<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Nói về câu chuyện truyền thuyết, cổ tích dân gian mà em yêu thích và ấn tượng? by Cô Phương Dung</title>
      <link>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5</link>
      <description>Đăng phản hồi của bạn về chủ đề thảo luận bằng cách nhấp vào nút dấu cộng dưới đây.</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2025-03-17 08:10:00 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-03-23 13:01:39 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f4ac.png</url>
      </image>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3374792746</link>
         <description><![CDATA[<p>Phúc Thịnh </p><p>                         Cây Thì Là </p><p><br/></p><p>Ngày xưa, các loài cây đều chưa có tên nên Trời quyết định tụ họp lại các cây để đặt tên. Trời đặt tên cho các loài cây rất ý nghĩa, nào là tiên, nào là tía tô, nào là húng… Đến cuối ngày, khi Trời đợi chờ mỏi mệt thì bỗng nhiên có một cành cây nhỏ chạy tới chỗ Trời. Cành cây nhỏ nói: Con phải chăm sóc bà vì bà bị bệnh nên con tới trễ xin Trời hãy thứ lỗi cho con. Trời cảm động và thứ lỗi cho cành cây nhỏ. Khi Trời đang suy nghĩ Trời nói: Thì Là…Thì Là… Khi chưa nghe xong thì cành đã biết tên mình thì cành cây nhỏ đã cảm ơn Trời và chạy về nhà để khoe cái tên của mình. Nhưng cành cây nhỏ lại không biết đó chỉ là câu mà Trời đang suy nghĩ mà thôi.</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Nhân vật em yêu thích nhất: Cây Thì Là </p><p>Vì sao em lại thích nhân vật đó? Vì cây thì là rất giỏi khi chăm sóc cho bà mình và lễ phép.</p><p><br/></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-20 11:19:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3374792746</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3374823014</link>
         <description><![CDATA[<p>Trao Hoang Anh</p><p>Câu chuyện <strong>"Tấm Cám"</strong> kể về Tấm, cô gái hiền lành, chịu khó nhưng bị mẹ kế và em gái Cám đối xử tệ bạc. Sau khi Tấm kết hôn với vua, mẹ kế và Cám hãm hại cô, khiến Tấm phải trải qua nhiều khó khăn. Tuy nhiên, nhờ miếng trầu. Tấm vượt qua được mọi thử thách, cuối cùng trở lại làm hoàng hậu, còn mẹ kế và Cám bị trừng phạt. Câu chuyện thể hiện sự chiến thắng của cái thiện trước cái ác.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-20 11:43:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3374823014</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3374843600</link>
         <description><![CDATA[<p>Sơn Tinh - Thủy Tinh</p><p><br/></p><p>Ngày xưa, có 1 nhà vua muốn gả con gái của mình. Nàng công chúa ấy có tên là Mị Nương. Vì vẽ đẹp xinh như hoa của mình, cùng với tính nết thùy mị, nết na như 1 cô tiên nên đã có 2 người phải lòng nàng công chúa. Người đầu tiên là Sơn Tinh, có thể điều khiển cây, đất, đá.... Tiếp theo là Thủy Tinh, chàng có thể điều khiển mọi thứ có liên quan đến nước. Rồi, nhà vua báo cho 2 chàng rằng:" Trong 2 ngươi, người nào đem sính lễ đầu tiên cho ta sẽ được đức vua ta đây gả Mị Nương cho người chiến thắng. Những vật ta muốn gồm có: Một trăm ván&nbsp;cơm nếp, một trăm nệp&nbsp;bánh chưng và voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao&nbsp;mỗi thứ một đôi”. Hôm sau, Sơn tinh quay lại và đem đầy đủ quà sính lễ. Nhưng, Thủy tinh thì không. Vì chàng phải sống ở dưới nước, nên biết đâu ra cách nào để kiếm được những vật đó? Nên, chàng đã miệt mài đem những vật sính lễ đến cho nhà vua nhưng chỉ tiếc là đến muộn một chút so với Sơn Ting. Nhà vua quyết định gả Mị Nương cho Sơn tinh. Vì thế, Thủy tinh đã túc giận đùng đùng và tấn công Sơn Tinh. Thủy Tinh thì liên sức đem những cơn sống thần vào đất liền. Sơn Tinh thì lại nõ lực lấy đá đễ tạo lên nuối. Thế rồi, Sơn Tinh đã thắng Thủy Tinh và sống 1 cuộc đời hạnh phúc từ đó. Đó v ẫn chưa phải là kết thúc. Vì không phục nên ông bà ta chuyền tai nhau rằng, lâu lâu Thủy Tinh sẽ lại tạo ra những cơn bão, sống thần để tấn công người dân ta. Em rất thích truyền thuyết này vì nó có 1 thông điệp: Câu chuyện cho thấy tình yêu chân thành và lòng quyết tâm của Sơn Tinh và Thủy Tinh trong việc chinh phục Mỵ Nương. Sự kiên trì, cố gắng vượt qua thử thách để giành được tình yêu chính là thông điệp về sức mạnh của tình yêu.</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Nhân vật em thích: Thủy Tinh</p><p>Lí do: Dù biết mình ở dưới nước nhưng Thủy Tinh vẫn cố tiềm đầy đủ quà sính lễ cho nhà vua. Như vậy đã đủ biết tình yêu mà Thủy Tinh dành cho Mị Nương lớn cỡ nào.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-20 12:00:51 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3374843600</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3374844373</link>
         <description><![CDATA[<p>Thanh Châu</p><p>Sự tích hoa sen 🪷 </p><p>Nói đến sự tích thì em liền nhớ tới câu chuyện "Sự tích hoa sen", đó là câu chuyện mà em thích nhất, sau đây em sẽ kể về câu chuyện. Ngày xưa, khi mặt đất còn chưa có một bóng cây, sông, hồ hay hoa nào cả, chỉ là một vùng hoang sơ, tĩnh mịch. Một ngày sau, thượng đế xuất hiện và tìm thấy vùng đất, lấy hết hạt giống trong kho của rồi gieo chúng đi. Gieo hết rồi, thượng đế phát hiện còn xót một hạt liền lấy ra và thả đi, vì là hạt giống cuối cùng nên không còn nơi đẻ sinh sống, may thay, có một hồ bun tốt bụng, cho hạt giống ấy lớn lên ở chỗ của mình. Mấy tháng sau, hạt giống ngày xưa bây giờ đã trở thành một bông hoa xinh đẹp, làm ai cũng khen nó và ghen tị. Bỗng một hôm, có một tiên nữ ngồi khóc ven bờ, bông hoa ấy liền hỏi, tiên nữ kể rằng: "tôi đang may một chiếc áo thật đẹp cho thượng đế mà ai ngờ, tôi lại để cho nó rớt xuống sông thế là dơ hết, bây giờ tôi phải làm sao đây" nói xog tiên nữ ngồi khóc. "Hãy lấy màu của tôi đi". Câu nói ấy làm ai cũng ngỡ người, boong hoa kể hết sự việc hồi nhỏ mình đã trải qua và tiên nữ cũng đồng ý để lấy màu của hoa sen. Xong hết mọi chuyện, tiên nữ cảm ơn bông hoa ấy rồi bay lên trời, dâng chiếc áo với sắc hồng tuyệt đẹp của bông hoa kể hết câu chuyện. Thượng đế rất vui và liền ban cho bông hoa ấy một cái tên là hoa sen.</p><p>-HẾT-</p><p>Nhân vật yêu thích: hoa sen</p><p>Vì sao em lại thích nhân vật đó?: vì hoa sen đã cứu tiên nữ thoát khỏi rắc rối.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-20 12:01:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3374844373</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3374874075</link>
         <description><![CDATA[<p>Phan Quang Tuan</p><p>Sự tích cây thì là</p><p><br/></p><p>Ngày xưa, các loài cây đều chưa có tên nên trời quyết định tập hợp mọi loài cây để đặt tên. Khi đến ngày, loài cây nào cũng háo hức nên đến từ rất sớm. Sau khi các loài cây đã ra về với một cái tên, bỗng một cây từ đâu xuất hiện và xin lỗi trời: "Bẩm Trời, con đến trễ là vì phải chăm sóc bà ở nhà ạ!". Trời cũng động lòng nên cố gắng nghĩ một cái tên thật hay cho loài cây hiếu thảo này nhưng nghĩ mãi vẫn không ra, trời cứ lặp lại: "Tên của con thì là, thì là...". Cây vui quá, cảm ơn trời rồi chạy về báo tin cho mọi người là mình đã có một cái tên mà không hề hay biết đó chỉ là lời nói lặp của trời mà thôi. </p><p><br/></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-20 12:24:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3374874075</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3374899315</link>
         <description><![CDATA[<p>Minh Quang</p><p><br/></p><p>Câu chuyện mà em yêu thích nhất là câu chuyện '' Ba lưỡi rìu '' vì nó mang lại cho em rất nhiều bài học về lòng trung thực rất nhiều. Chuyện cả rằng: Ngày xưa, có một anh chàng tiều phu nghèo khổ, không cha không mẹ, sống một cuộc sống khó khăn với báu vật chỉ là một chiếc rìu sắt. Một hôm, khi đi đốn củi như thường lệ thì bỗng lưỡi rìu rớt khỏi cán và rơi tõm xuống sông, chàng buồn bã than thì bỗng dưng một ông lão xuất hiện và hứa sẽ giúp chàng. Cụ lặn xuống sông với lần 1 là một lưỡi rìu bằng vàng bóng loáng nhưng chàng không nhận. Tới lần 2 là một lưỡi rìu bằng bạc chói lóa nhưng chàng tiều phu vẫn lắng đầu nói không. Tới lần thứ 3 thì ông lão mới vớt lên đúng lưỡi rìu bằng sắt cũ kĩ thì chàng mới mừng rỡ nhận lấy. Thấy chàng quả là một thanh niên có lòng trung thực nên ông lão liền tặng chàng cả ba lưỡi rìu rồi biến mất. Kể từ cái ngày ấy thì cuộc sông của chàng đã đỡ vất vả hơn.</p><p>-  THE END - :)</p><p><br/></p><p>Nhân vật yêu thích: Chàng tiều phu</p><p>Lý do: Trung thực đến nỗi mà đến bụt mà cũng chỉ nhận đúng chiếc lưỡi rìu mà cha mẹ để lại mới thôi. Đúng là một tấm gương sáng cho mọi người noi theo.</p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/3569518452/5c0cf9a7c85086ed294eb4bd16a93970/drawing.png" />
         <pubDate>2025-03-20 12:41:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3374899315</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3374962272</link>
         <description><![CDATA[<p>Huỳnh Ngọc Linh</p><p>Sự tích Hoa Cúc Trắng</p><p>Câu chuyện kể về cô bé, một đứa con hiếu thảo đi tìm thuốc về chữa bệnh cho mẹ. Sau khi biết được bông hoa cúc trắng có bao nhiêu cánh là bấy nhiêu ngày mẹ cô được sống, cô bé đã cẩn thận tách từng cánh ra thành nhiều cánh nhỏ. Cô cầm bông hoa đem về nhà chữa bệnh cho mẹ. Mẹ tươi cười, khỏe mạnh, đón cô từ ngoài ngõ. Từ đó, người ta gọi bông hoa đó là hoa cúc trắng, biểu tượng của lòng hiếu thảo. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-20 13:23:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3374962272</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>archispace2007</author>
         <link>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3374968888</link>
         <description><![CDATA[<p>Nguyen Chi Kien</p><p>Sự tích hồ Gươm</p><p><br></p><p><br></p><p>Ngày xửa ngày xưa, vào thời giặc Minh xâm lược nước ta, các cuộc nổi dậy đã được nổi lên nhưng ban đầu gặp nhiều khó khăn.ở nư­ớc Nam, chúng coi dân ta như cỏ rác, làm nhiều điều bạo ngược, thiên hạ căm giận chúng đến xương tủy.Sau đó, một người dân chài tên Lê Thận đi bắt cá như mọi ngày, bỗng tìm thấy thanh gươm.Lấy làm lạ, ông đã quăng xuống và đánh lưới lần nữa, nhưng vẫn mắc chiếc thanh gươm. Thấy vậy, Lê Thận nghĩ đây là thanh gươm thần. Sau này, ông đã gia nhập nghĩa quân Lam Sơn và cùng Lê Lợi chiến đấu.Một hôm chủ tư­ớng Lê Lợi cùng mấy ng­ười tùy tùng đến nhà Thận. Trong túp lều tối om, thanh sắt hôm đó tự nhiên sáng rực lên ở xó nhà. Lấy làm lạ, Lê Lợi cầm lên xem và thấy có hai chữ “Thuận Thiên"&nbsp;khắc sâu vào lư­ỡi gươm. Song tất cả mọi ngư­ời vẫn không biết đó là báu vật. Một hôm, khi bị giặc đuổi, Lê Lợi nhặt được chuôi gươm sáng rực, nên khi hai mảnh gươm khớp lại hoàn hảo, Lê Lợi hiểu rằng đó là báu vật trời ban giúp ông đánh giặc.</p><p>Có được thanh gươm thần, nghĩa quân đánh đâu thắng đó.Khí thế càng hào hùng,dần giành lại giang sơn. Khi không còn bóng dáng tên giặc,Lê Lợi lên ngôi vua. Một ngày nọ, khi nhà vua dạo thuyền trên hồ Tả Vọng, thần Kim Quy hiện lên và nói: <strong>"Xin bệ hạ trả gươm cho Long Vương."</strong> Nhà vua hiểu rằng thanh gươm đã hoàn thành sứ mệnh, bèn trao lại. Kim Quy ngậm gươm lặn xuống nước, nhưng vẫn còn ánh sáng lé lọi ở đâu đó. Từ đó, hồ được gọi là Hồ Gươm hay Hồ Hoàn Kiếm.</p><p>Câu chuyện thể hiện tinh thần yêu nước, sự chính nghĩa và lòng biết ơn đối với sự giúp đỡ của trời đất trong công cuộc bảo vệ giang sơn.</p><p>                                             The end</p><p><br></p><p><br></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-20 13:27:32 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3374968888</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3374971624</link>
         <description><![CDATA[<p>Trần Nguyên Khánh👻👻👻👻👻👻👻👻</p><p>Thánh Gióng</p><p><br/></p><p>Ngày xưa, có một bà già sinh ra một đứa con bà đặt tên cho cậu bé là Gióng, nhưng đến năm 3 tuổi mà cậu bé vẫn nằm đòi ăn, không biết ngồi, cũng không biết nói hay biết cười. Khi ấy có giặc Ân đến xăm chiếm nước ta. Chúng đi đến đâu là đốt phá nhà cửa, giết người cướp của đến đấy. Vua Hùng rất lo lắng nên phái sứ giả đi tìm người tài giỏi để giúp vua cứu nước. Một hôm, sứ giả đi đến làng của Gióng, nghe thấy tiếng loa rao, Gióng mới mở miệng bảo mẹ mời sứ giả vào gặp. Nói xong, cậu bé lại im bặt, chiều theo ý con, bà mẹ mời sứ giả vào nhà. Sứ giả vào nhà, ông rất bất ngờ vì người cần gặp mình lại là một cậu bé 3 tuổi, ông tỏ vẻ khinh bỉ nhưng vẫn cố nghe Gióng nói. Gióng chững chạc nói với sứ giả về bảo vua cho người rèn cho cậu một con ngựa sắt, một thanh gươm sắt, một giáp sắt và một nón sắt để cậu bé đánh đuổi giặc. Cho là thần xuất hiện, sứ giả lập tức phi ngựa về tâu với nhà vua. Nghe nói, Hùng Vương mừng rỡ liền ra lệnh cho thợ rèn góp tất cả sắt lại rèn ngựa, gươm, áo giáp và nón như lời xin của chú bé. Mọi thứ rèn đã xong nặng không thể tưởng tượng nổi. Hàng chục người khiêng nhưng thanh kiếm vẫn không nhúc nhích nổi. Vua Hùng phải cho hàng ngàn quân sĩ tìm mọi cách để chở đến cho Gióng. Khi được tin quân sĩ khiêng ngựa sắt sắp đến làng, mẹ Gióng sợ hãi chạy về bảo con:</p><p>– Con ơi! Việc nhà vua đâu phải là chuyện chơi. Hiện quân sĩ đang kéo đến ầm ầm ngoài kia rồi, biết làm thế nào bây giờ hả con?</p><p>Nghe nói thế, Gióng ngồi dậy, nói:</p><p>– Việc đánh giặc thì mẹ đừng lo. Nhưng mẹ phải cho con ăn thật nhiều mới được!</p><p>Mẹ vội thổi cơm cho con ăn, nhưng cứ nấu lên được nồi nào Gióng ăn hết ngay nồi ấy. Mỗi lần ăn một nồi cơm thì Gióng lại lớn thêm một ít và đòi ăn thêm. Mẹ càng cho con ăn thì con lại càng lớn, bỗng chốc đã thành một chàng thanh niên vô cùng khỏe mạnh. Hết gạo, bà mẹ đi kêu gọi xóm làng. Mọi người nô nức đem thức ăn mang đến đầy một sân. Nhưng đưa đến bao nhiêu thì Gióng ăn vợi hết bấy nhiêu, mà vẫn đòi ăn không nghỉ. Sau đó, Gióng lại bảo tiếp:</p><p>– Mẹ kiếm vải cho con mặc.</p><p>Người ta lại đua nhau mang vải lụa tới may áo quần cho Gióng mặc. Nhưng thân thể Gióng lớn vượt trội một cách kỳ lạ, áo quần vừa may xong đã thấy chật, thấy ngắn, lại phải mang vải lụa tới để chắp nối thêm. Không mấy chốc đầu Gióng đã chạm đến nóc nhà. Ai nấy chưa hết kinh ngạc thì vừa lúc quân sĩ đã hì hục khiêng được ngựa, gươm, áo giáp và nón sắt tới. Gióng bước ra khỏi nhà vươn vai một cái, người bỗng cao to sừng sững, chân dài hơn trượng, hét lên một tiếng như tiếng sấm:</p><p>– Ta là tướng nhà Trời!</p><p>Thế rồi Gióng mặc giáp sắt, đội nón sắt, tay cầm gươm múa quanh mấy vòng. Đoạn từ biệt mẹ và dân làng, nhảy lên lưng ngựa. Ngựa sắt bỗng chồm lên, phun thẳng ra đằng trước một luồng lửa đỏ rực. Gióng thúc chân, ngựa phi như bay, sải từng bước dài hàng chục con sào. Chỉ trong chớp mắt, ngựa đã xông đến đồn trại giặc đang đóng la liệt cả mấy khu rừng. Lưỡi gươm của Gióng vung lên loang loáng như chớp giật. Quân giặc xông ra chừng nào chết chừng ấy. Ngựa phun ra lửa thiêu cháy bọn giặc, lửa thiêu luôn cả mấy khu rừng. Nhưng tướng giặc Ân vương vẫn còn cố gào thét hô quân xáp tới, Gióng càng đánh càng khỏe, thây giặc nằm ngổn ngang. Bỗng chốc gươm gãy, Gióng không chút bối rối, thuận tay nhổ những bụi tre hai bên đường quật tới tấp vào các toán giặc đang cố gắng trụ lại theo lệnh chủ tướng. Chẳng mấy chốc quân giặc đã tẩu tán bỏ chạy khắp nơi, Ân vương bị quật chết tan xác. Bọn tàn binh giặc lạy lục xin hàng. Quân đội của Hùng Vương cũng như dân các làng chỉ còn việc xông ra trói chúng lại. Không đầy một buổi, Gióng đã trừ xong nạn cho nước nhà. Lúc bấy giờ ngựa Gióng đã tiến đến chân núi Sóc Sơn. Đến đây, Gióng bèn cởi giáp bỏ nón lại, rồi cả người lẫn ngựa bay thẳng lên trời.</p><p>Sau khi thắng trận, để nhớ ơn người anh hùng, vua Hùng sai lập đền thờ Gióng ở làng quê, phong làm Phù Đổng thiên vương.</p><p><br/></p><p>                                             😁HẾT😁</p><p><br/></p><p>Nhân vật yêu thích: Thánh Gióng</p><p>Lý do:</p><ol><li><p>Main character</p></li><li><p>Thánh Gióng là tướng nhà trời</p><p><br/></p></li></ol><p><br/></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-20 13:29:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3374971624</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3374971804</link>
         <description><![CDATA[<p>MkTheCat</p><p>Thánh Gióng</p><p>Câu chuyện cổ tích mà em yêu thích nhất là câu chuyện “Thánh Gióng” .</p><p>Thánh Gióng sinh ra và lớn lên trong vùng đất Việt do mẹ Thánh Gióng vô tình dẵm lên một ướm chân khổng lồ. Trên cánh đồng yên bình và kì diệu là từ đó mẹ Thánh Gióng mang thai. Vào thời điểm đó, đất nước ta phải đối diện với giặc Ân phương Bắc xâm lược. Sự tàn ác của giặc ngoại xâm khiến vua lo lắng và không biết làm sao để chống chả và đối phó, vì vậy, ngài đã ra chiếu tìm kiếm người để giúp đất nước đánh bại giặc Ân. Lúc đó, sứ giả đã đến thăm ngôi nhà của Thánh Gióng. Khi lần đầu tiên tiếng nói của Thánh Gióng vang lên, mẹ Thánh Gióng liền mời sứ giả vào nhà. Thánh Gióng nêu ra yêu cầu của mình, bày tỏ lòng mong muốn được chiến đấu với giặc ngoại Ân. Với lòng biết ơn, sứ giả đồng ý và hứa sẽ đưa thông tin này với vua. Sau khi sứ giả rời đi, cả lang thay nhau chăm sóc cho Thánh Gióng. Ngày trôi đi, Thánh Gióng lớn lên nhanh chóng, chở thành một chàng trai oai phong, uy nghiêm. Cuối cùng, khi mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, Thánh Gióng cưỡi theo một con ngựa sắt có thể phun lửa, trang bị giáp,… Cuộc chiến diễn ra khá nhanh, trước sức mạnh vượt trội và kiên cường giặc không thể chống lại mà chạy chốn.</p><p>Thánh Gióng đã noi gương cho nhân dân Việt Nam ta về ý chí kiên cường. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-20 13:29:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3374971804</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3375046968</link>
         <description><![CDATA[<p>Con Rồng Cháu Tiên</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Bài đọc kể về sự tích con Rồng cháu Tiên của người Việt. Ngày xưa, vị thần Lạc Long Quân mình rồng, sống ở dưới nước kết thành vợ chồng với nàng Âu Cơ xinh đẹp, tuyệt trần. Ít lâu sau, Âu Cơ sinh ra bọc trăm trứng nở trăm người con. Đàn con lớn nhanh như thổi. Sống được ít lâu, Lạc Long Quân mang năm mươi con xuống biển, Âu Cơ mang năm mươi con lên núi. Một trăm người con sau này trở thành tổ tiên của của người Việt.</p><p> </p><p>Nhân vật em thích: Lạc Long Quân và nàng Âu Cơ.</p><p>Lý do em thích:Bởi vì hai người học có sức mạnh thần tiên và cũng là một người tốt bụng.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-20 14:15:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3375046968</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3375051468</link>
         <description><![CDATA[<p>Quỳnh Thư </p><p>Câu chuyện kể về hai mẹ con sống chung với nhau ở túp lều tranh lụp xụp. Vào ngày lễ Vô Gía, bỗng có một bà ăn xin rách rưới, tả tơi.Người bà bốc mùi hôi hám, rất khó chịu, khiến mọi người phải lánh xa. Bà lão hủi này đến nhà nào xin ăn, đều bị xua đuổi, mắng nhiếc. Người ta sợ lây bệnh cùi hủi nhưng khi bà đến đầu ngõ thì gặp hai mẹ con bà Góa. Khác với những người khác, hai mẹ con dắt bà cụ về nhà, cho bà tắm rửa, ăn cơm, còn cho bà ngủ nhờ nữa. Đến nửa đêm, hai mẹ con bỗng giật mình thức giấc, nghe có tiếng động ầm ầm dữ dội từ phiá vựa thóc. Mở cửa vựa thóc ra thì  không thấy bà lão cùi đâu, mà là một con rắn lớn uốn mình ầm ầm như tiếng sấm. Hai mẹ con kinh hãi trở ra, thao thức, lo sợ, không ngủ được nữa. Vào buổi sáng bà lão hiện nguyên hình, cảm kích trước sự nhân hậu, tốt bụng của hai mẹ  bà Góa nên bà lão đã cảnh báo lũ lụt sắp tràn vào ngôi làng, kêu hai mẹ con bà chạy lên núi trốn lũ. Ngày ấy cuối cùng đã đến, khi mọi người đang từng bừng  ăn hội thì lũ bắt đầu ập xuống ngôi làng. Người thì trèo lên mái nhà còn người thì treo lên cây nhưng nước cứ dâng tràn đầy lên mãi, ngập cả những nóc nhà và cây cao. Tất cả mọi người đều bị chết ngộp, trừ 2 mẹ con bà goá thì  đã chạy vội thoát lên được trên đỉnh núi cao. rên núi, hai mẹ con dựng lên một gian nhà nhỏ sinh sống. Nơi này, về sau trở thành một ngôi làng đông đúc, và ngày nay vẫn có tên là làng Năm Mẫu. Cả thung lũng bị nước tràn ngập thì hoá thành 3 cái hồ rộng lớn, mênh mông như bể, nên người ta gọi là <a rel="noopener noreferrer nofollow" class="google-anno" href="https://thohay.vn/su-tich-ho-ba-be.html#">&nbsp;Hồ Ba Bể .</a></p><p>                                 end </p><p>Nhân vật em thích nhất là bà góa vì bà có tấm lòng tốt bụng, nhân hậu. Chính nhờ sự nhân hậu ấy mà bà đã thoát chết.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-20 14:17:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3375051468</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3375060176</link>
         <description><![CDATA[<p>Đức Anh</p><p><br/></p><p>Thánh Gióng:</p><p>Truyền thuyết “Thánh Gióng” kể về một cậu bé làng Gióng. Vào đời Hùng Vương thứ sáu, có hai vợ chồng ăn ở hiền lành mà vẫn chưa có được một mụn con. Một lần, bà lão đi ra đồng thì nhìn thấy một vết chân rất to liền ướm thử, về nhà liền mang thai. Mười hai tháng sau, bà sinh ra một câu con trai. Cậu bé tuy đã lên ba tuổi mà vẫn không biết nói, biết cười. Ít lâu sau, giặc Ân đến xâm lược nước ta. Nhà vua muốn tìm người tài đánh giặc cứu nước. Sứ giả đi đến làng Gióng thì kì lạ thay, cậu bé bỗng cất tiếng nói: “Mẹ mời sứ giả vào đây”. Cậu yêu cầu sứ giả về tâu với vua sắm cho một con ngựa sắt, một cái roi sắt và một tấm áo giáp sắt để đánh giặc. Từ sau hôm đó, cậu bé lớn nhanh như thổi, cơm ăn mấy cũng không no, áo mặc mấy cũng không vừa. Giặc đến nơi cũng vừa lúc sứ giả mang ngựa sắt, roi sắt và áo giáp sắt đến, cậu bé vươn vai biến thành tráng sĩ đánh tan quân giặc. Tráng sĩ đánh giặc xong cởi bỏ áo giáp sắt, cưỡi ngựa bay lên trời. Vua nhớ công ơn tôn là Phù Đổng Thiên Vương và cho lập đền thờ tại quê nhà.</p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-20 14:22:35 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3375060176</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3375177564</link>
         <description><![CDATA[<p>Ba lưỡi rìu</p><p><br></p><p>Trong kho tàng cổ tích Việt Nam rất đa dạng và phong phú. Có rất nhiều câu chuyện hay, ý nghĩa nhưng câu chuyện mà em yêu thích nhất là “ Ba lưỡi rìu’’. Truyện kể về một anh tiều phu nghèo đánh mất lưỡi rìu bằng sắt của mình và được Ông Bụt giúp đỡ. Thay tham lam mà nói lưỡi rìu băng bạc và vàng là của mình, anh đã trung thực và chỉ nhận đồ của mình. Nhờ sự trung thực mà anh nông dân nghèo đã trở nên phú quý, thịnh vượng. Sau câu chuyện này, em rút ra được là dù cuộc đời có khó khăn đến mấy thì trung thực sẽ chiến thắng sự tham lam.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-20 15:33:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3375177564</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3375182058</link>
         <description><![CDATA[<p>Gia Khanh</p><p>Sự tích hòn vọng phu</p><p>Ngày xưa, có hai anh em nọ tên là Tô Văn và Tô Thị. Một ngày nọ, khi đi tìm khoai thì người anh nhìn thấy một con gà, định lấy đá ném thì lại vô tình ném trúng người em. Thế là Tô Thị ngất xỉu, còn Tô Văn thì đi biệt tăm chẳng thấy quay về. Những năm sau, người mẹ luôn chăm sóc cô ốm đau rồi qua đời. Sau này, khi lớn lên, Tô Thị theo bố mẹ nuôi lên thị trấn bán nem. Cô mở được tiệm bán nem riêng, được rất nhiều người ủng hộ. Vài ngày sau, cô gặp được một anh chàng bán thuốc bắc khôi ngô, tuấn tú lại rất ân cần. Hai người dần có tình cảm rồi nên duyên vợ chồng. Một lần khi đang rửa bát, người chồng chợt nhìn thấy vết sẹo năm xưa củ Tô Thị. Cô thuật lại toàn bộ sự việc cho chàng, anh mới nhận ra rằng mình đã lấy nhầm người em gái ngày nào. Thế là anh bỏ đi mất, sau này bệnh tật rồi mất, để lại Tô Thị và người con một mình. Vì quá nhớ nhung người chồng nên cô đã bồng con lên núi, mong chờ một ngày anh sẽ trở về. Chẳng biết từ khi nào, Tô Thị đã hoá thành một tảng đá.</p><p>Từ đó ở đó có một hòn đá có  hình dạng như người mẹ bồng con.</p><p>Nhân vật em thích : Tô Thị</p><p>Câu chuyện này thể hiện sự thuỷ chung, tấm lòng của người phụ nữ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-20 15:36:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3375182058</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3375186158</link>
         <description><![CDATA[<p>Phúc Nguyên</p><p><br/></p><p>Sơn Tinh - Thủy Tinh</p><p><br/></p><p>Thuở xưa, có một nhà vua muốn gả đứa con gái đến tuổi lấy chồng tên Mị Nương của mình đi. Vì đây là cô con gái xinh đẹp như tiên hiếm có của mình nên vua rất kén chọn. Sau khi thông báo điều đó, 2 chàng trai tráng lần lượt là Sơn Tinh - người có khả năng điều khiển đất đá và đồi núi và Thủy Tinh - người có khả năng điều khiển mưa gió, bão lốc đã đến yết kiến nhà vua và xin được lấy cô con gái của ông làm vợ. Nhà vua thấy 2 chàng đều khỏe mạnh và tài năng nên đã ra thử thách : " Ngày mai, ai mang tới cho ta một trăm ván cơm nếp, một trăm tệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa,ngựa chín hồng mao mỗi thứ một đôi trước sẽ được ta gả Mị Nương cho." Tối hôm ấy, cả Sơn Tinh lẫn Thủy Tinh đều chuẩn bị nhưng rồi sáng hôm sau, Sơn Tinh đã đén trước Thủy Tinh và gả được Mị Nương. Biết tin, Thủy Tinh chạy ngay đến khu vực núi của Sơn Tinh để cướp được nàng Mị Nương xinh đẹp. Khi đến nơi, Thủy Tinh liền tạo nên một cơn sóng thần để tấn công Sơn Tinh. Thấy thế , Sơn Tinh liền nâng núi cao hơn. Thủy Tinh càng dâng nước, Sơn Tinh càng dâng núi. Hai người chiến đấu suốt ngày đêm với chiến thắng thuộc về Sơn Tinh rồi Sơn Tinh đã có thể sống hạnh phúc cùng Mị Nương. Người đời còn đồn rằng, vì không chịu thua cuộc nên lâu lâu Thủy Tinh sẽ tạo ra các cơn bão để tấn công thường dân. THE (NOT) END.</p><p>   </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-20 15:39:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3375186158</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3375200982</link>
         <description><![CDATA[<p> Sơn tình thủy tinh</p><p><br/></p><p><br/></p><p> Chuyện kể về cuộc tranh tài của Sơn tinh và thủy tinh xem ai sẽ lấy được Mị Nương con gái của nhà vua. Và Sơn tinh đã chiến thắng vì anh ấy mang sính lễ đến trước. Ko chấp nhận thua cuộc nên thủy tinh đã dân cao sóng nước còn Sơn tinh thì làm núi non cao lên</p><p><br/></p><p><br/></p><p>Nhân vật yêu thích: sown tinh</p><p>Lí do : vì ko tấn công mà chỉ phong thủ</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-20 15:50:16 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3375200982</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3375233137</link>
         <description><![CDATA[<p>Nhật Lam</p><p>Sự tích cây Thì Là</p><p>Ngày xưa, các loài cây đều không có tên nên ông Trời quyết định tập hợp các loài cây lại để đặt tên. Vào ngày đó, các loài cây háo hức đến sớm để được đặt tên. Đến cuối ngày, có một cái cây chạy đến và xin lỗi: "Con đi trễ vì con phải chăm sóc bà ạ" Trời động lòng bỏ qua cho cái cây đó. Trời đang cố gắng tìm một cái tên thật hay nên cứ ấp úng nói: "Tên con là,... thì là... thì là" Cây tưởng đó là tên của mình nên cảm ơn Trời và chạy về nhà thông báo với mọi người thì mới biết đó không phải là tên của mình</p><p><br></p><p>Em thích nhân vật cây Thì Là vì nó ngây thơ và hiếu thảo với bà. </p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-20 16:12:28 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3375233137</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3375242417</link>
         <description><![CDATA[<p>Thai anh </p><p>Ba Lưỡi rìu</p><p> </p><p>Ba em đã kể cho em rất nhiều câu chuyện nhưng em thích nhất là sự tích ba lưỡi rìu .</p><p><br/></p><p>Ngày xưa, có một anh chàng đi lấy gỗ nhưng khi anh đang chặt cây, lưỡi rìu bị rớt xuống sông và anh chàng ngồi xuống và khóc. Khi anh chàng đang khóc có một ông lão xuất hiện và hỏi.</p><p>"Tại sao con lại khóc?"</p><p>Anh chàng trả lời:</p><p>"Thưa ông, lưỡi rìu của con bị rớt xuống sông ạ!"</p><p>Ông lão nói:</p><p>"Để ông giúp cháu lấy lưỡi rìu lên."</p><p>Ông lão xuống sông và lấy lên một lưỡi rìu làm bằng vàng. Ông lão hỏi:</p><p>"Đây có phải là lưỡi rìu của con không?"</p><p>Anh chàng đáp:</p><p>"Thưa ông đây không phải là lưỡi rìu của con."</p><p>Ông lão xuống sông và lấy lên một lưỡi rìu làm bằng bạc. Ông lão hỏi:</p><p>"Đây có phải là lưỡi rìu của con không?"</p><p>Anh chàng nói:</p><p>"Thưa ông đây không phải là lưỡi rìu của con."</p><p>Ông lão xuống sông và lấy lên một lưỡi rìu làm bằng sắt. Ông lão hỏi:</p><p>"Đây có phải là lưỡi rìu của con không?"</p><p>Anh chàng đáp:</p><p>"Dạ vâng đây là lưỡi rìu của con ạ! "</p><p>Và ông lão tặng cho anh chàng ba lưỡi rìu vì đã trung thực.</p><p>Em rút lại được là phải luôn luôn trung thực và không được nói dối.</p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-20 16:19:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3375242417</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3378038796</link>
         <description><![CDATA[<p>Anh Minh</p><p>Sự tích Hồ Gươm</p><p><br/></p><p>Vào thời giặc Minh xâm lược, Lê Lợi nhặt được thanh gươm thần có khắc chữ "Thuận Thiên". Nhờ gươm thần, ông cùng nghĩa quân đánh đuổi giặc Minh, giành lại độc lập cho đất nước. Sau khi lên ngôi vua, khi dạo thuyền trên hồ Tả Vọng, Lê Lợi gặp Rùa Vàng lên đòi lại gươm. Nhà vua trao trả gươm, Rùa Vàng ngậm lấy rồi lặn xuống nước. Từ đó, hồ được đổi tên thành Hồ Gươm hay Hồ Hoàn Kiếm.</p><p><br/></p><p>                            -THE END-</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-03-23 13:01:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/phuongdung3112edu/c1f3sh6bba62wyt5/wish/3378038796</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
