó, cây rung rinh cành lá, và từ một quả vú sữa rất lớn rơi xuống, người mẹ dịu dàng bước ra. Cậu bé sung sướng ôm chầm lấy mẹ, siết chặt như sợ mẹ lại rời đi mất. Từ ngày đó, ngôi nhà nhỏ lại rộn ràng tiếng cười, còn cậu bé thì luôn ngoan ngoãn, vâng lời, không để mẹ phải buồn nữa.</em></p><p><em>Câu chuyện cho thấy sự hối lỗi chân thành có thể mang lại phép màu, giúp tình mẫu tử không bị chia lìa mãi mãi.</em></p><p><em>Bài học rút ra là chúng ta nên thấu hiểu và biết ơn sự hy sinh, yêu thương vô bờ bến của cha mẹ khi còn có thể, để không phải hối tiếc như cậu bé trong truyện.</em></p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:36:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687338024</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kim Long</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687338345</link>
         <description><![CDATA[<p>Cô bé bán diêm" là một câu chuyện cổ tích nổi tiếng và cảm động của nhà văn Đan Mạch <strong>Hans Christian Andersen</strong>. Câu chuyện kể về số phận bi thảm của một em bé nghèo khổ trong đêm giao thừa giá rét.</p><p>Dưới đây là tóm tắt nội dung chính của câu chuyện:</p><p><strong>Hoàn cảnh:</strong><br>Cô bé bán diêm là một em bé mồ côi mẹ, sống với người cha khắc nghiệt trong một căn nhà tồi tàn trên gác mái. Em phải đi bán diêm hàng ngày để kiếm sống và thường xuyên bị đánh mắng nếu không bán được hàng.</p><p><strong>Cốt truyện:</strong><br>Vào đêm giao thừa, trời rất lạnh và tuyết rơi dày, cô bé đầu trần, chân đất vẫn lang thang trên phố với một giỏ đầy diêm. Mọi người đều bận rộn đón năm mới, không ai đoái hoài đến em, và em không bán được que diêm nào. Vì quá đói và lạnh, em không dám về nhà vì sợ cha đánh, nên đành ngồi co ro trong một góc khuất giữa hai bức tường.</p><p><strong>Những mộng tưởng và cái chết:</strong><br>Để sưởi ấm, cô bé lần lượt quẹt từng que diêm, và mỗi lần quẹt diêm, một ảo ảnh tuyệt đẹp lại hiện ra:</p><ul><li><p><strong>Lần thứ nhất:</strong> Em mơ thấy một lò sưởi lớn với ngọn lửa ấm áp.</p></li><li><p><strong>Lần thứ hai:</strong> Em mơ thấy một bàn ăn thịnh soạn, có cả ngỗng quay.</p></li><li><p><strong>Lần thứ ba:</strong> Em mơ thấy một cây thông Nô-en lộng lẫy.</p></li><li><p><strong>Lần thứ tư:</strong> Em thấy bà nội hiền từ của mình hiện về. Bà là người duy nhất yêu thương em đã qua đời.</p></li></ul><p>Sợ ảo ảnh biến mất, cô bé vội vàng quẹt hết cả nắm diêm còn lại để giữ bà ở bên mình. Trong ánh sáng chói lòa, em cùng bà bay lên trời, đến một nơi không còn đói rét, đau khổ, không còn phải sống trong sự thờ ơ của người đời.</p><p><strong>Kết thúc:</strong><br>Sáng hôm sau, mọi người phát hiện ra cô bé đã chết vì giá rét, ngồi dựa vào tường với đôi má hồng và nụ cười trên môi. Không ai biết em đã thấy những điều kỳ diệu gì trước khi ra đi.</p><p><strong>Ý nghĩa:</strong><br>Câu chuyện là một bản cáo trạng đanh thép về sự vô cảm, lạnh lùng của xã hội trước số phận bất hạnh của những người nghèo khổ. Đồng thời, tác phẩm thể hiện lòng cảm thương sâu sắc của Andersen đối với trẻ em nghèo, và gửi gắm thông điệp về <strong>lòng nhân ái, sự sẻ chia</strong> giữa con người với con người.</p><p><strong>AI có thể mắc sai sót. Vì vậy, hãy xác minh câu trả lời</strong></p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads-usc1.storage.googleapis.com/4761740366/ea37c9bef40d1dcff433095597bcb4fe/co.jfif" />
         <pubDate>2025-11-18 01:36:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687338345</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Tuệ Lâm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687340818</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu chuyện Cô bé Lọ Lem là câu chuyện cổ tích đầu tiên mà em được đọc. Vừa đọc truyện, em vừa thỏa sức tưởng tượng về các nhân vật, các lâu đài ở trong truyện. Em thích nhất, là cảnh nàng Lọ Lem khiêu vũ cùng với hoàng tử trong bữa tiệc. Đó là một sàn nhảy rộng rãi ở chính giữa lâu đài, với ánh sáng lấp lánh đến từ các ngọn nến lung linh treo trên trần nhà và dọc theo cầu thang. Tất cả các thành viên tham gia đêm tiệc sẽ dồn về xung quanh để lộ phần sân trung tâm rộng rãi. Ở đó, nàng công chúa Lọ Lem xinh đẹp đang thực hiện các bước khiêu vũ thật uyển chuyển. Nàng có mái tóc vàng óng được búi cao gọn gàng, đầu đội chiếc vương miện lấp lánh. Chiếc váy mà nàng mặc có màu xanh dương, bồng bềnh nhờ nhiều lớp voan. Mỗi khi nàng xoay tròn cứ như một nàng tiên hoa đang khiêu vũ. Chàng hoàng tử sẽ bước ra từ góc sân khấu, từ tốn mời nàng công chúa xinh đẹp nhảy cùng mình. Xung quanh họ có rất nhiều khách mời, nhưng dường như họ chỉ nhìn thấy nhau mà thôi. Hình ảnh lãng mạn ấy do chính em tưởng tượng ra và lúc nào cũng thích thú khi nghĩ về nó.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:38:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687340818</guid>
      </item>
      <item>
         <title>nguyễn vũ hải anh </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687343969</link>
         <description><![CDATA[<p>Bài văn kể về câu chuyện : Đi tìm mặt trời    Ngày xửa ngày xưa, khi bầu trời còn là một tấm màn nhung đen kịt không một vì sao, khu rừng già chìm trong cái lạnh lẽo và ẩm ướt triền miên. Gõ Kiến, với chiếc mỏ gõ lách cách đầy sốt sắng, đã đi khắp nơi tìm kiếm một người hùng. Nhưng công thì bận múa, liếu điếu thì bận cãi nhau, chích chòe thì mải mê hót líu lo. Chỉ có Gà Trống, với bộ lông đỏ rực và trái tim dũng cảm, dám nhận nhiệm vụ cao cả.</p><p>"Tớ sẽ đi tìm Mặt Trời!" Gà Trống dõng dạc tuyên bố. Chú vỗ cánh, bay vút lên cao, cao mãi, bỏ lại sau lưng những tán cây cổ thụ ken dày. Bay qua những tầng mây xốp mềm như kẹo bông, Gà Trống cảm thấy đôi cánh mình nặng trĩu vì hơi lạnh thấm vào từng chiếc lông. Chú bay đến đỉnh núi cao nhất, nơi có những tảng đá phủ đầy rêu phong và gió hú rít bên tai như những lời thì thầm bí ẩn. Đậu trên chóp núi cao nhất, Gà Trống nhìn ra xa, nơi chân trời chỉ là một đường ranh giới mờ ảo giữa bóng tối và hư vô.</p><p>Chú chợt nhớ đến những người bạn bé nhỏ trong rừng đang co ro trong bóng đêm. Lòng thương cảm dâng trào, Gà Trống lấy hết sức lực, ngẩng cao cổ và cất lên tiếng gáy đầu tiên: "Ò ó o...!"</p><p>Thật kỳ lạ! Vừa dứt tiếng kêu vang vọng ấy, một luồng ánh sáng mỏng manh, mong manh như sợi tơ vàng bắt đầu len lỏi qua khe núi. Gà Trống lại cất tiếng gáy lần thứ hai, lần này mạnh mẽ hơn, vang xa hơn: "Ò ó o...!" Ánh sáng ấy dần lan tỏa, xua tan đi những đám sương mù dày đặc. Và rồi, khi tiếng gáy thứ ba cất lên, rạng rỡ và tràn đầy hy vọng: "Ò ó o...!", một vầng sáng chói lòa, rực rỡ như một quả cầu lửa khổng lồ đã hiện ra ở đằng đông. Đó chính là Mặt Trời!</p><p>Mặt Trời vươn những tia nắng ấm áp, như những cánh tay vàng ôm lấy Gà Trống, đặt lên đỉnh đầu chú một chiếc mào đỏ rực như ngọn lửa, biểu tượng cho lòng dũng cảm và sự hy sinh. Gà Trống vui sướng, chú vỗ cánh bay về khu rừng. Bay đến đâu, ánh sáng theo đến đấy. Những tia nắng nhảy múa trên lá cây, làm tan đi cái lạnh, sưởi ấm muôn loài. Khu rừng già nay bỗng sáng bừng lên như một bức tranh rực rỡ sắc màu. Từ đó, mỗi khi Gà Trống cất tiếng gáy gọi bình minh, Mặt Trời lại thức giấc, mang ánh sáng và sự ấm áp đến cho muôn loài.</p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:40:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687343969</guid>
      </item>
      <item>
         <title>nguyễn hà linh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687344300</link>
         <description><![CDATA[<p>“Sọ Dừa” là một trong những câu chuyện cổ tích không còn quá xa lạ với bất kỳ ai trong chúng ta và đây cũng là câu chuyện mà tôi yêu thích nhất. Truyện kể về cậu bé Sọ Dừa sinh ra với hình thù khác người nhưng rất thông minh. Vì thương mẹ, chàng xin đi làm thuê cho Phú ông và được giao cho chăn bò.&nbsp;Vào ngày mùa, tôi tớ đi làm hết cả, phú ông bèn sai ba cô con gái thay phiên nhau đem cơm cho chàng. Trong lúc đưa cơm, hai cô chị đều tỏ ra chán ghét chàng.&nbsp;Một hôm, đến phiên cô út, nàng phát hiện bí mật của Sọ Dừa, từ đó đem lòng thích chàng.&nbsp;Cuối mùa làm thuê, Sọ Dừa xin mẹ hỏi cưới con gái phú ông và cưới được cô út. Sau này chàng chút bỏ vỏ ngoài, trở thành một chàng trai khôi ngô, với sự thông minh và chăm chỉ chàng thi đậu và ra làm quan. Ghen tị cô em, hai cô chị lừa nàng ra đảo hoang. Nhưng không ngờ, Sọ dừa tìm được nàng. Trở về, chàng mở tiệc, hai cô chị tranh nhau kể về cô em. Nhưng khi thấy cô xuất hiện, hai người xấu hổ, lén bỏ về rồi bỏ đi biệt xứ. Qua câu chuyện, ta thấy được người xưa quan niệm người ở hiền gặp lành. Câu chuyện đã răn dạy chúng ta không nên hại người, cũng đừng trông mặt mà bắt hình dong, coi thường người khác vì vẻ bề ngoài của họ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:40:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687344300</guid>
      </item>
      <item>
         <title>phúc minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687347089</link>
         <description><![CDATA[<p>Ở một ngôi làng nọ, có một cặp vợ chồng sống vô cùng hạnh phúc với hai người con trai. Một ngày kia, cha mẹ không may ốm nặng rồi qua đời. Rồi người anh cũng lấy vợ, nhưng quá tham lam nên đã chiếm hết gia sản bố mẹ để lại, chỉ chia cho người em một cây khế và đuổi người em ra ở riêng. Người em rất buồn và đau lòng nhưng cũng chỉ lặng lẽ chấp nhận và dọn tới sống trong một túp lều tranh. Mỗi ngày, người anh ăn uống no say và hưởng thụ tài sản gia đình để lại, người em phải đi làm thuê kiếm sống nhưng vẫn không quên chăm sóc cây khế - tài sản cha mẹ để lại. Không phụ công sức của người em, cây khế cuối cùng cũng ra hoa kết trái, số quả nhiều vô kể, trái nào cũng to, ngon ngọt. Người em vô cùng sung sướng khi nghĩ đến số tiền nhận được sau khi bán khế. Thế nhưng đến ngày thu hoạch, bỗng nhiên xuất hiện một con chim lớn, ăn gần hết số khế của anh. Người em vô cùng đau khổ, than thở với chim về số phận hẩm hiu đáng thương của mình, mong chim hiểu mà thương xót. Không ngờ rằng, con chim trả lời dõng dạc bằng tiếng người cho người em nghe "Ăn một quả trả một cục vàng, may túi 3 gang mang đi mà đựng". Đến ngày hẹn, chim chở người em đến một hòn đảo ngoài khơi xa, trên đảo toàn là vàng nhưng người em cũng chỉ lấy đủ vàng cho vào chiếc túi nhỏ rồi đi về chứ không lấy quá nhiều. Cuộc sống của người em từ đó ngày càng giàu sang, hạnh phúc.</p><p>Biết chuyện, người anh lân la sang hỏi chuyện. Tính tình thật thà, người em thuật lại hết câu chuyện cho anh trai nghe. Nghe xong, người anh liền xin đổi hết gia sản của mình để đổi lấy cây khế của người em với mong muốn sẽ gặp con chim và lấy được thật nhiều vàng. Ban đầu, người em không đồng ý vì dù sao đây cũng là gia sản bố mẹ để cho mình và đã gắn bó từ lâu với nó nhưng thấy anh mình tha thiết quá nên đành phải gật đầu đồng ý. Sau khi có cây khế, người anh làm giống y hệt những gì em trai kể lại. Khi được chim dặn may túi 3 gang, hắn gật đầu đồng ý nhưng về nhà lại bảo vợ may túi dài tận 12 gang. Khi được chim chở đến hòn đảo, với lòng tham không đáy, hắn không chỉ nhét đầy vàng vào túi đã may sẵn mà còn cố nhét vào túi trên quần áo của mình. Chính vì vậy, chim vô cùng khó khăn mới cất cánh được. Ngờ đâu, một cơn dông lớn ập đến, cánh chim chao đảo khiến người anh cũng số vàng rơi thẳng xuống biển còn chim may mắn vùng cánh bay lên được.&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:41:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687347089</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trương Lâm Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687347642</link>
         <description><![CDATA[<p>Bài văn kể lại truyện cổ tích " Cây khế " </p><p>Trong những câu chuyện đã học em thích nhất là câu chuyên cây khế</p><p>Sau khi được chim thần đưa đến hòn đảo chứa đầy vàng bạc, người em trở nên khá giả nhưng vẫn giữ tính hiền lành và thật thà như thuở nào. Ngôi nhà tranh nhỏ trước kia được anh sửa lại thành một căn nhà gỗ sạch sẽ, ấm cúng. Nhưng điều anh trân trọng nhất vẫn là cây khế cũ đứng trước sân, nơi đã gắn liền với bao kỷ niệm của anh cùng chim thần.</p><p>Một buổi sáng đầu mùa xuân, khi người em bước ra sân, anh bỗng ngạc nhiên vì cây khế đang nở rất nhiều hoa. Những cánh hoa vàng li ti rơi xuống như mưa, tỏa ra hương thơm ngọt nhẹ. Anh đưa tay chạm vào cành cây thì bất ngờ nghe tiếng vỗ cánh quen thuộc. Chim thần bay đến, đôi cánh vàng tỏa sáng dưới ánh nắng. Nó nhẹ nhàng nói:<br>“Cảm ơn con vì con luôn giữ lời hứa và sống nhân hậu. Ta đến để báo cho con biết: cây khế này đã hấp thụ phép màu từ lòng tốt của con.”</p><p>Từ ngày đó, cây khế trở nên vô cùng đặc biệt. Mùa nào cũng sai quả, quả nào cũng to, vàng óng và ngọt lịm. Trẻ con trong làng thường chạy đến xin quả, và người em lúc nào cũng vui vẻ mời chúng ăn thoải mái. Vì vậy, sân nhà anh lúc nào cũng rộn ràng tiếng cười.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:42:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687347642</guid>
      </item>
      <item>
         <title>nguyễn vũ hải anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687348942</link>
         <description><![CDATA[<p>Ngày xửa ngày xưa, khi bầu trời còn là một tấm màn nhung đen kịt không một vì sao, khu rừng già chìm trong cái lạnh lẽo và ẩm ướt triền miên. Gõ Kiến, với chiếc mỏ gõ lách cách đầy sốt sắng, đã đi khắp nơi tìm kiếm một người hùng. Nhưng công thì bận múa, liếu điếu thì bận cãi nhau, chích chòe thì mải mê hót líu lo. Chỉ có Gà Trống, với bộ lông đỏ rực và trái tim dũng cảm, dám nhận nhiệm vụ cao cả.</p><p>"Tớ sẽ đi tìm Mặt Trời!" Gà Trống dõng dạc tuyên bố. Chú vỗ cánh, bay vút lên cao, cao mãi, bỏ lại sau lưng những tán cây cổ thụ ken dày. Bay qua những tầng mây xốp mềm như kẹo bông, Gà Trống cảm thấy đôi cánh mình nặng trĩu vì hơi lạnh thấm vào từng chiếc lông. Chú bay đến đỉnh núi cao nhất, nơi có những tảng đá phủ đầy rêu phong và gió hú rít bên tai như những lời thì thầm bí ẩn. Đậu trên chóp núi cao nhất, Gà Trống nhìn ra xa, nơi chân trời chỉ là một đường ranh giới mờ ảo giữa bóng tối và hư vô.</p><p>Chú chợt nhớ đến những người bạn bé nhỏ trong rừng đang co ro trong bóng đêm. Lòng thương cảm dâng trào, Gà Trống lấy hết sức lực, ngẩng cao cổ và cất lên tiếng gáy đầu tiên: "Ò ó o...!"</p><p>Thật kỳ lạ! Vừa dứt tiếng kêu vang vọng ấy, một luồng ánh sáng mỏng manh, mong manh như sợi tơ vàng bắt đầu len lỏi qua khe núi. Gà Trống lại cất tiếng gáy lần thứ hai, lần này mạnh mẽ hơn, vang xa hơn: "Ò ó o...!" Ánh sáng ấy dần lan tỏa, xua tan đi những đám sương mù dày đặc. Và rồi, khi tiếng gáy thứ ba cất lên, rạng rỡ và tràn đầy hy vọng: "Ò ó o...!", một vầng sáng chói lòa, rực rỡ như một quả cầu lửa khổng lồ đã hiện ra ở đằng đông. Đó chính là Mặt Trời!</p><p>Mặt Trời vươn những tia nắng ấm áp, như những cánh tay vàng ôm lấy Gà Trống, đặt lên đỉnh đầu chú một chiếc mào đỏ rực như ngọn lửa, biểu tượng cho lòng dũng cảm và sự hy sinh. Gà Trống vui sướng, chú vỗ cánh bay về khu rừng. Bay đến đâu, ánh sáng theo đến đấy. Những tia nắng nhảy múa trên lá cây, làm tan đi cái lạnh, sưởi ấm muôn loài. Khu rừng già nay bỗng sáng bừng lên như một bức tranh rực rỡ sắc màu. Từ đó, mỗi khi Gà Trống cất tiếng gáy gọi bình minh, Mặt Trời lại thức giấc, mang ánh sáng và sự ấm áp đến cho muôn loài.</p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:42:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687348942</guid>
      </item>
      <item>
         <title>minh lâm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687349266</link>
         <description><![CDATA[<p>Truyện "Cây khế" <strong><mark>kể về hai anh em mồ côi, người anh tham lam đã chiếm đoạt hết tài sản, chỉ để lại cho người em một túp lều và cây khế</mark></strong>. Người em hiền lành chăm sóc cây khế, sau đó cây khế chín vàng và được một con chim thần lớn ăn. Chim thần nói sẽ đền ơn bằng cách [[Ăn một quả trả cục vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng]]. Người em may túi và được chim chở tới đảo vàng lấy kho báu, rồi giàu có và giúp đỡ dân làng. Người anh hay tin, đổi hết tài sản lấy cây khế của em. Tuy nhiên, vì lòng tham vô đáy, khi được chim chở ra đảo lấy vàng, anh đã nhét đầy túi 12 gang và còn ôm thêm vàng trên người, khiến chim thần quá sức, bay đến giữa biển thì rơi cả người anh và số vàng xuống biển.&nbsp;</p><p><strong>Ý nghĩa của truyện "Cây khế"</strong></p><ul><li><p><strong>Tình cảm gia đình:</strong> Truyện nhắc nhở về tầm quan trọng của tình thương, đoàn kết và sự yêu thương, đùm bọc lẫn nhau trong gia đình.</p></li><li><p><strong>Bài học về lòng tham:</strong> Lòng tham vô đáy dẫn đến sự tham lam, ích kỷ sẽ phải trả giá đắt. Bài học "tham thì thâm" là một bài học sâu sắc về hậu quả của sự tham lam.</p></li><li><p><strong>Lao động và sự đền ơn:</strong> Truyện nhấn mạnh rằng thành quả lao động là quý giá. Ngoài ra, cần có lòng biết ơn đối với những người đã giúp đỡ mình, cũng như những người hiền lành, chăm chỉ luôn gặp được may mắn trong cuộc sống.</p></li><li><p><strong>Giá trị nhân văn:</strong> Truyện cổ tích "Cây khế" mang giá trị giáo dục cao, giúp trẻ hình thành những đức tính tốt và hiểu được các giá trị sống ý nghĩa.</p></li></ul>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:42:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687349266</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Minh Tuệ Lâm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687349517</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong những nàng công chúa của thế giới cổ tích, em yêu thích nhất là nàng công chúa Bạch Tuyết trong câu chuyện Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn. Khi đọc truyện, em thích nhất là tự tưởng tượng ra những hành động của nàng công chúa trong câu chuyện. Em tự vẽ cho mình một nàng Bạch Tuyết riêng trong thế giới của mình. Ở đó, nàng Bạch Tuyết là một cô bé có vóc dáng nhỏ nhắn và đáng yêu. Cô có nước da trắng ngần như tuyết, mái tóc đen tuyền bồng bềnh như chiếc kẹo bông gòn. Khuôn mặt của cô có hình trái xoan, nổi bật với đôi mắt len láy, trong veo như nước hồ mùa thu. Hai cái má thì phúng phính hơi hơi ửng hồng. Và đôi mồi thì đỏ như trái dâu tây chín mọng. Bạch Tuyết đi lại, chạy nhảy rất nhanh nhẹn và uyển chuyển. Em thường tưởng tượng cảnh cô ấy ngồi bên hồ nước, ca hát vui vẻ cùng chim chóc trong khu rừng. Lúc ấy, trông Bạch Tuyết chẳng khác gì nàng công chúa của rừng sâu.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:43:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687349517</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687349910</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu chuyện “Cây khế” kể về hai anh em mồ côi. Khi chia gia tài, người anh tham lam chiếm hết ruộng vườn, nhà cửa và chỉ để lại cho người em một túp lều nhỏ cùng cây khế. Người em hiền lành chăm sóc cây mỗi ngày, đến mùa cây sai quả thì một con chim lạ bay đến ăn và nói: <em>“Ăn một quả, trả cục vàng, mang túi ba gang mà đựng.”</em> Chim đưa người em đến đảo vàng, cậu chỉ lấy vừa đủ bỏ vào túi nhỏ rồi trở về. Nhờ vậy cuộc sống trở nên khá giả nhưng cậu vẫn sống hiền hậu.</p><p>Thấy em giàu lên, người anh nổi lòng tham, đổi lấy cây khế và may một chiếc túi thật to. Khi chim đưa anh ta đến đảo, anh ta tham lam lấy quá nhiều vàng khiến túi nặng quá mức. Trên đường bay về, chim không chịu nổi và buông anh ta xuống biển. Người em thì tiếp tục sống bình yên, còn câu chuyện để lại bài học về lòng tham và sự lương thiện.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:43:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687349910</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Minh Tuệ Lâm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687351086</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong những nàng công chúa của thế giới cổ tích, em yêu thích nhất là nàng công chúa Bạch Tuyết trong câu chuyện Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn. Khi đọc truyện, em thích nhất là tự tưởng tượng ra những hành động của nàng công chúa trong câu chuyện. Em tự vẽ cho mình một nàng Bạch Tuyết riêng trong thế giới của mình. Ở đó, nàng Bạch Tuyết là một cô bé có vóc dáng nhỏ nhắn và đáng yêu. Cô có nước da trắng ngần như tuyết, mái tóc đen tuyền bồng bềnh như chiếc kẹo bông gòn. Khuôn mặt của cô có hình trái xoan, nổi bật với đôi mắt len láy, trong veo như nước hồ mùa thu. Hai cái má thì phúng phính hơi hơi ửng hồng. Và đôi mồi thì đỏ như trái dâu tây chín mọng. Bạch Tuyết đi lại, chạy nhảy rất nhanh nhẹn và uyển chuyển. Em thường tưởng tượng cảnh cô ấy ngồi bên hồ nước, ca hát vui vẻ cùng chim chóc trong khu rừng. Lúc ấy, trông Bạch Tuyết chẳng khác gì nàng công chúa của rừng sâu.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:44:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687351086</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687351140</link>
         <description><![CDATA[<p>Chuyện cổ tích Sự tích cây vú sữa kết thúc với hình ảnh cậu bé ăn được trái vú sữa có vị ngọt của sữa mẹ mà rưng rưng xung động. Điều đó khiến em vừa vui lại vừa buồn, nên đã mong muốn có một kết thúc hạnh phúc hơn cho cậu bé ấy</p><p><br/></p><p>. Em tưởng tượng cậu bé sau khi nếm thử trái vú sữa, thì thấy rất ngon, nên liền đem trái chín đi chia sẻ với mọi người. Từ hôm đó, ngoài việc dọn dẹp nhà cửa, học bài, cậu còn chăm sóc cho cây rất chu đáo. Tối tối, cậu bé ngồi bên gốc cây nhớ về mẹ mà bật khóc nức nở, đến khi mệt thì thiếp đi lúc nào không hay. Thấy được tấm lòng của cậu bé, một bà tiên đã xuất hiện và ban cho cậu bé một điều ước. Ngay lập tức, cậu bé ước có mẹ trở về với mình. Thế là trong ánh mắt mong chờ của cậu bé, cây vú sữa rung rinh cành lá, rơi xuống một quả vú sữa rất lớn. Từ trong đó, người mẹ dịu dàng của cậu bước ra. Quá đỗi vui sướng, cậu bé vội ôm chầm lấy mẹ, hai bàn tay siết chặt như sợ mẹ rời đi mất. </p><p><br/></p><p>Từ ngày hôm đó, ngôi nhà nhỏ lại rộn ràng tiếng cười, còn cậu bé ấy thì lúc nào cũng ngoan ngoãn, vâng lời, không để mẹ phải buồn nữa.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:44:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687351140</guid>
      </item>
      <item>
         <title>THÙY ANH</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687355250</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p><strong><mark>Ngày xưa có cô bé Lọ Lem xinh đẹp, mồ côi mẹ và phải sống cực khổ dưới sự bóc lột của mẹ kế và hai người chị</mark></strong></p><p>. Một ngày, khi hoàng tử mở tiệc, bà mẹ kế không cho Lọ Lem đi, nhưng may mắn bà tiên đã xuất hiện giúp cô biến thành một thiếu nữ xinh đẹp và đến dự vũ hội. Lọ Lem làm hoàng tử say đắm, nhưng phải vội vã ra về lúc nửa đêm, đánh rơi một chiếc giày thủy tinh. Hoàng tử đã đi khắp vương quốc tìm chủ nhân của chiếc giày. Cuối cùng, hoàng tử tìm thấy Lọ Lem, hai người kết hôn và sống hạnh phúc mãi mãi về sau.&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:46:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687355250</guid>
      </item>
      <item>
         <title>chi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687355288</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong những nàng công chúa của thế giới cổ tích, em yêu thích nhất là nàng công chúa Bạch Tuyết trong câu chuyện Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn. Khi đọc truyện, em thích nhất là tự tưởng tượng ra những hành động của nàng công chúa trong câu chuyện. Em tự vẽ cho mình một nàng Bạch Tuyết riêng trong thế giới của mình. Ở đó, nàng Bạch Tuyết là một cô bé có vóc dáng nhỏ nhắn và đáng yêu. Cô có nước da trắng ngần như tuyết, mái tóc đen tuyền bồng bềnh như chiếc kẹo bông gòn. Khuôn mặt của cô có hình trái xoan, nổi bật với đôi mắt len láy, trong veo như nước hồ mùa thu. Hai cái má thì phúng phính hơi hơi ửng hồng. Và đôi mồi thì đỏ như trái dâu tây chín mọng. Bạch Tuyết đi lại, chạy nhảy rất nhanh nhẹn và uyển chuyển. Em thường tưởng tượng cảnh cô ấy ngồi bên hồ nước, ca hát vui vẻ cùng chim chóc trong khu rừng. Lúc ấy, trông Bạch Tuyết chẳng khác gì nàng công chúa của rừng sâu</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:46:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687355288</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ Trường An-Tổ 1</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687356310</link>
         <description><![CDATA[<p><br>Từ nhỏ, em đã rất thích những câu chuyện cổ tích, và trong số đó, chuyện <strong>cây tre trăm đốt</strong> luôn khiến em tò mò mỗi khi nhớ đến.</p><p><br/></p><p>Trong một giấc mơ lạ, em thấy mình đứng giữa cánh đồng tre xanh. Chàng trai nghèo đang buồn bã vì bị phú ông thất hứa. Bất ngờ, một cây tre lớn phát sáng hiện ra và nói rằng nó chỉ giúp người lương thiện. Cây tre tách thành trăm đốt lấp lánh, và khi chàng trai cất tiếng “<strong>Khắc nhập!</strong>”, chúng lập tức ghép lại thành một thân tre dài kỳ diệu. Với tiếng “<strong>Khắc xuất!</strong>”, chúng lại rời ra nhẹ nhàng như phép màu. Em còn thấy cả khu rừng sáng lên như có hàng nghìn đom đóm tụ lại chúc phúc cho chàng trai. Không khí quanh cây tre trở nên ấm áp lạ thường, như thể đất trời cũng đứng về phía người hiền. Chàng trai run run vì xúc động, còn em thì cũng cảm nhận được niềm vui lan tỏa từ ánh sáng kỳ diệu ấy. Trên đường về, cây tre phát ra tiếng ngân vang, như muốn khuyến khích chàng trai mạnh mẽ đòi lại công bằng. Những bước chân của anh trở nên vững vàng hơn, tràn đầy niềm tin. Mang bảo vật ấy về làng, chàng trai chỉ cần thốt lên “<strong>Khắc nhập!</strong>” là phú ông dính chặt vào thân tre, không thể chối tội. Đến khi ông ta biết hối lỗi, chàng trai mới nói “<strong>Khắc xuất!</strong>” và mọi việc trở lại đúng lẽ.</p><p><br/></p><p>Tỉnh dậy sau giấc mơ, em vẫn nhớ mãi câu chuyện ấy như một bài học rằng điều thiện và sự thật thà luôn đem lại kết quả tốt đẹp.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:46:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687356310</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đào Gia Hân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687358101</link>
         <description><![CDATA[<p>Ngày xưa, có một cậu bé được mẹ cưng chiều nên rất nghịch và ham chơi. Một lần, bị mẹ mắng, cậu vùng vằng bỏ đi. Cậu la cà khắp nơi, mẹ cậu ở nhà không biết cậu ở đâu nên buồn lắm. Ngày ngày mẹ ngồi trên bậc cửa ngóng cậu về. Một thời gian trôi qua mà cậu vẫn không về. Ví quá đau buồn và kiệt sức, mẹ cậu gục xuống. Không biết cậu đã đi bao lâu. Một hôm, vừa đói vừa rét, lại bị trẻ lớn hơn đánh, cậu mới nhớ đến mẹ.</p><p>- “Phải rồi, khi mình đói, mẹ vẫn cho mình ăn, khi mình bị đứa khác bắt nạt, mẹ vẫn bênh mình, về với mẹ thôi”.</p><p>Cậu liền tìm đường về nhà. Ở nhà, cảnh vật vẫn như xưa, nhưng không thấy mẹ đâu. Cậu khản tiếng gọi mẹ:</p><p>– Mẹ ơi, mẹ đi đâu rồi, con đói quá ! – Cậu bé gục xuống, rồi ôm một cây xanh trong vườn mà khóc.</p><p>Kỳ lạ thay, cây xanh bỗng run rẩy. Từ các cành lá, những đài hoa bé tí trổ ra, nở trắng như mây. Hoa tàn, quả xuất hiện, lớn nhanh, da căng mịn, xanh óng ánh. Cây nghiêng cành, một quả to rơi vào tay cậu bé.</p><p>Cậu bé cắn một miếng thật to. Chát quá</p><p>Quả thứ hai rơi xuống. Cậu lột vỏ, cắn vào hạt quả. Cứng quá.</p><p>Quả thứ ba rơi xuống. Cậu khẽ bóp quanh quanh quả, lớp vỏ mềm dần rồi khẽ nứt ra một kẽ nhỏ. Một dòng sữa trắng sóng sánh trào ra, ngọt thơm như sữa mẹ.</p><p>Cậu bé ghé môi hứng lấy dòng sữa ngọt ngào, thơm ngon như sữa mẹ.</p><p>Cây rung rinh cành lá, thì thào :</p><p>“Ăn trái ba lần mới biết trái ngon. Con có lớn khôn mới hay lòng mẹ”.</p><p>Cậu oà lên khóc. Mẹ đã không còn nữa. Cậu nhìn lên tán lá, lá một mặt xanh bóng, mặt kia đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con. Cậu ôm lấy thân cây mà khóc, thân cây xù xì, thô ráp như đôi bàn tay làm lụng của mẹ. Cậu luôn miệng nói lời xin lỗi mẹ, cầu mong mẹ tha thứ cho sự bướng bỉnh của mình. Cây xanh ôm chặt lấy cậu, từ thân cây toát ra hơi ấm và tiếp đập của trái tim người mẹ. Bỗng chốc, cây xanh biến thành người mẹ hiền, xoa đầu cậu và cảm động nói:</p><p>- Từ nay, con nhớ phải vâng lời mẹ, không được ham chơi nữa, con nhớ không?</p><p>Cậu bé vừa sung sướng, những giọt nước mắt cứ thế tuôn ra vì hạnh phúc. Cậu trả lời mẹ thật to:</p><p>- Con xin lỗi mẹ. Con hứa từ nay sẽ không bao giờ khiến mẹ buồn nữa.</p><p>Từ đó hai mẹ con sống hạnh phúc bên nhau</p><p>Câu chuyện trên đã để lại cho chúng ta một bài học sâu sắc về sự biết ơn công lao sinh thành của cha mẹ. Là một người con, chúng ta nên thấu hiểu sự yêu thương, hy sinh của cha mẹ. Vì thế hãy cố gắng trở thành một người con ngoan các bạn nhé!</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:47:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687358101</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ Khúc Hải Anh</title>
         <author>NguyenNgocNhuQuynh4a2hvt</author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687359399</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Viết bài văn tưởng tượng:</strong></p><p>Ngày xưa, muôn loài sống trong rừng già tối tăm, ẩm ướt. Gõ kiến được giao nhiệm vụ đến các nhà hỏi xem ai có thể đi tìm mặt trời.</p><p>Gõ kiến gõ cửa nhà công, công mải múa chỉ nói:</p><p>Tớ đang mải múa. Với.... lại khi đi bộ lông của tớ sẽ bẩn mất.</p><p>Gõ cửa nhà liếu điếu, liếu điếu bận cãi nhau. Gõ cửa nhà chích chòe, chích chòe mải hót chỉ nói:" Tớ không đi đâu."  Chỉ có gà trống nhận lời đi tìm mặt trời.Gà trống bay từ bụi mây lên rừng nứa. Từ rừng nứa lên rừng lim. Từ rừng lim lên rừng chò. Gà trống bay đến cây chò cao nhất. Nó đậu ở đấy chờ mặt trời. Mấy lần gà trống suýt ngã. Nó quắp những ngón chân thật chặt vào thân cây. Nghĩ thương các bạn sống trong tối tăm, ẩm ướt, gà trống gáy to. Kì lạ thay, gà trống vừa dứt tiếng kêu đầu thì sương tan. Dứt tiếng kêu thứ hai, sao lặn. Dứt tiếng kêu thứ ba, đằng đông ửng sáng. Mặt trời vươn những cánh tay ánh sáng đính lên đầu gà trống một cụm lửa hồng.</p><p>Từ đó, khi gà trống cất tiếng gáy là mặt trời hiện ra.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:48:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687359399</guid>
      </item>
      <item>
         <title>quý đức </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687359669</link>
         <description><![CDATA[<p>À, bạn muốn một phiên bản Lọ Lem cổ điển, đúng với nguyên tác cổ tích phải không? Tôi hiểu rồi. Mời bạn đọc đoạn văn tưởng tượng dựa trên câu chuyện Lọ Lem truyền thống:</p><p>Ngày xửa ngày xưa, trong một vương quốc xa xôi, có một cô gái trẻ xinh đẹp và hiền lành tên là Ella. Sau khi cha qua đời, Ella phải sống cùng mẹ kế độc ác và hai cô chị đanh đá, kiêu căng. Họ đối xử với cô không khác gì người hầu trong chính ngôi nhà của mình. Ngày ngày, Ella phải làm những công việc nặng nhọc nhất, quần áo luôn lấm lem tro bếp, vì thế mọi người gọi cô là Lọ Lem. Dù cuộc sống đầy tủi cực, Lọ Lem vẫn giữ được trái tim nhân hậu và luôn mơ về một ngày mai tươi sáng hơn.</p><p>Một hôm, khắp vương quốc vang lên tin tức về một vũ hội lớn do Hoàng tử tổ chức để tìm người kết hôn. Cả nhà Lọ Lem náo nức chuẩn bị, nhưng cô biết mình không có cơ hội tham dự. Khi mọi người đã lên đường, Lọ Lem ngồi khóc nức nở bên bếp lửa. Bỗng nhiên, một Bà tiên đỡ đầu xuất hiện trong ánh sáng rực rỡ. Với cây đũa thần lấp lánh, Bà tiên biến quả bí ngô thành cỗ xe ngựa vàng lộng lẫy, những chú chuột thành những con ngựa trắng oai phong, và bộ quần áo rách rưới của Lọ Lem thành chiếc váy dạ hội tuyệt đẹp đính kim cương. "Con hãy đi dự vũ hội," Bà tiên nói, "nhưng phải trở về trước khi tiếng chuông đồng hồ điểm mười hai giờ đêm, nếu không phép màu sẽ tan biến."</p><p>Lọ Lem đến vũ hội, lộng lẫy đến mức không ai nhận ra cô. Hoàng tử ngay lập tức bị vẻ đẹp và sự duyên dáng của cô gái lạ cuốn hút. Họ khiêu vũ suốt buổi tối, chìm đắm trong hạnh phúc. Nhưng rồi, chuông đồng hồ bắt đầu điểm những tiếng đầu tiên báo hiệu nửa đêm. Hốt hoảng, Lọ Lem vội vàng chạy trốn, để lại phía sau một chiếc giày thủy tinh lấp lánh rơi trên bậc thềm. Hoàng tử chỉ còn lại chiếc giày làm vật định tình và quyết tâm đi khắp nơi tìm lại cô gái bí ẩn đã đánh cắp trái tim mình.</p><p><br></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:48:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687359669</guid>
      </item>
      <item>
         <title>tùnganh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687360646</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong những nàng công chúa của thế giới cổ tích, em yêu thích nhất là nàng công chúa Bạch Tuyết trong câu chuyện Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn. Khi đọc truyện, em thích nhất là tự tưởng tượng ra những hành động của nàng công chúa trong câu chuyện. Em tự vẽ cho mình một nàng Bạch Tuyết riêng trong thế giới của mình. Ở đó, nàng Bạch Tuyết là một cô bé có vóc dáng nhỏ nhắn và đáng yêu. Cô có nước da trắng ngần như tuyết, mái tóc đen tuyền bồng bềnh như chiếc kẹo bông gòn. Khuôn mặt của cô có hình trái xoan, nổi bật với đôi mắt len láy, trong veo như nước hồ mùa thu. Hai cái má thì phúng phính hơi hơi ửng hồng. Và đôi mồi thì đỏ như trái dâu tây chín mọng. Bạch Tuyết đi lại, chạy nhảy rất nhanh nhẹn và uyển chuyển. Em thường tưởng tượng cảnh cô ấy ngồi bên hồ nước, ca hát vui vẻ cùng chim chóc trong khu rừng. Lúc ấy, trông Bạch Tuyết chẳng khác gì nàng công chúa của rừng sâu.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:49:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687360646</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Gia Hưng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687360918</link>
         <description><![CDATA[<p>Đọc truyện cổ tích Tấm Cám, em yêu quý nhân vật cô Tấm lắm. Vì vậy mà em thường tự tưởng tượng ra một cô Tấm trong thế giới riêng của mình. Cô Tấm là người con gái Việt Nam, nên cô ấy sẽ có một vóc dáng nhỏ nhắn, mảnh mai chứ không cao lớn như các cô gái phương Tây. Tóc cô Tấm đen và óng ả, suôn dài đến thắt lưng. Khi xõa ra, tóc cô như dòng thác. Khuôn mặt của cô Tấm rất xinh đẹp, không phải kiểu sắc sảo mà là đẹp kiểu dịu dàng, thanh tú. Khuôn mặt cô tròn bầu, đôi mắt đen láy như hồ nước mùa thu. Hai cái má ửng hồng nhè nhẹ, khi cười có lúm đồng tiền. Sự dịu dàng của cô Tấm thể hiện qua lời ăn tiếng nói, cách đi đứng, đối xử với mọi người. Em thích nhất, là nghĩ về hình ảnh cô Tấm mặc trang phục của hoàng hậu, đầu có trâm cài đầu bằng vàng. Dáng vẻ vừa cao quý lại uy nghiêm, sang trọng đó của cô khiến em thích thú vô cùng. Có thể nói, cô Tấm chính là hình mẫu lý tưởng nhất về người con gái Việt Nam xưa trong lòng em.</p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:49:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687360918</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Thanh Trúc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687361437</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong những nàng công chúa của thế giới cổ tích, em yêu thích nhất là nàng công chúa Bạch Tuyết trong câu chuyện Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn. Khi đọc truyện, em thích nhất là tự tưởng tượng ra những hành động của nàng công chúa trong câu chuyện. Em tự vẽ cho mình một nàng Bạch Tuyết riêng trong thế giới của mình. Ở đó, nàng Bạch Tuyết là một cô bé có vóc dáng nhỏ nhắn và đáng yêu. Cô có nước da trắng ngần như tuyết, mái tóc đen tuyền bồng bềnh như chiếc kẹo bông gòn. Khuôn mặt của cô có hình trái xoan, nổi bật với đôi mắt len láy, trong veo như nước hồ mùa thu. Hai cái má thì phúng phính hơi hơi ửng hồng. Và đôi mồi thì đỏ như trái dâu tây chín mọng. Bạch Tuyết đi lại, chạy nhảy rất nhanh nhẹn và uyển chuyển. Em thường tưởng tượng cảnh cô ấy ngồi bên hồ nước, ca hát vui vẻ cùng chim chóc trong khu rừng. Lúc ấy, trông Bạch Tuyết chẳng khác gì nàng công chúa của rừng sâu.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:49:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687361437</guid>
      </item>
      <item>
         <title>lê phương anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687361795</link>
         <description><![CDATA[<p>Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ ven sông, có một cậu bé vì giận mẹ mà bỏ nhà ra đi. Mẹ cậu ngày ngày đứng trước cổng, mong mỏi con trở về đến nỗi đôi mắt hằn sâu nỗi nhớ. Một hôm, người mẹ kiệt sức, ngã xuống gốc cây trước sân và hóa thành một bóng hình lặng lẽ. Từ nơi bà nằm xuống, một cái cây mọc lên, lá xanh mướt như tấm lòng hiền hậu, còn quả thì tròn căng, khi bóp nhẹ sẽ ứa ra dòng sữa ngọt ngào như tình thương vô bờ bến của mẹ. Lúc quay về, cậu bé ôm lấy thân cây, nghe như có vòng tay ấm áp xưa kia đang vỗ về mình. Từ đó, người dân gọi cây ấy là <strong>cây vú sữa</strong>, để nhắc nhở con cháu đời sau luôn biết trân quý tình mẹ.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads-usc1.storage.googleapis.com/4761749186/fa8bbee1d680f4a9ed5f4ef657f72e07/CHUYEN_CO_TICH_SU_TICH_CAY_VU_SUA__1_.jpg" />
         <pubDate>2025-11-18 01:50:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687361795</guid>
      </item>
      <item>
         <title>huy</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687362031</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong truyện cổ tích "Cô bé Lọ Lem", em luôn yêu thích và ấn tượng nhất với nàng Lọ Lem xinh đẹp, hiền lành và chăm chỉ. Dù cuộc sống đầy gian truân, phải chịu đựng sự hà khắc của dì ghẻ và hai cô chị độc ác, Lọ Lem vẫn giữ được trái tim nhân hậu, lạc quan và luôn tin vào những điều tốt đẹp.</p><p>Em tưởng tượng Lọ Lem là một cô gái có dáng người mảnh mai, thanh thoát, nước da trắng hồng mịn màng. Mái tóc vàng óng ả của nàng xõa dài ngang vai, óng ánh dưới ánh nắng. Đôi mắt nàng to tròn, đen láy và long lanh như hai hòn bi ve, ẩn dưới hàng mi dài cong vút. Nụ cười của Lọ Lem luôn tươi tắn, rạng rỡ, xua tan đi mọi buồn tủi. Dù chỉ mặc những bộ quần áo cũ kỹ, vá víu và luôn lấm lem bụi tro vì phải làm việc vất vả, Lọ Lem vẫn toát lên một vẻ đẹp dịu dàng, thánh thiện.</p><p>Điều khiến em cảm phục nhất ở Lọ Lem là sự kiên cường, lạc quan và lòng tốt của nàng. Dù bị đối xử bất công, nàng không hề oán trách mà vẫn vui vẻ ca hát, làm việc. Nàng còn có tài nấu ăn ngon và khéo tay may vá. Khi được bà tiên giúp đỡ đến dự vũ hội, Lọ Lem đã thực sự tỏa sáng với vẻ đẹp lộng lẫy trong chiếc váy xanh bồng bềnh và đôi giày thủy tinh. Nàng đã chinh phục trái tim hoàng tử bằng chính vẻ đẹp tâm hồn và sự duyên dáng của mình.</p><p>Câu chuyện về Lọ Lem mang đến cho em bài học về lòng tốt, sự kiên trì và niềm tin vào tương lai. Dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, chỉ cần giữ vững những phẩm chất tốt đẹp, chúng ta sẽ luôn tìm thấy hạnh phúc và được đền đáp xứng đáng.</p><p><br/></p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:50:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687362031</guid>
      </item>
      <item>
         <title>ĐẶNG GIA HÂN</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687362092</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu chuyện Sự tích cây vú sữa có một kết thúc mở để cho em được tự tưởng tượng tiếp về những việc xảy ra sau này. Em thường tưởng tượng ra cảnh cậu bé sau khi ăn trái vú sữa, mệt quá liền ngủ thiếp đi dưới gốc cây. Trong giấc mơ, cậu gặp một bà tiên có nụ cười hiền hậu. Bà chỉ cho cậu cách để giúp mẹ trở về, đó chính là chăm sóc cho vườn cây trong nhà cho đến khi cây nào cũng ra hoa kết trái. Tỉnh giấc, cậu bé liền bắt tay vào việc chăm sóc khu vườn. Trước đây cậu lười biếng, ham chơi bao nhiêu thì bây giờ lại chăm chỉ, cần cù bấy nhiêu. Ngày ngày cậu làm cỏ, xới đất, tưới nước, tỉa cành, bắt sâu chăm sóc cho cây cối trong khu vườn. Trời có nắng to, cậu thấp thỏm đi gánh nước dưới sông về tưới cho cây. Trời có mưa to, cậu lại ra vào đào rãnh cho cây không bị ngập. Rồi lại dựng giàn để đỡ cho các nhánh cây không bị gãy đổ. Cần mẫn suốt một năm trời, cuối cùng cây nào trong vườn nhà cậu cũng trổ bông, đậu quả. Riêng cây vú sữa ở trước sân thì chỉ có duy nhất một quả lớn. Khi quả rụng xuống rồi nứt đôi, đã tỏa ra một làn khói tím biếc. Từ trong làn khói, mẹ dịu hiền của cậu bé bước ra. Sung sướng vô cùng, cậu bé liền chạy lại và ôm chầm lấy mẹ. Cậu nghẹn ngào không nói nên lời, chỉ dụi đầu mình vào lòng mẹ rồi khóc, để cho những nỗi nhớ nhung bao ngày qua cứ thế dâng trào. Đối với em, đó là kết thúc tuyệt vời nhất cho câu chuyện cổ tích này.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:50:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687362092</guid>
      </item>
      <item>
         <title>thu an</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687362598</link>
         <description><![CDATA[<p>Anh Khoai là một chàng trai nghèo, mồ côi, phải đi làm thuê để kiếm sống. Anh đến làm công cho một lão phú ông giàu có nhưng nổi tiếng keo kiệt và độc ác. Lão phú ông hứa hẹn: "Con chịu khó làm lụng giúp ta ba năm, ta sẽ gả con gái ta cho". Tin lời lão, anh Khoai ra sức làm việc ngày đêm, không quản ngại vất vả.</p><p>Hết ba năm, anh Khoai vui mừng đến gặp phú ông đòi thực hiện lời hứa. Nhưng lão phú ông đã có ý định gả con gái cho một tên nhà giàu khác. Để nuốt lời, lão đưa ra một yêu cầu oái oăm: "Ngươi phải tìm và chặt cho được một cây tre có đủ một trăm đốt, rồi vác về đây. Làm được thì ta gả con gái cho."</p><p>Anh Khoai bàng hoàng, biết mình bị lừa vì làm gì có cây tre nào dài một trăm đốt. Anh ngồi khóc nức nở bên bờ ruộng. Đúng lúc đó, Bụt hiện lên, thương xót hoàn cảnh của anh Khoai. Bụt chỉ cho anh cách: chặt đủ một trăm đốt tre rời, rồi đọc câu thần chú <strong>"Khắc nhập, khắc nhập!"</strong> để nối chúng lại thành một cây tre duy nhất, và <strong>"Khắc xuất, khắc xuất!"</strong> để tách chúng ra.</p><p>Anh Khoai làm theo lời Bụt, vác cây tre trăm đốt về nhà phú ông. Lúc này, phú ông đang tổ chức đám cưới linh đình cho con gái với tên nhà giàu kia. Thấy anh Khoai mang về được cây tre, lão phú ông ngạc nhiên nhưng vẫn cố gắng lừa anh vác tre vào nhà.</p><p>Khi mọi người xúm lại xem, anh Khoai đọc câu "Khắc xuất, khắc xuất!", cây tre bung ra thành hàng trăm mảnh. Lão phú ông và tên nhà giàu háo hức muốn xem xét kỹ hơn, bèn túm lấy các đốt tre. Nhanh trí, anh Khoai liền đọc câu thần chú <strong>"Khắc nhập, khắc nhập!"</strong> lần nữa. Lập tức, lão phú ông và tên nhà giàu bị dính chặt vào nhau, không sao gỡ ra được, đau đớn van xin.</p><p>Cả làng chứng kiến sự việc đều hiểu rõ bộ mặt tham lam, độc ác của phú ông. Lão đành phải quỳ lạy van xin anh Khoai tha thứ và đồng ý gả con gái cho anh. Anh Khoai đọc thần chú "Khắc xuất, khắc xuất!" để giải thoát cho họ, rồi tổ chức đám cưới với người mình yêu.</p><p>Câu chuyện ca ngợi phẩm chất thật thà, chất phác của anh Khoai, đồng thời thể hiện niềm tin mãnh liệt của nhân dân lao động vào sự công bằng, rằng cái thiện luôn chiến thắng cái ác và người tốt sẽ được hưởng hạnh phúc.</p><p><br></p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:50:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687362598</guid>
      </item>
      <item>
         <title>phúc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687363987</link>
         <description><![CDATA[<p><a rel="noopener noreferrer nofollow" class="qihome_tieude" href="https://mndothiviethung.longbien.edu.vn/khoi-lon/c/7693"><strong>Khối lớn</strong></a></p><p><strong>Truyện : Cô bé quàng khăn đỏ</strong></p><p>Thứ năm, 2/5/2019, 0:0</p><p>Lượt đọc: 3271</p><p><strong>Cô bé quàng khăn đỏ</strong></p><p>Ngày xửa, ngày xưa, có một cô bé thường hay quàng chiếc khăn màu đỏ, vì vậy, mọi người gọi cô là cô bé quàng khăn đỏ. Một hôm, mẹ cô bảo cô mang bánh sang biếu bà ngoại. Trước khi đi, mẹ cô dặn:</p><p>– Con đi thì đi đường thẳng, đừng đi đường vòng qua rừng mà chó sói ăn thịt con đấy. Trên đường đi, cô thấy đường vòng qua rừng có nhiều hoa, nhiều bướm, không nghe lời mẹ dặn, cô tung tăng đi theo đường đó. Đi được một quãng thì gặp Sóc, Sóc nhắc:</p><p>– Cô bé quàng khăn đỏ ơi, lúc nãy tôi nghe mẹ cô dặn đi đường thẳng, đừng đi đường vòng cơ mà. Sao cô lại đi đường này?</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cô bé không trả lời Sóc. Cô cứ đi theo đường vòng qua rừng. Vừa đi, cô vừa hái hoa, bắt bướm. Vào đến cửa rừng thì cô gặp chó sói. Con chó sói rất to đến trước mặt cô. Nó cất giọng ồm ồm hỏi:</p><p>– Này, cô bé đi đâu thế?</p><p>Nghe chó sói hỏi, cô bé quàng khăn đỏ sợ lắm, nhưng cũng đành bạo dạn trả lời:</p><p>– Tôi đi sang nhà bà ngoại tôi.</p><p>Nghe cô bé nói đi sang bà ngoại, chó sói nghĩ bụng: À, thì ra nó lại còn có bà ngoại nữa, thế thì mình phải ăn thịt cả hai bà cháu. Nghĩ vậy nên chó sói lại hỏi:</p><p>– Nhà bà ngoại cô ở đâu?</p><p>– Ở bên kia khu rừng. Cái nhà có ống khói đấy, cứ đẩy cửa là vào được ngay.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nghe xong, chó sói bỏ cô bé quàng khăn đỏ ở đấy rồi chạy một mạch đến nhà bà ngoại cô bé. Nó đẩy cửa vào vồ lấy bà cụ rồi nuốt chửng ngay vào bụng. Xong xuôi, nó lên giường nằm đắp chăn giả là bà ngoại ốm.</p><p>Lúc cô bé quàng khăn đỏ đến, cô thấy chó sói đắp chăn nằm trên giường, cô tưởng “bà ngoại” bị ốm thật, cô hỏi:</p><p>– Bà ơi! Bà ốm đã lâu chưa?</p><p>Sói không đáp giả vờ rên hừ… hừ…</p><p>– Bà ơi, mẹ cháu bảo mang bánh sang biếu bà.</p><p>– Thế à, thế thì bà cám ơn cháu và mẹ cháu. Cháu ngoan quá. Cháu lại đây với bà.</p><p>Cô bé quàng khăn đỏ chạy ngay đến cạnh giường, nhưng cô ngạc nhiên lùi lại hỏi;</p><p>– Bà ơi! Sao hôm nay tai bà dài thế?</p><p>– Tai bà dài để bà nghe cháu nói được rõ hơn. Chó sói đáp</p><p>– Thế còn mắt bà, sao hôm nay mắt bà to thế?</p><p>– Mắt bà to để bà nhìn cháu được rõ hơn.</p><p>Chưa tin, cô bé quàng khăn đỏ lại hỏi:</p><p>– Thế còn mồm bà, sao hôm nay mồm bà to thế?</p><p>– Mồm bà to để bà ăn thịt cháu đấy.</p><p>Sói nói xong liền nhảy ra khỏi giường, nuốt chửng em bé Khăn Đỏ đáng thương.</p><p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Sói đã no nê lại nằm xuống giường ngủ ngáy o o. May sao, lúc đó bác thợ săn đi ngang thấy thế. Bác giơ súng lên định bắn. Nhưng bác chợt nghĩ ra là chắc sói đã ăn thịt bà lão, và tuy vậy vẫn còn có cơ cứu bà. Bác nghĩ không nên bắn mà nên lấy kéo rạch bụng con sói đang ngủ ra. Vừa rạch được vài mũi thì thấy chiếc khăn quàng đỏ chóe, rạch được vài mũi nữa thì cô bé nhảy ra kêu:</p><p>– Trời ơi! Cháu sợ quá! Trong bụng sói, tối đen như mực. Bà lão cũng còn sống chui ra, thở hổn hển. Khăn đỏ vội đi nhặt đá to nhét đầy bụng sói. Sói tỉnh giấc muốn nhảy lên, nhưng đá nặng quá, nó ngã khuỵu xuống, lăn ra chết.</p><p>Từ dạo ấy, cô bé quàng khăn đỏ không bao giờ dám làm sai lời mẹ dặn.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:51:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687363987</guid>
      </item>
      <item>
         <title>phạm quang minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687368236</link>
         <description><![CDATA[<p>Ngày xưa, có hai mẹ con sống với nhau trong một ngôi nhà nhỏ. Người mẹ rất hiền và thương con hết mực. Bà làm lụng vất vả để nuôi con khôn lớn. Nhưng cậu bé lại rất bướng bỉnh và thường hay giận dỗi. Có lần chỉ vì mẹ không chiều ý mình, cậu đã bỏ nhà đi.</p><p>Mẹ cậu buồn lắm. Ngày nào mẹ cũng đứng trước cửa ngóng ra đường, hy vọng con sẽ trở về. Mỗi ngày trôi qua, mẹ càng gầy đi vì nhớ thương con. Cuối cùng, do quá buồn và kiệt sức, mẹ đã ngã xuống và không bao giờ tỉnh dậy nữa.</p><p>Một thời gian sau, cậu bé lang thang khắp nơi, đói rét và nhớ mẹ. Cậu quyết định quay về. Khi về đến nhà, cậu không thấy mẹ đâu. Cậu gọi mãi, gọi mãi nhưng không ai trả lời. Cậu òa khóc nức nở.</p><p>Bất chợt, cậu phát hiện bên hiên nhà mọc lên một cây lạ. Cây có những chiếc lá xanh mát và những trái tròn trông rất đẹp. Cậu hái một quả rồi cắn thử. Từ trong quả chảy ra dòng sữa trắng ngọt ngào, làm cậu nhớ ngay đến vòng tay ấm áp của mẹ.</p><p>Cậu bé hiểu rằng cây ấy chính là mẹ hóa thành, vẫn muốn nuôi dưỡng cậu dù đã rời xa trần gian. Cậu ôm lấy thân cây mà khóc và hứa sẽ không bao giờ bỏ đi nữa.</p><p>Từ đó, người ta gọi cây ấy là <strong>cây vú sữa</strong>, để nhớ về tình mẹ bao la và không gì có thể thay thế được.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:54:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687368236</guid>
      </item>
      <item>
         <title>bình an</title>
         <author>NguyenNgocNhuQuynh4a2hvt</author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687369075</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Viết đoạn văn tưởng tượng lớp 4 Mẫu 8</strong></p><p>Câu chuyện Cô bé Lọ Lem là câu chuyện cổ tích đầu tiên mà em được đọc. Vừa đọc truyện, em vừa thỏa sức tưởng tượng về các nhân vật, các lâu đài ở trong truyện. Em thích nhất, là cảnh nàng Lọ Lem khiêu vũ cùng với hoàng tử trong bữa tiệc. Đó là một sàn nhảy rộng rãi ở chính giữa lâu đài, với ánh sáng lấp lánh đến từ các ngọn nến lung linh treo trên trần nhà và dọc theo cầu thang. Tất cả các thành viên tham gia đêm tiệc sẽ dồn về xung quanh để lộ phần sân trung tâm rộng rãi. Ở đó, nàng công chúa Lọ Lem xinh đẹp đang thực hiện các bước khiêu vũ thật uyển chuyển. Nàng có mái tóc vàng óng được búi cao gọn gàng, đầu đội chiếc vương miện lấp lánh. Chiếc váy mà nàng mặc có màu xanh dương, bồng bềnh nhờ nhiều lớp voan. Mỗi khi nàng xoay tròn cứ như một nàng tiên hoa đang khiêu vũ. Chàng hoàng tử sẽ bước ra từ góc sân khấu, từ tốn mời nàng công chúa xinh đẹp nhảy cùng mình. Xung quanh họ có rất nhiều khách mời, nhưng dường như họ chỉ nhìn thấy nhau mà thôi. Hình ảnh lãng mạn ấy do chính em tưởng tượng ra và lúc nào cũng thích thú khi nghĩ về nó.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:54:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687369075</guid>
      </item>
      <item>
         <title>ngọc hân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687369677</link>
         <description><![CDATA[<p>Chuyện cổ tích Sự tích cây vú sữa kết thúc với hình ảnh cậu bé ăn được trái vú sữa có vị ngọt của sữa mẹ mà rưng rưng xung động. Điều đó khiến em vừa vui lại vừa buồn, nên đã mong muốn có một kết thúc hạnh phúc hơn cho cậu bé ấy. Em tưởng tượng cậu bé sau khi nếm thử trái vú sữa, thì thấy rất ngon, nên liền đem trái chín đi chia sẻ với mọi người. Từ hôm đó, ngoài việc dọn dẹp nhà cửa, học bài, cậu còn chăm sóc cho cây rất chu đáo. Tối tối, cậu bé ngồi bên gốc cây nhớ về mẹ mà bật khóc nức nở, đến khi mệt thì thiếp đi lúc nào không hay. Thấy được tấm lòng của cậu bé, một bà tiên đã xuất hiện và ban cho cậu bé một điều ước. Ngay lập tức, cậu bé ước có mẹ trở về với mình. Thế là trong ánh mắt mong chờ của cậu bé, cây vú sữa rung rinh cành lá, rơi xuống một quả vú sữa rất lớn. Từ trong đó, người mẹ dịu dàng của cậu bước ra. Quá đỗi vui sướng, cậu bé vội ôm chầm lấy mẹ, hai bàn tay siết chặt như sợ mẹ rời đi mất. Từ ngày hôm đó, ngôi nhà nhỏ lại rộn ràng tiếng cười, còn cậu bé ấy thì lúc nào cũng ngoan ngoãn, vâng lời, không để mẹ phải buồn nữa.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:55:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687369677</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thành</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687370319</link>
         <description><![CDATA[<p>Câu chuyện “Cây khế” kể về hai anh em mồ côi. Khi chia gia tài, người anh tham lam chiếm hết ruộng vườn, nhà cửa và chỉ để lại cho người em một túp lều nhỏ cùng cây khế. Người em hiền lành chăm sóc cây mỗi ngày, đến mùa cây sai quả thì một con chim lạ bay đến ăn và nói: <em>“Ăn một quả, trả cục vàng, mang túi ba gang mà đựng.”</em> Chim đưa người em đến đảo vàng, cậu chỉ lấy vừa đủ bỏ vào túi nhỏ rồi trở về. Nhờ vậy cuộc sống trở nên khá giả nhưng cậu vẫn sống hiền hậu.</p><p>Thấy em giàu lên, người anh nổi lòng tham, đổi lấy cây khế và may một chiếc túi thật to. Khi chim đưa anh ta đến đảo, anh ta tham lam lấy quá nhiều vàng khiến túi nặng quá mức. Trên đường bay về, chim không chịu nổi và buông anh ta xuống biển. Người em thì tiếp tục sống bình yên, còn câu chuyện để lại bài học về lòng tham và sự lương thiện.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads-usc1.storage.googleapis.com/4761805400/b8e0878fe1b1615f87b8050174181a6e/images__1_.jpg" />
         <pubDate>2025-11-18 01:55:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687370319</guid>
      </item>
      <item>
         <title>quỳnh anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687374438</link>
         <description><![CDATA[<p>Em đã đọc nhiều truyện cổ tích của thế giới nhưng em vẫn ấn tượng với truyện Cô bé Lọ Lem. Nàng Lọ Lem trong truyện thật xinh đẹp, dịu hiền và rất nết na. Cô nàng đã có quãng thời gian dài khổ cực để tìm tới một hạnh phúc trọn vẹn.</p><p>Lọ Lem thật xinh đẹp! Dáng người nàng nhỏ nhắn, dong dỏng cao. Khuôn mặt trái xoan, thanh tú nổi bật, nước da trắng hồng, mịn màng. Đôi mắt đen láy, sáng long lanh ẩn dưới hàng lông mi uốn cong tự nhiên càng làm tăng vẻ quyến rũ của đôi mắt. Hàng lông mày lá liễu dài, cong càng làm tăng vẻ tự nhiên của đôi mắt quyến rũ ấy. Chiếc mũi dọc dừa cao điểm vẻ đẹp cho khuôn mặt của nàng. Đôi môi mềm, đầy đặn, bóng như vừa được bôi một lớp son mỏng. Hàm răng trắng, đều đặn cứ lấp ló giữa hai vành môi, ẩn giấu một vẻ đẹp nền nã. Mái tóc đen, óng mượt xoã ngang vai. Thường ngày Lọ Lem chỉ mặc một bộ đổ rách rưới, vá chằng vá đụp để lau dọn nhà cửa. Khuôn mặt của Lọ Lem xinh xắn vậy mà lại luôn bị lem luốc bởi cô phải quét dọn nơi xó nhà hay gác xép bẩn thỉu. Chính vì bộ dạng lem luốc nên cô mới bị gọi tên là Lọ Lem. Lọ Lem rất chăm chỉ, luôn dọn dẹp luôn chân luôn tay. Cô rất hay lam hay làm. Lọ Lem có tính nết thật tốt đẹp: hiền dịu, nết na, chăm chỉ – những đức tính, phẩm chất tốt đẹp nhất của người phụ nữ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:57:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687374438</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ Trường An</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687374779</link>
         <description><![CDATA[<p><br>Từ nhỏ, em đã rất thích những câu chuyện cổ tích, và trong số đó, chuyện <strong>cây tre trăm đốt</strong> luôn khiến em tò mò mỗi khi nhớ đến.</p><p><br>Trong một giấc mơ lạ, em thấy mình đứng giữa cánh đồng tre xanh. Chàng trai nghèo đang buồn bã vì bị phú ông thất hứa. Bất ngờ, một cây tre lớn phát sáng hiện ra và nói rằng nó chỉ giúp người lương thiện. Cây tre tách thành trăm đốt lấp lánh, và khi chàng trai cất tiếng “<strong>Khắc nhập!</strong>”, chúng lập tức ghép lại thành một thân tre dài kỳ diệu. Với tiếng “<strong>Khắc xuất!</strong>”, chúng lại rời ra nhẹ nhàng như phép màu. Em còn thấy cả khu rừng sáng lên như có hàng nghìn đom đóm tụ lại chúc phúc cho chàng trai. Không khí quanh cây tre trở nên ấm áp lạ thường, như thể đất trời cũng đứng về phía người hiền. Chàng trai run run vì xúc động, còn em thì cũng cảm nhận được niềm vui lan tỏa từ ánh sáng kỳ diệu ấy. Trên đường về, cây tre phát ra tiếng ngân vang, như muốn khuyến khích chàng trai mạnh mẽ đòi lại công bằng. Những bước chân của anh trở nên vững vàng hơn, tràn đầy niềm tin. Mang bảo vật ấy về làng, chàng trai chỉ cần thốt lên “<strong>Khắc nhập!</strong>” là phú ông dính chặt vào thân tre, không thể chối tội. Đến khi ông ta biết hối lỗi, chàng trai mới nói “<strong>Khắc xuất!</strong>” và mọi việc trở lại đúng lẽ.</p><p><br>Tỉnh dậy sau giấc mơ, em vẫn nhớ mãi câu chuyện ấy như một bài học rằng điều thiện và sự thật thà luôn đem lại kết quả tốt đẹp.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:58:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687374779</guid>
      </item>
      <item>
         <title>hùng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687376156</link>
         <description><![CDATA[<p>Mùa hè năm ấy, khi những bông hoa phượng nở rộ rực rỡ, tôi được ba mẹ cho đi du lịch Đà Lạt. Nơi đây không chỉ có khí hậu mát mẻ, cảnh quan thơ mộng mà còn là nơi lưu giữ một truyền thuyết kỳ bí về chú bé Rồng.</p><p>Theo lời kể của người dân địa phương, vào thuở xa xưa, có một chú bé Rồng sống trong hang động bí mật trên đỉnh núi Langbiang. Chú bé Rồng có thân hình màu xanh ngọc bích, đôi mắt long lanh toả sáng và khả năng bay lượn trên bầu trời. Chú bé Rồng rất hiền lành, tốt bụng và luôn âm thầm giúp đỡ người dân trong những lúc khó khăn.</p><p>Một ngày nọ, một con quỷ dữ xuất hiện gieo rắc nỗi kinh hoàng cho người dân Đà Lạt. Quỷ dữ to lớn, hung hãn, phun ra lửa và tàn phá mọi thứ. Người dân vô cùng sợ hãi, không biết phải làm gì để chống lại con quỷ dữ. Lúc này, chú bé Rồng dũng cảm quyết tâm tiêu diệt con quỷ dữ để bảo vệ người dân.</p><p>Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Chú bé Rồng dùng sức mạnh phi thường của mình để chống lại con quỷ dữ. Cuối cùng, sau bao nỗ lực, chú bé Rồng đã chiến thắng và tiêu diệt con quỷ dữ. Người dân Đà Lạt vô cùng biết ơn và ca ngợi chú bé Rồng như một vị anh hùng</p><p>Để tưởng nhớ công ơn của chú bé Rồng, người dân đã lập đền thờ trên đỉnh núi Langbiang. Ngôi đền uy nghi, tráng lệ và là điểm đến thu hút du khách khi đến Đà Lạt.</p><p>Đứng trước đền thờ chú bé Rồng, tôi cảm thấy vô cùng xúc động và lòng tràn đầy niềm tự hào. Hình ảnh chú bé Rồng dũng cảm, tốt bụng đã trở thành biểu tượng cho tinh thần quật cường và ý chí chiến thắng của người dân Đà Lạt.</p><p>Chuyến du lịch Đà Lạt đã cho tôi biết thêm về một truyền thuyết kỳ bí và ý nghĩa. Hình ảnh chú bé Rồng sẽ mãi là một kỷ niệm đẹp đẽ trong tâm trí tôi.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:58:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687376156</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngan </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687377832</link>
         <description><![CDATA[<p>Sau khi khép lại câu chuyện Cây khế, em vẫn nghĩ ngợi mãi về nhân vật người anh trai trong câu chuyện. Em đã tự tưởng tượng rằng có lẽ anh ta đã được sóng biển đưa vào bờ, may mắn sống sót.</p><p><br/></p><p> Tai nạn đó cũng khiến anh ta nhận ra sai lầm của mình và quyết tâm sửa chữa. Khi trở về nhà, anh ta bắt đầu tu chí làm ăn, cố gắng giúp đỡ mọi người. Ngày ngày, anh ta mang khế ra chợ bán, rồi về nhà làm ruộng. Lúc khác thì lên rừng đốn củi, rồi đi mò cua bắt ốc. Cuộc sống tuy vất vả, khó khăn nhưng anh ta vẫn thấy vui lạ thường. Lúc này, anh ta chợt nhận ra bản thân đã phí hoài cả nửa đời mình cho những tham vọng xấu xa. Cuối cùng, khi người dân trong làng đã thay đổi hoàn toàn cái nhìn về người anh, anh ta sẽ lấy hết can đảm, trở về gặp mặt và xin lỗi người em trai của mình.</p><p><br/></p><p> Từ đó, hai anh em lại sống thân thiết, gần gũi và hạnh phúc với nhau như lúc cha còn sống. Kết thúc ấy với em mới thật sự là một kết thúc có hậu và đáng quý.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 01:59:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687377832</guid>
      </item>
      <item>
         <title>lâm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687401038</link>
         <description><![CDATA[<p>Truyện "Cây khế" kể về hai anh em người em hiền lành được chia một cây khế và người anh tham lam chiếm hết tài sản. <strong><mark>Người em được chim thần ăn khế trả vàng và trở nên giàu có, sống sung túc</mark></strong>, chia sẻ với người nghèo. Người anh ích kỷ vì lòng tham đã đòi đổi lấy cây khế của em, nhưng vì ôm quá nhiều vàng đã bị rơi xuống biển chết.&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 02:10:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687401038</guid>
      </item>
      <item>
         <title>như ý</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687425480</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong những nàng công chúa của thế giới cổ tích, em yêu thích nhất là nàng công chúa Bạch Tuyết trong câu chuyện Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn. Khi đọc truyện, em thích nhất là tự tưởng tượng ra những hành động của nàng công chúa trong câu chuyện. Em tự vẽ cho mình một nàng Bạch Tuyết riêng trong thế giới của mình. Ở đó, nàng Bạch Tuyết là một cô bé có vóc dáng nhỏ nhắn và đáng yêu. Cô có nước da trắng ngần như tuyết, mái tóc đen tuyền bồng bềnh như chiếc kẹo bông gòn. Khuôn mặt của cô có hình trái xoan, nổi bật với đôi mắt len láy, trong veo như nước hồ mùa thu. Hai cái má thì phúng phính hơi hơi ửng hồng. Và đôi mồi thì đỏ như trái dâu tây chín mọng. Bạch Tuyết đi lại, chạy nhảy rất nhanh nhẹn và uyển chuyển. Em thường tưởng tượng cảnh cô ấy ngồi bên hồ nước, ca hát vui vẻ cùng chim chóc trong khu rừng. Lúc ấy, trông Bạch Tuyết chẳng khác gì nàng công chúa của rừng sâu.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-11-18 02:22:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3687425480</guid>
      </item>
      <item>
         <title>nguyễn quang minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828347692</link>
         <description><![CDATA[<p>Nhân dịp chào mừng ngày 22 tháng 12 – ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam, trường em đã tổ chức cho học sinh đi thăm nghĩa trang liệt sĩ của địa phương. Đây là một buổi trải nghiệm vô cùng ý nghĩa, để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc.</p><p>Sáng hôm đó, chúng em có mặt tại trường từ rất sớm trong trang phục gọn gàng, chỉnh tề. Ai cũng mang theo tâm trạng trang nghiêm và thành kính. Sau khi tập trung đầy đủ, thầy cô dẫn chúng em đến nghĩa trang liệt sĩ. Không gian nơi đây yên tĩnh, trang nghiêm với những hàng bia mộ thẳng tắp, khiến em cảm thấy xúc động ngay từ khi bước vào.</p><p>Mở đầu buổi lễ, chúng em xếp hàng ngay ngắn, lắng nghe thầy cô giới thiệu về ý nghĩa của ngày 22 tháng 12 và sự hy sinh to lớn của các anh hùng liệt sĩ. Tiếp đó, toàn thể thầy cô và học sinh dành một phút mặc niệm để tưởng nhớ những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Trong khoảnh khắc ấy, em cảm nhận rõ sự thiêng liêng và lòng biết ơn dâng lên trong tim.</p><p>Sau phần lễ, chúng em bắt đầu dọn dẹp khuôn viên nghĩa trang. Mỗi bạn một việc: người nhổ cỏ, người quét lá, người lau bia mộ. Em cùng các bạn cẩn thận lau từng tấm bia, đọc những dòng tên khắc trên đó mà thấy nghẹn ngào. Dù không biết rõ từng người, nhưng em hiểu rằng họ đã hy sinh tuổi xuân của mình để bảo vệ đất nước.</p><p>Cuối buổi, chúng em thắp hương lên từng phần mộ. Làn khói hương bay lên trong không gian tĩnh lặng như mang theo lòng thành kính của chúng em gửi đến các liệt sĩ. Em thầm hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống có ích để xứng đáng với sự hy sinh ấy.</p><p>Buổi trải nghiệm thăm nghĩa trang liệt sĩ nhân ngày 22 tháng 12 đã giúp em hiểu hơn về truyền thống yêu nước và lòng biết ơn. Đây sẽ mãi là một kỷ niệm đáng nhớ, nhắc nhở em phải trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-17 07:38:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828347692</guid>
      </item>
      <item>
         <title>VIẾT BÀI VĂN CHỦ ĐỀ 22/12</title>
         <author>trankimoanhhvt</author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828347871</link>
         <description><![CDATA[<p>V1: VIẾT VÀO VỞ</p><p>V2; NỘP PADLET</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-17 07:39:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828347871</guid>
      </item>
      <item>
         <title>nguyễn quang minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828349301</link>
         <description><![CDATA[<p>Nhân dịp chào mừng ngày 22 tháng 12 – ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam, trường em đã tổ chức cho học sinh đi thăm nghĩa trang liệt sĩ của địa phương. Đây là một buổi trải nghiệm vô cùng ý nghĩa, để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc.</p><p>Sáng hôm đó, chúng em có mặt tại trường từ rất sớm trong trang phục gọn gàng, chỉnh tề. Ai cũng mang theo tâm trạng trang nghiêm và thành kính. Sau khi tập trung đầy đủ, thầy cô dẫn chúng em đến nghĩa trang liệt sĩ. Không gian nơi đây yên tĩnh, trang nghiêm với những hàng bia mộ thẳng tắp, khiến em cảm thấy xúc động ngay từ khi bước vào.</p><p>Mở đầu buổi lễ, chúng em xếp hàng ngay ngắn, lắng nghe thầy cô giới thiệu về ý nghĩa của ngày 22 tháng 12 và sự hy sinh to lớn của các anh hùng liệt sĩ. Tiếp đó, toàn thể thầy cô và học sinh dành một phút mặc niệm để tưởng nhớ những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Trong khoảnh khắc ấy, em cảm nhận rõ sự thiêng liêng và lòng biết ơn dâng lên trong tim.</p><p>Sau phần lễ, chúng em bắt đầu dọn dẹp khuôn viên nghĩa trang. Mỗi bạn một việc: người nhổ cỏ, người quét lá, người lau bia mộ. Em cùng các bạn cẩn thận lau từng tấm bia, đọc những dòng tên khắc trên đó mà thấy nghẹn ngào. Dù không biết rõ từng người, nhưng em hiểu rằng họ đã hy sinh tuổi xuân của mình để bảo vệ đất nước.</p><p>Cuối buổi, chúng em thắp hương lên từng phần mộ. Làn khói hương bay lên trong không gian tĩnh lặng như mang theo lòng thành kính của chúng em gửi đến các liệt sĩ. Em thầm hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống có ích để xứng đáng với sự hy sinh ấy.</p><p>Buổi trải nghiệm thăm nghĩa trang liệt sĩ nhân ngày 22 tháng 12 đã giúp em hiểu hơn về truyền thống yêu nước và lòng biết ơn. Đây sẽ mãi là một kỷ niệm đáng nhớ, nhắc nhở em phải trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-17 07:40:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828349301</guid>
      </item>
      <item>
         <title>phương anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828353120</link>
         <description><![CDATA[<p>Một buổi sáng tháng mười hai, khi làn gió đông khẽ chạm vào từng tán lá, trường em tổ chức chuyến đi thăm nghĩa trang liệt sĩ nhân dịp chào mừng ngày 22/12. Không khí háo hức ban đầu dần nhường chỗ cho sự trang nghiêm khi chúng em đặt chân đến nơi.</p><p>Trước mắt em là một không gian tĩnh lặng và thiêng liêng. Những hàng bia mộ trắng xếp thẳng tắp, lặng lẽ dưới bóng cây xanh, như đang kể lại những câu chuyện về một thời chiến tranh gian khổ. Trong buổi lễ dâng hương, làn khói mỏng bay lên, quyện vào không gian, khiến lòng em chợt dâng lên niềm xúc động khó tả. Em cúi đầu, thầm biết ơn những con người đã hy sinh cả tuổi xuân để bảo vệ Tổ quốc.</p><p>Sau lễ tưởng niệm, chúng em tỏa đi thắp hương từng phần mộ và cùng nhau quét dọn, lau chùi bia đá. Những việc làm nhỏ bé ấy bỗng trở nên thật ý nghĩa. Đặc biệt, khi nhìn những ngôi mộ chỉ ghi dòng chữ “Liệt sĩ vô danh”, tim em như chùng lại. Các anh đã ra đi mà không để lại tên tuổi, nhưng công lao thì mãi mãi được khắc ghi trong lòng dân tộc.</p><p>Chuyến đi khép lại, nhưng dư âm vẫn còn đọng lại trong em. Em hiểu rằng cuộc sống hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương. Từ đó, em tự nhủ phải sống tốt hơn, học tập chăm chỉ hơn để xứng đáng với sự hy sinh cao cả ấy.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-17 07:42:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828353120</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Nguyên Hạnh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828353795</link>
         <description><![CDATA[<p>Nhân dịp chào mừng ngày 22/12 – Ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam, lớp em đã có một buổi trải nghiệm ý nghĩa tại nghĩa trang liệt sĩ. Chuyến đi không chỉ giúp chúng em hiểu thêm về lịch sử mà còn bồi đắp lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh vì Tổ quốc.<br>Sáng hôm đó, chúng em tập trung tại trường từ rất sớm trong trang phục chỉnh tề. Trên đường đến nghĩa trang, cô giáo kể cho chúng em nghe về truyền thống vẻ vang của quân đội và những câu chuyện cảm động về các anh hùng liệt sĩ. Khi đến nơi, không gian yên tĩnh và trang nghiêm khiến ai cũng tự giác giữ im lặng. Những hàng mộ trắng xếp ngay ngắn gợi lên trong em niềm xúc động sâu sắc. Chúng em xếp hàng làm lễ dâng hương, từng nén hương được thắp lên như thay cho lời tri ân chân thành. Đặc biệt, khi nhìn thấy những ngôi mộ chưa ghi tên, em càng cảm nhận rõ hơn sự hy sinh thầm lặng mà to lớn của các liệt sĩ. Sau lễ dâng hương, chúng em cùng nhau dọn dẹp khuôn viên nghĩa trang, nhổ cỏ, quét lá, lau bia mộ. Mỗi việc làm tuy nhỏ nhưng đều thể hiện lòng kính trọng và biết ơn.<br>Kết thúc buổi trải nghiệm, em cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào. Chuyến đi đã giúp em hiểu hơn về giá trị của hòa bình hôm nay và nhắc nhở em phải cố gắng học tập, rèn luyện để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước. Đây sẽ mãi là một kỷ niệm đáng nhớ trong quãng đời học sinh của em.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-17 07:43:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828353795</guid>
      </item>
      <item>
         <title>phạm bình an</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828354511</link>
         <description><![CDATA[<p>Hôm nay, trong không khí trang nghiêm và đầy ý nghĩa của ngày 22/12 – ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam, em rất vinh dự được đại diện cho các bạn học sinh phát biểu cảm nghĩ của mình. Đây là dịp để chúng em bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc tới các thế hệ cha anh đã anh dũng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.</p><p>Nhân dịp này, em xin chia sẻ về lần em được cùng gia đình đến thăm mộ chú liệt sĩ – một kỷ niệm đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Khi đặt chân đến nghĩa trang, em cảm nhận được không khí yên tĩnh và trang nghiêm. Những hàng bia mộ thẳng tắp khiến em không khỏi xúc động và tự hào.</p><p>Em cùng gia đình dọn dẹp phần mộ, thắp những nén hương thơm và cúi đầu tưởng niệm. Trong khoảnh khắc ấy, em cảm nhận rõ hơn sự hy sinh lớn lao của chú. Dù em chưa từng gặp chú khi còn sống, nhưng qua lời kể của người thân, em biết chú là một người dũng cảm, giàu lòng yêu nước, luôn sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ quê hương.</p><p>Đứng trước mộ chú, em càng thấm thía rằng cuộc sống hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của các thế hệ đi trước. Điều đó khiến em tự nhủ phải cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức và sống có trách nhiệm hơn.</p><p>Rời nghĩa trang, trong lòng em vẫn còn đọng lại nhiều cảm xúc khó tả – vừa biết ơn, vừa tự hào. Ngày 22/12 vì thế trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết đối với em. Em xin hứa sẽ cố gắng học tập và rèn luyện để trở thành người có ích, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của các anh hùng liệt sĩ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-17 07:43:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828354511</guid>
      </item>
      <item>
         <title>lam</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828354657</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong cuộc sống, có những chuyến đi không chỉ mang lại niềm vui mà còn để lại trong lòng ta nhiều cảm xúc sâu sắc. Đối với em, chuyến đi viếng nghĩa trang liệt sĩ cùng thầy cô và các bạn là một kỷ niệm như thế.</p><p>Hôm ấy, vào một buổi sáng trong lành, đoàn trường em tổ chức đến thăm nghĩa trang liệt sĩ của địa phương. Ngay từ cổng vào, em đã cảm nhận được không khí trang nghiêm và yên tĩnh. Những hàng cây xanh rì rào trong gió như đang thì thầm kể lại những câu chuyện của quá khứ. Các ngôi mộ được xếp ngay ngắn, thẳng tắp, mỗi bia mộ đều khắc tên của những người anh hùng đã hy sinh vì Tổ quốc.</p><p>Chúng em xếp hàng ngay ngắn, dâng hương và dành một phút mặc niệm để tưởng nhớ các liệt sĩ. Trong khoảnh khắc ấy, em cảm thấy lòng mình lắng lại. Em nghĩ về những người đã không tiếc máu xương để bảo vệ đất nước, để chúng em hôm nay được sống trong hòa bình, được cắp sách đến trường.</p><p>Sau lễ dâng hương, chúng em cùng nhau dọn dẹp, nhổ cỏ quanh các phần mộ. Dù công việc nhỏ bé nhưng ai cũng làm rất chăm chỉ và cẩn thận. Em cảm thấy như mình đang góp một phần nhỏ để thể hiện lòng biết ơn đối với các anh hùng liệt sĩ.</p><p>Chuyến đi kết thúc nhưng những cảm xúc vẫn còn đọng lại trong em. Em hiểu rằng, để có được cuộc sống hôm nay, biết bao người đã hy sinh. Vì vậy, em tự nhủ phải cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện bản thân để xứng đáng với sự hy sinh ấy.</p><p>Chuyến đi nghĩa trang liệt sĩ không chỉ là một hoạt động ngoại khóa mà còn là một bài học quý giá về lòng biết ơn và tình yêu Tổ quốc.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-17 07:43:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828354657</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Ngọc Như Quỳnh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828354813</link>
         <description><![CDATA[<p>Nhân dịp kỷ niệm ngày 22/12, trường em đã tổ chức cho học sinh đến thăm nghĩa trang liệt sĩ của địa phương. Sáng hôm ấy, chúng em tập trung rất sớm trong bộ đồng phục chỉnh tề, trên tay là những bó hoa và nén hương thơm. Khi bước qua cổng nghĩa trang, em cảm nhận ngay được không khí trang nghiêm, yên tĩnh; những hàng bia mộ thẳng tắp như nhắc nhở về sự hy sinh cao cả của các anh hùng.</p><p>Trong buổi lễ dâng hương, tất cả chúng em đứng nghiêm trang trước tượng đài, cúi đầu mặc niệm. Làn khói hương lan tỏa khiến không gian trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết. Sau đó, chúng em chia nhau đi thắp hương từng phần mộ, nhẹ nhàng đặt hoa và lau dọn xung quanh. Nhìn những dòng tên khắc trên bia đá, em không khỏi xúc động và càng thêm biết ơn những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.</p><p>Buổi trải nghiệm kết thúc nhưng dư âm vẫn còn đọng lại trong em. Chuyến đi đã giúp em hiểu hơn về lịch sử và giá trị của hòa bình hôm nay. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để trở thành người có ích, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh. Đây sẽ mãi là một kỷ niệm đẹp và ý nghĩa trong quãng đời học sinh của em.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-17 07:44:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828354813</guid>
      </item>
      <item>
         <title>đặng quỳnh anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828356583</link>
         <description><![CDATA[<p>Một buổi sáng, lớp em được tham gia chuyến trải nghiệm thăm nghĩa trang liệt sĩ của địa phương. Ai cũng mặc đồng phục gọn gàng và giữ thái độ nghiêm túc khi đến nơi trang nghiêm này.</p><p>Khi bước vào nghĩa trang, em thấy những hàng mộ trắng xếp thẳng tắp, không gian yên tĩnh và thiêng liêng. Chúng em xếp hàng làm lễ dâng hương, cúi đầu mặc niệm để tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ đã hy sinh vì Tổ quốc. Sau đó, em cùng các bạn đi thắp hương từng phần mộ, trong đó có nhiều ngôi mộ ghi “Liệt sĩ vô danh”, khiến em rất xúc động.</p><p>Ngoài ra, chúng em còn quét dọn, nhổ cỏ quanh các phần mộ để giữ gìn nghĩa trang sạch đẹp. Dù chỉ là việc nhỏ, nhưng ai cũng làm bằng tất cả sự kính trọng.</p><p>Buổi trải nghiệm tuy ngắn nhưng rất ý nghĩa. Em hiểu hơn về sự hy sinh của thế hệ đi trước và tự nhủ sẽ cố gắng học tập tốt để xứng đáng với công lao ấy.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-17 07:45:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828356583</guid>
      </item>
      <item>
         <title>đức tiến</title>
         <author>huyennguyenthithu189</author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828358502</link>
         <description><![CDATA[<p>áng sớm hôm nay, bầu không khí của ngày 22/12 dường như se lạnh nhưng lại vô cùng trang nghiêm. Theo kế hoạch của nhà trường, chúng em đã có một buổi hành quân về nguồn, thăm và viếng nghĩa trang liệt sĩ để tri ân các anh hùng dân tộc.</p><p>Đúng 7 giờ sáng, toàn trường đã tập hợp đông đủ. Các bạn đều mặc đồng phục chỉnh tề, khăn quàng đỏ thắm trên vai. Khi đến nơi, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt em là đài tưởng niệm uy nghi vươn cao giữa bầu trời xanh. Không gian ở đây tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió thổi rì rào qua những hàng phi lao xanh ngắt.</p><p>Buổi lễ bắt đầu bằng nghi thức dâng hoa và thắp hương. Trong tiếng nhạc "Hồn tử sĩ" trầm hùng, chúng em đứng mặc niệm để tưởng nhớ công ơn của những người đi trước. Sau lời phát biểu đầy xúc động của thầy Hiệu trưởng, từng lớp nối đuôi nhau tiến về phía các phần mộ.</p><p>Em cầm trên tay những nén hương thơm, nhẹ nhàng cắm lên bát hương của từng ngôi mộ. Nhìn những hàng bia mộ ngay ngắn, nằm san sát nhau, em thầm cảm ơn các chú, các anh đã hy sinh tuổi xuân để chúng em có được hòa bình, được cắp sách đến trường như ngày hôm nay. Có những ngôi mộ có tên, nhưng cũng có những ngôi mộ chỉ ghi "Liệt sĩ chưa biết tên", điều đó càng khiến em thêm xúc động và biết ơn sâu sắc.</p><p>Sau khi thắp hương xong, chúng em cùng nhau nhặt cỏ, quét dọn lá khô xung quanh các phần mộ và tưới nước cho những khóm hoa cúc vạn thọ đang nở rộ. Ai nấy đều làm việc tự giác, nhẹ nhàng như sợ làm mất đi sự yên nghỉ của các anh hùng.</p><p>Buổi thăm viếng kết thúc, chúng em rời nghĩa trang trong niềm bồi hồi khó tả. Chuyến đi này không chỉ là một bài học lịch sử sống động mà còn khơi dậy trong em lòng yêu nước và ý thức trách nhiệm. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-17 07:46:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828358502</guid>
      </item>
      <item>
         <title>bài văn kể lại một buổi trải nghiệm anh hùng liệt sĩ</title>
         <author>vomanhhung513</author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828359485</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Bài văn: Thuật lại một buổi trải nghiệm tham nghĩa trang liệt sĩ chào mừng ngày 22/12</strong></p><p>Nhân dịp kỷ niệm ngày 22/12 – Ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam, trường em đã tổ chức cho học sinh tham quan và dâng hương tại nghĩa trang liệt sĩ của địa phương. Đây là một buổi trải nghiệm vô cùng ý nghĩa mà em sẽ không bao giờ quên.</p><p>Sáng hôm đó, chúng em tập trung từ rất sớm tại sân trường. Ai cũng mặc đồng phục gọn gàng, chỉnh tề. Trên đường đến nghĩa trang, không khí trên xe trở nên yên lặng hơn thường ngày, có lẽ vì ai cũng cảm nhận được sự trang nghiêm của chuyến đi.</p><p>Khi đến nơi, trước mắt em là hàng dài những ngôi mộ trắng nằm thẳng tắp. Không gian thật yên tĩnh và trang nghiêm. Thầy cô hướng dẫn chúng em xếp hàng ngay ngắn để làm lễ dâng hương. Khi nén hương được thắp lên, em cúi đầu tưởng nhớ những người đã hy sinh vì Tổ quốc. Trong lòng em dâng lên một cảm xúc xúc động và biết ơn sâu sắc.</p><p>Sau lễ dâng hương, chúng em cùng nhau lau dọn, nhổ cỏ xung quanh các phần mộ. Dù công việc khá vất vả nhưng ai cũng làm rất cẩn thận và nghiêm túc. Em cảm thấy mình đang góp một phần nhỏ bé để thể hiện lòng biết ơn đối với các anh hùng liệt sĩ.</p><p>Kết thúc buổi tham quan, trên đường trở về, em suy nghĩ rất nhiều. Em hiểu rằng cuộc sống hòa bình hôm nay là nhờ sự hy sinh to lớn của biết bao người. Vì vậy, em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với công lao ấy.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-17 07:47:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828359485</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ Trường An</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828359508</link>
         <description><![CDATA[<p>Trong cuộc sống, có những chuyến đi không chỉ mang lại niềm vui mà còn để lại nhiều cảm xúc sâu lắng. Đối với tôi, chuyến đi thăm nghĩa trang liệt sĩ cùng lớp là một trải nghiệm đặc biệt. Đó là dịp để chúng tôi bày tỏ lòng biết ơn với những người đã hy sinh vì Tổ quốc. Ngay từ khi nghe thông báo, tôi đã cảm thấy vừa háo hức vừa trang nghiêm. Chuyến đi ấy đã trở thành một kỷ niệm đáng nhớ trong lòng tôi.</p><p>Sáng hôm đó, chúng tôi tập trung tại trường từ rất sớm. Ai cũng mặc đồng phục chỉnh tề và mang theo hoa để viếng. Không khí trên xe khá yên lặng, khác hẳn với những chuyến đi chơi. Khi đến nghĩa trang, tôi cảm nhận rõ sự trang nghiêm và thiêng liêng. Hàng ngàn ngôi mộ trắng xếp ngay ngắn, tạo nên khung cảnh xúc động. Thầy cô đã kể cho chúng tôi nghe về sự hy sinh của các liệt sĩ. Những câu chuyện ấy khiến tôi không khỏi bồi hồi. Sau đó, cả lớp xếp hàng dâng hương từng phần mộ. Tôi cúi đầu trước mỗi ngôi mộ với lòng biết ơn sâu sắc. Có những ngôi mộ không tên càng khiến tôi thêm xúc động. Nhiều bạn trong lớp đã rưng rưng nước mắt. Chúng tôi còn cùng nhau nhổ cỏ, quét dọn khuôn viên nghĩa trang. Ai cũng làm việc cẩn thận và nghiêm túc. Trước khi ra về, cả lớp dành một phút mặc niệm trang nghiêm. Khoảnh khắc ấy khiến tôi càng thấm thía sự hy sinh to lớn của các anh hùng.</p><p>Chuyến đi nghĩa trang liệt sĩ đã để lại trong tôi nhiều ấn tượng sâu sắc. Tôi hiểu hơn về giá trị của hòa bình hôm nay. Tôi càng biết ơn những người đã ngã xuống vì đất nước. Đó là một bài học quý giá mà tôi luôn ghi nhớ. Tôi tự nhủ phải cố gắng học tập và rèn luyện thật tốt. Để xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ cha anh. Chuyến đi sẽ mãi là một kỷ niệm đẹp trong lòng tôi.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-17 07:47:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828359508</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trương Lâm Anh</title>
         <author>truonglamanh0508</author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828361550</link>
         <description><![CDATA[<p>Vào một buổi sáng tháng 12 se lạnh, trường em tổ chức chuyến thăm <strong>Nghĩa trang Liệt sĩ</strong> nhân ngày 22/12 – Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam. Đây là hoạt động ý nghĩa giúp chúng em bày tỏ lòng biết ơn các anh hùng đã hy sinh vì Tổ quốc.</p><p>Cả lớp mặc đồng phục trắng, tay cầm hoa tươi, xe đưa chúng em đến nghĩa trang trong không khí trang nghiêm. Những hàng bia mộ thẳng tắp, gió thổi vi vu qua hàng thông. Buổi lễ bắt đầu bằng tiếng trống trường. Thầy cô và học sinh đặt vòng hoa, thắp hương trước đài tưởng niệm. Em và các bạn được chia nhóm dâng hương, lau sạch bia mộ. Lòng em xúc động khi đọc dòng chữ “Tuổi thanh xuân đã hy sinh cho Tổ quốc”.</p><p>Chuyến đi ngắn nhưng để lại bài học sâu sắc: hòa bình hôm nay là nhờ máu xương của các liệt sĩ. Em hứa sẽ học tập chăm chỉ, sống có ích để xứng đáng với sự hy sinh ấy.</p><p>Buổi thăm Nghĩa trang Liệt sĩ ngày 22/12 đã khắc sâu trong tim em niềm tự hào dân tộc và trách nhiệm của thế hệ trẻ. Em sẽ mãi ghi nhớ!</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-17 07:49:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828361550</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nam Khánh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828394931</link>
         <description><![CDATA[<p>Nhân dịp kỉ niệm ngày <strong>22/12 – Ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam</strong>, trường em đã tổ chức cho học sinh đi thăm nghĩa trang liệt sĩ của địa phương. Đó là một buổi đi rất ý nghĩa khiến em nhớ mãi.</p><p>Sáng hôm ấy, chúng em tập trung tại trường từ rất sớm. Ai cũng mặc đồng phục gọn gàng, trên tay cầm những bó hoa tươi. Sau khi ổn định hàng ngũ, thầy cô dẫn chúng em đến nghĩa trang liệt sĩ. Không khí ở đó rất trang nghiêm và yên tĩnh. Những hàng mộ trắng được xếp ngay ngắn dưới những tán cây xanh.</p><p>Khi buổi lễ bắt đầu, tất cả học sinh đứng nghiêm trang để làm lễ tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ đã hi sinh vì Tổ quốc. Chúng em cùng nhau dành một phút mặc niệm để bày tỏ lòng biết ơn. Sau đó, từng lớp lần lượt dâng hoa và thắp hương lên các phần mộ. Em nhẹ nhàng đặt nén hương lên mộ của một liệt sĩ và thầm biết ơn những người đã hi sinh để đất nước được hòa bình như hôm nay.</p><p>Sau phần dâng hương, chúng em còn cùng nhau quét dọn lá khô và lau sạch các bia mộ để nghĩa trang thêm sạch đẹp. Ai cũng làm việc rất chăm chỉ và cẩn thận.</p><p>Buổi thăm nghĩa trang kết thúc nhưng để lại trong em nhiều cảm xúc. Em hiểu rằng chúng em phải biết trân trọng cuộc sống hôm nay và cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với sự hi sinh của các anh hùng liệt sĩ.</p><p>Đó là một buổi đi rất ý nghĩa mà em sẽ luôn ghi nhớ trong lòng.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-17 08:14:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828394931</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Tuệ Lâm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828396973</link>
         <description><![CDATA[<p>Nhân dịp ngày 22/12 – Ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam, trường em đã tổ chức cho học sinh đi thăm và dâng hương tại nghĩa trang liệt sĩ của huyện. Đây là một hoạt động vô cùng ý nghĩa, giúp chúng em hiểu hơn về lịch sử và bồi dưỡng lòng biết ơn đối với những người đã hi sinh vì Tổ quốc.</p><p>Sáng hôm đó, thời tiết se lạnh nhưng rất trong lành. Chúng em có mặt từ rất sớm, ai cũng mặc đồng phục chỉnh tề, khuôn mặt háo hức nhưng vẫn giữ được sự nghiêm túc. Khi bước vào nghĩa trang, không gian trở nên yên tĩnh và trang nghiêm. Những hàng mộ trắng xếp ngay ngắn, thẳng tắp khiến em cảm nhận sâu sắc sự hi sinh to lớn của các liệt sĩ.</p><p>Sau khi ổn định đội hình, cô hiệu trưởng đại diện nhà trường lên phát biểu. Giọng cô trầm ấm, đầy xúc động khi nhắc lại ý nghĩa của ngày 22/12 và công lao của các chiến sĩ đã chiến đấu, hi sinh để bảo vệ đất nước. Những lời nói của cô khiến chúng em lặng im lắng nghe và càng thêm kính trọng.</p><p>Tiếp đó, cô hiệu trưởng là người thắp nén hương đầu tiên tại đài tưởng niệm. Chúng em lần lượt tiến lên dâng hương, cúi đầu tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ. Khói hương bay nhẹ trong gió, tạo nên một không gian thiêng liêng và xúc động. Sau buổi lễ, chúng em chia nhau đi thắp hương từng ngôi mộ, lau sạch bia mộ và đứng lặng một lúc để bày tỏ lòng biết ơn.</p><p>Kết thúc chuyến đi, chúng em dành một phút mặc niệm trước khi ra về. Dù chuyến tham quan không kéo dài, nhưng đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Em hiểu hơn giá trị của hòa bình hôm nay và tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống có trách nhiệm để xứng đáng với sự hi sinh của các liệt sĩ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-17 08:16:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828396973</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Gia Hưng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828397069</link>
         <description><![CDATA[<p>Chiều ngày 22/12, nhân dịp kỷ niệm Ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam, trường em đã tổ chức cho học sinh đến thăm nghĩa trang anh hùng liệt sĩ của địa phương. Đó là một buổi chiều mà em sẽ không bao giờ quên.</p><p>Khoảng ba giờ chiều, khi ánh nắng đã dịu nhẹ, chúng em xếp hàng ngay ngắn, mang theo hoa và hương, cùng thầy cô tiến vào nghĩa trang. Không gian nơi đây thật trang nghiêm và yên tĩnh. Những hàng mộ trắng xếp thẳng tắp, bao quanh là những hàng cây xanh rì rào trong gió, tạo nên một cảm giác vừa thiêng liêng vừa xúc động.</p><p>Sau khi ổn định đội hình, chúng em cùng nhau làm lễ dâng hương. Khi những nén hương được thắp lên, làn khói mỏng bay lên như mang theo lòng biết ơn sâu sắc của chúng em đến các anh hùng liệt sĩ. Em đứng lặng trước một ngôi mộ, trên bia chỉ ghi dòng chữ “Liệt sĩ chưa biết tên”. Lúc ấy, trong lòng em dâng lên một niềm xúc động khó tả. Em nghĩ về những con người đã hy sinh tuổi trẻ, thậm chí cả tên tuổi của mình để bảo vệ Tổ quốc.</p><p>Sau lễ dâng hương, chúng em chia nhau quét dọn, nhổ cỏ và lau sạch bia mộ. Dù công việc không nặng nhọc nhưng ai cũng làm rất cẩn thận và nghiêm túc. Em cảm thấy việc làm nhỏ bé của mình như một cách để bày tỏ lòng biết ơn đối với những người đã ngã xuống.</p><p>Khi mặt trời dần khuất sau rặng núi, ánh hoàng hôn phủ lên nghĩa trang một màu vàng ấm áp. Trước khi ra về, chúng em cùng nhau cúi đầu mặc niệm. Trong khoảnh khắc ấy, em càng thấm thía hơn giá trị của hòa bình mà mình đang có ngày hôm nay.</p><p>Buổi thăm nghĩa trang anh hùng liệt sĩ vào chiều 22/12 đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Em tự hứa với bản thân sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống có trách nhiệm hơn để xứng đáng với sự hy sinh to lớn của các anh hùng liệt sĩ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-17 08:16:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828397069</guid>
      </item>
      <item>
         <title>chi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828399052</link>
         <description><![CDATA[<p>   Hằng năm, cứ đến ngày 22/12 – ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam, lòng em lại trào dâng niềm xúc động khi được cùng thầy cô và bạn bè tham gia buổi viếng nghĩa trang liệt sĩ địa phương. Trong không khí se lạnh của những ngày cuối năm, chuyến đi không chỉ là một hoạt động ngoại khóa mà còn là một hành trình tìm về cội nguồn, bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với những người anh hùng đã ngã xuống.</p><p><strong>   </strong>Sáng hôm ấy, bầu trời cao xanh và tĩnh mịch, không gian nghĩa trang hiện ra đầy trang nghiêm với những hàng bia mộ trắng muốt, thẳng tắp như một đoàn quân đang duyệt ngũ. Buổi lễ bắt đầu bằng nghi thức dâng hoa tại đài tưởng niệm chính; trong tiếng nhạc "Hồn tử sĩ" trầm hùng, chúng em đứng mặc niệm, nghiêng mình trước anh linh của các chiến sĩ vĩ đại. Sau phần lễ, chúng em chia nhau tỏa ra các khu mộ để thắp hương và chăm sóc cảnh quan. Cầm nén hương tỏa khói nghi ngút trên tay, em cẩn thận lau đi những hạt bụi bám trên bia đá và nhặt sạch cỏ dại xung quanh. Đứng trước những ngôi mộ ghi dòng chữ "Liệt sĩ chưa biết tên", lòng em thắt lại nghẹn ngào khi nghĩ về sự hy sinh thầm lặng của các anh khi tuổi đời còn rất trẻ. Chính máu xương của thế hệ cha anh đã đổi lấy màu xanh hòa bình và mái trường yên vui cho chúng em hôm nay. Mùi hương trầm thoang thoảng trong gió như sợi dây linh thiêng kết nối giữa hiện tại và quá khứ hào hùng của dân tộc.</p><p><strong>   </strong>Chuyến thăm nghĩa trang ngày 22/12 đã để lại trong em những bài học lịch sử sống động và sâu sắc về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn". Khi nắng chiều nhạt dần, em rời nghĩa trang với lời hứa thầm kín sẽ quyết tâm học tập và rèn luyện thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh vĩ đại của cha anh. Hình ảnh những hàng bia mộ hiên ngang giữa đất trời sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm và nhắc nhở em về trách nhiệm với Tổ quốc tương lai.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-17 08:18:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828399052</guid>
      </item>
      <item>
         <title>hoàng thanh trúc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828425042</link>
         <description><![CDATA[<p>Nhân dịp kỷ niệm ngày 22/12 – ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam, trường em đã tổ chức cho học sinh đi thăm viếng nghĩa trang liệt sĩ của địa phương. Đây là một hoạt động vô cùng ý nghĩa, giúp chúng em hiểu rõ hơn về truyền thống yêu nước và sự hy sinh to lớn của các thế hệ cha anh đi trước.</p><p>Sáng hôm ấy, chúng em tập trung từ rất sớm trong không khí se lạnh của mùa đông. Ai nấy đều ăn mặc gọn gàng, nghiêm túc, mang theo trong lòng sự háo hức xen lẫn niềm xúc động. Khi đến nghĩa trang, khung cảnh hiện ra trước mắt thật trang nghiêm và yên bình. Những hàng mộ trắng nằm thẳng tắp, xung quanh là những hàng cây xanh rì, tất cả tạo nên một không gian tĩnh lặng, thiêng liêng.</p><p>Buổi lễ dâng hương được tổ chức long trọng. Chúng em xếp hàng ngay ngắn, lần lượt tiến lên đặt những nén hương thơm trước từng phần mộ. Khi cúi đầu tưởng niệm, em cảm thấy lòng mình lắng lại. Em nghĩ về những người lính đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, bỏ lại sau lưng gia đình, quê hương để chiến đấu vì độc lập, tự do của dân tộc. Sự hy sinh ấy thật cao cả và đáng trân trọng biết bao.</p><p>Sau lễ dâng hương, chúng em cùng nhau tham gia dọn dẹp nghĩa trang. Người thì quét lá, người nhổ cỏ, người lau chùi bia mộ. Dưới ánh nắng nhẹ, từng giọt mồ hôi rơi xuống nhưng không ai than vãn. Ai cũng làm việc bằng tất cả sự chân thành và lòng biết ơn sâu sắc. Những việc làm nhỏ bé ấy như một cách để chúng em bày tỏ sự tri ân đối với các anh hùng liệt sĩ.</p><p>Kết thúc buổi thăm viếng, em cảm thấy trong lòng mình dâng lên nhiều cảm xúc khó tả. Chuyến đi không chỉ giúp em hiểu thêm về lịch sử mà còn nhắc nhở em phải biết trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức và sống có ích để xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ đi trước. Đây chắc chắn sẽ là một kỷ niệm đẹp và ý nghĩa mà em không bao giờ quên.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-17 08:40:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828425042</guid>
      </item>
      <item>
         <title>THU an</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828430035</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p>Một buổi sáng, trường em tổ chức cho học sinh đi thăm nghĩa trang liệt sĩ của địa phương. Trời hôm ấy mát mẻ, không khí trong lành. Khi đến nơi, em cảm nhận được sự yên tĩnh và trang nghiêm. Những hàng mộ trắng xếp thẳng tắp, gọn gàng khiến em vừa xúc động vừa kính trọng.</p><p>Chúng em cùng nhau dọn dẹp khuôn viên, nhổ cỏ và lau sạch từng bia mộ. Sau đó, cả đoàn xếp hàng ngay ngắn để thắp hương tưởng niệm các liệt sĩ. Khi cầm nén hương trên tay, em cảm thấy lòng mình lắng lại và tràn đầy biết ơn. Em hiểu rằng để có cuộc sống hòa bình hôm nay, biết bao người đã hi sinh tuổi trẻ và tính mạng.</p><p>Kết thúc chuyến đi, em vẫn còn nhiều suy nghĩ. Đây không chỉ là một hoạt động ý nghĩa mà còn là bài học giúp em thêm yêu quê hương, đất nước. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt và sống có trách nhiệm hơn để xứng đáng với sự hi sinh của các liệt sĩ.</p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-17 08:45:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828430035</guid>
      </item>
      <item>
         <title>bảo</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828442248</link>
         <description><![CDATA[<p>Chiều hôm ấy, trong không khí trang nghiêm và lặng lẽ, lớp em có dịp đến thăm nghĩa trang liệt sĩ của địa phương. Đây là một hoạt động đầy ý nghĩa, giúp chúng em hiểu hơn về sự hy sinh to lớn của những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc.</p><p>Ngay từ cổng nghĩa trang, em đã cảm nhận được sự thiêng liêng lan tỏa. Hai hàng cây xanh rợp bóng như đang dang tay che chở cho những anh hùng đã yên nghỉ. Bên trong, những hàng mộ trắng xếp ngay ngắn, thẳng tắp, mỗi ngôi mộ là một câu chuyện, một cuộc đời đã hiến dâng trọn vẹn cho đất nước.</p><p>Chúng em xếp hàng ngay ngắn, lắng nghe thầy cô kể về những chiến công oanh liệt và sự hy sinh anh dũng của các liệt sĩ. Có những người còn rất trẻ, chưa kịp sống trọn tuổi thanh xuân đã vĩnh viễn nằm lại nơi đây. Điều đó khiến em không khỏi xúc động và biết ơn sâu sắc.</p><p>Sau đó, chúng em cùng nhau thắp hương lên từng ngôi mộ. Làn khói hương bay nhẹ trong gió như mang theo lòng thành kính của chúng em gửi đến các anh hùng liệt sĩ. Em cúi đầu trước một ngôi mộ vô danh, lòng thầm nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh cao cả ấy.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-17 08:55:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828442248</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Như Ý</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828446406</link>
         <description><![CDATA[<p>Chiều ngày <strong>22/12</strong>, nhân ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam, em cùng đoàn trường đã tới chăm sóc nghĩa trang liệt sĩ. Trong cái nắng hanh khô và không khí se lạnh lúc <strong>3 giờ rưỡi chiều</strong>, tất cả chúng em cùng các bậc phụ huynh, cô Hiệu trưởng và cô Tổng phụ trách Đội bắt tay ngay vào dọn dẹp cỏ dại, lau chùi sạch sẽ từng bia mộ của các anh hùng.</p><p>Sau khi vệ sinh xong, dưới sự hướng dẫn của phụ huynh, chúng em cùng nhau <strong>sắp xếp bánh kẹo, hoa quả vào một chiếc mâm lớn</strong> rất tươm tất. Ngay khi vừa bày biện xong, cả đoàn đã cùng <strong>chụp ảnh lưu niệm với cô Hiệu trưởng và cô Tổng phụ trách trong tư thế xếp thành hai hàng ngay ngắn</strong> bên mâm lễ vật. Sau đó, chúng em mới thành kính thắp những nén hương thơm, để làn khói trầm sưởi ấm không gian tĩnh mịch của nghĩa trang khi hoàng hôn dần buông.</p><p>Chuyến đi tuy ngắn ngủi nhưng đã để lại trong em lòng biết ơn sâu sắc. Nhìn nghĩa trang khang trang dưới ánh nắng chiều, em tự hứa sẽ học tập thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ cha anh đi trước.</p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2026-03-17 08:59:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/trankimoanhhvt/ev3908mt9uuwp666/wish/3828446406</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
