<?xml version="1.0"?>
<rss version="2.0">
   <channel>
      <title>Horror story ! by </title>
      <link>https://padlet.com/cttien1306_/9owd8rlew9k2sm7a</link>
      <description>Để lại một câu chuyện siêu cấp kinh dị mà bạn biết, dám thì kể đi -_,-</description>
      <language>en-us</language>
      <pubDate>2023-12-04 03:52:41 UTC</pubDate>
      <lastBuildDate>2023-12-05 13:07:35 UTC</lastBuildDate>
      <webMaster>hello@padlet.com</webMaster>
      <image>
         <url>https://padlet.net/icons/png/1f465.png</url>
      </image>
      <item>
         <title></title>
         <author>cttien1306_</author>
         <link>https://padlet.com/cttien1306_/9owd8rlew9k2sm7a/wish/2812312388</link>
         <description><![CDATA[<p>NGÓN TAY BÍ ẨN:</p><p>Ngón Tay Bí Ẩn là một trong có nội dung khá đặc sắc. Câu chuyện như sau:</p><p>Tối qua, con gái tôi dự tiệc sinh nhật của một người bạn cùng lớp và về nhà khá muộn, khoảng lúc 11:50 tối. Vừa đón con về, chúng tôi cho con bé đi ngủ luôn vì lúc ấy cũng khá muộn rồi. Sau đó, vợ tôi đi ngủ còn tôi thì xem bóng đá ở phòng khách rồi ngủ quên mất.</p><p>Trong cơn mơ màng tôi nghe thấy con bé vừa thì thầm gọi tôi, “Bố ơi”, vừa kéo tay áo của tôi. Thế là tôi tỉnh giấc, rồi con bé hỏi “Bố đoán xem tháng sau con mấy tuổi?”. “Bố không biết”. Tôi vừa đáp lời vừa cố gắng tỉnh táo lại. Bỗng con bé lôi 4 ngón tay người từ trong túi áo ra đưa tôi xem.&nbsp;</p><p>Đã 8 tiếng trôi qua, bây giờ là 7:30 sáng, con bé vẫn chưa chịu nói cho vợ chồng tôi biết 4 ngón tay ấy lấy từ đâu ra.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-04 04:12:18 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cttien1306_/9owd8rlew9k2sm7a/wish/2812312388</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>cttien1306_</author>
         <link>https://padlet.com/cttien1306_/9owd8rlew9k2sm7a/wish/2812312920</link>
         <description><![CDATA[<p>Có một hôm tôi đang ngủ trưa trong phòng thì nghe thấy có tiếng người gõ cửa phòng. Tôi giật mình tỉnh giấc, hỏi vọng ra “Ai vậy”, không nghe thấy tiếng đáp lại nên tôi ra mở cửa nhưng lại không thấy một ai. Ban đầu tôi cứ ngỡ là mẹ gọi nhưng chợt nhớ ra mẹ đã đi ra ngoài từ sớm.&nbsp;</p><p>Tôi cẩn thận đi thăm dò hết mọi ngóc ngách trong nhà nhưng không phát hiện một ai. Rốt cuộc là ai đã gõ cửa phòng tôi vậy chứ? Tôi xuống bếp và tìm nước uống để bình tĩnh lại. Sau đó, tôi càng nghĩ càng thấy khó hiểu, bèn lên trên lầu, đứng ngoài cửa phòng ngủ của mình, thử gõ cửa phòng. Sau đó, tôi nghe thấy trong phòng có tiếng người hỏi: “Ai vậy?”, giọng nói giống tôi như đúc.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-04 04:13:03 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cttien1306_/9owd8rlew9k2sm7a/wish/2812312920</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>cttien1306_</author>
         <link>https://padlet.com/cttien1306_/9owd8rlew9k2sm7a/wish/2813759395</link>
         <description><![CDATA[<p>Một anh công nhân nhà máy nọ đi làm về khuya, đói bụng, đoạn đường lại không một quán xá, anh ta bèn ghé đại vào một xe hủ tiếu lề đường ăn tạm. Anh ta gọi:</p><p>“Cho một tô bò viên với rau sống đầy đủ!”</p><p>Sau đó lại cặm cụi chà đôi giày dính đất do vừa đi ngang nghĩa trang.</p><p>Một tô hủ tiếu đột ngột xuất hiện trên bàn, kèm theo tiếng ồm àm của bà cụ chủ quán: “Của chú.”</p><p>Anh ta giật bắn mình, nhìn lại thấy bà cụ lưng còng, da mặt nhăn nheo. Đôi mắt bà ta sâu và đen thẵm đang nhìn anh mỉm cười thì anh ta mới hoàn hồn, vuốt ngực mấy cái rồi lao vào ăn ngấu nghiến.</p><p>Trong lòng không ngừng băn khoăn.</p><p>Quái! Rõ ràng không nghe tiếng bước chân, ấy vậy mà bà ta đứng cạnh mình lúc nào không biết!</p><p>Tô mì anh ăn rõ ràng múc từ nồi nước lèo bốc khói nghi ngút. Nhưng khi anh ta nhai lại có cảm giác tuy nó rất ngon nhưng như để nguội từ tầm hai ba tuần rồi!</p><p>Hôm sau, khi tan ca về, anh ta lại thèm ăn nên vỗ vai người đồng nghiệp rủ rê:</p><p>“Ê, đi ăn hủ tiếu gõ không? Tao mới phát hiện chỗ này ăn cũng được lắm!”</p><p>“Chỗ nào?”</p><p>“Bà già đứng chỗ ngã ba gần nghĩa địa Bình Hưng Hòa đó! Cũng gần nhà mày nhỉ!”</p><p>Anh đồng nghiệp như sực nhớ ra điều gì, giọng gấp gáp:</p><p>“Bà cụ giọng ồm ồm, mắt đen sâu hoắm ấy hả?”</p><p>Anh này cười đập tay:</p><p>“Bà ta chứ ai! Hôm qua tao mới ăn!”</p><p>Lập tức anh bạn kia mặt tái mét, run rẩy nói:</p><p>“Bà cụ chết rồi mà!!! Mày bị điên à? Bà ta mới chết hồi hai tuần trước do bị trượt gãy chân té cầu thang!”</p><p>Anh công nhân cứng họng, lòng bỗng nhớ lại tô hủ tiếu nguội ngắt cùng bước chân không tiếng động tối hôm đó…</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-05 02:08:10 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cttien1306_/9owd8rlew9k2sm7a/wish/2813759395</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>chutuoc553_</author>
         <link>https://padlet.com/cttien1306_/9owd8rlew9k2sm7a/wish/2813765349</link>
         <description><![CDATA[<p>LẬP</p><p>Hôm qua tôi đi về nhà gia đình tôi vẫn như mọi ngày bố tôi đang tưới cây mẹ đang làm bếp bà nói:</p><p>-hôm nay nhà ta ăn lẩu hải sản con ra ngoài mua giúp mẹ nhá.</p><p>Tôi vui vẻ đi ra ngoài mua đồ nhưng vừa chạy xe ra ngõ tôi bị 1 chiếc ô tô chạy rất nhanh tông vào:</p><p>-/đùng/! //tiếng va chạm lớn//</p><p>Tôi giật mình tỉnh dậy thấy mình ở trong lớp học mọi người đã về, thì ra tôi ngủ quên tôi liền chạy xe nhanh về nhà, bố tôi vẫn vậy tôi vô nhà mẹ liền nói:</p><p>-HÔM NAY NHÀ TA ĂN LẨU HẢI SẢN CON RA NGOÀI MUA GIÚP MẸ NHÁ</p><p>Vâng đó chỉ là hôm qua hôm nay nó VẪN VẬY</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-05 02:13:23 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cttien1306_/9owd8rlew9k2sm7a/wish/2813765349</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cttien1306_/9owd8rlew9k2sm7a/wish/2814334884</link>
         <description><![CDATA[<p><strong><em><mark>Cái kết của vạn vật.</mark></em></strong></p><p>Vũ trụ không hề tĩnh, trọng lực đã thua cuộc không thời gian đang bị kéo giãn với tốc độ không ngừng tăng bởi năng lượng tối. Chúng kéo giãn vạn vật, đẩy xa các vật chất khỏi bán kính ảnh hưởng của nhau. Sớm muộn, các nhóm lân cận trở thành họ hàng xa xôi. Những ngôi sao đang tồn tại sẽ lụi tàn theo thời gian, trở thành các ngôi sao lùn đen đặc không chiếu sáng được nữa, vũ trụ rơi vào một màu đen vô tận. Nhưng đó chưa phải là kết thúc.</p><p>Bức xạ Hawking kéo phân tử ra khỏi hố đen, dù chậm, nhưng theo thời gian, những đồ tể cuối cùng cũng tan biến. Thứ duy nhất còn lại là các phân tử. Và rồi các phân tử cũng chịu ảnh hưởng của giãn nở không thời gian mà bị tách ra thành những mảnh nhỏ hơn. Những gì còn lại của một vũ trụ đa vật chất thời nào&nbsp;nay chỉ tồn tại trong các hạt Proton. Liệu các hạt Proton có phân rã tiếp không?&nbsp;Không ai biết. Nếu có, nó sẽ tốn thêm 10^30 đến 10^40 năm nữa để thực sự trở thành <strong>hư vô</strong>.&nbsp;Còn nếu không, vũ trụ sẽ trở thành một mớ hỗn độn của những hạt vật chất li ti, không bao&nbsp;giờ chạm vào nhau để trở thành vật chất mới. Đây là cái kết của vạn vật, một viễn cảnh trong tương lai xa vời khi Vũ trụ đến với&nbsp;những ngày cuối cùng của đời mình. <strong>"The Heat Death"</strong></p><p>Cuối cùng chỉ có <strong>không gì cả,</strong> một hư vô vô vĩnh hằng. Thứ tôi sợ nhất là, chẳng có "sau đó" nào cho sự sống và mọi nền văn minh. Không một ký ức, ghi chép nào tồn tại trong màn đêm tĩnh mịch. <mark>Nhân loại phải biến mất.</mark></p><p><br/></p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-05 11:59:53 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cttien1306_/9owd8rlew9k2sm7a/wish/2814334884</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author>duongthanhdien3456_</author>
         <link>https://padlet.com/cttien1306_/9owd8rlew9k2sm7a/wish/2814380016</link>
         <description><![CDATA[<p>Truyện Ma Kinh Dị Ngắn – Đi Đêm</p><p><br/></p><p>Một gã đàn ông trung niên đang trên đường về nhà sau một trận chè chén. Ông ta say tí bỉ, chân nam đá chân chiêu, nghêu ngao hát trên con đường hoang vắng. Chợt ông ta thấy một cô bé đang ngồi chơi đất nên lại gần hỏi: “Đêm hôm khuya khoắt mày ngồi đây làm gì đấy hả?”. Cô bé ngẩng mặt lên nhìn ông, đôi mắt nó sâu hoắm, đen ngòm, miệng nở nụ cười khó hiểu: “Cháu đang đào mồ chôn cha cháu, ông ấy khiến mẹ cháu sảy thai lại còn bỏ rơi mẹ con cháu. Giờ ông ấy chết rồi”.</p><p><br/></p><p>Gã đàn ông cho rằng nhà con bé này quá nghèo, không đủ tiền làm tang lễ, chôn cất đàng hoàng nên không thèm bận tâm nữa. Vừa quay lưng bỏ đi thì chân vướng phải nhành cây, té ngã, đầu đập trúng tảng đá gần đó, chết ngay tại chỗ. Cơ thể ông ta bị bùn đất bị che lấp bởi bùn đất, nhìn thoáng qua giống như một ngôi mộ. Cô bé đứng đó chứng kiến cái chết của gã từ đầu đến cuối, cười bí hiểm nói: “Cuối cùng cũng xong”.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-05 12:43:11 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cttien1306_/9owd8rlew9k2sm7a/wish/2814380016</guid>
      </item>
      <item>
         <title></title>
         <author></author>
         <link>https://padlet.com/cttien1306_/9owd8rlew9k2sm7a/wish/2814388559</link>
         <description><![CDATA[<p>Vợ tôi vừa sinh con được 1 tháng hơn Chúng tôi chuyển nhà đến vùng ngoại ô. Không khí ở đây rất trong lành, hơn nữa còn yên tĩnh nên tôi rất thích. Chúng tôi sắm sửa rất nhiều đồ đạc dành cho em bé, còn lắp cả camera để theo dõi em bé. Mọi động tĩnh của em bé đều được ghi lại nên vợ chồng tôi luôn có mặt mỗi khi con khóc.</p><p><br/></p><p>Một hôm, tôi ngồi trong phòng đọc sách, camera đang chiếu hình ảnh vợ tôi hát ru em bé ngủ. Bé chìm vào giấc ngủ ngon ngọt trong tiếng hát của mẹ. Lúc này tôi vô tình ngẩng đầu lên nhìn ra cửa sổ thì thấy vợ mình đang ẵm em bé từ ngoài sân bước vào.</p>]]></description>
         <enclosure url="" />
         <pubDate>2023-12-05 12:51:13 UTC</pubDate>
         <guid>https://padlet.com/cttien1306_/9owd8rlew9k2sm7a/wish/2814388559</guid>
      </item>
   </channel>
</rss>
