<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>LỚP HỌC CÔ GIÀU by Giàu Teresa</title>
      <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37</link>
      <description>Hoạt động thảo luận, thực hành môn Văn</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-08-26 00:29:25 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-08-19 16:01:23 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f970.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>Gia Huy</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1764518608</link>
         <description><![CDATA[<div><br>Ăn quả nhớ kẻ trồng cây"- một câu tục ngữ đầy ngắn gọn mà <del>x</del><mark>s</mark>úc tích, dễ hiểu. Ý câu tục ngữ muốn nói, người được ăn những trái quả thơm ngon thì hãy nhớ đến người đã dày công chăm lo, tưới bón cho cái cây. Để có một trái ngọt, phải trải qua bao quy trình, từ vun trồng, chăm sóc, trải qua năm tháng mới <mark>có</mark> kết quả, người trồng đã phải bỏ nhiều công sức. Cũng từ câu tục ngữ, ông cha ta muốn nhấn mạnh một bài học đối với con cháu đó là, sống ở đời thì phải biết ơn, sống có tình có nghĩa với mọi người.</div><div>Lòng biết ơn luôn tồn tại trong mỗi con người, sống có ân, có tình, có nghĩa. Họ luôn cảm thấy biết ơn, trân trọng đối với những người đã mang điều tốt đẹp cho mình. Họ luôn sống thật tốt, có tấm lòng thủy chung sâu sắc, luôn đối xử tốt với mọi người. Những người con, người cháu luôn cảm ơn công sinh thành, sinh dưỡng của cha mẹ, ông bà. Ông bà, cha mẹ đã nuôi nấng chúng ta, từ khi chúng ta cất tiếng khóc chào đời, đến lúc chập chững biết đi và đến khi trưởng thành... Họ luôn dành tình cảm yêu thương cháy bỏng, luôn lo lắng quan tâm cho ta. Mỗi chúng ta có một cuộc sống ấm no, hạnh phúc như bây giờ, có một sức khỏe tốt, tất cả nhờ vào người thân của mình đã chăm sóc dạy dỗ. Vì vậy, hãy luôn biết ơn, đối xử với họ thật tốt.</div><div>Những thứ chúng ta có và đang sử dụng, đều có mồ hôi công sức của bao người. Những hạt cơm trắng dẻo chúng ta ăn hằng ngày, là <del>bao mồ hôi</del> <mark>bao vất vả </mark>nắng mưa sương gió của những người dân ngày ngày ra đồng chăm bón để cho ra những hạt gạo. Hay giờ ta có thể cười vui vẻ, hạnh phúc bên người thân gia đình, bạn bè bởi chúng ta đang sống trong một đất nước có nền hòa bình, độc lập tự do yên ổn. <del>Mà</del> <mark>Và</mark> để được yên ổn như vậy, bao nhiêu thế hệ cha anh đã phải ngã xuống <del>để</del> bảo vệ độc lập tự do cho con cháu đời sau. Để có "trái thơm quả ngọt", tất cả đều phải trải qua những quá trình dài và tốn nhiều công sức, cho nên chúng ta luôn phải nhớ công ơn những người đã làm ra "trái thơm" ấy cho chúng ta. Dân tộc ta luôn có truyền thống " ăn quả nhớ kẻ trồng cây", "uống nước nhớ nguồn", và luôn được đặt lên hàng đầu. Chúng ta có ngày 10/3 ngày giỗ tổ Hùng Vương, nhớ công ơn của các vua Hùng đã có công dựng nước. Ngày 20/11 là ngày Nhà giáo Việt Nam để tôn vinh, bày tỏ sự tri ân công lao dạy dỗ của thầy cô, hay ngày 27/7 ngày thương binh liệt sĩ, để tưởng nhớ những người anh hùng đã hy sinh vì Tổ quốc.</div><div>Những người sống có lòng biết ơn sẽ là một nhân tố, một hạt giống tốt của cộng đồng xã hội. Khi con người biết quý trọng các thành quả mà người khác tạo ra, họ sẽ biết chia sẻ, đồng cảm hiểu cho nhau hơn. Thật đáng buồn thay cho những con người sống <mark>"ăn cháo đá bát"</mark> <del>vô ơn</del>. Họ là những con người sống vô cảm. Ta hẳn cũng biết đến nhiều vụ việc thương tiếc khi con cái bỏ rơi cha mẹ, không chăm sóc cha mẹ. Những người đó thật đáng lên án, và sau này họ cũng sẽ không có một cuộc sống yên ổn vì lối sống vô ơn, bạc tình, bạc nghĩa.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-24 01:44:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1764518608</guid>
      </item>
      <item>
         <title>LẠC ĐỀ=&gt; EM SẼ LÀM GÌ ĐỂ GIỮ GÌN SỰ TRONG SÁNG CỦA TIẾNG VIỆT?</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1767373910</link>
         <description><![CDATA[<div>Cùng vs sự hội nhập của thế giới ,xã hội luôn đòi hỏi những thay đổi để đáp ứng các nhu câu giao tiếp.Những từ ngữ, cách diễn đạt mới cx đc xuất hiện cùng vs mặt tích cực và tiêu cực.Vậy ta nên tôn trọng và giữ gìn giá trị của Tiếng Việt , cân nhắc trg sử dụng,ko lai tạp tuỳ tiện , sử dụng Tiếng Việt 1 cách lịch sự chuẩn mực.TV là ngôn ngữ quốc gia của cta nên ta phải bảo vệ và gìn giữ nó.Bảo vệ TV làtiếng nói của dân tôc, bảo vệ đất nc</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-25 14:01:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1767373910</guid>
      </item>
      <item>
         <title>LẠC ĐỀ: BÀI HỌC: ĐỪNG ĐỐ KỊ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1767383966</link>
         <description><![CDATA[<div>Điều e tâm đắc nhất <mark>trong văn bản</mark> là tấm lòng cao thượng. Đó là một <del>tấm lòng</del> <mark>tinh thần</mark> biết san sẻ, biết giúp đỡ nhau khi chúng ta gặp hoạn nạn.Lòng đố kỵ gây ra vô vàn hậu quả,làm cho con người trở nên  nhỏ nhen, tầm thường, ích kị, tự hạ thấp giá trị bản thân mình. Phải biết rằng những thành công mà người khác có được đâu phải tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi từ mồ hôi, nước mắt, công sức lao động khó nhọc mà ra. Nếu ta chăm chỉ làm lụng, chịu khó học hành, trau dồi tài năng trí tuệ của bản thân mình thì ắt hẳn một ngày nào đó ta cũng sẽ thành tựu, có được những gì mình mong muốn. Thế nên, không nên đố kị, ghen tị người khác.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-09-25 14:10:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1767383966</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1804118850</link>
         <description><![CDATA[<div>‘‘Ôi sức trẻ, xưa trai Phù Đổng<br>Vươn vai, lớn bổng dậy nghìn cân<br>Cưỡi lưng ngựa sắt bay phun lửa<br>Nhổ tre làng, đuổi giặc ân’’<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; (Tố Hữu)<br>Những câu thơ trên nhắc cho chúng&nbsp; ta nhớ về một vị anh hùng của Việt Nam đó là Phù Đổng Thiên Vương. Nói tới đây em không thể quên được truyện ‘Thánh Gióng’ mà em mới học trong tuần vừa rồi.<br><br>‘‘Thánh Gióng’’ <mark>thuộc</mark> <del>là</del> thể loại truyền thuyết. Đây là thể loại văn học dân gian viết về những nhân vật và sự kiện lịch sử có thật. Trong truyện có những yếu tố hoang đường thể hiện thái độ cửa nhân dân ta về nhân vật và sự kiện đó.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-09 14:06:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1804118850</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kể Lại Truyện Thánh Gióng: CHƯA BIẾT LIÊN KẾT Ý THÀNH CÂU CHUYỆN, CÒN MẮC LỖI SAI. CẦN KỂ THÀNH CÂU CHUYỆN.</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1804126111</link>
         <description><![CDATA[<div>"Ôi sức trẻ ! Ôi trai Phù Đổng<br>Vươn vai , lớn bổng dậy nghìn cân <br>&nbsp; Cưỡi lưng ngựa sắt bay phun lửa <br>Nhổ bụi tre làng , đuổi giặc Ân . "<br>&nbsp;<br>Những&nbsp; câu thơ trên của tác giả<del>i</del> Tố Hữu gợi ta đến hình ảnh của Phù Đổng Thiên Vương , người anh hùng của Việt Nam . Ông là một đề tài hấp dẫn trong thơ ca , văn chương từ xưa&nbsp; đến nay. Nhắc tới đây em không thể quên được truyện "Thánh Gióng" được học trong chương trình lớp Sáu . Đây là một câu chuyện rất hay. <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Sự ra đời của Gióng.&nbsp; (THIẾU PHẦN RA ĐỜI KÌ LẠ) Năm lên ba tuổi vẫn không biết nói, đặt đâu nằm đó , <del>lúc đó. N</del>hà vua kêu sứ giả tìm người cứu nước , ngay lúc đó sứ giả liền đi <del>qua</del> và rao . Gióng cất tiếng nói " Mẹ đi ra kêu sứ giả vào cho con." Cất tiếng đi xin đi đánh giặc . Nói ông dsi về kêu vua cho ta trang phục <mark>sắt</mark> . Được làng góp gạo , cơm cho ăn . Vươn vai trở thành tráng sĩ khi sứ giả tới đưa roi sắt , giáp sắt, ngựa sắt . Xông ra trận đánh giặc . Giữa trận roi sắc <mark>gãy</mark> Gióng chạy, lièn nhổ cụm tre bên đường. Thắng giặc , cưỡi ngựa bay về nhà cúi đầu lại mẹ rồi bay đến trên núi Sóc Sơn tháo áo giáp bay về trời .&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; Khẳng định giá trị câu chuyện : Câu chuyện này vẫn còn ý nghĩa mãi theo thời gian. Thánh Gióng luôn sống mãi trong lòng người dân Việt. Bài học : cho chúng ta hãy tiếp nối truyền thống của dân tọc ta và trở thành người có ích cho cộng đồng xã hội bằng việc học tốt .&nbsp;<br><br>&nbsp;<br>&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-09 14:12:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1804126111</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1807703369</link>
         <description><![CDATA[<div>Truyện kể về nhân vật Thánh Gióng - một nhân vật đặc biệt có sự ra đời kì lạ. Cha mẹ của Gióng đã già nhưng chưa có con, một hôm bà ra đồng thấy một vết chân to bèn ướm thử. Nào ngờ đâu, bà thụ thai và một năm sau bà sanh ra một đứa con trai. Năm lên ba tuổi vẫn không biết nói, biết đi, biết cười. Người mẹ buồn lắm.<br>&nbsp;Năm đó, giặc Ân xâm lược nước ta, vua liền sai sứ giả đi loan tin tìm người tài cứu nước. Sứ giả rao:<br>- Loa, loa, loa, giặc Ân xâm lược nước ta. Vua mời gọi hiền tài cứu nước. Loa, loa, loa.<br>&nbsp;Nghe tiếng sứ giả, Gióng bèn cất tiếng nói với mẹ:<br>- Mẹ ra mời sứ giả vào đây cho con.<br>&nbsp;Người mẹ rất ngạc nhiên, bất ngờ nhưng thấy cậu bé rất nghiêm túc, nên bà bèn chạy ra ngay báo sứ giả. Sứ giả vừa vào Gióng liền nói:<br>- Ông về tâu với vua rèn cho ta một bộ giáp sắt,một cây roi sắt, một con ngựa sắt để ta lên đường phá tan lũ giặt này.<br>&nbsp;Sứ giả nghe xong <mark>vô cùng sửng sốt </mark><del>liền sững</del> sốt, vui mừng vì ông biết đây là nhân tài<mark> kì lạ bèn về thưa với </mark> <del>Sứ giả về tau</del> vua rồi kêu thợ rèn làm gấp những đồ <mark>vật</mark> mà Gióng yêu cầu. &nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Lạ thay từ sau hôm đó Gióng lớn nhanh như thổi. Cơm ăn mấy cũng không no, áo mới may mặc vào thì đứt chỉ. Gia đình cậu vốn nghèo nên dân làng góp gạo, ngô khoai nuôi cậu. Hôm sau giặc đã đến chân núi Trâu, vừa lúc đó sứ giả đem tới những vật mà Gióng yêu cầu.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-11 13:50:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1807703369</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1807799956</link>
         <description><![CDATA[<div>Thấy sứ giả, cậu bé bỗng nhiên vươn vai một cái biến thành tráng sĩ và khoác lên người bộ giáp sắt, đội mũ sắt, trèo lên lưng ngựa, cầm roi sắt, cho ngựa xông thẳng vào quân giặc. Tráng sĩ vung roi sắt đến đâu thì giặc chết đến đó. Ngựa phun lửa khiến giặc cháy tan tành. Đang đánh roi sắt bị gãy. Gióng liền nhổ cụm tre bên lề đường để đánh lui giặc. Đánh đuổi được giặc thì Gióng cưỡi ngựa đến chân núi Sóc Sơn, cởi giáp và bỏ mũ lại, hướng về quê mẹ lạy tạ rồi một mình một ngựa bay về trời. <br><br><mark>Vua nhớ công ơn, phong cho Gióng là Phù Đổng Thiên Vương. Hiện nay vẫn còn nhiều nơi nhớ ơn lập đền thờ ông, đặc biệt là làng Gióng. Tương truyền rằng, ngôi làng bị ảnh hưởng do lửa phun ra từ ngựa, đến nay vẫn còn được gọi là làng Cháy.<br></mark><br><br>Câu chuyện trên tới nay đã qua rất nhiều thế kỷ nhưng nó vẫn còn được lưu truyền và sống mãi trong lòng người dân Việt vì nó gợi ta đến tinh thần đoàn kết, chống giặc ngoại xâm của con người Việt Nam. Thánh Gióng vẫn luôn là người anh hùng thương dân, yêu nước đáng kính trọng. <del>nói cho chúng ta biết sự yêu nước và đoàn kết của dân tộc VN. Thánh Gióng sẽ luôn luôn sống mãi trong lòng của ng dân Việt</del></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-11 14:19:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1807799956</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Kể Lại câu Chuyện cậu bé thông minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1815903274</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;" Ba năm ở với người đần<br>&nbsp;Chẳng bằng một lúc đứng gần người khôn "<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; ( Ca dao)<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Câu ca dao trên nhắn nhủ ta về giá trị khi được <mark>tiếp xúc với</mark><del>đứng gần</del> những người khôn ngoan. Quả thật, những người tài giỏi là những đối tượng để ta học hỏi . Nhắc tới đây, em lại nhớ tới câu chuyện “Em bé thông minh”, thuộc câu chuyện cổ tích của người Việt Nam . <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Câ<mark>u chuyện này thuộc thể loại truyện c</mark><strong><mark>ổ tích. Cổ tích là&nbsp; là những truyện truyền miệng dân gian kể lại những câu chuyện tưởng tượng xoay quanh các nhân vật chức năng thể hiện nhiệm vụ của tác giả dân gian như nhân vật dũng sĩ, người mồ côi, người em út,… Truyện cổ tích gồm ba loại là truyện cổ tích về loài vật, cổ tích thần kỳ và cổ tích thế tục. Truyện “Em bé thông minh” viết về kiểu nhân vật thông minh thuộc thể loại cổ tích thế tục.</mark></strong><strong><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Truyện kể rằng, n</strong>gày xưa , có một ông vua nọ sai một viên quan, đi tìm người tài. Một hôm, <del>nọ </del>viên quan đi qua một cánh đồng , bỗng thấy hai cha con kia đang làm ruộng. <mark>C</mark><del>c</del>ha thì đánh trâu cày, con đập đất. <mark>Ô</mark><del>ô</del>ng bèn dừng ngựa lại hỏi :<br>- Này, lão kia! <mark>T</mark><del>t</del>râu của lão một ngày cày được mấy đường?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Người cha đứng <mark>lặng im</mark> không biết làm gì ! Thì người con mới <mark>tám</mark> <del>8</del> tuổi nói:<br>- Thế xin hỏi ông câu này đã. <mark>N</mark><del>n</del>ếu ông trả <del>chả</del> lời được con ngựa của ông một ngày đi được mấy bước, thì tôi sẽ cho ông biết một ngày con <mark>trâu của tôi</mark> cày được mấy đường. <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Viên quan nghe cậu bé nói <del>phải</del> há hóc mồm sửng sốt. Quan biết nhân tài đây rồi không phải tìm đâu cho mất công . quan hỏi họ tên, làng xã quê quán của hai cha con rồi phi ngựa một mạch về tâu vua. Nghe tin v<mark>ua</mark> mừng lắm nhưng muốn xác thực vua cho thử lại. <mark>V</mark><del>v</del>ua bèn ban cho <mark>làng đó ba thúng gạo</mark> nếp và ba con trâu đực và ra <mark>lệnh làm sao cho ba con trâu ấy</mark> đẻ ra chín con trâu, hẹn năm sau phải nộp đủ, không thì cả làng phải tội. <br>&nbsp; &nbsp; Khi nghe lệnh vua, ai ấy đều lo lắng , không hiểu thế nào . Bao nhiêu cuộc họp làng diễn ra <del>bao nhiêu cách</del> vẫn không nghĩ được <mark>cách</mark> gì . Mọi việc đến tai cậu bé con nhà thợ cày <mark>kia. Cậu nói:</mark><br>- <del>Chả</del> <mark>Chẳng </mark>mấy khi được vua ban , cha cứ thưa với làng thịt hai con trâu và đồ hai thúng gạo nếp để làng ăn một bữa cho <mark>sướng</mark> miệng. <mark>C</mark><del>c</del>òn con trâu và hai thúng gạo nếp để <mark>ta</mark> làm lộ <del>nội</del> phí trẩy kinh lo liệu việc đó. Người cha bảo :&nbsp; <br>-Thịt hai con trâu lo liệu thế nào? <mark>M</mark><del>m</del>ày đừng làm dại mà bay mất đầu. <br>- Cha cứ mặc con lo liệu, thế nào cũng xong&nbsp; mọi việc thôi . <br>Người cha ra nói với làng, làng bắt cha con phải làm giấy cam kết. <mark>S</mark><del>s</del>au đó hai cha con đi đến kinh thành. <del>Hai cha con ngày nào cũng tìm đường vào cung .</del> <mark>Đ</mark><del>đ</del>ến cung con bảo cha cứ đứng ở ngoài đợi con. <mark>N</mark><del>n</del>hân lúc mấy tên lính vô ý, lẻn vào sân rồng khóc ùm lên. Vua sai mấy tên lính điệu em bé vô và phán :&nbsp; <br>- Thằng bé kia, mày có việc gì ? tại sao lại đến đây khóc ? <br>- Tâu vua mẹ con chết sớm cha con không chịu <mark>đẻ </mark><del>để </del>em cho con chơi, cho nên con khóc .<br>Nghe nói, vua và các triều <del>chiều</del> thần bật&nbsp; cười , phán :<br>- Mày muốn có em thì phải kiếm vợ khác cho ba mày, ba mày là giống đực làm <del>mà</del> sao đẻ được . <br>Em bé <mark>bỗng</mark> <del>bông</del> <mark>vui vẻ trả lời </mark><mark><del>t</del></mark><del>ỉnh </del>:<br>- <mark>T</mark><del>t</del>hế sao làng chúng&nbsp; con phải nghe lệnh vua nuôi ba con trâu đực đẻ ra chín con để nộp cho vua? Giống đực <del>mà</del> sao đẻ được .<br>Vua cười, bảo:<br>- Ta thử đấy thôi mà! Chứ làng chúng mày <mark>chưa</mark> <del>đã</del> thịt trâu và gạo nếp mà ăn với nhau à?<br>- Tâu đức vua, làng chúng con biết vua ban cho, nên chúng con đã làm cỗ ăn mừng với nhau rồi. <br>Vua và các triều thần <mark>rất ưng bụng </mark><del>chịu</del> cậu bé thông minh lỗi lạc này. <mark>Vua vẫn còn muốn thử tài bèn nghĩ ra kế khác. </mark><del>Mmột hôm</del> <mark>Hôm</mark> sau hai cha con&nbsp; đang ăn cơm ở&nbsp; <del>thì sứ&nbsp; gia </del>nhà <mark>thì sứ giả</mark> mang một con chim <mark>sẻ</mark> <del>sẽ</del> và&nbsp; <mark>yêu cầu</mark> phải làm ra ba cỗ thức ăn. Em bé nhờ cha <mark>lấy</mark> l<del>ấu</del> cho mình một cây kim đưa cho sứ <mark>giả </mark><del>giã</del>:<br>- Ông cầm lấy mà về nói với đức vua rèn cho ta thành một con dao để <mark>xẻ</mark> <del>xể</del> thịt con chim.<br>Vua nghe nói, thì <mark>vô cùng </mark>phục<mark> tài cậu bé</mark>.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ngay <mark>lập </mark><del>làm</del> tức vua gọi hai cha con vào cung và ban thưởng rất hậu <mark>hĩnh</mark> <del>hỉnh </del>. <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Hồi ấy <del>đó</del> , có <del>một</del> một nước lăm le muốn chiếm bờ cõi nước ta. Họ dò<mark> xem</mark> bên này có nhân tài hay không,&nbsp; họ sai sứ <mark>giả </mark><del>giã</del> nước ngoài mang một cái vỏ ốc&nbsp; vặn rất dài, rỗng hai <mark>đầu</mark>, đố làm <mark>sao</mark> lấy sợi chỉ mảnh xuyên qua đường ruột <mark>con ốc</mark>. sao khi nghe sứ gia nước ngoài&nbsp; trình bày, các viên quan dùng đủ mọi cách cũng không làm được. Vua bèn sai quan đi gọi <del>kêu</del> cậu bé đang chơi sau nhà. En bé nghe nói liền hát rằng:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;"Tang tình tang ! Tính tình tang !<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Bắt con kiến càng buộc chỉ ngang lưng <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Bên thời lấy giấy mà bưng, <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Bên thời bôi mỡ, kiến mừng kiến sang."<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Tang tình tang ...<br>Rồi bảo :<br>&nbsp; &nbsp; - Cứ làm theo cách đó là<mark> xâ</mark>u được ngay !<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Viên quan nghe vậy bèn về tâu vua, vua và các quan nghe mừng như mở cờ trong bụng. Qủa thật con kiến càng đã xâu xuyên qua đường ruột ốc hộ cho nhà vua trước con mắt <del>khán</del> <mark>thán</mark> phục của sứ <mark>giả </mark><del>giã</del> nước láng giềng. Về sau, vua cho xây dinh thự kế cung vua để cậu bé ở cạnh mà hỏi han khi cần.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Câu chuyện này đã được kể từ rất lâu nhưng đến nay vẫn còn ý nghĩa <del>mãi theo thời gian</del>. “Em bé thông minh” luôn sống mãi trong lòng người dân Việt. <del>Bài học: C</del> Từ câu chuyện này, chúng ta hãy rèn luyện cho mình khả năng tư duy, suy nghĩ, vận động để được thông minh như cậu bé.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-14 03:43:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1815903274</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ssccevev</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1820866257</link>
         <description><![CDATA[<div>" Ba năm ở với người đần<br>&nbsp;Chẳng bằng một lúc đứng gần người khôn "<br>&nbsp; &nbsp; ( Ca dao)<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Câu ca dao trên nhắn nhủ ta về giá trị khi được tiếp xúc <del>đứng gần</del> những người khôn ngoan. Quả thật những người tài giỏi là những đối tượng để ta học hỏi và <del>, là đối tượng để chúng ta </del>noi theo . Nhắc tới đây em lại nhớ tới câu chuyện “Em bé thông minh” thuộc câu chuyện cổ tích của người Việt Nam mà em vừa học ở tuần trước . <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Câ<mark>u chuyện này thuộc thể loại truyện c</mark><strong><mark>ổ tích. Cổ tích là&nbsp; là những truyện truyền miệng dân gian kể lại những câu chuyện tưởng tượng xoay quanh các nhân vật chức năng thể hiện nhiệm vụ của tác giả dân gian như nhân vật dũng sĩ, người mồ côi, người em út,… Truyện cổ tích gồm ba loại là truyện cổ tích về loài vật, cổ tích thần kỳ và cổ tích thế tục. Truyện “Em bé thông minh” viết về kiểu nhân vật thông minh thuộc thể loại cổ tích thế tục.</mark></strong><strong><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; </strong><strong><mark>Truyện kể rằng, n</mark></strong><mark>gày xửa ngày xưa</mark>, có một ông vua nọ sai một viên quan <mark>đi </mark><del>để</del> tìm người tài. Một hôm, viên quan đi qua một cánh đồng bỗng thấy hai cha&nbsp; con kia đang làm ruộng. <mark>C</mark><del>c</del>ha thì đánh trâu cày, con đập đất. Ông dừng ngựa hỏi:<br>- Này, lão kia! trâu của lão một ngày cày được mấy đường?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Người cha đứng im không biết làm gì thì người con mới mấy tuổi đầu nói:<br>- Thế xin hỏi ông câu này đã, nếu ông <mark>trả </mark><del>chả</del> lời được, con ngựa của ông một ngày đi được mấy bước thì tôi sẽ cho ông biết một ngày con&nbsp; trâu của tôi cày được mấy đường.<br>&nbsp; &nbsp; Viên quan nghe xong lời cậu bé nói <del>Viên quan</del> liền sửng sốt, <del>. Viên&nbsp; Quan</del> biết nhân tài đây rồi không phải tìm đâu cho mất công. Viên quan hỏi họ tên, làng, quê quán của hai cha con rồi phi ngựa về tâu vua. Vua vừa nghe tin xong mừng lắm nhưng để chắc chắn thì vua vẫn phải hỏi thêm nữa. Vua ban cho dân chúng <mark>của làng ấy</mark> ba thúng gạo nếp và ba con trâu đực <del>đấy để</del> <mark>và yêu cầu làm sao cho</mark> đẻ ra chín con trâu, hẹn năm sau phải nộp đủ, không thì cả làng phải bị tội. Khi nghe lệnh vua, ai ấy đều lo lắng không hiểu thế nào. Bao nhiêu cuộc họp làng, bao nhiêu lời bàn tán nhưng vẫn không nghĩ ra <mark>được</mark> cách gì <del>được gì</del>. Mọi việc đến tai cậu bé con nhà thợ cày cậu nói: <br>- Chả mấy khi được <mark>lộc</mark> vua ban. <mark>C</mark><del>c</del>ha cứ nói với làng, thịt hai con trâu và hai thúng gạo nếp để làng ăn một bữa cho sướng miệng, còn <mark>một</mark> con trâu và một thúng gạo ta sẽ xin làng làm phí tổn cho cha con ta trẩy kinh lo liệu việc đó. Nghe xong, <mark>n</mark>gười cha bảo:<br><br>- Thịt hai con trâu lo liệu thế nào? <mark>M</mark><del>m</del>ày đừng làm dại mà bay mất đầu. Nhưng đứa con cứ <mark>khăng khăng</mark> <del>cứng đầu</del> nói:<br>- Cha cứ mặc con lo liệu, thế nào cũng xong&nbsp; mọi việc thôi . <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Người cha ra nói với làng, nghe xong, cả làng còn ngờ vực. <mark>N</mark><del>n</del>ên bắt hai cha con phải làm giấy cam kết, <del>sao</del> <mark>sau </mark>đó mấy hôm, hai cha con lên đường đi đến kinh thành. Đứa con nói cha ở ngoài đợi, nhân lúc mấy tên lính canh&nbsp; vô ý, lẻn vào <del>sân</del> sảnh lớn khóc um lên. Vua sai mấy tên lính đưa <mark>đứa</mark> bé vô và nói :&nbsp; <br>- Thằng nhóc kia, mày có việc gì <del>??</del>? Mà tại sao lại đến đây khóc <del>???</del>? Thằng bé nói:<br>- Tâu vua, mẹ con chết sớm. <mark>C</mark><del>c</del>ha con lại không chịu đẻ&nbsp; em bé cho con chơi, cho nên con khóc. Nghe nói, vua và các <del>chiều</del> <mark>triều </mark>thần bật&nbsp; cười, nói:<br>- Mày muốn có em thì phải kiếm vợ khác cho ba mày, ba mày là giống đực <mark>làm</mark> <del>mà</del> sao đẻ được . <br>Em bé bỗng cười vui vẻ nói:<br>- Thế sao làng chúng&nbsp; con phải nghe lệnh vua nuôi ba con trâu đực đẻ ra chín con để nộp cho vua ?<del>???</del> Giống đực <del>mà</del> <mark>làm</mark> sao đẻ được.<br>Vua cười, bảo:<br>- Ta thử đấy thôi mà. Chứ làng chúng mày không biết thịt trâu và gạo nếp mà ăn với nhau à? <mark>Đứa b</mark>é nói:<br>- Tâu đức vua, làng chúng con biết vua ban cho nên chúng con đã làm cỗ ăn mừng cùng với nhau rồi. <br>Vua và các triều thần rất ưng cậu bé thông minh lỗi lạc này . Nhưng vẫn còn muốn thử&nbsp; tài thêm một lần nữa. Một hôm, <del>sau</del> hai cha con đang ăn cơm ở <mark>nhà</mark> thì sứ giả mang một con chim sẻ và bắt phải làm ra ba cỗ thức ăn. Em bé nhờ cha lấy cho mình một cây kim đưa cho sứ giả và nói:<br> - Ông cầm lấy mà về nói với đức vua rèn cho ta thành một con dao để xẻ thịt con chim.<br>Vua nghe cậu bé nói từ đó thì phục hẳn. Lập tức ,vua cho gọi hai cha con vào cung và ban thưởng rất hậu hĩnh. <br>Lúc đó có một một nước lăm le, muốn chiếm bờ cõi nước ta, họ dò xem bên này có nhân tài hay không. <mark>H</mark><del>h</del>ọ sai sứ thần nước ngoài mang một cái vỏ ốc vặn khá dài, rỗng hai đầu. <mark>Họ</mark> đố làm sao lấy sợ chỉ mảnh xuyên qua đường ruột ốc. Sau khi nghe sứ thần trình bày, các viên quan c<mark>hỉ biết</mark>&nbsp; <del>dùng hai đôi mắt</del> nhìn nhau, <mark>thử </mark><del>làm</del> đủ mọi cách cũng không làm được. Vua bèn sai Viên quan đi gọi em bé thông minh nọ. Viên <mark>quan</mark> đến thì thấy em đang chơi sau nhà. Nghe sứ giả trình bày việc xâu kim em bé liền hát rằng;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; "Tang tình tang !!! Tính tình tang !!!<br>&nbsp; &nbsp; Bắt con kiến càng buộc chỉ ngang lưng <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Bên thời lấy giấy mà bưng <br>&nbsp; &nbsp; Bên thời bôi mỡ, kiến mừng kiến sang." <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Tang tình tang ......<br>Rồi cậu nói:<br>&nbsp; -&nbsp; Cứ làm theo cách đó là xâu được ngay .<br>Viên quan nghe xong sung sướng bèn chạy về tâu vua, vua và các triều thần nghe xong liền mừng vui thầm trong bụng. Quả nhiên con kiến càng đã xâu xuyên qua đường ruột ốc hộ cho nhà vua trước con mắt khán phục của sứ thần nước láng giềng. Về sau, vua xây một dinh thự kế bên hoàng cung cho em để tiện qua lại hỏi han <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Trí thông minh không đơn giản mà có, điều đó được rút từ hiện thực cuộc sống vô cùng phong phú, qua những kinh nghiệm được tích lũy từ lao động sản xuất của những người lao động nghèo. Truyện “Em bé thông minh” còn mang lại tiếng cười <del>hồn nhiên</del> vui vẻ cho những người đọc.&nbsp; Để được giống <mark>cậu bé</mark> <del>Em bé thông minh, c</del>húng ta hãy rèn luyện cho bản thân&nbsp; mình khả năng tư duy, suy nghĩ, học giỏi để được thông minh giống như cậu bé.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-16 08:12:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1820866257</guid>
      </item>
      <item>
         <title>kể lại chuyện sự tích sọ dừa Bon</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1835778998</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;“Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; (Tục ngữ)<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Câu tục ngữ trên nhắn nhủ ta về giá trị bên trong luôn quan trọng hơn vẻ bên ngoài. Nhắc tới đây, em lại nhớ tới câu chuyện “Sọ Dừa”, thuộc câu chuyện cổ tích của người Việt Nam. Đây là câu chuyện em mới vừa học tuần trước.<br>&nbsp; &nbsp; <mark>&nbsp;"Sọ Dừa" thuộc thể loại cổ tích thần kỳ, nói về kiểu nhân vật bất hạnh mang vẻ ngoại hình xấu xí. Truyện kể rằng, n</mark>gày xưa có đôi vợ chồng đã già nhưng không có con, phải đi ở cho nhà phú ông. Một hôm bà vợ vào rừng hái củi, uống nước trong cái sọ dừa, về nhà thì bà có mang. Ít lâu sau bà sinh ra một đứa bé kì dị, không chân không tay, tròn như một quả dừa. Thấy đứa bé biết nói, bà giữ lại nuôi và đặt luôn tên con là Sọ Dừa.Thương mẹ vất vả, Sọ Dừa nhận chăn đàn bò nhà phú ông thay cho mẹ. Cậu chăn bò rất giỏi, con nào cũng béo tốt. Ba cô con gái nhà phú ông thay nhau đưa cơm cho Sọ Dừa. Hai cô chị kênh kiệu thường hắt hủi Sọ Dừa, chỉ có cô út đối đãi với cậu tử tế.Phát hiện ra vẻ đẹp bên trong cái vẻ kì dị của Sọ Dừa, cô út đem lòng thương yêu.<mark> Bấy giờ, Sọ Dừa cũng đã có tình cảm với cô út. </mark>Sọ Dừa nhờ mẹ đến nhà phú ông hỏi vợ. Phú ông thách cưới thật to nhưng thấy Sọ Dừa mang đủ đồ thách cưới đến, đành phải gả cô út cho chàng đúng như lời hứa. Ngày cưới, Sọ Dừa biến thành một chàng trai trẻ đẹp xứng đôi với cô út, khiến hai cô chị vô cùng ghen tức. <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Nhờ chăm chỉ đèn sách Sọ Dừa thi đỗ trạng nguyên và được nhà vua cử đi sứ nước ngoài. Trước khi đi chàng đưa cho vợ một hòn đá lửa, một con dao và hai quả trứng gà để đề phòng tai hoạ khi ở nhà. Sọ Dừa đi vắng, hai người chị tìm cách hãm hại cô út, đẩy cô xuống biển hòng cướp chồng em. Nhờ có các đồ vật chồng đưa cho, cô út thoát chết và được chồng cứu trên đường đi sứ về. Hai vợ chồng đoàn tụ. Hai cô chị xấu hổ bỏ nhà đi biệt tích.<br>&nbsp; &nbsp; <del>Khẳng định giá trị câu chuyện:</del> Câu chuyện ccor tích "Sọ Dừa" này vẫn còn ý nghĩa mãi theo thời gian. Nó“<del>Sọ Dừa”</del> luôn mang lại giá trị ý nghĩa trong lòng người dân Việt.<mark> Từ câu chuyện, em rút ra được bài học đó là</mark> chúng ta không nên đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài mà hãy trân trọng vẻ đẹp tâm hồn của họ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-22 08:21:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1835778998</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bài Này Của Bon</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1835779702</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-22 08:22:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1835779702</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1839210897</link>
         <description><![CDATA[<div>“ Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; (Tục ngữ)&nbsp; Câu ca dao trên nói về giá trị bên trong luôn tốt hơn vẻ bề ngoài. Nhắc tới đây em không thể quên câu chuyện Sọ Dừa là một câu chuyện cổ tích hay của người dân Việt,đây cũng là bài mà em vừa học ở tuần trước.&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chuyện Sọ Dừa thuộc chuyện cổ tích thần kỳ , là một trong những câu chuyện truyền miệng của dân gian.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Ngày xưa có hai có một cặp vợ chồng đã nhưng chưa có con , phải đi làm thuê cho một phú ông. Một hôm bà lão vô rừng hải củi nhưng khát nước bà tìm không thấy cái ao nào đúng lúc bên cạnh có một cái sọ dừa trong đó có nước , không cần nghĩ ngợi bà liền uống xong về nhà bà có mang. Không bao lâu, ông lão chết bà sinh ra một đứa con không tay không chân nên bà đặt tên là Sọ Dừa. Một hôm bà than phiền nói:<br>&nbsp;-Con nhà người ta mới bảy tám tuổi đã biết chăn trâu còn m chả làm đc cái tích sự gì hết. Sọ Dừa nói:<br>&nbsp;- Vậy mẹ đi nói phú ông cho con đi chăn trâu .<br>&nbsp;Nghe vậy mẹ liền chạy đến nhà phú ông nói hết mọi chuyện nghe xong phú ông phú ông ngần ngại nhưng vẫn cho Sọ Dừa chăn.<br>Sọ Dừa chăn trâu rất chăm,sáng Sọ Dừa đưa trâu ra đồng tối thì đưa trâu về chuồng. Phú ông thấy trâu đầy căng bụng thì ông vui lắm bèn hỏi ba cô con gái đi lấy cơm cho Sọ Dừa hai cô chị liền ghét ,hắt hủi Sọ Dừa chỉ có cô em út chịu mang cơm cho Sọ Dừa. Có hôm cô em út mang cơm cho Sọ Dừa thì cô phát hiện một chàng trai khôi ngô tuấn tú nhưng liền biến mất chỉ còn Sọ Dừa nằm đó từ đó cô đem lòng yêu. Cuối mùa ở, Sọ Dừa liền hối mẹ đến hỏi con gái phú ông để cưới nghe xong mẹ liền sửng sốt nhưng vẫn nghe theo vì thương con. Mẹ đi tới chỗ phú ông để hỏi phú ông liền trả lời:&nbsp;<br>&nbsp;- Hãy chuẩn bị một mâm sính lễ thật hậu hĩnh để hỏi cưới.<br>&nbsp;Mẹ về nói với Sọ Dừa nhưng Sọ Dừa nói sẽ có đủ những thứ đó.<br>&nbsp;Tới ngày Sọ Dừa tới chỗ phú ông, ông ko biết làm gì bèn hỏi ba đứa con gái hai đứa lớn thì bĩu môi chê còn đứa con út thì cúi mặt đồng ý. Phú ông đành nhận phải nhận lễ và gả con gái út cho Sọ Dừa. Ngày cưới nhà Sọ Dừa thật linh đình, lúc rước dâu không ai thấy Sọ Dừa ở đâu bỗng nhiên một chàng trai cùng cô em út từ trong phòng đi ra hai cô chị nhìn vừa tức giận vừa ghen tức. Vợ chồng sống hạnh phúc bên nhau . Không những thế Sọ Dừa rất chịu khó ngày đêm miệt mài đọc sách. Năm đó Sọ Dừa thì đỗ trạng nguyên&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-24 13:12:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1839210897</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1839329675</link>
         <description><![CDATA[<div>Trước khi chia tay, quan trạng đưa vợ một hòn đá lửa, một con dao, hai quả trứng gà và phải luôn mang theo bên mình, cần khi dùng đến.&nbsp;<br>Biết em út lấy được chồng trạng nguyên, hai cô chị càng sinh lòng ghen ghét và sẽ hại em út để thay lên làm vợ quan. Khi quan đi vắng, hai cô chị rủ em út chèo thuyền ra biển, xô em xuống nước. Bị cá kình nuốt vào bụng, cô liền lấy dao đâm chết cá rồi dạt vào đảo. Cô lấy dao khoét bụng cá chui ra, lấy hai hòn đá cạ vào nhau tạo lửa, xẻo thịt cá ăn sống qua ngày, chờ thuyền tới cứu. Hai quả trứng nở ra đôi gà rồi làm bạn với cô trên đảo.<br>Một hôm, có thuyền lướt qua đảo. Gà trống nhìn thấy, gáy to lên làm quan trên thuyền phải vào xem. Vợ chồng gặp nhau mừng tủi, về nhà mở tiệc mời bà con đến nhưng lại giấu vợ không cho ra. Hai cô chị mừng rỡ tưởng được thay làm bà trạng, liền tranh nhau kể cô em rủi ro rồi khóc nức nở, thương tiếc. Quan không nói gì, tiệc xong, quan gọi vợ ra. Hai cô chị xấu hổ, lẻn ra về không ai hay biết và bỏ đi biệt xứ.<br>   Truyện Sọ Dừa đề cao, ca ngợi vẻ đẹp bên trong của con người. Từ đó, truyện nêu một bài học kinh nghiệm khi đánh giá con người: phải xem xét toàn diện, không chỉ dừng lại ở biểu hiện bề ngoài. Đó là ý nghĩa nhân bản, thể hiện đạo lý truyền thống của nhân dân. Chính lòng nhân ái sẽ đem lại hạnh phúc cho con người.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-24 14:21:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1839329675</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>teresagiau</author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1844903914</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/488837182/fc0d22991cf6ab0540c840e1d0bbb626/image.png" />
         <pubDate>2021-10-26 13:16:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1844903914</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>teresagiau</author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1844908256</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/488837182/8b609a653f20aadd83d50225864ec789/image.png" />
         <pubDate>2021-10-26 13:17:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1844908256</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1844930733</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu 1: chuyện cổ tích<br>Câu 2: Nhờ có bà tiên giúp,nên Tích Chu đã cứu được bà và hết lòng yêu thương và chăm sóc bà<br>Câu 3: Vì khát nên bà hoá thành chim bay đi,bà tiên <br>Câu 4:Hàng ngày,buổi trưa là trạng ngữ thời gian<br>Câu 5:Chúng ta hãy kính trọng người già và gia đình <del>và</del> hết lòng yêu thương và chăm sóc nhau</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-26 13:23:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1844930733</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>mytien8385</author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1844962411</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;câu 1 chuyện cổ tích .<br>câu 2 <del>có bà tiên giúp TÍCH Chu nên bà của Tích Chu đã được cứu và hết lòng thương bà.</del><br><mark>Qua việc Tích Chu nghe theo lời bà tiên chỉ dẫn, lên núi lấy nước tiên về cứu bà, câu chuyện nhắn nhủ ta bài học về sự hiếu thảo.</mark><br>câu 3 Khi bà mất vì khát nước quá nên biến thành con chim .<br>câu 4 "Buổi trưa" là trạng ngữ thời gian .&nbsp;<br>câu 5 câu chuyện trên nói cho chúng ta về phải biết thương yêu bà và những người thân trong gia đình . &nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-26 13:32:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1844962411</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>mytien8385</author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1845031275</link>
         <description><![CDATA[<div>"Tốt gỗ hơn tốt nước sơn "<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;" Tục ngữ "<br>Câu tục ngữ trên nhắn nhủ ta về giá trị bên trong luôn quan trọng hơn vẻ bên ngoài. Nhắc tới đây, em lại nhớ tới câu chuyện “Sọ Dừa”, thuộc câu chuyện cổ tích của người Việt Nam.Đây là câu chuyện em mới vừa học tuần trước.<br>Chuyện Sọ dừa thuộc chuyện cổ tích , là một trong những câu chuyện truyền miệng dân gian . <strong><br></strong>Ngày xưa, có hai vợ chồng nghèo đi ở cho một nhà phú ông. Họ hiền lành, chăm chỉ nhưng mãi mà vẫn chưa có con. Một hôm, người vợ đi làm, do khát nước nên khi thấy cái sọ dừa bên gốc cây to đựng nước mưa, bà liền lấy uống. Ít lâu sau, bà có mang và sinh ra một đứa trẻ không có chân tay, mình mẩy cứ tròn lông lốc như một quả dừa. Bà toan bỏ đứa bé đi thì đứa bé xin mẹ đừng bỏ nó.Lớn lên, Sọ Dừa xin mẹ cho đi ở ở nhà phú ông. Thấy Sọ Dừa như vậy, ban đầu phú ông hơi ngần ngại, nhưng sau nghĩ lại thấy nuôi Sọ Dừa không tốn quá nhiều cơm gạo, bèn giữ lại. Ai ngờ đâu, cậu chăn bò rất giỏi. Ngày mùa, khi tôi tớ ra đồng làm hết, phú ông bèn sai ba đứa con gái của mình thay phiên nhau mang cơm cho câu. Hai cô chị tỏ ra hắt hủi Sọ Dừa, chỉ có cô em út là đối xử với cậu vô cùng tử tế.Một hôm, cô em út mang cơm đến cho Sọ Dừa thì đột nhiên nghe thấy tiếng sáo véo von từ một chàng trai khôi ngô, tuấn tú. Cuối cùng, cô phát hiện ra rằng, thì ra đó chính là Sọ Dừa. Đến cuối mùa ở thuê, Sọ Dừa giục mẹ đến hỏi con gái nhà phú ông về làm vợ. Bà mẹ đến hỏi, thấy phú ông thách cưới quá nặng bèn rất lo. Nhưng đến ngày đúng hẹn, trong nhà lại có đầy đủ sính lễ.Sính lễ đem tới, hai cô chị bĩu môi từ chối, chỉ có cô em út bằng lòng. Sau đó, Sọ Dừa cưới cô em út và trong ngày cưới đó, người ta chỉ thấy một chàng trai khôi ngô tuấn tú chứ không phải Sọ Dừa, hai cô chị thấy thế vừa ghen tị vừa tiếc.<br>    Từ đó, Sọ Dừa hạnh phúc bên người vợ và thi đỗ quan trạng nhưng chẳng bao lâu, chàng phải đi sứ. Trước khi đi, chàng đưa cho vợ một hòn đá lửa, một con dao và hai quả trứng nói là để phòng thân. Ghen tị với cô em, hai cô chị bèn rủ em út chèo thuyền rồi đẩy em xuống nước để thay em làm vợ quan trạng. Nhưng nhờ những vật mà người chồng đã trao, cô đã thoát nạn. Một hôm có chiếc thuyền đi qua đảo, ai ngờ đó là người chồng của cô. Hai vợ chồng gặp nhau, mừng mừng tủi tủi. Chàng đưa vợ về nhà và mở tiệc mừng bà con đến chia vui nhưng lại giấu vợ trong nhà không cho ai biết. Hai cô chị thấy thế khấp khởi mừng thầm, kể chuyện cô em xảy ra rủi ro. Quan trạng không nói gì, chỉ gọi vợ ra. Hai cô chị nhìn thấy cô em thì rất xấu hổ, liền bỏ đi biệt xứ.<br>     Khẳng định giá trị câu chuyện: Câu chuyện này vẫn còn ý nghĩa mãi theo thời gian. “Sọ Dừa” luôn mang lại giá trị ý nghĩa trong lòng người dân Việt. Bài học: Chúng ta không nên đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài mà hãy trân trọng vẻ đẹp tâm hồn của họ.</div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-26 13:50:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1845031275</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1845060697</link>
         <description><![CDATA[<div>“ Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; (Tục ngữ)&nbsp; Câu <del>ca dao</del> Câu tục ngữ trên nói về giá trị bên trong luôn tốt hơn vẻ bề ngoài. Nhắc tới đây em không thể quên câu chuyện "Sọ Dừa" là một câu chuyện cổ tích hay của người dân Việt, đây cũng là bài mà em vừa học ở tuần trước.&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Truyện "Sọ Dừa" thuộc chuyện cổ tích thần kỳ , là một trong những câu chuyện truyền miệng của dân gian. <br>&nbsp; &nbsp; <del>N</del>&nbsp; T<mark>ruyện kể rằng, ngày</mark> xưa có hai có một cặp vợ chồng đã già nhưng chưa có con , phải đi làm thuê cho một phú ông. Một hôm bà lão vô rừng hải củi nhưng khát nước bà tìm không thấy cái ao nào, đúng lúc bên cạnh có một cái sọ dừa trong đó có nước , không cần nghĩ, bà liền uống, <del>xong</del> về nhà bà có mang. Không bao lâu, ông lão mất bà sinh ra một đứa con không tay không chân nên bà đặt tên là Sọ Dừa. <mark>Thời gian trôi qua, Sọ Dừa chỉ biết lăn lông lóc, không biết làm gì. </mark>Một hôm bà than phiền nói:<br>&nbsp;-Con nhà người ta mới bảy tám tuổi đã biết chăn trâu còn m chả làm đc cái tích sự gì hết. Sọ Dừa nói:<br>&nbsp;- Vậy mẹ đi nói phú ông cho con đi chăn trâu .<br>&nbsp;Nghe vậy mẹ liền chạy đến nhà phú ông nói hết mọi chuyện, nghe xong phú ông<del> phú ông</del> ngần ngại nhưng vẫn cho Sọ Dừa chăn thử <mark>vì muốn tiết kiệm tiền.</mark><br>Sọ Dừa chăn trâu rất chăm,sáng, Sọ Dừa đưa trâu ra đồng, tối thì đưa trâu về chuồng. Phú ông thấy trâu <del>đầy</del> no căng bụng thì ông vui lắm bèn nói ba cô con gái thay nhau đi đưa <del>lấy</del> cơm cho Sọ Dừa, hai cô chị thì chê bai ,hắt hủi Sọ Dừa chỉ có cô em út chịu mang cơm cho Sọ Dừa. Có hôm, cô em út mang cơm cho cậu <del>Sọ Dừa </del>thì cô phát hiện một chàng trai khôi ngô tuấn tú nhưng biến mất chỉ còn Sọ Dừa nằm đó, từ đấy cô đem lòng yêu. Cuối mùa ở, Sọ Dừa liền hối mẹ đến hỏi con gái phú ông để cưới nghe xong mẹ liền sửng sốt nhưng vẫn nghe theo vì thương con. Mẹ đi tới chỗ phú ông để hỏi phú ông liền trả lời: <br>&nbsp;- Bà hãy chuẩn bị một mâm sính lễ thật hậu hĩnh thì ta mới gả con gái cho.<br>&nbsp;Mẹ về nói với Sọ Dừa nhưng Sọ Dừa nói sẽ có đủ những thứ đó.<br>&nbsp;Tới ngày cưới Sọ Dừa mang sính lễ tới chỗ phú ông, ông ko biết làm gì bèn hỏi ba đứa con gái, hai đứa lớn thì bĩu môi chê còn đứa con út thì cúi mặt đồng ý. Phú ông đành <del>nhận</del> phải nhận lễ và gả con gái út cho Sọ Dừa. Ngày cưới, nhà Sọ Dừa thật linh đình, lúc rước dâu không ai thấy Sọ Dừa ở đâu bỗng nhiên một chàng trai cùng cô em út từ trong phòng đi ra, hai cô chị nhìn vừa tức giận vừa ghen tức. Vợ chồng sống hạnh phúc bên nhau. Không những thế Sọ Dừa rất chịu khó ngày đêm miệt mài đọc sách. Năm đó Sọ Dừa thi đỗ trạng nguyên&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-26 13:57:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1845060697</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1845076080</link>
         <description><![CDATA[<div>Trước khi chia tay, quan trạng đưa vợ một hòn đá đánh lửa, một con dao và hai quả trứng gà và <mark>dặn </mark>phải luôn mang theo bên mình, cần khi dùng đến.&nbsp;<br>Biết em út lấy được chồng trạng nguyên,hai cô chị càng ngày sinh lòng ghen ghét và quyết định sẽ hại em út để thay lên làm vợ Sọ Dừa. Khi Sọ Dừa đi vắng, hai cô chị rủ&nbsp; cô em út chèo thuyền ra biển, rồi xô em xuống nước. Bị con cá kình nuốt vào bụng, em liền lấy dao đâm chết cá rồi sóng đánh&nbsp; dạt vào đảo. Cô lấy dao khoét bụng cá chui ra, lấy hai hòn đá cạ vào nhau tạo lửa, xẻ thịt cá ăn sống qua ngày, chờ thuyền tới cứu cô.&nbsp; Không lâu sau, hai quả trứng nở ra đôi gà rồi làm bạn với cô trên đảo.<br>Một hôm, có thuyền lướt qua đảo. Gà trống nhìn thấy, gáy to lên làm quan trên thuyền phải vào xem. Vợ chồng gặp nhau mừng tủi, về nhà mở tiệc mời bà con đến nhưng lại giấu vợ không cho ra. Hai cô chị mừng rỡ tưởng được thay làm vợ trạng, liền tranh nhau kể ra cô em rủi ro rồi ngồi khóc nức nở,thương tiếc. Sọ Dừa không nói gì,xong tiệc, quan gọi vợ ra. Hai cô chị thấy xấu hổ, liền ra về không ai hay biết và bỏ đi biệt xứ.<br>&nbsp; &nbsp;Truyện Sọ Dừa đề cao, ca ngợi vẻ đẹp bên trong của con người. Từ đó, truyện nêu một bài học kinh nghiệm khi đánh giá con người: phải xem xét toàn diện, không chỉ dừng lại ở biểu hiện bề ngoài. Đó là ý nghĩa nhân bản, thể hiện đạo lý truyền thống của nhân dân. Chính lòng nhân ái sẽ đem lại hạnh phúc cho con người.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-10-26 14:01:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1845076080</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1857611235</link>
         <description><![CDATA[<div>I. Đọc hiểu (5,0 điểm)	<br>Đọc đoạn trích sau:<br>“Hùng Vương thứ mười tám có một người con gái tên là Mị Nương, sắc đẹp tuyệt trần. Mị Nương được vua cha rất mực yêu thương. Nhà vua muốn kén cho nàng một người chồng thật xứng đáng.<br>…<br>Sáng sớm hôm sau, Sơn Tinh đã đem đủ lễ vật đến rước và đưa Mị Nương về núi. Thủy Tinh đến sau, không lấy được vợ, đùng đùng nổi giận, đem quân đuổi theo đòi cướp lại Mị Nương.<br>Thủy Tinh hô mưa, gọi gió, làm thành dông bão đùng đùng rung chuyển đất trời, dâng nước sông lên cuồn cuộn tiến đánh Sơn Tinh. Nước ngập lúa, ngập đồng rồi ngập nhà, ngập cửa. Sơn Tinh không hề nao núng. Thần dùng phép lạ bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi, dựng thành lũy đất, ngăn chặn dòng nước lũ. Nước sông dâng lên bao nhiêu, đồi núi cao lên bấy nhiêu. Hai bên đánh nhau ròng rã mấy tháng trời, cuối cùng Sơn Tinh vẫn vững vàng mà sức Thủy Tinh đã kiệt. Thần nước đành rút quân.<br>Từ đó, oán nặng, thù sâu, hằng năm Thủy Tinh làm mưa gió, bão lụt dâng nước đánh Sơn Tinh. Nhưng năm nào cũng vậy, Thần nước đánh mỏi mệt, chán chê vẫn không thắng nổi Thần núi để cướp Mị Nương, đành rút quân về.”<br>&nbsp;(Trích Sơn Tinh, Thủy Tinh)<br>Đọc đoạn trích trên và thực hiện các yêu cầu sau:&nbsp;<br>Câu 1: (1,0 điểm) Văn bản trên thuộc thể loại truyện gì?&nbsp;<br>Câu 2: ( 1,0 điểm) “Sáng sớm hôm sau, Sơn Tinh đã đem đủ lễ vật đến rước và đưa Mị Nương về núi.”. Câu trên là lời của nhân vật hay là lời của người kể chuyện? Em hãy cho biết văn bản được kể theo ngôi thứ mấy?&nbsp;<br>Câu 3: (1,0 điểm) Tìm và liệt kê các chi tiết kì ảo được nêu ra trong đoạn trích trên?&nbsp;<br>Câu 4: (1,0 điểm) Xác định các từ láy trong câu văn sau và cho biết từ láy đó gợi cho em hình dung gì về sự vật được miêu tả: Thủy Tinh hô mưa, gọi gió, làm thành dông bão đùng đùng rung chuyển đất trời, dâng nước sông lên cuồn cuộn tiến đánh Sơn Tinh.&nbsp;<br>Câu 5: (1,0 điểm) Văn bản trên đã giải thích được hiên tượng gì? Em sẽ làm gì để hạn chế được hiện tượng đó?&nbsp;<br>II. Làm văn (5,0 điểm)&nbsp;<br>Kể lại một truyện cổ tích hoặc truyền thuyết mà em yêu thích.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-01 02:25:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1857611235</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1857657692</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu 1: Truyện Sơn Tinh Thủy Tinh thuộc thể loại Truyền thuyết<br>Câu 2: Đó là lời kể của người kể chuyện và được kể theo ngôi thứ 3<br>Câu 3: Thủy Tinh Hô mưa,gọi gió,làm thành dông bão đùng đùng rung chuyển trời đất,dâng nước sông lên cuồn cuộn đánh Sơn Tinh Sơn Tinh không hề nao núng. Thần dùng phép lạ bốc từng quả đồi dời từng dãy núi để ngăn chặn lũ nước. Nước sông dâng lên bao nhiêu thì thì đồi cao lên bấy nhiêu.<br>Câu 4:&nbsp; Gọi gió,đùng đùng,cuồn cuộn&nbsp;<br>Câu 5: văn bản trên nói về hiện tượng thiên nhiên,chúng ta hãy thường xuyên theo dõi thông tin cảnh báo mưa, lũ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-01 02:45:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1857657692</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1857681440</link>
         <description><![CDATA[<div>" Ba năm ở với người đần<br>&nbsp;Chẳng bằng một lúc đứng gần người khôn "<br>&nbsp; &nbsp; ( Ca dao)<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Câu ca dao trên nhắn nhủ ta về giá trị khi được tiếp xúc đứng gần những người khôn ngoan. Quả thật những người tài giỏi là những đối tượng để ta học hỏi và là đối tượng để chúng ta noi theo . Nhắc tới đây em lại nhớ tới câu chuyện “Em bé thông minh” thuộc những câu chuyện cổ tích của người Việt Nam mà em vừa học ở hai  tuần trước.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Câu chuyện Cậu Bé Thông Minh thuộc thể loại truyện cổ tích. Cổ tích là những truyện truyền miệng dân gian kể lại những câu chuyện tưởng tượng xoay quanh các nhân vật chức năng thể hiện nhiệm vụ của tác giả dân gian như nhân vật dũng sĩ, người mồ côi, người em út,… Truyện cổ tích gồm ba loại là truyện cổ tích về loài vật, cổ tích thần kỳ và cổ tích thế tục. Truyện “Em bé thông minh” viết về kiểu nhân vật thông minh thuộc thể loại cổ tích thế tục.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Truyện kể rằng, ngày xưa, có một ông vua nọ sai một viên quan đi để tìm người tài. Một hôm, viên quan đi qua một cánh đồng bỗng thấy hai cha&nbsp;con kia đang làm ruộng. Cha thì đánh trâu cày, con đập đất. Ông dừng ngựa hỏi:<br>- Này, lão kia! trâu của lão một ngày cày được mấy đường?<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Người cha đứng im không biết làm gì thì người con mới mấy tuổi đầu nói:<br>- Thế xin hỏi ông câu này đã, nếu ông trả chả lời được, con ngựa của ông một ngày đi được mấy bước thì tôi sẽ cho ông biết một ngày con&nbsp; trâu của tôi cày được mấy đường.<br>&nbsp; &nbsp; Viên quan nghe xong lời cậu bé nói Viên quan liền sửng sốt, . Viên&nbsp; Quan biết nhân tài đây rồi không phải tìm đâu cho mất công. Viên quan hỏi họ tên, làng, quê quán của hai cha con rồi phi ngựa về tâu vua. Vua vừa nghe tin xong mừng lắm nhưng để chắc chắn thì vua vẫn phải hỏi thêm nữa. Vua ban cho dân chúng của làng ấy ba thúng gạo nếp và ba con trâu đực đấy để và yêu cầu làm sao cho đẻ ra chín con trâu, hẹn năm sau phải nộp đủ, không thì cả làng phải bị tội. Khi nghe lệnh vua, ai ấy đều lo lắng không hiểu thế nào. Bao nhiêu cuộc họp làng,rất nhiều lời bàn tán nhưng vẫn không nghĩ ra được cách gì được gì. Mọi việc đến tai cậu bé con nhà thợ cày cậu nói:&nbsp;<br>- Chả mấy khi được lộc vua ban. Cha cứ nói với làng, thịt hai con trâu và hai thúng gạo nếp để làng ăn một bữa cho sướng miệng, còn một con trâu và một thúng gạo ta sẽ xin làng làm phí tổn cho cha con ta trẩy kinh lo liệu việc đó. Nghe xong, người cha bảo:<br>- Thịt hai con trâu lo liệu thế nào? Mày đừng làm dại mà bay mất đầu con ạ. Nhưng đứa con cứ khăng khăng cứng đầu nói:<br>- Cha cứ mặc con lo liệu, thế nào cũng xong&nbsp; mọi việc thôi.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;&nbsp;Người cha ra nói với làng, nghe xong, cả làng còn ngờ vực. Nên bắt hai cha con phải làm giấy cam kết, sau đó mấy hôm, hai cha con lên đường đi đến kinh thành. Đứa con nói cha ở ngoài đợi, nhân lúc mấy tên lính canh&nbsp;vô ý, lẻn vào sân sảnh lớn khóc um lên. Vua sai mấy tên lính đưa đứa bé vô và nói : &nbsp;<br>- Thằng nhóc kia, mày có việc gì ? Mà tại sao lại đến đây khóc ?Thằng bé nói:<br>- Tâu vua, mẹ con chết sớm. Cha con lại không chịu đẻ em bé cho con chơi, cho nên con khóc. Nghe nói, vua và các chiều triều thần bật&nbsp; cười, nói:<br>- Mày muốn có em thì phải kiếm vợ khác cho ba mày, ba mày là giống đực làm mà sao đẻ được haha.&nbsp;<br>Em bé bỗng cười vui vẻ nói:<br>- Thế sao làng chúng&nbsp; con phải nghe lệnh vua nuôi ba con trâu đực đẻ ra chín con để nộp cho vua ? Giống đực mà làm sao đẻ được.<br>Vua cười, bảo:<br>- Ta thử đấy thôi mà. Chứ làng chúng mày không biết thịt trâu và gạo nếp mà ăn với nhau à? Đứa bé nói:<br>- Tâu đức vua, làng chúng con biết vua ban cho nên chúng con đã làm cỗ ăn mừng cùng với nhau rồi.&nbsp;<br>Vua và các triều thần rất ưng cậu bé thông minh lỗi lạc này . Nhưng vua vẫn còn muốn thử&nbsp;tài cậu bé thêm một lần nữa. Một hôm, sau hai cha con đang ăn cơm ở nhà thì sứ giả mang một con chim sẻ và bắt phải làm ra ba cỗ thức ăn. Em bé nhờ cha lấy cho mình một cây kim đưa cho sứ giả và nói:<br>&nbsp;- Ông cầm lấy mà về nói với đức vua rèn cho ta thành một con dao để xẻ thịt con chim.<br>Vua nghe cậu bé nói từ đó thì phục hẳn và lập tức,vua cho gọi hai cha con vào cung và ban thưởng rất hậu hĩnh.&nbsp;<br>Lúc đó có một một nước lăm le, muốn chiếm bờ cõi nước ta, họ dò xem bên này có nhân tài hay không. Họ sai sứ thần nước ngoài mang một cái vỏ ốc vặn khá dài, rỗng hai đầu. Họ đố làm sao lấy sợ chỉ mảnh xuyên qua đường ruột ốc. Sau khi nghe sứ thần trình bày, các viên quan chỉ biết&nbsp;dùng hai đôi mắt nhìn nhau, thử làm đủ mọi cách cũng không làm được. Vua bèn sai Viên quan đi gọi em bé thông minh nọ. Viên quan đến thì thấy em đang chơi sau nhà. Nghe sứ giả trình bày việc xâu kim em bé liền hát rằng;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; "Tang tình tang ! Tính tình tang !<br>&nbsp; &nbsp; Bắt con kiến càng buộc chỉ ngang lưng&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Bên thời lấy giấy mà bưng&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; Bên thời bôi mỡ, kiến mừng kiến sang."&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Tang tình tang ...<br>Rồi cậu nói:<br>&nbsp; -&nbsp; Cứ làm theo cách đó là xâu qua được ngay .<br>Viên quan nghe xong sung sướng bèn chạy về tâu vua, vua và các triều thần nghe xong liền mừng vui thầm trong bụng. Quả nhiên con kiến càng đã xâu xuyên qua đường ruột ốc hộ cho nhà vua trước con mắt khán phục của sứ thần nước láng  giềng. Về sau, vua xây một dinh thự kế bên hoàng cung cho em để tiện qua lại hỏi han.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Trí thông minh không đơn giản mà có, điều đó được rút từ hiện thực cuộc sống vô cùng phong phú, qua những kinh nghiệm được tích lũy từ lao động sản xuất của những người lao động nghèo. Truyện “Em bé thông minh” còn mang lại tiếng cười hồn nhiên vui vẻ cho những người đọc.&nbsp; Để được giống cậu bé Em bé thông minh, chúng ta hãy rèn luyện cho bản thân&nbsp; mình khả năng tư duy, suy nghĩ, học giỏi để được thông minh giống như cậu bé.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-01 02:56:55 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1857681440</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>mytien8385</author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1857687072</link>
         <description><![CDATA[<div>câu 1 Truyện cổ tích <mark>ĐÚNG</mark><br>câu 2 Là lời của người kể chuyện. Ngôi thứ <mark>ba</mark> <del>nhất&nbsp; </del><br>câu 3 Thủy tinh hô mưa gọi gió thành dông bảo đùng đùng rung chuyển đất trời. <mark>=&gt; THIẾU</mark><br><mark>"Thủy Tinh hô mưa, gọi gió, làm thành dông bão đùng đùng rung chuyển đất trời, dâng nước sông lên cuồn cuộn tiến đánh Sơn Tinh. Sơn Tinh không hề nao núng. Thần dùng phép lạ bốc từng quả đồi, dời từng dãy núi, dựng thành lũy đất, ngăn chặn dòng nước lũ. Nước sông dâng lên bao nhiêu, đồi núi cao lên bấy nhiêu. Hai bên đánh nhau ròng rã mấy tháng trời</mark><br>câu 4 <del>Gọi mưa ,</del> đùng đùng , cuồn cuộn .&nbsp;<br>câu 5 văn bản trên giải thích về hiện tượng lũ lụt mỗi năm<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-01 02:59:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1857687072</guid>
      </item>
      <item>
         <title>kể lại chuyện sự tích sọ dừa Bon</title>
         <author>mytien8385</author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1857712936</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;“Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; (Tục ngữ)<br><br></div><div>Câu tục ngữ trên nhắn nhủ ta về giá trị bên trong luôn quan trọng hơn vẻ bên ngoài. Nhắc tới đây, em lại nhớ tới câu chuyện “Sọ Dừa”, thuộc câu chuyện cổ tích của người Việt Nam. Đây là câu chuyện em mới vừa học tuần trước.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Ngày xưa có đôi vợ chồng đã già nhưng không có con, phải đi ở cho nhà phú ông. Một hôm bà vợ vào rừng hái củi, uống nước trong cái sọ dừa, về nhà thì bà có mang. Ít lâu sau bà sinh ra một đứa bé kì dị, không chân không tay, tròn như một quả dừa. Thấy đứa bé biết nói, bà giữ lại nuôi và đặt luôn tên con là Sọ Dừa.Thương mẹ vất vả, Sọ Dừa nhận chăn đàn bò nhà phú ông thay cho mẹ. Cậu chăn bò rất giỏi, con nào cũng béo tốt. Ba cô con gái nhà phú ông thay nhau đưa cơm cho Sọ Dừa. Hai cô chị kênh kiệu thường hắt hủi Sọ Dừa, chỉ có cô út đối đãi với cậu tử tế.Phát hiện ra vẻ đẹp bên trong cái vẻ kì dị của Sọ Dừa, cô út đem lòng thương yêu. Sọ Dừa nhờ mẹ đến nhà phú ông hỏi vợ. Phú ông thách cưới thật to nhưng thấy Sọ Dừa mang đủ đồ thách cưới đến, đành phải gả cô út cho chàng đúng như lời hứa. Ngày cưới, Sọ Dừa biến thành một chàng trai trẻ đẹp xứng đôi với cô út, khiến hai cô chị vô cùng ghen tức.Nhờ chăm chỉ đèn sách Sọ Dừa thi đỗ trạng nguyên và được nhà vua cử đi sứ nước ngoài. Trước khi đi chàng đưa cho vợ một hòn đá lửa, một con dao và hai quả trứng gà để đề phòng tai hoạ khi ở nhà.Sọ Dừa đi vắng, hai người chị tìm cách hãm hại cô út, đẩy cô xuống biển hòng cướp chồng em. Nhờ có các đồ vật chồng đưa cho, cô út thoát chết, được chồng cứu trên đường đi sứ về. Hai vợ chồng đoàn tụ. Hai cô chị xấu hổ bỏ nhà đi biệt tích.<br>&nbsp; &nbsp; Khẳng định giá trị câu chuyện: Câu chuyện này vẫn còn ý nghĩa mãi theo thời gian.“Sọ Dừa” luôn mang lại giá trị ý nghĩa trong lòng người dân Việt. Bài học: Chúng ta không nên đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài mà hãy trân trọng vẻ đẹp tâm hồn của họ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-01 03:12:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1857712936</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Helo Bảy: nên tự làm, có ý tưởng của mình: sự việc nấu ăn mừng sinh nhật của mình (Đó là hôm nào? Diễn ra ở đâu? Với ai? Các sự kiện diễn ra thế nào (Trước khi sinh nhật? Diễn biến như thế nào? Kết thúc ra sao? Em có được điều gì? Bài học em rút ra là gì?) =&gt; Kết bài.</title>
         <author>mytien8385</author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1898997023</link>
         <description><![CDATA[<div>“Đi khắp thế gian, không ai tốt bằng mẹ<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha” <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;(Khuyết danh)<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Câu thơ trên ca ngợi công lao của cha mẹ trong cuộc đời mỗi người. Quả thật, cha mẹ luôn giữ vị trí quan trọng trong cuộc sống của chúng ta, với tôi, điều đó càng thêm thấm thía bởi tôi hiểu cha mẹ đã vất vả nuôi tôi. Tôi vẫn nhớ hoài trải nghiệm mừng ngày 8-3 cho mẹ. <del>năm tôi mười tuổi, mẹ tôi chăm tôi bệnh.</del><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Tình cảm gia đình là món quà quý giá mà tạo hóa ban tặng cho con người.&nbsp; Tôi rất trân trọng tình cảm ấy <mark>và những trải nghiệm của gia đình mình.</mark> <mark>Câu chuyện trải nghiệm của tôi xảy ra các</mark>h đây hai tháng trước, nhưng mỗi lần nhớ lại, tôi lại cảm thấy mọi thứ như vừa mới hôm qua <del>xảy ra</del>. Bởi vì đó là lần đầu tiên tôi có một trải nghiệm tuyệt vời như vậy.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Nhân dịp mùng 8 tháng 3, ba, tôi và các em <del>Thu </del>đã quyết định sẽ tặng cho mẹ một món quà đặc biệt.&nbsp; Đó là một bữa tiệc thịnh soạn do chính tay ba bố con tôi chuẩn bị. Tôi đã lên kế hoạch để nhờ cô Hòa ,&nbsp; đồng nghiệp của mẹ giúp đỡ. Cô sẽ rủ mẹ đi mua sắm sau giờ làm để bố con tôi có thời gian chuẩn bị mọi thứ.Buổi chiều hôm đó, sau khi tan học, tôi cố gắng về nhà thật sớm. Bố cũng đã xin công ty cho về sớm. Lúc về đến nhà, tôi thấy trên bàn đã có một bó hoa rất đẹp. Một bó hoa hồng nhung thật đẹp. Loài hoa tượng trưng cho tình yêu. Tôi thầm nghĩ khi nhận được bó hoa này chắc chắn mẹ sẽ rất hạnh phúc.Sau khi dọn cất sách vở, tôi liền vào bếp giúp bố. Tôi phụ trách rửa rau, thái thịt và nấu cơm. Còn việc chế biến món ăn sẽ do đảm nhận. Em Thu phụ trách dọn lau dọn bàn ăn, chuẩn bị bát đũa. Hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua, ba bố con tôi đã hoàn thành những món ăn mà mẹ thích: sườn xào chua ngọt, đậu kho thịt, canh cá chua ngọt… Những món ăn hấp dẫn, đẹp mắt đã được dọn lên bàn. Ở giữa bàn còn là một lọ hoa hồng do chính tay tôi tự cắm. Sau khi làm xong hết mọi công việc, ba bố con tôi đều đồng ý với nhau rằng công việc quả nội trợ quả thật rất vất vả.Đến bảy giờ tối, tôi nhắn tin báo cho cô Hòa mọi việc chuẩn bị đã xong. Khoảng mười lăm phút sau thì mẹ đã về đến nhà. Em Thu được giao nhiệm vụ đón mẹ. Khi mẹ bước vào bếp, bố đã cầm bó hoa hồng tặng mẹ. Lúc đó tôi nhìn thấy khuôn mặt của mẹ rất ngạc nhiên, kế tiếp là nụ cười hạnh phúc. Cả gia đình ngồi vào bàn ăn. Mẹ đã rất ngạc nhiên khi nghe tôi kể về quá trình nấu ăn của ba bố con. Chúng tôi cùng nhau ăn cơm thật vui vẻ, mẹ còn khen các món ăn rất ngon. Buổi tối hôm đó, gia đình tôi ngập tràn tiếng cười hạnh phúc.Đó là lần đầu tiên tôi được trải nghiệm công việc nấu ăn. Nhờ vậy mà tôi nhận ra mẹ đã vất vả như thế nào để nấu cho chúng tôi những bữa cơm ngon. Bởi vậy mà tôi cảm thấy thương và yêu mẹ nhiều hơn.<br>&nbsp; &nbsp; - Thời gian trôi qua nay cũng lâu rồi, nhưng tôi sẽ nhớ mãi kỉ niệm ấy trong thời gian . &nbsp; Hãy trân trọng những gì tạo hóa ban cho ta .&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; “ Công cha như núi Thái Sơn<br>&nbsp;Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra ”&nbsp;<br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-18 08:36:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1898997023</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1903420957</link>
         <description><![CDATA[<div>"Công cha nghĩa mẹ không ai sánh bằng"<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;(Danh ngôn)<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Câu danh ngôn trên đề cao vai trò của ba mẹ trong đời sống của chúng ta. Quả thật, ba mẹ luôn yêu thương, quan tâm ta. Em luôn hiểu được điều đó và trân trọng những trải nghiệm trong gia đình. Với em, có rất nhiều trải nghiệm đáng nhớ và trải nghiệm bên cạnh những người thân là điều đẹp đẽ, đáng quý nhất. Em vẫn nhớ hoài lần tổ chức sinh nhật bất ngờ cho ba tại nhà mới tháng mười một gần đây.<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Gia đình em có bốn thành viên: ba, mẹ, em và chị em. Ba mẹ lúc nào cũng yêu thương và lo lắng, chăm sóc cho em. Nhưng mẹ là người dạy cho em rất nhiều điều bổ ích. Ngày năm tháng mười một là ngày sinh nhật của ba. Em và mẹ lên kế hoạch để tổ chức sinh nhật cho ba. Anh Bảo - người anh họ của em, sẽ phụ trách trang trí nhà cửa, chuẩn bị quà. Còn mẹ sẽ phụ trách chuẩn bị các món ăn. Chiều hôm đó, bác Nghĩa - hàng xóm của gia đình em đã giúp em rủ ba đi uống cà phê để các thành viên còn lại trang trí, chuẩn bị sinh nhật cho ba.&nbsp;<br><br></div><div>Anh Bảo đã dọn dẹp và trang trí nhà cửa. Chị em đã cùng với mẹ nấu một bữa ăn thịnh soạn. Sau đó, mẹ và chị còn đi mua bánh kem cho ba. Mẹ đã chuẩn bị một bàn ăn thật hấp dẫn. Rất nhiều món ăn&nbsp; như sườn xào chua ngọt, thịt bò xào măng, cua rang me…. <del>Tất nhiên mẹ đã hoàn thành một mình.</del> Một bàn ăn hấp dẫn đã được sắp xếp đâu vào đây. Em cảm thấy để nấu được một bữa ăn thịnh soạn thì rất tốn sức lực. Nhờ vậy, em hiểu rằng mẹ đã vất vả như thế nào.<br><br></div><div>Khi ba trở về nhà, ba đã cảm thấy rất bất ngờ khi nhận được "món quà đặc biệt" - một bữa ăn thịnh soạn từ anh Bảo và ba mẹ con em. Gia đình em đã có một bữa ăn vui vẻ, ấm áp. Ăn cơm xong, em cùng với anh Bảo dọn dẹp, rửa bát. Còn chị và mẹ thì âm thầm đốt nến bánh kem, cả nhà cùng quây quần chúc mừng sinh nhật ba. Sau đó, cả nhà cùng ngồi xem đá bóng. Cũng lâu lắm rồi, em mới cảm thấy hạnh phúc như vậy.<br><br></div><div>Đó là lần đầu tiên, em đã có một trải nghiệm thật thú vị là cùng cả nhà tổ chức sinh nhật tại gia cho ba. Em đã nhận ra bài học quý giá từ việc trân trọng kỉ niệm gia đình, nhất là khoảng thời gian sống bên ba mẹ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-20 10:28:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1903420957</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Helo bảy đừng chê nha </title>
         <author>mytien8385</author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1903474639</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-20 12:00:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1903474639</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1908129214</link>
         <description><![CDATA[<div>Cụm danh từ:Thành Phố Hồ Chí Minh<br>Cụm động từ:đang đùa<br>Cụm tính từ: <mark>Nhỏ </mark><mark><del>Nho</del></mark><mark> lại </mark><br>Đặt câu với danh từ: Thành phố HCM rất đẹp.<br>Đặt câu với động từ: Bọn trẻ đang đùa nghịch ở sau nhà.<br>Cụm tính từ: Tôi thấy bạn của tôi đang nhỏ lại vì đang đi xa dần từ phía tôi.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 10:51:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1908129214</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>mytien8385</author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1912822094</link>
         <description><![CDATA[<div>cụm danh từ : nắng gắt <br>cụm danh từ <del>tính từ</del> :&nbsp; <mark>màu</mark> xanh lá &nbsp;<br>cụm tính từ: xanh lá cây<br>cụm động từ : ăn xong&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp;Đặt câu với các từ trên&nbsp;<br>cụm danh từ : ngoài trời nắng gắt<br>cụm tính từ : em rất thích màu xanh lá cây.<br>cụm động từ: em vừa mới ăn xong &nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-25 15:14:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1912822094</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>mytien8385</author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1912829935</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp;" Đi khắp thế&nbsp; gian không ai tốt bằng mẹ <br>Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha "<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;( khuyết danh ) <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Câu thơ trên ca ngợi công lao của cha mẹ trong cuộc sống của chúng ta. <del>&nbsp;Câu thơ trên ca ngợi công lao của cha mẹ trong cuộc đời mỗi người. </del>Quả thật, cha mẹ luôn giữ vị trí quan trọng <mark>trong cuộc đời mỗi người</mark> <del>cuộc sống của chúng ta</del>, với tôi, điều đó càng thêm thấm thía bởi tôi hiểu cha mẹ đã vất vả nuôi tôi. Tôi vẫn nhớ hoài trải nghiệm năm tôi mười tuổi, tôi<mark> bị chó cắn phải vào bệnh viện và được bố mẹ chăm sóc. </mark><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Tình cảm gia đình là món quà quý giá mà tạo hóa ban tặng cho con người. <mark>Tôi rất trân trọng tình cảm ấy. Tôi còn nhớ như in sự kiện năm đó. </mark>&nbsp;Hôm ấy, tôi vừa đi học về . Mấy người bạn cùng xóm chạy ra kêu "Duy mày đi chơi với bọn tao không ?" :<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Thì tôi nói: <br>- Có, tụi bây chờ tao chút. Mấy bạn tôi mới nói:<br>- Ừ, mày lẹ lên .&nbsp; &nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Rồi sau đó, mẹ tôi bảo tôi rằng: "Nằm đó ngủ không đi đâu hết." <br>Tôi nói: "Dạ!"<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Tôi nằm đó đợi mẹ tôi ngủ xong, tôi mới dám lồm cồm bò dậy ra chơi với bạn. Các bạn rủ tôi chơi đuổi bắt. <del>thì em kêu " ok luôn "</del> . Đang mải chạy theo các bạn, tôi không để ý có một con chó đang rình mình. Bất ngờ, nó chạy theo khiến tôi đạp phải chân nó <del>con chó. </del>&nbsp;Nó quay sang cắn tôi chảy máu và cứ táp vào chân tôi. <del>Thì tụi nó</del> Thấy thế, mấy người bạn của tôi không biết làm thế nào, chỉ biết chạy lại nhà tôi <del>em</del> <del>kêu</del> gọi mẹ tôi ra để giải quyết. Và <del>và </del>mẹ bế tôi <del>em</del> <del>vô </del>&nbsp;vào nhà, khử khuẩn, sát trùng vết thương. Sau đó, mẹ tôi điện <mark>thoại</mark> cho ba tôi <mark>lúc này</mark> đang làm ở quận 7 rất xa nhà. Ba phải từ trên giàn giáo leo xuống và chạy về liền để chở tôi đi bệnh viện. <mark>T</mark>ới nơi, ba tôi <del>em</del> là người bế tôi lên <del>xuống</del> xe đi vào <del>vô</del> bệnh viện và khâu vết thương trên chân tôi. Lúc bác sĩ đang khâu, tôi hét lên, tại vì rất đau . Sau khi khâu xong, <del>thì</del> ba tôi đi lấy thuốc, chở tôi về nhà.&nbsp; Cả nhà ai cũng lo cho tôi cả. Hôm đó, mẹ còn nấu món chân giò hầm củ quả để tôi lấy lại sức. Mẹ lúc đó giận tôi nhưng vì thấy tôi còn đau nên chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng: "Lần sau, con cần nghe lời mẹ hơn." Và từ hôm ấy <del>đó về sau</del>, tôi <del>em</del> không dám chạy giỡn gần những nhà có chó dữ và biết nghe lời mẹ hơn. <del>chơi dại mà đi chọc chó nữa và từ bữa đó em</del> . Tôi cũng đã hiểu hơn <del>ra</del> <del>được</del> về tình yêu thương của ba mẹ&nbsp; dành cho tôi <del>em</del>.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Thời gian trôi qua nay cũng lâu rồi, nhưng tôi sẽ nhớ mãi trải nghiệm đó.&nbsp; Đến nay, vết thương bị chó cắn vẫn còn thẹo để nhắc tôi bài học ngày nào. Tôi hiểu mình cần vâng lời ba mẹ hơn, không để ba mẹ buồn lòng:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;" Thương cha xuôi ngựơc giữa dòng<br>&nbsp; Mẹ yêu tất cả gánh gồng nuôi con " (Ca dao)<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-25 15:18:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1912829935</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1915303342</link>
         <description><![CDATA[<div>"Công cha nghĩa mẹ không ai sánh bằng"<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;(Danh ngôn)<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Câu danh ngôn trên đề cao vai trò của ba mẹ trong đời sống của chúng ta. Quả thật, ba mẹ luôn yêu thương, quan tâm ta. Em luôn hiểu được điều đó và trân trọng những trải nghiệm trong gia đình. Với em, có rất nhiều kỉ niệm <del>trải nghiệm</del> đáng nhớ và trải nghiệm bên cạnh những người thân là điều đẹp đẽ, đáng quý nhất. Em vẫn nhớ hoài lần tổ chức sinh nhật bất ngờ cho ba tại nhà <mark>vào </mark><del>mới </del>tháng mười một gần đây.<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Gia đình em có bốn thành viên: ba, mẹ, em và chị em. Ba mẹ lúc nào cũng yêu thương và lo lắng, chăm sóc cho em. Nhưng mẹ là người dạy cho em rất nhiều điều bổ ích. Ngày năm tháng mười một là ngày sinh nhật của ba. Em và mẹ lên kế hoạch để tổ chức sinh nhật cho ba <mark>bất ngờ</mark>. Anh Bảo - người anh họ của em, sẽ phụ trách trang trí nhà cửa, chuẩn bị quà. Còn mẹ sẽ phụ trách chuẩn bị các món ăn. Chiều hôm đó, bác Nghĩa - tổ trưởng tổ bảy đã giúp em rủ ba đi uống cà phê để các thành viên còn lại trang trí, chuẩn bị <mark>buổi tiệc sinh nhật ấy.&nbsp;<br></mark><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; <mark>Thế là mọi người cùng bắt tay vào làm việc.</mark> Anh Bảo <del>đã </del>dọn dẹp và <del>phần</del> trang trí nhà cửa. Chị em đã cùng với mẹ nấu một bữa ăn thịnh soạn. Sau đó, mẹ và chị còn đi mua bánh kem cho ba. Mẹ đã chuẩn bị một bàn ăn thật hấp dẫn. Rất nhiều món như mỳ xào, thịt heo xào măng, xương hầm, cua luộc và cuối cùng là canh chua…. <del>Một bàn</del>&nbsp; <mark>Những món ăn hấp dẫn ấy</mark> đã được sắp xếp vào bàn <del>ăn</del> một cách gọn gàng <del>ràng</del>. Dọn ra xong, em thấy mẹ mặt đầy mồ hôi, lúc đó em <mark>hiểu ra rằng </mark><del>cảm thấy</del> để nấu được một bữa ăn thịnh soạn thì tốn rất nhiều sức lực. <del>Nhờ vậy,</del> Em thấy thương mẹ hơn. <del>hiểu rằng mẹ đã vất vả như thế nào để có thể nấu được những món ngư vậy</del> .<br><br></div><div>Khi ba trở về nhà, ba đã cảm thấy rất bất ngờ <mark>vì </mark><del>khi</del> nhận được "món quà đặc biệt" - một bữa ăn và một chiếc bánh kem trông thật thịnh soạn từ anh Bảo và ba mẹ con em. Gia đình em đã có một bữa ăn vui vẻ, ấm áp. Ăn cơm xong, em cùng với anh Bảo dọn dẹp, rửa bát. Còn chị và mẹ thì âm thầm đốt nến bánh kem, cả nhà cùng quây quần chúc mừng sinh nhật ba. Sau đó, cả nhà cùng ngồi xem đá bóng. Cũng lâu lắm rồi, em mới cảm thấy hạnh phúc như vậy.<br><br></div><div>Đó là lần đầu tiên, em đã có một trải nghiệm thật thú vị là cùng cả nhà tổ chức sinh nhật tại gia cho ba. Em đã nhận ra bài học quý giá từ việc trân trọng kỉ niệm gia đình, nhất là khoảng thời gian sống bên ba mẹ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-27 10:14:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1915303342</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1920326370</link>
         <description><![CDATA[<div>Con ko có biết làm nhà bảy có gì bảy chỉ con<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1403468274/ea0fe153082f8784f90b256e5c2412b9/IMG_1638014317717_1638277705390.jpg" />
         <pubDate>2021-11-30 13:21:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1920326370</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1933545800</link>
         <description><![CDATA[<div>"Học ko chơi đánh rơi tuổi trẻ<br>&nbsp; Chơi ko học bán rẻ tương lại"<br>(Khuyết danh)<br><br>Hai câu trên khuyên ta cần cân bằng giữa việc học và việc giải trí. Hiểu rõ điều này, trường em luôn tổ chức những hoạt động trải nghiệm thú vị nhằm giúp chúng em có tinh thần học tốt hơn. Trong đó, có lần, trường dẫn chúng em đi trải nghiệm tại khu công viên nước Đầm Sen cùng với bạn bè năm lớp Năm. Khung cảnh vui vẻ, náo nhiệt của khu vui chơi làm em nhớ mãi.<br><br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Tuổi học trò hồn nhiên thơ mộng, ai cũng có những kỉ niệm khó quên. Thật sự, trải nghiệm lần đi chơi Đầm Sen để lại cho em nhiều ấn tượng sâu sắc. Em nhớ như in, chuyến đi đó được tổ chức vào tháng Một, sau khi thi xong. Trường thông báo cho chúng em và phụ huynh trước gần hai tháng để lên kế hoạch chu đáo cho chuyến trải nghiệm. Hầu như lớp em, ai cũng vui vẻ, hào hứng mong chờ hoạt động này. Khoảng ba mươi chín trên bốn mươi bạn tham gia, trừ bạn Hà, vì bạn phải về quê ngay dịp ấy. Thời gian trôi nhanh qua, cuối cùng cũng đến ngày đi. Hôm ấy là thứ Sáu. Em dậy từ sớm để chuẩn bị các vật dụng theo yêu cầu của trường. Em đến từ sớm, ngồi đợi lên xe buýt cùng các bạn. Em không ngăn được sự háo hức, ngồi nói chuyện rất vui với các bạn. Đến giờ khởi hành, cô chủ nhiệm dẫn chúng em lên chiếc xe buýt đậu trước trường để đến nơi chúng em mong đợi. Trên xe, cô tổ chức rất nhiều trò chơi. Cả lớp nhao nhao, như mở hội.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Sau hơn ba mươi phút, xe tới trước cổng công viên nước Đầm Sen. Khu vui chơi này rộng lắm, khuôn viên có lẽ lên tới mấy ki- lô- mét vuông. Từ xa nhìn lại khu vui chơi hiện lên rực rỡ sắc màu trong ánh nắng giống như một vương quốc thu nhỏ. Đến gần, em như bị choáng ngợp bởi không khí ở đây. Tiếng cười, tiếng hò hét vang lên rộn ràng. Khu vui chơi có rất nhiều cổng ra vào, mỗi cổng ở một vị trí khác nhau và được trang trí theo nhiều kiểu. Mỗi cánh cổng là một hình dáng màu sắc cách điệu của các nhân vật hoạt hình rất bắt mắt và thu hút. Bên trong mọi người đang tham gia các trò chơi vô cùng vui vẻ, bổ ích. Em hào hứng tới mức nhanh nhẹn đưa ngay vé cho cô soát vé, và đi theo cô chủ nhiệm vào trong. Hiện lên trước mặt em là cả một thế giới trò chơi thú vị. Phía này là bể bơi, phía kia là cầu trượt nước. Vào ngày gần cuối tuần, khu vui chơi đông hơn hẳn. Em thích thú nhìn các trò chơi diễn ra rất vui vẻ mà thấy hào hứng vô cùng. Chỉ muốn chạy ngay xuống bể bơi để hòa mình vào các trò vui. May mà cô chủ nhiệm đã kịp giữ em lại, cô dẫn các bạn đến phòng thay đồ và tắm tráng trước khi đi vào bể. Em nhanh chóng tham gia vào các khu vui chơi dành cho học sinh tiểu học mà trường em đã đặt trước. Ở đây có rất nhiều bạn trong lớp học của em, chúng em vừa nói chuyện và vừa khởi động tay chân, rồi chúng em bắt đầu bơi. Sau đó, chúng em chuyển sang chơi trượt ống nước. Các cầu trượt bằng phao nhiều màu sắc rực rỡ, dòng nước trong mát được làm cho chảy đều giúp cho chúng em chơi vui hơn. Các ống nhựa uốn lượn, mỗi khi em đáp xuống mặt nước trong bể, nước bắn lên không trung rồi rơi lại tạo nên âm thanh rào rào nghe thật vui tai. Sau khi chơi thỏa thích, em cùng các bạn sang phía bể bơi. Điều đặc biệt là ở đây, bể còn có sóng nhân tạo. Chúng em nằm thư giãn trên mặt nước, để cho từng đợt sóng lăn tăn vỗ vào người, cảm giác như có bàn tay ai đang mát xa cho mình vậy. Em nghe thấy tiếng tim mình đập những giai điệu vui tươi, sảng khoái. Bao mệt mỏi, căng thẳng sau một học kỳ vất vả đều tan biến hết. Thay vào đó là sự thoải mái, hứng khởi. Em và các bạn tham gia rất nhiều hoạt động khác nữa, gần trưa chúng em cùng lên bờ, tắm gội và ăn nhẹ trước khi ra về. Khi xe của lớp em đã đi xa khu vui chơi, em vẫn nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Chuyến đi vui chơi trải nghiệm thực tế này tuy ngắn ngủi, chỉ trong hơn một buổi, nhưng em vẫn thấy thật bổ ích. Đây không chỉ là chuyến đi chơi, giảm căng thẳng cho chúng em mà còn giúp chúng em gắn kết hơn qua các hoạt động. Chúng em học được thêm nhiều kiến thức và cách ứng xử khác, chẳng hạn văn hóa xếp hàng khi lấy phao bơi, cách quan tâm các bạn trong lớp khi đến chỗ đông người,...<br><br>Em rất thích trải nghiệm thực tế này ở trường bởi em thấy trường rất tâm lí khi tổ chức cho các bạn trong lớp có hoạt động chung gắn kết nhau. Em mong sau này, trường em học hiện tại sẽ tổ chức thêm nhiều hoạt động trải nghiệm thực tế cho chúng em. <del>khu vui chơi Đầm Sen. Mong rằng trước năm học mới em lại được bố mẹ cho đi chơi ở những chỗ mới, để em có thêm tinh thần hứng khởi cho năm học mới.</del></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-07 13:50:08 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1933545800</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>mytien8385</author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1933728411</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; " Học không chơi đánh rơi tuổi trẻ&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Chơi không học bán rẻ tương lai "<br>&nbsp;Câu thơ trên gợi ta đến tuổi thơ cần gắn liền với việc học và việc chơi, chúng phải được cân bằng . Quả thật, tuổi học trò luôn có những kĩ niệm đẹp khó quên. Tôi cũng vậy, tôi vẫn nhớ hoài trải nghiệm năm nay tui học lớp năm. Tôi cùng các bạn đi chuyến du lịch dưới Củ Chi. Tình cảm bạn bè tuổi học trò là món quà quý giá mà tạo hóa ban tặng cho con người. Tôi rất trân trọng tình cảm ấy. Bởi&nbsp; vậy, mỗi lần trường tổ chức bất cứ hoạt động nào, tôi đều tham gia. Đặc biệt, lần đi du lịch dưới Củ Chi , tôi lúc nào cũng hào hứng như vậy .<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Tôi nhớ như in trải nghiệm là bữa chủ nhật, lớp chúng tôi có mặt đầy đủ, tôi sẵn tiện chụp hình cả lớp. Đó thực là chuyến đi ý nghĩa đối với tôi. Cô thông báo, cho lớp tôi một sợ dây và buộc trên tay để khỏi bị lạc .&nbsp; Lên xe tôi và các bạn rất vui khi xe chạy qua rất nhiều nơi đẹp <br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-07 14:53:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1933728411</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>mytien8385</author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1938214177</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; " Học không chơi đánh rơi tuổi trẻ&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Chơi không học bán rẻ tương lai "<br>&nbsp;Câu thơ trên gợi ta đến tuổi thơ cần gắn liền với việc học và việc chơi, chúng phải được cân bằng . Quả thật, tuổi học trò luôn có những kĩ niệm đẹp khó quên. Tôi cũng vậy, tôi vẫn nhớ hoài trải nghiệm năm nay tui học lớp năm. Tôi cùng các bạn đi chuyến du lịch dưới Củ Chi. Tình cảm bạn bè tuổi học trò là món quà quý giá mà tạo hóa ban tặng cho con người. Tôi rất trân trọng tình cảm ấy. Bởi&nbsp; vậy, mỗi lần trường tổ chức bất cứ hoạt động nào, tôi đều tham gia. Đặc biệt, lần đi du lịch dưới Củ Chi , tôi lúc nào cũng hào hứng như vậy .<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Tôi nhớ như in trải nghiệm là bữa chủ nhật, lớp chúng tôi có mặt đầy đủ, tôi sẵn tiện chụp hình cả lớp. Đó thực là chuyến đi ý nghĩa đối với tôi. Cô thông báo, cho lớp tôi một sợ dây và buộc trên tay để khỏi bị lạc .&nbsp; Lên xe tôi và các bạn rất vui khi xe chạy qua rất nhiều nơi đẹp <br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-09 13:47:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1938214177</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>mytien8385</author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1938215324</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; " Học không chơi đánh rơi tuổi trẻ <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Chơi không học bán rẻ tương lai "<br>(Khuyết danh)<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Hai câu thơ trên gợi ta đến tuổi thơ cần gắn liền với việc học và việc chơi, chúng phải được cân bằng . Quả thật, tuổi học trò luôn có những kỉ niệm đẹp khó quên. Tôi cũng vậy, tôi vẫn nhớ hoài trải nghiệm năm <del>nay</del> tôi học lớp năm. Tôi cùng các bạn đi chuyến du lịch dưới Củ Chi, được biến thành một anh nông dân ở Happy Farm. Đó là chuyến đi thật ý nghĩa.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Tình cảm bạn bè tuổi học trò là món quà quý giá mà tạo hóa ban tặng cho con người. Tôi rất trân trọng tình cảm ấy. Bởi&nbsp; vậy, mỗi lần trường tổ chức bất cứ hoạt động nào, tôi đều tham gia. Đặc biệt, lần đi du lịch dưới Củ Chi , tôi <del>lúc nào</del> <del>cũng</del> vô cùng hào hứng <del>như vậy</del> .<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Tôi nhớ như in trải nghiệm ấy diễn ra vào ngày <del>là bữa</del> chủ nhật cuối tuần. Trước đó một tháng, nhà trường đã thông báo cho phụ huynh về chương trình để đăng kí cho học sinh. Nghe cô chủ nhiệm nói về hoạt động ấy, chúng tôi ai cũng hào hứng. Cả lớp sau đó cùng đăng kí tham gia. Thời gian thấm thoắt trôi qua, cuối cùng ngày chúng tôi mong chờ đã đến. Lớp chúng tôi có mặt đầy đủ ở sân trường vào lúc năm giờ sáng. Tôi sẵn tiện chụp hình cả lớp. Đó thật là chuyến đi ý nghĩa đối với tôi. Trước khi lên xe, cô&nbsp; cho lớp tôi mỗi bạn một sợi dây guy băng buộc trên tay để khỏi bị lạc khi vào khu Happy Farm. Đến giờ khởi hành, chúng tôi lên xe. Tôi và các bạn rất vui khi được ngắm nhiều cảnh đẹp từ trên ô cửa của xe. <del>xe chạy qua rất nhiều nơi đẹp</del>. Được một lát, chúng tôi chìm dần vào giấc ngủ, do buổi sáng, chúng tôi đã dậy sớm quá. Gần tới nơi, cô chủ nhiệm đánh thức chúng tôi và cho chúng tôi chơi trò chơi khởi động nhỏ, làm không khí trở nên đầy năng lượng và vui tươi. <del>ôi và mọi người tới nơi đã ngủ một giấc </del>. <del>Khi tới nơi cô đã đánh thứ tôi dậy ,</del> . <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Đến nơi, chúng tôi xuống xe, có rất nhiều cô chú mặc đồ bà ba tới đón chúng tôi đi thăm quan khu trang trại Happy Farm. Khi đi vào, tôi thấy một cái cổng thật to làm bằng gỗ ghi tên trang trại và những cây lạ cao to che bóng mát. <del>Tôi đi vô trong</del> Qua cổng, đến khu vực chòi nghỉ chân của trường đặt trước, các anh phát cho tôi cùng các bạn mỗi người một bộ đồ bà ba. Khi tôi thay xong thì tôi được anh hướng dẫn viên <del>huyến luyện viên</del> dẫn đi thăm các con <del>động</del> vật như <del>thiên nga</del>, trăn<del>g</del> <del>anaconda </del>, khỉ, vịt, gà, hồ nuôi cá, ... Sau khi thăm các loài động vật xong thì anh dẫn chúng tôi đi tới nơi có những ao nhỏ để bắt cá. Chúng tôi được trải nghiệm các công việc của một người làm nông dân. Đó quả là một điều tuyệt nhất với tôi vì đây là lần đầu tôi được làm những công việc đó. Lớp chúng tôi được chia làm hai đội, thi đua xem đội nào bắt được nhiều cá hơn. Có nhiều bạn sờ thấy con cá trơn tuột thì rất sợ, tôi lại thấy hào hứng. Lớp tôi đã có khoảnh khắc <del>Tôi và các bạn bắt cá rất</del> vui nhộn. Sau khoảng hơn nửa tiếng, <del>những việc bắt và</del> đội tôi đã giành chiến thắng được sáu con cá.&nbsp; Riêng tôi bắt được một con. Bắt cá xong thì chúng tôi đi kéo co nhưng rất tiếc&nbsp; là đội tôi thua vì <del>tại</del> <del>đội tôi</del> <del>đã kiệt sức </del>do <del>vì </del>quá mệt. Chúng tôi còn được tham gia trồng xà lách. Đến trưa, chúng tôi đi tắm, thay quần áo mới. Ai cũng đói meo. Chúng tôi <del>được</del> ăn buffet, rồi nghỉ ngơi một lát, chúng tôi được các cô chú cùng thầy cô dẫn qua khu <del>đi</del> gói bánh chưng và xem các bác nghệ nhân gói bánh <del>giỏi luộc bánh</del>. <del>nấu nó lên</del> Chúng tôi còn được hướng dẫn gói bánh chưng, những chiếc bánh chúng tôi gói xong còn đem luộc chín để chúng tôi mang về làm quà cho ba mẹ. Trong lúc chờ bánh chín, tôi đi&nbsp; thăm quan những kho&nbsp; vũ khí ngày xưa, đi xem người ta trồng nấm và trồng rau cải xanh. <del>Rồi đi bơi ở hồ bơi có độ sâu 1m40</del>. <del>Bơi xong tất cả</del>&nbsp; Các cô chú, anh chị ở trang trại còn chỉ tôi cách pha trà tắc, khi pha xong thì cũng là lúc chúng tôi phải chào tạm biệt mọi người ở khu Happy Farm lên xe về trường. Trên đường về, chúng tôi ai cũng tiếc, sao thời gian trôi qua nhanh. Mặt bạn nào cũng buồn buồn. Chắc có lẽ vì mệt, nên các bạn cùng <del>nào cũng</del> ngủ trên xe. Gần đến nơi, cô chủ nhiệm lại gọi chúng tôi dậy, thu gom rác, phát cho chúng tôi cái bánh có dấu tên của mỗi người mà trước khi lên xe, các cô chú nghệ nhân đã đưa cho cô. Chúng tôi cảm ơn bác tài rồi xuống xe, theo hàng vào trong trường. Tôi đã kể cho ba mẹ nghe về chuyến đi trải nghiệm thú vị khi ba mẹ đến đón tôi. <del>anh chị huyến luyện viên </del>. <br>&nbsp; &nbsp;Tôi rất vui khi được tham gia chuyến trải nghiệm thực tế ở <del>đi chơi khắp nơi </del>Củ Chi, nơi trang trại Happy Farm. Điều khiến tôi vui nhất là các anh chị hướng dẫn viên đã chỉ tôi làm bánh rất tận tình. Nếu có lần thứ hai đến đây thì tôi sẽ đi tìm hiểu nhiều nơi hơn. Tôi cũng đã có trải nghiệm đáng quý <del>cho</del> lưu giữ cho mình về một ngày làm nông dân. Mặc dù trải nghiệm này cũng đã lâu rồi nhưng tôi vẫn nhớ mãi. " Thời gian là vàng ", cho nên, tôi mong mọi người hãy trân trọng từng giây phút ở bên cạnh những người quanh ta, trong đó có bạn bè, thầy cô. <del>người thân yêu của ta</del> .&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-09 13:48:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1938215324</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bin</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1970460070</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi là một đứa trẻ ham chơi nên đã từng gây ra nhiều lỗi lầm. Câu chuyện xảy ra khi tôi còn học lớp 5, nhưng là một trải nghiệm mà bây giờ tôi vẫn còn nhớ mãi.<br><br>Vì là con trai nên tôi rất mê chơi game. Hôm đó là buổi tối thứ năm. Tôi đang ngồi học bài nhưng lại suy nghĩ về trận đấu lúc sáng. Càng nghĩ, tôi càng cảm thấy không phục vì đã thua Bảo - cậu bạn cùng lớp mới chơi game chưa được bao lâu nhưng đã đánh thắng mình. Bởi vậy, tôi quyết tâm phải luyện tập thêm để phục thù. Nghĩ vậy, tôi liền thu dọn sách vở rồi xuống nhà. Thấy mẹ đang ở trong bếp, tôi nói với mẹ:<br>- Mẹ ơi, con có bài tập khó quá không làm được. Con mang sang nhà Bảo nhờ bạn giải giúp nhé?<br><br>Mẹ đồng ý và dặn tôi về sớm vì bố sắp đi làm về. Tôi chỉ vâng dạ cho có rồi nhảy lên xe đạp đi luôn. Nhưng tôi không sang nhà Tuấn mà đến quán Net gần trường. Ngồi vào bàn, tôi cảm thấy vui vẻ lạ lùng, mải chơi đến quên cả thời gian. Bỗng có một bàn tay đập vào vai tôi:<br><br>- Muộn quá rồi, về cho bác còn đóng cửa!<br><br>Bác chủ nhà nhắc nhở rồi chỉ tay lên đồng hồ. Mười một giờ ba mươi phút. Tôi nhanh chóng trả tiền cho bác chủ quán rồi dắt xe ra về. Vừa đạp xe, tôi vừa nghĩ sẽ giải thích cho bố mẹ như thế nào. Chắc chắn bố mẹ sẽ rất tức giận. Bỗng nhiên tôi nghe thấy tiếng xe máy quen thuộc đang tới gần, một giọng nói nghiêm Khắc vang lên:<br><br>- Khoa, con đã đi đâu mà giờ mới về nhà?<br><br>Hai đầu gối run rẩy, tôi đứng như trời trồng, miệng lắp bắp:<br><br>- Bố… bố… đi tìm con ạ?<br><br>- Đúng vậy! Mẹ nói là con đến nhà Bảo nhờ bạn giảng bài, nhưng bố sang nhà bạn thì không thấy con ở đó nên đã đi tìm.<br><br>- Con… con…<br><br>- Thôi, muộn rồi, mau về nhà đi con!<br><br>Tôi đi bên cạnh bố mà lòng cảm thấy thật có lỗi. Khi bước vào nhà, tôi thấy mẹ vẫn đang ngồi chờ ở phòng khách. Tôi chỉ biết im lặng chờ đợi những câu mắng của bố. Nhưng không, tôi chỉ nghe thấy mẹ hỏi:<br><br>- Khoa, con đi đâu mà giờ này mới về? Đã ăn cơm chưa?<br><br>Khi nghe mẹ nói vậy, tôi bật khóc. Tôi liền xin lỗi bố mẹ, rồi thành thật kể lại mọi chuyện. Bố liền nói với tôi:<br><br>- Tuổi trẻ thường hiếu thắng, thích hơn thua với bạn bè. Đó không phải là điều gì sai trái. Nhưng việc con nói dối mẹ để đi chơi là điều không đúng. Việc chơi game, bố mẹ không phản đối nhưng nếu con chơi quá nhiều sẽ không tốt cho sức khỏe, hay việc học tập. Bố mong con ý thức được điều đó.<br><br>Tôi nhìn bố, ánh mắt nghiêm khắc của bố nhìn tôi. Tôi đã nhận ra sai làm của mình. Tôi liền hứa với bố mẹ sẽ không tái phạm cũng như cố gắng học hành chăm chỉ hơn. Cũng nhờ có trải nghiệm này, mà tôi nhận ra tình yêu thương lớn lao mà bố mẹ dành cho mình.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-02 04:56:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1970460070</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bin làm bài trải nghiệm Tình thầy cô</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1970464387</link>
         <description><![CDATA[<div>Mỗi người đều có những trải nghiệm đem đến cho bản thân nhiều bài học ý nghĩa. Tôi cũng đã có một trải nghiệm đáng nhớ về tiết kiểm tra đầu tiên với cô nghiêm khắc nhất trường.<br><br></div><div>Đó là tiết học kiểm tra của môn Tiếng Việt - một môn học khó ở trường Tiểu học. Cô giáo đã cho chúng tôi đề bài để chuẩn bị trước: Cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước chân vào trường Tiểu học. Các bạn trong lớp đều tranh thủ ngồi xem lại tài liệu của cô đưa để có thể đưa ra một kết quả tốt nhất. Tuy vậy, các bạn trong lớp cũng không tránh khỏi sự căng thẳng hiện rõ lên trên từng khuôn mặt của các bạn học sinh. Tiếng trống báo hiệu vào lớp vang lên, khoảng tầm 5 phút sau thì cô Phượng - cô giáo dạy môn Tiếng Việt của lớp tôi đã bước vào, viết lên bảng đề văn. Đúng là một trong bốn đề mà cô đã yêu cầu chúng tôi ôn tập. Cô nói:<br>- Các em đã chuẩn bị xong chưa? Chúng ta bắt đầu tính giờ làm bài nhé.<br><br></div><div>Sau đó, cô giáo yêu cầu chúng tôi cất toàn bộ tài liệu và phát giấy kiểm tra . Thời gian làm bài kiểm tra của chúng tôi là sáu mươi phút. Cô giáo yêu cầu cả lớp trật tự, bắt đầu tính giờ làm bài. Không gian trong lớp học trở nên yên tĩnh lạ thường. Đa phần các bạn đều nghiêm túc làm bài. Tuy là đề mà cô giáo đã cho ôn tập nhưng vẫn có một số bạn cứ ngồi loay hoay mãi. Còn riêng tôi, do đã chuẩn bị cẩn thận nên tôi có thể nhanh chóng bắt đầu viết bài của mình. Hai phần ba thời gian trôi qua, các bạn trong lớp đều đang cặm cụi viết bài. Cô giáo ngồi phía trên bàn giáo viên vẫn chăm chú quan sát cả lớp. Không một tiếng động lạ.<br><br></div><div>Bốn mươi phút viết trôi qua thật nhanh, chỉ còn lại khoảng hai mươi phút cuối. Bổng nhiên tôi làm rơi cây viết,cô vừa nghe tiếng thì đi xuống chỗ tôi liền. Lúc đó cô hỏi tôi:<br>Em copy bài à.Tôi trả lời:<br>Dạ ko.Cô:<br>Vậy con làm bài tiếp đi.&nbsp;<br>Lúc đó tim tôi đập thình thịch nhưng tôi nhanh chóng lấy lại tinh thần và làm bài tiếp.Khoảng mười lăm phút cuối giờ, tôi nhanh chóng viết nốt những ý chính quan trọng trong bài viết của mình. Tiếng xôn xao bắt đầu nổi lên. Nhiều bạn đã đứng lên nộp bài. Cô Phượng yêu cầu các bạn đã nộp bài nhanh chóng ổn định lại trật tự để không làm ảnh hưởng đến những bạn vẫn còn đang làm bài. Tiếng trống báo hiệu đã hết tiết vang lên. Bạn lớp trưởng được cô yêu cầu đi thu lại bài của toàn bộ các bạn trong lớp. Sau khi kiểm tra số lượng bài viết đã đầy đủ, cô cũng cho cả lớp nghỉ.<br><br></div><div>Đó là tiết kiểm tra đầu tiên của tôi với cô nghiêm khắc nhất trường. Sau khi kiểm tra, tôi cảm thấy rất sợ cô.Và bản thân cũng rút ra được những kinh nghiệm trong phòng thi.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-02 05:10:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1970464387</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bài trải nghiệm Tình thầy cô và học sinh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1970610765</link>
         <description><![CDATA[<div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-02 11:00:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1970610765</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bài trải nghiệm học trò và thầy cô </title>
         <author>mytien8385</author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1970611009</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;  “Muốn sang thì bắc cầu kiều<br><br></div><div>&nbsp;Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy”&nbsp;<br><br></div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; (Ca dao)<br>&nbsp; Câu ca dao trên gợi ta đến tình thầy trò, đó là nếu muốn con mình học giỏi thì phải biết kính trọng và thương mến thầy cô. Từ đó, câu ca dao đề cao mối quan hệ giữa học sinh và thầy giáo. Nhắc tới đây, tôi lại nhớ đến trải nghiệm ngày chia tay năm lớp Năm với thầy cô, bạn bè. Đó là một kỉ niệm không bao giờ quên.<br>&nbsp; &nbsp;Tình cảm thầy trò là món quà quý giá mà tạo hóa ban tặng cho con người. Tôi rất trân trọng tình cảm ấy.Và trải nghiệm của tôi năm lớp Năm khi rời xa trường tiểu học Bình Hưng Hòa B&nbsp; cũng liên quan đến tình cảm tươi đẹp này.&nbsp;<br>Tôi còn nhớ như in&nbsp; sự việc năm đó. Nó đã xảy ra cách đây gần một năm mà mọi thứ rất rõ ràng trong trí nhớ của tôi .&nbsp; Đó là hôm thứ bảy cũng là bữa cuối bữa cuối cùng trong năm học của tôi . Bữa tạm biệt trường ,&nbsp; diễn ra ở tại trường , rất vui như lại buồn vì rời xa trường và các bạn . Những ngày tháng cuối của tiểu học khiến lòng tôi dâng lên cảm giác buồn buồn khó tả , bởi tôi biết tôi và thầy cô, bạn bè sắp phải xa nhau. Sáng hôm tổng kết năm học ở trường, sau khi tham dự lễ tổng kết của toàn trường và của riêng lớp, cô&nbsp; chủ nhiệm đã thông báo một tin bất ngờ. Đó là thầy sẽ tổ chức cho lớp chúng tôi một bữa tiệc chia tay, vừa để chào tạm biệt nhau, vừa để chúng tôi vui đùa dùng bữa sau thời gian học tập vất vã nhưng tôi lại rất vui vì có bạn bè thầy cô chơi giỡn&nbsp; với nhau . Nghe vậy, ai trong chúng tôi cũng đều bất ngờ nhưng rất thích thú. Có lẽ một phần là do chúng tôi mê được đi chơi, phần khác là vì thật may quá, khi buổi tổng kết ở trường chưa phải là lần cuối chúng tôi gặp nhau. Thế là sau khi tan học, tôi nhanh chóng về nhà và chuẩn bị quần áo, giày dép cho buổi tiệc. Lòng tôi cứ nôn nao.&nbsp; Thời gian trôi qua, cuối cùng cũng đến giờ nhập tiệc. Trước đó, tôi đã phải nhờ mẹ chở đến đó vào lúc năm giờ ba mươi phút . Tôi đã tới trước ba&nbsp; mươi phút, vậy mà vẫn có bạn đến sớm hơn cả tôi. Khoảng ba mươi phút sau, cả lớp tôi đã có mặt đông đủ. Thầy chủ nhiệm tất nhiên đã có mặt từ trước để đón các bạn đến từ lớp 5/4 – lớp của tôi. cô&nbsp; sắp xếp, hướng dẫn chúng tôi vào chỗ ngồi. Lớp tôi ngồi xung quanh ba cái bàn được xếp gần nhau cho nên các bạn dễ bắt chuyện. Thầy đã đặt trước đồ ăn, chỉ cần chúng tôi có mặt đầy đủ thì thức ăn sẽ được làm nóng mang ra ngoài. Nói chuyện rôm rả khoảng hai mươi phút thì kìa, bốn anh chị phục vụ bàn mang thức ăn và nước uống cho chúng tôi.&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; Thời gian trôi qua nay cũng lâu rồi, nhưng tôi sẽ nhớ mãi kĩ niệm tuổi học trò đó . Hãy trân trọng mọi người khi ở bên ta .&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;" Ơn thầy soi lối mở đường<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Cho con vững bước dặm trường tương lai "&nbsp;<br><br><br><br><br>&nbsp; &nbsp;</div><div>&nbsp; &nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-02 11:00:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1970611009</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1970626619</link>
         <description><![CDATA[<div>Mỗi người đều có những trải nghiệm đem đến cho bản thân nhiều bài học ý nghĩa. Tôi cũng đã có một trải nghiệm đáng nhớ về tiết kiểm tra đầu tiên với cô nghiêm khắc nhất trường.<br><br>Đó là tiết học kiểm tra của môn Tiếng Việt - một môn học khó ở trường Tiểu học. Cô giáo đã cho chúng tôi đề bài để chuẩn bị trước: Cảm nghĩ về ngày đầu tiên bước chân vào trường Tiểu học. Các bạn trong lớp đều tranh thủ ngồi xem lại tài liệu của cô đưa để có thể đưa ra một kết quả tốt nhất. Tuy vậy, các bạn trong lớp cũng không tránh khỏi sự căng thẳng hiện rõ lên trên từng khuôn mặt của các bạn học sinh. Tiếng trống báo hiệu vào lớp vang lên, khoảng tầm 5 phút sau thì cô Phượng - cô giáo dạy môn Tiếng Việt của lớp tôi đã bước vào, viết lên bảng đề văn. Đúng là một trong bốn đề mà cô đã yêu cầu chúng tôi ôn tập. Cô nói:<br>- Các em đã chuẩn bị xong chưa? Chúng ta bắt đầu tính giờ làm bài nhé.<br><br>Sau đó, cô giáo yêu cầu chúng tôi cất toàn bộ tài liệu và phát giấy kiểm tra . Thời gian làm bài kiểm tra của chúng tôi là sáu mươi phút. Cô giáo yêu cầu cả lớp trật tự, bắt đầu tính giờ làm bài. Không gian trong lớp học trở nên yên tĩnh lạ thường. Đa phần các bạn đều nghiêm túc làm bài. Tuy là đề mà cô giáo đã cho ôn tập nhưng vẫn có một số bạn cứ ngồi loay hoay mãi. Còn riêng tôi, do đã chuẩn bị cẩn thận nên tôi có thể nhanh chóng bắt đầu viết bài của mình. Hai phần ba thời gian trôi qua, các bạn trong lớp đều đang cặm cụi viết bài. Cô giáo ngồi phía trên bàn giáo viên vẫn chăm chú quan sát cả lớp. Không một tiếng động lạ.<br><br>Bốn mươi phút viết trôi qua thật nhanh, chỉ còn lại khoảng hai mươi phút cuối. Bổng nhiên tôi làm rơi cây viết,cô vừa nghe tiếng thì đi xuống chỗ tôi liền. Lúc đó cô hỏi tôi:<br>Em copy bài à.Tôi trả lời:<br>Dạ ko.Cô:<br>Vậy con làm bài tiếp đi.&nbsp;<br>Lúc đó tim tôi đập thình thịch nhưng tôi nhanh chóng lấy lại tinh thần và làm bài tiếp.Khoảng mười lăm phút cuối giờ, tôi nhanh chóng viết nốt những ý chính quan trọng trong bài viết của mình. Tiếng xôn xao bắt đầu nổi lên. Nhiều bạn đã đứng lên nộp bài. Cô Phượng yêu cầu các bạn đã nộp bài nhanh chóng ổn định lại trật tự để không làm ảnh hưởng đến những bạn vẫn còn đang làm bài. Tiếng trống báo hiệu đã hết tiết vang lên. Bạn lớp trưởng được cô yêu cầu đi thu lại bài của toàn bộ các bạn trong lớp. Sau khi kiểm tra số lượng bài viết đã đầy đủ, cô cũng cho cả lớp nghỉ.<br><br>Đó là tiết kiểm tra đầu tiên của tôi với cô nghiêm khắc nhất trường. Sau khi kiểm tra, tôi cảm thấy rất sợ cô.Và bản thân cũng rút ra được những kinh nghiệm trong phòng thi.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-02 11:26:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1970626619</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1970626956</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi là một đứa trẻ ham chơi nên đã từng gây ra nhiều lỗi lầm. Câu chuyện xảy ra khi tôi còn học lớp 5, nhưng là một trải nghiệm mà bây giờ tôi vẫn còn nhớ mãi.<br><br>Vì là con trai nên tôi rất mê chơi game. Hôm đó là buổi tối thứ năm. Tôi đang ngồi học bài nhưng lại suy nghĩ về trận đấu lúc sáng. Càng nghĩ, tôi càng cảm thấy không phục vì đã thua Bảo - cậu bạn cùng lớp mới chơi game chưa được bao lâu nhưng đã đánh thắng mình. Bởi vậy, tôi quyết tâm phải luyện tập thêm để phục thù. Nghĩ vậy, tôi liền thu dọn sách vở rồi xuống nhà. Thấy mẹ đang ở trong bếp, tôi nói với mẹ:<br>- Mẹ ơi, con có bài tập khó quá không làm được. Con mang sang nhà Bảo nhờ bạn giải giúp nhé?<br><br>Mẹ đồng ý và dặn tôi về sớm vì bố sắp đi làm về. Tôi chỉ vâng dạ cho có rồi nhảy lên xe đạp đi luôn. Nhưng tôi không sang nhà Tuấn mà đến quán Net gần trường. Ngồi vào bàn, tôi cảm thấy vui vẻ lạ lùng, mải chơi đến quên cả thời gian. Bỗng có một bàn tay đập vào vai tôi:<br><br>- Muộn quá rồi, về cho bác còn đóng cửa!<br><br>Bác chủ nhà nhắc nhở rồi chỉ tay lên đồng hồ. Mười một giờ ba mươi phút. Tôi nhanh chóng trả tiền cho bác chủ quán rồi dắt xe ra về. Vừa đạp xe, tôi vừa nghĩ sẽ giải thích cho bố mẹ như thế nào. Chắc chắn bố mẹ sẽ rất tức giận. Bỗng nhiên tôi nghe thấy tiếng xe máy quen thuộc đang tới gần, một giọng nói nghiêm Khắc vang lên:<br><br>- Khoa, con đã đi đâu mà giờ mới về nhà?<br><br>Hai đầu gối run rẩy, tôi đứng như trời trồng, miệng lắp bắp:<br><br>- Bố… bố… đi tìm con ạ?<br><br>- Đúng vậy! Mẹ nói là con đến nhà Bảo nhờ bạn giảng bài, nhưng bố sang nhà bạn thì không thấy con ở đó nên đã đi tìm.<br><br>- Con… con…<br><br>- Thôi, muộn rồi, mau về nhà đi con!<br><br>Tôi đi bên cạnh bố mà lòng cảm thấy thật có lỗi. Khi bước vào nhà, tôi thấy mẹ vẫn đang ngồi chờ ở phòng khách. Tôi chỉ biết im lặng chờ đợi những câu mắng của bố. Nhưng không, tôi chỉ nghe thấy mẹ hỏi:<br><br>- Khoa, con đi đâu mà giờ này mới về? Đã ăn cơm chưa?<br><br>Khi nghe mẹ nói vậy, tôi bật khóc. Tôi liền xin lỗi bố mẹ, rồi thành thật kể lại mọi chuyện. Bố liền nói với tôi:<br><br>- Tuổi trẻ thường hiếu thắng, thích hơn thua với bạn bè. Đó không phải là điều gì sai trái. Nhưng việc con nói dối mẹ để đi chơi là điều không đúng. Việc chơi game, bố mẹ không phản đối nhưng nếu con chơi quá nhiều sẽ không tốt cho sức khỏe, hay việc học tập. Bố mong con ý thức được điều đó.<br><br>Tôi nhìn bố, ánh mắt nghiêm khắc của bố nhìn tôi. Tôi đã nhận ra sai làm của mình. Tôi liền hứa với bố mẹ sẽ không tái phạm cũng như cố gắng học hành chăm chỉ hơn. Cũng nhờ có trải nghiệm này, mà tôi nhận ra tình yêu thương lớn lao mà bố mẹ dành cho mình.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-02 11:27:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/teresagiau/cci9lcfun2gupa37/wish/1970626956</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
