<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Bài tập học sinh by </title>
      <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2</link>
      <description>Bài tập học sinh thân yêu</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-11-11 09:21:26 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2026-01-20 00:58:18 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f970.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>Nguyễn Gia Bảo</title>
         <author>baogianguyen28</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1887668888</link>
         <description><![CDATA[<div>Huy Cận (1919-2005) tên đầy đủ là Cù Huy Cận .<br>-quê ở làng Ân Phú , huyện Vụ Quang , tỉnh Hà Tĩnh.<br>Ông nổi tiếng trong phong trào thơ mới với thơ “Lửa thiêng”.<br>Tham gia cách mạng từ trước năm 1945 và sau cách mạng tháng Tám.<br>Huy Cận đã được Nhà nước trao tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật (1996)</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-13 00:37:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1887668888</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Huy Cận ông sinh năm 1919 mất năm 2005, tên đầy đủ là Cù Huy Cận, quê ở làng Ân Phú, huyện Vũ Quang trước đây thuộc huyện Hương Sơn, sau là Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh. Huy Cận đã nổi tiếng trong phong trào Thơ mới với tập thơ Lửa thiêng 1940. Ông tham gia cách mạng từ trước năm 1945 và sau Cách mạng tháng Tám từng giữ nhiều trọng trách trong chính quyền cách mạng, đồng thời là một trong những nhà thơ tiêu biểu của nền thơ hiện đại Việt Nam. Huy Cận đã được Nhà nước trao tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật năm 1996</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1887673222</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-13 00:43:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1887673222</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thông tin tác giả Huy Cận ( Chu Linh Hương) </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1887688660</link>
         <description><![CDATA[<div>- Huy Cận ( 1919- 2005), tên đầy đủ là Cù Huy Cận, quê ở làng Ân Phú, huyện Vụ Quang ( trước đây là huyện Hương Sơn, sau là huyện Đức Thọ), tỉnh Hà Tĩnh.<br>- Ông nổi tiếng trong phong trào Thơ mới với tập thơ "Lửa thiêng" (1940).<br>- Ông tham gia cách mạng từ trước năm 1945 và Cách mạng tháng Tám<br>- Ông là một trong những nhà thơ tiêu biểu của nền thơ hiện đại Việt Nam. Ông được Nhà nước trao Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật ( năm 1996) </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-13 01:04:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1887688660</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Gia Bảo</title>
         <author>baogianguyen28</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1887722197</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;+ Phép so sánh “mặt trời xuống biển” ví như “hòn lửa” cho thấy màu sắc đỏ rực và hình dạng tròn đầy của mặt trời<br>+ Nhà thơ liên tưởng vũ trụ như ngôi nhà lớn với màn đêm là cánh cửa còn sóng biển là then cài<br>⇒ Vũ trụ đang bước vào trạng thái nghỉ ngơi gợi sự bình yên, con người ra khơi vào thời điểm về đêm</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-13 01:46:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1887722197</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Nhật Lê Minh-lớp 8A12 </title>
         <author>18a12minhnguyennhatle1612</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1887730508</link>
         <description><![CDATA[<div>Vị trí điểm nhìn: trên thuyền đánh cá.<br>Nghệ thuật: So sánh: Gợi tả cảnh hoàng hôn trên biển đẹp kì vĩ, rực rỡ, tráng lệ, huy hoàng.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Nhân hóa: Thời khắc chuyển giao giữa ngày và đêm. Biển ngôi nhà vũ trụ ẫm áp và thân quen.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Ẩn dụ: Sóng thì như chiếc then dài vào đêm tối.<br>=&gt;Huy Cận đã tưởng tượng một hình ảnh độc đáo về ngôi nhà mà mẹ thiên nhiên ban tặng cho con người.<br>=&gt;Đoàn thuyền ra khơi đi trên biển như là đi trong ngôi nhà của mình.<br>&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-13 01:56:12 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1887730508</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngân Hà</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1887732051</link>
         <description><![CDATA[<div>-So sánh: mặt trời như hòn lửa -&gt; mặt trời khổng lồ như một hòn than đỏ rực tạo nên vẻ đẹp rực rỡ, huy hoàng và ấm áp của bức tranh hoàng hôn<br>-Nhân hóa: vũ trụ như một ngôi nhà lớn -&nbsp; màn đêm là cánh cửa khổng lồ, những con con sóng là chiếc then cài<br>=&gt; Gợi sự bình yên đối với người dân chài bởi họ ra khơi như đi trong ngôi nhà thân thuộc của mình<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-13 01:57:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1887732051</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chu Linh Hương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1887747178</link>
         <description><![CDATA[<div>"Mặt trời xuống biển như hòn lửa,&nbsp;<br>&nbsp;Sóng đã cài then đêm sập cửa"<br>Thời điểm đoàn thuyền ra khơi đánh cá là vào lúc hoàng hôn, khi mặt trời bắt đầu lặn. Các hình ảnh so sánh, nhân hóa, ẩn dụ đã cho ta thấy thiên nhiên như muốn nghỉ ngơi sau khi đã hoạt động mệt mỏi cả một ngày dài: màn đêm như tấm cửa khổng lồ; những gợn sóng như là then cài.   </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-13 02:05:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1887747178</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngân Hà</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890527971</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu 1:<br>"Mặt trời xuống biển như hòn lửa<br>Sóng đã cài then, đêm sập cửa<br>Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi<br>Câu hát căng buồm cùng gió khơi."<br>- Hoàn cảnh sáng tác: Viết vào giữa năm 1958, miền Bắc được giải phóng, đi lên xây dựng CNXH, làm hậu phương lớn cho miền Nam tiền tuyến.<br>- Nội dung chính: Cảnh đoàn thuyền ra khơi lúc hoàng hôn.<br>Câu 2: Bố cục gồm 7 khổ:<br>- 2 khổ đầu: Cảnh đoàn thuyền ra khơi lúc hoàng hôn và tâm trạng của người đi biển<br>- Bốn khổ tiếp: cảnh lao động của đoàn thuyền dưới đêm trăng.<br>- Khổ cuối: đoàn thuyền trở về lúc bình minh.<br>Bài thơ được xây dựng&nbsp; bố cục theo trình tự hành trình một chuyến ra khơi đánh cá<br>Câu 3: con chưa biết<br>Câu 4:<br>- Biện pháp so sánh: mặt trời như hòn lửa -&gt; mặt trời khổng lồ như một hòn than đỏ rực tạo nên vẻ đẹp rực rỡ, huy hoàng và ấm áp của bức tranh hoàng hôn<br>- Biện pháp nhân hóa: vũ trụ như một ngôi nhà lớn -&nbsp; màn đêm là cánh cửa khổng lồ, những con con sóng là chiếc then cài<br>=&gt; Gợi sự bình yên đối với người dân chài bởi họ ra khơi như đi trong ngôi nhà thân thuộc của mình.<br>Điểm: 6 điểm<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 06:43:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890527971</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chu Linh Hương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890559078</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu 1:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;" Mặt trời xuống biển như hòn lửa.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Sóng đã cài then, đêm sập cửa.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi,<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Câu hát căng buồm cùng gió khơi.<br>- Hoàn cảnh sáng tác: Bài thơ được viết vào năm 1958, khi đất nước đã kết thúc thắng lợi cuộc kháng chiến chống Pháp, miền Bắc được giải phóng. Bài thơ là kết quả của chuyến đi thực tế ngày dài ở vùng mỏ Quảng Ninh cuối năm 1958.&nbsp;<br>- Nội dung của khổ thơ: Cảnh ra khơi đánh bắt cá của người dân.<br>Câu 2:&nbsp;<br>- Bố cục chia làm 3 phần:<br>+ Hai khổ đầu: Cảnh ra khơi và tâm trạng háo hức của con người.<br>+ Bốn khổ tiếp: Cảnh hoạt động đoàn thuyền đánh cá giữa khung cảnh biển trời đêm.<br>+ Khổ cuối: Cảnh đoàn thuyền trở về trong buổi bình minh.<br>- Hành trình buổi lao động của đoàn thuyền đánh cá nhịp với nhịp tuần hoàn của vũ trụ từ lúc hoàng hôn đến bình minh.<br>Câu 3:&nbsp;<br>- Lặng lẽ Sa Pa ( Nguyễn Thành Long ) &nbsp;<br>Câu 4:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; " Mặt trời xuống biển như hòn lửa.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Sóng đã cài then đêm sập cửa."<br>Hai câu thơ trên đã sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa, so sánh, ẩn dụ.<br>- so sánh: Mặt trời được so sánh với hòn lửa khổng lồ, tạo nên một khung cảnh hoàng hôn tráng lệ và huy hoàng, sự kì vĩ của thiên nhiên.<br>- nhân hóa: gán cho các sự vật những hành động của con người "cài then", "sập cửa" gợi cảm giác vũ trụ như ngôi nhà khổng lồ, con người đi trong biển đêm như đi trong ngôi nhà của mình.&nbsp;<br>Điểm : 6,5<br>&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 07:03:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890559078</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Nhật Lê Minh - Lớp 8A12</title>
         <author>18a12minhnguyennhatle1612</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890567754</link>
         <description><![CDATA[<div>1, Mặt trời xuống biển như hòn lửa.<br>&nbsp; &nbsp; Sóng đã cài then, đêm sập cửa.<br>&nbsp; &nbsp; Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi,<br>&nbsp; &nbsp; Câu hát căng buồm cùng gió khơi.<br>Hoàn cảnh sáng tác của bài thơ là: Giữa năm 1958, Huy Cận có chuyến đi thực tế dài ở vùng mỏ Quảng Ninh. Bài thơ được sáng tác trong thời gian ấy.<br>Nội dung chính của khổ thơ trên là: Khung cảnh đoàn thuyền đánh cá ra khơi.<br>2, Bố cục của bài thơ Đoàn thuyền đánh cá gồm 3 phần là: <br>- Cảnh đoàn thuyền đánh cá ra khơi.<br>- Khung cảnh lao động đánh cá trong đêm trăng.<br>- Khung cảnh đoàn thuyền đánh cá trở về.<br>Với việc tạo ra bố cục như vậy, nhà thơ Huy Cận muốn gửi gắm cho chúng ta thấy cận cảnh lúc đi, lúc làm việc và lúc về của đoàn thuyền đánh cá.<br>3, Văn bản đó là bài Lặng Lẽ Sapa của tác giả Nguyễn Thành Long.<br>4, Các biện pháp tu từ của hai câu thơ đầu của đoạn là:<br>So sánh: Mặt trời được so sánh với hòn lửa.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Sóng được so sánh với như chiếc then dài vào đêm tối.<br>Nhân hóa: Sóng biết cài then và sập cửa.<br>5, Cách viết đó của Huy Cận có lí ở chỗ khi nhìn từ đằng xa đó ta thấy mặt trời căn bản là đang nhô lên nhưng nhìn giống cảnh một hòn lửa đang từ từ chìm xuống biển.<br>6, <br>Bài làm:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Cảm nhận về đoạn thơ trên của tác giả Huy Cận trong bài Đoàn thuyền đánh cá, <strong><em>vươn mình lên ra khơi đánh cá</em></strong>. Với khổ thơ đầu, tác giả đã mỏ ra một hình ảnh đẹp về đoàn thuyền ra khơi trong bức tranh thiên nhiên kì vĩ hùng tráng: <em>“Mặt trời xuống biển như hòn lửa/ Sóng đã cài then, đêm sập cửa”.</em> Khi sắc tối đang từ từ chiếm trọn không gian bao la, mặt trời được ví như một hòn lửa khổng lồ, sáng rực dần lặn xuống mặt biển. Màn đêm buông xuống như tấm cửa khổng lồ với những lượn sóng là chiếc then cài vững chắc. Hình ảnh so sánh kết hợp nhân hóa tạo nên nét huyền diệu, mĩ lệ của thiên nhiên vừa tạo ra sự nhanh chóng, gấp gáp kết thúc một ngày dài. Nhưng đó không phải ngày tàn, u ám như trong bức tranh của tác phẩm Hai đứa trẻ mà là một ngày mới mở ra cho những người con của biển cả: <em>“Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi/ Câu hát căng buồm cùng gió khơi</em>”. Đoàn thuyền – tạo ra ấn tượng về sự tấp nập, nhộn nhịp, tinh thần lao động hăng say của những ngư dân. Chữ “lại” vừa khẳng định nhịp điệu lao động ổn định của người dân chài ngày qua ngày, vừa thể hiện sự đối lập giữa sự nghỉ ngơi của đất trời và sự lao động của con người. Câu hát mang theo niềm vui, sự phấn chấn và cũng chất chứa bao hi vọng về những khoang thuyền đầy ắp cá. Tác giả đã tạo nên một hình ảnh khỏe khoắn, tươi vui, căng tràn sức sống và tinh thần say mê lao động. Đoạn thơ là bức tranh khung cảnh thiên nhiên tráng lệ, hình ảnh đoàn thuyền ra khơi với khí thế hào hứng say mê, tràn đầy sức sống, với tâm hồn lãng mạn của người làm chủ đất nước thật đáng trân trọng tự hào.<br>Câu được in đậm là câu chứa thành phần phụ chú.<br>Điểm: 8 điểm<br>&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 07:09:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890567754</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngân Hà </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890603419</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;Bài làm:<br>Đọc đoạn văn trên trong bài thơ "Đoàn thuyền đánh cá" của nhà thơ Huy Cận, ta thấy tác giả đã rất thành công trong việc khắc họa khung cảnh đoàn thuyền đánh cá ra khơi. Mở đầu bài thơ là cảnh hoàng hôn trên biển rực rỡ, huy hoàng:<br>"Mặt trời xuống biển như hòn lửa". Bằng nghệ thuật so sánh, hình ảnh mặt trời lúc hoàng hôn được ví như một hòn than đỏ rực tạo nên vẻ đẹp rực rỡ, tráng lệ và ấm áp của bức tranh hoàng hôn. Ở câu thơ thứ hai " sóng đã cài then, đêm sập cửa", với biện pháp nhân hóa và ẩn dụ, thiên nhiên, vũ trụ, biển cả như rơi vào trạng thái tĩnh lặng, thư giãn. Vũ trụ như một căn nhà lớn với những con sóng là chiếc then cài, màn đêm là cánh cửa khổng lồ. Qua đó gợi nên sự bình yên đối với người dân chài bởi họ ra khơi mà như đi trong chính ngôi nhà thân thuộc của mình. Tất cả đã tạo nên nét hùng vĩ, huyền diệu của thiên nhiên. Màn đêm khép lại, một ngày mới, hành trình mới lại mở ra cho những người con của biển cả:<br>"Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi. Câu hát căng buồm cùng gió khơi". Việc sử dụng phó từ "lại" đã thể hiện việc ra khơi là công việc hàng ngày, thường xuyên và đã trở thành nhịp sống quen thuộc của người lao động. Những chàng trai biển vừa chèo thuyền, đưa thuyền ra khơi vừa cất cao tiếng hát. Những câu hát của người dân chài khỏe khoắn, vang xa, hòa cùng với gió thổi làm căng cánh buồm. Tiếng hát chan chứa niềm vui của người lao động được làm chủ thiên nhiên, đất nước, công việc mà mình yêu thích và gắn bó. Cảnh ra khơi của người đi biển thật kì vĩ, tràn đầy khí thế.<br>Điểm: 9</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 07:29:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890603419</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Đức Dương              </title>
         <author>nguyenduong071207</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890637742</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>câu 1:</strong><br>Mặt trời xuống biển như hòn lửa<br><br></div><div>Sóng đã cài then đêm sập cửa<br><br></div><div>Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi<br><br></div><div>Câu hát căng buồm cùng gió khơi<br><strong>-hoàn cảnh sáng tác:</strong></div><div>+Giữa năm 1958, Huy Cẩn phải đi du học ở Huế. Vào một ngày, ông đột nhiên nhớ lại khung cảnh quê hương của mình. Nên ông viết bài thơ này để nói nên sự nhung nhớ quê nhà ( khi ông chỉ mới 13 tuổi)<br>-<strong> nội dung chính:</strong></div><div>+4 câu thơ mở đầu vừa hiện lên cảnh biển trong hoàng hôn vừa tấu liên khúc hát lên đường của người lao động trên biển cả.<br><strong>câu 2:</strong><br><strong>Bố cục bài thơ: 3 phần&nbsp;<br></strong><br></div><div>-Phần 1 (2 khổ đầu):Cảnh đoàn đánh cá ra khơi</div><div>-Phần 2 (4 khổ tiếp theo): Cảnh đoàn thuyền đánh trên biển.</div><div>-<strong> </strong>Phần 3 ( khổ cuối): Hình ảnh đoàn thuyền trở về.</div><div><strong>&nbsp;Điều tác giả muốn gửi gắm:</strong></div><div>Tác giả muốn tạo ra một khung cảnh gây chú ý</div><div>- Không gian rộng lớn bao la&nbsp;</div><div>- Lúc bình hoàng hôn đến lúc bình minh cũng là thời gian của một chuyến ra khơi trở về của đoàn thuyền đánh cá</div><div>-Mặt trời xuống biển, trăng sao đã lên cao, nhưng mặt biển vẫn nhấp nhô hình bóng của một con thuyền đang từ khơi xa trở về.<br><strong>câu 3:</strong><br>Một văn bản khác cũng được sáng tác trong một chuyến đi thực tế là: "Lặng lẽ Sa Pa "( của Nguyễn Thành Long)<br><strong>câu 4:<br>-</strong>So sánh: Mặt trời như hòn lửa.</div><div>-Ẩn dụ, nhân hoá: Sóng cài then; đêm sập cửa, câu hát căng buồm.<br><strong>câu 5:<br></strong>Cách viết đó tưởng vô lý, nhưng lại có lý ở chỗ điểm nhìn của tác giả đang ở trên thuyền ngoài khơi xa. Ông nhín về phía tây sẽ thấy cảnh mặt trời lặn xuống biển. Hình ảnh đó là thực nhưng cũng có thể là hình ảnh trong cảm quan nghệ thuật của nhà thơ.<br><strong>câu 6:<br></strong>"Đoàn thuyền đánh cá” là bài thơ xuất sắc, tiêu biểu cho hồn thơ khỏe khoắn của Huy Cận sau Cách mạng tháng Tám.Với khổ thơ đầu, tác giả đã mỏ ra một hình ảnh đẹp về đoàn thuyền ra khơi trong bức tranh thiên nhiên kì vĩ hùng tráng: <em>“Mặt trời xuống biển như hòn lửa/ Sóng đã cài then, đêm sập cửa”.</em>Khi sắc tối đang từ từ chiếm trọn không gian bao la, mặt trời được ví như một hòn lửa khổng lồ, sáng rực dần lặn xuống mặt biển.Màn đêm buông xuống như tấm cửa khổng lồ với những lượn sóng là chiếc then cài vững chắc.Hình ảnh so sánh kết hợp nhân hóa tạo nên nét huyền diệu, mĩ lệ của thiên nhiên vừa tạo ra sự nhanh chóng, gấp gáp kết thúc một ngày dài. Đoàn thuyền tạo ra ấn tượng về sự tấp nập, nhộn nhịp, tinh thần lao động hăng say của những ngư dân.Chữ “lại” vừa khẳng định nhịp điệu lao động ổn định của người dân chài ngày qua ngày, vừa thể hiện sự đối lập giữa sự nghỉ ngơi của đất trời và sự lao động của con người.Tác giả đã tạo nên một hình ảnh khỏe khoắn,vui tươi và tràn đầy sức sống. Đoạn thơ là bức tranh khung cảnh thiên nhiên tráng lệ, hình ảnh đoàn thuyền ra khơi với khí thế hào hứng.<br>Nhận xét:<br>- Sai hoàn cảnh sáng tác<br>_ Thiếu phân tích hình ảnh đoàn thuyền<br>Điểm : 7,5 điểm<br><br></div><div><br><br></div><div><br><br></div><div><br><br><br><br><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 07:48:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890637742</guid>
      </item>
      <item>
         <title> </title>
         <author>18a12thuyvudangphuong3009</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890662378</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu 1<br>Mặt trời xuống biển như hòn lửa&nbsp;<br>Sóng đã cài then , đêm sập cửa<br>Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi&nbsp;<br>Câu hát căng buồm cùng gió khơi .<br>-; Hoàn cảnh sáng tác : Giữa năm 1958, Huy Cận có một chuyến đi thực tế dài ngày ở vùng mỏ Quảng Ninh. Từ chuyến đi thực tế ấy, hồn thơ Huy Cận thực sự nảy nở dồi dào cảm hứng về thiên nhiên đất nước. Bài thơ được sáng tác trong thời gian ấy và in trong tập “Trời mỗi ngày lại sáng” . Giữa năm 1958 <br>-; Đoạn thơ trên trong bài thơ " Đoàn thuyền đánh cá " của Huy Cận đã miêu tả thật đẹp cảnh đoàn thuyền đánh cá ra khơi lúc hoàng hôn.Khi hoàng hôn buông xuống mọi vật đã bước vào trạng thái nghỉ ngơi nhưng đó cũng là lúc đoàn thuyền bắt đầu một ngày lao động trên biển .Tuy công việc của họ khó khăn nhưng ta vẫn luôn thấy được sự lạc quan yêu đời,niềm tin tưởng vào một chuyến ra khơi đầy thắng lợi của những người dân chài .<br>Câu 2&nbsp;<br>+) Nằm ở phần 1 : cảnh đoàn thuyền ra khơi&nbsp;<br>+) Huy Cận đã miêu tả thời khắc chuyển đổi giữa ngày và đêm khiến cảnh biển vào đêm thật đẹp, kỳ vĩ tráng lệ&nbsp; nhưng lại gần gũi như ngôi nhà thân quen, gợi sự bình yên đối với người dân chài.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 08:01:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890662378</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Gia KhanhCâu 1:(×) Chép tiếp khổ thơ:Mặt trời xuống biển như hòn lửaSóng đã cài then đêm sập cửaĐoàn thuyền đánh cá lại ra khơiCâu hát căng buồm cùng gió khơi(×) Hoàn cảnh sáng tác thơ:Giữa năm 1958, Huy Cẩn phải đi du học ở Huế. Vào một ngày, ông đột nhiên nhớ lại khung cảnh quê hương của mình. Nên ông viết bài thơ này để nói nên sự nhung nhớ quê nhà ( khi ông chỉ mới 13 tuổi)(×) Nội dung chính của khổ 1:4 câu thơ mở đầu vừa hiện lên cảnh biển trong hoàng hôn vừa tấu liên khúc hát lên đường của người lao động trên biển cả.Câu 2:(×) Bố cục bài thơ: 3 phần •Phần 1 (2 khổ đầu):Cảnh đoàn đánh cá ra khơi•Phần 2 (4 khổ tiếp theo): Cảnh đoàn thuyền đánh trên biển.• Phần 3 ( khổ cuối): Hình ảnh đoàn thuyền trở về.(×) Điều tác giả muốn gửi gắm:Tác giả muốn tạo ra một khung cảnh gây chú ý• Không gian rộng lớn bao la • Lúc bình hoàng hôn đến lúc bình minh cũng là thời gian của một chuyến ra khơi trở về của đoàn thuyền đánh cá•Mặt trời xuống biển, trăng sao đã lên cao, nhưng mặt biển vẫn nhấp nhô hình bóng của một con thuyền đang từ khơi xa trở về.Câu 3:Một văn bản khác cũng được sáng tác trong một chuyến đi thực tế là: Lặng lẽ Sa Pa ( của Nguyễn Thành Long).Câu 4:•So sánh: Mặt trời như hòn lửa.•Ẩn dụ, nhân hoá: Sóng cài then; đêm sập cửa, câu hát căng buồm.Câu 5:Biển nước ta ở phía đông, ta chỉ thấy cảnh mặt trời mọ trên biển, nhưng Huy Cận lại viết “ Mặt trời xuống biển”. Cách viết đó tưởng vô lý, nhưng lại có lý ở chỗ điểm nhìn của tác giả đang ở trên thuyền ngoài khơi xa. Ông nhín về phía tây sẽ thấy cảnh mặt trời lặn xuống biển. Hình ảnh đó là thực nhưng cũng có thể là hình ảnh trong cảm quan nghệ thuật của nhà thơ.Câu 6: Viết đoạn văn &quot;Đoàn thuyền đánh cá” là bài thơ xuất sắc, tiêu biểu cho hồn thơ khỏe khoắn của Huy Cận sau Cách mạng tháng Tám.(1) Với khổ thơ đầu, tác giả đã mỏ ra một hình ảnh đẹp về đoàn thuyền ra khơi trong bức tranh thiên nhiên kì vĩ hùng tráng: “Mặt trời xuống biển như hòn lửa/ Sóng đã cài then, đêm sập cửa”.(2) Khi sắc tối đang từ từ chiếm trọn không gian bao la, mặt trời được ví như một hòn lửa khổng lồ, sáng rực dần lặn xuống mặt biển.(3) Màn đêm buông xuống như tấm cửa khổng lồ với những lượn sóng là chiếc then cài vững chắc.(4) Hình ảnh so sánh kết hợp nhân hóa tạo nên nét huyền diệu, mĩ lệ của thiên nhiên vừa tạo ra sự nhanh chóng, gấp gáp kết thúc một ngày dài.(5) Nhưng đó không phải ngày tàn, u ám như trong bức tranh của tác phẩm Hai đứa trẻ mà là một ngày mới mở ra cho những người con của biển cả: “Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi/ Câu hát căng buồm cùng gió khơi”.(5) Đoàn thuyền – tạo ra ấn tượng về sự tấp nập, nhộn nhịp, tinh thần lao động hăng say của những ngư dân.(6) Chữ “lại” vừa khẳng định nhịp điệu lao động ổn định của người dân chài ngày qua ngày, vừa thể hiện sự đối lập giữa sự nghỉ ngơi của đất trời và sự lao động của con người.(7) Câu hát mang theo niềm vui, sự phấn chấn và cũng chất chứa bao hi vọng về những khoang thuyền đầy ắp cá.(8) Tác giả đã tạo nên một hình ảnh khỏe khoắn, tươi vui, căng tràn sức sống và tinh thần say mê lao động.(9) Đoạn thơ là bức tranh khung cảnh thiên nhiên tráng lệ, hình ảnh đoàn thuyền ra khơi với khí thế hào hứng say mê, tràn đầy sức sống, với tâm hồn lãng mạn của người làm chủ đất nước thật đáng trân trọng tự hào</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890670118</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 08:06:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890670118</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>baominalo</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890733323</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu 1:<br>&nbsp; &nbsp; " Mặt trời xuống biển như hòn lửa.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Sóng đã cài then, đêm sập cửa.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi,<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; Câu hát căng buồm cùng gió khơi."<br>- Hoàn cảnh sáng tác của bài thơ là: Giữa năm 1958 miền Bắc đi lên xây dựng XHCN, Huy Cận có chuyến đi thực tế dài ở vùng mỏ Quảng Ninh. Bài thơ được sáng tác trong thời gian ấy.<br>-Nội dung chính của khổ thơ trên là: Khung cảnh đoàn thuyền đánh cá ra khơi.<br>Câu 2:<br>- Bố cục của bài thơ gồm 3 phần:<br>+ Cảnh đoàn thuyền đánh cá ra khơi.<br>+Khung cảnh lao động đánh cá trong đêm trăng.<br>+ Cảnh đoàn thuyền đánh cá trở về.<br>- Nhà thơ Huy Cận muốn gửi gắm cho chúng ta thấy cận cảnh lúc đi, lúc làm việc và lúc về của đoàn thuyền đánh cá.<br>Câu 3:<br>-&nbsp; Lặng Lẽ Sapa<br>-&nbsp; Tác giả Nguyễn Thành Long.<br>Câu 4:<br>- Các biện pháp tu từ của hai câu thơ đầu của đoạn là:<br>+ So sánh: <br>"Mặt trời" được so sánh với "hòn lửa".<br>+ Ẩn dụ: "Sóng "được so sánh ngầm với như "chiếc then dài" cài vào đêm tối.<br>+ Nhân hóa: Sóng biết cài then và đêm biết sập cửa.<br>Câu 5:<br>- Cách viết của Huy Cận có lí ở chỗ: Điểm nhìn của tác giả:<br>tác giả đang trên thuyền đi trên biển , cảnh mặt trời lặn nhìn giống cảnh một hòn lửa đang từ từ chìm xuống biển.<br>Câu 6:<br>Bài Làm<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; (1<strong>)Qua đoạn thơ trên trong bài thơ Đoàn thuyền đánh cá - </strong><strong><em>một tác phẩm xuất sắc của tác giả Huy Cận</em></strong><strong>, em thấy đây là một hình ảnh đẹp về đoàn thuyền khi ra khơi đánh cá</strong>. (2)Đoạn thơ là hình ảnh thiên nhiên hùng vĩ khi nó được miêu tả qua những câu thơ như: "Mặt trời xuống biển như hòn lửa" , "Sóng đã cài then đêm sập cửa". (3)Khi sắc tối đang từ từ chiếm trọn không gian bao la, mặt trời được ví như một hòn lửa khổng lồ, sáng rực dần lặn xuống mặt biển, màn đêm buông xuống như tấm cửa khổng lồ với những lượn sóng là chiếc then cài vững chắc. (4)Hình ảnh so sánh kết hợp nhân hóa tạo nên nét huyền diệu, mĩ lệ của thiên nhiên vừa tạo ra sự nhanh chóng, gấp gáp kết thúc một ngày dài nhưng đó không phải ngày tàn, u ám như trong bức tranh của tác phẩm "Hai đứa trẻ" mà là một ngày mới mở ra cho những người dân chài.(5) Từ "đoàn thuyền" miêu tả sự nhộn nhịp, tấp nập, nói lên cả tinh thần làm việc, lao động hăng say của những người ngư dân trong cảnh làm ăn tập thể. (6)"Câu hát" muốn nói tới niềm vui, sự phấn chấn và hi vọng của người làng biển về những chiếc thuyền đầy ắp cá, và qua đây, tác giả đã vẽ nên một hình ảnh khỏe khoắn, tươi vui về cuộc sống hằng ngày của người dân ven biển.(7)Đoạn thơ trên chính là bức tranh hùng vĩ của thiên nhiên, hình ảnh thanh niên ra khơi với đầy niềm vui, hào hứng và tâm hồn lãng mạn. Cảnh đoàn thuyền ra khơi đánh cá để lại trong chúng ta nhiều cảm xúc vì ....<br>- Điểm:&nbsp;8,5<br>-Câu in đậm và in nghiêng là thành phần phụ chú.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 08:40:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890733323</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890734133</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><mark>Đặng Quang Hưng - 9a12</mark></strong><br>1,&nbsp; Mặt trời xuống biển như hòn lửa.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Sóng đã cài then, đêm sập cửa.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi,<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Câu hát căng buồm cùng gió khơi.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Hoàn cảnh sáng tác của bài thơ là: Giữa năm 1958, Huy Cận có chuyến đi thực tế dài ở vùng mỏ Quảng Ninh. Đó là lúc miền Bắc tiến lên xây dựng CNXH , làm hậu phương lớn cho miền Nam tiền tuyến.&nbsp; &nbsp; &nbsp; <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Nội dung chính của khổ thơ trên là: Khung cảnh đoàn thuyền đánh cá ra khơi.<br>2, Bố cục của bài thơ Đoàn thuyền đánh cá gồm 3 phần là:<br>&nbsp; + Cảnh đoàn thuyền đánh cá ra khơi khi hoàng hôn buông xuống.<br>&nbsp; + Khung cảnh lao động đánh cá trong đêm trăng.<br>&nbsp; + Khung cảnh đoàn thuyền đánh cá trở về buổi bình minh<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;- Với việc tạo ra bố cục như vậy, nhà thơ Huy Cận muốn gửi gắm cho chúng ta thấy cận cảnh lúc đi, lúc làm việc và lúc về của đoàn thuyền đánh cá.<br>3, Văn bản đó là bài "Lặng lẽ Sa Pa "của tác giả Nguyễn Thành Long.<br>4, Các biện pháp tu từ của hai câu thơ đầu của đoạn là:<br>-So sánh: <br>&nbsp; +"Mặt trời "được so sánh với "hòn lửa".<br>&nbsp; +Sóng được so sánh ngầm với như chiếc then dài cài vào đêm tối ( ẩn dụ)<br>-Nhân hóa: <br>&nbsp; +Sóng biết cài then và đêm sập cửa giống với con người.<br>5, <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Bài làm:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;"Đoàn thuyền đánh cá” là bài thơ xuất sắc, tiêu biểu cho hồn thơ khỏe khoắn của Huy Cận sau Cách mạng tháng Tám. Với khổ thơ đầu, tác giả đã mỏ ra một hình ảnh đẹp về đoàn thuyền ra khơi trong bức tranh thiên nhiên kì vĩ hùng tráng: <em>“Mặt trời xuống biển như hòn lửa/ Sóng đã cài then, đêm sập cửa”.</em> Khi sắc tối đang từ từ chiếm trọn không gian bao la, mặt trời được ví như một hòn lửa khổng lồ, sáng rực dần lặn xuống mặt biển. Màn đêm buông xuống như tấm cửa khổng lồ với những lượn sóng là chiếc then cài vững chắc. Hình ảnh so sánh kết hợp nhân hóa tạo nên nét huyền diệu, mĩ lệ của thiên nhiên vừa tạo ra sự nhanh chóng, gấp gáp kết thúc một ngày dài. Nhưng đó không phải ngày tàn, u ám như trong bức tranh của tác phẩm Hai đứa trẻ mà là một ngày mới mở ra cho những người con của biển cả: <em>“Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi/ Câu hát căng buồm cùng gió khơi</em>”. Đoàn thuyền – tạo ra ấn tượng về sự tấp nập, nhộn nhịp, tinh thần lao động hăng say của những ngư dân. Chữ “lại” vừa khẳng định nhịp điệu lao động ổn định của người dân chài ngày qua ngày, vừa thể hiện sự đối lập giữa sự nghỉ ngơi của đất trời và sự lao động của con người, <strong><em>vươn mình lên ra khơi đánh cá</em></strong>. Câu hát mang theo niềm vui, sự phấn chấn và cũng chất chứa bao hi vọng về những khoang thuyền đầy ắp cá. Tác giả đã tạo nên một hình ảnh khỏe khoắn, tươi vui, căng tràn sức sống và tinh thần say mê lao động. Đoạn thơ là bức tranh khung cảnh thiên nhiên tráng lệ, hình ảnh đoàn thuyền ra khơi với khí thế hào hứng say mê, tràn đầy sức sống, với tâm hồn lãng mạn của người làm chủ đất nước thật đáng trân trọng tự hào.<br><br>Chú thích: Câu được in đậm là câu chứa thành phần phụ chú<br>Nhận xét:<br>+ Câu có tp phụ chú: chưa đúng.<br>+ Các trích thơ, lời thơ phải đưa vào " &nbsp; "<br>- Điểm : 8,5</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 08:40:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890734133</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Minh Trang</title>
         <author>tranghoang75</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890779254</link>
         <description><![CDATA[<div>câu 1<br>Mặt trời xuống biển như hòn lửa<br>Sóng đã cài then, đêm sập cửa<br>Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi<br>Câu hát căng buồm với gió khơi<br>-Hoàn cảnh sáng tác: giữa năm 1958, Huy Cân có chuyến đi thặc tế tại Quảng Ninh<br>-Nội dung chính là: Khung cảnh đoàn thuyền đánh cá ra khơi<br>Câu 2<br>-Bố cục được chia làm 3 phần<br>+Cảnh đoàn thuyền ra khơi<br>+Cảnh lao động trong đêm trăng<br>+Cảnh đoàn thuyền trở về<br>-Nhà thơ muốn miêu tả cảnh đoàn thuyền đánh cá lúc khở hành, lao động và trở về sau ngày dài.<br>câu 3<br>-Văn bản đó là "Lặng Lẽ Sapa" của tác giả Thành Long<br>Câu 4<br>-2 biện pháp tu từ là:<br>+so sánh: mặt trời với hòn lửa,sóng với chiếc then dài lúc về đêm<br>câu 5<br>-Ta có thể thấy cảnh hoàng hôn lộng lẫy, mặt trời như hòn lửa dần chìm xuống như được lòng biển âu yếm kéo về.<br>câu 6<br>        Qua đoạn thơ trên, ta có thể cảm nhận được cảnh đoàn thuyền đánh cá giương buồm ra khơi, năng nổ lao động và trở về sau một ngày làm việc mệt mỏi. Khổ thơ đầu, miêu tả cảnh hoàng hôn huy hoàng, sống động qua biện pháp tu từ của cây bút. Tuy vậy, khi màn đêm buông xuống như một cánh cửa to lớn với những cơn sống bập bềnh như chiếc then cài. Biện pháp so sánh như muốn nhấn mạnh hơn về vẻ đẹp nguy nga của hoàng hôn và đêm tối đã làm nên một chất thơ lãng mạng của Huy Cận. Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi một lần nữa trong đêm tối, từng con thuyền nối đuôi nhau sải cánh trên mặt biển. Một buổi ra khơi bận rộn, tất bật mà lại hăng say, khỏe khoắn của những người dân chài. Câu thơ mang theo rất nhiều niềm vui, sự nhộn nhịp trong lao động đời sống của những người dân biển. Khổ thơ đầu là một bức tranh về thiên nhiên kì vĩ, mộng ảo và cảnh đoàn thuyền khởi hành trong đêm. </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 09:07:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890779254</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Hoàng Nam</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890789118</link>
         <description><![CDATA[<div>1. Mặt trời xuống biển như hòn lửa<br>&nbsp; &nbsp; Sóng đã cài then, đêm sập cửa<br>&nbsp; &nbsp; Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi,<br>&nbsp; &nbsp; Câu hát căng buồm cùng gió khơi.<br>- HCST: Vào giữa năm 1958, Huy Cận có chuyến đi tới vùng mỏ ở Quảng Ninh và lúc đó miền Bắc đi lên xây dựng xã hội chủ nghĩa. Chính chuyến đi này đã thôi thúc hồn thơ của ông nảy nở, dạt dào cảm hứng gợi tả về vẻ đẹp thiên nhiên kỳ vĩ của đất nước, về lao động và niềm vui trước cuộc sống mới, từ đó ông sáng tác bài thơ "Đoàn thuyền đánh cá".<br>- Nội dung chính: khổ thơ đã mở ra một viễn cảnh đẹp tuyệt diệu của đoàn thuyền ra khơi.<br>2. Bố cục:<br>- Phần 1: hai khổ đầu cảnh đoàn thuyền đánh cá ra khơi trong buổi hoàng hôn.<br>- Phần 2: bốn khổ sau cảnh đoàn thuyền đánh cá trong đêm trăng<br>- Phần 3: khổ cuối đoàn thuyền trở về khi bình minh<br>&nbsp; &nbsp; Qua cách phân chia bố cục như vậy, tác giả muốn gửi gắm:<br>- Ca ngợi con người làm chủ thiên nhiên <br>- Đây cũng là khung thời gian của một chuyến đánh bắt cá từ khi Mặt Trời lặn, đến khi Mặt Trăng lên cao và cuối cùng khi Mặt Trời mới nhú =&gt; Bộc lộ niềm tự hào, tin tưởng vào cuộc sống mới XHCN.<br>3.&nbsp; "Lặng lẽ Sa Pa" của Nguyễn Thành Long cũng được sáng tác trên chuyến đi thực tế.<br>4. Biện pháp tu từ so sánh được sử dụng đối với hai hình ảnh "mặt trời" và "hòn lửa"<br>&nbsp; &nbsp; Biện pháp tu từ nhân hóa được sử dụng với hình ảnh "sóng" và "đêm" những sự vật, hiện tượng thiên nhiên vốn không biết "cài then" hay "sập cửa".<br>&nbsp; &nbsp; Tác dụng<br>- Tác giả đã mở đầu với khung cảnh thiên nhiên của biển khơi mà trong đó màn đêm đang chiếm chọn cả đại dương, với hình ảnh sóng uốn lượn, dữ dội dưới góc nhìn của tác giả như những then chốt đang được cài rất chặt chẽ khi màn đêm "đóng sập cửa".<br>- Tác giả cũng bộc lộ một khí thế hừng hực và niềm vui trước buổi ra khơi.<br>5. Cách miêu tả của Huy Cận dẫu có vẻ vô lí, nhưng điều đó vẫn có lí do khi quan sát thì có lẽ ông đang ở hòn đảo hoặc ở trên một con tàu đánh cá ngoài khơi, nên khi nhìn về phía Tây, ông đã chứng kiến cảnh "hòn lửa" lặn xuống biển.<br>6 Qua khổ thơ một của bài thơ "Đoàn thuyền đánh cá" được sáng tác bởi Huy Cận, ta có thể hình dung sắc nét về một khung cảnh thiên nhiên kì vĩ dưới góc nhìn thấm nhuần chất thơ của ông. Mở đầu bài thơ, với những hình ảnh thiên nhiên trần trụi song cùng với những biện pháp tu từ, Huy Cận đã gợi tả khéo léo về cảnh ban đêm của làng biển trước khi ra khơi. Từ góc nhìn của ông, Huy Cận đã ví hình ảnh "Mặt Trời" với hình ảnh của "hòn lửa" đang đi xuống, điểm xuyết một màu rực sáng làm mờ nhạt một bầu không khí ban đêm đang bao trùm bờ biển. Một màn đêm huyền diệu, mĩ lệ đã chiếm chọn khung cảnh của bờ biển làng chài, và cùng với phong cách miêu tả đầy tinh tế của ông với biện pháp ẩn dụ kết hợp nhân hóa: "Sóng đã cài then, đêm sập cửa", Huy Cận đã làm khung cảnh thêm sinh động. Những ngọn sóng vào ban đêm đã được so sánh như những then chốt chặt chẽ tạo ra một mối liên kết hai chiều với khung cảnh vào ban đêm đã "sập cửa". Câu "đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi" đã toát lên những niềm vui, dạt dào hi vọng về chuyến đi đánh cá và ông đã gửi gắm một tình cảm gắn bó và khát khao hi vọng dành cho lực lượng đang đi lên xây dựng một miền Bắc xã hội chủ nghĩa - <strong><em>hậu phương cho miền Nam tiền tuyến</em></strong>. Những "câu hát" &nbsp; hừng hực khí thế đã tiếp thêm động lực cho đoàn thuyền đánh cá căng buồm ra khơi trong những "cơn gió khơi" lồng lộng đầy hương vị biển. Như vậy, ta cảm thấy xúc động trước cảnh ra khơi của đoàn thuyền đánh cá cùng với niềm vui, niềm hi vọng gửi gắm bởi tác giả, khiến ta thêm yêu biển, yêu người lao động.<br>Chú thích: in đậm là thành phần phụ chú<br>_ Điểm: 9  &nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 09:12:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890789118</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Hoàng Phúc - 9A12</title>
         <author>hoangha28280</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890799444</link>
         <description><![CDATA[<div>1.&nbsp; &nbsp; &nbsp;Mặt trời xuống biển như hòn lửa,</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Sóng đã cài then, đêm sập cửa.</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi,</div><div>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Câu hát căng buồm cùng gió khơi.</div><div>- Bài thơ được viết vào năm 1958, khi miền Bắc đang đi lên xây dựng Chủ Nghĩa xã hội. Bài thơ được in trong tập “Trời mỗi ngày lại sáng”. Đó là kết quả của chuyến đi thực tế ở vùng mỏ Quảng Ninh. Đây là khúc tráng ca ca ngợi cảnh lao động tập thể và người lao động trong khung cảnh thiên nhiên, đất nước giàu đẹp.</div><div>-Nội dung chính: Tả cảnh đoàn thuyền đánh cá ra khơi lúc hoàng hôn buông xuống.</div><div>2.</div><div>-Bố cục: 3 phần: Bài thơ có 7 khổ, được kết cấu theo sự vận động của thời gian và hành trình của một chuyến ra khơi đánh cá:</div><div>+) Hai khổ đầu: Cảnh đoàn thuyền đánh cá ra khơi.</div><div>+) Bốn khổ tiếp: Cảnh đoàn thuyền đánh cá trên biển.</div><div>+)Khổ cuối: Cảnh đoàn thuyền đánh cá trở về khi bình minh.</div><div>-Qua việc tạo bố cục, tác giả muốn tạo ra một khung cảnh gây chú ý</div><div>+)Không gian rộng lớn bao la.</div><div>+)Lúc bình hoàng hôn đến lúc bình minh cũng là thời gian của một chuyến ra khơi trở về của đoàn thuyền đánh cá.</div><div>+) Mặt trời xuống biển, trăng sao đã lên cao, nhưng mặt biển vẫn nhấp nhô hình bóng của một con thuyền đang từ khơi xa trở về.</div><div>3.</div><div>-Bài “Lặng lẽ SaPa” của Nguyễn Thành Long cũng được sáng tác trong một chuyến đi thực tế của tác giả.</div><div>4 và 5</div><div>- Nghệ thuật so sánh nhân hóa ở hai câu thơ đầu cho thấy cảnh biển hoàng hôn vô cùng tráng lệ, hùng vĩ. Mặt trời được ví như một hòn lửa khổng lồ đang từ từ lặn xuống. Trong hình ảnh liên tưởng này, vũ trụ như một ngôi nhà lớn, với màn đêm buông xuống là tấm cửa khổng lồ, những lượn sóng là then cửa. Chi tiết mặt trời xuống biển có thể gây ra sự thắc mắc của người đọc vì bài thơ tả cảnh đoàn thuyền đánh cá ở vùng biển miền Đông, mà ở bờ biển nước ta, trừ vùng Tây Nam thường chỉ thấy cảnh mặt trời mọc trên biển chứ không thể thấy cảnh mặt trời lặn xuống biển. Thực ra hình ảnh mặt trời xuống biển là được nhìn từ trên con thuyền đang ra biển hoặc từ một hòn đảo vào lúc hoàng hôn, nhìn về phía Tây, qua một khoảng biển thì vẫn có thể thấy như là mặt trời xuống biển. Với sự quan sát tinh tế, nhà thơ đã miêu tả rất thực chuyển đổi thời khắc giữa ngày và đêm.</div><div>6.</div><div>Bài thơ “Đoàn thuyền đánh cá” của tác giả Huy Cận đã khắc họa nhiều hình ảnh đẹp tráng lệ thể hiện sự hài hòa giữa thiên nhiên và con người lao động, bộc lộ niềm vui, niềm tự hào của nhà thơ trước đất nước và cuộc sống. Khổ thơ đầu của bài thơ có nhiều sáng tạo trong việc xây dựng hình ảnh bằng liên tưởng, tưởng tượng phong phú, độc đáo; có âm hưởng khỏe khoắn, hào hùng,lạc quan. Bài thơ có hai nguồn cảm hứng lớn, song hành, hài hòa và trộn lẫn vào nhau. Đó là cảm hứng về thiên nhiên vũ trụ và cảm hứng về con người lao động trong cuộc sống mới. Thông qua việc miêu tả cảnh lao động đánh cá của người ngư dân vùng biển Hạ Long, bài thơ ngợi ca vẻ đẹp thiên nhiên, đất nước, sự giàu có của biển khơi; ngợi ca khí thế lao động hăng say, yêu đời của người lao động mới đã được giải phóng, đang làm chủ bản thân, làm chủ cuộc đời và đất nước. Trước hết cảnh hoàng hôn trên biển và cảnh đoàn thuyền đánh cá ra khơi được diễn tả rất sinh động ở hai khổ thơ đầu. Cảnh hoàng hôn trên biển được miêu tả bằng một hình tượng độc đáo.</div><div>“Mặt trời xuống biển như hòn lửa</div><div>Sóng đã cài then, đêm sập cửa”.</div><div>&nbsp;</div><div>Với sự liên tưởng độc đáo và so sánh thú vị, Huy Cận đã miêu tả rất thực sự chuyển đổi thời khắc giữa ngày và đêm khiến cảnh biển vào đêm thật kỳ vĩ, tráng lệ như thần thoại. Mặt trời xuống biển nhưng dường như không tàn lụi, không tắt. Nó như hòn lửa, một quả cầu lửa đỏ rực, khổng lồ chìm vào đáy nước đại dương. Biển cả bao la như nồng ấm hẳn lên. Phép tu từ so sánh: mặt trời được ví với hòn lửa đem đến cho bức bức tranh hoàng hôn một vẻ đẹp rực rỡ, tráng lệ, và ấm áp chứ không hiu hắt, ảm đạm như trong thơ cổ.Phép nhân hóa, ẩn dụ “Sóng đã cài then đêm sập cửa” giúp người đọc cảm nhận thiên nhiên, vũ trụ,biển cả như đi vào trạng thái tĩnh lặng, nghỉ ngơi, thư giãn. Vũ trụ giờ đây như một ngôi nhà khổng lồ. Những lượn sóng dài như chiếc then cài, còn màn đêm đang buông xuống là cánh cửa. Hình ảnh thơ cho thấy thiên nhiên vũ trụ bao la mà gần gũi với con người – biển cả hay đó cũng chính là ngôi nhà thân thuộc của mỗi ngư dân. Có thể nói, hai câu thơ đầu thể hiện tình yêu thiên nhiên và lòng yêu mến cuộc đời của nhà thơ Huy Cận. Vũ trụ như một ngôi nhà lớn với màn đêm buông xuống là tấm cửa khổng lồ với những lượn sóng hiền hoà gối đầu nhau chạy ngang trên biển như những chiếc then cài cửa. Phác hoạ được một bức tranh phong cảnh kỳ diệu như thế hẳn nhà thơ phải có cặp mắt thần và trái tim nhạy cảm. Khi thiên nhiên bước vào trạng thái nghỉ ngơi thì con người bắt đầu làm việc:</div><div>&nbsp;</div><div>“Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi</div><div>Câu hát căng buồm cùng gió khơi”.</div><div>&nbsp;</div><div>Hình ảnh, nhạc điệu trong câu thơ diễn tả khí thế khỏe khoắn, phấn chấn của những người lao động: khẩn trương làm việc bất kể ngày đêm. Màn đêm mở ra đã khép lại không gian của một ngày. Giữa lúc vũ trụ, đất trời như chuyển sang trạng thái nghỉ ngơi thì ngược lại, con người bắt đầu hoạt động. Sự đối lập này làm nổi bật tư thế lao động của con người trước biển cả. Nhịp thơ nhanh mạnh như một quyết định dứt khoát. Đoàn ngư dân đã xuống đáy thuyền ra khơi và cất cao tiếng hát khởi hành. Từ “lại” vừa biểu thị sự lặp lại tuần tự, thường nhật, mỗi ngày của công việc lao động, trở thành một nếp sống quen thuộc của những người ngư dân vùng biển vừa biểu thị ý so sánh ngược chiều với câu trên: đất trời vào đêm nghỉ ngơi mà con người bắt đầu lao động, một công việc lao động không ít vất vả. “Câu hát căng buồm cùng gió khơi” là hình ảnh ẩn dụ mang tính chất khoa trương. Tiếng hát khỏe khoắn tiếp sức cho gió làm căng cánh buồm. Tiếng hát ấy, làm nổi bật khí thế hồ hởi của những người lao động lạc quan yêu nghề, yêu biển và say mê công việc chinh phục biển khơi làm giàu cho Tổ quốc. Tiếng hát ấy còn thể hiện niềm mong ước của người đánh cá: mong ước một chuyến ra khơi đánh bắt được thật nhiều hải sản, nhiều cá tôm giữa sự giàu đẹp của biển khơi. Khổ thơ đầu bài thơ “Đoàn thuyền đánh cá” có kết cấu gọn gàng, cân đối như một bài tứ tuyệt: hai câu đầu tả cảnh, hai câu sau nói về con người. Cảnh và người tưởng như đối lập song lại hòa hợp, cảnh làm nền để cho hình ảnh con người nổi bật lên như tâm điểm của một bức tranh – bức tranh lao động khỏe khoắn, vui tươi tràn ngập âm thanh và rực rỡ sắc màu. Nói tóm lại, qua việc sử dụng thành công những biện pháp tu từ, bài thơ sẽ luôn trường tồn với thời gian và sống mãi trong lòng bạn đọc.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 09:18:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890799444</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bùi Huy Anh - 9A12</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890800427</link>
         <description><![CDATA[<div>1, Mặt trời xuống biển như hòn lửa.<br>&nbsp; &nbsp; Sóng đã cài then, đêm sập cửa.<br>&nbsp; &nbsp; Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi,<br>&nbsp; &nbsp; Câu hát căng buồm cùng gió khơi.<br>Hoàn cảnh sáng tác của bài thơ là: Giữa năm 1958, Huy Cận có chuyến đi thực tế dài ở vùng mỏ Quảng Ninh. Bài thơ được sáng tác trong thời gian ấy.<br>Nội dung chính của khổ thơ trên là: Khung cảnh đoàn thuyền đánh cá ra khơi.<br>2, Bố cục của bài thơ Đoàn thuyền đánh cá gồm 3 phần là:<br>+ Cảnh đoàn thuyền đánh cá ra khơi.<br>+ Khung cảnh lao động đánh cá trong đêm trăng.<br>+ Khung cảnh đoàn thuyền đánh cá trở về.<br>Cách tạo bố cục này, nhà thơ đã gửi gắm cho ta cận cảnh lúc đi, lúc làm việc và lúc về của đoàn thuyền.<br>3, Lặng Lẽ Sapa của Nguyễn Thành Long.<br>4, Các biện pháp tu từ của hai câu thơ đầu của đoạn là:<br>-So sánh:<br>+Mặt trời được so sánh với hòn lửa.<br>+Sóng được so sánh với như chiếc then dài vào đêm tối.<br>-Nhân hóa: Sóng biết cài then và sập cửa.<br>5, Cách viết đó hợp lý tại khi nhìn từ xa, ta thấy mặt trời như đang nhô lên nhưng nhìn lại giống cảnh hòn lửa đang&nbsp;chìm xuống biển.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 09:19:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890800427</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>khanhannguyen007</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890803709</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Câu 1:</strong><br>- Chép tiếp khổ thơ:</div><div>Mặt trời xuống biển như hòn lửa</div><div>Sóng đã cài then đêm sập cửa</div><div>Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi</div><div>Câu hát căng buồm cùng gió khơi<br><br></div><div>-<strong> </strong>Hoàn cảnh sáng tác:<strong> </strong>Giữa năm 1958, Huy Cẩn phải đi du học ở Huế. Vào một ngày, ông đột nhiên nhớ lại khung cảnh quê hương của mình. Nên ông viết bài thơ này để nói nên sự nhung nhớ quê nhà ( khi ông chỉ mới 13 tuổi)<br><br></div><div>- Nội dung chính: buổi hoàng hôn và nhưng thuyền đánh cá bắt đầu ra khơi<br><br><strong>Câu 2:<br>- </strong>Bố cục bài thơ: 3 phần<strong> <br>+ </strong>Phần 1 (2 khổ đầu):Cảnh đoàn đánh cá ra khơi<br>+ Phần 2 (4 khổ tiếp theo): Cảnh đoàn thuyền đánh cá trên biển.<br>+ Phần 3 ( khổ cuối): Hình ảnh đoàn thuyền trở về.<br>&nbsp;<br><strong>Câu 3:<br>- </strong>Một văn bản khác được sáng tác trong một chuyến đi thực tế là: Lặng lẽ Sa Pa <br>-Tác giả Nguyễn Thành Long<br><br><strong>Câu 4:</strong><br>- Biện pháp tu từ có trong 2 câu thơ đầu của đoạn là biện pháp:<br>+ so sánh: mặt trời so sánh với hòn lửa <br>+ Ẩn dụ, nhân hoá: sóng cài then; đêm sập cửa, câu hát căng buồm.<br><br><strong>&nbsp;Câu 5;</strong><br>- Cách viết đó tưởng vô lý, nhưng lại có lý ở chỗ điểm nhìn của tác giả đang ở trên thuyền ngoài khơi xa. Ông nhín về phía tây sẽ thấy cảnh mặt trời lặn xuống biển. Hình ảnh đó là thực nhưng cũng có thể là hình ảnh trong cảm quan nghệ thuật của nhà thơ.<br><br><strong>Câu 6:<br></strong>"Đoàn thuyền đánh cá” là bài thơ xuất sắc, tiêu biểu cho hồn thơ khỏe khoắn của Huy Cận sau Cách mạng tháng Tám.<strong>(1)</strong> Với khổ thơ đầu, tác giả đã mỏ ra một hình ảnh đẹp về đoàn thuyền ra khơi trong bức tranh thiên nhiên kì vĩ hùng tráng: <em>“Mặt trời xuống biển như hòn lửa/ Sóng đã cài then, đêm sập cửa”.</em><strong>(2)</strong> Khi sắc tối đang từ từ chiếm trọn không gian bao la, mặt trời được ví như một hòn lửa khổng lồ, sáng rực dần lặn xuống mặt biển.<strong>(3)</strong> Màn đêm buông xuống như tấm cửa khổng lồ với những lượn sóng là chiếc then cài vững chắc.<strong>(4)</strong> Hình ảnh so sánh kết hợp nhân hóa tạo nên nét huyền diệu, mĩ lệ của thiên nhiên vừa tạo ra sự nhanh chóng, gấp gáp kết thúc một ngày dài.<strong>(5)</strong> Nhưng đó không phải ngày tàn, u ám như trong bức tranh của tác phẩm Hai đứa trẻ mà là một ngày mới mở ra cho những người con của biển cả: <em>“Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi/ Câu hát căng buồm cùng gió khơi</em>”.<strong>(5)</strong> Đoàn thuyền – tạo ra ấn tượng về sự tấp nập, nhộn nhịp, tinh thần lao động hăng say của những ngư dân.<strong>(6)</strong> Chữ “lại” vừa khẳng định nhịp điệu lao động ổn định của người dân chài ngày qua ngày, vừa thể hiện sự đối lập giữa sự nghỉ ngơi của đất trời và sự lao động của con người.<strong>(7)</strong> Câu hát mang theo niềm vui, sự phấn chấn và cũng chất chứa bao hi vọng về những khoang thuyền đầy ắp cá.<strong>(8)</strong> Tác giả đã tạo nên một hình ảnh khỏe khoắn, tươi vui, căng tràn sức sống và tinh thần say mê lao động.<strong>(9)</strong> Đoạn thơ là bức tranh khung cảnh thiên nhiên tráng lệ, hình ảnh đoàn thuyền ra khơi với khí thế hào hứng say mê, tràn đầy sức sống, với tâm hồn lãng mạn của người làm chủ đất nước thật đáng trân trọng tự hào.<strong>(10)</strong></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 09:20:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890803709</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>18a12ngantrinhkieu2206</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890805936</link>
         <description><![CDATA[<div>1.&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Mặt trời xuống biển như hòn lửa.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Sóng đã cài then, đêm sập cửa.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi,<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Câu hát căng buồm cùng gió khơi.<br>&nbsp; &nbsp;-Hoàn cảnh sáng tác: bài thơ được viết giữa năm 1958 khi Huy Cận có chuyến đi thực tế ở vùng mỏ Quảng Ninh. In trong tập thơ “Trời mỗi ngày lại sáng”. Lúc này miền Bắc đang tiến đến giai đoạn xây dựng xã hội chủ nghĩa.<br>&nbsp; &nbsp;- Nội dung chính của khổ thơ trên là cảnh đoàn thuyền ra khơi.<br>2. -Bố cục: 3 phần:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; +Phần 1 (2 khổ đầu): Cảnh đoàn thuyền ra khơi.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;+Phần 2 (4 khổ tiếp): Cảnh đoàn thuyền đánh cá trên biển.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; +Phần 3 (khổ cuối): Cảnh đoàn thuyền đánh cá trở về.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;-Với việc chia bố cục như vậy tác giả muốn gửi gắm cho người đọc thấy và hiểu được sự thống nhất giữa cảm hứng về thiên nhiên, vũ trụ và lao động của tác giả đã tạo nên hình ảnh đẹp tráng lệ, giàu màu sắc lãng mạn trong bài thơ.<br>3. Bài “Lặng lẽ Sa Pa” của tác giả Nguyễn Thành long.<br>4. Hai câu thơ đầu: <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; “Mặt trời xuống biển như hòn lửa.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Sóng đã cài then đêm sập cửa.”<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; -Nghệ thuật so sánh: mặt trời-hòn lửa. Tác dụng của BPTT này là để thể hiện sự rực rỡ, tráng lệ của hoàng hôn trên biển cùng với sự gần gũi, thân thuộc. <br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;-Nghệ thuật nhân hoá, ẩn dụ: sóng cài then, đêm sập cửa. Tác dụng là để ví những lượn sóng là những chiếc them cài cửa, màn đêm là cánh cửa khổng lồ với liên tưởng kì thú: vũ trụ là 1 ngôi nhà lớn, người dân đánh cá như đi vào ngôi nhà của chính mình.<br>5. Cách viết của Huy Cận có lí ở chỗ: điểm nhìn của tác giả đang ở trên thuyền ngoài khơi xa. Ông nhín về phía tây sẽ thấy cảnh mặt trời lặn xuống biển. Hình ảnh đó là thực nhưng cũng có thể là hình ảnh trong cảm quan nghệ thuật của nhà thơ.<br>6.&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Qua khổ thơ đầu trong bài “Đoàn thuyền đánh cá” - <strong><em>một tác phẩm tiêu biểu của tác giả Huy Cận</em></strong>, ta thấy được cảnh đoàn thuyền ra khơi vô cùng hùng vĩ và tráng lệ. Trước hết cảnh hoàng hôn trên biển và cảnh đoàn thuyền đánh cá ra khơi được diễn tả rất sinh động ở 2 khổ thơ đầu. Cảnh hoàng hôn trên biển được miêu tả bằng một hình tượng độc đáo cùng sự liên tưởng độc đáo và so sánh thú vị, Huy Cận đã miêu tả rất thực sự chuyển đổi thời khắc giữa ngày và đêm khiến cảnh biển vào đêm thật kỳ vĩ, tráng lệ như thần thoại. Mặt trời xuống biển nhưng dường như không tàn lụi, không tắt. Nó như hòn lửa, một quả cầu lửa đỏ rực, khổng lồ chìm vào đáy nước đại dương. Biển cả bao la như nồng ấm hẳn lên. Phép tu từ so sánh: mặt trời được ví với hòn lửa đem đến cho bức bức tranh hoàng hôn một vẻ đẹp rực rỡ, tráng lệ, và ấm áp chứ không hiu hắt, ảm đạm như trong thơ cổ. Phép nhân hóa, ẩn dụ “Sóng đã cài then đêm sập cửa” giúp người đọc cảm nhận thiên nhiên, vũ trụ,biển cả như đi vào trạng thái tĩnh lặng, nghỉ ngơi, thư giãn. Vũ trụ giờ đây như một ngôi nhà khổng lồ. Những lượn sóng dài như chiếc then cài, còn màn đêm đang buông xuống là cánh cửa. Hình ảnh thơ cho thấy thiên nhiên vũ trụ bao la mà gần gũi với con người – biển cả hay đó cũng chính là ngôi nhà thân thuộc của mỗi ngư dân.&nbsp; Màn đêm buông xuống là tấm cửa khổng lồ với những lượn sóng hiền hoà gối đầu nhau chạy ngang trên biển như những chiếc then cài cửa. Phác hoạ được một bức tranh phong cảnh kỳ diệu như thế hẳn nhà thơ phải có cặp mắt thần và trái tim nhạy cảm. Khi thiên nhiên bước vào trạng thái nghỉ ngơi thì con người bắt đầu làm việc. Hình ảnh, nhạc điệu trong câu thơ diễn tả khí thế khỏe khoắn, phấn chấn của những người lao động: khẩn trương làm việc bất kể ngày đêm. Màn đêm mở ra đã khép lại không gian của một ngày. Giữa lúc vũ trụ, đất trời như chuyển sang trạng thái nghỉ ngơi thì ngược lại, con người bắt đầu hoạt động. Sự đối lập này làm nổi bật tư thế lao động của con người trước biển cả. Từ “lại” vừa biểu thị sự lặp lại tuần tự, thường nhật, mỗi ngày của công việc lao động, trở thành một nếp sống quen thuộc của những người ngư dân vùng biển vừa biểu thị ý so sánh ngược chiều với câu trên: đất trời vào đêm nghỉ ngơi mà con người bắt đầu lao động, một công việc lao động không ít vất vả. “Câu hát căng buồm cùng gió khơi” là hình ảnh ẩn dụ mang tính chất khoa trương. Tiếng hát khỏe khoắn tiếp sức cho gió làm căng cánh buồm. Tiếng hát ấy, làm nổi bật khí thế hồ hởi của những người lao động lạc quan yêu nghề, yêu biển và say mê công việc chinh phục biển khơi làm giàu cho Tổ quốc. Nó còn thể hiện niềm mong ước của người đánh cá: mong ước một chuyến ra khơi đánh bắt được thật nhiều hải sản, nhiều cá tôm giữa sự giàu đẹp của biển khơi. Khổ thơ đầu bài thơ “Đoàn thuyền đánh cá” có kết cấu gọn gàng nhưng vẫn gợi lên rõ khung cảnh hùng vĩ của hoàng hôn trên biển làm nền cho sự xuất hiện của đoàn thuyền đánh cá ra khơi.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Các từ in đậm: thành phần phụ chú<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 09:22:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890805936</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Viết Hải</title>
         <author>viethuynguyen263</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890868585</link>
         <description><![CDATA[<div>1.&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Mặt trời xuống biển như hòn lửa.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Sóng đã cài then, đêm sập cửa.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi,<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Câu hát căng buồm cùng gió khơi<br>HCST: Bài thơ được viết vào giữa năm 1958, khi cuộc kháng chiến chống Pháp đã kết thúc thắng lợi, miền Bắc được giải phóng và bắt tay vào công cuộc xây dựng cuộc sống mới.Huy Cận có chuyến đi thực tế dài ngày ở vùng mỏ Quảng Ninh.Bài "Đoàn thuyền đánh cá" được sáng tác trong thời gian ấy và in trong tập thơ "Trời mỗi ngày lại sáng"(1958).<br>NDC:Tả cảnh đoàn thuyền đánh cá ra khơi lúc hoàng hôn buông xuống.<br>2<br>Bố cục chia làm 3 phần:</div><div>- Phần 1: Hai khổ thơ đầu: Cảnh đoàn thuyền đánh cá ra khơi&nbsp;</div><div>- Phần 2: Bốn khổ thơ tiếp: Cảnh đoàn thuyền đánh cá trên biển</div><div>- Phần 3: Khổ thơ cuối: Cảnh đoàn thuyền đánh cá quay về trong lúc bình minh&nbsp;</div><div>-Qua việc tạo bố cục, tác giả muốn tạo ra một khung cảnh gây chú ý&nbsp;<br>+)Không gian rộng lớn bao la.<br>&nbsp;+)Lúc bình hoàng hôn đến lúc bình minh cũng là thời gian của một chuyến ra khơi trở về của đoàn thuyền đánh cá.<br>&nbsp;+) Mặt trời xuống biển, trăng sao đã lên cao, nhưng mặt biển vẫn nhấp nhô hình bóng của một con thuyền đang từ khơi xa trở về.<br>3&nbsp;<br>&nbsp;Bài "lặng lẽ Sapa" của Nguyễn Thành Long.<br>4<br>Các bptt là<br>&nbsp;- So sánh: Mặt trời xuống biển như hòn lửa.<br>&nbsp; Tác dụng: Mặt trời” được ví như một hòn lửa khổng lồ đang từ từ lặn xuống.<br>&nbsp;- Nhân hóa: Sóng đã cài then đêm sập cửa.<br>Tác dụng: Gán cho sự vật những hành động của con người sóng “cài then”, đêm “sập cửa” gợi cảm giác vũ trụ như một ngôi nhà lớn, với màn đêm buông xuống là tấm cửa khổng lồ và những gợn sóng là then cài cửa. Con người đi trong biển đêm mà như đi trong ngôi nhà thân thuộc của mình.&nbsp;<br>5<br>&nbsp;Biển nước ta ở phía đông, ta chỉ thấy cảnh mặt trời mọ trên biển, nhưng Huy Cận lại viết “ Mặt trời xuống biển”. Cách viết đó tưởng vô lý, nhưng lại có lý ở chỗ điểm nhìn của tác giả đang ở trên thuyền ngoài khơi xa. Ông nhín về phía tây sẽ thấy cảnh mặt trời lặn xuống biển. Hình ảnh đó là thực nhưng cũng có thể là hình ảnh trong cảm quan nghệ thuật của nhà thơ.&nbsp;<br>6<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;"Đoàn thuyền đánh cá" là bài thơ xuất sắc,tiêu biểu cho hồn thơ khỏe khoắn của Huy Cận sau Cách mạng tháng Tám. Vói khổ thơ đầu, tác giả đã mở ra một hình ảnh đẹp về đoàn thuyền ra khơi trong bức tranh thiên nhiên kì vĩ hùng tráng:"Mặt trời xuống biển như hòn lửa/ Sóng đã cài then, đêm sập cửa". Khi sắc tối đang từ từ chiếm trọn không gian bao la, mặt trời được ví như một hòn lửa khổng lồ, sáng rực dần lặn xuống mặt biển. Màn đêm buông xuống những  tấm cửa khổng lồ với những lượn sóng là chiếc then cài vững chắc. Hình ảnh so sánh kết hợp nhân hóa tạo nên nét hyền diệu, mĩ lệ của thiên nhiên vừa tạo ra sự nhanh  chóng, gấp gáp kết thuc một ngày dài. Nhưng đó không phải ngày tàn, u ám như trong bức tranh của tác phẩm "Hai đứa trẻ" mà là một ngày mới mở ra cho những con người của biển cả. "Đoàn thuyền đnáh cá lại ra khơi/ câu hát căng buồm cùng gió khơi". Đoàn thuyền - tạo ra ấn tượng về sự tấp nập, nhộn nhịp, tinh thần lao động hăng say cả những ngư dân. Chữ "lại" vừa khẳng định nhịp điệu lao động ổn định của người dân làng chài ngày qua ngày, vừa thể hiện sự đối lập giữa sựu nghỉ ngơi của đát trời và sự lao động của con người. Câu hát mang theo niềm vui, sự phấn chấn và cũng chứa bao hi vọng về những khoang thuyền đầy ắp cá. Nhà văn đã tạo nên một hình ảnh khỏe khoắn, tươi vui, căng tràn đầy sức sống và tinh thần say mê lao động. Đoạn thơ là bức tranh khung cảnh thiên nhiên tráng lệ, hình ảnh đoàn thuyền ra khơi với khí thế hào hứng say mê, tràn đầy sức sống, với tâm hồn lãng mạn của người làm chủ đất nước thật đáng trân trọng tự hào.<br>-Phép thế : tác giả =&gt; nhà văn.<br>-Câu chứa thành phần phụ chú : tác giả đã mở ra một hình ảnh đẹp về đoàn thuyền ra khơi trong bức tranh thiên nhiên kì vĩ hùng tráng.<br>&nbsp; &nbsp;&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 09:57:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890868585</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tô Minh Đức</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890925946</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu 1:&nbsp; Mặt trời xuống biển như hòn lửa.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Sóng đã cài then, đêm sập cửa.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi,<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Câu hát căng buồm cùng gió khơi.<br><br>HCST:&nbsp; Bài thơ viết năm 1958 khi đất nước đã kết thúc thắng lợi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp miền bắc được giải phóng và đi vào xây dựng cuộc sống mới trong không khí hào hứng phấn chấn tin tưởng. Chuyến đi thực tế dài ngày ở vùng mỏ Quảng Ninh vào nửa cuối năm 1958 nhà thơ đã thấy rõ cuộc sống lao động của nhân dân góp phần mở trọng được mới cho thơ huy cận bài thơ là kết quả của chuyến đi thực tế ấy<br><br>Nội dung chính: khung cảnh đoàn thuyền đánh cá ra khơi<br>&nbsp;<br>Câu 2: Bố cục:<br>2 khổ đầu: cảnh ra khơi và tâm trạng nó nức của con người<br>4 khổ tiếp: cảnh hoạt động của đoàn thuyền đánh cá giữa cảnh biển trời đêm<br>Khổ cuối: cảnh đoàn thuyền đánh cá trở về trong cảnh bình minh<br><br>-Tác giả nói đến hành trình của buổi lao động của đoàn thuyền đánh cá có nhịp với nhịp tuần hoàn của vũ trụ từ lúc hoàng hôn bình minh.<br><br>Câu 3: Văn bản đó là “Lặng lẽ Sa Pa” của tác giả Nguyễn Thành Long.<br><br>Câu 4:<br>-BPTT so sánh “Mặt trời xuống biển như hòn lửa” khiến người đọc hình dung ra mặt trời giống như một hòn lửa khổng lồ đang từ từ lặn xuống đáy biển cách so sánh khiến biển đêm buồn lạnh lẽo tối tăm bỗng trở nên ấm áp<br>-BPTT ẩn dụ nhân hóa “Sóng đã cài then đêm sập cửa” giống như một ngôi nhà có sóng làm then cài vào màn đêm là cánh cửa nó khiến người đọc có cảm nhận những người dân chài ra khơi mà như đang trở về nhà<br><br>Câu 5:<br>Cách viết đó của Huy Cận có lí vì khi đó đoàn thuyền đang ở trên biển nên khi nhìn mặt trời sẽ giống như đang xuống biển.<br><br>Câu 6:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Trong bài thơ “đoàn thuyền đánh cá” của Huy Cận- <strong>một trong những nhà thơ xuất sắc của phong trào thơ mới</strong>, ông đã khắc họa cảnh đoàn thuyền ra khơi rất chân thực và sinh động. Mở đầu là hình ảnh so sánh "Mặt trời xuống biển như hòn lửa", hình ảnh này khiến người đọc hình dung ra mặt trời giống như một hòn lửa khổng lồ đang từ từ lặn xuống đáy biển. Cách so sánh này khiến biển đêm buồn lạnh lẽo tối tăm bỗng trở nên ấm áp lạ thường. Vũ trụ giống như một ngôi nhà có sóng là then cài vào màn đêm là cánh cửa. Phép ẩn dụ cùng phép nhân hóa ở câu thơ thứ hai khiến người đọc có cảm nhận những người dân chài ra khơi mà như đang trở về nhà. Ngôi nhà ấy đã “cửa đóng then cài” nên hết sức bình yên. Từ hai câu thơ trên, ta thấy thiên nhiên đã chuẩn bị nghỉ ngơi sau một chu trình hoạt động dài, còn con người thì lại bắt đầu một hành trình lao động mới của mình "Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi". Chữ "lại" trong câu thơ trên vừa có ý nghĩa diễn tả trạng thái đối lập giữa tự nhiên và con người lại vừa diễn tả việc đoàn thuyền ra khơi lúc chiều tối là một sự tiếp diễn, chứ không phải lần đầu. Mặc dù ra khơi vào lúc mặt trời bắt đầu lặn, màn đêm chuẩn bị buông xuống, nhưng người ngư dân vẫn có một tâm thế thì háo hức phấn khởi " Câu hát căng buồm cùng gió khơi". Biện pháp ẩn dụ chuyển đổi cảm giác khiến cho câu hát như mang một sức mạnh vật chất, có thể làm căng cánh buồm để đoàn thuyền ra khơi. Câu thơ gắn kết ba hình tượng câu hát, cánh buồm, gió khơi, khiến hình ảnh vừa hiện thực vừa đậm chất lãng mạn. Qua khổ thơ đầu ta có thể thấy, tác giả đã phác họa một bức tranh cảnh đoàn thuyền ra khơi đánh cá thật đẹp và tráng lệ biết bao với sự kết hợp của con người và thiên nhiên.<br><br><br><br><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-15 10:30:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1890925946</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Gia Nhi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1892858270</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-16 02:14:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1892858270</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Gia Nhi</title>
         <author>gianhinguyenchu</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1892862342</link>
         <description><![CDATA[<div>4) "Hạt lúa thứ hai dù nát tan trong đất nhưng từ thân nó lại mọc lên cây lúa vàng óng, trĩu hạt". Đằng sau câu văn đó là cả một bài học đáng quý dành cho chúng ta. &nbsp; Hạt lúa thứ hai là đại diện cho lòng vị tha. Sự hi sinh của hạt lúa thứ hai thật cao cả. Hạt lúa thứ hai dù tan nát trong đất nhưng đổi lại là mang đến sự sống cho vô số cây lúa mới. Thể hiện được sự sống có trách nhiệm và biết chấp nhận gian khổ để có sự thành công. Khi ta biết dấn thân vào xã hội đầy trở ngại kia thì cuộc đời chúng ta làm nên mới có ý nghĩa sâu sắc. Nó sẽ giúp chúng ta thích nghi với cuộc sống đầy bôn ba kia và cũng chính là động lực giúp con người chúng ta đi đến vạch đích. Mặc dù ở hiện tại chúng ta phải chịu nhiều mất mát tổn thương, nhưng hãy thử nghĩ về tương lai sau này của chúng ta, nó sẽ nhận đc những điều tốt đẹp nhất bù lại cho những thứ mình đã phải đánh đổi bây giờ. Nếu chúng ta cứ mãi sống một cuộc đời tầm thường, không có những sự gan dạ để trải nghiệm những thứ mới lạ trong cuộc sống thì nó quá nhàm chán và chỉ ở mãi trong sự giới hạn mà thôi. Lúc nào cũng sợ hãi, chỉ nghĩ đến bản thân của mình thì sống chẳng thể trọn vẹn được. Cởi mở với mọi người, với xã hội để nhận lại điều tốt lành. Cũng như ta có thể thấy được sự hi sinh của hạt lúa thứ hai là rất xứng đáng, có đánh đổi ắt sẽ có nhận lại. Còn hạt lúa thứ hai, ta hãy nhìn mà xem chỉ vì nghĩ lợi ích riêng của bạn thân mà không chịu ra đồng với người chủ, chỉ muốn mãi ở trong kho, không muốn ra xã hội để học hỏi, trải nghiệm. Và rồi, hạt lúa thứ nhất ấy đã héo khô vì không nhận được ánh sáng. Điều đó phản ánh rằng, nếu chúng ta cứ mãi ẩn thân sau vỏ bọc kín ấy thì sẽ mãi ở trong đó, cô độc và héo hạn ở nơi lạnh lẽo giá băng ấy mà thôi. Hãy tự cởi bỏ cho mình cái xích để tự thoát ra và đến nơi có sự thành đạt đến với chúng ta. Và chúng ta cũng nên khuyên và nói cho người đó hiểu được rằng à nếu mình không thoát ra thì đời mình chẳng mấy tốt đẹp được. Khi ta được họ giúp, hay hi sinh vì ta thì hãy biết ơn và trả ơn họ. Và mỗi người chúng ta hay có một cái nhìn rộng hơn về cuộc sống. Không một ai cho không ai cái gì cả, mỗi thứ đều có sự trả giá và đánh đổi. Vì vậy, từ câu văn trên chúng ta cũng như hạt lúa vậy. Muốn vì lợi ích cá nhân hay người khác ở tương lai thì hãy cố gắng ngay hiện tại. Chúng ta phải không ngừng học tập, rèn luyện ý chí, nghị lực vươn lên để mang lại nhiều thành tựu cho riêng mình. Câu văn trên quả thật ý nghĩa!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-16 02:15:37 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1892862342</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đỗ Trí Đức</title>
         <author>triduc050608</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1892873565</link>
         <description><![CDATA[<div>1.PTBĐ: Nghị luận kết hợp Tự sự,miêu tả<br>2.Hạt giống thứ nhất khiến em liên tưởng tới : Cách sống an phận,luôn sợ sệt với thế giới, ngại gian khổ&nbsp;<br>3.Bài học:&nbsp; Cần phải dũng cảm hơn,học hỏi nhiều hơn ở thế giới bên ngoài, phải có ý chí và nghị lực vươn lên&nbsp;<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-16 02:20:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1892873565</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Mai Đức Việt 8A10</title>
         <author>maiducviet2768</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1892891235</link>
         <description><![CDATA[<div>1. PTBĐ: nghị luận kết hợp tự sự miêu tả (tự sự, miêu tả giúp nổi bật nghị luận)<br>2. Hạt lúa thứ nhất khiến em liên tưởng đến những người ích kỉ, có lối sống an phận, không có ý chí tiến thủ và phấn đấu, ngại khó khăn, ngại gian khổ.<br>3.&nbsp; Văn bản trên đã cho em thấy được bài học rằng: ta phải biết vươn mình lên, chấp nhận thử thách khó khăn để đóng góp cho đời, không thể giữ mình mãi ở vùng an toàn như hạt lúa thứ nhất để rồi trở nên khô héo nơi góc nhà.<br>4. "Hạt lúa thứ hai dù nát tan trong đất nhưng từ thân nó lại mọc lên cây lúa vàng óng, trĩu hạt ''. Qua câu văn này ta có thể thấy được lối sống ích kỉ, ngại gian khổ của hạt giống thứ nhất và nghị lực sống, ý chí vươn lên vượt qua khó khăn của hạt giống thứ hai. Sự hi sinh của hạt lúa thứ hai chính là sự hi sinh cao cả. Hạt lúa dù cho có nát tan trong đất nhưng lại mang cho đời vô số những hạt lúa mới với vô vàn ích lợi. Nhưng ngược lại, sự hẹp hòi, ích kỉ của hạt lúa thứ nhất lại chẳng giúp ích được gì cho đời, không những thế, sống trong vỏ bọc khép kín còn khiến hạt lúa ấy bị héo khô nơi góc nhà. Cũng như hai hạt lúa ấy cuộc đời con người chính là hành trình và mỗi chúng ta có lẽ cũng là một hạt lúa. Khi ta biết vươn lên, ta chấp nhận thử thách, khó khăn để làm mới mình và đóng góp cho đời thì cuộc đời ta sẽ là cuộc đời có ý nghĩa. Như câu chuyện về nhà bác học người Mĩ - Franclin - đã dũng cảm làm thí nghiệm về cột thu lôi để giúp con người có thể thoát khỏi sự lo sợ về sấm sét. Đó là minh chứng cho sự hi sinh, cống hiến và chấp nhận thử thách, khó khăn. Hay chẳng đâu xa, Bác Hồ kính mến của chúng ta, người đã không ngại gian khổ, khó khăn mà làm những công việc nặng nhọc như phụ bếp trên tàu tới Pháp hay làm thợ đốt lò, cào tuyết ở Anh. Nghị lực sống của Bác đã giúp đất nước được giải phóng, đánh đuổi những kẻ xâm lược. Ngược lại, nếu ta cứ sống một đời tầm thường, tẻ nhạt, lúc nào cũng sợ hãi, lúc nào cũng ích kỉ cho riêng mình thì chẳng thể trọn vẹn trong cuộc đời dài rộng này. Câu chuyện về hạt lúa là bài học về đạo đức, lối sống nhắc nhở mỗi chúng ta phải không ngừng học tập và rèn luyện ý chí, nghị lực vươn lên để mang đến những thành tựu. Chúng ta sống và làm việc không chỉ vì cho ta, sống là phải cống hiến và nỗ lực không ngừng!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-16 02:28:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1892891235</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đoàn Linh Chi-8A10</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1892901176</link>
         <description><![CDATA[<div>1. PTBĐ: nghị luận, tự sự, miêu tả&nbsp;<br>2. Hạt giống thứ nhất khiến em liên tưởng đến những người không có ý chí vươn lên, ngại gian khổ, ngại gặp gian nan để đến với thành công, không cởi mở<br>3. Bài học: phải có ý chí vươn lên, không ngại khó khăn gian khổ </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-16 02:31:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1892901176</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Bảo Ngân 8A10 </title>
         <author>baongankie</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1893002488</link>
         <description><![CDATA[<div>"Hạt lúa thứ hai dù nát tan trong đất nhưng từ thân nó lại mọc lên cây lúa vàng óng, trĩu hạt." Câu văn là bài học ý nghĩa cho mỗi người chúng ta. Sự hi sinh của hạt lúa thứ hai chính là sự hi sinh vô cùng cao cả. Hạt lúa nát tan trong đất nhưng mang lại cho đời vô vàn lợi ích. Cuộc đời của mỗi con người chính là những hành trình và mỗi chúng ta có lẽ cũng là một hạt lúa. Khi ta biết vươn lên, ta chấp nhận những thử thách dám đương đầy với những việc khó mà không ngại gian khổ để làm mới bản thân và đóng góp cho cuộc sống của mỗi người, dù phấn đấu ít hay nhiều, dù ý chí lớn hay nhỏ thì đều đáng trân trọng vì khi đã dám đương đầu với khó khăn thì ắt hẳn đã là điều mà không ai có thể làm được. Nếu cứ sống một đời sống tầm thường, không có trải nghiệm, tẻ nhạt, nhàm chán, lúc nào cug tự kỉ ngồi góc phòng với cái điện thoại cả ngày thì đầu tiên sẽ ảnh hưởng đến sức khoẻ và tiếp sau đó sẽ làm hại bản thân chúng ta chỉ biết chăm chăm vào cái điện thoại mà những thứ ở ngoài kia rất đáng để học hỏi và việc làm ấy còn không làm cho cuộc sống của chúng ta cảm thấy trọn vẹn trong thế giới rộng lớn này. Lưng chừng tuổi trẻ tuổi đầy nhiệt huyết nhưng cũng đầy chênh vênh, câu chuyện về hai hạt lúa đã nhắc nhở cho mỗi chúng ta phải không ngừng học hỏi, rèn luyện bản thân và không ngừng nỗ lực như trong văn bản "Chiếc lá cuối cùng" của O. Hen-ri kể về nữ hoạ sĩ Giôn-xi  mắc phải căn bệnh đã đày đoạ cô đến mức không còn chút hi vọng nào vào cuộc sống nhưng rồi nhờ tình thương và sự chia sẻ với Xiu và cụ Bơ-men cô cũng đã qua khỏi. Văn bản là dẫn chứng cho việc ý chí và nghĩ lực sẽ luôn soi sáng cuộc đời bạn khi chúng ta không ngừng nỗ lực, ý chí  vì nghị lực của chúng ta là rất phi thường. Ý chí và lòng quyết tâm của con người là vô hạn càng tiến lên thì chúng ta nhận được những kết qủa như chúng ta mong đợi. Hãy sống và  luôn ngẩng cao đầu.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-16 03:16:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1893002488</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trúc An</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1893037425</link>
         <description><![CDATA[<div>Cuộc sống là chuỗi ngày mỗi con người tự hoàn thiện mình. Mỗi ngày là một bài học vô giá ta nhận được từ cuộc sống. Quá trình hoàn thiện mình này chính là gạt bỏ đi những cái xấu và vun đắp thêm những cái tốt dù là rất nhỏ. Và bài học mà tôi nhận ra được sau khi đọc câu chuyện "Hai cây lúa" là về sự ích kỉ cùng với khát khao cống hiến trong lòng mỗi người.Vậy bạn hiểu "ích kỉ là gì? Còn đối với tôi, "ích kỉ" là lối sống lệch lạc, chỉ biết suy nghĩ và hành động cho lợi ích của bản thân mình mà không màng đến lợi ích của người khác. Thậm chí sẵn sàng giẫm đạp lên lợi ích của người khác để đạt được mục đích của mìnhBiểu hiện của sự ích kỉ trong lòng mỗi người rất rõ nét. Họ sẽ sống trong tư thế không chịu mở lòng, hành động theo sự toan tính hơn thua với người khác. Nếu thấy cái lợi về mình thì mới làm. Ích kỉ là một lối sống tiêu cực, bào mòn đi tâm hồn và lí trí của ta. Họ luôn sống trong lớp vỏ bọc mà chính mình tạo ra, để rồi phải "chết dần chết mòn" trong đó, như hạt lúa thứ nhất trong câu chuyện trên. Nó vì lợi ích của bản thân, không muốn thân mình phải "tan nát trong đất" như hạt lúa thứ hai nên đã sống trong lớp vỏ bọc của mình. Đến khi sử dụng hết chất dinh dưỡng mà nó có thì đành phải sống trong bóng tối đến suốt quãng đời ngắn ngủi còn lại… Trong cuộc sống của con người cũng vậy, khi tham gia một hoạt động tập thể, trong khi đa số mọi người đều năng nổ, tham gia nhiệt tình thì còn có một bộ phận không ít người chỉ nghĩ đến mình, ngại khó, ngại khổ…Nó ảnh hưởng rất lớn đến bản thân, gia đình và xã hội. Một người ích kỉ là cho bản thân họ có những hành động và suy nghĩ chỉ hướng đến mình mà sẵn sàng hy sinh lợi ích vốn có của người khác thì dần dần mọi người sẽ xa lánh ta, ta không còn giữ được những mối quan hệ trong xã hội, thậm chí là trong gia đình. Bởi lẽ, không ai muốn giữ "một con rắn độc", sẵn sàng làm hại mình bên cạnh. Không chỉ dừng lại ở đó, sự ích kỉ của một người còn làm cho những người khác thiệt thòi, xã hội mất tính công bằng, đoàn kết… Như hạt lúa thứ nhất, nó đã "hy sinh" đi lợi ích – làm mất đi năng suất lao động của chính người đã tạo ra nó, cho nó "cuộc sống" này. Còn sự mất công bằng ở chỗ, trong khi hạt lúa thứ nhất chỉ nằm trong kho, hưởng thụ cuộc sống nhàn hạ thì hạt lúa thứ hai phải "tan mình trong đất", chịu đựng cái khắc nghiệt của môi trường bên ngoài để "từ thân nó lại mọc lên cây lúa vàng óng, trĩu hạt "…" mang đến cho đời những hạt lúa mới…".<em>Trái ngược với hạt lúa thứ nhất - luôn giữ khư khư lợi ích của bản thân, thì hạt lúa thứ hai lại "hào hứng", sẵn sàng hy sinh "cuộc đời" mình để một thế hệ mới ra đời, mở ra cho đời nhiều sự sống tươi đẹp hơn nó...</em></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-16 03:31:50 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1893037425</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Khánh Chi</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1893083790</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; Cha ông ta từ xưa đã dạy “thương người như thể thương thân”,”lá lành đùm lá rách”.Sự quan tâm là sợi dây gắn kết người với người trong cuộc sống. Sự chia sẻ lại là ngọn lửa sưởi ấm trái tim mỗi người.Cuộc sống có nốt thăng nốt trầm,ngoài những hạnh phúc,sướng vui còn là những khổ đau,bất hạnh ở đó,một chút quan tâm nhẹ nhàng từ mọi người xung quanh sẽ giúp chúng ta hạnh phúc biết bao nhiêu. Những người nghèo khó họ lại càng cần nhận được những sẻ chia như thế.Sống là phải tương thân tương ái, ta giúp đỡ người hôm nay thì biết đâu ngày mai người được giúp lại là ta.Cho đi là nhận lại, yêu thương người khác cũng là đang yêu thương chính bản thân mình.Có như vậy xã hội mới càng giàu đẹp,văn minh và phát triển.Tuy vậy đâu đó quanh ta hiện nay vẫn còn những con người sống vô cảm,hờ hững,ích kỷ,luôn chỉ biết nghĩ đến bản thân mình.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-16 03:55:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1893083790</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>vanquoctai3110</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1893867854</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1458169615/287d31fbf8c0f05286e034c191044352/Huy_C_n__o_n_thuy_n___nh_c_.txt" />
         <pubDate>2021-11-16 11:32:09 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1893867854</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Nhật Lê Minh - Lớp 8A12</title>
         <author>18a12minhnguyennhatle1612</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1896156850</link>
         <description><![CDATA[<div>Bài 1:<br>a;&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Mặt trời xuống biển như hòn lửa<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Sóng đã cài then, đêm sập cửa.<br>- Biện pháp tu từ trong hai câu văn trên là:<br>+ So sánh:Mặt trời ... như hòn lửa<br>+ Nhân hóa: Sóng biết cài then,đêm biết sập cửa, mặt trời biết xuống biển.<br>+ Ẩn dụ:&nbsp;<br>Tác dụng:&nbsp;<br>-Mặt trời được so sánh với hòn than đỏ rực. ....<br>- Tình cảm nào ?<br>-Sóng thì như chiếc then dài vào đêm tối.<br>=&gt; Thể hiện được tình cảm của tác giả đối với ngôi nhà mà mẹ thiên nhiên ban tặng cho con người.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 06:55:15 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1896156850</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chu Linh Hương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1896163915</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu 1:&nbsp;<br>a)&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Mặt trời xuống biển như hòn lửa.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Sóng đã cài then đêm sập cửa.<br>- Các phép tu từ được sử dụng:&nbsp;<br>+so sánh:<br>+nhân hóa:<br>- Tác dụng:&nbsp;<br>+ So sánh mặt trời với hòn lửa: tạo nên một khung cảnh hoàng hôn đầy nguy nga, tráng lệ.<br>+ Nhân hóa: sóng cài then, đêm sập cửa: cả vũ trụ như một ngôi nhà lớn, với màn đêm buông xuống như tấm của khổng lồ, sóng chính là then cửa.<br>-&gt; Ta có thể hình dung được khung cảnh vừa rộng bao la của vũ trụ nhưng cũng rất gần gũi với con người.&nbsp;<br>- Khung cảnh rất hùng vĩ, rực rỡ là bức phông nền để đoàn thuyền đánh ra khơi. Đó là tình cảm yêu thiên nhiên, yêu lao động, yêu mến cuộc đời của tác giả.<br>- Điểm: 8</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 06:59:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1896163915</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngân Hà</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1896219862</link>
         <description><![CDATA[<div>b, -&nbsp; Tác giả sử dụng từ "đoàn thuyền" chứ không phải chỉ con thuyền ra khơi đã tạo ra sự tấp nập trên biển,&nbsp; từ "lại" -&gt; thể hiện ra khơi đánh cá là công việc hàng ngày, thường xuyên, nếp sống quen thuộc của người dân chài<br>- Ẩn dụ "Câu hát căng buồm cùng gió khơi":&nbsp;<br>Câu hát vốn không thể làm căng cánh buồm nhưng trong cảm nhận của con người ...<br>Tiếng hát khỏe khoắn, vang xa, hòa cùng gió thổi căng cánh buồm. Câu hát mang theo niềm vui, sự phấn chấn của người lao động trở thành sức mạnh cùng với gió biển làm căng cánh buồm để con thuyền lướt sóng ra khơi.<br>&nbsp;-</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 07:35:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1896219862</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1896314373</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><mark>Đặng Quang Hưng - 9A12</mark></strong><br>Câu 1:&nbsp;<br>a)&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Mặt trời xuống biển như hòn lửa.<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Sóng đã cài then đêm sập cửa.<br> - Các phép tu từ được sử dụng:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp;+So sánh: Mặt trời như hòn lửa<br>&nbsp; &nbsp;+Nhân hóa: Mặt trời xuống biển, sóng biết cài then, đêm biết sập cửa.<br> - Tác dụng:&nbsp;<br>&nbsp; &nbsp;+ So sánh mặt trời với hòn lửa trong câu thơ đầu: Tạo nên một khung cảnh hoàng hôn đầy tráng lệ, lãng mạn.<br>&nbsp; &nbsp;+ Nhân hóa: "Sóng cài then, đêm sập cửa": Cả vùng biển như một ngôi nhà lớn, với màn đêm buông xuống như tấm cửa khổng lồ, sóng chính là then cửa.<br>-&gt; Ta có thể hình dung được khung cảnh rộng bao la của biển cả nhưng cũng rất gần gũi với những người dân làng chài: Ngôi nhà lớn<br> - Khung cảnh rất hùng vĩ, rực rỡ là bức phông nền để đoàn thuyền đánh ra khơi. Qua đó thể hiện được tình cảm của tác giả đối với ngôi nhà mà mẹ thiên nhiên ban tặng cho con người. =&gt; Tình yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống của tác giả.<br>- Điểm : 8</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 08:29:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1896314373</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>namnguyen1101vn</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1896321160</link>
         <description><![CDATA[<div>Bài 1<br>a) Tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ so sánh đối với hình ảnh "Mặt Trời" và "hòn lửa"<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Tác giả sử dụng biện pháp tu từ ẩn dụ nhằm so sánh ngầm những "cơn sóng" uốn lượn, dữ dội với hình ảnh "then chốt"<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Tác giả sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa đối với hình ảnh "đêm", chỉ là hiện tượng thiên nhiên, vốn không biết "sập cửa", sóng không biết cài then, mặt trời không biết xuống biển.<br>- Tác dụng:<br>+ Huy Cận đã mở ra một khung cảnh rộng lớn, bao la, kì vĩ mà trong đó "hòn lửa" rực sáng đang dần đi xuống biển, nhường vị trí cho một màn đêm huyền mĩ, kì ảo buông xuống, chiếm trọn khung cảnh, và cùng với đó là những chiếc "cài then" bồng bềnh như nối trời với biển.<br>+ Từ đây, ông cũng thể hiện một lòng ngưỡng mộ về con người làm chủ thiên nhiên cũng như tràn đầy khí thế trước buổi ra khơi =&gt; Yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống, làm chủ cuộc sống.<br>_ Điểm: 8,5</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 08:33:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1896321160</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Gia Bảo</title>
         <author>baogianguyen28</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1896327809</link>
         <description><![CDATA[<div>Câu 1 :<br>các biện pháp tu từ được sử dụng là so sánh và nhân hóa<br>+ So sánh : ' Mặt trời '' như '' hòn lửa''<br><sup><br></sup>+ Nhân hóa : Sóng cài then, đêm biết sập cửa<br><br>Câu 2:<br>&nbsp;- So sánh gợi lên hình ảnh cảnh hoàng hôn trên biển đẹp kì vĩ, rực rỡ, tráng lệ, huy hoàng<sup>. <br>- </sup>Nhân hóa gợi lên thời khắc chuyển giao giữa ngày và đêm. Biển ngôi nhà vũ trụ ấm áp, và thân quen.<br>&nbsp;Thể hiện tình cảm của tác giả&nbsp; là một người yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống và luôn trân trọng những gì thuộc vè mẹ thiện nhiên.<br>Điểm: 8,5</div><div><br><br><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 08:36:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1896327809</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễ Viết Hải</title>
         <author>viethuynguyen263</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1896339758</link>
         <description><![CDATA[<div>Bài 1<br>BPTT:Nhân hóa:Sóng đã cài then,đêm sập cửa(sóng biết cài then,đêm biết sập cửa)<br>- Gán cho sự vật những hành động của con người sóng “cài then”, đêm “sập cửa” gợi cảm giác vũ trụ như một ngôi nhà lớn, với màn đêm buông xuống là tấm cửa khổng lồ và những gợn sóng là then cài cửa. Con người đi trong biển đêm mà như đi trong ngôi nhà thân thuộc của mình.&nbsp;<br>=&gt;Thể hiện rằng tác giả là một người yêu mến thiên nhiên.cuộc đời<br>BPTT:So sánh : Mặt trời xuống biển như hòn núi lửa(SS mặt trời với hòn lửa)<br>-Gợi lên một khung cảnh hoàng hôn trên biển vừa đầy nguy nga,tráng lệ vừa huy hoàng và sống động.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 08:43:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1896339758</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>namnguyen1101vn</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1896400378</link>
         <description><![CDATA[<div>b) Tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa đối với hình ảnh "Đoàn thuyền đánh cá" vốn không biết ra khơi đánh bắt cá<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp;Ông cũng đã sử dụng hình ảnh ẩn dụ, nhân hóa "tiếng hát" dưới cảm nhận giàu súc cảm của con người<br>- Tác dụng:<br>+ Huy Cận đã tái hiện lại cảnh làm ăn tập thể thường ngày ở hợp tác xã với mục đích gửi gắm lương thực, thực phẩm cho miền Nam tiền tuyến trong một không khí tưng bừng, nhộn nhịp hòa âm cùng những "tiếng hát" hào sảng của cả đoàn thuyền đánh cá, dưới cảm nhận của họ, như đang cùng với gió khơi làm căng buồm, làm cho thuyền lướt băng băng trên biển.<br>+ Ông đã bộc lộ một khí thế hừng hực sức sống,&nbsp; đồng thời gửi gắm vào đó niềm hi vọng về một buổi đánh bắt đầy ắp tôm, cá.<br>- Điểm : 7,5</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:19:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1896400378</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Gia Bảo</title>
         <author>baogianguyen28</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1896403264</link>
         <description><![CDATA[<div>câu b :<br>- ''Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi''<br><br>&nbsp;+ Đoàn thuyền: không khí đông vui, tấp nập trong cảnh làm ăn hợp tác xã thời kì đi lên xây dựng CNXH.<br>+ Người dân chài ra khơi theo một tập thể- “Đoàn thuyền”<br><br></div><div>+ Từ “lại”: Công việc quen thuộc hằng ngày của ngư dân<br><br></div><div>-&gt; Vũ trụ nghỉ ngơi, con người làm việc<br><br>- ''Câu hát căng buồm với gió khơi”<br>+ Ẩn dụ “câu hát căng buồm”&nbsp;: Điều này không có trong thực tế nhưng có thực trong cảm giác con người. Bởi những tiếng hát hào sảng của người lao động vang lên như hòa cùng tiếng gió. Gió làm căng cánh buồm nên tưởng như tiếng hát làm căng cánh buồm.<br>- Tác dụng:<br>+cho thấy câu hát cũng như có sức mạnh góp gió căng buồm đẩy con thuyền ra khơi<br><br>+ Niềm vui,sự phấn chấn, tinh thần hăng say lao động<br><br>+ Tiếng hát khỏe khoắn cùng với gió nâng đỡ cánh buồm<br>=&gt; thấy sự đối lập giữ thiên nhiên và con người :<br>&nbsp;Vũ trụ bước vào trạng thái nghỉ ngơi thì con người bắt đầu ra khơi đánh cá với khí thế phơi phới và niềm vui đang chinh phục biển khơi</div><div>Như vậy, ta thấy được tác giả đã sử dụng rất thành công các biện pháp tu từ để miêu tả thiên nhiên và con người</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-17 09:21:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1896403264</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ an bình</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1898230124</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-18 00:33:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1898230124</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Vũ Mai Chi-8A10</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1898349790</link>
         <description><![CDATA[<div>1.- Đoạn văn trên được trích từ văn bản " Chiếc &nbsp; Lá Cuối Cùng".<br>&nbsp; &nbsp;- Tác giả: O Hen-ri<br>2. Nội dung:<br>&nbsp;Đoạn trích nói về bí mật của chiếc lá và cái chết của cụ Bơ-men. Sự hi sinh cao cả của Cụ Bơ-men để cứu Giôn-xi.&nbsp;<br>3. Giôn-xi là một hoạn sĩ nghè, còn trẻ. nhưng Giôn-xi bị bệnh khiễn cô tuyệt vong không muốn sống nữa. Cô nhìn những chiếc lá còn lại trên cây và liên tưởng đến số phận mỏng manh của mình. Khi chiếu lá cuối cùng rơi xuống thì cô cũng lìa đời. Sau một đêm mưa gió lớn, cô nghĩ cây Thường Xuân sẽ dụng hết. Nhưng khi nhìn ra ngoài cửa sổ vẫn còn một chiếc lá bán trụ ở đó, lúc đó giôn-xi mới nhận ra sự xông bền vững. sau khi biết đựng sự thật về chiếc là chúng ta mới thấy chiếc là cuối cùng mà Cụ Bơ-men vẽ ra là một kiệt tác. Vic chiếc lá dó đã cứu được mang của một con người mang lại tia hi vonh sống cho một con người đã nghĩ đến cái chết.  <br>&nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-18 01:37:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1898349790</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Gia Nhi</title>
         <author>gianhinguyenchu</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1898432512</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-18 02:19:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1898432512</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đặng Bảo Ngân </title>
         <author>baongankie</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1898434193</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-18 02:19:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1898434193</guid>
      </item>
      <item>
         <title>1. Nv chị em trong đoạn văn trên là Giôn-xi và Xiu </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1898446547</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-18 02:26:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1898446547</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Sơn Tùng</title>
         <author>19a10tungphamson2304</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1898459157</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-18 02:32:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1898459157</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Ngọc Phong </title>
         <author>taduchuong</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1898472233</link>
         <description><![CDATA[<div>3.trợ từ:chỉ trong 2 ngày<br>   thán từ:Ồ</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-18 02:38:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1898472233</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tổ 3 - lớp 9A12 ( soạn văn &quot; Đoàn thuyền đánh cá&quot; )                                               Nêu cảm nhận của em về hai khổ thơ đầu bằng một đoạn văn tổng- phân- hợp.                                                  </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1899118801</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;    Cảnh đoàn thuyền đánh cá ra khơi thật đẹp và hứng khởi biết bao! Thiên nhiên như góp phần làm cho khung cảnh đó trở nên hùng vĩ và tráng lệ: Mặt trời tựa như một hòn lửa khổng lồ đang từ từ lặn dần xuống biển, tạo nên một bức tranh hoàng hôn trên biển vô cùng sống động; màn đêm như một tấm cửa khổng lồ bao trùm lên mặt biển, những lượn sóng thì như những then cài cửa; những hình quá đỗi quen thuộc đó như cho ta thấy người dân chài lưới đi đánh bắt cá trên biển nhưng lại giống như đi trong chính ngôi nhà của mình, họ coi biển cũng chính là ngôi nhà của họ. Những người dân chài lưới với một tâm trạng hào hứng, chờ đợi cho một chuyến đánh bắt cá đầy thuận lợi. " Câu hát căng buồm cùng gió khơi", tác giả đã sử dụng nghệ thuật ẩn dụ gợi hình ảnh: người dân chài đang cất cao tiếng hát trong niềm vui và sự phấn khởi, hăng say lao động. Người dân chài thể hiện niềm tự hào trước sự giàu có của biển và khát khao chinh phục, làm chủ thiên nhiên của con người lao động. Khung cảnh đoàn thuyền ra khơi đánh bắt cá như được tô điểm thêm vẻ đẹp của thiên nhiên và đất trời, cùng với niềm vui và phấn khởi của người dân chài hăng say lao động tạo nên một bức tranh vô cùng đẹp và quý giá. </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-18 09:49:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1899118801</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Minh Đức-9A12</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1907579459</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; &nbsp; Qua khổ thơ đầu của bài thơ "Bếp lửa", nhà thơ Bằng Việt đã khơi nguồn cảm xúc để tác giả nhớ về bà và viết về bà qua bài thơ đậm chất trữ tình qua hình ảnh bếp lửa:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; "Bếp lửa chờn vờn sương sớm<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; Bếp lửa ấp iu nồng đượm."<br>Ba tiếng “một bếp lửa” đã trở thành điệp khúc, gợi lại một hình ảnh thân thuộc trong mỗi gia đình ở làng quê Việt Nam. Hình ảnh “bếp lửa” thật ấm áp giữa cải giá lạnh của sương sớm. Đó không chỉ là cái "chờn vờn" của ngọn lửa mới được nhóm lên trong sương mà còn là cái "chờn vờn" trong tâm trí của người chầu nơi phương xa. Hình ảnh bếp lửa thân quen với biết bao tình cảm ấp iu nồng đượm. Nó đã gợi ra bàn tay kiễn nhẫn, khéo léo và tấm lòng chi chút, sự săn sóc, lo lắng, chăm chút, che chở của người bà. Từ hình ảnh bếp lửa, người cháu lại nhớ thương khi nghĩ về bà:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;"Cháu thương bà biết mấy nắng mưa."<br>Đọng lại trong câu thơ là chữ “thương”, thể hiện tình cảm của người cháu dành cho bà. Bà vất vả, lặng lẽ trong khung cảnh “biết mấy nắng mưa”, làm sao tính được có bao nhiêu mưa nắng khổ cực đã đi qua đời bà. Cháu thương người bà vất vả, tần tảo để khi nhớ về bà, trong kí ức của cháu hiện về những gian khổ thời còn bé! Như vậy, với ba câu thơ mở đầu tác phẩm, Bằng Việt đã thể hiện tình cảm nỗi nhớ da diết của mình về bếp lửa quê hương và người bà thân yêu. Đồng thời thể hiện được tình cảm bà cháu sâu nặng, ân tình và sự biết ơn, trọng của người cháu dành cho người bà thân yêu.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 04:38:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1907579459</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1907581584</link>
         <description><![CDATA[<div>Nguyễn Minh Đức-9A12<br><strong>Ba câu thơ mở đầu đã diễn tả cảm xúc đang dâng lên cùng với những kí ức đang quay về của tác giả về bếp lửa, về cuộc đời lam lũ của người bà.3 tiếng “một bếp lửa” được nhắc lại 2 lần nhấn mạnh bếp lửa như 1 dấu ấn không bao giờ phai mờ trong tâm tưởng của nhà thơ.Câu thơ”Bếp lửa chờn vờn sương sớm” là một hình ảnh quen thuộc với gia đình Việt Nam xưa nay, hình ảnh bếp lửa thật ấm áp giữa cái lạnh “sương sớm” càng thêm phần thân thương với bao tình cảm” ấp iu nồng đượm”.Bằng các từ láy “chờn vờn” và “ấp iu”tác giả đã khéo léo thể hiện sự liên tưởng của mình về thời thơ ấu bên cạnh bếp lửa với người bà. Hình ảnh “Bếp lửa” rất tự nhiên gợi lại những kí ức của cháu về người bà.Sang đến câu thơ thứ 3 trong lòng người cháu đã thức tỉnh dòng cảm xúc thương bà mãnh liệt, thương người bà lặng lẽ, âm thầm trải qua “biết mấy nắng mưa”.Cụm từ” biết mấy nắng mưa đã gợi sự trôi đi của thời gian cũng ẩn dụ chi sự khổ nhọc vất vả của bà.Chữ “thương” đi với “bà” tạo ra âm vang như ngân dài xao xuyến, như nỗi nhớ trải dài của người cháu cho bà.<br></strong><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 04:39:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1907581584</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Viết hải</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1907582257</link>
         <description><![CDATA[<div>Bài&nbsp; "Bếp lửa" do nhà thơ Bằng Việt sáng tác đã gợi lại những kỷ niệm đầy xúc động về người bà và tình bà cháu, đồng thời thể hiện lòng kính yêu, trân trọng và biết ơn của người cháu với bà, với gia đình, quê hương, đất nước. Trong ba câu thơ đầu đã nói về hình ảnh chiếc bếp lửa và tình thương bà của cháu. Hình ảnh chờn vờn gợi lên những mảnh kí ức hiện về trong tác giả một cách chập chờn như khói bếp. Bếp lửa được thắp lên, nó hắt ánh sáng lên mọi vật và tỏa sáng tâm hồn đứa cháu thơ ngây. Bếp lửa được thắp lên đó cũng là bếp lửa của cuộc đời bà đã trải qua biết mấy nắng mưa. Từ đó, hình ảnh người bà hiện lên. Dù đã cách xa nửa vòng trái đất nhưng dường như Bằng Việt vẫn cảm nhận được sự vỗ về, yêu thương, chăm chút từ đôi tay kiên nhẫn và khéo léo của bà. Trong cái khoảnh khắc ấy, trong lòng nhà thơ lại trào dâng một tình yêu thương bà vô hạn. Tình cảm bà cháu thiêng liêng ấy cứ như một dòng sông với con thuyền nhỏ chở đầy ắp những kỉ niệm mà suốt cuộc đời này chắc người cháu không bao giờ quên được và cũng chính từ đó, sức ấm và ánh sáng của tình bà cháu cũng như của bếp lửa lan tỏa toàn bài thơ.&nbsp;</div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 04:40:26 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1907582257</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trương Minh Sang</title>
         <author>utattatruong</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1907584244</link>
         <description><![CDATA[<div>Bài làm<br>&nbsp; &nbsp; Qua bài thơ "Bếp Lửa" của tác giả Bằng Việt, ta cảm nhận được hình ảnh bếp lửa khơi gợi nguồn cảm xúc kỉ niệm về ba ở khổ thơ thứ nhất:<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; "Một bếp lửa chờn vờn sương sớm<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Một bếp lửa ấp iu nồng đượm<br>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;Cháu thương bà biết mấy nắng mưa."<br>Trước hết, điệp ngữ "một bếp lửa" tựa như một điệp khúc mở đầu cho nỗi nhớ, nó như nhấn mạnh đây là bếp lửa duy nhất trong lòng cháu. Tiếp theo, từ láy "chờn vờn" gợi một ngọn lửa ẩn hiện, bập bùng trong sương sớm, trong kí ức, còn từ láy "ấp iu" gợi bàn tay khum khum, khéo léo của người nhóm lửa và gợi tấm lòng chi chút, giàu yêu thương của người bà dành cho cháu. Từ "thương bà" là 2 thanh bằng &nbsp;gợi âm vang như ngân dài xao xuyến, chi tiết này cho ta thấy người cháu thấu hiểu được những gian lao, vất vả của cuộc đời bà, còn từ "nắng mưa" muốn nói đến nắng mưa của thời tiết, nắng mưa mưa của cuộc đời, và nó ấn dụ cho những gian lao, nhọc nhằn bà đã trải qua. Thông qua giọng thơ thủ thỉ, tâm tình, hình ảnh thơ bình dị, ngôn ngữ nhiều cảm xúc, tác giả Bằng Việt đã khắc họa nét nhất về khổ thơ thứ nhất.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 04:41:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1907584244</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Thanh Lâm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1907586390</link>
         <description><![CDATA[<div>Tuổi thơ mỗi con người gắn với muôn vàn kỉ niệm bên người thân, bạn bè, bên cạnh đó là những cảm xúc, những tình cảm dành cho nhau để rồi khi mai sau lớn lên dùng tình cảm kỉ niệm ấy tiếp tục hành trang cuộc đời. Rất nhiều tác phẩm văn học thơ, truyện ngắn được các tác giả lấy cảm hứng từ tình cảm thiêng liêng ấy, tình cảm vợ chồng, tình mẹ con, tình đồng chí, tình yêu quê hương đất nước,...<br><br></div><div>Tác giả Bằng Việt đã sáng tác bài thơ Bếp Lửa với tình cảm và niềm nhung nhớ dành cho người bà của mình khi đang du học tại Liên Xô vào năm 1963. Hình ảnh đứa cháu cùng người bà đã trải qua cuộc sống khổ cực nhưng tràn ngập tình yêu thương, chăm sóc, quan tâm, chở che trong những ngày bố mẹ đi làm xa và niềm hạnh phúc bên bếp lửa ấm áp tình thương.<br><br></div><div><em>"Một bếp lửa chờn vờn sương sớm<br></em><br></div><div><em>..........<br></em><br></div><div><em>Cháu thương bà biết mấy nắng mưa"<br></em><br></div><div>Hình ảnh bếp lửa được khắc họa lên từ ba câu thơ đầu qua điệp ngữ "một bếp lửa" và từ láy "chờn vờn" khiến ta có thể hình dung ra được một khung cảnh đơn sơ, giản dị nhưng ấm áp, đầy ấp tình cảm. Ngọn lửa từ bếp ấp ôm bao niềm nhung nhớ về bà, chứa đựng biết bao kỉ niệm của người cháu nhỏ và bà. Người bà ân cần nhóm nhen ngọn lửa tình cảm ấy, cũng giống như đôi tay bà chăm sóc cho cháu nhẹ nhàng quan tâm, hình ảnh người bà như làn khói từ bếp vào mỗi buổi sớm mai, hình ảnh khổ cực chăm nuôi của bà dãi dầu mưa nắng càng thắp lên trong lòng người cháu rõ rệt vết hằn nỗi nhớ. Từ hai câu đầu qua hình ảnh bếp lửa mỗi sáng đã được tác giả khắc họa lên một bếp lửa chan chứa kỉ niệm, một bếp lửa đầy ấp tình yêu, một bếp lửa sáng rực lên hình ảnh bà. Đến câu tiếp theo bao nhiêu nỗi niềm như phút chốc vỡ òa "cháu thương bà biết mấy nắng mưa", tác giả đau lòng, xót xa trước nỗi nhớ về hình ảnh bà dù mưa dù nắng nhưng vẫn lo cho cháu đầy đủ từng cái ăn cái mặc, gian truân cuộc đời bà vì cháu mà trải qua không một lời nói, bà âm thầm vì cháu mà làm mọi việc, đều là những hy sinh thầm lặng từ người bà kính yêu.<br><br></div><div>Từ đây ta thấy rằng trong trái tim tác giả hình ảnh người bà thiêng liêng biết là bao, có cả một vùng trời thương nhớ về người bà, một câu "cháu thương bà" cũng sẽ đọng lại trong ta một ý nghĩa sâu sắc.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 04:43:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1907586390</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phùng Ngọc Quang 9A12- Viết một đoạn van diễn dịch về 3 câu thơ đầu về bài thơ Bếp Lửa</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1907586643</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp;Ở hai câu thơ đầu, một bếp lửa như hư như thựcj đã được tác giả miêu tả. Như hư vì nó "chờn vờn trong sương sớm", như thực vì bếp lửa này "ấp iu nồng đượm", thể hiện sự đỏ hồng của than và củi. Có lẽ là tác giả ngay lúc này đang ở trước một bếp lửa, và chính bếp lửa này đã gợi nhắc tác giả đến bếp lửa của quá khứ, một bếp lửa "ấp iu nồng đượm". Nói là bếp lửa nồng đượm là nhờ vào sự kiên nhẫn và khéo léo và tấm lòng chi chút của người nhóm lửa. Và nhờ sự gợi nhắc đến bếp lửa đó mà tác giả đã nhớ và thương về người bà của mình, người đã nhóm bếp lửa và nuôi nấng cậu suốt ngày còn bé. Như vậy qua 3 câu thơ đầu của bài "Bếp lửa" ta thấy được sự nhớ của tác giả đến bếp lửa và người bà của mình</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 04:43:46 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1907586643</guid>
      </item>
      <item>
         <title>nguyễn đức dương 9a12</title>
         <author>nguyenduong071207</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1907589101</link>
         <description><![CDATA[<div>Bài thơ Bếp lửa là một bài thơ xuất sắc về tình cảm bà cháu. Khổ thơ chỉ vỏn vẹn ba câu mà đã hai lần lặp lại điệp từ “một bếp lửa”. “Bếp lửa” ấy là hình ảnh vô cùng gần gũi và thân quen với mỗi gia đình Việt Nam từ bao giờ. Từ láy “chờn vờn” vừa tả ánh sáng lập lòe và từng làn khói vương vấn của bếp lửa mới nhen buổi sớm, vừa gợi lại hình ảnh bóng bà chập chờn trên in trên vách. Kết hợp với sự mờ ảo của “sương sớm”, những mảnh ký ức ấy như ẩn hiện trong làn sương vương vấn mùi khói, không hề thiếu đi sự nồng ấm. “Ấp iu” tuy là một từ ghép nhưng lại mang âm hưởng của từ láy, vừa là sự kết hợp của ấp ủ và yêu thương, vừa gợi tả bàn tay kiên nhẫn, khéo léo và tấm lòng đong đầy yêu thương của người nhóm lửa. Sự “nồng đượm” kia không chỉ tả bếp lửa cháy đượm mà còn ẩn chứa tình cảm trân trọng của tác giả đối với người đã cần mẫn, chăm chút thắp lên ngọn lửa ấy. Hai hình ảnh sóng đôi đối nhau “chờn vờn sương sớm” – “ấp iu nồng đượm” đã tạo nên sự hòa phối âm thanh làm cho câu thơ vừa nhẹ nhàng như khói bếp vừa trĩu nặng về thời gian. Để rồi không cầm được cảm xúc, người cháu đã thốt lên : “Cháu thương<strong><em> bà</em></strong> biết mấy nắng mưa”, thật giản dị mà vẫn trào dâng một tình yêu thương<strong><em> bà </em></strong>vô hạn.<strong><em> </em></strong>Từ đó, sức ấm và ánh sáng của hình ảnh bếp lửa đã lan tỏa khắp bài thơ, trở thành điểm tựa để mở ra một chân trời đầy ắp kỉ niệm tuổi thơ về tình bà cháu.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 04:45:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1907589101</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Hoàng Nam</title>
         <author>namnguyen1101vn</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1907607193</link>
         <description><![CDATA[<div>Ở khổ thơ đầu của bài thơ "Bếp lửa" được sáng tác bởi Bằng Việt, hình ảnh bếp lửa thiêng liêng đã khơi gợi dòng hồi ức của ông về thời thơ ấu khi sống với bà. Với từ láy "chờn vờn", ông đã gợi tả hình bóng của bếp lửa chập chờn, mờ mịt, huyền diệu trong làn sương sớm dày đặc, từ đó phần nào đánh thức một miền kí ức dạt dào nỗi nhớ của Bằng Việt khi còn ở Liên Xô. Nhưng đặc biệt hơn, sâu thẳm trong ý nghĩa thấm đượm chất trữ tình của thơ được đề cao bởi bút pháp tinh tế của ông, có lẽ từ "chờn vờn" ở đây cũng cho thấy rằng "bếp lửa" mập mờ là do nhà thơ đang chu du trong dòng hồi ức của mình, phảng phất những kỉ niệm xao xuyến bị dòng thời gian vùi lấp. "Ấp iu nồng đượm" đã chạm khắc nên bức tranh của một đôi bàn tay tận tảo, khéo léo, kiên nhẫn đang chăm chút cho bếp lửa cháy rực giữa màn sương trùng trùng lớp lớp, mà chủ nhân của đôi bàn tay hoàn mĩ đó chính là người bà. Điệp từ "Một bếp lửa" được tác giả sử dụng nhằm nhấn mạnh, khắc in một mỗi liên kết hai chiều phi thời gian thân thuộc giữa ông với quê hương, từ đó như ngân lên một khúc ca du dương song hành cùng với dòng hồi ức của tác giả du ngoại về miền kí ức thân thương. Có lẽ trên hết, tác giả đã gửi gắm một tình cảm thiết tha, nỗi nhớ khắc khoải, da diết về người bà đã "biết mấy nắng mưa" vượt qua những trắc trở, vất vả để nuôi người cháu khôn lớn. Như vậy, theo một cách tự nhiên, chân thực, mạch ký ức của Bằng Việt đã được khởi nguồn bởi hình ảnh đầy thiêng liêng "bếp lửa".  </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 05:01:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1907607193</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Tô Minh Đức- Bếp lửa</title>
         <author>daisyto54</author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1907609329</link>
         <description><![CDATA[<div>&nbsp; Ở khổ thơ đầu bài "Bếp lửa" của tác giả Bằng Việt, những kỉ niệm tuổi thơ của ông được khơi nguồn từ hình ảnh bếp lửa:</div><div>&nbsp; &nbsp;<em>“</em>Một bếp lửa chờ vờn sương sớm</div><div>&nbsp; &nbsp; Một bếp lửa ấp iu nồng đượm<br>&nbsp; &nbsp; Cháu thương bà biết mấy nắng mưa" &nbsp; tác giả đã khéo sử dụng từ láy tượng hình "chờn vờn" vừa gợi hình dung về một bếp lửa chờn vờn, ẩn hiện trong làn sương sớm vừa gợi được cái mờ nhòa của hình ảnh trong kí ức của nhân vật trữ tình. Đó là hình ảnh quen thuộc của lang quê Việt Nam. Từ&nbsp; “ấp iu” ở câu thứ hai đã gợi lên bàn tay nhẹ nhàng, khéo léo nhóm lửa và tấm lòng chăm chút của người nhóm lửa, giữ lửa. Đặc biệt, tác giả đã sử dụng hình ảnh “Biết mấy nắng mưa”. Hình ảnh “nắng mưa” là ẩn dụ để chỉ những vất vả, lam lũ của cuộc đời bà. Như vậy, hình ảnh bếp lửa chính là sự khởi nguồn cảm xúc, đánh thức những hồi ức ức về kỉ niệm tuổi thơ của tác giả. Trong thực tế thì bếp lửa nào, ngọn lửa nào cũng gợi nên sự ấm áp và thân thương, nhưng khi nó với một kỉ niệm riêng tư thì hình ảnh giản dị ấy còn trở nên thiêng liêng, cảm động.</div><div><br><br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-23 05:03:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1907609329</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Anh Quân</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1911626958</link>
         <description><![CDATA[<div>Có một người đã từng nói không có ai là một bản sao 100% của một người kia cả và tôi cũng vậy. Chắc chắn ai cũng có thế mạnh và điểm yếu riêng nên tôi cũng vậy tôi cũng có thế mạnh và điểm yếu của mình , tôi có thể không ngoan, chăm chỉ , học giỏi bằng họ nhưng tôi lại có thế mạnh riêng của mình là tôi biết làm việc nhà nấu ăn và mang lại tiếng cười rành cho mọi người. Nên ai cũng vậy đều có thế mạnh và yếu riêng biệt không ai giống ai 100% cả nên hãy tự tin về điểm mạnh của mình và biết về điểm yếu để ta dần dần khắc phục còn điểm mạnh thì tiếp tục phát huy. Từ đó ta có thể hiểu và rút ra một bài học thích đáng trong bài học này không ai giống ai cả nên ta hãy tự tin về điểm mạnh của mình và điểm yếu thì dần dần khắc phục.  Tôi chắc chắn ai cũng sẽ có điểm mạnh yếu riêng nên đừng tự ti thay vào đó hãy tự tin lên vì nó sẽ giúp bạn phát huy được hết điểm mạnh của mình, nó sẽ giúp bạn thấy mình có giá trị hơn và mình là mình độc nhất vô nhị ko ai giống được.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-25 02:01:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1911626958</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngô Minh Đức</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1928380298</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong cuộc sống, mỗi con người ta để lớn lên và phát triển đều cần một mái ấm đó là giá đình.<br>Gia đình là khái niệm chỉ những người cùng chung sống dưới một mái nhà, gắn bó với nhau bằng quan hệ hôn nhân huyết thống, thường gồm có ông bà, cha mẹ, con cái và cháu chắt.<br>Gia đình là nơi ta sinh ra trong sự đón chờ của ông bà, cha mẹ, anh chị; nơi ta lớn lên mỗi ngày trong tình yêu thương, sự quan tâm, che chở.<br>Gia đình với với nếp nghĩ, nếp sống riêng sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến tính cách,suy nghĩ,ứng xử và phát triển của mỗi người. Không có sự chăm lo, giáo dục của gia đình là một điều kiện thiệt thòi về tinh thần, cũng như có thể dẫn tới thiếu hụt, lệch lạc trong phát triển nhân cách con người.<br>Gia đình là nơi chan chứa tình yêu thương vô bờ bến, cho ta sức mạnh để vượt qua mỗi lúc gặp khó khăn, đứng vững trong cuộc đời. Sẵn sàng đón lấy ta trở về sau những thăng trầm trong cuộc sống, vấp ngã bên ngoài cuộc đời rộng lớn.<br>Ta có thể có nhiều bạn bè mà gia đình chỉ có một mà thôi. Gia đình là một tài sản quí giá thiêng liêng và có vai trò rất lớn trong cuộc đời của con người. Ta cần phải lên án và phê phán những người bất hiếu, coi nhẹ gia đình để họ nhận ra điều tội lỗi đó trong cuộc sống. Vậy ta phải biết giữ gìn, biết ơn, xây dựng, giữ gìn hạnh phúc gia đình với chúng ta hiện giờ thì phải nghe lời ông bà, cha mẹ với tư cách là con, cháu.<br>Như vậy qua những điều trên, ta cũng thấy được gia đình có vai trò rất lớn trong mỗi chúng ta.<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1485063527/3395b96edc789521eb25188baed6e96d/chup_anh_gia_dinh_nen_mac_gi_1.jpg" />
         <pubDate>2021-12-04 02:34:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cva2vanhonghai/c6667udaanh60uk2/wish/1928380298</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
