<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Tâm sự cùng Não Cá Vàng Radio by Não Cá Vàng Radio</title>
      <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake</link>
      <description></description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2023-12-04 19:30:56 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2023-12-18 14:28:45 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f4fb.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>Bạn có thể kể cho cả thế giới biết, cũng có thể thủ thỉ với Nhà Cá mà thôi 😉</title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813414733</link>
         <description><![CDATA[<p>Nếu bạn chọn "<strong>Có</strong>", tụi mình sẽ chọn lọc những câu chuyện phù hợp nhất để tạo thành số phát sóng ngoại truyện và đăng trên Spotify. Còn nếu câu chuyện của bạn không được chọn phát sóng thì cũng đừng buồn nhé, tụi mình sẽ đăng tải hết tất cả confession cần được chia sẻ lên ✨&nbsp;<a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake"><strong>Padlet này</strong></a>&nbsp; ✨.</p><p><br></p><p>Trong trường hợp bạn chọn "<strong>Không</strong>", tụi mình xin đảm bảo rằng sẽ giữ kín câu chuyện này và đồng cảm với bạn bằng tất cả tâm hồn mình.</p><p><br></p><p>Vậy nên đừng ngần ngại gì mà hãy kể câu chuyện của bạn tại đây 💌</p><p><br></p><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://forms.gle/sehCdvRMsjwhREy88">https://forms.gle/sehCdvRMsjwhREy88</a></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-04 19:42:04 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813414733</guid>
      </item>
      <item>
         <title>ĐÂY LÀ MỘT CHIẾC FORM ĐẶC BIỆT  </title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813418841</link>
         <description><![CDATA[<p>Thông thường chủ đề hàng tháng và link nhận bài viết sẽ được đăng tải trên fanpage Đoàn – Hội khoa Công nghệ thông tin kinh doanh.</p><p><br></p><p>Nhà Cá cũng biết việc đưa ra chủ đề hàng tháng vô tình đã bó hẹp lại những câu chuyện mà chúng ta có thể chia sẻ với nhau, khiến cho nhiều bạn không thể gửi tâm sự cho chúng mình chỉ vì không đúng chủ đề 😔</p><p><br></p><p>Vì vậy, chiếc form này nhà Cá lập ra với mong muốn được lắng nghe tâm sự của các bạn, bất kể câu chuyện của bạn là gì, tụi mình đều có thể đọc và thấu cảm. Và nếu bạn cho phép, nhà Cá sẽ đưa câu chuyện của bạn thành radio và đăng lên kênh Spotify Não Cá Vàng để chia sẻ với mọi người nhé ❤</p><p><br></p><p>👉 Gửi câu chuyện của bạn ở đây: <a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://forms.gle/sehCdvRMsjwhREy88">https://forms.gle/sehCdvRMsjwhREy88</a></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-04 19:45:19 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813418841</guid>
      </item>
      <item>
         <title>💖 Bạn có thể xem lại các số phát sóng của Não Cá Vàng Radio ở đây:</title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813420612</link>
         <description><![CDATA[<p><br></p><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://open.spotify.com/show/3EbM3iXEjNk3aAcYoeQ9A0?si=1b7c2c4c26bb45eb"><strong>Spotify Não Cá Vàng Radio</strong></a>&nbsp; &nbsp; &nbsp; &nbsp;</p><p><a rel="noopener noreferrer nofollow" href="https://www.facebook.com/watch/1191540394292105/402836754723609"><strong>Fanpage Đoàn – Hội khoa Công nghệ thông tin kinh doanh</strong></a></p><p>&nbsp; &nbsp; &nbsp; </p>]]></description>
         <enclosure url="https://open.spotify.com/show/3EbM3iXEjNk3aAcYoeQ9A0?si=1b7c2c4c26bb45eb" />
         <pubDate>2023-12-04 19:47:05 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813420612</guid>
      </item>
      <item>
         <title>From: Voft</title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813424534</link>
         <description><![CDATA[<p>Dự định ban đầu của mình là không phải học ở Sài Gòn. Nhưng vì nguyện vọng của một người là muốn được cùng mình học trong Sài Gòn nên mình đã thay đổi nguyện vọng và vào được ngôi trường UEH này nhưng đến cuối cùng khi xét nguyện vọng thì người đó lại không thể học ở đây và nguyên một học kì vừa rồi mình như mất đi một phần động lực để tiếp tục học</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-04 19:50:27 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813424534</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813424944</link>
         <description><![CDATA[<p>- Có hơn 7 tỷ người, hơn 200 quốc gia trên thế giới, không ai có những trải nghiệm giống nhau. Giống như vân tay thoạt nhìn thì sẽ cảm thấy giống, nhưng khi để ý kĩ thì sự khác biệt mới hiện lên và không thể kiếm thấy một hình mẫu tương tự. Vậy nên câu chuyện của mình tuy quen mà lạ, bạn là người nghe câu chuyện này sẽ có những cảm xúc, suy nghĩ tuy giống nhưng lại khác so với mọi người. </p><p><br></p><p>- Mình là nữ, năm nay vừa tròn 18 tuổi, đây dường như là tuổi bước sang trang mới của cuộc đời nên mình muốn ghi lại cuộc hành trình trước năm 18 tuổi trên Não cá vàng radio này. Các bạn cũng lắng nghe nhé!! </p><p><br></p><p>- Vậy trước năm 18 tuổi thì câu chuyện như thế nào? </p><p>+ Mình là một đứa kín đáo ít nói, học hết 5 năm cấp 1 mà không có nấy một người bạn tất cả bởi vì mình ngại giao tiếp, mình không bắt chuyện với ai cả, hồi đấy nhà mình nghèo nhìn mình như một con ăn xin nên cũng không bạn nào đến làm quen làm bạn với mình. Điều mình sợ nhất cũng chính là điều mà mọi người thích thú nhất: "giờ ra chơi". Mỗi khi tiếng trống trường cất lên cái cảm giác sợ hãi khi tiếp tục phải ngồi một mình trong góc lớp hiu quạnh không một bóng người. Hồi đấy mình đúng như một đứa bị tự kỉ ấy. </p><p>+ Lên cấp 2, mọi chuyện cũng tốt hơn, mình biết chăm chút cho bản thân hơn tý và cũng quen được 1 số người bạn tuy không nhiều nhưng rất vui, đến giờ chúng mình vẫn là bạn thân của nhau. Mình cảm thấy biết ơn vì những người bạn đó đã đến bắt chuyện với mình khi mình đang ngồi bơ vơ trong 1 xó nhỏ cuối lớp u tối. Đến cuối cấp 2, mình đã bị một bạn bắt nạt, mình đã khóc khóc rất nhiều, một lần mình đã khóc ngay tại lớp, lúc đó vừa hay đến tiết của thầy chủ nhiệm mình. Điều đáng sợ luôn làm mình không bao giờ muốn nhớ lại, các bạn sẽ nghĩ là thầy chủ nhiệm sẽ đến an ủi mình đúng không hay sẽ hỏi rõ nguyên nhân, nhưng không thầy đã đến thẳng chỗ mình đang ngồi, nắm lấy tay mình để khéo mình ra khỏi lớp, thầy vừa kéo vừa chửi :" giờ cô ra khỏi lớp tôi để tôi còn dạy học cho các bạn khác, tôi không thể chấp nhận một đứa đang khóc trong lúc tôi dạy". Mình cố níu vào bàn để thầy không kéo mình được. Và cuối cùng thì thầy đã không thể khéo mình ra ngoài được và để mặc mình luôn. Chuyện hôm đó dường như đi vào dĩ vãng với thầy nhưng thầy biết không nó luôn ám ảnh tròng tâm trí em suốt bao năm qua. Cũng may lúc đó có những người bạn thân luôn ở bên cạnh mình để mình cảm thấy không còn cô đơn. </p><p>+ Năm tháng cấp 2 như một cơn gió đầu mùa, chóng đến mau đi trong ngần ấy sự ngô nghê và khờ dại. Năm cấp 3 như mùa hoa anh đào nở rộ. Mình năm đó đã trở lên xinh đẹp hơn và dường như mỗi ngày đến trường đều là ngày vui, luôn hồn nhiên vô tư yêu đời như được sống lại một lần nữa, đó là 2 năm lớp 10, 11 của mình. Ai rồi mà đến lúc phải biết yêu, mình năm đó suốt ngày lông bông đi chơi việc học hành cũng chẳng đến nơi đến chốn. Khi tình yêu đến và rồi nó đi để lại những kỉ niệm mà không thể nào quên có lúc vui lúc buồn. Sau cơn mưa trời lại sáng, đến bây giờ mình mới hiểu được :" Cậu ấy thích tôi đối xử tốt với cậu ấy, nhưng cậu ấy không thích tôi". Mình nhận ra đã đặt lòng tốt lên sai người. Mọi nỗi buồn sau khi chia tay đã giúp mình nhìn nhận lại cuộc sống, mình sống để làm gì và cuối cùng cũng chính nhờ nó mà mình đã quyết tâm nỗ lực học tập chăm chỉ trong năm cuối cấp và đã đạt được thành quả là vô được UEH thân yêu và chọn đang học ngành mình yêu thích, quen được những người bạn mới và bước sang những trang mới của cuộc đời và mỗi sáng luôn có động lực bắt đầu một ngày mới tràn đầy năng lượng tích cực để theo đuổi đam mê phía trước. </p><p><br></p><p>Cảm ơn những người bạn đã đồng hành cùng mình trong suốt quãng đường vừa qua mình luôn cảm thấy biết ơn vì điều đó ta mãi là bạn thân nhé !!!!! Mình rất mong bài viết này có thể phần nào giúp mọi người có thêm được những năng lượng tốt để luôn vượt qua những khó khăn rào cản trước mắt nhé đó là câu chuyện của mình trước năm 18 tuổi và mình sẽ lật qua trang mới và tiếp tục viết lên những hành trình theo đuổi đam mê của mình trên những trang giấy trắng tiếp theo. Và bạn ơi!!! Cho dù hiện tại bạn có là ai, bạn ra sao đi chăng nữa, bạn có đang phải gánh chiu bất cứ khó khăn nào đi nữa thì mọi chuyện rồi cũng sẽ qua thôi ngày mai sẽ là ngày mới và hãy tiếp tục bước tiếp nhé, cuộc sống của bạn sẽ tự do bạn lựa chọn và quyết định đừng cho phép ai quyết định thay bạn nhé!!! </p><p><br></p><p>Cảm ơn Não cá vàng radio đã lắng nghe câu chuyện này, mình không biết là nó sẽ được gửi đến mọi người cùng nghe không, nhưng đây đều là những điều mà mình muốn nói ra về một hành trình vừa vui vừa buồn của mình đã đi qua, còn bạn thì sao bạn có thể kể cho mình nghe cuộc hành trình của bạn được không.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-04 19:50:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813424944</guid>
      </item>
      <item>
         <title>From: Hà Mã (P1)</title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813441957</link>
         <description><![CDATA[<p>Chiều muộn, lớp trưởng thông báo lớp học thêm Lý được nghỉ. Vũ hỏi mình có muốn đi đâu đó chơi không, hay về nhà luôn. Mình chẳng nói gì. Mình chẳng thiết nói gì với Vũ nữa. Nếu đây là một ngày nào đó, chỉ cần là một ngày bất kì nào đó trước ngày hôm nay thôi, mình sẽ không giữ im lặng như thế. Nhưng mình chẳng thể quay ngược lại thời gian, lúc này là 17 giờ ngày mùng 10 tháng 12. </p><p><br/></p><p>Vậy mà Vũ cũng chẳng hỏi thêm lần nào nữa. Cậu ấy chỉ lặng lẽ đạp xe tiếp. Mình không biết cậu ấy sẽ lựa chọn điều gì. Đi đâu đó chơi hay về nhà. Mình cũng chẳng quan tâm điểm đến tiếp theo. Nó đâu còn quan trọng, mình đâu cần phải cố gắng để được ở bên Vũ thêm từng phút từng giây? Mình đâu cần mất công làm những chuyện vô ích như thế nữa. Đáng nhẽ mình nên vui chứ? Tại sao mắt mình bỗng cay xè thế này? </p><p><br/></p><p>Lúc dừng lại giữa ngã tư, mé bên phải mình là hai bạn cùng trường. Một nam một nữ, ngày trước học cùng đội tuyển Hóa với mình, giờ đã thành một đôi rồi. Bạn nữ than tạnh rồi thì thầm câu gì đó với bạn nam. Không biết bạn nữ có lạnh thật không. Chứ vừa mới hôm qua thôi, mình cũng thủ thỉ với Vũ như thế. Mình cũng kêu than sao mùa Đông Hà Nội lạnh quá trời. Mà cũng đâu phải chỉ hôm qua, từ lức gió mùa về, có hôm nào mình không than lạnh chỉ để mong nhận được mộc câu hỏi han từ Vũ? Thật ra, mình chỉ lạnh trong lòng. </p><p><br/></p><p>Vũ quay đầu lại, nhanh lắm. Cậu ấy cũng nói rất nhanh, hỏi mình có lạnh không. Rõ ràng là cậu ấy đang quan tâm mình. Vũ đang quan tâm mình, điều mà mình vẫn luôn mong đợi. Vậy thì cớ gì mà mình bỗng nhiên ấm ức vô cớ? Mắt mình lại cay xè. Mình chớp mắt liên tục lên, tự nhiên mình thấy ghét Vũ quá! </p><p><br/></p><p>Mình không cần sự quan tâm của cậu ấy nữa. Mình không còn cần nữa. Liệu Vũ có quan tâm mình thật không, khi mà sáng nay cậu thẳng thắn thừa nhận điều ấy chẳng chút do dự? Lại là điều ấy, mình đã tự nhủ không được nghĩ đến nó nữa cơ mà! Mình đưa tay lên dụi mắt. Mình chưa khóc đâu, thật đấy. Mình cắn môi, kìm nén tiếng sụt sịt đầy ấm ức. </p><p><br/></p><p>Rồi mặc kệ tiếng gọi đầy ngạc nhiên của Vũ, mình băng qua đường đối diện, đi ngược lại. Vũ hình như muốn đuổi theo mình nhưng không thể. Mọi người xung quanh không mấy ngạc nhiên trước vẻ dáo dác của Vũ. Phải rồi, đâu thiếu những cặp tình nhân giận dỗi, bỏ lại nhau giữa đường lớn? Chỉ là, mình với Vũ chẳng là gì của nhau. </p><p><br/></p><p>Đúng lúc đèn xanh, những xe đỗ phía sau bóp còi inh ỏi. Hình như ai đó nói gì nên Vũ quay đầu lại. Chỉ vài giây Vũ mất chú ý, mình đã trốn sau một dây nhà. Cậu ấy loay hoay mãi mà không thoát ra được nên đành phải đi tiếp theo dòng người. Ít nhất thì lúc này Vũ chẳng thể quay xe. </p><p><br/></p><p>Không rõ Vũ có đuổi theo mình không và dù có đuổi theo nhưng có tìm được mình hay không. Mình đi bộ thêm đoạn nữa, bắt một chuyến xe buýt bất kì. Mình thậm chí còn chẳng hề nhìn xem đó là tuyến số mấy. Trên xe chỉ có vài hành khách, mình chẳng chút do dự ngồi xuống một vị trí cũng bất kì nốt. Tựa hẳn người vào ghế, mình đưa mắt nhìn cảnh vật bên ngoài đang trôi qua lặng lẽ. Chưa tối hẳn mà cả thành phố đã sáng đèn rực rỡ. Chưa đến Giáng sinh mà đâu đâu cũng mang không khí ngày cuối năm. Ừ thì chưa đến Giáng sinh mà lớp mình cũng đã chuẩn bị đủ thứ cho hôm ấy rồi. Năm cuối cấp nhưng những ngày cận kề cuối năm, cả lớp chỉ muốn được xả hơi thư giãn. Như hôm nay, đáng nhẽ chỉ học một tiết Quốc phòng xong về, vậy mà lớp mình rủ nhau ở lại thêm tiết nữa. Đáng ra, mình có thể về trước. Nhưng mình đã ở lại, làm sao mình biết được đáng ra mình nên xin về trước. Làm sao mình biết được mình không nên ở đó? </p><p><br/></p><p>Thật ra, lúc biết mọi người chơi trò nói thật. Mình đã nghĩ đây chẳng phải một ý hay. Nhưng một phần khác bên trong mình lại yếu ớt lên tiếng, mình đột nhiên muốn biết Vũ nghĩ gì về mình. Vậy là mình ngồi đợi giây phút chiếc bút chỉ về phía Vũ. Rồi một người đặt câu hỏi, chẳng liên quan gì đến mình. Khi ấy, mình thở phào. Không rõ vui hay buồn. </p><p><br/></p><p>Lần thứ hai chiếc bút chỉ về phía Vũ, một bạn trong lớp bất chợt nhìn về phía mình rồi đặt câu hỏi: “Vũ có thích Phương không?" Mình đoán cả lớp cũng đang đơ ra giống mình, kể cả Vũ. Vậy mà cậu ấy chẳng chút do dự nói từ "Không". Đó không phải là sự đắn đo được mất. Mình không thể bao biện rằng Vũ không muốn tiến thêm một bước để mất tình bạn nên mới nói như thế được. </p><p><br/></p><p>Câu trả lời đó, là một phản xạ. Cậu ấy đã chuẩn bị từ rất lâu rồi đúng không? Có phải Vũ vẫn đợi mình hỏi câu đó. Hoặc cậu ấy vẫn luôn muốn nói câu đó, luôn muốn ám chỉ cho mình biết điều đó. Là do mình cũng đã lờ mờ nhận ra điều ấy rồi nhưng vẫn không chịu hiểu? Mình không rõ khi ấy mắt mình có đỏ lên không, chỉ biết lúc ấy mình đã cười rất tươi. "Tiếp đi chứ!" Mình quay chiếc bút rồi nhún vai. Mình tỏ ra bình thường hết cỡ, mặc cho Vũ lúng túng không tả được. Mình giữ im lặng đến tận khi trò chơi kết thúc. </p><p><br/></p><p>Thật ra mình có thể bỏ về ngay lúc ấy. Mình có cái quyền đó, nhưng mình đã không làm thế. Không rõ mình vơ được nắm can đảm của ai mà mình dám ở lại. Mặt mình lạnh te, dường như mọi người cũng e dè hơn. Chiếc bút không chỉ vào mình lần nào. Thật ra cũng có mấy lần chệch hướng gần phía mình nhưng lần nào mấy đứa bên cạnh mình đều biết ý mà tự nhận chiếc bút chỉ vào tụi nó. </p><p><br/></p><p>Lúc ngồi sau xe Vũ để đến lớp học thêm Lý, mình đã nghĩ: Thật ra nếu đây là một ngày nào đó, chỉ cần là một ngày bất kì nào đó trước ngày hôm nay thôi, mình cũng sẽ chẳng thất vọng như lúc này. Tại sao tối qua cậu ấy lại cho mình nhiều hy vọng đến thế? Tại sao khi mình đang rét co ro, cậu ấy lại hỏi có lạnh không? Tại sao tối qua lại là lần đầu tiên Vũ tự động quan tâm mình, không cần mình phải giả vờ than lạnh? Lúc ấy, mặt mình đỏ bừng, tim đập thình thịch. Mình đã nghĩ, hẳn là Vũ đang gần mình hơn chút xíu. Hơn chút xíu nữa rồi đấy. </p><p><em><sub>(đọc tiếp phần 2)</sub></em></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-04 20:05:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813441957</guid>
      </item>
      <item>
         <title>From: Hà Mã (P2)</title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813444331</link>
         <description><![CDATA[<p>Xe buýt bắt đầu chật chội, không biết đã qua bao nhiêu bến. Mình đứng lên nhường ghế cho một bé gái. Trời mưa nhè nhẹ. Mình nhắm mắt lại, không muốn nhìn không khí Giáng sinh đầy ấm áp ngoài của kính. Không biết giờ này Vũ đã về chưa? Tối rồi, và mưa nữa. Mình làm sao có thể bắt Vũ ở ngoài trời, tìm một con bé đáng ghét bỏ đi giữa ngã tư đường. </p><p><br/></p><p>Trời mưa ngày càng lớn hơn. Mình chẳng biết mình đang đi đâu cả. Có lẽ đã đến lúc phải về nhà rồi! Mình xuống xe ở bến tiếp theo, định sẽ tìm đường bằng Google Maps. Bến xe vắng ngắt. Trời vẫn mưa tầm tã. </p><p><br/></p><p>Mình lục điện thoại trong cặp sách, không có. Hình như lúc nãy mình để điện thoại trong túi áo khoác. Nhưng giờ thì mình không thấy điện thoại đâu nữa cả. Mình cố nhớ lại, nhưng vô vọng. Mình đã mất điện thoại. Và rất có thể là trên chính chuyến xe buýt vừa rồi. </p><p><br/></p><p>Mình hoảng hốt. Xe chạy rồi. Mình không thể đuổi kịp. Bến xe ở giữa đường lớn, chẳng có nhà dân nào xung quanh cả. Dòng người vẫn vội vã lướt qua, nhưng chẳng ai có thể giúp được mình. Mình thậm chí còn chẳng biết đây là ở đâu trong thành phố. Mình ngồi thụp xuống ghế chờ. Bật khóc. Mình thấy ấm ức quá! Tại sao mọi chuyện tồi tệ đều xảy đến? Đó là thứ đầu tiên mình tự mua nhờ tiền nhuận bút. Đó là số tiền đầu tiên do chính mình làm ra. Mình đã trân trọng nó biết bao nhiêu. </p><p><br/></p><p>Mình nghe thấy tiếng một chiếc xe buýt khác dừng tại bến. Ai đó vỗ vai mình, hỏi sao thế. Mình ngẩng đầu nhìn bạn ấy, rồi chỉ biết nấc lên và lắc đầu để đáp lại. Bạn ấy lục trong ba lô, tìm túi giấy thơm rồi ngượng ngùng xin lỗi mình. </p><p>- "Mình hết giấy rồi." - Bạn ấy cười trừ. - "Nhưng bạn đừng khóc nữa nhé?" </p><p>Mình sửng sốt gật đầu, rồi sực nhớ ra, vội vàng lau nước mắt hỏi bạn ấy: </p><p>- "Bạn cho mình mượn điện thoại được không?" - Sợ mình tỏ ra vồn vã quá khiến bạn ấy sợ, mình nói thêm, vẻ khó xử. - :Mình... bị lạc và mất điện thoại." - "Đương nhiên là được." </p><p><br/></p><p>Bạn ấy cười toe, đưa điện thoại cho mình. Tiện thể trấn an mình vài câu, rằng bạn ấy cũng hay lạc đường lắm. Bạn ấy dặn mình lần sau cẩn thận hơn nhé. Giờ xe buýt đông nên hay bị móc đồ lắm. Mình cảm ơn rồi vội vàng gọi cho số của Vũ. Cậu ấy bắt máy ngay. Mình vội vàng nói: </p><p>- "Tớ..." - Nhưng rồi chẳng biết nói sao, mình ngần ngừ rồi lại thấy nghẹn ngào. - "Tớ bị lạc, và mất điện thoại rồi!" </p><p><br/></p><p>Vũ dường như sửng sốt, rồi cậu ấy hỏi mình đang ở đâu. Mình nói mình cùng không biết nữa. Hình như bạn ấy nghe thấy nên bật cười rồi bạn ấy nhắc mình địa chỉ cho Vũ. Trước khi cúp máy, Vũ đột nhiên nói:</p><p>- Phương không mất điện thoại đâu. Lúc chiều cậu để quên điện thoại trên lớp. Lúc này tớ định đưa mà Phương lại đi mất. </p><p><br/></p><p>Mình thở phào, không biết nên nói gì, rồi cúp máy. Bạn ấy trêu, bạn trai phải không? Mình lắc đầu, không đâu, bạn thân nhất của tớ. Rồi bạn ấy nhìn đồng hồ, hỏi mình có cần bạn ấy ở lại cùng đợi bạn thân nhất của mình đến đón không? Mình lắc đầu, thôi bạn cứ về đi. Mình đã bình tĩnh hơn rồi. </p><p><br/></p><p>Bạn ấy khuyến mãi cho mình một nụ cười tạm biệt rồi biến mất dưới tán ô màu xanh. Bạn ấy cứ đi bộ trên đường lớn như thế. Mình đoán chắc nhà bạn ấy ngay dưới chân cầu kia thôi. </p><p><br/></p><p>Thì ra mọi chuyện không tồi tệ như mình nghĩ. Mình chỉ bị lạc thôi, chứ không mất điện thoại. Mình ngồi xuống ghế chờ, nhưng lần này không còn cảm giác tuyệt vọng giống như lúc trước. Rồi nhìn số tuyến lẫn địa chỉ ghi trên bảng xanh, mình vẫn đang ở một nơi xa lạ. Vô cùng xa lạ, Mình chẳng biết đây là đâu cả. Nhưng mình không sợ nữa. Vì Vũ đang đến. </p><p><br/></p><p>Vũ đến sớm hơn mình tưởng. Cậu ấy trùm áo mưa kín cả người cả xe. Chưa bao giờ mình thấy sự cẩn thận ( khi luôn mang theo bộ áo mưa to kềnh càng, kể cả khi trời nắng) lẫn lạnh lùng của cậu ấy đáng yêu đến thế. Cậu ấy xuống xe, vuốt nước trên mặt và cằn nhằn gì đó. Mình bảo, mình chưa chờ lâu lắm đâu. </p><p>- Phương vừa đi một vòng thành phố đó. Chỗ này không khác chỗ cậu bỏ tớ lại bao xa đâu. </p><p>- "Ủa? Vậy hả?" - Mình chu môi. - "Sao trước giờ mình không biết chỗ này nhỉ?"</p><p><br/></p><p>Vũ cau mày, bảo mình có bao giờ thèm nhìn đường đâu mà biết. Rồi lại nhìn vẻ mặt ấm ức của mình, Vũ an ủi, chắc tại mưa lớn quá nên mình không nhận ra. Mưa lớn thế này đến cậu ấy cũng chẳng nhận ra được ấy chứ! Mình cười toe, bỗng nhiên thấy cậu an ủi vụng về của Vũ dễ thương ghê quá! </p><p><br/></p><p>Mình tự nhủ, vì sự dễ thương này của cậu ấy, mình sẽ không giận Vũ vì cậu ấy không thích mình như cách mình thích cậu ấy nữa. Vì Vũ đã ở đây, ngay lúc này. Cậu ấy đã đội mưa đến đây với mình. Dù rằng mình đã bỏ cậu ấy lại giữa ngã tư đường. Mình đã khiến cậu ấy khó xử đến nhường nào, đương nhiên cậu ấy cũng đã khiến mình tốn thương. Nhưng mình tin dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, Vũ sẽ vẫn ở bên mình. Gắn mắc người bạn thân tuyệt vời nhất! </p><p><br/></p><p>Và Vũ sẽ chẳng biết, khi những giọt mưa rơi xuống từ mũ áo của cậu ấy, mắt mình như hoa lên. Dường như đó là những giọt nắng của mùa Đông, đang nhỏ tong tong xuống hồ phẳng lặng trong lòng mình. Dù rằng ngày lúc này đang mưa, rất lạnh, trời thì tối và chẳng có chút nắng nào.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-04 20:08:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813444331</guid>
      </item>
      <item>
         <title>From: Na</title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813456666</link>
         <description><![CDATA[<p>Nhiều khi mình thấy người lớn tạo quá nhiều áp lực cho chúng ta bằng cách kêu con cái học những ngành nghề có thể kiếm nhiều tiền và được nể trọng như bác sĩ, kỹ sư... nhưng mình thấy đâu phải ai cũng có năng khiếu để làm những việc như vậy. Có thể nghề họ chọn không kiếm ra được nhiều tiền như những nghề kia nhưng nó cống hiến được cho xã hội và công việc đó làm họ cảm thấy sống có ý nghĩa hơn thì nó vẫn là một công việc tốt mà. Nếu ai cũng làm kỹ sư, bác sĩ thì ai sẽ làm những công việc thầm lặng như nhân viên dọn rác, thợ sửa ống nước... Nhiều khi mình muốn quên đi những nhãn mác mà người lớn tạo ra cho những ngành nghề, vì theo mình không có nghề nào là cao quý nhất, chỉ cần có cống hiến cho xã hội thì đều quý như nhau.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-04 20:20:30 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813456666</guid>
      </item>
      <item>
         <title>From: Hajan</title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813459121</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Bạn đã từng trải qua cảm giác hằng ngày đều bị bạo lực tinh thần hay chưa?</strong></p><p><br/></p><p>Vâng riêng câu trả lời của một đứa 18 tuổi như tôi thì đó là có. Có lẽ bạn đã từng nghe về câu chuyện "Kẻ tổn thương 1 người rồi đến khi người đó không còn chịu đựng được nữa muốn vùng lên phản kháng thì kẻ đó lại biến chính bản thân mình thành người bị hại và mong muốn những người khác đồng cảm với mình". Họ dằn vặt tôi mỗi ngày, đến cả lời nói của họ tôi cũng chẳng muốn nghe và cảm thấy vô cùng chán ghét. Đến khi tôi không còn chịu đựng được nữa, tôi phải dùng hành động, lời nói quá quắt để ngăn họ không đến gần tôi nữa, đừng làm tôi tổn thương nữa. Thì họ lại bảo rằng tôi là "mất dạy", xong họ lại dùng tiền để điều khiển tôi và kể cả người tôi yêu thương phải nghe theo họ mà chính số tiền đó lại là công sức của người tôi yêu thương. Những lúc họ định thực hiện ý định của mình họ lại tổn thương đến người mà tôi yêu thương. Điều đó dường như khiến tôi muốn phát điên. Tôi dường như cảm thấy lúc đó bản thân mình đang ngâm trong một bể nước khó thở đến mức không chịu được. Đôi lúc tôi lại tự hỏi chính mình rằng: "Liệu mày có thể cứu rỗi bản thân mình và người mày yêu thương ra khỏi cái vũng lầy tâm tối này không?". Thật sự, bây giờ tôi đã hiểu chữ "<strong>Hận</strong>" có ý nghĩa như nào rồi.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-04 20:23:00 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813459121</guid>
      </item>
      <item>
         <title>From: Tun</title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813459846</link>
         <description><![CDATA[<p>Thời học sinh, các bạn hay nói về chuyện gì? Phải nói rằng đây là cái tuổi mà chúng ta nói chuyện rất nhiều, nói được ở mọi lúc mọi nơi. Trước giờ học, giờ ra chơi, tan học và thậm chí là trong giờ học, bất cứ khi nào cũng có thể trò chuyện, bàn tán. Vậy chúng ta nói những chuyện gì? </p><p><br></p><p>Đầu tiên là thầy cô, đây luôn là đề tài “nóng” với mọi lứa tuổi học sinh. Nào là bàn tán xem cô nọ khó tính, cô kia dễ tính; thầy A hôm nay dường như có chuyện vui, thầy B bỗng dưng gắt gỏng hơn thường ngày. Trong giờ học, nhiều khi không chăm chú nghe giảng mà chỉ để ý xem hôm nay thầy cô có gì khác lạ để lại bàn tán cùng nhau. Tuy vậy nhưng học trò vẫn là những đứa trẻ sợ thầy cô một phép. Lúc bàn tán thì có vẻ xôn xao thế đấy, nhưng vẫn là những chú thỏ con, sợ cô thầy như sợ ba mẹ đánh đòn mà thôi! Mãi đến sau này, khi có cơ hội được đứng trước các em với vai trò như một giáo viên, tôi vẫn thường để ý xem các em bàn tán gì về mình sau mỗi giờ học, lại thấy như có hình bóng mình ngày xưa.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-04 20:23:47 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813459846</guid>
      </item>
      <item>
         <title>From: Halle</title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813460500</link>
         <description><![CDATA[<p>Chào mọi người. Mình xin cảm ơn vì một chút thời gian quý báu của mọi người đọc câu chuyện của mình, câu chuyện của một bạn học sinh cấp ba kể về hành trình cố gắng, nổ lực của bạn ấy để đặt chân mình vào trường đại học mơ ước của bạn ấy. </p><p><br/></p><p>Đầu tiên, chúng ta hãy tưởng tượng về hoàn cảnh, nền tảng mà bạn ấy có. Một học sinh bình thường, không phải là một cán sự lớp hay một người nổi bật ở trường của bạn ấy, chỉ đơn giản là một cô học sinh không bao giờ nói chuyện với ai, ít giao tiếp, mờ nhạt. Ngôi trường của bạn ấy theo học chỉ là một ngôi trường bình thường ở nơi bạn sống, không phải trường chuyên hay trường năng khiếu. Bạn có một gia đình đổ vỡ và hiện bạn đang sống cùng mẹ và là con một. Tỉnh mà bạn ấy đang ở chỉ là một tỉnh lẻ trong 63 tỉnh thành. </p><p><br/></p><p>Nói chung quy lại, bạn có thể tưởng tượng bạn ấy chỉ là một cô gái bình thường, thứ nổi bật nhất đó chính là cái tôi của cô gái nhỏ ấy và khát vọng đổi đời của mình. Đó là lí do bạn ấy có thể học đến lớp 12 khi mà những đưa trẻ quanh nhà đều phải nghỉ học do cha mẹ, người thân không xem trọng nó, những người bạn ấy phải nghỉ học từ sớm để không đi ngược lại với quy chuẩn xã hội. </p><p><br/></p><p>Nhưng mẹ của cô ấy không muốn con mình phải giống mình là một người nông dân, làm mướn, làm thuê mà trở thành một người có thể làm chủ cuộc đời của mình và cô ấy cũng nhận thấy được chỉ có việc học mới giúp cô ấy thoát khỏi cái nghèo và những sự ức hiếp của xã hội dành cho mẹ con cô. </p><p><br/></p><p>Cô ấy đã xác định cho mình ước mơ và lên kế hoạch thực hiện ước mơ đó. Cô muốn trở thành một người thương nhân thành công, kiếm về càng nhiều tiền cho mẹ càng tốt. Muốn làm được điều đó thì cô ấy phải vào được một trường đại học kinh tế. Cô ấy đã xác định nó và không nói cho một ai, chỉ âm thầm cố gắng. Cô ấy thu nhập kiến thức chủ yếu nhờ vào Internet. Có những ngày khổ cực, có những ngày nước mắt, có những hôm mất ngủ, có những buổi chiều suy tư, dằn vặt mình, tự hỏi rằng mình có làm được không, có những hôm thất bại, rồi tự trách và hành hạ bản thân. Nhưng thật mắn bên cạnh cô ấy còn có mẹ và những người bạn, mẹ cô ấy sẵn sàng hi sinh tất cả để làm cô ấy vui, bạn cô ấy sẵn sàng giúp đỡ, lắng nghe cô ấy khi cô ấy khó khăn, đâu khổ. </p><p><br/></p><p>Và cuối cùng điều kì diệu đã xảy đến. Cô ấy vào được trường đại học mà mình mơ ước kèm theo một điều bắt ngờ cho bạn bè và mẹ cô ấy. Cô ấy là một trong hai học sinh có điểm thi THPT tổ hợp KHXH cao nhất tỉnh mình. Cô gái nhỏ ấy đã rất vui không phải vì thành tích của mình mà là vì mẹ cô ấy và những người bạn rất tự hào về cô ấy. Hơn 18 năm sống trong cuộc đời mình đó là lần duy nhất cô ấy "khóc" vì hạnh phúc chứ không phải buồn đau. </p><p><br/></p><p>Bây giờ bạn ấy vẫn đang đối mặt với những khó khăn, thách thức của một sinh viên đại học nhưng với một tinh thần lạc quan và mãnh mẽ hơn. Mình mong rằng sau này bạn ấy sẽ thành công tạo cho mình những bước ngoặt cuộc đời mới. Càng lớn thì bạn ấy sẽ càng học được nhiều hơn và trưởng thành lên từng ngày. Dù sau, bạn ấy cũng là một cô gái tuyệt vời và xứng đáng có được hạnh phúc.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-04 20:24:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813460500</guid>
      </item>
      <item>
         <title>From: Seimio</title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813468807</link>
         <description><![CDATA[<p>Có thể xuất hiện trong cuộc đời bạn, hoặc cũng có thể là bạn, là một người, khi người ngoài nhìn vào thì sẽ luôn là một người vui tươi, hài hước, lúc nào cũng làm người khác cười, một người cho người khác thấy rằng họ rất vô tư, tuy nhiên sâu bên trong bản thân là một người mang khá nhiều suy nghĩ tiêu cực, luôn bận tâm. Chỉ là họ cố nén hết những thứ đó vào trong để cho mọi người thấy được một vẻ bề ngoài có thể là đẹp đẽ nhất của họ, để rồi khi ở một mình họ mới bắt đầu tuôn ra một khoảng không vắng, có mấy ai biết được hoặc có thể là không ai. </p><p><br/></p><p>Thật ra tôi cũng là một trong những người đó nên tôi nghĩ tôi có thể hiểu cảm giác đó. Nếu là bạn thì hãy suy nghĩ tích cực lên nhé, hay yêu thương bản thân, cố gắn cởi mở hơn với người thân và bạn bè, nếu là người thân hoặc bạn bè của bạn hãy dành thời gian lắng nghe họ ("lắng nghe" chứ không phải là "nghe" nhé), hãy đưa ra nhưng suy nghĩ tích cực, cho dù họ có bác bỏ thì nó vẫn còn đọng lại chút ít trong suy nghĩ họ. Thật ra thì thời gian dịch vừa qua, các bạn ở nhà cũng rất stress, nhưng những người như tôi thì còn có những suy nghĩ tiêu cực hơn, nhưng cho đén hiện tại các bạn vẫn còn vững tâm trí, cảm ở các bạn đã ở lại để đón những điều mới mẻ, tích cực hơn. Cũng không còn gì nữa, mong dịch sẽ mau qua và chúc mọi người luôn mạnh khỏe và hạnh phúc bên người thân. Cũng rất mong sẽ được tâm sự tiếp với các bạn. Cảm ơn vì đã lắng nghe tôi.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-04 20:33:22 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813468807</guid>
      </item>
      <item>
         <title>From: hanhan</title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813469396</link>
         <description><![CDATA[<p>Năm 2021 không hẳn là một năm tồi tệ với tôi , vui buồn có đủ , tôi đã đậu được vào trường đại học mà tôi mơ ước , có người thân luôn bên cạnh , có người yêu đồng hành và kiếm được cho mình một công việc nho nhỏ để kiếm thêm thu nhập và nhiều thứ khác nữa . Những tưởng nó sẽ thật sự hoàn hảo , nhưng không , trong những ngày tháng cuối năm 2021 tôi thật sự đã gặp vài vấn đề trong cuộc sống của tôi. Tôi nhận ra được những người bạn thật sự tốt với mình sau một trận cãi vã với người chơi xấu tôi. Tôi gặp khó khăn trong công việc của mình , những chuyện lặt vặt cứ xảy đến với tôi. Và tôi đã yếu lòng và bật khóc trong đêm cuối cùng của 2021, nhưng không sao cả vì những ngày khó khăn ấy cũng dần được thay thế bằng những ngày tốt hơn của năm 2022. Vì tôi còn phải tiếp tục nổ lực thật nhiều thật nhiều để có thể đạt được những gì tôi muốn nên bản thân không cho phép tôi có thời gian để buồn . Tôi phải sống thật tích cực , bỏ lại hết những nổi buồn của năm cũ bởi vì chúng ta luôn sống để hướng về tương lai mà . Vậy nên tôi mong 2022 sẽ nhẹ nhàng với tôi hơn , bản thân được trải nghiệm nhiều và học hỏi nhiều hơn , phải luôn lạc quan yêu đời và đặc biệt phải thật mạnh khoẻ . Chúc các bạn đang đọc đôi dòng tâm sự của tôi cũng có thật nhiều thành công và đạt được những gì các bạn muốn nhé ! Tôi cảm ơn ❤️</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-04 20:33:48 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813469396</guid>
      </item>
      <item>
         <title>From: 83657</title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813469675</link>
         <description><![CDATA[<p>Một chuyến xe buýt mặc dù đi đến đâu nhưng mục đích của nó đều là đến trạm dừng chân để những người lạ trong xe bước xuống và những người lạ khác lại bước lên. Tôi vẫn ngồi đó lặng lẽ nhìn từng dòng người lần lượt lướt qua với đủ cung bậc cảm xúc. Nhìn thấy người khác hạnh phúc ở một trạm xe trước đó trong khi mình chỉ mãi ôm những oán trách rồi những hạnh phúc đang chờ mình ở trạm kế tiếp chưa kịp nhận ra lại vụt bay mất. Tôi thoáng chốc lại cười. Tôi cười vì đã để mất một chuyến xe mặc khác tôi lại cười cuộc đời tôi cũng như chiếc xe đó vậy. Nhưng khác ở một chỗ trễ chuyến xe này tôi có thể bắt một chiếc khác còn cuộc sống mà trễ rồi thì không bắt lại được đâu. Tôi chợt nhớ về người bạn ba năm cấp ba của tôi một người bạn mà tôi vất vả làm quen bạn ấy đẹp lắm!, mái tóc dài khuôn miệng nhỏ nhắn được cái khó gần mà học giỏi cực kì ganh tị thật!. Nói thật lúc đầu tôi muốn quen cô ấy chỉ vì cô ấy học giỏi nên có chút sinh lòng đố kị . Chính vì vậy tôi lúc nào cũng tìm cách để tiếp cận cô. Rồi đến một ngày bạn ấy cũng chấp nhận làm bạn với tôi. Cứ thế rồi chúng tôi chơi chung với nhau dần tôi có thiện cảm với cô ấy và càng quý mến cô hơn. Cô ấy luôn giúp đỡ tôi trong học tập và chia sẻ buồn vui với tôi. Cuối năm lớp 12 ngày định mệnh của chúng tôi. Cô ấy có tình cảm với một người bạn trong lớp người ấy không ai khác là người tôi thích nhưng mãi đến tận bây giờ tôi chưa dám nói. Tôi nghe được, tôi buồn lắm thấy cô ấy vui tôi cũng không nỡ để cô ấy biết, tôi lặng im nhìn cô ấy hạnh phúc với người tôi thích. Tôi với cô ấy cũng còn với nhau nhưng đến khi lên đại học do mỗi đứa học trường khác nhau nên dần dần chúng tôi ít liên lạc và đến khi năm hai tôi mất liên lạc với cô ấy. Không biết cô ấy có còn nhớ đến người bạn như tôi hay không? Và cả việc cô ấy còn hạnh phúc bên người đó không nữa?. Hy vọng dù tương lai chúng ta gặp nhau trong hoàn cảnh nào thì vẫn luôn nhớ những kỷ niệm đã từng gắn bó cùng nhau.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-04 20:34:06 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813469675</guid>
      </item>
      <item>
         <title>From: Cá</title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813470503</link>
         <description><![CDATA[<p>Đam mê luôn là điều khiến mọi người có cảm hứng để làm bất kì việc gì mình yêu thích. Tôi cũng là người từng có những ước mơ cháy bỏng trong con tim mình. Ngày còn nhỏ, tôi yêu thích âm nhạc như sinh mệnh. Những giai điệu luôn ngân vang trong đầu tôi như một nguồn cảm hứng vô tận. Mỗi sáng thức dậy tôi sẽ tỉnh táo hơn với một bản nhạc. Đôi khi còn là chỗ để tôi trải lòng. </p><p><br></p><p>Có lẽ con đường tôi đi với ước mơ chưa bao giờ dễ dàng. Vào cuối năm tôi học lớp 11, khi bắt đầu được định hướng rõ ràng về đam mê thì đại dịch ập đến. Kinh tế gia đình tôi cũng vì thế mà trì trệ và tất cả gánh nặng đổ lên đôi vai của ba tôi. Khi ấy, trong vai trò là một người con, tôi không thể nào ích kỉ chọn niềm đam mê của mình được. Nhớ có lần tôi nghe ông tôi kể, ba tôi cũng giống tôi, từng rất thích chơi guitar nhưng vì gia đình tôi lúc ấy cũng khó khăn như vậy, ông tôi đã đập vỡ cây đàn guitar và bắt ba tôi chuyên tâm vào chuyện học hành. Đến năm lớp 12, trước khi tôi đặt bút viết lên bộ hồ sơ nguyện vọng xét tuyển, tôi đã gọi về cho ba và nhắc lại một lần về chuyện “nếu con muốn học về âm nhạc thì sao?”. Nhưng cuộc hội thoại ấy trôi dài trong im lặng. Tôi biết ba tôi cũng đã nghĩ như ông tôi. Vậy là tôi đã chọn ngành công nghệ thông tin, tôi nghĩ ngành học ấy khiến tôi tê liệt mình và không còn thời gian để nghĩ đến những hoài bảo cứ sôi sục trong tim mình nữa. </p><p><br></p><p>Nhưng tôi đã thất bại. Thất bại vì những ngày ngồi học online không có một chút cảm hứng nào. Tôi vẫn luôn mơ mộng về một ngày được đứng ở một sân khấu lớn hơn, được hát và đôi lúc khán giả của tôi còn có cả ba mẹ nữa. Tôi ước mình được lướt những ngón tay trên những phím đàn, ước mình được đứng trong phòng thu nôn nao chuẩn bị cho một sản phẩm bằng tâm hồn và trí não của mình. </p><p><br></p><p>Không một ai giết chết đi con tim nhiệt huyết kia trong tôi cả. Chỉ vì đam mê cũng bắt buộc phải có hoàn cảnh. Đôi khi chúng ta tạm gác lại một niềm riêng cho những điều lớn lao hơn. Dù không thể là chính mình hay không thể sống với ước mơ, hoài bảo của mình nhưng hãy nhớ rằng “không ai đánh thuế ước mơ”, chúng ta vẫn có quyền khát khao một ngày tươi đẹp nhất cuộc đời mình.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-04 20:34:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813470503</guid>
      </item>
      <item>
         <title>Ẩn danh</title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813471147</link>
         <description><![CDATA[<p>Năm 2021 là một năm có thể không phải là tuyệt vời với mọi người, nhưng với em lại rất hoàn hảo. Vì em đạt được rất nhiều thành tích tốt, thậm chí có những điều trước đây em nghĩ mình không thể đạt được thì cũng đều diễn ra tốt đẹp trong năm 2021. Nên khi 2021 qua đi và phải bước vào 2022, em có một chút cảm giác tiếc nuối. "Liệu 2022 mình có thể làm tốt như 2021 không?'' ''Liệu năm nhất đại học có suôn sẻ không?'' ''Kì 1 thi như thế có ổn không?'' ''Liệu 2022 mình có làm nên trò trống gì không?" Tất cả những câu hỏi đó luôn xuất hiện trong đầu em suốt 1 tuần cuối năm 2021. Em rất lo sợ mình bị chênh vênh, mất định hướng. <br><br>Và rồi, điều gì đến rồi cũng sẽ đến. Ngay trong đêm 1/1, em đã tự suy nghĩ và đặt cho bản thân rất nhiều mục tiêu mới. Em nhận ra 2021 có thể em đã cố gắng nhiều nhưng chưa có một thành tựu nào là thật sự là em lựa chọn để bức phá bản thân. Tất cả chỉ là những việc được định sẵn (như thi đại học chẳng hạn).<br><br>2022 em mong muốn bản thân sẽ chủ động hơn. Chủ động tạo thử thách và đón nhận khó khăn. Em đã đặt ra mình phải đạt những chứng chỉ tin học, chứng chỉ tiếng anh. Em muốn đạt được danh hiệu này danh hiệu kia. Em muốn bản thân năng động và học hỏi hơn. Em muốn tham gia vào các hoạt động, các cuộc thi của đoàn, khoa, việc tổ chức... Đó là concept của em trong năm 2022 - Chủ động và tích cực.<br><br>Có thể em đang ôm đồm hơi nhiều việc, có thể em đang quá gượng ép bản thân, có thể đôi lúc em sẽ đi sai hướng,... nhưng ít nhất đó cũng là lựa chọn và là quyết định của bản thân em. Vì em không muốn sau này mình phải hối hận vì trước đây mình đã rụt rè, đã nhút nhát, đã không làm gì.<br><br>Cảm ơn mọi người đã lắng nghe ạ!</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-04 20:35:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813471147</guid>
      </item>
      <item>
         <title>From: zju</title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813471602</link>
         <description><![CDATA[<p>Trước đây từng thấy mọi dáng vẻ của cậu. Lúc cậu vui. Lúc cậu buồn. Hôm nay cũng muốn thấy, dáng vẻ của cậu trước mắt, dáng vẻ mãi mãi, cũng không thuộc về tôi. Từ hôm nay trở đi, nhất định phải luôn nở nụ cười và hạnh phúc nhé. Thuở 18, tôi mặc chiếc váy màu tro của hoa hồng, hi vọng về mối tình điêu tàn khi chưa hoài thai. Dù sao thì thanh xuân có cậu là khoảng thời gian đẹp nhất và buồn nhất. Bởi vì có cậu, nên thanh xuân của tôi dù không có tình yêu nhưng nó vẫn đẹp lộng lẫy vô cùng. Thế nhưng, cho dù chuyến tàu chở thanh xuân đó đã đi quá xa, liệu chúng ta có sẵn sàng đứng đợi ở sân ga, tiếp tục chờ đợi hạnh phúc đến một lần nữa?</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-04 20:36:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813471602</guid>
      </item>
      <item>
         <title>From: RÙA TAI THỎ</title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813473145</link>
         <description><![CDATA[<p>Có lẽ.... 2021 là một năm chẳng hề dễ thở với bất kì ai trong chúng ta. Khi đại dịch bùng phát nặng ở khắp mọi miền trên đất nước "dòng người vội vàng bước qua" của những năm tháng trước ngày một dãn ra... dãn ra.... rồi dường như trong con đường quen thuộc của tôi và đám bạn cùng nhau trà đá vỉa hè cười nói rộn ràng không còn nữa, thay vào đó là những tiếng ngồi âm ĩ của xe cứu thương... hình ảnh ấy có lẻ sẽ ám ảnh tôi suốt quãng đời còn lại khi nhắc đến 2 chữ " đại dịch ". </p><p><br></p><p>Nhưng mọi thứ dần rồi cũng qua, thoáng đây đã gần hết một năm vật vã ấy, nó như một cái "Trạm" xe khiến tôi dừng lại để ngẫm nghĩ. Một năm đau thương mất mát ấy liệu còn lại trong tôi những thứ gì? Tôi chợt nhận ra tôi may mắn hơn rất nhiều người vì bên cạnh tôi còn đầy đủ gia đình, bạn bè.</p><p><br></p><p>Thời gian giãn cách cũng là lúc tôi được chia sẻ hơn, phụ giúp cha mẹ nhiều hơn, tâm sự với bạn bè nhiều hơn, để tôi nhận ra rằng sức khỏe, gia đình là điều tuyệt vời nhất. Bước sang 2022 một năm hứa hẹn có nhiều đổi thay, hy vọng dịch bệnh có thể ổn định hơn. Mọi người có thể hoạt động bình thương hơn, hãy quên đi những chuyện buồn của quá khứ đi, đặt cho mình nhiều mục tiêu sống mới. như tôi mục tiêu đầu tiên của năm mới là tôi sẽ đến trường UEH để tham gia học trực tiếp, trãi nghiệm cuộc sống, mở rộng quan hệ,... Ai rồi cũng phải có những "Trạm" dừng chân, nhưng dừng để đi tiếp chứ không phải dừng để bỏ cuộc. vì thế chúc mọi người có một năm mới nhiều mục tiêu hơn thay đổi nhiều hơn, một năm mới bình an, hạnh phúc, nhiều sức khỏe. Xin cảm ơn ạ!</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-04 20:37:33 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813473145</guid>
      </item>
      <item>
         <title>From: cobengungok</title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813473969</link>
         <description><![CDATA[<p><strong>Tôi đã từng có một tình bạn thật đẹp! </strong></p><p>Tôi - một con nhỏ tóc tém, da thì đen thui như cột nhà cháy, ốm tong teo – ngày đó đã gặp được nó, lần đầu tiên, cũng mái tóc tém nhưng mặt nó trắng, lại có nét lai tây. Hai đứa nhỏ mới 6,7 tuổi lần đầu gặp nhau mà như thân quen từ kiếp nào. Bạn biết tại sao không? Trời ơi, cứ tôi nói ra câu nào là như rằng nó đều hiểu hết, đều biết cách đáp lại cho tôi vui. Và, ngược lại, tôi dường như cũng đọc được những dòng suy nghĩ chạy trong đầu nó, mỗi khi nó làm việc gì, hay nó đang suy tư điều gì… Rồi chơi chung 3 năm trời đầu tiên, tôi với nó ngày càng giống nhau, nghĩ đến đây lại thấy vài dòng status trên internet lại quá hợp lý “Con gái chơi thân càng lâu càng giống nhau”. Đến cái nỗi đi chung tham gia văn nghệ, trại hè, người ta nhìn vào cứ hỏi “ Hai đứa sinh đôi hả?” Chắc do mái tóc tém! Tôi nghĩ vậy… Tôi và nó cứ thế, cùng nhau trải qua nhiều kỷ niệm, bạn bè có người đến, người đi, nhưng hai đứa vẫn cứ bám lấy nhau, đến nỗi gia đình hai bên coi đứa kia như con cái trong nhà, đến nhà là ăn cơm ké rồi leo tót lên phòng nó chơi tới hôm sau mới về. Lên cấp 2, hai đứa tôi vẫn học chung lớp, chơi chung một đám… vẫn cứ như vậy. Tình bạn 5 năm trời làm tôi thấy đẹp lắm … Nếu cứ như vậy thì tuyệt quá! Nhà nó giàu, có quyền thế nhất huyện, ba mẹ nó luôn cho nó mọi thứ nó cần. Nhà tôi cũng không đến nỗi nào, nhưng đông con cái, mẹ tôi làm nghề giáo, ba là thợ “đụng”… đụng gì làm nấy ý mà!! Khi không tôi nhắc đến gia cảnh, là để liên kết đến chuyện này: Vì nhà nó như vậy, nên nó dậy thì sớm lắm, năm lớp 5 lớp 6 nó cao hơn tôi cả cái đầu, chẳng bao giờ xếp hàng mà tôi được đứng sau nó. Lúc nào đứng sau tôi nó cung ôm eo, xoa đầu, bá cổ… Nhà nó còn có "gen lùn" nữa - chúng tôi hay nói vui như thế! Chắc do vậy mà vài năm sau nó dừng hẳn việc “cao” lại. Đúng thời điểm đó tôi lại cao lên, gương mặt, dáng người phát triển đúng thời điểm nên cũng gọi là khá ưu tú. Trong lớp cả tôi và nó đều học giỏi, nó có phần nhỉnh hơn. Nhưng rồi nó bắt đầu ăn chơi, quen người này người kia. Ba mẹ tôi không cho tôi tất cả những gì tôi muốn. Ba mẹ chỉ muốn tôi học thêm, bớt đi chơi với nó vì nó ăn chơi quá (thật ra ông bà đã khuyên nó nhiều ần mỗi khi nó đến nhà chơi). Tôi cũng học đấy, nhưng con bạn thân nhỏ giờ dễ gì bỏ. Dần dần điểm số tôi tăng lên, vươn lên đứng đầu khối. Niềm vui đó tôi chưa kịp tận hưởng hết, thì cảm giác con nhỏ bạn thân đột nhiên xa lánh mình càng rõ rệt. Những cuộc vui nó chẳng rủ tôi nữa, nó kết giao thêm bạn mới và tuyên bố trước đám bạn chơi chung trước giờ đó là bạn thân mới của nó. Càng lớn tôi càng ưu tú, tôi làm lớp trưởng, học giỏi và văn nghệ giỏi, tôi được tham gia nhiều cuộc thi, giải thưởng, show diễn khác nhau. Trong khoảng thời gian đó, tôi có nghe bọn khác luyên thuyên là nó kể nhiều chuyện không hay về tôi, nó chê tôi… mà thôi, tôi cũng cóc tin! Nhưng... tôi cảm nhận được khoảng cách 2 đứa ngày càng lớn. Tới đây bạn đừng nghĩ là do hai đứa tự tạo khoảng cách với nhau. Bọn tôi vẫn còn thân lắm.. ít ra là tôi còn nghĩ như vậy. Tôi với nó đèo nhau đi mua lén cho nó cái điện thoại dịp sinh nhật; rồi lén đèo nhau 30 cây số để băng rừng tắm suối… Rồi cái gì đến nó cũng đến. Đột nhiên nó up status nói bóng nói gió một ai đó, rồi bọn khác kéo vào bình luận chửi hùa, rồi nhắn tin riêng kể lể.... Đến khi nhỏ bạn thân mới của nó chạy xuống nhà tôi chơi (nhà nó cách nhà tôi mấy lô đất), nó giả bộ hỏi “sao mày nhắn tin với bồ nó zậy? Trời ơi nó tức lắm kìa, mà mày nhắn gì mà nó nói ghê quá!” Tôi cười nhạt. À, tới mức này rồi hả mày? Người yêu nó là anh họ tôi, nhưng nó không biết? Cũng không hiểu sao chơi thân bao nhiêu năm mà nó không biết? Tôi còn không biết làm sao các bạn biết được! "Sao mày để người ta xỉ vả tao, trong khi năm nào mày nói ai nói xấu tao mày quyết sống chết" ? Rồi nó kéo bè phái, cô lập tôi. Có phải các bạn thắc mắc tại sao tôi cũng có chút nhan sắc, địa vị, học tập lại giỏi trong lớp mà nói cô lập là cô lập được? Thì nó chính là kiểu người muốn cô lập ai là cô lập được đó, nhà nó giàu, đơn giản vậy thôi! Chuyện sẽ chẳng đáng để nói thêm nếu như nó không đụng đến ba mẹ tôi – ông bà có làm gì sai, hai con người mà từng coi nó như con cái, nó ăn chơi cũng khuyên nhủ nó mà không được. Nó xỉ vả tôi và gia đình bằng những từ ngữ hết sức diêm dúa, cặn bã. Cảm giác hụt hẫng, mất mác, đau đớn, nhục nhã dù tôi cũng chưa hề làm gì nhục nhã như đã chạm đến tận cùng sự chịu đựng trong tôi. Tôi làm một trận tơi bời, bắt nó đến xin lỗi gia đình tôi, báo lên nhà trường để cùng xử lí. Người khác mách rằng nó đang nói xấu tôi, còn lâu tôi mới tin. Nhưng ngay chính miệng nó nói, tay nó viết, thật đau đớn! Giờ thì mỗi đứa một phương, cuối cấp hội bạn thân người khác thì chụp kỷ yếu, đi ăn, đi ôn bài... Còn tôi với nó thì... Người ta nói "Tình bạn trên 3 năm là tình bạn Bạc, tình bạn trên 5 năm là tình bạn Vàng, tình bạn trên 7 năm là tình bạn Kim Cương..." Hai con nhỏ ngày nào đã đi trên con đường đó, lấy được viên kim cương sáng lấp lánh kia, nhưng biết sao được, viên kim cương nặng quá, một mình đôi tay tôi chẳng đỡ nổi, bên kia nó buông mất rồi. Viên kim cương vỡ tan tành, những mảnh vỡ vẫn còn vương vãi, chà sát vào những hoài niệm đẹp đẽ trong tôi, ứa máu…</p><p><br>Có lẽ khi mình viết nên những dòng này, vì tình bạn của tụi mình đã chẳng còn, đôi khi nó còn chuyển sang thù hận, nên nếu những dòng tâm sự trên mình viết ra có gì quá đáng với “nó” mà các bạn cảm nhận được, hãy thông cảm cho mình nha! Người “nằm trong chăn mới biết chăn có rận”, cảm giác của mình lúc đó đến bây giờ kể lại vẫn hiện ra như sống lại những năm tháng cũ. Và nếu bài viết của mình được chọn để đăng cho các bạn cũng đọc, thì bạn hãy nói ra một vài lí do mà nhỏ bạn thân cũ tự tạo khoảng cách với mình trong thời điểm đó nhé, vì thật sự tới bây giờ mình vẫn không hiểu, hoặc thứ mình đang hiểu vẫn chưa đủ để mình thỏa mãn những suy tư này! Cảm ơn tất cả các bạn đã đọc và thấu hiểu câu chuyện của mình. Trân trọng!</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-04 20:38:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813473969</guid>
      </item>
      <item>
         <title>From: Dec</title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813474527</link>
         <description><![CDATA[<p>Dạo này em hay khóc quá mn ạ. Em là sinh viên k47 ueh, vừa mới học tập ở một môi trường mới nên em cũng không có nhiều bạn lắm ,có thể vì thế mà phần tiêu cực trong em nó đang trở lại mà cũng có thể là đang dần lớn hơn. Thời gian gần đây em khóc nhiều lắm, em không khóc vì điểm số, học tập hay các mối quan hệ xã hội, em khóc vì TikTok. Cứ hễ đêm xuống, em đi làm về, tắm rửa và lên giường nằm, tâm trạng em đi xuống lắm và thế là em xem tiktok. Và TikTok như thể "bắt bài" em . Những video, những câu nói y như là nói thẳng vào mặt em và không chỉ ngừng ở mặt mà nó còn đâm vào tim em, em lại khóc. Không biết từ bao giờ em hay khóc như thế này. Hiện tại em vẫn enjoy cái moment này và enjoy mùa đông này tuy nhiên đêm xuống em hay bị mất ngủ lắm, suy nghĩ về quá khứ và không thực sự có định hướng về tương lai. Đây là vài dòng tâm sự của em, cảm ơn mn đã đọc ạ</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-04 20:39:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813474527</guid>
      </item>
      <item>
         <title>From: zaces</title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813474804</link>
         <description><![CDATA[<p>Liệu có bao giờ bạn ganh tị với người khác rằng tại sao họ được cái này còn mình không có? Có bao giờ bạn suy nghĩ về việc giá như nếu mình trong hoàn cảnh đó, mình có thể phát triển hơn nữa, mình có thể hoàn thành tốt hơn? Có thể không phải tất cả nhưng sẽ có một ít đúng không nào? Cuộc sống vốn nhiều thử thách, nếu con người chỉ biết ngồi than trách thì cũng chẳng làm được gì, thay vì than trách hay tức giận tại sao chúng ta không thể chấp nhận điều đó. Thừa nhận khó khăn là một phần của cuộc sống, khi biết chấp nhận thực tế thì mọi việc sẽ trở nên dễ dàng hơn, lúc đó con người sẽ có cơ hội để tin vào những khả năng của mình, phát huy những khả năng đó để vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống. Đôi khi xuất phát điểm thua kém cũng là một lợi thế.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-04 20:39:21 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2813474804</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2816597974</link>
         <description><![CDATA[<p>Năm 2021 vừa qua là một khoảng thời gian quá là dài đối với cá nhân mình. Dịch bệnh khiến cho cuộc sống, công việc, học tập và nhất là tinh thần của mình biến thành trạng thái mệt mỏi và mọi thứ như một mớ hỗn độn. Thời gian vừa rồi, gia đình mình có rất nhiều thứ biến động và đặc biệt là chuyện tiền bạc, bố mẹ mình thường xuyên có những cuộc cãi vã khiến cho mình khá buồn. Thời gian biểu của mình lộn xộn hẳn, mình thức khuya vì không ngủ được, ăn uống không đúng giờ và cũng chán ghét việc phải bước ra khỏi chiếc giường của mình. Về học tập thì kỳ thi vừa rồi của mình cũng khá ổn, điểm học tập của mình so với kỳ trước phải gọi là vượt bật hẳn nhưng không đủ để mình lấy học bổng. Tại vì điểm thi tiếng anh khá thấp và mình cũng học rất kém môn này. Ngoài ra, dịch bệnh cũng khiến cho chuyện tình cảm của mình đi xuống khá nhiều, mình cũng đang quen một anh và dịch bệnh làm cho 2 người không gặp nhau và khiến cho mối quan hệ cũng gặp nhiều trục trặc. Tất cả mọi thứ đều rất chông chênh nhưng sau đó mình vẫn cố gắng và mạnh mẽ vượt qua, mình muốn nói ra hết những gì mà 2021 mình đã từng phải trải qua và muốn rằng năm 2022 của mình sẽ KHÔNG NHƯ VẬY NỮA. Thời gian sắp tới, trong tương lai mình sẽ phải đạt được mục tiêu và kế hoạch mình đã đề ra cho bản thân. Đặc biệt là thay đổi cách sinh hoạt của mình để có một sức khỏe tốt hơn vì đơn giản mình không muốn bị bệnh rồi đem gánh nặng cho gia đình. Ngủ sớm hơn, ăn uống đều đặn, tập thể dục, đọc sách và hãy yêu bản thân đó chính là điều mà mình phải thay đổi. Ngoài ra, mục tiêu đạt được học bổng và SV5T là điều mà mình muốn có. Nói thì được nhưng phải hành động, mình sẽ cố gắng hết sức dù cho thất bại cũng sẽ vui vẻ vì điều đó. Và còn rất nhiều thứ mà bản thân mình muốn đạt được trong năm 2022. Mong rằng mình luôn có sức khỏe để đạt được những thứ mình muốn trong năm 2022 nhé!</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-06 22:08:39 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2816597974</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2816600581</link>
         <description><![CDATA[<p>Từ lúc học Tiểu học đến khi học Trung học phổ thông, mình luôn trên một chuyến xe buýt mà mình biết rõ mình phải xuống trạm nào. Con đường và tuyến xe mình đi trước đây rất rõ ràng, vì mình chỉ việc học và đạt thành tích tốt ở tất cả các môn để làm cha mẹ và thầy cô vui lòng. Đã từ lâu mình dần quên đi "trạm dừng chân" mà bản thân mình thật sự muốn và cần là ở đâu. Ngay từ khi mình phải quyết định bản thân sẽ phải học ngành gì ở Đại học là mình đã lạc lối rồi. Trong vô số những cái trạm trước mắt, mình sợ hãi việc lựa chọn một cái trạm không an toàn và không còn được định sẵn như trước. Bước lên Đại học đồng nghĩa với việc không còn "trạm dừng chân" được định sẵn mà đến phiên mình phải tự lựa chọn. Trước đây, bạn bè mình hay nói mình học giỏi nhiều môn nên sẽ có nhiều lựa chọn và không phải lo lắng gì cả. Nhưng thật ra họ đã sai. Có lẽ mình còn lo lắng hơn họ nghĩ rất nhiều vì khi ta có thể bước chân xuống ở bất cứ trạm nào, thì điều đó có nghĩa là không trạm nào là thật sự dành cho ta, cũng giống như việc khi ta là bạn của tất cả mọi người thì ta không thật sự là bạn của ai cả. Mình đã quá tập trung vào sự "toàn diện" mà lãng quên cái mình thích, cái "chuyên môn" của mình. Mình bị lạc trên chính chiếc xe buýt của mình. Trong khi bạn bè mình lần lượt nhấn chuông và bước xuống trạm họ cần đến, bước xuống xe để theo đuổi giấc mơ, mục tiêu, hoài bão của họ, bước xuống xe để hướng đến những dấu mốc mới trong cuộc đời họ, thì mình lại ngồi mãi ở trên xe và quên đi bản thân mình là ai. Điều quan trọng trong cuộc sống này là biết rõ bản thân mình muốn gì. Vì vậy, trong suốt 2 năm Đại học, mình đã cố gắng tìm kiếm chiếc "trạm" mà mình thuộc về. Mặc dù giờ đây nó vẫn còn khá mơ hồ, nhưng mình đã có nhiều can đảm để bước xuống trạm hơn là ngồi mãi trên xe. Mình ngộ ra rằng nếu chỉ ngồi suy nghĩ trên chiếc xe buýt ấy, thì có thể mình sẽ mãi không thể xuống trạm được nữa, điều đó đồng nghĩa với việc mình sẽ đánh mất nhiều cơ hội quý giá. Mình hy vọng trong năm 2022 này, mình sẽ xuống được nhiều trạm hơn, hành động nhiều hơn, trải nghiệm được nhiều thứ hơn để có nhiều mục tiêu và hoài bão hơn. Và tất nhiên, chiếc trạm mà mình thật sự hướng tới ở năm nay là chiếc trạm mang tên "Nghề nghiệp tương lai".</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-06 22:13:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2816600581</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2816600936</link>
         <description><![CDATA[<p>Năm 2021 vừa qua, mình thật sự, thật sự chẳng đạt được thành tựu gì. Mình chỉ nhớ là sau kỳ nghỉ Tết, K46 bắt đầu học quân sự, với mình khoảng thời gian đó rất ý nghĩa, mang đến cho mình nhiều cảm xúc, và mình nhận ra rất nhiều khía cạnh của bản thân. Và sau thời gian đó, đợt dịch Covid-19 lại bùng lên, mình hầu như ở nhà kể từ đó. Mãi cho đến khi dịch tạm lắng xuống, cũng là lúc bước sang năm mới 2022. Chính sự thay đổi đó, mình lại ấp ủ nhiều dự định hơn, chắc cũng bởi vì năm nay đánh dấu mình đã 20 tuổi. Mình luôn tự nhủ hãy thật chăm chỉ, và đừng quên yêu chiều bản thân. Và tất nhiên, với mình, cho dù có bay nhảy như thế nào, trải nghiệm ra sao, thì ba mẹ, gia đình luôn là ưu tiên hàng đầu của mình. Lớn hơn, hiểu biết hơn, khiến mình yêu thương gia đình hơn, mình dặn lòng phải luôn có mặt khi ba mẹ cần, tất nhiên là để không hối hận về sau. Mình chúc cho năm 2022 thật thành công, an yên.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-06 22:14:02 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2816600936</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2816602003</link>
         <description><![CDATA[<p>Trạm </p><p><br/></p><p>“Trạm” là gì? “Trạm” là nơi bắt đầu, “trạm” là nơi kết thúc hay “trạm” là nơi dừng chân sau một chặng đường dài? </p><p><br/></p><p>Từ khi còn học cấp 1, cấp 2, mình luôn là một đứa học sinh giỏi và có nhiều thành tích trong các cuộc thi của trường, của quận. Mình luôn cảm thấy mình rất giỏi và việc mình muốn có một thành tích gì đó thì đều trong tầm tay cả. Chính vì những suy nghĩ ấy mà mình đã trượt nguyện vọng 1 vào trường chuyên cấp 3 và phải học ở một trường nguyện vọng 2 mà mình chả muốn chút nào vì mình đặt đại và cũng chẳng thể nào ngờ mình phải học ở ngôi trường nguyện vọng 2 này. Suốt 3 tháng hè lên lớp 10, mình luôn rất ngại khi mọi người cứ hỏi mình thi bao nhiêu điểm? Đậu vào trường nào? Nhưng có lẽ mình cũng không ngờ được một ngày mình lại cảm thấy may mắn vì mình được học ở ngôi trường đó. </p><p><br/></p><p>Trong 3 năm cấp 3 tưởng chừng chán ngấy ấy lại trở thành một phần thanh xuân của mình. Lớp của mình đã được một thầy rất giỏi đảm nhiệm việc giảng dạy môn toán. Thầy rất hiền và dạy rất có tâm. Ở trường mình có 1 vài thầy cô sẽ cho các bạn đi học thêm biết đề kiểm tra và điều đó rất không công bằng. Nhưng đổi với thầy, thầy luôn tạo điểu kiện cho chúng mình đạt được điểm cao một cách công bằng nhất. Mình còn nhớ như in câu nói của thầy: “Thầy thương mấy đứa như con của thầy vậy nên thầy sẽ thương đều hết, thầy sẽ tạo điều kiện cho các bạn làm bài điểm thấp gỡ gạc lại để cả lớp không có bạn nào cảm thấy bị thiệt thòi về điểm số mà chán ghét môn học này”. Thầy là giáo viên mà mình cảm thấy quý nhất trong suốt 12 năm ngồi trên ghế nhà trường và mình thật sự biết ơn khi được gặp thầy. </p><p><br/></p><p>Và cũng trong 3 năm cấp 3 tưởng chừng như chán ngán ấy, mình đã gặp được người mà mình thích. Crush của mình là một cậu bạn rất tốt tính và học cũng rất giỏi nữa. Bạn ấy như là vệ tinh luôn được các vì sao sáng vây quanh và có lẽ mình là vì sao xa nhất nhỉ? Trong 2 năm đầu cấp 3, dù là ngồi sát dãy nhau nhưng chúng mình hầu như chẳng nói chuyện, nếu có thì đều là nhửng câu nói xin chào, cảm ơn hay xin lỗi vì lỡ va trúng nhau. Lên năm 12, mình muốn giảm đi cái khoảng cách vô hình này nên lúc đi chơi với lớp mình đã cố bắt chuyện với bạn nhiều hơn và tụi mình có lẽ đã thân hơn sau chuyến đi đó. Khi vào lớp bọn mình cùng nhau trao đổi, hỏi bài nhau nhiều hơn và khi về nhà cũng vậy. Cứ thế năm tháng ôn thi đại học, mình cảm thấy rất vui vì mình được đồng hành cùng bạn ấy. Mình hay share cho bạn những tips bấm máy tính casio hay chỉ là nghĩ ra cách làm mới của một bài toán mình đều nhắn cho bạn. Tuy tình hình dịch không được đi học cùng nhau nhưng tụi mình đã nhắn tin nhiều hơn. Nhờ có bạn mà mình học tốt hơn. Mình nói như vậy là vì những môn bạn yếu, mình luôn cố gắng học và trở thành người nổi trội về môn đó trong lớp để bạn có thể hỏi bài mình và mình có thể chỉ bài cho bạn. Trước khi lockdown, tụi mình có dịp đi ăn chung với nhau, bạn crush có bảo với mình rằng bạn sẽ thi vào ngành CNTT của trường BK ĐHQG. Mình nghe được thì rất vui cho bạn ấy vì đây là một ngôi trường rất tốt và ngành CNTT là ngành học rất có triển vọng cho tương lai sau này của bạn. Bản thân mình cũng thấy buồn một phần vì nghĩ chắc sau khi thi xong tụi mình sẽ không còn nói chuyện nữa. Trước đó mình cũng có tâm sự với bạn rằng mình sẽ đặt nguyện vọng vào UEH vì đây là mơ ước của mình. Bẵng một thời gian sau khi thi xong thì cũng có điểm chuẩn, mình thì đậu vào UEH như ước muốn ban đầu nhưng có lẽ tin nhắn của bạn báo đậu với mình còn làm mình vui hơn cả khi mình biết mình đậu UEH. Bạn crush của mình gửi cho mình tin nhắn bảo rằng bạn ấy đã đậu ngành Marketing của UEH. Sau khi biết tin đó, tụi mình lại có cơ hội hỏi thăm, trao đổi với nhau về trường, về bạn bè, và giúp đỡ nhau học tập để qua môn trong thời gian học online này. Rất nhiều lần mình muốn nói lên tâm tư này cho bạn nghe nhưng mình sợ bạn sẽ ngại và né tránh mình và có thể 2 đứa mình sẽ không còn chơi với nhau như đã từng. Nếu chúng ta đã được vô tình sắp đặt đi tới “trạm” UEH như thế, mình mong rằng mình sẽ trở nên giỏi hơn, trở thành phiên bản hoàn hảo nhất của bản thân để có thể tự tin đứng trước mặt cậu bạn ấy và thổ lộ những cảm xúc của mình. Cảm ơn cậu vì cho làm mình cảm thấy những tháng ngày cấp 3 ấy thật đẹp và cũng thật tâm mong rằng “trạm kế tiếp là hạnh phúc”.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-06 22:15:56 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2816602003</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2816604419</link>
         <description><![CDATA[<p>Chào những ai đang lắng nghe câu chuyện của mình trước "radio" bé xinh! </p><p><br/></p><p>Mình biết rằng năm 2021 hẳn là một năm không dễ dàng với tất cả chúng ta. Nhưng cảm ơn mọi người, cảm ơn mình, cảm ơn bạn, cảm ơn tất cả chúng ta ở đây, đã sống và tỏa mình rạng rỡ. </p><p><br/></p><p>Mình thích bồ công anh, bởi dẫu biết rằng sẽ phải đối mặt với những trận gió không mấy dễ chịu, vẫn đưa mình bay lên, ngắm nhìn bầu trời thiên thanh rộng lớn, thực hiện điều mà chúng hằng khát khao. Mỏng manh, bé nhỏ, nhưng không bao giờ chịu khuất phục sống một cuộc đời tầm thường. </p><p><br/></p><p>Rồi tụi mình cũng sẽ là những cánh hoa bồ công anh nhỏ, giữa trời đất bao la vẫn có thể thỏa cánh tung bay, giữa khó khăn vất vả vẫn kiên trì bám ghì cuộc sống. </p><p><br/></p><p>2022, chào các cậu.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-06 22:20:14 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2816604419</guid>
      </item>
      <item>
         <title>From: Hoàng Khánh Nhi</title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2816606252</link>
         <description><![CDATA[<p>Đầu tiên, mình muốn "say hi" với năm 2022 đã đến. Một năm cũ đã qua với bao sự thăng trầm, niềm vui và đôi chút áp lực. Năm nay với sự háo hức và quyết tâm khi vừa bước sang thời khắc mới, mình đã nhìn lại những bài học cũ và đặt ra những mục tiêu trong năm nay. Khoảng thời gian vừa qua có lẽ mỗi người chúng ta đều nhận ra tầm quan trọng của sức khẻo, chỉ mong năm mới này, chúng ta có thêm những tin tích cực về tình hình dịch bệnh hơn. Mỗi người xung quanh mình khỏe mạnh là điều mà mình luôn mong đợi. Đôi khi mình hay tự đặt áp lực lên bản thân, năm vừa qua mình cũng chưa thật sự hài lòng. Mình sẽ tập dần để biết chấp nhận, biết trân trọng những gì mình đang có. Năm mới với những trải nghiệm thú vị phía trước, bản thân sẽ cố gắng hết mình để có một năm thật đáng nhớ.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-06 22:23:17 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2816606252</guid>
      </item>
      <item>
         <title>From: Đinh Thị Lan</title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2816606554</link>
         <description><![CDATA[<p>Em chỉ muốn nói là em rất yêu quý trường, cảm ơn bản thân đã luôn không ngừng nỗ lực trong suốt 1 năm qua, năm 2022 sẽ không ngừng cố gắng yêu bản thân và luôn phải biết ơn gia đình. Luôn phải biết ơn tất cả mọi thứ từ những thứ nhỏ nhất, mỗi sáng thức dậy biết ơn mình còn được sống được đón chào ánh nắng mới và thực hiện đam mê đang theo đuổi!!!!! </p><p><br/></p><p>Mong mình sẽ luôn mang một năng lượng tích cực để những người xung quanh mình cũng sẽ cảm nhận được và tiếp nhận nó.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-06 22:23:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2816606554</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2816607119</link>
         <description><![CDATA[<p>Mình thấy việc học IELTS nói riêng hay học tiếng Anh nói chung luôn là một việc vô cùng khó khăn với mình, mình đã từng học tiếng Anh rất tốt, thậm chí nhất trường trong những năm cấp II, nhưng khi lên lớp 10 thì mình quyết định chọn khối A và mình dần dần bỏ bê môn tiếng Anh, thậm chí chẳng buồn học tiếng Anh nữa, dần dần thì điểm tiếng Anh của mình thấp đến mức báo động, thậm chí dưới trung bình cũng có. Lúc đó mình đã có một suy nghĩ vô cùng tiêu cực là "Học tiếng Anh không hề giúp ích gì cho mày cả, quyết định đi khối A thì tập trung Toán Lý Hóa thôi, học tiếng Anh làm gì." Mình đã giữ cái suy nghĩ đấy đến hết năm 12, cứ vào tiết tiếng Anh là mình móc điện thoại ra chơi game hoặc làm việc khác hoặc ngủ bù cho những đêm cày Toán Lý Hóa đến gần sáng. Nhưng sau khi vào đại học, mình bị ngộp bởi thầy cô nói các từ ngữ tiếng Anh chuyên ngành và các bạn sinh viên khác học tiếng Anh quá giỏi, và mình như bị bỏ lại một đoạn quá xa. Nhất là môn tiếng Anh HP1, từ một thằng rành rọt và hiểu biết tiếng Anh, mình đã thành 1 thằng nghe tiếng Anh như "Vịt nghe sấm" vậy, lúc đấy thì mình đã nhận thức được rằng..."Ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng là vô cùng quan trọng với cuộc sống sau này." Nên mình quyết tâm lấy lại gốc tiếng Anh, và năm 2022 này mình sẽ học tiếng Anh một cách nghiêm túc. Vì một tương lai xán lạn và vì một tương lai xem phim không cần đọc phụ đề. Xin cảm ơn NHÀ CÁ đã tạo ra một chiếc chủ đề quá xịn xò để mình nhìn nhận lại và cần cố gắng hơn nữa, một lần nữa xin cảm ơn NHÀ CÁ và chúc NHÀ CÁ thành công hơn trong những dự án sắp tới.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-06 22:24:43 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2816607119</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2816607764</link>
         <description><![CDATA[<p>Mỗi năm trôi qua là kết thúc những quá trình, những chặng đường và mục tiêu mà mình đã làm được trong năm 2021. Trải qua 1 năm với nhiều sóng gió và có cả những giọt nước mắt, hy vọng năm tới đối với mình, với chúng ta, với mọi người là một năm tràn ngập những niềm vui hạnh phúc. Mỗi người đều mang trong mình những dự định, những hoài bão, những chiếc "trạm" riêng để có thể phát huy hết tiềm năng của bản thân. Nãy giờ chúc mọi người nhiều quá nên xin ích kỷ xíu xiu cho bản thân mình. Hy vọng bản thân một năm mới tràn đầy năng lực, dồi dào sức khỏe và trân trọng những điều trước mắt. Những chiếc "trạm" mới sẽ dần mở ra cho quá trình hình thành và phát triển của bạn, đừng sợ, đừng tiếc mà hãy cứ bước đi. Bản thân nhé!</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-06 22:25:59 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2816607764</guid>
      </item>
      <item>
         <title>From: Phạm Thị Phương Uyên</title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2816609104</link>
         <description><![CDATA[<p>Hồi còn học lớp 1, tui kết bạn được với một cậu bé tuy mít ướt nhưng rất dễ thương. Tụi tui học chung lớp 1/2 tại trường tiểu học Chi Lăng ở quận 6. Hai đứa hồi lúc đầu như chó với mèo vậy, tui ăn hiếp ổng khóc hoài. Suốt ngày tui rượt ổng chạy. Tới khi mẹ tui bán bắp trước nhà ổng, mẹ nhờ mẹ ổng khi rước ổng dẫn tui về chung. Riết rồi hai đứa thân nhau luôn. Hồi đó 1 ngày tui được mẹ cho có 1 2k, còn ổng thì được khoảng 10k nên ổng toàn bao tui ăn. Ổng với mấy đứa bạn tụi tui mà giận nhau là toàn tui giảng hòa dùm. Mà tới khi tui học lớp 4 thì chuyển trường về quê. Năm đầu thì 2 đứa tui còn liên lạc, đôi khi rảnh thì tui qua nhà ổng chơi. Bùng cái nhà ổng chuyển nhà, thế là mất liên lạc tới giờ. Kết thúc câu chuyện tui hi vọng rằng ai quen biết hoặc học chung với bạn nào tên Vương Vĩ Khang sinh năm 2003 thì hay nói cho ổng rằng cô bạn thân đầu đời của ổng vẫn luôn nhớ về ổng và sẽ đi tìm ổng nếu ổng vẫn nhớ đến cô ấy!!!</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-06 22:27:31 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2816609104</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2816610288</link>
         <description><![CDATA[<p>Cả 2020 và 2021 đều là những năm không tốt đối với mình, hai năm liên tiếp mình phải nghe hai tin dữ, điều đó áp chế tinh thần mình rất nhiều... Nếu như mọi chuyện ở 2020 đang dần ổn định thì 2021 lại khiến mình lao đao, hoang mang và bất ổn lần nữa, và mình nhận ra bản thân trở nên nhạy cảm hơn dạo gần đây. Khoảng thời gian đó mình còn đang ở Sài Gòn và đã sống những ngày không có mục đích, mơ hồ, lủi thủi khiến mình áp lực rất nhiều. Thật may là mình đã về nhà kịp. Có lẽ điều an ủi duy nhất trong năm 2021 là không ai đi ra khỏi cuộc sống của mình cả và mình có nhiều thời gian hơn để ở bên gia đình. 2022 đến rồi, và mình muốn lấy cột mốc này để thay đổi tích cực hơn. Đơn giản vậy thôi, tích cực và lạc quan hơn, mọi chuyện đều sẽ ổn, đúng không? Ngoài ra thì bản thân mình những năm cấp 3 sống trong sự bao bọc của bạn bè cùng lớp quá nhiều, nên có lẽ tính cách vẫn chưa trưởng thành lắm, hy vọng mình sẽ trưởng thành và biết suy nghĩ nhiều hơn. Dạo gần đây mình đang làm thêm để phụ giúp gia đình một phần, tuy công việc vẫn chưa phát triển nhưng mình sẽ cố gắng đạt được nhiều hơn ở 2022 này. 2022 là một số đẹp, nên hãy đối xử dịu dàng với tất cả mọi người nhé! Tuy không phải mục tiêu, nhưng mình sẽ gửi gắm một điều ước không to không nhỏ vào "TRẠM". Hy vọng dịch bệnh mau hết, những người ở xa sớm gặp được nhau, những người chia ly sớm được đoàn tụ, những thứ bị trì hoãn tiếp tục hoạt động, nhịp sống đất nước và con người trở về như ban đầu. Cầu mong mọi người đều được yêu thương và đối xử dịu dàng. Gửi đến "Trạm" Cảm ơn ❣️</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-06 22:29:36 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2816610288</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>naocavangradio</author>
         <link>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2816610654</link>
         <description><![CDATA[<p>2018 - năm dấu mốc không bao giờ tớ có thể quên, năm thay đổi tính cách, tư duy, tinh thần và thể chất... Tớ vẫn còn nhớ như in tối ngày hôm đó. Vì vừa trở về từ cuộc thi trên thành phố với các bạn, tớ rất mệt nên đã đi ngủ khá sớm. Tối đó, bị đánh thức khỏi giấc nồng bởi tiếng lục đục của bố mẹ, nhoài mình đứng dậy bước ra khỏi phòng, tay còn đang chùi ghèn mắt thì đập vào mắt là hình ảnh mẹ hối hả, còn bố thì mặt nhăn nhó, liên tục đánh vào lưng để giảm cơn đau đập đến. Sau đó taxi cũng vừa tới để chở bố mẹ tớ đi, mẹ chỉ kịp dặn dò mình rằng bố đau lưng dữ dội nên mẹ sửa soạn và đưa bố vào viện, mình ở nhà cố gắng tự lo. Mọi việc diễn ra chưa đến 10' và mình cũng vừa choàng tỉnh dậy. Nghe có vẻ hơi yếu đuối với một đứa con trai, nhưng tại thời điểm đó mình khá hoảng sợ, lo lắng, và bất an đủ đường khi lần đầu tiên chứng kiến bố nhăn nhó, khó chịu, đau đớn đến như thế cộng với việc mẹ hối hả đã thật sự làm mình bị shock. Lúc đó là 3h sáng và lần đầu tiên mình biết lí do vì sao "thời gian chỉ là tương đối". Cuồng quay trong vô vàn suy nghĩ, suy diễn, nỗi bất an vô căn cứ mà chớp mắt đã đến sáng. Vì là sáng thứ 2 nên mình cần phải sửa soạn đến trường, bố mẹ vẫn chưa về và dì mình có qua xem tình hình dưới sự nhờ cậy của mẹ - mình nhận thức được sự việc ngày càng nghiêm trọng. Trưa hôm đó mẹ mình về soạn đồ và dặn dò mình lần nữa rằng từ giờ tạm ra nhà dì ở và cố gắng tự lo, bố mình cần nhập viện xuống thành phố vì bác sĩ ở tỉnh không đủ chuyên môn. Từ đây, bỗng nhiên cuộc sống đổi thay và buộc mình phải thích ứng, khó khăn hơn cả là tính nghiêm trọng của vụ việc, khó khăn hơn cả và cú shock khi vừa mới hôm qua mọi chuyện còn bth thì nay mình phải đối mặt với tình huống xấu nhất. May mắn, mình vẫn còn được chăm sóc bởi dì, phần nào an ủi mình cả về thể chất và tinh thần. Năm đó, mình đang trong giai đoạn của tuổi dậy thì, thay đổi nhiều về cả thể xác và tính cách vì thế đôi phần khó khăn khi mình cố gắng tự lập trong sự bất an về tình hình sức khỏe của bố. Mình đã trải qua tháng ngày gần như được cho là tự do, thoát khỏi mọi sự kìm kẹp của gia đình, có chăng chỉ là giờ giới nghiêm ở nhà dì, tuy nhiên nó lại là trải nghiệm tồi tệ nhất, đáng sợ nhất và nó dạy mình rằng gia đình quan trọng ra sao, rằng sự khó chịu, bực mình khi bố mẹ không đồng ý cho mình làm gì đó lại đáng quý như thế nào. Trên một góc nhìn khác, đây là cột mốc lớn trong đời mình khi nó định hình lại cho mình rằng mình phải sống như thế nào, tầm quan trọng của gia đình ra sao,.... "Chúng ta hãy yêu thương nhau khi còn có thể!". Đã bao lâu rồi từ lần cuối bạn nói câu: "Con yêu bố mẹ"?</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-06 22:30:24 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/naocavangradio/nhungcauchuyenchuake/wish/2816610654</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
