<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Đề ôn cuối kì lớp 11 by Xuân Đào</title>
      <link>https://padlet.com/daothienxuan/bok2mnp8lkv67gx3</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2025-05-07 00:50:08 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-05-07 00:53:40 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title></title>
         <author>daothienxuan</author>
         <link>https://padlet.com/daothienxuan/bok2mnp8lkv67gx3/wish/3438871554</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>ĐỀ 2</strong></p><p><strong>I.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; ĐỌC HIỂU (4 điểm)</strong></p><p><strong>Đọc văn bản sau:</strong></p><p><em>Trong hầm mộ</em></p><p><strong>Rô-mê-ô</strong> (<em>đau đớn đến tột cùng</em>): Juliet thân yêu ơi! Anh muốn ở cùng em và chẳng bao giờ nữa, anh rời khỏi cái lâu đài sâu thẳm này. Mắt ta ơi! Hãy nhìn nàng lần cuối. Tay ta ơi, hãy siết nàng cho chặt. Hỡi những người hoa tiêu tuyệt vọng! Hãy đâm đầu xuống những tảng đá nơi con tàu đã rã rời vì bão táp của ngươi sẽ vỡ nát tan tành. Ta uống cho tình yêu của ta! Là được sự trung thực, thuốc của ngươi thật linh nghiệm.</p><p><em>Rồi nằm xuống bên nàng Juliet, Romeo trút hơi thở cuối cùng.</em></p><p><em>Từ cánh gà, cha Lourent vừa thở dốc vừa loạng choạng vấp ngã, bước lần đến lăng mộ</em></p><p><strong>Cha Lourent</strong> (<em>sợ sệt, lo âu</em>):&nbsp; Ôi! Máu ai bê bết ở cửa vào, giương kiếm của ai vứt bừa ra đất? Trời ơi! Romeo xanh xao và Paris đẫm máu</p><p>Dưới đôi mắt hãi hùng của vị ẩn sĩ già nua, Juliet cựa mình, rồi bàng hoàng mở hé mắt ra</p><p><strong>Juliet</strong> (<em>khẽ thầm thì</em>): Ồ! Cha cứu tinh của con! Chồng của con đâu rồi! Con nhớ rõ mình sẽ phải thức dậy nơi đây, bây giờ con đã thức. Nhưng Romeo của con đâu?</p><p><strong>Cha</strong> (<em>nghẹn nghào, xót thương</em>): Chao ôi! Một quyền lực lớn lao đã vượt quá dự định của ta. Có tiếng người, ta phải rời khỏi đây ngay. Nhanh lên, ta không dám nán lại đây lâu hơn, bọn vệ binh sắp tới. Ta sẽ đưa con vào tu viện các tu nữ, nhưng con phải tiến đi ngay.&nbsp;&nbsp;</p><p><strong>Juliet </strong>(<em>bình tĩnh</em>): Cha cứ đi đi, còn con, con không đi đâu cả!</p><p><em>Cha Lourent rời đi</em></p><p><strong>Juliet</strong>: Ta thấy cái gì đây? Một cái cốc mà người thân thương của ta đang nắm chặt. Như vậy là thuốc độc đã kết liễu cuộc đời chàng. Ôi chàng ác quá. Chàng đã uống hết cả rồi, chẳng lẽ lại cho ta một giọt để giúp ta đi theo chàng. Có thể trên môi chàng còn có dư chất độc để giúp em chết, nếu em hôn chàng lần cuối?</p><p><em>Từ phía trong sân khấu, vọng lại một giọng nói: Này, nhóc con, hãy dẫn bọn ta đi. Chú bảo là ở phía nào vậy.</em></p><p><strong>Juliet</strong> (<em>vừa rút con dao găm của Romeo ra khỏi vỏ vừa nói tiếp</em>): Có tiếng động ư? Ta phải gấp lên thôi: Dao ơi! Mày ở đây thật là đúng lúc. Mày hãy hoen rỉ đi trong vết thương này. Hãy đem đến cho ta cái chết.</p><p><em>Juliet ngã xuống trên hài Romeo.</em></p><p><em>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; (Trích “Rô mê ô và Giuliet” – Sêch xpia, in trong Tuyển tập tác&nbsp; phẩm William Shakespeare, Đặng Thế Bính dịch, NXB Sân khấu và Trung tâm Văn hóa Ngôn ngữ Đông Tây, Hà Nội, 2006)</em></p><p><em>&nbsp;</em></p><p><strong>Thực hiện yêu cầu:</strong></p><p><strong>Câu 1.</strong> Xác định đề tài của vở kịch.</p><p><strong>Câu 2.</strong> Chỉ ra những chỉ dẫn sân khấu dành cho nhân vật cha Lourent.</p><p><strong>Câu 3.</strong> Phân tích đặc điểm ngôn ngữ nói trong đoạn trích sau:</p><p><strong>“Cha Lourent</strong> (<em>sợ sệt, lo âu</em>):&nbsp; Ôi! Máu ai bê bết ở cửa vào, giương kiếm của ai vứt bừa ra đất? Trời ơi! Romeo xanh xao và Paris đẫm máu</p><p>Dưới đôi mắt hãi hùng của vị ẩn sĩ già nua, Juliet cựa mình, rồi bàng hoàng mở hé mắt ra</p><p><strong>Juliet</strong> (<em>khẽ thầm thì</em>): Ồ! Cha cứu tinh của con! Chồng của con đâu rồi! Con nhớ rõ mình sẽ phải thức dậy nơi đây, bây giờ con đã thức. Nhưng Romeo của con đâu?</p><p><strong>Cha</strong> (<em>nghẹn nghào, xót thương</em>): Chao ôi! Một quyền lực lớn lao đã vượt quá dự định của ta. Có tiếng người, ta phải rời khỏi đây ngay. Nhanh lên, ta không dám nán lại đây lâu hơn, bọn vệ binh sắp tới. Ta sẽ đưa con vào tu viện các tu nữ, nhưng con phải tiến đi ngay.&nbsp;&nbsp;</p><p><strong>Juliet </strong>(<em>bình tĩnh</em>): Cha cứ đi đi, còn con, con không đi đâu cả!”</p><p><strong>Câu 4.</strong> Việc lựa chọn cái chết của các nhân vật khiến anh/chị suy nghĩ gì về họ?</p><p><strong>Câu 5.</strong> Rút ra thông điệp có ý nghĩa nhất đối với anh/chị qua đoạn trích trên</p><p><strong>II.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; PHẦN VIẾT ( 6 điểm)</strong></p><p><strong>Câu 1.</strong> Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích tâm trạng nhân vật <strong>Juliet </strong>trong đoạn trích ở phần đọc hiểu</p><p><strong>Câu 2.</strong> Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ của anh/chị về giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2025-05-07 00:51:54 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/daothienxuan/bok2mnp8lkv67gx3/wish/3438871554</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
