<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>LUYỆN TẬP VĂN BẢN THƠ CÓ YẾU TỐ TỰ SỰ: CÁNH CAM LẠC MẸ  by Minh Đinh Thị Kiều</title>
      <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj</link>
      <description>Các con viết bài và dán lên thẻ vào đây</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2022-03-02 04:14:42 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2026-03-17 23:16:42 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>Tuệ nhi</title>
         <author>nhidta42125c2ntp</author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2075045461</link>
         <description><![CDATA[<div>Ở một vùng nọ,có hai mẹ con nhà cánh cam sống chung với nhau đã lâu,bố cánh cam do đi công tác làm nhiệm vụ bất khả kháng nên đã không may qua đời.Mất đi trụ cột trong gia đình mẹ cánh cam đã phải gồng mình cố gắng hết sức để nuôi cánh cam ăn học tử tế.<br>&nbsp; Vào một ngày trời thu,Cánh cam cùng mẹ đi dạo trên những con phố im ả cùng nhau tâm sự những chuyện vui thì đột nhiên có một trận gió kéo đến do cánh cam không kịp nắm lấy tay mẹ nên đã bị gió cuốn vào khi&nbsp; vườn hoang,nó bất ngờ bật dậy và hốt hoảng khi không nhìn thấy mẹ.Giữa bao nhiêu tán lá ngọn cỏ gai góc nó gọi mẹ không biết bao nhiêu lần,lũ ve sầu nghe vậy thì giật mình kêu ran làm cho nỗi sợ của cánh cam thêm phàn hoảng sợ.Chiều chiều,Mặt trời đã hạ,nhưng hạt sương đã đọng lại trên lá,tiếng cánh cam gọi mẹ khản đặc trên lối mòn,chắc hẳn nó đang rất nhớ mẹ nó.Nó bật khóc thật to giữa cánh vườn hoang vu hẻo lánh.Nghe tin cánh cam lạc mẹ Ba người bạn của cánh cam là:Bọ Đưa,Cào Cào, Xến tóc đã không ngần gì mà bỏ việc chạy đi tìm cánh cam.Khu vườn vốn dĩ im lặng một cánh đáng sợ lại đầy ắp những tiếng kêu gọi.Tiếng vọng ngày càng to:<br>-Cánh cam ơi,Cậu ở đâu,nghe thấy bọn tớ nói không?<br>Cánh cam nghe thấy tiếng vội chạy đến.Cuối cùng cũng tìm đc cánh cam.Nó về đến nhà thì oà khóc trong lòng mẹ như đứa trẻ con một tuổi.Mẹ cánh cam không kìm lòng đc liền ôm trầm lấy con của mình.Mọi người đều vui vẻ cho cánh cam vì đã đoàn tụ được với mẹ của mình</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-03 04:28:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2075045461</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Huy Lâm</title>
         <author>lamtha42125c2ntp</author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2075486937</link>
         <description><![CDATA[<div>Ở một vùng đất nọ, có một căn nhà nhỏ có hai mẹ con nhà cánh cam sống chung với nhau đã lâu,bố cánh cam do đi công tác làm nhiệm vụ bất khả kháng nên đã không may qua đời trên chiến trường.Mất đi trụ cột trong gia đình mẹ cánh cam đã phải cố gắng hết sức để nuôi cánh cam ăn học tử tế.<br>&nbsp; Vào một ngày trời thu,Cánh cam cùng mẹ đi dạo trên những con phố im ả cùng nhau tâm sự những chuyện vui thì đột nhiên có một trận gió kéo đến do cánh cam không kịp nắm lấy tay mẹ nên đã bị một cơn gió cuốn đi khiến nó bay&nbsp;vườn hoang,nó bất ngờ bật dậy và hốt hoảng khi không nhìn thấy mẹ.Giữa bao nhiêu tán lá sắc nhọn nó hốt hoảng gọi mẹ không biết bao nhiêu lần,lũ ve sầu nghe vậy thì giật mình kêu ran làm cho cánh cam thêm hoảng sợ.Chiều chiều,Mặt trời đã hạ,nhưng hạt sương đã đọng lại trên lá,tiếng cánh cam gọi mẹ khản đặc trên lối mòn,chắc hẳn nó đang rất nhớ mẹ nó.Nó bật khóc thật to giữa cánh vườn hoang vu hẻo lánh.Nghe tin cánh cam lạc mẹ Ba người bạn của cánh cam là: Bọ Đưa,Cào Cào, Xến tóc đã bỏ việc mà chạy đi tìm cánh cam.Khu vườn vốn dĩ im lặng một cánh đáng sợ lại đầy ắp những tiếng kêu gọi.Tiếng vọng ngày càng to:<br>-Cánh cam ơi,Cậu ở đâu,nghe thấy bọn tớ nói không?<br>Cánh cam nghe thấy tiếng vội chạy đến.Cuối cùng cũng tìm được cánh cam.Nó về đến nhà thì oà khóc trong lòng mẹ như đứa trẻ con một tuổi.Cánh cam mẹ không kìm lòng được nên liền ôm trầm lấy con của mình.Mọi người đều vui vẻ cho cánh cam vì đã đoàn tụ được với mẹ của mình</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-03 09:57:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2075486937</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Hải Đăng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2075645167</link>
         <description><![CDATA[<div>Ở một ngôi nhà nhỏ,có hai mẹ con nhà cánh cam sống chung với nhau, bố cánh cam thì đã hy sinh trên trường để bảo vệ Tổ quốc.Mất đi trụ cột trong gia đình mẹ cánh cam đã phải cố gắng hết sức để nuôi cánh cam ăn học tử tế.</div><div>&nbsp; Vào một ngày chủ nhật thời tiết rất đẹp,vì vậy Cánh Cam đã đòi mẹ đi đến khu vui chơi.Mẹ Cánh Cam mặc dù không muốn đồng ý nhưng vì lí do của Cánh Cam,mẹ Cánh Cam đã đồng ý đi cùng cậu đến khu vui chơi.Mẹ và Cánh Cam đang đi trên đường đến khu vui chơi thì Cánh Cam háo hức được chơi cùng các bạn nên cậu đã chạy trước mẹ.Cậu cứ lon ton lon ton chạy mà không nhìn nên cậu đã bị lạc mất mẹ.Cánh Cam hoảng sợ không biết làm thế nào, trước mặt cậu thì là một khu rừng hoang trông rất đáng sợ.Giữa bao nhiêu tán lá ngọn cỏ gai góc Cánh Cam gọi mẹ không biết bao nhiêu lần nhưng không hề có hồi đáp gì,lũ ve sầu nghe vậy thì giật mình kêu ran làm cho nỗi&nbsp; sợ hãi của cánh cam thêm phần tăng dần.Chiều chiều,Mặt trời đã hạ,những hạt sương đã đọng lại trên lá,cánh cam vẫn không ngừng gọi mẹ nên giọng của cậu đã bị khản đặc,chắc hẳn Cánh Cam đang rất nhớ mẹ.Cậu bật khóc thật to giữa cánh vườn hoang vu hẻo lánh.Nghe thấy tiếng khóc rất to trong rừng hoang ba người sống ngay cạnh khu rừng đó là: Bọ Dừa,Cào Cào, Xén tóc đã rủ nhau vào xem bên trong khu rừng đang có chuyện gì.Khu rừng hoang vốn dĩ im lặng một cách đáng sợ lại đầy ắp những tiếng kêu gọi rất lớn:</div><div>-Có ai ở trong đây không?</div><div>Cánh cam nghe thấy tiếng gọi vội chạy đến chỗ đó.Cậu đã gặp được ba người đó là Bọ Dừa,Cào Cào,Xén Tóc.Cậu rất sợ vì người cậu gặp được không phải mẹ mà là ba người lạ mặt. Nhưng ba người họ đã an ủi cậu nói là:<br>-Bọn chú không phải người xấu đâu cháu cứ yên tâm.Đừng khóc nữa, hãy nín đi.<br>Cánh Cam đã nín đi và đáp:<br>- Vâng ạ.<br>Sau khi Cánh Cam đã bình tĩnh lại,Ba người họ hỏi:<br>-Sao cháu lại đi một mình trong khu rừng này?Cháu đã gặp chuyện gì vậy?<br>Cánh Cam đáp:<br>Cháu đang đi cùng mẹ trên đường đến khu vui chơi nhưng do cháu chạy nhanh quá lạc mất mẹ và đến khu rừng này ạ.</div><div>&nbsp; &nbsp;Sau khi nghe chuyện cả ba người đều giúp đỡ Cánh Cam tìm lại mẹ.Bọn họ tìm rất lâu từ buổi chiều đến buổi tuối nhưng vẫn không tìm được mẹ của Cánh Cam.Nên bọn họ quyết định không đi tìm nữa, điều kì lạ là ai cũng đều thốt lên:<br>-Cánh Cam về nhà tôi!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-03 11:57:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2075645167</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Viet Anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2077221458</link>
         <description><![CDATA[<div>ở một ngôi nhà nọ, có hai mẹ con cánh cam sống với nhau. Mồ côi cha từ nhỏ, Cánh Cam con&nbsp; chăm chỉ làm việc giúp đỡ mẹ.&nbsp;<br>Một hôm, trong lúc đi kiếm thức ăn thì Cánh Cam con quên đường về nhà trong khi trước mặt chú là một khu rừng hoang đáng sợ. Chú khản cổ gọi:<br>- Mẹ ơi! Mẹ ở đâu?&nbsp;<br>Nhưng không nghe thấy hồi đáp mà chỉ nghe thấy tiếng vọng của núi rừng.Mẹ chú ở nhà đợi mãi không thấy co đâu,ben đi hỏi các bạn của cánh cam con, mọi người đều bảo không biết Cánh Cam con ở đâu.<br>Mọi người chia nhau ra tìm. Một lúc sau, Bọ Dừa, Cào Cào và Xén Tóc.<br>Cào Cào nói:<br>-Cánh Cam ơi, mẹ cậu đang đợi cậu ở nhà kìa mau về thôi!<br>Cánh Cam bình tĩnh trở lại rồi cùng 3 bạn về nhà.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-04 03:40:45 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2077221458</guid>
      </item>
      <item>
         <title>hoàng hà anh</title>
         <author>hoanghaanh123vnhanoi</author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2077583777</link>
         <description><![CDATA[<div>Một buổi chiều hè, Cánh Cam và mẹ&nbsp; mẹ cùng đi dạo mát. Bất thình lình, từng tảng mây đen kéo đến che kín mặt trời, không gian một màu xám xịt.<br>Gió thổi dữ dội cuốn tung mọi thứ. Cánh Cam không may bị cơn lốc kéo đi . Cơn gió lốc qua đi, Cánh Cam không biết mình đang ở đâu .Nó bình tĩnh lại  và thấy mình đau ở giữa đám cỏ . Nó ngơ ngác nhìn quanh khỏng thấy mẹ đâu cả. Cánh Cam đã hiểu ra rằng mình đã lạc mẹ, vì bị gió cuốn đến khu vuờn hoang vắng, xung quanh chỉ có lũ ve sầu đang kêu rỉ rả. Cánh Cam sợ hãi vô cùng, nóvội chạy đi tìm mẹ, chiều tối đã buông xuống, sương-trắng đã treo trên đầu ngọn cỏ nhưng Cánh Cam vẫn chưa tìm thấy mẹ. Thật tội nghiệp! Nó gọi mẹ đến khản đặc cả giọng. Vừa gọi vừa khóc thảm thiết, hai hàng nước mắt tuôn rơi. Hay tin Cánh Cam bị lạc, Cào Cào, Bọ Dừa, Xén Tóc đều ngưng làm việc. Họ không thế tiếp tục công việc giã gạo, nấu cơm, cắt áo của mình mà vội vã đi tìm cánh cam bị lạc mẹ. Khu vườn hoang vắng lúc này như lay động. Tiếng gọi vang vọng trong bụi cây, khe đá. Ai cũng kêu to:<br>- Cánh Cam ơi! về nhà thôi! Trời tối rồi đấy. Đừng đi quá xa nữa nhé! Mẹ lo lắm đấy!<br>Cuối cùng mọi người cũng tìm thấy Cánh Cam đang lả đi vì đói và mệt dưới gốc cây. Ai cũng muốn đón đứa bé về nhà mình nhưng Cánh Cam không chịu, nó quyết đi tìm mẹ. Cũng lúc đó, Cánh Cam mẹ đang hót hãi đi tìm con thì nghe tiếng gọi nên liền chạy đến. Gặp được con, Cánh Cam mẹ mừng lăm. Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau mà không nói nên lời. Mọi người đều vui mừng vì Cánh Cam đã tìm thây mẹ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-04 08:58:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2077583777</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Thảo Linh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2077806847</link>
         <description><![CDATA[<div>Vào một ngày nắng đẹp, Cánh Cam cùng mẹ đi dạo chơi. Bỗng nhiên một làn gió mạnh vụt qua khiến cho Cánh Cam không kịp bám lấy cái gì để trụ nên đã bay theo làn gió. Mở mắt ra cậu không thấy mẹ nữa mà thấy mình đang ở trong một khu vườn hoang. Cậu bây giờ đang rất hoảng loạn không biết phải làm gì. Khu vườn này trông rất đáng sợ, cậu chỉ nghe thấy tiếng kêu của lũ ve sầu. Cánh Cam sợ hãi vô cùng, cậu lang thang đi tìm mẹ, chiều tối đã buông xuống, sương mù bắt đầu trở nên dày đặc nhưng Cánh Cam vẫn luôn kêu:<br>-"Mẹ ơi! Mẹ ở đâu!" Cánh Cam đang rất đói vì từ trưa đến giờ cậu vẫn chưa được ăn. Đúng lúc đó Bọ Dừa, Cào Cào và Xén Tóc nghe thấy tiếng kêu của Cánh Cam nên họ đã dừng lại những việc mình đang làm để ra xem người nào đang gọi. Lúc đó Bọ Dừa kêu lên:<br>-"Có ai ở đây không?"<br>Cánh Cam nghe thấy tiếng gọi của ai đó nên đã chạy thật nhanh tới khu vực mà đã phát ra câu hỏi đó. Cậu tìm thấy Bọ Dừa, Cào Cào và Xén Tóc. Lúc đó Xén Tóc hỏi:<br>-"Cháu làm gì ở trong khu vườn này vậy? Có chuyện gì đã xảy ra à?"<br>Cánh Cam đáp lại:<br>-"Cháu bị lạc mẹ, vào buổi trưa cháu đang đi dạo cùng mẹ thì một cơn gió mạnh thổi cháu bay sang đây ạ."<br>-"Chắc cháu đói lắm rồi nhỉ? Cháu có muốn ăn cái gì không?" Cào Cào hỏi<br>-"Có ạ!" Cánh Cam vui vẻ đáp<br>Cào Cào đưa cho cho cậu một cái bánh mì để ăn cho đỡ đói, rồi cô ấy cùng Xén Tóc và Bọ Dừa tìm mẹ của Cánh Cam. Ba người bọn họ chia nhau đi gõ từng nhà, tìm từng góc. Không lâu sau họ đã tìm thấy mẹ của Cánh Cam. Cánh Cam khi nhìn thấy mẹ thì vui vẻ chạy đến mẹ và ôm trầm lấy mẹ rồi òa khóc vì nhớ mẹ bao nhiêu. Sau đó thì mẹ của Cánh Cam và cậu ta cảm ơn ba người họ rối rít vì đã tìm thấy hai mẹ con và đồng ý giúp đỡ họ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-04 12:23:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2077806847</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Minh Trí</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2077908225</link>
         <description><![CDATA[<div><strong><br></strong><br></div><div>Vào một ngày nắng đẹp, Cánh Cam cùng mẹ đi dạo chơi. Bỗng nhiên một làn gió mạnh vụt qua khiến cho Cánh Cam không kịp bám lấy cái gì để trụ nên đã bay theo làn gió. Mở mắt ra cậu không thấy mẹ nữa mà thấy mình đang ở trong một khu vườn hoang. Cậu bây giờ đang rất hoảng loạn không biết phải làm gì. Khu vườn này trông rất đáng sợ, cậu chỉ nghe thấy tiếng kêu của lũ ve sầu. Cánh Cam sợ hãi vô cùng, cậu lang thang đi tìm mẹ, chiều tối đã buông xuống, sương mù bắt đầu trở nên dày đặc nhưng Cánh Cam vẫn luôn kêu:<br>-"Mẹ ơi! Mẹ ở đâu!" Cánh Cam đang rất đói vì từ trưa đến giờ cậu vẫn chưa được ăn. Đúng lúc đó Bọ Dừa, Cào Cào và Xén Tóc nghe thấy tiếng kêu của Cánh Cam nên họ đã dừng lại những việc mình đang làm để ra xem người nào đang gọi. Lúc đó Bọ Dừa kêu lên:<br>-"Có ai ở đây không?"<br>Cánh Cam nghe thấy tiếng gọi của ai đó nên đã chạy thật nhanh tới khu vực mà đã phát ra câu hỏi đó. Cậu tìm thấy Bọ Dừa, Cào Cào và Xén Tóc. Lúc đó Xén Tóc hỏi:<br>-"Cháu làm gì ở trong khu vườn này vậy? Có chuyện gì đã xảy ra à?"<br>Cánh Cam đáp lại:<br>-"Cháu bị lạc mẹ, vào buổi trưa cháu đang đi dạo cùng mẹ thì một cơn gió mạnh thổi cháu bay sang đây ạ."<br>-"Chắc cháu đói lắm rồi nhỉ? Cháu có muốn ăn cái gì không?" Cào Cào hỏi<br>-"Có ạ!" Cánh Cam vui vẻ đáp<br>Cào Cào đưa cho cho cậu một cái bánh mì để ăn cho đỡ đói, rồi cô ấy cùng Xén Tóc và Bọ Dừa tìm mẹ của Cánh Cam. Ba người bọn họ chia nhau đi gõ từng nhà, tìm từng góc. Không lâu sau họ đã tìm thấy mẹ của Cánh Cam. Cánh Cam khi nhìn thấy mẹ thì vui vẻ chạy đến mẹ và ôm trầm lấy mẹ rồi òa khóc vì nhớ mẹ bao nhiêu. Sau đó thì mẹ của Cánh Cam và cậu ta cảm ơn ba người họ rối rít vì đã tìm thấy hai mẹ con và đồng ý giúp đỡ họ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-04 13:36:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2077908225</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trương Gia Hưng</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2077940911</link>
         <description><![CDATA[<div>Vào một ngày trời trong xanh, Cánh Cam đang đi cùng mẹ thì bầu trời bỗng kéo mây đen, gió thổi giữ dội, không gian xám xịt. Cánh Cam bị cuốn trong cơn lốc đến đám cỏ dại đầy gai góc. Cánh Cam nhìn xung quanh không thấy bóng ai. Mẹ đâu rồi? Chú gọi to” Mẹ ơi!...Cánh Cam hiểu mình đã lạc mẹ rồi, chú vô cùng sợ hãi bước đi tìm mẹ trong vô vọng. Tiếng ve sầu kêu râm ran càng làm tâm trạng chú lo sợ hơn. Trời càng về tối, chú bước đi vừa khóc gọi mẹ khàn cả tiếng mà không có tiếng ai đáp lại. Được tin, Cánh Cam bị lạc Cào Cào, Bọ Dừa, Xén Tóc đều ngưng làm việc. Họ không thể tiếp tục công việc giã gạo, nấu cơm, cắt áo của mình mà vội vã đi tìm chú bé bị lạc mẹ. Trong không gian hoang vắng, tiếng gọi của mọi người cất lên: Cánh Cam ơi! Về nhà thôi! Trời tối rồi ! Về với mẹ đi thôi !</div><div>Bỗng bác Cào Cào hô to. Tôi đã thấy Cánh Cam rồi mọi người ơi ! Chú bé đang nép bên gốc cây trong khu vườn. Chú đang lả đi vì mệt. Mọi người chạy đến theo tiếng hô của bác Cào Cào. Ai cũng vui mừng vì đã thấy Cánh Cam. Thấy mọi người Cánh Cam vui mừng lắm, chú ngơ ngác nhìn xung quanh xem mẹ mình đâu. Nhưng vẫn không thấy bóng mẹ. Chú òa khóc to ! Mọi người thấy vậy an ủi chú, bác Bọ Dừa đưa nước cho Cánh Cam uống. Cô Xén Tóc nói: cháu đừng lo, uống nước đi rồi chúng ta đưa cháu về nhà với mẹ. Cháu có nhớ nhà cháu ở đâu không ? mẹ cháu trong hình dáng như thế nào? Cánh Cam trả lời: mẹ cháu có mùi hơi thơm nhưng hương thơm thì chỉ có chút thôi được gọi là thoang thoảng ý cô ! nhà cháu ở trong khu vườn xanh xanh, ngày ngày cháu bay khắp vườn để vui chơi ạ.&nbsp;</div><div>Bác Xén Tóc vươn vai và ưỡn ngực nói to: được ! chúng ta sẽ giúp cháu ! Cánh Cam vui mừng, cười tươi .&nbsp;</div><div>Sau 2 tiếng tìm được mẹ của Cánh Cam thì đã đến lúc phải tạm biệt, bác Bọ Dừa nói : cháu hãy nhớ kỹ mùi hương đó nhé ! Cánh Cam vui mừng và nói: vâng ! mà các cô các bác ơi khi rảnh cháu sang các cô các bác chơi nhé ?&nbsp; đáp: chỉ khi không đi lạc thôi, cháu à !. Mẹ Cánh Cam nghe thấy liền cười chúm chím ôm chặt chú vào lòng.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-04 13:54:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2077940911</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Lã Gia Bảo</title>
         <author>baolga42125c2ntp</author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2079894196</link>
         <description><![CDATA[<div>BÀI THAM KHẢO Một buổi chiều hè, Cánh Cam cùng mẹ đi mát.&nbsp; Bất thình lình, từng mây đen kéo đến che kín mặt trời, không gian màu xám xịt.&nbsp; Gió thổi dữ liệu tung mọi thứ.&nbsp; Cánh Cam bay cùng với cát bụi.&nbsp; Gió lướt qua, Cánh Cam thấy mình đang ở giữa những đám cỏ dại đầy gai góc.&nbsp; Nó ngơ ngác nhìn không thấy mẹ đầu cả.&nbsp; Cánh Cam đã hiểu ra rằng mình đã lạc mẹ, vì bị cuốn vào khu vườn hoang vng, xung quanh chi có lũ sâu đang kêu gào rả rích.&nbsp; Cánh Cam sợ hãi vô cùng, nó lang thang đi tìm mẹ, chiều tối buông xuống, sương trăng treo trên ngọn cỏ nhưng Cánh Cam vẫn chưa tìm thấy mẹ.&nbsp; Thật tội nghiệp!&nbsp; Nó gọi mẹ đến khản đặc cả giọng.&nbsp; Vừa gọi vừa thảm thiết bị, hai hàng nước mắt tuôn rơi.&nbsp; Hay tin Cánh Cam bị lạc, Cào Cào, Bọ Dừa, Xén Tóc đều làm việc.&nbsp; Họ không thể tiếp tục công việc giã gạo, nấu cơm, cắt áo của mình mà người lao động đi tìm bé bị lạc mẹ.&nbsp; Khu vườn hoang vắng lúc này như lay động.&nbsp; Tiếng gọi vang vọng trong cây bụi, khe đá.&nbsp; Ai cũng kêu lên: - Cánh Cam ơi!&nbsp; Về nhà thôi!&nbsp; Trời tối rồi đấy.&nbsp; Đừng đi quá xa nữa nhé!&nbsp; Cuối cùng mọi người cũng thấy Cánh Cam đang lả đi vì đói và mệt dưới gốc cây.&nbsp; Ai cũng muốn đón bé về nhà mình nhưng Cánh Cam không chịu được, nó quyết định đi tìm mẹ.&nbsp; Cũng lúc đó, Cánh Cam mẹ đang hớt hãi đi tìm con thì nghe tiếng gọi liền nhau.&nbsp; Có được con, Cánh Cam mẹ mừng lắm.&nbsp; Hai mẹ con ôm lấy nhau mà không nên nói lời nào.&nbsp; Mọi người đều vui mừng vì Cánh Cam đã tìm thấy mẹ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-06 13:11:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2079894196</guid>
      </item>
      <item>
         <title>hoàng hà anh</title>
         <author>hoanghaanh123vnhanoi</author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2080544447</link>
         <description><![CDATA[<div>Một buổi chiều hè, Cánh Cam và mẹ&nbsp; mẹ cùng đi dạo mát. Bất thình lình, từng tảng mây đen kéo đến che kín mặt trời, không gian một màu xám xịt.<br>Gió thổi dữ dội cuốn tung mọi thứ. Cánh Cam không may bị cơn lốc kéo đi . Cơn gió lốc qua đi, Cánh Cam không biết mình đang ở đâu .Nó bình tĩnh lại  và thấy mình đau ở giữa đám cỏ . Nó ngơ ngác nhìn quanh khỏng thấy mẹ đâu cả. Cánh Cam đã hiểu ra rằng mình đã lạc mẹ, vì bị gió cuốn đến khu vuờn hoang vắng, xung quanh chỉ có lũ ve sầu đang kêu rỉ rả. Cánh Cam sợ hãi vô cùng, nóvội chạy đi tìm mẹ, chiều tối đã buông xuống, sương-trắng đã treo trên đầu ngọn cỏ nhưng Cánh Cam vẫn chưa tìm thấy mẹ. Thật tội nghiệp! Nó gọi mẹ đến khản đặc cả giọng. Vừa gọi vừa khóc thảm thiết, hai hàng nước mắt tuôn rơi. Hay tin Cánh Cam bị lạc, Cào Cào, Bọ Dừa, Xén Tóc đều ngưng làm việc. Họ không thế tiếp tục công việc giã gạo, nấu cơm, cắt áo của mình mà vội vã đi tìm cánh cam bị lạc mẹ. Khu vườn hoang vắng lúc này như lay động. Tiếng gọi vang vọng trong bụi cây, khe đá. Ai cũng kêu to:<br>- Cánh Cam ơi! về nhà thôi! Trời tối rồi đấy. Đừng đi quá xa nữa nhé! Mẹ lo lắm đấy!<br>Cuối cùng mọi người cũng tìm thấy Cánh Cam đang lả đi vì đói và mệt dưới gốc cây. Ai cũng muốn đón đứa bé về nhà mình nhưng Cánh Cam không chịu, nó quyết đi tìm mẹ. Cũng lúc đó, Cánh Cam mẹ đang hót hãi đi tìm con thì nghe tiếng gọi nên liền chạy đến. Gặp được con, Cánh Cam mẹ mừng lăm. Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau mà không nói nên lời. Mọi người đều vui mừng vì Cánh Cam đã tìm thây mẹ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-07 01:51:29 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2080544447</guid>
      </item>
      <item>
         <title>ĐẶNG ANH VŨ</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2081560763</link>
         <description><![CDATA[<div>Vào một ngày trời trong xanh, Cánh Cam đang đi cùng mẹ thì bầu trời bỗng kéo mây đen, gió thổi giữ dội, không gian xám xịt. Cánh Cam bị cuốn trong cơn lốc đến đám cỏ dại đầy gai góc. Cánh Cam nhìn xung quanh không thấy bóng ai. Mẹ đâu rồi? Chú gọi to” Mẹ ơi!...Cánh Cam hiểu mình đã lạc mẹ rồi, chú vô cùng sợ hãi bước đi tìm mẹ trong vô vọng. Tiếng ve sầu kêu râm ran càng làm tâm trạng chú lo sợ hơn. Trời càng về tối, chú bước đi vừa khóc gọi mẹ khàn cả tiếng mà không có tiếng ai đáp lại. Được tin, Cánh Cam bị lạc Cào Cào, Bọ Dừa, Xén Tóc đều ngưng làm việc. Họ không thể tiếp tục công việc giã gạo, nấu cơm, cắt áo của mình mà vội vã đi tìm chú bé bị lạc mẹ. Trong không gian hoang vắng, tiếng gọi của mọi người cất lên: Cánh Cam ơi! Về nhà thôi! Trời tối rồi ! Về với mẹ đi thôi !<br><br>Bỗng bác Cào Cào hô to. Tôi đã thấy Cánh Cam rồi mọi người ơi ! Chú bé đang nép bên gốc cây trong khu vườn. Chú đang lả đi vì mệt. Mọi người chạy đến theo tiếng hô của bác Cào Cào. Ai cũng vui mừng vì đã thấy Cánh Cam. Thấy mọi người Cánh Cam vui mừng lắm, chú ngơ ngác nhìn xung quanh xem mẹ mình đâu. Nhưng vẫn không thấy bóng mẹ. Chú òa khóc to ! Mọi người thấy vậy an ủi chú, bác Bọ Dừa đưa nước cho Cánh Cam uống. Cô Xén Tóc nói: cháu đừng lo, uống nước đi rồi chúng ta đưa cháu về nhà với mẹ. Cháu có nhớ nhà cháu ở đâu không ? mẹ cháu trong hình dáng như thế nào? Cánh Cam trả lời: mẹ cháu có mùi hơi thơm nhưng hương thơm thì chỉ có chút thôi được gọi là thoang thoảng ý cô ! nhà cháu ở trong khu vườn xanh xanh, ngày ngày cháu bay khắp vườn để vui chơi ạ.&nbsp;<br><br>Bác Xén Tóc vươn vai và ưỡn ngực nói to: được ! chúng ta sẽ giúp cháu ! Cánh Cam vui mừng, cười tươi .&nbsp;<br><br>Sau 2 tiếng tìm được mẹ của Cánh Cam thì đã đến lúc phải tạm biệt, bác Bọ Dừa nói : cháu hãy nhớ kỹ mùi hương đó nhé ! Cánh Cam vui mừng và nói: vâng ! mà các cô các bác ơi khi rảnh cháu sang các cô các bác chơi nhé ?&nbsp; đáp: chỉ khi không đi lạc thôi, cháu à !. Mẹ Cánh Cam nghe thấy liền cười chúm chím ôm chặt chú vào lòng.<br><br><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-07 12:54:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2081560763</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Trần Tiến Đạt</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092371440</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1625844366/8dc8c698af4deed73ea59e0181ba9725/21382B0E_AC59_457B_8183_6E1555EB55E1.jpeg" />
         <pubDate>2022-03-13 14:32:58 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092371440</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092377080</link>
         <description><![CDATA[<div>Cánh cam đi chơi với mẹ ,nhưng ko may cánh cam đã bị lạc do em đã quá ham chơi.Em liền đi tìm mẹ ngay,trời hôm đó rất đẹp rất thơm mùi phấn hoa.Tiếng Cánh cam gọi mẹ ,vang vọng khắp khu rừng .Rồi ai cũng nghe thấy đi tìm cô bé ngay. Cuối cùng cũng tìm ra mọi người nói :”Cánh cam phải về nhà tôi”.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-13 14:40:25 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092377080</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Dương Tường anh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092378165</link>
         <description><![CDATA[<div>Cánh cam đi chơi với mẹ ,nhưng ko may cánh cam đã bị lạc do em đã quá ham chơi.Em liền đi tìm mẹ ngay,trời hôm đó rất đẹp rất thơm mùi phấn hoa.Tiếng Cánh cam gọi mẹ ,vang vọng khắp khu rừng .Rồi ai cũng nghe thấy đi tìm cô bé ngay. Cuối cùng cũng tìm ra mọi người nói :”Cánh cam phải về nhà tôi”.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-13 14:42:01 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092378165</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Hoàng Phúc Minh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092378568</link>
         <description><![CDATA[]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1337258703/0f36832dcc321a43eab0ed86a60b78d2/21382B0E_AC59_457B_8183_6E1555EB55E1.jpeg" />
         <pubDate>2022-03-13 14:42:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092378568</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Đoàn Bách 6A5</title>
         <author>kay9tuoi</author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092380092</link>
         <description><![CDATA[<div>Vào một buổi chiều đẹp trời, trong khu vườn hoang gai góc, bỗng một âm thanh khản đặc, nức nở được cất lên: "Mẹ ơi, mẹ đâu rồi, đừng bỏ con mà mẹ ơi, hức hức"&nbsp; Đó chính là Cánh Cam! Cậu ta đang lạc mẹ! Cánh cam bước đi tìm mẹ với vẻ mặt ướt đẫm nước mắt. Cậu ta sợ hãi vì sợ không tìm được mẹ, sợ hãi vì sợ mẹ gặp nguy hiểm, sợ hãi vì sẽ ở trong đây mãi mãi và còn sợ hãi vì tiếng kêu ran của lũ ve sầu,...&nbsp; Biết tin bạn mình bị lạc mẹ, Bọ dừa, Cào Cào, Xén Tóc đã không vì&nbsp; công việc giã gạo, nấu cơm, cắt áo của mình mà bỏ mặc Cánh Cam tội nghiệp đang sợ hãi đi tìm mẹ. Khu vườn bỗng tràn ngập những câu nói: " Cánh Cam ơi, cậu đâu rồi, lên tiếng đi rồi tụi tôi giúp cậu về nhà!!" Bỗng Xén Tóc hét to: "Mọi người ơi, Tôi thấy Cánh Cam đang ngồi gật gù ở gốc cây số 4 kìa!! Lại đỡ cậu ấy về nhà thôi!!" Mọi người chạy đến gốc cây số 4 lại đỡ Cánh Cam về nhà mình. Cánh Cam thấy bạn bè đến giúp mình, cậu ta vui đến nỗi khóc nức nở. Bọ Dừa liền hỏi Cánh Cam: " Cậu sống ở khu vườn nào ? Số cây cậu sống là gì ? Cậu có nhớ số điện tthoại mẹ cậu không ?" Vừa dứt câu, bỗng có giọng ai đó cất lên: " Cánh Cam ơi, con đâu rồi, mẹ đây, trả lời mẹ đi con,.." Thì ra đó là mẹ của Cánh Cam!! Cánh Cam thấy mẹ liền hô to: " Mẹ ơi, con đây". Cuối cùng mẹ con Cánh Cam cũng được đoàn tụ. Bọ Dừa, Cào Cào, Xén Tóc chào mẹ con Cánh Cam rồi về nhà tiếp tục công việc của mình.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-13 14:44:40 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092380092</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Bảo Linh</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092380614</link>
         <description><![CDATA[<div>Một buổi chiều hè, Cánh Cam cùng mẹ đi dạo mát. Bỗng nhiên , từng tảng những đám mây đen kéo đến che kín ông mặt trời đang tỏa ánh nắng dễ chịu, không gian một màu xám xịt. Gió thổi dữ dội cuốn tung tất cả mọi thứ. Cánh Cam bay chới với cùng cát bụi. Cơn gió lốc qua đi, Cánh Cam thấy mình đang ở giữa đám cỏ dại có rất nhiều gai góc . Anh chàng ngơ ngác nhìn quanh không thấy mẹ đâu cả. Cánh Cam đã hiểu ra rằng mình đã lạc mẹ , vì bị gió cuốn đen khu vuờn hoang vắng, xung quanh chỉ có anh chị ve sầu đang kêu rỉ rả. Cánh Cam sợ hãi vô cùng, nó lang thang đi tìm mẹ, chiều tối đã buông xuống, sương trắng đã treo trên đầu ngọn cỏ nhưng Cánh Cam vẫn chưa tìm thấy mẹ. Thật tội nghiệp! Nó gọi mẹ đến khản đặc cả giọng. Vừa gọi vừa khóc thảm thiết, hai hàng nước mắt cứ tuôn rơi. Hay tin Cánh Cam bị lạc, bác Cào Cào, chú Bọ Dừa, anh Xén Tóc đều ngưng làm việc. Họ không thế tiếp tục công việc giã gạo, nấu cơm, cắt áo của mình mà vội vã đi tìm đứa bé bị lạc mẹ. Khu vườn hoang vắng lúc này như lay động. Tiếng gọi vang vọng trong bụi cây, khe đá. Ai cũng kêu to: &nbsp;<br>- Cánh Cam ơi ! Về nhà thôi nào ! Trời tối rồi đấy. Đừng đi quá xa nữa nhé! Cuối cùng mọi người cũng tìm thấy Cánh Cam đang lả đi vì đói và mệt dưới gốc cây .&nbsp;</div><pre>Ai cũng muốn đón đứa bé về nhà mình nhưng Cánh Cam không chịu, nó quyết đi tìm mẹ. Cũng lúc đó, Cánh Cam mẹ đang hót hãi đi tìm con thì nghe tiếng gọi nên liền chạy đến. Gặp được con, Cánh Cam mẹ mừng lăm. Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau mà không nói nên lời. Mọi người đều vui mừng vì Cánh Cam đã tìm thây mẹ.</pre>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-13 14:45:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092380614</guid>
      </item>
      <item>
         <title>21-Hoàng Mạc Đăng Khôi 6A5</title>
         <author>khoihmd6a52125c2ntp</author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092381175</link>
         <description><![CDATA[<div>vào một ngày đẹp trời,cánh cam đang đi chơi cùng với mẹ nhưng rồi,chú thấy bụi cỏ bên đường có nhiều hoa nhiều bướm quá,thế là chú chạy ra,bắt bướm bẻ hoa chơi nhưng vì ham chơi quá,mà mẹ chú đã đi lúc nào không hay, giờ chỉ còn chú lủi thủi ở sâu trong rừng, nhưng may sao,ở đó có những người hàng sóm tốt bụng bỏ dở việc của mình đang làm, giúp đỡ chú tìm mẹ của mình và về nhà bình an vô sự &nbsp;</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-13 14:46:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092381175</guid>
      </item>
      <item>
         <title>45-Thái Bảo Trang </title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092383990</link>
         <description><![CDATA[<div>Trong một buổi chiều nhạt nắng trắng sương , trời rộng xanh như bể , gió xô vào vườn hoang , lũ ve sầu kêu ran , Cánh Cam lạc mẹ giữa bao nhiêu gai góc . Tiếng Cánh Cam gọi mẹ khản đặc trên lối mòn , nhưng chẳng có tiếng mẹ nó gọi lại . Nghe tiếng của nó , Bọ Dừa dừng nấu cơm , Cào Cào ngưng giã gạo , Xén Tóc thôi cắt áo . Chúng đều bảo nhau đi tìm .&nbsp;Trong khu vườn lặng im , bỗng dưng có tiếng ai nói " Cánh Cam về nhà tôi " </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-13 14:49:34 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092383990</guid>
      </item>
      <item>
         <title>26-Phạm Vũ Bảo Lâm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092390009</link>
         <description><![CDATA[<pre>Một buổi chiều hè, Cánh Cam cùng mẹ đi dạo mát. Bất thình lình, từng tảng mây đen kéo đến che kín mặt trời, không gian một màu xám xịt.
Gió thổi dữ dội cuốn tung mọi thứ. Cánh Cam bay chới với cùng cát bụi. Cơn gió lốc qua đi, Cánh Cam thấy mình đang ở . giữa đám cỏ dại đầy gai góc. Nó ngơ ngác nhìn quanh khỏng thấy mẹ đâu cả. Cánh Cam đã hiểu ra rằng mình đã lạc mẹ, vì bị gió cuốn đen khu vuờn hoang vắng, xung quanh chỉ có lũ ve sầu đang kêu rỉ rả. Cánh Cam sợ hãi vô cùng, nó lang thang đi tìm mẹ, chiều tối đã buông xuống, sương-trắng đã treo trên đầu ngọn cỏ nhưng Cánh Cam vẫn chưa tìm thấy mẹ. Thật tội nghiệp! Nó gọi mẹ đến khản đặc cả giọng. Vừa gọi vừa khóc thảm thiết, hai hàng nước mắt tuôn rơi. Hay tin Cánh Cam bị lạc, Cào Cào, Bọ Dừa, Xén Tóc đều ngưng làm việc. Họ không thế tiếp tục công việc giã gạo, nấu cơm, cắt áo của mình mà vội vã đi tìm đứa bé bị lạc mẹ. Khu vườn hoang vắng lúc này như lay động. Tiếng gọi vang vọng trong bụi cây, khe đá. Ai cũng kêu to:
- Cánh Cam ơi! về nhà thôi! Trời tối rồi đấy. Đừng đi quá xa nữa nhé!
Cuối cùng mọi người cũng tìm thấy Cánh Cam đang lả đi vì đói và mệt dưới gốc cây. Ai cũng muốn đón đứa bé về nhà mình nhưng Cánh Cam không chịu, nó quyết đi tìm mẹ. Cũng lúc đó, Cánh Cam mẹ đang hót hãi đi tìm con thì nghe tiếng gọi nên liền chạy đến. Gặp được con, Cánh Cam mẹ mừng lăm. Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau mà không nói nên lời. Mọi người đều vui mừng vì Cánh Cam đã tìm thây mẹ.</pre><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-13 14:57:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092390009</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Chu Ngọc Minh Anh- 6a5</title>
         <author>anhcnm6a52125c2ntp</author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092396309</link>
         <description><![CDATA[<div>Cánh cam bị lạc mẹ và bị gió xô vào vườn hoang.Cánh cam đi giữa bao nhiêu gai góc, lũ ve sầu kêu râm ran khắp lối. Buổi chiều trời xanh rộng mênh mông, tiếng cánh cam gọi mẹ khản đặc, vang vọng trên lối mòn. Khi nghe tiếng cánh cam gọi mẹ,các loài vật trong vườn như bọ dừa dừng nấu cơm, cào cào ngưng giã gạo, xén tóc thôi cắt áo đều bảo nhau đi tìm. Vườn hoang đang lặng thinh bỗng nhiên râm ran khắp chốn, ai ai cũng nói :" cánh cam về nhà tôi"</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-13 15:05:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092396309</guid>
      </item>
      <item>
         <title>09.6a5. Trần Bảo Châu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092401284</link>
         <description><![CDATA[<div>Ồ! Cánh Cam đã đi lạc mẹ. Gió thổi 1 cái “Vù!” Cánh Cam đã bị lạc vào 1 khu vườn hoang giữa bao nhiêu gai góc cản chở. Lũ ve sầu đã kêu ran. 1 buổi chiều nhạt nắng trăng sương, trời rộng xanh như bể, cánh Cam đã gọi mẹ khản đặc trên lối mòn. Bọ dừa thì ngưng nấu cơm, còn Cào Cào ngưng dã gạo, rồi Xén Tóc cũng thôi cắt áo, đều bảo nhau đi tìm cánh Cam. Rồi khu vườn hoang lặng im. Bỗng râm ran khắp lối, có 1 điều mà ai cũng nói. Cánh cam về nhà tôi!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-13 15:12:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092401284</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Cánh cam lạc mẹ (Vân Khanh)</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092405367</link>
         <description><![CDATA[<div>Có một buổi chiều gió lớn, cánh cam đi lang thang trong khu vườn. Mải đuổi theo những bông hoa li ti bay bay, cánh cam đi xa dần, xa dần rồi bất chợt cánh cam nhận ra mình đã lạc lối về. Cam sợ lắm!&nbsp;<br>Trên cây phượng cao, lũ ve sầu nghiến răng ken két làm cam càng sợ hơn. Cam cất tiếng gọi mẹ khản đặc cổ mà chẳng thấy mẹ đâu. Cam khóc thút thít. Thấy cam khóc, bác bọ dừa ngừng nấu cơm, cô cào cào ngưng dã gạo, anh xén tóc ngưng cắt áo tất cả mọi người đều xúm lại dỗ dành cánh cam.&nbsp;<br>- Nín đi đừng khóc nữa, rồi mẹ cánh cam sẽ tìm được cánh cam thôi, về nhà tôi ở tạm nhé, đừng quá lo lắng.&nbsp;<br>Cánh cam được mọi người vỗ về an ủi, cậu bình tâm ngồi chờ mẹ đến đón về.<br>Lát sau, nhờ mọi người đưa tin, mẹ cánh cam đã đến đón cam về nhà. Trước khi ra về, cánh cam không quên vẫy chào và cảm ơn những cư dân tốt bụng của khu vườn hạnh phúc./.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-13 15:17:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092405367</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Phạm Mạnh Hưng 6A5</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092408490</link>
         <description><![CDATA[<div>Đó là một buổi chiều nhạt nắng trong sương, trời rông xanh như bể, những ngọn gió xô vào vườn hoang với giữa các gai góc cùng lũ ve sầu kêu ran. Thế nhưng tại sao lại có tiếng ai gọi mẹ khản đặc vậy, hóa ra là Cánh Cam gọi mẹ. Nghe thấy thế, Bọ Dừa dừng nấu cơm, Cào Cào ngưng giã gạo, Xén Tóc thôi cắt áo, đều bảo nhau đi tìm. Bỗng khu vườn hoang lặng im, bóng râm ran khắp lối và... Chợt có ai nói, Cánh Cam về nhà tôi</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-13 15:21:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092408490</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092411016</link>
         <description><![CDATA[<div>Vào một ngày đẹp trời , cánh cam đang đi thì bị lạc mẹ . Bỗng một làn gió xô vào giữa bao nhiêu gai góc , lũ ve sầu kêu ran . Chiều nhạt nắng trắng sương , trời rộng xanh mênh mông như bể nước , tiếng Cánh cam gọi mẹ khản đặc trên lối mòn . Bọ dừa ở nhà nấu cơm , Cào cào đã ngưng giã gạo , Xén tóc thì thôi cắt áo , đều bảo nhau đi tìm Cánh cam . Khu vườn hoang lặng im không một tiếng nói , có điều ai cũng nói , Cánh cam về nhà tôi . </div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-13 15:25:07 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092411016</guid>
      </item>
      <item>
         <title>08 - Mai Bảo Châu</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092415220</link>
         <description><![CDATA[<pre>Bài Tham Khảo
Một buổi chiều hè, Cánh Cam cùng mẹ đi dạo mát. Bất thình lình, từng mảng mây đen kéo đến che kín mặt trời, không gian một màu xám xịt.
Gió thổi dữ dội cuốn tung mọi thứ. Cánh Cam bay chới với cùng cát bụi. Cơn gió lốc qua đi, Cánh Cam thấy mình đang ở giữa đám cỏ dại đầy gai góc. Nó ngơ ngác nhìn quanh không thấy mẹ đâu cả. Cánh Cam đã hiểu ra rằng mình đã lạc mẹ vì bị gió cuốn đến khu vườn hoang vắng, xung quanh chỉ có lũ ve sầu đang kêu rỉ rả. Cánh Cam sợ hãi vô cùng, nó lang thang đi tìm mẹ. Chiều tối đã buông xuống, sương trắng đã treo trên đầu ngọn cỏ nhưng Cánh Cam vẫn chưa tìm thấy mẹ. Thật tội nghiệp! Nó gọi mẹ đến khản đặc cả giọng. Vừa gọi vừa khóc thảm thiết, hai hàng nước mắt tuôn lã chã. Hay tin Cánh Cam bị lạc, Cào Cào, Bọ Dừa, Xén Tóc đều ngưng làm việc. Họ không thể tiếp tục công việc giã gạo, nấu cơm, cắt áo của mình mà vội vã đi tìm đứa bé lạc mẹ. Khu vườn hoang vắng lúc này như lay động. Tiếng gọi vang vọng trong bụi cây, khe đá. Ai cũng kêu to:
- Cánh Cam ơi! về nhà thôi! Trời tối rồi đấy. Đùng đi quá xa nữa nhé!
Cuối cùng mọi người cũng tìm thấy Cánh Cam đang lả đi vì đói và mệt dưới gốc cây. Ai cũng muốn đón đứa bé về nhà mình nhưng Cánh Cam không chịu, nó quyết đi tìm mẹ. Cũng lúc đó, Cánh Cam mẹ đang hớt hãi đi tìm con thì nghe tiếng gọi nên liền chạy đến. Gặp được con, Cánh Cam mẹ mừng lắm. Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau mà không nói nên lời. Mọi người đều vui mừng vì Cánh Cam đã tìm thấy mẹ.</pre><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-13 15:30:38 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092415220</guid>
      </item>
      <item>
         <title>07. Đào Ngọc Bích-6A5</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092419173</link>
         <description><![CDATA[<div>Cánh cam lạc mẹ rồi! Gió thổi vào vườn hoang, giữa bao nhiêu gai góc, tiếng ve sầu kêu vang. Bình minh đã dập tắt, nắng đã bị che phủ bởi sương mù. Tiếng gọi mẹ khản đặc của cánh cam trên lối mòn cứ vang &nbsp;lên. Ko thấy cánh cam về! Bọ Dừa dừng nấu cơm, Cào Cào ngưng rã gạo, Xén Tóc thôi cắt áo, liền bảo nhau đi tìm. “Cánh Cam về nhà thôi!” Tiếng gọi vang khu rừng hoang lặng im, bỗng râm ran đâu đâu cx có. Cả khu rừng vang dội, khiến cánh cam khóc nức nở tìm lại được mẹ và mọi người. Cánh cam vui vẻ lau nước mắt tung tăng cùng mọi người về nhà.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-13 15:36:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092419173</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Vũ yến Tâm</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092423607</link>
         <description><![CDATA[<div>Tôi&nbsp;là một chú cánh cam đa lạc mẹ mấy ngày trước đây. Hôm đó tôi đi dạo với mẹ và câu chuyện không thể ngờ tới. Một cơn gió bỗng đi ngang qua và đưa tôi đến khu rừng hoang vắng. Trên những cành cây là dàn đồng ca những chú ve . tôi vừa đi tìm mẹ vừa khản giọng hét tìm mẹ nhưng không thấy đâu. Từ trong ngôi nhà gần đó là ngôi nhà chị bọ dừa đang nấu cơm. Chị dừng lại ra xem ai kêu. Chị cào cào đang giã gạo rồi ngừng lại ra xem có chuyện gì. Chị xén tóc cũng thôi cắt áo. Ai nấy đều đi tìm tiếng kêu ấy và tìm thấy tôi. Rồi ai cunngx biết câu chuyện của tôi và họ đều bảo tôi về nhà họ ở tạm thời. .  Và cuối cúng với sự giúp đỡ của mọi người tôi đã tìm thấy mẹ</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-13 15:42:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092423607</guid>
      </item>
      <item>
         <title>20-Trần Anh Khoa</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092426828</link>
         <description><![CDATA[<div>Một buổi chiều hè,cánh cam cùng mẹ đi dạo mát.bỗng nhiên,từng tảng mây đen kéo đến che kín mặt trời,không gian có một màu đen xám.Gió thổi dữ dội cuốn tung mọi thứ.cánh Cam thấy mình đang ở giữa đám cỏ dại đầy gai.Nó ngơ ngác nhìn quanh không thấy mẹ đâu.Cánh Cam đã hiểu ra rằng mình bị lạc mẹ,vì bị gió cuốn đến khu vườn hoang vắng,xung quanh chỉ có lũ ve sầu đang kêu rỉ rả.Cánh Cam sợ vô cùng,nó lang thang đi tìm mẹ,mặt trời đã buông xuống,xương mù đã treo trên đầu ngọn cỏ nhưng Cánh Cam vẫn chưa tìm thấy mẹ đâu cả.thật tội nghiệp! nó gọi mẹ đến khản cả giọng.vừa gọi vừa khóc, hai hàng nước mắt tuôn rơi.nghe tin Cánh cam bị lạc,Cào Cào,Bọ Dừa,Xén Tóc đều dừng làm việc.họ không thể tiếp tục công việc giã gạo,nấu cơm,cắt áo của mình mà vội vã đi tìm đứa bé bị lạc mẹ.khu vườn hoang vắng lúc này như lay động.tiếng gọi vang vọng trong bụi cây,khe đá.ai cũng kêu to: -Cánh Cam ơi! Về nhà thôi! Trời tối rồi. Đừng đi quá xa nữa nhé! Cuối cùng mọi người đều tìm thấy Cánh Cam đang thiếp đi vì đói và mệt dưới gốc cây.ai cũng muốn đón Cánh Cam về nhà mình nhưng Cánh Cam không chịu,nó quyết định đi tìm mẹ.cũng lúc đó,Cánh Cam mẹ đang đi tìm con thì nghe thấy tiếng con nên liền chạy đến.gặp được con,Cánh Cam mẹ mừng lắm.hai mẹ con ôm chặt lấy nhau mà không nói được gì.mọi người đều vui vì Cánh Cam đã tìm được mẹ.</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-13 15:46:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092426828</guid>
      </item>
      <item>
         <title>40-Lê Thanh Sang</title>
         <author>sanglt6a52125c2ntp</author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092444655</link>
         <description><![CDATA[<pre>Một buổi chiều hè, Cánh Cam cùng mẹ đi dạo mát. Bất thình lình, từng tảng mây đen kéo đến che kín mặt trời, không gian một màu xám xịt.
Gió thổi dữ dội cuốn tung mọi thứ. Cánh Cam bay chới với cùng cát bụi. Cơn gió lốc qua đi, Cánh Cam thấy mình đang ở . giữa đám cỏ dại đầy gai góc. Nó ngơ ngác nhìn quanh khỏng thấy mẹ đâu cả. Cánh Cam đã hiểu ra rằng mình đã lạc mẹ, vì bị gió cuốn đen khu vuờn hoang vắng, xung quanh chỉ có lũ ve sầu đang kêu rỉ rả. Cánh Cam sợ hãi vô cùng, nó lang thang đi tìm mẹ, chiều tối đã buông xuống, sương-trắng đã treo trên đầu ngọn cỏ nhưng Cánh Cam vẫn chưa tìm thấy mẹ. Thật tội nghiệp! Nó gọi mẹ đến khản đặc cả giọng. Vừa gọi vừa khóc thảm thiết, hai hàng nước mắt tuôn rơi. Hay tin Cánh Cam bị lạc, Cào Cào, Bọ Dừa, Xén Tóc đều ngưng làm việc. Họ không thế tiếp tục công việc giã gạo, nấu cơm, cắt áo của mình mà vội vã đi tìm đứa bé bị lạc mẹ. Khu vườn hoang vắng lúc này như lay động. Tiếng gọi vang vọng trong bụi cây, khe đá. Ai cũng kêu to:
- Cánh Cam ơi! về nhà thôi! Trời tối rồi đấy. Đừng đi quá xa nữa nhé!
Cuối cùng mọi người cũng tìm thấy Cánh Cam đang lả đi vì đói và mệt dưới gốc cây. Ai cũng muốn đón đứa bé về nhà mình nhưng Cánh Cam không chịu, nó quyết đi tìm mẹ. Cũng lúc đó, Cánh Cam mẹ đang hót hãi đi tìm con thì nghe tiếng gọi nên liền chạy đến. Gặp được con, Cánh Cam mẹ mừng lăm. Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau mà không nói nên lời. Mọi người đều vui mừng vì Cánh Cam đã tìm thây mẹ.</pre><div><br><br></div><div><br></div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-13 16:08:41 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2092444655</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Nguyễn Vũ Hà My</title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2093332742</link>
         <description><![CDATA[<div>Vào một ngày đẹp trời, cánh cam đang đi dạo&nbsp; quanh rừng cùng mẹ thì một cơn gió rất mạnh kéo đến. Cánh cam lúc đó không trụ được vì gió mạnh quá, cát bụi bay tung tóe cả lên. Cánh cam bị thổi bay vào một bụi cây đầy gai nhọn. Cánh cam chưa từng thấy nơi nào như vậy. Những chú ve sầu đang kêu rôm rả trong những bụi cây. Cánh cam gào thét gọi mẹ đến khản cả cổ, giờ cậu cũng biết rằng mình đã đi lạc.<br>Khi những loài vật trong rừng biết chuyện cánh cam lạc mẹ đều nhốn nháo cả lên, bảo chia nhau ra để đi tìm. Khi trời đã tối mịt, trong màn đêm tĩnh lặng và lạnh lẽo, đâu đó văng vẳng tiếng gọi của các loài vật đi tìm cánh cam:<br>- " Cánh cam ơi, về nhà thôi !"<br>Trời đã gần tờ mờ sáng, mọi người vẫn mải miết đi tìm. Cho đến khi một tiếng gọi vang lên:<br>-" Mọi người ơi, tìm được cánh cam rồi!"<br>Mọi người vội vàng lao tới và nghe thấy tiếng gọi mẹ khàn đặc của cánh cam ở trong một bụi cây gần đó. Mọi người gọi cánh cam về và tất cả mọi người rất vui khi cánh cam đã không còn đi lạc nữa rồi!</div>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2022-03-14 07:58:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/minhdtkc2ntp/bz3h62qjwesgewvj/wish/2093332742</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
