<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Phụ Nữ Nói - YOUR BODY, YOUR VOICE, YOUR CHOICE by Cường Đặng Phước</title>
      <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld</link>
      <description>Phụ Nữ Nói là dự án của các bạn sinh viên Văn Lang đang theo học học phần Kỹ Năng Mềm tại trường Đại học Văn Lang nhằm hướng đến một thế giới mà phụ nữ nhận ra giá trị của mình và biết cách phát huy những tinh chất sẵn có bên trong; trực tiếp đóng góp vào Mục Tiêu Phát Triển Bền Vững của Liên Hợp Quốc (chỉ tiêu 5).</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2022-07-26 12:30:40 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2022-07-30 02:39:26 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>&quot;Chúng ta&quot; là ai?</title>
         <author>dangphuoccuong062003</author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2249928470</link>
         <description><![CDATA[<div>Phụ Nữ Nói là dự án của các bạn sinh viên Văn Lang đang theo học học phần Kỹ Năng Mềm tại trường Đại học Văn Lang nhằm hướng đến một thế giới mà phụ nữ nhận ra giá trị của mình và biết cách phát huy những tinh chất sẵn có bên trong; trực tiếp đóng góp vào Mục Tiêu Phát Triển Bền Vững của Liên Hợp Quốc (chỉ tiêu 5).<br><br>Và chúng tớ ở đây để nghe câu chuyện của các bạn.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-26 12:45:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2249928470</guid>
      </item>
      <item>
         <title>I’ve lived as a man &amp; a woman – here’s what I learned</title>
         <author>dangphuoccuong062003</author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2249929189</link>
         <description><![CDATA[<div>"<strong>Mỗi người phụ nữ cần nhận thức rằng chúng ta có thể làm được nhiều hơn nữa. Chúng ta mạnh mẽ hơn chúng ta tưởng, và chúng ta là hiện thân cho những giá trị tốt nhất của việc làm người!"<br><br></strong>Phụ nữ thường mang trong mình ý nghĩ rằng chúng ta nên nghi hoặc bản thân bởi ta không hiểu biết nhiều như đàn ông, rằng lời ta nói không có trọng lượng bằng. Chính những điều đó làm chúng ta trở nên kém giá trị hơn.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-26 12:47:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2249929189</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Why you need to be a bitch?</title>
         <author>dangphuoccuong062003</author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2249929523</link>
         <description><![CDATA[<div>"<strong>Việc là một người phụ nữ độc lập và quyết đoán – là một b.i.t.c.h là một niềm tự hào!"<br><br></strong>Việc lăng mạ nhau đồng nghĩa ta cho phép cánh mày râu, hay bất kì ai khác cái quyền được phép coi khinh mình nói riêng và phụ nữ nói chung.<br><br></div><div>Vì thế nên nếu bạn bị gọi là “bitch”, hãy bật chế độ tự tin lên và nói rằng: đúng, tôi rất B.I.T.C.H: Brave (Dũng cảm), Intelligence (Thông minh), Tenacious (Ngoan cường), Creative (Sáng tạo) và Honest (Trung thực).<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-26 12:48:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2249929523</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Why we have too few women leaders?</title>
         <author>dangphuoccuong062003</author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2249929651</link>
         <description><![CDATA[<div>Cô Sheryl Sandberg, COO của Facebook đồng ý rằng ngày nay, phụ nữ rất may mắn so với những thế hệ trước. Thế nhưng số liệu cho thấy chỉ 7% phụ nữ thương lượng để đạt mức lương cao hơn và ở tầm quản lý cao cấp chỉ có khoảng 20% là nữ.<br><br></div><div>Cô Sandberg đưa ra 3 lời khuyên:<br><br></div><div><strong>Chúng ta phải thông báo sự hiện diện của mình</strong>. Chúng ta phải tự công nhận thành quả công việc do chính mình nỗ lực làm nên. Đồng thời, ta cần phải nhận thức rằng bản thân xứng đáng được coi trọng và cất nhắc.<br><br></div><div><strong>Chúng ta phải để cho người bạn đời thực sự trở thành một đồng đội. </strong>Chúng ta không thể ôm gấp đôi khối lượng việc nhà, gấp đôi trách nhiệm trông con và đồng thời cố gắng làm việc toàn thời gian ở chỗ làm.<br><br></div><div><strong>Đừng rời đi cho tới lúc bạn phải rời đi.</strong> Phụ nữ thường có xu hướng nghĩ xa cho tương lai, ví dụ như nghĩ đến lúc mình có con ngay cả khi họ vẫn còn độc thân. Cái giây phút mà họ nghĩ quá xa cũng là lúc họ trở nên sợ và quyết định ngừng thử thách bản thân trong công việc.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-26 12:48:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2249929651</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Women in business: entirely unremarkable</title>
         <author>dangphuoccuong062003</author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2249929902</link>
         <description><![CDATA[<div>"<strong>Hãy mang vẻ ngoài của một quý cô, hành xử như một quý bà, suy nghĩ như một người đàn ông và làm việc như một người chủ!"<br><br></strong>Phụ nữ không phải là một chủng loài hiếm hoi và điều đó cần được nhìn nhận một cách đúng đắn. Chúng ta còn ăn mừng việc phụ nữ đi làm tức là chúng ta vẫn chưa bình thường hóa được thực tế đó.<br><br>Cách tốt nhất để tạo sự thay đổi là chọn lựa ngôn ngữ truyền đạt hiệu quả. Theo ý kiến của cô Hall thì “ hãy chuyển trọng tâm từ giới tính sang kỹ năng và hiệu suất, đồng thời vẫn duy trì đối thoại cởi mở và toàn diện”.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-26 12:49:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2249929902</guid>
      </item>
      <item>
         <title>The danger of a single story</title>
         <author>dangphuoccuong062003</author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2249930187</link>
         <description><![CDATA[<div>"<strong>Khi chối từ những câu chuyện một phía, khi nhận ra rằng không bao giờ có một câu chuyện duy nhất, chúng ta sẽ tìm thấy nơi đó: thiên đường."<br><br></strong>“Câu chuyện được kể ra sao, ai kể chúng, chúng được kể lúc nào, bao nhiêu câu chuyện được kể” sẽ tạo nên các khuôn mẫu. Chúng có thể được sử dụng để loại bỏ một phần thực tế và tạo nên ác cảm. Nhưng cũng có thể được sử dụng để trao quyền, nhân bản hóa và hàn gắn cho những phẩm giá bị phá vỡ!<br><br></div><div>Nên dù bạn là người viết hay đọc, hãy tự nhắc chính mình rằng còn nhiều điều để tiếp thu và trải nghiệm ngoài kia.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-26 12:50:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2249930187</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chúng mình đã nói, còn bạn?</title>
         <author>dangphuoccuong062003</author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251115723</link>
         <description><![CDATA[<div>Hãy chia sẻ câu chuyện của bạn với Phụ Nữ Nói tại đây:</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-28 09:41:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251115723</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>dangphuoccuong062003</author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251116054</link>
         <description><![CDATA[<div>Em là một đứa con gái học lớp 12, năm nay 17 tuổi.&nbsp;<br><br>Cuộc sống khiến em bế tắc lắm nhưng thật may ông trời cho em bản lĩnh mạnh mẽ, yêu đời và tham vọng sống nhiều vô kể… Em đã trở thành sugarbaby với một người đàn ông cỡ 30, đơn giản vì ông ấy cho em tiền đóng tiền học, điều mà cha mẹ em không làm đượcEm thiếu học, em ham học. Cha mẹ em là những người ít học, họ nghĩ rằng em học hay không học cũng được, họ không quan tam.&nbsp;<br><br>Em khác họ, em không muốn sống một cuộc đời buồn tẻ và không có tiến như vậy, em học, dù nhiềukhi bị bắt bỏ cuộc. Cha em là một người gia trưởng, cha lên Sài Gòn đê làm kiếm tiền, dù nhà nghèo, nhưng tiền cha kiếm được cũng không gửi vợ con, cứ độ 1 tháng cha về cho em 100k để xài, tiền cha kiếm được 5 - 6 triệu, có lúc làm máy móc người ta thưởng cho mấy chục ngàn đô. Cha tiêu hêt, sắm sửa, điện thoại xịn, độ xe, đi du lịch... Mẹ con em ở quê nghèo khó, mẹ làm thán 3 triệu bấp bênh, trả tiền nhà trọ, trả tiền giữ trẻ mua sữa cho thằng em là hết tiền. Em hằng ngày đi học không có tiền, nhiều khi đi học xin 1k giữ xe cũng không có, đành đi bộ, bóp bụng không tiền ăn sáng. Em không có CMND, vì nhà không có hộ khẩu. Em từng làm thuê làm mướn nhiều nơi dù lương đôi khi chỉ 500, 1 triệu/ 1 tháng. Không đủ tiền học luyện thi, lại năm cuối cấp không có thời gian, em nghỉ. Em mê vẽ, muốn thi vào đại học Mỹ thuật lắm, em làm con gái nuôi cho ông ấy để có tiền luyện thi vẽ, luyện toán, mua đồ nghề vẽ, ông ấy cũng thương cho hoàn cảnh của em, 1 tuần hoặc 2 tuần em cung phụng ông ấy một lân thì ông ấy cho em 5 triệu, có khi 10 triệu…Cũng nhờ một phần trải qua nghề này em đã hiểu hơn cảm giác của các cô, các chị. Tất cả cũng do hoàn cảnh mà thôi, đừng bao giờ đánh giá hon hèn kém này nọ.&nbsp;<br><br>Họ cũng có ước mơ, khát vọng của họ, nếu họ có ý chí, mạnh mẽ, biết vượt qua họ cũng sẽ thành công thôi. Em bề ngoài vẫn là một cô bé vui vẻ hồn nhiên thích vẽ hay hát, nhiều người thương quý mến, điều ấy cũng đủ em có nghị lực rồi, mọi người luôn bên cạnh giúp đỡ em, nhưng câu chuyện này, em chưa từng kể ai nghe, em muốn chia sẻ lắm. Em viết câu chuyện này và suy nghĩ rất nhiêu có nên gửi hay không, em khóc, không biét có ai hiểu và đồng cảm cho em không, hay là lại bảo em ngu ngốc... Cảm ơn Vũ trụ và mọi người đã đọc.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-28 09:42:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251116054</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>dangphuoccuong062003</author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251148811</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi là một diễn viên xuất sắc trong cuộc đời của mình.&nbsp;<br><br>Từ nhỏ, ba mẹ dạy tôi phải là một đứa trẻ ngoan mới được yêu thương, nếu hư sẽ bị la giống mấy thằng em tôi, thế nên tôi luôn rất ngoan.&nbsp;<br><br>Tôi tỏ ra ngoan ngoãn trước mắt tất cả mọi người, thầy cô, bạn bè, cha mẹ,... Tôi muốn được yêu thương nhưng tôi không ngoan, nên phải diễn thôi, dần dần nó hình thành lối sống.&nbsp;<br><br>Nhiều khi nhìn vào gương tôi còn cảm thấy tôi diễn thật tròn vai. Tôi quậy ở trong chiếc điện thoại, ở facebook, insta,..ở đó mới là con người thật của tôi, ở đó tôi có hình xăm, có hút thuốc, có làm đủ trò (đơn giản là tôi đăng lên đó và tôi được thoả mãn sống đúng với tính cách của mình).&nbsp;<br><br>Và rồi khi tắt điện thoại thì tôi lại là một đứa con ngoan nhất nhà, một học sinh gương mẫu chăm chỉ. Mỗi khi nghe mẹ khoe tôi với mọi người hay nghe thầy cô nói về tôi thì tôi lại cảm thấy mình như được trả cát-xê cao vậy.&nbsp;<br><br>Tôi không biết sẽ tiếp tục vai diễn này đến bao giờ nữa, nhưng quá trễ để thay đổi, tất cả mọi người xung quanh đều nhìn tôi với thái độ yêu thương, tin tưởng, bỗng chốc phát giác ra con người thật của tôi thì tôi sẽ không nhận được những tình cảm đó nữa..&nbsp;<br><br>Tôi không muốn như vậy!!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-28 11:33:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251148811</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>dangphuoccuong062003</author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251148845</link>
         <description><![CDATA[<div>Em năm nay 15 tuổi, lớn lên cùng với em là những bạo lực gia đình.&nbsp;<br><br>Vì mẹ em không sinh được con trai nên bố em đã đi tìm người đàn bà khác bên ngoài cùng với sự ủng hộ nhiệt tình của nhà nội.&nbsp;<br><br>Lúc mang thai em, cả nhà nội bắt mẹ em phá thai nhưng mẹ em không nghe, quyết định giữ lại em và bây giờ em như một cái gai trong mắt mọi người.&nbsp;<br><br>Từ khi em 4 tuổi, việc chứng kiến những trận đánh nhau, chửi nhau để lấy tiền đi gái đã không còn xa lạ với em nữa. Đến giờ, em vẫn rất ám ảnh mỗi lần nhìn thấy ông ấy (bố em). Ông ấy bán hết đất nọ đất kia để đem tiền xây nhà, lo cho con đàn bà kia.&nbsp;<br><br>Đến khi không còn gì để bán, ông đấy kiếm chuyện với mẹ em đập phá đồ đạc, chửi đánh mẹ em để mẹ em đưa tiền.&nbsp;<br><br>Có lần mẹ em tích cóp 3 tháng mới được 10 triệu để đóng học cho chị em em thì cũng bị ông ta lấy mất (mẹ em vừa làm ruộng, vừa đi chợ bán thêm để kiếm tiền nuôi chị em em ăn học và nuôi bà nội nữa nên chẳng dư dả gì).&nbsp;<br><br>Vậy mà bà nội em cũng không biết trân trọng, suốt ngày chửi bới mẹ em.&nbsp;<br><br>Vừa qua em hoàn thành kì thi vào 10, em trượt nvl vì thiếu 0,25 nên em chỉ có thể vào được nv2 (trường top 2 chỗ em), ông ấy biết chuyện nên đã chửi rủa em rất nhiều!&nbsp;<br><br>Ông đấy nói đáng lẽ ông đấy nên bóp chết em từ lúc em đẻ ra rồi, em không phải con của ông đấy!&nbsp;<br><br>Ông đấy nói cho em ăn phí cả c*t, rồi lại quay sang chửi đánh mẹ em, trong khi từ nhỏ đến lớn, ông đấy không nuôi em một ngày nào, ông chưa từng thí cho em 1 đồng, tất cả những gì em có được ngày hôm nay là nhờ mẹ em.&nbsp;<br><br>Em thực sự rất mệt mỏi, em không muốn gây thêm rắc rối nào cho mẹ em nữa. Em muốn mua thuốc ngủ để tự tử, em không chịu được nữa rồi...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-28 11:33:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251148845</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>dangphuoccuong062003</author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251149001</link>
         <description><![CDATA[<div>Em bây giờ thực sự rất buồn - Mỗi lần em làm sai điều gì mẹ em đều chửi em&nbsp;<br><br>Em biết đây là chuyện quá bình thường và em biết mẹ không hề có ý gì nhưng mẹ em chửi em rất nặng!&nbsp;<br><br>Em nghĩ em đã quen rồi nhưng gần đây nhiều chuyện khiến em mệt nên khi mẹ chửi em không chịu được nên em khóc!&nbsp;<br><br>Mà khi em khóc thì mẹ em lại chửi em nặng lời hơn.. chẳng lẽ em không được khóc vì lỗi của mình sao?&nbsp;<br><br>Càng ngày em lại càng không muốn về nhà!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-28 11:34:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251149001</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>dangphuoccuong062003</author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251149069</link>
         <description><![CDATA[<div>Năm nay tôi lên lớp 10, là nữ, từng 3 lần bị quấy rối tình dục bởi người trông trẻ, bạn học cấp 1 và anh họ.&nbsp;<br><br>Từ 2 tuổi vì bố mẹ bận đi làm nên phải gửi cho một gia đình nhà khác nuôi, người nhận nuôi hộ là một đôi vợ chồng lớn tuổi.&nbsp;<br><br>Nhà của họ rất nhỏ nên phải chia giường ra để nằm, tôi và em vì còn nhỏ nên em gái tôi ngủ cùng người vợ, tôi ngủ cùng người chồng.&nbsp;<br><br>Ông ta dù đã già nhưng cực kì biến thái, buổi đêm đều lén xem phim đen, chờ lúc tôi đi ngủ để sờ soạng tôi, thoả mãn nhu cầu của ông ta. Không ai biết điều đó cả, tôi không biết bà vợ có biết điều này hay không.&nbsp;<br><br>Tôi lúc đó rất nhỏ, không hiểu điều đó là gì và không thể phản kháng, cứ như vậy bị bị tấn công tình dục suốt hơn 4 năm (tôi cảm thấy thật may mắn vì người đó là tôi chứ không phải em gái, tôi không muốn nó bị ảnh hưởng tâm lí).&nbsp;<br><br>Sau khi lên cấp 1, bố mẹ đón 2 chị em tôi về. Tính tôi rất hiền, khi lên lớp 5 được cô chuyển chỗ ngồi cùng 1 bạn trai, cậu ta chẳng tốt đẹp gì, lúc đó mới 11 tuổi nên cực kì nghịch, thích bắt nạt người khác (tôi là một trong số đó).&nbsp;<br><br>VN trong cách nuôi dạy trẻ về giáo dục giới tính không được tốt, tôi tầm ấy tuổi vẫn không ý thức được quấy rối tình dục là như thế nào vậy là mặc nhiên để cậu ta sờ mó người (cũng vì tôi sợ cậu ta bắt nạt) và doạ tôi: "Không được nói với người khác".&nbsp;<br><br>Hồi cấp 1 tôi có 1 thời gian ở nhà bác họ. Anh họ tôi vào thời điểm đó đã bắt đầu dậy thì nên chuyện liên quan đến tình dục rất tò mò. Tôi là một trong số những người để anh thoả sức tò mò.<br>Nhiều lần bị anh dụ have sex cùng, nhưng may sao lúc gần như đã làm rồi đi tôi đổi ý không muốn làm nữa, anh cũng thôi.&nbsp;<br><br>Đến khi gia đình thật sự ổn định thì tôi chính thức ở cùng bố mẹ và em gái đến bây giờ.&nbsp;<br><br>Khi đã ý thức được những kiến thức về tình dục, nhiều lần tôi nhớ lại chuyện cũ cũng rất sợ, hoảng loạn thậm chí muốn tự tử.&nbsp;<br><br>Nhưng nhờ có gia đình, bạn bè và em gái thì tôi đã có thể để quá khứ ấy trôi đi, bỏ qua nó và sống vui vẻ tiếp. Bây giờ nhớ lại đã không còn sợ như xưa nữa, thay vào đó muốn trù họ chết không toàn thây:))&nbsp;<br><br>Tôi mong rằng đối với những người phụ nữ trong gia đình bạn, nhất là những em nhỏ, hãy quan sát và chia sẻ với họ nhiều hơn, giáo dục cho họ cái gì nên và không nên để họ có thể hiểu được những chuyện đó một cách sớm nhất.&nbsp;<br><br>Và các bạn đã gặp chuyện như tôi, hãy mỉm cười thật tươi và tiếp tục sống, thời gian sẽ chữa lành tất cả thôi.&nbsp;<br><br>Còn những bạn đang gặp chuyện này, đừng im lặng, hãy học cách từ chối và lên tiếng, nếu không sau này nó sẽ thành vết sẹo rất lớn, và những hung thủ thực hiện nó vẫn sẽ nhởn nhơ sống. Chúc các bạn hạnh phúc!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-28 11:34:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251149069</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>dangphuoccuong062003</author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251149111</link>
         <description><![CDATA[<div>Em tôi phá thai ở tuổi 17 vì thằng người yêu hai năm của nó không chịu trách nhiệm.&nbsp;<br><br>Gia đình tôi thương cảm và che chở em hết mực, cố gắng không để em đau đớn và nghĩ uẩn.&nbsp;<br><br>Hơn hai năm nay, chưa một ai trong gia đình thấy em rơi một giọt nước mắt nào, nụ cười luôn nở trên môi em. Em càng cười vui vẻ gia đình tôi càng lo lắng.&nbsp;<br><br>Hôm nay tròn 49 ngày em mất, em tự sát!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-28 11:34:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251149111</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>dangphuoccuong062003</author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251149156</link>
         <description><![CDATA[<div>Em là một đứa con gái năm nay lớp 12, 17 tuổi. Cuộc sống khiến em bế tắc lắm nhưng thật may ông trời cho em bản tính mạnh mẽ, yêu đời và tham vọng sống nhiều vô kể...&nbsp;<br><br>Em trở thành sugarbaby, với một người gần ông cỡ 30, đơn giản, vì ông ấy cho em tiền đóng tiền học, điều mà cha mẹ em không làm được.&nbsp;<br><br>Em hiếu học, em ham học. Cha mẹ em là những người ít học, họ nghĩ rằng em học hay không học cũng được, họ không quan tâm.&nbsp;<br><br>Em khác họ, em không muốn sống một cuộc đời buồn tẻ và không có tiến như vậy, em học, dù nhiều khi bị bắt bỏ học.&nbsp;<br><br>Cha em là một người gia trưởng, cha lên SG để làm kiếm tiền, dù nhà nghèo, nhưng tiền cha kiếm được cũng không gửi vợ con, cứ độ 1 tháng cha về cho em 100k để xài, tiền cha kiếm được 5 triệu 6 triệu, có lúc làm máy móc người ta thưởng cho mấy chục ngàn đô. Cha tiêu hết, sắm sửa, điện thoại xịn, độ xe, đi du lịch ...&nbsp;<br><br>Mẹ con em ở quê nghèo khó, mẹ làm tháng 3 triệu bấp bênh, trả tiền nhà trọ, trả tiền giữ trẻ mua sữa cho thằng em là hết tiền. Em hằng ngày đi học không có tiền, nhiều khi đi học xin 1k giữ xe cũng không có, đành đi bộ, bóp bụng không tiền ăn sáng&nbsp;<br><br>Em không có cmnd, vì nhà không có hộ khẩu. Em từng làm thuê làm mướn nhiều nơi dù lương đôi khi chỉ 500, 1triệu/1 tháng.&nbsp;<br><br>Không đủ tiền học luyện thi, lại năm cuối cấp không có thời gian, em nghỉ.&nbsp;<br><br>Em mê vẽ, em muốn thi vào đại học Mỹ Thuật lắm, em làm con gái nuôi cho ông ấy để có tiền đi luyện vẽ, luyện toán, mua đồ nghề vẽ, ông ấy cũng thương cho hoàn cảnh của em, 1 tuần hoặc 2 tuần em cung phụng ông ấy 1 lần thì ông ấy cho em 5 triệu, có lúc 10 triệu...&nbsp;<br><br>Sugar baby hay gái gọi cao cấp, vì em có thể chia ra 2 phần, phần thể xác là để kiếm tiền, phần tâm hồn vẫn trong sáng, vẫn hồn nhiên, vẫn biết yêu, biết nhớ, có cảm xúc như những đứa con gái khác&nbsp;<br><br>Em thương một cậu con trai 3 năm nhưng em không nói, vì em luôn nghĩ em không tốt, em không xứng với cậu ấy!&nbsp;<br><br>Em muốn mình có cmnd, em đi làm, đậu đh, em sẽ được tự lập, dù biết sẽ khó khăn nhiều lắm, nhưng em quen rồi, em trải qua hết rồi, em sẽ làm được, phải không ?&nbsp;<br><br>Cũng nhờ một phần trải qua nghề này em đã hiểu hơn cảm giác của các cô, các chị. Tất cả cũng do hoàn cảnh cả thôi, đừng bao giờ đánh giá họ hèn kém này nọ.&nbsp;<br><br>Họ cũng có ước mơ, khát vọng của họ, nếu họ có ý chí, mạnh mẽ, biết vượt qua họ cũng sẽ thành công thôi&nbsp;<br><br>Em bề ngoài vẫn là một cô bé vui vẻ hồn nhiên thích vẽ hay hát, nhiều người thương quý mến, điều ấy cũng đủ em có nghị lực rồi, mọi người luôn bên cạnh giúp đỡ em, nhưng câu chuyện này, em chưa từng kể ai nghe, em muốn chia sẻ lắm&nbsp;<br><br>Em viết câu chuyện này và suy nghĩ rất nhiều có nên gửi hay không, em khóc, không biết có ai hiểu và đồng cảm cho em không, hay là lại bảo em ngu ngốc&nbsp;<br><br>Cảm ơn Vũ trụ và mọi người đã đọc.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-28 11:34:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251149156</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251773406</link>
         <description><![CDATA[<div>Một năm nữa lại qua đi, anh hứa đem lại cho tôi hạnh phúc, khoảng thời gian 2 người bên nhau cũng không quá dài.&nbsp;<br><br>Cho đến ngày anh đưa tôi về ra mắt gia đình trong lễ tết. Lần đầu tiên gặp anh đã để tôi một mình ngồi nói chuyện với bố anh mà không có anh ở đó.&nbsp;<br><br>Ông ngồi sát cạnh tôi, đưa đôi tay mà tôi không nghĩ đó là đôi tay dơ bẩn nhất của người bằng tuổi bố mình từng chạm vào cơ thể của tôi.&nbsp;<br><br>Tôi giật mình gạt tay ông ra lúc nó chạm vào đùi trong của mình.&nbsp;<br><br>Ông ta hét lớn lên và gọi anh vào “ Con ranh này hỗn láo với bố chồng tương lai à”. Anh ta nhào tới nắm lấy tóc tôi và bảo cô tưởng cô là ai, đã là bạn trai cô hay bố chồng thì cô đều phải phục vụ.&nbsp;<br><br>Lúc này tôi mới biết cuộc đời mình gặp phải một lũ khốn nạn, không bằng con người...&nbsp;<br><br>Sau lần đó tôi bắt đầu hoảng sợ, anh ta thì vẫn cố tỏ ra bình thường trước mọi thứ. Còn tôi luôn trốn tránh con quỷ biến thái của bố con anh.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-29 14:23:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251773406</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251773940</link>
         <description><![CDATA[<div>Bạn sẽ cảm thấy cuộc sống như thế nào khi bị cả gia đình chồng hắt hủi?&nbsp;<br><br>Cuộc sống của tôi lúc đó là những ngày bế đứa con đang còn bú sữa mẹ đi lang thang trên đường vì nhớ nhà, hay những hôm đứng trên cây cầu với ý định tự vẫn.&nbsp;<br><br>Trong đầu tôi chỉ toàn những lời mỉa mai, trỉ trích. Đôi tay, tấm lưng dày đặc những vết bầm tím bị chồng ngược đãi.&nbsp;<br><br>Anh ta ham mê cờ bạc, nghe lời xúi giục của gia đình bạn bè để đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi.&nbsp;<br><br>Cái nghèo, cái khổ gánh trên đôi vai của đứa con gái 18 tuổi lần đầu làm mẹ. Không thể phủ nhận mỗi lần tôi nhìn thấy mình trong gương, nhân cách thứ hai của tôi lại xuất hiện. “Mạnh mẽ lên, mày không có lỗi gì cả, lỗi tại lũ chúng nó, không phải tại mày”.&nbsp;<br><br>Ánh mắt trở nên sắc lạnh, đôi tay không run rẫy cầm lấy con dao.&nbsp;<br><br>Nhưng tiếng khóc của đứa trẻ lại làm tôi thức tỉnh với cuộc sống khổ đau hiện tại.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-29 14:25:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251773940</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251774392</link>
         <description><![CDATA[<div>Tớ là sinh viên năm nhất vừa lên đại học. Trước đây cứ nghĩ khi xa nhà sẽ được tự do thoải mái,sống cuộc sống một mình.&nbsp;<br><br>Nhưng gia đình tớ đâu phải khá giả gì nên tớ phải ở chung trọ với 1 chị người lạ nữa để chia đôi tiền phòng.&nbsp;<br><br>Lúc mới chuyển vào chị rất thân thiện và vui vẻ. Chị ấy rất xinh, nói chuyện duyên dáng và cũng rất hay ăn mặc đẹp ra ngoài và về muộn. Tớ cũng không để ý vì đó là quyền riêng tư của chị.&nbsp;<br><br>Nhưng có 1 hôm chị ấy đưa 2 anh lạ mặt về và lấy cớ bạn đại học đến nhà chơi để nhờ tớ đi ra&nbsp;<br><br>Căn phòng bừa bộn và chị ấy đang để lộ trần tấm lưng cùng với những vết bầm tím. Tớ hốt hoảng và gặng hỏi chị ấy nhưng chị lại tỏ ra rất bình thường ”mưu sinh mà em”.&nbsp;<br><br>Sau câu nói đó tớ suy nghĩ nhiều lắm. Liệu đây có phải cách mưu sinh đúng đắn không?</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-29 14:26:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251774392</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251775162</link>
         <description><![CDATA[<div>Xin chào! Mình đang sống và học tập tại thủ đô Hà Nội. Gia đình mình có 3 người, bố mẹ và chị gái mình.&nbsp;<br><br>Chắc có lẽ mọi người sẽ thắc mắc tại sao lại là chị gái và đáng lẽ phải là gia đình 4 người đúng không? Vì mình không phải con gái ruột của bố mẹ.&nbsp;<br><br>Năm mình lên 6 tuổi người thân duy nhất của mình là bà ngoại đã qua đời. Mình được mọi người đưa đến nhà người bạn thân của mẹ để sống.&nbsp;<br><br>Lúc đấy mọi người cứ nghĩ rằng mình còn nhỏ và sẽ không nhớ được điều gì.&nbsp;<br><br>Nhưng từ khi bà mất mình đã bắt đầu có suy nghĩ và có ký ức, mình nhớ được tất cả. Bố mẹ nuôi rất thương mình và coi mình như con ruột ngoài chị gái.&nbsp;<br><br>Chị hơn mình 2 tuổi và có lẽ chị không chấp nhận việc san sẻ tình yêu thương của bố mẹ mình cho một đứa em gái không cùng máu mủ.&nbsp;<br><br>Có một lần chị ấy lừa mình đi vào con hẻm nhỏ và mình bị cướp, chân tay trầy xước.&nbsp;<br><br>Cũng có lần chị ấy lấy đi và làm hỏng mất chiếc điện thoại trị giá 900 nghìn mà mình tiết kiệm tiền cả 2 năm học.&nbsp;<br><br>Có lẽ chị ấy đối xử với mình rất quá đáng. Nhưng dù sao mình cũng không thể trách được vì nhờ có bố mẹ chị mà mình có được mái ấm. Mình chỉ biết cố gắng 1 năm nữa học xong để có thể ra ngoài tự lập.&nbsp;<br><br>Cố lên!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-29 14:28:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251775162</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251775237</link>
         <description><![CDATA[<div>Phụ nữ là một nửa của thế giới. Người ta bảo rằng, khi phụ nữ vui thì cả thế giới đều rộn ràng.<br><br>Mình, một cô gái 24 tuổi, cũng đang trên hành trình là một người phụ nữ. Viết đến từ “người phụ nữ” nghe thật trưởng thành và chín chắn, trong khi mình vẫn là đứa con gái hay suy nghĩ vẩn vơ :). Dấu hiệu lớn nhất để bạn biết bạn đang trong hành trình trở thành một người phụ nữ, đó là việc được vây quanh bởi hàng loạt các câu hỏi “Có bạn trai chưa cháu?”, “Tuổi này lấy chồng đi thôi còn đợi đến bao giờ”, “Học lên Thạc sỹ làm gì, lo lấy chồng sinh con mới quan trọng cháu ạ”, “không biết nấu ăn có cờ hó nó lấy”,…<br><br>Gần đây, mình thường hay quan sát những người phụ nữ xung quanh mình. Để hiểu rằng cuộc sống của những người phụ nữ thì có muôn hình vạn trạng. Và đằng sau đó luôn là cả một câu chuyện dài.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-29 14:28:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251775237</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251775960</link>
         <description><![CDATA[<div>Tớ sinh ra trong một gia đình mà bố mẹ luôn cãi vã. Những bữa cơm đầy nước mắt.&nbsp;<br><br>Bố thường đi nhậu đến tận đêm khuya mới về và khi về đến nhà lại bắt đầu chửi mắng mẹ. Nhưng bà nội tớ lại là một người cổ hũ, bênh vực con trai vô điều kiện. Bà luôn bắt mẹ phải chịu đựng con trai bà. Bà cho rằng vì cưới mẹ mình nên bố mới lận đận trong công việc và phải lấy rượu để giải toả áp lực.&nbsp;<br><br>Có lần bố say và chửi mẹ vì không đợi cơm tối mặc dù lúc đấy đã 10 giờ đêm rồi bố mới về.&nbsp;<br><br>Nhưng bà thì lại luôn miệng trách mẹ là con dâu hỗn láo. Nhiều lần tớ thấy mẹ khóc tớ cũng đau lòng lắm.&nbsp;<br><br>Mặc dù tớ đang còn nhỏ phải phụ thuộc vào mẹ, chưa thể đứng ra bệnh vực lại cho mẹ.&nbsp;<br><br>Tớ chỉ biết cách an ủi mẹ. Rồi ngày đó cũng đến, khi mà tớ vào lớp 10 mẹ đã quyết định ly hôn.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-29 14:30:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251775960</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251775963</link>
         <description><![CDATA[<div><br>Bà nội và bà ngoại của mình đều là những người bà bước ra từ câu chuyện cổ tích. Hai bà đều rất hiền, yêu thương các cháu, thấy các cháu về là vui còn hơn Tết. Mỗi lần về quê, bà nội sẽ quanh ra quanh vào xem có rau củ trứng thịt gì để đùm bọc cho cháu mang lên Hà nội. Còn bà ngoại thì luôn hỏi mấy đứa có muốn mua đồ chơi hay bánh kẹo gì không, bà dắt ra mua. Bà nội và bà ngoại là cả một bầu trời tuổi thơ êm đềm của hai chị em mình.<br><br>Lớn rồi, mình mới cảm nhận được, đằng sau ánh mắt nụ cười hiền từ ấy là một nỗi buồn, một nỗi canh cánh riêng. Bà nội dành cả một đời chăm lo cho gia đình. Bà là người phụ nữ đều đặn mỗi ngày nấu 3 bữa cơm cho ông nội, là người mà mỗi lần có cỗ giỗ thì sẽ ngồi tỉ mẩn soạn từng cái bát, cái đĩa đem ra rửa hay cần mẫn chăm từng con gà để nhà có việc thì lấy ra thịt hoặc cho các con các cháu. Hồi bố mình bị ốm phải về quê để dưỡng sức, những cốc nước thuốc ấm sực đều do một tay bà nội sắc lúc sáng sớm. Giờ gần 90 tuổi, bà nội vẫn đang dang rộng sự yêu thương dành cho đứa chắt nhỏ khi không có bố mẹ bên cạnh.<br><br>Bà ngoại mình bị nặng tai, mỗi lần nói chuyện với bà, con cháu đều phải nói to và chậm lại. Bà ngoại thường phải ở nhà một mình, bà quanh ra quanh vào rồi cũng hết ngày. Ngày nọ nối tiếp tháng kia rồi cũng hết năm. Mình về quê thường hay tranh ngủ với bà. Ngủ với bà có cảm giác ấm áp lắm. Mình hay cầm bàn tay ráp ráp chai chai của bà, bà vắt tay kia lên trán và bắt đầu những câu chuyện “Bà nằm một mình nước mắt cũng hay ứa ra, ông đi suốt ngày, cậu T. thì hư phá lắm”. Bà có tính hay quên, nhiều khi một câu chuyện bà kể đi kể lại nhiều lần vì không nhớ mình đã kể rồi. Có một câu lần nào bà cũng nói “Hôm nay đông con đông cháu vui thế này, mai lại đi hết, bà phải nhớ mất cả tuần”. Bà ngoại bảo bà phải dè sẻn những kỷ niệm, những ngày vui như thế này. Để tối đến nằm một mình, lại lấy ra nhẩm lại “Hôm nay có nhà cái Mai về này, rồi nhà cái Hương, hôm này có đủ các cháu về tổ chức ăn vui thế này,…” để làm niềm vui xua đi cái khó ngủ của tuổi già.<br><br>Mình thấy cả bà ngoại và bà nội đều có những nỗi lo riêng: một người nặng lòng vì những lo toan thường nhật của cuộc sống, còn một người khổ trong tâm. Nhưng hai bà mình đều coi những điều đó là một phần của cuộc đời, để có lúc quên đi, có lúc nhớ thì cũng phải gạt suy nghĩ, để tiếp tục một ngày&nbsp;mới.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-29 14:30:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251775963</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251776311</link>
         <description><![CDATA[<div>Tớ sinh ra trong một gia đình mà bố mẹ luôn cãi vã. Những bữa cơm đầy nước mắt.&nbsp;<br><br>Bố thường đi nhậu đến tận đêm khuya mới về và khi về đến nhà lại bắt đầu chửi mắng mẹ. Nhưng bà nội tớ lại là một người cổ hũ, bênh vực con trai vô điều kiện. Bà luôn bắt mẹ phải chịu đựng con trai bà. Bà cho rằng vì cưới mẹ mình nên bố mới lận đận trong công việc và phải lấy rượu để giải toả áp lực.&nbsp;<br><br>Có lần bố say và chửi mẹ vì không đợi cơm tối mặc dù lúc đấy đã 10 giờ đêm rồi bố mới về.&nbsp;<br><br>Nhưng bà thì lại luôn miệng trách mẹ là con dâu hỗn láo. Nhiều lần tớ thấy mẹ khóc tớ cũng đau lòng lắm.&nbsp;<br><br>Mặc dù tớ đang còn nhỏ phải phụ thuộc vào mẹ, chưa thể đứng ra bệnh vực lại cho mẹ.&nbsp;<br><br>Tớ chỉ biết cách an ủi mẹ. Rồi ngày đó cũng đến, khi mà tớ vào lớp 10 mẹ đã quyết định ly hôn.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-29 14:31:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251776311</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251778668</link>
         <description><![CDATA[<div>Bố tôi mắc chứng Alzheimer, trí nhớ càng ngày càng kém, đến con gái mình cũng chẳng nhận ra.<br><br>Một hôm tôi đưa ông đi ăn hàng, trong đĩa còn lại hai cái bánh bao, bố liền cầm lấy cho vào túi. Tôi rất sững sờ. Rồi bố nói: "Hai cái này để dành cho con gái tôi, nó thích ăn nhất cái này."<br><br>Thời gian trôi đi, cha mẹ rồi cũng sẽ già, và đổ bệnh. Có lúc, dù bản thân họ chẳng nhớ, quên đi tất cả nhưng tình yêu đối với con cái thì luôn thường trực</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-29 14:38:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251778668</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251779321</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi muốn chia sẻ câu chuyện vào một hôm, mẹ tôi mua về một ít nhãn, nhưng ăn lại không được ngọt lắm. Tôi và bố chê không ngon, mẹ tôi liền nhỏ giọng nói: "Mẹ thấy bác bán nhãn lớn tuổi, nhìn có nét giống bà ngoại con."<br><br>Bà ngoại tôi qua đời đã được hơn một năm rồi...<br><br>Trên đời này, có những chuyện chẳng thể khóc một trận là có thể quên ngay, những thâm tình ấy rồi sẽ trở thành hoài niệm. Thời gian vẫn cứ trôi, song yêu thương đã khắc sâu vào xương tuỷ</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-29 14:39:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251779321</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251795354</link>
         <description><![CDATA[<div>Mình cảm thấy hạnh phúc khi hiện tại bố mẹ vẫn ở bên cạnh mình. Nhưng điều làm bố mę và mình hay phải suy nghĩ là bà nội mình. Bà không thích mẹ trong 3 người con dâu. Bà có 4 người con, 3 trai, 1 gái và bố mình là cả.<br><br>Để nói thì có rất nhiều chuyện, nhưng tóm lại bà ghét mẹ mình và khinh nhà ngoại nhà mình. Bà luôn nghĩ rằng mẹ mình làm ra bao nhiêu cũng sẽ đem về nhà ngoại hết.<br><br>Chắc bà nghĩ nhà ngoại nhà mình không có điều kiện hơn so với các thím.<br><br>Trong khi mẹ mình lo cho nhà mình không thiếu gì, cái gì cũng chỉ nghĩ cho gia đình bên này trước, rồi cỗ bàn các thứ cũng toàn là mẹ mình.<br><br>Bà bị ốm mẹ mình cũng chăm rồi mua thuốc, đưa đi khám. Bà không quý mình và em trai mình như các cháu còn lại và mình cũng không cần điều đấy.<br><br>Mình chỉ nghĩ rằng bà quý các cô, các chú đến khi ốm đau thì mẹ mình là người chăm lo, nhưng ra ngoài bà vẫn nói xấu mẹ mình với mọi người.<br><br>Mình không bao giờ xin tiền hay xin xỏ gì bà và bà cũng không bao giờ hỏi mình thích gì hay cần gì.<br><br>Mình đỗ đại học bà cũng không hỏi han gì, không cho tiền và mình nghe được là bà bảo với mọi người mẹ mình chạy tiền mới đỗ được đại học.<br><br>Trong khi con nhà chú thứ hai chạy 10 triệu mới vào được cấp 3, con nhà chú thứ ba thì trượt hết nguyện vọng trường ở Hà Nội. Nhưng bà vẫn cho tiền, vẫn hỏi han, động viên.<br><br>Không sao hết, mình không cần. Mình chỉ cần bố mẹ biết mình cố gắng thế nào là được rồi. Mọi người ai cũng yêu quý mẹ và biết mẹ vất vả làm việc thế nào nên bà nói xấu mẹ mình rồi người ta kể lại với mẹ mình chỉ làm mình nực cười thôi.<br><br>Còn nhiều thứ lắm nhưng mình chỉ viết vài điều ra đây để nhẹ lòng hơn thôi. Mình mong bố mẹ không bị ảnh hưởng và yêu thương nhau như bây giờ là được, không cần gì hơn...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-29 15:17:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251795354</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251796397</link>
         <description><![CDATA[<div>Anh mình được 2 bên nội ngoại cưng như trứng. Lúc anh 3 tuổi, mọi người khuyên mẹ đẻ thêm đứa gái nữa để hoàn hảo. Và mẹ mình đã sinh mình ra :)<br><br>Nghe mọi người kể, anh 2 mình trắng trẻo đẹp trai mà sao mình vừa đen môi lại thâm.<br><br>Và thế là từ lúc sinh ra đến giờ mình chưa biết tình thương của gia đình là gì. Vì mình quá xấu nên ba mẹ quyết định đẻ thêm đứa em gái nữa, em cũng nhỏ hơn mình 3 năm. Em trắng trẻo, đẹp gái và mặt giống anh 2 mình. Đương nhiên, mọi người xem mình như của nợ. Tại sao? ADN đã nói mình là con của ba mẹ mà?<br><br>Năm đó mình tầm 3 tuổi! Lúc Trời vừa tối mẹ nói thèm chua (mẹ đang có bầu em Út mình), mà ba ra ruộng sao chưa thấy về....<br><br>Một đứa con nít thương mẹ nên dầm trời bão giông đi ra ruộng kiếm ba với hái xoài chua cho mẹ, à lúc đó mẹ đang ôm anh 2 mình ngů!<br><br>Mà mẹ hong có bắt mình đi nha, tại nghe mẹ nói thèm thấy thương nên mình đội nón lá đi á. Đi giữa chừng sét đánh quá nên mình quay về, thấy thương mẹ nên mình có lỗi.<br><br>Lúc bé Út mình 3, 4 tuổi, mẹ mình đi làm mà nó khóc giãi giụa nên mình ra ẳm, mẹ tưởng mình bày nó khóc nên mẹ quay lại đánh mình gãy cả 1 cây chổi... Chịu...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-29 15:19:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251796397</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251798239</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi là cô gái 20 tuổi. Trầm cảm nặng. Đã uống thuốc được hơn nửa năm. Và mang trong mình nỗi sợ hãi và ám ảnh rất lớn về con người.<br><br>Tôi sợ đám đông, sợ người lạ, và đôi khi quá lâu không nói chuyện sẽ xảy ra hiện tượng mất giọng, thứ công cụ giúp tôi liên lạc với đồng lọai của mình - ngôn ngữ - nhiều khi khiến tôi rất bất lực.<br><br>Bác sĩ bảo vấn đề của tôi xuất phát từ vết thương lòng chuyện gia đình và quá nhiều lần mất lòng tin bởi sự bội bạc của bạn bè. Bác sĩ bảo thuốc không khi nào là đủ cho tôi, tôi sẽ bị nghiện thuốc nếu cứ tiếp tục lạm dụng chúng.<br><br>Bác sĩ bảo sẽ ngừng cấp thuốc cho tôi nếu không liên lạc được với người giám hộ, vì tôi cắt tay.<br><br>Lần khám cuối cùng, bác sĩ bảo nhiều thứ, tôi chỉ cần mỗi thuốc của tôi thôi, người giám hộ ư? Tôi không biết ai có thể chấp nhận cô gái đang lao xuống vực này nữa?<br><br>Năm cuối, tôi đứng trước cái hố mang tên đi THỰC TẬP. Đã có một vài chỗ nhận, nhưng tôi lại đang túng quẫn cùng cực, tôi rất sợ hãi môi trường công sở, rất sợ những người xa lạ, rất sợ con người. Điều tôi sợ nhất là không điều khiển được cảm xúc của mình, tôi nghĩ đến viễn cảnh một buổi sáng cảm xúc của mình bật nắp xả van ngay nơi làm việc, lúc đó tôi sợ chính bản thân cũng không thể cứu nỗi mình nữa.<br><br>Điều đó chắn chắc sẽ xảy ra, tôi hiểu bệnh của mình. Nhưng tôi nhất định phải đi thực tập để có thể tốt nghiệp ra trường được.<br><br>Tôi tìm đến thuốc của mình, những vết cắt nữa, chúng cứu rỗi tôi ghê gớm. Đứng trước những chuyện thế này, tôi lại bị mất giọng, thật quá khó khăn, để làm một con người, để tồn tại.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-29 15:23:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251798239</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251798948</link>
         <description><![CDATA[<div>Em là nữ, năm nay 17 tuổi. Em chán ghét gia đình mình. Thật sự!<br><br>Gia đình em có 3 người con và điều kiện KT ổn nên có thể nói là trung bình khá.<br><br>Ba em là trụ cột, là người đi làm kiếm tiền về nuôi gia đình em, còn mẹ em là người làm tất cả mọi việc còn lại.<br><br>Mọi người có thể hiểu là ba em có nhiệm vụ kiếm tiền, còn mẹ em có nhiệm vụ làm tất cả mọi việc còn lại, từ nhà cửa đến con cái.<br><br>Mọi chuyện sẽ chẳng có gì nếu như tính gia trưởng của ba em quá cao và luôn khinh thường mẹ em vì nghĩ rằng bà ấy chẳng làm được gì!<br><br>Ngay cả việc ba em từng ngoại tình và tiền làm được ba em cũng giấu nhẹm, không bao giờ nói gì trừ khi mẹ em bắt quả tang.<br><br>Ba em chưa từng mua quà cho mẹ em, ngoài miệng ba em nói yêu mẹ nhưng em biết ba em chẳng hề yêu chút nào, ba em chỉ muốn giữ mẹ lại để sau này có người chăm sóc tuổi già.<br><br>Từ khi em còn nhỏ, ba luôn đánh mẹ rất ghê gớm, có khi bầm tím mặt, cũng có khi lệch mặt nhưng bọn họ không thể ly hôn vì mẹ em rất yêu gia đình này! (Mẹ em lấy ba em từ 18t và ba em lớn hơn mẹ em rất nhiều) Cho đến ngày hôm nay, mẹ và ba em cãi nhau rồi ba đuổi mẹ ra khỏi nhà, và mẹ em thật sự đã dọn đồ đi, bỏ lại 3 chị em em và 1 bé cún cùng với ba em. Em không muốn ở cùng một bầu không khí với ba em vì em rất ghét, em hận vì đã làm mẹ khổ như vậy trong khi mẹ luôn hết lòng vì gia đình. Mọi người có thể nói em bất hiếu nhưng em thật sự chán ghét ba em đến tột cùng!<br><br>Em không biết phải làm sao nữa, năm nay là năm em thi ĐH nhưng em chán lắm rồi. Em ghét ba em, em ước gì em chưa từng được sinh ra để rồi phải mệt mỏi như vậy!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-29 15:26:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251798948</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251800871</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi là nữ, đã 35 tuổi! Tôi xin kể câu chuyện 15 năm trước, lúc tôi 20 tuổi! Xu hướng tính dục của tôi là đồng tính nữ, là thích những bạn nữ giống như tôi! Và tôi đã có mối tình 2 năm hơn với bạn hàng xóm! Từ nhỏ chúng tôi đã chơi búp bê cùng nhau, học chung cấp 1, cấp 2, cấp 3 rồi mới yêu nhau!<br><br>Cả gia đình chúng tôi đều không mảy may nghi ngờ gì cả! Bạn ấy nói tôi hay là công khai mọi chuyện đi, xã hội bây giờ cũng thoáng lắm, không sợ gì cả đâu! Nhưng tôi không chịu, tôi nghĩ như thế sẽ ảnh hưởng đến tương lai vì còn khá trẻ.Nhưng bạn ấy không chịu, thế là bạn ấy công khai mình là người đồng tính cho cha mẹ bạn ấy, nhà tôi kế bên, núp sau cánh cửa sổ tôi nghe hết tất cả những trận đòn roi mà bạn ấy chịu được. Mẹ bạn ấy có nói một câu, mày quen con nhỏ nào tao tới giết con đó!<br><br>Tôi vừa run vừa khóc không hiểu tại sao gia đình bạn ấy có thể ác như vậy! Rồi 1-2 ngày sau tôi không còn gặp bạn ấy nữa, số điện thoại riêng cũng không liên lạc được! Giả bộ qua tặng đồ ăn cũng ráng hỏi, thì gia đình bảo bắt đi xuất khẩu lao động với cưới chồng Đài Loan.Lại một lần nữa tôi và khóc như một đứa trẻ! Tôi hoang mang và không biết phải làm sao, tôi để dành tiền và cố gắng muốn sang Đài Loan tìm bạn ấy và bỏ trốn.<br><br>Nhiều lúc tôi ráng hỏi là Đài Loan chỗ nào chỗ nào để có thông tin, nhưng gia đình bạn ấy chỉ thờ ơ là nó đi xa lắm, mấy chục năm nó mới về! Mỗi lần tôi hỏi đều nói như thế!<br><br>Nhưng sau 2 năm, tôi nhìn lại vào căn phòng của bạn ấy từ sân thượng nhà tôi thì tôi lại thấy bàn thờ của bạn ấy?</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-29 15:31:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251800871</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251802258</link>
         <description><![CDATA[<div>Chào mọi người, mình là nữ chỉ mới 18 tuổi! Mẹ mất khi sinh mình ra vì mất máu quá nhiều, bố mình hết mực yêu thường mình!Nhưng mọi chuyện bắt đầu từ năm mình 4 tuổi, bố cưới vợ khác!<br><br>Nhà mình cũng thuộc hàng khá giả ở Hà Nội, nói chung bố đủ điều kiện lo cho mình ăn học và cả dì và em!<br><br>Rồi đùng một cái, bố bị tai nạn lúc ở công trình, nằm liệt giường, sau những ngày bị dì nói ra nói vào, bố cũng lên cơn mà mất cách đây 2 năm! Và địa ngục bắt đầu từ đây!Dì không còn yêu thương mình nữa mà bắt đầu hành hạ mình, la mắng và ép mình đủ thứ! Nó ghê tởm đến nổi ngay khi mình gõ những dòng này mình còn cảm thấy sợ! Nhưng chỉ là sợ chứ cũng chả căm hận gì, còn em mình, nó nghe lời mẹ nó nên... ok fine!<br><br>Noel năm ngoái, mình đi làm để dành được 10 triệu, thế là mình mua cho dì cái điện thoại, một phần để nịnh bà dì mong đừng la mình nữa, một phần mình cũng chả còn ai quen thuộc ở cái đất Hà Nội này!Và một cái tán trời giáng vì bà ấy nghĩ mình ăn cắp tiền bả, đánh mình chảy máu chân và vứt hết son của mình xuống cống!<br><br>Mình bỏ nhà đi được 1 tháng thì được Toà án - Luật sư mời lên làm việc vì mình đủ 18 tuổi! Vì bố mình mất để 100% nhà cửa tài sản cho mình! Hả dạ đến nổi khóc và gục ngay toà!<br><br>Cảm ơn mọi người đã lắng nghe câu chuyện nhỏ của mình - đây là mình chưa kể chi tiết ấy - sự thật còn đáng sợ hơn! Vẫn chưa biết phải làm gì đầu tiên với dì nữa, thật sự ghét di!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-29 15:34:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251802258</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251805885</link>
         <description><![CDATA[<div>Mình năm nay 19 tuổi, học năm nhất! Đáng ra mình đã nghỉ học năm lớp 9 do nhà mình vỡ nợ rồi, nhưng mẹ vẫn ráng vay cho mình đi học. Nhiều lúc nản xin nghỉ nhưng mẹ không chịu. Mình thương mẹ với ba lắm nên cố gắng!<br><br>Vào đại học, mình thấy học phí tới mấy chục triệu một năm mà lòng mình đau như cắt ấy. Ba mẹ thì nghĩ mười mấy triệu một năm nhưng như thế đã khiến ba mẹ mình lo lắng rồi. Mình phải nói dối ba mẹ là mỗi tháng đóng 1 triệu, còn lại thì mình đi làm thêm, vay mấy đứa bạn nhà giàu đóng tiền học.<br><br>Năm nay là năm đầu đi học, mà ngay thời buổi dịch như thế này, ba mẹ mình ở Đà Nẵng bán nước cho học sinh thì bị đuổi hoài nên ế lắm. Cả năm mình chỉ dám gọi ba mẹ chắc độ 10 lần, vì sợ mỗi lần gọi là mỗi lần chua xót!<br><br>Mình ghét cái năm này, nó khiến ba mẹ đã nghèo nay nghèo thêm.<br><br>Là con gái, 19 tuổi, xa quê cả năm chỉ mong được về, mà vì nghèo, vì khổ, vì dịch Covid nên mình không về được!<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-29 15:44:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251805885</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251941428</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi đã lỡ gọi mẹ tôi là “Phò”, bây giờ tôi vẫn giận mẹ lắm nhưng tôi giận mình hơn, tôi dằn vặt trong tâm trí lẫn mở cảm xúc hỗn độn này quá, tôi không biết phải làm sao...!Tôi là nữ, năm nay tôi 24 tuổi!<br><br>Tôi chỉ vừa đi làm vài tháng nay thôi. Trước đó vì bận rộn để ôn thi tốt nghiệp, kiếm việc làm - thực tập các kiểu nên tôi cũng ít khi ở nhà.<br><br>Chỉ đi cả ngày rồi về ngủ - nên tôi cũng ít quan tâm tới những việc xung quanh.<br><br>Gần đây tôi đã kiếm được việc và ổn định hơn. Tôi muốn dành thời gian cho mẹ nhiều hơn. Còn bố tôi thì đi làm ở trong nam, mỗi tháng về được 1 tuần thôi.Chuyện không có gì cho đến một hôm mẹ tôi nhờ tôi update mấy app trên điện thoại. Tôi cũng ngồi làm nhưng mẹ ngồi kế bên có vẽ lo tôi sẽ đọc tin nhắn mẹ hay sao ấy.<br><br>Rồi tối đó tôi có lén qua phòng mẹ lấy điện thoại ra đọc, tôi biết pass mẹ vì mẹ để rất dễ. Và tôi cảm thấy vỡ vụn từ tối hôm đấy, tay tôi run bần bật vì tôi thấy không chỉ 1 mà là 3-4 chú nào đấy trên Zalo mà mẹ nhắn hỏi thăm, rồi đi chơi, nhớ nhung các kiểu.<br><br>Thật sự là sốc, tôi không biết phải làm sao nữa. Vì là con một, từ bé giờ tôi không nghĩ mẹ tôi như thế.Sáng hôm sau tôi hỏi thẳng mẹ và kêu mẹ chấm dứt thì mẹ nạt tôi, bảo tôi không có quyền cấm mẹ và kêu tôi lo cho bản thân tôi đi. Tôi bảo tôi sẽ mách bố. Thì mẹ bảo: “Mày làm như bố mày không như thế à?” Thế là tôi lỡ miệng nói “mẹ phò phạch vãi đấy!”<br><br>Xong mẹ tôi khóc, tôi chỉ biết chạy vô phòng với mớ hỗn độn. Tới giờ đã gần 2 tuần hai mẹ con không nói chuyện! Tôi thật sự không biết phải làm sao, 24 năm qua tôi cứ ngỡ gia đình mình hoà thuận lắm. Tôi coi là tự hào luôn vì bố mẹ luôn yêu thương nhau... Nhưng giờ thì...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 01:16:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251941428</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251942113</link>
         <description><![CDATA[<div>Bạn trai dùng mánh khóe bỉ ổi khiến tôi rơi vào cạm bẫy, để rồi giờ đây tôi nhận cái kết nhục nhã ê chề...Tôi là cô gái xinh đẹp học giỏi, đang học năm 3, có nhiều người theo đuổi nhưng chưa sẵn sàng chuyện tình yêu. Trong đầu tôi lúc nào cũng chỉ nghĩ đến việc học sao thật tốt, để những đồng tiền mồ hôi nước mắt của bố mẹ bỏ ra không bị uổng phí.<br><br>Nhưng rồi khi tình yêu đến tôi vẫn không cưỡng lại được và đã đồng ý yêu Hoàng. Mỗi ngày anh đến trường đón tôi bằng xe sang, tuần nào cũng tặng những món quà đắt tiền.<br><br>Yêu được một tuần anh đòi tôi trao thân nhưng tôi bảo chưa sẵn sàng.Sau hôm đó tôi cảnh giác hơn với Hoàng, không đi vào những chỗ lãng mạn dễ dàng khơi gợi chuyện tình dục, cũng không đến nhà riêng của anh ấy chơi. Thấy tôi càng khó khăn trong chuyện giữ gìn trinh tiết thì người yêu càng hứng thú và thích chinh phục.<br><br>Những ngày nghỉ anh đưa tôi đi du lịch, rồi mời uống rượu hay rủ vào khách sạn sang trọng để mở mang tầm mắt.<br><br>Nhưng lần nào tôi cũng nói là bận học, chỉ muốn mỗi ngày hai người gặp nhau vài tiếng nói chuyện cho bớt nỗi nhớ là đủ rồi.Cho đến một ngày Hoàng bảo bố muốn mę xem mắt nên đưa tôi đến nhà anh ấy chơi. Thế nhưng về nhà không thấy ai cả, anh dẫn tôi lên phòng chơi và xem phim. Mới nhìn qua tôi đã biết âm mưu của Hoàng nên đòi về ngay nhưng anh đã khóa cửa và nói những lời chân thật.<br><br>Hoàng bảo tôi không tin và yêu anh ấy, luôn khinh thường và xa lánh anh như một thứ dơ bẩn. Anh bảo chỉ cần hai đứa ngồi xem "phim tình cảm" cùng nhau là đủ rồi không cần làm "chuyện ấy" cũng được. Thế là tôi nghĩ mình chỉ cần ngồi lại xem cho người yêu vừa lòng chứ anh ấy chưa chắc đã làm hại mình.Nhưng không ngờ những bộ phim đó lại là liều thuốc kích dục mãnh liệt đến vậy. Tôi đã không kìm chế được những nụ hôn và cái đụng chạm nhẹ nhàng của Hoàng vào cơ thể mình. Để rồi trong lúc mất kiểm soát tôi đã trao thân cho bạn trai mà không luyến tiếc.<br><br>Những ngày sau đó Hoàng bảo đã là của nhau rồi thì giữ để được cái gì, vậy là suốt một tuần hai chúng tôi ăn nằm bên nhau. Anh ấy không thích dùng bao cao su, tôi lại sợ uống thuốc tránh thai nhiều sẽ không tốt cho sau này. Thế là lần nào anh cũng vỗ về nói tôi cứ yên tâm, anh biết cách...Đến khi phát hiện có thai thì tôi bàng hoàng bắt gặp Hoàng lái xe cặp kè với cô gái khác. Nhìn thấy tôi, anh nói: "Cứ tưởng cô khó khăn lắm nào ngờ chinh phục dễ quá, lại còn không có kỹ năng giường chiếu, nhạt như nước ốc nên thôi chia tay đi".<br><br>Anh ném vào mặt tôi 3 triệu đồng nói là tự xử cái thai còn anh ta hết trách nhiệm rồi. Không ngờ mối tình đầu sâu đậm của tôi lại gặp phải gã sở khanh. Nhục nhã ê chề quá, thế này tôi hỏng mất đời con gái ư?<br><br>Theo mọi người ở VTĐT, tôi phải làm sao với đứa con đang lớn từng ngày trong bụng đây?</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 01:20:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251942113</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251942486</link>
         <description><![CDATA[<div>Hiện tại mình đang gặp nguy hiểm thì mình sẽ phải làm sao?!?! 1 đêm ko ngủ, 1 đêm chỉ biết ôm ng thân mà khóc.<br><br>Tới sáng nay mình chỉ biết khóc, chỉ biết sợ, ko dám nhìn ra đường, không dám ra khỏi phòng.<br><br>Chuyện là mình bị người lạ theo sau rồi kề dao vô cổ đòi chở đi quan hệ ! Mình chần chừ hắn chít điện vào mặt vào cổ mình nhưng mình chống cự đc, bỏ chạy kêu người xung quanh !<br><br>Ngta soi đèn ra hắn bỏ chạy..<br><br>Các bạn nữ ơi, làm ơn đừng đi khuya 1 mình, làm ơn bảo vệ bản thân mình đi. Tới bây giờ mình chỉ biết mình rất sợ, thực sự ám ảnh và đang rất nguy hiểm nên không thể ăn uống ngủ nghỉ đc".<br><br>Mình đã chia sẻ cho nhiều người biết rồi, nếu các bạn thấy bài có thể chia sẻ để đề phòng ít nhất cho bản thân và người thân nhé!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 01:22:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251942486</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251943340</link>
         <description><![CDATA[<div>Mình bán hình nude để lấy tiền từ sugar daddy.Nghe thì mọi người có thể nhận xét luôn 24 mình là 1 con người tồi tệ, không tôn trọng bản thân. Cái khái niệm bán hình nude không phải ai cũng chấp nhận được.<br><br>Thực sự với mình, việc này cũng rất khó khăn. Mình năm nay mới 20 tuổi đầu, nhưng mình phải tự kiếm tiền nuôi bản thân ở 1 nước xa lạ cách nhà cả ngàn cây số và mình đã rơi vào cái cảnh tệ nhất với mình. Đó là trao đổi cái lòng tự trọng của mình để đổi lấy đồng tiền kia lo cho cuộc sống, nói chính xác hơn là những khoản nợ tiền học và nhiều loại chi tiêu mình vay từ rất nhiều người.Gửi những tấm hình nhạy cảm để có được $200 tới $400 với điều kiện mình phải đi chơi cùng “daddy”. Để rồi người ta sẽ có những hành động đụng chạm cơ thể và mình cho phép vì mình đã đồng ý với điều kiện được đưa ra.<br><br>Nhưng điều dày vò nhất đó là mình có người yêu. Anh không biết điều đó và sẽ không bao giờ biết. Mình biết làm vậy là có lỗi với anh và nên để anh đi, anh xứng đáng với điều tốt đẹp hơn. Nhưng yêu rồi mà, nói bỏ cũng không dễ dàng gì. Vậy là tiếp tục làm con người ích kỷ, vừa đi “phục vụ” những con người kia và là 1 người bạn gái.Mình đã giữ như vậy 1 thời gian rồi và mình nghĩ chỉ khi mình có thể trả hết khoản nợ, lúc đó mới có thể dừng việc này lại. Hi vọng ngày đó sẽ tới sớm...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 01:25:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251943340</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251944146</link>
         <description><![CDATA[<div>Chào, tôi là một đứa con gái 26-4 mới t6 16 tuổi đầy tự ti về bản thân. Bản thân tôi thích những thứ nhẹ nhàng và ghét ép buộc. Nhưng điều tôi thích thì đâu có sảy ra, còn những vấn đề mà bản thân tôi không thể nào ưa thì luôn luôn bị gia đình ép buộc.<br><br>Mọi cái sai thì luôn được dồn phía tôi. Nhiều lúc mình chẳng thể hiểu nổi “ rốt cuộc tôi sống để làm cái gì vậy ?Bố mę và chị gái thì luôn khó chịu và biến tôi thành cái thứ gì đó để chút giận, tôi còn một người anh trai nữa nhưng anh mất rồi, và đó là nguyên nhân xảy ra mọi việc khiến tôi cảm thấy tồi tệ hơn hết thảy mọi thứ.<br><br>Anh tôi mất khi anh được 9 tuổi, cách đấy khoảng 2 năm thì mẹ và bố sinh tôi ra. Mọi đều bình thường cho đến khi nội mất lúc tôi được 4 tuổi. Rồi thường xuyên bị các bác trong nhà đem ra tìm điểm nổi trội của anh và gán ghép vào người tôi rằng mình không bằng anh.<br><br>Và từ đó, tôi luôn bị so sánh với người anh trai đã mất.<br><br>Năm tôi lớp 7 THCS chỉ vì tôi học không<br><br>vào môn toán khiến nó kéo điểm xuống, và<br><br>thường xuyên cãi nhau với bố. Thành tích<br><br>mà tôi đạt được là TB, bố tôi thất vọng và<br><br>tức giận, bố và mẹ thậm chí không nghe tôi<br><br>giải thích, ném mọi đồ đạc của tôi ra đường<br><br>cà đuổi đi, tôi không khóc, tôi chỉ biết cười<br><br>và lao ra đường như một đứa điên giữa dòng<br><br>đường xe cộ đang chạy vội chỉ mong muốn<br><br>rằng kết thúc cuộc sống.<br><br>Nhưng mà họ kịp phanh lại, tôi thất vọng. Và tôi trở thành đứa ít nói hơn với bố mẹ, thường xuyên im lặng.Bố mẹ chưa từng lắng nghe tôi tâm sự, à không, thậm chí chỉ là nghe thôi cũng chưa từng. Tôi đàn biết rằng dù có giải thích đến mấy, họ cũng không hề lắng nghe. Dù tôi đúng, nhưng trong mắt bố mẹ và chị thì tôi luôn luôn sai, chưa bao giờ là đúng cả.<br><br>Kể cả việc rửa bát thôi, rửa đứng tôi sẽ bị chửi, chửi thậm tệ thậm chí thậm chí là bị đánh vào đầu. Nhưng với chị tôi thì sao, chẳng sao cả, không có chửi, không có đánh, mà lại nói rằng “ Mày lại để chị rửa, chân mày sưng lên là do mày ngu, sao mày không chết quách đi cho rồi.Tôi thường xuyên được nghe những câu nói như vậy, thậm chí là cay nghiệt hơn, bản thân cũng thấy nói đúng lắm. “ Sống làm gì, chết đi nó tốt hơn nhiều, họ sẽ không chửi mình nữa ”. Câu nói này luôn luôn tồn tại trong ý thức của tôi, và tôi đoán rằng sẽ sớm thôi .<br><br>Tôi ghét học dược, cực kì ghét dược. Vào năm lớp 8, não tôi dường như quên đi tên của bạn cũng lớp và quên mặt họ. Mắt tôi không cận nhưng nhiều lúc rất khó nhìn và tối đen như mực. Chính vì não và mắt tôi như vậy, tôi rất ghét học dược, vì sợ mình sẽ hãi chết người ta.Nhưng bố mẹ tôi lại ép tôi học dược, những người thân trong gia đình cũng vậy, họ luôn 66 gió chiều nào theo chiều nấy ”. Tôi nói chuyện với bố mẹ, nhưng chợt nhớ ra họ chưa bao giờ nghe tôi nói, và họ sẽ không nghe lời tôi nói.<br><br>Tôi sắp thi vào tuần tới, tôi muốn được yên tĩnh ôn tập,Nhưng sao cứ bắt tôi làm mọi thứ vậy ? Đêm tôi thức trắng đến sáng để học. Không ngủ, một giấc ngủ thôi, không hề có Tôi chỉ mong, bố mẹ đừng tạo thêm áp lực gì cho tôi nữa, thi xong tôi vẫn sẽ im lặng và mong sẽ được rời đi....</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 01:29:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251944146</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251945191</link>
         <description><![CDATA[<div>Em đã bị chính bạn thân của mình trộm quay clip lại, và bây giờ em không biết phải xử lí như thế nào!Em và nhỏ bạn thân chơi với nhau từ nhỏ, quê tụi em ở Khánh Hoà, cùng vào Sài Gòn học và chuẩn bị ra trường đi làm.<br><br>Tụi em gắn bó với nhau gần 10 năm, nhưng nói chung càng lớn suy nghĩ của em với nó khác nhau, nói chung mỗi người một định hướng.<br><br>Ở chung nhà nhưng thường thì em đi học hay đi làm về là chỉ tắm và ngủ thôi. Vì là ở chung cư, mỗi người một phòng nên ngày càng ít nói chuyện nữa. Chỉ có mỗi khi cuối tuần tụi em mới ngồi lại tám xàm xàm hoặc lâu lâu đi siêu thị.Toilet chung cư em ở có 1 cái cửa thông gió nho nhỏ trên cao, thường thì em ít khi nhìn lên trên đó vì chả để làm gì. Nhưng hôm đó em đi vệ sinh, thì nhìn lên cao thấy cái điện thoại iphone 7 của nhỏ bạn chìa vào quay lại hay chụp hình gì đó.<br><br>Em hoảng hốt nhưng không hét lên, em tò mò không biết nó làm thế vì mục đích gì. Nó để tầm 1p thì nó rút lại. Rồi cứ ngày nào cũng thế, mỗi khi em đi tắm nó<br><br>đều quay phim hay chụp hình gì đó.<br><br>Em vẫn cứ tắm nhưng em mặc đồ, vì em muốn là nó tự khai cho em. Nhưng chuyện xảy ra 4 ngày rồi, dù em có cố tình nhìn vào điện thoại nó nhưng nó vẫn xem như không có gì!Và ngày qua, em đã lấy điện thoại nó. Em có vô tình biết được password của nó (em không nhớ lúc nào), em lục mãi thì không thấy clip hay hình ảnh của nó đâu. Vào Zalo, Viber hay FB cũng không có. Tự nhiên ting một cái có mail gửi đến.<br><br>Và chính xác là, nó đã quay clip của em để gửi người yêu cũ của em, sau đó sẽ được cho tiền vài trăm 1 clip.<br><br>Em thật sự sốc, hoảng hồn và giờ không biết phải làm sao. Em không muốn nói thẳng vì không muốn bẻ mặt nó. Nhưng em cũng không muốn ở cùng con khốn đó, mà mùa dịch lại khó kiếm nhà ở cùng nữa chứ! Hmmm...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 01:33:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251945191</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251946045</link>
         <description><![CDATA[<div>Mình sinh ra trong một gia đình rất bình thường đủ ăn đủ mặt và bố mẹ lo cho mình không thiếu một thứ gì cả lẫn cả tình yêu thương từ bố mẹ.<br><br>Mình biết là mọi người vì thương mình nên mới khuyên mình những thứ như vậy. Nhưng thật sự những lời khuyên đó không đúng cách để khuyên nhủ mình.<br><br>Như khi mình mua một bộ quần áo nào đó mọi người đều chê lấy chê để : “Mang cái gì vậy trông buồn cười thật, mà do tại mày mập nên mang xấu đó, chứ không phải tại cái áo!” Mà đó chỉ là một cái áo thun bình thường..Nhiều lúc cả một ngày mình không ăn được gì vì chả có thời gian để ăn, chỉ vừa mới xúc một muỗng cơm cho vào miệng là y nhu rằng: "trời ơi mày mập rồi mày đừng có ăn nữa, sáng giờ tao thấy mày ăn hoài luôn đó!”.<br><br>Vừa đi học về nắng nóng, học muốn vã người ra thì: "nhìn cái bộ ù mà nó xấu như mụ đàn bà!”, thế là tâm trạng hôm đó như cả một vùng trời mây đen, tủi thân cô độc và chán ghét mọi thứ xung quanh. Nhà mình đi ăn nhà hàng, những chốn đông người thì la to lên: "Thôi ù rồi ăn ít thôi, ăn chi cho nhiều!”Mọi người biết không lúc đấy tất cả mọi ánh mắt xung quanh đều hướng về phía mình, và lúc đó mình chỉ muốn cầm chiếc lược ngà lên mà tàng hình như cô Thiên Lý vậy đó, cái cảm giác đó nó nhục nhã đến nhường nào.<br><br>Và còn rất nhiều chuyện quá đáng về cân nặng của mình và mình thật sự muốn trầm cảm với nó, nhiều lúc mình muốn chết quách đi cho xong khỏi phải người nào bận tâm hay phán xét về mình nữa, nếu như bây giờ có một điều ước mình sẽ mong muốn được ốm cho dù phải trả một cái giá đắc hơn nàng tiên cá trong truyện cổ tích.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 01:36:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251946045</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251946625</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi là một con điếm, một con con điếm được bao nuôi bởi những gã đại gia. Nhưng lại dùng tiền đó để bao nuôi một gã trai trẻ khác...Năm nay tôi 29 tuổi. Nhà tôi nghèo, tôi không thích đi học nên mới theo nghề này. Vấn đề là tôi rất thích việc mình đã chọn, ít nhất tôi không hối hận khi đã chọn nó. Nó cho tôi nguồn thu nhập cao. Lo được cho cha mẹ. Nói chung, cũng rất ổn.<br><br>Mỗi tháng tôi kiếm được kha khá nhiều tiền. Từ tiền đi nhanh, đến tiền đi du lịch cũng các gã “sồn sồn” lắm của. Nói thẳng, tôi bào được bao nhiêu thì bào. Có tháng, hơn trăm triệu!<br><br>Quan điểm của tôi, dùng tiền của trai, cho cha mẹ, những sẽ không bao giờ dùng tiền mình có được cho người khác!Đúng là đời, tôi lại va vào mối tình với anh chàng chạy Grab hay đưa đón tôi mỗi khi tôi có “khách”. Nó 19 tuổi, học năm 2. Nó cao to, da ngâm và rất vạm vỡ.<br><br>Nó kể về gia đình nó, nhà nghèo, ba mất, nên nó phải vừa học vừa làm lo cho em ăn học. Tự nhiên tôi thương nó. Nó biết tôi làm điếm.. Nhưng nó vẫn chịu.<br><br>Tôi cho nó nhiều tiền, cơ bản vì tôi tự nguyện. Nó cứ kiểu mỗi lần buồn, là tôi cho nó tiền. Mua xe, mua iphone.. mua cả những đêm thác loạn.Tôi và nó đều biết được tình cảm của nhau. Nhiều lần nó khuyên tôi bỏ nghề mà về với nó. Tôi không chịu. Không đi làm thì tiền đâu sống.<br><br>Và giờ, tôi lại là người kiếm tiền. Những đồng tiền dơ bẩn mà lo cho nó, cho em nó đi học. Chuyện không có gì cho đến khi, tôi phát hiện ra nó lấy tiền học 23 triệu của tôi cho nó, nó mua vàng tặng cho con bạn cùng lớp với nó...<br><br>Tôi, gần 30 tuổi. Đi lừa bao nhiêu gã, nay bị thằng nhóc 19 tuổi lừa lại... :) đời</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 01:39:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251946625</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251946801</link>
         <description><![CDATA[<div>Chẳng hiểu sao nhưng tớ thích cảm giác tóc mình rung, vuốt nhưng sợi tóc rối, thích cảm giác từng sợi tóc đứt ra, nhoi nhói.<br><br>Nó giúp tớ cảm thấy đỡ stress hơn, như kiểu đang đưa những suy nghĩ tiêu cực ra ngoài vậy. Trước tớ đã có bộ tóc dày rất đẹp nhưng giờ thì cũng thưa bớt rồi..</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 01:40:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251946801</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251947489</link>
         <description><![CDATA[<div>Một câu chuyện đã lâu nhưng đến giờ mình vẫn nhớ.<br><br>Hồi mình vẫn còn đang học cấp 1, mình chưa có phòng riêng nên mình vẫn ngủ cùng bố mę. Hồi đó bố mình cũng hay đi nhậu, mình không rõ hôm đó bố có xỉn không, mình đang nằm cạnh mẹ thì thấy tay bố mình luồn vào ngực mình và xoa. Lúc đó mình vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra thế này?! Mình rất sợ.<br><br>Một thời gian ngắn sau, trong lúc mình đang tắm, mọi thứ sẽ không có gì xảy ra nếu như bố mình không mở cửa phòng tắm đột ngột. Đèn nhà tắm rõ là sáng như thế thì tại sao bố lại mở......Bố không có kiểu đóng ngay mà bố lại đứng đó nhìn, mình thì giật mình và đóng cửa ngay.<br><br>Mình khá ám ảnh những chuyện như thế. Và không những thế, mình có cảm giác như mình bị cưỡng bức bởi hai người anh họ của mình (anh A và anh B).<br><br>Lúc đó mình vẫn đang học cấp 1, mình bé nên rất hay được bế, có một lần anh A bế mình lên và mình có cảm giác ngón tay của anh chạm vào "cô bé" của mình sau đó anh xoa chỗ đó của mình, tất nhiên là mình không dám la lên mà mình chỉ chống cự và đòi thả mình xuống thôi.Và một lần khác, trong lúc mình đang đứng kế bên xem anh ruột mình chơi game, anh họ B của mình ngồi ghế kế bên, mình đứng ngay trước anh chỗ anh họ ngồi, mình thấy hình như anh đang vén vay mình lên, sau đó anh kéo mình lại ngồi lên người anh và mình cảm nhận được "chỗ đó" của anh đang cứng lên..</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 01:42:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251947489</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251947739</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi luôn có một nỗi ám ảnh kỳ lạ về sự sở hữu.<br><br>Đối với tôi, những thứ mà tôi biết đến, đã chạm qua đều là của tôi. Tôi chiếm hữu ngay cả những thứ nhỏ nhặt nhất. Tôi không thích chia sẻ gu thẩm mỹ, phim ảnh, âm nhạc,... như những đứa con gái khác hay làm.<br><br>Tôi sẽ vô cùng khó chịu và bực bội khi thấy đứa bạn mình bắt chước đi thích một thứ mà tôi yêu thích, ngay sau khi tôi kể về sở thích này của tôi cho nó biết.Khi nó hỏi tôi dạo này đang nghe nhạc gì, xem phim gì,... Tôi nửa muốn trả lời, nửa lại không.<br><br>Đối với tôi, để trở thành 1 thứ thân thuộc của tôi thì phải hoàn toàn là của tôi. Như “bạn THÂN” chẳng hạn. Tôi quan niệm 1 người bạn được cho là thân khi người đó cũng chỉ có mình tôi là bạn. Người đó không chia sẻ mọi chuyện với ai ngoài tôi, không chơi với ai ngoài tôi, không nói chuyện với ai ngoài tôi, không nhìn ai khác ngoài tôi. Chúng tôi là trung tâm cuộc sống của nhau. Tôi luôn khao khát, và nỗi khao khát ấy lớn đến nỗi thành ám ảnh. Một người chỉ cho riêng mình tôi.Thật bệnh hoạn phải không?<br><br>Tôi luôn giấu ý nghĩ này vì trên đời còn tồn tại 1 thứ gọi là “tự do cá nhân”. Dù là bạn thân của nhau nhưng bạn vẫn có quyền đi giao du, nói chuyện và kết bạn với những người khác. Đó là cách mà quan hệ xã hội của bạn phong phú và đầy màu sắc. Ngay cả người yêu, vợ chồng,... cũng có tự do cá nhân. Và sẽ không ai chấp nhận cái bản tính chiếm hữu của tôi, họ sẽ bỏ đi ngay khi biết được bản chất thật của tôi.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 01:44:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251947739</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251948061</link>
         <description><![CDATA[<div>Mình chẳng biết cuộc sống hiện tại của mình là sao nữa.<br><br>Gia đình mình chia rẽ lúc mình được sáu tháng tuổi. Mình sống cùng ba, anh trai và bà nội của mình. Từ bé ba vẫn luôn cho mình và anh hai gặp mẹ trong một khoảng thời gian nhất định nào đó!<br><br>Đến mãi một thời gian sau lúc mình lên học cấp ba, mẹ mình quyết định chăm lo nhiều hơn cho mình qua những việc như việc tìm thầy dạy phụ đạo, tìm trường đại học tốt cho mình.Mình thực sự biết bản thân mình khả năng có hạn và cũng cố gắng từ chối để theo đuổi thứ nằm trong khả năng nhưng rồi áp lực từ ba mình rằng ông muốn mình có cuộc sống tốt, áp lực từ mẹ mình rằng bà muốn bù đắp cho mình, mình cắn răng nghe lời và làm theo.<br><br>Sau này, kết quả cho thấy mình thực sự không phù hợp với định hướng của tất cả mọi người, mọi người bắt đầu xem mình là một thứ gì đó thất bại, mọi người nói họ rất thất vọng vì mình.Đến cả mẹ mình, người nói rằng sẽ bù đắp và yêu thương mình, cũng đã buông ra những lời rằng bà ấy xem việc đấy là "đầu tư" và khi mình thật sự thất bại thì có lẽ cũng chỉ đáng vứt đi. Và bà ấy cũng đã chính thức nói lời "từ mặt" với mình.<br><br>Sau bao nhiêu cố gắng, tốn bao nhiêu thời gian thì mình đã tốt nghiệp đại học và có một công việc chưa ổn định lắm.<br><br>Mình chỉ thắc mắc tại sao ban đầu bà ấy đã ra đi nhưng rồi quay lại để làm gì rồi dày vò mình đến như vậy? Mình đã làm gì sai sao? Hay chính việc bản thân mình sinh ra, có mặt trên cuộc đời này đã sai ngay từ lúc ban đầu?</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 01:45:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251948061</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251948620</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi không biết tôi có đang mạnh mẽ quá không ?<br>Cô đơn từ bao giờ lại thành "đặc quyền đắt giá" của phụ nữ mạnh mẽ, độc lập trong mắt nhiều nam giới? Có phải từ thời mẹ còn dạy con gái phải biết mềm mỏng, nhẹ nhàng trước các bạn trai, từ lúc 9/10 bạn trai thích con gái nhẹ nhàng, yếu đuối một chút?<br><br>Phụ nữ mạnh mẽ thì nhất định sẽ cô đơn<br><br>Tôi tin vào một điều rằng sự mạnh mẽ và mong muốn có một mối quan hệ tích cực không phải một chiếc đồng hồ cát mà cát chảy vào bên nào nhiều thì bên kia sẽ ít đi. Là một người phụ nữ mạnh mẽ đơn giản chỉ việc cô ấy hiểu rõ bản thân và tự tin vào chính mình. Nếu đến một lúc nào đó trong chuyện tình yêu, bạn nhận ra rằng điều quan tâm ở người phụ nữ ấy không còn ở những xúc cảm mà chỉ là những thứ hơn thua khi so sánh với bản thân, thứ hằn học đó đã không còn là tình yêu nữa.<br><br>Có người nói, mạnh mẽ sẽ quên đi nhanh, sẽ đứng dậy và tìm một cuộc sống khác. Tuy nhiên, nỗi đau công bằng với tất cả mọi người; ai cũng sẽ buồn, người mạnh mẽ có buồn chứ không phải không. Hôm nay có thể là anh chàng độc thân này, ngày mai sẽ là một anh chàng độc thân nào đó. Vậy nhiều người sẽ phải chấp nhận: mạnh mẽ hay độc thân?<br><br>Phụ nữ mạnh mẽ hay độc lập, dù là ai đi chăng nữa, cũng xứng đáng được yêu thương - đó là một chân lý, một phần của ý niệm nguyên bản nhất về tình yêu con người khi “mạnh mẽ” hay “độc lập” chỉ là những thứ mang tính tương đối.<br><br>Tôi đoán rằng những người phụ nữ mạnh mẽ, có lẽ họ cũng không cần ai “khóc thuê” cho cuộc đời mình nhưng đó là câu chuyện vượt ngoài ranh giới của nửa dân số - đó là câu chuyện mà nếu “nâng tầm” lên, là của toàn xã hội. Một ngày mới lên vẫn là ngày đẹp đẽ với những cô gái mạnh mẽ, họ vẫn sống lạc quan, vui vẻ là chính mình nhưng với những người vẫn giữ những định kiến như vậy về phụ nữ, có lẽ họ đã bỏ lỡ một điều tuyệt đẹp khác trong cuộc sống.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 01:48:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251948620</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251949030</link>
         <description><![CDATA[<div>Mình đã chịu đựng hơn 7 năm.<br><br>Hồi đấy, bố mẹ mình li hôn nhau, sau đó mình theo mẹ đến nơi mẹ công tác cách nhà bố mình khoảng hơn 30km. Sau đó mẹ mình có qua lại với một người làm tài xế xe bus. Mình cũng đã gặp gỡ ông ta, và sau nhiều lần gặp, ông ta có những hành vi động chạm vào cơ thể mình!<br><br>Mình không nói ra vì ông ta đã cho mình TIỀN rồi nói rằng không được nói với mẹ không thì mẹ sẽ chửi đấy.Chuyện đấy vẫn xảy ra thường xuyên cho đến khi mình học lớp 5 ông ta dọn về ở với mẹ mình, mình cảm thấy việc đó thật sự ghê tom!<br><br>Mình biết điều đấy là không hề đúng, nhưng lại không dám nói ra vì mình sợ rằng nếu mình nói ra mẹ sẽ như thế nào? Mình sợ mẹ mình tổn thương về tình cảm một lần nữa như với bố mình, vì mình biết những chuyện không hề may mắn xảy ra với mẹ mình trong quá khứ như thế nào qua lời kể của mọi người, nên mình cứ im lặng mãi.Ông ta đã làm chuyện đó với mình cứ hằng ngày như thế mỗi lúc mẹ mình không có nhà, mãi đến lúc mình học lớp 8 không thể chịu được nữa thì mình mới bắt đầu nói với mę!<br><br>Nhưng mẹ lại chỉ bảo : “Kệ đi, không ssao đâu con, ổng sắp chết rồi!” (Lúc đấy ông ta 62t, còn mẹ mình mới 42t) vậy là mình lại tiếp tục vì mẹ mà chịu đựng đến lớp 10. Nhưng cuối cùng vì việc học hành của mình, cộng thêm việc về nhà cứ bị lão kia nói này nọ nên mẹ mình mắng mình : “Mày là thứ gì đấy, không phải con người nữa rồi!”Mình đã quyết định mượn điện thoại bạn để gọi cho bố và nói ra hết tất cả (trong quảng thời gian đấy, mình chỉ có thể học và học, không hề có điện thoại, không có tivi, không nghe nhạc, không đọc chuyện, không đi chơi với bạn bè, như một con robot, những điều này đều là ông ta bắt mẹ mình và mẹ mình áp đặt lên mình). Bây giờ mình đã về ở với bố không còn nghe tin tức gì về lão kia.<br><br>Thật sự, mình muốn ông ta chết đi.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 01:50:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251949030</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251949378</link>
         <description><![CDATA[<div>Thời gian rồi cũng có thể thay đổi những quy luật vốn có và biến những điều tưởng chừng như không thể thành có thể. Cũng như cách mà thời gian đang dần dần từng chút thay đổi quan niệm trong gia đình mình. Mình là K, một người song tính. Mình cảm thấy may mắn khi được đón nhận và ủng hộ nhiều hơn từ gia đình qua mỗi ngày.<br><br>Thuở nhỏ, mẹ vẫn luôn nói với mình về một quy luật tất yếu dành cho con gái. Đó là trưởng thành, đi làm, lấy chồng, sinh con và ổn định cuộc sống. Nhưng có lẽ, đây không phải là điều dành cho mình. Nếu con gái mẹ muốn có tình yêu, muốn vun đắp hạnh phúc và xây dựng gia đình với một cô gái khác, chứ không phải đi theo quy luật nhất định mẹ vẫn tin, liệu mẹ có còn thương cô con gái bé bỏng này của mẹ nữa không?&nbsp;<br><br>Để thực sự comeout hay thổ lộ về bản thân có thể không hề khó, nhưng để người nghe thật sự thấu hiểu và chấp nhận thì luôn cần có thời gian. Mình vẫn hay nghĩ về mong muốn của bản thân, nhưng đặc biệt hơn cả là những thay đổi từng ngày trong nhận thức gia đình. Mình biết, với mẹ, với anh chị, việc chấp nhận hiện thực trái với quy luật mà mọi người từng tin tưởng không phải là điều dễ dàng xảy ra trong chớp mắt. Nó cũng giống như việc chấp nhận mình là một người song tính.<br><br>Trước đây, đâu đó vẫn là những câu đùa quá trớn, là những hành xử khiến mình cảm thấy chạnh lòng. Nhưng mình nghĩ tất cả đều xuất phát từ việc chưa có cái nhìn rõ ràng và đúng đắn. Trong quan niệm của các thành viên trong gia đình mình, cộng đồng LGBTIQ là những con người kì lạ, khác biệt, hay thậm chí luôn phải đánh đổi nhiều điều trong cuộc sống để được sống là chính mình.&nbsp;<br>Để mọi người thật sự hiểu, thật sự mở lòng đón nhận, mình đã lựa chọn cách kiên trì chia sẻ. Mình trò chuyện nhiều hơn cùng mẹ. Mình kể về bạn bè, về những người thân quen, cả về những câu chuyện mình biết trong cộng đồng LGBTIQ. Tất cả đều rất tự nhiên, không quá dồn dập, không quá nóng vội. Thay cho phản ứng có đôi chút kì thị trước đây, mẹ lắng nghe mọi thứ. Mẹ còn chủ động xin lỗi vì những chuyện đã xảy ra. Mình nghĩ khi bản thân nhìn nhận mọi thứ và đối xử với người nhà theo cách tích cực thì cũng sẽ nhận lại được những điều tích cực như vậy.<br><br>Có thể chặng đường cuộc đời phía trước của mình vẫn còn rất dài, có thể còn rất nhiều khó khăn để mọi người thực sự hiểu và chấp nhận, nhưng mình vẫn lựa chọn kiên trì bước tiếp. Vì đơn giản, mình biết đó là một phép màu, thứ phép màu kì diệu đã chở che cho mọi niềm tin, đã nuôi dưỡng những hi vọng của bản thân trong suốt thời gian qua. Mình nghĩ với sự kiên trì đó, đâu đó sau này, mình của tương lai sẽ đủ trưởng thành, đủ mạnh mẽ, đủ lý do để có thể comeout trước tất cả mọi người theo cách tự tin và được chào đón nhất.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 01:51:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251949378</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251949596</link>
         <description><![CDATA[<div><br><br>Tôi là cô gái 20 tuổi. Trầm cảm nặng. Đã uống thuốc được hơn nửa năm. Và mang trong mình nỗi sợ hãi và ám ảnh rất lớn về con người.<br><br>Tôi sợ đám đông, sợ người lạ, và đôi khi quá lâu không nói chuyện sẽ xảy ra hiện tượng mất giọng, thứ công cụ giúp tôi liên lạc với đồng lọai của mình - ngôn ngữ - nhiều khi khiến tôi rất bất lực.Bác sĩ bảo vấn đề của tôi xuất phát từ vết thương lòng chuyện gia đình và quá nhiều lần mất lòng tin bởi sự bội bạc của bạn bè. Bác sĩ bảo thuốc không khi nào là đủ cho tôi, tôi sẽ bị nghiện thuốc nếu cứ tiếp tục lạm dụng chúng. Bác sĩ bảo sẽ ngừng cấp thuốc cho tôi nếu không liên lạc được với người giám hộ, vì tôi cắt tay. Lần khám cuối cùng, bác sĩ bảo nhiều thứ, tôi chỉ cần mỗi thuốc của tôi thôi, người giám hộ ư?<br><br>Tôi không biết ai có thể chấp nhận cô gái đang lao xuống vực này nữa?Năm cuối, tôi đứng trước nỗi sợ mang tên đi THỰC TẬP. Đã có một vài chỗ nhận, nhưng tôi lại đang túng quẫn cùng cực, tôi rất sợ hãi môi trường công sở, rất sợ những người xa lạ, rất sợ con người. Điều tôi sợ nhất là không điều khiển được cảm xúc của mình, tôi nghĩ đến viễn cảnh một buổi sáng cảm xúc của mình bật nắp xả van ngay nơi làm việc, lúc đó tôi sợ chính bản thân cũng không thể cứu nỗi mình nữa.<br><br>Tôi tìm đến thuốc của mình, những vết cắt nữa, chúng cứu rỗi tôi ghê gớm. Đứng trước những chuyện thế này, tôi lại bị mất giọng, thật quá khó khăn, để làm một con người, để tồn tại.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 01:52:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251949596</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251949887</link>
         <description><![CDATA[<div>Đương hạ, đêm tĩnh mịch.<br><br>Mơ màng, một bàn tay bên dưới lớp áo, rồi từ từ di chuyển xuống phía dưới. Lời lẽ nhẹ nhàng, ngọt ngào, ướt át thì thầm: con nhiều lắm. Con thấy thế nào?” * Ba yêu<br><br>Lần đầu tiên, lần thứ hai, lần thứ ba, còn bao nhiêu lần nữa, vẫn ngu ngơ như thế, trí óc muốn gào khóc, miệng lại nín chặt. Cơ mà, sự ngu ngốc còn có thể lún sâu đến mức nào, đến mức sau khi ba bỏ ra đi, vẫn có thể khóc lóc, dày vò nghĩ rằng sự này xảy ra là do bản thân không ngoan ngoãn nghe lời, không thỏa mãn nhu cầu của ba.Từng nhớ mẹ nói rằng, mẹ và em vốn yếu đuối, dễ khóc, tôi mạnh mẽ hơn. Cũng từng nghe mẹ nói rằng, tôi vô cảm. Thật vậy nhỉ, tôi cũng chưa từng nghĩ mình giỏi chịu đựng như vậy, nhẫn nhịn giấu kín mọi thứ trong đêm tối, để sáng mở mắt dậy, lại là một ngày mới bình thường.<br><br>Chênh vênh, chới với, rã rời, tôi của những tháng ngày sau này, không thể thoát ra khỏi. Ám ảnh, những đêm tối tĩnh lặng đó, êm đềm kéo dài ra, tôi chỉ muốn nó kết thúc. Kết thúc rồi, chẳng ngờ sự trong sáng biến mất nhanh đến vậy, thực sự toàn bộ đều vấy bẩn rồi.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 01:53:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251949887</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251950092</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi là nữ, 25 tuổi. Tôi đang sống những chuỗi ngày tối tăm nhất của cuộc đời mình. Có lẽ nó sẽ không bao giờ bừng sáng lên được nữa.<br><br>Tôi đã từng làm điếm. Tôi đã dùng cả thanh xuân của mình để gắn bó với cái “nghề” này!<br><br>Mọi người tự hỏi sao không làm việc khác tốt hơn ư! Đơn giản là tôi là loại con gái lười biếng, thích ăn chơi và không thích đi học, làm việc cực khổ để thành công như những người khác!Năm tôi tròn 18 tuổi, tôi đã tự mình tìm đến những bà “mẹ mìn” để dẫn dắt mình vào con đường đầy tội lỗi này. Trong nghề được hơn 6 năm. Tôi nhận ra mình cần nhiều hơn từ những gã đến rồi đi chỉ vì nhục dục.<br><br>Và rồi anh đến, tôi chắc chắn là anh sẽ không biết quá khứ của tôi đâu. Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý để gột rửa sạch những thứ nhơ nhuốt đó. Và tôi đã sẵn sàng cho một mối quan hệ chính thức trong cuộc đời mình.<br><br>Anh khù khờ, nhưng tốt tính... Và tôi đã sẵn sàng vì anh mà bắt đầu một cuộc sống mới...Ngày 1/4/2020 - Tôi phát hiện mình bị nhiễm HIV..<br><br>Thật là nực cười, ngày cá tháng tư. Tôi mong trời đây chỉ là sự dối trá mà cuộc đời đối với tôi. Tôi suy sụp, tôi như gục ngã và tôi không biết phải làm gì tiếp theo.<br><br>Tôi vẫn muốn cưới chồng, có con... nhưng bây giờ thì không thể nữa rồi. Cái giá phải trả cho một con điếm như tôi có quá tàn nhẫn không??</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 01:54:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251950092</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251950219</link>
         <description><![CDATA[<div>Mẹ tôi bị ám ảnh bởi chính bản thân bà và muốn tôi trở thành bà thứ 2.<br><br>Bà thích phong cách từ những thập niên cũ, những quần ống loe, áo hai dây, sandal nhiều màu và những chiếc túi kẹp nách. Còn tôi thì thích những phong cách nhẹ nhàng nữ tính và hơi hướng đến phong cách thanh lịch văn phòng hơn. Vì thế, chúng tôi xảy ra xích mích. Bà muốn tôi ăn mặc như bà, trang điểm và thậm chí là học cách giả giọng nói giống bà. Tôi thật sự quá ảm ảnh với việc làm một bản sao của bà và việc bà chì chiết đay nghiến và nói những lời cay nghiệt khi tôi ăn mặc kín đáo....</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 01:55:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251950219</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251950427</link>
         <description><![CDATA[<div>Bố em là một người nghiện rượu, ông thường uống say rồi đánh chị và em lúc mà mẹ em không ở nhà.<br><br>Ông ta thực sự rất khốn nạn, cưới mẹ em về với mục đích đẻ con trai.<br><br>Lúc mẹ mang thai em, ông ta đòi phá cái thay này đi vì nó chẳng phải là con trai. Em nhớ có lần chị em kể lại rằng, lúc em mới đẻ được 2 tháng, chị đang bế em thì ông ta về nhà, ông kéo tóc chị em và giật lấy em, chùm tấm giẻ lên mặt để em chết ngạt đi, nhưng mẹ em vào kịp và em vẫn chưa chết.Ông ta gọi 2 chị em em là nghiệp chướng, chửi rủa với đủ các thứ bẩn thỉu mà ông ta nghĩ ra.<br><br>Có lần em đi học về thì thấy chị em đang bị đánh, máu me be bét sàn nhà, thì ra lúc mẹ em đi công tác, ông ta đem một con phò về, chị em bắt được, đòi gọi công an thì bị ông ta và con phò đó đánh. Em cũng bị đánh luôn, trong lúc bị đánh, em chót dại, lấy cái chày dã cua ở bếp đánh con phò ấy và ông ta.<br><br>Ông ta nhập viện, đổ hết tội lỗi lên đầu mẹ con em. Đòi chia tài sản và đòi đánh chết em...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 01:56:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251950427</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251950834</link>
         <description><![CDATA[<div>Giáo viên chủ nhiệm của em lại đang ngoại tình với mẹ em. Bây giờ em rối lắm, em cũng không biết phải làm sao nữa.<br><br>Mẹ em sinh em lúc 16 tuổi, bây giờ em 17 và mẹ chỉ mới 33 tuổi thôi. Mẹ cưới bố em nghĩ là vì tiền, bố đã lớn tuổi lắm rồi và hiện tại bố còn đang rất yếu nữa. Bố không thể tự đi lại nên nhà có thuê tận 2 giúp việc để giúp bố. Và em nghĩ đây cũng là lý do khiến mẹ ngoại tình.Thầy là thầy chủ nhiệm của em cả năm cấp ba, năm nay là năm cuối. Em không rõ thầy bao nhiêu tuổi, nhưng thầy có vẻ ngang tuổi mẹ em. Thầy cũng dễ nhìn và nói chuyện rất ngọt ngào. Cả trường hầu như ai cũng mến thầy cả.<br><br>Em vô tình thấy được tin nhắn thầy gửi đến trong zalo của mẹ. Thường thì mẹ giấu điện thoại kỹ lắm, nhưng hôm đó điện thoại mẹ cần update gì đó nên nhờ em. Thế là em thấy nhiều cuộc gọi giữa thầy với mẹ, có hình ảnh nhạy cảm và nhiều lời nghe có phần phản nữa.Em đã biết tại sao học kỳ vừa qua điểm Toán em lên 3-4 điểm dù em rất dốt Toán. Nhiều lần em hỏi thầy thì thầy bảo là do em chuyên cần, nay em đã hiểu được lý do tại sao!<br><br>Em định nói với ba, nhưng em thấy ba dần yếu đi, nếu làm lớn chuyện thì sợ ba đột quy mất. Còn nếu nói chuyện riêng với mẹ thì không biết phải nói làm sao.<br><br>Nếu thực sự mẹ yêu thầy, em không cấm. Nhưng còn ba nữa... Ba là trụ cột trong gia đình, ba là nguồn thu nhập chính của cả nhà. Khó quá...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 01:59:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251950834</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251951421</link>
         <description><![CDATA[<div>Mọi người nghĩ có chị em sinh đôi sẽ rất thú vị hoặc sẽ rất vui đúng không? Riêng tôi thì không như thế, tôi ghét cay ghét đắng đứa em sinh đôi của mình!<br><br>Ngay từ khi mới lọt lòng, tôi chỉ sinh sớm hơn em mình vài phút nhưng vẫn phải gánh trên vai trọng trách của một người chị. Việc gì tôi cũng phải nhường cho nó, đến cả miếng ăn cho đến việc nhà..<br><br>Còn ba mẹ thì tôi cảm thấy thương em hơn là tôi. Dù chúng tôi chẳng khác gì cả ngay cả sở thích!Lúc nào chúng tôi cũng đưa mua những thứ giống nhau, hai cái kẹp tóc giống nhau, cái áo, cái váy cũng giống nhau. Tôi phát ngấy đi được.<br><br>Tại sao trời đã sinh ra tôi còn sinh ra một đứa em giống y chang tôi. Tất cả các chi tiết trên con người nó đều giống tôi. Tôi chỉ mong sau này được ra một nơi khác sống, tôi không phải gặp bản sao mà mình không mong muốn.<br><br>Tôi ghét em mình... Thậm chí, tôi còn không muốn nó tồn tại trên cõi đời này...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 02:01:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251951421</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251951814</link>
         <description><![CDATA[<div>Em năm nay 23 tuổi đã có công việc ổn định. Em và anh ấy quen nhau đã 2 năm. Chúng em cũng đã tính đến việc tương lai, nghĩ đến chuyện mua nhà và kế hoạch riêng cho hai đứa.<br><br>Nhưng hiện tại, trong vòng 5 tháng nay người em từng thương liên lạc lại với em. Trước kia, tụi em chỉ là ở mức có tình cảm với nhau nhưng chưa đủ chín chắn để yêu nhau hay bắt đầu mối quan hệ chính thức. Nên tụi em đã mất liên lạc vì cứ mập mờ trong chuyện tình cảm (do bạn ấy không rõ ràng, còn em thì là người thích rõ ràng).Ngày đầu gặp lại, tụi em đi cafe thì em chỉ nghĩ đơn giản là quay lại làm bạn bình thường. Nhưng sau khi gặp lại, bạn ấy về nhắn tin xin em cơ hội để chứng minh tình cảm của bạn ấy là thật, chỉ là do trước kia không chín chắn nên mới mập mờ như vậy!<br><br>Từ ngày hôm ấy đến nay cũng đã được 2 tháng và 2 đứa em vẫn thường xuyên nhắn tin nói chuyện, em rất bâng khuâng là em thật sự đang có tình cảm với ai (bạn cũ không biết em có người yêu)!Em cảm thấy rất có lỗi với người yêu hiện tại vì em lén lút nhắn tin và hay nhớ về người bạn này. Nhưng đôi khi suy nghĩ, em không biết mình còn thương người hiện tại không hay em chỉ đang say nắng lại người cũ.<br><br>Trong đầu em luôn tự so sánh tình cảm của mình dành cho ai, và luôn đưa ra những điểm tốt khi em ở cạnh người cũ. Hay đôi khi nghĩ đến tương lai, em cảm thấy ở cạnh người cũ sẽ có tương lai hơn, nhưng nghĩ về tình cảm thì em biết người yêu hiện tại thương em và nghĩ cho em rất nhiều.Em biết mình đang tham lam ích kỷ, vì cứ phân vân giữa 2 người, 1 người có kinh tế và tương lai hay 1 người tương lai vất vả nhưng lại hết mực quan tâm yêu thương mình.<br><br>Em không dứt khoát với người cũ được nhưng cũng không nỡ buông tay người yêu hiện tại vì anh ấy rất thương và cần em để cân bằng cuộc sống. Em biết mình rất ích kỷ trong chuyện này...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 02:03:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251951814</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251951996</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong cuộc sống của mình, mình hạn chế tối đa việc nói chuyện với loài người. Ai muốn gì thì nhắn tin cho mình hoặc cùng lắm là gọi điện.<br><br>Mình thường ngồi trong phòng nói chuyện với gấu bông. Khi không có ai ở nhà, mình nghĩ ra một nhân vật nào đó rồi nói chuyện, vui cười với họ.<br><br>Những lúc ở trường hay ở nơi đông người mà tự nhiên muốn nói chuyện một mình thì mình sẽ giả vờ cầm điện thoại lên gọi cho ai đó, và nói như thể có người thật gọi cho mình. Vui lắm!<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 02:04:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251951996</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251952346</link>
         <description><![CDATA[<div>Những ngày tăm tối nhất nó sẽ đi qua chứ!<br><br>Tôi là một người rất cầu toàn và kỹ tính, à khó tính nữa chứ. Vậy mà ngay từ nhỏ, tôi đã vấp phải một chuyện điên rồ không thể tưởng tượng được.<br><br>Hồi đó, tôi chơi thân với thằng con của dì họ, ở trên giường tôi đã dựng chiếc chặn thành ngôi nhà, ở bên trong tối thui. Rồi tôi đã rủ thằng đó vào chơi chung, vậy mà nó đã đè tôi ra mà cưỡng hôn tôi, nó sờ khắp phần bụng tôi đi lên mặt, dù lúc đó tôi mới 5 hay 6 tuổi thôi biết là còn con nít.Nhưng không biết sao, giờ tôi đã lớn rồi, qua. cũng đã mười mấy năm trôi Tôi vẫn còn ám ảnh chuyện đó, và căm hận thằng đó, mỗi lần vui vẻ hay ôm hôn với người yêu của tôi, chuyện đó vẫn ám tôi, tôi hét lên và tránh né người tôi.<br><br>Bây giờ tôi phải làm sao đây....</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 02:05:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251952346</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251953297</link>
         <description><![CDATA[<div>Ngày đi làm đầu tiên của tôi đã bị mọi người xì xầm, bàn tán bộ ngực của mình - chỉ vì nó quá to!<br><br>Từ nhỏ, nó phát triển bình thường. Lên cấp hai nó bắt đầu to dần lên. Và đỉnh điểm là năm cấp 3, nó nở nang, căng tròn và rất là hấp dẫn.<br><br>Những năm học đại học, tôi được các thầy “nuông chiều” và điểm lúc nào cũng cao. Ngoài các thầy ra thì bọn con trai trong trường cũng không thể nào kiềm chế được trước bộ ngực của tôi. Chúng nó gạ gẫm tôi thương xuyên.Đối với tôi, bộ ngực to này nó giúp tôi nhiều thứ trong cuộc sống! Nó giúp tôi được học sinh giỏi. Nó giúp tôi đủ chỉ tiêu đại học. Và nó giúp tôi chiếm hữu được bọn đàn ông mà tôi thèm khát! À, nó còn giúp tôi có được công việc hiện tại nữa :)<br><br>Còn về lũ ghét tôi, thật ra tôi không quan tâm! Cơ bản vì nó không ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi. Chúng nó càng ghét, tôi càng vui. Một lũ hạ đẳng lúc nào cũng ghen tị về cuộc sống của người khác. Thay vì ghen tị về bộ ngực của tao thì chúng mày nên bơm ngực của chúng mày đi - sẵn thì bơm luôn vào não!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 02:09:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251953297</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251953744</link>
         <description><![CDATA[<div>Mình là sugarbaby. Mình không tự hào lắmnhưng hiện tại mình đang có 2 người là daddy của mình. Cả hai người đều đang có<br>tình cảm với mình! Mình năm nay 18 tuổi, anh A thì 26 tuổi còn anh B thì 29 tuổi. Mìnhđang nhận trợ cấp của hai anh với số tiền rất nhiều mỗi tháng (đương nhiên là đã có sex).<br><br>Mình đã sex với anh A và lỡ mang thai. Mình có nói là mình sẽ tự chịu trách nhiệm vì việc này là do mình (bao cao su đã bị rách trong lúc quan hệ và mình đã uống thuốc tránh thai nhưng sau đó thuốc vẫn không có tác dụng). Anh A nghe vậy thì đòi chịu trách nhiệm và mình thì cũng miễn cưỡng đồng ý vì đó là cha của con mình.Mình xin anh B nghỉ làm sugarbaby thì anh B hỏi tại sao. Mình không nói vì sợ B sẽ nghĩ đây là con của anh ấy (anh B thì đang muốn lập gia đình nên có ý định lâu dài với mình).<br><br>Mình có nói là sức khoẻ mình không ổn nên B đã đòi dẫn mình đi khám sức khoẻ, mình miễn cưỡng đồng ý vì lúc đó anh B tới tận nhà mình làm loạn. Đến phòng khám thì mình đã có biểu hiện mang thai (bị nôn ói và mặt xanh xao), anh B nghĩ mình bị đau bao tử nên đã đăng ký khám vùng bụng cho mình và B phát hiện ra mình đã mang thai. Anh B rất vui vì nghĩ đây là con của anh ấy và mình không thể nói sự thật được vì anh ấy không tin lời mình nói và khăng khăng mình phải cưới anh ấy!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 02:11:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251953744</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251954535</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi luôn khó chịu mỗi khi đến lớp.<br><br>Tôi ghét cay ghét đắng chúng nó. Tôi ghét mỗi lần chúng nó thì thầm nhỏ to mỗi khi thấy tôi. Chúng nó hùa vào hỏi thăm, tưởng là quan tâm nhau sao? Thật ra chỉ là một lũ nhiều chuyện muốn biết cuộc sống gia đình của tôi. Chúng nó muốn biết ba tôi đã đánh mẹ tôi như thế nào! Chúng nó muốn biết mẹ tôi ngoại tình với ai!<br><br>Chúng nó đùa cợt và coi thường tôi!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 02:15:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251954535</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251955864</link>
         <description><![CDATA[<div>Chẳng hiểu sao tôi lại sợ nhìn mình trong gương như thế&nbsp;<br><br>Mỗi lần nhìn thấy nơi nào có gương tôi lại nhắm mắt đi thật nhanh vì tôi chán ghét cơ thể xấu xí này. Tôi ám ảnh bởi các cô gái khác, những cô gái xinh đẹp. Tôi thật sự chẳng chịu nỗi bản thân tôi</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 02:22:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251955864</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251958078</link>
         <description><![CDATA[<div><br>Không biết là do tính anh hiền hay nhu nhược nữa nhưng em không thể cảm nhận được sự bảo vệ từ anh ấy. Mấy hôm trước em có đăng tấm hình mặc áo hở lưng, hở vai khoe eo các kiểu. Lúc sang nhà em chơi, anh có cho em mượn điện thoại để lướt, tò mò nên em có vào tin nhắn xem. Trong nhóm chat hội bạn anh có một anh cap màn hình tấm hình đó của em gửi vào kèm dòng chữ "Nhìn nu.ột vậy, thằng A(người yêu em) sướng nhất rồi". Khen hay không em không biết nhưng em không thích cách dùng từ t.ục như vậy nói về c ơ thể phụ nữ. Một anh khác nhắn tiếp "Mạng ảo đấy, t gặp ngoài rồi nhìn m*p hơn nhiều, không ngon như trong hình đâu" Có vẻ mọi người thích sử dụng những từ th.ô thi.ển để bình phẩm người con gái khác nhờ. Mà lúc đó anh người yêu em chỉ rep lại cái icon :) . Nó làm em cảm thấy thất vọng. Em ước gì lúc đó anh có thể nhắn câu nào đó bênh vực em, bảo vệ người yêu anh. Em biết là đăng hình mạng xã hội thì người ta có quyền nói này nói nọ nhưng nói về người yêu anh như vậy anh không cảm thấy khó chịu hả? Hay anh hiền quá không dám nói?</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 02:30:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251958078</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251958303</link>
         <description><![CDATA[<div>Tớ là sinh viên năm nhất vừa lên Hải học. Trước đây cứ nghĩ khi xa nhà sẽ được tự do thoải mái,sống cuộc sống một mình.<br><br>Nhưng gia đình tớ đâu phải khá giả gì nên tớ phải ở chung trọ với 1 chị người lạ nữa để chia đôi tiền phòng.<br>Lúc mới chuyển vào chị rất thân thiện và vui vẻ. Chị ấy rất xinh, nói chuyện duyên dáng và cũng rất hay ăn mặc đẹp ra ngoài và về muộn. Tớ cũng không để ý vì đó là quyền riêng tư của chị.<br><br>Nhưng có 1 hôm chị ấy đưa 2 anh lạ mặt về và lấy cớ bạn đại học đến nhà chơi để nhờ tớ đi ra<br>Căn phòng bừa bộn và chị ấy đang để lộ trần tấm lưng cùng với những vết bầm tím. Tớ hốt hoảng và gặng hỏi chị ấy nhưng chị lại tỏ ra rất bình thường”mưu sinh mà em”.<br><br>Sau câu nói đó tớ suy nghĩ nhiều lắm. Liệu đây có phải cách mưu sinh đúng đắn không?</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 02:31:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251958303</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251958706</link>
         <description><![CDATA[<div><br>MÌNH CÓ BỊ KÌ CỤC KHÔNG?<br>Mình năm nay tính cả tuổi mụ là 29 tuổi, may mắn là bố mẹ khá thoáng tính và vì mình là út nữa, nên chẳng bị gia đình giục cưới ngày cưới liền cưới khẩn cấp cho lắm. Nhưng vấn đề là từ mình cơ, từ hồi hơn 20 tuổi, chứng kiến bố mẹ đứa bạn thân, rồi vợ chồng anh cả lần lượt ly hôn, làm mình cứ nghĩ ngợi mãi về việc kết hôn, chẳng hiểu sao mình thấy việc "cưới" thật vô nghĩa, thật thủ tục, thật dập khuôn định kiến. Cứ đến 25 26 tuổi là phải cưới đi, cưới xong rồi thì đẻ đi, đẻ được một đứa rồi thì đẻ đứa thứ 2 sớm đi.. Trong khi chưa chắc cái hôn nhân đã hạnh phúc nhưng cái định kiến về việc phải cưới sớm không ế, đẻ sớm không con kém thông minh làm mình phát ốm. Mình chứng kiến chị dâu mình tiều tụy trầm cảm với hai đứa con thơ còn anh hai (anh ruột mình) có tình nhân bên ngoài, mình ghét và sợ những việc tồi tệ đó sẽ đến với mình, mình vẫn đang có bạn trai và yêu đương bình thường, nhưng chẳng hiểu sao mình không hề muốn kết hôn tẹo nào.. Mình có bị vấn đề gì không?</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 02:33:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251958706</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251958997</link>
         <description><![CDATA[<div>Chào mọi người, mình là nữ 19 tuổi! Hiện mình đang rất đau đơn, phải nói là cực kỳ đau đớn, về thể xác lẫn tinh thần... chỉ vì hai chữ “bạn thân”.Chào mọi người, mình là nữ 19 tuổi! Hiện mình đang rất đau đơn, phải nói là cực kỳ đau đớn, về thể xác lẫn tinh thần... chỉ vì hai chữ “bạn thân”.<br>Nó bằng tuổi mình, mình với nó biết nhau từ khi học chung lớp 10...<br><br>Nó là kiểu con gái chăm học, kiểu thụ động ít trau chuốt cho bản thân, còn mình nói thật là hot girl khối 10 năm đó! Cơ bản mình cũng rất chảnh, kiểu không thể chơi cùng được với ai vì đều có khoảng cách!<br><br>Nhưng mình lại hợp với nó, một đứa xấu hơn mình, ít nói và ham học. Hai đứa mình như bù trừ lẫn nhau, vì thế có thể chơi với nhau đến khi ra trường và học đại học chung!<br>Nó giảm cân nhiều, dưỡng da, rồi đi phẫu thuật các kiểu... nó như biến thành một con người khác... Và mình cảm thấy nó có vẻ đẹp hơn mình!<br><br>Là con gái, mình cũng có chút gato với nó, nhưng chỉ là hơi gato nhẹ thôi, vì mình cũng xem nó là bạn tốt, mình muốn đẹp hơn nó vì đó giờ mình không quen cảm giác đi với một đứa đẹp hơn mình! Mình chỉ muốn mọi sự thu hút vào riêng mình thôi!<br><br>Thế là mình hỏi nó chỗ phẫu thuật thẩm mỹ với mong muốn được toàn diện hơn!<br>Mình rất tin tưởng nó vì nó sửa mặt rất đẹp, kiểu siêu tự nhiên luôn... nhưng đến mình thì lại khác. Mình bị hoại tử phần mũi và dọc xuống môi, mắt mình xém bị mù vì chất nhầy bị nhiễm trùng lên tới mắt!<br><br>Mình đau đớn, suy sụp, nhắn tin thì nó không trả lời, nó chỉ gửi mail báo mình là sẽ bay đi Sing với người yêu đại gia và học hành bệnh đó, nó chấm dứt mọi liên hệ với mình!<br><br>Mình xấu xí, hoang mang, không hiểu vì sao thì biết được thẩm mỹ viện mình đã làm là một thẩm mỹ viện “đểu”, và thẩm mỹ viện này cũng không phẫu thuật cho nó!!!!??<br>Mình kiểu điếng hồn, và giờ càng đau lòng hơn vẫn không hiểu sao nó lại hại mình!<br><br>Bây giờ mình vừa xấu xí, mặc cảm, không dám đi học nữa... da mình nhăn và sạm đi do stress! Tương lai mình sẽ đi về đâu, ước mơ được làm diễn viên coi như chấm dứt... không còn gì cả nếu mình mất đi khuôn mặt này!<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 02:35:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251958997</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251959387</link>
         <description><![CDATA[<div><br>Chào mọi người, giới thiệu sơ qua một chút thì mình là nữ, 23 tuổi, ngoại hình bình thường ( hoặc xấu). Trước đây mình từng bị xh_td, cũng mất một khoảng thời gian khá dài để mình có thể trở lại trạng thái bình thường như người thường. Nhưng dạo gần đây mình lại suy nghĩ nhiều về vấn đề này, vì nó cũng ảnh hưởng đến con đường tình duyên của mình. Mình luôn thèm cảm giác được ôm NHƯNG lại hoảng sợ khi đụng chạm cơ thể với người khác (kiểu bạn bè cầm tay mình, vô tình đụng vào cơ thể, sờ tóc). Mình vẫn muốn ôm bạn mình NHƯNG mấy bạn không được ôm mình. Mình thích ngắm mấy bạn nữ xinh đẹp, cứ là con gái thì nhờ gì mình cũng giúp NHƯNG mình cũng thích ngắm trai đẹp, cứ kiểu con trai dễ thương là mình thích... Mình thích cảm giác được người yêu quan tâm, chăm sóc NHƯNG mình không muốn yêu đương. Mình thích người ta NHƯNG khi người ta cũng thích mình thì mình hết thích.. Vậy có phải là thần kinh mình có vấn đề không mọi người ? Hay đấy là điều bình thường ở độ tuổi này ?</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 02:36:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251959387</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251959407</link>
         <description><![CDATA[<div><br>Mình đã từng không muốn sinh con gái. Chuyện là mình được sinh ra trong một gia đình hơi trọng nam khinh nữ một chút thôi, thật ra ba mẹ mình thích con trai hơn. Mình có một đứa em trai kém mình 13 tuổi. Lúc đó mình nhận thấy được làm con trai thì tốt hơn, nên từ lúc có em, mình tự suy nghĩ rằng&nbsp; sau này đẻ con trai thì cuộc sống của mình và con trai mình sẽ rất tốt, làm con gái khổ lắm. Sau này khi mình gặp người yêu của mình thì suy nghĩ đó không còn nữa. Mình nhớ như in những lời đó:<br>-Em thích sinh con trai hay con gái?&nbsp;<br>-Con trai&nbsp;<br>Lúc đó mình nghĩ anh sẽ suy nghĩ giống mình, giống như ba mẹ mình nhưng không:<br>-Anh thích sinh con gái.&nbsp;<br>-Em nghĩ là sinh con trai tốt hơn, vì thường thì em thấy gia đình chồng thích cháu trai, tại nhà em cũng thích con trai nên em nghĩ vậy á.&nbsp;<br>-Con nào cũng là con hết. Với lại anh của anh cũng sinh con trai rồi. Anh là con út nên không quan trọng chuyện cháu trai gì đâu.&nbsp;<br>Mình thấy ngạc nhiên lắm, rồi chợt nhận ra là không phải ai cũng như nhau. Mình tự nhủ rằng nếu có con mình sẽ yêu thương con của mình, thương đồng đều, không để cho một trong số những đứa con của mình cảm thấy tủi thân. Mình còn nói với anh:<br>-Vậy em sẽ sinh một trai, một gái. Nhưng mà lỡ 2 đứa đều là con gái luôn thì sao?&nbsp;<br>-Thì có sao đâu, lúc đó nhà mình sẽ có 3 cô công chúa!&nbsp;<br>Rất cảm ơn anh vì đã đến đây và yêu thương em nhé ❤<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 02:36:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251959407</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251959985</link>
         <description><![CDATA[<div>Mình và ny yêu nhau cũng 1 năm gần đây thôi, cả hai tự thấy còn rất nhiều thứ cần làm trước hôn nhân, thú thực là vì mình là út, các anh cả anh hai đề huề hết rồi, mẹ mình không hề giục hay muốn mình cưới vội cưới vàng làm gì, nếu đúng người thì thì ở với nhau cả đời, đi đâu mà vội, mẹ bảo thế á. Nhưng bên nhà ny mình thì không nghĩ vậy, mặc dù anh cũng là út, các anh chị của ny cũng kết hôn cả rồi, thậm chí có người còn ly hôn kiện tụng ra tòa lum la rồi, vậy mẹ ny mình vẫn cứ giục cưới như cháy nhà tới nơi, mình biết là mang bầu trước 30t là tốt nhất nhưng thời đại này rồi, mình muốn tập trung phát triển bản thân và kinh tế tốt nhất để sau 30t 1 vài năm cưới cũng chẳng đi đâu mà thiệt, chưa kể công việc của ny mình cứ bập bõm, tháng thì lương thưởng rất tốt vì doanh thu tốt, tháng thì chỉ nhận được lương cứng vài triệu, mình cũng bảo anh hay tìm việc nào ổn định hơn xíu, xong anh cũng bảo là cho anh thêm thời gian nhất định sẽ phát triển và ổn định hơn, mình cũng gật gật nghe anh.<br>Về chuyện kết hôn ny mình đã nói với mẹ ảnh để tụi con ổn định hơn đã, nhưng mẹ anh thuyết phục ảnh không được thì chuyển sang gọi điện nhắn tin liên tục hỏi mình ""Cháu định như nào? Cháu có nghiêm túc không? Cháu có khoản tiết kiệm nào chưa? Cháu lo liệu gì chưa? Không cưới trong năm nay là bác không đồng ý đâu? Hay cháu có điểm gì chưa hài lòng ở con trai bác cứ tâm sự với bác.."" Mình thật thà tâm sự ""Thực sự là tụi cháu cũng chỉ mới quen nhau 1 năm, còn nhiều điều muốn tìm hiểu cũng như muốn phát triển bản thân, ổn định kinh tế đã. Khoản tiết kiệm thì chỉ có cháu để dành được thôi, anh M vẫn còn hơi vô tư, có những tháng ảnh tiêu hết sạch tiền, cháu còn phải đưa tiền cho ảnh dùng tới ngày nhận lương.. Bởi vậy nên cháu mới muốn có thêm thời gian gian để cả hai ổn định thêm đó bác"" Mẹ ny nghe tới đó không hiểu ko thông cảm thì thôi, bác đanh giọng bảo là ""Thằng M trước giờ nó vẫn thế, cháu quen dần đi, đàn ông con trai thì cứ phải cưới vào mới đâu ra đấy được, cháu không phải nghĩ mấy cái chuyện tiền bạc đó, thế còn vấn đề gì nữa không? Kể hết bác nghe"" Mình cũng thở dài kể thêm ""Cái tính vô tư của anh M còn ở thói quen hàng ngày nữa, anh nhác dọn dẹp nhà cửa với nấu ăn lắm bác, cháu toàn phải qua dọn giúp với nấu ăn không là ảnh ăn đồ ăn nhanh hoài, nên giờ bụng mỡ luôn rồi, cháu giục ảnh đi đạp xe vận động gì đó ảnh cũng làm biếng không muốn"" Nghe tới đó bác gái như tự ái vì có người chê con trai bác nên bác mắng mình ""Mà nói gì thì cháu cũng phải nhìn lại bản thân mình, cháu cũng đâu phải không có thiếu sót gì, nhìn cháu gầy như vậy bác còn đang lo không biết sinh nở như nào đây!!""<br>...<br>Mình tưởng tâm sự ra để bác vận động khuyên nhủ con trai thay đổi nhưng bác chỉ giữ thái độ bảo thủ và thậm chí công kích ngược lại mình, tự nhiên mình nản quá, hồi trước mình tuy là có vài điểm đó chưa thích ở ny nhưng vì hợp tính nói chuyện và ảnh cũng chiều mình nên mình chẳng để bụng lắm, nhưng nói chuyện với mẹ ảnh xong cái mình tụt mood chả muốn cưới xin gì nữa, tính cách mỗi người sẽ đi theo người ta cả đời chứ đâu phải công tắc, cứ cưới xong cái tự khắc tiền bạc ổn định, chăm chỉ việc nhà.. Mình muốn cưới người mà có thể san sẻ hạnh phúc bên nhau như đâu phải cưới để cầu đứa con rồi chăm thêm một ""cậu em trai"" như này.. Thiệt tình mình mệt mỏi quá!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-07-30 02:39:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dangphuoccuong062003/YourWorld/wish/2251959985</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
