<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>TRANG HỌC TẬP LỚP 9A4 by Nga</title>
      <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo</link>
      <description>Tôi tư duy là tôi tồn tại</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-10-26 13:27:15 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2022-01-05 13:12:45 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f60d.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>Phúc Nhã</title>
         <author>hs921149</author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919268662</link>
         <description><![CDATA[<div>Hình ảnh bếp lửa là hình ảnh gần gũi thân thuộc trong mỗi gia đình Việt Nam xưa. Nó thường gắn liền với người bà, người mẹ sớm hôm tần tảo nuôi con, chăm sóc gia đình. Hình ảnh những ngọn lửa chờn vờn, chập chờn trong sương sớm khơi gợi kí ức về người bà thân thương. Hai chữ ấp iu thật khéo léo và tài tình. Chỉ hai chữ mà vừa gợi bàn tay kiên nhẫn, khéo léo vừa thể hiện tấm lòng chi chút của người bà.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:09:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919268662</guid>
      </item>
      <item>
         <title>3 câu đầu mang một nỗi ấm áp về tình yêu thương chan chứa của bà dành cho những người cháu , con dù cho có nắng mưa vẫn luôn ngồi bên bếp lửa làm những món ăn ngon.</title>
         <author>qbao0843</author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919269338</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:09:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919269338</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phương Nghi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919272255</link>
         <description><![CDATA[<div>Hình ảnh bếp lửa gợi lên cảm giác thân thuộc, thân quen và gần gũi<br>"ấp iu nồng đượm" như bàn tay ấm áp, cần mẫn. Nghệ thuật ẩn dụ </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:11:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919272255</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lâm Vĩnh Thiên Kim</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919273385</link>
         <description><![CDATA[<div>một bếp lửa yêu thương ấm áp của người bà và cháu. một bếp lửa trong những ngày sương sớm, cháu thương bà những ngày nắng mưa </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:12:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919273385</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Anh Thư</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919274457</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Một bếp lửa chờn vờn sương sớm<br>Một bếp lửa ấp iu nồng đượm<br>Cháu thương bà biết mấy nắng mưa<br></strong><br>- 'chờn vờn sương sớm': bếp đã được bà nhóm lửa từ rất sớm<br>-'ấp iu nồng đượm': bếp lửa chứa những tình yêu thương của bà<br>-'cháu thương bà' : tình cảm của cháu dành cho bà<br>-'biết mấy nắng mưa': qua thời gian tình cảm của cháu dành cho bà vẫn thế<br>--&gt; Điệp từ 'bếp lửa' làm sống động hình ảnh bếp lửa lung linh, thân thuộc, gần gũi của người cháu<br>--&gt; Hình ảnh bếp lửa làm trỗi dậy dòng kí ức về bà và tuổi thơ</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:12:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919274457</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thảo Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919276636</link>
         <description><![CDATA[<div>Điệp ngữ “Một bếp lửa” trở thành điệp khúc mở đầu bài thơ với giọng điệu sâu lắng, “bếp lửa” như một dấu ấn không bao giờ phai mờ trong tấm lòng của nhà thơ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:14:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919276636</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919303031</link>
         <description><![CDATA[<div>_Hình ảnh bếp lửa… chờn vờn sương sớm cho em cảm giác bà là một người thức dậy từ sớm nhóm bếp cho cháu được ấm--&gt; bà là một người ấm áp và thương cháu.&nbsp;</div><div>_Bếp lửa… nồng đượm--&gt;Khi đốt lửa mùi khói rất dễ ám vào người, bù lại thì hơi ấm của nó thường cho người ta một cảm giác rất khó quên.</div><div>_Cháu thương bà…--&gt; Không chỉ bà thương cháu mà cháu cũng thương bà, tình thương giữa người với người được trao đi và nhận lại.&nbsp;</div><div>_…mấy nắng mưa--&gt;Tình thương của cháu không phai theo thời gian. Ở đây còn có thể hiểu là nhọc nhằn của bà khi phải một mình chăm sóc cháu.</div><div>-Một bếp lửa…một bếp lửa--&gt;Điệp ngữ.</div><div>-Chờn vờn--&gt;Từ láy. Chỉ một hình ảnh không rõ nét thôi đã làm cho cháu gợi nhớ về bếp lửa, gợi nhớ về bà.</div><div>-Ấp iu nồng đượm--&gt; Ẩn dụ về hình ảnh tay bà ấm áp ôm trọn lấy cháu trong những ngày giá rét.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:30:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919303031</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Võ Thanh Nguyên - Nguyễn Ngọc Minh Anh </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919327418</link>
         <description><![CDATA[<div>Từ : " Lên bốn tuổi... còn cay! "<br>hình ảnh bếp lửa đã khơi dậy cảm xúc về người bà đáng kính và những kỉ niệm năm tác giả lên 4 tuổi, nạn đói năm 1945 khiến hoàn cảnh bà cháu khổ cực không có cơm ăn.<br>- Hình ảnh người bố trong câu 3 bươn trải vì cuộc sống khốn khó, mong gia đình thoát nghèo nhưng vẫn "đói mòn đói mỏi"</div><div>- Cái đói mòn mỏi khắc ghi vào tâm trí đứa trẻ 4 tuổi =&gt;" Nghĩ lại đến giờ sống mũi còn cay! "<br>- Nghệ thuật: &nbsp;<br>+ Sử dụng thành ngữ "đói mòn đói mỏi"<br>+ Giọng thơ trĩu nặng nỗi đau<br>+ Chi tiết ngôn từ mộc mạc, giản dị</div><div><br><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:45:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919327418</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Hoàng Minh Khôi - Hào</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919328803</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Khổ cuối " Rồi sớm ... dai dẳng "</strong><br>- Hình ảnh bếp lửa rồi đến ngọn lửa đã trở thành biểu tượng mãnh liệt cho tình yêu thương của 2 bà cháu. ảm nhận được sự khó nhọc của người bà khi ngày ngày nhóm bếp lửa.Điệp ngữ "một ngọn lửa" là sáng tạo nghệ thuật đắt giá của tác giả. Bà không chỉ là người nhóm lửa, giữ lửa mà còn là người, truyền lửa cho người cháu cũng như là thế hệ mai sau.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;:))</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:46:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919328803</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Gia Nghi &amp; Quang Bảo</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919329232</link>
         <description><![CDATA[<div>Rồi sớm rồi chiều lại bếp lửa bà nhen</div><div>Một ngọn lửa, lòng bà luôn ủ sẵn</div><div>Một ngọn lửa chứa niềm tin dai dẳng...<br>+Từ "bếp lửa" bài thơ đã gợi đến "ngọn lửa" với ý nghĩa trừu tượng và khái quát. Bếp lửa bà nhen lên trong mỗi buổi sớm mai và buổi chiều tà không đơn giản chỉ bằng nguyên liệu của tự nhiên, mà cao hơn đã được tác giả nâng lên thành biểu tượng cho tình yêu thương và niềm tin trong sáng, mãnh liệt.<br>+Điệp ngữ "một ngọn lửa" vừa có ý nghĩa nhấn mạnh đến sự sống dai dẳng bất diệt của ngọn lửa; lại vừa có ý nghĩa thể hiện tình yêu thương mà người bà dành cho cháu. Ngọn lửa chính là hình ảnh khúc xạ cho tâm hồn, cho ý chí, nghị lực sống phi thường của người bà. Vì thế, bà không chỉ là người nhóm lửa, giữ lửa mà còn là người tiếp lửa, truyền lửa cho người cháu thân yêu. Đó là ngọn lửa của sự sống, niềm tin cho thế hệ nối tiếp.<br>+các từ ngữ chỉ thời gian: “rồi sớm rồi chiều”, các động từ “nhen”, “ủ sẵn”, “chứa” đã khẳng định ý chí, bản lĩnh sống của bà, cũng là của người phụ nữ Việt Nam giữa thời chiến.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:46:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919329232</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hà My + Nhã Phương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919331673</link>
         <description><![CDATA[<div>Đoạn thơ về ký ức tuổi thơ năm bốn tuổi của tác giả. Xen vào đó là những ký ức khó khăn về nạn đói năm 1945, người bố phải đi đánh xe để lo cho gia đình. Những kỷ niệm ấy đã khắc sâu vào tâm trí tác giả không thể phai mờ<br><br>" Chỉ nhớ khói hun nhèm mắt cháu&nbsp;<br>&nbsp;Nghĩ lại đến giờ sống mũi còn cay! "<br><br>Chỉ cần nhớ về những kỉ niệm lúc dành thời gian bên bà với bếp lửa mà sống mũi còn cay, cho thấy rằng người cháu đã dành rất nhiều thời gian quanh quẩn bên bếp lửa và cho thấy số thời gian hai bà cháu dành ở bên nhau. Hình ảnh người bà được gắn liền với bếp lửa, nghĩ tới bếp lửa, khói hun là người cháu nghĩ ngay đến người bà và những kỉ niệm đã có</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:48:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919331673</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bích Ngọc &amp; Trọng Nghĩa</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919332746</link>
         <description><![CDATA[<div><em>“Rồi sớm rồi chiều lại bếp lửa bà nhen.</em><br><em>Một ngọn lửa lòng bà luôn ủ sẵn</em><br><em>Một ngọn lửa chứa niềm tin dai dẳng”<br></em><br></div><div>“Bếp lửa bà nhen sớm sớm chiều chiều” không phải chỉ bằng nhiên liệu bên ngoài mà đã sáng bừng lên thành ngọn lửa bất diệt, ngọn lửa của tình yêu thương “luôn ủ sẵn” trong lòng bà, niềm tin mà bà truyền cho cháu. Cùng với hình tượng “ngọn lửa”, các từ ngữ chỉ thời gian: “rồi sớm rồi chiều”, các động từ “nhen”, “ủ sẵn”, “chứa” đã khẳng định ý chí, bản lĩnh sống của bà.<br><br></div><div><em>“Lận đận đời bà biết mấy nắng mưa</em><br><em>Mấy chục năm rồi, đến tận bây giờ</em><br><em>Bà vẫn giữ thói quen dậy sớm</em><br><em>Nhóm bếp lửa ấp iu nồng đượm,</em><br><em>Nhóm niềm yêu thương, khoai sắn ngọt bùi,</em><br><em>Nhóm niềm xôi gạo mới, sẻ chung vui,</em><br><em>Nhóm dậy cả những tâm tình tuổi nhỏ…”<br></em><br></div><div>Bà đã nhóm bếp lửa trong suốt cuộc đời bà, đã trải qua nắng mưa “mấy chục năm rồi”. Bà không chỉ nhóm bếp lửa bằng đôi bàn tay già nua, gầy guộc, mà là bằng tất cả tấm lòng đôn hậu “ấp iu nồng đượm” của bà đối với con cháu.&nbsp;<br><br></div><div>Lòng bà còn mở rộng hơn cùng với nồi xôi gạo mới mùa gặt là tình cảm xóm làng đoàn kết, gắn bó, chia ngọt, sẻ bùi và đến câu thứ tư thì hoàn toàn mang nghĩa trừu tượng: nhóm dậy cả tâm tình tuổi nhỏ. Tình cảm của bà bao la giản dị như khoai sắn và cũng đậm đà như khoai sắn.Các từ ngữ “ấp iu nồng đượm”, “yêu thương”, “ngọt bùi”, “chung vui” thể hiện sự tinh luyện của một ngòi bút nghệ thuật, đã diễn tả thật hay tình thương, niềm vui, sự no ấm, hạnh phúc mà bà đã mang lại cho con cháu. Bà đã “nhóm dậy cả những tâm tình tuổi nhỏ”, nuôi dưỡng và làm bừng sáng những ước mơ, những khát vọng của đàn cháu nhỏ.</div><div><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:48:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919332746</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Quỳnh Như</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919333763</link>
         <description><![CDATA[<div>" Bổ ở chiến khu,&nbsp; bố còn việc bố,<br>&nbsp;Mày có viết thư chớ kể này kể nọ&nbsp;<br>&nbsp;Cứ bảo nhà vẫn được bình yên"<br>  -&gt; bà sợ bố của tác giả lo lắng việc nhà mà sơ suất việc nước. Bao nhiêu khó khăn cực khổ bà giữ kín trong tim, một mình gánh chịu và giải quyết, không than vãn đến những người thân khác, sợ họ lo lắng mà không làm tốt nhiệm vụ của bản thân. Một người bà cao cả,yêu thương người thân  trong gia đình của mình.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:49:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919333763</guid>
      </item>
      <item>
         <title>công quý </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919333933</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;khổ 4 :<br>Chiến tranh đã gây ra bao mất mát, đau thương nhưng không thể nào xóa nhòa được tình làng, nghĩa xóm. Trong những tháng ngày xa quê những ký ức về những người làng xóm đáng kính đã cùng hai bà cháu đi qua hết những năm tháng chiến tranh đang lần lượt hiện về trong tâm trí của tác giả</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:49:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919333933</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngọc Thảo , Minh Thư </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919337344</link>
         <description><![CDATA[<div>1) Thành ngữ <em>“cháy tàn cháy rụi” </em>→ hình ảnh làng quê hoang tàn trong khói lửa của chiến tranh, mất mát về mọi mặt<br>2)Sự cưu mang, đùm bọc, sẻ chia , yêu thương của xóm làng đối với hai bà cháu.</div><div>3) Từ "Bố... bình yên!" là lời dẫn trực tiếp.<br>&nbsp; <em>“vẫn vững lòng”</em> và những lời dặn dò của bà: <em> bảo bố nhà vẫn được bình yên</em> → đức hi sinh, sự nhẫn nại, mạnh mẽ, kiên cường của bà.</div><div>→ Bà không chỉ là chỗ dựa cho đứa cháu thơ, góp phần không nhỏ vào cuộc kháng chiến chung của dân tộc. Tình cảm bà cháu hòa quyện trong tình yêu quê hương, Tổ quốc.Bà giàu đức hi sinh , nói sai sự thật để tỏ lòng yêu thương con cháu giàu đức hi sinh</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:51:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919337344</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn minh khoa</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919338245</link>
         <description><![CDATA[<div>2 câu thơ ‘ đỡ đần bà dựng lại túp lều tranh, vẫn vững lòng bà dặn cháu đi ninh’ thể hiện rằng dù khó khăn nhưng bà vẫn cố gắng để giải quyết vấn đề, bà mạnh mẽ không hề gục ngã , chính là 1 chỗ dựa vẫn chắc cho gia đình</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:52:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919338245</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nhật Minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919339316</link>
         <description><![CDATA[<div>Năm giặc đốt làng đến dựng lại túp lều tranh tạo ra hình ảnh giặc phá hủy làng và phải dựng lại túp lều</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:52:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919339316</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thiên Kim/ Phương Nghi/ Ngọc Trinh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919339868</link>
         <description><![CDATA[<div>"Tám năm ròng cháu cùng bà nhóm lửa<br>.....<br>Kêu chi hoài trên những cánh đồng xa?"<br><br>Cháu cùng bà trải qua bao năm tháng, cùng bà sống bên cánh đồng quê hương, cùng bà nhen nhóm yêu thương mỗi ngày bên bếp lửa thân thuộc. "Tám năm"- khoảng thời gian đủ dài để cháu khắc cốt ghi tâm những lời bà dạy.&nbsp; Tiếng tu hú vang vọng trong bài thơ như gọi quá khứ trở về, khơi dậy những câu chuyện xưa. Hình ảnh cháu cùng bà ngồi bên bếp lửa kể chuyện không chỉ thế bà còn dạy bảo nhiều điều hay. Tiếng chim tu hú như thúc giục khiến lòng người trỗi dậy những hoài niệm, những nhớ mong, tiếng tu hú vang vọng gợi nhớ gợi thương. Những năm kháng chiến chống Pháp "mẹ cùng cha công tác bậ không về" bà vừa là người cha vừa là người mẹ, vì vậy hình ảnh bếp lửa, hình ảnh người bà càng ấm áp hơn trong lòng tác giả. Các động từ như "dạy" "bảo" "chăm" diễn tả tấm lòng sâu sắc, chăm chút nâng niu từng chút một của người bà với cháu nhỏ. Những năm tháng tuổi thơ gắn liền với bà cùng nhóm lửa nhỏ, sống trong sự bảo bọc hơi thở ấm áp của bà, tình yêu thương trọn vẹn của bà đã làm tác giả nhớ bà da diết. Bà đã có công dạy cháu nên người, luôn cố gắng dạy cháu từng ngày, chăm chút những bữa ăn cho cháu. Bà luôn ân cần. ấm áp chỉ dạy từng li từng tí cho cháu để cháu có được ngày hôm nay. Bà luôn gánh vác những việc khó nhọc trong gia đình. Cháu nghĩ đến những ngày bà làm việc vất vả, khó khăn mà thương bà vô cùng. Dù vất vả, khó khăn, mệt nhọc nhưng bà vẫn không than vãn hay trách oan. Hình ảnh con tu hú kêu như người cháu ở xa không thể về với bà, vô cùng nhớ bà đang ở quê hương, gọi bà nhưng chẳng thể về với bà chỉ gửi gắm những dòng thơ gửi đến bà để nguôi nỗi nhớ này.<br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:53:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919339868</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tuấn Hào - Hoàng Khôi</title>
         <author>huynhtuanhao22072000</author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919340423</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><mark>" Rồi sớm rồi chiều ... chứa niềm tin dai dẳng..."<br></mark></strong>Hình ảnh bếp lửa rồi đến ngọn lửa đã trở thành biểu tượng mãnh liệt cho tình yêu thương của 2 bà cháu. Ảm nhận được sự khó nhọc của người bà khi ngày ngày nhóm bếp lửa.Điệp ngữ "một ngọn lửa" là sáng tạo nghệ thuật đắt giá của tác giả. Bà không chỉ là người nhóm lửa, giữ lửa mà còn là người, truyền lửa cho người cháu cũng như là thế hệ mai sau.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:53:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919340423</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>hs921149</author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919341775</link>
         <description><![CDATA[<div>Thành ngữ “đói mòn đói mỏi” gợi tả cái đói kéo dài làm cho mệt mỏi, rã rời và kiệt sức. Vì thế, cái đói đã khiến cho ngựa cũng trở nên gầy rạc, hình ảnh người bố đánh xe chắc chắn cũng khô héo, tiều tụy, xanh xao…tất cả đã khiến cho người đọc dâng lên một nỗi niềm xót xa khi nhớ tới nạn đói khủng khiếp đến rợn người năm Ất Dậu 1945 năm nào. Khi ấy, cháu ở cùng bà và đã cùng bà nhóm lửa, khói bếp tỏa ra đã làm cho nhèm mắt, “nghĩ lại đến giờ sống mũi còn cay”. Làn khói đã in đậm, in sâu trong tâm trí của người cháu hay đó chính là nỗi cơ cực, vất vả của cái nghèo, cái đói, của chiến tranh loạn lạc trong tuổi ấu thơ của người cháu. Những câu thơ được viết lên bằng những tình cảm chân thực nên chan chứa nước mắt và dày đặc làn khói. Giọng thơ trầm xuống thấm thía một nỗi buồn cơ cực đến xót xa khi dòng hoài niệm tuổi thơ dâng đầy trong lòng thi sĩ khiến “sống mũi còn cay”.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:54:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919341775</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>nguyenminhkhoi29112007</author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919341966</link>
         <description><![CDATA[<div>Nhắc đến tuổi thơ, có lẽ trong mỗi chúng ta luôn thường trực nghĩ tới những năm tháng hồn nhiên, tinh khôi, trong trẻo khi được sống trong sự đủ đầy cả về vật chất và tình cảm yêu thương của cha mẹ, người thân.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:54:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919341966</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Mai+Nguyên Hinh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919344872</link>
         <description><![CDATA[<div>Có lẽ phải xa cha mẹ từ bé, sống bên bà bao năm mà tình cảm của tác giả dành cho bà luôn lớn lao như thế. Tác giả luôn trân trọng công dạy dỗ của bà, những ngày bà dạy cháu làm, bà ân cần chỉ cháu học. Cả những lần bà dặn tác giả viết thư đừng kể ra những khó nhọc nơi quê nhà khiến ba mẹ phải để tâm lo lắng. Bà vẫn vậy, luôn lắng lo cho con cho tác giả, dẫu có vất vả, có nhọc nhằn vẫn chẳng lời kêu than, trách oan. Hình ảnh tú hú vẫn kêu xa trên những cánh đồng, lại chẳng thế đến cùng bà phải chăng chính là hình ảnh của tác giả lúc này, nỗi nhớ bà đã diết, tiếng gọi bà vọng về nhưng chẳng thể trở về bên bà, chỉ có thể gửi gắm nỗi nhớ qua từng lời thơ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:56:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919344872</guid>
      </item>
      <item>
         <title>cù vũ minh khoa +thiên anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919345084</link>
         <description><![CDATA[<div>Đoạn thơ với giọng điệu tâm tình thủ thỉ như một lời kể chuyện có thời gian, không gian và các nhân vật cụ thể: Đó là quãng thời gian “tám năm ròng” cháu sống cùng bà, nhận được sự yêu thương che chở của bà.<br><br>- Câu thơ mở đầu đoạn thơ với danh từ chỉ thời gian cụ thể “tám năm” cùng với cách sử dụng từ "ròng” rất giản dị đã gọi lên một quãng thời gian dài dằng dặc và trong khoảng thời gian ấy cháu cùng bà không phải là đốt lửa mà là “nhóm lửa”. Chính động từ “nhóm” đã gợi nên sự bền bỉ, khó khăn của người bà trong công việc. Nếu như kỉ niệm hồi bốn tuổi ấn tượng đậm nét nhất với đứa cháu là mùi khỏi bếp thì đến dây ấn tượng ấy lại là “tiếng chim tu hú”. Trong văn học nghệ thuật, tiếng chim tu hú là biểu tượng của một sự khắc khoải nhớ nhung da diết khôn nguôi. Trong thực tế, tu hú lại là một loài chim bất hạnh, không biết ấp trứng và làm tổ. Tiếng kêu của chúng phải chăng vì vậy mà trở nên khắc khoải, mòn mỏi, mong đợi, khát khao một điều gì đó tha thiết lắm.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:56:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919345084</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thuý Nhung</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919345092</link>
         <description><![CDATA[<div>Đoạn thơ đầy xúc động nhắc lại những kỉ niệm êm đềm, sâu sắc một thời gian khổ “tám năm ròng cháu cùng bà nhóm lửa”. Ngọn lửa ấy được nhóm lên bằng bàn tay của hai bà cháu, vì cuộc sống cơm áo cực nhọc đời thường. Ngọn lửa ấy, bếp lửa ấy là của tình yêu thương “ấp iu nồng đượm” mà bà đã sưởi ấm tâm hồn đứa cháu ngây thơ từ những ngày xửa ngày xưa, khi cháu vừa “lên bốn tuổi”. Tiếng kêu tha thiết của chim tu hú trên những cánh đồng xa gợi nhớ gợi thương, làm nhà thơ bồi hồi sống lại những kỉ niệm sâu sắc thời thơ bé, bâng khuâng nhớ lại những chuyện kể của bà. “Tám năm ròng”... - một thời gian khổ đã qua, nhưng cháu làm sao quên được? Cháu hồi tưởng, cháu hỏi bà hay tự hỏi mình?</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:56:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919345092</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thanh Hùng + Quang Lộc + Minh Khang + Gia Huy</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919345856</link>
         <description><![CDATA[<div>Tám năm ròng cùng bà nhóm lửa là một tuổi thơ tuy không đầy đủ về vật chất, nhưng lại mang lại cảm giác hạnh phúc không thể nào thay thế trong long người cháu. Tiếng tu hú kêu trên những cánh đồng xa báo hiệu cho một một buổi hè bình yên lại đến với những đứa trẻ khắp làng xóm, một tuổi thơ giàu tình yêu thương đến từ người bà. Không biết liệu bà có còn nhớ không về những ngày tiếng tu hú kêu, nhớ những lúc còn bên người cháu. những câu chuyện kể của bà về ngày ở Huế, về những kỉ niệm xưa. Tiếng tu hú vang vọng trong bài thơ như gọi quá khứ trở về, khơi dậy những câu chuyện xưa. những câu từ lúc này đây chứa chan những yêu thương, thấm đẫm nỗi niềm xúc động. phải xa cha mẹ từ bé, sống bên bà bao năm mà tình cảm của cháu dành cho bà luôn lớn lao, Cháu luôn trân trọng công dạy dỗ của bà, những ngày bà dạy cháu làm, bà ân cần chỉ cháu học ,những lần bà dặn cháu viết thư đừng kể ra những khó nhọc nơi quê nhà khiến ba mẹ phải để tâm lo lắng. Bà vẫn vậy, luôn lắng lo cho con cho cháu, dẫu có vất vả, có nhọc nhằn vẫn chẳng lời kêu than, trách oan. Câu thơ như một lời than thở thật tự nhiên, cảm động vô cùng chân thật, thể hiện nỗi nhớ thương da diết người bà của đứa cháu. Tác giả đang trách chim tu hú mãi bay xa ngoài các cánh đồng, không đến ở cùng với bà đỡ cô quạnh, đỡ buồn tủi hay tác giả đang trách sự vô tâm, bất lực của chính bản thân mình? Câu thơ như một lời than thở thật tự nhiên, cảm động vô cùng chân thật, thể hiện nỗi nhớ thương da diết người bà của đứa cháu.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:56:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919345856</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Minh Thông Vs Minh Quân</title>
         <author>phamnguyenminhthong2007</author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919348809</link>
         <description><![CDATA[<div>Nỗi khổ sở, đau đớn khi giặc giã kéo về làng tàn phá, thiêu hủy nhà cửa, xóm làng, bà vẫn âm thầm chịu đựng, tự gắng gượng đứng lên chống đỡ nhờ sự đùm bọc, giúp đỡ của dân làng. Bà không muốn người con ở chiến khu biết được việc ở nhà mà ảnh hưởng đến công việc trong quân ngũ. Đó phải chẳng là phẩm chất cao quý của những người mẹ Việt Nam anh hùng trong chiến tranh. Ta đọc ở đây sự hy sinh thầm lặng, cao cả và thiêng liêng của người bà, người mẹ ở hậu phương luôn muốn gánh vác cùng con cháu, cùng đất nước để đánh đuổi giặc giã xâm lăng, đem lại bầu trời tự do cho dân tộc. Lời dặn dò của người bà vẫn được cháu "đinh ninh" nhớ mãi trong lòng, được trích nguyên văn được nhắc lại trực tiếp khi người cháu viết thư cho bố càng cho thấy phẩm chất đáng quý biết bao của người bà. Vì thế, đến đây ta mới thấy được hết tất cả công lao to lớn của người mẹ Việt Nam đối với cuộc kháng chiến chống quân xâm lược. Có được thắng lợi ấy không chỉ là sự đóng góp trực tiếp của những người lính trên mặt trận tiền tuyến mà còn có cả sự đóng góp lớn lao của những người phụ nữ ở hậu phương.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:58:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919348809</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Minh Phát. Khổ 3 từ đoạn bà hay kể chuyện những ngày Huế đến bà bảo cháu nghe.</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919350281</link>
         <description><![CDATA[<div>Khi thì lại gióng giả, kêu hoài đến khô khan, lạnh vắng trên những cánh đồng xa xôi,heo hút. Tiếng chim tu hú trở thành điệp khúc chủ âm của những dòng hoài niệm hồi tám tuổi, lại vừa gieo vào lòng người đọc một nỗi buồn trống trải đến da diết đến rợn ngộp. Tuy nhiên, tuổi thơ của người cháu vẫn thắm đầm tình cảm yêu thương, đùm bọc, cứu mang của người bà yêu quý. Cha mẹ đều đi công tắc nên bà cháu nương tựa vào nhau.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 01:59:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919350281</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Gia Hân và Phương Vy</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919353095</link>
         <description><![CDATA[<div>* ĐOẠN:&nbsp; Cháu ở cùng bà..... cánh đồng xa?<br>-Ngọn lửa của bà là nguồn sống mạnh mẽ cho cháu tự tin, là điểm tựa vững chắc cho cháu bước đi trên đường đời.<br>- Tác giả đã sáng tạo hình ảnh ngọn lửa vừa thực vừa mang ý nghĩa biểu tượng để :<br>+ thể hiện tình yêu thương&nbsp;<br>+ lòng biết ơn đối với người bà thân yêu của mình.<br>- Hình ảnh tú hú vẫn kêu xa trên những cánh đồng, lại chẳng thế đến cùng bà và cháu lúc này, nỗi nhớ bà đã diết, tiếng gọi bà vọng về nhưng chẳng thể trở về bên bà, chỉ có thể gửi gắm nỗi nhớ qua từng lời thơ.<br>- Hai câu này đã nêu rõ được tình yêu thương của người bà dành cho cháu mình. "Bà dạy cháu làm, bà chăm cháu, chỉ nhiêu đây thôi cũng đã đủ biết được bà yêu thương và chăm sóc chu đáo cho cháu mình đến nhường nào.&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 02:01:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919353095</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bảo Ngân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919354752</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; Rồi sớm rồi chiều lại bếp lửa bà nhenà Câu văn như lời nhắn nhủ tâm tình đến người bà, giống như một lời hứa hẹn của cháu với bà<br><br>Một ngọn lửa…luôn <em>ủ sẵn</em>…chứa <em>niềm tin </em>dai dẳng:<br><br></div><div>-Ngọn lửa bà luôn cháy mãi như nói rằng nơi bà luôn chào đón cháu trở về.<br><br></div><div>-Giống như niềm tin không bao giờ ngừng lại, vì bà tin tưởng cháu, cháu ở xa cũng biết được bà vẫn mong nhớ về mình dù không gặp mặt trực tiếp.<br><br></div><div>--&gt;Xa mặt nhưng không cách lòng.<br><br></div><div>Một ngọn lửa…Một ngọn lửa--&gt;Điệp ngữ.<br><br></div><div>Rồi sớm rồi chiều--&gt;Điệp ngữ, liệt kê.<br><br>Dai dẳng--&gt;Từ láy.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 02:02:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919354752</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khổ 2: Anh Thư, Thảo Anh, Thanh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919358290</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><em>Lên bốn tuổi cháu đã quen mùi khói<br>Năm ấy là năm đói mòn đói mỏi<br>Bố đi đánh xe, khô rạc ngựa gầy<br>Chỉ nhớ khói hun nhèm mắt cháu<br>Nghĩ lại đến giờ sống mũi còn cay!</em></strong><em><br><br></em><mark>Anh Thư</mark><em><br></em><strong>'Lên bốn tuổi cháu đã quen mùi khói'</strong><br>- Lên 4 tuổi cháu mới quen với mùi khói bếp vì mùi khói ấy làm cho ta khó thở và cay mắt.&nbsp;<br><br></div><div>--&gt; mùi khói khơi gợi nhiều cảm xúc,kỉ niệm</div><div><mark>Thảo Anh<br></mark><strong>'Năm ấy ...<br>....khô rạc ngựa gầy'</strong><br>-Thành ngữ: 'đói mòn đói mỏi': cái đói kéo dài, dai <br>- hình ảnh gợi tình, gợi cảm: khô rạc ngựa gầy<br><br>- Ấn tượng về khói bếp hun nhèm mắt cháu<br>--&gt; Cái đói năm 1945 hoành hành, làm bao nhiêu gia đình sống trong cảnh đói khổ<br><mark>Đan Thanh<br></mark>'<strong>Chỉ nhớ...<br>...còn cay!'<br>-</strong>'hun nhèm': một từ gợi hình hiểu được nhiều nghĩa. là khói bếp cũng là khói của xã hội chèn ép<strong><br>-'sống mũi cay cay': </strong>nhớ lại sự đói khổ, xúc động, bồi hồi nhớ lại<br><strong><br>--&gt; T</strong>uổi thơ 'chỉ nhớ khói hun nhèm mắt cháu' mùi khói được tác giả miêu tả khiến các độc giả cũng thấy cay mắt<br>--&gt; Cái quá khứ nghèo khổ nó in sâu vô tâm trí của cậu bởi sự gian nan, nạn đói hoành hành<br>--&gt; Tuổi thơ không mấy hồn nhiên và tươi đẹp của đứa trẻ mới lên 4<strong><br></strong><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-30 02:04:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/thuyhongngacva/czl8n37bx3ne36qo/wish/1919358290</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
