<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Nhật kí đọc sách của Hân by Han Hoang Dang Gia</title>
      <link>https://padlet.com/giahanjii7/c2u78s9y3o8rskfd</link>
      <description>Nơi tớ viết về sách và những giấc mơ</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2022-01-15 15:59:59 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2022-03-01 11:07:48 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Phần I</title>
         <author>giahanjii7</author>
         <link>https://padlet.com/giahanjii7/c2u78s9y3o8rskfd/wish/1993653578</link>
         <description><![CDATA[<div>Từ những dòng đầu tiên, tớ gần như đã cảm nhận được phần nào không khí của chiến tranh qua sự mong chờ của người dân với tin tức nơi sa trường. Việc đưa vào sách ngôn ngữ địa phương giúp câu truyện trở nên chân thực hơn, tạo nên sự gần gũi giữa người đọc cùng nhân vật. Ở chương đầu tiên, chúng ta có thể biết được thông tin sơ bộ về Vệ Quốc Đoàn, bên cạnh đó còn là về những đứa trẻ, những thiếu niên mới lớn. Là chú bé Mừng đen nhẻm không có họ, là Vịnh của người bác ở xưởng nguội hay Vệ và đoàn xiếc của người Khách. Một trong 10 đoạn của chương này thì tớ đặc biệt ấn tượng với khoảnh khắc tụi nhỏ trong tiểu đội trao cho Mừng vật dụng hay nhường áo cho Mừng. Trời dù có lạnh dứt ruột, trước đó có bao nhiêu khinh khỉnh cười nhạo vậy mà vẫn sẵn sàng trao cho đứa nhóc xa lạ áo của mình. Tư-dát có thể thích trêu trọc người khác vậy mà vẫn tự tay khoác áo giúp Mừng còn nhắc nhở này nọ&nbsp; (tuy có chút cợt nhả) khiến tớ cảm thấy ấm lòng kì lạ. Cu cậu cũng cho tớ 1 cái nhìn tích cực hơn qua cái quyết tâm hi sinh lao người vào bom. Về câu chuyện quá khứ của Vịnh và Vệ, qua từng lời kể, hồi tưởng đầy cay đắng, tớ càng thấm thía hơn từng cái nặng nề, cái nghiệt ngã của con người thời bấy giờ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-15 16:51:57 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/giahanjii7/c2u78s9y3o8rskfd/wish/1993653578</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phần II</title>
         <author>giahanjii7</author>
         <link>https://padlet.com/giahanjii7/c2u78s9y3o8rskfd/wish/2007336070</link>
         <description><![CDATA[<div>Mở màn phần 2 là giọng ca cao vút, ngân vang từ Quỳnh-được mệnh danh là chú chim sơn ca của Đội cùng khung cảnh hết sức náo nhiệt của những đội viên nhỏ tuổi đang chuẩn bị hành trang ra Mặt Trận. Một loạt sau đó là các phân cảnh lần đầu nhìn thấy và tập làm quen với chiến trường, với Vệ Quốc Đoàn của đội Thiếu niên trinh sát. Chỉ là sự "an toàn" trong tâm trạng đọc tớ đã dần lung lay vào cái lúc Mừng hùng hổ nhận nhiệm vụ dẫn đường cho đội cảm tử mang bom "choảng" Lơ-bơ-rít rồi tiếp đến phân cảnh Quỳnh bị thương ở chân. Tất cả rải rác trong nhiều đoạn giống như báo hiệu thứ gì đó rất khủng khiếp sắp đến với các em. Nhiệt tình là vậy nhưng vào khoảnh khắc được gọi đi trong đêm, nhịp tim của Mừng đập nhanh bất ngờ khiến cậu phải ngại ngùng giấu nó đi, từ chi tiết này người đọc càng thấm thía hơn cái khốc liệt của chiến tranh. Và dường như trực giác tớ đã đúng ngay khi thấy dòng đối thoại: "Quỳnh bị lạc rồi." Chú nhóc vốn nhỏ con nhất đội nay lại bị kẹt dưới cái hố sâu đầy bùn đất không chỗ bám tựa để leo lên, kết hợp với cái chân bị thương bắt đầu có dấu hiệu của nhiễm trùng nặng để rồi lại chạy trên những dòng hồi tưởng ám ảnh vô cùng của chính mình: về cái chết của chú ếch xanh đáng thương đẩy sự tuyệt vọng, đáng thương của nó hay cả Quỳnh lên cao trào. Thật may Mừng sau khi dẫn đường trở về đã thành công tìm thấy "chú sơn ca" này. Thật vất vả nhưng nỗ lực của cả 2 đã đưa lũ trẻ có thể trở lại hạm đội dưỡng thương. Vui mừng chưa được bao lâu thì chuyển cảnh sang Vịnh-sưa đang mải miết tìm Quỳnh. Mặc cho cơ thể rã rời kiệt sức, quần áo lấm lem ướt sũng em vẫn tiếp tục tiến lên rồi bất ngờ mò đến nơi ẩn náu của địch. Sự căng thẳng của tớ tăng dần theo từng bước chân, từng hành động của cu cậu. Bầu trời chợt hửng nắng như đang cố làm vơi đi cái hôi hám, thối nát từ cơn mưa đêm, tiếp thêm sức mạnh cho người anh hùng mới trẻ tuổi ấy lập nên chiến công lẫy lừng. Ngay cái khoảnh khắc gay go nhất cuộc đời, từ vị đội trưởng nghiêm khắc, cần mẫn, thận trọng, Vịnh-sưa đã quyết liều mình để chuẩn bị tạo nên kì tích thật vang dội. Lên được đỉnh lầu, mặc cho gió lớn, mái dốc trơn trượt đáng sợ, nhóc vẫn không lùi bước. Bỏ đi mảnh vãi giữ ấm cơ thể, Vịnh bắt đầu ra hiệu và cứ như thế trong 2 tiếng liền, 50 lần đến lúc bị địch phát hiện. Khi đài quan sát đã nhận được tín hiệu, tớ đã hi vong rằng đoàn sẽ nhanh chóng phái người đến giải vây cho em. Chỉ là sự sững sờ cùng khuôn mặt trắng bệch của Hiền đã tàn nhẫn cắt đứt nó. Bước chân vào nơi trận mạc thảm khốc, ta đương nhiên không thể đòi hỏi sự trọn vẹn cũng như việc hi sinh là không thể tránh khỏi. Nhưng nó đến thật nhanh, hiển nhiên là tớ tiếp nhận không nổi. Ấy vậy mà cho dù bị giặc giết chết, cậu thiếu niên ấy vẫn đứng thẳng không chịu ngã. Tiếng gầm nổ hăng máu, dữ dội của Trung đoàn đội trưởng cùng các đơn vị là muốn soi thật rõ cho cả thành Huế này bóng lưng nhỏ bé, chằng chịt vết thương lại đầy vững chãi giữa nền trời xanh của người đồng chí 14 tuổi hi sinh thân mình, không tiếc mạng mà cống hiến cho Tổ quốc thân yêu đến tận giây phút cuối của bản thân. Cùng với phần cuối cùng của chương về Vệ to đầu ở mặt trận miền Nam, quá khứ và tình yêu nhạc của Quỳnh-tất cả chính là lời tuyên bố cho tinh thần quyết liệt, hào hùng của Cách mạng hay cũng là mở đầu chính thức cho chuỗi ngày đầy gian khổ nhưng oanh liệt vô cùng trên chiến trường của đội Thiếu niên trinh sát. </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-01-23 16:50:52 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/giahanjii7/c2u78s9y3o8rskfd/wish/2007336070</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phần III</title>
         <author>giahanjii7</author>
         <link>https://padlet.com/giahanjii7/c2u78s9y3o8rskfd/wish/2070812574</link>
         <description><![CDATA[<div>Sau nhiều ngày cố gắng vượt qua sự ra đi của Vịnh, tớ rốt cục cũng đủ dũng khí để tiếp tục phần III. Trùng hợp có 3 sự kiện ở phần này mà tớ đặc biệt ghi nhớ. Đầu tiên là lúc Mừng về thăm mẹ. Trước đó chạy về Bao Vinh mất đến 2 giờ đồng hồ, chẳng có cuộc hội ngộ đầy cảm động nào xảy ra, mẹ em đi tản cư mất rồi. Mừng chôn chân giữa mảnh sân vườn vắng lặng, nức nở cố chấp gọi tên chị Niêu đến tội nghiệp! Và may mắn đã mỉm cười khi nhóc gặp gỡ trưởng trung đoàn cũng cậu liên lạc tên Nghi đi qua giúp đỡ. Chỉ mới lần đầu gặp mặt, 2 đứa lại dễ dàng hòa nhập cười đùa, làm thơ, phi nước kiệu trên lưng con ngựa từng thuộc sở hữu của vua Bảo Đại thẳng về làng Phò thăm mẹ. Đây là một trong những khoảng nghỉ trong nhịp truyện, giúp tớ thả lỏng tâm lí để đón nhận luồng cảm xúc mãnh liệt sắp tới. Cái tên hôm nào còn hùng hùng hổ xung phong "choảng" Lơ-bơ-rít nay lại khúm núm không vào thăm mẹ, cậu sợ bà sẽ cấm cậu theo Vệ Quốc Đoàn, sợ bản thân quyến luyến, nuối tiếc không nỡ rời xa người đành dắt ngựa trốn đi. Đoạn này tớ nhận thấy có chút gì đó day dứt, uất ức của 1 đứa trẻ khi không thể cùng người thân duy nhất của mình đoàn tụ, khiến tớ càng trân trọng gia đình bởi họ vẫn luôn cùng mình ở cạnh bên. Phân cảnh tiếp theo là khi toàn bộ các chiến sĩ cùng tiểu đội nhận lệnh lập tức rút quân khỏi thành phố, tụi nhóc đứa nào đứa nấy đều lấm lem, đen nhẻm, ủ dột mệt mỏi. Lo toan suy nghĩ thường thấy trên khuôn mặt kẻ trưởng thành vậy mà được khắc họa rõ nét lên bầu không khí căng thẳng giữa những thiếu niên mới chỉ 13-14 tuổi đầu-không nói chuyện, không cười đùa. Trái ngược hoàn toàn với cái náo nức buổi đầu ra Mặt trận, bước chân ai cũng thật lầm lũ, nặng nề như để cố gồng gánh trách nhiệm nghiêm trọng gắn bó với sự sống còn của nhân dân và đất nước. "Chúng ta rút khỏi thành phố, nhưng không phải chúng ta chịu thua chúng! Không!", anh đội trưởng hô to kết hợp với việc giải thích tình hình kháng chiến đã đánh bay dòng chữ "không cam tâm" nãy giờ mất hút, sự phấn chấn, hân hoan nhanh chóng lấn át làm tớ vui lây và tràn đầy hi vọng vào tương lai oanh liệt cả Vệ Quốc Đoàn. Cuối cùng là khoảnh khắc trung đoàn trường hỏi cả đội liệu có muốn qua về nhà? Trước ý kiến đột ngột ấy, lũ trẻ lặng đi, lòng xao xuyến bồn chồn khó tả. Cổ các em dương như nghẹn lại muốn khóc, còn Mừng thì đã chảy 2 hàng nước mắt. Trước những đôi mắt đỏ hoe đó, tim tớ nhói đau, cảm giác bản thân như cũng sắp mất đi thứ quý giá. Lượm đến gần đống lửa, giọng rung lên tuyên bố bản thân cho có thể chết đói nơi chiến khu, chứ quyết không về thành phổ với lũ Tây, Việt gian. Rồi 1 loạt các em khác đứng lên nghẹn ngào van xin ở lại, chia khó khăn, khốn khó cùng các chiến sĩ để bảo vệ Tổ quốc thân yêu. Không chỉ trung đoàn trưởng mà cả tớ-người mắt chỉ mới rơm rớm tay lại đè lên ngực trái ngăn lại tiếng tiếng nấc chính mình đầy tự hào và hãnh diện. Mở đầu với bầu trời sập tối, kết thúc bằng tiếng ca vang dội của cả tiểu đoàn trinh sát, phần III đã mang đến cho tớ 1 đêm thức trắng tuyệt vời nhất!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-01 05:00:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/giahanjii7/c2u78s9y3o8rskfd/wish/2070812574</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
