<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Đề: Văn chương là &quot;xứ sở của cái đẹp(Pauxtopxki). Còn Albert Camus đã khẳng định: &quot;Điểm cao quý của nghệ thuật chính là sự giằng co giữa cái Đẹp và niềm Đau khổ&quot;. Hãy nêu suy nghĩ của anh/chị và chứng minh bằng hiểu biết văn chương của mình.  by LT Trang Trí Màu</title>
      <link>https://padlet.com/lttrangtrimau/dyjbf5uzyaauya81</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2024-08-28 12:16:22 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-08-28 13:42:41 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Phạm Hồng Nhân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lttrangtrimau/dyjbf5uzyaauya81/wish/3092199971</link>
         <description><![CDATA[<ol><li><p>Giải thích </p><ul><li><p>Xứ sở của cái đẹp: là ẩn dụ cho những giá trị cao đẹp Hiện tồn trong mạch chảy trường cửu của văn chương, là lời khẳng định cho thế giới thẩm mĩ mà văn chương mở ra cho độc giả.</p><p>=&gt; Pauxtopxki muốn khẳng định rằng văn chương là hiện thân của những gì tươi đẹp, là thế giới mà ở đó phập phồng những làn gió thanh sâu của một miền trời mênh mang nắng gió, và là chân trời cao đẹp chỉ tồn tại những giá trị chân thiện mĩ mà không phủ lên bất cứ phù phiếm nào.</p></li><li><p>Sự giằng co giữa cái đẹp và niềm đau khổ : là sự phản ánh cao đẹp của văn chương. Đắm mình vào những trang văn ta không chỉ được đòng vọng với những giá trị cao đẹp tồn đọng ngoài cuộc sống mà còn được trình diện những nỗi khổ lầm than. Và chính sự giao thoa giữa những cái đẹp và những đau đáu trăn trở của nhân loại đã tạo nên nhịp thở bất hoại cho văn chương.</p><p>=&gt; Albert muốn khẳng định rằng văn chương không chỉ là thế giới của riêng lẽ cái đẹp, cũng không phải là những miền trời quanh năm êm ả với gió mây mà còn là nơi những giông bão cuộc đời luôn thường trực kéo đến. Và cũng chính nhờ sự đang xen độc đáo ấy, có đắng cay ngọt bùi mà văn chương mới trở nên thật đáng giá.</p><p>=&gt; Giải thích chung</p><ol start="2"><li><p>Bàn luận</p><ul><li><p>Luận cứ 1: ( nội dung phản ánh  ) văn chương trường cửu bao giờ cũng là bóng râm luôn vươn đến để che chở con người và vì con người mà ngày ngày phát triển.có thể thấy, sinh trưởng trên mảnh đất thực tại, văn chương luôn hấp thụ cho mình những tinh chất hội tụ nơi miền đất nhân sinh và nảy ra những hoa thơm trái ngọt để cống hiến cho địa đàng của chân thiện mĩ nhằm hướng con người đến một vùng trời cao đẹp, không hiện tồn bất cứ lấm lem nào. Song, nếu nói văn chương chỉ sinh trưởng trên những nền đất màu mỡ, hội tụ tràn đầy những tinh hoa thuần đọng thì chẳng khác nào ta đại ngôn văn học sẽ đầu hàng trước những miền đất xấu, sẽ bỏ lại những miền đất cằn cỗi mà nơi đó con người đang ngày ngày tàn lụi? Bởi lẽ, văn chương sinh ra là để vỗ về và để hướng con người đến một cuộc sống tươi đẹp hơn, văn chương cho ta biết cười, biết khóc biết rung cảm trước những vẻ đẹp hiện tồn trong những giá trị nhân đạo và giúp con người hình dung được sự vô thủy vô chung của cuộc đời nên dù cho có sinh ra trên một miền đất dữ, tán cây của văn chương vẫn sẽ vươn xa để xoa dịu hồn khảm của nhân loại, đồng thời nâng đỡ cho những mảnh đời đang cùng đường bị dồn vào bước cùng của xã hội để họ được một lần cất chân đi tiếp. Và cũng chính vì lẽ đó mà những trang văn không phải lúc nào cũng được họa nên mang một vẻ đẹp tràn đầy hoa mỹ, không phải lúc nào cũng khắc họa những miền thảo nguyên mênh mang mà còn trình diện hình ảnh của những vùng đất cằn cỗi, những vùng đất dữ bị nhân loại bỏ quên- nơi mà con người đang ngày ngày chìm vào quên lãng và trở nên suy đồi.</p><ul><li><p> Tuy vậy, để đạt đến sự giao thoa giữa cái đẹp và nỗi đau khổ, để có thể vươn mình trên những miền đất độc và đơm nên những chồi non lá biếc, văn học cũng phải cần có sự vun trồng của những người nghệ sĩ thực thụ. Kỳ thực, cuộc sống ngày ngày luôn vận hành theo một vòng xoay bất tận, một vòng lặp luân hồi được hạn định bởi dòng chảy thời gian kéo theo đó là những bất cập, những nỗi đau đối hoài lững lờ trôi theo đó, ngày ngày chực chờ nơi ngọn ngành của cuộc sống. Và con người ngày ngày luôn phải neo theo cái dòng chảy khắc nghiệt ấy để được hiện hữu, được thực hiện những hoài bão của bản thân. Song , đôi lúc vì nương theo cái dòng chảy xô bồ ấy mà ta bỏ qua những đau đáu, những tiếng than của những con người đang ngày ngày mục rữa bởi những bất cập, ngang trái trong cuộc đời. Bởi thế, nhà văn là người sẽ mang cho mình một đoii mắt tinh tường, và một tấm lòng nhân đạo từ trong cốt tủy để sẵn sàng vươn tay mà đón lấy những con người đáng thương đang ngày một thoi thóp, và đưa họ vào những trang văn nhằm lan tỏa tiếng khóc thảm thiết của họ, để vỗ về một bộ phận nào đó cũng đang mục rữa hằng ngày đồng thời thức tỉnh một xã hội đang bị cuộc đời bào mòn đi nhân tính. Đó là chức năng của văn chương.... và cũng nhờ thế mà văn chương mới là nơi giao thoa giữa nỗi đau và cái đẹp...</p></li></ul><p>=&gt; suy cho cùng thế giới mà văn chương hướng đến vẫn là miền đất của cái đẹp, và chính nhờ những nỗi đau, những bất cập lầm than ấy mà những trang văn mới cất lên tiếng khóc đồng vọng với những mảnh đời khổ hạnh , đồng thời trường cửu trước dòng thời gian miên viễn mà vươn bóng râm đến những con người đang bị thiêu cháy bởi cái khắc nghiệt của cuộc đời và cũng chính vì thế mà nhận được sự tiếp nhận của độc giả, làm sống lại những cảm xúc cao đẹp vốn đã bị cuộc đời xoáy mòn, đó là thế giới cao đẹp mà văn chương dẫn lối....</p><p>Dc : truyện kiều, lão hạc...</p><p><br/></p><p>Phản mở nâng:</p><p> Tôi lấy làm đau đáu trước những khía cạnh mà văn học không thể hướng đến, nơi mà con người không thể nhìn thấy cái đẹp mà thế giới văn học vốn đang hiện hữu đặc biệt là những miền đất mới mà nhà văn chưa thể chạm đến, liệu chăng nếu soi chiếu vào khía cạnh ấy, ta còn có thể đại ngôn văn học là xứ sở của cái đẹp được hay không?.......</p></li></ul></li></ol></li></ul></li></ol>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-08-28 13:36:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lttrangtrimau/dyjbf5uzyaauya81/wish/3092199971</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mỹ Ngọc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lttrangtrimau/dyjbf5uzyaauya81/wish/3092203891</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Đề: Văn chương là "xứ sở của cái đẹp(Pauxtopxki). Còn Albert Camus đã khẳng định: "Điểm cao quý của nghệ thuật chính là sự giằng co giữa cái Đẹp và niềm Đau khổ". Hãy nêu suy nghĩ của anh/chị và chứng minh bằng hiểu biết văn chương của mình.</strong></p><p><a rel="noopener nofollow" class="no-underline tap-highlight-transparent cursor-pointer font-sans focus:outline-none flex items-center justify-center text-center py-0 h-8 rounded-xl text-body-small font-semibold ring-offset-1 focus-visible:ring-2 px-3 ring-grape-500 ring-offset-white aria-disabled:bg-button-disabled-light aria-disabled:text-dark-text-400 hover-hover:aria-disabled:bg-button-disabled-light hover-hover:aria-disabled:text-dark-text-400 hover-hover:active:bg-grape-500 hover-hover:active:text-light-text-100 ms-4 bg-[rgba(255,255,255,0.32)] backdrop-blur-sm text-dark-text-200 hover-hover:hover:bg-light-ui-100 hover-hover:hover:text-dark-text-100" href="https://padlet.com/auth/signup?referrer=https%3A%2F%2Fpadlet.com%2Flttrangtrimau%2Fv-n-ch-ng-l-x-s-c-a-c-i-p-pauxtopxki-c-n-albert-camus-kh-ng--dyjbf5uzyaauya81"><strong>Sign up</strong></a></p><p><br>1. mở bài</p><ul><li><p>vđnl : văn chương không chỉ đưa tâm hồn con người khám phá cái đẹp mà còn giúp con người thấu thị cái đau thương, đau khổ của nhân loại từ đó giúp con người phát ngộ nên đầy đủ nhất các giá trị của cuộc sống thông qua những trang viết</p></li></ul><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://2.th">2.th</a>ân bài</p><ul><li><p>giải thích : ''xứ sở cái đẹp'' chính là nơi mà , '' sự giằng co''</p></li></ul><p> nhận định 1:</p><ul><li><p>chắt chiu những tinh hoa từ hiện thực nhà văn tiêu tưới cho khu vườn địa đàng văn chương của mình hình thành những bônh hoa tuyệt mỹ. Kiến tạo văn chương chính là hành trình đạo chơi giữa cuộc đời gom nhặt những hạt vàng, hạt ngọc ẩn giấu sau đó các điểm xuyến vào câu chữ giúp chung mang hồn, tỏa giọng cất lên tiếng hát đưa con người đến với vườn địa đàng của các đẹp tựa như cách mà sắc nước hương trời tuyệt hảo đã để lại trong lòng ta biết bao sao luyến trong thơ Lý Bạch trong thi phẩm tả cảnh núi lư từ phía xa</p><p>       '' nước chảy thẳng xuống ba nghìn                                  thước</p><p>         tưởng dãy ngân hà tuột khỏi mây''</p><p>                          ( xa ngắm thác núi Lư)</p><p><br/></p></li></ul><p><br/></p><ul><li><p>chúng ta chính chúng, ta ai ai cũng muốn thấy được cái đẹp cái cảnh sắc núi non nhưng cuộc đời không cho phép ai cũng có thể. Khi đó nhà văn với tài năng thiên bẩm cùng hiểu biết thâm sau đã khắc họa nên những cái đẹp, cái hùng vĩ, cái mát lành của thiên nhiên vào văn chương từ đó giúp bạn đọc dù mắt tối xám, dù chỉ có thể lặng im cũng có thêt nhìn ngắm thế gian kì vĩ ngoài kia</p><p>       dc: vẻ đẹp sông hương lúc mạnh mẽ,lúc dịu êm bao trọn cả sứ huế thâm tình qua ngòi bút của hoàng phủ ngọc tườnh</p></li></ul><p> nhận định 2:</p><ul><li><p>chìm đắm trong một tác phẩm văn chương người đọc vẫn muốn thấy, muốn nhận thức được chính bản thân mình ở đâu đó song họ vẫn muốn được ôm ắp ru ngủ bởi cái đẹp. họ mong cầu như thế bởi từ lâu đời nét đẹp và hiện thực đã song hành cùng nhau làm nên những giá trị nhân thức và thẩm mỹ của văn học. những giá trị ấy với chức năng giúp con người tinh tường hơn, cảm thấy được xoa dịu sau những giờ phút chống chọi với bão tố cuộc đời. Như cách mà tên quỷ dữ làng Vũ Đại cảm nhận được hơi ấm tình người từ hơi ấm của bát cháu hành. hay trong giây phút mà vợ của ông giáo xót xa khi biết lão hạt quyết định tự sát sau khi bán chó. Nét đẹp tình người hiện lên rõ rệt trên khung nền của đau thương, bi thảm của kiếp làm người. Giúp người ta nhận thức được rằng hóa ra đời người dù khổ đau là thế nhưng trong những giấy phút vẫn hiện lên những nét đẹp lây động cả trái tim</p></li><li><p> Những trang sách khi khép lại không biến mất mà chúng bắt đầu cùng người đọc thực hiện hành trình tri nhận và đồng cảmm. Nhưng làm sao tri nhận khi những trang văn kia chỉ toàn là những hình tượng thô ráp, những khổ đau đã cứa rách trái tim ta. Và ta cũng chẳng thể đồng cảm nếu  trong câu chữ chỉ toàn là ong bướm, mây hoa không có giá trị triết lý và nhân sinh</p></li></ul><p> mối quan hệ:</p><ul><li><p>văn chương cổ kim đều phải hướng đến việc thõa mãn nhu cầu thẩm mỹ của độc giả nhưng văn chương cũng cần thiết làm hiện hữu rõ ràng các bi thương, khổ ải của cuộc đời nhằm giúp con người ta thêm đồng cảm và  có thể thức tỉnh trắc ẩn bên trong sâu thẩm tâm khảm của con người thời đại.</p><p><br/></p></li></ul><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://3.ph">3.ph</a>ản đề:</p><ul><li><p>không thể chỉ có cái </p></li></ul><p>4.mở rộng, nâng cao</p><ul><li><p>sự giằng co ấy nhất thiết phải xảy ra bởi nếu văn nghệ chỉ đơn thuần là cái đẹp hay độc bản những nỗi đau có thể tồn tại thì có lẽ văn chương sẽ chết, chết từ khi những tác phẩm đầu tiên vừa mới ra đời.</p></li></ul><p><br/></p><p>5.bài học cho nhà văn và bạn đọc :</p><ul><li><p>cái đẹp hay bi thảm đọc đáo rất dễ thấy trong tác phẩm văn học nhưng dường như rất khó để đưa vào tác phẩm sao cho chúng ra dáng dóc hình hài. Vậy nên đòi hỏi nhà văn phải có tài năng</p></li><li><p>chiêm ngưỡng một tác phẩm không phải là chuyện dễ dành vậy nên đòi hỏi độc giả phải tìm tòi, tự cung cấp vốn hiểu biết sâu rộng</p></li></ul><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="http://6.li">6.li</a>ên hệ </p><p>          văn chương, vài dòng ngắn ngủi nhưng lại chứa đựng vẹn toàn cảnh sắc nhân sinh từ khi con người còn đỏ hỏn sơ khai, hành trình tôi đến với văn chương không chỉ đơn thuần là tìm kiếm, là thỏa lắp những khoảng trống trong tâm thức mà tôi đã trót yêu, yêu lấy những cái đẹp đẽ mà văn chương đem đến, thấu cảm với những cái khổ đau mà văn chương đem lại. bởi thế đối với tôi nếu văn chương chỉ có một trong hai cái đẹp hay hiện thực đau khổ thì hồn tôi sẽ chết và tôi tin rằng không chỉ có hồn tôi mà còn là tâm hồn của những người yêu con chữ, hay yêu văn chương ngoài kia.</p><p>7.kết bài</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-08-28 13:38:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lttrangtrimau/dyjbf5uzyaauya81/wish/3092203891</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
