<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Môn Văn trong em là.... by Văn Trịnh Quỳnh An</title>
      <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de</link>
      <description>Hãy kể những kỉ niệm vui, những nỗi sợ hãi, ám ảnh, thành tích, mong đợi, hoặc bất cứ điều gì liên quan tới môn Văn trong em nha!</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-09-07 00:13:06 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2023-02-08 17:17:21 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>A picture is worth a thousand words</title>
         <author>k592011155227</author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724291373</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1291713824/0809ea7483772ba40dc029aa79785867/image.png" />
         <pubDate>2021-09-08 08:36:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724291373</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đặng Hoàng Bảo Nghi - 10L</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724412094</link>
         <description><![CDATA[<div>Đối với em thì môn văn là một môn rất đặc sắc và thú vị. Môn này hay đối với em không chỉ nhờ những tác phẩm mà còn nhờ cuộc đời của những nhà văn, nhà thơ và những điều sâu xa về cuộc sống mà họ muốn gợi đến. Em mong cô sẽ có những buổi dạy thật sống động, thật cuốn hút để em có thể tốt học bộ môn này và đạt được nhiều kết quả tốt trong các kì thi, các đợt kiểm tra. Em cảm ơn cô.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-08 09:44:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724412094</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Nguyễn Phương Khanh - 10XH2</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724419676</link>
         <description><![CDATA[<div>Con là một cựu học sinh cấp 2 của Trần Chuyên - nơi khởi đầu của giấc mơ văn học trong con. Bắt đầu từ lớp 8, lớp con ưu ái được một cô giáo dạy văn chủ nhiệm, từ đó con bắt đầu yêu thích môn văn hơn từng ngày, nhưng năm đó con chưa đủ dũng cảm để vào đội tuyển của trường. Cuối cấp, con quyết định vào được đội tuyển trường vì dù gì cũng năm cuối rồi, nếu không thử chắc sẽ tiếc lắm. Con đã vào được top 3 đội tuyển văn của trường và được thi HSG thành phố năm đó, nhưng con đã trượt. Cả lớp đi thi HSG chỉ có mỗi con không có giải, con rất buồn, buồn lắm luôn. Nhưng con quyết định quay lại con đường đi dang dở, dù đã không tỏa sáng trong kì thi HSG, con muốn về lại được trường, muốn là một thành viên trong đại gia đình chuyên văn của Trần Đại Nghĩa. Nhưng một lần nữa, con đã không làm được. Biết điểm mình không đủ để đồng hành với Trần Chuyên, con hi vọng mình vào được chuyên Văn của Gia Định, cuối cùng con cũng không đủ điểm. Nhưng may mắn, con được là thành viên của 10XH2, là học trò của cô An đầy nhiệt huyết với văn học, con cảm thấy rất may mắn. Con mong con của sau này vẫn không ngừng yêu văn học như thế và hơn nữa, dù có thất bại bao lần đi nữa. Mong rằng sau này có thể được cô truyền thật nhiều lửa văn học, để con tiếp tục giấc mơ đang dang dở.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-08 09:49:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724419676</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Hồng Phúc - 10TN1</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724443009</link>
         <description><![CDATA[<div>Đối với em, môn Văn là một môn rất hay. Nhờ đó, em được đọc những tác phẩm với những câu từ được trau chuốt một cách chỉn chu. Môn Văn cho em nhiều kiến thức xã hội và kỹ năng mềm như thuyết trình. Tuy nhiên, em vẫn còn nhiều thiếu sót trong môn Văn, tệ nhất có lẽ là thể loại Văn thuyết minh. Em rất mong chờ những buổi học thú vị sắp tới để cải thiện môn Văn của mình hơn</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-08 10:04:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724443009</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Minh Quý-10TN1</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724445098</link>
         <description><![CDATA[<div>Con là Nguyễn Minh Quý lớp 10TN1.Trong phần lớn thời gian học cấp 2 thì môn Văn thực sự là một nỗi ám ảnh. Cứ mỗi lần đến tiết văn là con lại cảm thấy sợ hãi vì bản thân học khá tệ. Mỗi bài soạn, mỗi bài tập làm văn con lại dùng đến “sách tham khảo” để có thể ráng đủ điểm qua môn. Tuy nhiên khi lên lớp 9, lớp em lại có một giáo viên Văn dạy rất tốt và đã giúp em lấy lại khả năng tự viết văn. Ngoài ra, cô cũng đã giúp em có một cái nhìn khác về môn Ngữ Văn: từ một cơn ác mộng đến một môn khó nhưng cũng có những đặc sắc những cái hay. Em hi vọng cô sẽ có những buổi học thật sinh động, thật thú vị để các bạn đều có thể cảm nhận được những cảm xúc, những bài học mà môn Ngữ Văn đem lại.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-08 10:05:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724445098</guid>
      </item>
      <item>
         <title>NGUYỄN MINH THƯ-10XH2</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724454293</link>
         <description><![CDATA[<div>Văn học là một thứ gì đó cao quý và đáng trân trọng, là những cô đọng trong đời sống và đối với em văn học chính là sự truyền cảm hứng mãnh liệt cho bản thân cũng như cho những người xung quanh mình. Trong suốt năm học cấp 2 em đã có hứng thú với môn văn nhưng chưa thật sự được trải nghiệm và khám phá ra những điều mới mẻ mà môn văn đem lại, cho đến năm lớp 9, khi tất cả tâm huyết đều nỗ lực để có được thành tích tốt trong kì thi lớp 10 nhằm mong muốn vào được trường mình thích thì em đã gặp được một người cô dạy văn đầy bản lĩnh và sâu sắc - cô Quỳnh An,cũng là giáo viên chủ nhiệm bây giờ của em. Cô An đã là người truyền cảm hứng sâu sắc về môn văn đến cho bản thân em, giúp em nhận ra văn học không chỉ có ngôn từ và viết lách mà chúng còn là cả thế giới tâm hồn đầy sắc màu. Văn học đã đem đến cho em nhiều góc nhìn về thế giới bên ngoài hơn, đã giúp em tìm ra chân lý của những điều trong cuộc sống. Văn học như tái hiện lại đời sống con người bằng những con chữ, nét bút mà những nhà văn, nhà thơ đã đặt hết tâm huyết vào để tạo ra chúng. Với em, khi đã chìm vào thế giới của tâm hồn ta lại thấy được nhiều màu sắc khác nhau của cuộc sống, lại trở nên phiêu lãng theo từng câu từng chữ mà chính mình viết ra hay những câu chữ trong các bài thơ, bài văn của các tác giả lớn. Văn học đã đem đến cho em một khái niệm mới, một tư tưởng mới, văn học không chỉ là viết lách văn học còn là tâm tư,đời sống,ước mơ mà những nhà văn,nhà thơ muốn truyền đạt đến cho thế giới. Một lần nữa em cũng muốn bày tỏ sự biết ơn của mình đến với người cô thân thương mà con may mắn đã gặp được - Cô Quỳnh An, nhớ có sự chỉ dạy tận tình của cô mà con đã tìm ra những màu sắc mới, những khái niệm mới về văn học. </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-08 10:11:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724454293</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngô Đặng Phương Anh - 10XH2</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724484483</link>
         <description><![CDATA[<div>Con ban đầu thật sự không có hứng thú với môn Văn, vì lúc ấy con chỉ cho rằng Văn chỉ là một bộ môn khá chán và quá nhiều tiết học trong một tuần. Nhưng trong một giờ kiểm tra, cô giáo cho chúng con câu hỏi nằm ngoài sự chuẩn bị từ trước. Có một vài bạn đã chép lại những gì có trong sách giáo khoa vì các bạn đã học thuộc từ trước. Còn con thì khá lúng túng vì câu hỏi ấy nằm ngoài những gì con biết, vì thời gian làm bài sắp kết thúc nên con đã quyết định tự làm bài theo suy nghĩ của bản thân vì con không biết được liệu đáp án đúng cho câu hỏi ấy sẽ là gì. Con cũng không trông đợi lắm vào kết quả của bài kiểm tra vì trong lớp không ai làm giống con cả. Nhưng khi bài làm được phát ra, con đã vỡ òa hạnh phúc vì bài của con là điểm 10 duy nhất của lớp. Sau lần ấy, con đã nhận ra rằng, môn văn không chỉ là khám phá kiến thức của nền lịch sử văn học mà qua những tác phẩm ấy, con đã có thêm rất nhiều bài học bổ ích và vô cùng ý nghĩa. Đến với môn Văn, con dường như được viết nên những suy nghĩ, tâm tư và tình cảm của bản thân. Ở đó, con như được là chính mình, được thỏa sức sáng tạo theo cách của riêng con. Chính vì vậy mà con đã ấp ủ ước mơ được một vị trí trong đội tuyển Văn của trường. Con đã cố gắng trau dồi, học hỏi rất nhiều để đạt được nguyện vọng ấy. Nhưng con không đủ can đảm để xin cô vào đội tuyển vì ở trường còn rất nhiều bạn giỏi hơn con. Và sau khi tham gia các cuộc thi nhỏ năm lớp 7 và lớp 8, con đã được chọn vào đội tuyển Văn ở năm lớp 9. Con rất vui và luôn tự nhủ rằng bản thân phải cố gắng hơn nữa để bản thân và mọi người quanh con sẽ tự hào. Và con đã làm được ! Con đã đậu cuộc thi HSG Văn cấp quận. Mặc dù còn thiếu một chút may mắn để đến với đội tuyển Văn cấp thành phố nhưng đối với con, đó đã là một "chiến tích" tự hào nhất mà con đã làm được trong suôts 4 năm học cấp 2. Con có một bí mật nho nhỏ đó là trong khi làm bài thi, vì quá run và áp lực về mặt thời gian con đã "vô tình" viết nhầm tên tác giả của một tác phẩm. Câu chuyện dở khóc dở cười này cũng là một kinh nghiệm nhắc nhở con rằng phải luôn bình tĩnh và tự tin. Lêp cấp 3, con đã đậu Gia Định-ngôi trường mà con mơ ước từ rất lâu rồi. Và con muốn được thử sức mình, thử thách bản thân nên con rất muốn đăng kí vào đội tuyển Văn của trường để có thể học hỏi thêm kiến thức và kinh nghiệm. Hi vọng một ngày nào đó, con sẽ được góp mặt ở đội tuyển Văn do cô An xinh đẹp giảng dạy ! Dù biết sẽ còn nhiều khó khăn và thử thách nhưng con sẽ cố gắng hết sức mình để có thể làm được những gì mà con đã viết lên trang giấy ước mơ của mình !! Cảm ơn cô đã đọc ạ ^^</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-08 10:30:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724484483</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mai Thục Anh ( 10TN1)</title>
         <author>maianhh021</author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724485173</link>
         <description><![CDATA[<div>Văn&nbsp;học có nhiều thể loại: lãng mạn, hiện thực, giả tưởng,....Qua những tác phẩm thật văn học, ta thấy thế giới thật rộng lớn  phong phú và thú vị lạ thường,những nền văn hóa đặc sắc,.. đôi khi còn gửi gắm cả những thông điệp ý nghĩa, tâm tư, ước muốn của tác giả,..... Qua những mốc thời gian, văn hóa,... văn chương thật đa dạng và hấp dẫn. Tuy em rất thích đọc và tìm hiểu nhưng đôi lúc em lại không biết cách diễn đạt ra sao, em lại là người nhanh mất hứng . Em mong là dưới sự dạy dỗ, chỉ bảo của cô, em sẽ khắc phục được những thiếu sót của mình để cô và trò cùng tiến bước.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-08 10:30:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724485173</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ninh Quế Nhi - 10L</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724517321</link>
         <description><![CDATA[<div>Em chào cô Quỳnh An!<br><br></div><div>Là một thành viên của lớp 10L thuộc ban tự nhiên, chắc chắn lời văn của em sẽ không được mượt mà trôi chảy như các bạn học xã hội. Tuy nhiên, em vẫn muốn một lần để trái tim nói hộ lòng em, nói hộ những điều mà em luôn giữ kín.<br><br></div><div>Vậy, môn văn trong em là gì?..<br><br>Chính là một người bạn vô hình..<br><br></div><div>Cậu ấy không có thể xác, chỉ có tâm hồn, một tâm hồn đi tìm một tâm hồn đồng điệu khác.<br>&nbsp;Cậu ấy không biết nói, nhưng lại rất biết lắng nghe. Em tìm đến văn không chỉ để đọc cho vui, mà là để từ ngữ viết hộ câu chuyện của tâm tư.<br><br></div><div><br>&nbsp;Hay là người thầy đầu tiên..<br><br></div><div>Thầy không có phấn để viết, không có bảng để trình bày, chỉ có giấy và mực để hoàn thiện trái tim người đọc. Thầy không có lý thuyết rườm rà, chỉ có một tấm lòng, một trái tim chân thành để dạy ta nên người.&nbsp;<br><br></div><div>Sau khi đọc một tác phẩm, còn lại những gì đọng trong ta? Những tình tiết câu chuyện? Những lời thoại nhân vật? Không, chỉ còn những cảm xúc ta chưa từng cảm thấy bao giờ, và chính văn học đã dạy cho ta những điều ấy.<br><br></div><div>&nbsp;<br><br></div><div>Văn còn là tình yêu.<br><br></div><div>Vì liệu sau khi gấp lại một quyển sách, ta có vội quên những gì đã đọc? Hay nó vẫn còn day dứt ta, lúc ẩn lúc hiện, chi phối những cảm xúc vui buồn? Khi ta khóc vì một tác phẩm, là chính bản thân mình khóc, hay là trái tim đang động lòng thương cảm?&nbsp;<br><br></div><div>Đối với em, văn là cánh cửa duy nhất để bước vào tâm hồn, là mầm giống tốt tươi được gieo vào tình cảm con người.<br><br></div><div>Nhưng tâm hồn, tình cảm sẽ chết nếu nó không được sống đúng cảm xúc của chính nó, phải không cô?<br><br></div><div>Tình yêu của em với văn chương là vô hạn, nhưng trong suốt những năm vừa qua, hai chữ “vô hạn” dường như đã biến thành “không còn”.<br><br></div><div>Văn không còn là bạn, là thầy, là tình nữa rồi. Đọc một tác phẩm, trái tim không còn rung động, khóe mắt không còn cay, và đầu cũng không còn nghĩ.<br><br></div><div>Học văn đối với em cũng như học bao môn khác. Viết theo một khuôn mẫu mà thầy cô giao, cảm nhận một tác phẩm bằng trái tim người khác, thì có khác gì làm một bài toán “áp dụng công thức vào là ra” đâu, cô nhỉ?<br><br></div><div>Văn từng là nốt nhạc đẹp nhất trong bản nhạc thanh xuân của em. Nhưng bây giờ, nó chẳng khác gì một nỗi kinh hoàng khi nhắc đến.&nbsp;<br><br></div><div>Trái tim em đã không cho văn một cơ hội khi em chọn 10L. Nhưng, em tin đây không phải lời chào cuối cùng, vì chúng ta còn cả cuộc đời để yêu lại từ đầu. Em mong cô Quỳnh An sẽ là người giúp em khơi lại cảm hứng văn chương và làm sống dậy những cảm xúc đã ngủ quên nhưng không biến mất.<br><br></div><div>Em chân thành cảm ơn cô.&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-08 10:52:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724517321</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724536205</link>
         <description><![CDATA[<div>Lê Nhật Ánh 05 /10L<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Đối với em ngữ văn là một môn học rất khôi hài trong một số trường hợp và dạy em nhiều thứ&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Em sẽ kể một kỉ niệm em nhớ nhất về môn văn<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Hôm đó, cô văn em đang giảng bài trên bảng. Cô giảng xong thì gọi các bạn trong lớp lên làm phần luyện tập. Khoảng thời gian đó em ngủ khá trễ cho nên hầu như lúc đó em không nhớ cô giảng gì:))<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Lúc cô gọi thì không có bạn nào xung phong nên cô đi gọi. Cô nhìn mặt em như bất cần đời, mệt mỏi cái cô kêu em luôn<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Em hốt hoảng, tại nãy giờ em có nghe hì đâu, em còn thậm chí cô kêu em lên làm bài nào:))<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Em hỏi bạn làm câu nào, xong em lên bảng em đọc câu hỏi là hình như là sắp xếp các từ trần thuật j ấy em ko nhớ rõ câu hỏi lắm :((<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Nhưng ko hiểu sao em lại hiểu ngược đề là đi giải thích nghĩa của các từ được cho.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Trong đó có nhiều từ lắm nhưng em nhớ nhất từ này "khổ qua" :))<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Em nghĩ là cái đề này đang kêu mk giải thích nghĩa từ khổ qua và lý do tại sao đặt vậy:))<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Cái em nhớ lại câu nói của mẹ em vào dịp tết:"con ăn khổ qua đi để khổ nó qua ".<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Cái em mới nghĩ:"à ba cái bài này dễ</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-08 11:06:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724536205</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724545041</link>
         <description><![CDATA[<div>Lê Nhật Ánh 05 /10L</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Đối với em ngữ văn là một môn học rất khôi hài trong một số trường hợp và dạy em nhiều thứ&nbsp;</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Em sẽ kể một kỉ niệm em nhớ nhất về môn văn</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Hôm đó, cô văn em đang giảng bài trên bảng. Cô giảng xong thì gọi các bạn trong lớp lên làm phần luyện tập. Khoảng thời gian đó em ngủ khá trễ cho nên hầu như lúc đó em không nhớ cô giảng gì:))</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Lúc cô gọi thì không có bạn nào xung phong nên cô đi gọi. Cô nhìn mặt em như bất cần đời, mệt mỏi cái cô kêu em luôn</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Em hốt hoảng, tại nãy giờ em có nghe hì đâu, em còn thậm chí cô kêu em lên làm bài nào:))</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Em hỏi bạn làm câu nào, xong em lên bảng em đọc câu hỏi là hình như là sắp xếp các từ trần thuật j ấy em ko nhớ rõ câu hỏi lắm :((</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Nhưng ko hiểu sao em lại hiểu ngược đề là đi giải thích nghĩa của các từ được cho.</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Trong đó có nhiều từ lắm nhưng em nhớ nhất từ này "khổ qua" :))</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Em nghĩ là cái đề này đang kêu mk giải thích nghĩa từ khổ qua và lý do tại sao đặt vậy:))</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Cái em nhớ lại câu nói của mẹ em vào dịp tết:"con ăn khổ qua đi để khổ nó qua ".</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Cái em mới nghĩ:"à ba cái bài này dễ, để tôi xơi trong một nốt nhạc".</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Sau đó em viết lên bảng là "khổ qua là một loại quả có vị đắng sở dĩ nó có vị đắng nên khi ăn vào sẽ cảm nhận được đắng cay ngọt bùi của cuộc sống. Nhưng khi ăn xong là sẽ hết đắng cũng giống như cái khổ nó qua nên ta nói trái đó là khổ qua."</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Em hùng hồn đi xuống với một tư thế oai nghiêm giống như vừa làm được một thứ gì đó vi diệu&nbsp;</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Lúc cô chấm bài của em cô bảo: " ai làm cái này". Thì em dơ tay bảo " em". Cô nhìn em với một ánh mắt thân thiện với một nụ cười lộ trên môi. Cả lớp em cười nhue được mùa.</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Em vẫn không hiểu mk sai ở đâu. Từ hôm đó cô có ấn tượng với em bảo em lên bảng nhiều hơn từ đó thành tích của em cx thay đổi tự nhiên điểm văn em cao lạ lùng. Nên thông qua câu chuyênn em cx muốn lời tri ân đến người cô yêu quý của em. Yêu cô.</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Đây là câu chuyện đầu học kì 1 của em giờ em hết rồi ạ. Cảm ơn mọi người đã đọc bài viết của em. Yêu mọi người.</div><div>&nbsp; &nbsp;&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-08 11:12:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724545041</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Huỳnh Tấn Duy-10TN1</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724556666</link>
         <description><![CDATA[<div>Em chào cô. Em là Huỳnh Tấn Duy, học sinh của lớp 10TN1. Thật sự thì từ trước đến nay, em vẫn luôn có hiềm khích với môn Văn. Chỉ vì em học khá tệ về môn này và khả năng viết văn của em hơi lủng củng. Nhưng cũng khá may mắn khi vào năm lớp 9, lớp em được cô tổ trưởng bộ môn Văn chủ nhiệm. Thoạt đầu em rất hãi nhưng sau này em vẫn thấy hãi thật. Mặc dù cô chủ nhiệm của em rất tốt. Bản thân em cũng nhận rằng cô dạy rất hay. Cô hướng dẫn dàn ý và cách làm bài rất chi tiết và dễ hiểu. Cô còn tạo rất nhiều cơ hội cho các bạn được cộng điểm và lấy điểm nữa. Tuy nhiên nỗi sợ môn Văn có lẽ đã in hằn trong em từ những ngày bỡ ngỡ bước vào lớp một nên em không thể thay đổi hoàn toàn sự nhận thức của mình về bộ môn này chỉ trong 1 năm. Em vẫn gặp nhiều khó khăn trong việc thuộc lòng thơ, nhớ hoàn cảnh sáng tác,... cũng như cách diễn đạt. Dù cô giảng rất hay nhưng cô nói rất dài, một ý đối với cô có thể be ra 3,4 trang giấy, điều đó có khiến em hơi mất tập trung trong tiết học. Đặc biệt là em còn thấy tiết SHCN của cô còn dài hơn cả tiết Văn nữa. Lên cấp 3 là một môi trường mới, em vẫn rất lo lắng về trình độ văn vở của mình. Chặng đường phía trước còn dài nhưng em vẫn hơi sợ. Năm lớp 10 này được học chung với cô Quỳnh An em hi vọng sẽ cải thiện được kĩ năng viết văn của mình và khắc phục được nỗi sợ bộ môn này ạ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-08 11:20:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724556666</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phan Trần Bảo Ngọc - 10TN1</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724583924</link>
         <description><![CDATA[<div>Những xúc cảm mà văn học mang trong con luôn đong đầy, những niềm vui, nỗi buồn lũ lượt nối tiếp nhau và tất cả đều khiến con trưởng thành và lớn khôn hơn bao giờ hết. Niềm vui mà văn chương đem đến cho con thật đơn giản, đó có thể chỉ là những tiết học được nghe giáo viên giảng những tác phẩm văn học. Những câu văn, câu thơ tưởng chừng như vô cùng giản đơn nhưng lại chất chứa biết bao tâm huyết của tác giả. Dường như chúng đã dẫn đường con đến xứ sở của cái đẹp, đẹp về hình thức - lớp ngôn từ bao quanh nó lẫn đẹp về nội dung - những giá trị sống mà chúng muốn truyền tải.  Đôi lúc những nỗi buồn sự thật vọng ập đến khiến con trở nên chơi vơi thì văn chương lại trở thành liều thuốc cứu rỗi tâm hồn con. Viết ra những dòng cảm xúc của bản thân khiến tâm trạng con trở nên tốt hơn. Con là một người khá cầu toàn nên mỗi lần con viết văn đều trau chuốt từng chút một, điều ấy đôi lúc khiến con trở nên mệt mỏi và chán nản. Nhưng con tin văn chương mãi mãi sẽ là chỗ dựa tinh thần, là nơi đem đến cho con những niềm vui bình dị. </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-08 11:39:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724583924</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Ngọc Hoàng Phương-10TN1</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724602584</link>
         <description><![CDATA[<div>Con chào cô con tên là Phạm Ngọc Hoàng Phương lớp 10TN1. Đối với cảm nhận của con về môn văn thì là khá là chán, suốt năm cấp 2 khi học môn văn của con thì con không dành nhiều thời gian cho nó tại khá là lười làm bài tập và chuẩn bị bài ở nhà trước khi đến lớp =((((. Con hầu như chỉ viết văn hay học bài trước khi thi hoặc kiểm tra thôi. Nói văn với con là ám ảnh thì cũng không đúng chỉ là con hơi lười học nó thôi :)))</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-08 11:50:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724602584</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Hữu Phước- lớp 10TN1</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724628359</link>
         <description><![CDATA[<div>Môn văn đối với em là một môn học đặc biệt vì em không được giỏi văn cho lắm nhưng kiểm tra, thi vẫn giành đc điểm khá cao vì hầu như đều đoán trúng đề&nbsp;<br>Môn văn mang lại những cảm xúc vô cùng đặc biệt</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-08 12:04:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724628359</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hồ Hải Yến-10TN1</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724647722</link>
         <description><![CDATA[<div>Em tên là Hồ Hải Yến đến từ gia đình 10TN1 ạ. Đối với em, môn văn là một môn vừa buồn chán vừa thú vị. Sau đây, em xin phép cô kể về những kỷ niệm về môn Văn đối với em ạ. Cấp 1, em cảm thấy rất thích&nbsp; môn văn bởi em nghĩ môn Văn ( hay Tiếng Việt) chỉ cần đọc, viết rồi chép chính tả để thi thôi thì đã đạt được điểm cao rồi ạ. Vì một phần tính em siêu lười luôn ấy ạ =)))))). Cho tới khi lên cấp 2, bước vào môi trường học tập mới, môn Văn khiến em rất là ngỡ ngàng, ngơ ngác và bật ngửa vì vốn kiến thức của nó quá nhiều để em học thuộc rồi kiểm tra 15p, 1 tiết hay thi học kỳ. Đến năm lớp 8, không biết thế lực siêu nhiên nào mà em được chọn vào đội tuyển HSG môn văn để đi thi cho trường, ở đây em được tìm hiểu nhiều hơn về môn Văn, thay vì lúc trước Văn đưa em vào cơn buồn ngủ thì nay nó đã đưa em rẽ hướng vào một cách nhìn khác vì ở đây em được học hỏi thêm từ thầy cô cũng như bạn bè trong đội tuyển, cho em biết được rằng Văn cũng khá là đặc sắc và thú vị. Vì nó phản ánh được những hiện tượng có trong đời sống thực tế cũng như nêu ra được những nhận định và cảm nhận của người viết. Từ đó, ta được tiếp thu và mở rộng thêm nhiều kiến thức mới về hiện tại cũng như trong quá khứ. Nhưng đến năm lớp 9, môn Văn lại làm em trầm cảm thêm một lần nữa vì lớp 9 thì lượng kiến thức rất nhiều trong mỗi bài thơ hay mỗi bài văn khiến em không đỡ nổi, vì mỗi khi em học bài theo kiểu học “Tủ”&nbsp; nào để kiểm tra thì như có một phép thuật tàng hình nào đó khiến em bị “ Tủ Đè” trong những lần kiểm tra quan trọng như: Thi giữa kỳ, cuối học kỳ....Khiến cho điểm môn Văn tuột xuống rất là nhiều. Và đó cũng là một phần lý do khiến em chọn ban Tự nhiên thay vì là Xã hội ở trường mình. Em mong khi vào mái nhà Gia Định thì môn Văn trong em sẽ là một sự khởi đầu với một màu sắc hoàn toàn mới mẻ. Và em hi vọng cô An sẽ là người đưa em và các bạn vào sự khởi đầu đó từ những tiết học sinh động, vui nhộn từ cô. Em xin chân thành cảm ơn cô đã đọc những dòng tâm sự của em, chúc cô sẽ càng ngày xinh đẹpp và có sức khoẻ để cùng tụi con quẩy hết những năm tháng thanh xuân đầy ước mơ và tươi đẹp này.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-08 12:14:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724647722</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Hoàng Thiên Kim - 10TN1</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724662465</link>
         <description><![CDATA[<div>em đã từng rất sợ những khoảnh khắc học văn. vì nó buồn ngủ ạ :(( em cũng sợ lúc mình phải ngồi hàng giờ để hoàn thành bài tập đúng thời hạn. em mong trong năm học này sẽ tìm ra được nguồn động lực cũng như là phương pháp làm văn ạ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-08 12:21:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724662465</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Hoàng Tường Vy - 10XH2</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724793520</link>
         <description><![CDATA[<div>Trước đây, em không thật sự yêu thích bất kì môn học nào và môn văn là một trong số đó. Thậm chí đã từng có một khoảng thời gian em rất sợ môn văn và nghĩ rằng mình học tệ ở môn này. Dù rằng sau đó em có thả lỏng bản thân hơn nhưng cũng không khiến em có nhiều cảm tình với môn văn được. Không biết dòng đời đưa đẩy như thế nào, năm cuối cấp em có cơ hội được đi thi HSG thành phố môn văn. Điều không ngờ đến là em lại may mắn được giải 3. Gọi là may mắn bởi vì mỗi buổi ôn, em không quá quyết tâm để có được giải thưởng, em luôn nghĩ càng biết thêm được nhiều thứ thì càng tốt cho mình thôi. Trước khi thi thành phố em đã phải trải qua 2 vòng thi quận. Ở mỗi vòng thi, em luôn làm bài với tâm thế rất thoải mái vì nếu mình đậu thì vui, còn không đậu thì mình cũng không thiệt cái gì. Với em, đó là dịp để trải nghiệm, để vươn xa hơn những gì trước đây mình đã từng thử qua như các cuộc thi định kì ở trường. Tuy chưa đến mức là rất yêu thích, nhưng em cũng dần mở lòng hơn với môn văn. Trên đây là câu chuyện chinh phục sự tự ti về văn học của em. Nó không có gì to tác hay lớn lao nhưng với em là một bước bứt phá chưa từng có. Vào năm học này và cả các năm tiếp theo, em hi vọng chúng em và cô sẽ cùng đồng hành để có được những cái nhìn khác thật tích cực về văn học. Từ đó sẽ lưu lại được nhiều kỉ niệm đẹp bởi vì văn học sinh ra không phải để trở thành nỗi ám ảnh. Cảm ơn vì đã đọc ạ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-08 13:11:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724793520</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khổng Thị Bảo Hà - 10L</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724827137</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; Vì văn là những nét chữ biết nói, nên trong con văn là môn học mà con có thể thả mình vào những câu chuyện đó đây, và rằng có thể cảm nhận lịch sử mà chỉ có các nhà văn chân chính mới có thể đem lại.<br>&nbsp; &nbsp;Nhưng tới cuối năm cấp 2 thì văn trở thành một nỗi ám ảnh vô hình, cực kì đáng sợ, đồng hành cùng ác mộng "THI TUYỂN SINH". Khối lượng kiến thức dày đặc cũng như tâm lý bất an làm con hoàn toàn mất niềm hứng khởi với môn học mà con từng rất thích. Con mất đi niềm tin vào từng câu chữ mình diễn đạt, con lo rằng viết như thế này viết như thế kia là không tốt, giám khảo khắt khe và một vạn âu lo không thể gác lại. Tuy vậy lúc gần thi thì một tia sáng lóe lên trong đầu con: mình chỉ cần làm đúng, làm đủ, dù không hay nhưng sẽ có điểm. Từ lúc đó, văn trở nên thực sự khô khan, đầy rẫy những khuôn mẫu. Chất văn của mình trôi đâu mất rồi? - con chỉ biết tự hỏi mình.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Thời gian căng thẳng cũng đã trôi qua, mùa hè tháng 8 thế chân cho mối lo âu to bự nhất 9 năm đèn sách. Khoảng thời gian này, con đã quyết định sẽ đi tìm lại nguồn hứng khởi văn học. Con nhớ rằng từ bé ông bà đã tiếp nối cho con văn hóa đọc, tới bây giờ con vẫn rất biết ơn ông bà vì điều này. Chính nhờ có sách, con được hóa thân vào các cuộc đời. Chính nhờ có sách, con đi về quá khứ mà không cần cỗ máy thời gian của Doraemon. Chính nhờ sách, mà con quên đi bộn bề xấu xí ở đời thật. Sau khi đã nghiền ngẫm bằng hết số sách lôi khỏi kệ, con tỉnh giấc. À, ra là vậy, văn học là để cảm nhận, chứ không phải để tỏ ra mình thông thái khi cầm một quyển sách.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; Thế là ngôn từ quay trở lại với con, cá với cô cảm giác ấy không có gì tuyệt hơn - cảm giác có thể diễn đạt những quan sát những cảm xúc bằng chính ngôn ngữ của mình.&nbsp;<br>    Hành trình văn học của con vẫn đang tiếp tiến từng ngày, và con rất mong rằng cô có thể dẫn dắt cho con trên con đường vẻ thơ mộng nhưng trắc trở mang tên Ngữ Văn bằng những tiết học vui nhộn và tràn đầy cảm hứng, cảm ơn cô vì đã dành thời gian đọc câu chuyện dài dòng của con. </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-08 13:21:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724827137</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Thanh Bảo Ngọc 10L</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724912277</link>
         <description><![CDATA[<div>Đối với con môn văn từ lớp 6 tới lớp 8 khá là chán và vô vị tại một phần là con thích học mấy môn tự nhiên hơn. Nhưng mà vào lớp 9 cô giáo chủ nhiệm đã giúp con có hứng thú hơn với môn văn một xíu dù còn vẫn kh giỏi văn. Nên con hy vọng cô sẽ giúp con học tốt môn văn hơn và luôn hứng thú với nó </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-08 13:46:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1724912277</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Thanh Thảo - 10XH2</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1725350280</link>
         <description><![CDATA[<div>Văn học trong em là một thứ gì đó khó có thể nói ra thành lời bởi nó chứa đựng tất cả những nỗi lòng tâm sự của em, là một người bạn không bỏ rơi em dù tâm trạng em có thất thường như thế nào đi nữa. Văn học giống như một thế giới muôn hình vạn trạng thu nhỏ vậy.<br><br><br>Em bắt đầu tiếp xúc với môn Văn nói riêng và Văn học nói chung từ khi còn khá bé qua những câu chuyện cổ tích của Andersen, những mẩu truyện ngụ ngôn của Leptonxtoi hay gần gũi hơn nữa là những câu chuyện dân gian Việt Nam, những vần thơ . Tất cả những điều đó làm trái tim em không biết từ lúc nào mà trái tim của em đã lặng lẽ cất Văn vào một góc nhỏ của trái tim tựa như người ta đang ấp ủ một mầm cây chờ và chỉ cần đợi khi ta tưới đủ tình yêu, nhiệt huyết, đam mê thì mầm cây ấy sẽ bung nở ra thành một bông hoa tinh tú.&nbsp;<br>Nhưng bước ngoặt để đưa em đến môn Văn, coi Văn là một phần không thể thiếu hay nói một cách hoa mĩ hơn là một người bạn tri kỉ chính là vào năm lớp 7. Lúc đó cô giáo cho một bài kiểm tra Văn đột xuất. Các bạn trong lớp em cứ loay hoay mãi: bạn thì lật tài liệu, bạn thì hỏi bài nhau,... Riêng em lại chọn tin tưởng vào chính mình và cảm xúc của mình. Ngày hôm ấy có lẽ là một trong những ngày hiếm hoi trong những năm cấp Hai em viết mà không phải theo một khuôn mẫu nào cả. Thật sự lúc nộp bài em cũng không mong chờ lắm, nhưng khi cô giáo phát bài ra thì điểm em lại nằm trong top 2 bạn cao nhất lớp.<br><br><br>&nbsp;Từ đó, em bắt đầu tìm hiểu sâu về Văn hơn, yêu Văn nhiều hơn, thấy được những khía cạnh đẹp đẽ của Văn và chợt nhận ra Văn không khô khan , trừu tượng hay quá rập khuôn văn mẫu như thầy cô hay dạy trên trường. Và cũng từ đó, em bắt đầu tự tin vào khả năng viết Văn của mình hơn. Vào năm lớp 9, nhờ có sự động viên ba mẹ, thầy cô và bạn bè, em đã đăng kí vào đội tuyển học sinh giỏi Văn của trường. Mặc dù có nhiều lần lọc đội tuyển và những bài kiểm tra đánh giá năng lực bất ngờ những em vẫn luôn hoàn thành khá xuất sắc phần thi của mình. Có lẽ cũng chính vì thế mà dẫn đến sự tự mãn và chủ quan của em. Đến khi thi học sinh giỏi cấp quận, em đã không hoàn thành tốt phần thi của mình và dẫn đến thi rớt :((((&nbsp; Nhiều lúc em muốn từ bỏ môn Văn vì cú sốc khi thi rớt HSG Văn cấp quận nhưng ba mẹ vẫn luôn bên cạnh động viên và hỗ trợ em. (Con biết ơn và iu Ba Mẹ lắm ạ!).Kể từ đó em luôn tự hứa với bản thân rằng sẽ mỗi ngày một tốt hơn nữa<br><br><br>Nên khi vào Gia Định&nbsp; em đã cho Văn thêm một cơ hội nữa. Khi chọn ban D, em khá phân vân vì không biết liệu quyết định này có đúng không. Nhưng lúc em được mình sẽ vào gia đình 10XH2, được cô Quỳnh An- một cô giáo tâm huyết và chu đáo nhất mà em từng gặp thì em biết em đã chọn đúng "chuyến xe" rồi. Mặc dù chưa được gặp hay học trực tiếp với Cô An nhưng qua những giờ học online, Cô đã cho em cũng như các bạn học sinh khác biết môn Văn không chỉ gói gọn trong những cuốn sách giáo khoa cứng nhắc, khuôn mẫu mà còn là cả một thế giới Văn học muôn màu muôn vẻ luôn chờ đợi chúng em khám phá. Trong năm học mới này, em mong rằng Cô An sẽ là người dìu dắt em đi đến những cung bậc cảm xúc khác nhau của môn Văn nói riêng và Văn học nói chung ạ. Iuuuu Cô nhiều nhiều ạ<br><br>Vài dòng viết vội đêm phia, nếu có sai sót hoặc lủng củng câu từ xin Cô An thương tình đừng bóc phốt con ở trên đây nhaaaa!!!!! Iuuu Cô An nhiều nắmmmmm</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-08 15:56:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1725350280</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Hứa Gia Hòa-10XH2</title>
         <author>hoanhg_xh2_2124</author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1725368196</link>
         <description><![CDATA[<div>Con rất yêu thích môn Văn học, nhưng thật sự, để có thể hoàn thành tốt được trong lĩnh vực bộ môn này quả là một vấn đề khó. Bộ môn Văn học đối với con mà nói, chính là mặt trăng, phản chiếu một thứ ánh sáng dịu dàng, mà vẫn nổi bật, duy nhất trong màn đêm. Trăng có một nét đẹp riêng, vào khoảnh khắc&nbsp; con người ta chạm mắt với trăng, tự khi nào đã cảm thấy bị cuốn hút, ngắm mãi không ngơi, có lẽ họ sẽ buồn, hay sẽ nhung nhớ thứ gì đó, cũng như bài thơ "Tĩnh dạ tứ" mà Lý Bạch viết, có thể thấy tầm quan trọng của trăng. Văn học cũng như thế, sở hữu cho bản thân một sức hút lạ kì. Không hiểu sao, một khi đã đắm mình trong những tác phẩm từ tửa xa xưa, hay là cả những tác phẩm còn mới toanh vừa xuất bản, con chẳng muốn dừng. Những tác phẩm phản ánh đầy rẫy thực trạng tàn ác trong xã hội loài người, ẩn giấu bên trong từng câu chữ, tinh tế, nhẹ nhàng, nhưng sao nội dung lại thật mạnh mẽ, đôi lúc khiến con phải rơi nước mắt. Những thực trạng tàn khốc là ánh sáng từ Mặt trời, chính Mặt trăng phản chiếu lại thứ ánh sáng đó, làm bao người phải suy tư. Đôi lúc, có những tác phẩm thật vĩ đại, đứng trên đỉnh cao, tỏa ánh vàng rực như ngày rằm. Đôi lúc, lại có những tác phẩm thật sắc sảo, từng dòng rõ ràng, mạch lạc, kiên quyết và mạnh mẽ, chẳng̣ khác gì trăng lưỡi liềm. Và rồi, không thể không nhắc đến những tác phẩm thời kháng chiến, tàn khốc, nhưng thể hiện lòng yêu nước cao đẹp và&nbsp; quật cường của dân tộc ta, thấm đẫm máu và nước mắt, chính là trăng trong khoàng thời gian nguyệt thực. Văn học hay đến vậy, nhưng cũng chính bộ môn này là một rào càn lớn đối với không chỉ mình con, mà cả nhiều thế hệ học sinh.&nbsp; Nhưng cũng có thể hiểu rằng, trăng vốn không phải một thứ mà ai ai cũng bước chân đến mà chinh phục được. Tuy nhiên, loài người qua bao năm nỗ lực không ngừng, Neil Armstrong, trở thành người đầu tiên đặt chân lên mặt trăng. Con tin văn học cũng như thế, nếu con cố gắng nhiều hơn nữa, ngày ngày, ắt sẽ đạt được kết quả như ý. Người xưa hay nói rằng trăng luôn bám theo ta, văn học cũng xuất hiện hàng ngày trong đời sống của con người, hay như trong tác phẩm "Ánh trăng", Nguyễn Duy đã tả rõ, một vầng trăng, cũng là một người bạn. Nhưng đôi khi điều đó làm con sợ, vì vốn dĩ, con không giỏi văn. Càng học, con càng nhận ra những điểm yếu xuất hiện rất nhiều trong lúc viết văn, dần dà trở thành một mặt hạn chế của con. Do đó, trong năm nay con sẽ càng thử sức chính mình với bộ môn này, để có thể thấy rằng bản thân mình đi xa được đến đâu, sau này nhìn lại, không bao giờ hối hận.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-08 16:02:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1725368196</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đinh Nhựt Bảo 10XH2</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1725450307</link>
         <description><![CDATA[<div>Văn học trong suy nghĩ của con chính là nơi mà con người ta có thể tái hiện lại những điều&nbsp;thực chất có trong cuộc đời. Nó có thể là những câu chuyện cảm động, các việc làm tích cực hay cả những góc khuất trong cuộc sống. Dù vậy, những sự việc ấy đều được người viết truyền tải đến cho độc giả bằng cái nhìn tinh tế và chắt lọc, không phải mọi hình ảnh của cuộc sống đều được đưa vào trang văn.&nbsp;<br>Lòng yêu thích văn học của con chỉ mới bắt đầu từ đầu năm lớp 9 vì lúc ấy là khoảng thời gian con học và ôn luyện cho kỳ thi tuyển sinh 10. Con ngày càng tiếp xúc các tác phẩm văn, làm bài nghị luận ngày càng nhiều hơn. Chính vì thế, trái tim của con đã có một vị trí giành cho môn Ngữ Văn từ bao giờ mà ngay cả chính mình cũng không hề hay biết.&nbsp;<br>Tuy con đã có một ấn tượng tốt với "người bạn Văn học" của mình nhưng con đã chọn một môn học khác để học đội tuyển ở năm cấp 2. Con đã nỗ lực theo đuổi môn học ấy bằng cả trái tim của mình nhưng may mắn lại không mỉm cười với con. Con đã có những kết quả không được suôn sẻ ở cả kỳ thi HSG và tuyển sinh 10. Năm học mới này, con cũng đã có suy nghĩ rằng mình sẽ tham gia đội tuyển Văn - một môn học mà con yêu thích. Mặc dù vậy nhưng con vẫn không biết liệu từng câu chữ mình viết có động đến cảm xúc người đọc, hay cách hành văn của mình có đạt đến với tiêu chí của đội tuyển Văn và cả bản thân con có đủ phù hợp và niềm đam mê để theo đuổi hay không? Những câu hỏi ấy luôn hiện lên trong tâm trí con vì con là một người mới, chưa có nền của môn ngữ văn ở đội tuyển  và cả những bạn xung quanh con đều có thực lực. Vì thế nên em đã có sự phân vân liệu rằng việc bước đi trên con đường mới này có thật sự đúng đắn hay không?&nbsp;<br>Giờ đây con đã đến với XH2 và cô An vừa là chủ nhiệm vừa là giáo viên Văn trong những năm học cấp 3 . Con mong nơi đây sẽ là một điểm tựa vững chắc giúp bản thân phát triển niềm yêu thích môn Văn của mình, có thể cải thiện lỗi về cách diễn đạt hay những điều còn thiếu sót trong môn Văn. &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-08 16:32:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1725450307</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Thành Đạt-10TN1</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1725708326</link>
         <description><![CDATA[<div>Môn văn trong em là những cảm xúc khó tả. Đó có thể là vui khi được học những tiết học thú vị, sôi nổi. Hay cảm thấy chán nản khi phải soạn văn và làm quá nhiều bài tập về nhà. Và em mong muốn môn văn năm nay sẽ thật thú vị</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-08 18:09:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1725708326</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Ân Phúc, lớp 10L</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1726267479</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong suốt những năm học trường THCS, môn Văn luôn nằm trong top những bộ môn mà em yêu thích nhất và cũng là bộ môn khiến em đau đầu, mệt mỏi nhất. Em thực sự rất thích môn Văn, thích những bài giảng, phân tích những tác phẩm hay, thích tìm hiểu,trau dồi thêm vốn từ, vốn sống qua các tác phẩm, trong mắt của em, môn Văn luôn thơ mộng nhưng cũng rất gần gũi, thực tế. Nhưng đó không phải là điều khiến em "ngại" học bộ môn này. Vì vốn luyến từ ngữ và cách diễn đạt có phần gượng gạo, nên đôi khi em ngại viết văn và chọn phương pháp học thuộc lòng làm "chân lí". Chính điều đó khiến cho em rất mệt mỏi và đôi khi là bất lực. Em mong trong năm học tới đây, em sẽ khắc phục được nhược điểm của bản thân và chinh phục được bộ môn này.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-08 23:42:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1726267479</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Đăng Huy- 10L</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1726305369</link>
         <description><![CDATA[<div>Môn văn lúc đầu e tiếp cận ở cấp 2 thì nó là một sự cực nhọc và khó chịu khi tiếp xúc. Nhưng càng lên cao, em càng nhận ra việc học văn là một khái niệm giải tỏa cảm xúc của bản thân qua việc viết lách. Rồi lên lớp 8 rồi lại lớp 9, chất văn em ngày càng được khai sáng, em càng đắm chìm vào môn văn hơn nữa. Đối với những bạn cùng trang lứa khác thì có thể văn học là một nỗi ám ảnh cực nhằng với các bạn nhưng riêng e thì nó lại khác. Việc mỗi ngày được soạn và chuẩn bị cho một tiết văn đầy sôi nổi thì đó là một niềm vui khi cắp sách đến trường. Đó là cấp 2 của e. E chỉ mong cấp 3 này thì cô sẽ đồng hành cùng e cũng như là người lái đò để dẫn dắt e trên con đường học tập nói chung và văn học nói riêng. Và càng lớn e càng mong khả năng biểu đạt cảm xúc của e qua những con chữ ngày càng tiến bộ, em mong cô có thể giúp e...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-09 00:05:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1726305369</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Dương Minh Hằng 10L</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1726310181</link>
         <description><![CDATA[<div>Môn&nbsp;Văn với con khá là thú vị bởi zì lúc mà ôn thi tuyển sinh thì con khá là thíc luyện nghị luận xã hội tại thấy nó có nhiều ý tưởng để con có thể  viết thật nhèo nhèo. Và trong  những năm tháng c2 thì con cx thấy môn văn cx dui dẻ khom ghê gớm và ám ảnh lắm.Mong là năm nay cô sẽ hướng dẫn nhiệt tình cũng như truyền tải những bài giảng vô cùng thú vị để con có thể tiếp cận cũng như là viết tốt kĩ năng và nắm chắc bài học. Mãi êu cô:333</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-09 00:08:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1726310181</guid>
      </item>
      <item>
         <title>TN MINH ANH - 10L</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1726317441</link>
         <description><![CDATA[<div>phải nói là hồi cấp 2 môn văn là môn gì đó con rất ám ảnh 🤡 cứ tới tiết văn là con tìm cách trốn tiết huhu, lên lớp 9 thì con tập trung hơn xíu nhưng mà vẫn sợ môn văn, kiểu câu văn ngôn từ của con khá ít và con không cảm nhận được sự hay ho của văn học 🤡 lên lớp 10 thì con chọn Ban TN để né môn văn, nhưng mà từ tiết đầu tiên cô An dễ thương đáng yêu giao lưu làm quen là con thấy mê môn văn rùi hjhj, nghe cô giới thiệu thấy chương trình nhẹ mà cô còn dễ thương nghe nhạc cháy quá trời nên con tin con đã có niềm tin vào môn văn, nên con&nbsp;tin cô có thể giúp con&nbsp;thoát khỏi nỗi ám ảnh môn văn cũng như con sẽ cố gắng hơn 😻 mãi yêu cô hihi 😻</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1334627721/4a139a145f3f8a466a6bf3d83faad203/F973D7F1_822A_41FC_B1B9_4FB060EA1D0F.jpeg" />
         <pubDate>2021-09-09 00:11:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1726317441</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Như Quỳnh - 10L</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1726329095</link>
         <description><![CDATA[<div>Con chào cô An ạ!<br>Hmm... Là một học sinh thuộc ban tự nhiên thì chắc hẳn em không phải là một người giỏi văn nhưng đối với em môn văn rất quan trọng bởi chúng mang đến cho chúng em những kiến thức bổ ích trong cuộc sống như là giao tiếp và những kĩ năng mềm khác. Người ta vẫn thường hay nói là: "Học văn là học làm người." Tuy nhiên em vẫn còn nhiều thiếu sót trong môn Văn cũng như kĩ năng viết:(( Mong là trong những buổi học sắp tới cô sẽ giúp em cải thiện hơn.<br>Em cảm ơn cô ạ! Iu cô nhìu!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-09 00:17:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1726329095</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khổng Minh Thông - 10CL</title>
         <author>thethongsvnstudio</author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1726865908</link>
         <description><![CDATA[<div>Văn đối với em thực sự rất thú vị, hài hước, nhưng mà có một vấn đề với môn Văn là kiểm tra. Nó là một cơn ác mộng thực sự, một cục tạ có khả năng làm thủng mọi nỗ lực nâng đỡ điểm số, là sự chầm kảm vô hạn đối với những bộ não toàn công thức, game, dồ ăn, fashion bla bla... Mỗi khi làm kiểm tra điểm kém, không chỉ cảm thấy có lỗi với bản thân, mà còn với thầy cô, và đặc biệt là tác giả. Không tác giả nào chịu tác phẩm mình bị luận nhận xét sai cách, "ngáo ngơ",&nbsp; dở tệ, "ngu ngốc".<br>Nhưng mà đến với cô thì Văn khác hẳn, thú vị vẫn thú vị, nhưng gánh nặng của kiếm tra bay mất. Từ buổi đầu thì cô đã hiện rõ sự hài hước, vui vẻ, nhẹ nhàng nhưng cũng song song với đó là sự tận tâm, "sát phạt sát ván" trong các bài thi - giúp tụi em nhận ra năng lực thật sự, rèn luyện kĩ năng giúp ích nhiều cho tụi em sau này.<br>Dù hiện chưa được học nhiều với cô nhưng mong qua năm nay, chúng em se được trải nghiệm nhiều sự "bá đạo" trong cách dạy và học của cô trò mình. Iu cô nhiuuuu<br>- Khổng Minh Thông CL2124 (12th gen)<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-09 03:46:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1726865908</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Huỳnh Nguyễn Bảo Trâm 10CL</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1726868626</link>
         <description><![CDATA[<div>Cô ơi cô cho làm gì cũng được nhưng đừng cho làm văn nha cô con sợ văn lắm hmu</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-09 03:47:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1726868626</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Vũ Hải Minh-10CL</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1726901179</link>
         <description><![CDATA[<div>Con may mắn là một học sinh cấp 2 của Trần Chuyên và cấp 3 tại Gia Định.Nói qua một chút về trải nghiệm đối với môn văn thì con đã trải qua một năm lớp 9 không mấy suông sẻ do đây là một năm rất quan trọng ảnh hưởng trực tiếp đến ngôi trường mà con sẽ theo học suốt 3 năm nên giáo viên dạy bộ môn văn của con có hơi kĩ tính trong việc chấm điểm và cho điểm thực nên có lẽ đã ảnh hưởng một phần không ít đến góc nhìn của con đối với môn văn và cũng như kết quả xét tuyển sinh(suýt thì rớt hết nguyện vọng cô ạ 🥲).Với góp 1 phần không nhỏ vào sự “căm thù” môn văn của con là ngay từ khi tiếp xúc với môn văn con đã có suy nghĩ văn cũng chỉ là một bộ môn dù con có học giỏi cách mấy thì trong tương lai, với những ngành nghề con theo nó cũng sẽ không hỗ trợ được nhiều trong công việc nên việc chọn chuyên một môn học tự nhiên cũng là một cái cớ để con né văn. Nhưng qua buổi đầu được giao lưu tiếp xúc với cô dường như con đã có thêm sự thích thú để trải qua 3 năm cấp 3 với 1 góc nhìn mới mẻ hơn cũng như không còn xem môn văn là 1 môn học nhàm chán và là gánh nặng. Con hi vọng cô và tập thể lớp con- 10CL sẽ có một năm học thật là bùng nổ với môn văn ạ ✨✨</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-09 04:02:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1726901179</guid>
      </item>
      <item>
         <title> ...</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1726914557</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; Văn học đối với em là một phần mang đến thành công trong tương lai của bản thân. Trường học dạy cho ta những điều cơ bản mà văn học có. Nhưng em vẫn không thật sự thích môn văn mà trường học dạy bởi vì nó không mang nhiều lợi ích cho cuộc sống. Điều em cần ở văn học là cách dùng từ khôn ngoan trong giao tiếp. Cô đã mang lại cho em một sự ấn tượng trong buổi đầu tiên qua những suy nghĩ của cô về việc học. Em mong rằng bản thân sẽ hiểu thêm những cốt lõi của văn học trong tương lai tại Gia Định. Dấu bé ba.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-09 04:08:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1726914557</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngô Khánh Ly - 10CL</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1727042518</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;    Từ hồi cấp 1 Ngữ Văn hay Tiếng Việt đã là môn em không thích. Em không ghét nó mà là rất sợ nó. Mỗi lần nhìn mấy bạn viết hì hục trong khi em chẳng nặn ra được chữ gì thì em lại lo về bài làm của mình. Nhưng môn này đối với cấp 1 thì lại khá dễ thở hơn cấp 2. Bắt đầu lên cấp 2 thì xuất hiện những bài cảm nhận. Em lại không thể nghĩ ra từ gì để viết ra, chỉ biết ghi lại những ý mà đã học từ trước. Cứ tới tiết Văn là em lại sợ. Sợ cô hỏi bài mà không biết trả lời, sợ cô giảng bài lại không hiểu. Những khi cô hỏi suy nghĩ của các bạn về nhân vật, vấn đề gì đó thì các bạn lại trả lời rất hay. Dù câu trả lời của mấy bạn không đúng thì ít nhất mấy bạn còn có thể nghĩ ra một cái gì đó để trả lời trong khi em không thể nghĩ ra gì hết. Đến năm lớp 8 em được học với một cô dạy rất giỏi trong quận. Lúc đó em nghĩ cô dạy giỏi vậy thì chắc em sẽ hiểu bài và chuẩn bị tốt cho kì thi tuyển sinh. Sau khi nghe xong một bài giảng của cô thì em thấy đúng là cô thật sự rất giỏi, giảng rất hay. Nhưng qua mấy bữa em lại thấy dù cô giảng hay thì em vẫn sợ môn Văn mặc dù đã có một chút tiến bộ. Từ khi học cô em đã bắt đầu thói quen ghi chú lại những lời cô giảng, được nghe giảng nhiều rồi em nhớ kha khá ý văn để làm bài. Dù sợ Văn nhưng em vẫn thấy những bài giảng lại rất hay. Em thích mấy bài văn, thơ của văn học trung đại hơn là hiện đại. Học trung đại thì biết được những thứ mình không biết được ở quá khứ nó như thế nào, diễn ra làm sao. Còn hiện đại thì đa số là bài về người lính, dù nó cũng rất hay nhưng khi nghe giảng về văn học trung đại em lại thấy nó sâu sắc, hay hơn. Và em cảm thấy những nghệ sĩ thời trung đại rất giỏi về văn thơ. Thật sự thì em rất thích nghe giảng môn Ngữ Văn này nhưng em lại sợ mọi người hỏi suy nghĩ về nó như thế nào nên lại có một chút không thích môn này 😋.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-09 05:07:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1727042518</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Bảo Ngọc-10CL</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1727206907</link>
         <description><![CDATA[<div>Với em, văn học như mê cung, lỡ may lạc vào chính là u mê không lối thoáttttt</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-09 06:30:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1727206907</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Anh Thuận-10TN1</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1727480592</link>
         <description><![CDATA[<div>Con&nbsp;chào cô con là Anh Thuận lớp 10TN1,&nbsp;từ đó đến bây giờ văn học trong con vẫn luôn là những điều gì đó rất đáng để hòa mình, để học hỏi, để khám phá. Văn học cũng đem lại trong con rất nhiều cảm xúc đặc biệt. Từ đó đến bây giờ hầu như con không gặp khó khăn gì với môn ngữ văn cả. Con cảm thấy bản thân rất thích đọc các tác phẩm văn học, tìm tòi những gì liên quan tới các tác phẩm. Con luôn nghĩ văn học là một bộ môn giúp con có thể sáng tạo hơn, thoải mái đưa ra những chính kiến, suy nghĩ của bản thân. Niềm yêu thích văn học đã đưa con đến đội tuyển văn lớp 9, khi vào đội tuyển con cũng nhận ra được thêm nhiều cái hay cái đẹp trong văn học. Tuy nhiên con cũng nhận ra được bản thân không thật sự giỏi trong bộ môn này, con nhận lại rất nhiều điều tiêu cực trong suốt quá trình học đội tuyển, từ đó con luôn không tự tin khi làm văn và luôn suy nghĩ rất nhiều về những gì mình viết và gần như trong lời văn không còn thoải mái như lúc trước. Sau kì thi đội tuyển tuy đạt được giải 3 nhưng đến bây giờ con vẫn không còn tự tin trong cách suy nghĩ hay làm văn như trước được nữa, thậm chí không còn nhiều ý tưởng . Con mong rằng khi học cùng cô, con sẽ lấy lại sự tự tin trong môn ngữ văn. Cảm ơn cô vì đã đọc những dòng suy nghĩ này của con, iu cô.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-09 08:43:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1727480592</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Ngọc Mai Phương_10TN1</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1727650024</link>
         <description><![CDATA[<div>Đối với con thì môn văn cũng không có gì đặc biệt. Trình văn văn không gọi là giỏi, nằm ở dạng khá, đủ để kiểm tra và thi cử. Cũng khá may mắn khi cấp 2 đã gặp thầy cô văn ổn, dù có một chút kí ức không đẹp mấy. Con chọn ban tự nhiên cũng một phần vì sợ văn í. Kiểu viết văn luôn là một nỗi ám ảnh. Con cảm tưởng bài văn của mình luôn không mang suy nghĩ của bản thân, kể cả văn nghị luận. Con không biết lên cấp 3 như thế nào nhưng ở cấp 2 thì thấy văn nó rập khuôn theo một mẫu nhất định. Ý tưởng và suy nghĩ mình viết trong bài văn phải trùng với suy nghĩ người chấm bài thì mới có điểm cao và được cho là giỏi. Nên từ đó tạo ra ấn tượng khá kinh hãi với văn. Tuy vậy nhưng con vấn thấy văn học rất hay, trừ viết văn thôi ạ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-09 10:26:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1727650024</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Dương Khương Duy - 10TN1</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1727899184</link>
         <description><![CDATA[<div>Em là Khương Duy lớp 10TN1. Môn Văn là môn học mà em ghét nhất. Lúc nào điểm môn Văn cũng thấp nhất. Lý do là vì em lười đọc chữ, sách, mỗi khi thấy đoạn văn dài em đều lướt qua nên mới tệ đến vậy. Không chỉ mình em mà cả ba và anh trai&nbsp; cũng vậy. Chỉ có mình mẹ em là giỏi văn. Những bài văn điểm cao đều nhờ sự hỗ trợ của mẹ. Nhưng phần Tiếng Việt thì em cũng không có tệ lắm đâu.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-09 12:49:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1727899184</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đỗ Hữu Phát - 10TN1</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1728195271</link>
         <description><![CDATA[<div>Môn Văn là một môn học tuyệt vời. Đó là môn nghệ thuật có thể truyền tải được những cảm xúc lắng đọng trong tâm hồn mỗi người. Hay nói một cách văn vẻ thì đó là một môn nghệ thuật hay và đáng trân trọng. Nhưng mà đấy là đối với những con người có thể cảm thụ được môn nghệ thuật phức tạp này. Còn đối với em – một người chọn vào tự nhiên để&nbsp;tập trung vào các môn tự nhiên – thì đó là cả một nỗi ám ảnh. Nỗi ám ảnh bắt đầu từ những lần phải đập mặt vào học thuộc thơ và ghi nhớ về các tác phẩm văn học. Tuy nhiên sau khi học xong thì cũng ko cảm nhận được gì mà tác giả truyền tải. Và sự ám ảnh ấy còn bắt nguồn từ chính những lần viết văn. Điều đầu tiên hẳn là phải “đập mặt” vào tìm kiếm những&nbsp; “tài liệu tham khảo” trên mạng. Rồi sau đó thức cả đêm để suy nghĩ làm sao giáo viên không nhận ra mình lấy từ trang nào. Hành trình học Văn của em là những chuỗi ngày dài lặp đi lặp lại cái nỗi ám ảnh trên. Đối với em, môn Văn là một nỗi ám ảnh sẽ kéo dài cho đến khi em học hết THPT. Em hi vọng năm nay sẽ vượt qua được nỗi ám ảnh bất tận đó để cảm thụ được môn Văn và đến với những điều tốt đẹp hơn trong tương lai.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-09 14:16:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1728195271</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Nguyễn Mai Trang-10XH2</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1728266599</link>
         <description><![CDATA[<div><em>Đối với con lúc đầu thì định nghĩa của môn Văn là một môn học khá dài dòng và có phần chán nản. Nhưng cũng chẳng hiểu vì lí do gì mà khi học đến những bài văn, bài thơ thì từng câu chữ ấy lại đi sâu vào tâm trí và cả tấm lòng của mình đến thế. Dường như khi học và viết về một bài văn con cảm giác như mình đang ở khung cảnh trong những câu chuyện ấy và dường như thấu hiểu và cảm nhận được tâm tư của những nhân vật trong truyện và cả của tác giả. Và nhất là ngữ văn lớp 9, khi càng đi sâu vào bài càng hiểu được những ý nghĩa tinh tế của tác giả đặt vào từng câu chữ sâu sắc ấy, con như bị cuốn vào những câu chuyện hoặc bài thơ đó. Ngữ văn thật sự đem lại cho con một cái nhìn mới - rất thú vị và mới mẻ - so với những suy nghĩ trước kia của mình. Ấy thế nên con rất thích học môn Văn và cũng luôn tích cực tham gia các đội nhóm Văn trong trường, một phần là để bản thân có thể mạnh dạn hơn và một phần cũng để tạo cho bản thân cơ hội học hỏi và trao dồi phong phú hơn về bộ môn này qua nhiều thầy cô và bạn bè đồng trang lứa. Nên có thể nói rằng môn Văn trong con như một người bạn vậy, một người bạn luôn mang cho con một cảm giác mới mẻ và thích thú khi tiếp xúc, một người bạn làm cho con nhìn ra được nhiều ý nghĩa sâu đậm chất chứa trong những câu chữ từ các bài thơ và câu chuyện của Văn học Việt Nam. Nhưng thật sự là kỹ năng viết văn của con còn khá hạn chế vì hầu như con viết văn dựa trên cảm xúc và cảm nhận của mình nên vẫn chưa thể đầy đủ và bài bản được. Vì thế nên khi vào được Gia Định - ngôi trường mơ ước của con - thì con rất vui những cũng khá lo lắng nữa, con sợ bản thân mình không  thể theo kịp các bạn và không học tốt được các môn, kể cả môn học yêu thích của mình. Nên nhiều khi con cũng cảm thấy khá áp lực và lo sợ. Nhưng con cũng thật sự mong rằng mình có thể tham gia vào đội tuyển Văn của trường để có thể hoàn thiện và phát triển bản thân hơn trong môn học mà con yêu thích và khám phá ra được nhiều điều mới của Văn học cùng với cô An nữa.</em></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-09 14:35:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1728266599</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Mai Thy - 10TN1</title>
         <author>nthy0016</author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1728535924</link>
         <description><![CDATA[<div>Quay&nbsp;ngược thời gian trở về năm lớp 8, lúc đó con còn là một cô học trò chưa có kiến thức gì nhiều về môn Văn. Nhưng nhờ chiêu "cho gì học nấy" của cô Văn dạy trong lớp mà con đã đạt được số điểm rất cao trong tất cả các bài kiểm tra bao gồm cả bài kiểm tra học kì. Sau đó, con còn "ngông cuồng" tới mức là tự cho rằng mình còn có thể chinh phục được cả các kỳ thi HSG môn Văn. Nhưng không, con đã lầm. Cho đến năm lớp chín, con mới nhận ra rằng: "Bản thân mình chả là gì so với môn Văn cả!". Ngay cả lúc viết Văn, mấy bạn thì ngồi viết lia lịa, còn con thì giấy trắng trơn. Bởi vì con đã quá quen với việc học thuộc lòng rồi. Cho dù con có suy nghĩ cỡ nào đi nữa thì cũng không thể diễn đạt ý của mình ra giấy được. Con đã cố gắng học thuộc các ý chính của văn bản, tham khảo các cuốn sách Văn mẫu, hỏi bài bạn bè, thầy cô,... Nhiều lúc con cũng cảm thấy bất lực, chán nản và không biết tiếp theo phải nên làm gì nữa. Nhưng may mắn thay, con gặp được cô Hằng dạy Văn lớp chín trường Trần Đại Nghĩa. Cô không dạy con theo cách "chạy nước rút" mà cô dạy con cách kiên nhẫn từng bước từng bước một để con có thể bước lên cái bục mà nơi đó con tự tin diễn đạt suy nghĩ của mình. Cô còn dạy con cách chia "não" ra làm hai để cân bằng giữa một bên là phương pháp làm bài và một bên là làm sao để diễn đạt lại ra giấy. Cô cũng chính là người đã hô biến "một đứa không thích đọc sách nhiều" như con có đam mê đọc sách trở lại. Cô giúp con nhận ra rằng Văn học lớp 9 không phải cứ học thuộc lòng là được mà còn phải có vốn sống và đặc biệt là phải biết cảm nhận và diễn đạt theo ý riêng của mình. Đối với con, môn Văn xuất phát từ tâm hồn, tựa như tiếng lòng của con người vậy. Vì vậy, con đã rất biết ơn cô Hằng. Và con tin chắc rằng không phải chỉ riêng cô Hằng mà mỗi thầy cô đều đem tới cho học trò mỗi một bài giảng khác nhau mang theo những sắc màu của riêng mình. Con cũng biết rằng không phải chỉ riêng con mà còn nhiều bạn học sinh khác cũng vấp phải những khó khăn trong bộ môn này. Vì vậy con hi vọng rằng cô cùng những cộng sự của mình sẽ có thể gieo rắc những ước mơ, đam mê, hoài bão, sự yêu thích về Văn học cho thế hệ Gen Z này. Con cảm ơn cô rất nhiều vì đã dành thời gian để đọc những dòng tâm sự này.  </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-09 15:56:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1728535924</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đỗ Thị Bích Trâm 10TN1</title>
         <author>tramdtb_tn1_2124</author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1729652451</link>
         <description><![CDATA[<div>Môn văn trong em là những dòng cảm xúc. Em thích các tác phẩm văn học, em có thể đắm chìm trong những suy nghĩ, và cảm xúc mà các tác phẩm mang lại cả một ngày trời. Thú vị, đầy màu sắc mà không khiến con người ta nhàm chán. Em không ngại học văn, em ngại học " nguồn gốc " của các tác phẩm, và " profile " của tác giả,... Bản thân em khá tệ khi phải viết những bài viết thật đong đầy cảm xúc, em cảm thấy lối hành văn của mình khá khô khan. Lên cấp 3 thì em mong bản thân có thể viết tốt hơn.<br>Cảm ơn cô đã dạy văn cho lớp 10TN1 :3</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-10 01:43:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1729652451</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Shu Ning-10CL</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1731541571</link>
         <description><![CDATA[<div>Môn Văn trước giờ đối với em là nơi mọi từ ngữ đều mang theo những ý nghĩa và mục đích, là chốn mà mọi cảm xúc của người viết được mang trong từng từ, là nơi mà mọi người được bày tỏ tâm tư, quan điểm, cảm xúc và câu chuyện của bản thân theo cách mà họ mong muốn. Môn Văn lôi cuốn theo cách riêng của nó mà khó có ai có thể phủ nhận, bởi mỗi người chúng ta đều có các câu chuyện, bài học mà ta muốn nói ra nhưng chẳng biết làm cách nào, thì viết chúng ra chính là lời giải đáp. Không những thế, nó còn mang theo những tinh hoa văn hóa, những nét đặc biệt và thể hiện truyền thống của dân tộc qua bao đời. Văn học nói ngắn gọn chính là rất quan trọng. Biết là thế nhưng em cảm thấy bản thân không có đủ nhiệt huyết và niềm đam mê đối với việc học nó. Em không yêu cũng không ghét, chỉ đơn giản là em ổn thôi. Tuy vậy nhưng em có một khoảng thời gian đã vô cùng muốn gắn bó lâu dài với môn học này, đó là khoảng đầu năm lớp 8. Hồi ấy đa số những bài tập, bài kiểm tra đầu tiên đều là dạng kể chuyện, và đương nhiên bản thân em cũng có cho mình các bài học cuộc đời khó quên. Qua những bài làm ấy, em được kể ra câu chuyện của riêng mình, được thể hiện cho người khác thấy con người thật của em. Tuy chỉ là những nét chữ trên trang giấy, tuy bài kiểm tra chỉ kéo dài vỏn vẹn 2 tiết, nhưng trong từng giây từng phút ấy, em đã được sống thật với bản thân, em đã tái hiện lại cả một câu chuyện dài mà trước đây không một người nào hay biết, chỉ là đọc những nét chữ xanh trên nền giấy trắng nhưng cảm xúc của em như ùa ra vây quanh người đọc. Lúc đó em mơi biết được, thì ra, Văn Học lại có cả một sức mạnh phi thường như thế. Nhưng rồi thì dạng bài em viết không còn là kể chuyện nữa, và ngọn lửa yêu thích mới nhen nhóm trong lòng cũng dần lụi tàn. Rồi càng ngày bài vở càng nhiều, các bài kiểm tra dồn dập chỉ trong một khoảng thời gian ngắn và mỗi lần đến lượt môn Văn, nó đều tốn em rất nhiều thời gian để ôn tập, chuẩn bị. Dần dần nó cũng hình thành một tư tưởng ngại gặp gỡ môn Văn trong tâm trí em. Em mong là việc học môn Văn của em trong lớp 10 sẽ thuận lợi kết thúc trong niềm vui, có các kỷ niệm đáng nhớ và em sẽ sở hữu được cột điểm đẹp. </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-10 17:36:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1731541571</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Đình Uy - 10TN1</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1732375140</link>
         <description><![CDATA[<div>Môn văn là nơi để con viết lên những điều khó nói, là nơi con viết lên những ý tưởng mà con nghĩ ra và là nơi để con giải tỏa hết các cảm xúc tiêu cực. Viết văn là 1 điều gì đó mà con thấy rất thú vị, không bị ai soi mói hay chê bai, thấy mình viết chưa được hay thì có thể đọc lại để lần sau viết hay hơn, quan trọng nhất là giúp con có thể làm chính mình. Nhưng vì vậy mà con có 1 tính xấu là ít khi nào viết theo 1 cái giàn bài hoàn chỉnh, con viết theo cảm xúc rất nhiều, vì thế nên nhiều lúc con bị lạc đề hoặc là thiếu ý khi làm văn trong 1 bài thi. Nhưng theo ý kiến của cá nhân&nbsp; con thì viết văn nó không cần phải là&nbsp; bắt buộc đi theo công thức, theo giàn bài định sẵn, làm vậy thì sẽ có 1 số ít những người - trong đó có con sẽ bị giới hạn về những suy nghĩ mà mình muốn đưa vài bài văn. Con rất ngưỡng mộ những nhà văn vì họ có thể làm cho nhiều cảm thấy thích thú với những tác phẩm của họ và quan trọng hơn hết là họ nói lên được những cảm xúc của mình trong từng câu từng chữ. Lúc còn học cấp 1 thì môn văn trong đầu con nó rất là bị bó buộc, nào là mở bài 5 dòng viết cài này viết cái kia, nào là thân bài phải viết cái này trước cái kia sau, vì vậy nên 1 phần nào đó con rất ngán môn văn, nhưng sau khi lên cấp 2 thì con cảm thấy việc viết văn nó giống như là niềm vui vậy. Con thích môn văn, như cái cách mà các độc giả yêu thích các tác phẩm văn học</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-11 08:35:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1732375140</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Phương Linh-10TN1</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1733890510</link>
         <description><![CDATA[<div>Hellu cô!!!Con là cựu hs trường TVO-nơi đã giúp con có nhiều kỉ niệm đẹp về thời cấp 2. Trong những năm cắp sách đến trường vừa qua, môn Văn đến với con rất hững hờ. Lúc thì nó khiến con cảm thấy rất yêu thích và nuôi ước mơ tham gia vào đội tuyển nhưng lại có lúc Văn lại là kẻ thù truyền kiếp và khó học vô cùng🥲mà chắc cũng do con thui🙍🏻‍♀️Khi lên lớp 9, con biết rằng môn Văn là 1 trong 3 môn thi tuyển sinh nên rất quan trọng. Con đã tìm một nơi học thêm văn uy tín để học và đó cũng là lần đầu tiên con học thêm văn.Sẽ không có gì bất ngờ khi kì thi cuối học kì 1 ập đến, con cũng đã chuẩn bị rất kĩ càng và đã làm bài rất trôi chảy nghĩ rằng sẽ đc điểm rất cao. Nhưng khi phát điểm,con lại bị đứng hình mất 5s...không tin vào mắt mình😞vì điểm quá thấp(dưới 7d lun chưa bao giờ điểm con lại thấp như thế). Vì ám ảnh số điểm ấy,qua học kì 2 con đã cố gắng rất nhiều, không cẩu thả như lúc trước nữa. Con đã cố gắng chăm chút cho bài văn của mình nhiều hơn và đi xin nhận xét của cô để giúp những bài văn của con hoàn thiện hơn. Và sự nỗ lực ấy đã được đền đáp, điểm thi môn văn cuối HK2 quá cao so với mong đợi của con. Và từ đó, môn Văn trong mắt con đã dần tươi đẹp trở lại, nó không còn là nỗi ám ảnh với con mỗi khi nhắc đến.❤️Và tấm hình ở trên là cô văn năm lớp 9 của con- người đã truyền cho con thêm sức mạnh và yêu môn Văn nhiều hơn.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1335367481/6036c41470fb9d2c17c976f779745fa5/A0BC7251_4ADC_4D09_841B_A5BC4CF4B4B7.jpeg" />
         <pubDate>2021-09-12 15:52:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1733890510</guid>
      </item>
      <item>
         <title>I don&#39;t hate literature</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1735322488</link>
         <description><![CDATA[<div>Con&nbsp;chào cô An, con không muốn ghi tên con ở đây vì sợ các bạn sẽ đọc nên nếu cô đọc bài viết của con thì con chắc chắn cô sẽ biết "who am I" =)). Cô ơi, hồi  cấp 2 con học 4 lớp thì hết  3 lớp của con có chủ nhiệm là môn văn. Nên có ghét môn văn cỡ nào thì chắc con cũng phải quay sang thích nó quá. Nói đùa vậy thôi chứ con trời sinh rất thích văn. Nhưng ông trời không phù hộ cho con đi văn mà cho con đi lý. Kiểu như lý với văn là 2 môn trái chiều nhau mà đúng không cô? (Giống hai cực cùng chiều của nam châm vậy ấy;) Con cũng thấy con ngộ thiệt. Kiểu như con thích học mấy môn xã hội ấy. Tại nó cho con bày tỏ quan điểm của mình và người khác không có quyền phán con đúng hay sai. Trong khi các môn tự nhiên đòi hỏi mình phải có tính toán và hợp logic. Mà tính ra con cũng thích tính toán và bày tỏ quan điểm của mình vậy á. Con thấy mình là một người hướng ngoại hơn là hướng nội nên chắc con không thể hiểu được tận chân tơ khẽ tóc của từng tác phẩm. Nên con mới chọn đi lý. Hồi lớp 9 thì con có tham gia đội tuyển văn, lý do là vì con ngưỡng mộ cô dạy đội tuyển từ khi mới vào trường luôn á. Mà cổ cũng khen con giỏi văn NLXH, đúng với bản tính thích nêu quan điểm về xã hội của con luôn hehehe. Nhưng mà ông trời không độ con đậu vô đội tuyển quận, mà cũng có thể là do con dở ở khoảng cảm nhận các tác phẩm văn học. Nên mới vô được lớp Cly á, tên con là Xuân Mai nha (kiểu con không hiểu sao mình đậu được lớp Cly luôn, con cũng không phải là giỏi nhất trong đám Cly nên cũng nghĩ là thôi, học thường cho lành, ai dè đậu luôn). Con xin lỗi cô nha, tại vì con không nêu cảm nhận của con về môn văn mà lại hơi lạc đề tí xíu, nên chắc cô cũng biết tính con rồi. Hể cứ phải lôi cảm xúc ra để tạo thành một bài viết thì con dễ bị cảm xúc chi phối và lạc đề ấy. Con cũng lạc đề đủ rồi nên giờ con sẽ come back với môn văn ha cô. Có gì con lạc đề tiếp thì xin cô bỏ qua. Con thích học văn do nó có thể nêu ra quan điểm và suy nghĩ của mình. Khi bắt con gò bó để cảm nhận cảm xúc của những nhân vật khác như Kiều hay lão Hạc thì đó là chuyện không thể với con. Thứ nhất con không sống trong xã hội đó, hoàn cảnh đó nên đấy là điều làm. Thứ hai nếu con chưa từng trải qua cảm giác đau khổ như các nhân vật trong truyện hay nói chung là các tác phẩm thì đừng bắt con phải cảm nhận. Con chỉ thích tiếp thu những tích cực và muốn né những cảm giác đau khổ ấy ra. Xã hội con đang sống rất sung sướng nên đừng bắt con phải trải cảm qua cảm giác đau khổ ấy. Theo con, con người sống để hướng đến tương lai chứ không phải nhìn về quá khứ. Dĩ nhiên con cũng không bảo rằng ta không nên tìm hiểu về các tác phẩm trước đó bởi nó cho con biết trước khi con sinh ra cái thế giới xung quanh con nó như thế nào. Mà cô biết không, con không hiểu số con xui cỡ nào mà lúc học lớp 9 lại trúng chủ nhiệm dạy văn rất cà lơ phất phơ. Kiểu cuối cấp rồi, phải thi tuyển sinh đến nới rồi, vậy mà lại trúng bà cô lạ kì. Cô có biết cổ bắt lớp con thuyết trình hết các tác phẩm văn lớp 9, rồi cổ ngồi dưới lớp nghe, nghe xong rồi nói nó sai nó thiếu rồi về nhà tự lên mạng tra. Nếu con không tham gia học đội tuyển văn chắc con lủng tất cả kiến thức của hk1 quá. Nên con bị mất thiện cảm về môn văn rất nhiều. Với cả mấy tác phẩm con học con thấy mình rất khó để đồng cảm với mấy nhân vật trong đấy, mà hơn thế nữa nhiều khi con còn muốn phản bác lại ấy chứ. Mà với khả năng diễn đạt của con có khi "phản bác lại" trở thành "viết nhảm, không đúng sự thật" quá. Nói chung con rất khó ở với mấy thứ mà cứ gò bó con, bắt con phải thế này rồi thế kia á. Cho nên con mong kì này con sẽ được debate thoải mái hết sức có thể á cô. Nhất là về mấy vấn đề tâm lí nè, xã hội nè, con nghiên cứu rất kĩ về mấy cái đó nên con đang nôn để được "cãi nhau" đây. Cảm ơn cô đã nghe con tán dốc nha cô.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-13 07:35:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1735322488</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Văn Trịnh Quỳnh An</title>
         <author>bunden123456789</author>
         <link>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1786858631</link>
         <description><![CDATA[<div>Mở bài: Dẫn dắt vào vấn đề --&gt;chọn khía cạnh để xử lý (chọn ...)<br>Thân bài:<br>- Giải thích: ( 1 đoạn văn)<br>+ Sự kỳ vọng:...<br>+ Khía cạnh mình chọn<br>--&gt; Rút ra vấn đề cần nghị luận<br>- Bàn luận: Chọn hướng bàn luận (lý lẽ + dẫn chứng)<br>+ Hướng 1: (Vì sao + Như thế nào) --&gt; Vì sao sự kỳ vọng lại là áp lực/động lực + Cha mẹ nên kỳ vọng ở con cái ntn?<br>+ Hướng 2 (Nguyên nhân + Hậu quả + Giải pháp)<br>- Mở rộng<br>- Bài học nhận thức và hành động (con cái nên có thái độ và hành động gì trước sự kỳ vọng của cha mẹ)<br>Kết bài: Khẳng định lại ý nghĩa của vấn đề <br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-03 07:35:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/anvtq/eai32pv0ez5qp7de/wish/1786858631</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
