<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>[VHQ6_C2] Trải nghiệm bất ngờ by Phạm Mai Huyên</title>
      <link>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-10-03 02:52:51 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-10-14 20:28:59 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>THỬ THÁCH VIẾT</title>
         <author>maihuyencva</author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786653522</link>
         <description><![CDATA[<div>Đã bao giờ có một sự việc bất ngờ xảy ra khiến con thay đổi quyết định của mình? Hãy viết một đoạn văn (7-10 câu) chia sẻ về trải nghiệm ấy.&nbsp;<br><br>Gợi ý:&nbsp;<br>- Con dự định làm gì?<br>- Sự việc bất ngờ nào đã xảy ra?&nbsp;<br>- Con đã thay đổi quyết định ban đầu của mình như thế nào?&nbsp;<br>- Sự thay đổi đó tốt hơn hay xấu đi so với dự định ban đầu của con?<br>- Con rút ra bài học gì sau trải nghiệm này?</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1333017982/a0c0c7a943922101720afa70e76b526f/maxresdefault.jpg" />
         <pubDate>2021-10-03 02:53:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786653522</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Đăng Khôi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786708999</link>
         <description><![CDATA[<div>Em có một trải nghiệm đáng nhớ và nó đã giúp em thay đổi về cái nhìn về cuộc sống .<br>Vào một buổi sáng đẹp trời , em đi xuống cầu thang để đi đá bóng thì em trượt chân ngã từ bậc thứ 20 xuống bậc thứ 9 . Lúc ngã đến bậc thứ 15 , em cảm thấy chân của em đập vô thứ gì đó , khi em ngoảnh lại thì em thấy một mảng tường bị vỡ , lúc này em cảm thấy chân em nóng ran . Khi nhìn vào bàn chân của em bị bầm tím .&nbsp; Em muốn đi đá thì cả bố lẫn mẹ em ngăn cản em đi vì chân đang đau và nếu em đi thì khả năng chân của em sẽ bị gãy . Khi em không được chơi đá bóng , em cảm thấy rất buồn . Từ lần sau em sẽ chú ý hơn .<br>THE END ⚽⚽⚽⚽⚽⚽⚽⚽⚽⚽⚽⚽⚽⚽⚽⚽⚽⚽<br>( Con sửa rồi cô nhé )😁😁😁😊😊😊😁😁<strong><mark>😊😊</mark></strong><br><strong><mark>Nhận xét của cô:</mark></strong><br>- Con đã làm đúng yêu cầu đề bài cô đưa ra.<br>- Tuy nhiên, trải nghiệm mà con kể con khá sơ sài, con có thể thêm các ý sau để cho bài viết chi tiết hơn nhé: cảm xúc, suy nghĩ của con trước và sau khi bị ngã cầu thang? Sau khi ngã, bố mẹ&nbsp; đã ngăn cản con đi đá bóng như thế nào? Sau đó, con chấp nhận điều ấy ra sao?.... Để được chơi môn thể thao mà mình yêu thích, con thấy mình phải cẩn thận hơn như thế nào?....</div><div>
<br>)</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1268244400/75c66890a87e3a22fbcde2fed3573563/chelsea_champions_league_scaled.jpg" />
         <pubDate>2021-10-03 04:16:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786708999</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hải Nam &quot; viết về trải nghiệm của em&quot;</title>
         <author>hainam032010</author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786709037</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Khi đi sang Phú Quốc và chơi ở đấy được 2 ngày, bố mẹ em dự định ngày thứ ba sẽ đi lặn biển ngắm san hô. Tất nhiên, em rất háo hức.<br><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;<mark>Em dự định</mark> sang đấy em sẽ ngắm tất cả các sinh vật biển mà em có thể ngắm, <mark>em dự định (lỗi lặp từ)</mark> sẽ xây một lâu đài cát thật hoành tráng và đào thêm vòng tròn bao quan cái lâu đài cát đó, để nước không đánh đổ lâu đài cát mong manh dễ vỡ của em,...<br><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Tuy nhiên, mọi thứ đã không<mark> s</mark>ảy ra. Sáng, khi em háo hức gọi bố mẹ em, thì bố mẹ đã thông báo rằng dịch vụ ngắm san hô đang tạm thời dừng lại. Mặc dù em có một chút tiếc nuối, nhưng ngày đó đã được bù đắp bằng một ngày đi đến sở thú và chơi biển bơi<br><br><strong><mark>Nhận xét của cô:</mark></strong><br>- Con đã làm đúng yêu cầu đề bài cô đưa ra<br>- Tuy nhiên:<br>+ Con nên lưu ý lỗi lặp từ, lỗi diễn đạt cô đã tô vàng để sửa lại cho hợp lí nhé!<br>+ Để bài viết hay hơn, chi tiết hơn, con có thể thêm vào các chi tiết miêu tả cảm xúc, suy nghĩ, tâm trạng (trước khi đi biển, sau khi nghe thông bào dừng hoạt động...), sau đó con chấp nhận điều ấy ra sao? Con có chờ đợi hay hy vọng một buổi đi biển nữa hay không?....<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="https://wolverineair.com/wp-content/uploads/2019/09/lan-ngam-san-ho-phu-quoc-1.jpg" />
         <pubDate>2021-10-03 04:16:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786709037</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tuệ lâm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786709140</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;Hai tuần trước là sinh nhật của mẹ. Em và em trai lên kế hoạch tổ chức sinh nhật cho mẹ thật đặc biệt. Hai chị em sẽ làm một chiếc bánh sinh nhật thạch rau câu tặng mẹ còn bố sẽ đi chợ và nấu cơm. <br>Chiều hôm đó ba bố con em đã đi siêu thị để mua nguyên liệu về làm bánh tặng mẹ. <mark>Sau một hồi lựa chọn các nguyên liệu đã được đưa về nhà (con xem lại cách diễn đạt câu này nhé)</mark>. Em đã làm bánh trong một tiếng đồng hồ và để trong tủ lạnh. Vào buổi tối em lấy bánh ra nhưng chiếc bánh không đông. Vào phút chót ba bố con chúng em đã nghĩ ra cách&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;khác để khắc phục tình huống. Em và em trai đã vẽ một chiếc bánh sinh nhật để tặng mẹ. Bố em đã tặng mẹ một bữa ăn đầm ấm cùng gia đình.<br><br><strong><mark>Nhận xét của cô:</mark></strong><br>- Con đã làm đúng yêu cầu đề bài cô đưa ra<br>- Tuy nhiên, để bài viết chi tiết và hay hơn, con có thể thêm các chi tiết miêu tả:<br>+ Đây có phải lần đầu cả nhà tổ chức sinh nhật cho mẹ? Ba bố con làm thế nào để giấu mẹ và làm mẹ bất ngờ?<br>+ Khi nảy ra ý định làm thạch tặng mẹ, cảm xúc của con ra sao (mong chờ, háo hức...)?<br>+ Khó khăn gì khi thực hiện điều ấy (sợ không đủ tiền mua nguyên liệu, không biết nấu có đúng không...)<br>+ Cảm xúc, suy nghĩ của con khi nhìn thấy chiếc bánh không thành công (thất vọng, buồn, chán nản...)<br>+ Sau trải nghiệm này, con đã rút ra cho mình bài học gì?...<br><br><br><br><br>
</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1288627049/eb12b928eb12902e4bfa21c0e8edf737/0EA40815_DDE0_4618_B680_D970BA499E4C.jpeg" />
         <pubDate>2021-10-03 04:16:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786709140</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lâm Đăng&amp;</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786709376</link>
         <description><![CDATA[<div>Hôm qua con định chuẩn bị đi thi đấu cầu lông với các bạn thì bỗng nhiên một sự việc xảy ra <mark>đó là (con nên tìm một cách diễn đạt khác nhé)</mark> con bị trật khớp tay không thể đi thi đấu giải được nữa. Lúc đó em rất buồn và chỉ có thể ngồi xem các bạn thi đấu và em sợ đội thua vì em là người chơi cầu lông giỏi nhất khối lớp6<br>Em lúc đấy muốn vào sân thi đấu cùng các bạn nhưng thày ngăn cản vì tay đang đau và em nghe thầy giải thích rồi mới hiểu nếu em&nbsp; vào sân <mark>đánh, tay</mark> sẽ có nguy cơ gãy tay . <mark>(Con nên lưu ý ngắt nghỉ khi viết câu văn dài nhé)</mark> <mark>Em rút ra bài học là (đây là văn nói, con thử tìm một cách diễn đạt khác xem sao nhé)</mark>phải khởi động kĩ trước khi thi đấu. Vì không khởi động kĩ nên em mới bị trật khớp tay. Lucd đấy em rất đau <br><br><strong><mark>Nhận xét của cô:</mark></strong><br>- Con đã làm đúng yêu cầu đề bài cô đưa ra.<br>- Tuy nhiên:<br>+ Nếu có thể, con nên viết dưới hình thức bài văn, có đủ các phần (mở, thân, kết) để bài viết rõ ý hơn nhé!<br>+ Bài viết của con sẽ tốt hơn nếu con có thể kể lại chi tiết sự việc diễn ra (từ lúc con khỏi động sai =&gt; bị đau tay....), trong những sự việc ấy, cảm xúc, suy nghĩ, thái độ, hành động của con như thế nào...</div>]]></description>
         <enclosure url="https://media.thethao.vn/image/29.09.2021/ket-qua-cau-long-sudirman-cup-2021-ngay-29-9-xac-dinh-xong-8-cai-ten-di-tiep_1632889917.jpg?v=1632890187" />
         <pubDate>2021-10-03 04:17:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786709376</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngô Anh Kiệt</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786709691</link>
         <description><![CDATA[<div>Vào một buổi chiều khi <mark>em </mark>và <mark>em em (để tránh lặp từ, con có thể tìm cách diễn đạt khác nhé)</mark> học xong thì 2 đứa chúng <mark>em</mark> gồm có bạn <mark>em </mark>và <mark>em (lỗi lặp từ)</mark> đang định rủ nhau đi chơi bóng đá với nhau.Bọn em đã hẹn nhau từ hôm qua,để chơi bóng đá với nhau.Khi học xong em vui lắm,em đã mong ngày này từ lâu rồi.Nhưng khi đang đi ra sân đẻ đá bóng thì bố mẹ em đã báo rằng là em phải đi với bố mẹ em có việc phải làm ngay. <mark>(con nên thêm dấu ngắt nghỉ vào trong câu nhé)</mark>Lúc đó em và bạn em cảm <mark>thây</mark> hơi buồn vì đã hẹn gặp mấy ngày rồi mà cũng không gặp được nhau <mark>đẻ</mark> chơi bóng đá.<mark>Sự thay đổi đó rất bất thình lình</mark>.Em lên xe và đi cùng bố mẹ.Em và bạn lại hẹn gặp nhau vào ngày mai <mark>đẻ</mark> chơi.<mark>Từ đó em rút được ra một bài học đó chính là (con lưu ý không nên dùng văn nói trong bài viết, thay vào đó, con có thể tìm một cách diễn đạt khác uyển chuyển hơn) </mark>phải hỏi trước bố mẹ về lịch trình trước khi đi chơi.<br><br><strong><mark>Nhận xét của cô:</mark></strong><br>- Con đã làm đúng yêu cầu đề bài cô đưa ra<br>- Tuy nhiên:<br>+ Con có thể xem lại những lỗi diễn đạt cô đã tô vàng để sửa lại cho phù hợp nhé!<br>+ Để bài viết hay hơn, chi tiết hơn, con hãy thử thêm vào các cảm xúc, suy nghĩ của bản thân khi diễn ra các sự việc (sắp được đi chơi, khi không được đi chơi...)<br><br>
</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-03 04:17:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786709691</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Giangs</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786709991</link>
         <description><![CDATA[<div>Vào một mùa hè đẹp trời , bố em cho hai anh em đi về quê chơi&nbsp; 5 ngày . Em và anh em&nbsp; rất háo hức . Ngày đầu tiên , em được sang trường đá bóng và đi xe đạp . Tối về em chơi bài với ông bà đến mười giờ mới đi ngủ . Và ngày thứ 2 sự việc bất ngờ đã xảy ra bố tôi đưa hai anh em tôi về vì hôm đấy bố bận . Sau lúc đó , tôi rất buồn vì không được ở nhà ông bà lâu hơn. Đối với em thì đó là sự việc bất ngờ khiến em buồn :((&nbsp; &nbsp; . <mark>Con rút ra bài học là không nên thất hứa và hãy đi theo những quyết định đúng của cuộc đời . (con xem lại cách diễn đạt câu này nhé, lưu ý không sử dụng văn nói trong bài viết, con có thể thay bằng một cách diễn đạt khác khéo léo hơn) (Với bài học này, cô chưa thấy phù hợp với trải nghiệm mà con kể lắm, con có thể tìm thấy một ý nghĩa đơn giản hơn như: dành nhiều thời gian hơn cho ông bà, quan tâm hơn đến ông bà, về thăm ông bà nhiều hơn...)<br><br></mark><strong><mark>Nhận xét của cô:</mark></strong><mark><br></mark>- Con đã làm đúng yêu cầu đề bài cô đưa ra<br>- Tuy nhiên, để bài viết chi tiết hơn, con có thể thêm vào các chi tiết :<br>+ Cảm xúc của hai anh em khi nghe tin sắp được về quê với ông bà (háo hức, mong chờ...)?<br>+ Con chuẩn bị những gì cho chuyến về quê ấy?<br>+ Trên đường về nhà con thích thú ra sao?<br>+ Khi gặp ông bà, con có cảm giác như thế nào?<br>+ Con và ông bà đã cùng nhau làm gì (kể chuyện, đi thăm mọi người ở quê....)<br>+ Khi nghe bố nói sắp phải về nhà, con có cảm xúc gì (hụt hẫng...)? Con có hành động gì không (khóc, níu kéo...)<br>+.......</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1268244276/a69c85674ebbb19a9c072b6f39ad0ca9/image.png" />
         <pubDate>2021-10-03 04:18:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786709991</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hà My</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786710293</link>
         <description><![CDATA[<div>Vào cuối tuần nhà em có chuẩn bị đi câu cá, nhưng vào cuối tuần thì trời bỗng dưng đổ mưa. Lúc đó, em và gia đình rất buồn và cả nhà đã thay đổi quyết định là đi chơi ở trong siêu thị <mark>thì sự thay đổi đó rất tốt</mark> <mark>(con thử tìm cách diễn đạt khác xem sao nhé)</mark> và nhà em đi chơi rất vui vẻ. Từ đó em rút ra một điều là phải xem trước dự báo thời tiết ngày mai.<br><br><strong><mark>Nhận xét của cô:</mark></strong><br>- Con đã làm đúng yêu cầu đề bài cô đưa ra<br>- Tuy nhiên, bài viết của con còn hơi sơ sài, con có thể cân nhắc để cho vào bài các ý sau xem sao nhé:<br>+ Tâm trạng của em khi sắp được đi câu cá (đây có phải lần đầu em đi câu cá hay không)? Đến ngày đi câu, thời tiết thay đổi ra sao, em và cả nhà đã lo lắng như thế nào? Mọi người thay đổi quyết định ra sao? Kể lại chi tiết sự việc đi chơi trong siêu thị? Cảm xúc sau đó (chỉ cần là&nbsp; cùng gia đình thì làm gì cũng vui..) .....</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-03 04:18:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786710293</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Hữu Khoa</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786710426</link>
         <description><![CDATA[<div>Có một ngày bạn <mark>con</mark> muốn <mark>d</mark>ủ các bạn gần sang nhà chơi, bạn ấy còn lên kế hoạch những trò chơi khi sang nhà cậu ấy nữa, không những thế mà còn lập một nhóm zalo riêng và cho tất cả những người cậu ấy mời vào trong cái nhóm<mark> đây</mark>.<mark>(Câu văn này khá dài, con nên tách ra làm các câu nhỏ hơn nhé</mark>) Nhưng nhân tính <mark>ko</mark> bằng trời tính, đến mùng 8 tháng 6 <mark>tôi (con nên thống nhất một đại từ xưng hô nhé)</mark> hỏi bao giờ thì tổ chức và bạn ấy là sau khi thi xong. Tôi tin cậu ấy, tin rằng với tình bạn lâu dài này thì lới hứa sẽ chắc chắn như đinh đóng cột vậy, <mark>sau đó</mark> đến khi thi xong hết học kì&nbsp; II <mark>rồi sau đó</mark> còn thi xong cả <mark>dợt</mark> tuyển trường vào cấp hai rồi lịch cụ thể vẫn chưa <mark>dc</mark> công bố. Mà nó chỉ dừng ở đấy thôi thì còn được mà ông <mark>trới</mark> lại có cái tính đùa dai, ông lấy ra một cái bình chứa thuốc độc ông <mark>s</mark>ịt từ cuối năm 2019 đến bây giờ ông vẫn <mark>s</mark>ịt điên loạn vào nhân gian, làm cho dịch bệnh hoành hành <mark>kinh khủng khiếp</mark> làm cho đến tận bây giờ một người được bạn tôi mời hỏi tháng 10 rồi đấy, lịch như thế nào. Bạn tôi nghẹn ngào nhìn vào những dòng tin nhắn mà mắt rơi lệ <mark>d</mark>ải tán cái nhóm đấy và bọn tôi cũng hiểu cho và không một ai nhắc đến cái bữa tiệc đó <mark>nưã.<br><br></mark><strong><mark>Nhận xét của cô:</mark></strong><mark><br></mark>- Con đã làm đúng yêu cầu đề bài cô đưa ra<br>- Tuy nhiên:<br>+ Con hãy xem lại các lỗi chỉnh tả và lỗi diễn đạt mà cô đã tô vàng để sửa lại cho phù hợp nhé!<br>+ Con có thể thêm vào bài các chi tiết miêu tả cảm xúc, tâm trạng của bản thân (khi sắp được đi chơi, khi dịch bệnh kéo đến, khi lịch đã hẹn bị hủy); Con có cách giải quyết nào hiệu quả hơn không? Khi dịch bệnh đến, con cảm thấy mình bị thay đổi ra sao (thói quen, sinh hoạt...)? Để được gặp và chơi với các bạn sau khi hết dịch, con có những điều gì cần lưu ý (chấp hành tốt quy định phòng chống dịch...)...</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-03 04:18:44 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786710426</guid>
      </item>
      <item>
         <title>ngọc an</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786710873</link>
         <description><![CDATA[<div>Vào một buổi chiều khi em xin bố mẹ em cho em sang Nam Cường chơi. Em rủ chị em và bà đi cùng em với chị thì dùng xe đạp đi còn bà em thì đi bộ. Em với chị đạp quanh vòng Nam Cường. Có lúc thì em với chị lại ngồi nghỉ uống nước xong lại đi chơi thi chạy. Đạp được một lúc thì mẹ em sang bảo bà về để mẹ trông. Thế là mẹ sang bảo em với chị đạp hai đến ba vòng nữa để về ăn cơm. Em với chị đạp cho đến khi mẹ em bảo về. Lúc em đang đi về, bỗng nhiên con chó chạy ra vồ em tưởng em là kẻ trộm. <mark>Em bất ngờ rồi nhảy xuống xe dùng hết sức lực để chạy nhưng khi thấy mẹ em lại nhảy lên xe để đi qua mẹ xong chạy tiếp (con nên dùng thêm dấu ngắt nghỉ trong câu để rõ ý hơn nhé)</mark> Chạy được một lúc thì nó không đuổi nữa. Em mệt quá đành bảo chị đưa em nước uống nhưng chị em lại bảo hết nước rồi. Em mệt quá liền chạy về nhà uống hết chỗ bình nước còn lại. Đấy là lần xui xẻo trong những lần xui xẻo tiếp theo<br><br><strong><mark>Nhận xét của cô:</mark></strong><br>- Con đã làm đúng yêu cầu đề bài cô đưa ra<br>- Tuy nhiên, để bài viết hay hơn, con có thể thêm vào các chi tiết miêu tả cảm xúc, tâm trạng của mình; bài học mà con rút ra sau trải nghiệm ấy là gì?....</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-03 04:19:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786710873</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phan Đức Huy</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786711047</link>
         <description><![CDATA[<div>
<mark>Con</mark> đã có một quyết định rất sai lầm .Đó là câu chuyện đáng nhớ của <mark>em</mark>. <mark>(con nên thống nhất một đại từ xưng hô nhé)</mark><br>Câu <mark>tr</mark>uyện là vào đầu năm nay. <mark>( câu văn này chưa đủ thành phần câu con nhé, đây mới chỉ là trạng ngữ thôi, con nên sửa dụng dấu phẩy thay vì dấu chấm kết thúc câu nhé</mark>)Cô của em đã thông báo cho cả lớp vào sáng mai sẽ có một buổi kiểm tra viết văn.Em rất lo lắng.Khi về nhà em đã ôn những bài văn cô giao.Nhưng em đã không học thuộc một bài văn.Em đã rất tự tin. <mark>Lúc em nghĩ</mark>:"Chắc sáng mai sẽ không có bài em không học".Nhưng em đã sai lầm.Vào sáng mai,cô đã thông báo đề bài.Nhưng bài đó em là bài em không học.Em rất bất ngờ.Lúc đó em không nghĩ ra cái gì để viết.Lúc đẫy em đã lén lấy một cái phao để chép. Khi em đang chép ,<mark>bông</mark> cô đã phát hiện ra là em chép bài.Em cảm thấy rất lo lắng,sợ hãi.Em đã bị cô phạt.Em đã rất hối hận và buồn bã.<br>Sau hôm đó em đã rút ra một bài học <del>.</del><mark><del>Đó là thà làm thừa hơn làm thiếu </del></mark>.Em luôn ghi nhớ bài học đó.<br><br><strong><mark>Nhận xét của cô:</mark></strong><br>- Con đã làm đúng yêu cầu đề bài cô đưa ra<br>- Tuy nhiên:<br>+ Con nên xem lại các lỗi diễn đạt cô tô vàng để sửa lại cho hợp lí nhé!<br>+ Để bài viết hay hơn, con có thể kể chi tiết sự việc lúc con bị cô giáo phát hiện (trước khi giở phao ra chép con có căng thẳng không? có nhìn xung quanh? có bắt gặp ánh mắt của cô?... Cô phát hiện ra con chép phao như thế nào? Cảm giác, suy nghĩ lúc ấy của con ra sao?... Sau đó cô xử lí như thế nào?... Em có hối hận về điều ấy không? Có lo sợ vì bố mẹ sẽ biết? Có xin lỗi cô trực tiếp?.....Bài học con rút ra sau trải nghiệm ấy là gì?....'</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-03 04:19:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786711047</guid>
      </item>
      <item>
         <title>타흥남 (Tạ Hùng Nam)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786711132</link>
         <description><![CDATA[<div>Dưới đây là một trải nghiệm của tôi.<br>Vào kì thi cuối cấp, </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-03 04:19:42 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786711132</guid>
      </item>
      <item>
         <title>(グエン・ザ・ゴック・デュ)Ngọc Duy[祝玉杜]</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786711310</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong một lần <mark>tôi</mark> đi siêu thị với mẹ bất ngờ tôi lại gặp một người bạn cũ mà tôi chơi thân. Lâu lắm rồi <mark>em (con nên thống nhất một địa từ xưng hô nhé)</mark> không được gặp được gặp bạn đấy. <mark>(Con xem lại cách diễn đạt của câu bày và thử tìm một cách diễn đạt khác xem sao nhé)</mark> <mark>Bạn đây</mark> tên là Hoàng, <mark>bạn đây (lỗi lặp từ)</mark> là người bạn thân nhất đối vơi em. Lâu ngày bọn em không được chơi với nhau nhưng bạn <mark>vơi vận</mark> nhận ra nhau <mark>mạc</mark> dù đã xa cách 4 năm. Nhưng niềm vui nào cũng sẽ bị dập tắt. Lúc đó em phải đi về với bố mẹ nên chúng em không thể chơi với nhau lâu được. Lúc đi về em cảm thấy một chút thất vong vì không được chơi với bạn nữa. Khi đi về em vẫn thấy lưu luyến người bạn năm đó đã <mark>cung</mark> chơi thân <mark>vơi</mark> nhau<br><br><strong><mark>Nhận xét của cô:</mark></strong><br>- Con đã làm đúng yêu cầu đề bài cô đưa ra<br>- Tuy nhiên:<br>+ Con có thể xem lại các lỗi diễn đạt và lỗi chính tả mà cô đã tô vàng để sửa lại cho hợp lí nhé!<br>+ Con có thể thêm vào bài viết các chi tiết cảm xúc, suy nghĩ, hành động của bản thân (khi gặp lại bạn)? Kể lại chi tiết cuộc gặp mặt ấy? Khi từ biệt nhau, em có cảm giác ra sao (hụt hẫng, ...)? Bạn và em có trao đổi cách liên lạc để gặp lại nhau không? Em có mong được gặp lại bạn không? Sau trải nghiệm ấy, em có suy nghĩ gì về tình bạn (khi xa nhau)?...<br><br><br><br><br><br><br>
</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-03 04:20:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786711310</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hương Giang</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786711772</link>
         <description><![CDATA[<div>Đây là một trải nghiệm khá đáng sợ mà cũng đang nhớ để tôi không bao giờ thử lại lần hai<mark> là trò chơi tàu lượn siêu tốc (con thử tìm cách diễn đạt khác xem sao nhé)</mark> .Vào kì nghỉ hè, lớp tôi có tổ chức một chuyến dã ngoại. Cả lớp chúng tôi đã rủ nhau chơi trò tàu lượn siêu tốc . Mặc dù khá sợ nhưng tôi vẫn muốn chơi thử cho biết. Sau đó, tôi đã quyết định sẽ không bao giờ chơi lại lần thứ hai, với chiều cao của ray và tốc độ như tên lửa của đoàn tàu, tôi sợ đến mức nhắm chặt mắt và không thể thốt ra được một tiếng nào. Vì tàu chạy quá nhanh rồi lại dừng đột ngột khiến tóc tôi rối bù và đầu bị đập vào ghế. Sau khi xuống tàu, tôi cảm thấy buồn nôn, đầu tóc rối bù lên vì hãi hùng với tốc độ của trò chơi cảm giác mạnh này .Nhưng dù sao đây cũng là một trải nghiệm bất ngờ và khá đáng nhớ đối với tôi.<br><br><strong><mark>Nhận xét của cô:</mark></strong><br>- Con đã làm đúng yêu cầu đề bài cô đưa ra và kể lại được trải nghiệm của bản thân<br>- Tuy nhiên:<br>+ Nếu có thể, con nên viết dưới dạng một bài văn có đủ các phần (mở, thân, kết) để bài viết rõ ý hơn nhé!<br>+ Để bài viết chi tiết hơn, con có thể thêm vào các chi tiết miêu tả không gian ở khu vui vui chơi? Cảm xúc, suy nghĩ, tâm trạng của con khi sắp chơi tàu lượn siêu tốc, khi bắt đầu chơi, trong quá trình chơi và sau khi chơi...</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1388717209/fdeb73179cf90a57f2f67db984727da0/hqdefault__3_.jpg" />
         <pubDate>2021-10-03 04:20:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786711772</guid>
      </item>
      <item>
         <title>[ファン・ドゥック・トリ} dịch Phan Đức Trí đây là chữ của tiếng nhật</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786712650</link>
         <description><![CDATA[<div>con sẽ dự định đi chơi nhưng có 1 sự việc bất ngờ đã xảy ra đó là 1 <mark>tại nạt</mark> giao thông. Em rất sợ hãi và khóc mà lúc đấy em 4 tuổi. Nhưng mẹ em đã bảo em là <mark>ko</mark> phải sợ tại vì <mark>ko</mark> có <mark>j </mark>trên đời phải sợ, em ghi nhớ câu nói của mẹ. Từ lần sau em sẽ <mark>ko</mark> sợ bất cứ điều <mark>j </mark>.<br><br><strong><mark>Nhận xét của cô:</mark></strong><br>- Con đã hiểu được yêu cầu đề bài cô đưa ra. Tuy nhiên, bài viết của con còn hơi sơ sài. Con chú ý là mình đang kể lại trải nghiệm (có sự việc diễn ra, có cảm xúc, thái độ, hành động của bản thân, có bài học rút ra...)<br>- Con hãy chọn một sự việc để làm trung tâm của trải nghiệm và thêm vào đó các chi tiết diễn biến sự việc, cảm xúc, suy nghĩ, thái độ, hành động bản thân? Bài học rút ra sau trải nghiệm ấy?....</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-03 04:21:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786712650</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tuệ Minh</title>
         <author>lav351683</author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786715183</link>
         <description><![CDATA[<div>Năm trước, em đã có một kì thi không tốt đẹp lắm. Hồi đó, em đã đã chơi rất nhiều và chả muốn học. Đó là môn mà em không thích nhưng em cũng không ôn thi để được điểm cao. Em đã chơi suốt, mắc dù bố mẹ em đã nhắc nhở. Còn 2 ngày trước ngày thi, em đã ngồi vào học nhưng em vẫn chỉ loanh quanh và đã đến buổi tối. Còn ngày cuối cùng trước khi thi, em đã ôn nhưng đã không đủ thời gian. Đến ngày thi, do em không ôn nên em đã không biết làm bài và nhận về điểm 3. Em mang bài về và đã rất buồn. Mẹ em đã bào là do em đã quá chủ quan về bài thi. Từ đó em đã cố gắng học hành để không để điểm thấp và không chủ quan về cái gì nữa.<br><br><strong><mark>Nhận xét của cô:</mark></strong><br>- Con đã làm đúng yêu cầu đề bài cô đưa ra<br>- Tuy nhiên, để bài viết chi tiết hơn, con có thể thêm vào các ý miêu tả tâm trạng, cảm xúc, suy nghĩ, hành động.... của bản thân trong sự việc đã diễn ra nhé!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-03 04:25:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1786715183</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hà Phương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1802842838</link>
         <description><![CDATA[<div>Đó là một thước phim chậm, quay mãi trong tâm trí mình. Còn là một trải nghiệm buồn và bất ngờ khiến mình nhớ mãi. Hôm đấy là thứ năm, ngày 27 tháng 12 năm 2020, mọi thứ vẫn diễn ta thật bình thường và yên ắng, những chiếc lá úa vàng vẫn rơi thật chậm và đáp xuống sân trường mình, các lớp học vẫn diễn ra với âm thanh quạt trần quay rè rè và tiếng giảng vang vang vang của cô giáo, xe cộ vẫn thường vang lên một tiếng còi phá mất không gian yên ắng nơi trường học thì bỗng tiếng chuông ra chơi vang lên. Mình một mình đi bộ quanh sân trường thì chạm mặt Hoàng Thư-một người bạn thân cũ của bạn khác lớp mình, mình chào nhỏ rồi định tránh mặt nhưng nhỏ lại hỏi mình một câu hỏi:<br>- Hôm nay là chụp hình tốt nghiệp rồi đó Phương. Bà không định chụp nhóm hở? Tham gia với tui hông?<br>- ừm thì....... chắc là được.<br>Mình trả lời ngập ngừng rồi bỏ đi. Ngay sau đó thì mình lại giật bắn mình khi nghe được một tiếng kêu rồi mình quay lưng lại và thở phào khi đó là một trò hù ma kì quặc của tụi bạn trong đội bóng rổ dành cho mình(mình thuộc đội thể thao nhà trường). Rồi ông Quang lại giở một giọng điệu đầy pha trò và chế giễu hỏi mình:<br>- Ê nè, sắp lên lớp 6 rồi đó......<br>- Bà học trường gì?<br>Cả bọn đồng thanh hỏi lớn.<br>- Tui học theo tuyến thôi.<br>Và như thường lệ mình lại tránh mặt mọi người. Tiếng chuông lại vang lên một lần nữa và mình xếp hàng vào lớp. Khi đã ổn định, giáo viên lớp mình bước vào và dắt cả lớp xuống sân -nơi mà có một khu vườn và thư viện tuyệt đẹp. Ở đó có một chú trông có vẻ hiền hậu, già và cầm một chiếc máy ảnh cũ để chụp hình kỉ niệm cho lớp mình. Chú đưa mỗi đứa một chiếc áo dài và bảo mọi người mặt vào, sau đó chú gọi từng đứa bạn của mình lại và chụp ảnh tốt nghiệp. Do tên mình ở cuối danh sách nên mình phải chờ rất lâu. Một lúc sau, mình cảm thấy mệt mỏi nên đã xin giáo viên để rời hàng và đi rửa mặt. Trong khi đang vào nhà vệ sinh, mình nghe có ai đó đang thì thầm gì về mình, ngóng một hồi lâu thì mình chợt nhận ra đó là hai đứa bạn bàn trên của mình, Bình Yên và Quỳnh Anh. Hai nhỏ cứ thì thầm:<br>- Nè mày, ngồi với con Hà Phương lâu rồi á. Màu thấy nó như nào?<br>- Nó xấu quá mày ạ, nó chẳng biết làm đẹp gì cả. Có hôm tao hỏi bài nó mà nó còn ra vẻ ta đây nữa.<br>- Hèn gì không ai chơi.<br>Mình nghe xong thì cảm thấy buồn và lặng lẽ bước vào, mình tạt một ngụm nước lên mặt rồi đi ra. Dường như hôm đó là một ngày buồn của mình vì mọi thứ lại liên tiếp nối đuôi nhau và cho ra một điều thật buồn bã. Khi mình ra để cùng các bạn trong nhóm chụp ảnh thì..... họ đã chụp xong. Mình cố hỏi là tại sao không chờ mình thì bọn họ trả lời:<br>- tụi tui không nhớ.<br>- ok, không sao<br>Rồi mình bước lên lớp. Khi đang chuẩn bị về chỗ thì một chú(hình như chú ấy là trợ lí của chú thợ chụp ảnh)<br>Chạy lên và bảo với mình rằng mình chưa chụp. Chú lôi mình và cả nhóm xuống và chụp miễn phí cho cả nhóm(lớp mình mà muốn chụp là phải đóng tiền). Chú bảo cứ yên tâm, chú sẽ nói với giáo viên để không thu tiền. Mình cảm thấy thật vui và cảm động khi những người tốt như chú vẫn còn. Mình cùng cả nhóm chụp đủ kiểu và ôm chằm lấy nhau để làm hoà. Sau hôm đó, cả nhóm cũng đã vui vẻ hơn. Cũng từ lúc ấy, mình biết được rằng hãy luôn làm những điều tốt đẹp kể cả khi mọi người quay lưng với bạn. Tôn trọng tình bạn vì nó còn đáng quý hơn cả tình yêu.<br><br><strong><mark>Nhận xét của cô:</mark></strong><br>- Con đã làm đúng yêu cầu đề bài là kể lại trải nghiệm bất ngờ đối với bản thân. Cô rất vui vì con đã đầu tư vào bài viết của mình<br>- Tuy nhiên, con có bài con viết hơi dài khiến cho câu chuyện có phần lan man, thay vào đó, con hãy thử chọn một hoặc hai sự việc chính để kể lại thôi nhé!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-08 15:43:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1802842838</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hương Giang ( sửa bài )</title>
         <author>Nyapansu</author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1803674975</link>
         <description><![CDATA[<div>Đây là một trải nghiệm khá đáng sợ mà cũng đang nhớ để tôi không bao giờ thử lại lần hai nữa đó là trò tàu lượn siêu tốc<br><br>&nbsp;.Vào kì nghỉ hè, lớp tôi có tổ chức một chuyến dã ngoại. Cả lớp chúng tôi đã rủ nhau chơi trò tàu lượn siêu tốc . Mặc dù khá sợ nhưng tôi vẫn muốn chơi thử cho biết. Sau đó, tôi đã quyết định sẽ không bao giờ chơi lại lần thứ hai. Trước khi&nbsp; lên tàu và chơi, tôi nhìn 1 lượt các đường ray của tàu. Tôi chú ý tới những đường tàu xoắn dài, nhìn rất đáng sợ, điều đó khiến tôi run rẩy và bắt đầu cảm thấy sợ, Khi chúng tôi lên tàu với chiều cao của ray và tốc độ như tên lửa của đoàn tàu, tôi sợ đến mức nhắm chặt mắt và không thể thốt ra được một tiếng nào. Vì tàu chạy quá nhanh rồi lại dừng đột ngột khiến tóc tôi rối bù và đầu bị đập vào ghế.<br>&nbsp;Sau khi xuống tàu, tôi cảm thấy buồn nôn, đầu tóc rối bù lên vì hãi hùng với tốc độ của trò chơi cảm giác mạnh này. Những người bạn của tôi&nbsp; thấy tôi như vậy đã chạy ra mua nước cho tôi và trấn án tôi lại.&nbsp;<br><br>Mặc dù lần đầu đi tàu lượn rất ghê sợ .Nhưng dù sao đây cũng là một trải nghiệm bất ngờ và khá đáng nhớ đối với tôi.</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1388717209/eac358bde6b09196b6eeab90ad8e4e70/hqdefault__3_.jpg" />
         <pubDate>2021-10-09 04:41:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1803674975</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngọc An bài sửa :))</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1803979747</link>
         <description><![CDATA[<div>Vào một buổi chiều khi em xin bố mẹ em cho em sang Nam Cường chơi. Em rủ chị em và bà đi cùng em với chị thì dùng xe đạp đi còn bà em thì đi bộ. Em với chị đạp quanh vòng Nam Cường. Có lúc thì em với chị lại ngồi nghỉ uống nước xong lại đi chơi thi chạy. Đạp được một lúc thì mẹ em sang bảo bà về để mẹ trông. Thế là mẹ sang bảo em với chị đạp hai đến ba vòng nữa để về ăn cơm. Em với chị đạp cho đến mẹ em bảo về. Lúc em đang đi về, bỗng nhiên con chó chạy ra vồ em tưởng em là kẻ trộm. Em hốt hoảng khi thấy nó chạy ra. Em liền nhảy xuống xe chạy nhanh đến chỗ mẹ em nhưng lúc đấy mẹ em cũng đi ra vì thấy em với chị đi lâu quá. Em giật mình rồi đưa xe cho mẹ rồi chạy tiếp nhưng lúc đó con chó đã không đuổi nữa. Em mệt quá đành bảo chị đưa em nước uống nhưng chị em lại bảo hết nước rồi. Em liền chạy về nhà uống hết chỗ bình nước còn lại. Từ lúc sau, khi em sang Nam Cường, em mới biết rằng con chó  đó có con nên muốn bảo vệ con mình vì thế  nó mới tưởng em là kẻ trộm.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-09 12:02:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/maihuyencva/cjtifzcx4o5ah1lv/wish/1803979747</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
