<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Sáng tạo một cái kết khác cho truyện : &quot; TẤM CÁM &quot; by Nguyễn Thị Ngọc Anh</title>
      <link>https://padlet.com/him887118/dh2hghxzvr7zo7xl</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-10-05 09:13:44 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2021-10-21 07:50:13 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>cái kết khác cho truyện tấm cám</title>
         <author>him887118</author>
         <link>https://padlet.com/him887118/dh2hghxzvr7zo7xl/wish/1794800995</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; Sau khi gặp được Tấm ở hàng nước của bà lão , nhà vua vui mừng khôn xiết . Người liền truyền võng mác đưa nàng về cung và hậu tạ bà lão đã chăm sóc tấm .&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Còn về phần hai mẹ con Cám , sau khi đốt khung cửi và rắc tro ở xa hoàng cung , cứ nghĩ Tấm sẽ không bao giờ trở về được nữa, bèn mở tiệc ăn mừng lấy cớ Cám thành hoàng hậu chính thức . Mời bà con xóm trên xóm dưới đến đủ . Trong lúc mở tiệc linh đình bỗng có tiếng kèn&nbsp;từ xa đi về phía nhà hai mẹ con cám , cả làng chạy ra xem . Chỉ riêng hai người học ham ăn vẫn ở trong hưởng tiệc no nê . Bỗng có 1 tiếng nói vừa lạ vừa quen cất lên làm 2 mẹ con cám giật mình quay lại , mở mắt to tròn . người đang đứng trước mặt họ đây không ai khác chính là Tấm . Quả nói có tật thì giật mình là không sai , hai người thấy vậy vội vàng quỳ xuống van xin lau lấy lạy để tha chết cho họ . Tấm kể lại tất cả mọi chuyện . Nghe xong nhà vua rất tức giận , hóa ra trước giờ ngài đang nuôi ong tay áo , bèn sai binh lính bắt họ đi chém đầu . Vốn bản chất hiền lành , Tấm liền can ngăn " Dù gì họ cũng là dì và em của thiếp nên mong bệ hạ nguôi cơn giận " . Nha vua đáp " vậy ta sẽ ban cho 2 mẹ con các người một&nbsp; hình phạt&nbsp; ,từ giờ trở đi sẽ bị đày đến một vùng đất xa xôi và không bao giờ được trở về nữa " .&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; cám và dì ghẻ chỉ biết ngậm ngùi , xấu hổ ra đi trong a biết bao ánh mắt khinh rẻ từ mọi người . Đến đó , vốn bản tính lười nhác , ăn trắng mặc trơn của mẹ cám mà cám phải đôn đáo hết tất cả mọi việc . Một lần vì làm việc quá sức , Cám liền ngủ thiết đi , trong lúc ấy nàng ta gặp được ông bụt và ông hứa sẽ cho nàng một điều ước nhưng với điều kiện Cám phải đến một con sông ở rìa rừng vớt dưới đó lên một chiếc gương . Nghe xong nàng chợt tỉnh giấc , bèn giục mẹ nhanh chóng làm theo lời ông bụt . Mất gần cả một ngày trời mới tới nơi , Cám không ngần ngại lội xuống sông , thò tay vớt cho được chiếc gương thần mà bụt nói . Trong khi nàng ta đang cặm cụi dưới sông thì mụ dì ghẻ ở trên bờ đã bị một con hổ lớn ăn thịt . Đau đớn cầm chiếc gương trên tay đến bên cạnh gốc cây mà mẹ đã bị hổ ăn thịt mà than khóc . Lúc này một làn khói xám từ đâu bay đến , bụt hiện ra ân cần nhắc cho cô điều ước trong giấc chiêm bao . Cám vội gạt nước mắt chỉ cầu xin điều duy nhất là mẹ được sống trở lại , không đoái hoài đến vinh quang phú quý . Cuối cùng , điều ước cũng trở thành hiện thực , thấu tỏ tội lỗi của mình hai người ăn năn hối lỗi và sống suốt quãng đời còn lại trong sự nghèo khổ .</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-06 00:40:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/him887118/dh2hghxzvr7zo7xl/wish/1794800995</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>him887118</author>
         <link>https://padlet.com/him887118/dh2hghxzvr7zo7xl/wish/1794813639</link>
         <description><![CDATA[<div>HỌ VÀ TÊN : NGUYỄN THỊ NGỌC ANH<br>LỚP&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; : 10D2<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-06 00:45:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/him887118/dh2hghxzvr7zo7xl/wish/1794813639</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
