<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>RÈN KỸ NĂNG VIẾT ĐOẠN VĂN 200 CHỮ CẢM NHẬN VỀ VB THƠ by Hải Đỗ Thị</title>
      <link>https://padlet.com/dothihai80tx/dc6f138v47h4glvb</link>
      <description>Học văn cùng Gen Z ^ - ^</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2024-10-13 12:43:40 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-10-05 02:45:07 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Đề bài: Anh (chị) hãy viết đoạn văn 200 chữ nêu cảm nhận của mình về bài thơ sau:</title>
         <author>dothihai80tx</author>
         <link>https://padlet.com/dothihai80tx/dc6f138v47h4glvb/wish/3166636584</link>
         <description><![CDATA[<p>Con sẽ không đợi một ngày kia</p><p>khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc</p><p>Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?</p><p>Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt</p><p>Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua </p><p>Mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ ai níu nỗi thời gian?</p><p>ai níu nỗi?</p><p>Con mỗi ngày một lớn lên</p><p>Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi</p><p>Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.</p><p>....ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ </p><p>giọt nước mắt già nua không ứa nổi</p><p>ta mê mải trên bàn chân rong ruối </p><p>mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng</p><p>Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân</p><p>mấy kẻ đi qua mấy người dừng lại?</p><p>Sao mẹ già ở cách xa đến vậy </p><p>trái tim âu lo đã giục giã đi tìm </p><p>ta vẫn vô tình ta vẫn thản nhiên?</p><p>(Đỗ Trung Quân, Mẹ, 1986)</p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-10-13 12:45:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dothihai80tx/dc6f138v47h4glvb/wish/3166636584</guid>
      </item>
      <item>
         <title>CÔNG THỨC LÀM BÀI</title>
         <author>dothihai80tx</author>
         <link>https://padlet.com/dothihai80tx/dc6f138v47h4glvb/wish/3166650111</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>1. TÁC GIẢ - TÁC PHẨM</strong></p><p>Mang trong mình phong cách riêng và những suy tư sâu sắc, [tác giả A] – một gương mặt tiêu biểu của văn học (trung đại/hiện đại) – đã thể hiện tất cả điều ấy qua [tác phẩm B] đầy rung cảm.</p><p><strong>2. CẢM XÚC CHUNG</strong></p><p>Khi đọc tác phẩm này, tôi thực sự xúc động trước [hình ảnh/chi tiết chính], nơi tác giả đã tinh tế gửi gắm những rung cảm sâu xa về [chủ đề].</p><p><strong>3. CẢM NHẬN NỘI DUNG</strong></p><p>- Nội dung chính của bài thơ là gì?</p><p>- Câu thơ/khổ thơ/từ ngữ/hình ảnh nào làm em ấn tượng nhất?</p><p>- Hình ảnh nào mang nhiều ý nghĩa?</p><p><strong>4. ĐÁNH GIÁ NGHỆ THUẬT</strong></p><p>- Bài thơ sử dụng thể thơ nào?</p><p>- Cách gieo vần, ngắt nhịp có tác dụng gì trong việc biểu đạt nội dung bài thơ?</p><p>- Cách dùng từ, hình ảnh, biện pháp tu từ có gì đặc sắc?</p><p>BPTT:</p><p>B1: Gọi tên bptt và chỉ rõ từ ngữ hình ảnh được sử dụng bptt</p><p>B2: Tác dụng về mặt nghệ thuật: Làm tăng sức gợi hình, gợi cảm, tăng giá trị biểu đạt</p><p>B3: Tác dụng về mặt nội dung: Gợi hình ảnh gì? Gợi cảm xúc gì?</p><p>B4: Qua đó, ta thấy được tình cảm, cảm xúc gì của tác giả?</p><p><strong>5. KHẲNG ĐỊNH LẠI GIÁ TRỊ</strong></p><p>Tác phẩm không chỉ giàu giá trị nội dung khi thể hiện sâu sắc [chủ đề], mà còn gây ấn tượng bởi những nét nghệ thuật độc đáo, góp phần làm nên sức sống bền lâu cho văn chương.</p><p><strong>6. CẢM XÚC/SUY NGHĨ</strong></p><p>Đọc xong, tôi không chỉ ấn tượng với tài năng nghệ thuật của tác giả, mà còn thấy bản thân như được nhắc nhở sâu sắc về [bài học/giá trị], bởi lẽ “Văn học là nhân học” – văn chương chân chính luôn hướng con người tới cái đẹp, cái thiện và những giá trị sống bền vững.</p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2024-10-13 13:03:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dothihai80tx/dc6f138v47h4glvb/wish/3166650111</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Linh Giang</title>
         <author>dothihai80tx</author>
         <link>https://padlet.com/dothihai80tx/dc6f138v47h4glvb/wish/3595430911</link>
         <description><![CDATA[<p>Mang trong mình phong cách riêng và những suy tư sâu sắc,tác giả Đỗ Trung Quân  – một gương mặt tiêu biểu của văn học hiện đại – đã thể hiện tất cả điều ấy qua tác phẩm ''Mẹ'' đầy rung cảm.Khi đọc tác phẩm này, tôi thực sự xúc động trước hình ảnh người mẹ ngày càng già nua đã dành hết tuổi xuân để nuôi con khôn lớn, nơi tác giả đã tinh tế gửi gắm những rung cảm sâu xa về tình mẫu tử thiêng liêng của một người mẹ dành cho đứa con của mình.Bài thơ mang đến cho người đọc nhiều khung bậc cảm xúc tình người ,tình mẫu tử và sự hi sinh thầm lặng của một người mẹ đến mức người con còn chẳng nhận ra và em cảm nhận được tình yêu bao la của một người mẹ đã bước sang tuổi già với đầy hi vọng về con và cũng thể hiện được sự ân hận,day dứt của người con.Và được thể hiện rõ nhất qua câu thơ''Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt</p><p>Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ ai níu nối thời gian?ai níu nối?''.Đặc biệt nhất qua hình ảnh''....ta quên mất thểm xưa dáng mẹ ngồi chờ giọt nước mắt già nua không ứa nổi ta mê mải trên bàn chân rong ruối mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng'' nói lên vô tình của người con mà mãi mới nhận ra mẹ đã yêu thương mình đến nhường nào và chứng minh được dù con có đi đâu,về đâu,mẹ vẫn luôn bên cạnh và dõi theo con như để bảo vệ,động viên.Bài thơ sử dụng thể thơ tự do,với cách gieo vần độc đáo,sáng tạo làm làm tăng tính nhạc điệu, nhịp nhàng cho câu thơ, giúp bài thơ dễ thuộc, dễ nhớ và truyền tải cảm xúc sâu lắng, tình cảm yêu thương, xót xa của người con đối với mẹ một cách tự nhiên, gợi hình và giàu sức biểu cảm.Bài thơ sử dụng biện pháp từ từ nhân hóa qua hình ảnh''Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt/ Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua'' làmtăng sức gợi hình, gợi cảm, tăng hiệu quả diễn đạt vàthể hiện tình cảm của con đối với mẹ, sự vội vàng của con trước thời gian trôi qua mau khi tuổi mẹ đã già.Tác phẩm không chỉ giàu giá trị nội dung khi thể hiện sâu sắc giá trị tình người,sự yêu thương,biết ơn dành cho người mẹ, mà còn gây ấn tượng bởi những nét nghệ thuật độc đáo, góp phần làm nên sức sống bền lâu cho văn chương.Đọc xong, tôi không chỉ ấn tượng với tài năng nghệ thuật của tác giả, mà còn thấy bản thân như được nhắc nhở sâu sắc về bài học về sự biết ơn,trân trọng những khoảng thời gian bên người mẹ,gia đình, bởi lẽ “Văn học là nhân học” – văn chương chân chính luôn hướng con người tới cái đẹp, cái thiện và những giá trị sống bền vững.</p><p>&nbsp;</p><p><br></p><p><br></p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-09-21 02:05:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dothihai80tx/dc6f138v47h4glvb/wish/3595430911</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trí Mạnh</title>
         <author>dothihai80tx</author>
         <link>https://padlet.com/dothihai80tx/dc6f138v47h4glvb/wish/3595430984</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Mang trong mình phong cách riêng và những suy tư sâu sắc, tác giả Đỗ Trung Quân - một gương mặt tiêu biểu của văn học hiện đại - đã thể hiện tất cả điều ấy qua tác phẩm "Mẹ" đầy rung cảm.Khi đọc tác phẩm này, tôi thật sự rung động trước  sự đối lập giữa dòng chảy thời gian không ngừng nghỉ và nỗi ân hận, day dứt của người con, nơi tác giả đã tinh tế gửi gắm những rung cảm sâu xa về tình mẫu tử. Nội dung chính của bài thơ là sự thức tỉnh và ân hận của người con trước quy luật thời gian. Hình ảnh "Sao mẹ già ở cách xa đến vậy trái tim âu lo đã giục giã đi tìm ta vẫn vô tình ta vẫn thản nhiên?" đã để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc.Câu thơ thể hiện sự day dứt và hối hận của người con khi nhận ra sự xa cách với mẹ và sự vô tâm của bản thân. Nó nhấn mạnh một tình mẫu tử thiêng liêng và lời nhắc trân trọng mẹ khi còn bên cạnh.Bài thơ sử dụng thể thơ tự do với vần, nhịp linh hoạt, tạo dòng cảm xúc chân thật , từ ngữ giàu cảm xúc như "hốt hoảng", "già cỗi", "vô tình" khắc họa rõ nét sự bất lực trước thời gian, nỗi day dứt, ân hận của người con khi nhận ra sự vô tâm của mình với mẹ, đồng thời thể hiện tình yêu thương sâu sắc và mong muốn bù đắp. Biện pháp tu từ điệp ngữ được thể hiện qua cụm từ "ai níu nổi" được lặp lại trong hai câu thơ liên tiếp làm tăng sức gợi hình gợi cảm, tăng giá trị biểu đạt. Từ đó diễn tả nỗi hoảng sợ trước sự khắc nghiệt của thời gian và sự già đi của mẹ. Qua đó thể hiện nỗi ám ảnh, Day dứt và sự quý trọng khoảnh khắc bên mẹ.Tác phẩm không chỉ giàu giá trị nội dung khi thể hiện sâu sắc chủ đề về tình mẫu tử, mà còn gây ấn tượng bởi những nét nghệ thuật độc đáo, góp phần làm nên sức sống bền lâu cho văn chương.Đọc xong, tôi không chỉ ấn tượng với tài năng nghệ thuật của tác giả, mà còn thấy bản thân như được nhắc nhở sâu sắc về sự trân trọng và yêu thương mẹ ngay từ bây giờ, bởi lẽ “Văn học là nhân học” – văn chương chân chính luôn hướng con người tới cái đẹp, cái thiện và những giá trị sống bền vững.</strong></p><p><br></p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-09-21 02:05:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dothihai80tx/dc6f138v47h4glvb/wish/3595430984</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bảo Uyên</title>
         <author>dothihai80tx</author>
         <link>https://padlet.com/dothihai80tx/dc6f138v47h4glvb/wish/3595431041</link>
         <description><![CDATA[<p>Mang trong mình phong cách riêng và những suy tư sâu sắc, Đỗ Trung Quân – một gương mặt tiêu biểu của văn học hiện đại – đã thể hiện tất cả điều ấy qua tác phẩm "Mẹ" đầy rung cảm. Khi đọc tác phẩm này, tôi thực sự xúc động trước hình ảnh tình cảm sâu sắc của mẹ dành cho con , nơi tác giả đã tinh tế gửi gắm những rung cảm sâu xa về tình mẫu tử thiêng liêng, cũng như nói lên tình cảm yêu thương và hối hận của người con đối với mẹ khi mẹ đã già đi và sắp rời xa cuộc đời. Bài thơ "Mẹ" khắc hoạ hình ảnh người mẹ với những nỗi nhọc nhằn và hy sinh vì con cái. Tác giả thể hiện sự trân trọng và biết ơn đối với công ơn của mẹ, nhưng đồng thời cũng bày tỏ sự ăn năn khi người con nhận ra thời gian qua nhanh và mẹ cũng đang già đi. Câu thơ "Con sẽ không đợi một ngày kia, khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc" phản ánh sâu sắc tình cảm của người con dành cho mẹ và sự nhận thức về giá trị vô hình của thời gian. Hình ảnh về thời gian và tuổi già của mẹ được thể hiện qua câu thơ  "Con mỗi ngày một lớn lên / Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi" nhấn mạnh sự đối lập giữa sự trưởng thành của con và sự già đi của mẹ, gợi lên những nỗi buồn về quy luật vô thường. Bài thơ <strong>"</strong>Con sẽ không đợi một ngày kia" của Đỗ Trung Quân được viết theo thể thơ tự do với phương thức biểu đạt chính là biểu cảm. Bài thơ sử dụng nhịp điệu nhẹ nhàng, tự do và cách gieo vần linh hoạt làm nổi bật cảm xúc hốt hoảng, lo âu của người con trước sự trôi đi của thời gian và tuổi già của mẹ, đồng thời tạo cảm giác gần gũi, chân thực. Các câu thơ dài ngắt quãng linh hoạt, đôi khi xen vào với những câu hỏi tu từ như “ai níu nổi thời gian?” nhằm tăng nhịp điệu cảm xúc. Biện pháp tu từ nhân hoá được thể hiện qua câu thơ "Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt / Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua” nhấn mạnh sự vô tình của thời gian, khiến người đọc cảm nhận rõ nỗi sợ mất mẹ và sự hối tiếc muộn màng. Toàn bộ bố cục và nhịp điệu thơ lột tả sâu sắc tình mẫu tử thiêng liêng, và sự trân trọng công ơn sinh thành, dưỡng dục của người con với mẹ. Tác phẩm không chỉ giàu giá trị nội dung khi thể hiện sâu sắc tình mẫu tử thiêng liêng, mà còn gây ấn tượng bởi những nét nghệ thuật độc đáo, góp phần làm nên sức sống bền lâu cho văn chương. Đọc xong, tôi không chỉ ấn tượng với tài năng nghệ thuật của tác giả, mà còn thấy bản thân như được nhắc nhở sâu sắc về lòng hiếu thảo và sự biết ơn về công sinh thành của cha mẹ, bởi lẽ “Văn học là nhân học” – văn chương chân chính luôn hướng con người tới cái đẹp, cái thiện và những giá trị sống bền vững.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-09-21 02:05:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dothihai80tx/dc6f138v47h4glvb/wish/3595431041</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Uyên Nhi</title>
         <author>dothihai80tx</author>
         <link>https://padlet.com/dothihai80tx/dc6f138v47h4glvb/wish/3595431148</link>
         <description><![CDATA[<p>Mang trong mình phong cách riêng và những suy tư sâu sắc, tác giả Đỗ Trung Quân – một gương mặt tiêu biểu của văn học hiện đại – đã thể hiện tất cả điều ấy qua tác phẩm "Mẹ" đầy rung cảm. Khi đọc tác phẩm này, tôi thực sự xúc động trước câu thơ " Người mẹ già nua âm thầm dõi theo bước chân con ", nơi tác giả đã tinh tế gửi gắm những rung cảm sâu xa về tình mẫu tử cao cả, thiêng liêng. Bài thơ "Mẹ" khắc hoạ hình ảnh người mẹ với tình yêu con rất lớn và hy sinh cả tuổi thanh xuân của mình vì con. Câu thơ "Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?” – một câu hỏi tu từ day dứt, gợi cho chúng ta suy nghĩ về sự trôi nhanh của thời gian, dường như không thể nào níu giữ như chính tuổi thanh xuân của mẹ vậy. Bài thơ được viết theo thể thơ tự do, với nhịp điệu linh hoạt – khi dồn dập, khi ngắt quãng – phản ánh đúng sự hốt hoảng, day dứt trong tâm trạng của người con. Nghệ thuật tu từ được vận dụng sáng tạo: câu hỏi tu từ như “Ai níu nối thời gian?”, “Mấy người dừng lại?” vừa khơi gợi nỗi lo âu, vừa nhấn mạnh sự bất lực trước quy luật khắc nghiệt của đời người; ẩn dụ “cuộc hành trình thâm lặng phía hoàng hôn” gợi tuổi già hiu hắt; điệp từ “Con mỗi ngày một lớn lên - Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi” nhấn mạnh sự đối lập, mẹ ngày càng già đi và con thì ngày một lớn khôn. Tất cả đã làm nổi bật lên tình mẫu tử thiêng liêng và cao đẹp của người mẹ dành cho con. Tác phẩm không chỉ giàu giá trị nội dung khi thể hiện sâu sắc về tình mẫu tử, mà còn gây ấn tượng bởi những nét nghệ thuật độc đáo, góp phần làm nên sức sống bền lâu cho văn chương. Đọc xong, tôi không chỉ ấn tượng với tài năng nghệ thuật của tác giả, mà còn thấy bản thân như được nhắc nhở sâu sắc về giá trị của tình mẫu tử, bởi lẽ “Văn học là nhân học” – văn chương chân chính luôn hướng con người tới cái đẹp, cái thiện và những giá trị sống bền vững.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-09-21 02:06:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dothihai80tx/dc6f138v47h4glvb/wish/3595431148</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thanh Thảo </title>
         <author>phamthithanhthao08022011</author>
         <link>https://padlet.com/dothihai80tx/dc6f138v47h4glvb/wish/3595620314</link>
         <description><![CDATA[<p>Mang trong mình phong cách riêng và những suy tư sâu sắc, tác giả Đỗ Trung Quân – một gương mặt tiêu biểu của văn học hiện đại – đã thể hiện tất cả điều ấy qua tác phẩm “ Mẹ”đầy rung cảm. Khi đọc tác phẩm này, tôi thực sự xúc động trước hình ảnh người mẹ ngày càng già nua, âm thầm hy sinh cả cuộc đời cho con, nơi tác giả đã tinh tế gửi gắm những rung cảm sâu xa về tình mẫu tử thiêng liêng của một người mẹ dành cho đứa con của mình. Bài thơ khắc họa rõ sự hi sinh thầm lặng của mẹ, cũng như sự vô tình, vô tâm của người con trước dòng thời gian. Câu thơ khiến tôi ấn tượng nhất là: </p><p><em>“Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt </em></p><p><em> Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua </em></p><p><em>Mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ </em></p><p><em>Ai níu nối thời gian? Ai níu nối?”</em> thể hiện nỗi đau, sự day dứt và khao khát níu giữ thời gian của người con. Đặc biệt, hình ảnh <em>“giọt nước mắt già nua không ứa nổi”</em> thể hiện sự tần tảo, chịu đựng thầm lặng của mẹ qua năm tháng. Bài thơ sử dụng thể thơ tự do, cách gieo vần linh hoạt, kết hợp các biện pháp tu từ như nhân hóa, điệp từ giúp tăng sức biểu cảm và gợi hình ảnh chân thực. Tác phẩm không chỉ giàu giá trị nội dung về tình mẫu tử, mà còn gây ấn tượng bởi nghệ thuật biểu đạt độc đáo, góp phần làm nên sức sống bền lâu cho văn chương. Đọc xong, tôi thấy bản thân được nhắc nhở sâu sắc về bài học biết ơn và trân trọng mẹ, bởi “Văn học là nhân học” – văn chương luôn hướng con người tới cái đẹp, cái thiện và những giá trị sống bền vững.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-09-21 08:59:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dothihai80tx/dc6f138v47h4glvb/wish/3595620314</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phương Linh</title>
         <author>dothihai80tx</author>
         <link>https://padlet.com/dothihai80tx/dc6f138v47h4glvb/wish/3597217669</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p>Mang trong mình phong cách riêng và những suy tư sâu sắc, tác giả Đỗ Trung Quân – một gương mặt tiêu biểu của văn học hiện đại – đã thể hiện tất cả điều ấy qua tác phẩm " Mẹ" đầy rung cảm. Khi đọc tác phẩm này, tôi thực sự xúc động trước hình ảnh người con giật mình trước bước đi khắc nghiệt của thời gian, nơi tác giả đã tinh tế gửi gắm những rung cảm sâu xa về tình mẫu tử thiêng liêng. Nội dung chính của bài thơ là lời nhắc nhở hãy biết trân trọng, yêu thương mẹ khi mẹ còn hiện hữu, đừng để đến khi mất đi mới xót xa nuối tiếc. Tác giả đã khắc họa sự đối lập đầy day dứt: “Con mỗi ngày một lớn lên/ Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi”. Câu thơ ấy không chỉ phản ánh quy luật của đời người mà còn gợi lên nỗi lo âu, bơ vơ của con khi thấy mẹ ngày một già nua. Ấn tượng sâu sắc nhất với tôi là hình ảnh người mẹ “thầm lặng dõi sau lưng” đứa con mải mê rong ruổi – một chi tiết gợi lên tình yêu vô bờ bến nhưng cũng phơi bày sự vô tâm, thờ ơ thường thấy ở những người con. Qua đó, bài thơ gửi gắm một bài học nhân sinh: tình mẫu tử là thiêng liêng và chỉ có thể cảm nhận trọn vẹn khi ta biết sống hiếu nghĩa từ hôm nay. Về nghệ thuật, bài thơ được viết theo thể thơ tự do, tạo sự linh hoạt trong biểu đạt cảm xúc. Hệ thống hình ảnh giàu sức gợi – như “dòng sông”, “bàn chân rong ruổi”, “giọt nước mắt già nua không ứa nổi” – đều mang tính ẩn dụ, vừa gợi hình ảnh cụ thể, vừa khắc họa tình cảm trừu tượng. Những câu hỏi tu từ “ai níu nối thời gian?”, “mấy người dừng lại?” như xoáy sâu vào tâm can người đọc, làm tăng nỗi day dứt, khắc khoải. Cách gieo nhịp ngắt không đều tạo nên những khoảng lặng, giúp cảm xúc lắng đọng, đồng thời nhấn mạnh sự khắc nghiệt của thời gian và tình yêu thầm lặng của mẹ. Tác phẩm không chỉ giàu giá trị nội dung khi thể hiện sâu sắc tình mẫu tử sâu nặng, mà còn gây ấn tượng bởi những nét nghệ thuật độc đáo, góp phần làm nên sức sống bền lâu cho văn chương. Đọc xong, tôi không chỉ ấn tượng với tài năng nghệ thuật của tác giả, mà còn thấy bản thân như được nhắc nhở phải sống hiếu nghĩa, biết yêu thương và trân trọng đấng sinh thành, bởi lẽ “Văn học là nhân học” – văn chương chân chính luôn hướng con người tới cái đẹp, cái thiện và những giá trị sống bền vững.</p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-09-22 09:16:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dothihai80tx/dc6f138v47h4glvb/wish/3597217669</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kim Ngân</title>
         <author>dothihai80tx</author>
         <link>https://padlet.com/dothihai80tx/dc6f138v47h4glvb/wish/3601596961</link>
         <description><![CDATA[<p><br/></p><p>Mang trong mình phong cách riêng và những suy tư sâu sắc, Đỗ Trung Quân – một gương mặt tiêu biểu của văn học hiện đại – đã thể hiện tất cả điều ấy qua tác phẩm Mẹ đầy rung cảm. Khi đọc tác phẩm này, tôi thực sự xúc động trước hình ảnh người mẹ ngày một già đi theo thời gian khắc nghiệt đi mà không đợi một ai, những vất vả khổ nhọc mà mẹ phải hy sinh, dãi nắng dầm sương để nuôi con lớn khôn, nơi tác giả đã tinh tế gửi gắm những rung cảm sâu xa về tình mẫu tử. Bài thơ nói về sự nhanh chóng của thời gian, nhanh đến nỗi mà mẹ là một người thiếu nữ mà giờ đây đã thành mẹ già, bởi sự quá đáng của thời gian đã lấy đi thanh xuân, tuổi trẻ của mẹ, mà thời gian đó lại dành cho con. Mẹ đã nhọc nhằn bán mặt cho đất bán lưng cho trời, cho đi biết bao giọt mồ hôi, giọt máu của mình để đổi lại con có một tuổi thơ thật đẹp đẽ, đầy đủ Nhưng thời gian trôi nhanh thật đấy, nhanh đến nỗi mà tác giả phải đau đớn hỏi liệu rằng “ ai níu nổi thời gian”. Mẹ luôn là người theo dõi tùng bước chân, từng hành động của ta, trái tim của mẹ vẫn luôn đi cùng con. Nhưng con chả quan tâm đến khi nào bị gai trên chặng đường đời đâm chảy máu, không một ai quan tâm, không một ai để ý thì con mới nhớ đến mẹ, mới giục giã đi tìm mẹ nhưng lúc đó mẹ đâu còn nữa, mẹ đã cách xa con lắm rồi. Trong bài thơ có rất nhiều câu thơ đặc sắc nhưng cuốn hút nhất có lẽ là hai câu thơ “Con mỗi ngày một lớn lên/ Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi”. Điều đó thể hiện rằng thanh xuân, thời gian của mẹ đã dành hết cho con, cả đời mẹ luôn bên cạnh con, mẹ luôn là người đồng hành, che chở, vỗ về và yêu thương con, khi con ngày một càng cao thì lưng mẹ ngày càng gù đi bởi những gian truân, những thử thách đã đè lên đôi vai gầy gò của mẹ. Nhưng mẹ chẳng bao giờ than đâu vì mẹ mạnh mẽ lắm. Hình ảnh đó thật mang nhiều ý nghĩa, đó như gói gọn được tất cả khổ nhọc của mẹ khi nuôi con khôn lớn. Bài thơ đã sử dụng thể thơ tự do với giọng điệu nhẹ nhàng mà giục giã, bồi hồi, chứa đựng nhiều cảm xúc yêu thương. Tác giả đã sử dụng cách gieo vần và ngắt nhịp linh hoạt để tạo nhạc điệu cho bài thơ, nhấn mạnh nội dung và cảm xúc vừa nhẹ nhàng, vừa dồn dập mà lại trầm lắng. Nó bộc lộ được hết tình cảm và cảm xúc của tác giả. Tác giả đã khéo léo sử dụng biên phep# tu từ liệt kê và câu hỏi tu từ để tăng sức gợi hình, gợi cảm, tăng giá trị biểu đạt cho câu thơ. Qua đó chúng ta có thể thấy tình cảm mà tác giả dành cho mẹ của mình rất sâu sắc nhưng vẫn có chút hối hận vì bản thân mình đã nhiều lúc lơ là người sinh ra mình. Tác phẩm không chỉ giàu giá trị nội dung khi thể hiện sâu sắc tình mẫy tử, mà còn gây ấn tượng bởi những nét nghệ thuật độc đáo, góp phần làm nên sức sống bền lâu cho văn chương. Đọc xong, tôi không chỉ ấn tượng với tài năng nghệ thuật của tác giả, mà còn thấy bản thân như được nhắc nhở sâu sắc về tình yêu thương mẹ con , bởi lẽ “Văn học là nhân học” – văn chương chân chính luôn hướng con người tới cái đẹp, cái thiện và những giá trị sống bền vững.</p><p>&nbsp;</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-09-24 10:44:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/dothihai80tx/dc6f138v47h4glvb/wish/3601596961</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
