<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>ReCo S24 upcominggggg!!!!!!!! by Keith</title>
      <link>https://padlet.com/nhatkyvo/bgha4o73qsgdjond</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2024-04-25 16:50:02 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2024-04-28 13:23:39 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url></url>
      </image>
      <item>
         <title>4 ĐIỀU NGỌC NHẬN RA ĐƯỢC SAU RECO NEKKKK</title>
         <author>nhatkyvo</author>
         <link>https://padlet.com/nhatkyvo/bgha4o73qsgdjond/wish/2970006121</link>
         <description><![CDATA[<p>Hihu mọi người, sau một đợt final bão táp mưa sa mình mới có thời gian để nhìn lại chuyến hành trình đi ReCo của mình. Chắc mình sẽ có cái recap với format hơi là lạ, chủ yếu mình muốn list ra một số cái làm thay đổi suy nghĩ, mindset đồ của mình. Zô zô gét gô:<br><strong><br>Mình mở lòng thì mọi người sẽ mở lòng theo</strong><br><br>Hùi đầu thấy mấy chị em bên tribe mình hơi trầm đoán, mình nghĩ chắc mọi người sống nội tâm và ngại giao tiếp. Đến session kia chơi game mà tribe Ngọc hông có điểm nào, Ngọc mới chạy lên để lấy điểm cho tribe mình. Hổng biết sao từ lúc đó mọi người ở dưới cổ vũ khích lệ mình làm mình vui dữ luôn á. Xong hổng biết mấy friend bên tribe mình lấy ở đâu ra cái biệt danh Ngọc Cần Thơ nữa :)))). Đại khái Ngọc cảm thấy là sau khi Ngọc chịu lăn xả, sống thiệt với con người mình, mọi người đều chấp nhận và đón nhận mình. Mãi iu.<br><br><strong>ReCo là liều thuốc nhức đầu</strong><br><br>Nói cái này nghe ảo ha, nhưng mà thiệt đó mọi người. Trước khi đi là tuần mình mần báo cáo, thuyết trình, assignment group, cá nhân đồ ngập ngụa trên đầu. Bữa học cuối cùng <a rel="noopener noreferrer nofollow" class="x1i10hfl xjbqb8w x1ejq31n xd10rxx x1sy0etr x17r0tee x972fbf xcfux6l x1qhh985 xm0m39n x9f619 x1ypdohk xt0psk2 xe8uvvx xdj266r x11i5rnm xat24cr x1mh8g0r xexx8yu x4uap5 x18d9i69 xkhd6sd x16tdsg8 x1hl2dhg xggy1nq x1a2a7pz xt0b8zv xzsf02u x1s688f" href="https://www.facebook.com/tintrungtran27?__cft__%5B0%5D=AZUoTlPAlp6_jBsLSvzXfyp7aXe1kcox-pa7RBXaLvvPNzRHBRg7kSLdR-v6oJIb3eyBy2KdNziefIG1K9HaWDgKFO7ZFThO1rOB1atXzVZ0e8eC23XYwb3Za4MQWuJxhNWLpjmCeznVGXSUG2prel-o-WeMecCELPCcqWZrEFsBnQ&amp;__tn__=-%5DK*F"><strong>Trung Tín</strong></a> cũng thấy mình lấy tay đập đập vô đầu tại nhức quá trời nhức rồi. Lúc lên xe đi Sì Gòn là mình nói thoi xong rồi, đợt này chắc liệt ngoài Vũng Tàu chứ sao mà zui chơi được. Ai dè lúc bonding với mấy bạn newbies Cê Tê Cê, rồi join session nói chuyện với mấy bạn LC khác là mình phẻ liền luôn. Chắc do không khí của ReCo quá là đỉnh, nạp thêm tinh thần cho mình nà hu.<br><br><strong>Mình học được cách vượt qua rất nhiều nỗi sợ</strong><br><br>Trước khi đi mình sợ quá trời thứ. Sợ bị phán xét, sợ feedback, sợ thất bại. Nói chung là có nhiều thứ mình sợ, chỉ là mình ngại show ra thôi. Sau những session được nghe chia sẻ của các anh chị speaker như phần up and down của chị Cát Nhi, những chữ F trong hành trình AIESEC của anh Hà, trải nghiệm lead một team của chị Kina, sự thay đổi sau khi join AIESEC của anh Tiến Lại và phần kỹ năng giao tiếp của chị Nghi Nghi, mình cảm thấy ồ, thì ra mấy anh chị cũng từng khó khăn như thế. Rồi mình nghĩ những điều mình sợ, mình vẫn sợ ấy thôi, nhưng mình sẽ không vì nỗi sợ của mình cản bước mình trên con đường striving for excellence.<br><br>Ù ôi, vậy là mình đã có 3 điều rồi, điều thứ 4 mình sẽ dành riêng cho post sau nha. Mãi iu ReCo <br><br><em>P.s: xin phép bắt chước mí anh em HCME edit quả ảnh lộn xộn nhưng xinh xắn này</em></p>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/2447659973/c0a79d6eee4fc6a561f874beb6764af9/315892477_1604098336671435_147132376071388777_n.jpg" />
         <pubDate>2024-04-25 16:51:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/nhatkyvo/bgha4o73qsgdjond/wish/2970006121</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
