<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>A little things by My Nguyễn Trà</title>
      <link>https://padlet.com/hmy2781/9v8hl0bcz3s51wsv</link>
      <description>Những điều nhỏ bé trong cuộc sống của mình. Và bất kỳ điều gì bạn muốn chia sẻ với mình ^^.
( Ấn vào dấu ba chấm bên góc phải =&gt; Mở rộng bài đăng để đọc bài viết của mình nheeee )</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2021-08-17 10:27:40 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2025-11-28 16:36:32 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f49b.png</url>
      </image>
      <item>
         <title>Tâm tình...</title>
         <author>hmy2781</author>
         <link>https://padlet.com/hmy2781/9v8hl0bcz3s51wsv/wish/1682005109</link>
         <description><![CDATA[<div>Khi đọc bài viết này, tôi lại bất chợt nhớ tới bà, rồi nước mắt lại cứ thế tuôn ra. Bà tôi cũng mới mất cách đây mấy ngày, vào đúng dịp Covid. Chẳng ai ngờ rằng, bà lại ra đi vội vàng như vậy. Một người bà tần tảo lo cho chồng, cho con, cho cháu, hi sinh tất cả mọi thứ cho gia đình này cứ thế nhẹ nhàng nhắm mắt ra đi...<br><br></div><div>Từ khi bà mất, tôi thấy ông buồn lắm. Chỉ cần một hành động nhỏ của mọi người như việc pha nước chanh cũng khiến ông nhớ tới bà, rồi rưng rưng. <em>Ông nhớ bà lắm!</em> Tuy không được nghe kể những câu chuyện thời còn trẻ của ông bà, nhưng ông bà gắn bó với nhau đến nay cũng đã mấy chục năm rồi; làm gì, đi đâu cũng đều có nhau. Bà chăm sóc cho ông từng chút một, từ việc ăn uống, quần áo cho tới tất cả mọi viêc, việc gì của ông cũng là bà lo tất. Bây giờ, một người đi, một người ở lại, thật là buồn biết bao... Đôi lúc tôi nghĩ rằng, đến bản thân mình còn buồn như này, vậy thì ông phải buồn tới như thế nào nhỉ?&nbsp;<br><br>Tôi lại chợt nghĩ tới tình yêu. Chúng ta thường hay nhắc tới tình yêu với nhiều khái niệm khác nhau, nhưng tôi thấy thực ra tình yêu chẳng có khái niệm nào là đúng, khái niệm nào là sai cả, đôi khi chỉ đơn giản là cùng nắm tay nhau tới đầu bạc răng long chăng? Thứ tình yêu nồng nhiệt những năm mười tám, đôi mươi theo năm tháng đã chuyển dần sang tình thương, trở thành sự trách nhiệm với con cái. Đến khi về già, cùng chăm sóc nhau, cùng nhau sống những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời. Đôi khi, chỉ cần như vậy là đủ. Ta chẳng cần phải đi kiếm tìm ở đâu xa, chỉ cần có một người đủ thấu hiểu, vì ta mà trở nên trưởng thành, vì ta mà trở nên có trách nhiệm hơn, cùng nhau cố gắng, chỉ như vậy là đủ. Tuy bây giờ tôi vẫn chưa yêu ai, chưa được biết thứ tình cảm nồng nhiệt mà tuổi trẻ nên có là gì, nhưng tôi tin rằng, một ngày nào đó, mình sẽ gặp được một người phù hợp, một người mà tôi vẫn đang chờ mong bấy lâu nay...</div>]]></description>
         <enclosure url="https://padlet-uploads.storage.googleapis.com/1298676127/3cbf2388f5a2e753726a6c8922036d7b/231585744_1021163235317984_5104518757243682187_n.png" />
         <pubDate>2021-08-17 11:56:49 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/hmy2781/9v8hl0bcz3s51wsv/wish/1682005109</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
