<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Ôn tập Lão Hạc by Quỳnh Phương Nguyễn</title>
      <link>https://padlet.com/185d1402170115/efcsjin6t2tccrwh</link>
      <description>Cố gắng con nhaaaaa</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2022-09-25 08:04:12 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2022-09-25 08:25:54 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Thái độ, tình cảm của nhân vật “tôi” đối với lão Hạc có sự thay đổi như thế nào trong truyện ngắn “Lão Hạc”?</title>
         <author>185d1402170115</author>
         <link>https://padlet.com/185d1402170115/efcsjin6t2tccrwh/wish/2312055912</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-09-25 08:04:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/185d1402170115/efcsjin6t2tccrwh/wish/2312055912</guid>
      </item>
      <item>
         <title>VĂN</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/185d1402170115/efcsjin6t2tccrwh/wish/2312064116</link>
         <description><![CDATA[<div>Nhân vật tôi trong đây là ông Giáo<br>ông giáo là một người sống rất tình cảm. Khi lão Hạc khóc vì bán chó thì cảm thông, chia sẻ "muốn ôm choàng lấy lão mà khóc", muốn giúp đỡ<br>khi lão hạc chết vì ăn bả chó thì ông giáo cũng sẵn sàng bỏ tiền túi ra để làm ma chay cho lão</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-09-25 08:23:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/185d1402170115/efcsjin6t2tccrwh/wish/2312064116</guid>
      </item>
      <item>
         <title>* Ban đầu: Nghe chuyện của lão với thái độ thờ ơ, dửng dưng so sánh với việc lão quý con chó, không thể nào bằng mình quý những quyển sách được. Đó cũng là sự hiển nhiên.* Sau đó: Khi nghe câu chuyện của lão, ông giáo đã thốt lên: “Lão Hạc ơi! Bây giờ thì tôi hiểu tại sao lão không muốn bán con chó Vàng của lão. Lão chỉ còn một mình nó để làm khuây”.* Khi thấy lão Hạc khóc: “Tôi muốn ôm choàng lấy lão mà òa lên khóc. Bây giờ thì tôi không xót xa năm quyển sách của tôi quá như trước”. Nhân vật “tôi” đã động viên an ủi chia sẻ với lão những buồn đau, ngấm ngầm giúp đỡ lão những ngày túng thiếu.* Khi chứng kiến cái chết dữ dội của lão Hạc: Nhân vật “tôi” đã vô cùng cảm động, hứa trước vong linh lão làm tròn những điều mà lão gửi gắm để lão yên tâm nhắm mắt ra đi.→ Ông giáo là người giàu lòng trắc ẩn, yêu thương.</title>
         <author>185d1402170115</author>
         <link>https://padlet.com/185d1402170115/efcsjin6t2tccrwh/wish/2312064779</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-09-25 08:25:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/185d1402170115/efcsjin6t2tccrwh/wish/2312064779</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
