<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>ĐỀ 1. Viết bài văn nghị luận bày tỏ ý kiến của anh/chị về thông điệp được gợi ra từ câu nói: 

“Chúng ta của ngày hôm nay là kết quả của những suy nghĩ của mình; và chúng ta là những kiến trúc sư – dù giỏi giang hay tệ hại – cho tương lai của chúng ta” (“Chiêm nghiệm về nhân quả và hành trình hạnh phúc”, James Allen).
 by LT Trang Trí Màu</title>
      <link>https://padlet.com/lttrangtrimau/dhxm9e1ojjp36u6r</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2024-08-14 12:16:21 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-08-26 02:40:29 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Phạm Hồng Nhân </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lttrangtrimau/dhxm9e1ojjp36u6r/wish/3075549060</link>
         <description><![CDATA[<ol><li><p>Giải thích:</p><p>. &lt;&lt; kết quả của những suy nghĩ của mình &gt;&gt; : là thành quả từ những nỗ lực và suy nghĩ của con người. Nên hôm nay, ta là một phiên bản hoàn thiện hơn của bản thân so với trong quá khứ.</p><p>. &lt;&lt;  những kiến trúc sư &gt;&gt;: là biểu trưng cho sự kiến tạo tương lai của con người. Chúng ta chính là người sẽ dệt Thiên truyện mà bản thân mong muốn nhờ vào tư duy và những quyết tâm không ngừng nghỉ.</p><p>=&gt; câu nói trên khẳng định :  mỗi con người sinh ra dù tài năng hay thường phàm cũng đều có khả năng kiến tạo nên tương lai mà bản thân mong muốn, nhờ vào cách ta nhìn nhận cuộc sống và sự nỗ lực tồn tại trong tâm hồn.</p><p>Luận Điểm 1: vì sao?</p><p>Luận Cứ 1: Con người sinh ra đều mang cho mình một khả năng nhất định và một phạm trù đặc biệt có thể dùng để kiến tạo tương lai. Bởi lẽ tuy cuộc đời có vô vàn cơ hôi, lại rốt cuộc con người vẫn ngày ngày đua chen vội vã, có thăng hoa, thương trầm ngắn ngủi tựa hồ mây khói. Thiên địa ngày ngày dưới bánh xe bất tận của dòng thời gian miên viễn vẫn vận hành biến đổi khôn lường, vô thủy vô chung không thể lường trước. Song dù cho là đóa hoa thơm ngát mang hương sắc quý phái, kiều diễm, hay ngọn cỏ thường phàm, âm thầm lặng lẽ luận đến cùng cũng đều sinh sống dưới cùng một khung trời. Bởi thế, đôi lúc có thể ta trăn trở về sự nhỏ bé của bản thân giữa dòng đời bất tận. Sẽ có những ngày ta đặt ra câu hỏi rằng rốt cuộc bản thân sống vì điều gì? Liệu rằng với sự nhỏ bé của mình bổn tâm có thể an yên sau những ngày mưa bão? Thế nhưng chỉ cần ta vững chí mà đi, tất cả những truân chuyên phàm nghiệt ở hồng trần một ngày cũng sẽ dần dần tan rã. Giống như cách mà một cơn bão đến rồi sẽ lại đi.</p><p>Luận cứ 2:  Kỳ thực con người sinh ra đều là những bản thể mang cho mình những ước mơ và khát vọng. Chúng ta luôn có những ao ước về một cuộc sống tươi đẹp, vẹn toàn; về một cuộc đời độc bản được viết nên từ huyết lệ mà bản thân tâm đắc từ những trận đấu điên cuồng với nghịch cảnh mà bản thân đã đi qua trong quá khứ. Bởi lẽ theo &lt;&lt; Tháp tâm lí Mashlow &gt;&gt; trong tâm lí học, nhu cầu được khẳng định và thể hiện bản thân của con người là xếp trên tất cả. Song luận cho cùng việc vướng phải những truân nghiệt trên đường đời là điều không thể tránh khỏi. Ta bất kể là khách phong lưu hay dân thường phố chợ, cũng đều tồn tại dưới cùng một mốc không gian, chịu sự bó hẹp của những hạn định được đặt ra bởi ngoại cảnh.  Cũng chính vì lẽ đó mà ta cũng sẽ trải qua những khói lửa của thế sự giống nhau. "Tang điền truân kiển" suy cho cùng không có mấy khác biệt. Thế nhưng ngẫm lại tại sao lại có người nằm gục trên đoạn đường với một thân thể chỉ vài vết xước ? Lại có người dù chân dính đầy gai nhọn , xác thịt rỉ máu  do vấp ngã vẫn đi đến ngọn ngành của hành trình ấy? Tất cả suy cho cùng đều phụ thuộc vào suy nghĩ của cá nhân. Bởi thế, trăn trở về những vang động của đời người, ta nhận ra mấu chốt của thành công phụ thuộc rất nhiều vào suy nghĩ. Thử hỏi nếu không có chi thần vững mạnh dù trải qua bụi trần hay nghiệt truân hồng phàm vẫn không phẫn chí, làm sao ta có thể vượt qua những nghịch cảnh chông gai bên ngoài nhân kiếp?</p><p>Luận Điểm 2: như thế nào</p><p>Luận Cứ 1: kỳ thực thời không vờn xoay theo một quy luật tồn vĩnh cân bằng không bao giờ thay đổi. Đời người vốn dĩ đã chẳng phải mùa hoa mà là một bể khổ thăng trầm nghiệt ngã, bởi lẽ theo thuyết :&lt;&lt; Khổ đế &gt;&gt; của triết học phật giáo, con người ngay từ khi còn nằm trong bụng mẹ đã phải nếm mùi đau khổ bởi sự nhớp nháp và ngột ngạt khôn cùng. Và khi sinh thời, ta cất lên tiếng khóc đớn đau để chào đón cuộc sống, nào có nụ cười thơ trẻ nào cất lên thuở ban đầu? Bởi thế, ta đừng vì một lần nuốt đắng mà đã nhụt chí, mãi ngụp lặn trầm sâu trong đau khổ tuyệt xứ. Mà cố gắng đứng lên bằng đôi chân của chính mình, giữ cho bổn tâm luôn tràn đầy lẽ sống, thần chí định rõ một bến bờ an yên. Bởi lẽ, nếu không dựa vào sức mạnh của ý chí, làm sao ta có thể dệt nên những trang sử huy hoàng cho đời mình, làm sao ta có thể hình dung một tương lai đang chờ chực lóe sáng ?</p><p>Luận Cứ 2:  Song, ta tuy là say đắm trên hành trình của mình vẫn phải quan tâm đến an nguy của xã hội. Một khi cuộc sống trở nên tươi đẹp hơn nhờ vào sự cống hiến của mỗi bản thể, nỗ lực của con người cũng sẽ được công nhận, bản thân ta cũng sẽ ngày một hoàn thiện hơn,...</p><ul><li><p>Bàn luận mở rộng:</p><p>Tuy thế, đôi khi suy nghĩ không thể làm nên tương lai tươi sáng. Ta cũng cần phải học cách hành động và định rõ những chân trời tư duy rộng mở, để không lạc lối trong suy nghĩ lệch lạc của bản thân,...</p><p>. Liên hệ bản thân: </p><p> Suy cho cùng đời người tuy mênh mang nhưng cũng phải chịu sự hạn định của thời gian. Từ thuở thiên hoa ngọc bích đến độ thiên tri mệnh, ngoảnh đầu lại cũng thấy dòng đời trôi thật nhanh. Trăn trở vedf điều đó, tôi biết bản thân không thể phí phạm thời gian của chính mình. Bởi thế, đang trong mùa hoa trẻ tươi của đời mình, tôi sẽ cố gắng vượt qua những truân chuyên biến động bằng cách giữ cho mình một suy nghĩ an nhiên, tươi đẹp. Thử hỏi nếu mai này nhìn lại, mà đoii môi vẫn nở một nụ cười hài lòng thì tôi phải hạnh phúc biết bao?  Thập niên xô bồ rộn rã là điều không thể tránh khỏi, trừ khi con người trở về với khói lửa, xác thịt trở về với hư vô. Song  theo  thuyết &lt;&lt; Vô thường vô ngã &gt;&gt; trong triết học phật giáo, mọi giá trị hữu hình đang tồn tại trước mắt ta rồi cũng sẽ trở nên tan rã, quay về với dòng xoáy miên viễn của thời gian bao gồm cả cái thân tạm bợ này. Đôi lúc tôi trăn trở liệu sống một cuộc đời ý nghĩa là phải thật thành công, thật đầy đủ vật chất thì mới gọi là hạnh phúc chăng? Song giờ đây khi nhận ra xác thân chỉ là cõi tạm thì tôi thấy chi thần mới là điều tiên quyết. Luận cùng chỉ cần ta học cách hài lòng với cuộc sống, học cách buông bỏ những gì ghì chặt ta xuống, tự khắc ta sẽ thấy hạnh phúc, lúc đó ta sẽ thấy viên mãn với bản thân hiện tại, và biết ơn ta của ngày hôm qua.</p></li></ul></li></ol>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-08-14 13:44:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lttrangtrimau/dhxm9e1ojjp36u6r/wish/3075549060</guid>
      </item>
      <item>
         <title>mỹ ân </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lttrangtrimau/dhxm9e1ojjp36u6r/wish/3075559239</link>
         <description><![CDATA[<p>_ dù ta đang sống ở hoàn cảnh nào thì đây cũng chính là kết quả của sự lựa chọn mà ta từng cho là chân chính. và không thể thiếu đi sự suy tư, tìm hiểu để có thể dẫn ta đến được sự thoả mãn trong nhu cầu nên có thể đảm bảo rằng câu nói "<strong>“Chúng ta của ngày hôm nay là kết quả của những suy nghĩ của mình" là hoàn toàn đúng, khi mà ta còn được ví như những kiến trúc sư: "và chúng ta là những kiến trúc sư – dù giỏi giang hay tệ hại – cho tương lai của chúng ta” </strong>cái ngành nghề mà tôi luôn ngưỡng mộ, những toà nhà cao chọc trời hay những kiến trúc đẹp mắt cũng do họ xây nên và tôi tin rằng tương lai của chúng ta cũng sẽ được xây dựng trên chính đôi bàn tay của mỗi người.</p><p>_người lớn thường dặn tôi rằng" hãy sống thật hạnh phúc" nhưng không ai dạy tôi cách sống hạnh phúc. đến khi đã có thể phiêu lưu trên đường đời được chút ít, tôi mang theo nhiều hoài nghi và sự nhạy cảm cho đời sống, rằng mình đã chạm đến vạch đích của sự hạnh phúc chưa? điều đó còn phải phụ thuộc vào suy nghĩ của mỗi người khi mà họ chọn cho mình một con đường dễ dàng hay khó khăn. ồ! điều này thật dễ đoán nhưng nếu tôi được quyền định nghĩa sự hạnh phúc là gì thì tôi cho rằng sự hạnh phúc là quá trình tìm kiếm hạnh phúc.</p><p>_ và không thể thiếu đi suy nghĩ để mà sinh ra lựa chọn nhỉ? tất nhiên! vì con người họ mong muốn sự đáp ứng về nhu cầu nên việc tìm tòi, hiểu biết là tất yếu trong việc lựa chọn. nhưng phải làm sao đây? khi không ai dạy chúng ta cách lựa chọn sự hạnh phúc? Đức Phật từng dạy chúng rằng sự hạnh phúc còn dựa vào vạch mốc chúng ta lựa chọn rằng khi bạn tịnh trong tâm thì có lẽ phần nào trong bạn cũng đã nhận được sự hạnh phúc. đôi lúc có những ngôi nhà nhỏ nhưng ấm cúng lại là mong cầu lớn nhất của một vài người hoặc có những cá nhân khác họ đòi hỏi quyền lực, danh tiếng để rồi họ nổ lực, họ tranh dành để đạt được nó cũng là một cách đến với hạnh phúc. và cách đến với hạnh phúc vẫn sẽ luôn phụ thuộc vào cái tôi của mỗi người.</p><p>_nhưng liệu hạnh phúc đến nhờ dấu mốc ta tự đặt có thật sự dễ đạt? và liệu nó có thật sự là hạnh phúc hay chỉ đơn giản là cái cớ để che dấu đi sự lười biếng của mình? họ cho phép họ được nghỉ ngơi nhiều vì những gì họ mong cầu thật sự quá ít. họ nhắn nhủ với bản thân rằng đích đến quả dễ dàng và họ coi thường sự quan trọng của dáng vẻ nỗ lực, để rồi chìm đắm trong cơn mơ và bản thân bị bỏ lại vì đã thiếu trách nhiệm đối với bản thân.</p><p>_ tôi có sự hy vọng cho những người nhầm lẫn hạnh phúc là như nào và tôi cầu mong họ có thể thoát khỏi bóng ma của sự lười biếng và cố gắng tìm cho mình một tương lai được xây dựng vững chắc hơn. dù cho đó không phải là sự bắt buộc nhưng tôi mong ta có thể tôn trọng bản thân mình hơn.</p><p>_Và với tôi ư? lựa chọn đến với hạnh phúc là quá trình tôi cố gắng với tới nó vì tôi yêu cảm giác được bật nhảy, theo đuổi một đích đến nào đó mà nó cho tôi sự phiêu lưu cũng như cho tôi bài học mà cố gắng sống bằng cách luôn đặt cho bản thân nhiều ước mơ, luôn sống với sự kỷ luật tự tôi xây nên và tận tâm giúp đỡ những con người khác vì giúp người khác cũng như giúp mình sống trong một môi trường lành mạnh.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-08-14 13:52:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lttrangtrimau/dhxm9e1ojjp36u6r/wish/3075559239</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mỹ Ngọc</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/lttrangtrimau/dhxm9e1ojjp36u6r/wish/3075564376</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>''Chúng ta của ngày hôm nay là kết quả của những suy nghĩ của mình; và chúng ta là những kiến trúc sư – dù giỏi giang hay tệ hại – cho tương lai của chúng ta ''</strong></p><ol><li><p>giải thích</p><p>-''kiến trúc sư '' là người dựng xây nên những công trình kiến trúc nhưng khi ta liên tưởng tới đời người ta dường như nhìn thấy sự tương quan với hành trình mà một con người ta sống cũng tương tự như công việc mà một kiến trúc sư thực hiên hằng ngày. Để có một công trình kiến trúc tuyệt hảo hay một hành trình sống rực rỡ đều là một hành trình đầy thách thức</p><p>- ''những suy nghĩ của mình'': đây chính là những chiêm nghiệm của ta trong chuyến tàu sự sống có thể là những ước mơ, những hoài bão ...Nhưng chung quy lại những suy nghĩ này mang giá trị vô cùng quan trọng chúng sẽ cho chúng ta biết đâu là bến đỗ . Giống như việc hoài bão lớn thành tựu lớn.</p><p>=&gt; vđnl: chuyến hành trình đi đến tương lai của mỗi con người được quyết định bởi chính những suy nghĩ, những ấp ủ, hoài bão và hành động của bản thân ta. Tựa như việc một kiến trúc sư kiến tạo nên một công trình cũng phải trải qua từng giai đoạn từ ý tưởng, bản vẽ đến thực thi. Và nếu chúng ta chuyên tâm ta sẽ đến được bến bờ của hạnh phúc và ngược lại.</p></li><li><p>bàn luận</p><ul><li><p>luận điểm 1: vì sao những suy nghĩ , hoài bão và hành động của  chúng ta hôm nay lại quyết định hôm nay và  tương lai mai sau của ta ?</p><ul><li><p>luận cứ 1: Theo tháp nhu cầu Maslow thì nhu cầu thể hiện bản thân nằm ở vị trí cao nhất, cũng đồng nghĩa đây là nhu cầu cao nhất của loài người. Điều này cho ta thấy được những gì mà chính bản thân ta phát kiến có tầm ảnh hưởng vô cùng to lớn không chỉ với thực tại mà còn với tương lai. Mặt khác, bản chất của con người là những cá thể có suy nghĩ độc lập . Thế nên ,việc những suy tư cá nhân tác động trực tiếp hành động và rồi đến đời sống hiện tại hơn thế là tương lai là điều vô cùng hiển nhiên.  </p></li><li><p>luận cứ 2: xã hội loài người vốn là một xã hội phân tầng. ở từng tầng lớp con người xã có một cách nhận thức vấn đề khác nhau. Vì thế những suy nghĩ, lời nói và hành động của một con người hoàn toàn có thể quyết định chúng ta là ai.  Cụ Đỗ Thị Mơ đã tự mình đạp xe đến ủy ban nhân dân để xin thoát khỏi viện hộ nghèo vì bà muốn giành sự giúp đỡ này cho người khác cần hơn. Tuy bà nghèo vật chất nhưng bà chính là hình mẫu cho một tầng lớp cao của xã hội, ở nơi mà mọi người sống với nhau bằng tình yêu thương. </p></li></ul></li><li><p>luận điểm 2 làm cách nào để ta có thể trở thành một kiến trúc sư vĩ đại và xây dựng nên một tương lai đầy sắc thái hào quang</p><ul><li><p>luận cứ 1: chẳng có một công trình của thời đại nào được tạo thành bởi một kiến trúc sư không tâm huyết và cũng không tồn tại những kiến trúc thối nát được nhào nặn bởi một nhà thiết kế tài ba và tâm huyết cả. Vậy nên việc của chúng ta để hình thành một tương lai rạng rỡ trước tiên là nuôi dưỡng tâm hồn và không ngừng làm giàu thế giới quan của bản thân. Bởi tôi tin rằng cội nguồn của bất kỳ ý vị vô thường nào cũng đến từ nơi sâu thẩm tâm hồn của chúng ta Giống như bài hương chỉ là ngọn cỏ , đâu là giá trị thực sự của bài hương?. Theo ghi chép của từ điển văn hóa thế giới, cây bài hương mang trong mình sự khiêm nhường, thánh thiện. Ở nhân sinh con người ta nhận thấy bài hương trong trắng là thông qua nhận thức đến từ tâm hồn vậy sẽ chẳng sai nếu cội nguồn của tất cả khởi nguồn từ nhận thức tâm hồn.</p></li><li><p>luận cứ 2:   Ngoài ra, hành trình sống của mỗi bản thể cũng chính là hành trình xuôi dòng cùng cuộc sống tâm trí- tức là ta sống với sự chú ý và nhận thức cao, hơn thế là tập trung vào thực tại và xem mỗi trải nghiệm là một khoảnh khắc quý giá. Nhìn thẳng vào thực tại, dù bạn là ai cũng phải trải qua những cơn sống của cuộc đời . Bởi thế , ta phải liên tục học hỏi, trau dồi và lưu tâm những vấp ngã . ngôi sao bóng đá messi cũng có được ngày hôm nay từ một ước mơ nhỏ bé, dù mắc căn bệnh rối loạn hoccmone nhưng anh vẫn quyết tâm với ước mơ khẳng định bản thân bằng tài năng của mình và rồi đến ngày hôm nay anh là một trong những cầu thủ nổi tiếng nhất thế giới. trong quá trình thực hiện giấc mơ ngôi sao làm sao mà messi không gặp phải khó khăn nhưng bằng hoài bão và quyết tâm hành động nên anh đã kiến tạo nên một giấc mơ thực sự hiện hữu</p></li></ul></li></ul></li><li><p>phản mở nâng</p><ul><li><p>phản: thiết nghĩ chúng ta vẫn có thể thay đổi tất cả nếu chúng ta nhận ra rằng mình thật sụ sai ở đâu</p></li><li><p>mở : tương lai là một hành trình rộng lớn. ở đó không chỉ có những tiến bươc của đời sống mà còn là những chuỗi ngày ta bù đắp những sai phạm. cũng giống như cách một kiến trúc sư sửa chữa chính tác phẩm của mình. Vạn vật trên đời đều tăng tiến mà phát triển. Vậy nên nếu trong quá khư ta thấy nó là tuyệt hảo nhưng tương lai ta lại thấy chúng ch kiện toàn thì hãy mạnh dạn nhận thức và sửa chữa</p></li></ul></li><li><p>liên hệ bản thân.</p><p>Thấu hiểu được tầm quan trong của những suy nghĩ của bản thân là điềuu vô cùng thiết yếu</p><p>Hãy hành động và thực thi những hoài bãi ấy. biến chúng thành công trình vĩ đại của riêng mình</p><p><br/></p></li></ol>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-08-14 13:56:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lttrangtrimau/dhxm9e1ojjp36u6r/wish/3075564376</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thùy Ngân</title>
         <author>lttrangtrimau</author>
         <link>https://padlet.com/lttrangtrimau/dhxm9e1ojjp36u6r/wish/3075623859</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Giai thích: “ Chúng ta của ngày hôm nay là kết quả của những suy nghĩ của mình” : tức là sự trưởng thành, những thành quả của bản thân trong hiện thực hôm nay là do những suy nghĩ của chúng ta mà làm nên</strong></p><p><strong>“ Chúng ta những kiến trúc sư-dù giỏi giang hay tệ hại-cho tương lai tương của chúng ta” bản thân mỗi người chính là thợ xây dựng những ước mơ hoài bão, dùng những hành động thiết thực để quyết định “ tương lai” của chính mình</strong></p><p>ð <strong>Như vậy cả câu nói trên khẳng định mọi suy nghĩ và hành động của con người đều có ảnh hưởng đến hôm nay và mai sau.</strong></p><p><strong>LĐ1</strong></p><p><strong>LC1: Những suy nghĩ và hành động thiết thực sẽ giúp con người được hiện hữu giữa cuộc sống muôn hình vạn trạng. Xã hội là một thế giới thu nhỏ ở nơi đó chứa đựng cả mặt sáng lẫn mặt tối nếu con người chỉ biết suy nghĩ mà không hành động thì sẽ bị lãng quên mọi người sẽ cho đó sự viễn tưởng và ngược lại nếu con người hành động thiếu suy nghĩ thì sẽ bị nuốt chửng bởi thiếu đi sự khôn ngoan</strong></p><p><strong>LC2: Con người chúng ta là một bản thể không hoàn hảo nên chúng ta luôn muốn khẳng định chính mình bằng những lối tư duy và việc làm cho tương lai. Bản chất con người có rất nhiều suy nghĩ và việc muốn làm để cho ngày hôm nay trở nên tốt đẹp và có một tương lai tươi sáng song họ không muốn mình trở nên nhạt nhòa giữa đời sống tràn đầy màu sắc.</strong></p><p><strong>LĐ2</strong></p><p><strong>LC1:&nbsp; chúng ta phải ý thức được bản thân chính là người thợ xây dựng nên chính cuộc sống sau này , vì vậy phải đưa ra những suy nghĩ thật sáng suốt và thực hiện hóa một cách tận tụy nhất. Dù ước mơ có hay không được như ý nguyện thì cũng không được đánh mất đi bản ngã vốn có của bản thân vì bên trong tâm hồn mỗi chúng ta mỗi lúc đều ẩn chứa một con rắn độc Basilic như trong “ Từ điển biểu tượng văn hóa thế giới”&nbsp; tuy nó không hiện hữu để ta nhìn thấy nhưng nó là nguyên nhân dẫn đến cái chết mà khi đó ta vẫn còn sống, con tim vẫn đập dồn dập như sức sống để bị cạn kiệt từ lúc nào.</strong></p><p><strong>+ Dù cho bản thân là một người thợ không được tài giỏi nhưng phải dùng lí trí chính mình để chọn con đường và dùng đôi chân để bước đi. Mỗi giây phút ta sống đều phải mang một giá trị nào đó, có câu nói “ Nếu bạn không tự xây dựng ước mơ của mình thì người khác sẽ thuê bạn xây dựng ước mơ của họ”</strong></p><p><strong>LC2: Mỗi người thợ xây dựng đều có cho mình những tài lẻ riêng biệt, điều đó không phải để so tài với nhau, mà mục đích chính là cùng nhau phát triển. Tòa lâu đài được xây nên chính là nhờ bản vẽ cuộc người thiết kế và áp dụng nó chính là thợ xây dựng. Điều thành công luôn bắt nguồn từ nhiều bài học khác nhau và để có được điều đó bản thân phải nhìn từ nhiều khía cạnh và soi chiếu từ suy nghĩ và hành động từ nhiều người khác nhau</strong></p><p><strong>Mở rộng : + Chúng ta của hôm nay là nhờ suy nghĩ, chúng ta của tương lai là nhờ hành động vậy chúng ta ở quá khứ là nhờ vào điều gì?</strong></p><p><strong>+ Chúng ta không những là “ kiến trúc sư”&nbsp; cho tương lai của bản thân mà còn phải là nhưng “luật sư” tự đi bào chữa sửa đổi những thất bại trong quá khứ rút ra kinh nghiệm bài học cho bản thân để từ đó mới trở thành nhà xây dựng vững chãi chấp cánh cho những lý tưởng ước mơ cao đẹp.</strong></p><p><strong>+Chúng ta của hôm nay là kết quả của những suy nghĩ”, tuy nhiên nếu hôm nay không được tốt đẹp thì đó còn là kết quả của sự thiếu tự tin, hay quá mơ mộng và ngược lại nếu hôm nay tốt đẹp không chỉ nhờ suy nghĩ&nbsp; mà còn là hành động thực tế.</strong></p><p><strong>Phản đề:</strong></p><p><strong>Tôi lấy làm đau đáo khi trong xã hội ngày nay vẫn còn tồn một số người luôn trong trạng thái thụ động về cả lí trí lẫn hành động đặc biệt là các bộ phận giới trẻ, họ không có lối tư duy riêng mà luôn sao chép lại của những người đi trước. Hay hành động một cách ngông cuồng không màng đến hậu quả mai sau dẫn đến tương lai không mấy tốt đẹp. đông thời nếu đó là một tương lai được chấp vá từ nhiều giá trị khác nhau không phải của riêng bản thân thì điều đó càng đáng buồn hơn hết&nbsp; như Arlequin theo “ Biểu tượng văn hóa thế giới” một nhân vật sân khấu xuất phát từ hài kịch Ý.Nó là hình hài của sự vô đinh,vô cơ sở,vô ý tưởng,vô nguyên tắc, vô tính cách và đó là chính chúng ta khi không tự thực hiện hóa ước mơ.</strong></p><p><strong>Bài học:</strong></p><p><strong>Tôi nhận thức được rằng bản thân mình chính là một “ kiến trúc sư” đang trên hành trình xây dựng tương lai và mỗi suy nghĩ hành động của bản thân đều quan trọng mang tầm ảnh hưởng lớn lao. Không dừng lại ở việc chỉ xây dựng một tương lai duy nhất mà có thể là nhiều tương lai mỗi tương lai được tích lũy từ quá khứ,từ sự trải nghiệm thực tiễn. Bản thân có chắc chắn rằng những suy nghĩ và hành động của chính mình đều đúng đắn và mang lại thành công? Tôi không thích sự cá cược, tôi muốn một giá trị thiệt thực dù biết rằng mọi thứ đều phải trả giá bằng sự đánh đổi nhưng mỗi suy nghĩ và việc làm của bản thân tôi đều xuất phát từ con tim và lí trí và tôi luôn mang một niềm tin vĩnh cữu vào bản thân trong cả hôm nay lẫn mai sau.</strong></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-08-14 14:52:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/lttrangtrimau/dhxm9e1ojjp36u6r/wish/3075623859</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
