<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Padlet tuyệt hảo của tôi by Tran Phuong Thanh</title>
      <link>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u</link>
      <description>Được tạo với sức mạnh để thành công</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2020-04-28 06:19:52 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-09-24 19:10:51 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Chọn 1 trong 2 đề sau và phân tích:</title>
         <author>thanhtp</author>
         <link>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535357131</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Đề 1</strong><em>“Ta về mình có nhớ ta</em></div><div><em>Ta về, ta nhớ những hoa cùng người</em></div><div><em>Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi</em></div><div><em>Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng.</em></div><div><em>Ngày xuân mơ nở trắng rừng</em></div><div><em>Nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang</em></div><div><em>Ve kêu rừng phách đổ vàng</em></div><div><em>Nhớ cô em gái hái măng một mình</em></div><div><em>Rừng thu trăng rọi hoà bình</em></div><div><em>Nhớ ai tiếng hát ân tình thuỷ chung”<br><br></em><strong><em>Đề 2</em></strong><em><br>Dữ dội và dịu êm</em></div><div><em>Ồn ào và lặng lẽ</em></div><div><em>Sông không hiểu nổi mình</em></div><div><em>Sóng tìm ra tận bể</em></div><div><em> </em></div><div><em>Ôi con sóng ngày xưa</em></div><div><em>Và ngày sau vẫn thế</em></div><div><em>Nỗi khát vọng tình yêu</em></div><div><em>Bồi hồi trong ngực trẻ</em></div><div><em>                                                                </em></div><div><em>Trước muôn trùng sóng bể</em></div><div><em>Em nghĩ về anh, em</em></div><div><em>Em nghĩ về biển lớn</em></div><div><em>Từ nơi nào sóng lên?</em></div><div><em> </em></div><div><em>Sóng bắt đầu từ gió</em></div><div><em>Gió bắt đầu từ đâu?</em></div><div><em>Em cũng không biết nữa</em></div><div><em>Khi nào ta yêu nhau”</em></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-28 06:20:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535357131</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Anh KY` - Đề 1</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535461024</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>"</strong><strong><em>Ta về mình có nhớ ta"</em></strong><em><br>- Câu hỏi tu từ dường như đang khái quát cảm xúc của toàn đoạn. --&gt; đó là nỗi nhớ ra riết của người con xa quê.<br></em><strong><em>"Ta về, ta nhớ những hoa cùng người</em></strong></div><div><strong><em>Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi</em></strong></div><div><strong><em>Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng."</em></strong><em><br></em><em><mark>. Nghệ thuật:</mark></em><em><br>- Người chiến sĩ (hay tác giả) sử dụng danh xưng "ta"<br></em><em><mark>. Nội dung:</mark></em><em><br>- "nhớ những hoa.." thể hiện nỗi nhớ quê nhà của người lính Việt Bắc. Vùng quê được miêu tả sống động, gây thương nhớ.<br>- "Đèo cao nắng ánh..." người lính nhớ những tới những ngày làm nông trên đèo cao.<br></em><strong><em>"Ngày xuân mơ nở trắng rừng</em></strong></div><div><strong><em>Nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang</em></strong></div><div><strong><em>Ve kêu rừng phách đổ vàng"<br></em></strong><em><mark>. Nghệ thuật<br></mark></em><em>- Nghệ thuật sử dụng hình ảnh miêu tả đặc sắc, sử dụng thiên nhiên để miêu tả các mùa trôi qua trên vùng núi cao.</em><em><mark><br>. Nội dung</mark></em><strong><em><br></em></strong><em>- Tác giả miêu tả sinh động ngày xuân ở trên vùng núi  qua hình ảnh hoa mơ "nở trắng rừng".<br>- Nhớ những người lao động "dan nón chuốt từng sợi giang" - hình ảnh chân chất, mộc mạc mang đậm chất quê hương.<br></em><strong><em>"Nhớ cô em gái hái măng một mình</em></strong></div><div><strong><em>Rừng thu trăng rọi hoà bình</em></strong></div><div><strong><em>Nhớ ai tiếng hát ân tình thuỷ chung”<br></em></strong><em><mark>. Nghệ thuật<br></mark></em><em>- Tác giả sử dụng những hình ảnh như "trăng rọi hòa bình.." để nói lên suy nghĩ, tâm tư.</em><em><mark><br>. Nội dung</mark></em></div><div>- Vẫn là nỗi nhớ ra riết, người lính trẻ nhớ hình ảnh những cô gái chạc tuổi đứng hái măng.<br>- Nhớ không khí, khung cảng đêm trăng trong những năm tháng hòa bình.<br>- Nhớ việc có bạn người bạn đời bên cạnh<em><br></em><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-28 07:16:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535461024</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Minh Thư - Đề 2</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535462201</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Diễn tả chân thực tình yêu đôi lứa</strong><br>"<strong><em>Dữ dội </em></strong><em>và </em><strong><em>dịu êm</em></strong></div><div><strong><em>Ồn ào</em></strong><em> và </em><strong><em>lặng lẽ</em></strong></div><div><em>Sông</em><strong><em> không hiểu nổi mình</em></strong></div><div><em>Sóng tìm ra tận bể"<br><br></em>- hình tượng sóng &amp; nvat trữ tình:<br>+ Sóng = ng con gái khi yêu: <em>từ láy</em><strong><em> </em></strong>mô tả những trạng thái đối lập dịu dàng, sâu lắng &gt;&lt; "dữ dội", mạnh mẽ... <br>+ <strong><mark>thủ pháp nhân hoá</mark></strong><br>+ "tìm ra tận bể" = tìm thấy chính mình / hoàn thiện mình.<br><br></div><div>"<em>Ôi con sóng ngày xưa</em></div><div><em>Và ngày sau </em><strong><em>vẫn thế</em></strong></div><div><em>Nỗi khát vọng tình yêu</em></div><div><strong><em>Bồi hồi</em></strong><em> trong ngực trẻ"<br>- </em>khát vọng tình yêu, hạnh phúc <br>+ con sóng không hề thay đổi <br>=&gt; bản chất tình yêu vẫn vậy<br>=&gt; thể hiện tấm lòng thủy chung của ng con gái khi yêu<br>+ "khát vọng tình yêu", "bồi hồi":<br>=&gt; khát vọng này vẫn mãnh liệt, cháy bỏng như ban đầu <em>                ---<br></em><strong><em>Những suy nghĩ của tác giả về tình yêu (cội nguồn = ?)    </em></strong></div><div>"<em>Trước muôn trùng sóng bể</em></div><div><em>Em nghĩ về anh, em</em></div><div><em>Em nghĩ về biển lớn</em></div><div><em>Từ nơi nào sóng lên?<br></em><br></div><div><em>Sóng bắt đầu từ gió</em></div><div><em>Gió bắt đầu từ đâu?</em></div><div><strong><em>Em cũng không biết nữa</em></strong></div><div><em>Khi nào ta yêu nhau”<br><br>- </em>Một loạt <em>câu hỏi tu từ </em>về cội nguồn của sóng - tình yêu:<em><br></em>+ muốn lí giải tình yêu, hiểu về nó và bản thân mình &amp; người mình yêu ("em nghĩ về anh, em", "về biển lớn"... )<br>- "Em cũng không biết nữa": lời thú chân thành<br>=&gt;<strong><mark> Cô mong đợi phân tích chi tiết hơn<br></mark></strong><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-28 07:17:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535462201</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535462815</link>
         <description><![CDATA[<div>Đức Hiếu - Đề 2<br><br>Mở bài: Giới thiệu tác phẩm tác giả<br><br>Thân bài<br>Giới thiệu hoàn cảnh sáng tác<br>- khổ thơ đầu<br>“Dữ dội và dịu êm</div><div>Ồn ào và lặng lẽ</div><div>Sông không hiểu nổi mình</div><div>Sóng tìm ra tận bể”</div><div>-  Tính từ “dữ dội”, “dịu êm”, “ồn ào”, “lặng lẽ”<br>- Sóng là hình ảnh đại diện cho tình yêu<br>=&gt; Tình yêu có rất nhiều đặc điểm, là thể hiện của sự khao khát lúc dữ lúc êm, lúc ồn ào nhưng lại lặng lẽ. =&gt; sự bất thường khó hiểu của phụ nữ.<br>- biện pháp nghệ thuật: Nhân Hoá, sử dụng các cặp tính từ đối lập<br>- nội dung: con sóng là tình yêu dữ dội nhưng đôi lúc vẫn không hiểu tình yêu của mình như thế nào, giành cho ai =&gt; phải đi yêu nhiều người xem mình yêu ai ( tìm ra tận bể)<br><br>Khổ 2:<br>“Ôi con sóng ngày xưa</div><div>Và ngày sau vẫn thế</div><div>Nỗi khát vọng tình yêu</div><div>Bồi hồi trong ngực trẻ.”<br>- nghệ thuật: nhân hoá, sử dụng thán từ<br>- nội dung: con sóng là hình ảnh liên hệ cho tình yêu mãnh liệt của tuổi trẻ, của tình yêu bất biến vẫn luôn bồi hồi như ngày đầu =&gt; Cảm thán vẻ đẹp của tình yêu chung thuỷ, tình yêu trẻ trung mãnh liệt<br><br>Khổ 3:<br>Trước muôn trùng sóng bể</div><div>Em nghĩ về anh, em</div><div>Em nghĩ về biển lớn</div><div>Từ nơi nào sóng lên?</div><div>- <strong><mark>nghệ thuật: sử dụng các tính từ miêu tả=&gt; tính tử miêu tả chỗ nào?</mark></strong><br>- nội dung: trước muôn trùng sóng bể =&gt; trước tình yêu mãnh liẹt vô biên của mình, người con gái bắt đầu tìm hiểu sâu hơn về tình yêu của bản thân. =&gt; sự tò mò và quan tâm về tình yêu của mình là từ đâu mà tới.<br><br>Khổ 4<br>Sóng bắt đầu từ gió</div><div>Gió bắt đầu từ đâu</div><div>Em cũng không biết nữa</div><div>Khi nào ta yêu nhau”<br>- nghệ thuật: câu hỏi tu từ<br>- nội dung: Người con gái tiếp tục đưa ra những nhận định của bản thân về tình yêu của mình, nhưng càng nhận định thì càng có nhiều câu hỏi mới =&gt; một tình yêu có vô vàn điều để khám phá. <strong><mark>Cứ mải suy nghĩ thì cuối cùng cũng đã yêu nhau từ lúc nào mà không hay. ???? có đúng ko?<br></mark></strong><br><strong><mark>Khổ 5<br>“Em có sai với ai đi nữa<br>Em có làm gì đi nữa<br>Nếu có phải trả giá<br>Em cũng xin chấp nhận” =&gt; khổ thơ này ở đâu đó con?????</mark></strong><br>- <strong><em><mark>nghệ thuật: đạo lý, triết lý cuộc sống</mark></em></strong><br>- <strong><mark>nội dung: là lời tự sự của người đàn ông đã trải qua đắng cay ngọt bùi, liều để ăn nhiều và đã thành công. Ng đàn ông sẵn sàng gánh chịu hậu quả cho hành động của mình dù có là gì đi nữa.</mark></strong></div><div><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-28 07:17:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535462815</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Táo Béo - Đề 2</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535463366</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Dữ dội và dịu êm<br>ồn ào và lặng lẽ”...</strong><br><br>- Hai câu thơ <strong><mark>nắn gọ</mark></strong>n và giản dị nhưng đã nêu ra được bốn đặc tính vốn có của sóng biện : dữ dội hoà quyện với dịu êm, ồn ào đan xen với lặng lẽ. Cũng giống những cung bậc cảm xúc của người phụ nữ khi yêu.<br><br><strong> Sông không hiểu nổi mình<br>Sóng tìm ra tận bể</strong></div><div><br>- Hai câu thơ là một khát vọng tìm tòi đến tột độ, khát khao được nhận thức về mình.<br><br>Ôi con sóng ngày xưa</div><div>Và ngày sau vẫn thế</div><div>Nỗi khát vọng tình yêu</div><div>Bồi hồi trong ngực trẻ<br> - Nghệ thuật: từ “Ôi” cảm thán như tiếng lòng cất lên tiếng gọi của ty, nghệ thuật đối lập “ngày xưa” - “ngày sau” =&gt; sóng muôn đời vẫn thế vẫn dữ dội ồn ào vẫn dịu êm lặng lẽ như tình yêu tuổi trẻ có bao giờ đứng yên. <br>- Tình yêu là thứ gì đó khiến ta không thể đứng yên, khiến chúng ta luôn bồi hồi, thấp thỏm. Nó luôn tràn đầy khát khao, hi vọng khiến ta muốn dồn hết tâm hồn vào nó.Chỉ khi yêu nhau ta mới thấy được sự da diết và cồn cào khi nhớ nhung ái ân ấy.</div><div>                                                                </div><div>Trước muôn trùng sóng bể</div><div>Em nghĩ về anh, em</div><div>Em nghĩ về biển lớn</div><div>Từ nơi nào sóng lên?</div><div><br></div><div>Sóng bắt đầu từ gió</div><div>Gió bắt đầu từ đâu?</div><div>Em cũng không biết nữa</div><div>Khi nào ta yêu nhau”<br><br>-Nghệ thuật: câu hỏi tu từ, điệp từ “em”.<br>- Đứng trước một khung cảnh mênh mông khiến tác giả cũng băn khoăn sóng có tự bao giờ và đến từ đâu. Đúng vậy tình yêu thì làm sao có thể lý giải được chúng ta đã yêu nhau vì cái gì say mê với vẻ đẹp ngoại hình hay đắm say về tâm hồn? Đến khi ta yêu rồi mới cảm thấy chúng ta cũng ngây dại hơn không lý giải được tại sao mình đã yêu và yêu tự khi nào mất rồi. Khổ thơ thứ 4 chính là tình cảm nhớ nhung da diết của nữ thi sĩ muốn gửi thông qua hình tượng sóng.<br><br>=&gt; <strong><mark>Vẫn còn nhiều biện pháp nghệ thuật quan trọng chưa khai thác như ẩn dụ, nhân hoá...</mark></strong></div><div><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-28 07:17:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535463366</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trương Đạt - đề 2</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535463436</link>
         <description><![CDATA[<div><em>"Dữ dội và dịu êm<br>Ồn ào và lặng lẽ<br>Sông không hiểu nổi mình<br>Sóng tìm ra tận bể"<br></em><strong>. Nghệ thuật: <br></strong>+ Biện pháp nhân hóa "sóng" = hình tượng người con gái.<br>+ Từ đối nghĩa: <br>"dự dội" &gt;&lt; "dịu êm"<br>"ồn ào" &gt;&lt; "lặng lẽ"<br><em><br></em><strong>. Nội dung:</strong>  <br>+ Muốn nói về mặt tình cảm của người con gái khi yêu: dữ dội như sóng, cảm xúc lên xuống như sóng &gt; đến nỗi mà bản thân còn không hiểu nổi chính mình<br>+ "tìm ra tận bể" &gt; muốn đi tìm thế nào là yêu<br><br><em>"Ôi con sóng ngày xưa<br>Và ngày sau vẫn thế<br>Nỗi khát vọng tình yêu<br>Bồi hồi trong ngực trẻ"</em><br><strong>. Nghệ thuật: <br></strong>+ Biện pháp nhân hóa "sóng" = hình tượng người con gái.<strong><br><br>. Nội dung:</strong> <br>+  "ngày xưa" &gt;&lt; "vẫn thế": muốn nói rằng tấm lòng, tình cảm và nỗi khát vọng của người con gái trong tình yêu vẫn <strong>không thay đổi, không phai mờ. <br></strong>     <br><em>"Trước muôn trùng sóng bể<br>Em nghĩ về anh, em<br>Em nghĩ về biển lớn<br>Từ nơi nào sóng lên?"</em><br><strong>. Nghệ thuật: <br></strong>+ Đặt câu hỏi tu từ: "<em>Từ nơi nào sóng lên?"<br>+ </em><strong><em><mark>Lặp từ: "Em nghĩ về..</mark></em></strong><em>." =&gt; </em><em><mark>đây là điệp ngữ nhé</mark></em><strong><br><br>. Nội dung:</strong> <br>+ Thể hiện một câu hỏi mà không thể trả lời trong tình yêu: tại sao lại yêu nhau?<br>-&gt; tình yêu đã cuốn người con gái theo dòng tình cảm &gt; quên mất từ đâu mà lại nẩy sinh tình cảm này. <br><br><em>"Sóng bắt đầu từ gió<br>Gió bắt đầu từ đâu?<br>Em cũng không biết nữa<br>Khi nào ta yêu nhau”</em><br><strong>. Nghệ thuật: <br></strong>+ Đặt câu hỏi tu từ: "<em>Gió bắt đầu từ đâu?"</em><strong><br></strong>+ Từ ngữ cuốn hút, thích hợp để viết nhạc quẩy<strong><br></strong><strong><em>.</em></strong><strong> Nội dung:</strong> <strong><br></strong>+ Thể hiện rõ hơn cái băn khoăn của người con gái khi yêu.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-28 07:17:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535463436</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nhật Minh - Đề 1</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535463768</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>"</strong><strong><em>Ta về mình có nhớ ta</em></strong></div><div><strong><em>Ta về, ta nhớ những hoa cùng người"</em></strong><em><br>-</em>Hai câu thơ đầu thiết lập cảm xúc cho toàn đoạn<br>-"Ta" có thể hiểu là người chiến sĩ ra đi hay chính bản thân tác giả<br>-Sử dụng hình thức đối đáp dân gian gần gũi, sử dụng điệp từ "nhớ" + câu hỏi tu từ --&gt; thể hiện nỗi băn khoăn của người ra đi về tình cảm của người ở lại, nỗi nhớ quê hương,..<br>-"Hoa" và "người" hay chính là nỗi nhớ với vẻ đẹp thiên nhiên, con người hòa quyện với nhau làm đẹp quê hương Việt Bắc<br><strong>------------------------------------</strong><br>"<strong><em>Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi</em></strong></div><div><strong><em>Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng.</em></strong></div><div><strong><em>Ngày xuân mơ nở trắng rừng</em></strong></div><div><strong><em>Nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang"<br></em></strong><em>-</em>Giữa bối cảnh là không gian thiên nhiên rộng lớn, bỗng hiện lên một bông hoa chuối đỏ tươi<br>--&gt; thể hiện sức lan tỏa, ấm áp của một vật thể nhỏ như bông hoa --&gt; cho thấy thiên nhiên cũng gần gũi với con người chứ không cần thiết phải là thứ gì đó to tát<br>-"Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng" --&gt;  nhớ đến những ngày làm nông, nhớ ánh nắng, con dao,... --&gt;  những chi tiết nhỏ lại làm nổi bật nỗi nhớ nhà to lớn<strong><em><br></em></strong><em>-</em>Mạch cảm xúc dâng trào về thiên nhiên, con người của người lính tiếp diễn:<br>+Nhớ những ngày mùa xuân vui vẻ ngắm nhìn mơ nở trắng rừng <strong><em><br></em></strong>+Nhớ vẻ đẹp của những con người lao động, tỉ mỉ làm công việc đan nón<br>==&gt; Nghệ thuật: điệp âm, miêu tả điểm xuyết để bao quát không gian mênh mông, rộn ràng của núi rừng<strong><em><br>-----------------------------------</em></strong></div><div>"<strong><em>Ve kêu rừng phách đổ vàng</em></strong></div><div><strong><em>Nhớ cô em gái hái măng một mình</em></strong></div><div><strong><em>Rừng thu trăng rọi hoà bình</em></strong></div><div><strong><em>Nhớ ai tiếng hát ân tình thuỷ chung"<br></em></strong>-<strong><em><mark>Chuyển góc nhìn từ hình ảnh sang âm thanh -&gt; con nên sửa chỗ này cho logic (không thể nhìn thấy âm thanh)</mark></em></strong><br>-Màu vàng như màu sắc đặc trưng của Việt Bắc --&gt; như ngày hội chốn nùi rừng, có tiếng ve kêu, có con người hăng say làm việc<br>-Ứng vỗi mới câu thơ, người đọc như được mở ra một bức tranh của 1 thời gian khác nhau trong năm, của vòng lặp Xuân-Hạ-Thu-Đông<br>-Rừng thu ở đây không lạnh lẽo, ánh trăng "hòa bình" mang ý nghĩa của sự ân tình thủy chung, của sự bình yên, đầm ấm của cuộc sống thôn quê.<br>-Trong cuộc sống đó, có những con người cất lên tiếng hát ca ngợi cuộc đời --&gt; những con người chăm chỉ, thủy chung, trọng tình nghĩa.<br>-Nghệ thuật: hàng loạt điệp từ "nhớ" như sự nối dài không ngớt của kỷ niệm, câu thơ giàu hình ảnh.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-28 07:17:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535463768</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535463778</link>
         <description><![CDATA[<div>Hà Anh-đề 2<br><br>Dữ dội và dịu êm</div><div>Ồn ào và lặng lẽ</div><div>Sông không hiểu nổi mình</div><div>Sóng tìm ra tận bể<br><br></div><div> -Nghệ thuật: Dữ dội - dịu âm, ồn ào- lặng lẽ dùng nghệ thuật đối để làm nổi bật lên hình ảnh của biển. XQ mượn hình ảnh nhịp sóng để thể hiện nhịp lòng của chính mình, ty mãnh liệt dữ dội như sóng, không baoh chịu đứng yên. 2 câu sau dùng bp nhân hoá để nói về kháo khao đi tìm tình yêu của sóng.<br> - Tình yêu của người phụ nữ cũng dữ dội như “sóng” và “bể”, “Sóng” không cam chịu một cuộc sống đời sông chật hẹp, tù túng nên nó làm cuộc hành trình ra biển khơi bao la để thoả sức vẫy vùng!<br><br></div><div>Ôi con sóng ngày xưa</div><div>Và ngày sau vẫn thế</div><div>Nỗi khát vọng tình yêu</div><div>Bồi hồi trong ngực trẻ<br> - Nghệ thuật: từ “Ôi” cảm thán như tiếng lòng cất lên tiếng gọi của ty, nghệ thuật đối lập “ngày xưa” - “ngày sau” =&gt; sóng muôn đời vẫn thế vẫn dữ dội ồn ào vẫn dịu êm lặng lẽ như tình yêu tuổi trẻ có bao giờ đứng yên. <br>- Tình yêu là thứ gì đó khiến ta không thể đứng yên, khiến chúng ta luôn bồi hồi, thấp thỏm. Nó luôn tràn đầy khát khao, hi vọng khiến ta muốn dồn hết tâm hồn vào nó.Chỉ khi yêu nhau ta mới thấy được sự da diết và cồn cào khi nhớ nhung ái ân ấy.</div><div>                                                                </div><div>Trước muôn trùng sóng bể</div><div>Em nghĩ về anh, em</div><div>Em nghĩ về biển lớn</div><div>Từ nơi nào sóng lên?</div><div><br></div><div>Sóng bắt đầu từ gió</div><div>Gió bắt đầu từ đâu?</div><div>Em cũng không biết nữa</div><div>Khi nào ta yêu nhau”<br><br>-Nghệ thuật: câu hỏi tu từ, điệp từ “em”.<br>- Đứng trước một khung cảnh mênh mông khiến tác giả cũng băn khoăn sóng có tự bao giờ và đến từ đâu. Đúng vậy tình yêu thì làm sao có thể lý giải được chúng ta đã yêu nhau vì cái gì say mê với vẻ đẹp ngoại hình hay đắm say về tâm hồn? Đến khi ta yêu rồi mới cảm thấy chúng ta cũng ngây dại hơn không lý giải được tại sao mình đã yêu và yêu tự khi nào mất rồi. Khổ thơ thứ 4 chính là tình cảm nhớ nhung da diết của nữ thi sĩ muốn gửi thông qua hình tượng sóng.<br>=&gt;<strong><mark> Cô không nhận xét gì thêm</mark></strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-28 07:17:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535463778</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đức Minh-Đề 1</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535464774</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>- 5 câu lục bát: <br></strong>+ Cảnh thân thiết và đẹp đẽ về người Việt Bắc trong hồi ức của người chiến sĩ cách mạng.<br><strong>- Hai câu đầu: <br></strong>+ Sự băn khoăn của người chiến sĩ Việt Bắc về tình cảm của người ở lại với mình, cùng với nỗi nhớ Việt Bắc của mình. <br>+ Hình thức đối đáp giữa người ra đi và người ở lại qua từ "ta", "người".<br><strong>- Hai câu sau:<br></strong>+ Bức tranh mùa đông ở Việt Bắc trong trí nhớ của người cán bộ chiến sĩ: hoa chuối đỏ tươi, nắng vàng rực.<br>+ Bút pháp chấm phá để nổi bật màu đỏ của hoa chuối trong nền xanh rộng lớn, cùng tia nắng làm rõ sự khoẻ khoắn và tâm thế của người lao động.<br><strong>- Hai câu tiếp:<br></strong>+ Bức tranh mùa xuân trong hồi ức của người cán bộ: màu trắng đầy sinh động của hoa và sự khéo léo của người lao động nơi đây.<br>+ Nở "trắng" rừng: tràn ngập không gian núi rừng, "chuốt" từng siojw giang: cần mẫn, tỉ mỉ và đầy cẩn thận.<br><strong>- Hai câu tiếp:<br></strong>+ Bức tranh mùa hạ trong hồi ức của người cán bộ ấy: Sắc vàng của cảnh thiên nhiên và sự yêu thương của ngừòi cán bộ đối với cô gái hái măng chịu khó, chăm chỉ của Việt Bắc.<br>+ "đổ vàng": sắc trời chuyển sang mùa hè văng đượm, ấm áp;"cô em gái": thể hiện sự trân trọng đối với cô gái hái măng một mình nói riêng và người lao động Việt Bắc nói chung.<br><strong>- Hai câu cuối:<br></strong>+ Bức tranh mùa thu trong tâm trí người cán bộ: ánh trăng nhẹ nhàng chiếu sáng núi rừng-ánh trăng của hoà bình và tự do. Người cán bộ bày tỏ nỗi nhớ những tiếng hát của người dân nơi đây, thật thuỷ chung, chân thành và trong sáng. <br>+ "rọi" để diễn tả sự tràn ngập ánh trăng của hoà bình, lan toả đến mọi nơi của Việt Bắc<br><br><strong>=&gt; Kết luận: <br></strong>+ Đoạn thơ là đoạn ca hùng tráng để ca ngợi tình yêu cách mạng, cuộc đời kháng chiến của những anh chiến sĩ, và lòng yêu quê hương vô bờ bến của họ. <br>+ Đoạn thơ mang đậm tính dân tộc, kết câu đối đáp văn học, ngôn ngữ giản dị, hình ảnh thơ gần gũi. Nổi bật là bức tranh tứ bình đầy yêu thương và hài hoà để diện tã vẻ đẹp và sự hoà quyện của Việt Bắc và người dân nơi ấy trong tâm trí anh cán bộ.<br>=&gt; <strong><mark>Cô không góp ý gì thêm</mark></strong>  </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-28 07:18:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535464774</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Minh Anh- Đề 2</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535466113</link>
         <description><![CDATA[<div>- Câu thơ đầu, Xuân Quỳnh nhìn về biển khơi “Trước muôn trùng sóng bể”. Nhìn những con sóng vô hồi vô hạn đang hướng vào bờ chị chợt bâng khuâng nghĩ suy về anh và em “Em nghĩ về anh, em” rồi lại hướng nghĩ suy về biển lớn “Em nghĩ về biển lớn” . Những nghĩ suy ấy tất cả là để đặt một câu hỏi lớn: Từ nơi nào sóng lên ?<strong>1. Bốn câu đầu là những cung bậc của sóng và cũng là của người phụ nữ trong tình yêu:</strong><br>Dữ dội và dịu êm <br>Ồn ào và lặng lẽ <br>Sông không hiểu nổi mình <br>Sóng tìm ra tận bể <br>- <strong>Hai câu thơ đầu</strong> với nghệ thuật đối: “Dữ dội - dịu êm”; “Ồn ào - lặng lẽ” đã làm hiện lên vẻ đẹp của những con sóng biển ngàn đời đối cực. Những lúc biển động, bão tố phong ba thì biển “dữ dội - ồn ào” còn những giây phút sóng gió đi qua biển lại hiền hòa trở về “dịu êm - lặng lẽ”. Câu trúc song hành<br>- Nghệ thuật ở 2 câu đầu là ẩn dụ cho tâm trạng của người phụ nữ khi yêu: đầy biến động khao khát.<br>- <strong>Hai câu tiếp</strong> theo tác giả sử dụng nghệ thuật nhân hóa để nói đến hành trình đi tìm tình yêu của sóng. Ba hình ảnh “sông”, “sóng”, “bể” như là những chi tiết bổ sung cho nhau : sông và bể làm nên đời sóng, sóng chỉ thực sự có đời sống riêng khi ra với biển khơi mênh mông vô tận. <br>- Ta thấy được sự đột phá trong quan niệm tình yêu của Xuân quỳnh về sự chủ động của người phụ nữ của thời đại. Hành trình tìm ra tận bể chất chứa sức sống tiềm tàng, bền bỉ để vươn tới giá trị tuyệt đích của chính mình. <br><strong>2. Khổ thơ thứ hai, nhà thơ khẳng định: Tình yêu mãi mãi là khát vọng của tuổi trẻ, nó làm bồi hồi, xao xuyến rung động trái tim của lứa đôi, của con trai con gái, của em và anh.<br></strong><em>Ôi con sóng ngày xưa</em></div><div><em>Và ngày sau vẫn thế</em></div><div><em>Nỗi khát vọng tình yêu</em></div><div><em>Bồi hồi trong ngực trẻ<br>- </em>Hai câu thơ đầu, từ “Ôi!” cảm thán là  nỗi thổn thức của trái tim yêu. Nghệ thuật đối lập “ngày xưa” – “ngày sau” càng làm tôn thêm nét đáng yêu của sóng. <br>- Hai câu thơ sau, nhà thơ khẳng định tình yêu luôn song hành với tuổi trẻ. Tình yêu là khát vọng là ước mơ của bao người. Có yêu nhau mới thấy được cồn cào của vị nhớ, mới thấy được thế nào là bồi hồi trong ngực trẻ.<br><strong>3</strong>. <strong>Khổ thơ thứ ba, Xuân Quỳnh băn khoăn nghĩ suy về anh và em, về nơi tình yêu bắt đầu :<br></strong><em>Trước muôn trùng sóng bể</em></div><div><em>Em nghĩ về anh, em</em></div><div><em>Em nghĩ về biển lớn</em></div><div><em>Từ nơi nào sóng lên?<br></em>- Câu thơ đầu, Xuân Quỳnh nhìn về biển khơi “Trước muôn trùng sóng bể”. Nhìn những con sóng vô hồi vô hạn đang hướng vào bờ chị chợt bâng khuâng nghĩ suy về anh và em “Em nghĩ về anh, em” rồi lại hướng nghĩ suy về biển lớn “Em nghĩ về biển lớn” . Những nghĩ suy ấy tất cả là để đặt một câu hỏi lớn: Từ nơi nào sóng lên ?</div><div><strong>4. Khổ thơ thứ 4, nhà thơ lý giải về nguồn gốc của sóng của gió, và qua đó tự bâng khuâng về khởi đầu của tình yêu:</strong></div><div>Sóng bắt đầu từ gió</div><div>Gió bắt đầu từ đâu</div><div>Em cũng không biết nữa</div><div>Khi nào ta yêu nhau<br>- Câu thơ đầu nhà thơ tự lý giải nguồn gốc của sóng là từ gió “Sóng bắt đầu từ gió” nghĩa là sóng biển là khởi đầu từ gió, nhờ gió mà có sóng lên. Nhưng ở câu thơ thứ hai nhà thơ lại không  lý giải được nguồn gốc của gió “Gió bắt đầu từ đâu”. Đến lúc này thì đúng là nhà thơ phân vân thật sự và đành lắc đầu bất lực “Em cũng không biết nữa”.</div><div>- Lí giải được ngọn nguồn của sóng thì dễ bởi “Sóng bắt đầu từ gió” nhưng để hiểu “Gió bắt đầu từ đâu” thì thi nhân lại ấp úng “Em cũng không biết nữa”. Cũng như tình yêu của anh và em nó đến rất bất ngờ và tự nhiên bởi “tình yêu đến trong đời không báo động”.  Câu thơ  “Khi nào ta yêu nhau” như một cái lắc đầu nhè nhẹ, rất ư là nữ tính. Tình yêu là vậy, khó lí giải, khó định nghĩa. Chính vì không thể lí giải rõ ngọn ngành nên tình yêu vì thế mà trở nên đẹp và là cái đích để cho muôn người đi tìm và khám phá. Càng khám phá càng thú vị, càng khám phá càng đẹp.<br><br><strong><mark>=&gt; Cô không bổ sung gì thêm</mark></strong></div><div><strong><br></strong><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-28 07:19:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535466113</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tài Huy- Đề 1</title>
         <author>huycpt02</author>
         <link>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535466271</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Đề 1</strong><em>“Ta về mình có nhớ ta</em></div><div><em>Ta về, ta nhớ những hoa cùng người</em></div><div><em>Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi</em></div><div><em>Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng.</em></div><div><em>Ngày xuân mơ nở trắng rừng</em></div><div><em>Nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang</em></div><div><em>Ve kêu rừng phách đổ vàng</em></div><div><em>Nhớ cô em gái hái măng một mình</em></div><div><em>Rừng thu trăng rọi hoà bình</em></div><div><em>Nhớ ai tiếng hát ân tình thuỷ chung<br><br>Nghệ thuật<br>- xưng hô mình ta thân mật, dân gian, trữ tình<br>- hình cảnh thiên nhiên đầy màu sắc cũng là hình ảnh đặc trưng của vùng Tây Bắc<br>- những âm thanh sinh động mở ra một không gian đầy sức sống<br>-  4 câu thơ lục bát miêu tả 4 mùa <br>- hình ảnh con người bình dị tạo cảm giác gần gũi<br>- &gt; khung cảnh vui tươi rực rỡ đáng yêu dưới ngòi bút chấm phá thiên nhiên của tác giả, khả năng chọn lọc hình ảnh và âm thanh<br><br>Nội dung:<br> 4 câu đầu: - Thiên nhiên và con người </em><strong><em><mark>Tây Bắc -&gt; Việt Bắc</mark></em></strong><em> là thứ không thể tách rời. Khi về điều mà người chiến sĩ nhớ đến đầu tiên là hoa và con người nơi đây<br>- hoa tượng trưng cho vẻ đẹp thiên nhiên, con người là những người từng cưu mang và nuôi nấng nvat "ta"<br><br>4 câu sau: Miêu tả bốn mùa của vùng Tây Bắc, mỗi mùa lại gắn với một hình ảnh thiên nhiên và con người đặc trưng của mùa đó:<br><br>Xuân: hoa nở trắng rừng, người đốt nón<br>Hè: tiếng ve râm ran, cô gái hái măng<br>Thu: Trăng rọi hòa bình, tiếng hát ân ái<br></em><strong><em><mark>Con nên phân tích cụ thể lần lượt từng bức tranh</mark></em></strong><em><br><br>-&gt; bức tranh bình d</em><em><mark>ị đánh yêu, tình cảm của tác giả với vùng</mark></em><em> Tây Bắc<br><br><br></em><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-28 07:19:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535466271</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Dung - Đề 2</title>
         <author>dungtq02</author>
         <link>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535467006</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Dữ dội và dịu êm</em></div><div><em>Ồn ào và lặng lẽ</em></div><div><em>Sông không hiểu nổi mình</em></div><div><em>Sóng tìm ra tận bể<br><br></em><strong>2 câu đầu:</strong></div><div>+ Nghệ thuật đối lập: Dữ dội – dịu êm; Ồn ào – lặng lẽ </div><div>=&gt; Hình ảnh của sóng tương tự như một người cgai khi yêu. </div><div>+ có những lúc dữ dội nhưng có lúc lại diụ êm.<br>+ có những khi cgai tức giận ny sẽ trở nên dữ dằn nhưng khi đc ny chiều chuộng thì sẽ trở nên hiền dịu.<br>+ 2 từ "ồn ào" và "lặng lẽ" cũng là cách để miêu tả tâm trạng của cgai khi yêu.<br>+ tác giả XQ đã mượn nhịp sóng để thể hiện chính mình trong ngọn lửa tình yêu mãnh liệt.<br><br><strong>2 câu sau:<br>- </strong>có thể hiểu là những người cgai khi yêu cũng chưa hiểu hết được lòng mình nên muốn tìm định nghĩa về ty.<br><br>=<strong><mark>&gt; Còn mấy khổ sau chưa phân tích hết kìa Dung.<br><br>Con nên lưu ý những thủ pháp nghệ thuật đặc biệt quan trọng của đoạn này</mark></strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-28 07:19:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535467006</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngọc Minh Đề 1</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535468217</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Ta về mình có nhớ ta</em></div><div><em>Ta về, ta nhớ những hoa cùng người:<br>- </em>Hoa + người = vẻ đẹp núi rừng Việt Bắc. <br>- Nhớ về hoa rồi nghĩ đến người =&gt; người đẹp như hoa (vẻ đẹp người ở lại)<br><br></div><div><em>Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi<br>Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng.<br>- </em>Bức tranh mùa đông. <br>- màu đỏ của hoa chuối gợi ra ý nghĩa tượng trưng cho màu đỏ của cách mạng mới được nhen nhóm, như xua đi cái lạnh ngàn năm của núi rừng mùa đông<br>- Rừng có nền xanh bạt ngàn, nổi lên hình ảnh những bông hoa chuối đỏ tươi. Nghệ thuật điểm xuyết trong thơ cổ rất hữu hiệu. Giữa bạt ngàn xanh của núi rừng Việt Bắc, màu đỏ của hoa chuối bỗng gợi lên sự ấm áp, có sức lan tỏa.<br><br></div><div><em>Ngày xuân mơ nở trắng rừng<br>- </em>Cách điệp âm cùng với hình ảnh của hoa mơ =&gt; không gian vừa rộng lớn, vừa có sự rộn ràng, náo nức của thiên nhiên. Nếu ở bức tranh thơ thứ nhất, nghệ thuật miêu tả của tác giả ở điểm xuyết, tìm hình ảnh gợi, sắc màu sáng =&gt; diễn tả sự chuyển động của cảnh vật thì ở đây, nhà thơ lại hướng cái nhìn vào sự bao quát điệp trùng để tìm cái rạo rực (tiềm ẩn) của thiên nhiên.<em><br></em><br></div><div><em>Nhớ người đan nón chuốt từng sợi giang</em></div><div><em>Ve kêu rừng phách đổ vàng</em></div><div><em>Nhớ cô em gái hái măng một mình</em></div><div><em>Rừng thu trăng rọi hoà bình</em></div><div><em>Nhớ ai tiếng hát ân tình thuỷ chung”<br>=</em><strong><em><mark>&gt; Chưa phân tích hết</mark></em></strong><em><br></em><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-28 07:20:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535468217</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ân - 2</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535536248</link>
         <description><![CDATA[<div>Dữ dội và dịu êm</div><div>Ồn ào và lặng lẽ</div><div>- Tính từ đối lập (dữ dội // dịu êm, ồn ào // lặng lẽ) &gt;&gt; Cấu trúc song hành &gt;&gt; miêu tả trạng thái đa dạng của sóng, đồng thời là các cung bậc cảm xúc khác nhau của người con gái khi yêu</div><div>- Dùng biển để đong lòng người<br>=&gt; d<strong><mark>ùng trạng thái của biển để miêu tả những biến động của lòng người</mark></strong></div><div><br></div><div>Sóng không hiểu nổi mình</div><div>Sóng tìm ra tận bể.</div><div>- Sóng thay lời của người con gái &gt;&gt; không hiểu tâm tư bản thân, cảm thấy lạc lõng (bể &gt;&gt; không gian rộng lớn)</div><div>- Theo một cách thì sóng là một phần của biển &gt;&gt; tìm ra bể là tìm trong chính mình</div><div><br></div><div>Ôi con sóng ngày xưa Và ngày sau vẫn thế Nỗi khát vọng tình yêu Bồi hồi trong ngực trẻ.</div><div>- Khát vọng tình yêu và sự chung thuỷ của người con gái</div><div><br></div><div>Trước muôn trùng sóng bể Em nghĩ về anh, em Em nghĩ về biển lớn Từ nơi nào sóng lên?</div><div>Sóng bắt đầu từ gió Gió bắt đầu từ đâu Em cũng không biết nữa Khi nào ta yêu nhau</div><div>- Đặt ra câu hỏi về nơi tình yêu bắt đầu</div><div>- “Em cũng không biết nữa” &gt;&gt; câu trả lời đến từ bản thân, dù không giải đáp được câu hỏi đã đặt ra nhưng nghe rất trong trẻo, ngây thơ<br><br>=&gt; <strong><mark>Con nên có ý khái quát và khai thác đến tận cùng các biện pháp nghệ thuật quan trọng như nhân hoá, ẩn dụ; nhịp thơ</mark></strong></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2020-04-28 07:48:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thanhtp/eu4ubi1wv5gqed9u/wish/535536248</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
