<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>CHỮ NGƯỜI TỬ TÙ by Mai Luong</title>
      <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b</link>
      <description>NHÂN VẬT HUẤN CAO</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-11-15 11:55:08 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2021-12-05 06:51:32 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>GIỚI THIỆU CHUNG</title>
         <author>maivantl2004</author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891051608</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 11:55:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891051608</guid>
      </item>
      <item>
         <title>ĐOẠN MỞ BÀI</title>
         <author>maivantl2004</author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891051973</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 11:55:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891051973</guid>
      </item>
      <item>
         <title>KHÍ PHÁCH HIÊN NGANG</title>
         <author>maivantl2004</author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891053528</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 11:56:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891053528</guid>
      </item>
      <item>
         <title>NGƯỜI NGHỆ SĨ TÀI HOA</title>
         <author>maivantl2004</author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891053988</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 11:57:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891053988</guid>
      </item>
      <item>
         <title>THIÊN LƯƠNG TRONG SÁNG</title>
         <author>maivantl2004</author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891054509</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 11:57:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891054509</guid>
      </item>
      <item>
         <title>QUAN NIỆM NGHỆ THUẬT CỦA NGUYỄN TUÂN</title>
         <author>maivantl2004</author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891059902</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 12:01:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891059902</guid>
      </item>
      <item>
         <title>ĐOẠN KẾT BÀI</title>
         <author>maivantl2004</author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891061121</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 12:02:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891061121</guid>
      </item>
      <item>
         <title>NGHỆ THUẬT XÂY DỰNG HÌNH TƯỢNG NHÂN VẬT</title>
         <author>maivantl2004</author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891062192</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 12:02:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891062192</guid>
      </item>
      <item>
         <title>SỰ XUẤT HIỆN CỦA NHÂN VẬT</title>
         <author>maivantl2004</author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891067249</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 12:06:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891067249</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đỗ Quốc Dũng</title>
         <author>doquocdung1609</author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891245050</link>
         <description><![CDATA[<div>"Văn học đó là tư tưởng đi tìm cái đẹp trong ánh sáng". Thật vậy, Nguyễn Tuân nổi tiếng là một nhà văn tài hoa, uyên bác, giàu cá tính. Ông là một nghệ sĩ suốt đời đi tìm cái đẹp. Và trong rất nhiều cái đẹp mà ông cảm khái, theo đuổi ấy, ta thấy có cái đẹp ngời sáng giữa cảnh lao tù tăm tối, cái đẹp toát ra từ người tử tù Huấn Cao trong "Chữ người tử tù".</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 13:31:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891245050</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Chí Thành - 11A7</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891251874</link>
         <description><![CDATA[<div>Nguyễn Tuân là nhà văn lớn, một trí thức giàu lòng yêu nước và tinh thần dân tộc. Lòng yêu nước của ông có màu sắc riêng, gắn liền với những giá trị đạo đức và văn hóa cổ truyền của dân tộc. Trong sự bất hòa sâu sắc với xã hội đương thời, Nguyễn Tuân quay về với quá khứ tìm những vẻ đẹp vốn có của dân tộc, về những con người tài hoa, bất đắc chí mà tiêu biểu là nhân vật Huấn Cao trong tác phẩm "Chữ người tử tù".</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 13:34:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891251874</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891257195</link>
         <description><![CDATA[<div>"Giống như ngọn lửa thần bốc lên từ trong cành khô,tài năng bắt nguồn từ những tình cảm mạnh mẽ của con người".Có lẽ thật vậy,trong cái xã hội đương thời đầy dãy những phàm tục,bất công thì tác giả Nguyễn Tuân lại xây dựng được một hình tượng nhân vật Huấn Cao-một người có  lối sống thanh cao,đẹp đẽ,tài năng với cái tâm trong sáng- như một sự đối lập hoàn toàn với cái xã hội thối nát ấy qua tác phẩm :"Chữ người tử tù".</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 13:36:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891257195</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>longthiminhtam1608</author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891271501</link>
         <description><![CDATA[<div>"Thi sĩ là một con chim sơn ca ngồi trong bóng tối hát lên những tiếng êm dịu để làm vui cho sự cô độc của chính mình". Là nhà văn suốt đời đi tìm cái đẹp, Nguyễn Tuân đã dành trọn đời mình để viết nên những trang văn mà ở đó có một nguồn mỹ cảm dạt dào dành cho tất thảy những gì đẹp nhất trên đời. Ông viết rất hay về những thú chơi đẹp nhưng cũng không bỏ quên cái đẹp ngời ngời như ngọc sáng trong nhân cách con người. Có người nói sự nghiệp Nguyễn Tuân sẽ không thể toàn vẹn nếu thiếu đi “Vang bóng một thời” và “Vang bóng một thời” cũng sẽ khiếm khuyết nếu không có sự góp mặt của thiên truyện “Chữ người tử tù”. Huấn Cao trong tác phẩm là một nhân cách sáng và đẹp mà Nguyễn Tuân đã sáng tạo nên bằng cả niềm trân trọng và tài năng của mình, gửi vào đó nhân sinh quan về cái đẹp một cách sâu sắc.</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 13:41:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891271501</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mở bài - Minh Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891292209</link>
         <description><![CDATA[<div>"Một người nghệ sĩ chân chính là một nhà nhân đạo từ trong cốt tủy"- Sê khốp. Đúng vậy, Nguyễn Tuân là một nhà văn có tính cách độc đáo với những cảm xúc mãnh liệt xuất phát từ tinh thần thanh cao đặc biệt là với cái đẹp. Ông là một trong những nhà văn xuất sắc của nền văn học Việt Nam. Ông viết rất nhiều thể loại nhưng tiêu biểu hơn cả đó chính là tùy bút, truyện ngắn và một trong những tác phẩm nhận được nhiều sự chú ý nhất của ông đó chính là tác phẩm "Chữ người tử tù". Trong tác phẩm, nhà văn đã vô cùng thành công khi khắc họa nhân vật Huấn Cao nổi bật với những phẩm chất cao quý.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 13:49:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891292209</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891305094</link>
         <description><![CDATA[<div>Quả&nbsp;thật,bằng việc sử dụng những biện pháp nghệ thuật đặc sắc,tác giả Nguyễn Tuân đã xây dựng thành công hình  tượng nhân vật Huấn cao ,một người mang những  đức tính cao đẹp cùng với tài năng và tâm hồn trong sáng.Phải chăng văn học đã giúp ta thấy được những giá trị đạo đức trong  số phận cụ thể, những góc khuất tâm hồn mà ở đây trong tác phẩm "Chữ người tử tù" chính là hình tượng nhân vật Huấn Cao với những phẩm chất tốt đẹp? </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 13:53:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891305094</guid>
      </item>
      <item>
         <title>ngọc linh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891306128</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><em>mở bài</em></strong>: Nam Cao đã từng nói: "một tác phẩm thật giá trị phải vượt lên trên tất cả bờ cõi và giới hạn, phải là một tác phẩm chung cho cả loài người. Nó phải chứa đựng một cái gì lớn lao, mạnh mẽ, vừa đau đớn lại vừa phấn khởi. Nó ca tụng lòng thương, tình bác ái, sự công bằng...Nó làm cho người gần gũi hơn". bên cạnh một tác phâm với những giá trị lớn ảnh hưởng đến nhận thức sâu sắc của người đọc, một tác phẩm hay còn được thể hiện qua những trang văn mà ở đó có một nguồn mỹ cảm dạt dào dành cho tất thảy những gì đẹp đẽ nhất trên đời. Nguyễn Tuân là một tác giả đã dành trọn một đời để đi tìm cái đẹp, và kể đến sự nghiệp sáng tác đẹp đẽ của ông không thể không nhắc đến thiên truyện "chữ người tử tù", truyện đã thành công trong việc khắc họa hình tượng Huấn Cao - một nhân cách sáng, đẹp, một kẻ sĩ tài hoa có tấm lòng thẳn thắn.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 13:53:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891306128</guid>
      </item>
      <item>
         <title>NGHỆ THUẬT XÂY DỰNG HÌNH TƯỢNG NHÂN VẬT - ĐỖ QUỐC DŨNG</title>
         <author>doquocdung1609</author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891306757</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;Nguyễn Tuân đã đặt nhân vật trong tình huống truyện độc đáo: cuộc gặp gỡ éo le , bất đắc dĩ giữa Huấn Cao với quản ngục . Đó là cuộc gặp gỡ giữa tử tù với quan coi ngục, những con người đối nghịch nhau xét trên bình diện xã hội ,họ là kẻ thù của nhau . Cả hai người gặp nhau trong hoàn cảnh không gian và thời gian trớ trêu dẫn đến cảnh cho chữ là tinh tiết sau chót hoàn tất cuộc gặp gỡ oái oăm tạo nên "cảnh tượng xưa nay chưa từng có " .Không chỉ thế , tác giả còn sử dụng nghệ thuật tương phản đối lập: giữa ánh sáng và bóng tối, giữa cái đẹp, cái cao cả và phàm tục, dơ bẩn. Đặc biệt ở cảnh cho chữ. Nhân vật Huấn Cao - một nhân vật được nhìn nhận từ phương diện tài hoa nghệ sĩ - được xây dựng bằng bút pháp lãng mạn, cường điệu và lí tưởng hóa. Nhà văn không trực tiếp miêu tả nhiều mà để cho nhân vật hiện lên chủ yếu thông qua những tiếng đồn, những câu chuyện của các nhân vật khác. Chính bút pháp vẽ mây nảy trăng, vẽ bóng để lộ hình đó đã tạo nên những vòng hào quang rực rỡ bao quanh nhân vật Huấn Cao, khiến cho vẻ đẹp của nhân vật này nhuốm màu huyền thoại.. Hai nhân vật Huấn Cao và quản ngục được đặt trong thế đối xứng với nhau, soi sáng lẫn nhau và trở thành một cặp nhân vật bất hủ trong văn học Việt Nam.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 13:54:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891306757</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891318561</link>
         <description><![CDATA[<div>"Thanh nam châm thu hút mọi thế hệ vẫn là cái cao thượng, cái đẹp và cái nhân tạo của lòng người". Con người ta, dù ở thời đại nào, thế kỉ nào, họ vẫn luôn trân trọng mà đề cao cái đẹp của nhân cách con người, cái đẹp của những tâm hồn cao cả, bác ái. Quả thật vậy, như với tác phẩm "Chữ người tử tù" của thi sĩ Nguyễn Tuân, ông đã khắc họa hình ảnh nhân vật Huấn Cao đầy sâu sắc với những phẩm chất cao quý, đối mặt với cái chết, với cái giá băng của tủ ngục bằng sự khoan thai khiến người đọc nể phục.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 13:57:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891318561</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mở bài - Gia Linh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891329719</link>
         <description><![CDATA[<div>"Công việc của nhà văn là phát hiện cái đẹp ở chỗ không ai ngờ tới, tìm cái đẹp kín đáo và che lấp của sự vật, để cho người đọc bài học trông nhìn và thưởng thức". Thật vậy, Nguyễn Tuân là một nhà văn tài hoa, uyên bác, một nghệ sĩ suốt đời đi tìm cái đẹp dù trong ánh sáng hay ở chốn tối tăm nhất. Ông có vị trí quan trọng và đóng góp không nhỏ với nền văn học VN hiện đại với những tác phẩm có giá trị to lớn, trong đó đáng chú ý là tác phẩm "Chữ người tử tù" với cái đẹp giữa chốn ngục tù toát lên từ nhân vật Huấn Cao - một người tử tù với nhiều phẩm chất cao đẹp.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 14:01:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891329719</guid>
      </item>
      <item>
         <title>kết bài - Minh Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891346461</link>
         <description><![CDATA[<div>Tóm lại, qua những phân tích trên có thể thấy rằng nhân vật Huấn Cao mang những vẻ đẹp phi thường. Ở ngay chốn lao tù, ngay trước cái chết nhưng ông không hề cảm thấy e sợ mà còn tìm thấy tri kỉ của đời mình. Đây là một hình tượng để lại nhiều ấn tượng sâu sắc cho người đọc.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 14:07:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891346461</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Chí Thành_11A7</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891348579</link>
         <description><![CDATA[<div>Trước hết, người đọc thấy được Huấn Cao là một người nghệ sĩ tài hoa, với tài viết chữ đẹp. Viết chữ đẹp – chữ thư pháp, trong nền văn hóa truyền thống của nước ta là một thú vui, một nét đẹp trong văn hóa của dân tộc thể hiện sự kính sự trọng đạo của con người Việt Nam, cũng như trọng dụng nhân tài. Biểu hiện ở tài viết chữ đẹp của Huấn Cao trước hết được thể hiện qua lời bình luận, lời khen, sự ngưỡng mộ của viên quản ngục và thầy thơ lại : “Huấn Cao? Hay là cái người mà vùng tỉnh Sơn ta vẫn khen cái tài viết chữ rất nhanh và đẹp đó phải không?”. Tài viết chữ đẹp của Huấn Cao vô cùng nổi tiếng, được cả một vùng biết đến, ai ai cũng phải công nhận, kể cả viên quản ngục và thầy thơ lại. Bên cạnh đó, tài viết chữ của Huấn Cao còn được thể hiện ở nguyện vọng, ước muốn có được câu đối do ông viết để treo trong nhà của viên quan quản ngục : “Chữ ông đẹp lắm, vuông lắm… Có được chữ ông Huấn mà treo là có một vật báu trên đời ". Việc một viên quan ngục ở nhà tù - nơi đại diện cho những gì xấu xa, cũng nể phục và mong muốn có được nét chữ của ông Huấn, đã chứng tỏ được cái tài năng viết chữ đẹp xuất chúng, hơn người của Huấn Cao.</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 14:08:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891348579</guid>
      </item>
      <item>
         <title>    mở bài - nhi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891366405</link>
         <description><![CDATA[<div>Chế Lan Viên từng có câu :"Vạt áo của triệu nhà thơ không bọc hết vàng mà đời rơi vãi. Hãy nhặt lấy chữ của đời mà góp nên trang". Quả đúng như chia sẻ của ông, văn chương phải bắt đầu từ cuộc đời để rồi "nở hoa nơi từ ngữ". Tập truyện "Vang bóng một thời" ra đời cho ta thấy một Nguyễn Tuân với bút pháp tài hoa, độc đáo và đầy sức lãng mạn. Ông là người luôn tìm tòi, khám phá cái đẹp, cái đẹp độc đáo, phi thường nhưng vẫn mang giá trị nhân văn sâu sắc. Điều đó được thể hiện một cách rõ ràng qua cách xây dựng hình tượng nhân vật Huấn Cao của ông trong "Chữ người tử tù". </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 14:13:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1891366405</guid>
      </item>
      <item>
         <title>LTMT</title>
         <author>longthiminhtam1608</author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1904460467</link>
         <description><![CDATA[<div>"Chữ người tử tù" in trong tập "Vang bóng một thời" được in lần đầu năm 1940. Tác phẩm ca ngời những con người có tài năng, khẳng định sự chiến thắng của cái thiện. Nguyễn Tuân đã xây dựng một tình huống truyện éo le trớ trêu trong không gian là nhà ngục, là phòng giam ẩm thấp bẩn thỉu với thời gian diễn ra cuộc gặp gỡ cũng rất ấn tượng: đó là những ngày cuối cùng của người tử tù trước khi giải về kinh chịu án chém. Không gian và thời gian trớ trêu đó đã góp phần tạo nên sự kịch tính cho truyện và làm nổi bật những phẩm chất cao đẹp của nhân vật Huấn Cao: vừa hiên ngang lẫm liệt, vừa tài hoa nghệ sĩ, vừa thiện lương trong sáng.<br><br></div><div><mark><br><br><br></mark><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-21 14:27:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1904460467</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lan Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1905957060</link>
         <description><![CDATA[<div>Nhà thơ lừng danh người Mỹ Ralph Emerson từng có câu nói rất hay rằng: “Yêu cái đẹp là thường thức. Tạo ra cái đẹp là nghệ thuật. Nhưng biết trân trọng cái đẹp mới là người nghệ sĩ chân chính.” Có lẽ từ lâu nhà văn Nguyễn Tuân đã sớm thấm nhuần tư tưởng trên mà cả cuộc đời ông là một chặng đường say mê đi tìm cái đẹp thanh cao, cái đẹp của chuẩn mực tạo hoá. Tác phẩm Chữ người tử tù của ông đã khắc hoạ rất thành công chân dung vẻ toàn mỹ, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào thì nó vẫn luôn toả sáng và trường tồn với thời gian.<br><br></div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-22 12:30:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1905957060</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thành Trung - cả bài ://</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1915207574</link>
         <description><![CDATA[<ul><li><strong><em>MỞ BÀI:</em></strong></li></ul><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; “Văn chương có loại đáng thờ và loại không đáng thờ. Loại không đáng thờ là loại chỉ chuyên chú ở văn chương, loại đáng thờ là loại chuyên chú ở con người.”(Nguyễn Văn Siêu). Văn chương muôn đời luôn phải phục vụ con người, hướng con người tới những giá trị cao cả của cuộc sống. " Chữ người tử tù" của Nguyễn Tuân là một trong những tác phẩm không thể không kể đến. Huấn Cao là nhân vật được dựng bằng bút pháp lãng mạn lý tưởng hóa thể hiện tư tưởng yêu nước thầm kín của Nguyễn Tuân. Huấn Cao không chỉ là một tài tử, tài hoa mà là một đấng anh hùng với vô vàn những phẩm chất đáng quý.<br><br></div><ul><li><strong><em>SỰ XUẤT HIỆN, GIỚI THIỆU NV:</em></strong></li></ul><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Nhân vật Huấn Cao được nhà văn Nguyễn Tuân lấy hình tượng từ Cao Bá Quát. Họ Cao là một lãnh tụ nông dân chống triều Nguyễn năm 1854. Huấn Cao vốn là thủ lĩnh của những kẻ ngang tàng đã dám đứng lên chống lại triều đình, bị kết án, giam cầm, đợi ngày ra pháp trường. Như vậy, Huấn Cao được xuất hiện trong cảnh ngộ là một tử tù. Tác giả nói đến Huấn Cao như là một con người đại diện cho cái đẹp. Ông là người tài hoa với tài viết chữ, là một con người với khí phách hiên ngang một nho sĩ nhưng mang cốt cách ngạo nghễ phi thường của một bậc trượng phu. Huấn Cao còn có một tấm lòng thiên lương trong sáng của một người biết quý trọng cái tài, cái đẹp. Chữ của Huấn Cao đẹp chẳng kém gì nhân cách thanh cao&nbsp; của ông. Huấn Cao là con người tài tâm vẹn toàn.<br><br></div><ul><li><strong><em>NGƯỜI NGHỆ SĨ TÀI HOA:</em></strong></li></ul><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Trước hết, Huấn Cao là người tài năng, đó là tài viết chữ đẹp. Sự tài hoa trong nghệ thuật thư pháp của Huấn Cao được nhắc đến vừa trực tiếp vừa gián tiếp trong tác phẩm. Qua lời đồn mang sự tụng ca, mang tính chất huyền thoại của nhân dân vùng tỉnh Sơn, Huấn Cao gián tiếp được khen tài viết chữ rất nhanh, rất đẹp nổi tiếng cả một vùng. Cái tài viết chữ ấy được truyền tụng đến nỗi mặc dù chưa thấy người, thấy chữ nhưng viên quản ngục và thầy thơ ở cái huyện nhỏ hẻo lánh đã vẫn đem lòng ngưỡng mộ. Sở nguyện cháy bỏng của quản ngục là có được chữ của Huấn Cao để treo trong nhà. Ông nói với thầy thơ rằng: “Chữ của Huấn Cao đẹp lắm, vuông lắm … có chữ Huấn Cao treo trong nhà như có báu vật, không có ân hận suốt đời”. Nguyễn Tuân rất tinh tế, khéo léo sử dụng thêm các thủ pháp nghệ thuật khác để ca ngợi cái tài hiếm quý ấy của Huấn Cao. Sự tài hoa của Huấn Cao còn được thể hiện trực tiếp và rõ nhất đó chính là qua cảnh cho chữ. Một cảnh tượng được Nguyễn Tuân trân trọng dụng công miêu tả tỉ mỉ để xứng tầm với sự tài hoa của Huấn Cao – một Huấn Cao tài hoa hiếm có.<br><br></div><ul><li><strong><em>KHÍ PHÁCH HIÊN NGANG:</em></strong></li></ul><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Huấn Cao là người có cốt cách ngạo nghễ, phi thường của một bậc trượng phu. Ông theo học đạo nho thì đáng lẽ phải thể hiện lòng trung quân một cách mù quáng. Nhưng ông đã không trung quân mà còn chống lại triều đình để giờ đây khép vào tội “đại nghịch” và phải chịu án tử hình. Bởi vì Huấn Cao có tấm lòng nhân ái bao la, ông thương cho nhân dân vô tội nghèo khổ, làm than bị áp bức bóc lột bởi giai cấp thống trị tàn bạo thối nát. Huấn Cao rất căm ghét bọn thống trị và thấu hiểu nỗi thống khổ của người dân “thấp cổ bé họng”. Nếu như Huấn Cao phục tùng bọn phong kiến kia thì ông sẽ được hưởng vinh hoa phú quý. Nhưng không, ông Huấn đã lựa chọn con đường khác: con đường đấu tranh giành quyền sống cho người dân vô tội. Cuộc đấu tranh không thành công ông bị bọn chúng bắt. Giờ đây phải sống trong cảnh ngục tối chờ ngày xử chém. Trước khi bị bắt vào ngục, viên quản ngục đã nghe tiếng đồn Huấn Cao có tài “bẻ khóa, vượt ngục” - điều đó chứng tỏ Huấn Cao là một người văn võ toàn tài, quả là một con người hiến có trên đời. Tác giả cũng miêu tả sâu sắc trạng thái tâm lý của Huấn Cao trong những ngày chờ thi hành án. Khi mà người anh hùng đã đến ngưỡng cửa sinh tử nhưng Huấn Cao vẫn giữ được khí phách hiên ngang, kiên cường. Tuy bị giam cầm về thể xác nhưng ông Huấn vẫn hoàn toàn tự do, bằng hành động như “dỡ cái gông nặng tám tạ xuống nền đá tảng đánh thuỳnh một cái” và “lãnh đạm” không thèm chấp sự đe dọa của tên lính áp giải. Dưới mắt ông, bọn kia chỉ là một lũ tiểu nhân thị oai. Cho nên, mặc dù chịu sự giam giữ của bọn chúng nhưng ông vẫn tỏ ra “khinh bạc”. Người anh hùng ấy dù cho thất thế nhưng vẫn giữ được thế lực, uy quyền của mình. Mặc dù ở trong tù, ông vẫn thản nhiên “ăn thịt, uống rượu như một việc vẫn làm trong hứng bình sinh”. Huấn Cao hoàn toàn tự do về tinh thần. Khi viên cai ngục hỏi Huấn Cao cần gì thì ông trả lời: “Ngươi hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn có một điều. Là nhà ngươi đừng đặt chân vào đây”. Cách trả lời ngang tàng, ngạo mạn đầy trịch thượng như vậy là bởi vì Huấn Cao vốn hiên ngang, bất khuất, “đến cái chết chém cũng còn chẳng sợ”. Ông không thèm đếm xỉa đến sự trả thù của kẻ đã bị mình xúc phạm. Huấn Cao rất có ý thức được vị trí của mình trong xã hội, ông biết đặt vị trí của mình lên trên những loại dơ bẩn “cặn bã” của xã hội - “Bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất”.<br><br></div><ul><li><strong><em>THIÊN LƯƠNG TRONG SÁNG:</em></strong></li></ul><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Dù nghạo nghễ ngang tàn là thế nhưng con người&nbsp; Huấn Cao lại mang bên trong “thiên lương” trong sáng, cao đẹp. Nó được tác giả thể hiện trong cảnh Huấn Cao cho chữ. “Ta cảm tấm lòng biệt nhỡn liên tài của các ngươi. Ta biết đâu một người như thầy quản đây mà lại có sở thích cao quý đến như vậy. Thiếu chút nữa, ta đã phụ một tấm lòng trong thiên hạ” câu nói thể hiện sự quý trọng người tài của Huấn Cao đối với viên quản ngục. Ông cho chữ viên quản ngục không phải để trả ơn cho người đã dâng rượu thịt cho mình trong những ngày cuối cuộc đời hay cũng chẳng phải do “vì vàng bạc hay quyền thế mà ép mình cho chữ”. Ông chỉ tặng những người ông coi là tri âm tri kỉ. Ông cho chữ viên quản ngục vì cảm động và trân trọng một nhân cách cao quý. “Tính ông vốn khoảnh, trừ chỗ tri kỉ ông ít cho chữ”. Cho chữ chính là khoảnh khắc ông đã coi như viên quản ngục là một người bạn, một tri kỉ. Ông đã đem tấm lòng tri âm để đáp lại một bậc tri kỉ. Phát hiện thấy một nhân cách cao quý giữa chốn tối tăm, ông không nỡ để cho nhân cách ấy hoen ố đi. Ông còn rất chân thành, ân cần dặn dò viên quản ngục những lời tâm huyết sau khi cho chữ “.........”. Vẻ đẹp của hình tượng Huấn Cao thực sự tỏa sáng một cách toàn diện, hài hòa trong cảnh ông viết chữ. Đây là một cảnh tượng “xưa nay chưa từng có”, nó diễn ra dưới ngòi bút lãng mạn như một câu chuyện huyền thoại, đầy kịch tính.&nbsp;<br><br></div><ul><li><strong><em>NGHỆ THUẬT XÂY DỰNG HÌNH TƯỢNG:</em></strong></li></ul><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Nhân vật Huấn Cao - một nhân vật được nhìn nhận từ phương diện tài hoa nghệ sĩ - được xây dựng bằng bút pháp lãng mạn, cường điệu và lí tưởng hóa. Tác giả không chú ý xây dựng nhân vật theo kiểu miêu tả chi tiết ngoại hình hay xuất thân. Chỉ một vài nét đủ gợi lên chân dung một con người. Nhà văn chủ yếu tập trung khắc họa những phẩm chất của một con người lí tưởng và để cho nhân vật hiện lên chủ yếu thông qua những tiếng đồn, những câu chuyện của các nhân vật khác. Chính bút pháp vẽ mây nảy trăng, vẽ bóng để lộ hình đó đã tạo nên những vòng hào quang rực rỡ bao quanh nhân vật Huấn Cao, khiến cho vẻ đẹp của nhân vật này nhuốm màu huyền thoại. Chân dung Huấn Cao được khắc họa, trở thành hình tượng đẹp đẽ trong thế giới nghệ thuật của Nguyễn Tuân.<br><br></div><ul><li><strong><em>QUAN NIỆM NGHỆ THUẬT CỦA NGUYỄN TUÂN:</em></strong></li></ul><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Qua hình tượng nhân vật Huấn Cao, nhà văn Nguyễn Tuân không chỉ thể hiện sự trân trọng của mình với tài năng của người nghệ sĩ mà còn nói lên được quan điểm về nghệ thuật, về cái đẹp: Cái đẹp chỉ thực sự mang giá trị khi nó được kết tinh từ tài năng, tâm hồn của người nghệ sĩ. Sứ mệnh của cái đẹp luôn chỉ có một – đó là làm cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. Đó là triết lý cao cả, dù trong hoàn cảnh nào, dẫu có tối tăm, u ám thì phải luôn giữ lấy cái đẹp, sự “thiên lương” trong ta theo đúng cái bản chất tốt đẹp của nó. Từ đó, ta còn thấy quan niệm thẩm mĩ của nhà văn còn gắn liền với ý thức dân tộc và tinh thần yêu nước. Nguyễn Tuân kín đáo gửi gắm niềm ngưỡng mộ đối với những người dám xả thân vì nghĩa lớn, vì độc lập tự do của dân tộc trong thời đại của ông.</div><div><br></div><ul><li><strong><em>KẾT BÀI:</em></strong></li></ul><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Không chỉ dừng lại ở vai trò phản ánh hiện thực xã hội, văn học còn nuôi dưỡng tâm hồn và giúp ta rung động một cách chân thành trước hình tượng nhân vật điển hình, trước cách cảm, cách nghĩ của nhà văn về con người, về cuộc sống. Cũng như rung động trước hình tượng nhân vật Huấn Cao tài hoa, khí phách, hiên ngang và là một con người có thiên lương trong sáng. Nhân vật Huấn Cao là một chân dung sắc sảo theo&nbsp; bút pháp lãng mạn, từ đó còn thể hiện tình yêu nước thầm kín trong lòng nhà văn Nguyễn Tuân.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-27 07:50:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1915207574</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Chí Thành</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1917841206</link>
         <description><![CDATA[<div>Nhân vật Huấn Cao được lấy cảm hứng từ nhân vật Cao Bá Quát, một Nho sĩ nỗi danh đã đứng lên kêu gọi nhân dân chống lại triều đình thối nát bất công dưới thời nhà Nguyễn. Trong lòng dân, Huấn Cao là một sĩ phu tài ba, là người anh hùng vì dân. Nhưng theo phép tắc của triều đình, Huấn Cao là kẻ phản nghịch, phải chịu án tử hình. Tác giả đã xây dựng thành công hình tượng nhân vật Huấn Cao với những phẩm chất cao đẹp của một vị danh sĩ, một bậc đại trượng phu mang cốt cách ngạo nghễ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-29 13:17:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1917841206</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Chí Thành - 11A7</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1917913233</link>
         <description><![CDATA[<div>Không chỉ là một người nghệ sĩ tài hoa, nổi tiếng với tài viết chữ đẹp, nhân vật Huấn Cao còn là một bậc trượng phu với khí phách hiên ngang, cốt cách ngạo nghễ, phi thường. Thương nhân dân đói khổ, lầm than trước triều đình phong kiến suy tàn, ông đã dám đứng lên khởi nghĩa. Ông không chấp nhận luồn cúi, không sợ bị triều đình kết tội, dám vượt lên những tư tưởng lạc hậu, cũ kĩ. Điều đó đã cho ta thấy được khí phách hiên ngang, ngạo nghễ của Huấn Cao. Bên cạnh đó, khí phách của ông còn được thể hiện trong những ngày thi hành án. Dẫu bị giam cầm về mặt thể xác, đeo gông dài tám thước, nhưng khí phách và cốt cách ngạo nghễ của Huấn Cao không hề bị giam cầm. Ông vẫn lạnh lùng, "thúc mạnh đầu thang gông xuống thềm đá tảng đánh thuỳnh một cái." Huấn Cao tỏ ra khinh bạc viên quản ngục - kẻ đại diện cho luật pháp của triều đình thối nát mà ông muốn lật đổ. Ông vẫn thản nhiên nhận rượu thịt, coi như một việc vẫn thường làm lúc chưa bị giam cầm. Và hơn cả, Huấn Cao không hề sợ hãi, dù là cảnh chết chém hay những trò "tiểu nhân thị oai". Cận kề với cái chết nhưng Huấn Cao không hề e sợ, ta lại càng thấy rõ hơn khí phách hiên ngang, cốt cách ngang tàng ngạo nghễ của ông, đặc biệt trong hoàn cảnh bị giam cầm dưới ngục tù. Nguyễn Tuân đã xây dựng thành công tình huống truyện một cách tinh tế nhằm làm nổi bật lên phẩm chất cao đẹp của Huấn Cao : hiên ngang, ngạo nghễ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-29 13:47:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1917913233</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Giới thiệu chung - Minh Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1917975788</link>
         <description><![CDATA[<div>Văn bản được tuyển in trong tập truyện “vang bóng một thời” vào năm 1940, trước đó nó có tên là “ Dòng chữ cuối cùng” xuất hiện trên báo Tao Đàn năm 1938. Tác phẩm được viết theo thể truyện ngắn, nằm trong mạch cảm xúc chung của toàn tập truyện: ca ngợi và khẳng định cái Đẹp trong quá khứ. Xuyên suốt cả văn bản là cuộc gặp gỡ kì lạ đầy éo le và trắc trở giữa Huấn Cao và viên quản ngục. Cuộc gặp gỡ được diễn ra trong một thời gian và không gian thật ấn tượng, đó là trong những ngày cuối cùng của người tử tù trong phòng giam, nhà ngục trước khi bị giải về kinh chịu án chém. Tình huống này đã góp phần tạo nên sự kịch tính cho câu chuyện. Qua những chi tiết thấy rõ được phẩm chất cao quý của nhân vật Huấn Cao trong bài. Nếu chỉ là thanh cao, tài hoa hay khí phách hiên ngang bất khuất thì Huấn Cao cũng chỉ giống như những nhân vật anh hùng khác. Nên điều khiến nhân vật này nổi bật hơn cả là phẩm chất thiên lương cùng tâm hồn trong sáng. </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-29 14:09:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maivantl2004/cno0c56fnk9t826b/wish/1917975788</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
