<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Viết đoạn văn phân tích dẫn chứng cho bài NLXH by Võ Thị Thu Hà</title>
      <link>https://padlet.com/Thuha82/Phantichdanchungnlxh</link>
      <description> (Lí lẽ - Dẫn chứng - Kết luận)</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-11-10 04:28:38 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2021-12-01 02:54:21 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Yến Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/Thuha82/Phantichdanchungnlxh/wish/1888351722</link>
         <description><![CDATA[<div>Con người vẫn thường cho rằng&nbsp; quá trình gọt dũa chính mình sao cho vừa khít với những khuôn mẫu ta cho là hoàn mỹ sẽ giúp ta cảm thấy an toàn và hạnh phúc. Nhưng có ai biết rằng đó chỉ là sự thỏa mãn nhất thời và hạnh phúc thực sự sẽ <strong>chỉ </strong>đến khi ta là chính ta. Vì mỗi cá nhân đều là những tâm hồn khác biệt với những sở trường, đam mê riêng. Ta sống đúng với bản thân cũng đồng nghĩa với việc ta sống đúng với sở thích và cho phép sở trường của mình phát triển. Từ đó, cuộc đời mỗi người đều có thể tỏa sáng theo cách riêng của mình cho ta cuộc sống nhẹ nhàng, hạnh phúc hơn. Và để theo đuổi những giá trị tinh thần bền vững đó, đã có một Coco Chanel dám thực thi quan niệm riêng của mình. Bà chán ghét và thoát ly khỏi cuộc sống phụ thuộc vào đàn ông - là cách sống mà phần lớn phụ nữ Pháp lúc bấy giờ lựa chọn để có được sự an nhàn. Để rồi bà lại một lần nữa thực hiện những đổi mới về phong cách tối giản, thanh lịch đi ngược lại với lối ăn mặc cầu kỳ ở những năm đầu thế kỷ XX. Đến cuối cùng, bằng đam mê và sở trường về may mặc cùng những bước đi phá bỏ&nbsp; khuôn thước xã hội bà đã thành công xây dựng nên đế chế thời trang Chanel lừng lẫy. Như một ngôi sao giữa vũ trụ rộng lớn, người phụ nữ ấy đã tỏa sáng theo cách của riêng mình giữa muôn vàng chiếc khuôn được định sẵn. Trong cuộc sống có vô số lối đi để con người hướng đến những cảm xúc tích cực nhưng sống đúng với chính mình vẫn luôn là cửa ngõ mà mỗi người phải vượt qua dẫu có chọn lối đi nào đi chăng nữa.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-13 16:05:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/Thuha82/Phantichdanchungnlxh/wish/1888351722</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Như Phương</title>
         <author>lainhuphuong2005</author>
         <link>https://padlet.com/Thuha82/Phantichdanchungnlxh/wish/1889134876</link>
         <description><![CDATA[<div>Con người rũ bỏ rào cản tâm lí để đạt đến sự thanh thản trong tâm hồn, tìm lại ước mơ và hạnh phúc thực sự của cuộc đời mình. Người đã từng sống trong những bức tường và giờ đây, tự tay người sẽ phá hủy thành trì đó. Ta chỉ thật sự bay cao khi không còn gồng mình lên để sống - sống theo phận vị, theo lời nguyền hay theo bất cứ nỗi ám ảnh nào đang ngự trị trong tâm hồn nhạy cảm dễ xước trầy. Như Carl Fredricksen vượt qua được những kí ức đau buồn về người vợ quá cố mà ông hoài ấp ôm suốt mấy mươi năm, giảm nhẹ trọng lượng của căn nhà bằng cách vứt đi những vật dụng có kỷ niệm tình cảm để thực hiện mơ ước làm nhà trinh thám phiêu du đến tháp Paradise. Như Russell rũ bỏ tính rụt rè và sợ hãi, chấp nhận việc khao khát tình thương từ cha nhưng không thành để đến với Carl, bắt đầu hành trình mới. Như nhà văn Tạ Duy Anh bước qua và hóa giải lời nguyền về sự học của làng ông - rằng trẻ con lớn lên sẽ chẳng có ai đỗ đạt, bằng sự nghiệp cầm bút đầy thành công của mình. Như công chúa Mako của xứ mặt trời mọc từ bỏ tước vị hoàng gia để đến với tình yêu chân phương giản dị. <strong><mark>Dù là nhân vật hư cấu</mark></strong><mark> </mark>hay con người đời thật, dù là <mark>chàng trai trẻ hay ông lão lụ khụ già com</mark> thì biết rũ bỏ sẽ giúp ta vơi bớt đi phần nào những ưu hoài, mỏi mệt cho con người đứng giữa hai bên đòn-gánh-cuộc-đời. Vượt qua những rào cản chủ quan, con người dường đã tự do hơn trong việc sống cuộc đời vì mình, cho mình, và là mình.&nbsp;</div><div><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-14 12:36:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/Thuha82/Phantichdanchungnlxh/wish/1889134876</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Minh Huyền</title>
         <author>mnhuyennn</author>
         <link>https://padlet.com/Thuha82/Phantichdanchungnlxh/wish/1893851320</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Đề 1</strong></div><blockquote><strong><em>Dẫn chứng được phân tích theo luận điểm:</em></strong><em> Vượt ra khỏi những rào cản đang kìm nén con người, ta sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, kiến tạo ra những chặng đường mới để bản thân làm nên những điều chừng như không tưởng.</em></blockquote><div>Cuộc sống chưa bao giờ là ngày nắng rực rỡ, cũng sẽ không khi nào trở thành trời đen tối tăm. Cũng như cơ hội và thử thách luôn tồn tại song song, đan quyện vào nhau để con người tìm thấy được những chân giá trị đích thực. Ta có đủ bản lĩnh để rũ bỏ những thứ gây trở ngại, những vật cản khiến con đường đi đến thành công chỉ toàn bóng đen, ấy là ta đã thành công một nửa. Từ ấy, cánh cửa tương lai sẽ dần mở ra, sẽ chào đón ta đến với thế giới mới bằng ánh sáng của hy vọng và thiên lương. Ví như nàng hoa hậu tài sắc vẹn toàn, xuất thân từ người dân tộc Ê-đê miền núi với những tập tục cổ hủ, khắt khe. Cô từng phát biểu trong đêm chung kết Hoa hậu Hoàn Vũ (Miss Universe 2018) với bạn bè quốc tế rằng đáng lẽ ở tuổi 14, mình phải bỏ học kết hôn. Nhưng không như vậy, Hen đã chọn giáo dục, chọn con đường chính thống để bản thân mình tiến gần hơn với tương lai. Biết bao nhiêu nỗ lực cố gắng, cũng va phải nhiều vất vả đắng cay, cuối cùng cô gái ấy đã đăng quang lên vị trí sắc đẹp cao nhất, và còn mang danh dự về cho Việt Nam. Top 5 Hoa Hậu Hoàn Vũ không chỉ là danh xưng, là niềm tự hào, mà ẩn sâu trong đó là lòng dũng cảm dám đứng dậy để thay đổi bản thân mình, thay đổi thời cục. Thế mới thấy, trở ngại, khó khăn luôn là điều có sẵn, nhưng không phải vì chúng mà đời ta chỉ chìm trong dâu bể tối tăm. Thành hay bại là do suy nghĩ, do ý chí con người. Mỗi chúng ta đều có thể đột phá, có thể tách khỏi vỏ bọc đã chôn chặt bản ngã của “gã khổng lồ” trong người mình suốt thời gian, rồi vươn dậy đi tìm ánh sáng.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-16 11:22:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/Thuha82/Phantichdanchungnlxh/wish/1893851320</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hoàng Phương</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/Thuha82/Phantichdanchungnlxh/wish/1894211746</link>
         <description><![CDATA[<div><strong>Đề 2:</strong><br>Khi sống là chính mình, ta có thể chủ động kiến tạo cuộc sống của bản thân, sống thật với những cảm xúc, giá trị và tài năng vốn có. Đây cũng chính là tiền đề để mỗi người tự khám phá và phát huy tối đa tiềm lực của bản thân, không ngừng phát triển và hoàn thiện nó để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Nói đến đây, ta không thể không nhắc đến H’Hen Niê, nàng Hậu quốc dân luôn sống đúng, sống thật với những gì mình có và luôn hằng tin tưởng. Đăng quang ngôi vị Hoa hậu trong sự tranh cãi gay gắt của dư luận, Hen vẫn quyết định không thay đổi vẻ bề ngoài theo bất cứ hình mẫu nhan sắc nào mà chọn giữ nguyên mái tóc ngắn, làn da nâu đặc trưng cho quê hương, dân tộc mình. Cô còn không ngại thể hiện tính cách giản dị, vô tư của mình qua những hình chụp mặt mộc hay thước phim chia sẻ đời sống thường nhật với tần suất dày đặc - điều rất hiếm thấy ở những người nổi tiếng. Luôn sống là chính mình, Hen đã không ngừng củng cố và hoàn thiện những đặc điểm độc đáo của bản thân để trở nên nổi bật và tỏa sáng theo một cách riêng. Để rồi khi đứng trên sân khấu đêm Chung kết Hoa hậu Hoàn Vũ thế giới năm đó, chính mái tóc ngắn, làn da nâu, chính sự giản dị, vô tư đã được cô tận dụng như một thứ vũ khí đắc lực giúp bản thân ghi tên vào Top 5 chung cuộc và chinh phục trái tim của hàng triệu khán giả toàn cầu. Không ngại bung tỏa hương sắc của riêng mình, đóa hoa hoang dã của núi rừng ngày nào đã trở một trong những biểu tượng nhan sắc vượt thời gian của thế giới. Nếu đó không phải một minh chứng rõ ràng nhất cho tiềm lực vô hạn con người khi sống là chính mình thì còn có thể là gì nữa?</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-16 14:08:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/Thuha82/Phantichdanchungnlxh/wish/1894211746</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Trọng Đoàn</title>
         <author>doanem6504</author>
         <link>https://padlet.com/Thuha82/Phantichdanchungnlxh/wish/1894447283</link>
         <description><![CDATA[<div>Đề 2:<br>Không phải bất kỳ yếu tố nào bên ngoài, chính sự tự ý thức được những gì mình có và những gì mình mong muốn mới kiến tạo cho con người một động lực sống lớn lao, bền bỉ. Có được sức mạnh nội tại ấy, ta có được lòng dũng cảm, sự tự tin để đối mặt với những điều chưa hoàn hảo ở ta, từ đó phát huy điểm mạnh, khắc phục điểm yếu, nâng niu điểm riêng. Khi nhận thấy đôi mắt mình sắp mù loà vì phải ngắm hoàng hôn mỗi ngày để tìm ra định luật toán học, Euler đã che hẳn đi đôi mắt còn lại và làm quen với bóng tối. Khi Christine Hà rơi vào chung số phận như Euler, cô nhận ra sự mất đi của thị giác kích thích sự nhạy bén của những giác quan khác, điều này giúp những món ăn của cô mang mùi vị tuyệt vời hơn. Cả Euler ngày xưa và Christine sau này, vững tin vào kim chỉ nam của đời mình, mặc kệ những gì người khác cho là không thể, họ đã sống cuộc đời của chính mình với tất cả những điều tốt đẹp lẫn khổ đau, với cả ánh sáng và bóng tối. Họ đã sống một cuộc đời tuy thăng trầm nhưng trọn vẹn. Và ta, nếu nhìn mãi vào những cuộc đời mẫu mực, nghĩ rằng con đường ấy cũng là con đường của chính mình, ta có thực sự sẽ đến đích hay rồi lại đổ vỡ vì đã bỏ phí thời gian chỉ để đuổi theo một bóng ảnh trong gương? Đánh mất sự toàn quyền quyết định sự sống của mình, chịu trói trước "cuộc đời lý tưởng" của người khác, khi ấy không phải Euler hay Christine Hà, ta mới là kẻ đánh mất ánh sáng của cuộc đời mình.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-16 15:25:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/Thuha82/Phantichdanchungnlxh/wish/1894447283</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Ngọc Thục Đoan</title>
         <author>alicedoanlnt</author>
         <link>https://padlet.com/Thuha82/Phantichdanchungnlxh/wish/1894451403</link>
         <description><![CDATA[<div>Đề 1:<br><br>Có chú chim nào vừa bay về phía mặt trời, vừa nhìn chăm chăm xuống đất hay không? Mẹ tạo hóa ban cho ta đôi mắt và trái tim cùng một hướng là để ta có thể toàn ý nghiêng về một chiều. Ca dao xưa có câu khuyên rằng: "Một nghề cho chính còn hơn chính nghề." Hay khoa học cũng đã chứng minh được con người không thể hoàn thành công việc tốt nhất khi làm nhiều việc cùng một lúc. Ước mơ cũng như vậy, cần có ở ta sự tập trung, sự quyết tâm và nỗ lực không ngừng nghỉ. Trong vật lí, một chất điểm chịu tác dụng bởi một lực F nếu bị tác động thêm lực F' cùng độ lớn, phương và ngược chiều sẽ tạo nên trạng thái cân bằng - tức không thể di chuyển và bay lên được nữa. Trong cuộc sống, mỗi người chúng ta đều là những chất điểm. Ta có một khát vọng F muốn bay lên thật cao, nhưng cũng có những lực F' kéo ta xuống đất. Cách duy nhất để bay cao và hiệu quả nhất chính là từ bỏ những vật cản nặng nề ấy để nhẹ cánh bay cao. Đôi lúc, "mọi thứ kéo bạn xuống đất" có thể là những cám dỗ tuyệt vời như những học bổng và kiến thức từ ngôi tường Havard danh giá mà Mark&nbsp;Elliot Zuckerberg từng nhận được; có thể là những giá trị ấm áp mà bạn không nỡ rời xa như đảo Corse tuyệt đẹp với những kỉ niệm khó quên, quê hương của Napoleon Bonaparte, từng làm ông quyến luyến trước khi đến học quân sự tại École Militaire; có thể là những thất bại như 12 lần bị từ chối từ nhà xuất bản của J.K Rowling khi gửi bản thảo;... Nhưng dù đẹp đẽ hay bi thương đến đâu đi chăng nữa, một sự rũ bỏ đầy dứt khoát và quyết tâm là vô cùng cần thiết để cất cánh bay thật cao, chạm đến một Meta thành công rực rỡ, một nhà quân sự tài ba của thế kỉ, một nhà văn tỉ phú đầu tiên hay có thể chính là vầng dương thành công nằm ở cuối đường bay tương lai của bạn.&nbsp;<br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-16 15:26:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/Thuha82/Phantichdanchungnlxh/wish/1894451403</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ngọc Bích</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/Thuha82/Phantichdanchungnlxh/wish/1898566972</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi luôn nghĩ, phẩm tính đẹp nhất của con người là khát khao tiến lên không ngừng. Có khát khao mới có động lực sống tiến bộ cho mình, mới có sự phát triển cho người. Biểu tượng con đại bàng, con sư tử trong các nền văn hóa dẫu đã cũ xưa nhưng chưa bao giờ thôi được yêu mến,phải chăng vì nó cổ vũ cho mong muốn bay cao ngàn đời của mỗi người ? Nhưng như Tagore nói "Chất đày kho báu lên cánh chim thì nó không bay được nữa", đôi cánh của mỗi người luôn nằng những vật cản từ hữu hình đến vô hình, từ bên ngoài đến bên trong. Từ cái thân cây nặng nề chắn đường ta đi đến cái áp lực nặng trĩu trước những thời khắc quan trọng. Từ hoàn cảnh sống khó khăn, những định kiến xã hội đến sự hèn nhát, biếng lười cố hữu bên trong. Cản trở ở mọi nơi, nó có thể gây bức xúc, hoặc có thể mê hoặc ta trong một khắc nhất thời như châu báu trên cánh chim trong thơ Tagore. Muốn thành công mãn nguyện, phải dứt khoát rũ bỏ, chỉ có thể dứt khoát rũ bỏ. Nó giúp tôi rèn sức mạnh nội tại cho con người. Nó khám phá ra những tiềm năng chưa từng có. Christine Ha không vì mù lòa mà từ bỏ đam mê nấu ăn, vì thiếu thị giác nên cô phải vận dụng tối đa khứu giác, vị giác và xúc giác. Nhưng cũng vì thế mà cảm giác ẩm thực của cô có độ tinh tế sâu sắc nhờ sự vận dụng tối đa và nhạy bén những kênh cảm giác khác nhau. Chính những món ắn hài hòa và tráng lệ về hương vị là nhân tố quan trọng đưa Christine lên ngôi vị quán quân Masterchef Mỹ, và trở thành người Việt đầu tiên và duy nhất đên giờ đạt được danh hiệu này. Nhưng tôi nghĩ, để đạt được thành công như hôm nay, cô không chỉ rũ bỏ cản trở bên ngoài của hoàn cảnh. Cô thực sự còn rũ bỏ cản trở trong mình : tâm lí tuyệt vọng và hèn yếu. Có thể có Christine yếu đuối, có thể có Christine muốn buông xuôi, nhưng ta không thấy những Christine ấy trên bục vinh quang Masterchef hay trong nhà hàng Blind Goat. Cô đã rũ bỏ nó cho ước mơ bay cao với đam mê của mình. Cuộc đời không toàn hoa hồng, nhưng nó có những đích đến, có những chân trời. Hãy dẹp bỏ những bụi gai, hãy rũ bỏ nỗi sợ gai nhọn để dấn thân trên đường bay của mình</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-11-18 03:28:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/Thuha82/Phantichdanchungnlxh/wish/1898566972</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lê Thư</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/Thuha82/Phantichdanchungnlxh/wish/1921880948</link>
         <description><![CDATA[<div>Những&nbsp;nhà văn trung đại như Nguyễn Trãi hay Nguyễn Du vẫn luôn là tấm gương cho hậu bối đời sau noi theo bởi cuộc đời đầy đức hạnh và phong cách thơ ca đầy chất riêng trong điệu hồn dân tộc. Thế nhưng nếu chăm chăm học theo những phong cách trung đại ấy và đưa vào tác phẩm của mình, thì những đứa con ruột rà bỗng hóa thành con rơi từ ngàn năm trước. Chúng ta sẽ chỉ tái hiện, không phải sáng tạo. Chúng ta sẽ sống lại với vai của những bậc hiền tài ấy, không phải sống cho ra vai của chính mình. Chúng ta sẽ kẹt ở quá khứ. Không có tương lai nào được kiến tạo cả. Cái gốc của sự sống là phát triển và trở thành bản thể duy nhất, có thể không phải nổi bật nhất, nhưng là độc nhất. Giả như Copernicus sống theo y những lời tiền nhân, nhất nhất tin và làm theo lời Chúa, có lẽ thuyết Nhật Tâm sẽ không được hé mở. Hay nếu Charles Darwin không sống cuộc đời mình, không tự đi tìm sự thật mà tin vào thuyết Tự Sinh, thì mãi mãi sinh học trên thế giới sẽ không bao giờ được phát triển xa hơn, hiện đại hơn như bây giờ. Họ không sống cuộc đời của tiền nhân, của người khác đã vẽ ra như tiêu chuẩn dành cho họ. Họ chọn sống cuộc đời của chính mình, và họ trở thành bất tử trong dòng chảy lịch sử, không ai thay thế được. Nếu như ta sống theo một cuộc đời của tiền nhân, sống theo cách sống của tiền nhân toàn phần, thì ta chỉ còn là một cái bóng lặng lẽ và bị lu mờ bởi chính chủ mà thôi.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2021-12-01 02:54:20 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/Thuha82/Phantichdanchungnlxh/wish/1921880948</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
